[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 567 : Mục Thần (4) (c2831-c2835)
❮ sau❯Chương 2831: Mục Thần (4)
Mục Thần (4)
– Cây thế giới sụp đổ rồi, Vô Nhai lão nhân bị sức mạnh của hư không xé nát, hắn hóa đạo rồi.
Hư Sinh Hoa cảm nhận được nỗi buồn man mác truyền tới từ nơi sâu thẳm trong vũ trụ.
Hắn lắc đầu nói:
– Không phải là Vô Nhai lão nhân hóa đạo, mà là căn cơ đại đạo của hắn không vững chắc, cho nên đại đạo của hắn bị bốc hơi trong hư không, không còn tồn tại nữa.
Đối với kẻ thù này, trong lòng bọn họ chỉ có chút bi thương, không hề có oán hận.
Sự tồn tại của Vô Nhai lão nhân giúp cho vũ trụ này trì hoãn thêm một khoảng thời gian rất dài.
Nếu như không có Vô Nhai lão nhân, chỉ sợ đại kiếp diệt vong sẽ ập đến càng nhanh hơn.
Sau khi Vô Nhai lão nhân thân tử đạo tiêu, trong hư không lại truyền tới một chấn động kỳ lạ khác.
Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền nhìn thấy bên trong khu vực phế thải có từng vũ trụ mới được sinh ra, khiến cả hai không khỏi lấy làm kinh ngạc!
Công tử Thái Thượng và Thái Dịch tìm đến bọn họ, nói với bọn họ:
– Đó là nhục thân của Thái Dịch, đám người khai thiên và những người thành đạo bị Hỗn Độn trấn áp trong mười sáu kỷ nguyên vũ trụ quá khứ.
Bọn họ bị Hỗn Độn đưa tới khu vực phế thải, trốn thoát từng trận đại kiếp sáng sinh.
Giờ đây, đại kiếp sáng sinh đuổi kịp bọn họ rồi.
Thái Dịch nói:
– Ta và nhục thân của Thiên Đô cũng ở nơi đó.
Nhục thân của bọn ta cùng trải qua đại kiếp sáng sinh.
Đây là phương pháp cuối cùng của Tần Mục, cũng là phương pháp dùng để kéo dài sinh mệnh cho kỷ nguyên thứ mười bảy.
Thái Thượng nói:
– Trước đây ta không thể hiểu nổi vì sao hắn lại phải làm những việc này, vì sao phải thu thập nhiều dị bảo như vậy trong đại kiếp hủy diệt, vì sao phải nhắm vào đám người khai thiên và Thái Dịch, vì sao phải nhét đám cường giả tiền sử vào trong quan tài, bây giờ rốt cuộc ta cũng hiểu ra rồi.
Hắn bùi ngùi cảm khái, Hỗn Độn sớm đã bắt đầu chuẩn bị ngay từ trận đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất, mà đây đã là chuyện của hai ngàn tỉ năm trước.
Mà điều càng khiến Thái Thượng cảm thấy tràn ngập cảm xúc hơn cả chính là, đây chính là những gì mà Tần Mục đã nói, chủ nhân Di La Cung không thể nhìn thấy tương lai, một tương lai sau khi đã thay đổi!
Trái tim của Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền cũng đập thình thịch.
Tất cả mọi thứ bên trong khu vực phế thải đều không thể trốn thoát khỏi đại kiếp sáng sinh, vấn đề chỉ là thời gian bao lâu mà thôi.
Tần Mục để đám người giả tiền sử, đám người khai thiên Thiên Đô, nhục thân của Thái Dịch và nhục thân của Thiên Đô trải qua đại kiếp sáng sinh là vì muốn rót chút linh năng cuối cùng vào vũ trụ đang đi đến bờ vực diệt vong.
Thế nhưng chút linh năng cuối cùng đó không thể kéo dài sự sống của kỷ nguyên thứ mười bảy quá lâu.
Năm trăm tỉ năm sau, vầng mặt trời cuối cùng tắt hẳn, những thánh địa còn sót lại cũng dần mất đi năng lượng.
Nguyên Giới, Huyền Đô, U Đô và Thiên m Giới đều không còn tồn tại, từng vùng chư thiên tan rã trong hư không, hóa thành hư vô.
Bên trong vũ trụ lại truyền tới một cơn chấn động kỳ lạ khác.
Công tử Thái Thượng và Thái Dịch đều không nói gì, chỉ có Lam Ngự Điền mở miệng:
– Kẻ thù cũ Vô Cực này cũng bốc hơi trong hư không rồi.
Thánh địa trên thế gian này chỉ còn lại thành Ngọc Kinh và Diên Khang.
Diên Khang sống trong Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình, thành Ngọc Kinh là món trọng bảo do chủ nhân Di La Cung và các vị công tử luyện chế.
Hai nơi này trở thành hai thánh địa cuối cùng trong vũ trụ, vẫn còn có thể kéo dài sinh mệnh, vẫn còn có thể sinh sôi nảy nở.
Thế nhưng ngay cả người thành đạo của hai thánh địa này cũng cảm nhận được đại đạo trên người bọn họ đang dần hư không hóa
Sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày, đại đạo của bọn họ cũng sẽ tan vỡ từng chút một, bọn họ cũng sẽ trở thành một phàm nhân, sẽ biến thành hư không giống như phàm nhân.
Sau khi công tử Vô Cực bốc hơi, Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình và thành Ngọc Kinh cũng bắt đầu nứt toác rồi mở rộng, khiến ai nấy đều cảm thấy tuyệt vọng hơn bao giờ hết.
Bọn họ nhìn quanh, vũ trụ là một vùng bóng tối.
Trời tối rồi.
– Không gian hỗn loạn vẫn chưa nở rộ sao?
Mái tóc của Hư Sinh Hoa đã bạc phơ, hắn cũng bắt đầu già đi.
Khu vực phế thải mà Tần Mục để lại đã hoàn toàn biến mất, bên trong vũ trụ hiện giờ ngoại trừ thành Ngọc Kinh và Hỗn Nguyên Đỉnh ra thì chỉ còn không gian hỗn loạn vẫn tồn tại.
Không biết bao nhiêu năm sau khi công tử Vô Cực chết, Lăng Thiên Tôn và Nguyệt Thiên Tôn quay trở về.
– Chất năng bất dịch không thể thay đổi không gian, đạo hạnh của ta cũng đang hư không hóa.
Lăng Thiên Tôn nói:
– Ta có thể dùng thần thông để duy trì thành Ngọc Kinh và Hỗn Nguyên Đỉnh, thế nhưng có thể kiên trì được bao lâu, ngay cả ta cũng không nắm chắc.
Sự xuất hiện của Lăng Thiên Tôn giúp cho quá trình diễn biến của hư không tạm thời chậm lại rất lâu, thế nhưng điều này cũng chỉ là phí công vô ích.
Chương 2832: Mục Thần (5)
Mục Thần (5)
Sáu trăm tỉ năm sau, thần thông của nàng mất đi hiệu lực, Hỗn Nguyên Đỉnh và thành Ngọc Kinh bắt đầu tan rã, đại đạo dần dần hóa thành hư không.
Mà không gian hỗn loạn vẫn chưa hề nở rộ.
Sau khi thần thông của Lăng Thiên Tôn mất đi hiệu lực, thần thông chất năng bất dịch cũng hoàn toàn không còn tác dụng, bởi vì loại thần thông này đã mất đi tất cả uy năng của nó.
Đúng lúc này, nguyên khí Hỗn Độn chợt dâng trào trong hư không, dòng sông Hỗn Độn mênh mông không bến bờ cuồn cuộn chảy tới, rót năng lượng vào vũ trụ này.
Tần Linh Quân dẫn theo Trạm Tịch, đạp lên dòng sông Hỗn Độn, bước tới Hỗn Nguyên Đỉnh chia năm xẻ bảy.
Nàng nói:
– Cha ta nói với ta, hiến tế mười sáu vũ trụ quá khứ có thể tạm thời trì hoãn đại kiếp diệt vong.
Công tử Thái Thượng thở dài một tiếng, cuối cùng nữ nhi của Hỗn Độn cũng tới rồi.
Hắn lại hiểu ra thêm được một chuyện, vì sao Hỗn Độn nhất định phải dẫn theo Linh Dục Tú đang mang thai vượt qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn, để Tần Linh Quân sinh ra trong đại kiếp hủy diệt, hấp thụ năng lượng của mười sáu trận đại kiếp hủy diệt.
Một tuổi của nàng là một năm.
Nàng trưởng thành trong đại kiếp hủy diệt, chỉ nàng mới có thể kéo mười sáu dòng sông Hỗn Độn tới đây, rót chút năng lượng cuối cùng vào kỷ nguyên thứ mười bảy.
Thế nhưng chỉ sợ mười sáu kỷ nguyên vũ trụ cũng sẽ bởi vậy mà hủy diệt.
Hắn lại hiểu ra thêm được một chuyện, đó là vì sao chủ nhân Di La Cung khăng khăng muốn bọn họ quay trở về vũ trụ của mình, đừng cố gắng tới kỷ nguyên thứ mười bảy.
Đó là bởi vì e rằng chủ nhân Di La Cung cũng nhìn thấy tương lai này!
Bọn họ quay trở về vũ trụ của mình, vậy thì diệt vong sẽ tới chậm hơn một chút.
Chẳng qua…
Thái Thượng đột nhiên rùng mình một cái:
– Chẳng qua nếu như sư phụ nhìn thấy cảnh tượng này, vậy thì chẳng phải là tương lai chưa từng thay đổi hay sao? Mọi sự nỗ lực của kỷ nguyên thứ mười bảy, mọi sự nỗ lực của Hỗn Độn đều được sư phụ nhìn thấy rồi sao? Tương lai, trước giờ chưa từng thay đổi!
Hắn tuyệt vọng, quay trở về thành Ngọc Kinh, nhập diệt rồi qua đời.
Cuối cùng hắn cũng giống như chủ nhân Di La Cung, đạo tâm sụp đổ, thế nhưng lần này không có ai cười cợt rằng hắn bắt chước theo sư phụ của mình nữa.
Tang lễ của Thái Thượng rất đơn giản, Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa cũng tới.
Thái Dịch khóc ngất ở nơi đó, đối thủ hai kiếp của hắn, cuối cùng vẫn tuyệt vọng rồi ngã xuống.
Lam Ngự Điền nhìn xung quanh, khắp nơi trong thành Ngọc Kinh đều là những lão nhân mái tóc bạc phơ, những người đã từng là đối thủ của hắn đều đã già rồi.
– Ngươi là mẫu thân của ta sao?
Tần Linh Quân bước tới bên cạnh Linh Dục Tú với mái tóc bạc trắng và làn da đồi mồi nằm trên giường, cất tiếng hỏi.
Linh Dục Tú ôm lấy nàng khóc lớn, khoảnh khắc sinh mệnh của nàng sắp đi đến điểm cuối, rốt cuộc nàng cũng gặp được cốt nhục của mình ngay lúc hấp hối.
– Ta sẽ bảo vệ mẫu thân, mãi cho đến cái ngày cha trở về.
Tần Linh Quân vô cùng tự tin:
– Mười sáu dòng sông Hỗn Độn có thể duy trì được kỷ nguyên thứ mười bảy rất lâu.
Thế nhưng mức độ hư không hóa của dòng sông Hỗn Độn trong mười sáu kỷ nguyên nhanh hơn những gì mà nàng tưởng tượng, bởi vì vũ trụ này đã bị cường giả tiền sử xâm nhập, vốn không còn lại bao nhiêu năng lượng.
Trăm vạn năm sau, kỷ nguyên vũ trụ thứ mười sáu hệt như một bức tranh trải rộng trên nền hư không, người và vật trên bức tranh ấy đều hiện rõ mồn một ngay trước mắt.
Tất cả mọi người trong hai thánh địa chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy bức tranh này.
Mấy năm qua đi, vũ trụ kỷ nguyên thứ mười sáu dần trở nên ảm đạm, người và vật trong tranh biến mất.
Dòng sông Hỗn Độn của kỷ nguyên thứ mười lăm kéo dài thêm được chút ít thời gian, thế nhưng cuối cùng bức tranh đó cũng dần biến mất.
Trong bức tranh của kỷ nguyên thứ mười ba, Thái Dịch nhìn thấy công tử Vô Tông cũng hóa thành hư vô cùng với sự mở rộng của hư không.
Thời điểm sự diệt vong lan tràn đến kỷ nguyên thứ mười, Nguyệt Thiên Tôn ngẩng đầu nhìn lên.
Nàng nhìn thấy công tử Tử Tiêu và thê tử của hắn đang ôm chặt lấy nhau trong bức tranh hư không, trên gương mặt của ai nấy đều hiện lên một nụ cười, hiển nhiên là bọn họ đều đang cảm thấy rất hạnh phúc.Li ê n hệ zl: 0 7 6 9 4 1 7 9 8 2
Trong mơ hồ, Nguyệt Thiên Tôn như thể lại nghe thấy khúc đàn kia.
Khúc đàn ấy rất hay, chứa đựng thứ tình cảm mà nàng không hề có.
Cùng với việc từng dòng sông Hỗn Độn lần lượt bị hư không hóa, Tần Linh Quân cũng dần trở nên yếu ớt, bởi lẽ sự biến mất của từng dòng sông Hỗn Độn sẽ khiến nàng chậm rãi mất đi sức mạnh.
– Phụ thân sẽ quay trở về thôi, hắn từng nói, không gian hỗn loạn sẽ nổ tung hệt như pháo hoa, trở thành thứ ánh sáng rực rỡ nhất trong vùng hư không này.
Nàng yếu ớt nói với Linh Dục Tú.
Đại kiếp hủy diệt của vũ trụ kỷ nguyên thứ nhất cũng dần hóa thành hư không, đó là kết giới cuối cùng của vũ trụ này.
Thế nhưng đại kiếp hủy diệt của vũ trụ thứ nhất cũng không tài nào ngăn cản nổi sự diệt vong đến từ hư không, mà Tần Linh Quân cũng ngày càng yếu đi.
Thời điểm lan tràn đến Di La Cung, cuối cùng hư không cũng gặp phải lực cản.
Chương 2833: Mục Thần (6)
Mục Thần (6)
Một bộ xương khô tọa trấn bên trong Di La Cung, để lộ rõ thân hình.
Đạo thụ của hắn chiếu sáng rực rỡ, ánh hào quang muôn trượng bắn ra từ đạo quả, ngăn cản sự xâm nhập của hư không!
– Sư phụ!
Thái Dịch cúi người quỳ lạy bộ xương khô kia.
Tất cả người thành đạo may mắn còn sống sót bên trong thành Ngọc Kinh cũng đồng loạt quỳ lạy bộ xương khô kia, nước mắt rơi lã chã.
Cuối cùng bộ xương khô và đạo thụ đạo quả của chủ nhân Di La Cung vẫn chẳng thể ngăn cản nổi hư không, hắn cũng hóa thành hư không.
Lịch sử tám trăm tỉ năm dài đằng đẵng của kỷ nguyên thứ nhất hệt như một bức tranh trải rộng trên nền hư không, chậm rãi mất đi màu sắc.
Ánh mắt của chủ nhân Di La Cung tài hoa tuyệt thế trong bức tranh hệt như đang nhìn về phía không gian hỗn loạn.
Không gian hỗn loạn vẫn còn đó, thế nhưng lại chẳng hề nở rộ.
Ánh mắt của hắn ảm đạm, tan biến vào hư không cùng với bức tranh về kỷ nguyên thứ nhất.
Bên trong thành Ngọc Kinh, từng vị điện chủ và người thành đạo của Di La Cung đồng loạt cúi lạy.
Trong khoảnh khắc cúi lạy ấy, cơ thể của bọn họ cũng lần lượt hóa thành hư không.
Thành Ngọc Kinh hệt như một bức tranh bày ra bên cạnh Hỗn Nguyên Đỉnh, dần trở nên mờ nhạt.
– Vẫn còn một con đường sống.
Lam Ngự Điền già nua xốc lại tinh thần, nói:
– Hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình là thành đạo bên trong, chúng ta có thể hóa thân thành Đại La Thiên Tổ Đình, để cho sinh linh sống trong Đại La Thiên của chúng ta, kéo dài sinh mệnh.
Nếu làm như vậy, chúng ta có thể kiên trì được rất lâu!
– Chúng ta không thể kiên trì được bao lâu, cuối cùng cũng sẽ nhanh chóng hóa thành hư không mà thôi.
Một người thành đạo lắc đầu:
– Làm như vậy vì phàm nhân…
– Thần phục vụ cho con người.
Hư Sinh Hoa nở một nụ cười xán lạn:
– Chư vị đạo hữu, chư vị đạo huynh, chúng ta là thần! Những vị thần cuối cùng!
Đám người thành đạo trầm mặc.
Một lúc lâu sau, từng vùng Đại La Thiên Tổ Đình sáng lên trong hư không vũ trụ bóng tối.
Không có sức mạnh của bọn họ, Hỗn Nguyên Đỉnh bỗng chốc hóa thành một bức tranh rộng lớn mênh mông.
Những vùng Đại La Thiên Tổ Đình đó hình thành nên từng vũ trụ nhỏ khép kín, sinh mệnh bên trong vũ trụ nhỏ đó vẫn được kéo dài.
Những người thành đạo của Diên Khang đang dùng chút sức mạnh cuối cùng của bọn họ để bảo vệ lấy từng vùng đất yên bình này.
Trời tối, đừng đi ra ngoài.
Đây là lời cảnh báo của những người thành đạo với sinh linh sống trong vũ trụ nhỏ khép kín này.
Bên trong hư không tối đen, những vầng sáng này hệt như giấc mộng chực chờ bị dập tắt, không ngừng mở rộng theo hư không, trở nên càng ngày càng nhỏ bé, cũng cách nhau càng ngày càng xa, dần dà không thể nhìn thấy được nữa.
Tám trăm tỉ năm sau, vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy hoàn toàn rơi vào bóng tối.
Vật chất không còn thay đổi, bởi vì tất cả vật chất đều đã bị hư không xé nát, toàn bộ vũ trụ mở rộng vô hạn, không còn dấu hiệu của bất kỳ sự sống nào.
Không có ánh sáng, không có âm thanh, không có màu sắc.
Chỉ có hư không lạnh lẽo tĩnh lặng vô biên vô tận.
Trong vùng hư không yên ắng đến tuyệt vọng này, không gian hỗn loạn cũng dần mờ đi, như thể sắp bị hư không hóa.
Không có vật chất, thời gian cũng sẽ biến mất.
Đột biên, trong bóng tối vô biên, một tia sáng bay đến, chiếu rọi vũ trụ hóa thành hư không này.
Đó là thứ ánh sáng được sản sinh ra khi vô số mộng cảnh hỗn độn trong không gian hỗn loạn nổ tung, trông như thể thứ cuối cùng biến mất trong vùng hư không này.
Từng mộng cảnh hỗn độn vỡ nát rồi phá hủy, lộng lẫy hệt như pháo hoa.
Cuối cùng không gian hỗn loạn cũng nổ tung.
Một bóng người rời khỏi không gian hỗn loạn vừa bị phá hủy, bước đi trong bóng tối rộng lớn vô tận.
Hắn nhìn khắp xung quanh, đâu đâu cũng là hư vô, chỉ có bóng tối.
Chỉ có bóng tối.
Hắn bước đi trên lớp màng hư không, lớn tiếng hét to.
Có ai ở đây không?
Còn có ai ở đây không?
Ta trở về rồi! Còn có ai ở đây không?
Bên trong hư không chẳng hề có chút ánh sáng nào.
Linh Quân, ta trở về rồi.
Dục Tú, ta trở về rồi.
Lam Ngự Điền, Hư Sinh Hoa, ta trở về rồi.
Tần Nghiệp, ta trở về rồi.
…
Hắn bước đi rất lâu, liên tục gọi lớn, thế nhưng chẳng có lấy một lời đáp lại.
Thời điểm hắn sắp rơi vào tuyệt vọng, bên trong hư không tối đen như mực, từng điểm sáng bừng lên.
Đó là Đại La Thiên Tổ Đình của người thành đạo, đơn độc mà ngoan cường tồn tại trong hư không, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ bị hủy diệt.
Hắn dừng bước, đạo tâm héo úa dần sống lại.
Lúc này đây, từng vầng sáng nối tiếp nhau bừng lên trong hư không hệt như những ngọn đèn trong bóng tối.
Những ngọn đèn đó lần lượt sáng lên, đan xen với nhau, phân bố khắp nơi.
Hắn nở một nụ cười.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









