[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 566 : Biệt lai vô dạng? (3) (c2826-c2830)
❮ sautiếp ❯Chương 2826: Biệt lai vô dạng? (3)
Biệt lai vô dạng? (3)
Hắn bước lên bậc thềm, máu thịt trên người hắn biến mất rồi tiêu tán từng chút một, tới khi bước lên bậc thềm cuối cùng, hắn đã biến thành một bộ xương khô.
Thái Thượng nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt của sư phụ mình, nhìn thấy sư phụ ngồi xuống trong tiếng thở dài, đạo thụ của hắn hiện lên phía sau lưng hắn, mười sáu đạo quả phát ra thứ ánh sáng âm u.
Thái Thượng quỳ xuống đất khóc lớn.
Một lúc lâu sau, Thái Thượng rời khỏi Di La Cung, quay trở về kỷ nguyên thứ mười sáu, hạ lệnh cho tất cả công tử, điện chủ và người thành đạo quay trở về vũ trụ nơi mà bọn họ sinh ra.
Bảy tòa đại điện tượng trưng cho bảy thành tựu chí cao của thành Ngọc Kinh được đặt xung quanh Di La Cung của kỷ nguyên thứ nhất.
Bảy vị công tử đều có suy nghĩ của riêng mình.
– Quay về thời đại của các ngươi đi.
Thái Thượng cô đơn thở dài.
Công tử Tử Tiêu đứng dậy, phất áo rời đi:
– Sư phụ có thể từ bỏ, thế nhưng ta vĩnh viễn cũng sẽ không từ bỏ!
Ánh mắt công tử Lăng Tiêu lóe lên.
Hắn đứng dậy:
– Sư phụ từ bỏ lý tưởng của bản thân, thế nhưng đệ tử của hắn có thể kế thừa.
Nếu như đệ tử cũng từ bỏ, vậy thì vĩnh viễn sẽ không còn hy vọng! Không có sư phụ, ta vẫn có thể vượt qua đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh!
Hắn cũng đứng dậy rời đi.
Công tử Vô Tông và công tử Trạm Tịch cùng thở dài, không nói thêm gì, tự mình rời đi.
Công tử Vô Cực khẽ bật cười một tiếng, xoay người rồi biến mất.
Di La Cung chỉ còn lại Tần Mục và Thái Thượng, mà Thái Thượng như thể cũng sắp nhập diệt.
Hắn nhấc mí mắt lên nhìn Tần Mục một cái, sau đó mệt mỏi nói:
– Hỗn Độn, vì sao ngươi không rời đi!
– Ta sinh ra ở kỷ nguyên thứ mười bảy, nhưng lại không thể quay trở về kỷ nguyên thứ mười bảy.
Tần Mục mỉm cười, thản nhiên nói:
– Sư phụ nhìn thấy tương lai, vì vậy mới chết tâm, thế nhưng hắn không biết khoảnh khắc hắn quay trở về đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu, mọi chuyện của sau này đã xuất hiện một chút thay đổi vi diệu.
Thái Thượng lại nhấc mí mắt lên, nhìn hắn một cái.
Tần Mục đứng dậy, nói:
– Chúng ta có thể quay trở về đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu, ngươi sẽ phát hiện ra một chút thay đổi so với trước khi sư phụ tiến vào đại kiếp.
Thái Thượng nghi ngờ, đứng dậy cùng hắn băng qua mười lăm dòng sông Hỗn Độn, tới dòng sông Hỗn Độn thứ mười sáu.
– Thái Dịch!
Thái Thượng đột nhiên bay lên không trung, lao vào trong đại kiếp hủy diệt, chặn đánh Thái Dịch đang chạy trốn.
– Hỗn Độn, vì sao còn không ra tay cứu ta?
Thái Dịch cao giọng hét lớn.
Một lúc sau, Thái Dịch bị bắt, công tử Thái Thượng trấn áp hắn vào trong quan tài táng đạo, sau đó đóng chặt đinh, vỗ lên chiếc quan tài rồi nói:
– Ta chuẩn bị chiếc quan tài này cho ngươi đã rất lâu rồi!
Tần Mục cười nói:
– Sư huynh, trước khi sư phụ tiến vào đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ mười bảy thì chuyện này có xảy ra không?
Công tử Thái Thượng sửng sốt, lắc đầu.
Tần Mục cười nói:
– Vậy thì ngươi nhìn tiếp đi.
Lúc này đây, bên trong đại kiếp hủy diệt vô cùng hỗn loạn, không biết bao nhiêu người thành đạo kêu gào thảm thiết trong đại kiếp.
Bọn họ lần lượt chết đi, bị từng luồng sức mạnh khủng bố cắn nuốt.
– Vô Cực, ngươi làm cái gì vậy?
Thái Thượng thất thanh nói.
– Vô Cực đại sát tứ phương, cắn nuốt người thành đạo để tăng cường sức mạnh của bản thân.
Tần Mục đứng bên cạnh hắn, nói:
– Chuyện này cũng chưa hề xảy ra trước khi sư phụ tiến vào đại kiếp sáng sinh đúng không?
Thái Thượng vừa mừng vừa sợ, sau đó lại nhìn thấy Vô Cực thử tìm cách giết Trạm Tịch, cắn nuốt Trạm Tịch.
Hắn đang định tới ngăn cản, đột nhiên Lăng Tiêu, Tử Tiêu và Vô Tông đồng loạt lao tới, bao vây lấy Vô Cực.
– Chuyện này cũng chưa từng xảy ra trước khi sư phụ tiến vào đại kiếp sáng sinh.
Hai mắt Tần Mục lóe lên, trầm giọng nói:
– Vậy thì tương lai của kỷ nguyên thứ mười bảy mà sư phụ nhìn thấy còn là tương lai thật sự sao?
Thái Thượng không hiểu hắn đang nói gì, đột nhiên, một chiếc thuyền gỗ khổng lồ đâm xuyên qua tầng tầng lớp lớp hỗn độn, lái vào trong dòng sông, xuất hiện trong trận hỗn chiến giữa các vị công tử.
Chiếc thuyền gỗ khổng lồ đó bị mấy vị công tử đánh nát!
– Thái Dịch!
Thái Thượng trợn mắt há hốc mồm, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Hắn nhìn thấy một Thái Dịch khác và đám người khai thiên xuất hiện trong chiến trường kia, khiến tất cả mọi người rơi vào vòng hỗn chiến!
– Sư huynh, chuyện này cũng chưa từng xảy ra!
Tần Mục đột nhiên lướt đi.
Vô Cực bắt lấy Trạm Tịch, tính cướp đoạt tu vi của Trạm Tịch.
Thời điểm Vô Cực sắp nuốt chửng nàng, Tần Mục chợt ầm ầm đánh tới.
Vô Cực xương cốt gãy lìa, bay ngược về phía sau.
Thái Thượng cảm thấy kinh hãi.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, hắn nhìn thấy Tần Mục như thể nhấc bổng dòng sông Hỗn Độn lên, đánh trọng thương Lăng Tiêu, Tử Tiêu, Vô Tông và một Thái Dịch khác, phong ấn đám người khai thiên, đánh vào trong con thuyền vỡ nát bị cắt thành hai đoạn!
– Linh Quân, đưa bọn chúng vào khu vực phế thải.
Tần Mục nói.
Tần Linh Quân lập tức lái con thuyền vỡ nát, chở theo đám người khai thiên trên thuyền tiến vào trong khu vực phế thải.
Chương 2827: Biệt lai vô dạng? (4)
Biệt lai vô dạng? (4)
Thái Dịch hộc máu, uể oải suy sụp, ngẩng đầu lên nói:
– Hỗn Độn, đừng đuổi cùng giết tận…
– Đạo huynh, mời!
Tần Mục duỗi một ngón tay ra, một sợi hồn phách của Thái Dịch bay ra, xuyên qua đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ mười bảy, rơi xuống chín tỉ rưỡi năm sau của vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy.
Lúc đó cũng vừa hay là thời điểm Thái Thượng hóa đạo, chuyển thế đầu thai.
Thái Thượng chuyển thế, mà mẫu thân kiếp này của hắn lại sinh ra một đôi song thai, hai người trở thành huynh đệ cùng một nhà.
Trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu, Tần Mục khẽ mỉm cười với Vô Cực:
– Nhị tỷ, ngươi muốn ta nghênh chiến ngươi ở thời điểm mạnh nhất, ta đã làm rồi.
Thế nhưng có lẽ nhị tỷ sẽ không nhớ được chuyện này.
Vù…
Mười sáu dòng sông Hỗn Độn của mười sáu kỷ nguyên vũ trụ cuốn lên, hình thành nên từng vòng luân hồi khổng lồ.
Đợi đến khi luân hồi biến mất, Vô Cực vẫn đang chiến đấu với ba vị công tử.
Thái Thượng nghi ngờ nhìn Tần Mục ở bên cạnh, chỉ thấy bên người Tần Mục xuất hiện thêm một bé gái.
Hắn hơi sững sờ, bởi lẽ trước đây hắn chưa từng gặp bé gái này.
Trạm Tịch ngẩng đầu nhìn Tần Mục, nói:
– Thất công tử, mới nãy xảy ra chuyện gì vậy?
Tần Mục mỉm cười:
– Chưa từng xảy ra chuyện gì hết.
Trạm Tịch không biết mình là ai, kí ức của nàng hoàn toàn bị thay đổi, tướng mạo cũng không còn giống trước kia, trở thành một bé gái.
Kí ức của tất cả mọi người về Trạm Tịch vẫn còn đó, đồng thời bọn họ cũng có ấn tượng với bé gái bên cạnh Tần Mục.
Trong ký ức của bọn họ, Tần Mục luôn dẫn theo đứa bé này, nàng chính là người bạn chơi cùng với Tần Linh Quân.
Trong lúc nói chuyện, công tử Vô Cực đánh trọng thương Lăng Tiêu, Tử Tiêu và Vô Tông.
Thái Thượng bất đắc dĩ, chỉ đành ra tay tương trợ, thế nhưng cũng đành bất lực trước Vô Cực.
Bên trong đại kiếp hủy diệt, Vô Cực gần như là bất khả chiến bại.
– Cha, nha đầu này là ai?
Tần Linh Quân quay trở về, tò mò đánh giá bé gái bên cạnh Tần Mục.
Nàng không hề bị ảnh hưởng bởi thần thông Luân Hồi.
– Là bạn chơi với ngươi.
Tần Mục mỉm cười, ánh mắt quét qua từng dòng sông Hỗn Độn, trong lòng thầm nhủ:
– Sư phụ, ngươi nhận ra chưa? Tương lai mà ngươi nhìn thấy đã phát sinh thay đổi.
Đôi mắt hỗn độn mờ mịt của Tần Linh Quân nhìn thấy Trạm Tịch hóa thành bé gái, sau đó còn nhìn thấy tất cả những gì mà Trạm Tịch từng trải qua.
Nàng cười khúc khích, nói:
– Đúng là thú vị!
Đột nhiên, một bàn tay khổng lồ bay ra từ Di La Cung bên trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất, băng qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn, dừng lại trong đại kiếp, áp chế công tử Vô Cực vào trong Đại Uyên Quy Khư!
Bàn tay khổng lồ đó hóa thành nút thắt dây đỏ, phong ấn Đại Uyên Quy Khư.
– Sư phụ!
Thái Thượng, Lăng Tiêu và mọi người đồng loạt quỳ xuống.
Khóe mắt Tần Mục co giật.
Mặc dù chủ nhân Di La Cung ra tay trấn áp Vô Cực, thế nhưng hắn lại chẳng hề cảm thấy đạo tâm của chủ nhân Di La Cung đã sống lại.
Tần Mục khẽ nhíu mày, dẫn theo Tần Linh Quân và Trạm Tịch rời đi:
– Xảy ra nhiều chuyện như vậy, tương lai mà ngươi nhìn thấy sớm đã không còn là tương lai thật sự nữa rồi.
Bỏ đi, ta phải đi ngủ một giấc thôi!
– Hỗn Độn!
Thái Thượng lớn tiếng gọi, ba người Tần Mục dừng lại.
Lăng Tiêu khàn giọng nói:
– Nhị tỷ giết chết Trạm Tịch! Giết chết nhiều người thành đạo như vậy! Vì sao sư phụ không diệt trừ nàng?
Tử Tiêu nói:
– Chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài.
Tam sư huynh, cứ nói với bên ngoài là do Thương Quân làm.
Thái Thượng không để ý đến chuyện gì nữa, hắn đơn độc quay trở về kỷ nguyên thứ hai.
Công tử Vô Tông cũng quay trở về kỷ nguyên thứ ba.
Chỉ có Lăng Tiêu và Tử Tiêu còn ở lại, tiếp quản thành Ngọc Kinh, lên kế hoạch giáng xuống kỷ nguyên thứ mười bảy.
Thái Dịch chặt cây, cắt đứt con đường tắt của người thành đạo tiến sử.
Công tử Lăng Tiêu bố trí đại trận huyết tế.
Tạo Vật Chủ được sinh ra, Bá Dương khai thác miếng thần thạch Thái Sơ đầu tiên.
Thời đại của Tạo Vật Chủ mở ra, ba vị Thần Vương quật khởi, Thái Đế của Cư Dư thị đào Thái Sơ ra khỏi mạch khoáng, khiến Thái Sơ xuất thế sớm.
Nguyên Thánh của Di La Cung dụ dỗ Thái Đế của Cư Dư thị tới thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
Thái Dịch đứng đầu, Cổ Thần tiêu diệt Tạo Vật Chủ, thời đại của Tạo Vật Chủ kết thúc.
Thái Sơ xưng đế, xây dựng Tổ Đình dưới sự ảnh hưởng của thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
Ngự Thiên Tôn khai sáng ra Thần Tàng, bảy vị Thiên Tôn của Nhân tộc quật khởi.
Ngự Thiên Tôn quan sát khí tượng của Thiên Đình, khai sáng ra phương pháp thành thần, bước vào cạm bẫy Ngọc Kinh của công tử Lăng Tiêu.
Thời gian sáu tỉ năm dài đằng đẵng của kỷ nguyên thứ mười bảy qua đi, Diên Khang xuất hiện.
Khai Hoàng Tần Nghiệp một mình tiến vào thành Ngọc Kinh Tổ Đình, trên đường gặp được Thái Sơ đang bị Thương.
Lăng Tiêu sai người tới dòng sông Hỗn Độn, trợ giúp Thái Sơ đánh lại Khai Hoàng Tần Nghiệp.
Lúc này, một ánh đèn chợt chiếu rọi, một bé gái tay cầm đèn lồng bước ra khỏi dòng sông, đợi đến khi nàng bước đến mặt sông thì hóa thành một lão bà tóc bạc da đồi mồi.
Chương 2828: Mục Thần
Mục Thần
– Khai Hoàng Tần Nghiệp, ta đến để dẫn ngươi tới Di La Cung.
Lão bà kia cười nói:
– Có một vị công tử đang đợi ngươi.
Hỗn độn mênh mông rộng lớn, dòng sông trải dài vô tận, tiếng sóng nước chính là âm vang của thời gian.
– Thất công tử tới muộn, cho nên địa vị trong Di La Cung không bằng những vị công tử khác, tùy tùng cũng không nhiều.
Lão bà Trạm Tịch kia nói với Khai Hoàng:
– Cũng chính vì điều này, cho nên những người kia đều phỉ báng Thất công tử, vu oan giáng họa cho hắn, thế nhưng tất cả đều chỉ là vu khống.
Tại điểm cuối của mười sáu dòng sông Hỗn Độn, bên trong Di La Cung của kỷ nguyên thứ nhất, bên trong Hỗn Độn Điện, Khai Hoàng gặp được Thất công tử.
– Tần Thiên Tôn, biệt lai vô dạng?
Bên trong Hỗn Độn Điện, Tần Mục và Khai Hoàng Tần Nghiệp trò chuyện rất lâu, cuối cùng Tần Mục để Trạm Tịch đưa Khai Hoàng Tần Nghiệp rời đi.
– Diên Khang có lẽ vẫn ổn chứ?
Tần Mục lẩm bẩm.
Biệt lai vô dạng là câu nói đầu tiên khi hắn gặp lại Khai Hoàng Tần Nghiệp.
Đối với Khai Hoàng Tần Nghiệp mà nói, câu nói này chỉ là một câu hàn huyên khách sáo, thế nhưng đối với Tần Mục mà nói thì ý nghĩa của nó lại thật sự quá nhiều.
Hắn và đám người Khai Hoàng tách biệt nhau mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, thời gian dài đến cả ngàn tỉ năm.
Hắn băng qua phong ba bão táp, chứng kiến quá trình mười sáu vũ trụ sinh ra, phát triển, ổn định rồi sụp đổ.
Hắn bước qua lịch sử ầm ầm sóng dậy, thậm chí khi so sánh với Diên Khang, vẻ đặc sắc chỉ có hơn chứ không có kém.
Hắn sợ rằng mình sẽ quên mất Diên Khang, quên mất cố nhân, bởi lẽ dù gì hắn cũng chỉ mới sống ba tỉ năm rưỡi ở kỷ nguyên thứ mười bảy, tính ra thì thực sự quá ngắn so với khoảng thời gian ngàn tỉ năm này.
Thế nhưng nơi đó là cố hương của hắn.
– Diên Khang, nhất định vẫn ổn.
Tần Mục nở một nụ cười, xốc lại tinh thần, bước ra khỏi Hỗn Độn Điện:
– Ta, Linh Quân, Lăng Thiên Tôn và Nguyệt Thiên Tôn đã chuẩn bị lâu như vậy, Diên Khang không thể không ổn được!
Hắn đứng trước điện, nhìn về phía Di La Cung, cánh cửa của Di La Cung vẫn đóng chặt như trước.
– Sư phụ, tương lai mà ngươi nhìn thấy chưa từng xảy ra.
Tần Mục lẩm bẩm:
– Bởi vì khoảnh khắc ngươi quay người trở về đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu, tương lai đã không còn dáng vẻ giống như ngươi nhìn thấy nữa.
Có điều câu nói kia của ngươi cũng không sai, nếu như muốn vượt qua ngươi, quả thật ta phải quay trở về kỷ nguyên thứ nhất, thế nhưng không phải là quay trở về đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất, mà là quay trở về đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ nhất.
Mười bảy kỷ nguyên vũ trụ mà chỉ có mười sáu đại kiếp sáng sinh, đúng là vô cùng kỳ lạ…
Trước đây, Tần Mục thiếu chút thực lực, không thể quay trở về thời điểm mở ra vũ trụ kỷ nguyên thứ nhất, mà hiện giờ hắn đã có đủ thực lực đó.
Bên trong Di La Cung tọa lạc giữa đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất, khắp nơi đâu đâu cũng vang vọng đạo âm, đó là đại đạo Hỗn Độn của Tần Mục đang tìm kiếm dao động do đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ nhất phát ra.
Đại kiếp sáng sinh là đại kiếp khai thiên tích địa, kỷ nguyên thứ nhất có lịch sử kéo dài tám trăm tỉ năm, theo lý mà nói thì không một ai có thể cảm nhận được loại dao động này trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất, thế nhưng đối với Hỗn Độn mà nói, dao động được hình thành trong quá trình khai thiên tích địa này luôn luôn tồn tại.
Loại dao động này khắc sâu vào trong bối cảnh của vũ trụ, trở nên vô cùng nhỏ bé, ngay cả đại kiếp hủy diệt cũng không thể phá hủy được.
Một lúc lâu sau, Tần Mục chợt như cảm nhận được gì đó, từng vòng luân hồi hỗn độn xoay tròn, điên cuồng cắt vào thời không của quá khứ, hướng về phía lịch sử tám trăm tỉ năm của kỷ nguyên thứ nhất!
Tần Mục bước đi trong luân hồi, cuối cùng cũng tiến vào thời gian dài dằng đặc không gì sánh được của kỷ nguyên thứ nhất!
Bức tranh sử thi hào hùng ầm ầm sóng dậy của kỷ nguyên thứ nhất hiện ra trước mắt hắn.
Hắn đi ngược dòng thời gian trong luân hồi hỗn độn, bắt gặp biết bao câu chuyện xúc động lòng người.
Tần Mục không hề ngừng chân, cũng không hề dừng bước, tiếp tục đi ngược dòng.
Khi sức mạnh của hắn gần như sắp cạn kiệt, rốt cuộc hắn cũng bước đến thời điểm kỷ nguyên thứ nhất chưa được sinh ra.
Có lẽ hắn có thể tìm ra được cách giải quyết trận đại kiếp diệt vong của kỷ nguyên thứ mười bảy từ nơi này!
Kỷ nguyên thứ mười bảy, sau khi Tần Mục rời đi.
Trận chiến giữa Diên Khang và điện chủ với người thành đạo của Di La Cung vẫn đang diễn ra.
Thành Ngọc Kinh không có Tam công tử Lăng Tiêu và Tứ công tử Tử Tiêu, Diên Khang cũng không có Tần Mục, chiến tranh liên tục lặp đi lặp lại trong một thời gian dài.
Thậm chí thành Ngọc Kinh còn đánh đến vùng lân cận Nguyên Giới, Diên Khang cũng bởi vì có kẻ địch lớn mạnh này mà giúp cho biến pháp sống dậy một lần nữa.
Sau mấy tỉ năm, cuối cùng đạo tổ Lam Ngự Điền cũng hiểu thấu đáo về Thông Thiên Tỉnh của công tử Thái Thượng.
Chương 2829: Mục Thần (2)
Mục Thần (2)
Việc hắn phá vỡ Thông Thiên Đỉnh, giải quyết được dị bảo của Thái Thượng đã khiến cho điện chủ và người thành đạo của Di La Cung mất đi chỗ dựa.
Mà đúng lúc này, Vô Nhai lão nhân cũng quay trở lại, chiếm cứ mặt sau của Nguyên Giới là Thú Giới.
Rễ cây của cây thế giới đâm xuyên vào thời không trong quá khứ, giúp cho cường giả tiền sử không ngừng giáng xuống.
Cường giả tiền sử thành đạo, Chung Cực Hư Không xuất hiện càng nhiều Đại La Thiên hơn, giữa hai bên nổ ra rất nhiều trận chiến ác liệt.
Diên Khang phải đối mặt với hai kẻ thù cùng một lúc, hình thành nên thế cục ba phe hỗn chiến.
Cuối cùng, biến pháp Diên Khang lại được tiếp tục, người thành đạo của Diên Khang ngày một nhiều lớn, gây áp lực lớn lên cả hai thế lực.
Vào thời điểm đó, Vô Cực chuyển thế cũng một lần nữa thành đạo.
Nàng tái tạo là Đại Uyên Quy Khư, đại sát tứ phương, người thành đạo của thế lực ba phe không có mấy ai là đối thủ của nàng.
Thời điểm công tử Vô Cực sắp trở thành người bất khả chiến bại trong thiên hạ, cuối cùng công tử Thái Thượng và Thái Dịch cũng thể hiện ra chiến lực kinh người, chiến đấu với Vô Cực.
Công tử Vô Cực không còn bất khả chiến bại, thế nhưng Thái Thượng và Thái Dịch cũng chẳng thể làm gì được nàng.
Một bên khác, Di La Cung đặt nền móng vững chắc, bắt đầu xâm chiếm một vài chư thiên, tuyển chọn thần thông giả có tài năng, truyền thụ đạo pháp thần thông, có ý định cắm rễ xuống kỷ nguyên thứ mười bảy.
Vô Nhai lão nhân cũng cắm rễ xuống Thú Giới, cát cứ một phương, trận chiến giữa ba bên cộng thêm màn đối đầu giữa Vô Cực với Thái Thượng và Thái Dịch khiến cho kỷ nguyên thứ mười bảy trở nên muôn màu muôn vẻ hơn bao giờ hết.
Diên Khang lại thử tiêu diệt Di La Cung và Vô Nhai lão nhân một lần nữa, thế nhưng thời điểm bọn họ sắp thành công, Vô Nhai lão nhân sẽ giúp đỡ Di La Cung, mà Di La Cung cũng sẽ giúp đỡ Vô Nhai lão nhân.
Vả lại Thái Thượng và Thái Dịch cũng sẽ giúp đỡ Di La Cung và Vô Nhai lão nhân chống lại Diên Khang!
Thế nhưng thời điểm Diên Khang cùng đường bí lối, công tử Vô Cực hay Thái Thượng và Thái Dịch lại sẽ tới giúp đỡ Diên Khang!
Điều này khiến Lam Ngự Điền, Hư Sinh Hoa và những người khác phát điên cả lên.
Thời gian vô tình, vật chất đổi thay, cho dù bên trong Chung Cực Hư Không không có sự xuất hiện của Đại La Thiên thì xu thế mở rộng của hư không vẫn khó mà ngăn cản được.
Từng vùng chư thiên trở nên càng ngày càng rộng lớn, càng ngày càng bao la, khoảng cách giữa các chư thiên với nhau cũng ngày một xa hơn.
Huyền Đô mở rộng diện tích, bao phủ bốn cực của bầu trời, bao phủ chư thiên vạn giới, các vì sao mới không ngừng xuất hiện, lấp đầy tinh không mênh mông vô tận.
Cho dù thần thông quảng đại như Thiên Công thì cũng không thể quản lý được Huyền Đô rộng lớn như vậy.
Di La Cung và Vô Nhai lão nhân lập tức nắm bắt lấy cơ hội này, xâm nhập vào Huyền Đô, chiếm cứ lãnh địa.
Đây là vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy một trăm tỉ năm tuổi, thế nhưng mức độ rộng lớn của vũ trụ này đã vượt qua cả vũ trụ kỷ nguyên thứ nhất.
Đúng như những gì chủ nhân Di La Cung nhìn thấy, vũ trụ rộng lớn như vậy khiến cho kỷ nguyên thứ mười bảy trở nên rực rỡ huy hoàng hệt như kỷ nguyên thứ nhất, quần hùng nổi lên khắp nơi, không một ai có năng lực thống nhất vũ trụ càn khôn, cho dù là Thiên Đình Diên Khang thì cũng không thể quản lý được vũ trụ tinh không bao la bát ngát đến mức này.
Đây cũng chính là chuyện mà Vô Nhai lão nhân mong muốn được nhìn thấy nhất.
Phạm vi mà cây thế giới của hắn bao phủ trở nên cực kỳ rộng lớn, những nơi Diên Khang không thể cai trị đều sẽ trở thành lãnh địa của hắn.
Mà cùng với thời gian dần trôi, ngay cả Vô Nhai lão nhân cũng phải cảm thấy mệt nhọc khi đối mặt với một vũ trụ càng ngày càng mở rộng hơn.
Mức độ rộng lớn của kỷ nguyên thứ mười bảy đã vượt qua cả kỷ nguyên thứ nhất, hơn nữa vũ trụ này vẫn đang trong quá trình không ngừng mở rộng.
Cuộc chiến giữa các thế lực với nhau vẫn tiếp diễn, thế nhưng quy mô chiến tranh và tần xuất chiến đấu lại ngày một nhỏ đi, bởi vì bọn họ phát hiện ra một sự thật đáng sợ hơn cả.
Vũ trụ càng trở nên rộng lớn, linh lực linh khí trong trời đất cũng càng trở nên mỏng manh hơn, hầu hết những trận chiến giữa các thế lực không còn là trận chiến giữa lý tưởng với nhau nữa, mà thường trở thành trận chiến tranh đoạt thánh địa đầy ắp nguồn linh lực linh khí.
Dần dà, vũ trụ không có lấy một người thành đạo mới trong mấy tỉ năm liền.
Vào năm thứ hai trăm tỉ của vũ trụ này, Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa tìm tới công tử Vô Cực, Thái Thượng và Thái Dịch, nói rõ tình cảnh trước mắt của vũ trụ, thuyết phục ba người cùng đi tìm Vô Nhai lão nhân, cuối cùng cùng Vô Nhai lão nhân tới thành Ngọc Kinh.
Rốt cuộc những người đứng đầu của vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy cũng ngồi lại với nhau, cùng thảo luận về vấn đề làm thế nào để đối phó với việc mở rộng của hư không.
– Chỉ có vứt bỏ thành kiến với đối phương, để Đại La Thiên của người thành đạo lạc ấn Chung Cực Hư Không thì mới có thể ngăn chặn xu thế mở rộng của hư không lại.
Chương 2830: Mục Thần (3)
Mục Thần (3)
Vô Nhai lão nhân nói:
– Hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình cũng là hệ thống Đạo Cảnh.
Những người thành đạo bên trong của Diên Khang có thể thay đổi thành phương thức thành đạo bên ngoài, lạc ấn Đại La Thiên của bản thân vào Chung Cực Hư Không.
Mà đại đạo Quy Khư của công tử Cô Cực có thể cắn nuốt Chung Cực Hư Không, cộng thêm ta và người thành đạo của Di La Cung, vậy thì nhất định có thể ngăn chặn được xu thế mở rộng này.
Cuối cùng những người đứng đầu của kỷ nguyên thứ mười bảy cũng bắt tay với nhau, được gọi là liên minh Di La Cung lần đầu tiên.
Từng vùng Đại La Thiên đồng loạt xuất hiện trên không trung, lạc ấn trong Chung Cực Hư Không của vũ trụ này.
Những con người mạnh mẽ nhất của kỷ nguyên thứ mười bảy cùng nhau ngăn cản sự xuất hiện của diệt vong, cho nên đây chính là lần thử nghiệm thứ nhất.
Thế nhưng quá trình mở rộng của Chung Cực Hư Không lại không hề dừng lại như những gì bọn họ dự đoán, cũng không bị người thành đạo đè sập rồi hóa thành hỗn độn.
Sức mạnh của hư không vẫn đang lớn lên, Chung Cực Hư Không và ba mươi lăm tầng hư không khác dung hợp lại với nhau, cho nên đừng nói đến việc hàng ngàn hàng vạn Đại La Thiên của người thành đạo không thể đè sập Chung Cực Hư Không, thậm chí ngay cả Đại La Thiên của bọn họ cũng bị xé nát, mở rộng ra phía bên ngoài theo sự mở rộng của hư không!
Trong liên minh Di La Cung lần thứ hai, công tử Vô Cực nói:
– Tu luyện đại đạo Quy Khư có thể khắc chế hư không, từ đó mới có thể không ngừng cắn nuốt hư không, khiến cho xu thế mở rộng của hư không dừng lại.
Nàng không hề giữ lại chút gì, truyền thụ đại đạo Quy Khư của mình cho thế nhân.
Lần thử nghiệm thứ hai của người thành đạo bắt đầu, thế nhưng thời điểm từng Đại Uyên Quy Khư xuất hiện trong hư không, cố gắng nuốt chửng hư không, Đại Uyên Quy Khư lại không ngừng tự bốc hơi, phân giải.
Bảy mươi tỉ năm sau, lần thử nghiệm thứ hai kết thúc trong thất bại.
Trong liên minh Di La Cung lần thứ ba, Lam Ngự Điền nói:
– Diên Khang thành đạo bên trong, bên trong ẩn chứa vũ trụ càn khôn, có thể tránh được việc bị hư không hóa.
Thế nhưng vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy lúc bấy giờ đã bước sang năm thứ ba trăm tỉ, linh lực linh khí trong trời đất đã trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết, đừng nói đến người thành đạo, ngay cả thần thánh mới cũng trở nên ngày càng ít ỏi, thần thông giả trở thành lực lượng mạnh nhất trên thế gian.
Không có người thành đạo mới.
Sau liên minh Di La Cung lần thứ ba lại xảy ra một trận chiến cướp đoạt thánh địa, cuối cùng trận chiến thánh địa đó cũng kết thúc.
Trận chiến thánh địa đó đi đến hồi kết không phải là do những người đứng đầu vũ trụ này lấy lại được lý trí, mà là do mức độ rộng lớn của vũ trụ.
Vũ trụ bao la khiến cho việc khởi xướng chiến tranh cũng trở nên cực kỳ khó khăn.
Cây cầu Linh Năng Đối Thiên là thứ tiên phong trong việc dẫn đến sự thay đổi về chất trong biến pháp Diên Khang, thế nhưng giờ đây lại chẳng có lấy một chút tác dụng nào.
Khoảnh khắc cây cầu Linh Năng Đối Thiên giữa hai chư thiên gần nhất bị cắt đứt, việc đi đến những chư thiên khác trở thành một hy vọng xa vời.
Mối liên hệ giữa các chư thiên với nhau cũng dần dần biến mất.
Tuyệt vọng bao trùm khắp các chư thiên.
Đúng lúc này, Đạo Thánh tìm đến Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền, nói:
– Sau khi được cứu ra, ta đã đi trộm rất nhiều bảo vật của Vô Nhai lão nhân và Di La Cung, sau đó giấu trong không gian hỗn loạn của Hỗn Độn.
Có lẽ những dị bảo đó có thể tản ra linh lực linh năng, giúp trì hoãn trận đại kiếp diệt vong này một khoảng thời gian.
Hư Sinh Hoa lắc đầu nói:
– Bao nhiêu dị bảo cũng chỉ có thể kéo dài được một thời gian rất ngắn.
– Nếu như là dị bảo của Hỗn Độn thì sao?
Đạo Thánh nói:
– Hỗn Độn nói với ta, hắn và nữ nhi của hắn từng đi thu thập dị bảo trong dòng sông Hỗn Độn khi đại kiếp hủy diệt của mười sáu kỷ nguyên vũ trụ ập đến, sau đó chia ra giấu trong không gian hỗn loạn và khu vực phế tích, có lẽ tương lai sẽ có tác dụng, giải quyết được chuyện cấp bách.
Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền nghe vậy, trái tim như run lên, bèn chia nhau tới khu vực phế thải và không gian hỗn loạn.
Cho dù là hai người thành đạo mạnh mẽ nhất, thế nhưng bọn họ cũng phải mất mấy chục vạn năm mới tới được hai nơi đó.
Dị bảo mà Hỗn Độn và nữ nhi của hắn cất giấu trở thành cọng rơm cứu mạng vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy.
Sau khi lấy dị bảo của Hỗn Độn rồi mang về các thánh địa, linh lực linh khí của các thánh địa lại dồi dào trở lại, kéo dài sinh mệnh cho vũ trụ này.
Thế nhưng dị bảo của Hỗn Độn cũng sẽ có một ngày tiêu hao hết linh lực linh khí.
Ngày đó sớm muộn gì cũng sẽ tới.
Vào năm thứ bốn trăm tỉ, hầu hết các ngôi sao trong vũ trụ đều đã bị dập tắt, bốc hơi, chỉ còn sót lại những vùng thánh địa vẫn đang phát ra linh lực linh năng, duy trì sự sống.
Ngày hôm ấy, một đợt chấn động kỳ lạ bỗng ập tới từ bên trong vũ trụ, sau đó lan rộng ra khắp nơi.
Lam Ngự Điền cảm nhận được làn sóng dao động kia, bèn nói với Hư Sinh Hoa:








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Hàn Môn Đại Tục Nhân [Dịch] Hàn Môn Đại Tục Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Han-Mon-Dai-Tuc-Nhan-Audio-Truyen.jpg)

