- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 565 : Trung tâm nguyên thủy tạo huyền công (2) (c2821-c2825)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 565 : Trung tâm nguyên thủy tạo huyền công (2) (c2821-c2825)
❮ sautiếp ❯Chương 2821: Trung tâm nguyên thủy tạo huyền công (2)
Tần Mục tới gặp Vô Nhai lão nhân.
Bởi vì hắn là “kẻ khinh đạo”, cho nên Vô Nhai lão nhân rất không muốn tiếp đón hắn.
Trong lịch sử quá khứ, mối quan hệ giữa bọn họ vô cùng tốt đẹp, thậm chí có thể nói rằng tình bằng hữu giữa Vô Nhai lão nhân và Tần Mục bắt đầu từ kỷ nguyên thứ hai.
Thế nhưng việc Tần Mục qua lại thân thiết với Thiên Đô khiến mối quan hệ giữa bọn họ dần xuất hiện vết nứt, sau này Vô Nhai lão nhân rất ít khi để ý đến Tần Mục, thậm chí còn coi Tần Mục như kẻ thù.
Thời điểm Tần Mục dắt tay Tần Linh Quân tới gốc cây thế giới, hỗn độn đột nhiên trở nên rộng lớn mênh mông, bao trùm lấy toàn bộ cây thế giới, nguyên khí Hỗn Độn nồng đậm mà nặng nề khiến người ta không thể thở nổi.
Tất cả mọi người đều cho rằng giữa Thất công tử Hỗn Độn và Vô Nhai lão nhân sẽ xảy ra một trận chiến, thậm chí ngay cả Di La Cung cũng bị kinh động, khiến chủ nhân Di La Cung xuất quan, quan sát từ phía xa.
Thế nhưng không một ai biết được trong hỗn độn đã xảy ra chuyện gì.
Khoảnh khắc nguyên khí Hỗn Độn biến mất, mối quan hệ giữa Vô Nhai lão nhân và Tần Mục hệt như quay trở về trước đây.
Hai người nói cười vui vẻ, trông như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.
Đám người Thái Thượng cũng không nhìn thấy chuyện xảy ra trong hỗn độn, thế là bèn tới hỏi chủ nhân Di La Cung.
Chủ nhân Di La Cung nói:
– Ngay cả ta cũng không thể hiểu được thần thông của Hỗn Độn.
Có điều chắc hẳn Vô Nhai lão nhân đã quên đi một số chuyện.
Đám người Thái Thượng hỏi han mãi, chủ nhân Di La Cung lại không nói rõ, chỉ nói:
– Hỗn Độn là sư đệ của các ngươi, hắn cách thành đạo càng ngày càng gần rồi.
Các ngươi đừng tới làm phiền hắn.
Mấy ngày tới, ta muốn nhảy ra khỏi dòng sông Hỗn Độn của mười một kỷ nguyên vũ trụ, xem xét tương lai, các ngươi đừng có lúc nào cũng lão Thất lão Thất.
– Lão Thất vẫn chưa thành đạo ư?
Hai mắt mọi người sáng quắc lên.
Cuối cùng chủ nhân Di La Cung cũng nhảy ra khỏi dòng Hỗn Độn, xuất hiện trên mặt sông.
Thần thông của hắn đã đạt đến trình độ vượt xa mọi thời đại.
Mãi cho đến cuối kỷ nguyên thứ mười sáu của sau này, thần thông của Di La Cung mới đạt đến bước này.
Vả lại, thần thông Di La Cung đó chỉ quay về quá khứ chứ không tiến về phía trước, hướng tới tương lai.
Trình độ của chủ nhân Di La Cung đã đi trước quá xa.
Hắn đứng trên mặt sông, nhìn thấy mọi thứ trong quá khứ, cũng nhìn thấy mọi thứ trong tương lai.
Phía trước hắn là dòng sông Hỗn Độn của kỷ nguyên thứ mười hai, phía sau hắn là quá khứ của vũ trụ kỷ nguyên thứ mười một.
Đôi lúc sẽ có vài bóng người xuyên qua từng dòng sông Hỗn Độn, đó chính là những người quay trở về quá khứ.
Bọn họ hệt như không nhìn thấy chủ nhân Di La Cung, chỉ đơn giản là lướt qua người hắn hay thậm chí là xuyên qua cơ thể hắn.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, chủ nhân Di La Cung đã nhìn thấu và hiểu rõ tất cả về vũ trụ kỷ nguyên thứ mười một trong quá khứ, thế nhưng hắn lại chẳng hay biết gì về tương lai.
Hắn quay người lại, tiến về phía trước, bước qua tương lai sau khi bị hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười hai, tiến vào kỷ nguyên thứ mười ba.
Kỷ nguyên thứ mười ba cũng bị hủy diệt hệt như vậy.
Hắn lại đi tới kỷ nguyên thứ mười bốn, kỷ nguyên thứ mười lăm, kỷ nguyên thứ mười sáu.
Mặc dù hắn không thể nhìn xuyên qua dòng sông Hỗn Độn, nhìn thấy những chuyện sẽ xảy ra trong kỷ nguyên vũ trụ của tương lai, thế nhưng việc những vũ trụ đó bị phá hủy minh chứng cho sự thất bại của hắn.
Hắn bước đến phía trước của kỷ nguyên thứ mười sáu, thế nhưng đã không còn bóng dáng của dòng sông Hỗn Độn nữa.
Hắn đứng trên mặt sông ngóng nhìn, song lại không nhìn thấy bất cứ thứ gì của kỷ nguyên thứ mười bảy trong tương lai.
Không có Di La Cung, không có cây thế giới, không có Đại Uyên Quy Khư, nơi đó chỉ có bóng tối mênh mông, không một thứ gì còn tồn tại.
Chủ nhân Di La Cung rơi nước mắt, một mình đứng trên mặt sông khóc lớn hệt như một đứa trẻ bất lực.
Tất cả sự kiên trì của hắn và tất cả lý tưởng của hắn đều ầm ầm sụp đổ.
Đúng lúc này, nguyên khí Hỗn Độn chợt tuôn ra từ vùng bóng tối của kỷ nguyên thứ mười bảy, một tòa Bảo Điện xuất hiện trong nguyên khí Hỗn Độn, tiếp nối với mười sáu dòng sông.
Bảo Điện này trông giống hệt như Di La Cung, giống hệt như cây thế giới, giống hệt như Quy Khư, xuất hiện trên tất cả dòng sông của mười sáu kỷ nguyên trong quá khứ.
Hắn mơ hồ nhìn thấy có một bóng người đứng trong Bảo Điện đó.
– Đó là con đường sống của tương lai sao?
Chủ nhân Di La Cung kích động, đi về phía tòa đại điện kia dọc theo nguyên khí Hỗn Độn nối liền với dòng sông Hỗn Độn.
Hắn cách tòa đại điện kia ngày một gần hơn, tử khí xung quanh cơ thể hắn ngăn cản sức chống cự tới từ tương lai.
Hắn thấy tòa đại điện này nguy nga mà đơn sơ, ẩn chứa đủ loại đại đạo kỳ lạ.
Hắn bước vào trong điện, trong điện không có một ai, chỉ có mười sáu dòng sông Hỗn Độn.
Mười sáu dòng sông Hỗn Độn đó chính là mười sáu dòng sông Hỗn Độn bên ngoài điện!
Chương 2822: Trung tâm nguyên thủy tạo huyền công (3)
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, phía cuối của mười sáu dòng sông Hỗn Độn vẫn còn một tòa Hỗn Độn Điện khác, bên trong điện là một bóng người lờ mờ!
Hắn bước tới phía trước, băng qua mười sáu dòng sông, bước vào trong điện, thế nhưng bên trong điện vẫn là mười sáu dòng sông, mà phía cuối dòng sông đó vẫn còn một tòa Hỗn Độn Điện khác!
Khoảnh khắc này, chủ nhân Di La Cung không biết bản thân đang ở trong điện hay ở ngoài điện, cũng không biết người ở trong điện kia đang ở trong điện hay ở ngoài điện!
– Hỗn độn mênh mông như quả trứng, mờ mờ ảo ảo lại rỗng không.
Thái tố cuồn cuộn cuốn hồng mông! Nhất khí tuần hoàn rồi ngưng tụ.
Hắn không khỏi ngâm nga một khúc dài.
Đây chính là một loại đạo pháp khiến hắn kích động, khiến hắn có được cảm giác như gặp được đồng đạo.
Hắn lại tiếp tục đi về phía bóng người trong điện kia.
– Bên trong ẩn chứa chân thủy chân hỏa, không khí dày đặc hệt như băng.
Trung tâm nguyên thủy tạo huyền công! Tam khí cứ tụ rồi lại tách một cách bất định!
Đại đạo của hắn dao động, hắn hy vọng mình có thể nhận được câu trả lời của người trong điện:
– Hay cho một tòa Hỗn Độn Điện! Đứng sừng sững trong thời không vô tận, dẫn dắt ta tới nơi này! Đây là vũ trụ của kỷ nguyên thứ mười bảy sao? Đạo hữu trong tương lai, ngươi có thể tu luyện được đến bước này quá thật không dễ dàng gì.
Vũ trụ của ngươi vẫn chưa trải qua đại kiếp hủy diệt đúng không?
– Kẻ học sau tới muộn, Mục Thiên Tôn Tần Mục của vũ trụ thứ mười bảy, bái kiến đạo hữu.
Bóng người kia hành lễ với hắn.
Chủ nhân Di La Cung kinh ngạc.
Hắn nói chuyện với người tên Tần Mục kia rất lâu, sau đó mới vòng trở về, quay lại kỷ nguyên thứ mười hai.
– Hỗn Độn trở về từ tương lai là vì muốn đi qua mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, làm được đến bước Hỗn Độn thành đạo.
Chẳng trách hắn luôn nói bản thân là lão Thất của Di La Cung, hóa ra hắn là công tử thứ bảy thành đạo.
Chủ nhân Di La Cung thầm nói.
Việc thành đạo của công tử không giống với những người thành đạo khác.
Công tử là những người đạt được thành tựu trên một lĩnh vực mà chủ nhân Di La Cung không thể nào đạt được.
Mặc dù Tần Mục quay trở về quá khứ, đại đạo Hỗn Độn dần dà trưởng thành hơn, thế nhưng không bước qua mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, hắn không thể thật sự thành đạo.
Bởi vậy, hắn còn kém một chút, không được coi là công tử thật sự của Di La Cung.
– Hỗn Độn tới từ kỷ nguyên thứ mười bảy trong tương lai, ta chỉ cần nhìn thấy được tương lai của kỷ nguyên thứ mười bảy khi đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ mười bảy nổ ra là có thể biết được liệu rằng tương lai có còn ổn hay không.
Chủ nhân Di La Cung nở một nụ cười.
Tần Mục nhìn thấy quái nhân cao gầy kia ở dưới trướng của Vô Nhai lão nhân, hắn được những người khác gọi bằng cái tên Do Kiểm.
Do Kiểm có nghĩa là giữa trung tâm gương mặt có một con mắt.
Hắn người cũng như tên, giữa mi tâm có một con mắt, chiếm cứ non nửa gương mặt.
Tần Mục khẽ mỉm cười, tỏ vẻ thiện chí, chỉ điểm cho Do Kiểm làm thế nào để tu luyện con mắt của mình.
Do Kiểm cảm thấy vô cùng cảm kích.
Tần Mục và Tần Linh Quân rời đi.
– Cha, chúng ta đi đâu vậy?
– Đi tìm Lăng Thiên Tôn.
Mấy ngày sau, Thái Thượng nói với chủ nhân Di La Cung:
– Sư phụ, lão Thất xâm nhập vào trong rừng bia đá của ta, cứu kẻ khinh đạo Lăng kia đi rồi.
Chủ nhân Di La Cung nói:
– Toàn bộ khu vực phế thải đều là do thần thông của hắn hóa thành, tất nhiên việc hắn muốn cứu người sẽ dễ như trở bàn tay.
Thái Thượng có chút không cam lòng, nói:
– Sư phụ, kẻ khinh đạo Lăng là do ngươi đích thân trấn áp!
Chủ nhân Di La Cung nói:
– Kẻ khinh đạo? Nào có cái gì gọi là kẻ khinh đạo? Thái Thượng, ngươi từ đầu đến cuối khó mà tiến thêm một bước, nguyên nhân là ở chỗ này.
Ngươi nghĩ lại cho kỹ, nghĩ thông suốt rồi thì ngươi mới có thể tiến thêm một bước nữa.
Thái Thượng không thể nghĩ thông suốt nổi.
Cuối kỷ nguyên thứ mười hai, đại kiếp hủy diệt bùng nổ, người thành đạo Lăng đánh đến trước mặt Vô Nhai lão nhân, khiến Vô Nhai lão nhân bị trọng thương.
Sau đó, Tần Mục tới giải cứu Vô Nhai lão nhân, đánh lùi kẻ khinh đạo Lăng.
Trong trận chiến đó, Vô Nhai lão nhân bị trọng thương, rất nhiều cường giả muốn lẻn đến kỷ nguyên tiếp theo đều bởi vì trận chiến này nổ ra mà phát hiện được một điều, đó chính là không biết bao nhiêu cường giả phía bên dưới sợi rễ tiếp nối đến kỷ nguyên thứ bảy của Vô Nhai lão nhân đều chết trong tay của một cường giả trấn thủ dưới gốc cây thế giới của kỷ nguyên thứ mười bảy
Bọn họ gọi hắn là thợ săn của kỷ nguyên thứ mười bảy.
Cũng chính bởi vậy mà quan hệ giữa Vô Nhai lão nhân và Tần Mục lại càng trở nên tốt hơn.
Sau này, bên cạnh Tần Mục xuất hiện thêm một bóng người gầy gò.
Từ đó, kỷ nguyên thứ mười ba bỗng chốc xuất hiện trộm cắp, rất nhiều người đều từng bị trộm, thậm chí Vô Nhai lão nhân cũng bị trộm mất rất nhiều thứ.
Di La Cung cũng bị trộm, Thái Thượng nói:
– Kẻ trộm ở trong Di La Cung!
Thế là Thái Thượng bèn tìm kiếm tên trộm kia, bắt lấy hắn – một lão giả gầy gò, sau đó đưa đến rừng bia đá để trấn áp.
Chương 2823: Trung tâm nguyên thủy tạo huyền công (4)
Kỷ nguyên thứ mười bảy.
Vào năm thứ hai sau khi Tần Mục rời đi, thời điểm công tử Thái Thượng xác định được Tần Mục đã rời khỏi kỷ nguyên thứ mười bảy thì mới cảm thấy yên tâm.
Hắn đưa đám người khai thiên lên con thuyền gỗ được làm bằng đạo thụ của hắn, Thái Dịch trấn thủ ở mũi thuyền.
Công tử Thái Thượng đưa bọn họ rời đi, nói:
– Chư vị đạo hữu, các ngươi quay trở về kỷ nguyên thứ mười sáu thì nhớ phải đề phòng công tử Hỗn Độn.
Thái Dịch nói:
– Xin đạo hữu yên tâm.
Ta đã biết được bộ mặt thật của hắn từ lâu, sẽ có phòng bị trước.
Thái Thượng thở phào nhẹ nhõm, quay về Nguyên Giới, bắt đầu hóa đạo chuyển thế.
Sau khi Thái Thượng chuyển thế, rừng bia đá cũng sụp đổ, một lão giả gầy gò bước ra khỏi đó, quay người rời đi.
– Ta quay về rồi!
Một tiếng cười vang vọng quanh quẩn trong hư không.
Trong kỷ nguyên thứ mười ba, Di La Cung lại có thêm một vị công tử, công tử Vô Tông.
Tần Mục lại quay về Di La Cung, nâng chén cười nói, tâm tình thoải mái với công tử Vô Công.
Trong kỷ nguyên thứ mười bốn, công tử Trạm Tịch xuất thế.
Trạm Tịch sinh ra từ Quy Khư, là Thần Nữ Quy Khư.
Tần Mục lại chạy tới, uống rượu hàn huyên với Trạm Tịch.
Mấy vị công tử đều rất quan tâm tới vị tiểu sư muội này, bèn đuổi Tần Mục đi, miễn cho hắn dạy hư Trạm Tịch.
Vào cuối kỷ nguyên thứ mười bốn, Tần Mục dẫn theo Tần Linh Quân tới nơi phát sinh đại kiếp hủy diệt.
Tần Linh Quân tò mò hỏi:
– Cha, lần này chúng ta làm gì đây?
– Tới đón một vị cố nhân.
Tần Mục nở một nụ cười, ngẩng đầu nhìn về phía dòng sông Hỗn Độn.
Tiếng đàn vọng ra từ dòng sông, một nữ tử ngã xuống đại kiếp hủy diệt.
Tần Mục vươn tay kéo nữ tử kia qua, Tần Linh Quân bước lên ôm lấy cây đàn, lanh lảnh nói:
– Ngươi là mẫu thân của ta sao?
Nữ tử kia nhận lại cây đàn, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cười nói:
– Suýt chút nữa là trở thành mẫu thân của ngươi rồi.
Ta tên là Nguyệt, ngươi có thể gọi ta là Nguyệt di.
Nàng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tần Mục sau lưng Tần Linh Quân, cười mà như không cười:
– Mục, ngươi không hề nuốt lời.
Ngươi tới đây bao lâu rồi?
– Mười bốn năm rồi.
Tần Mục xoa xoa cái đầu nhỏ của Tần Linh Quân, ánh mắt dịu dàng, trông vô cùng điềm đạm:
– Linh Quân đã mười bốn tuổi rồi.
Một hỗn độn là một năm.
Đối với Tần Linh Quân mà nói, hiện giờ nàng mới mười bốn tuổi.
– Linh Dục Tú không tới cùng sao?
Nguyệt Thiên Tôn nhìn xung quanh, ánh mắt lóe sáng.
Tần Mục cười nói:
– Không, nhưng ta tìm thấy Lăng Thiên Tôn.
Lăng Thiên Tôn tới đây, đưa Nguyệt Thiên Tôn không cam lòng rời đi.
– Có khi Linh Quân muốn có một người kế mẫu.
Nàng nói với Lăng Thiên Tôn.
Lăng Thiên Tôn nói:
– Có người không muốn.
Quan hệ giữa Nguyệt Thiên Tôn và nàng rất tốt, có lời gì đều sẽ nói thẳng.
Nguyệt Thiên Tôn tức giận, nói:
– Ngươi cũng chẳng phải hắn, làm sao ngươi biết được hắn không muốn.
– Ta hỏi rồi.
Lăng Thiên Tôn lạnh lùng nói.
Nguyệt Thiên Tôn tức giận đến mức nói loạn cả lên.
Vào khoảnh khắc trước khi đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ mười lăm ập tới, chủ nhân Di La Cung nhìn về phía tương lai, thế nhưng lần này Tần Mục lại dẫn theo Tần Linh Quân tới, dùng một vùng hỗn độn để ngăn cản không cho hắn làm việc này.
Trước đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ mười sáu, Tần Mục lại tới, đồng thời vẫn chắn ngang tầm mắt của hắn.
Chủ nhân Di La Cung sớm đã quen với việc hắn chắn trước tầm mắt của mình, cho nên không hề nói gì.
Cuối cùng, kỷ nguyên thứ mười sáu kéo dài trong thời gian sáu trăm triệu ngắn ngủi lại tự hủy diệt.
Lần này, Tần Mục cũng lại tới chắn ngang tầm mắt hắn.
Chủ nhân Di La Cung nói:
– Hỗn Độn, trước đây ngươi ngăn cản không cho ta nhìn thấy tương lai, thế nhưng lần này ngươi không thể chắn tầm mắt của ta được nữa rồi.
Ta sẽ nhìn tất cả tương lai của kỷ nguyên thứ mười bảy một lượt, ngươi không ngăn cản được ta đâu.
Tương lai như thế nào, ta muốn tận mắt nhìn thử xem.
– Sư phụ, từ kỷ nguyên thứ nhất đến nay không có ai là đối thủ của ngươi, thế nhưng đệ tử đã thành đạo rồi, cho nên đệ tử muốn thử một phen.
Tần Mục buông tay Tần Linh Quân ra:
– Ngươi là cường giả mạnh nhất mười sáu kỷ nguyên vũ trụ quá khứ, Vô Nhai lão nhân, chủ nhân Thiên Đô hay thậm chí là Lăng Thiên Tôn thì đều không chịu nổi một chiêu trước mặt ngươi, thế nhưng ta thì khác, ta là cường giả mạnh nhất của kỷ nguyên tương lai.
Hắn đứng thẳng, phía trước đại kiếp sáng sinh, kỷ nguyên thứ mười bảy là một vùng hỗn độn mênh mông.
Thời điểm đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu ập đến, hắn đã thành đạo, hắn của hiện giờ chính là hắn trong trạng thái mạnh nhất!
Hắn dần dà mò tới được trình độ vượt qua Đạo Cảnh bốn mươi trọng thiên.
Phù văn Nguyên của hắn hoàn toàn thoát khỏi phù văn Hồng Mông, hắn có lòng tin tuyệt đối rằng mình có thể đánh một trận với chủ nhân Di La Cung!
– Sư phụ, ngươi từng nói đạo pháp của ta là trung tâm nguyên thủy tạo huyền công, ta cách cảnh giới mà ngươi nói đã rất gần rồi.
Trong lòng Tần Mục sinh ra một thứ lòng tin vô cùng mạnh mẽ.
Hắn nói:
– Ta sẽ không để ngươi nhìn thấy tương lai!
Chương 2824: Biệt lai vô dạng?
Ngàn năm nay, hắn chưa từng thử thay đổi quá khứ, thế nhưng bây giờ hắn lại muốn thay đổi, thay đổi vận mệnh của sư phụ mình, thay đổi vận mệnh chủ nhân Di La Cung nhập diệt!
Chủ nhân Di La Cung nở một nụ cười:
– Hỗn Độn đạo hữu, ngươi rất mạnh, thế nhưng vẫn còn thiếu chút lão luyện.
Dù rằng ngươi đã thành đạo, song vẫn còn kém xa cảnh giới của ta.
Trong mắt những người khác, ví như chủ nhân Thiên Đô, ví như kẻ khinh đạo Lăng, tu vi của ta ở trên bọn họ, thế nhưng đạo hạnh lại không bằng bọn họ.
Trong mắt của Vô Nhai lão nhân, tu vi và đạo hạnh của ta không bằng hắn.
Có điều trước mặt ngươi, tu vi và đạo hạnh của ngươi với ta không khác nhau là bao, thứ duy nhất mà ta ở trên ngươi chính là lão luyện.
Trong mắt Tần Mục lóe lên một tia sáng lạ kỳ.
Hắn hỏi:
– Lão luyện?
Chủ nhân Di La Cung nói:
– Không sai.
Khi đã tu luyện đến cảnh giới như ngươi và ta, đạo hạnh và tu vi không còn chênh lệnh quá nhiều, thứ duy nhất có thể dùng để so sánh chính là trình độ lão luyện.
Trình độ lão luyện của ta hơn ngươi tám trăm tỉ năm, trải nghiệm hơn ngươi ở lịch sử của kỷ nguyên thứ nhất.
Hỗn Độn, đợi đến khi ngươi có thể quay về những năm đầu khi kỷ nguyên thứ nhất mở ra, trình độ lão luyện của ngươi sẽ đạt đến mức như ta, thậm chí sẽ còn vượt qua ta.
Hỗn Độn có một ưu thế mà Hồng Mông không thể nào sánh bằng, thành tựu của ngươi sẽ ở trên ta.
Hắn ân cần dạy bảo:
– Ngươi trải nghiệm đại kiếp hủy diệt của mười sáu vũ trụ, trải nghiệm đại kiếp sáng sinh từ kỷ nguyên thứ hai đến kỷ nguyên thứ mười bảy, nhưng lại chưa từng trải nghiệm kỷ nguyên thứ nhất.
Khoảnh khắc ngươi có thể quay về thời kỳ đầu khi kỷ nguyên thứ nhất được sinh ra, ngươi sẽ vượt qua ta.
Chẳng qua hiện giờ, ngươi không lão luyện bằng ta, mà điều này chính là một khoảng cách hoàn toàn cách biệt.
Tần Mục biến sắc, khắp nơi trong vô số không gian nhỏ bé không thể tiếp tục phân tách được nữa của đại kiếp sáng sinh đột nhiên xuất hiện bóng dáng của hắn, mà vô số hắn trong vô số không gian đang đồng loạt thi triển ra các loại thần thông khác nhau!
Không một loại thần thông nào bị lặp lại trong số những thần thông này!
Đây là thành tựu chí cao của hắn.
Bên trong vô số không gian nhỏ bé của đại kiếp sáng sinh là vô số khả năng của vũ trụ tương lai, là vô số hình ảnh của vũ trụ tương lai, thế nhưng hắn lại có thể lấp đầy những loại khả năng này chỉ bằng một ý nghĩ!
Thời điểm hắn bước vào đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu rồi thành đạo, cho dù là Thái Dịch, cho dù là Thái Thượng hay cường giả giống như Vô Cực thì cũng không thể nào tưởng tượng nổi hay lý giải được thần thông đạo pháp trong lúc này đây của hắn!
Thế nhưng cùng với khoảnh khắc ý nghĩ trong đầu hắn lóe lên, bên trong những không gian kia cũng xuất hiện vô số chủ nhân Di La Cung tương ứng với hắn!
Chủ nhân Di La Cung còn xuất chiêu sớm hơn hắn, nhanh hơn hắn, thời điểm thần thông của hắn vừa mới bùng nổ thì chủ nhân Di La Cung ra tay trước hắn một bước!
Tần Mục lắc mình, vô số hắn trong vô số không gian biến mất, chỉ còn lại một hắn duy nhất, thế nhưng đã không còn kịp nữa.
Chủ nhân Di La Cung cũng trở thành duy nhất, mà thần thông cũng đã đánh trúng lồng ngực hắn.
Cách biệt là cách biệt.
Trình độ lão luyện cách biệt chút ít lại thể hiện ra khoảng cách lớn vô hạn.
Nếu muốn bù đắp vào chút lão luyện thiếu sót này, hắn cần phải nỗ lực một thời gian dài hơn nữa thì mới có thể làm được.
Ầm!
Tần Mục ngã ngược về phía sau, bị chủ nhân Di La Cung đánh bay vào trong đại kiếp hủy diệt.
Đòn đánh này của chủ nhân Di La Cung tương đương với việc đưa hắn quay trở về quá khứ.
– Hỗn Độn, ngươi sẽ tu luyện đến trình độ như ta, thậm chí còn đi xa hơn ta.
Chủ nhân Di La Cung mỉm cười, lẩm bẩm:
– Thế nhưng bây giờ ngươi vẫn chưa làm được điều đó.
Hắn phất tay áo, đưa Tần Linh Quân quay trở về bên cạnh Tần Mục.
Không có sự quất nhiễu của Tần Mục, rốt cuộc hắn cũng có thể nhìn thấy tương lai của kỷ nguyên thứ mười bảy.
Tần Mục rơi xuống dòng sông Hỗn Độn, hắn khẽ nâng tay lên, hai chân của Tần Linh Quân rơi xuống lòng bàn tay của hắn.
Sắc mặt của Tần Mục hơi tối lại, hắn nhẹ nhàng đặt Tần Linh Quân xuống đất.
Trong trận chiến này, hắn bị đánh bại một cách quá dứt khoát.
Chủ nhân Di La Cung nhìn về phía tương lai.
Giờ phút này, không có sự ngăn cản của Tần Mục, rốt cuộc tất cả hình ảnh về vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy cũng đồng loạt xuất hiện trước tầm mắt của hắn.
Từ khi Hồng Mông khai thiên lập địa, cho đến khi Ngũ Thái được sinh ra, rồi Thái Dịch xuất thế, chặt cây.
Tạo Vật Chủ hưng thịnh, Cổ Thần xuất hiện, lịch sử của kỷ nguyên thứ mười bảy mênh mông rộng lớn bắt đầu diễn ra với một dáng vẻ trước nay chưa từng có.
Không có cây thế giới, không có người khai thiên, cũng không có Di La Cung.
Tạo Vật Chủ suy thoái, Long Hán chia làm ba phần, Xích Minh tiếp diễn, Thượng Hoàng đối địch, Khai Hoàng vùng lên, Diên Khang cũng quật khởi trên chính mảnh đất hoang tàn này.
Chương 2825: Biệt lai vô dạng? (2)
Thời gian sáu tỉ năm nhanh chóng qua đi, Di La Cung xâm nhập, cây thế giới tái sinh, tương lai ba tỉ năm rưỡi sau đó cũng lọt vào trong tầm mắt của hắn.
Ánh mắt của hắn khựng lại, nhìn về phía Tần Mục đã trở về quá khứ, sau đó lại tiếp tục nhìn về phía trước.
Đó là tương lai mà ngay cả Tần Mục cũng chưa trải qua.
Tương lai ấy rực rỡ sắc màu, thậm chí còn đặc sắc hơn cả khi Tần Mục còn ở đó.
Có điều khi không ngừng đưa mắt nhìn về phía tương lai xa hơn, trái tim của chủ nhân Di La Cung dần run lên.
Sau một trăm tỉ năm, mức độ rộng lớn của vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy đã vượt xa kỷ nguyên thứ nhất, thế nhưng vũ trụ này vẫn không hề có xu hướng ngừng mở rộng.
Sau hai trăm tỉ năm, không có lấy một người thành đạo mới nào được sinh ra.
Sau ba trăm tỉ năm, mức độ rộng lớn của vũ trụ khiến cho cầu Linh Năng Đối Thiên mất đi ánh sáng, không thể tiếp nối với các thế giới khác, chỉ có người thành đạo mới có thể băng qua vùng tinh không vô tận, tìm kiếm đạo hữu của mình.
Thế nhưng ngay cả người thành đạo muốn tìm kiếm hay thăm hỏi bằng hữu cũng phải tiêu tốn một thời gian cực kỳ dài.
Khi đó, vũ trụ cũng đã không còn thần thông giả, bởi vì linh khí linh lực trong trời đất cũng trở nên vô cùng mỏng manh dưới sự kéo dãn khi vũ trụ mở rộng.
Sau bốn trăm tỉ năm, hầu hết các vì sao trong vũ trụ đều đã bị dập tắt, bốc hơi, vũ trụ vốn dĩ phát ra thứ ánh sáng rực rỡ muôn màu cũng dần trở nên ảm đạm.
Sau năm trăm tỉ năm, vầng mặt trời cuối cùng cũng mất đi ánh sáng, thánh địa duy nhất còn sót lại cũng chậm rãi mất đi năng lượng theo thời gian dần trôi.
Nguyên Giới sụp đổ, Huyền Đô tan rã, U Đô không còn tồn tại, Thiên m Giới bốc hơi sạch sẽ, từng vùng chư thiên đều hướng về hư không cuối cùng.
Sau sáu trăm tỉ năm, chủ nhân Di La Cung nhìn quanh, thánh địa cuối cùng cũng bị dập tắt.
Vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy trở thành một vùng tối đen như mực, chỉ còn lại vài tia sáng thỉnh thoảng lóe lên, đó chắc hẳn là thứ ánh sáng cuối cùng của những người thành đạo.
Hắn tiếp tục nhìn về phía trước, thứ ánh sáng cuối cùng còn sót lại trong bóng tối của người thành đạo cũng dần trở nên ít ỏi.
Hắn nhìn về phía điểm cuối của bóng tối, ánh sáng cuối cùng của người thành đạo ở nơi đó cũng biến mất, toàn bộ vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy hoàn toàn bị san phẳng, trở thành một lớp màng vô cùng mỏng manh, không hề có tận cùng.
Tất cả vật chất đều tan rã, phân tách thành những hạt vật chất nhỏ nhất, phân bố đều trên lớp màng vũ trụ mỏng manh kia.
Vũ trụ triệt để hư không hóa.
Tất cả đều bị hủy diệt.
Phụt.
Chủ nhân Di La Cung phun ra máu, vũ trụ bị hủy diệt sau tám trăm tỉ năm hoàn toàn đánh tan đạo tâm của hắn, khiến tất cả sự kiên trì và lý tưởng của hắn đều trở nên vô dụng vào giờ phút này.
Thần thông của hắn, đạo pháp của hắn đều không có tác dụng gì!
Bấy lâu nay hắn vẫn chuẩn bị để ứng phó với đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh, thế nhưng khi đối mặt với trận đại kiếp diệt vong này, tất cả sự chuẩn bị trước giờ của hắn đều trở nên vô dụng, vả lại hắn cũng không nghĩ ra được bất kỳ cách nào có thể giải quyết được sự diệt vong này.
Hắn ngẩn ngơ bước ra khỏi phía trước đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ mười bảy, quay trở về đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu, quay trở về Di La Cung.
Hắn im lặng, vắt óc suy nghĩ, tìm kiếm đối sách, thế nhưng dù cho hắn vắt kiệt trí tuệ thì từ đầu đến cuối cũng không tìm ra được con đường giải quyết chuyện này!
Tất cả con đường của hắn đều đã sai, bởi lẽ đối mặt với trận đại kiếp diệt vong cuối cùng, tất cả nỗ lực đều là phí công vô ích.
Hắn nhớ lại sự kiên trì của bản thân trong suốt mười sáu kỷ nguyên vũ trụ đã qua, cảm thấy thất vọng bế tắc.
Hắn cảm nhận được đạo tâm của mình bắt đầu tan vỡ, bắt đầu sụp đổ, lý tưởng mà bản thân hắn kiên trì bắt đầu vỡ vụn.
Không còn đường nữa rồi.
Chủ nhân Di La Cung triệu tập tất cả công tử, điện chủ và người thành đạo của Di La Cung tới.
Tần Mục cũng có mặt ở đó, hắn nắm lấy bàn tay nhỏ của Tần Linh Quân, im lặng không nói gì.
Chủ nhân Di La Cung nói với bọn họ rằng, kỷ nguyên thứ mười bảy trong tương lai chắc chắn sẽ hủy diệt, bảo bọn họ quay trở về thời đại mà bọn họ sinh ra, không cần phải đi tới tương lai nữa.
Trên dưới Di La Cung đưa mắt mình nhau, không biết vì sao sư phụ lại nói ra những lời như vậy.
Chủ nhân Di La Cung uể oải chán nản ngồi bất động ở nơi đó, không hề đáp lại câu hỏi nào của mọi người.
Trên dưới Di La Cung loạn cả lên, cuối cùng chủ nhân Di La Cung đứng dậy rời đi.
Hắn băng qua từng dòng sông Hỗn Độn, Thái Thượng đi theo sau hắn, nhìn hắn trả lại đạo hạnh của bản thân cho từng vũ trụ.
Đợi đến khi hắn bước tới Di La Cung của kỷ nguyên thứ nhất, máu thịt trên cơ thể hắn dần biến mất.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









