- Home
- Truyện Kiếm tu
- Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
- Tập 60 : Nguồn gốc Minh Nguyệt hồ!: bắt Sở diêm vương! (c296-c300)
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 60 : Nguồn gốc Minh Nguyệt hồ!: bắt Sở diêm vương! (c296-c300)
❮ sautiếp ❯Chương 296: Nguồn gốc Minh Nguyệt hồ!: bắt Sở diêm vương!
Trung Tam Thiên, Mạc thị gia tộc.
Mạc Khinh Vũ cuộn tròn thân thể nho nhỏ của mình trên bậc thang trước cửa, hai bàn tay nhỏ bé chống má, ánh mắt vô thần nhìn vào hư không trước mặt.
Trong lồng ngực, một chiếc vỏ đao cũ kỹ, lẳng lặng nằm trong ngực nàng.
“Haiz!”
Tiểu cô nương bi ai thở dài, tuổi còn nhỏ, nhưng bên trong tiếng thở dài lại ẩn dấu một vẻ trầm trọng, cũng cực kỳ tang thương.
Trong khoảng thời gian này, Mạc Khinh Vũ cảm thấy toàn bộ thiên địa đều thay đổi.
Tất cả trước kia, tất cả, hết thảy, hiện tại đều thay đổi cả rồi.
Linh dược để tu luyện, rõ ràng đã giảm xuống mấy chục lần! Về phần những bảo vật vô giá phụ trợ tu luyện như tử tinh, hiện giờ mình đến một khối cũng không nhận được nữa rồi.
Trước kia, mỗi khi rảnh rỗi, các vị trưởng bối gia tộc lại thường tới đây thăm mình, thúc giục tiến độ luyện công, trên mặt đầy vẻ từ ái chơi với mình một hồi, sau đó mới hài lòng rời đi.
Hiện giờ, không có một ai….
Trước kia, phụ thân nhìn thấy mình, đều ôm chầm lấy mình, tung mình lên không trung, thật cao hứng, tiếng cười thực sang sảng, nhưng hiện giờ… Đã mấy tháng rồi, mình không được nói chuyện với phụ thân rồi.
Ngay cả gặp mặt, cũng chỉ thoáng qua hai lần.
Phụ thân thấy mình, đều thở dài một hơi, rồi đi mất.
Tựa hồ đang trốn tránh gì đó.
Dần dần, trái tim nho nhỏ của Mạc Khinh Vũ, cũng càng trở nên lạnh giá….
Phụ thân không yêu quý mình! Bởi vì tam âm mạch của ta bị phế!
Chỉ là, tam âm mạch bị phế rồi, ta không phải là nữ nhi của hắn nữa sao? Cũng không phải là phụ thân của Tiểu Vũ sao? Vì sao?
Chẳng lẽ tam âm mạch lại trọng yếu như vậy? So với một nữ nhi còn quan trọng hơn?
Thực lực gia tộc, thế lực gia tộc…Đối với gia tộc, một người không có khả năng cống hiến trên vũ lực, chẳng lẽ đến một điểm giá trị cũng không có sao?
Ta đến một chút giá trị cũng không có sao?
Mạc Khinh Vũ thầm tự hỏi trong lòng mình, nước mắt cứ như vậy lăn dài trên má….
Ta chẳng muốn gì hết, ta chỉ muốn phụ thân ôm ta một lần, muốn phụ thân thơm lên trán ta.. Muốn ở trong lòng cha mẹ, cười một hồi, không, cho dù là khóc một hồi, chỉ để cảm thụ một chút sự ấm áp mà thôi.
Nhưng bây giờ, không ai nguyện ý ôm ta….
Chẳng lẽ ta ở gia tộc, không có tác dụng rồi?
Nhớ tới, hôm đó lén nghe phụ thân và mẫu thân đối thoại, Mạc Khinh Vũ đột nhiên đau lòng.
“Tiểu Vũ hiện giờ… ngươi không thể an ủi nó một chút? Nó còn nhỏ tuổi, làm sao có thể thừa nhận được?”
Thanh âm mẫu thân có vẻ trách cứ.
“Không thể thừa nhận, cũng phải thừa nhận.”
Phụ thân thở dài một hơi:
“Từ trên đỉnh phong ngã xuống, bất luận kẻ nào cũng không chịu nổi.
Nhưng nếu hiện giờ nó không thể thừa nhận, thì đến khi trưởng thành lại càng không thể thừa nhận.
Cho nên, phải để nó học cách thừa nhận.
Hiện giờ an ủi, chỉ sợ lại hại nó….”
“Vậy… Tiểu Vũ… Thật không còn hi vọng sao?”
“…”
Phụ thân thở dài thật sâu, nói:
“Chờ xem xem, nếu như có nhà nào tới đề thân….”
Mẫu thân nức nở, trong thanh âm đó, tràn đầy bi thương vì tiền đồ của nữ nhi….
“Nếu có nhà nào tới đề thân.”
Mạc Khinh Vũ tuy tuổi nhỏ, nhưng lại lớn lên trong đại gia tộc, làm sao không hiểu những lời này có ý tứ gì?
Chẳng lẽ, mình cũng phải biến thành công cụ để gia tộc lôi kéo liên minh sao?
Cũng bắt đầu từ một khắc đó, trái tim Mạc Khinh Vũ chính thức nguội lạnh!
Nhị ca cũng không tới thăm ta nữa.
Hắn chỉ không ngừng cho người mang từ Thương Lan chiến khu về những món quà, những món đồ chơi… Hiện giờ, những thứ đó đã chất đầy phòng ngủ Mạc Khinh Vũ rồi.
Nhưng ta cần không phải là những thứ này! Không phải! Ta chỉ cần một chút tình cảm!
Mạc Khinh Vũ thầm hô lên trong lòng, thống khổ vô cùng.
Tất cả những thứ Mạc Thiên Cơ đưa tới, đều bị ném đi.
“Có lẽ, trên đời này, chỉ có một người còn thích ta, còn yêu quý ta, mà không quan tâm ta biến thành bộ dáng gì.”
Mạc Khinh Vũ ôm vỏ đao trong lòng, khẽ áp khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của mình lên vỏ đao cũ kỹ.
“Sao Sao, ngươi cũng biết, có phải không?”
Mạc Khinh Vũ thấp giọng nỉ non nói:
“Cũng chỉ có Sở Dương ca ca, thật sự yêu quý ta, thật sự không chê ta….”
( Sao Sao: Sao = vỏ, Mạc Khinh Vũ đặt tên cho vỏ đao)
“Khi ta gặp Sở Dương ca ca, tam âm mạch cũng bị phế rồi, ta khi đó còn không biết, nhưng Sở Dương ca ca mỗi ngày đều chơi với ta, mỗi ngày đều kể chuyện cổ tích, còn tặng một cây đao cho ta.
Nhìn bộ dáng của bọn hắn là biết, cây đao kia rất tốt, rất tốt…..”
“Hừ, đó là Sở Dương ca ca tặng cho ta.
Đao của ta, khiến bọn hắn phải tranh cướp vỡ đầu.”
Mạc Khinh Vũ kiêu ngạo mỉm cười, nước mắt lại theo nụ cười rớt xuống:
“Các ngươi có biết hay không, câu đao mà các ngươi trở mặt cũng muốn đoạt đó, chỉ là đồ chơi Sở Dương ca ca tặng cho ta?”
“Sở Dương ca ca, ta rất nhớ ngươi….”
Mạc Khinh Vũ ngơ ngẩn nhìn vào hư không trước mặt, vô lực nói:
“Ta không muốn sống ở nơi này nữa… Ta không thích nơi này… Tuy rằng nơi này, là nhà của ta….”
“Tiểu thư, bên ngoài lạnh lắm, mau vào phòng đi thôi.”
Một thị nữ nhẹ nhàng đi tới.
“Ừm.”
Mạc Khinh Vũ lau lau nước mắt, ôm vỏ đao đứng dậy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn chợt không còn chút biểu tình.
Những tao ngộ trong khoảng thời gian này, khiến tâm cảnh Mạc Khinh Vũ xảy ra thay đổi rất lớn.
Nếu không ai để ý tới ta, không ai quan tâm tới ta, thì cho dù ta khóc, cũng không để người khác nhìn thấy, Cho dù ta thương tâm, cũng chỉ ở trong lòng.
Ta không muốn các ngươi chê cười ta!
Chờ đến khi gặp Sở Dương ca ca, ta mới khóc…
Mấy ngày nay, không khí trong Mạc thị gia tộc có chút ủ dột, Thương Lan chiến khu xảy ra biến hóa kịch liệt, Những nơi các đại gia tộc thí luyện võ đạo, trong khoảng thời gian này, cũng cuồn cuộn phong vân.
Phong ấn nứt ra rồi!
Thương Lan chiến khu, bên trong tràn đầy linh thú muôn màu, diện tích rộng lớn, mà da lông nội hạch của linh thú, đều là hàng hóa rất dễ dàng lưu thông ở Trung Tam Thiên.
Hơn nữa, Thương Lan chiến khu cũng là một nơi giống với man hoang, nhân loại căn bản không thể nào quần cư ở đó, cho nên mỗi lần đều là vội vàng mà vào, đạt được những thứ cần thiết, liền vội vàng thoát ra.
Nguồn thu của các đại gia tộc, cơ bản đều từ đó mà ra.
Hơn nữa, Thương Lan chiến khu cũng là nơi tốt nhất để tôi luyện đệ tử trẻ tuổi của gia tộc! Đệ tử trẻ tuổi, chỉ cần không thâm nhập vào sâu Thương Lan chiến khu, đi khiêu chiến chém giết linh thú bình thường, không những tôi luyện được võ kỹ, mà còn có thể đạt được thu hoạch, dùng nó để gia tăng thực lực gia tộc.
Càng là nơi tuyệt hảo để đám đệ tử trẻ tuổi thành lập uy danh!
Đương nhiên, địa phương hoang phế mấy vạn năm như vậy, linh dược bên trong cũng nhiều không đếm xuể.
Mà linh dược, lại là thứ những đại gia tộc này khát cầu….
Nhưng gần đây, phong ấn nứt ra rồi! Ai cũng không thể ngờ tới, lần này phong ấn nứt ra, từ bên trong xuất ra, không ngờ lại là Tam Tinh thánh tộc!
Vạn năm trước, tử địch của nhân loại!
Tam Tinh thánh tộc vừa xuất hiện, liền chiếm cứ một khu vực rộng lớn, sau đó dùng thiên phú bản năng thúc đẩy linh thú, tạo thành vô số khu vực trong Thương Lan chiến khu, nước sông không phạm nước giếng.
Nhung một khi có nhân loại tiến vào, sẽ hợp lực tấn công!
Những đám linh thú vốn vô tổ chức vô kỷ luật lập tức biến hóa nhanh chóng, biến thành quân đội có tố chất!
Hơn nữa, những khu vực này đều dần dần mở rộng ra, cho tới bây giờ, không ngờ ẩn ước có xu thế khuếch trương ra Thương Lan chiến khu! Đối với các đại gia tộc Trung Tam Thiên mà nói, điều này tuyệt đối là một chuyện không thể nhẫn nhịn được!
Cho nên, ngay sau giao thừa, đợi thêm một thời gian ngắn nữa, các đại gia tộc không hẹn mà cùng phát lệnh động viên, triệu tập, mệnh lệnh cho thành viên bên ngoài lập tức trở về, chạy tới Thương Lan chiến khu…
Trong Hạ Tam Thiên, Đại Triệu Trung Châu thành.
Sở Dương cùng Cố Độc Hành hai người ở cùng một chỗ, đã lâu rồi không hề hành động.
Hai người đều đang tiêu hóa thành quả chuyến đi lần này.
Tu vi Cố Độc Hành, hai ngày trước, đã đột phá tứ phẩm kiếm tôn! Lại kiên cố thêm một bước.
Mà Sở Dương cũng không chịu thua kém, trong Cửu Kiếp kiếm, sau lần đánh cướp hoàng cung Đại Triệu này, vô số dược lực còn sót lạt trong kinh mạch sau khi Cửu Kiếp kiếm hấp thu, không ngờ khiến cho hắn một đường tiến mạnh, đột phá tới võ tôn nhất phẩm.
Cho dù có kiếm linh toàn lực áp chế, nhưng khi mũi kiếm và kiếm phong tụ lại cùng một chỗ, tựa hồ lại càng cuồng mãnh hơn, đợi đến khi kiếm linh ngăn chặn thành công, Sở Dương đã là võ tôn nhất phẩm rồi.
Nhìn kết quả này, kiếm linh khóc không ra nước mắt.
Mà dược lực còn sót lại rất nhiều…
Khoảng cách từ chỗ hai người ẩn náu tới Tiếp Thiên lâu cũng không xa lắm, cho nên hoàn toàn có thể quan sát được động tĩnh của Tiếp Thiên lâu.
Mà đám đại công tử sau khi tìm chán tìm chê mà không phát hiện được gì trong đống đổ nát của Kim Mã Kỵ Sỹ đường, không ngoài dự liệu, tìm tới thừa tướng phủ.
Đưa ra điều kiện.
Mạc thị gia tộc: Chỉ cần tướng gia khiến Kim Mã Kỵ Sỹ đường giao thanh kiếm ra đây, chúng ta….
Ngạo thị gia tộc: Chỉ cần tướng gia khiến Kim Mã Kỵ Sỹ đường giao thanh kiếm ra đây, chúng ta…
Tạ thị gia tộc: Chỉ cần…
Lệ thị gia tộc: Chỉ cần
Đồ thị gia tộc: Chỉ cần…
Âu thị gia tộc: Chỉ cần….
Đương nhiên, cũng trăm miệng một lời: Nếu như Đệ Ngũ tướng gia không khiến Kim Mã Kỵ Sỹ đường giao kiếm ra đây, chúng sẽ….. Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
Từ lúc chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên Đệ Ngũ Khinh Nhu nếm tử mùi vị sứt đầu mẻ trán!
Ngạo thị, Mạc thị, Tạ thị còn dễ nói một chút, nói chuyện cũng ôn hòa.
Nhưng Đồ thị gia tộc lại trực tiếp không nói lý, Đồ Thiên Hào trực tiếp ở luôn trong phủ thừa tướng, ngươi không giao kiếm, ta không đi!
Về phần Lệ Hùng Đồ,, ngày nào cũng chỉ huy cao thủ vương tọa của mình, cùng Kim Mã Kỵ Sỹ đường luận bàn, luận bàn! Hết luận bàn này đến luận bàn kia!
Ồ, không giao ra à? Vậy ta đánh cho các ngươi nôn ra.
Nếu như là người bình thường, Đệ Ngũ Khinh Nhu đã không để ý tới, trực tiếp hạ lệnh trục xuất, hoặc là trực tiếp g**t ch*t rồi.
Nhưng những người trước mắt này, ai nấy đều là bảo bối của các đại gia tộc Trung Tam Thiên, bọnhọ đều không phải người binh thường a….
Chuyện này khiến Đệ Ngũ Khinh Nhu không thể chịu nổi!
Hắn không chỉ một lần thúc dục Cảnh Mộng Hồn: nhanh chóng tìm ra thanh kiếm kia, sau đó ném đi! Để bọn hắn chó cắn chó, thích ra sao thì ra…
Nhưng Cảnh Mộng Hồn lại buồn bực vô cùng: Ta tìm đâu ra kiếm đây?
Cảnh vương tọa cũng sốt ruột lắm chứ, hắn thậm chí còn nén giận triệu tập bộ hạ của mình, không những không thể tránh người ta hủy diệt tổng bộ của mình, ngược lại còn phải giúp đỡ người ta tìm kiếm.
Nhưng lộn nhào cả ngọn núi, gần như mỗi một tảng đá đều lật lên, biến thành bột phấn, toàn bộ ngọn núi bị san phẳng hoàn toàn, sau đó lại thành một cái hố lớn, hố càng ngày càng sâu, càng ngày sâu, nhưng vẫn không thể tìm được!
Cho nên, về sau, nơi này biến thành một cánh đồng phì nhiêu.
Thổ nhưỡng nơi này không có bất cứ một chỗ nào tốt hơn được…
Hơn nữa, cái hố khổng lồ kia, về sau không ngờ lại biến thành hồ, nuôi dưỡng người một phương.
Hậu nhân gọi là Minh Nguyệt hồ…
Chương 297: Đệ Ngũ Khinh Nhu thanh trừng: bắt Sở diêm vương!
Tình huống này cứ như vậy giằng co chừng hai mươi ngày!
Đến tận đêm giao thừa, đám công tử ca này cũng vì thanh kiếm này mà không trở về.
Tất cả mọi người đều lo lắng, vạn nhất mình vừa đi xong, ngày mai thanh kiếm kia lại xuất hiện thì sao?
Cứ chờ xem sao.
Tốt nhất là người khác đi sạch, chỉ mình ở lại là được rồi.
Nhưng, Đổng thị gia tộc đi rồi, La thị gia tộc đi rồi, Kỷ thị gia tộc đi rồi, những người khác, không ngờ vẫn không nhúc nhích.
Không hề đi nửa bước…
Điều này khiến Đệ Ngũ Khinh Nhu cảm thấy cực kỳ phiền toái!
Hắn cả ngày phải tranh thủ thời gian trấn an đám nhị thế tổ này, trong lúc nhất thời trăm mối lo cứ cuốn lại với nhau.
Mà lá gan đám bảo hoàng đảng lại bắt đầu chậm rãi lớn lên, bắt đầu đối phó một số nhân vật trọng yếu của phe Đệ Ngũ Khinh Nhu.
Đương nhiên, nếu như Đệ Ngũ Khinh Nhu phản kích, bọn hắn sẽ lập tức dừng tay.
Nhưng… Đệ Ngũ Khinh Nhu lại không có phản ứng!
Thế thì nguy rồi! Lập tức Đại Triệu xuất hiện vô số lời đồn đãi, nói Đệ Ngũ Khinh Nhu thất sủng, hoàng đế đã thu hồi quyền lực, Đệ Ngũ Khinh Nhu nhàn rỗi ở nhà chơi…
Thế là, sóng gió lớn hơn lại khởi động.
Đám triều thần vốn còn đang quan sát xem thế nào, một ít lão gia hỏa ẩn mình nhiều năm, một số quan viên bị Đệ Ngũ Khinh Nhu đè đầu cưỡi cổ…
Đều ngóc đầu lên….
Trong lúc nhất thời, rất có khí thế ngất trời…
Hoàng đế Đại Triệu ban đầu vẫn còn thoải mái ngồi thuyền câu cá, bình tĩnh nghe ngóng động tĩnh tứ phía, nhưng theo cảm xúc đám triều thần càng ngày càng kịch liệt, hoàng đế bệ hạ tựa hồ cũng ngửi thấy một mùi vị bất thường, vì thế bắt đầu chậm rãi thay đổi bộ dạng thu mình trước kia, chậm rãi lộ diện nhiều hơn…
Đệ Ngũ Khinh Nhu đắc tội mười mấy siêu cấp thế gia Trung Tam Thiên, hiện giờ đám thế gia đó đang tìm Đệ Ngũ Khinh Nhu gây chuyện! Mạng Đệ Ngũ Khinh Nhu chẳng còn bao lâu nữa đâu!
Tin tức như vậy, sau khi hoàng đế bệ hạ chứng thực xong, liền lập tức mừng rỡ, cười ha ha.
Thế là, hoàng đế bệ hạ bắt đầu cao giọng xử lý một số chuyện…
Bắt đầu chậm rãi…. Ờ? Sử dụng quyền lực quân chủ?
Oa ha ha! Thật thuận lợi!
Vì thế, hoàng đế bệ hạ Đại Triệu bắt đầu mưu đồ cải cách bí mật, từ lén lút mật nghị ban đầu, chậm rãi biến thành loại yến hội nho nhỏ, rồi lại chậm rãi phát triển tới…. triều đình nghị sự!
Dứt khoát bắt đầu cải cách!
Trong một lần say rượu, bệ hạ không ngờ lại nói với hoàng hậu, cảm khái vạn phần: Trẫm đăng cơ hai mươi năm, nhưng cũng chỉ có lúc này, mới chính thưởng biết được niềm vui của đế quân!
Thậm chí, còn có hai đội quân từ ngàn dặm xa xôi chạy tới, cờ xí rợp trời: Giết Đệ Ngũ, thanh gian đảng, diệt Khinh Nhu, sạch triều đình!
Trong lúc nhất thời, Đại Triệu gió nổi mây phun.
Trong khoảng thời gian này, Sở diêm vương cũng không có thêm hành động nào.
Hoàn toàn bình tĩnh.
Sở ngự tọa biết, loại hiện tượng này, chỉ sợ là Đệ Ngũ Khinh Nhu tự mình dung túng.
Với thủ đoạn mạnh mẽ của Đệ Ngũ Khinh Nhu, cường lực khống chế Đại Triệu từ lâu, xuất hiện tình huống như vậy mới là trái lẽ thường!
Mà sở dĩ xuất hiện loại tình huống này, chỉ sợ, Đệ Ngũ Khinh Nhu chuẩn bị có hành động lớn rồi…
Cho nên, trong loại tình huống này, không nên dây vào.
Tránh cho Đệ Ngũ Khinh Nhu lại theo dây mò tới, vậy thì mình sẽ chết không có chỗ chôn.
Cho nên, Sở diêm vương hiện giờ tọa sơn quan hổ đấu.
Cuộc sống thường ngày so với ở Thiết Vân còn thích ý hơn.
Ngày nào cũng được xem đám gia hỏa của mấy thế gia, chạy đi chạy lại, ồn ào ầm ĩ, gay gắt một hồi…
Cũng chỉ có mười mấy thế gia này mới mang tới phiền toái chân chính cho Đệ Ngũ Khinh Nhu! Hơn nữa, có bọn hắn ở nơi này làm loạn, Đệ Ngũ Khinh Nhu mới không rảnh tay trùng kiến lại Kim Mã Kỵ Sỹ đường.
Mặc dù có người phụ trách…. Nhưng người khác giải quyết và Đệ Ngũ Khinh Nhu đích thân nhúng tay, lại là hai chuyện hoàn toàn bất đồng…
Các ngươi náo loạn càng lâu, ta lại càng câu kéo được nhiều thời gian….
Cứ loạn đi, loạn nửa năm một năm, ta cũng sao cả, ha ha ha… Bạn đang đọc truyện tại
Truyện FULL
– FULL
Ngay cả đám bảo hoàng đảng cũng thầm cầu nguyện, đám thế gia này mau chóng xử lý Đệ Ngũ Khinh Nhu dùm đi.
Nhưng sự thực vô tình rất nhanh liền giáng cho Sở diêm vương và đám bảo hoàng đảng Đại Triệu một đòn cảnh cáo!
Trung Tam thiên đột nhiên truyền xuống lệnh triệu tập: Lệnh tất cả đệ tử gia tộc bên ngoài, lập tức trở về Trung Tam thiên! Có tình huống khẩn cấp!
Sau khi nhận được tin tức, đám công tử ca liền lập tức quay về Trung Tam Thiên.
Trong đó, bao gồm Ngạo Tà Vân nắm Viêm Dương đao trong tay, cho dù Minh Nguyệt kiếm có rơi vào tay kẻ khác, hắn cũng phải tìm đến mình thôi.
Tạ Đan Quỳnh và Âu Độc Tiếu cũng đi rồi…
Mạc Thiên Vân cũng không thể tránh được, phải trở về.
Lệ Hùng Đồ dây dưa một thời gian dài như vậy rồi, không thu hoạch được gì, lúc gần đi liền giở công phu sư tử ngoạm, cuốn đi không ít vàng bạc tài bảo…
Đồ Thiên Hào học theo, cũng làm việc rất nhiệt tình….
Còn có mấy thế gia, cũng đưa ra các loại yêu cầu: tất cả mọi người đều cảm thấy, khoảng thời gian này thật lãng phí….
Đệ Ngũ Khinh Nhu phải ói ra khối máu, mới tiễn được đám nhị thế tổ này rời khỏi Đại Triệu….
Sau khi căn nguyên của hỗn loạn và rắc rối bỏ đi, người giang hồ trong Trung Châu thành cũng bỏ đi gần hết.
Đối diện với đống hỗn độn của Kim Mã Kỵ Sỹ đường, đối diện với Trung Châu thành gần như biến thành một vùng phế tích, bao nhiêu công sức bỏ ra, giờ chỉ thu lại được một đống hoang tàn, Đệ Ngũ Khinh Nhu nổi bão thật rồi!
Mà đám bảo hoàng đảng cùng thành viên hoàng tộc đoạn thời gian trước vẫn kiêu ngạo, hiện giờ lại càng kiêu ngạo hơn, trực tiếp phải thừa nhận lửa giận ngút trời của Đệ Ngũ tướng gia!
Ngay trong ngày hôm sau, Đại Triệu Trung Châu thành đột nhiên bị tam đại binh đoàn bao vây!
Lập tức, tam đại binh đoàn liền chậm rãi tiến vào Trung Châu.
Sau đó, thành vệ quân các thứ của Trung Châu đều bị tập kết toàn bộ.
Chỉ trong một ngày, toàn bộ các con đường của Trung Châu thành đều tràn ngập quân lính.
Gần như cứ đi hai bước lại có hai người đằng đằng sát khí đứng.
Đệ Ngũ Khinh Nhu trù tính đại thanh trừng đã lâu, lần này, thực hiện không chút lưu tình!
Ngày thứ ba, Trung Châu thành bị máu tươi nhộm đỏ! Mùi tanh xộc thẳng lên trời cao!
Hàn Bố Sở quấn một cái áo khoác da cừu thật dày, ngồi trên một cái ghế bành trầm trọng, nghiêm chỉnh ngồi giữa Ngọ môn! Phía sau, là một đội võ sĩ sát khí tận trời.
Không ngưng có võ sĩ đầu đao nhuốm máu cưỡi khoái mã tiến vào bẩm báo.
Trong tay Hàn Bố Sở cầm một chồng danh sách thật dày, sắp xếp người đi giết! Giống như phát phúc lợi vậy, người nào chết, liền gạch một nét lên tên của hắn trên danh sách.
Giết xong một tấm, liền thay bằng tấm khác.
Tịch thu gia sản cả nhà, giết kẻ phạm tội!
Giết sạch cửu tộc!
Đệ Ngũ Khinh Nhu chưa từng đồ sát như vậy trong Đại Triệu, nhưng lần này hắn chịu đựng đủ rồi, tất sát lệnh một khi phát ra, tuyệt không thu hồi!
Thà giết lầm, tuyệt không bỏ sót!
Thừa tướng tiền nhiệm, thượng thư ngự sử các loại, ngay cả một số hoàng tộc, vương gia, phò mã, vương tử, hoàng thân quốc thích, cũng đang xếp thành hàng, chờ đao tới chém.
Đội quân như lang như hổ một khi xông vào tòa đại trạch viên nào, thì chỉ trong phút chốc, phốc phốc phốc… huyết khí xông lên tận trời, tiếng kinh hô thảm thiết không ngừng vang bên tai, giây lát đi ra, cũng chỉ lại thi thể đầy đất.
Trong hoàng cung, khi Lục Nhân Giáp đại tổng quản hạ lệnh chống cự, thì chỉ thấy tướng quân thủ vệ hoàng cung vẻ mặt nịnh nọt, mở tất cả đại môn, nghênh đón đội quân phản loạn giống nghênh đón cha ruột tiến vào!
Lập tức đại sát tứ phương, không lưu tình một chút!
Bởi vì Đệ Ngũ Khinh Nhu từng nói qua: Trên thế giới này, đáng ghê tởm nhất chính là thái giám!
Cho nên, những lời này trực tiếp khiến đám thái giám trong hoàng cung không một ai may mắn thoát chết! Vị tướng quân phụ trách nhiệm vụ giết thái giám này, chính là một vị quan viên từng bị Lục đại tổng quản hãm hại.
Vị nhân huynh làm một chuyện c*c kh*** nhân tâm: Lệnh cho người lôi Lục đại tổng quản theo phía sau, mỗi khi giết một tên thái giám, chém một cái đều, đều dí mặt Lục đại tổng quản vào cái cổ vừa mới bị chém đứt, để máu tươi phun vào mặt…
Tiếp đó, lại tiếp tục với một cái cổ khác…
Đợi đến khi giết hết, Lục đại tổng quản cả người đã bị máu tươi tắm rửa vô số lần, chỉ kêu A một tiếng hoảng sợ, sau đó tứ chi run rẩy, cuối cùng mềm oặt đi như một đống bùn nhão… Bị hù chết tươi mất rồi.
Tất cả những người biết được chuyện này, đều hung hăng phun một miếng nước bọt, nói một câu: Xứng đáng!
Quả thực xứng đáng.
Nếu phải vì một câu nói của vị tổng quản đại nhân này, mấy vạn người tử vong hôm nay hoàn toàn có thể sống sót.
Tuy mọi người bằng mặt không bằng lòng, nhưng ngươi làm việc của ngươi, ta làm việc của ta, gặp nhau chỉ cười ha ha, thế nào chả kéo dài được thêm mấy chục năm…
Nhưng một câu nói của hắn lại khiến cho mâu thuẫn trở nên gay gắt! Rốt cuộc khiến cho tất cả đều không thể tránh khỏi!
Trong mắt người bình thường, lần giết chóc điên cuồng này, tựa hồ là một lần phát tiết oán hận tích chứa mấy năm nay của Đệ Ngũ Khinh Nhu: Các ngươi không phải không phục ta sao? Các ngươi không phải muốn dùng âm mưu đối phó ta sao?
Được! Ta đây liền giết sạch! Đỡ các ngươi phải mất công giở trò.
Nhưng chỉ có môt số người sáng suốt nhận ra.
Lần thanh trừng này của Đệ Ngũ Khinh Nhu, hoàn toàn là để chuẩn bị! Chuẩn bị cho trận đại chiến với Sở diêm vương và Thiết Bổ Thiên trên chiến trường!
Đệ Ngũ Khinh Nhu mấy năm nay không đích thân xuất thủ, thân lâm chiến trận, nhưng lần này, rốt cuộc cũng phải đích thân chỉ huy cuộc chiến quyết định thiên hạ rồi!
Đại chiến với kình địch trong đời, không cho phép tồn tại bất cứ cản trở nào, càng không cho phép bất cứ thanh âm nào không hài hòa tồn tại! Nếu như Đệ Ngũ Khinh Nhu ở ngoài chiến đấu, đám lão gia này lại âm mưu đâm chọc trên triều đường… thì Đệ Ngũ Khinh Nhu cũng chịu không nổi!
Bất kể là lương thảo, quân giới, chiến mã, quân đội hay là hậu cần, tất cả đều phải được điều phối kịp thời.
Chỉ cần xuất hiện một sai lần, cũng là vạn kiếp bất phục!
Đối diện với Sở diêm vương, Thiết Bổ Thiên, Thiết Long Thành, tam đại kình địch liên thủ, Đệ Ngũ Khinh Nhu không dám có chút đại ý nào, chỉ cần sơ sẩy một chút, cũng đủ khiến toàn bộ đại quân tan tành!
Nguyên bản hắn cũng không cần, bởi vì bất kể có cầm quyền tại triều hay không, Đệ Ngũ Khinh Nhu đều có tin tưởng nắm chắc hết thảy trong tay.
Nhưng những lần thất bại gần đây, tuy rằng đèu là cục bộ, tuy đều không đả thương tới gân cốt, nhưng khiến cho lỏng cảnh giác Đệ Ngũ Khinh Nhu đạt tới mức độ cao nhất!
Sau khi thanh trừng Trung Châu, làn sóng thah trừng lập tức từng đợt từng đợt tràn về khắp các thành thị trong Đại Triệu, một đường huyết tinh.
Tất cả các chức vị để trống, đều bị người hệ Đệ Ngũ Khinh Nhu nắm giữ.
Trên dưới một lòng.
Nghe nói, sau khi lần thanh trừng này hoàn thành, Đệ Ngũ Khinh Nhu đứng trên tường thành Trung Châu, nhìn từng tầng từng tầng huyết vụ và vô số oan hồn bay lên khắp cả nước, hai tay chắp sau lưng, thản nhiên nói.
“Ta đã từng nói, ta muốn thiên hạ này, thống nhất trong tay ta! Cho dù không thể thống nhất trong tay ta, thì cũng phải từng qua tay ta!”
“So với thiên cổ thống trị, mấy vạn mấy chục vạn, mấy trăm vạn mạng người, có đáng bao nhiêu?”
Khi hắn nói những lời này, gió lớn trên không trung Đại Triệu lạnh thấu xương, tinh kỳ bay phần phật, bên trong trời cao ngàn dặm, đã mang theo từng điểm từng điểm xuân ý.
Chương 298: Huynh đệ ly biệt!: bắt Sở diêm vương!
Trong hoàng cung Đại Triệu, hoàng đế Triệu Triết bệ hạ cả người run rẩy.
Vị hoàng đế bệ hạ lớn lên trong phòng ấm này, có nằm mơ cũng không nghĩ tới, thủ đoạn của Đệ Ngũ Khinh Nhu lại ngoan độc và huyết tinh như vậy!
Không để lại lối thoát!
Tôn nghiêm hoàng tộc, hắn căn bản không cần! Mấy vạn sinh mạng, càng không cần!
Văn võ bá quan, căn bản không cần! Toàn bộ người tới tay hắn, liền chỉ là một chữ: giết!
Phi tần bên cạnh đều co rúm lại với nhau, mặt cười trắng bệch, không còn chút huyết sắc nào, thân thể run rẩy giống như lá rụng trong gió.
“Đệ Ngũ tướng gia đến!”
Tên quân sĩ đứng ngoài cửa giơ cao trường đao nhuốm máu, hô lớn.
Phảng phất như đánh vang hồi chuông báo tử.
“Đệ Ngũ Khinh Nhu tới đây!”
Miệng môi hoàng đế bệ hạ tím ngắt rồi, run rẩy nói:
“Hắn tới làm gì?”
Không có ai trả lời, hoàn toàn tĩnh lặng.
Tiếng bước chân trầm ổn truyền tới.
Trên mặt Đệ Ngũ Khinh Nhu vẫn là một vẻ tươi cười ôn hòa, bình tĩnh bước từng bước từng bước tới.
Ở trên người hắn, là một chiếc áo choàng vải bông bình thường, cứ như vậy chắp tay sau lưng, thản nhiên đi vào.
Thần tinh trên mặt, vẫn tao nhã, vẫn bình thản như trước, tựa hồ vạn vật đều không được hắn để trong lòng.
Nhưng hoàng đế bệ hạ lại giống như nhìn thấy một con ác ma địa ngục toàn thân là máu, hai mắt trắng dã, gần như ngất lịm.
“Bệ hạ mạnh khỏe.”
Đệ Ngũ Khinh Nhu ân cần hỏi thăm một câu.
“Khỏe… khỏe!”
Tướng gia khỏe chứ….” Triệu Triết cố gắng khống chế cơ nhục trên mặt, nặn ra một nụ cười, không đánh mất khí độ phượng tử long tôn, nhưng lại không thành công.
Đệ Ngũ Khinh Nhu khoanh tay đứng thẳng, ánh mắt hơi nhếch lên, một tên thị vệ vội vàng bưng một cái ghế tới, đặt phía sau hắn.
Đệ Ngũ Khinh Nhu lúc nà mới mỉm cười, ung dung ngồi xuống.
“Bệ hạ.
“
…Hả?
“
Ta và ngươi quân thần mấy năm, cũng coi như là duyên phận.
” Đệ Ngũ Khinh Nhu mỉm cười, thở dài nói: “
Ta vốn cho rằng, chúng ta có quân thân tương đắc, đồng tâm hiệp lực, thống nhất giang sơn, cùng đứng trên đỉnh phong, được thế nhân cúng bái!
“
Ta có năng lực thống nhất giang sơn, cũng có khí phách nhất thống giang sơn! Chỉ tiếc, bệ hạ ngài, thủy chung lại tín nhiệm ta.
” Đệ Ngũ Khinh Nhu thở dài một tiếng, thương hại nhìn Triệu Triết, nói: “
Đây là vì sao?
“
Đây là lỗi của trẫm…
” ÁNh mắt triệu Triết không dám nhìn hắn, run rẩy nói.
“
Hả, thật sự sai rồi….
” Đệ Ngũ Khinh Nhu khẽ cười.
“
Năm đó, ngươi không tín nhiệm ta, ta bất đắc dĩ phải tìm cơ hội trên chiến trường, nắm quyền lực! Không ngờ tới… Kỳ thật so với ngươi giao cho ta binh quyền ngay từ đầu, còn mạnh hơn nhiều lắm….
“
Hai con mắt Đệ Ngũ Khinh Nhu khẽ híp lại, tựa hồ nhớ tới đại chiến thảm thiết năm đó.
“
Từng cuộc giao dịch, từng hồi chém giết, đã xây dựng lên danh vọng bất thế của Đệ Ngũ Khinh Nhu ta.
Cũng vì vô số chiến công, ngươi không thể không phong thưởng ta… Tới một thời điểm nhất định, tất cả quyền chỉ huy ngoài tiền tuyến, đều rời vào trong tay ta.
Lúc đó, đại cục đã định!
“
Ngươi đã vô lực khống chế ta!
” Thanh âm Đệ Ngũ Khinh Nhu thoáng dừng lại một chút, nói: “
Kế tiếp, nam chinh bắc thảo.
Thứ nhất là diệt trừ đối lập.
Thứ hai, trong mắt thế nhân, ta là thống soái không gì làm được.
Thậm chí, trong mắt Thiết Long Thành, cũng là ta nắm trong tay chiến cuộc, vì những chiến công khổng lồ…
“
Nhưng hắn sai rồi! Cái ta muốn cũng không phải là chiến công, mà là quyền lực.
” Đệ Ngũ Khinh Nhu thản nhiên nói: “
Ngay trong đoạn thời gian đó toàn bộ một ngàn hai trăm vạn đại quân Đại Triệu đế quốc đều bị ta lần lượt điều tới chiến trường! Cái ta muốn, là quen thuộc với quân đội, là tướng lãnh trong quân đội tin phục, và ta cũng muốn nắm trong tay quyền lực ảnh hưởng mỗi một đội quân.
“
Bởi vì điều này, ta rất rõ ràng, ngươi sẽ không cho ta! Cho nên, ta chỉ có thể tự mình tranh thủ.
“
Vô số bẫy rập, Thiết Vân tổn thất đương nhiên rất lớn, nhưng người chết của Đại Triệu so với Thiết Vân chỉ có nhiều hơn chứ không ít.
Bởi vì, có rất nhiều người đều do ta tự tay thiết kế bẫy rập, đưa bọn họ vào ổ mai phục của Thiết Vân… Mà những người đó, đều trung thành với bệ hạ, trung với Đại Triệu.
Nhưng bởi vì ngươi không tín nhiệm ta, nên ta cũng không tín nhiệm những kẻ đó.
Cái ta muốn chính là người trung với Đệ Ngũ Khinh Nhu ta….
“
Đệ Ngũ Khinh Nhu thở một hơi thật dài: “
Rốt cuộc, đợi đến giai đoạn chiến tranh gần kết thúc, Thiết Vân suy nhược lâu ngày, khó mà phản kích, ta mới đình chỉ chiến đấu, mang quân công cái thế, trở về triều đình.
“
Tất cả mọi người đều nghĩ rằng, chính là ta cố ý cho Thiết Vân cơ hội th* d*c.
Kỳ thật không phải.
” Đệ Ngũ Khinh Nhu nói: “
Bởi vì lúc đó, ta chỉ có quân đội, mà đánh mất chính trị.
Cho nên, ta phải trở về, tạo ra một cục diện chính trị mà ta có thể nắm trong tay.
Hơn nữa, lúc đó, hoàng thất vẫn nắm vững quốc gia trong tay, cho dù ta có diệt Thiết Vân, ngươi diệt ta cũng dễ dàng như một cái nhấc tay.
“
Cho nên ta không thể khai chiến lúc đó! Cho nên ta bỏ qua cục diện chiến tranh tốt đẹp, trở về bắt tay phát triển thế lực hậu phương.
” Đệ Ngũ Khinh Nhu thở dài thật sâu: “
Nếu như khi đó, ngươi có thể tìn nhiệm ta, thì hiện giờ ta đã có thể đánh cho ngươi một giang sơn thống nhất! Đáng tiếc, ngươi lại không….
“
Cho nên, cho tới bây giờ, ngươi muốn đối phó ta, đã muộn!
” Đệ Ngũ Khinh Nhu dứng lên: “
Quân đội mới là đạo lý cứng rắng! Trong tay ngươi không có binh, không có tướng, chỉ bằng vào một đám hủ nho, không ngờ lại muốn đối phó lãnh tụ quân đội? Bệ hạ, ngươi không thấy điều này quá buồn cười sao?
“
Triệu Triết sắc mặt trắng bệch, hai mắt mở lớn.
“
Rất nhiều lời muốn nói, hơn nữa rất nhiều lời muốn nói với ngươi từ nhiều năm trước, nhưng hôm nay tới nơi này, lại phát hiện, tất cả đều không cần thiết nữa….
” Đệ Ngũ Khinh Nhu thản nhiên nói: “
Đã không cần nói nữa.
Có lẽ tâm cảnh của ta đã thay đổi, nhưng hiện giờ, lại cảm thấy mình có chút ấu trĩ.
“
Đệ Ngũ Khinh Nhu chậm rãi nói: “
Hôm nay tới ngươi nói chuyện, thị uy, vốn là ấu trĩ.
“
Nói xong, Đệ Ngũ Khinh Nhu liền đứng dậy, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn, phong khinh vân đạm đi ra ngoài.
Lập tức, bên ngoài vang lên thanh âm Đệ Ngũ Khinh Nhu.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại
chấm cơm.
“
Niêm phong nơi này lại! Để hoàng đế bệ hạ sống bên trong cho tốt.
Từ hôm nay trở đi, cho phép vào, không cho phép ra! Cho đến khi… đại chiến lần này chấm dứt!
“
Rõ!
“
Sau đại chiến, nếu chúng ta thắng, đem hoàng đế bệ hạ ra, xem một chút cục diện tốt đẹp, sau đó chém đầu.
Nếu như chúng ta bại, trực tiếp chém đầu! Diệt cửu tộc!
“
Rõ!”
Triệu Triết ngồi bên trong nghe được, ánh mắt trợn trừng lên, hôn mê bất tỉnh.
Bất luận thắng bại đều phải chết?
Chuyện này, hoàn toàn đảo lộn tất cả rồi.
Từ trước tới nay, đều là hoàng gia hạ lệnh tiêu diệt cửu tộc người khác, hiện giờ lại đảo ngược lại, Đệ Ngũ Khinh Nhu trực tiếp hạ lệnh, diệt cửu tộc hoàng đế.
Thật sự là… không còn gì để nói…
Đại Triệu thanh trừng, vẫn tiến hành như cũ.
Hơn nữa, xem tư thế Đệ Ngũ Khinh Nhu, chỉ sợ phải kéo dài trong thời gian ngắn.
Mà lúc này, người của Cố thị gia tộc rốt cuộc cũng liên hệ được với Cố Độc Hành, trở về gia tộc!
Trong đem trước khi Cố Độc Hành đi, Sở Dương thì thầm với hắn cả đêm, cuối cùng giao cho hắn một bao đồ lớn.
Đây là cho Kỷ Mặc, đây là cho Đổng Vô Thương, đây là cho…
Đương nhiên, đại bộ phận là… cho Mạc Khinh Vũ…
Trong gió sớm, hai huynh đế đứng đối diện với nhau.
“Bảo trọng!
“
Bảo trọng!”
Hai chữ này, gần như hai người cùng nói ra một lúc.
Lập tức, Cố Độc Hành liền im lặng, nhìn Sở Dương một cái thật sâu, xoay người mà đi, không ngờ không hề quay đầu lại.
Hảo huynh đệ! Thời khắc nguy nan gặp được ngươi, ngươi giúp ta.
Ngươi cho ta hi vọng, ngươi giúp ta luyện công! Ngươi vì ta mà làm tất cả những gì ngươi có thể làm!
Ta sẽ không cô phụ ngươi!
Tuyệt đối không!
Những lời này, đều ở trong lòng Cố Độc Hành, nhưng hắn một câu cũng không nói ra.
Sở Dương cũng không nói gì nhiều.
Chia tay tựa hồ rất bình thản, nhưng hai người cũng biết, lần sau gặp lại, là ở Trung Tam Thiên, chứ không phải nơi này.
Trung Tam thiên, Mạc thị gia tộc đột nhiên trở nên náo loạn.
Đây vốn là chuyện không nên có.
Tất cả các gia tộc đều đang chuẩn bị chiến tranh ở Thương Lan chiến khu, nhưng Mạc thị gia tộc lại đột nhiên đông như trẩy hội.
Hôm nay, Mạc Tinh Thần đang ở trong thư phòng đàm luận sự tình với đại trưởng lão, đột nhiên có hạ nhân báo lại: “Khởi bẩm gia chủ, hai vị biểu thiếu gia tới.
“
Biểu thiếu gia?
” Mạc Tinh Thần sửng sốt.
“
Là Kỷ Chú và Kỷ Mặc hai vị thiếu gia.
“
Ồ, mởi bọn họ vào phòng khách, thông báo đại công tử ra đón khách.
“
Vâng, Kỷ Chú thiếu gia đang ở phòng khách uống trà, nhưng Kỷ nhị thiếu gia lại vào nội trạch, tìm tiểu thư rồi.
“
Tiểu thư? Tiểu thư nào?
” Mạc Tinh Thần sửng sốt.
“
Là Tiểu Vũ tiểu thư.
” Hạ nhân cúi đầu, âm thầm bĩu môi.
“
Tiểu Vũ?
” Mạc Tinh Thần kinh ngạc: “
Kỷ Mặc tìm Tiểu Vũ làm gì?
“
Trong nội trạch.
“
Kỷ Mặc ca ca!
” Mạc Khinh Vũ bỗng kinh hỉ, reo hò một tiếng, vang vọng toàn bộ hậu viện, chạy tới giống như bay: “
Kỷ Mặc ca ca, sao ngươi lại tới đây? Sở Dương ca ca đâu? hắn cũng tới sao?
“
À, Sở Dương ca ca của ngươi chưa tới được.
” Kỷ Mặc vừa nói xong, thì nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Khinh Vũ lập tức trở nên suy sụp.
Vội vàng ôm vào lòng, thương tiếc, an ủi: “
Bất quá, tuy Sở Dương ca ca không tới, nhưng lại nhờ ta mang cho ngươi không ít thứ tốt….
“
Thật sao?
” Mạc Khinh Vũ lập tức mở to hai mắt, hưng phấn nói: “
Ở đâu, ở đâu?
“
Đương nhiên là thật rồi?
” Kỷ Mặc lập tức phát hiện ra điều gì đó không thích hợp: “
Sao ngươi lại nhẹ như vậy? Ồ! Sao ngươi lại gầy như vậy?
“
Kỷ nhị thiếu gia nổi giận: “
Ai khi dễ ngươi?
“
Không… không ai khi dễ ta.
” Trong mắt Mạc Khinh Vũ chợt lóe lên ánh sáng, lại phai nhạt xuống, ngẩng mặt lên năn nủi: “
Kỷ Mặc ca ca, ta không muốn ở nơi này nữa…. ngươi dẫn ta tới nhà ngươi ở được không?
“
Cái này….
” Kỷ Mặc do dự.
“
Không được!
” Một thanh âm truyền tới: “
Tiểu Vũ, nhà mình, sao có thể nói như vậy?
“
Lên tiếng, là một vị trưởng lão chi thứ Mạc thị gia tộc.
Đúng là phụng mệnh gia chủ, đến mời Kỷ Mặc tới đại sảnh.
“
Tiểu Vũ xảy ra chuyện gì?
” Kỷ Mặc buông Mạc Khinh Vũ, chậm rãi đứng dậy, nhìn vị cao thủ vương tọa Mạc thị gia tộc này.
“
Kỷ nhị thiếu gia, cái này….
” Vị cao thủ do dự một hồi, nhìn sắc mặt càng lúc càng khó coi của Kỷ Mặc, rốt cuộc vẫn kéo Kỷ Mặc sang một bên, thì thầm vào tai hắn một hồi.
“
Tam âm mạch bị phế?” Kỷ Mặc trợn mắt há hốc miệng.
Sau khi hắn tới Thiên Binh các, Sở Dương cũng không nói với hắn chuyện Mạc Khinh Vũ bị phế tam âm mạch.
Cho nên đến bây giờ hắn mới biết được.
Chương 299: Tiểu Vũ, nhất định phải vui vẻ!: bắt Sở diêm vương!
Là đệ tử đại gia tộc, Kỷ Mặc đương nhiên biết kết cục của người đánh mất tiền đồ.
Trong lòng cũng không khỏi ảm đảm thở dài.
Nhưng đây, cũng là việc nhà của Mạc thị gia tộc, hắn mặc dù là bà con, cũng không tiện nhúng tay vào.
Chỉ có thể thầm quyết định trong lòng: Nếu là thật, thì mình nhất định phải dốc hết toàn lực, cũng phải vì biểu muội mà tìm một nơi nương tựa tốt! Không để nàng đến mức thống khổ cả đời.
“Ngươi hãy đi trước đi, ta chơi với Tiểu Vũ một lát nữa, rồi sẽ qua đó.”
Kỷ Mặc nói.
Còn Mạc Khinh Vũ đứng một bên nhìn, trong mắt thoáng có ánh lệ, bàn tay nhỏ bé khẽ run rẩy,t ràn đầy bất an.
“Tiểu Vũ…. Xem Sở Dương ca ca bảo ta mang tới cho ngươi quà gì này….”
Kỷ Mặc cố gắng áp chế sự khó chịu trong lòng, giả bộ hiền hòa, kéo tay Mạc Khinh Vũ, đi vào trong phòng nàng.
“Nhìn xem đây là cái gì.”
Thứ Kỷ Mặc lấy ra trước tiên, chính là một chiếc bình ngọc không lớn không nhỏ.
Ở bên trong, chính là Sinh Cơ tuyền thủy mà Sở Dương bảo hắn mang tới, một bình đầy ắp.
“Đây là cái gì? Nước? Rượu?”
Mạc Khinh Vũ nghi hoặc nhìn cái bình ngọc kia, sau đó khẽ liền khẽ vuốt vê, ngẩng đầu hỏi:
“Chiếc bình ngọc này, là của Sở Dương ca ca ư?”
“Đúng vậy.”
Kỷ Mặc ù ù cạc cạc.
Bình ngọc của Sở Dương? Trân quý nhất chính là nước bên trong mà?
“Sở Dương ca ca.”
Mạc Khinh Vũ đột nhiên ôm chặt lấy chiếc bình ngọc vào trong lòng, nước mắt tí tách rơi xuống.
Giờ phút này, được nhìn thấy chiếc bình ngọc này, Mạc Khinh Vũ liền giống như gặp được bản thân Sở Dương vậy.
Bao nhiêu áp lực và thống khổ trong một tháng qua, cứ như Hoàng Hà trào ra.
Lần này khóc, không ngờ khóc một hồi lâu.
Kỷ Mặc luống cuống tay chân.
Thật sự không nghĩ tới, chỉ là một chiếc bình ngọc, lại khiến cho Mạc Khinh Vũ kích động như vậy.
Sau một hồi thật lâu, Mạc Khinh Vũ mới khóc thút thít, ngừng lại.
“Mau uống đi! Bên trong chính là vật báu vô giá, Sinh Cơ tuyền thủy đó.”
Kỷ Mặc nhỏ giọng nói:
“Sở Dương ca ca của ngươi cứ dặn dò ta, nhất định phải tận mắt nhìn thấy ngươi uống hết.”
“Chỉ là ta… chỉ là ta không nỡ uống.”
Mạc Khinh Vũ chớp chớp mắt, đáng thương nhìn Kỷ Mặc:
“Không uống có được không?”
“Nha đầu ngốc, cái này có gì mà tiếc?”
Kỷ Mặc vội vàng khuyên nhủ:
“Uống cái này, thân thể ngươi sẽ được cải thiện rất nhiều, hơn nữa bị thương cũng không để lại sẹo nha….”
“Chỉ là, ta vẫn không nỡ uống….”
Mạc Khinh Vũ giống như muốn khóc lên:
“Ta giữ nó lại được không?”
“Nhưng mà, nếu ngươi không uống, Kỷ Mặc ca ca sẽ tức giận.”
Kỷ Mặc liến thoắng một hồi, nhưng thấy không có hiệu quả, đành phải nói:
” Đó là Sinh Cơ tuyền thủy mà Sở Dương ca ca thiên tân vạn khổ mới lấy được cho ngươi, nếu hắn biết ngươi không chịu uống, hắn sẽ rất buồn đó….”
“Ta uống!”
Mạc Khinh Vũ vội vàng gật đầu thật mạnh:
“Ta uống mà!”
Nhìn Mạc Khinh Vũ ngửa đầu lên, uống ừng ực hết sạch của bình Sinh Cơ tuyền thủy, Kỷ Mặc ngạc nhiên: Uy lực của Sở Dương lớn như vậy?
Uống xong Sinh Cơ tuyền thủy, Mạc Khinh Vũ lại ôm bình ngọc vào trong lòng, quý trọng vô cùng.
“Sở Dương ca ca còn nhớ ngươi mang đến gì cho ta không?”
Mạc Khinh Vũ chờ mong hỏi.
“À, còn có cái này, còn có cái này….”
Kỷ Mặc giống như được trút bỏ gánh nặng.
Bên trong là một đống đồ chơi, hiếm lạ cổ quái có đủ.
“Cái này đẹp quá.”
Mạc Khinh Vũ dùng bàn tay nhỏ bé gạt mấy cái, tìm được một chiếc nơ hồ điệp.
Toàn bộ chiếc nơ này đều dùng Đồng Vân cương và Tinh Thần thiết chế tạo, đỏ au, lấp lánh vô số quang điểm, cực kỳ xinh đẹp.
Khóe miệng Kỷ Mặc khẽ run rẩy.
Mỗi lần nhìn thấy cái nơ hồ điệp này, hắn lại có phản ứng này.
Dùng tinh hoa Đồng Vân cương và Tinh Thần thiết để làm một cái nơ hồ điệp, đem cho tiểu nữ hài nhi chơi, trong thiên hạ này cũng chỉ có Sở Dương mới xa xỉ như thế.
“Cái này, nhất định là Sở Dương ca ca cho ta, về phần những cái còn lại, là Kỷ Mặc ca ca ngươi tự mua phải không?”
Mạc Khinh Vũ nghiêng nghiêng đầu, ngắm nghía chiếc nơ hồ điệp, yêu thích không nỡ buông tay, tiện miệng hỏi.
“Ặc, sao ngươi biết?”
Kỷ Mặc trừng mắt líu lưỡi.
Mạc Khinh Vũ thuận miệng hỏi một câu, không ngờ lại trúng sự thật.
“Hừ, bởi vì chỉ có cái này mới là thứ ta thích!”
Mạc Khinh Vũ chun mũi, trong nụ cười lộ ra vui sướng và vẻ lanh lợi đã lâu không xuất hiện, nói:
“Cũng chỉ có Sở Dương ca ca mới biết ta thích gì.”
Nói xong, nàng có chút khinh thường nhìn Kỷ Mặc, chu cái miệng nhỏ nhắn lên, nói:
“Ngươi không biết!”
Kỷ Mặc choáng váng.
“Kỷ Mặc ca ca, vẫn phải cám ơn ngươi!”
Mạc Khinh Vũ đem bình ngọc và nơ hồ điệp cẩn thận ôm vào trong lòng, trên mặt lộ ra ý cười thỏa mãn:
“Cám ơn ngươi, đã mang tới cho ta.”
“Không, không cần khách khí.”
Kỷ Mặc đột nhiên cảm thấy trong lòng cực kỳ khó chịu.
Mạc Khinh Vũ, thiên kim tiểu thư Mạc thị gia tộc, hiện giờ… lại đáng thương như thế.
Bạn đang đọc truyện tại
Truyện FULL
– FULL
“Ta đi tìm cữu cữu thương lượng một chút……”
Kỷ Mặc đang nói dở rồi lại thôi.
Thầm nghĩ, nếu như cữu cữu không đáp ứng, ta sẽ lưu lại giúp nàng… Không được, ta không thể ở lại được…. Thương Lan chiến khu vẫn chờ ta đi chiến đấu… Haiz! Hơn nữa, cho dù đón nàng tới nhà ta, ta không ở đại ca không ở, nàng sẽ chơi với ai?
Lắc đầu thở dài, quay trở lại đại sảnh.
Nói với Mạc Tinh Thần ý định đón Mạc Khinh Vũ tới Kỷ thị gia tộc vài ngày, quả nhiên sau một hồi trầm ngâm, Mạc Tinh Thần liền cự tuyệt.
Hắn nói: “Nếu như là bình thường, tới ở vài ngày cũng không sao.
Bất quá, hiện giờ các đại gia tộc đều đang ứng phó Tam Tinh thánh tộc ở Thương Lan chiến khu.
Làm sao còn chăm nom một đứa nhỏ? Cứ chờ việc này qua đi rồi nói sau.
Kỷ Chú cùng Kỷ Mặc hai huynh đệ vừa mới đi.
Mạc Tinh Thần đang cần nghỉ ngơi một lúc thì lại nghe người tới báo: “Khởi bẩm gia chủ, La thị gia tộc nhị công tử tới thăm Tiểu Vũ tiểu thư.
“
La thị gia tộc? La nhị công tử? Đến thăm Tiểu Vũ?”
Mạc Tinh Thần thoáng kinh ngạc một chút.
Kỷ Chú và Kỷ Mặc tới thăm Mạc Khinh Vũ thì còn giải thích được.
Dù sao cũng là bà con.
Nhưng vị La nhị công tử này tới làm gì? Chẳng lẽ hắn không biết Mạc thị gia tộc và La thị gia tộc vốn là cừu địch sao?
Hai nhà đánh tới đánh lui, cũng phải được hơn trăm năm rồi! Có thể nói, hai nhà đã kết xuống thâm thù không thể giải được! Vị La nhị công tử này, không ngờ lại tới thăm Tiểu Vũ?
Chẳng lẽ là có ý đồ xấu? Biết thiên tài gia tộc chúng ta bị phế liền cố ý tới sỉ nhục, bỏ đá xuống giếng?
Bất quá, cho dù là vậy, lá gan cũng quá lớn rồi.
Nên biết, nếu thật náo loạn lên, vị La nhị công tử này có thể mất mạng luôn ở đây a!
“Mời vào!
“
Mạc Tinh Thần thản nhiên nói, đồng thời đứng dậy: “
Ta muốn xem xem, vị La nhị công tử này, tới đây rốt cuộc là muốn gì?”
La Khắc Địch một thân bạch y như tuyết, tiến vào trong ánh mắt thù địch của gia tộc Mạc thị.
Bình thản ung dung, mắt không thèm liếc sang bên cạnh.
Tuy bình thường, La Khắc Địch rất khôi hài, phong cách làm việc cũng không nghiêm túc, nhưng lại là một người cực kỳ trọng tình cảm.
Sở Dương là lão đại ta!
Lão đại từng nói qua, bảo khi có cơ hội, ta hãy tới thăm Tiểu Vũ!
Ta nhất định sẽ làm được, bởi vì ta đã đáp ứng!
La thị gia tộc và Mạc thị gia tộc vốn là cừu địch, nhưng thế thì sao chứ? Khi ta đáp ứng lão đại, cũng đã là cừu địch! Nếu như không muốn, thì khi đó đã không đáp ứng.
Mà nếu đáp ứng rồi, cho dù là cừu địch, cũng phải làm!
Cho dù chết cũng phải làm!
Cho nên hắn tới đây!
Trước ánh mắt kinh ngạc của Mạc Tinh Thần, và ánh mắt đề phòng của tất cả Mạc thị gia tộc, La Khắc Địch tiến vào Mạc thị gia tộc, dựa theo yêu cầu của hắn, gặp được Mạc Khinh Vũ.
Chuyện kế tiếp, khiến cho vị gia chủ Mạc thị gia tộc kiến thức rộng rãi này cũng phải được mở rộng tầm mắt.
“Tiểu Vũ!
“
Vẻ lạnh lùng trên mặt La Khắc Địch trong nháy mắt đã tan biến, trở thành một nụ cười thân thiết, tựa hồ gặp được tiểu muội muội đã lâu rồi không gặp của mình.
“
Oa, La ca ca!”
Mạc Khinh Vũ cũng thật bất ngờ.
Gia tộc của mình là La thị gia tộc không ưa nhau, điểm này nàng biết.
Như thế nào cũng không thể nghĩ tới, La Khắc Địch lại mạo hiểm đến thăm mình.
Mạc Tinh Thần chỉ trong nháy mắt đã trợn tròn mắt lên.
Nhìn một lớn một nhỏ, ở ngay bên ngoài phòng Mạc Khinh Vũ, chơi đùa hi hi ha ha với nhau.
Sau đó, La Khắc Địch còn cực kỳ kiên nhẫn nghe cái miệng nhỏ nhắn của Mạc Khinh Vũ cằn nhằm tố khổ, sau đó… lại chơi đùa vui vẻ?
Sau đó… kể chuyện cổ tích?
Mạc Tinh Thần thở dài một tiếng, lặng lẽ lui ra ngoài.
Tiểu Vũ đã bao lâu rồi không được vui vẻ như vậy? Hiện giờ, sau khi gặp được vị cừu nhân La Khắc Địch này, Tiểu Vũ không ngờ so với cha ruột như hắn còn muốn thân thiết hơn…
Chẳng lẽ ta sai rồi sao?
Chỉ là, vì gia tộc.
Cho dù có sai rồi… thì sao chứ? Ta là gia chủ a.
Mạc Tinh Thần lẳng lặng rời đi.
Mà La Khắc Địch cũng thoải mái chơi với Mạc Khinh Vũ một ngày.
“Tiểu Vũ, lần này, là Sở Dương ca ca của ngươi bảo ta tới chơi với ngươi.
Ta chỉ có thể nán lại một ngày.
“
La Khắc Địch ngồi xổm xuống trước mặt Mạc Khinh Vũ, nhẹ giọng nói: “
Ngày mai, ta phải đi Thương Lan chiến khu rồi.
“
Vì sao các ngươi phải đi Thương Lan chiến khu?
“
Mạc Khinh Vũ giống như muốn khóc, nói: “
Ta ở nơi này buồn lắm.
Không ai chơi với ta, cũng không có ai nói chuyện với ta….
“
La Khắc Địch trầm mặc một hồi, nói: “
Ta cũng không muốn đi, nhưng vẫn phải đi.
Nơi đó rất nguy hiểm, nhưng nó lại rất thoải mái.
Nơi đó có cừu nhân, cũng có bằng hữu, còn có…. Trách nhiệm của đệ tử gia tộc Trung Tam Thiên!
“
Và trách nhiệm của nam nhân!”
La Khắc Địch nhẹ giọng nói.
Đối với tiểu cô nương Mạc Khinh Vũ này, La Khắc Địch không hề giấu diếm chút nào, nhẹ nhàng nói ra lời trong lòng mình.
Trách nhiệm!
Đối kháng Tam Tinh thánh tộc, bảo trụ Trung Tam Thiên đại lục, chính là trách nhiệm của bọn họ!
Không thể trốn tránh.
“Khi tới đây, ta đã mang rất nhiều quà cho ngươi, không biết ngươi có thích không?
“
La Khắc Địch lắc lư một cái bao lớn trong tay.
“
Đúng rồi, Sở Dương ca ca của ngươi còn dặn ta, khi nào gặp ngươi, thì chuyển cho ngươi một câu.
“
La Khắc Địch nói.
“
Câu gì?
“
Mạc Khinh Vũ vội vàng ngẩng đầu, dỏng lỗ tai lên.
“
Hắn nói: Tiểu Vũ, nhất định phải vui vẻ nhé.
“
La Khắc Địch nói: “
Sở Dương ca ca sẽ tìm người, đón ngươi đi.”
Mạc Khinh Vũ ngây dại, nước mắt chậm rãi từ hai gò má trắng muốt rơi xuống.
Đã từ rất lâu rồi, nàng vẫn mong chờ nghe được câu này, mong chờ người nào đó sẽ mang mình rời đi.
Hôm nay, rốt cuộc Sở Dương ca ca cũng nói lời này.
Trong lúc nhất thời, tâm linh nho nhỏ của nàng bỗng cảm thấy vui mừng, hạnh phúc muốn khóc…
La Khắc Địch đi rồi.
Hắn dù sao cũng là kẻ địch của Mạc thị gia tộc, không thể nán lại nơi này quá lâu.
Có thể nán lại một thời gian dài như vậy, cũng là bởi vì Mạc Thiên Vân đã đi Thương Lan chiến khu.
Nếu như Mạc Thiên Vân vẫn còn ở đây, chỉ sợ còn khó nói.
Nhưng tâm thần Mạc Khinh Vũ cũng trầm tĩnh lại.
Nàng cảm thấy minh trưởng thành, hơn nữa trong tâm linh cũng có nơi gởi gắm.
“Tiểu Vũ, nhất định phải vui vẻ nhé.
Sở Dương ca ca sẽ tới tìm ngươi, đón ngươi đi.”
Mạc Khinh Vũ nghiêng đầu, ôm cái vỏ kiếm cũ kỹ và bình ngọc, trên đầu đội nơ hồ điệp thất thải tinh quang, bắt chước thanh âm Sở Dương, khẽ nói.
Thanh âm của nàng rất nhỏ, nhỏ giống như sợ khiến cho giấc mộng đẹp đẽ này tan biến…
Chương 300: Thổi! Ra sức thổi!: bắt Sở diêm vương!
Người tiếp theo đến, là Đổng Vô Thương. hơn nữa, Đổng nhị gia tới còn chấn động hơn.
Đổng nhị gia mang theo đại đội nhân mã tới.
Đổng thị gia tộc lần này xuất chinh đi Thương Lan chiến khu, tổng cộng có hai ngàn bốn trăm người, ai nấy đều là cao thủ.
Đổng Vô Thương cưỡi trên một con thiên lý ngưu hình thể cực lớn, lắc la lắc lư.
Hắn cũng muốn cưỡi ngựa, dù sao cưỡi ngựa so với cưỡi trâu thì nhìn thuận mắt hơn nhiều.
Cho dù con trâu này là linh thú, thì trâu vẫn là trâu! Không thể nào ưu nhã, đẹp mắt hơn ngựa được.
Nhưng bất đắc dĩ là ở chỗ, đao của Đổng Vô Thương quá nặng.
Hơn nữa, cộng cả nhuyễn giáp và những thứ thượng vàng hạ cám khác, khuyến mãi thêm cái thân thể khôi ngô của Đổng nhị gia nữa, một ngàn cân chắc cũng phải có dư.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
Ngựa nào lại cõng được sức nặng như thế?
Cho nên, hai ngàn bốn trăm người của Đổng thị gia tộc đều cưỡi ngựa lớn, chỉ có mình Đổng nhị gia là cưỡi đại ngưu chậm rãi đi đầu.
Đổng thị gia tộc ở phía đông Mạc thị gia tộc, hai nhà cách nhau hơn một ngàn dặm, đi tới Thương Lan chiến khu, lại vừa vặn tiện đường.
Đương nhiên, tiện đường cũng không tiện tới tận đại môn của Mạc thị gia tộc được. là Đổng nhị gia mãnh liệt yêu cầu, đại đội nhân mã mới đổi lại hướng, chậm rãi tới đây.
Đổng Vô Lệ cầm đầu kỳ thật cũng không muốn đổi hướng, bởi vì thay đổi như vậy, ít nhất cũng phải dài thêm hai ba ngày lộ trình! Cái này cũng quá hao tài tốn của rồi! Nhưng mà đành chịu thôi, Đổng đại thiếu hắn giờ đã đánh chẳng lại Đổng Vô Thương nữa rồi…
Đổng Vô Thương uy h**p trắng trợn đại ca mình: Nếu ngươi muốn muốn mất mặ trước hai ngàn bốn trăm người, bị ta đánh cho tơi bời hoa lá, thì mau chóng thay đổi tuyến đường đi.
Đổng đại thiếu sau khi chửi rủa cả nửa ngày trời, mới nghiến răng nghiến lợi sửa tới chỗ này.
Xe lộc cộc, ngựa hí vang, nhìn chẳng khác nào đang đi trả thù.
Hai ngàn bốn trăm người của Đổng thị gia tộc dưới sự suất lĩnh của Đổng nhị thiếu gia, uy phong lẫm liệt, đằng đằng sát khí, tiến vào trong địa bàn Mạc thị gia tộc, dọc đường ầm ĩ khắp nơi!
Tới trước đại môn Mạc thị gia tộc rồi, Đổng nhị gia khiêng đao, nhảy phắt xuống ngựa, rướn cổ hét lớn một tiếng:
“Đi! Thông báo, nói Đổng thị gia tộc nhị công tử Đổng Vô Thương tới bái phỏng Mạc Khinh Vũ Mạc tiểu thư!”
Thủ vệ ở cửa của Mạc thị gia tộc sớm đã choáng váng, hai bắp chân gần như sợ tới mức run rẩy: Ta fuk, cứ trợn trừng mắt như vậy, không phải là cừu gia sao? Vừa nghe được lời Đổng Vô Thương liền như vớ được đại xá, xoay người vội vàng chạy vào bẩm báo.
Gia chủ Mạc Tinh Thần thật sự buồn bực rồi.
Lần này là thật sự buồn bực rồi!
Vẫn chưa hết sao? Cứ lần lượt kéo nhau tới? Hơn nữa còn vấn an tiểu nữ đã thành phế nhân của gia tộc chúng ta?
Từ trước tới nay, tuy Đổng thị gia tộc và Mạc thị gia tộc nước sông không phạm nước giếng, nhưng luận tới thực lực, vẫn mạnh hơn Mạc thị gia tộc hơn một bậc.
Nhất là tình cảm hai huynh đệ Đổng thị gia tộc vô cùng tốt, không giống như hai huynh đệ Mạc thị gia tộc, người sống ta chết.
Từ điểm này mà nói, tương lai Đổng thị gia tộc sẽ nhất định ép Mạc thị gia tộc một đầu.
Cho nên, Mạc Tinh Thần cũng chẳng còn cách nào, đành phải đích thân ra nghênh đón.
Vừa đi ra khỏi cửa, liền lập tức hoảng sợ.
Ta fuk, nhiều người như vậy tới bái phỏng Tiểu Vũ nhà chúng ta?!
Con mẹ nó, thuần thúy tới thị uy thì có.
“Vị này chính là Mạc gia chủ rồi?”
Đổng Vô Thương chắp tay, cung kính nói:
“Đổng Vô Thương được người nhờ vả, đến thăm Tiểu Vũ.
Ừm, vừa vặn tiện đường xuất chính đi Thương Lan chiến khu, tới l* m*ng, mong Mạc gia chủ không lấy làm phiền lòng.”
“Đổng thế chất làm sao lại nói như vậy.
Mau mau mời vào, ngươi có thể tới đây, lão phu đã rất cao hứng rồi.”
Tuy Mạc Tinh Thần không biết rốt cuộc Đổng Vô Thương tới đây là có ý đồ gì? Thật sự tới thăm Tiểu Vũ hay không? Nhưng thể diện bên ngoài vẫn phải có.
“Trong khoảng thời gian này, Tiểu Vũ có khỏe không?”
Đổng Vô Thương cười cười, đi vào đại môn.
Hắn rõ ràng biết còn cố hỏi.
Tam âm mạch bị phế, hủy bỏ tư cách bồi dưỡng trọng điểm, chẳng khác nào rơi từ thiên đường xuống địa ngục… Còn có thể tốt được sao?
Hơn nữa, chuyện này hiện giờ ở Trung Tam Thiên cũng không phải là bí mật gì…
Mạc Tinh Thần trong lòng thầm trợn trừng mắt, nhưng bề ngoài vẫn thở dài, nói:
“Nhờ phúc.”
“Ngài nói vậy là sai rồi, không thể nhờ phúc của ta được!”
Đổng Vô Thương trừng mắt nói:
“Đổng Vô Thương nào có phúc khí lớn như vậy?”
Mạc Tinh Thần lập tức tức đến nổ phổi.
Ta fuk, thằng nhãi ranh này nói chuyện cũng quá khó nghe đi.
Ta biết ngươi là nhị công tử Đổng gia,nhưng lão phu đích thân ra nghênh đón, đã là cho ngươi mặt mũi lớn lắm rồi, vậy mà ngươi vẫn còn giở cái giọng âm dương quái khí đó?
Đều nói Đổng gia hai vị công tử ổn trọng, như thế nào vị này hôm nay vừa thấy lại giống như bổng lão nhị?
Hắn nào có biết, khi Đổng Vô Thương còn ở Thiên Binh các, tuy trầm mặc ít nói không thích nói chuyện, nhưng cũng hơi thích Mạc Khinh Vũ.
Hơn nữa Mạc Khinh Vũ cũng thường xuyên tìm hắn, cùng hắn nói chuyện, khiến cho vị Đổng nhị thiếu gia xưa nay có chút chất phác bớt được không ít buồn khổ, tăng thêm không ít lạc thú.
Bởi vậy mới rất thích tiểu cô nương nhu thuận này.
Lần này, nghe nói Mạc Khinh Vũ bởi vì tam âm mạch bị phế, về gia tộc lại chịu ủy khuất, Đổng Vô Thương sớm đã tức đầy một bụng rồi.
Lần này tới đây thăm Mạc Khinh Vũ không phải giả, nhưng mượn cơ hội này để xả giận thay Mạc Khinh Vũ, mới là mục đích chân chính của hắn.
Cho nên mới cố ý bày ra bộ dáng khiến người ta ghê tởm thế này.
Hơn nữa, hắn ở chung với hai tên lưu manh thổ phỉ La Khắc Địch và Kỷ Mặc lâu như vậy, loại chuyện vặt vãnh như giả bộ lưu manh thế này cũng chẳng cần làm bộ, cứ há miệng ra là được.
“Không biết Đổng nhị thiếu gia và tiểu nữ quen biết thế nào.”
Mạc Tinh Thần đè nén cơn giận.
Không nén không được, vạn nhất đắc tội hắn, với lực lượng hiện giờ của Mạc thị gia tộc, cũng không phải là đối thủ của hai ngàn bốn trăm người trước mặt.
Mấy ngày trước, Chiến lực của Mạc thị gia tộc đã bị Mạc Thiên Vân suất lĩnh đi Thương Lan chiến khu rồi….
Vạn nhất để tên gia hỏa thoạt nhìn tính tình không tốt này nổi bão, quét sạch cả Mạc thị gia tộc thì…. mất sạch cả mặt mũi rồi…
“Cũng là cơ duyên xảo hợp thôi.
Ừm, ta với Tiểu Vũ cô nương, phi thường phi thường hợp ý! Phi thường phi thường yêu thích!”
Đổng Vô Thương cười cười:
“Hơn nữa, lão đại ta cũng rất thích! Quả thực là ngậm trong miệng sợ tan, nâng trên tay sợ rớt.”
“Lão đại ngươi?”
Mạc Tinh Thần có chút ngây người.
Lão đại… hai chữ này cũng không phải chuyện đùa.
Hơn nữa, nếu xưng hô như vậy, thì tuyệt đối không phải là đại ca hắn rồi.
Chỉ là không biết, vị Đổng nhị thiếu gia này từ lúc nào đã có thêm một vị lão đại?
Vị lão đại này…Chẳng lẽ lại mà một nhân vật kinh thiên động địa?
“Đúng! Lão đại ta!”
Đổng Vô Thương nhếch miệng cười cười, nói: “Cũng chính là lão đại chung của Kỷ Mặc, Cố Độc Hành, La Khắc Địch mấy người chúng ta.
Hắn phi thường thích Tiểu Vũ! Hơn nữa, cũng tặng cho Tiểu Vũ một thanh bảo đao mà hắn trân quý giữ gìn nhiều năm.
Đó là đồ gia truyền của lão đại chúng ta đó.
Năm đó gia tộc lão đại, lịch đại mấy vị đao quân, đều dựa vào cây đao đó để ron ruổi Cửu Trọng Thiên….”
Mạc Tinh Thần chỉ cảm thấy trong đầu nổ đùng một cái, choáng váng, thân hình không nhịn được lảo đảo một cái, trước mắt lấp léo vô số ánh sao.
Đao quân?
Đồ gia truyền?
Lão đại chung của Kỷ Mặc, La Khắc Địch, Cố Độc Hành, Đổng Vô Thương?!
Ta ngất! Đây là người thế nào chứ….
Nếu như vị lão đại thần bí này biết, đao hắn đưa cho Mạc Khinh Vũ bị đoạt… không biết sẽ có phản ứng gì? Có thể nổi giận xông tới Mạc thị gia tộc hay không?
Đổng Vô Thương cụp mí mắt xuống, lén đánh giá sắc mặt vị Mạc gia chủ này một chút, trong lòng không khỏi cười đắc ý.
Đây chính là biện pháp mà hắn thương lượng với Kỷ Mặc, La Khắc Địch, Nhuế Bất Thông để tạo thế cho Mạc Khinh Vũ!
Đó chính là… Thổi! Thổi thật mạnh! Tận tình thổi! Không sợ thổi quá lớn! Chỉ sợ không dám thổi!
Hơn nữa, nếu như là Kỷ Mặc và La Khắc Địch nói ra, tính uy h**p lại không lớn.
Chỉ có Đổng Vô Thương, có gia tộc, có thực lực, hơn nữa, gần như được nhận định là trầm mặc ít lời, một mảnh tâm si với đao….
Người như vậy lên tiếng, căn bản không thể nào là nói dối! Nhưng một khi nói láo gạt người, thì chắc chắn sẽ dễ như trở bàn tay!
“À, Đổng thế chất, vị lão đại này của ngươi là?”
Lúc này, Mạc Tinh Thần nói chuyện đã có chút cẩn thận.
Lúc trước, hắn xưng hô là Đổng thế chất, nhưng khẩu khí Đổng Vô Thương rất khó nghe, nên hắn tức giận, đổi thành Đổng nhị thiếu gia.
Nhưng lúc này trong lòng hcấn động, nhịn không được lại đổi lại các xưng hô ban đầu, lại thành Đổng thế chất.
“Cái này ta cũng không thể nói cho ngươi.
Quy củ lão đại rất lớn.
Nếu như hắn biết ta tiết lộ ra tin tức, ta cũng chịu không nổi tính tình của hắn.”
Đổng Vô Thương cười hắc hắc, nói:
“Bất quá, Mạc gia các ngươi cũng thực là có phúc khí. có Tiểu Vũ cô nương thì nhất định trường thịnh không suy rồi.
Lại nói tiếp, đây cũng thật là duyên phận a.
Lão đại đang du lịch Cửu Trọng Thiên, trong lúc vô tình cứu được Tiểu Vũ… Khụ khụ, thật sự là duyên phận a.”
Đổng nhị gia bịa đi bịa lại, cũng có chút thiếu từ, chỉ có thể ráng sức cảm thán duyên phận.
Dù sao hắn cũng không phải là loại võ mồm đê tiện như La Khắc Địch và Kỷ Mặc.
Nhưng như vậy, ngược lại càng khiến người ta không thể nghi ngờ.
Đang du lịch Cửu Trọng Thiên… Nhưng lời này khiến cho Mạc Tinh Thần mơ màng vô hạn.
Chẳng lẽ là người của siêu cấp thế gia Thượng Tam Thiên? Đúng rồi, có thể khiến thiên tài bốn đại gia tộc tin phục như thế, cùng nhận làm lão đại, tiện tay tặng quà cũng là bảo đao có một không hai thiên hạ.
Nhân vật như vậy, chỉ sợ chỉ Thượng Tam Thiên mới có.
Hơn nữa, còn là một siêu cấp đại thế gia!
“A a, thì ra là thế, Đổng thế chất, mời vào.”
Mạc Tinh Thần vội vàng đưa tay mời khách.
Phát hiện đến bây giờ vẫn chặn khách nhân ngoài cửa, đây thật sự là thất lễ lớn rồi.
“Ờ, nhất định phải vào rồi.
Bất quá, ta thăm Tiểu Vũ xong rồi đi luôn.
Còn phải đi Thương Lan chiến khu chơi đùa một chút.”
Đổng Vô Thương híp mắt nói:
“Mạc thế thúc, ngày phải chiếu cố thật tốt cho Tiểu Vũ đó.
Lão đại ta đang phối dược cho Tiểu Vũ, nhất thời nửa khắc sợ không tới được, nhưng phỏng chừng cũng không mất bao nhiêu lâu thời gian, sẽ tới chữa bệnh cho Tiểu Vũ….”
Lại cười cười với vẻ đầy thâm ý, nói:
“Lão đại ta có khả năng thông thiên triệt địa….”
“Ồ?”
Mạc Tinh Thần vui vẻ, nửa tin nửa ngờ, nói:
“Nhưng không biết chuyện này… có mấy thành nắm chắc?”
“Cái này, ta cũng không biết rõ.”
Đổng Vô Thương nhíu mày.
“Vị lão đại kia của ngươi… thật sự có thủ đoạn như thế?”
“Mạc thế thúc….”
Đổng Vô Thương đứng lại, nhìn hắn, đột nhiên lấy cây đao trên vai xuống:
“Ngươi xem cây đao này của ta thế nào?”
“Đao?”
Mạc Tinh Thần có chút ngạc nhiên, thầm nghĩ, lối suy nghĩ của vị Đổng nhị thiếu gia này thật sự là không bình thường nha.
Ta hỏi bổn sự của lão đại ngươi thế nào, ngươi đột nhiên lại đưa đao cho ta xem, hơn nữa còn cố chấp như vậy…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Nhân Sinh Của Ta Có Thể Vô Hạn Mô Phỏng [Dịch] Nhân Sinh Của Ta Có Thể Vô Hạn Mô Phỏng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Nhan-Sinh-Cua-Ta-Co-The-Vo-Han-Mo-Phong-Audio-Truyen.jpg)

