Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 185 : Có thầy hay, tất có trò giỏi (c921-c925)
❮ sautiếp ❯Chương 921: Có thầy hay, tất có trò giỏi
Nguyệt Linh Tuyết vừa khẽ quát một tiếng, một lão đầu nhi chợt xuất
hiện, phiêu diêu đáp xuông trước mặt hắn giống như một đám mây, không
đợi Nguyệt Linh Tuyết lên tiếng, không ngờ đã nổi giận đùng đùng: “Ta
thấy ngươi nói chuyện với người nọ trên thuyền”. “Người nọ?” Nguyệt Linh Tuyết sửng sốt: “Thiếu niên kia sao?”
“Đúng”.
Ninh Thiên Nhai
giật mạnh đầu một cái: “Tên hỗn đản đó ôm một tiểu nha đầu trong lòng,
ngươi có thấy không?”.
Nguyệt Linh Tuyết chẳng hiều ra làm sao: “Thì
sao?” “Tiểu nha đầu đó là gì của hắn?” Ninh Thiên Nhai nghiến răng
nghiến lợi nói: “Ngươi có hỏi không?”. “Đó là muội muội của hắn,thì
sao?” Nguyệt Linh Tuyết thấy Ninh Thiên Nhai thuần túy là lên cơn thần
kinh, nói năng khiến cho người ta chẳng hiểu ra làm sao. (Risen: ôi giời ạ, lão đầu này ghen dùm đệ tử của mình rồi.
Hic hic.) “Muội muội?” Ninh Thiên Nhai nhíu mày: “Người xác định?” Nguyệt Linh Tuyết giận dữ:
“Chẳng lẽ ba động huyết mạch cùng gia tộc mà Nguyệt Linh Tuyết ta cũng
không nhìn ra sao? Ngươi đang chơi xỏ ta phải không?”. “Thì ra là muội
muội…” Ninh Thiên Nhai xoa xoa tay, cười hắc hắc, nói: “Con bà nó, con
bà nó…” (Risen: già mà chửi bậy ghê thật…) Nguyệt Linh Tuyết nhíu mày,
nói: “Ninh Thiên Nhai, ngươi bị làm sao thế?” Ninh Thiên Nhai thở dài:
“Một lời khó nói hết”.
Nguyệt Linh Tuyết hừ một tiếng, nói: “Người cũng
thật là, bắt mấy con Vô Cốt Huyết ngư mà còn phải nhờ ta…” Ninh Thiên
Nhai xoa xoa tay: “Lấy ra nào, lấy ra nào, mỗi người một nửa”.
Nguyệt
Linh Tuyết dựng một đầu ngón tay lên: “Chậm đã, phân cho ngươi thì cũng
được, bất quá trước tiên nói rõ đã.
Lần này, ta muốn hơn phân nửa.” Ninh Thiên Nhai nhảy dựng lên: “Dựa vào cái gì?”. “Dựa vào ta xuất thủ, chứ
không phải ngươi”.
Nguyệt Linh Tuyết trừng mắt: “Thế nào, ngươi không
phục? Nói cho ngươi biết, nếu ngươi không phục, cùng lắm thì chúng ta
đánh một trận.
Bất quá ngươi đến một con cũng chẳng có đâu”. “Được rồi,
nửa non thì nửa non”.
Ninh Thiên Nhai khuất phục nói: “Nửa non cũng được 15 vạn con…” Nguyệt Linh Tuyết giận dữ: “Ninh Thiên Nhai, không ngờ
ngươi vẫn còn thoái mái đến mức đếm từng con một… vậy mà còn khoanh tay
đứng nhìn, không xuất thủ một chút nào’’.
Ninh Thiên Nhai than thở: “Ta
có nỗi khổ mà…” Nguyệt Linh Tuyết tức giận tới mức không nói ra lời, ném Vô Cốt Huyết ngư tới, nói: “Cho ngươi”.
Ninh Thiên Nhai mặt dày nói:
“Không bằng ngươi cho ta luôn cái nhân kia đi.
Đồ nhi ta còn thiếu một
cái nhẫn như vậy”.
Nguyệt Linh Tuyết tức tới mức thất khiếu bốc khói:
“Đồ đệ ngươi thiếu? Vậy đồ đệ ta không thiếu? Chỗ cá này ngươi có lấy
không? Cần thì lấy, không cần thì cút’’. “Ngươi chẳng văn hóa tí nào
cả”.
Ninh Thiên Nhai nhướng mày, rốt cuộc vẫn nhận lấy, ném vào trong
giới chỉ của mình, thuận tay giựt trộm một ngọc bội làm bằng Tử Tinh
ngọc tủy bên hông Nguyệt Linh Tuyết, nói: “Cái này cho ta đi, ta cho đồ đệ ta chơi”.
Không đợi Nguyệt Linh Tuyết phản ứng, đã giấu vào trong
ống tay áo.
Cả khuôn mặt tuấn tú của Nguyệt Linh Tuyết tức tới đỏ bừng:
“Ngươi…’’ Ninh Thiên Nhai vỗ tay cười nói: “Ha ha ha… coi tên tiểu bạch
kiểm ngươi tức giận kìa.
Ta nói rồi, ngươi cũng đừng giữ mãi cái bộ dạng tiểu bạch kiểm như thế, không tốt đâu.”. “Ninh Thiên Nhai, tu vi ngươi
không phải là đệ nhất thiên hạ, nhưng độ vô sỉcủa ngươi bây giờ hoàn
toàn xứng đáng là đệ nhất thiên hạ rồi”.
Nguyệt Linh Tuyết thở hồng hộc
nói.
Hắn biết, ngọc bội đã chui vào ống tay áo Ninh Thiên Nhai thì cũng
như bánh bao thịt rơi vào ổ chó, tuyệt đối không thể trở ra.
Chỉ có thể
tự than thở mình xui xẻo.
Vì sao khi gặp lão hỗn đản này lại không phòng bị thật tốt chứ? “Da mặt dày cũng là một loại công phu.
Hắc hắc… dạo
này ở chung với Bố Lưu Tình, bị lây bệnh của hắn mất rồi”.
Ninh Thiên
Nhai cười gượng.
Nguyệt Linh Tuyết tức giận nói: “Lấy xong rồi thì trả
lời ta.
Vì sao ngươi không xuất thủ?” Ninh Thiên Nhai thở dài: “Không
phải ta không muốn xuất thủ, ngươi cũng gặp thiếu niên đó rồi nhỉ? Chính thiếu niên mặc hắc y, ôm tiểu cô nương đó…” Nguyệt Linh Tuyết nói:
“Thấy rồi, thì sao? Đó là muội muội hắn”.
Nguyệt Linh Tuyết đột nhiên
nghi hoặc, nhìn Ninh Thiên Nhai từ trên xuống dưới một lượt: “Ta nói…Lão Ninh này.
Ngươi không phải đột nhiên nổi lên xuân tâm, đi coi trọng
tiểu cô nương đó chứ? Bây giờ lại húp dâm chua?” (Risen: Vãi, có phải ai cũng như anh Sở của chúng ta đâu…) “Hỗn đản” Ninh Thiên Nhai nổi giận
lôi đình: “Ngươi dám lầy dạ tiểu nhân của ngươi đo lòng quân tử của ta?” “Nếu vậy thì có chuyện gì?” Nguyệt Linh Tuyết sờ sờ cằm, có chút hứng
thú nhìn Ninh Thiên Nhai, thuận tay cầm túi nước bên hông, uống một
ngụm, cảm thấy đùa giỡn lão già này thật đã ghiền. “Tên kia là người
trong lòng đồ đệ ta…”Ninh Thiên Nhai ai oán nói. “Phì…” Nguyệt Linh
Tuyết phun một ngụm nước vào mặt Ninh Thiên Nhai, liên tục ho khan.
Ninh Thiên Nhai bi phẫn nhìn hắn. “Đồ đệ ngươi… chỉ…cao từng này…” Nguyệt
Linh Tuyết đưa tay ước lượng, không dám tin hỏi: “Người trong lòng… tiểu nha đầu kia?” Ninh Thiên Nhai than thở: “Ai nói không phải chứ?” “Ha ha ha…” Nguyệt Linh Tuyết ôm bụng cười ha hả: “Thật đúng là kỳ sư tất có
kỳ đồ…Ha ha, Ninh Thiên Nhai ngươi thật sự biết dạy dỗ đệ tử nha.
Ngươi
13 tuổi đã thích đại sư tỷ hơn ngươi 5 tuổi.
Bây giờ đồ đệ ngươi không
ngờ còn giỏi hơn ngươi, 12 tuổi đã bắt đầu…” “Đánh rắm con mẹ ngươi”.
Ninh Thiên Nhai đỏ mặt, tía tai: “Khi đó, tuy đại sư tỷ ta hơn ta 5
tuổi, nhưng nhìn qua cũng chỉ 18, 19 tuổi thôi” (Ris: vãi cả giải thích
13 5 không bằng 18 chứ bằng gi?) “Ngươi, đồ đệngươi mới có 12”.
Nguyệt
Linh Tuyết cường điệu điểm này: “Không ngờ đã có người trong lòng rồi,
còn khiến lão già ngươi sợ tới mức không dám gặp người ta.
Lại còn ghen
thay cho đồ đệ, ha ha ha… Thực sự là không đỡ được,…” “Người thì biết
cái gì chứ…” Ninh Thiên Nhai nổi giận, lập tức kể lại chuyện tình giữa
Mạc Khinh Vũ và Sở Dương một lần, nói: “…Nàng chỉ là 1 tiểu cô nương,
chịu bao nhiêu ủy khuất như vậy, toàn bộ Cửu Trọng Thiên cũng chỉ có một người trân trọng này, làm chỗ dựa cho nàng, mọi chuyện đều lo cho nàng.
Nếu đổi lại là lão bà của ngươi, chỉ sợ đã sớm chạy theo người ta rồi”. “Ninh Thiên Nhai, ngươi là đồ khốn”.
Nguyệt Linh Tuyết đang nghe, gật
đầu như gà mổ thóc, hiểu ra mấy phần câu chuyện này.
Cảm thấy chuyện
“tiểu cô nương 12 tuổi có người trong lòng” cũng không phải là không
chấp nhận được, đột nhiên Ninh Thiên Nhai lại phun ra câu cuối cùng, lập tức giận tím mặt. “Tính ta nói bậy bạ đi”.
Ninh Thiên Nhai giơ tay đầu
hàng.
Biết Phong Vũ Nhu là nghịch lân duy nhất của Nguyệt Linh Tuyết.
Đụng vào không nổi, vội vàng giải thích.
Cơn giận của Nguyệt Linh Tuyết
vẫn còn sót lại chưa tan: “Cút”.
Ninh Thiên Nhai cười hắc hắc: “Cút thì
cút”.
Vù một tiếng đã không thấy tăm hơi đâu nữa, giữa không trung chỉ
còn lại tiếng than thở của hắn: “Thật đúng là vô vị.
Vẫn như trước kia
chẳng vui chút nào.” Nguyệt Linh Tuyết đứng im lặng một hồi lâu, cuồi
cùng cười một tiếng, oán hận nói: “Lão gia hỏa đáng thiên đạo vạn quả
nhà ngươi, chờ ta xử lý xong chuyện của đồ đệ, nhất định sẽ lên Chí tôn
sơn, đánh với ngươi 1 trận.” Nói xong liền chậm rãi phiêu diêu bay đi.
Sau một lát, trong thiên địa truyền tới tiếng Ninh Thiên Nhai hồi âm:
“Ngươi dám, lão phu cho đồ đệ ra đánh chết ngươi…” Nguyệt Linh Tuyết
cười ha ha: “Tên khốn vô sỉ này”.
Thân hình nhoáng lên một cái đã không
thấy đâu nữa. … Bên kia, Ninh Thiên Nhai đang đứng giữa không trung, ẩn
trong mây mù nhìn xuống con thuyền lớn phía dưới.
Trên thuyền, vẻ mặt Sở Dương đang rối rắm vô cùng. “Không thể để tên tiểu tử này nhìn thấy ta.
Một khi nhìn thấy ta, hắn nhất định sẽ quấn chặt lấy không tha.”.
Ninh
Thiên Nhai thầm nghĩ: “Bây giờ lão phu cùng lão Bố đã bị tiểu bà cô kia
thu thập cho không còn chút sức lực nào nữa rồi.
Nếu bây giờ lại nói cho nàng chuyện gặp Sở Dương thì… trực tiếp xong đời rồi”.
Ninh Thiên Nhai
quyết định chủ ý, nhìn thoáng qua Sở Dương ở dưới rồi thi triển thân
pháp bay đi.
Đúng lúc đó, Sở Dương đứng trên thuyền, trong lòng đột
nhiên dâng lên cảm giác kỳ quái, tựa hồ có ai đang nhìn trộm mình, nhịn
không được ngẩng đầu lên nhìn. “Thần hồn tên tiểu tử này nhạy bén thật”
Ninh Thiên Nhai hoảng sợ, thân hình chợt lóe lên một cái đã biết mất
không thấy tăm hơi đâu nữa.
Sở Dương chỉ kịp nhìn thấy trong hư không
dường như có một nhân ảnh nhàn nhạt lóe lên một cái rồi biến mất, chỉ
còn trời quang vạn dặm, gần như đã hoài nghi mình bị hoa mắt, trong lòng nghi hoặc nói: “Vừa rồi là ai… chẳng lẽ là Nguyệt Linh Tuyết vẫn âm
thầm quan sát ta?” Đại thuyền thuận lợi tiếp tục, cuối cùng cũng tới bên bờ đối diện.
Vừa xuống thuyền, lập tức nhìn thấy một người chạy tới:
“Lão đại, ôi lão đại, ta nhớ ngươi muốn chết ha ha ha…” Chỉ thấy Hoàng
Hà Liễu công tử đầu đội mũ, vạt áo mở rộng, lộ ra 2 hàng xương sườn
giống như hài cốt, miệng ngoác ra chào đón.
Hai tay mở rộng giống như
muốn ôm chầm lấy… “Dừng” Sở Dương nổi gân xanh đầyđầu: “Làm gì?” Hoàng
Hà Liễu vội vàng dừng lại: “Lão đại… ta có đại hỉ sự phải nói cho
ngươi…” “Đứng yên” Sở Dương nói: “Đứng đó nói đi” Hoàng Hà Liễu đành
phải đứng im ở đó, cười quái dị, nói: “Lão đại, ta cuối cùng cũng có
rồi”. “Ngươi có?” Sở Dương giống như bị sét đánh: “Ai làm?” Những lời
này uy lực cực lớn, ngay cả 4 người Ngụy Vô Nhan và Vạn Nhân Kiệt cũng
bị dọa cho lui lại, cả người nổi da gà. “À…” Hoàng Hà Liễu bây giờ mới
phát hiện mình nói nhầm, nắm lấy bả vai Sở Dương, mắt mũi híp hết lại,
thần bí thì thầm vào tai Sở Dương, nói: “Lão bà ta có”.
Sở Dương bội
phục, nói: “Ngươi cũng quá nhanh, quá dũng mãnh đó”.
Hoàng Hà Liễu cười
hắc hắc, hớn hở vô cùng, lại nói tiếp: “Hơn nữa cả 2 lão bà đều có rồi…” Sở Dương ngây ra như phỗng: “Lợi hại như vậy?” “Tất cả đều nhờ lão đại
diệu thủ hồi xuân mà…” Hoàng Hà Liễu cười ha ha, híp mắt gian manh: “Ta
bây giờ thật sự rất dũng mãnh…” Sở Dương đột nhiên nhớ tới một chuyện:
“Đừng cố quá đấy… Lão bà ngươi đã có bầu rồi thi trong khoảng thời gian
này, ngươi nên dừng lại.
Củng cố lại cho tốt.
Ta cảnh báo ngươi, nếu tần suất của ngươi quá lớn, không tới vài năm nữa, ngươi lại như cũ đó…”
Hoàng Hà Liễu rùng mình: “Được được được, ta nhớ kỹ, nhất định nhớ kỹ”
Hắn lau mồ hôi, “gần đây cha ta còn muốn cưới vợ bé cho ta nữa… hình như không đúng lúc rồi…” Sở Dương lắc đầu, tắt tiếng.
Đoàn người tiền hô
hậu ủng, tiến vào Hoàng gia bảo. … Ở trên một ngọn núi xa xôi.
Bố Lưu
Tình đang nhíu mày bất đắc dĩ, hai tay day day thái dương mình, vẻ mặt
đau khổ vô cùng, hết thở dài lại tới thở dài.
Trước mặt hắn, chỉ có 1
tiểu loli y phục đỏ tươi đang giương nanh múa vuốt: “Ta muốn gặp Sở
Dương ca ca, ta muốn đi gặp hắn… Hu hu, lâu lắm rồi ta không được gặp Sở Dương ca ca của ta rồi… hu hu… sư phụ người không cho ta đi, ta sẽ… ta
sẽ không luyện công nữa…”
Chương 922: Sư phụ và đồ đệ
“Ta sẽ không luyện công nữa'”.
Câu này quả thực có uy lực vô cùng.
Bố Lưu Tình vội vàng mở mắt, vẻ mặt ngượng nghịu: “Tiểu Vũ ngoan, nhanh đi luyện công nào.
Sở Dương ca ca của ngươi đang ở Trung Tam Thiên mà.
Hiện tại Cửu Kiếp kiếm chủ lại đang làm loạn, khiến thông đạo thượng
trung hạ tam trọng thiên đều bị phong bế hết cả rồi… Chúng ta căn bản
không thể xuống dưới'”.
“Không thể xuống cũng phải xuống…” Mạc Khinh Vũ nước mắt lưng tròng nói.
Bạn đang xem tại –
“Không thể xuống cũng phải xuống…” Bố Lưu Tình day day thái dương mình: “Không thể xuống thì xuống thế nào đây”.
Mạc Khinh Vũ dẩu môi lên: “Hừ, sư phụ ngài bình thường không phải nói: vấn
đề này chúng ta tạm thời không có điều kiện giải quyết, nhưng, nếu không có điều kiện thì chúng ta phải sáng tạo ra điều kiện”.
Tiếp đó
nàng liền xoay người đi: “Hiện tại cũng như vậy.
Không thể đi xuống?
Không sao hết, chúng ta sáng tạo ra điều kiện để xuống…”
Bố Lưu Tình cứng họng, hai mắt đờ đẫn.
Sáng tạo điều kiện giải quyết khó khăn và sáng tạo điều kiện thông thành Cửu Trọng Thiên… Điều này cũng có thể coi là một sao? Đây chính là thiên
đạo phong bế.
Xuống thế nào đây?
“Sư phụ, người gạt ta.
Người nói ta tới hoàng cấp rồi sẽ cho ta xuống thăm Sở Dương ca ca một
chút…” Mạc Khinh Vũ bi phẫn lên án, cảm giác giống như mình bị lừa gạt lớn lao: “Hiện tại ta đã là hoàng tọa bát phẩm rồi…”
Bố Lưu
Tình quả thật đã từng hứa hẹn như vậy, hơn nữa cũng tuyệt đối không muốn quỵt nợ.
Chỉ là, chỉ là…. Chỉ là khi đó, Bố chí tôn căn bản không hề
nghĩ tới, thông đạo Cửu Trọng Thiên lại đột nhiên bị phong bế…
Vì lời hứa hẹn đó mà Mạc Khinh Vũ gần như luyện công bất kể ngày đêm, chăm chỉ vô cùng, từ đó tiến cảnh cũng cực nhanh, khiến cho Ninh Thiên Nhai
và mình đều cao hứng cười toe toét.
Nhưng… khi Mạc Khinh Vũ tu luyện tới hoàng cấp rồi, Cửu Trọng Thiên bị phong bế.
Điều này có thể trách ai? Trách hai chúng ta sao?
“Tiểu Vũ không nên gấp gáp…” Bố Lưu Tình gian nan nói: “Cái này… Ngươi
trước tiên cứ luyện công thật tốt đã.
Nói không chừng thông đạo Cửu
Trọng Thiên sẽ lập tức thông trở lại… Đến lúc đó ngươi có thể gặp Sở
Dương ca ca của ngươi rồi”.
“Hừ”.
Mạc Khinh Vũ ngúng nguẩy bím tóc, tức giận xoay người đi chỗ khác.
Ở trong túi áo nàng, một cái đầu nhỏ trắng muốt dè dặt thò ra, hai tròng mắt đen láy đảo loạn không ngừng, đúng là phong hồ.
Bố Lưu Tình bó tay không có biện pháp.
Bỗng nhiên, Mạc Khinh Vũ quay lại, đôi tay nhỏ nhắn túm lấy cánh tay hắn,
lắc tới lắc lui, thanh âm vừa ngọt vừa mềm: “Sư phụ…”
Toàn thân xương cốt Bố Lưu Tình lập tức nhẹ đi ba lượng, ngay cả đầu cũng lắc lư theo thanh âm Mạc Khinh Vũ, nói: “Hả…”
“Ta biết lão nhân gia ngài nhất định có biện pháp…” Mạc Khinh Vũ tiếp tục lắc.
“Hả.. Tất nhiên là có biện pháp…” Bố Lưu Tình híp mắt, bị lắc cho mê mẩn cả người.
“Vậy ngài cho ta xuống đi…” Mạc Khinh Vũ ĩ ôi.
“Xuống hả… Vậy thì xuống…. Hả?” Bố Lưu Tình lập tức tỉnh lại: Đi đâu?”
“Đi Trung Tam thiên đó, sư phụ nha….” Mạc Khinh Vũ tiếp tục lắc.
“Thật không thể xuống đó mà…” Bố Lưu Tình khóc không ra nước mắt.
“Hừ…” Mạc Khinh Vũ lập tức ném cánh tay Bố Lưu Tình sang một bên, dùng sức
rất mạnh, thiếu chút nữa khiến cho Bố chí tôn trật luôn cả khớp.
“Sư phụ, ngươi không phải người tốt”.
Tiểu la lị nổi bão rồi.
Hai mắt giàn
giụa nước mắt, tức giận nhìn lão Bố”.
Dù sao ta cũng nhất định phải
xuống”.
Bố Lưu Tình nứt mày méo xệch, xoa xoa thái dương, trong
lòng cuồng hò: “Lão Ninh… Lão Ninh… Ninh Thiên Nhai, ngươi mau trở
lại đi.
Ta sắp xong rồi…. Chỉ cần ngươi trở về… Ta ta… Ta thừa
nhận ngươi là đệ nhất thiên hạ… cho người chiêu cáo Cửu Trọng Thiên'”.
“Dù sao ta nhất địiihhhhh cũnggggg phảiiiii xuốngggggg”.”.
Tiểu la lị dậm chân hét lớn.
Bố Lưu Tình đau đầu muốn chết, kiên nhẫn nói: “Tiểu Vũ, ngươi xem, chuyện
này là thiên ý mà.
Thông đạo Cửu Trọng Thiên bị phong bế, cái này không
phải ai cũng có thể định đoạt mà.
Ngươi xem, trước mắt chúng ta trừ chờ
đợi ra, thật sự không còn cách nào đâu'”.
Mạc Khinh Vũ không tin
tưởng nhìn hắn: “Sư phụ, không phải ngài nói, toàn bộ Cửu Trọng Thiên,
hai người các ngươi là lợi hại nhất sao?”
“Đó là đương nhiên'”.
Nhắc tới chuyện này, Bố Lưu Tình đương nhiên ‘việc nhân đức không thể nhường ai’.
“Nhưng các ngươi ngay cả một cái thông đạo cũng không mở ra được…” Tiểu la
lị trợn trắng mắt, khinh bỉ nói.
Ý là: Ngay cả cái thông đạo nho nhỏ này mà các ngươi cũng không mở được, tính là đệ nhất cao thủ?
Bố Lưu Tình ngây ngẩn cả người, dậm chân nói: “Chỉ là cái thông đạo đó không phải do chúng ta định đoạt mà…”
“Ta đột nhiên cảm thấy, đi theo các ngươi học nghệ chẳng có tiền đồ gì
cả… Ngay cả một cái thông đạo cũng không mở được…” Mạc Khinh Vũ gục
đầu xuống gối, buồn bã nói: “Các ngươi chỉ lừa ta…”
Bố Lưu Tình
suýt chút nữa thì phun ra một ngụm máu tươi, bi phẫn nói: “Tiểu bà cô… Lời này không thể tùy tiện nói.
Ngươi có biết, Cửu Trọng Thiên này có
bao nhiêu người hâm mộ ngươi…”
Mạc Khinh Vũ không nói, chỉ đáng thương ngồi đó.
“Tiểu Vũ ngoan, đi luyện công đi…” Bố Lưu Tình nói.
“Sư phụ… ta đau bụng, sắp tẩu hòa nhập ma…” Tiểu la lị chớp chớp mắt,
đáng thương nói: “Không gặp được Sở Dương ca ca, sẽ tẩu hỏa nhập ma…”
Bố Lưu Tình trợn trừng mắt, chỉ cảm thấy một ngụm máu sắp vọt qua cổ họng mà ra.
Tẩu hỏa nhập ma?
Với tư chất trăm mạch đều thông của ngươi, còn có thể tẩu hỏa nhập ma thì
mới thật sự là kỳ quặc quái gỡ.
Hơn nữa… tẩu hỏa nhập ma… có loại
tẩu hỏa nhập ma do đau bụng sao?
Không chỉ Bố Lưu Tình, mà ngay cả phong hồ đang nằm trong túi áo Mạc Khinh Vũ không ngờ cũng len lén phì
cười, nhịn không nổi nữa rồi.
Trong khoảng thời gian này, phong hồ được hưởng phúc lây của Mạc Khinh Vũ, bây giờ đã bắt đầu chậm rãi mọc
ra cái đuôi mới.
Nếu như mọc xong, thì chính là thập cấp linh thú rồi…
Đúng lúc này, cứu tinh của Bố Lưu Tình rốt cuộc cũng đã tới.
Dưới chân núi truyền tới một tiếng thét dài, trung khí mười phần.
Bố Lưu Tình lập tức lệ nóng lưng tròng: Lão Ninh ơi… cuối cùng ngài cũng trở lại.
Thân ảnh vụt một cái đã xuất hiện trước mặt, đúng là Ninh Thiên Nhai.
Vừa
nhìn thấy tình huống hiện tại liền lập tức ngẩn ra: “Bố Lưu Tình, ngươi
làm sư phụ kiểu gì vậy? Đồ đệ không luyện công lại đi ngẩn người với
ngươi?”
Bố Lưu Tình như được đại xá, nào còn tâm tư đi tranh cãi
với hắn, lập tức đứng dậy, vội vàng nói: “Ai nha… Đau bụng mấy ngày
rồi, ta đi trước đây…”
Nói còn chưa xong đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
Tốc độ cực nhanh, động tác chật vật, chẳng khác nào xã luôn ra quần rồi.
Ninh Thiên Nhai nhất thời chửi ầm lên: “Đau bụng… Cao thủ chí tôn cửu phẩm đỉnh phong mà cũng đau bụng… Bố Lưu Tình, con mẹ ngươi tìm lý do cũng ngu như vậy… Ngươi ngươi ngươi, ngươi rõ ràng muốn chạy”.
Đúng lúc này, Mạc Khinh Vũ ai oán quay đầu lại nhìn, đáng thương nói: “Sư phụ…”
Trong lòng Ninh Thiên Nhai lập tức run lên, cố gắng ra vẻ tươi cười: “Tiểu Vũ ngoan, dạo này sư phụ không ở nhà, tiến cảnh ngươi thế nào rồi?”
“Ta tẩu hỏa nhập ma…” Mạc Khinh Vũ vỗ vỗ cái bụng nhỏ, làm ra bộ dáng đau đớn.
“Tẩu hỏa nhập ma?” Ninh Thiên Nhai hoảng sợ, suýt chút nữa nhảy dụng lên: “Sao lại thế được?”
“Bố sư phụ không cho ta đi gặp Sở Dương ca ca…” Mạc Khinh Vũ cực kỳ ai oán: “Trong lòng ta rất khó chịu”.
“Hả… Ặc…” Ninh Thiên Nhai lập tức ngẩn ra, tiếp đó hai con ngươi đảo một
vòng, cười ha ha, nói: “Tiểu Vũ xem, ta mang cái gì về cho ngươi này?”
“Gì ta cũng không muốn”.
Nước mắt Mạc Khinh Vũ đã ngân ngấn trực khóc: “Sư phụ, Trung Tam thiên thật sự không thể xuống sao?”
Đối với hai vị sư phụ, cảm nhận của Mạc Khinh Vũ lại có chút bất đồng.
Hai
vị sư phụ đều từ ái, nghiêm khắc như nhau.
Đem ra so sánh.
Bố Lưu Tình
mỗi ngày đều xụ mặt, bộ dáng giống như muốn nói ‘chớ lại gần’, Ninh
Thiên Nhai thì ngày nào cũng vui tươi hớn hở.
Nhưng không biết tại sao, Mạc Khinh Vũ lại suốt ngày la khóc om sòm với Bố Lưu Tình, nhưng
khi ở với Ninh Thiên Nhai, lại có chút kính sợ.
Kỳ thật, nhìn bộ
dáng Ninh sư phụ luống cuống tay chân, bất đắc dĩ vô kế khả thi, trong
lòng rất có cảm giác thành tựu… Mạc Khinh Vũ thầm nghĩ trong lòng…
Ninh Thiên Nhai đảo mắt một vòng: “Đúng đúng.
Thông đạo Cửu Trọng Thiên phong bế, đích thật không thể xuống dưới nữa”.
Sắc mặt Mạc Khinh Vũ lập tức suy sụp: “Sở Dương ca ca đáng thương..”.
Con mắt Ninh Thiên Nhai lại đảo, nói: “Bất quá, Sở Dương ca ca của ngươi hiện tại đã ở Thượng Tam Thiên rồi…”
“Hả? A a a a a…” Mạc Khinh Vũ vui mừng hét lên, nhảy tót tới túm lấy râu
Ninh Thiên Nhai, thân hình nhỏ bé lập tức rời khỏi mặt, lắc qua lắc lại, chân nhỏ khua loạn: “Sư phụ sư phụ, Sở Dương ca ca ở chỗ nào ở chỗ nào? Ta muốn đi gặp hắn….”
“Aaaa…” Ninh Thiên Nhai hét lên.
Bất
ngờ không kịp đề phòng, nước mắt nước mũi gần như cũng trào ra, chòm râu tỉa tót mấy ngàn năm thiếu chút nữa là đi đứt: “Bà cô… Trước tiên
ngươi buông ra đã…”
Mạc Khinh Vũ vội vàng buông tay, phong hồ
thò đầu ra, ánh mắt hau háu nhìn chòm râu của Ninh Thiên Nhai, xem ra
cũng muốn bứt lấy mấy cọng về chơi.
“Lần này ta xuống núi tìm Vô
cốt Huyết ngư, gặp được Sở Dương ca ca của ngươi”.
Ninh Thiên Nhai vuốt
vuốt râu, nói: “Hai người chúng ta còn nói chuyện với nhau rất lâu, rất
là tình cảm.
Sở Dương hỏi tới ngươi, xem tu vi của ngươi thế nào rồi…”
“Sư phụ ngươi nói thế nào?” Mạc Khinh Vũ mở to mắt chớp chớp, hai tay nắm chặt trước ngực.
“Còn có thể nói thế nào? Đương nhiên là ăn ngay nói thật rồi”.
Ninh Thiên Nhai vểnh râu lên nói.
“Vậy… Sở Dương ca ca nói sao?” Mạc Khinh Vũ truy hỏi không ngừng.
“Hài… Sở Dương ca ca của ngươi rất thất vọng…” Ninh Thiên Nhai thở dài: “Điều này khiến ta cảm thấy rất hổ thẹn”.
“Rất… thất vọng?” Mạc Khinh Vũ có chút lo lắng bất an, lòng mi đều rủ xuống: “Sở Dương ca ca… vì sao lại thất vọng?”
Ninh Thiên Nhai thở dài: “Sở Dương ca ca của ngươi hỏi ta, hiện tại Tiểu Vũ
đạt tới cấp bậc nào rồi? Có đến thánh cấp không? Khiến vi sư cũng phải
sửng sốt đương trường đó…”
Mạc Khinh Vũ sửng sốt, lắp bắp nói: “Thánh… thánh cấp?”
“Ừ”.
Ninh Thiên Nhai thở dài, nói: “Thật không có cách nào.
Tiểu Vũ à… Sở
Dương ca ca của ngươi thực không hiểu chuyện.
Người bình thường đến
Thánh cấp, phải khổ tâm tu luyện mấy trăm năm, thậm chí là hơn một ngàn
năm.
Tiểu Vũ hiện tại mới chỉ tu luyện một năm, không ngờ hắn lại hỏi
tới cả thánh cấp”.
Mạc Khinh Vũ nhíu hàng mi thanh tú, không phát
hiện Ninh Thiên Nhai đang chém gió, lo lắng nói: “Sở Dương ca ca đang
gặp phải phiền toán gì sao? cần trợ giúp sao?”
Ninh Thiên Nhai lập tức xoay ngoắt ý định một trăm tám mươi độ, nói: “Đúng đúng, lúc đó ta
cảm thấy có gì đó không hợp lý, cho nên ta cũng hỏi hắn: Ngươi có phiền
toái gì? cần giúp đỡ sao?”
Tiểu la lị sốt ruốt, nói: “Đúng, đúng rồi…”
Chương 923: Cái thế đạo này thay đổi rồi
– Ninh Thiên Nhai thầm trợn trắng mắt, nói: “Lúc đó, Sở Dương ca ca
của ngươi nói, đúng là cần trợ giúp.
Chỉ là Tiểu Vũ chưa tới thánh cấp,
giúp không được… Lúc ấy, sắc mặt hắn rất thất vọng, rất sốt ruột….
Cái đầu nhỏ của Mạc Khinh Vũ lập tức nản lòng cúi xuống.
“Sau đó ta mới biết được.
Sang năm, Sở Dương phải làm một đại sự…” Ninh
Thiên Nhai ra vẻ buồn bã, nói: “Nhưng người của thế hệ trước chỉ sợ
chẳng giúp được gì.
Duy chỉ có thể trông cậy vào những người trẻ tuổi mà thôi.
Nhưng Tiểu Vũ ngươi hiện tại… Tiến cảnh còn chưa đạt tới yêu
cầu..”
Mạc Khinh Vũ há to miệng: “Ta có thể cố gắng..”
“Cố
gắng thì có ích gì…” Ninh Thiên Nhai gần như muốn cười rú lên đương
trường, năm ngón tay vội vàng véo mông mình, mới không cười ra thành
tiếng, nói: “Đây chính là thánh cấp đó… Tiểu Vũ, hiện tại ngươi lại
không ngoan, luyện công cũng bắt đầu lười biếng rồi…”
“Sau này ta nhất định sẽ không lười biếng nữa'”.
Mạc Khinh Vũ đáng thương nói.
“Vậy thì cũng chỉ có thể xem tình hình thôi… Hình như chuyện của Sở Dương
cũng không còn bao nhiêu thời gian nữa… chuyện này..” Ninh Thiên Nhai
thở ngắn than dài: “Ta sợ là… ngươi không đuổi kịp được…”
“Sư
phụ… có biện pháp nào học cấp tốc không?'” Mạc Khinh Vũ gần như muốn
khóc.
Sở Dương ca ca gặp nạn, mình không giúp đỡ được gì sao?
“Biện pháp học cấp tốc sao..” Ninh Thiên Nhai cực kỳ đẳc ý, thầm nghĩ.
Tiểu
Vũ vốn không thích học cấp tốc, cũng không thích thú thiên tài địa bảo.
Hiện giờ không ngờ lại muốn mình dạy cấp tốc rồi.
“Kỳ thật, ngươi
không đi cũng không sao cả… Bên cạnh hắn còn có mấy nữ hài tử trợ giúp hắn rồi, xem chừng cũng khá lắm…” Ninh Thiên Nhai thực tà ác nói.
“Như vậy sao được”.
Mạc Khinh Vũ lòng đầy căm phẫn, nhảy dựng lên, thở hổn
hển: “Đám hồ ly này không có ý tốt gì.
Làm sao có thể giúp Sở Dương ca
ca chuyện gì.
Ta ta… ta mới là lão bà của hắn'”.
Ninh Thiên Nhai tắt tiếng, nhìn tiểu la lị bưu hãn trước mặt, thiếu chút nữa thì ngất
xỉu.
Tiểu la lị này miệng còn chưa dứt sữa, không ngờ đã mơ tưởng tới
địa vị lão bà người ta rồi.
Điều này khiến Ninh chí tôn khóe miệng cuồng giật như trúng gió.
“Ta nhất định, nhất định… nhất định sang năm phải đột phá thánh cấp”.
Mạc Khinh Vũ nắm chặt bàn tay, nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt đỏ bừng:
“Xuống núi trợ giúp Sở Dương ca ca.
Trục xuất hết đám hồ ly không biết
xấu hổ kia ra khỏi gia môn Sở gia'”.
Ninh Thiên Nhai cả người đổ mồ hôi lạnh, toàn thân nóng lạnh bất thường.
“Sư phụ. ngươi nhất định phải giúp ta”.
Ánh mắt tiểu la lị kiên quyết, túm chặt lấy Ninh Thiên Nhai.
“Cái này… Tiểu Vũ à… Nếu muốn tăng từ hoàng cấp bát phẩm tới thánh cấp
trong vòng một năm thì…” Ninh Thiên Nhai hít một hơi lạnh: “Thì không
dễ dàng đâu… Người khác đều phải tu luyện hơn một ngàn năm..”
“Ta mặc kệ…” Mạc Khinh Vũ kiên quyết nói: “Sư phụ, ngài có thể giúp ta
thành hoàng cấp bát phẩm trong vòng một năm, thì nhất định có thể giúp
ta thành thánh cấp.
Ta tin tưởng người, sư phụ'”.
Ninh Thiên Nhai hít một hơi thật sâu, hắn cảm thấy mình quá mồm… Bây giờ thì xong rồi.
Một năm thời gian, từ không võ công thành hoàng cấp bát phẩm.
Tiểu nha đầu
ngươi còn chưa biết, hai người chúng ta phải trả giá bao nhiêu đâu? Tất
cả đan dược thích hợp cho võ tông, võ tôn, vương cấp, hoàng cấp tu
luyện….
Hai người chúng ta đều tìm tới cho ngươi.
Lại còn
thu thập thiên tài địa bảo, tụ tập thiên địa linh khí, kiếm ngọc sàng
(giường ngọc) tự động ngưng tụ linh khí cho ngươi tu luyện.
Mỗi ngày,
chúng ta hai người còn thay phiên nhau dùng thần niệm chí tôn để rèn
luyện thân thể ngươi một lần, khiến cho tiến cảnh tinh thần của ngươi có thể tăng vọt cùng tu vi…
Thậm chí chúng ta còn phá hỏng linh mạch của một đại gia tộc, lấy linh mạch ngọc nhũ cho ngươi…
Từ khi ngươi bắt đầu tu luyện, những thứ sử dụng đều là vật có thể khiến
toàn bộ Cửu Trọng Thiên phải phát cuồng nổi điên lên.
Cứ như vậy mới có
thể đưa tu vi ngươi lên tới hoàng tọa bát phẩm..
Hiện tại, tiểu nha đầu ngươi không ngờ lại muốn tăng từ hoàng tọa bát phẩm tới thánh cấp trong thời gian ngắn nhất.
Ninh Thiên Nhai có chút phiền muộn: “Chúng ta sẽ cố hết sức”.
“Không được, nhất định phải làm được”.
Mạc Khinh Vũ kiên quyết, nói: “Sư phụ, ta đi luyện công đây'”.
Xoay người, tiểu nha đầu dậm chân bình bịch đi luyện công rồi, mang theo một tư thế kiên quyết, thề sống thề chết bảo vệ địa vị lão bà Sở Dương ca
ca của mình.
Ninh Thiên Nhai thở dài một hơi thật sâu, cuối cùng
cũng lừa được đồ đệ đi luỵện công rồi.
Chỉ là, đến lúc đó… nên làm thế nào đây?
Lại nói, mình làm gì có bản lãnh giúp tiến cảnh cảm ngộ
thần hồn của đồ đệ tăng lên tới thánh cấp trong vòng nửa năm chứ? Đây
chính là một nan đề khổng lồ a…
Nhớ năm đó, lão phu từ hoàng cấp lên thánh cấp cùng phải mất hai mươi sáu năm đó…
Nào có chuyện dễ dàng như vậy?
Đang suy nghĩ…
“Ha ha ha…” Bố Lưu Tình nhẹ nhàng chạy tới, cười ngã nghiêng, nói: “Lão Ninh, thổi rách cả da trâu rồi hả?”
Ninh Thiên Nhai nhíu mày, nói: “Im đi, ta đang suy nghĩ”.
Bố Lưu Tình hừ một tiếng: “Ngươi suy nghĩ cái rắm ấy, nếu như chỉ đơn
thuần là tăng tu vi, trong vòng nửa năm tăng lên tới thánh cấp cũng
không phải là không thể.
Chúng ta quán đình một lần là được rồi.
Chỉ là, cảm ngộ thần hồn câu thông thiên đạo, thì phải dựa vào bản thân nàng,
nào có dễ dàng như vậy?”
Hắn trào phúng nói: “Từ không có căn cơ
tới hoàng tọa, chỉ cần có cảm ngộ võ đạo.
Đó cũng không phải chuyện khó
khăn gì.
Chỉ cần chúng ta đến trãi đường thật tốt, nàng cứ từng bước
chiếu theo mà đi là được, cho nên không khó.
Chỉ là bắt đầu từ quân cấp
ngũ phẩm, phải có thêm cả cảm ngộ thiên đạo.
Cái này ngươi có thể hỗ trợ sao? Ngươi dám ưng thuận chuyện này, đến lúc đó vạn nhất không làm
được, ta xem ngươi xử lý ra sao”.
Ninh Thiên Nhai mặt nhăn mày nhó, nói: “Bây giờ không phải muốn tìm ngươi thương lượng sao…”
Bố Lưu Tình cả giận nói: “Ngươi bày ra cục diện hổ lốn thế này, ta sao phải giúp ngươi thu dọn'”.
“Tiểu Vũ chính là đồ đệ chung của chúng ta”.
Ninh Thiên Nhai nghiêm nghị, nói: “Ngươi phải xuất ra một nửa sức lực chứ”.
Bố Lưu Tình trợn trắng mắt: “Bằng cái gì mà ta phải gánh phân nửa…” Nói: “Đừng có nói nhảm nữa, thương lượng chút đi”.
Ninh Thiên Nhai thở dài: “Dựa vào tiến độ bình thường trước mắt… Ta và
ngươi cố gắng thêm chút nữa,trong vòng nửa năm có thể đạt tới quân cấp,
đã là rất tốt rồi”.
Bố Lưu Tình cả giận nói: “Vậy mà ngươi dám nói với nàng thánh cấp?”
Ninh Thiên Nhai ủ rủ cúi đầu xuống: “Ta muốn tạo cho nàng một mục tiêu lâu dài thôi…”
Bố Lưu Tình tức đến nói không ra lời: “Mục tiêu lâu dài? Bây giờ thì ngon
rồi, khiến cả ta cũng chui vào cái vòng luẩn quẩn.
Mà nửa năm thì lâu
dài cái chim..”
Ninh Thiên Nhai than thở.
“Thế Vô Cốt Huyết ngư đã lấy được chưa? Được bao nhiêu?” Bố Lưu Tình hỏi.
“Hẳn là hơn mười vạn… Là Nguyệt Linh Tuyết bắt được.
Tổng cộng cũng không
nhiều.
Hai người bọn ta mỗi người một nửa.
Đồ đệ hắn cũng cần…” Ninh
Thiên Nhai thở dài. tránh phức tạp, nên biến từ ba phần thành một nửa.
“Ngươi còn phân cho hắn một nửa?” Bố Lưu Tình quả thực không thể hiểu nổi nữa
rồi, trợn trừng mắt như muốn ăn thịt người: “Ngươi có biết Nguyệt Linh
Tuyết là ai? Hắn còn có một lão bà tên Phong Vũ Nhu ngươi có biết không? Bọn hắn thu đồ đệ là ai, ngươi biết không? Không ngờ ngươi còn dám phân một nửa Vô Cốt Huyết ngư cho hắn? Ngươi ngại đồ đệ chúng ta tốt quá?
Muốn đồ đệ người ta bắt nạt nàng?”
“Một nửa cũng hơn mười vạn đó…” Ninh Thiên Nhai có chút chột dạ nói..
“Nhưng sao ngươi lại không xuất thủ? Lại còn nhờ Nguyệt Linh Tuyết xuất thủ?” Bố Lưu Tình trợn trừng mắt.
“Lúc đó Sở Dương đang ở đấy…” Ninh Thiên Nhai thở dài: “Ngươi đoán xem, nếu như ta bị Sở Dương nhìn thấy…”
Bố Lưu Tình à một tiếng: “Điều này cũng có thể chấp nhận được…”
Lập tức hứng trí bừng bừng hỏi: “Tên kia hiện tại thế nào?”
Ninh Thiên Nhai trợn trắng mắt: “Tứ phẩm kiếm đế, xem chừng cũng sắp đột phá ngũ phẩm rồi”.
Bố Lưu Tình ừ một tiếng, nói: “Cũng không dễ dàng gì”.
Ninh Thiên Nhai tràn đầy câm xúc nói: “Ừ, hắn không có chỗ dựa, dựa vào sức
bản thân mà cố gắng tới bây giờ.
Có thể đạt tới ngũ phẩm kiếm đế cũng là nghịch thiên rồi”.
Bố Lưu Tình gật đầu, có chút cảm xúc: “Có thể may mắn như Tiểu Vũ và đồ đệ Nguyệt Linh Tuyết thật sự là quá ít”.
Hai vị chí tôn cùng gật đầu.
Quả thực, cho dù là truyền nhân dòng chính của các đại gia tộc, cũng tuyệt
đối không thể có chuyện hai vị chí tôn thay phiên nhau phạt gân tẩy tủy
cho hắn hàng ngày, huống chi còn là cửu phẩm chí tôn? Mà Mạc Khinh Vũ
cùng Ô Thiến Thiến hai người không chỉ có tư chất tốt, mà bên người còn
có hai vị sư phụ chí tôn.
Mỗi thời một khắc đều gia tăng tu vi, hơn nữa
tu vi cảm ngộ tinh thần cũng đồng thời tăng lên.
Bản thân không làm được, sư phụ sẽ dùng thần niệm chí tôn trực tiếp nâng lên cho ngươi.
Như vậy há có thể không nhanh?
Nếu dựa vào bản thân bọn họ cố gắng, hiện tại đừng nói cái gì mà quân cấp
hoàng cấp, cho dù là vương cấp cũng phải liều mạng cố gắng rồi.
Nguồn tại
Cho nên, đối với Sở Dương chỉ là tứ phẩm kiếm đế, hai vị chí tôn mới chấn kinh như thế.
“Hắn hiện tại còn sơ hở gì không?” Bố Lưu Tình nói: “Lúc ở cực bắc hoang nguyên Trung Tam thiên, còn có kiếm khí lộ ra ngoài”.
“Hiện tại đã không còn”.
Ninh Thiên Nhai nói: “Nguyệt Linh Tuyết cũng không
thể nhìn ra, chỉ cảm giác hắn có thành tựu bất phàm”.
Bố Lưu Tình cười hắc hắc: “Chỉ là thành tựu bất phàm? Nguyệt Linh Tuyết thật sự là… ngu y như lão bà hắn”.
Ninh Thiên Nhai cùng Bố Lưu Tình nhìn nhau, hai người đều nháy mắt cười khoái trá.
Tựa hồ Nguyệt Linh Tuyết nhìn không ra thân phận Sở Dương, ở trước mặt hai người bọn họ chính là chuyện cực kỳ mất mặt…
“Vô Cốt Huyết ngư hơn mười vạn con.
Nếu dùng như bình thường thì không
đủ… Chúng ta có thể gia tăng mỗi ngày, luyện ra huyết châu để dùng”.
Bố Lưu Tình sắc mặt thản nhiên nói: “Đầu tiên ba ngày, mỗi ngày ba viên, mỗi viên dùng một trăm con, tinh luyện tinh túy, gia tăng căn cốt cho
đồ đệ”.
“Sau đó ba ngày, vẫn là ba viên, mỗi viên hai trăm con…
ba ngày tiếp đó, mỗi viên vốn trăm con… Cứ dần dần tăng lên, nhanh
chóng giúp thể chất nàng đạt tới cấp bậc yêu cầu, cho dù tu vi tăng lên
mà thể chất vẫn hoàn mỹ vô khuyết…”
Ninh Thiên Nhai hoảng sợ:
“Tăng lên như vậy… ngươi… ngươi thật sự muốn Tiểu Vũ thành thánh cấp trong vòng nửa năm? Đó là chuyện không có khả năng mà…”
Bố Lưu
Tình hừ một tiếng, không để ý tới hắn, tiếp tục nói: “Cho nên chúng ta
còn cần đan dược thuần dương.
Mà ta nhớ, trên người Tiểu Vũ, Sở Dương
từng cho nàng Huyền Dương ngọc tâm”.
Ninh Thiên Nhai buồn bực,
nói: “Có sao?'” Lập tức thở dài: “Lão Bố, hai người chúng ta đúng là
sinh không gặp thời, khi làm đồ đệ thì bị sư phụ đánh.
Lúc nào cũng như
tôn tử, cảm giác làm sư phụ thật tốt, làm đồ đệ thật khó.
Bây giờ làm sư phụ, mới phát hiện thế đạo đảo điên, làm sư phụ thật khó a…. ở trước
mặt đồ đệ mà cứ như là tôn tử vậy, ngày nào cũng bị đồ đệ khi dễ… Đây
rốt cuộc là chuyện mẹ gì????”
Chương 924: Tâm tính kiêu hùng
Bố Lưu Tình trợn trắng mắt, nói: “Tư chất hai người chúng ta mặc dù
có thể nói là ngàn dặm mới tìm được một người, nhưng ở trong sư môn cũng không tính là quá xuất chúng, bị đánh chửi cũng có gì là lạ? Nhưng bao
nhiêu sư huynh đệ lúc trước mạnh hơn chúng ta bao nhiêu mà cũng chết hết rồi, chỉ còn hai ta sống sót, đã là không tệ rồi.
Ngươi còn có tâm tư
oán giận.
Nếu muốn, thì cứ tìm đống xương khô của bọn hắn là lải nhải
đi?”
Ninh Thiên Nhai thở dài: “Lại nói cũng thật kỳ quái, nhiều người tư chất tốt hơn chúng ta như vậy, mà chẳng còn ai sống sót cả”.
Bố Lưu Tình hừ một tiếng nói: “Người trong giang hồ, phải dựa vào thực lực và vận khí chứ không phải dựa vào tư chất.
Tư chất chỉ là một phương
diện, mấu chốt là ngươi phải trả giá, thiên tài trời sinh là mỗi ngày
đều ăn ngon ngủ kỹ thì có khác gì một con heo chứ? Chết có gì kỳ quái?”
Ninh Thiên Nhai cảm thấy may mắn nói: “Cái này cũng đúng.
May mà Tiểu Vũ còn biết cố gắng.
Tuổi còn nhỏ nhưng đã biết chịu khó chịu khổ, rất hiếm
có.
Thu được đồ đệ như vậy đúng là tức giận một chút cũng không có vấn
đề gì”.
Bố Lưu Tình khinh bỉ nói: “Ngươi cũng nhu nhược, nói làm gì”.
Ninh Thiên Nhai trừng mắt: “Không phải ngươi cũng nhu nhược hả? Mỗi lần bị
đồ đệ nũng nịu oán trách tới phát điên, còn không phải ngươi kiên nhẫn
hơn cả ta? Chửi hai câu ngươi còn híp mắt cười ha ha.
Đồ đệ nói cằm
ngươi không có râu để nhéo chơi, con mẹ ngươi đã hơn một vạn tuổi rồi
không ngờ vẫn còn nuôi râu… Nuôi dài ra cho đồ đệ nhéo chơi… Ngươi
không nhu nhược?”
“Nhưng ta chưa bao giờ oán hận?” Khuôn mặt Bố
Lưu Tình cũng có chút đỏ, già mồm cãi láo: “Hơn nữa râu dài cũng là vũ
khí, đồ đệ nhéo vài cái lại càng gia tăng tính dẻo dai, rèn luyện lực
công kích và sức chịu đựng… Dù sao ta thích, ngươi quản được à?”
Ninh Thiên Nhai cười một tiếng quái dị.
Bố Lưu Tình không thèm để ý tới hắn.
Nói: “Nói chính sự.
Hiện giờ có Vô
Cốt Huyết ngư, lại có Huyền Dương ngọc tâm, âm dương hai cực là đủ rồi.
Những thứ khác, lão Ninh, ngươi đi tới Dược cốc xem xem, lấy một chút Tử Khí chu quả.
Sau đó tới Gia Cát gia, lấy một chút Thiên Dương Tử chi,
lại đi Bắc Tuyết sơn, lấy một chút Kim Quang liên, sau đó đi Nam Hải thu thập một chút tinh huyết linh thủ Tử kình thập cấp… Nhớ kỹ… những
thứ này càng nhiều càng tốt”.
Theo lời hắn kể, sắc mặt Ninh Thiên
Nhai cũng dần dần biến đổi ngoạn mục.
Bốn nơi này vừa vặn là Đông Tây
Nam Bắc.
Dược cốc cùng Gia cát thế gia coi như tốt một chút.
Nhưng Bắc
Tuyết sơn cùng Nam Hải… chính là hai cực.
Lại nói… mấy thứ đó đều là thiên tài địa bảo, đi tới nơi là tìm được ngay sao?
Ninh Thiên Nhai nghẹn họng nhìn trân trối: “Ngươi nói thật dễ dàng nhỉ….
Dược cốc, Gia Cát thế gia, Bắc Tuyết sơn, Tử kình huyết… Vừa vặn ở
Đông Tây Nam Bắc, chiều ngang cũng phải tới hai mươi vạn dặm đường có
dư…. Ngươi vừa mở miệng cái đã muốn ta chạy gãy chân? Sao ngươi không
tự mình đi thử đi?”
Bố Lưu Tình thản nhiên nói: “Thứ nhất, nửa năm tới thánh cấp. không phải là ta hứa, mà là ngươi.
Thứ hai, hai ta đều
đi rồi, nơi này xảy ra chuyện thì sao? Thứ ba… Ngươi muốn đi thì đi,
không muốn đi thì đến lúc đó, đồ đệ cũng không tìm ta tính sổ.”.
Ninh Thiên Nhai nổi giận lôi đình: “Mỗi người một nửa”.
“Không được”.
Bố Lưu Tình không hề suy chuyển.
Ninh Thiên Nhai đáng thương đứng đó, thất hồn lạc phách: “Đáng thương ta vừa mới trở về…”.
“Đúng rồi”.
Bố Lưu Tình đột nhiên vỗ tay một cái, nói: “Ta thiếu chút nữa thì quên mất”.
“Chuyện gì?” Ninh Thiên Nhai nghĩ rằng Bố Lưu Tình muốn hỗ trợ mình rồi, hưng phấn hỏi.
“Ngươi còn phải lấy một chút Linh Ngộ thảo và Thiên Đạo trà về”.
Nguyệt Linh
Tuyết nói: “Dù sao Tiểu Vũ cũng còn nhỏ tuổi, dù thông minh cũng không
có khả năng lĩnh ngộ thiên đạo.
Trước khi trưởng thành, chính là một
tuổi lớn một tuổi tâm.
Tuổi nàng chưa đủ thì cảm ngộ cái gì? Cho nên,
cái này phải dùng Linh Ngộ thảo và Thiên đạo trà để đề thăng là tốt
nhất.
Hơn nữa, Tiểu Vũ hiện tại lại đang quyết tâm, dùng cái này lại
càng có hiệu quả.
Ngươi tiện tay mỗi loại vơ mấy cân về là được”.
Ninh Thiên Nhai hoàn toàn ngây dại: “Lão Bố, ngươi không phải không biết…
Hai thứ này, đến hai chúng ta, cả đời cũng chỉ uống qua một lần… Không ngờ còn bảo ta vơ mấy… cân? Lại còn tiện tay? Ngươi thích thì “tiện
tay’ con mẹ nó đi, lão tử đéo tiện được”.
Ninh Thiên Nhai lập tức xả lửa giận ra ngoài.
Bố Lưu Tình đứng lên, vặn vặn lưng một cái: “Nếu trong vòng hai tháng
ngươi tìm được bốn trong sáu loại này về, hai loại còn lại ta sẽ nghĩ
biện pháp”.
“Còn không muốn làm nữa thì ta cũng chịu thôi”.
Nói xong, Bố Lưu Tình liền thản nhiên đi vào trong phòng của mình.
Sắc mặt Ninh Thiên Nhai méo xệch, suy sụp: “Bố Lưu Tình trời đánh”.
Thanh âm Mạc Khinh Vũ từ phía xa truyền tới: “Sư phụ… Sư phụ, ngươi mau tới đây'”.
Lập tức nhảy dụng lên, thanh âm Ninh Thiên Nhai lập tức trở nên ôn nhu hiển lành, bộ dáng hiền hòa chạy tới, nhưng đã chậm một bước, chỉ nghe thấy
thanh âm thực buồn nôn của Bố Lưu Tình truyền ra: “Tiểu Vũ ngoan, sao
thế… À. thì ra là cái này, đây là…”.
Ninh Chí tôn bi phẫn trợn trừng mắt, hung hăn dậm chân, gần như muốn khóc, nói: “Lão từ đi kiếm thuốc”.
Sở Dương vừa nghe Hoàng công tử lải nhải bên tai vừa tiến vào Hoàng gia bảo.
Đi vào liền cảm nhận được đề phòng sâm nghiêm.
Nơi nơi đều tràn ngập sát khí.
Hiện tại đúng là thời kỳ giao chiến với Tiêu gia.
Hoàng gia đương nhiên phải toàn lực ứng phó.
Sở Dương tới, được toàn bộ Hoàng thị gia tộc hết sức hoan nghênh.
Gia chủ
Hoàng Thượng tự mình nghênh đón, phía sau, mấy vị cao thủ Hoàng gia cấp
bậc lão tổ tông cũng đều lộ diện.
Tối hôm đó, Hoàng gia tổ chức buổi tiếp khoản đãi Sở thần y.
Đối với Ngụy Vô Nhan, Hoàng Thượng gia chủ cũng không cảm thấy có điều gì
bất thường, chỉ cho rằng là tùy tùng Sở thần y.
Ngụy Vô Nhan vui mừng
thấy không ai tới quấy rầy, không ngờ cũng tận chức tận trách sắm vai
tùy tùng, đứng phía sau Sở Dương.
Trong đó, cũng có mấy vị thánh
cấp cao thủ quan sát Ngụy Vô Nhan, nhưng bọn hắn bây giờ so với Ngụy Vô
Nhan thì kém xa, làm sao nhìn ra được điều gì.
Hoàng Hà Liễu cùng
Sở Dương ngồi chung một bàn, vui vẻ vô cùng, không ngờ còn cho hai thê
tử mình ra kính thần y một chén, thiếu chút nữa thì khiến Sờở thần y xấu hổ tới chui vào gầm bàn…
Tiểu la lị Sở Nhạc Nhi thoải mái nhét thức ăn đầy bụng.
Rượu quá ba tuần, đồ ăn quá ngũ vị.
Tại bàn thứ hai trong đại sảnh, một thanh niên hoàng y đứng lên, bưng chén
rượu đi tới, vẻ mặt tươi cười, bộ dáng cảm kích vô cùng: “Nghĩa phụ, Sở
thần y trị bệnh cho đệ đệ, hài nhi vạn phần cảm kích, muốn kính thần y
một chén, xin nghĩa phụ cho phép”.
Hoàng Thượng cười ha hả: “Được được được, hiếm thấy ngươi có hiếu tâm như vậy”.
Sắc mặt Hoàng Hà Liễu trầm xuống.
Ánh mắt Sở Dương ngưng lại, chỉ thấy hoàng y thanh niên này tay dài eo nhỏ, cao lớn khôi ngô, diện mạo anh tuấn, hai mắt hữu thần, không ngờ cũng
có tu vi hoàng cấp.
Khóe miệng hắn nở một nụ cười thân thiết, giơ một
chén rượu: “Sở thần y diệu thủ hồi xuân, cứu Hoàng gia đại tộc ta, tránh được lo lắng trong gia tộc, thật sự là đại ân nhân Hoàng gia chúng ta.
Tại hạ Hoàng Khánh Thư kính Sở thần y một chén, để tỏ lòng biết ơn.
Nếu
sau này Sở thần y có cần gì.
Hoàng Khánh Thư nguyện đầu rơi máu chảy,
quyết không chối từ”.
Nói xong liền một hơi cạn sạch chén rượu, cười ha ha.
Sở Dương giơ chén rượu lên: “Hoàng công từ khách khí rồi”.
Cũng uống một ly.
Hoàng Khánh Thư khẽ cười cười, nói thêm mấy câu khách khí nữa, lúc này mới
quay về bàn ngồi xuống.
Hắn ngồi xuống, một bàn bảy tám thiếu niên kia
lập tức đều giơ chén rượu kính Sở Dương.
Một lúc lâu sau mới kết thúc một vòng mời rượu.
Sở Dương nhìn Hoàng Hà Liễu.
“Mấy người này đều là nghĩa tử của phụ thân ta”.
Hoàng Hà Liễu suy sụp nói:
“Đều là phụ thân thu trong vòng ba năm trở lại đây…”.
Sở Dương trong lòng bừng tỉnh đại ngộ: “Thì ra là thế”.
Chắc chắn lúc đó Hoàng Thượng đã mất niềm tin vào nhi tử, cho nên mới đành
phải áp dụng loại phương pháp này.
Nhưng hiện tại Hoàng Hà Liễu khỏi
bệnh rồi.
Tác dụng của nhũng người này đương nhiên không còn lớn nữa.
Nhìn qua thì tựa hồ không phải đại sự gì, nhưng cẩn thận nghĩ lại sẽ lập tức phát giác, giữa Hoàng Hà Liễu và bảy tám thiếu niên này đã là thù sinh
tử.
Hoàng Hà Liễu khôi phục như ban đầu, lưu những người này vô dụng, ngược lại còn là nội họa.
Hoàng Hà Liễu suy sụp thở dài một hơi: “Mấy người này trước kia còn tốt, hiện tại ta khỏi bệnh rồi, cả đám nhìn ta đều lạnh lùng.
Khiến ta lúc nào
cũng phải có hai cao thủ thánh cấp kè kè bên người, khiến vợ ta sắp mắc
cỡ chết rồi…
Sở Dương nghẹn họng trân trối nhìn.
Sau khi
ăn xong.
Hoàng Thượng mời Sở Dương tới thư phòng nói chuyện: “Sờ thần y, tiệc rượu vừa rồi ngươi cũng thấy rồi.
Lão hũ chỉ muốn hỏi Sở thần y
một câu… Bệnh của tiểu nhi, hoàn toàn trừ tận gốc rồi?”
Sở Dương trầm ngâm một chút, nói: “Chỉ cần không lao lực quá độ, thì không sao
cả… Bất quá, phải phòng bị Tiêu gia lại xuống tay một lần nữa.
Hơn
nữa… người có thể hạ thủ, hẳn là ở ngay trong Hoàng gia”.
Ánh
mắt Hoàng Thượng chợt lóe sáng, chậm rãi gật đầu: “Nội gia trong Hoàng
gia đúng là không ít”.
Ánh mắt hắn thâm trầm, hiển nhiên là đã yên lòng.
Sở Dương mỉm cười
Ngày thứ hai, Sở Dương vừa mới rời giường, đã cảm thấy có cái gì đó không
đúng, tựa hồ bên ngoài cửa vẫn tĩnh mịch như trước, nhưng lại có thể
nghe thấy mơ hồ tiếng hô hấp, hẳn là có người bên ngoài.
Vừa ra khỏi cửa thì thấy đám người hầu Hoàng gia đang câm như hến đứng một bên, tựa hồ đang lặng lẽ thầm nghĩ gì đó.
Vừa hỏi mới biết, thì ra đêm qua.
Hoàng gia đột nhiên bị Tiêu gia tập kích.
Tám vị nghĩa tử của Hoàng gia không một ai may mắn sống sót, đều chết trong chiến đấu.
Mặt khác, Hoàng gia cũng tổn thất hơn bốn mươi vị cao thủ,
trong đó có ba vị cao thủ quân cấp.
Sở Dương trong lòng chấn động.
Hoàng Thượng này thật sự là ngoan tâm thủ lạt.
Hơn nữa rất mạnh mẽ
quyết đoán.
Chi cần một câu khẳng định của mình đã giết nhiều người như
vậy không một chút do dự… Nguồn tại
“Từ khi tiểu nhi khỏi bệnh, sắc mặt bọn hắn đã có điều gì đó không đúng.
Lão phu vẫn luôn quan sát.
Hôm qua, Sở thần y tới, Sở thần y chính là
đại công thần cứu toàn bộ hậu thế Hoàng gia, tất cả mọi người đều thập
phần nhiệt tình, nhưng lại có một số kẻ sắc mặt không bình thường, hoặc
là nghĩ một đằng nói một nẻo..”.
Hoàng Thượng nói: “Cho nên, ta
giết sạch những kẻ đó, tuy nhất định sẽ có cá lọt lưới, bất quá… chỉ
cần cẩn thận phòng bị, thì không có chuyện gì nữa rồi”.
Sở Dương đồng tình: “Hoàng gia chủ nói không sai”.
Nhưng trong lòng cũng có chút phòng bị: Hoàng Thượng làm như vậy là hoàn toàn chính xác.
Từ lợi hại mà nói, những người này giết là đúng.
Nhưng từ
cảm tình mà nói… cũng có chút tàn nhẫn.
Cũng chính là lời Hoàng
Thượng nói: Bên trong nhất định có cá lọt lưới, điểm này chỉ là tuyệt
đối khẳng định, nhưng đồng dạng cũng không thể phủ nhận, bên trong cũng
tuyệt đối tồn tại người vô tội.
Sở Dương tự hỏi trong lòng: Nếu
đổi lại là mình, mình sẽ làm như vậy sao? Nghĩ nghĩ một hồi lâu, đáp án
là: Cho dù mình giết người, cũng tuyệt đối không thương hại tới người vô tội.
Hoàng Thượng tâm ngoan thủ lạt, tuyệt đối là tâm tính kiêu hùng.
Người như vậy, thế lực như vậy… không khống chế…
Hoàng Thượng nhìn Sở Dương, khẽ cười nói: “Sở thần y, theo ý ngươi, nếu ta để Hà Liễu tham gia Thiên Đỉnh thịnh hội… thì thế nào? Có thể khiến
Hoàng gia ta thắng được một chút địa vị?”
“Hoàng Hà Liễu đi tham gia Thiên Đỉnh thịnh hội?” Sở Dương ngạc nhiên vô cùng”.
Chương 925: Đây là thế gia
Vì sao Hoàng Thuợng lại muốn Hoàng Hà Liễu tham gia Thiên Đỉnh thịnh hội?
Đây không phải là chịu chết sao?
Mãi cho đến khi rời khỏi Hoàng gia bảo mấy trăm dặm.
Lúc này, đám người Vạn Nhân Kiệt đã cáo biệt với Sở Dương, mỗi người một
ngã, ước hẹn xuân về hoa nở năm sau, gặp lại ở Vạn Dược đại điển Gia Cát gia tộc.
Sở Dương buồn bực nghĩ ngợi một hồi lâu, rốt cuộc vẫn quay sang hỏi mọi người,
Vấn đề này, Sở Dương thật sự nghĩ mãi cũng không ra.
“Lão Ngụy, ngươi nói xem, Hoàng Thượng rốt cuộc là có ý gì?” Sở Dương nhíu
mày: “Vì sao hắn lại cho Hoàng Hà Liễu tham gia Thiên Đỉnh thịnh hội?”
Ngụy Vô Nhan trầm ngâm một hồi lâu, cuối cùng thở dài: “Không nghĩ ra”.
“Đúng vậy, ta cũng không nghĩ thông”.
Sở Dương nói: “Chuyện này thật sự khiến người ta cảm thấy khó hiểu”.
Ngụy Vô Nhan thản nhiên nói: “Nếu hắn đau lòng thương xót nhi tử của mình,
thì cũng không để cho hắn đi chịu chết, vốn dĩ với tu vi Hoàng Hà Liễu,
tham gia Thiên Đỉnh thịnh hội, trừ chết ra, hoàn toàn không có con đường thứ hai”.
Sở Dương nói: “Không sai, nếu hắn xót nhi tứ, thì đã
không cho hắn đi tham gia Thiên Đỉnh thịnh hội.
Nếu như hắn không đau
lòng, thì cũng không dùng trăm vạn tử tinh để chữa bệnh cho nhi tử
hắn'”.
Hai người suy nghĩ mãi mà cũng không suy đoán ra.
Không khỏi ngửa mặt lên trời thờ dài: “Dù sao chúng ta cũng không có tâm cảnh của nhất đại kiêu hùng, chúng ta căn bản không hiểu”.
Sở Nhạc Nhi bên cạnh không nhịn nổi cười rộ lên.
Hai người ngạc nhiên nhìn tới.
“Đại ca, ngươi nghĩ sai rồi”.
Sở Nhạc Nhi cười khanh khách.
Sở Dương nghi hoặc nói: “Nghĩ sai chỗ nào?” xem tại
Ngụy Vô Nhan cũng nhíu mày: “Chẳng lẽ chuyện hai người chúng ta không nghĩ ra, tiểu nha đầu ngươi lại có thể đoán được?”
Sở Nhạc Nhi cười một hồi, đột nhiên ngơ ngơ ngẩn ngẩn, tựa hồ muốn rơi lệ, thật lâu sau mới thở dài một tiếng, nói: “Đại ca, mặc dù ngươi là người của Sở gia chúng ta.
Nhưng ngươi lại không lớn lên trong Sở gia, cho
nên có thể người hiểu được chính trị, có thể hiểu được tranh đấu, có thể hiểu được âm mưu quỷ kế, nhưng ngươi lại thủy chung không hiểu được cái gì là gia tộc”.
“Ngụy đại ca cũng vậy.
Cho nên hai người các ngươi cũng chỉ là người giang hồ, chứ không phài người của gia tộc”.
Sở Nhạc Nhi cười buồn bã, trong nụ cười lại có thêm mấy phần mỉa mai.
“Xin rửa tai lắng nghe”.
Ngụy Vô Nhan khiêm tốn nói.
Sở Nhạc Nhi cười ha hả: “Đại ca, tuổi ta còn nhò, hơn nữa những năm gần
đây, trừ đọc sách, cũng chỉ ở trong gia tộc, nhàn rỗi không có việc gì,
ta lại bắt đầu phân tích tâm tư mọi người trong gia tộc.
Trên tới tổ gia gia, dưới đến đám người hầu của gia tộc ta.
Sau đó ta phát hiện, kỳ
thật, bất kể là quyền cao chức trọng hay là ở dưới tầng chót, mọi người
đều có tâm tư riêng, ai cũng không thể nói là đê tiện”.
“Hiện tại
nhị bá đã chết, nói lại cũng khó tránh khỏi có chút bất kính, nhưng lúc
đó, vì sao nhị bá lại không kiêng nể chút nào? Bởi vì đại bá đã đánh mất nhi tử.
Hắn làm thế nào cũng là đúng.
Bởi vì hắn có nhi tử, truyền nhân dòng chính.
Trên địa vị, cha ta, tứ thúc không thể nào so sánh được với nhị bá, cho nên nhị bá cứ làm như vậy”.
“Hắn làm những chuyện đó, đại bá nhất định biết, bá mẫu nhất định hoài nghi, tổ phụ nhất định
biết được ít nhiều, thậm chí cha ta và tứ thúc khẳng định cũng nghe được gì đó.
Nhưng tất cả, bao gồm cả đại bá, không có ai nói gì, vì sao?”
“Bởi vì ngòô vị đệ nhất gia tộc, vĩnh viễn không có thân tình”.
Sở Nhạc Nhi cười bi thương.
“Trong gia tộc, coi trọng nhất chính là truyền thừa huyết mạch.
Quan trọng thứ hai chính là tiền đồ, tiền đồ gia tộc chứ không phài tiền đồ cá nhân
một ai đó”.
Khuôn mặt Sở Nhạc Nhi non nớt, nhưng lời nói của nàng lại trầm trọng khiến người ta không thở nổi.
Ngụy Vô Nhan cũng kinh dị nhìn nàng
Những đạo lý này, nếu do bất cứ một người trưởng thành nào nói ra, cũng sẽ
khiến người ta kinh ngạc vì thiên phú và lĩnh ngộ của hắn, chứ đừng nói
tới một tiểu cô nương như thế này.
“Cho nên nhị bá một nhà độc
đại, gia tộc gần như là ngầm đồng ý.
Mà ngay cả đám người hầu, các gia
thần, bọn họ hoàn toàn trung thành với Sở gia, điểm này chúng ta tuyệt
đối không thể hoài nghi.
Nhưng cái bọn hắn trung thành, chính là Sở thị
gia tộc, chứ không phải là gia chủ Sở thị gia tộc.
Gia tộc không còn,
bọn họ cũng xong đời, nhưng gia chủ thay đổi, bọn họ vẫn tồn tại”.
“Lúс đó nhị bá có năng lực, có thủ đoạn, tất cả mọi người đều cho rằng nhị
bá có thể đưa Sở gia tới vị trí cao hơn.
Cho nên bọn họ ủng hộ nhị bá.
Tất cả mọi người đều biết đại bá là người tốt, nhưng bọn hắn lại không
thể đứng bên phía người tốt.
Bởi vì người tốt… thường thường lại là
người bị hi sinh”.
Sở Dương lặng lẽ gật đầu.
“Cho nên, đại
ca, tuy hiện tại ngươi đã ly khai gia tộc, nhưng khi ngươi về tới gia
tộc sẽ phát hiện, thì ra người trung thành với nhị bá, bây giờ lại càng
trung thành với ngươi hơn.
Hơn nữa, loại trung thành này cũng là chân
tâm thật ý.
Ngươi ngàn vạn lần không cần hoài nghi lòng trung thành của
bọn họ.
Hơn nữa, những người này, ngươi thích thu thập thế nào thì thu
thập thế đó.
Thu thập có thảm, bọn họ cũng vui vẻ chịu đựng, chỉ cần có
thể giữ lại thân phận địa vị và tính mạng”.
Sở Nhạc Nhi cười ha hả: “Đây là gia tộc”.
Sở Dương lặng lẽ gật đầu.
Hắn không thể không thừa nhận, muội muội của
mình nói cực kỳ có đạo lý, đều xuất phát từ góc độ lãnh khốc nhất, nhưng bất luận kẻ nào cũng không thể phản bác được.
Nhìn Sở Nhạc Nhi, Sở Dương đột nhiên nhớ tới một người.
Cái tên chuyên môn dùng âm mưu quỷ kế, chuyên môn lợi dụng nhân tính âm ám… Thần bàn quỷ tính Mạc Thiên Cơ.
Vào giờ khắc này, Sở Dương đột nhiên phát hiện, Sở Nhạc Nhi cùng Mạc Thiên Cơ kỳ thực rất giống nhau.
Nhất là tâm cơ thủ đoạn.
Ngụy Vô Nhan cũng nghe tới hoa mày chóng mặt, nói: “Chúng ta đamg đàm luận tới Hoàng gia, sao các ngươi lại nói về Sở gia rồi?”
Sở Nhạc Nhi mỉm cười: “Cho nên, Ngụy đại ca, ngươi không phải là người cầm quyền, mà là một người rất đáng yêu”.
Sở Dương cười rộ lên.
Hắn biết, Sở Nhạc Nhi nói như vậy, bề ngoài là khen ngợi Ngụy Vô Nhan,
nhưng trên thực thế lại nói Ngụy Vô Nhan không có tâm cơ gì, chỉ có thể
bị người ta lợi dụng, thuộc loại người ngốc nghếch điển hình.
Ngụy Vô Nhan cũng không ngốc, khóe miệng méo xẹo, hung hăng trừng mắt nhìn
Sở Nhạc Nhi một cái, nói: “Ngươi cứ nói thẳng ta không có khiếu… là
được”.
Sở Nhạc Nhi cười khanh khách, nói: “Chuyện Hoàng gia, cũng
giống như chuyện Sở gia.
Hoàng gia chủ cũng không phải là coi trọng nhi
tử Hoàng Hà Liễu, mà là vì hắn chỉ có một đứa con trai mà thôi, nhất
định phải giữ truyền thừa hương khói, cho nên hắn mới bất chấp hao phí
ra sao, cũng phải giữ được huyết mạch dòng chính Hoàng gia”.
“Về
phần Hoàng Hà Liễu, cũng chỉ là một hoàn khố công tử chân chính.
Người
như thế, thành tựu cả đời sẽ không quá cao.
Nói thật, với tu vi gia chủ
Hoàng Thượng, tiếp qua mấy chục năm, hắn vẫn còn tráng niên, nhưng Hoàng Hà Liễu đã có thể già nua mà chết đi rồi… Chỉ cần Hoàng gia còn tồn
tại, loại chuyện người đầu bạc tiễn người đầu xanh, sẽ nhất định phát
sinh”.
“Nhưng nếu Hoàng Hà Liễu bỏ mình trong Thiên Đỉnh thịnh
hội, thì lại tuyệt đối không giống như trước”.
Sở Nhạc Nhi khẳng định
nói, trong mắt nàng, chỉ là một vẻ thương xót mà không biết làm thế nào.
“Thì ra là thế”.
Sở Dương bừng tỉnh đại ngộ, nhưng vẫn để cho Sở Nhạc Nhi
nói tiếp.
Chỉ là Sở Nhạc Nhi càng nói, Sở Dương lại càng cảm thấy lòng
mình lạnh lẽo, càng cảm thấy cái nhân thế này không ngờ lại đáng ghê tởm đến thế.
Sở Nhạc Nhi nói tiếp: ” Hoàng Hà Liễu chết trong Thiên
Đỉnh thịnh hội, mà Thiên Đỉnh thịnh hội là nơi nào? Lựa chọn chấp pháp
giả, xác định địa vị gia tộc.
Hoàng Hà Liễu chết rồi, để lại hai đứa trẻ chưa sinh”.
“Sau này dạy dỗ, chính là: Phụ thân ngươi vì gia tộc
chúng ta mà hi sinh như thế… Chớ để xem thường điểm này.
Loại sự tình
này, đối với tiểu hài tử chưa hình thành lối suy nghĩ mà nói, trong đầu
bất tri bất giác đã cho rằng cha mình vĩ đại cỡ nào… Sau đó cố gắng tu luyện… Cho tới khi có thể một mình đảm đương một phương.
Mà khi đó,
Hoàng gia so với hiện tại lại càng mạnh mẽ hơn”.
“Hi sinh một
Hoàng Hà Liễu căn bản không có tiền đồ, đổi lấy một Hoàng gia thiên thu
muôn đời”.
Sở Nhạc Nhi nói: “Hoàng Thượng không phải là không có tình
cảm với nhi tử mình, nhưng so sánh chút tình cảm này với lợi ích lâu dài của gia tộc, cũng quá chênh lệch rồi.
Dù sao tình huống trước mắt,
Hoàng Hà Liễu cũng không có khả năng phát huy tác dụng lớn gì nữa.
Tác
dụng duy nhất của hắn đời này chính là làm một tấm gương vĩ đại cho hậu
đại gia tộc…”.
“Quá lãnh khốc”.
Sở Dương trầm tư nói.
Ngụy Vô Nhan đồng ỷ gật đầu: “Quả thực quá lãnh khốc rồi”.
“Chỉ mong ta nói sai rồi”.
Sở Nhạc Nhi khẽ thở dài.
“Ngươi chỉ nói là lưu lại hai hài tử, chứ không hề nghĩ tới, nếu đây là hai nữ hài thì sao?” Ngụy Vô Nhan hỏi.
“Cho nên Hoàng Thượng mới lựa chọn Thiên Đỉnh thịnh hội cho Hoàng Hà Liễu
chứ không phải là Vạn Dược đại điển”.
Sở Nhạc Nhi cười nói: “Thiên Đỉnh
thịnh hội còn phải một năm rưỡi nữa.
Mà nữ tử hoài thai, chỉ cần mười
tháng”.
Cả người Ngụy Vô Nhan đều rét run, hỏi Sở Dương: “Đây là thế gia?”
Sở Dương thở dài, cẩn thận cân nhắc một phen, nói: “Tuy ta không muốn thừa nhận, nhưng không thể không nói, phỏng đoán của Nhạc Nhi, có tám phần
là đúng”.
Ngụy Vô Nhan sợ hãi hồi lâu, mới thở ra một hơi, nói: “May mà ta không sinh ra trong thế gia”.
Sở Nhạc Nhi cùng Sở Dương im lặng không nói.
Trong lòng Sở Dương chợt hiện lên ánh mắt bất đắc dĩ, chua xót, nhận mệnh của Hoàng Hà Liễu.
Tựa như nhìn thấy Hoàng Hà Liễu đang nói với mình: “Lão
đại, kỳ thật ta chỉ là một tên hoàn khố.
Sứ mạng duy nhất của ta chính
là nối dõi tông đường cho Hoàng gia.
Chờ sau khi ta trở về, ta sẽ cố
gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ này”.
Đột nhiên trong lòng phẫn uất
vô hạn.
Hắn cũng đã nhận mệnh rồi, hắn cũng hoàn toàn làm theo sắp xếp
của các ngươi, vì sao các ngươi còn muốn làm như vậy? Dùng tính mạng của hắn, để đổi lấy giá trị lớn nhất giá trị lớn của hắn khi còn sống?
Đây còn là cha mẹ và con cái sao?
Hoàng Thượng, tại sao ngươi lại nhẫn tâm như thế? Ngươi có tâm tính kiêu hùng như thế, cho dù Hoàng gia độc bá Cửu Trọng Thiên, ngươi có thể giải
quyết được gì?
Nhưng những lời này, Sở Dương cũng chỉ có thể để trong lòng.
Trước mắt thực lực của mình không đủ, loại phân tranh gia tộc giống như Hoàng gia, căn bản không thể nhúng tay vào.
Sở Dương chỉ cần nghĩ tới khuôn
mặt hoàn khố đó, giọng điệu nhận mệnh đó, biểu tình tuyệt vọng đó, là
trong lòng lại thở dài…
Nếu như ở Thiên Đỉnh thịnh hội gặp lại, mình… có thể giúp hắn một tay hay không?
Ba người đi, nhưng dọc đường Sở Dương lại rất im lặng.
Đi vài trăm dặm, đến khi cắm trại buổi tối, Sở Dương đột nhiên hỏi Sở Nhạc Nhi: Nhạc Nhi muội muội, ngươi thì sao? Ngươi thấy tiền đồ ngươi thế
nào?”
Bởi vì vào giữa khắc này, hắn đột nhiên nhớ tới lời Nguyệt Linh Tuyết nói.
“Nếu ngươi thật sự yêu quý, muốn bảo hộ nàng, hãy cho nàng tiền đồ.
Để nàng
oai phong một cõi, bễ nghễ thiên hạ, chứ không phải dùng thân phận và
tình cảm của ngươi, trói buộc nàng, biến nàng thành một nữ nhân tầm
thường”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










