Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 184 : Phong Vũ Nhu! (c916-c920)
❮ sautiếp ❯Chương 916: Phong Vũ Nhu!
Tiêu Chấn liền biết không ổn, lập tức trở lại.
Nhưng phóng
thẳng tới là một mảng tối om mang theo tiếng gió rít, đâm thẳng về phía
mặt hắn, Tiêu Chấn dùng tay kéo lấy, tiếp vật kia vào trong tay.
Hắn
liếc mắt một cái thì nhận ra, đây là thi thể của Tiêu Lạc Vũ.
Người đã chết, nếu mình lại đem xác chết của hắn đánh nát, thì có vẻ hơi quá đáng.
Nhưng Dạ Võng Nhiên đã muốn gào thét điên cuồng, hóa thân thành một
trận gió lớn màu đen, điên cuồng phóng vào đám người Tiêu gia, bang bang hai tiếng, hai vị quân cấp cao thủ của Tiêu gia đã muốn bay lên giữa
không trung, liền nổ tung thành từng mảnh ngay giữa không trung!
Tiêu Chấn xoay tròn một cái, đã đứng đối diện với Dạ Võng Nhiên, liền đấm ra một quyền!
Một quyền này, nặng như núi!
Vào giây phút này trời đất giống như đồng thời đọng lại, không gian bốn phía, ngưng trệ bất động trong một quyền này, không khí không hề lưu
thông!
“Dạ Võng Nhiên! Ngươi muốn tất cả mọi người chết hết sao?” Tiêu Chấn hét lớn một tiếng.
Dạ Võng Nhiên điên cuồng gào thét, điên cuồng gào thét một cách bén
nhọn lên, đột nhiên toàn bộ bầu trời đêm có sự thay đổi lớn!
“Đời này đừng gặp Dạ Võng Nhiên, vừa thấy thì hồn phách cũng tàn!” Dạ
Võng Nhiên thét dài, mây gió biến đổi, trong lời nói của hắn tràn đầy
sát cơ, mang theo vô hạn quyết liệt cùng điên cuồng: “Vậy hãy để cho bọn họ cùng chết đi!”
Theo tiếng của hắn, khắp mặt đất đột nhiên
bắt đầu sụp đổ, văng tung tóe! Một cột khói dài hẹp bay thẳng lên trời,
cao hơn trăm trượng, trên mặt đất có một cái khe nứt vỡ dài hẹp dữ tợn.
“Dĩ nhiên là Thiên phiên địa phúc của Dạ gia! Điên rồi!” Tiêu Chấn
nhanh chóng di động, quát: “Mau lui lại!” Lập tức hét lớn một tiếng: “Dạ Võng Nhiên, tiếp ta một chiêu Sơn hà tụ!”
Hắn bước mạnh lên
trên mặt đất một bước, oanh một tiếng, một cổ kình khí liền xông ra
ngoài, đem mặt đất đã muốn tan nát tụ lại trong nháy mắt, tụ tập ở dưới
chân hắn, cả người đột nhiên theo mặt đất ngưng tụ mà cao lên, hai tay
hé ra, hướng trung gian khép lại!
Hô một tiếng, không trung đồng thời xuất hiện hai bàn tay cực lớn, phân phải trái cuồng chụp Dạ Võng Nhiên!
Dạ Võng Nhiên cười điên cuồng như cú vọ: “Khặc khặ-x-xxxxx khặc, đến
thật tốt! Xem Phong vân phá của ta đây…!” Hai tay hợp lại, chia ra,
một đạo kình khí tối đen phóng ra.
Hai đạo kình khí đột nhiên
đụng vào nhau, mặt đất giữa hai người đột nhiên nứt ra rồi một vực sâu
không thấy đáy có chiều rộng ba mươi bốn mươi trượng!
“Tiêu
Ngũ! Dạ Võng Nhiên ta muốn giết người, ngươi ngăn không được!” Cùng lúc
đó, trong tiếng cười quái dị, Dạ Võng Nhiên nhanh chóng bay ra ngoài,
thân hình lóe lên vài cái, đã nghe tiếng kêu thảm thiết của những người
thuộc Tiêu gia liên tiếp vang lên.
Tiêu Chấn tức giận đến cực
điểm, quát: “Vậy chúng ta liền đua một lần, xem ai giết nhanh hơn! Xem
người của Tiêu gia ta chết sạch trước, hay là người của Dạ gia cách
ngươi chết sạch trước!”
Thân hình liền biến thành cầu vồng, bắn vào trong đám người tàn binh bại tướng của Tiêu gia, hai tay chia ra,
đại khai sát giới!
Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp!
Mảnh rừng tùng đen sẫm, vào giờ phút này, biến thành nơi hai vị chí tôn thi nhau chém giết!
Tình hình này, mặc kệ là Dạ gia, hay là Tiêu gia, trước đó đều tuyệt đối không nghĩ tới!
Chỉ mới trải qua hai cái hô hấp, hai người đã giết không ít người, giờ
phút này đang phóng qua lại ở trong rừng cây, tìm kiếm cá lọt lưới.
Ngươi giết người của ta, ta cứu không được, ta chỉ có thể giết người của ngươi!
Hai người có tu vi lực lượng ngang nhau, cả hai đều biết việc này.
Nhìn thấy đám Dạ gia cao thủ cùng Tiêu gia cao thủ đáng thương hầu như sắp chết sạch không còn một ai.
Bỗng nhiên, một thanh âm vang lên: “Dừng tay!” Thanh âm này rất thanh
thúy, thậm chí có chút mềm mại, chỉ nghe thanh âm này, cũng đã cảm
thấyđược vài phần ôn nhu.
Là thanh âm của một cô gái.
Thanh âm này cũng không lớn.
Nhưng bất kể là Dạ Võng Nhiên đang trong cơn cuồng nộ, hay là Tiêu Chấn vẫn đang nổi giận, đều dừng lại giống như bị chạm điện.
Năm
ngón tay của Dạ Võng Nhiên, đã muốn vỗ lên trên đầu một vị thánh cấp của Tiêu gia, nhưng còn chưa kịp phát lực nhưng sau khi nghe tiếng quát bảo dừng lại này, hắn lại đem nguyên khí sắp trào ra khỏi lòng bàn tay thu
về, cứ đứng bất động như vậy.
Một bàn tay của Tiêu Chấn cũng đã bắt được Dạ Vô Thiên, ba ngón tay nắm lấy cổ họng của hắn đang muốn hạ
sát thủ, nghe thấy thanh âm này, lạiđột nhiên dừng lại như vậy.
Trong không khí, một mảnh tĩnh lặng.
Thậm chí, trong không khí tràn đầy mùi máu này, lại có thể có nhiều thêm vài phần an lành cùng ôn nhu.
Thanh âm kia êm ái nói: “Hai người các ngươi, đều điên rồi sao?”
Dạ Võng Nhiên cùng Tiêu Chấn đồng thời làm một động tác: Bay thẳng đến
một mảnh đất trống, đứng cung kính trang nghiêm, lập tức vận công, đem
huyết nhục cùng sát khí, lệ khí dính ở trên người mình lập tức tán đi.
Sau đó hai người mới cúi người, mở miệng nói: Là Phong Tôn Giả sao?”
Một tiếng trầm thấp thở dài, ở trước mặt hai người, đột nhiên xuất hiện một cô gái áo trắng hơn tuyết, dáng người nhỏ bé và yếu ớt, tuyệt sắc
tỏa hương.
Cô gái này có vẻ như chỉ mới hai mươi mấy tuổi, mái tóc như mây, dáng người cao gầy, mềm mại như lá liễu, khuôn mặt như vẽ.
Nàng chỉ đứng ở nơi này, thì chiến trường giống như biến đổi, biến
thành tràn đầy ôn nhu cùng thương hại, tựa như tại nơi đang ở đầu thu
như nơiđây, đột nhiên xuất hiện gió xuân thổi khắp mặt đất.
Từ trên trời cuống, mênh mông rộng khắp, tất cả đều là sự ôn nhu làm lòng người say đắm.
Nàng cứ đứng lẳng lặng ở nơi đó như vậy, nhưng Dạ Võng Nhiên cùng Tiêu
Chấn cũng không dám thở mạnh một chút nào.
Mới vừa rồi còn là hai
vịthiên hạ cái thế sát thần, giờ phút này lại đột nhiên lại nghe lời hơn cả cừu.
Chỉ nghe thấy một tiếng thở dài sâu kín, lông
mày kẻ đen của nàng kia nhíu lại, nhẹ nhàng nói: “Đây là vì cái gì?” Hai người cúi đầu, không dám nói một câu.
Thậm chí, ở thời điểm đối mặt cô gái mặc bạch y này, ngay cả tinh thần dò xét, thần hồn tràn ngập cũng không dám.
“Các ngươi ngẩng đầu lên.” Bạch y nữ tử nói nhẹ nhàng.
Người đồng thời đáp ứng, thân hình vẫn cúi xuống, ngẩng đầu lên.
Thế này mới phát hiện, ở bên người của bạch y nữ tử kia, vẫn còn có một cô gái.
Cũng là mái tóc như mây, cũng là quốc sắc thiên hương, phong
hoa tuyệt đại.
Chính là, trên mặt cô gái này mang vài phần tính khí của trẻ con, trong con ngươi, cũng là một mảnh bình tĩnh cùng trầm
tĩnh, mơ hồ còn mang có vài phần nắm quyền, quản lí sinh linh.
Cô gái này, mặc một bộ đồ màu đen.
Vẻ mặt là một mảnh lạnh như băng.
Giống như là một khối băng không muốn tan chảy, bất cứ nam nhân nào muốn dựa vào, đều sẽ bị tổn thương do giá rét.
“Không ngờ các ngươi còn nhận ra ta, ta là Phong Vũ Nhu.” Ánh mắt bạch y nữ tử giống như mặt nước, lẳng lặng nhìn hai người, thanh âm của nàng
vẫn ôn nhu như cũ, cúi đầu nhìn.
“Uy danh của Phong Tôn Giả có
một không hai thiên hạ, đám tiểu tử không dám không biết.” Trên mặt Dạ
Võng Nhiên cùng Tiêu Chấn đồng thời toát ra mồ hôi lạnh.
“Ừm
các ngươi có nguyện ý nghe ta nói sao?” Lông mi thon dài của Phong Vũ
Nhu hơi hơi nhíu một chút, nói: “Ta đã không ở Chấp pháp giả nữa rồi.”.
“Phong Tôn Giả nói, bất cứ lúc nào, chúng ta đều nguyện ý, chăm chú lắng nghe!” Hai người cùng trả lời.
“Ừm, vậy, các ngươi không cần đánh.” Phong Vũ Nhu nhẹ giọng nói: “Chết
rất nhiều người, rất khó chịu… Đều tự đi về nhà đi.” Nàng nói với Tiêu
Chấn: “Ngươi trở về nói cho Tiêu Sắt một tiếng.” Tiêu Chấn cung kính
vâng lời, Vũ Nhu nhìn về phía Dạ Võng Nhiên, nhẹ giọng nói: “Ngươi nói
cho DạĐế.”
Dạ Võng Nhiên cúi đầu, cung kính nói: “Vâng.”.
“Ừm còn có một việc, phải dùng miệng của hai người các ngươi truyền ra
bên ngoài một chút.” Phong Vũ Nhu day day trán, thế nhưng hơi cười
cười,đem cô gái áo đen ở bên cạnh kéo qua, làm cho nàng đứng ở bên cạnh
mình, nhẹ giọng nói: “Đây là đệ tử ta mới thu, họ Ô, Ô Vân Ô.” Hai người chấn động, đồng thời lớn tiếng nói: “Chúc mừng Phong Tôn Giả, chúc mừng Phong Tôn Giả, rốt cuộc tìm được y bát truyền nhân! Thật đáng mừng! Nếu giang hồ trong thiên hạ biết được việc này, chắc Cửu Trọng Thiên sẽ
cùng chúc mừng!” Tiếp theo chuyển hướng cô gái áo đen: “Chúc mừng Ô cô
nương, chúc mừng Ô cô nương: Hôm nay gặp được danh sư, danh tiếng uy
chấn khắp thiên hạ, đã sắp tới!”.
Cô gái áo đen trầm tĩnh thi lễ, nói một cách khéo léo: “Đa tạ hai vị chúc mừng.
Liền lui về phía sau từng bước, đứng ở phía sau sườn Phong Vũ Nhu một bước.
Phong Vũ Nhu cười cười tỏ ra vừa lòng, yên lặng nói: “Nghe nói bên này
không yên ổn, ta cố ý sang đây xem xem, thuận tiện, cũng nhìn xem sơn
thủy ở đông nam.
Hắn, vốn định cũng tới đây, chẳng qua ở bên kia gặp hai người, hai người kia ta không thích, cho nên ta đi trước một chút.” Lúc nàng nóiđến hắn rõ ràng còn như là một cô gái nói đến người yêu, có
chút không được tự nhiên, trên khuôn mặt trắng như ngọc, cũng nổi lên
một ít đỏ ửng.
“Thì ra là Nguyệt tôn giả cũng muốn đến…” Tiêu
Chấn cùng Dạ Võng Nhiên đồng thời chấn động, trán chảy đầy mồ hôi, cả
người như nhũn ra.
Trong lòng đã ở bắt đầu cảm kích đầy trời thần phật.
May mắn hôm nay là vợ tới, không phải là chồng.
Nếu là Nguyệt Linh
Tuyết đã đến, nhìn thấy hai người giết người vô tội thì cả đời hai người cũng liền thật sự: Chân tẩu đáo đầu liễu túy Nguyệt Linh Tuyết nhược, y phong thính vũ nhu.
Hai câu thơ này tràn đầy tình thơ ý hoạ, nhưng ai từng nghĩ đến nó chính là đại biểu cho hai nhân vật đáng sợ cỡ nào!
“Tư chất của Thiến Thiến không tệ, hai người chúng ta đều thật thích.”
Phong Vũ Nhu nói đến đệ tử mới thu, vẻ mặt vui mừng, nói: “Cho nên, Linh Tuyết cũng không tiếp tục thu đệ tử nữa, nói cách khác, Thiến Thiến
chính là y bát truyền nhân của hai chúng ta.”.
Cả người Dạ Võng Nhiên cùng Tiêu Chấn đều chấn động, ngẩng đầu lên, cứng họng!
Nhìn lại ánh mắt của Hắc y thiếu nữ này, lại có thể có chút giống như
núi cao phải nhìn lên! Thế nhưng mơ hồ đã có chút kính sợ!
Lai lịch của người thiếu nữ này như thế nào? Thế nhưng lại được Nguyệt Linh Tuyết cùng Phong Vũ Nhu đồng thời thu làm đệ tử!
Đây đúng là việc không thê tưởng tượng được.
“Thời điểm hai người các ngươi trở về, nói cho đại nhân hai nhà các
ngươi biết, về sau hành tẩu giang hồ, nếu gặp được đồ đệ của ta, tốt
nhất nên chiếu cố một chút.
Nếu có người đui mù bị đồ đệ của ta giết
chết, như vậy chúng ta sẽ rất tức giận.” Phong Vũ Nhu nơi một cách chân
thành.
Người khác bị đồ đệ của nàng g**t ch*t, nàng lại có thể rất tức giận! Đây là cách nói gì?
Nhưng Dạ Võng Nhiên cùng Tiêu Chấn cũng là cảm thấy đó là đương nhiên,
gật đầu như gà mổ thóc: “Đúng, đúng!” “Thuận tiện nói cho một ít tên háo hắc trong gia tộc của các ngươi biết, không nên suy nghĩ đến đệ tử của
ta.
Bộ dạng đệ tử của ta thật sự rất xinh đẹp, ta thật lo lắng.” Phong
Vũ Nhu có chút sầu lo nói: “Gia tộc người nào xuất hiện một cái như vậy, liền chuẩn bị kêu Tiêu Sắt hoặc là Dạ Đế đến tạ tội tốt lắm.
Hoặc là,
hai chúng ta cùng tới thăm hỏi ân cần quý gia tộc.”
Hai người toát hết mồ hôi lạnh.
Chuyện này chính là chuyện quan trọng nhất! Hiện tại hai người đã không thể ở trong này.
Chuyện này không thể không đề phòng!
Gia tộc nào không có một nửa là đ* h** s*c.
Chương 917: Tâm ở phương nào
Trong lòng Dạ Võng Nhiên cùng Tiêu Chấn đều thấy bồn chồn.
Vị
đệ tử này của Phong Tôn Giả đúng là sắc nước hương trời, không chỉ là
thiếu niên còn đầy máu nóng, cho dù là hai người cũng cảm thấy được kinh diễm.
Nếu là bị những tên ăn chơi trác táng trong gia tộc nhìn thấy, có ý tưởng b**n th** gì đó hoặc là ba hoa, khoác lác trêu ghẹo vài câu,
đây chính là việc tuyệt đối không thể né tránh.
Nhưng nếu vì loại sự tình này mà lão tổ tông của gia tộc phải tự mình đi tạ tội…
Thứ nhất, điều này… Điều này cũng quá oan uổng… Thứ hai, có thể
đoán được sau khi lão tổ tong đi tạ tội trở về, toàn gia tộc đều phải
tróc một lớp da.
Nhất là kẻ gây nên… Từ nay về sau chắc sẽ biến thành
nơi trút giận của mười đời tổ tông trong cả gia tộc…
Đời này cũng đã không có cơ hội làm lại nữa, hơn nữa…Muốn chết cũng không chết được.
“Sau khi hai người chúng ta trở về, nhất định phải quản lí gia tộc thật chặt, ngăn chặn loại tình huống này xuất hiện!” Hai người thấy mồ hôi
lạnh đầyđầu.
Đồng thời nghĩ tới một việc: Nếu kẻ to gan lớn mật đó lại
là con cháu ruột thịt của chính mình…
Còn nghĩ đến gia pháp khắc nghiệt do lão tổ tông đặt ra, lập tức liên tục rùng mình.
Vũ nhu lẳng lặng gật gật đầu, nói: “Trong khoảng thời gian này, chúng
ta mang theo đồ đệ vui đùa một chút ở đông nam… Hai nhà các ngươi
không cần gây ra chuyện lớn như vậy, phong cảnh thật đẹp, đều bị các
ngươi phá hủy, chúng ta sẽ không có chỗ để ngắm cảnh rồi.”
“Đúng, đúng.
Không đánh, không đánh.” Hai người liên tục gật đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
“Ví dụ như Hắc Tùng Lâm này… Haizz, như thế này thì sau này làm sao
có thể du ngoạn?” Phong Vũ Nhu hơi cau mày, nói: “Ta thích phong cảnh
ởđâylà người thích dạng phong cảnh, có núi xanh nước biếc, có đồng cỏ
rộng lớn, dòng nước trong veo, hoa cỏ ngập tràn… Nếu mà không có hứng
thú đi chơi, ta mất hứng thì còn không sao, coi như là không có chuyện
gì, nhưng còn hắn… Nếu hắn mất hứng, thì hai đại gia tộc các ngươicó
thểphải chịu chút khó chịu.”
Hai người gật đầu liên tục.
Thầm nghĩ, kỳ thật Nguyệt Linh Tuyết mất hứng còn đỡ, bởi vì hắn mất
hứng thì cũng chỉ làmột mình hắn thôi; nhưng nếu ngươi mất hứng thì còn
kinh khủng hơn, bởi vì nếu ngươi không phải cao hứng, thì Nguyệt Linh
Tuyết có thể sẽ mất hứng hơn so với chính hắn mất hứng, lúc đó thì cả
hai người các ngươi cùng mất hứng, khi đó mới thật sự là thảm…
Phong Vũ Nhu nhăn mặt nhíu mày: “Đi thôi, hương vị ở nơi này, thật sự quá khó chịu.” Quay đầu nói: “Thiến Thiến, đi theo ta.”
Áo trắng bồng bềnh, cứ như vậy lẳng lặng bay lên, bay ra ngoài giống như tiên nữ.
Phía sau, Ô Thiến Thiến mặc một bộ quần áo màu đen, cũng đi theo, hai bóng dáng yểu điệu, biến mất trong nháy mắt.
Hai vị chí tôn đồng thời nhẹ nhàng thở ra, gần như ngồi trên mặt đất.
“Huyền ảo quá.” Dạ Võng Nhiên nói.
“Đúng vậy, huyền ảo quá.” Tiêu Chấn lau mồ hôi.
“May mắn người tới là Phong Vũ Nhu… Không phải Nguyệt Linh Tuyết.”
Trong lòng Dạ Võng Nhiên còn thấy sợ hãi: “Phong Vũ Nhu có tiếng tính
tình tốt, ôn nhu.”
“Chẳng qua tên đồ đệ này của nàng cũng không ôn nhu, toàn thân tràn đầy sát khi, tuy rằng tu vi thấp như vậy, nhưng
mang theo một loại khí thế tựnhiên của người đứng ở vị trí cao, vênh mặt hất hàm sai khiến, có một loại hương vị xem thiên hạ không ra gì, nếu
là lớn lên, tất nhiên là người như Nguyệt Linh Tuyết.
Thậm chí càng
mạnh… Đệ tử do Nguyệt Linh Tuyết cùng Phong Vũ Nhu hợp lực dạy… Trời đất, làm sao sẽ có chuyện này xuất hiện này?”
Tiêu Chấn thở dài.
Hai người đồng thời thở dài.
Sau đó đột nhiên đã tỉnh ngộ lại, Dạ Võng Nhiên bước một cái ra xa, tức giận nói: “Tiêu Chấn! Hôm nay ngươi với ta đã là kẻ thù, sau này tất
nhiên sẽ thanh toán với ngươi!”
Tiêu Chấn quát: “Dạ Võng Nhiên, hôm nay ta nể mặt Phong Tôn Giả, tha cho ngươi!”
Nói xong, hai người đều có chút ngượng ngùng.
Lập tức đều là hừ một tiếng thật mạnh, một người hướng đông, một người hướng tây, mỗi người đi một ngả.
Có vẻ tạm thời Dạ gia cùng Tiêu gia không đánh nhau tiếp được, vì trong khoảng thời gian này Phong Vũ Nhu cùng Nguyệt Linh Tuyết ngay tại đông
nam nên Tiêu gia cùng Hoàng gia, cũng chỉ có thể tạm thời dừng tay.
Nhưng lúc này không đánh lên, cũng không có nghĩa là ở lúc khác không
có đánh.
Sông núi không di chuyển, nhưng người thì tới rồi sẽ đi.
Phong Vũ Nhu đột nhiên xuất hiện rồi can thiệp, làm cho việc mà Sở Dương chuẩn bị đã lâu, vừa mới nhấc lên phong vân đã tắt!
Ở mặt ngoài xem ra, Phong Vũ Nhu vừa ra tay, tất cả những gì Sở Dương bày ra từ xưa tới nay đều lập tức biến thành vô dụng.
Nhưng ai có thể nói được rõ ràng, điều này đối với Sở Dương mà nói, đến tột cùng tính là chuyện tốt hay chuyện xấu?
Minh thương chuyển thành ám tiễn, lửa trên mặt đất biến thành lửa ngầm, chôn ở dưới mặt đất… Một khi có gió thổi lên, thì ngọn lửa lại cháy
lan rađồng cỏ.
Mặc kệ nói như thế nào, những người hôm nay đã chết đi, cũng đã không có khả năng sống lại!
Như vậy, mầm móng của thù hận, cuối cùng đã gieo xuống rồi.
Hơn nữa, chính như lời nói lúc trước của Kiếm Linh: Cho dù bây giờ
ngươi làm cho Cửu Trọng Thiên xuất hiện đại loạn không thể vãn hồi, như
vậy, lấy thực lực bây giờ của ngươi, thì có thể làm được gì đây… Bên
kia, Phong Vũ Nhu mang theo Ô Thiến Thiến, bước chậm mà đi ở giữa rừng
núi, Ô Thiến Thiến đi theo sau lưng nàng, trong ánh mắt, có chút phấn
chấn, có chút mờ mịt.
Đi theo sư phụ cường đại như vậy, đương
nhiên là một mảnh đường bằng phẳng.
Nhưng tương lai của mình, lại phải
mang trách nhiệm trọng đại!
Nhưng đồng thời nàng lại có chút mờ mịt đối với tương lai của nàng.
Càng đi theo sư phụ cường đại bao nhiêu, trách nhiệm càng nặng bấy
nhiêu.
Bởi vì, vinh dự của sư môn, ngay tại lúc bái sư, đã cùng huyết
mạch của mình tan ra thành một thể.
Ô Thiến Thiến có thể bại
trận, có thể chết đi; Nhưng, đồ đệ của Nguyệt Linh Tuyết cùng Phong Vũ
Nhu lại không thể bại trận, không thể chết được!
Cường đại lên!
Nhất định phải cường đại lên, mới có thể giữ gìn vinh dự của sư môn.
Chỉ có cường đại lên, mới có thể chân chính trợ giúp cho… Sở Dương!
Sở Dương!
Nghĩ tới cái tên này, trong lòng Ô Thiến Thiến chính là một trận quặn
đau, theo bản năng, nàng nhéo nhéo bộ quần áo màu đen đang mặc trên
người mình.
Nơi đó, nhìn ở mặt ngoài, là một mảnh trơn nhẵn, nhưng lấy tay sờ sờ, lại cảm thấy có thứ gì đó hơi nhô ra.
Ô Thiến Thiến biết nơi đó là cái gì.
Sở Dương, Thiến Thiến thích ngươi!
Đây là áo choàng mà mình làm cho Sở Dương; Sauk hi Sở Dương đi rồi, áo
choàng của Sở Diêm Vương, đều do tự tay Ô Thiến Thiến làm ra, mỗi lần
làm một cái áo choàng, nàng đều nhịn không được, theo bản năng, dùng tóc của chính mình làm chỉ, thêu ở vị trí kia vài chữ như vậy.
Chỉ có mặc áo choàng màu đen như vậy, nàng mới có thể có cảm giác, mình
cùng Sở Dương, còn có liên hệ.
Sở Dương, còn ở bên cạnh mình.
Giống như
một năm trước, Bổ Thiên Các mới thành lập, Sở Dương cùng mình, chỉ cách
một cái bàn, ngồi đối diện nhau.
Mặc kệ là đối nhân xử thế, hay là tính kế, âm mưu, mặc kệ là bố trí một việc nhỏ, hay là kế sách ảnh
hưởng toàn thiên hạ; mặc kệ là đánh giá lòng người, hay là phân tích
chính trị, mặc kệ là núi non sông ngòi, hay là Cửu Trọng Thiên khuyết…
Mỗi một việc, thì Sở Dương đều nói, giải thích tỉ mỉ cho mình,.
Tựa như hắn đang nói một cách lơ đãng, mà mình cũng đang nghe một cách lơ đãng.
Nhưng nàng biết hắn đang nói có mụ đích…, hắn cũng biết nàng đang nghe và để trong lòng những lời này.
Ô Thiến Thiến nhẹ nhàng thở dài một tiếng ở trong lòng, tựa như trước mặt lại hiện lên một đôi con ngươi lợi hại đó.
Ánh mắt của Sở Dương, có đôi khi thật ôn nhu, giống như một dòng suối nhẹ nhàng, có đôi khi rất lạnh lùng, giống chim ưng, có đôi khi thật lợi hại, như đao kiếm, có đôi khi rất thống khổ, giống hồ sâu, có đôi khi thật kịch liệt, thì như sóng
dữ, có đôi khi thật mờ mịt, thật trống rỗng…
Nhưng mà ở đôi
mắt đó, khi mà ta không chú ý, thường xuyên tỏa ra hàng ngàn loại cảm
xúc, hàng vạn loại thần thái, chậm rãi đem Ô Thiến Thiến quấn quanh, vây quanh, đến lúc nàng đắm chìm ở bên trong, cũng không thể chạy thoát
được nữa.
Trái tim rơi vào tay giặc!
Sở Dương đi rồi,
chính mình tiếp quản vị trí Sở Diêm Vương, mỗi khi xử lý một việc, đều
cảm nhận them một cách sâu sắc những việc mà Sở Dươngđã làm: Hắn đã làm
tốt nền móng trụ cột, mà mình làm vẫn còn có chút địa phương không thỏa
đáng, lo trước lo sau… Như vậy, lúc hắn xử lý những việc này, thì phải chịu bao nhiêu áp lực? Phải dùng sự quyết đoán cỡ nào? Cần hao phí bao
nhiêu tâm trí…
Đi đến Thượng Tam Thiên, mới biết được sự thông thái lúc trước của Sở Dương.
Toàn bộ mọi thứ, hắn đều đã nói một cách rành mạch, chính là tình thế
hiện tại của Cửu đại chúa tể thế gia, lúc ấy hắn đều từng nói giỡn, nhắc tới rồi.
“Một núi còn khó chứa hai hổ, huống chi Cửu đại chúa
tể không có kẻ đứng đầu? Cửu đại thế gia lục đục với nhau, đó là việc có thể khẳng định.”
Cao thủ ở Cửu Trọng Thiên nhiều như mây, dùng hai mắt mà nhìn, thì không thấy cuối.
Lúc ấy Sở Dương cũng đã nói.
“Ai biết rốt cuộc trên đời này rộng lớn cỡ nào, rốt cuộc có dạng cao
thủ gì? Cao thủ dạng gì mới có thể độc tôn thiên hạ? Đây đều là những
câu hỏi khó giải, không đến một mức nhất định, thì sẽ vĩnh viễn không
biết những thứ ở sau đó.”
“Ở Hạ Tam Thiên Vương cấp chính là
trời; Nhưng ở Trung Tam Thiên thì sao? Nơi hội tụ tất cả tinh anh chân
chính như Thượng Tam Thiên, thì sao? Cái gọi là quân cấp thánh cấp trong truyền thuyết, thì có khả năng gì? Chí tôn, thì thế nào? Chí tôn phía
trên, làm sao biết là không có người cao hơn? Trời vô tận đầu, như vậy,
sao có thể có cuối? Nếu vô tận đầu, như vậy chung cực là cái gì đâu?”
Ô Thiến Thiến nghĩ tới lúc Sở Dương nói chuyện khi trước, thậm chí có chút ngây ngốc.
Sở Dương, ngươi hiểu được thật nhiều.
Sở Dương, Thiến Thiến rất nhớ ngươi.
Sở Dương, ngươi đang ở đâu?
Ô Thiến Thiến căn bản không có nghĩ đến, ngay tại giây phút nàng cùng
Phong Vũ Nhu bước vào Hắc Tùng Lâm, Sở Dương mặc quần áo màu đen, cũng
đang lặng lẽ đi ra khỏi Hắc Tùng Lâm.
Cũng có thể nói rằng, nàng đã cùng Sở Dương… Gặp thoáng qua.
Nàng đi đến lần này, chính là đi tới phương hướng mà Sở Dương đến, hoặc là sẽ lệch đi.
Nhưng mà lần này Sở Dương đi, lại đúng là con đường mà Ô Thiến Thiến đã đi đến đây, tuyệt không lệch lạc!
Lộ tuyến của hai người hoàn toàn trùng hợp, nhưng phương hướng lại hoàn toàn trái ngược nhau.
Đây không thể không nói là một loại tiếc nuối, đối với người có tình
cảm mà nói, càng không thể không nói, đây là một loại bi ai.
Phong Vũ Nhu lẳng lặng đi ở phía trước, nàng là một nữ tử ôn nhu uyển
chuyển hàm xúc, cảm giác được đồ đệ mình hình như có chút thất hồn lạc
phách, nàng cũng không nói gì thêm, trong lòng hơi hơi thở dài một hơi.
Người đệ tử này, thiên tư rất tốt, vượt ra khỏi đoán trước của chính
mình; trí tuệ rất tốt, cũng vượt ra khỏi kỳ vọng của Nguyệt Linh Tuyết;
nghị lực cùng tâm tính, lại vượt ra khỏi mong muốn của hai người.
Luyện
công tốc độ cực nhanh, cũng càng làm cho hai người thêm vui mừng quá
mức, có thểnói là kỳ tài mà Cửu Trọng Thiên vài vạn năm nay cũng không
hề có!
Hơn nữa, trong cơ thể nàng, hình như được ông trời ban cho huyền âm chân khí, lại niềm vui ngoài ý muốn, mừng như điên.
Chỉ tiếc, trái tim của người đệ tử này, cũng đã không còn trong lồng
ngực, mà đã cột chặt vào người một người thanh niên nào đó mà nàng không muốn nói tên.
Cô gái như thế, một khi đã yêu, chính là yêu suốt đời.
Càng là cô giá như vậy, càng là si tình không hối hận; càng si tình không hối hận, thì lại càng dễ gặp tổn thương, bi kịch…
Bằng lực lượng tinh thần của Phong Vũ Nhu, nàng không cần quay đầu lại, không cần dùng ánh mắt xem, cũng có thể cảm nhận được rõ ràng lúc này
bên trong đôi mắt của Ô Thiến Thiến, là sự nhớ nhưng sâu sắc cùng vô
cùng buồn bã.
Lòng của ngươi, đang bay ở nơi nào?
Phong Vũ Nhu hơi hơi thở dài.
“Thiến Thiến.”
“Sư phụ, đệ tử đây ạ.”
“Lại nghĩ tới hắn?”
“… Phải”
“ Rốt cuộc hắn là ai?”
“… Sư phụ tha tội, đệ tử… Không thể nói…!”.
Chương 918: Ta tin tưởng hắn!
“Nha đầu ngốc.” Phong Vũ Nhu khẽ trách một câu, lập tức nghĩ tới cái gì
nói: “Như thế…Cũng tốt, lòng có nhớ mong, hơn nữa trong lòng yêu say
đắm không hối hận, có một chút cố chấp như vậy, đối với luyện công mà
nói, cũng là một chuyện tốt, phần si tình này có thể chỉ dẫn ngươi, đi
dần vào Hữu tình thiên đạo,…” “Hữu tình thiên đạo?” Ánh mắt đẹp của Ô
Thiến Thiến sáng ngời.
“Thiên đạo hữu tình!” Phong Vũ Nhu nhìn
nhìn Ô Thiến Thiến có chút trìu mến, nói: “Người đời thường nói, thiên
đạo vô tình! Những lời này, không phải không có đạo lý, tang thương biến hóa, sinh lão bệnh tử, tất cả đều là tự nhiên bình thường như thế.
Ngay cả hàng tỉ người ở nhân gian đồng thời gặp, Thương thiên cũng sẽ không
mở to mắt quan tâm trông nom.
Chính là hờ hững, vô tình, vận chuyển pháp tắc thiên địa, ngay cả khi lòng hiếu thảo của ngươi rung động trời đất, ngay cả khi ngươi là anh hùng cái thế, ở bên trong mắt của Thiên đạo,
cũng chỉ là một hạt cát bụi.”
“Cho nên nói thiên đạo vô tình!
Cách nói mặc dù có lý, nhưng người nói thiên đạo vô tình, lại có cùng
một đặc điểm, thì là tự tư! Hắn coi chính mình quá nặng, coi nhân sinh
quá nặng.
Hắn luôn nghĩ đến: Nếu trời xanh có mắt, ta cực khổ nhiều như
vậy, vì sao mặc kệ? Nếu trời xanh có mắt, vì sao không giết hết mọi
người xấu? Nói cách khác, người như thế đem chính mình coi là gì: Phải
biết rằng, một người gặp chuyện thì ngay ở trong mắt của người khác,
cũng như là chuyện của súc vật vậy, không quan tâm chút nào, ngươi làm
sao lại có thể có hy vọng xa vời rằng những gì chính mình trải qua được
Thương thiên nhìn ở trong mắt, nghĩ trong lòng.
Cùng ra tay trợ giúp?”
“Thiên đạo hữu tình, hắn mong muốn cho toàn bộ sinh linh tồn tại kéo
dài, toàn bộ thế giới thay đổi mà không phải là một người hay một vật.
Hắn chú ý đến sự cân bằng của nhân gian…”
Phong Vũ Nhu nói: “Ngươi rõ chưa?”
Ô Thiến Thiến lắc đầu có chút ngơ ngẩn: “Đệ tử ngu dốt, đối với lời của
sư phụ con chỉ hiểu được một nửa trong đó.” “Hiểu được một nửa là tốt
nhất.” Phong Vũ Nhu nói: “Vậy ngươi hiểu được cái gì?”
Ô Thiến Thiến nói: “Đệ tử hiểu được, Thương thiên cùng đệ tử giống nhau, có tình cảm có vướng bận.”
“!” Phong Vũ Nhu có chút hoảng sợ.
Những lời này của Ô Thiến Thiến nghe có chút ngây thơ, tựa như là thuận miệng nói ra, nhưng Phong Vũ Nhu nghe thấy, lại giống như được Thể hồ
quán đính.
Chính là một câu nói kia của Ô Thiến Thiến, tựa như
thắp sáng ở trước mặt nàng một đường nối thẳng trời đất, vì nàng vốn
tưởng rằng đã chạy tớiđiểm cuối của con đường võ đạo, lại xuất hiện ánh
sáng ở nơi xa.
Tuy rằng xa không thể chạm, nhưng rõ ràng tồn tại!
Thương thiên giống như ta!
Ta tức là thiên!
Thiên tức là ta!
Trong lòng Phong Vũ Nhu chấn động, đè nén lòng kinh hãi của mình, hít
một hơi, nói: “Ngươi, tốt lắm! Ngươi phải nhớ kỹ chuyện mà hôm nay ngươi nói.”
Ô Thiến Thiến có vẻ mờ mịt không rõ chuyện gì xảy ra, Vũ
Nhu tiếp tục bước đi tới trước, thản nhiên nói: “Thiến Thiến, nếu có một ngày, ngươi tới trình độ cao thâm rồi, lại phát hiện năm tháng vô tình, người ở trong lòng ngươi, đã biến thành một lão già, hoặc là đã biến
thành một ngôi mộ cỏ mọc xanh… Ngươi sẽ như thế nào?” Trên mặt Ô Thiến Thiến lộ ra một vẻ tin tưởng, tràn đầy tin cậy nói: “Sẽ không, sư phụ,
hắn chỉ biết đi xa hơn so với ta, đi được rất cao! Tuyệt đối sẽ không bị ta kéo xuống.
Ta chỉ có thể cố gắng trăm vạn lần, mới có thể miễn cưỡng làm cho mình không cách quá xa hắn, nhìn không thấy bóng dáng của hắn.
Không cho khoảng cách giữa hai bên ngày càng xa hơn.”
Phong Vũ
Nhu nhẹ nhàng cười, từ chối cho ý kiến nói: “Ngươi đối với hắn tin
tưởng, nhưng thật ra vô cùng lớn.” Ô Thiến Thiến mỉm cười đồng ý: “Hắn
không thể làm cho người khác không tin tưởng hắn!” Phong Vũ Nhu nở nụ
cười.
Nàng nghĩ rằng, đệ tử có mình cùng Nguyệt Linh Tuyết hợp
lực dốc lòng dạy dỗ, cũng có vô số thiên tài địa bảo giúp đỡ, dạy dỗ
được đệ tử, tuyệt đối sẽ không thua kém bất cứ kẻ nào!
Hoặc là
toàn bộ Cửu Trọng Thiên, chỉ có tên đệ tử của hai lão quái vật tự tâng
bốc kia có thể so sánh được, chẳng qua xét thấy thiên phú kinh thiên của Ô Thiến Thiến, đệ tử của hai lão quái vật kia chắc cũng sẽ không mạnh
hơn bao nhiêu…
Ở trong mấy tháng ngắn ngủn, Nguyệt Linh Tuyết đã dùng bí pháp đem tu vi cùng tinh thần thần hồn của Ô Thiến Thiến,
tăng từ Võ Tôn cửu phẩmđỉnh lên tới quân cấp thất phẩm!
Đây là
một kết quả làm cho bất cứ kẻ nào đều nghẹn họng nhìn trân trối không
thể tin được! Tăng lên như vậy, chỉ có thể nói là nghịch thiên!
Hơn nữa, lúc này đây hai vợ chồng đến đông nam, đúng là đến tìm kiếm
một thứ linh dược, nếu vị linh dược này tới tay, hai người hợp lực, có
thể làm cho tu vi của Ô Thiến Thiến trong thời gian ngắn nhất, tăng lên
tới thánh cấp!
Chỉ cần thêm chút lịch lãm, là có thể một mình hành tẩu giang hồ.
Người trong lòng của Ô Thiến Thiến, không có danh sư dạy dỗ, cũng không có thế lực cường đại, vậy thì càng không có thiên tài địa bảo! Lại có
thểđem Ô Thiến Thiến quăng lại thật xa phía sau?
Những lời này, Phong Vũ Nhu chỉ cho rằng là chê cười.
Nhưng nàng tuyệt đối sẽ không nghĩ tới, những lời Ô Thiến Thiến nói, chính những lời nói thật!
Hai thầy trò đi ra Hắc Tùng Lâm, theo thẳng trên lưng núi, nhìn trời
mênh mông dưới ánh trăng trên núi, trong lòng Phong Vũ Nhu yên lặng nói: “Cửu Kiếp kiếm chủ còn không có xuất hiện, Cửu đại gia tộc, làm sao có
thể loạn trước?”
Đột nhiên nghe thấy Ô Thiến Thiến hỏi: “Sư
phụ, ở trên đời này, cảnh giới cao nhất là cảnh giới gì?” Phong Vũ Nhu
ngẩn ra: “Cảnh giới cao nhất?”
Ô Thiến Thiến nói: “Vâng.
Phong Vũ Nhu nói: “Không có cảnh giới cao nhất.”
Ô Thiến Thiến nói: “Năm đó, đệ tử từng nghe người ta nói nói, Chí tôn,
chưa hẳn đã là vô địch, phía trên chí tôn, chỉ có trời mới biết còn có
bao nhiêu cảnh giới không biết…”
Lần này Phong Vũ Nhu mới là
thật sự kinh sợ, vừa quay đầu, nhìn Ô Thiến Thiến, thanh âm nghiêm túc:
Là ai nói những lời này?!” Cùng thời điểm đó Sở Dương cùng đám người
Ngụy Vô Nhan, đã đến Bạch Sa Độ.
Mọi người đã đợi mỏi con mắt từ lâu.
Nhìn thấy Sở Dương đã đến, đều vô cùng vui mừng.
Mọi người đối với việc Sở Dương có thể lừa gạt được Dạ Võng Nhiên, đều
cảm thấy không thể tưởng tượng được.
Cảm thấy trên người vị tiểu lão
đệnày quả thực là tràn ngập thần bí.
Nhưng tất cả mọi người đều không hỏi bất cứ đều gì.
Vạn Nhân Kiệt có chút hưng phấn, nói: “Chuyện này đúng là náo nhiệt, đêm qua chúng ta vọt vào Dạ gia…”
“Ngừng!” Sở Dương giơ tay cắt đứt lời hắn: “Không cần nói chuyện này,
bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, đối với bất cứ kẻ nào, cũng không được
nói.
Chuyện này chúng ta cũng không biết bất cứ điều gì?” Vạn Nhân Kiệt
lập tức tỉnh ngộ, nói: “Đúng, đúng thế, mọi việc cẩn thận vẫn hơn.” Ngụy Vô Nhan cười lạnh ở một bên, nhìn ba huynh đệ Vạn Nhân Kiệt, nói một
cách hèn mọn: “Thành sự không có…” Liền ở…
Bao Bất Hoàn tức giận nói: “Có phải ngươi muốn nói chúng ta bại sự có thừa hay không?”
Ngụy Vô Nhan cười hắc hắc quay đầu đi.
Vạn Nhân Kiệt Thành Độc Ảnh cùng Bao Bất Hoàn trợn mắt nhìn Ngụy Vô Nhan.
Mùi thuốc súng mười phần.
Sở Dương đau đầu vô cùng.
Trải qua một trận chiến đêm qua, thần hồn của Kiếm Linh bị hao tổn nghiêm trọng, nhất định phải tĩnh dưỡng một thời gian ngắn.
Sở Dương có thần hồn lực lớn như vậy nhưng lưu lại chẳng để làm gì, liền làm cho Kiếm Linh dùng khôi phục thần hồn.
Hiện giờ đến nơi này có thể nói là đã cách xa nguy hiểm, nhưng đối mặt bốn người như vậy, Sở Dương lại vô kế khả thi.
Bốn người này tựa như là đối đầu trời sinh, ở cùng một chỗ không hơn
một phút, là có thể cải vả, nếu mình không ở trước mặt, có thể ra tay
đánh nhau.
Đây cũng không phải là kế lâu dài.
Đi vài ngày dọc theo Bạch Sa Độ, loại tình huống này càng ngày càng kịch liệt.
Sở Dương cũng càng ngày càng chau mày.
Trong mấy ngày nay Sở Dương rốt cục phát hiện ra: Ngụy Vô Nhan thật ra
cũng không có gì, vị đệ nhất Huyết thù luôn luôn ít xuất hiện.
Nhưng, ba huynh đệ Vạn Nhân Kiệt cùng Thành Độc Ảnh Bao Bất Hoàn đều là
dân liều mạng coi trời bằng vung, to gan lớn mật, làm việc gì cũng không kiêng nể.
Chỉ tại buổi chiều ngày đầu tiên, gặp được một đội
Tiểu mã đội, bất chấp tất cả liền xông tới, đem mấy thớt ngựa cướp trở
về, mọi người mỗi người một con, rõ ràng còn dư lại hai thất.
Sở Dương không kịp ngăn cản thì việc này đã kết thúc rồi.
Vài tên nam giới bị đánh xuống ngựa dập đầu như bằm tỏi cầu xin tha
thứ, sau đó tè ra quần chạy đi, ngày thứ hai, một đoàn ngựa thồ hộ tống
một chiếc xe ngựa nào đó mà đến, chính là một tổ chức Huyết thù nhận
treo giải thưởng, hộ tống nhân viên đi đường.
Vạn Nhân Kiệt nhìn thấy Sở Nhạc Nhi cưỡi ngựa mệt chết đi được thì có chút đau lòng, hiện giờ vừa
thấy xe ngựa, lập tức giục ngựa phóng tới, đứng ở giữa đường, hét lớn
một tiếng:” Vừa thấy Âm Dương Kiều, một kiếm Âm Dương Kiều…”
Chiêu bài còn chưa nói hết thì một đội Huyết thù này đã tè ra quần, nhảy từ trên lưng ngựa xuống, quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Âm Dương Kiều ta cái móa! Đây chính là một vị Diêm vương sống, sau đó
nghe được Vạn Nhân Kiệt muốn một chiếc xe ngựa, lại lực thân đem người
trong xe ngựa đuổi xuống, đem xe ngựa cẩn thận quét dọn một lần, thay
chăn đệm mới, rồi mới cung kính đem xe ngựa lại đây.
Vạn Nhân
Kiệt không thấy có cái gì không ổn, phất phất tay cho bọn họ cút đi, sau đó rất yêu thương đem Sở Nhạc Nhi đưa vào trong xe ngựa…
Đối với hành động cướp bóc này, Sở Dương cùng Ngụy Vô Nhan không thể nói gì được.
Nhưng ba người Vạn Nhân Kiệt đã sớm quen với việc này, đã tập mãi thành thói quen, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Cái này đã là gì? Cướp của bọn hắn mà không giết người thì chính là cho bọn hắn thể diện… Nếu đổi
cái vị trí, chúng ta ở phía yếu hơn, chỉ sợ đã bị chém như chém rau
rồi…”
Thành Độc Ảnh lực gật đầu đồng ý: “Thế giới này, vốn là cá lớn nuốt cá bé”
Bao Bất Hoàn hùa theo mạnh mẽ: “Tứ đệ, Đại sư huynh cùng Nhị sư huynh nói đúng…” Ngụy Vô Nhan trợn trắng mắt không nói gì.
Sở Dương thấy không hợp, đành phải chui vào trong xe ngựa làm bạn Sở Nhạc Nhi, đi đến lúc này đã không thể cứu vãn được.
Đám người Vạn Nhân Kiệt đi một chặng đường, cướp bóc một chặng đường.
Khi tới bến tàu Bạch Sa Độ, đội ngũ đã mở rộng đến đến khoảng mười chiếc xe ngựa, trên dưới một trăm con tuấn mã…
Di chuyển một cách rầm rộ.
Nhìn thấy rầm rộ như thế, Sở Dương không thể không thừa nhận: Cái nghê
cướp bóc, mặc dù có nhất định phiêu lưu, nhưng chỉ cần thực lực mạnh mẽ, đây mới là cách làm giàu nhanh nhất, nhìn đoàn xe ngựa rầm rộ này, đây
chỉ là thành quả trong thời gian ba ngày ngắn, đã là lượng tài phú mà
người bình thường tích góp cả đời cũng không có được…
Bạch Sa Độ, bến tàu.
Cuối cùng cũng đến nơi có người ở.
Đối diện chính là địa bàn của Hoàng gia, bên này lại là lãnh địa của
Tiêu gia.
Đò đang đưa người qua sông, trên bờ còn có mấy chục người
đangđợi…
Đối với tình huống như thế, Vạn Nhân Kiệt lại giống
như thi nhân, cảm khái một câu: “Bên kia máu lửa tận trời, bên này ca
múa mừng cảnh thái bình… Thật sự là thế sự nếu như quân cờ.”
Những lời này làm cho Ngụy Vô Nhan cười lăn lóc ngay tại chỗ.
Nơi này cũng chỉ có mấy cái thuyền, vài người mà thôi: đã không có khèn sáo hay trống đàn, cũng không tiếng ca nhảy múa, tại sao lại là ca múa
mừng cảnh thái bình? Mà… Cho dù là ca múa mừng cảnh thái bình, nhưng
thế sự như quân cờ thì dùng ở trong này làm gì?!.
Chương 919: Băng phong tam thiên lí
Bến đò Bạch Sa Độ.
Bạch Sa Giang sóng gió ngập trời, mãnh liệt
bay qua, ngay ở trước mắt.
Khoảng chừng nghìn trượng rộng, bến đò này,
chính là chỗ dòng nước tương đối bằng phẳng.
Bến đò có một đám người mặ áo quần màu vàng, lui tới, đi lại vội vàng, đó là người của Hoàng gia.
Còn có một phần người lui tới, lại mặt áo quần màu đen, cũng là người của Tiêu gia.
Hiện tại hai đại gia tộc mâu thuẫn rất lớn, thường xuyên phát sinh
chiến tranh, nhưng ở bến đò này, cũng là nước giếng không phạm nước
sông.
Xem một đám khách hàng lớn đi đến, hai người áo vàng cùng hai
người áo đen đồng thời đón lấy.
“Các vị muốn sang sông phải
không?” Một người trung niên áo vàng nhìn năm người trước mặt, lại nhìn
hơn một trăm ba mươi con ngựa, mười lăm chiếc xe ngựa lớn ở phía sau năm người này, có chút tim đập mạnh và loạn nhịp không chừng.
Nếu
toàn bộ mấy thứ này phải chở sang sông, cho dù một nhà trong hai nhà đều ăn không được.
Nơi này chỉ là một bến đò nhỏ mà thôi…Bốn người nhìn
nhau, trong lòng đều đã có chủ ý: Hợp tác.
“Vô nghĩa! Không qua sông thì chúng ta đến nơi khỉ ho cò gáy này để chọn con dâu sao?” Vạn
Nhân Kiệt đảo cặp mắt trắng dã, nói to tiếng.
“Vị tiền bối này nói chuyện tốt nhất nên cân nhắc trước.” Người chủ trì của Tiêu lạnh lùng nói.
Vạn Nhân Kiệt nhe răng cười ra tiếng, vừa ra tay, Ba~ một tiếng: Cách
ba trượng xa, tên người của Tiêu gia này đã bị hắn dùng tay vỗ cho một
cái ngã lăn ra đất: “Ranh con! Ta dùng mặt ngươi để cân nhắc cân nhắc!”
Thanh âm vang lên bang bang, bất kể là người của Hoàng gia vẫn là người
của Tiêu gia, đều rút ra bội đao.
Hai tay Vạn Nhân Kiệt khoanh
trước ngực, cười lạnh hắc hắc, Thành Độc Ảnh cùng Bao Bất Hoàn cũng cười không có ý tốt, đi lên phía trước nói: “Tính sao, muốn đánh nhau phải
không?” Sở Dương thấy tình thế không ổn, vội vàng nhảy từ trong xe ngựa
ra.
Hiện tại trong lòng Sở thần y rất hối hận.
Mang
theo ba huynh đệ này người, quả thực chính là mang theo ba cái phiền
toái thật lớn.
Chỉ cần có ba người bọn họ đi theo, cho dù là không có
phiền toái, cũng có thể có phiền toái tìm đến.
Đây là ba tên sợ cho thiên hạ không loạn.
Trừ bỏ rất tôn kính rất trân trọng, cũng có chút kính sợ đối Sở Dương,
chính là cẩn thận trân trọng đối Sở Nhạc Nhi.
Về phần đối những người
khác,đó là Thiên Vương thì lão tử cũng không thèm chịu nể mặt mũi, đây
là tới nhờ thuyền của người ta để sang sông, kết quả chưa nói hết ba câu đã rút dao sẵn sàng giết người rồi.
“Ách, các vị các vị, không được tức giận.” Sở Dương mặc áo đen có vẻ tiêu sái, mặt như quan ngọc,
bước từng bước ra khỏi xe ngựa, mọi người chỉcảm thấy hai mắt tỏa sáng.
Sở Dương chắp tay sau lưng, bày làm ra một bộ phong độ của công tử thế
gia, cười ha hả rồi nói: “Tất cả mọi người là người một nhà, không nên
hiểu lầm.” Lúc hắn nói chuyện, hai mắt khẽ nâng, nhìn thẳng, tuy rằng
tươi cười thân thiện nhưng cũng là cao cao tại thượng.
“Vị công tử này là” Người Hoàng gia nhìn Sở Dương đầy nghi ngờ.
“Ta họ Sở.” Sở Dương thản nhiên nói: “Hoàng Hà Liễu công tử hết bệnh
chưa?” “Thì ra là Sở thần y!” Đại hán kia của Hoàng gia lập tức nghiêm
nghịkính nể, trụ đao quỳ rạp xuống đất: “Không biết là Sở thần y đã đến, Hoàng Đại Đao xin chào thần y.” Sở Dương cũng ngây ngẩn cả người.
Không thể tưởng tượng được ở Hoàng gia, đối với mình lại có lễ ngộ như thế.
“Cái gì Sở thần y” Hán tử áo đen đứng lên, giận dữ nói: “Cho ta…”
“Chậm! Tiêu huynh.” Hoàng Đại Đao vội vàng nhảy tới, đưa hắn lôi qua một bên, ở nói ở bên tai hắn mấy câu: Vẻ mặt đại hán áo đen kia còn có chút khó chịu: Hoàng Đại Đao lại nói vài câu, rốt cuộc miễn cưỡng gật gật
đầu.
Vung tay lên, mang theo người áo đen đi rồi.
Hoàng Đại Đao cung kính tiến đến: “Sở thần y, ta đã đem thuyền của Tiêu
gia cũng thuê xuống nhưng nếu đem toàn bộ mấy thứ này đều chuyển qua
sông, chỉ sợ phải đi hai chuyến”
Sở Dương nói: “Không sao, hai
chuyến thì hai chuyến.
Hoàng Đại Đao, ngươi xem mấy ngựa này ra sao? Để
lại vài con cũng không sao.”
Hoàng Đại Đao hoảng sợ, nói: “Tiểu nhân không dám.” Không biết Hoàng Đại Đao dùng biện pháp gì hoặc là
giao ra giá lớn gì, con thuyền của Tiêu gia cũng đều nhích lại gần, mọi
người đồng tâm hợp lực, đem ngựa cùng xe ngựa lôi lên thuyền lớn.
Bên này chỉ còn lại có hơn bốn mươi con ngựa cùng năm sáu chiếc xe ngựa.
“Những thứ còn lại cũng không cần rồi!” Sở Dương vung tay lên: “Hoàng
đại đao, ngươi hộ tống chúng ta đi, như vậy cũng sẽ không thu phí, ngươi cùng các huynh đệ ở đây phân đi.” Hoàng Đại Đao từ chối không được,
đành phải nhận lấy.
Thuyền lớn nhổ neo xuất phát đến giữa sông.
Đám người Sở Dương đứng ở tầng thứ hai trên bong thuyền, dựa vào lan
can nhìn ra xa, chỉ thấy phương xa nước sông cuồn cuộn vô tận, sóng cuồn cuộn dâng lên, mênh mông rộng rãi, nước chảy liên tục.
Lập tức tất cả mọi người đều cảm thấy thoải mái.
Sở Nhạc Nhi ôm ở trong lòng Sở Dương, nhìn ở xa xa bầu trời mặt nước
cùng một màu, mái tóc bay múa hỗn độn ở trong gió sông lạnh thấu xương,
hai mắt cũng híp lại, không biết suy nghĩ cái gì, thật lâu sau, mới nhẹ
giọng nói: “Đại ca, mỗi ngày cha ta ở trong chốn giang hồ lung tung như
sóng vậy, ở nơi khỉ ho cò gáy như vậy, tìm thuốc cho ta…” Tiếng nói
nhỏ nhẹ, thế nhưng lại tràn đầy nổi nhớ.
Trong lòng Sở Dương
thở dài, nói: “Cho nên, ngươi phải mau khỏe lên, ngươi đã khỏe, tam thúc sẽ không phải chịu đau khổ tra tấn nữa…” Sở Nhạc Nhi gật gật đầu thật mạnh.
Sở Dương nhìn dòng sông, lặng yên nói: “Đại ca, ngươi thấy được không?”
Vạn Nhân Kiệt sửng sốt, hỏi: “Nhìn thấy gì?” Sở Dương nói: “Nước sông
này, cuồn cuộn mà đến, lay động mà đi, không có gì có thể cản trở, không có gì mà không phá nổi, tự nhiên như vậy, liền mất đi hết thảy, ngay cả núi đá ngăn cản nó một lúc, cũng không thể ngăn cản lâu dài…, cái này chẳng lẽ không phải lí chí của võ học? Chỉ cần hậu lực mạnh mẻ thì bất
kể gian nan hiểm trở như thế nào, đều có thể qua được.
Bởi vì bọn họ
không chỗ cố kỵ.
Vạn Nhân Kiệt đã trầm mặc một lát, nói: “Ý của Tứ đệ là?”
Sở Dương nói: “Ba người các ngươi, vừa mới tăng lên tu vi, không thể đi ở bên cạnh ta.
Ta ở bên người các ngươi, trong lòng các ngươi có lo
lắng, cho nên, liền không thể tăng lên tu vi tinh thần, không đạt được
cảnh giới chí tôn.
Chỉ có xa cách ta, ở trong trời đất vô hạn thoải mái
xông pha, mới có thể lĩnh ngộ đến chí tôn tâm niệm, lĩnh ngộ đến thần
tủy của cấp độ này.”
Vạn Nhân Kiệt cùng ba người Thành Độc Ảnh đều yên lặng không nói gì.
Bao Bất Hoàn nói: “Nhưng mà Tứ đệ đi một mình, chúng ta không thể yên tâm? Tối thiểu, cũng phải hộ tống Tứ đệ đến nơi.”
Sở Dương cười nói: “Cuộc sống ở thế gian này, khi nào không phải tràn
đầy nguy hiểm? Nếu ba vị ca ca muốn bảo vệ ta, như vậy, chỉ có thể bảo
vệta mãi cho đến khi ta chết già mà thôi”.
Ba người cùng nhau im lặng.
“Nói sau, còn có Ngụy Vô Nhan Ngụy huynh đi theo ta, tuyệt đối sẽ không có nguy hiểm gì.” Sở Dương thản nhiên nói: “Sang năm, khi mùa xuân ấm
áp hoa nở, ta sẽ ở xuất hiện ở Vạn Dược Đại Điển ở Gia Cát tộc.”.
“Vạn Dược Đại Điển.” Ba người Vạn Nhân Kiệt chấn động.
“Một khi đã như vậy, sau khi ra khỏi Hoàng gia, chúng ta liền tạm biệt
Tứ đệ, sang năm khi mùa xuân ấm áp hoa nở, chúng ta gặp lại ở gia tộc
Chư Cát.” Thành Độc Ảnh quả quyết nói.
Sở Dương thản nhiên nở nụ cười.
“Vậy ngươi phải chiếu cố kỹ Nhạc Nhi.” Vạn Nhân Kiệt có chút không nỡ, nhìn nhìn Sở Nhạc Nhi.
“Yên tâm đi.” Sở Dương vỗ vỗ bả vai hắn.
Mọi người im lặng không nói gì, chính là đón gió đứng lặng im.
Thuyền lớn theo gió vượt sóng, một đường đi tới.
Thật lâu sau, trên mặt sông tựa như truyền đến một luồng hàn ý mơ hồ.
“Lạnh quá!” Sở Nhạc Nhi hướng trong lòng ngực Sở Dương rụt lại.
“Thời tiết mùa thu như thế, tại sao có thể rét lạnh như vậy? Mới vừa rồi còn mới mát mẻ mà thôi”
Sở Dương buồn bực nói.
“Sở thần y, cẩn thận.
Có cao thủ đang vượt sông!” Phía dưới, truyền đến tiếng gào của Hoàng Đại Đao.
Sở Dương ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện sắc mặt đám người Ngụy Vô Nhan
đều trầm trọng, ánh mắt nhìn chăm chú vào phía dưới sông.
Hàn ý càng ngày càng dày đặc.
Sở Dương hít một hơi, vận khởi thuần dương tu vi, bảo vệ Sở Nhạc Nhi.
Ngay vào lúc này, một cái thanh âm trong sáng, tựa như ở chỗ cực kỳ xa xôi, giương giọng quát: “Băng phong tam thiên lí!”
Thanh âm này rất xa xôi, căn bản không thấy rõ người nói chuyện ở nơi nào.
Nhưng ngay tại giờ khắc này, nảy sinh biến đổi.
Toàn bộ mười dặm mặt sông đang cuộn sóng, đột nhiên bốc lên một trận sương trắng nồng đậm.
“Thật là lợi hại!” Ngụy Vô Nhan than một tiếng sợ hãi.
Ngayrước mắt bao người, nguyên một con sông, lại phát ra tiếng ken két, tốc độ chảy càng ngày càng chậm, chẳng qua là trong thời gian một cái
hô hấp, nguyên con sông từ trên xuống dưới, lại có thể ngưng kết toàn bộ thành một khối băng lớn!
Mà con thuyền chở đám người Sở Dương, liền bị đóng băng ở trong nước.
Gió từ trên cao thổi xuống vẫn mang theo sự mát mẻ của mùa thu, mang
theo độ ấm của mặt trời, nhưng dưới chân đã biến thành sông băng ngàn
dặm!
Cách đó không xa, nước sông vẫn hiện ra hình dạng như cũ,
cũng đã trở thành thể rắn.
Ngay cả sóng lớn ngập trời, cũng thành băng
trông rất sốngđộng.
Mọi người đồng thời hút vòa một ngụm khí lạnh.
“Đây là có người dùng vô thượng thần công, trong nháy mắt đóng băng
nguyên con sông!” Sắc mặt Ngụy Vô Nhan trắng bệch: “Người nào thậm chí
có thần công thông thiên triệt địa cỡ này?!”.
Vào giờ phút này, trong đầu mọi người đều có ý tưởng giống như Ngụy Vô Nhan: Đây là người nào?!
Đây, vẫn là người sao?!
“Nhìn bên kia!” Vạn Nhân Kiệt đột nhiên kêu một tiếng, chỉ một ngón tay, hai con mắt gần như rớt ra khỏi hốc mắt.
Sở Dương quay đầu nhìn lại, hai mắt cũng nhịn không được lồi ra bên ngoài một đoạn.
Chỉ thấy có một thân ảnh thản nhiên, một thân áo trắng, đang từ từ lướt qua trên mặt sông, khối băng đã biến thành thể rắn phập phồng sóng
sóng, nâng thân hình người này, giống như trượt băng từ phương xa tiến
đến, một bên trượt, một bên trên tay còn làm động tác gì đó.
Thân ảnh người này tốc độ thoạt nhìn rất chậm rất tao nhã, thật ra lại
cực nhanh: Chính là trong nháy mắt, thì đã đến trước mắt mọi người.
Sở Dương tập trung nhìn lại, chỉ thấy đạo nhân ảnh này lại là một vị
thanh niên áo trắng như tuyết phong thần như ngọc, một đầu tóc đen, đón
gió phất phới, mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt trắng nõn, mang theo một tia thản nhiên ý cười, phong độ thanh tao lịch sự, khí độ xuất trần.
Hắn trượt một đường, một bên hai cánh tay liên tục hoạt động, theo thế
tay hắn, một cái một cái bóng dáng đỏ sẫm như máu liền từ nhảy ra thình
thịch lên trên mặt sông, nhảy vào trong tay hắn, trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.
Trong vòng mấy trăm trượng, vẫn như cũ có
từng cái từng cái hồng ảnh như tre già măng mọc tiến đến, cũng không
biết có bao nhiêu, nhưng đều rơi vào trong tay người này, biến mất không thấy gì nữa.
“Người này đang bắt Vô cốt huyết ngư của Bạch Sa
Giang: Nghe nói con cá này chỉ có ở Bạch Sa Giang, là một loại tinh
khiết âm chi cá, đối với nữ tửtu luyện âm hàn khí, có hiệu quả làm ít
công to, loại cá này ẩn sâu ở chỗ sâu trong nước sông, rất khó bắt giữ,
một khi kinh động, liền chui vào vũng bùn, rốt cuộc tìm kiếm không
đến…Không thể tưởng được người này lại dùng phương pháp như vậy đến
bắt, nhìn bộ dạng hắn như vậy, một lần bắtđâu chỉ ngàn vạn con? Quả
nhiên là quá xa xỉ một ít…”
Ngụy Vô Nhan hút một hơi lãnh khí, nói có chút kinh sợ.
Chương 920: Nguyệt Linh Tuyết
Trong lòng Sở Dương cũng thoáng chấn kinh.
Vô Cốt Huyết ngư chính là 1
loại linh thú dưới nước, cho dù sống một ngàn, một vạn năm thì lớn nhất
bất quá cũng chỉ bằng lòng bàn tay mà thôi.
Loại cá này cũng không khác
Hấp Linh Thánh ngư là mấy.
Hấp Linh Thánh ngư có thể hấp thu thiên địa
linh khí, Vô Cốt Huyết ngư đương nhiên không thể so sáng với Hấp Linh
Thánh ngư, nhưng nếu luận tới công hiệu, cũng chỉ là một lơn một nhỏ mà
thôi.
Hấp Linh Thánh ngư cực kỳ hiếm có, ngàn năm cũng chưa chắc đã phát hiện được 1 con.
Mà Vô Côt Huyết ngư tuy nhiều, nhưng cũng chỉ Bạch Sa
Giang này mới có.
Vô Cốt Huyết ngư thiên tính âm hàn, khi lớn lên, hấp
thụ âm hàn chi khí của địa mạch dưới đáy nước, tích lũy trong cơ thể.
Tuổi thọ càng lâu, âm hàn linh khí trong cơ thể cũng càng nhiều.
Tới một mức độ nhất định, Vô Cốt Huyết ngư sẽ biết sử dụng âm hàn linh khí hóa
thành thể lưu, tràn ngập cơ thể, thây thế xương cốt vốn có, toàn thân
lột xác thành màu đỏ.
Trên thực tế, đến lúc đó mới được gọi là Vô Cốt
Huyết ngư.
Vô Cốt Huyết ngư không có xương cốt, sinh trưởng tới mức toàn thân màu đỏ, bình thường ít nhất cũng phải sống trên 300 năm mới được.
Mà ở phía đối diện, chỉ thấy hồng ảnh đầy trời.Số Vô Cốt Huyết ngư đó,
đâu chỉ có ngàn vạn con? Chỉ sợ sau khi hắn thu hoạch lần này, Vô Cốt
Huyết ngư toàn bộ Bạch Sa Giang này sẽ tuyệt tích hoàn toàn trong 300
năm tới.
Dùng loại thủ đoạn thông huyền này để bắt Vô Cốt Huyết ngư …
người này cũng thật là xa xỉ tới cực điểm.
Vô Cốt Huyết ngư đối với
Thuần Âm chi thể có hiệu quả tu luyện rất tốt.
Vừa nhìn thấy nhiều Vô
Cốt Huyết ngư như vậy, Sở Dương lập tức nhớ tới 2 người: Một là Ô Thiến
Thiến, hai là Mạc Khinh Vũ.
Nếu như 2 nữ tử này tu luyện mà có nhiều Vô
Cốt Huyết ngư phụ trợ, nhấtđịnh tốc độ sẽ nhanh hơn gấp đôi, thậm chí
nhiều hơn.
Chỉ tiếc, người này có thần công thông thiên triệt địa như
vậy, mình cũng không có bổn sựcướp Vô Cốt Huyết ngư từ tay hắn.
Lại nói, Ô Thiến Thiến ở Hạ Tam Thiên, Mạc Khinh Vũ ở Thượng Tam Thiên, nhưng
cũng không biết ở nơi nào.
Cho dù đoạt được rồi, thì cũng chỉ có thể cất trong Cửu Kiếp không gian chờ cơ hội thôi… Đang suy nghĩ thì người này
đã tới gần.
Chỉ thấy hắn đứng giữa lòng sông, 2 tay vừa giương lên, vô
số Vô Cốt Huyết ngư tựa hồ như thiêu thân lao vào lửa, từ bốn phương tám hướng vù vù bay tới, chui vào trong ống tay áo hắn.
Phương xa, ở nơi
gần như bằng mắt thường khó có thể nhìn thấy, vẫn có vô số Vô Cốt Huyết
ngư dồn dập bay tới.
Người này cứ thế đứng giữa lòng sông, ước chừng 1
khắc đồng hồ sau, trên mặt sông không còn Vô Cốt Huyết ngư bay ra nữa,
lúc này mới ngừng lại.
Xoay người nhìn về phía con thuyền của đám người
Sở Dương, khẽ cười nhàn nhạt, gật gật đầu tựa hồ tỏ vẻ xin lỗi.
Mọi
người ngây ra như phỗng, không ngờ không hề phản ứng chút nào.
Người nọ
vẫy vẫy tay, trong lòng bàn tay tựa hồ b*n r* một đạo hồng quang, ầm một tiếng, toàn bộ con sông bỗng nhiên tan băng, nước sông bắt đầu cuồn
cuộn chảy.
Lúc này,thế nước vô cùng lớn.
Ba con thuyền lớn của đám
người Sở Dương lập tức bị nước sông cuốn phăng đi.
Đúng lúc này, người
nọ mỉm cười, phất tay một cái, 3 con thuyền lớn không ngờ lại đứng yên,
tựa hồ không hề di động mảy may, nước sông dưới thuyền ầm ầm vỗ tới,
nhưng không hề ảnh hưởng tới thuyền 1 chút nào.
Người nọ gật đầu, cười
nói: “Xin chư vị chớ trách.
Tại hạ chỉbắt mấy con cá, nên mất chút thời
gian, khiến chư vị bất tiện, xin đừng để ý’’. (text: nói chuyện hay
thật…haizz).
Tất cả mọi người đều không nói lời nào, thầm nghĩ, để ý cái gì mà không để ý? Ngươi xuất thủ lộ liễu như vậy, chúng ta cũng không
phải thiểu não, làm sao dám tìm người gây chuyện? Về phần trách tội
ngươi… đây không phải là nói giỡn sao… Sở Dương ho khan một tiếng, ôm
quyền nói: “Tiền bối cử thoải mái làm việc.
Cũng vừa vặn để chúng ta
tăng thêm kiến thức, đại khai nhãn giới một phen”.
Người nọ cười ha hả,
liếc mắt nhìn Sở Dương một cái rồi quay đầu đi.
Nhưng sauđó hắn lại đột
nhiên ồ lên một tiếng, quay đầu lại nhìn về phía Sở Nhạc Nhi trong lòng
Sở Dương.
Lập tức phất ống tay áo một cái, cả người đã phiêu diêu đáp
xuống thuyền, đi tới trước người Sở Dương.
Sở Dương chỉ cảm thấy mắt hoa lên một cái, trước mặt đã có thêm một người, tiếp đó người này vươn
tay, đặt lên uyển mạch Sở Nhạc Nhi.
Những động tác này, mọi người đều
thấy rõ ràng, nhưng ai cũng cảm thấy giống như đang nằm mơ.
Rõ ràng có
thể nhìn thấy tất cả, nhưng lại không thể nhúc nhích được mảy may. “Thể
chất cô nương này thật kỳ quái”.
Người nọ thoáng nhíu mày, nói: “Cũng là Thuần Âm chi thể, bất quá… lại bị phá hư rồi.
Âm hàn chi khí tán nhập
thần hồn, lẽ ra phải chết từ lâu rồi, làm sao có thể sống tới bây giờ?”
Hai mắt Sở Dương sáng lên: “TIền bối có thể chữa khỏi bệnh cho xá muội?” Thầm nghĩ, người này nhất định là một vị cái thế kỳ nhân không thể nghi ngờ.
Nếu hắn có thể chữa khỏi bệnh cho Sở Nhạc Nhi thì thật sự tốt quá, mình cũng bớt được bao nhiêu khí lực.
Người nọ thu tay về, nhíu mày
trầm tư trong chốc lát, sau đó thản nhiên nói: “Ta không trị được”.
Hắn
dừng lại một chút, nói: “Bất quá, người áp chế thống khổ thần hồn cho
nàng có thểtrị khỏi”.
Sở Dương trong lòng chột dạ, không dám nói thêm
nhiều.
Không ngờ người này phát hiện thần hồn ấn ký của Kiếm Linh lưu
lại khi chữa bệnh cho Sở Nhạc Nhi.
Người nọ nhíu mày, lẩm bẩm nói:
“Người kia là ai? Khả năng không chế lực lượng thần hồn của người này đã đạt tới cảnh giới kinh thế hãi tục… ta còn xa mới bằng…”.
Hắn lắc lắc
đầu, nhìn Sở Nhạc Nhi, ngừng lại một chút, nói: “Trong cơ thể tiểu cô
nương này đã chứa tiên thiên độc… Nếu như trị khỏi bệnh, tu luyện độc
công… nhất định sẽ là thiên tài có một không hai, ngàn năm khó gặp’’.
Hai mắt Sở Nhạc Nhi sáng lên, hỏi: “ Độc công? Rất lợi hại sao?’’ Bạch y nhân mỉm cười: “Lợi hại thiên hạ đệ nhất’’.
Sở Nhạc Nhi vui vẻ cười,
nhìn về phía Sở Dương, lại phát hiện mặt đại ca đang âm trầm, bộ dáng có chút tức giận, không khỏi lè lưỡi, không dám nói tiếp nữa.
Bạch y nhân
mỉm cười nói: “Tuy ta không thể chữa khỏi hoàn toàn cho nàng, bất quá,
giúp nàng tăng cường một chút thể chất thì có thể”.
Nói xong liền vung
tay lên, trong tay xuất hiện hơn trăm con Vô Cốt Huyết ngư.
Hắn bổ xuống 1 trảo, hơn 100 con Vô Cốt Huyết ngư ngay lập tức nổ tung, tụ hợp lại
thành một quả cầu nhỏ trong suốt, lớn bằng ngón tay cái, nằm trong lòng
bàn tay hắn, hương thơm nức mũi.
Hắn đưa tiểu cầu tới trước miệng Sở
Nhạc Nhi, nói: “Ăn nó đi”.
Sở Nhạc Nhi hơi sợ, nhưng vẫn hé miệng, nuốt
tiểu cầu này xuống.
Lập tức người ào trắng điểm một chỉ vào trán Sở Nhạc Nhi.
Sở Nhạc Nhi chỉ cảm thấy một cỗ âm hàn khí nhanh chóng chạy một
lượt khắp cơ thể, khiến cho mình thoải mái, không cách nào hình dung
được, sau đó hòa tan vào đan điền.
Lập tức, trên trán một cỗ lực lượng
ấm áp truyền vào, khiến Sở Nhạc Nhi cảm thấy buồn ngủ, thoáng mềm nhũn,
gục vào trong lòng Sở Dương, chìm vào giấc ngủ. “Để nàng ngủ một giấc,
sau khi tỉnh lại, sẽ không có việc gì nữa”.
Bạch y nhân nhìn Sở Dương,
thoáng đánh giá kỹ một chút, nói: “Ngươi là đại ca nàng?”.
Sở Dương nói: “Đúng”.
Bạch y nhân, lại tiếp: “Ừm… Đáng thương tiểu nha đầu, tiếc là
ta đã thu đệ tử, thương thế của nàng lại không tốt… ta bất lực’’. (Text: ‘’bất lực’’… ha ha ha).
Nói xong lại nhìn Sở Dương, ánh mắt có chút kỳ quái nói: “Độc công, vị tất là tổn người hại mình.Tư tưởng của ngươi có chút thủ cựu.” Sở Dương khẽ cười nhạt, nói: “Một cô nương như hoa như
ngọc, nếu như tu luyện độc công, chunh quy vẫn ảnh hưởng không tốt tới
thanh danh.
Nam tử chúng ta thì không sao cả, nhưng danh tiết nữ tử lại
sẽ bị hủy diệt.
Mà nàng tương lại còn phải lập gia đình.
Thử hỏi, ai dám cưới một độc nữ, giơ tay một cái là ngàn dặm không người?”.
Bạch y nhân hừ một tiếng: “Không ai dám rước, đó là bời vì bọn hắn là phàm phu tục
tử, không xứng với nàng thôi.
Nếu như đã là phàm phu tục tử, thì cần gì
phải để ý tới suy nghĩ của bọn hắn? Nên biết, ý trung nhân thật sự, phải là người nhìn ra vẻ đẹp của nữ tử, cả đời thưởng thức, yêu thương
nào’’. (text: có vợ rồi ăn nói có khác, khặc khặc…) Bạch y nhân mỉm
cười, nói: “Nếu ngươi thật sự yêu quý nàng, thì hãy cho nàng tiền đồ,
để nàng bễ nghễ thiên hạ, oai phong một cõi, chứ không phải dùng thân
phân và tình cảm của người, trói buộc nàng, biến nàng thành nữ nhân bình thường”.
Sở Dương thản nhiên nói: “Cho dù muốn có tiền đồ, thì trước
tiên cũng phải khỏi bệnhđã”.
Bạch y nhân nhìn Sở Dương một hồi lâu, nói: “tiểu huynh đệ hiện tại mới chỉ 18 tuổi, nhưng đã là kiếm đế tứ phẩm.
Tu vi như thế, cổ kim hiếm thấy.
Tương lai thành tựu bất phàm.
Chúng ta
có lẽ sẽ còn cơ hội gặp lại”.
Hắn dừng một chút, nói: “ Nếu là kiếm thì
nên biết, kiếm… phải mài”.
Sở Dương khẽ chấn động trong lòng, lầm bầm
nói: “Kiếm…phải mài”.
Bạch y nhân khẽ nói: “ Dùng lịch lãm để mài, dùng
máu tươi để mãi, không dùng mạng người để mài, bất quá cũng chỉ là một
cục sắt mà thôi”.
Sắc mặt Sở Dương nghiêm nghị, nói: “Đa tạ tiền bối chỉ điểm”.
Bạch y nhân cười ha hả, nhìn về phía xa, nói: “Đến lúc rồi”.
Thân hình nhoáng lên một cái đã xuất hiện ở đoạn sông khác, đóng băng
toàn bộ lại, hắn vung tay lên mấy cái, vô số hồng ảnh từ trong nước lại
bay lên, chui vào ống tay áo hắn.
Thật lâu sau, trong nước không còn
thấy hồng ảnh bay ra nữa.
Bạch y nhân cười ha hả, chợt lóe lên một cái,
lại biến mất khỏi mặt sông.
Trong thoáng chốc, đại giang lại tan băng,
khôi phục thế nươc chảy như trước, chỉ là không biết bạch y nhân sử dụng thủ đoạn gì mà sau khi băng tan, con thuyền chẳng những không bị cuốn
đi mà còn không hề suy xuyễn, thuận lợi tiếp tục tiến về phía trước,
không ngờ vẫn duy trì tốc độ ban đầu.
Mọi người đứng trên boong thuyền,
im lặng không nói.
Thật lâu sau, Sở Dương hỏi: “Người kia là ai?”.
Ngụy
Vô Nhan thở dại, nhìn 3 người Vạn Nhân Kiệt gần như mặt không còn chút
máu, nói: “Ba người bọn hắn nhất định biết.
Coi bọn hắn sợ tới mức nào
kia…’’ Vạn Nhân Kiệt đỏ mặt lên, nhảy dựng lên nói: “ Nếu như ta đoán
không lầm, người này là đệ nhị nhân của chấp pháp giả toàn thiên hạ –
Nguyệt Linh Tuyết.
Cũng chính là trượng phu của Phong Vũ Nhu.” “Chẳng
trách ngươi lại sợ hãi như thế!”, Sở Dương gật đầu nói.
Ba người Vạn
Nhân Kiệt cả đời là kẻ địch của cửu đại gia tộc cùng chấp pháp giả.
Bây
giờ nhìn thấy cự đầu của chấp pháp giả, há lại không sợ hãi? Ba ngườiđỏ
mặt lên, cũng cảm thấy ngượng ngùng.
Sở Dương ôm Sở Nhạc Nhi đang ngủ
say, nhíu mày, nhìn nơi Nguyệt Linh Tuyết vừa đứng, lầm bầm nói: “Nguyệt Linh Tuyết… Nguyệt Linh Tuyết…Đời này, nếu có tu vi như thế… thiên hạ
này có nơi nào không thể đi chứ?”. “Nếu có tu vi như Nguyệt Linh Tuyết,
thật sự kiếp này sống không uổng rồi”.
Ngụy Vô Nhan vô cùng đồng ý.
Thuyền lớn tiếp tục lướt đi.
Nguyệt Linh Tuyết luc này đã tới bờ bên
kia, thân hình vừa lóe đã xuất hiện trên một ngọn núi cách đó không xa,
thấp giọng quát: “Ninh Thiên Nhan, ra đi”.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Hồng Hoang Quan Hệ Hộ [Dịch] Hồng Hoang Quan Hệ Hộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Hong-Hoang-Quan-He-Ho-Audio-Truyen.jpg)






