Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 19 : Vừa đấm vừa xoa (c91-c95)
❮ sautiếp ❯Chương 91: Vừa đấm vừa xoa
Tên này hướng về phía Sở Dương, giơ ngón tay lên khen ngợi:
“Ngự tọa đại nhân, ngài rất giỏi! Ngay cả ta là gian tế mà chỉ có thể biết được thân phận của một người trong số đó, ấy vậy mà ngài lại tìm ra không thiếu một người.
Điều khiến ta càng bội phục chính là ngài chỉ cần nhìn qua tư liệu mà đã bắt được toàn bộ chúng ta.
Chỉ riêng nhãn lực này cũng đủ để khiến ta tâm phục khẩu phục!”
“Vậy sao?”
Sở Dương khép tập hồ sơ lại, phất phất tay nhìn người này.
Lần này không đợi Sở Dương nhắc nhờ, Trần Vũ Đồng đã tự mình đến tiếp nhận hồ sơ trên tay Sở Dương.
Chỉ trải qua một ngày duy nhất mà quyền uy và năng lực của Sở Dương đã dâng lên cao đến đỉnh điểm.
Không nói đến những điều khác, chỉ riêng việc để bọn nội gian này tồn tại cũng tương đương với việc Bổ Thiên Các có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Hơn nữa, chỉ cần đám gian tế không lộ ra sơ suất gì quá lớn thì khẳng định chúng còn có thể tiếp tục nằm vùng không biết đến khi nào nữa!
Điều đó chẳng khác gì Sở Dương đã cứu mạng toàn bộ bọn hắn, hơn nữa không chỉ là cứu một lần!
Mặc kệ Sở Dương còn trẻ tuổi ra sao, mặc kệ tu vi của hắn có như thể nào, chỉ riêng phần nhãn lực này cũng đã có thể coi là độc bộ thiên hạ rồi!
Sở Dương một ngón tay cũng chưa thèm động, lại chẳng cần bày ra tu vi bản thân làm gì, chỉ dùng tuệ nhãn của mình liền khuất phục được đám nhân viên Bổ Thiên Các cứng đầu này.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại
chấm cơm.
“Ngươi cũng là nội gian? Chính mình thừa nhận sao? Tốt, đỡ khiến ta tốn công!”
Sở Dương cười cười:
“Có lẽ ngươi có thể nói cho ta biết điều gì chăng?”
Người nọ mỉm cười nói:
“Những người lúc trước ngài đã không hỏi, nay ta lại tự mình đứng ra, vậy thì ngài càng không nên hỏi nữa.”
Sở Dương gật đầu đồng ý.
Chứng kiến vẻ bình tĩnh của tên kia khi hắn đứng ra thừa nhận thân phận, Sở Dương ngay từ lúc đầu đã không còn hi vọng hắn có thể nói ra điều gì.
Người này đã chuẩn bị để chết nên mới có thể ung dung như vậy.
Sở Dương gõ nhẹ ngón tay trên mặt bàn: “Ta hiểu.
Đám người các ngươi đa phần là phần tử trung thành với Đệ Ngũ Khinh Nhu, số ít còn lại thì bị dùng tính mạng của người nhà để khống chế.
Tạm thời chúng ta không có năng lực cứu bọn họ ra, càng không có điều kiện để chiêu hàng các ngươi, cho nên ta sẽ không hỏi.
Ngươi cứ tự nhiên mà tự sát nếu muốn.”
“Bổ Thiên Các đúng là đã có một người lãnh đạo tốt.
Tâm cơ, thủ đoạn, nhãn lực của Sở ngự tọa đều không khác nhiều so với Đệ Ngũ đại nhân trong truyền thuyết.
Kỳ thật ta rất muốn nhìn các ngươi tranh đấu, xem rốt cục là ai thắng.
Chỉ đáng tiếc là ta không thể xem nữa rồi!”
Người nọ mỉm cười, một dòng máu đen chậm rãi rỉ ra từ khóe miệng.
Hắn đã cắn nát túi độc dược trong miệng.
“Kỳ thật chúng ta cũng chưa từng gặp mặt Đệ Ngũ Khinh Nhu…”
Người nọ dùng ánh mắt vô thần nhìn Sở Dương, thân hình cứ đứng thằng như vậy nhưng hô hấp đã đoạn.
Đến tận nửa ngày sau thì thân thể mới đổ xuống.
Câu hắn nói sau cùng ẩn chứa rất nhiều thâm ý.
Toàn bộ đại sảnh tràn ngập mùi máu tươi, không gian yên tĩnh một cách ngột ngạt!
Đám người Thành Tử Ngang có chút sững sờ.
Đám gian tế này vậy mà không ai chịu khuất phục.
Trong đám người bị bắt tuy cũng có kẻ bị giết, nhưng đại đa số đều là tự sát.
Phải sử dụng thủ đoạn gì mới có thể huấn luyện ra một nhóm người như vậy? Nhất là kẻ cuối cùng, chết nhưng vẫn mỉm cười, vẫn ung dung!
Sở Dương nhìn những thi thể trên mặt đất, sắc mặt cũng nặng trĩu.
Trong tay Đệ Ngũ Khinh Nhu còn có bao nhiêu người như vậy? Hắn đột nhiên cảm thấy cái tên Đệ Nhũ Khinh Nhu kia chợt vụt biến thành một tòa núi lớn, chắn trước mặt của hắn.
Vốn biết Đệ Ngũ Khinh Nhu mạnh đến bất khả tư nghị, nhưng trải qua ngày hôm nay, Sở Dương bắt buộc phải đánh giá Đệ Ngũ Khinh Nhu lên một tầm cao mới!
Kình địch chưa từng có!
Sở Dương cười nhạt, thu liễm tâm thần, nhìn đám người còn lại nói:
“Những người còn lại, còn có… Aizz… Chứng cứ trong tay ta hiện giờ khá mỏng manh nên tạm thời không điểm danh tiếp nữa, dù sao thời gian sắp tới chúng ta cũng không có hành động gì.
Ta hi vọng những gian tế còn lại nhanh chóng tự động rời khỏi Bổ Thiên Các.
Về phần những ai đang tiếp xúc với người của Đệ Ngũ Khinh Nhu mà còn đang lưỡng lự thì ta cũng hi vọng các ngươi sớm đưa ra quyết định cuối cùng!”
Dừng một chút, Sở Dương chậm rãi nói:
“Bổ Thiên Các mới sáng lập không lâu.
Sở dĩ các ngươi tới đây, đầu tiên là để kiến công lập nghiệp, tiếp đến là để người thân có một cuộc sống vinh hoa phú quý.
Tuy nhiên…, nội gián…, ha ha…, việc này không hay lắm.
Chỉ cần các ngươi chủ động rời khỏi đây, ta sẽ bỏ qua chuyện cũ! Những ai chủ động đứng ra nhận, không những không luận tội mà còn thưởng công! Ta trịnh trọng hứa với mọi người như thế! Không chỉ không truy cứu, hơn nữa ta còn giúp người đó giữ bí mật!”
Nói xong, ánh mắt hắn quét qua hơn mười người bên dưới.
Từng người, từng người bị hắn nhìn qua đều có cảm giác như bị một con độc xà chú ý!
Một cỗ cảm giác lạnh buốt truyền lên tận não bọn họ.
“Ta chỉ còn thời gian từ giờ đến nửa đêm.”
Sở Dương lạnh lùng nói:
“Từ Thành Các chủ trở xuống, cứ mỗi một khắc là hai người, tất cả mọi người đều phải đi vào trao đổi với ta.
Đến rạng sáng ngày mai, những ai còn do dự không quyết sẽ bị giết sạch, tuyệt đối không nhân nhượng!”
“Hai vị Các chủ còn muốn bổ sung gì nữa không?”
Sở Dương quay sang hỏi.
Câu hỏi của hắn cũng có chút giả mù sa mưa, nhưng không ngờ Thành Tử Ngang cùng Trần Vũ Đồng nghe xong liền đồng thời tiến lên, nói:
“Chỉ cần là quyết định của Ngự Tọa đại nhân, chúng ta nhất định tuân theo!”
Sở Dương thỏa mãn cười:
“Đã như vậy thì bắt đầu thôi, ta ở trong đó chờ các ngươi.”
Nói xong bèn thản nhiên đứng dậy, quay người rời đi.
Sau khi Sở Dương rời đi, tất cả mọi người đều đồng thời đứng dậy, đưa mắt nhìn theo bóng lưng hắn.
“Vị Ngự Tọa đại nhân này thật lợi hại!”
Có người thì thầm nói:
“Đúng vậy, nhãn lực này, trí tuệ này thật sự không biết nói gì hơn.
Lão tử không làm việc gì trái lương tâm, vậy mà bị hắn nhìn chằm chằm cũng cảm thấy chột dạ.”
“Đúng vậy, đúng vậy! Ta cũng có cảm giác này.”
“Chỉ là không biết tu vi của đại nhân ở cấp độ nào?”
Một người viển vông nói.
“Thôi đi ông ơi, ngươi cái gì cũng không rõ mà lại còn dám xoi mói! Chỉ riêng phần trí tuệ này thì cho dù Ngự Tọa đại nhân không biết võ công cũng có sao đâu? Ngươi không thấy Đệ Nhũ Khinh Nhu sao?”
“Nói vậy cũng đúng!”
“Nhưng dù gì đi nữa, hình như Ngự Tọa đại nhân một chút võ công cùng không biết, bộ dạng tuy hào hoa phong nhã nhưng lại có chút ốm yếu, lớn lên khẳng định rất điển trai.
Tướng tá yếu ớt là vậy, nhưng chỉ cần liếc nhìn một cái cũng đủ khiến người khác cảm thấy toàn thân rét run!”
“……”
“…”
Khi mọi người còn nói chuyện thì Thành Tử Ngang đã đứng dậy, đi tới gian phòng Sở Dương vừa vào.
Phía sau lưng lập tức lại nổi lên một hồi bàn tán:
“Các ngươi thử đoán xem, sau lần thanh trừ này còn lại bao nhiêu người?”
“Cái này ai mà biết được.
Bất quá đã có chín người bị chết rồi.
Mẹ kiếp! Chín tên kia mỗi ngày đều cùng chúng ta ở cùng một chỗ, vậy mà lão tử lại không phát hiện điều gì.”
“Aizz… Thật lòng mà nói thì Ngự Tọa đại nhân đã cứu chúng ta một mạng a.
Vạn nhất trong lúc đang ra ngoài làm nhiệm vụ… Hít… hà…”
“Nói cũng đúng, nghe ngươi nói xong, lão tử cũng lạnh hết cả gáy!”
Một lúc sau, Thành Tử Ngang từ trong đi ra, ánh mắt đầy thâm ý liếc ngang liếc dọc.
Tới lượt Trần Vũ Đồng, hắn thở dài rồi cũng đi vào bên trong.
“Nhìn đi, xem ra hai vị Các chủ cũng đã tòng phục rồi.
Từ khi thành lập Bổ Thiên Các đến nay, ngoại trừ Bổ Thiên Thái tử ra thì chẳng ai có thể khiến cho hai vị Các chủ tòng phục? Vị Ngự Tọa đại nhân này quả thực không đơn giản a… chậc chậc.”
“Nói giỡn à? Bây giờ thiên hạ tranh bá, vũ dũng cá nhân chỉ có thể xưng bá một phương, nhưng mưu trí siêu quần lại có thể thống trị thiên hạ, hai điều này có thể so sánh với nhau sao? Thần phục người như Ngự Tọa đại nhân, ít nhất chúng ta sẽ không chết vô ích a!”
“Có đạo lý.”
Chương 92: Đoạt hết thực quyền
Lần lượt từng người đi vào, Sở Dương ở phòng trong vốn vẫn một mực quan sát động tĩnh bên ngoài, mãi tới khi tất cả đều đã quay trở lại thì hắn vẫn không hề đình chỉ dò xét, nhưng cũng không phát hiện được thêm gì cả.
Có thể là không còn, cũng có thể kẻ này quá xảo quyệt, không để lộ ra chút chân tướng nào.
Kỳ thực tới giờ thì Sở Dương cũng không ôm hi vọng quá lớn mà chỉ dứt khoát cho tất cả các thành viên đều được thông qua.
Đợi sau khi tất cả mọi người quay vào lại thì đã gần nửa đêm.
Những người vào rồi thì đều lặng lẽ chờ ở đại sảnh, không ai dám làm ồn hay kêu mệt kêu đói, chỉ một mực yên lặng đứng chờ ở đó.
Cuối cùng Sở Dương cũng đi ra đại sảnh, sắc mặt trầm trọng khiến mọi người đều cực kỳ chột dạ nhìn theo.
Hình như… tình huống có chút không ổn? Chẳng lẽ còn có rất nhiều gian tế sao?
Trước mắt bao nhiêu người, rốt cục Sở Dương cũng mở miệng.
“Ta rất đau lòng!”
Hắn cau mày, thở dài nói:
“Ta vốn cho rằng các vị đều là người Thiết Vân thì dù thế nào cũng phải có nhiệt huyết, có tình yêu đối với quốc gia của mình.
Trên tiền tuyến, hai trăm tám mươi vạn huynh đệ đã hóa thành anh linh, vậy mà ta thực không ngờ…Vậy mà…”
Bốn bề lặng ngắt như tờ, xem ra thực sự còn gian tế a!
“Nếu kẻ gian là người Đại Triệu thì cũng không có gì đáng trách! Bởi đó là vì quốc gia, vì quê nhà của mình.
Nhưng các ngươi là người Thiết Vân! Vậy mà vì vài lượng bạc, vì mấy lời hứa hẹn hư vô mà không ngờ đem sáu trăm triệu đồng bào của mình dâng lên cho kẻ khác? Để bọn chúng chà đạp… để bọn chúng lăng nhục họ… Các ngươi có còn là người hay không hả?”
Tâm tình Sở Dương hình như đang rất kích động, vẻ mặt cũng đỏ bừng bừng.
Bảy mươi cao thủ Vũ sư, Vũ tông ở phía dưới đều câm như hến.
“Ta nhắc lại một lần nữa, nếu là người Đại Triệu làm những hành vi như vậy thì ta sẽ chỉ giết mình hắn.
Nhưng nếu là người Thiết Vân thì ta thề sẽ tru di cửu tộc nhà hắn!”
Sở Dương nghiêm nghị hỏi:
“Mọi người nói ta làm vậy có nên không hả?”
“Nên!”
Những người phía dưới đồng thanh hưởng ứng.
“Đúng vậy, những thằng con hoang mất gốc như vậy, tru di cửu tộc vẫn còn là nhẹ đi!”
“Có lẽ nên ghi thêm cả vào sử sách, để chúng nó đời đời chịu chửi rủa nữa!”
“….”
“Nếu như các ngươi dù đã từng lầm đường lạc lối nhưng nay biết hối cải, ta cũng sẽ không truy cứu thêm gì.
Chỉ hi vọng mọi người lấy chuyện vừa rồi mà làm gương! Chuyện cũ từ giờ coi như cho qua, nhưng các ngươi nên nhớ kỹ rằng cơ hội như hôm nay chỉ có một lần mà thôi đó!”
Sở Dương dùng khấu khí cực kỳ trầm trọng nghiêm nghị nói ra những lời này.
Đám người phía dưới dù chưa ai từng phản bội cả, nhưng khi nghe được những lời này thì trong nội tâm cũng cảm thấy áy náy.
Hai trăm tám mươi vạn anh linh nằm xuống nơi xa trường? Chính mình lại chưa làm nổi điều gì đáng kể, hơn nữa hình như trong lời nói của Ngự Tọa đại nhân thì có vẻ vẫn còn có gian tế trà trộn nơi này, còn cả những người đang dao động lập trường nữa?
Đây quả thực khiến người cùng thần đều phẫn nộ!
“Sau đây ta sẽ tuyên bố cách phân chia quyền lực mới của Bổ Thiên Các, từ hôm nay thì Bổ Thiên Các sẽ chia làm ba đại đội.
Đội thứ nhất gọi là Thiết Huyết đội, do ta trực tiếp điều khiển, chuyên phụ trách các hình phạt!”
“Thiết Huyết, Thiết Vân chi huyết (máu của Thiết Vân), nhất định phải hết mực trung thành!”
Ánh mắt Sở Dương oai nghiêm quét qua bốn phía, trầm trọng nói:
“Vạn sự trên thế gian đều có quy tắc! Nếu quy tắc không nghiêm thì tất sẽ có kẽ hở, đã có kẽ hở thì sẽ dẫn tới tổn thất, mà tổn thất ở đây chính là mạng người! Bổ Thiên Các chúng ta vốn không phải buôn bán mà lấy giết người làm chính, điểm này tất cả mọi người hẳn nên hiểu rõ! Cho nên, bất luận kẻ nào trong tổ chức cũng đều phải phục tùng Thuyết Huyết đội vô điều kiện!”
“”
Vâng, cẩn tuân Ngự Tọa đại nhân phân phó! Bổ Thiên Các thành lập Thiết Huyết đội là chuyện nhất định phải làm!
“
Sở Dương gật gật đầu, hắn nói điều này đầu tiên chính để ngay lập tức đem toàn bộ Bổ Thiên Các buộc vào một khối. “
Phục tùng vô điều kiện
” – điều này không hề đơn giản.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
“
Đại đội thứ hai, gọi là Liệt Huyết, Thiết Vân chi liệt huyết (bầu máu nóng của Thiết Vân), bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng tiếp nhận những nhiệm vụ nguy hiểm, chính là nắm đấm của Bổ Thiên Các! Đại đội này là lực lượng trọng yếu nhất của Bổ Thiên Các!
“
Ánh mắt Sở Dương tràn đầy tin tưởng nhìn Thành Tử Ngang, chân thành nói: “
Ta cho rằng, nhiệm vụ gian khổ mà vĩ đại này, không ai thích hợp hơn Thành đại nhân rồi!
“
Thành Tử Ngang khẽ giật mình, tiến lên một bước ôm quyền nói: “
Xin nghe theo sự phân phó của Ngự Tọa đại nhân!”
Dụng tâm của Sở Dương, Thành Tử Ngang đương nhiên hiểu rõ.
Sở Dương muốn đem toàn bộ quyền lực của Bổ Thiên Các nắm chặt trong tay mình.
Chỉ cần Thành Tử Ngang tiếp nhận vị trí đại đội trưởng đội hai này thì đã chẳng khác nào từ bỏ cái chức Các chủ trong quá khứ rồi.
Từ nay, Bổ Thiên Các sẽ không còn Các chủ, chỉ có một vị Ngự Tọa mà thôi!
Cả ngày này, Sở Dương không chỉ thành lập lên quyền uy của bản thân, mà còn đem uy tín của hai vị Các chủ ép tới bằng không nữa.
Hiện giờ thì cho dù hai người bọn hắn khư khư cố chấp ngồi trên vị trí Các chủ cũng chỉ là trên danh nghĩa mà thôi, hữu danh vô thực.
Hơn nữa, hai người có sơ suất lớn như vậy thì cũng đã không còn mặt mũi nào mà ngồi ở vị trí đó nữa rồi!
Lúc này đúng là lúc bọn họ lòng đầy hổ thẹn chán nản, Sở Dương lại đưa ra yêu cầu này đã đánh trúng vào chỗ uy h**p.
Nếu bọn hắn dám không đồng ý thì chỉ sợ sẽ khiến cho đám nhân viên cực lực không hài lòng rồi.
Cho nên chức vị Đại đội trưởng đội hai này, Thành Tử Ngang dù muốn hay không cũng đều phải nhận.
Sở Dương hiện uy thế tựa mặt trời ban trưa, Thành Tử Ngang đã không còn con đường nào khác để lựa chọn!
Sở Dương vui vẻ cười, nói: “Thành đại nhân công lực trác tuyệt, là cao thủ nhất đẳng thiên hạ, ta vô cùng an tâm rồi!
“
Đa tạ Sở Ngự Tọa khen ngợi!
“
Thành Tử Ngang cười khổ một tiếng, thầm nghĩ: “
Hắn đem ta giáng chức không tốn một đồng tiền vốn, tước đoạt thực quyền, hạ thấp chức vị, phá tan danh vọng của ta, thế mà ngược lại ta còn phải cảm ơn hắn nữa chứ.
Mẹ kiếp, cuộc đời đúng là con mẹ nó kỳ lạ thật!
“
Đội thứ ba tên là…
“
Sở Dương trầm ngâm một chút, lông mày nhếch lên, quả quyết nói:
“
Đội thứ ba tên là Thiên Cơ.
Toàn bộ tin tức của Bổ Thiên Các đều trao cho nó, đây chính là mạch máu của Bổ Thiên Các.
Một khi tin tức có chút sai sót nào thì cái giá phải trả cũng chính là xương máu của chúng ta đấy! Cho nên…”
Thiên Cơ, chính là tên của Mạc Thiên Cơ kia rồi! Thần Bàn Quỷ Toán Mạc Thiên Cơ, kẻ chủ mưu gây nên cái chết của Sở Dương kiếp trước.
Hắn cố ý đặt tên cơ quan tình báo của Bổ Thiên Các là Thiên Cơ chính là để từng giây từng phút nhắc nhở chính bản thân mình rằng vẫn còn có một vị địch nhân cường đại đợi ở phía trước.
Chỉ cần hơi có chút buông lỏng thì tới tay của Mạc Thiên Cơ sẽ là cảnh vạn kiếp bất phục!
Sự đáng sợ của Mạc Thiên Cơ, không ai hiểu rõ hơn Sở Dương.
“Sở Ngự Tọa, ta nguyện ý nhận chức vị đội trưởng đội ba, nguyện phân ưu cùng với Bổ Thiên Thái tử cùng Sở Ngự Tọa!”
Trần Vũ Đồng không đợi Sở Dương nói ra thì đã bước lên trước một bước để xin đảm nhận vị trí này.
Thành Tử Ngang đã chịu khuất phục, vậy mình còn chống đối cái gì chứ? Không bằng lựa gió mà ngắt măng đi thôi… miễn cho về sau ở Bổ Thiên Các này bản thân đến một nơi yên ổn cũng không có nổi thì xong hẳn rồi.
“Vị Sở Ngự Tọa này là do Bổ Thiên Thái tử tự mình đưa tới, có thể nói là đắc thể ở cả Thiết Vân Quốc a! Đối kháng hắn thì có ích lợi gì đây?
” Trần Vũ Đồng thầm nghĩ.
“
Cảm ơn Trần đại đội trưởng.
Ha ha, bổn tọa còn đang lo lắng Thiên Cơ đội thiếu một người cầm đầu lão luyện thành thục, đa mưu túc trí nữa chứ.
Trần đại nhân đã nguyện ý đảm nhận, giờ ta rất yên tâm rồi!
” Sở Dương vui vẻ nói.
“
Ngươi mừng cái rắm! Dù ta không ra thì chả lẽ ngươi không ném vào mặt ta chắc.
Vết xe đổ của Thành Tử Ngang vẫn còn nóng hổi đây này, ta còn chưa ngu đến vậy đâu!
” Trần Vũ Đồng nghĩ thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười:
“
Đều là người Thiết Vân, có thể góp sức cho quốc gia mình thì đã là vinh quang cả đời của kẻ làm quân nhân chúng ta rồi!”
Chương 93: Sự chờ đợi của Thiết Bổ Thiên
“Tốt! Trần đại nhân quả nhiên là một hảo hán tử.”
Sở Dương hớn hở tán thưởng.
Rồi bỗng dưng hắn như chợt nghĩ ra điều gì, liền ân cần nói: “Trần đại nhân, Thiên Cơ đội này làm việc cần phải cực kỳ thận trọng, bất kể là tin tức gì cũng đều phải xác thực vì ta muốn nắm chắc mười phần trong tay, như vậy mới có thể an bài các huynh đệ Liệt Huyết đi chấp hành nhiệm vụ.
Vạn nhất nếu xảy ra… Trách nhiệm của nhóm Thiên Cơ cũng không phải nhỏ.
Trần đại nhân, bằng này tánh mạng của những người ở Bổ Thiên Các, tất cả đều đặt hết vào trong tay của ngài, trọng trách ngài mang trên vai không phải là nhẹ đâu.”
Trần Vũ Đồng bực mình suýt nữa thì nổi đóa.
Tên này ngoài miệng thì ra vẻ quang minh chính đại, nhưng trên thực tế rõ ràng là hắn đang đoạt quyền! Nắm chắc hoàn toàn! Ai lại có thể hoàn toàn nắm chắc những chuyện như vậy? Đừng nói là xâm nhập vào vùng địch hay là ám sát Đại tướng của quân địch, cho dù là mới cưới vợ nhưng đến tối vẫn có thể bất lực mà.
“Một khi có tin tức thì bản đại đội trưởng tự nhiên sẽ lập tức thương nghị cùng Sở ngự tọa.
Sau đó chúng ta sẽ phân tích lợi hại kỹ càng, rồi sẽ cùng nhau đưa ra kế hoạch hoàn mỹ tốt đẹp.”
Trần Vũ Đồng nén giận nói tiếp:
“Đến lúc đó, mong rằng Sở ngự tọa ở trong lúc khẩn cấp như vậy có thể rút ra một chút thời gian, vì sự an toàn của các huynh đệ mà tham dự vào công việc tình báo của nhóm Thiên Cơ.”
Trần Vũ Đồng vốn là bị tước quyền Phó các chủ một cách nghẹn ngào, cho nên những lời này của hắn cũng chẳng khác gì tiếp tục đem vai trò thủ lĩnh tình báo dâng cho người ta; và giờ đây hắn chỉ như một gã bù nhìn tiếp nhận tin tức, không còn năng lực quyết định sách lược nữa.
“Cái này…”
Sở Dương sắc mặt ra vẻ khó xử, nói:
“Trần đại nhân cần gì phải làm vậy.
Ta tuy nói như vậy nhưng không hề có ý tứ gì khác.
Vả lại, ta vừa là chủ quản Thiết Huyết, lại vừa nắm hết toàn cuộc nên công việc rất ư bề bộn, chỉ sợ không có thời gian…”
“Mong rằng Ngự tọa hãy lấy đại cuộc làm trọng và hãy vì các huynh đệ mà suy nghĩ thật kỹ!”
Trần Vũ Đồng miệng nói vậy nhưng trong lòng lại lôi tám đời tổ tông tên mặt dày vô sỉ Sở Dương ra mà chửi.
Rõ ràng là ngươi buộc ta nhượng quyền, bây giờ lại giả mù sa mưa một mực từ chối.
“Ài…”
Sở Dương cảm khái thở dài, gắng gượng nói:
“Nếu đã như vậy… Thôi, thôi! Bổn tọa đành liều mạng với bộ xương già này vậy.”
Đám người đứng phía dưới điện đều cùng nhau phỉ nhổ trong lòng.
“Vậy ta chính thức tuyên bố ba nhân tuyển cho chức vị đại đội trưởng đã có!”
Sở Dương không động chút đao binh mà đã xử lý xong xuôi hai vị chánh phó các chủ, đẩy họ xuống làm đại đội trưởng.
Bây giờ tất cả quyền lực đều hoàn toàn nằm ở trong tay của hắn nên trong lòng không khỏi thầm cảm thấy sảng khoái.
Kế tiếp, Sở Dương thuận miệng đưa ra một loạt phân công tựa như đã ở chung với những người này mấy chục năm vậy.
Người này am hiểu những gì, người kia không am hiểu những gì, người nào nên ở đội nào trong ba đại đội kia mới có thể phát huy khả năng tột cùng…, mọi thứ được sắp đặt đâu vào đó, không có chỗ nào là không ngay ngắn rõ ràng.
Mỗi người đều đã được phân phó vào cương vị thích hợp nhất với họ! Ba đội nhân mã trong đại sảnh vừa mới được phân chia ra lập tức phân biệt trách nhiệm một cách rõ ràng và cụ thể.
Cứ như vậy mà có thể tưởng tượng ra việc phân công sẽ khiến sức chiến đấu tăng lên không biết tới mức độ nào so với lúc trước, khi mà mọi người vẫn còn ăn chung ở chung một chỗ.
Thành Tử Ngang cùng Trần Vũ Đồng vốn đang âm thầm phê phán Sở Dương, nhưng cũng không khỏi tâm phục khẩu phục sau khi thấy sự an bài của hắn.
Không cần tốn một binh một tốt, Sở Dương đã hoàn thành khống chế được Bổ Thiên Các!
Sở Dương nhìn đội Thiên Cơ, trong lòng liền chợt nghĩ đến Cố Độc Hành, không biết ở chỗ hắn mọi việc đã tiến hành như thế nào rồi?
Trong phủ thái tử.
Thiết Bổ Thiên cau mày nhìn hai người ở trước mặt nói:
“Chờ ta một lát.”
Ngồi ở đối diện là hai vị quan viên ăn mặc hoa phục, trên mặt lộ vẻ lo lắng.
Hai người bọn họ cũng vì sự kiện Cố Độc Hành chiếm cứ Lưu Thúy hồ mà đến đây.
Dù sao thì việc làm của Cố Độc Hành cũng chẳng khác nào giơ nắm lông gà ra bảo đó là lệnh tiễn của Thiết Bổ Thiên.
Dưới uy danh của Thái tử, đám quan viên cũng không dám có hành động l* m*ng nên đành phải đến đây xin chỉ thị.
Bọn họ nào ngờ từ lúc tới đây vào buổi xế chiều cho đến tận bây giờ là nửa đêm mà thái độ của Thiết Bổ Thiên lúc nào cũng hết sức mập mờ khó hiểu.
Hắn không nói họ có thể đi, nhưng cũng không nói họ không được đi, mà chỉ nói hoài một câu: đợi một lát.
Đợi thêm lát nữa… Đã vài chục lần Thiết Bổ Thiên nói
“đợi thêm lát nữa”
khiến hai người không thể rời đi, cứ phải ngồi chịu trận thật lâu như vậy.
Cứ mỗi lần hai người thỉnh cầu được trở về thì thái tử điện hạ cũng chỉ nói cùng một câu nói: Đợi lát nữa.
Bạn đang đọc truyện tại
–
Chỉ tội cho hai tên này, ngồi lâu sốt ruột, đến cả đi tiểu tiện cũng không dám, trong bụng cứ óc ách khổ sở hết sức.
Cuối cùng, ngoài cửa có người truyền báo:
“Bẩm thái tử, Thành đại nhân cầu kiến!”
“Mời đến Thiên điện.”
Nói xong, Thiết Bổ Thiên chậm rãi đứng dậy, rồi quay sang bảo hai người nọ:
“Hai vị chờ một chút, cô gia đi một lát rồi sẽ quay lại.”
Hai vị quan viên vội vàng gật đầu, cùng cười đáp:
“Thái tử có việc, xin cứ tự nhiên.”
Thiết Bổ Thiên gật đầu, sau đó đi ra ngoài.
Thiên điện.
Thành Tử Ngang sải bước đi tới, hành lễ với Thiết Bổ Thiên xong thì có vẻ như muốn nói điều gì đó, nhưng lại ngập ngừng không quyết.
“Sao vậy?”
Thiết Bổ Thiên lẳng lặng hỏi.
“…Thái tử nhận thức người rất tinh vi!”
Thành Tử Ngang sau nửa ngày ấp a ấp úng mới rốt cuộc nặn ra được một câu:
“Bây giờ Bố Thiên Các là thiên hạ của một mình hắn!”
“Sao hả? Hắn dùng vũ lực chấn nhiếp mọi người?”
“Bẩm không phải, hắn từ trong nội bộ Bổ Thiên Các moi ra được đến chín tên nội gian! Từ đầu đến cuối, hắn chỉ dùng vẻ mặt thư sinh tao nhã yếu đuối mà xử quyết mọi việc ngay tại chỗ một cách dứt khoát, cuối cùng là tước đi quyền lực của ta cùng Trần Vũ Đồng.”
Thành Tử Ngang thở dài, có vẻ xấu hổ.
“Hả?”
Thiết Bổ Thiên có chút khiếp sợ, ngẩng đầu lên lẩm bẩm hỏi:
“Nhanh như vậy?”
“Vâng.
Hơn nữa các huynh đệ đối với hắn tâm phục khẩu phục!”
“Tâm phục khẩu phục…”
Thiết Bổ Thiên đứng dậy, thong thả đi qua đi lại vài bước.
Hắn đương nhiên tin tưởng Sở Dương có thể khống chế được Bổ Thiên Các, nhưng chỉ không ngờ lại nhanh đến như vậy, hơn nữa không hề dùng vũ lực mà vẫn đạt được hiệu quả.
Điều này khiến cho hắn có nhận thức mới về năng lực của Sở Dương.
Trầm tư một lát rồi hắn nói:
“Ngươi đi đi.”
Nhìn Thành Tử Ngang rời khỏi, Thiết Bổ Thiên ngước mặt lên trời, lặng lẽ suy tư, thì thầm nói:
“Nếu hắn có năng lực như vậy thì phải tặng Lưu Thúy hồ cho hắn thôi.
Ta còn e dè gì nữa? Đã nghi người thì không dùng, mà đã dùng người thì không nên nghi.”
Đúng là lúc trước Sở Dương đã có ước định với Thiết Bổ Thiên, hơn nữa hắn cũng chỉ lấy một phần của Lưu Thúy hồ mà thôi.
Nhưng hiện tại Cố Độc Hành lại phóng tay làm lớn, đem toàn bộ Lưu Thúy hồ chiếm lấy, diện tích mà hắn thu vào tay so với ước định trước đó thì cách xa vạn dặm…
Tuy rằng sự việc nằm ngoài dự liệu của mình nhưng Thiết Bổ Thiên vẫn cố chờ.
Hắn đang chờ đợi, chờ đợi xem Sở Dương có thể khống chế Bổ Thiên Các nổi hay không… Chỉ vậy thôi.
Không có năng lực thì không thể khống chế, như vậy thì cái gì cũng không cần cho.
Nhưng hiện tại Sở Dương đã tỏ ra có năng lực quá xuất chúng thì dù hắn có mở miệng nói là muốn cả thế giới đi chăng nữa, chỉ cần Thiết Bổ Thiên có thể cho được thì nhất định sẽ cho!
…
Hai vị quan viên ở trong đại sảnh dùng ánh mắt trao đổi với nhau, trong lòng thầm dự cảm không lành, tựa hồ Thái tử đã từng hứa hẹn gì đó về Lưu Thúy hồ này? Nhưng… nếu đó là sự thật thì Thái tử chỉ cần nói một câu là có thể đem chuyện này dìm xuống.
Tại sao hắn lại phải chần chừ làm gì?
“Để hai vị đại nhân đợi lâu rồi.”
Thiết Bổ Thiên chậm rãi đi tới, mỉm cười nói:
“Công việc đầy mình nên không tự chủ được, hai vị đại nhân thứ lỗi cho.”
Hai người vội vàng nói không dám liên tục.
“Ân, mới vừa nói về chuyện của Lưu Thúy hồ, đúng không?”
Thiết Bổ Thiên vuốt vuốt mi tâm, rầu rĩ nói:
“Trí nhớ của ta có chút không được tốt.”
“Vâng, là vấn đề của Lưu Thúy hồ kia, không biết Thái tử điện hạ có gì chỉ thị?”
“Nghe nói… Thái độ người kia cũng rất là tệ?”
Thiết Bổ Thiên nhíu mày, có chút không hài lòng hỏi tới.
“Thái tử điện hạ, người thanh niên đó thật sự không nói đạo lý! Hắn đem toàn bộ Lưu Thúy hồ tạo thành một vùng cấm địa, biến nó trở thành sản nghiệp cá nhân, hơn nữa còn tuyên bố đó chính là ý của Thái tử.
Chuyện ầm ĩ này đã dẫn đến sự phẫn nộ của dân chúng lên tới cực điểm.
Nếu không sớm ngăn chặn kịp thời thì e rằng kinh thành sẽ nổi lên sóng gió.” Đứng trước mặt Thiết Bổ Thiên là một người trung niên có chức vụ khá lớn trong triều.
Biểu lộ lẫn khẩu khí kém vui của Thiết Bổ Thiên tựa hồ ám chỉ cho hắn biết Thái tử khá bất mãn với người kia, vì thế liền dũng cảm đứng ra tố cáo hùng hồn như vậy.
“Sự phẫn nộ của dân chúng lên tới đỉnh điểm? Khiến cho sóng gió nổi dậy?”
Thiết Bổ Thiên khóe miệng nhếch lên, lộ ra một nụ cười châm biếm, nói:
“Vương đại nhân, ngài thân là Đại học sĩ đương triều, lúc cô gia còn nhỏ cũng đã từng được ngài dạy bảo, từ đó thu được khá nhiều kiến thức quý giá.
Nhưng mấy chữ “
phẫn nộ của dân chúng lên tới đỉnh điểm
” mà ngài nói ra lúc nãy quả thật đã làm cho cô gia quá thất vọng.
Vương đại nhân nhất thời ngây người: “
Lời Thái tử nói ra, hạ quan vẫn chưa hiểu ý.
“
Năm năm về trước, Lưu Thúy hồ này đã biến thành sản nghiệp của gia đình ngươi!
” Thiết Bổ Thiên dùng thanh âm ôn hòa như có thể ru người ta ngủ, nhẹ nhàng nói: “
Vương đại nhân, cháu của ngươi là Vương Bảo Bình, năm đó hỗ trợ con trai Hữu Tương chiếm lấy Lưu Thúy hồ.
Về sau Hữu Tương bị Vương thúc g**t ch*t tại kim điện, còn gia sản thì bị tịch thu.
Mà người phụ trách đi thu gia sản kia chính là Vương đại nhân ngài a!”
Chương 94: Đánh bại
Vương đại nhân sắc mặt tức thì tái mét hẳn.
Ngụ ý của Thiết Bổ Thiên làm sao hắn có thể không hiểu ra cơ chứ?
“Con trai Hữu tướng vốn bị định tội danh lưu đày sung quân nhưng sau lại chết một cách không rõ ràng trong ngục.
Từ đó, Lưu Thúy hồ mặc dù bề ngoài vẫn một mực là vật vô chủ, nhưng trên thực tế thì đã thuộc về Vương gia của ngươi rồi.”
Thiết Bổ Thiên thản nhiên nói: “Vương đại nhân, toàn bộ chung quanh Lưu Thúy hồ tổng cộng có vài chục cửa hàng sản nghiệp.
Ừ… tính ra thì có sáu mươi tám nhà tất cả, thế mà trong đó mang họ Vương đã có tới ba mươi bảy nhà.
Thật ra thì trước nay triều đình không quan tâm chuyện này cho lắm bởi vì… Thứ nhất là quả thực mấy năm nay loạn trong giặc ngoài nhiều lắm, chưa rảnh tay nổi.
Hai nữa là cả ba Ngự Sử giám sát của triều đình đều có sản nghiệp ở Lưu Thúy hồ, mặc dù cũng không nhiều lắm nhưng lại vừa vặn đem ba mươi mốt sản nghiệp còn lại chia đều.
Ha ha ha, thu nhập hàng năm quả thực không hề ít, hết sức khả quan đó nha!
“Còn thứ ba, vốn ta cũng mong ngày nào đó các ngươi sẽ có thể tỉnh ngộ mà quay đầu lại, dù sao Thiết Vân ta muốn đào tạo nên một vị đại thần triều đình cũng không hề dễ dàng gì rồi.
Để tới được địa vị hiện giờ thì năng lực của bản thân các người cũng chỉ là một phần, còn phải tính đến cả sự nâng đỡ của triều đình, dư luận của dân chúng, rồi còn phải tính cả những công lao thành tích từ trước tới nay nữa.
Vì nước vì dân, coi như các ngươi cũng đã từng cống hiến rồi! Hắc hắc…
“
Bên trong khẩu khí của Thiết Bổ Thiên ẩn chứa một chút lạnh lùng.
Hai gã quan viên toàn thân run rẩy, mồ hôi đầm đìa trên mặt… chỉ cảm thấy lúc này đầu óc của mình cũng bắt đầu ong ong lên rồi.
“
Lưu Thúy hồ này vốn đã là nơi để sáu bảy quan viên các ngươi kiếm chác ăn chia với nhau một thời gian dài! Vậy mà giờ đến lúc triều đình muốn thu lại để sử dụng thì các ngươi không ngờ lại dám tới chỗ ta kêu la cái gì dân chúng phẫn nộ…! Dân chúng phẫn nộ ở đâu ra hả? Chẳng lẽ cái gọi là dân chúng phẫn nộ chỉ là sự phẫn nộ của mấy nhà các ngươi thôi hay sao?
“
Giả vờ đem dân ý ra như thế để hòng gây áp lực tới quyết định của Cô gia!
” Ánh mắt Thiết Bổ Thiên chợt trở nên băng giá, lạnh lùng quát: “
Vương Trí! Ngươi thật thấy Cô gia ta tuổi nhỏ nên dễ bắt nạt lắm hay sao hả?
“
Bịch!
“
Hai người run lẩy bẩy, chỉ cảm thấy đôi chân bủn rủn đứng không vững nổi nữa liền quỳ mọp xuống trên mặt đất.
Thiết Bổ Thiên điềm nhiên nói tiếp: “
Sao rồi, hai vị đại nhân, Cô gia thu dùng Lưu Thúy hồ có cần phải xin phép các vị nữa hay không đây?
“
Vi thần không dám!
” Hai người dập đầu lia lịa, giờ khắc này bọn chúng hầu như đã hối hận đứt cả ruột.
Thật không nghĩ tới chuyện ở Lưu Thúy Hồ lại thật đúng là ý của Thái tử, hơn nữa người còn cương quyết đến như vậy!
“
Hừ! Lưu Thúy hồ vốn là sản nghiệp của quốc gia, là một cảnh đẹp nơi Thiết Vân thành… thế mà lại bị các ngươi dùng để âm thầm kiếm lợi bỏ vào túi riêng.
Quả thực buồn cười! Các ngươi thân là mệnh quan triều đình, ăn bổng lộc của triều đình hẳn hoi mà lại đi… Thật sự đã khiến Cô gia cực kỳ đau lòng!
” Thiết Bổ Thiên trầm giọng đau đớn nói: “
Mà thôi, dù sao cũng là lão thần của triều đình, Cô gia cũng không muốn làm quá mức.
Vương đại nhân, ngươi đi thông báo cho mấy nhà kia rằng những gì thu nhập được tại Lưu Thúy hồ mấy năm nay phải lấy ra một nửa để đưa vào quốc khố đấy.
Về đi.
“
Dạ, dạ, đa tạ Thái tử điện hạ khai ân.
Hai người cuống quít dập đầu, mồ hôi toát ra như tắm, tựa hồ như mới đi dạo một vòng qua Quỷ môn quan về.
“Không biết mấy nhà các vị có cần Cô gia gởi đến một vài sổ sách để so sánh không hả?”
Lúc hai người trăm vạn lần biết ơn lui ra, Thiết Bổ Thiên tựa như lầm bầm một câu… lập tức khiến cho hai người giật mình té ngã, lăn lông lốc theo bậc thang cực kỳ chật vật.
Nhìn theo hai người nọ chật vật rời khỏi, Thiết Bổ Thiên ánh mắt rét lạnh.
Hắn vẫn một mực… chờ đợi tin tức từ phía Bổ Thiên Các của Sở Dương chứ chẳng hề trông mong gì mấy thằng lôm côm này nói lời ngay ý thật với mình rồi.
Tới giờ, khi đã xác định được năng lực của Sở Dương thì Thiết Bổ Thiên mới đưa ra quyết định cuối cùng của mình.
Nếu vẫn còn chưa nhận được kết quả thì Thiết Bổ Thiên cũng định đem hai người kia lưu lại thêm một ngày…
“Bổ Thiên Các cuối cùng cũng bắt đầu thành hình.”
Thiết Bổ Thiên ngước nhìn ánh trăng mông lung treo ngoài của sổ, sau đó thở dài.
Từ lúc thành lập Bổ Thiên Các đến nay thì tổ chức này vẫn có danh mà vô dụng, tính đi tính lại cũng chỉ có thể coi như một thứ để đánh lạc hướng tập trung của kẻ thù mà thôi.
Chứ Thiết Bổ Thiên mặc dù trên danh nghĩa mới chỉ là Thái tử nhưng thật ra trong tay đã nắm hoàn toàn trách nhiệm của quân chủ một nước, làm gì có thời gian để mắt tới Bổ Thiên Các chứ?
Hiện sự xuất hiện của Sở Dương cũng coi như đã lấp đầy cái chỗ trống này.
“Ảnh tử thúc thúc, ngài nói xem, Sở Dương sẽ đưa Bổ Thiên Các tới được mức độ nào đây?”
Thiết Bổ Thiên lẩm bẩm tựa như đang nói chuyện một mình.
Không khí trước mặt hắn đột nhiên vặn vẹo mờ mờ một hồi, không gian tựa như bị bóp méo đi một chút… rồi bỗng một cái bóng xuất hiện như quỷ hồn, thanh âm khô khốc trầm thấp vang lên: “Chuyện này ngươi không nên hỏi ta mới đúng.
“
Không phải hỏi ngài, mà chỉ là … muốn gặp hai người một chút thôi.” Thiết Bổ Thiên nhẹ nhàng nói:
“Các ngài là chỗ dựa lớn nhất của ta, nhưng ta lại một mực không thể thấy được bóng dáng các ngài… Ừm, vài ngày không gặp nên muốn tìm các ngài trò chuyện đôi câu mà thôi.
Chỉ khi chắc chắn rằng các ngài ở bên cạnh thì ta mới có thể an giấc trong đêm tối, mới dám ngủ a… Ha ha…”
Trong hai mắt của bóng dáng hư vô kia dường như cũng thoáng dao động, giọng khàn khàn lên tiếng:
“Điện hạ yên tâm, có hai người chúng ta ở đây thì cả Hạ Tam Thiên này không ai có thể giết được ngươi đâu.”
Thiết Bổ Thiên gật đầu cười nhẹ, lẩm bẩm nói:
“Mệt mỏi quá…”
Sau đó chậm rãi lui lại hai bước, thả người xuống giường, nỉ non nói:
“Hai vị ảnh tử thúc thúc, các ngài cũng nghỉ ngơi đi thôi.”
Không khí lại xoay chuyển, vặn vẹo một hồi thì cái bóng chậm rãi mờ dần rồi hoàn toàn tan biến vào bóng đêm.
Trên chiếc giường êm ái, Thiết Bổ Thiên rất nhanh đã chìm sâu vào trong giấc ngủ.
Sự hiện diện của bóng ảnh như thực như ảo kia lúc nào cũng khiến hắn rất an tâm.
Tuy rằng Thiết Bổ Thiên không biết tu vi hai người ảnh tử này cao tới đâu, nhưng trong lòng hắn vẫn luôn rất rõ ràng: nếu không có hai cái bóng này luôn túc trực bên cạnh thì e rằng Đệ Ngũ Khinh Nhu đã sớm hái đầu của hắn xuống không biết bao nhiêu lần rồi.
…
Thành Tử Ngang sau khi từ chỗ của Thiết Bổ Thiên trở về thì đã qua nửa đêm tới gần sáng.
Khi hắn đến trước cửa phòng của mình và đang chuẩn bị đẩy cửa bước vào thì đột nhiên giật mình, thấp giọng quát: “Kẻ nào?
“
Là ta.” Một thanh âm lanh lảnh trả lời, sau đó ánh nến trong phòng lập tức được đốt sáng lên.
“Hóa ra là Ngự tọa.”
Thành Tử Ngang thở phào một hơi rồi đẩy cửa bước vào.
Trong phòng, Sở Dương đang đường đường chính chính ngồi ở ghế giữa, hai mắt trong trẻo mà lạnh lùng nhìn hắn.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
“Không biết Ngự tọa đêm khuya đến thăm có gì chỉ giáo?”
Thành Tử Ngang không hiểu tại sao trong lòng bỗng có chút bồn chồn.
Thành Tử Ngang rõ ràng cảm giác được thực lực của đối phương không bằng mình, chỉ cần hắn khẽ vươn tay là đã có thể đưa hắn vào chỗ chết… nhưng không hiểu sao hắn vẫn một mực e ngại, sợ hãi đối với thiếu niên có bề ngoài nho nhã yếu đuối này.
Đối với hắn mà nói thì đây quả là một chuyện khó có thể giải thích nổi.
“Chỉ giáo thì không dám.”
Sở Dương mỉm cười nói: “Chẳng qua là hồi chiều, ta dùng từ diễn đạt có chút khắt khe, hơn nữa lại không thông báo trước cho Thành đại đội trưởng về việc thay đổi chức vị nên trong lòng có chút bất an a.
“
Đâu có, đâu có.
Sở Ngự tọa bản lĩnh cao minh, trở tay một lần thì đã vạch trần được một đám nội gian giúp Bổ Thiên Các ta thanh trừ tai họa ngầm, hơn nữa dùng thủ đoạn lôi đình sét đánh đem toàn bộ sức chiến đấu của Bổ Thiên Các chỉnh hợp thành một khối.
Thành mỗ ta thật hết sức bội phục.” Thành Tử Ngang cười ha hả trả lời.
“Ân, nói như vậy Thành đại đội trưởng đều đồng ý với mọi hành động của ta rồi, đúng không?”
Sở Dương mỉm cười hỏi lại.
“Đương nhiên, đương nhiên, hết sức tán thành.”
Thành Tử Ngang gật đầu liên tục, trong lòng vẫn còn đang suy đoán ý đồ thật sự của lần viếng thăm này.
Lúc này, trong lòng hắn có chút không an tâm, thậm chí còn có chút chột dạ.
“Ân, Thái tử điện hạ không nói gì chứ?”
Sở Dương vẫn mỉm cười đều đều hỏi tiếp.
“Ách, không nói gì, không nói gì …A!”
Thành Tử Ngang nói được phân nửa thì đột nhiên bừng tỉnh, nghẹn họng nhìn Sở Dương trân trối, thần sắc trong mắt khiếp hãi tựa như đang gặp quỷ.
“Không nói gì là tốt rồi a …”
Sở Dương đứng dậy, gật nhẹ đầu rồi nói:
“Kỳ thật ta vẫn hy vọng hắn nói thêm chút gì đó, ha ha ha… Thành đại nhân tuổi đã cao lại cả ngày bôn ba mệt nhọc, không nên quá cực khổ…ha ha.
Sớm nghỉ ngơi đi thôi.”
Nói đoạn đẩy cửa nghênh ngang rời đi.
Thành Tử Ngang đầu toát mồ hôi, toàn thân lạnh ngắt.
Chương 95: Bên hồ Lưu Thúy
Sau khi kết thúc mọi việc tại Bổ Thiên Các, Thành Tử Ngang liền theo mật đạo và dùng tốc độ nhanh nhất mà chạy đến phủ thái tử, sau đó trong khoảng thời gian ngắn nhất báo cáo xong mọi chuyện, rồi lại lấy tốc độ nhanh nhất mà quay trở về.
Toàn bộ quá trình thậm chí không tốn đến một khắc đồng hồ!
Vậy mà Sở Dương lại đoán biết được tất cả, thậm chí còn ở nơi này mà chờ hắn.
Cho dù là Thiết Bổ Thiên có mật báo với Sở Dương thì hắn cũng không thể nhanh như vậy!
Thành Tử Ngang đột nhiên hiểu rõ, thiếu niên đứng trước mặt mình có tâm tư thâm sâu đến mức khó lường.
Ở trước mặt của hắn, cho dù là bất cứ ai cũng đều không thể che giấu được!
Lúc này đây, mặc dù hắn không nói bất cứ gì nhưng rõ ràng chính là đến tìm mình đây.
Hành tung của ngươi, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của ta.
Ngàn vạn lần không nên có chủ gì gì sai lệch, nếu không ngươi sẽ hối hận!
Ý tứ chính là ở chỗ này sao.
Nhìn theo thân ảnh ung dung rời đi của Sở Dương, Thành Tử Ngang buông một tiếng thở dài thật sâu.
Sở Dương đi trong gió đêm, cảm giác rất là sảng khoái.
Hắn luôn luôn chú ý đến Thành Tử Ngang bởi vì hắn xác định Thành Tử Ngang chính là người đại diện cho Thiết Bổ Thiên ở Bổ Thiên Các.
Thành Tử Ngang có thể là một cao thủ, nhưng lại không phải là một người dẫn đầu hợp cách! Sở dĩ hắn có thể leo lên chức vị Các chủ, thứ nhất là bởi vì hắn là người có thực lực cao nhất hiện tại, thứ hai cũng là vì hắn đáng tin cậy!
Bằng không thì Thiết Bổ Thiên cũng sẽ không bỏ mặc cho một ngoại nhân đảm đương chức vụ Các chủ Bổ Thiên Các như thế.
Hơn nữa Thiết Bổ Thiên tuy là người khởi xướng, vậy mà lại không đảm nhiệm bất kì một trọng trách gì, thậm chí là một chức vị lãnh đạo trên danh nghĩa cũng không nốt.
Đó là bởi vì Thiết Bổ Thiên tin tưởng Thành Tử Ngang.
Sở Dương tuyệt đối không tin Thiết Bổ Thiên cứ như vậy mà bỏ mặc Bổ Thiên Các.
Cho nên sau khi sự việc chấm dứt, thấy Thành Tử Ngang mất hút bóng dáng là Sở Dương đã biết rõ hắn nhất định chạy đến báo cáo cho Thiết Bổ Thiên.
Dù sao Bổ Thiên Các xảy ra sự kiện thay đổi quyền lực lớn như vậy, nhất định phải lập tức thông báo cho Thiết Bổ Thiên!
Cho nên Sở Dương liền ung dung vào trong phòng Thành Tử Ngang mà chờ đợi.
Loại tư vị này cũng không tốt đẹp gì cho lắm.
Điều Sở Dương muốn là hoàn toàn khống chế Bổ Thiên Các, chứ không phải là cảnh bên người lúc nào cũng có một người hai mang như thế, cảm giác bất ổn như vậy thật sự là không tốt cho lắm.
Nhưng trực tiếp loại trừ Thành Tử Ngang hiển nhiên là không có khả năng, cho nên Sở Dương muốn đem sự đe dọa này áp chế đến mức thấp nhất!
Ngươi là người của thái tử cũng chẳng sao, nhưng nơi này là địa bàn của ông, có là rồng thì ngươi cũng phải cuộn mình, là hổ thì ngươi cũng phải phục xuống! Ta không đồng ý thì ngươi đừng hòng nghĩ đến việc tạo ra sóng gió gì!
Đừng tưởng rằng ngươi được thái tử tin tưởng thì muốn làm gì thì làm, nơi đây chỉ cần lão tử làm chủ thì nó chính là địa phương của lão tử!
Sở Dương hừ hừ hai tiếng, phát ra một trận cười dữ tợn và quái dị, thanh âm dữ tợn trong gió đêm truyền ra ngoài… Trong một gia đình ven đường, một hài nhi đang khóc nỉ non đột nhiên lặng ngắt như tờ….
Sau khi đi đến hồ Lưu Thúy, cho dù là Sở Dương có định lực siêu quần thì cũng bị cảnh tượng trước mặt làm cho khiếp sợ đến trợn mắt há hốc mồm!
Bao xung quanh hồ là một dãy tường chắn kiên cố, che khuất hết mọi tầm nhìn.
Hồ Lưu Thúy vốn nổi danh là nơi u tĩnh lịch sự tao nhã, nhưng cho dù bây giờ đã là đêm khuya thì cảnh tượng ồn ào xây dựng vẫn náo động vang trời.
Có không ít tráng hán cao lớn vạm vỡ bên người mang theo roi da đứng một bên giám sát.
Trên đình viện nghỉ mát ở giữa hồ, Cố Độc Hành lù lù bất động đứng khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh băng như đao kiếm đảo vòng quan sát xung quanh.
Hắn vẫn đứng như vậy ở nơi đó không nhúc nhích, nhưng lại khiến bầu không khí xung quanh hồ Lưu Thúy lạnh lẽo giống như tiến vào cuối thu.
Ở phía dưới lương đình vô cùng ngổn ngang lộn xộn.
Nhìn kỹ thì hóa ra là hơn mười người bị ném ở chỗ đó, tuy không phải là thi thể nhưng cũng là nửa chết nữa sống rồi.
Nguyên một đám người kiệt sức r*n r*, nhưng không ai dám mắng thành tiếng.
Có một vị nhân huynh thanh âm r*n r* hơi lớn một chút, lập tức Cố Độc Hành bên trên đình nghỉ mát nhướng mày, lạnh lùng quát:
“Om sòm!”
“Bịch…”
Nửa miếng mái ngói từ trên trời giáng xuống, đánh chuẩn xác vào vị trí bị thương nơi cái chân cụt của người này, vì vậy tạo thành một trận thanh âm rêm rỉ đau đớn truyền ra.
Người đó muốn kêu đau nhưng lại không dám kêu thành tiếng, đành thống khổ cảm nhận sự đau đớn cùng cực trong lòng.
Tất cả mọi người xung quanh đều rùng mình ớn lạnh.
Sở Dương vẫn ôm tâm trạng ngơ ngác khó hiểu chạy đến gần, một lúc sau mới mạnh mẽ vỗ đầu mình một cái:
“Ta thật đánh trách…, không nói rõ cho Cố Độc Hành rằng chỉ cần chiếm lấy trung tâm đảo là được.
Báo hại giờ đây hắn đem cả cái hồ Lưu Thúy chiếm trọn cả rồi!”
Thế nhưng…. điều này có phải là quá phô trương không a?
“Ngươi đã đến rồi?”
Cố Độc Hành tựa như đám mây từ trên đình nghỉ mát đáp xuống, đứng ở trước mặt Sở Dương.
Ngoại trừ lần uống say lúc trước là tên này còn trưng ra cái bản mặt hòa nhã một chút, chứ sau khi tỉnh rượu là hắn lại lập tức trở về với bộ dáng lạnh băng như cương thi cố hữu.
“Ách, những điều này là ngươi làm đó hả?”
Sở Dương giơ ngón tay chỉ xung quanh.
“Ừ, ta đem hồ Lưu Thúy toàn bộ chiếm lấy!”
Cố Độc Hành hời hợt nói:
“Chúng ta có quá nhiều bạc, hơn nữa lại cần tốc độ nhanh, cho nên tất cả những nhóm xây dựng trong thành đều được ta đây toàn bộ mời tới.”
Sở Dương lảo đảo xém ngã:
“Những người kia đã xảy ra chuyện gì?”
Hắn chỉ vào một đám người bị Cố Độc Hành làm cho đứt tay đứt chân đang nằm trên mặt đất.
“Đây là việc nhỏ, không đáng để nhắc tới.”
Cố Độc Hành nhàn nhã nói:
“Nghe nói địa phương này nguyên lai vốn là của mấy đại quan gia đấy, những người này đều là gia đinh nhà bọn hắn.
Ừ, đa số đều là quản gia các loại, vốn ta đã đuổi về không ít, hết thảy đều bị ta đánh cho ôm mông trở về.”
Cố Độc Hành mắt trợn trắng, lạnh lùng nói:
“Chỉ là mấy tên thế tục quan viên của quốc gia mà lại dám ngăn cản việc của chúng ta, quả thực là gan quá to mà!”
Sở Dương xoa xoa trán, cẩn thận từng li từng tí mà nói:
“Đánh chết người chưa?”
Trong nội tâm hắn đang âm thầm cầu nguyện vị đại gia này cũng đừng đánh chết nhiều người quá, lúc đó thật khó có thể thu xếp.
Cho dù là có Thiết Bổ Thiên chùi mông… thế nhưng cũng phải có chút đạo lý phải không? Chiếm đoạt nhà dân, lại đánh chết người… nhìn có vẻ giống cường hào ác bá quá thể.
Hắn nhìn qua bốn phía một chút, thấy người bị thương cũng không ít, bất quá thi thể…. hình như là không có.
“Yên tâm, ta biết cân nhắc mà.”
Cố Độc Hành nói ra những lời này làm cho Sở Dương buông lỏng tâm tư không ít, nhưng sau đó lại suýt ngất khi nghe Cố Độc Hành nói tiếp:
“Bất quá chỉ là đánh chết mười mấy người, cũng không phải là đại sự gì mà; hơn nữa thi thể ở tại chổ này cũng xúi quẩy quá, cho nên ta đã cho người lôi đi rồi.”
Sở Dương thân thể run rẩy một hồi, sắc mặt tối sầm.
Rốt cục chỉ biết giơ ngón cái lên:
“Ngươi lợi hại!”
“Lượng tiếu phi quân tử, vô độc bất trượng phu!”
Cố Độc Hành thản nhiên nói:
“Ai đủ ngoan độc mới có thể sống sót trong cõi đời này!”
Sở Dương im lặng, khoát tay:
“Ta đi ngủ đây.”
“Đợi đã.”
“Chuyện gì?”
“Đến lượt ngươi canh gác một lát rồi.
Ta đã canh chừng cả ngày nay, giờ đi luyện kiếm sau đó liền nghỉ ngơi.”
Cố Độc Hành cũng không quay đầu lại mà thẳng băng bước đi, trước khi đi còn bỏ lại một câu:
“Nơi đây cũng không có chỗ nào để ngủ, những kiến trúc trước kia đều bị ta hủy đi cả rồi.
Ngươi ngồi đâu đó đỡ đi a.”
Sở Dương:
“…”
Sở Dương cho người đem những kẻ bị thương mang lên trên bờ.
Cố Độc Hành lúc này đã không còn thấy bóng dáng.
Sở Dương lẳng lặng đứng một hồi mới ngao ngán lắc đầu, sau đó tìm một nơi vắng vẻ ở gần hồ nước mà khoanh chân ngồi xuống, vận khởi Cửu Kiếp Cửu Trọng Thiên thần công.
Đối với Sở Dương mà nói, mỗi ngày vào thời gian đi ngủ chính là thời điểm tốt nhất để tu luyện! Hắn sẽ không bỏ qua một chút xíu thời gian quý báu này.
Theo suy nghĩ chìm vào thức hải, Sở Dương cũng đắm mình trong việc thổ nạp, khắp thiên địa vạn vật giống như đều trở nên yên tĩnh! Hắn cứ thế mà chậm rãi lòng không tạp niệm, tâm phẳng lặng như nước.
Công trường đang ồn ào náo động nơi đây dường như không hề ảnh hưởng đến việc tu luyện của hắn.
Phía xa xa, Cố Độc Hành đang cuồng mãnh luyện kiếm bỗng xoát một tiếng rồi nhanh chóng nhảy ra ngoài, nhìn về phía Sở Dương đang ngồi luyện công, trong lòng thầm kinh sợ không ngớt.
Làm sao có thể? Hắn chỉ là Vũ sĩ tứ phẩm?!
Cố Độc Hành mặc dù đang luyện kiếm nhưng vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của Sở Dương.
Từ ngày nói ra hai chữ
“Huynh đệ”
này, trong nội tâm Cố Độc Hành giống như là có một chỗ dựa tinh thần, cảm giác được bản thân trên đời này còn có một thân nhân: Sở Dương!
Hai người tuy không hề phân chia lớn nhỏ hay ngôi thứ, nhưng Cố Độc Hành biết rõ tuổi tác của Sở Dương nhỏ hơn so với mình.
Sở Dương cùng hắn vốn không quen biết, nhưng lại mang đến cho hắn hi vọng, trợ giúp hắn khi hắn tưởng rằng đời mình đã không còn lối thoát, cuối cùng là lời hứa giúp hắn bước lên con đường đỉnh phong cường giả…
Từ ngày Sở Dương nói câu
“Vì không muốn cô phụ tấm lòng của Cổ Diệu Linh, cho nên ta mới giúp ngươi”
thì trong tâm tư Cố Độc Hành đã xem Sở Dương không chỉ là ân nhân, mà còn là huynh đệ của mình! Huynh đệ sống chết có nhau!
Bởi vì huynh đệ hiểu rõ về mình, biết rõ mọi việc của mình!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Hồng Liên Bảo Giám [Dịch] Hồng Liên Bảo Giám](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Hong-Lien-Bao-Giam-Audio-FUll.jpg)





