- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 551 : Vì tương lai, gặp lại trong quá khứ (3) (c2751-c2755)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 551 : Vì tương lai, gặp lại trong quá khứ (3) (c2751-c2755)
❮ sautiếp ❯Chương 2751: Vì tương lai, gặp lại trong quá khứ (3)
Tốc độ bay lên cao của Lục Đạo Thiên Luân ngày một nhanh hơn, theo sát phía sau hắn, mà tốc độ sụp đổ tan rã của Đại Uyên cũng càng ngày càng nhanh, không ngừng làm lớn mạnh Lục Đạo Thiên Luân!
Thời điểm thấy hắn không thể thoát khỏi Đại Uyên Quy Khư, công tử Lăng Tiêu đột nhiên quay người lại giữa không trung, cầm thương đâm về phía Lục Đạo Thiên Luân!
Bên trong Lục Đạo Thiên Luân, Tần Mục ngẩng đầu, Hỗn Độn Thạch dưới biển bay lên, rơi xuống lòng bàn tay hắn, hóa thành một thanh kiếm bằng đá.
Tần Mục cầm kiếm, đâm về phía bên trên!
Cây thương của công tử Lăng Tiêu đâm vào Lục Đạo Thiên Luân, thế nhưng thanh kiếm bằng Hỗn Độn Thạch kia của Tần Mục cũng đâm xuyên qua mi tâm của hắn.
Công tử Lăng Tiêu hừ một tiếng, bị đánh bay lên cao, bắn ra khỏi Đại Uyên Quy Khư.
Hắn giơ tay lên quệt vết máu giữa mi tâm, thế nhưng lại không cảm thấy có gì bất thường.
Cơ thể hắn vẫn đang bay ngược về phía sau, cách Đại Uyên Quy Khư càng ngày càng xa, mà Đại Uyên Quy Khư treo ngược trên bầu trời cũng đang sụp đổ từ bên trong rồi rơi xuống.
Chẳng mấy chốc, một âm thanh kinh thiên động địa vang lên, Lục Đạo Thiên Luân do Hỗn Độn Thạch tạo thành bay ra khỏi Quy Khư đang sụp đổ, tiếp đó một loạt tiếng “ầm ầm” khác lại truyền tới, những Lục Đạo Thiên Luân khác xoay tròn, cắt đôi Quy Khư, xuất hiện trên không trung.
Mà phía sau lớp không trung đó là mặt biển Hỗn Độn phủ kín bầu trời.
Tần Mục đứng bên mặt biển dưới luân hồi, dưới con mắt của Lăng Tiêu, hắn đầu dưới chân trên, thế nhưng nơi đó cũng đang tự hình thành nên trời đất, cho nên Tần Mục không hề cảm thấy khó chịu chút nào.
Tần Mục đánh về phía hắn, đồng thời cuốn biển Hỗn Độn lên, dùng đại đạo còn sót lại trong Đại Uyên Quy Khư để chặn kín Chung Cực Hư Không của Tổ Đình.
Công tử Lăng Tiêu xoay người, cơ thể hóa thành một vệt sáng, xé rách không trung lao đi, tìm kiếm nơi mà công tử Tử Tiêu, Vô Nhai lão nhân và công tử Vô Cực đáp xuống.
– Lão Thất là một kẻ điên.
Hắn cưỡng chế hủy diệt Quy Khư, phong ấn Tổ Đình, chắc chắn sẽ không để Vô Cực và Vô Nhai trốn thoát khỏi Tổ Đình, cho nên bọn họ nhất định vẫn còn đang ở trong Tổ Đình!
Hắn thầm nhủ:
– Giết hai người bọn họ, ta và lão Tứ có thể giáng xuống!
Tần Mục phong ấn hoàn toàn bầu trời Tổ Đình xong xuôi, lúc này mới bước tới Hỗn Độn Điện.
Hắn đứng trước cửa điện, do dự chốc lát, song vẫn đẩy cửa điện ra, cất bước đi vào bên trong.
Bên trong Hỗn Độn Điện, mười sáu dòng sông Hỗn Độn vẫn đang chảy xiết.
Đó là mười sáu đại kiếp mà hắn buộc phải vượt qua nếu như muốn làm được đến bước Hỗn Độn thành đạo, thế nhưng đến giờ hắn vẫn chưa dám bước xuống sông.
Trên mặt nước của dòng sông Hỗn Độn thứ ba là một cây đàn đang lặng lẽ trôi.
Tần Mục đưa tay ra, cây đàn bay tới, dây đàn đã đứt hết, trên bề mặt còn có vết kiếm nhuốm máu.
Tần Mục nhìn về phía dòng sông Hỗn Độn thứ ba, nơi đó là kỷ nguyên thứ mười bốn của vũ trụ.
Có lẽ lúc lùi đến dòng sông Hỗn Độn thứ ba, Nguyệt Thiên Tôn bị kiếm quang của công tử Tử Tiêu đuổi kịp, chém đứt cây đàn, sau đó bị “giết chết”.
– Tương lai ta sẽ quay về quá khứ, cứu được ngươi ngay tại khoảnh khắc công tử Tử Tiêu rút kiếm kia.
Tần Mục cất cây đàn đi, bước ra khỏi Hỗn Độn Điện, tay áo tung bay, rời khỏi biển Hỗn Độn.
– Nguyệt, đối với ngươi mà nói, chắc hẳn lúc rơi xuống sông, chỉ chốc lát sau là ngươi có thể gặp được ta, thế nhưng đối với ta mà nói thì không biết phải đợi bao lâu nữa.
Thời gian mà ngươi chờ đợi rất ngắn, thế nhưng thời gian mà ta chờ đợi lại rất dài.
Tần Mục nở một nụ cười, ánh mắt càng ngày càng sâu thẳm:
– Có điều ngươi và ta có thể gặp lại nhau!
Trận chiến Quy Khư mang lại ảnh hưởng cực kỳ lớn, Đại Uyên Quy Khư hoàn toàn bị phá hủy, chỉ còn sót lại Lục Đạo Thiên Luân được tạo nên từ Hỗn Độn Thạch đứng sừng sững phía trên biển Hỗn Độn.
Vô Nhai lão nhân và công tử Vô Cực đều bị thương nặng, song Tam công tử và Tứ công tử vẫn chưa thể giết chết được hai người.
Mà trận chiến bên trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình, thế lực ba phe ác chiến, tử thương nghiêm trọng.
Thời điểm Tần Mục đến thành Ngọc Kinh Tổ Đình, Tử Tiêu và Lăng Tiêu đang truy sát Vô Nhai lão nhân và công tử Vô Cực chỉ đành bất đắc dĩ từ bỏ hai người, qua về thành Ngọc Kinh.
Bọn họ có thực lực để diệt trừ Vô Nhai lão nhân và công tử Vô Cực, thế nhưng nếu làm như vậy, thế lực của thành Ngọc Kinh Tổ Đình sẽ bị Tần Mục nhổ tận gốc.
Vì để bảo toàn cho thành Ngọc Kinh Tổ Đình, bọn họ không thể không từ bỏ cơ hội tốt này.
Tần Mục dẫn theo cường giả của Diên Khang rời khỏi thành Ngọc Kinh, đồng thời cũng ra tay bảo vệ thế lực dưới trướng Vô Nhai lão nhân rút lui, khiến đám cường giả dưới trướng Vô Nhai lão nhân kinh ngạc không thôi.
– Các ngươi chết rồi thì chẳng khác nào để Tam công tử và Tứ công tử của Di La Cung nhặt được lợi ích.
Đám người Khai Hoàng và Tần Mục bọc hậu, giải thích với đám người kia:
– Mặc dù Thái Thủy có thể hóa giải huyết tế, thế nhưng cũng chỉ có thể hóa giải được một phần năng lượng.
Chương 2752: Về con số không
Các ngươi chết rồi, Tam công tử và Tứ công tử có thể tích lũy được nhiều năng lượng hơn, tạo điều kiện thuận lời cho bọn họ giáng xuống, cho nên các ngươi vẫn chưa thể chết được.
Đợi đến khi Thái Thủy có thể hoàn toàn hóa giải năng lượng huyết tế, lúc đó các ngươi có thể chết được rồi.
Đám cường giả dưới trướng Vô Nhai lão nhân vốn còn có chút cảm kích, thế nhưng khi nghe vậy thì chút cảm kích cuối cùng cũng biến mất.
– Lão Thất!
Công tử Lăng Tiêu tự biết bản thân không thể giữ chân bọn họ, bèn hạ lệnh dừng việc truy sát.
Hắn nhìn Tần Mục ở phía xa xa, lạnh lùng nói:
– Nhị tỷ Vô Cực được thả ra rồi, cho dù ngươi có hủy diệt Đại Uyên Quy Khư, sớm muộn gì cũng có một ngày nàng khôi phục lại trạng thái đỉnh phong.
Đến lúc đó, tất cả sinh linh đều sẽ gặp tai ương! Hậu quả này phải tính lên đầu ngươi!
Tần Mục triệu hồi Hồng Chung Vũ Trụ tới, treo trước cửa Hỗn Độn Điện, đứng đối diện với hắn từ phía xa:
– Lão Tam, Di La Cung giáng xuống cũng sẽ hủy diệt chư thiên vạn giới, khiến vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy trực tiếp rơi vào cảnh sụp đổ hủy diệt, vô số sinh linh sẽ tử vong.
Hậu quả này phải tính lên đầu ai đây? Mệnh lệnh của sư phụ là bảo các ngươi quay về vũ trụ nơi các ngươi sinh ra, thế nhưng các ngươi lại làm trái, như vậy thì tính như thế nào đây?
Công tử Lăng Tiêu chống thương lên, hừ một tiếng:
– Sư phụ chối bỏ lý tưởng của hắn, là đệ tử, ta phải tiếp tục tiến lên theo lý tưởng của sư phụ, như vậy mới là truyền nhân chân chính của lão nhân gia hắn! Thất công tử Di La Cung, chỉ có ta và Tử Tiêu mới là người truyền thừa lý tưởng của lão nhân gia hắn, những người khác, ví như ngươi, như Vô Cực, như Thái Thượng, đều là kẻ phản bội!
Tần Mục bật cười ha hả, dẫn mọi người rút lui.
Công tử Lăng Tiêu đưa mắt nhìn hắn đi xa, dẫn người quay trở về Di La Cung, nhưng không hề tới gặp công tử Tử Tiêu.
– Tứ công tử quay về quá khứ rồi.
Lúc này đây, người thành đạo bị Tứ công tử khống chế nhục thân đã khôi phục lại quyền làm chủ nhục thân mình.
Hắn nói:
– Lúc Tứ công tử rời đi, ta cảm nhận được nỗi bi thương và nỗi nhớ da diết mãnh liệt trong đạo tâm của hắn.
Công tử Lăng Tiêu trầm mặc, tự biết bởi vì Tử Tiêu ra tay giết chết Nguyệt Thiên Tôn, làm gián đoạn Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc, cho nên mới khơi gợi lại nỗi nhớ với thê tử đã khuất trong hắn.
– Hạo đạo hữu, nhục thân của ngươi đã trải qua đại chiến Quy Khư, bị hủy diệt mấy lần, sau đó còn bị lão Thất đâm một nhát kiếm xuyên qua mi tâm, thế nhưng lại không hề bị thương, rất kỳ lạ.
Công tử Lăng Tiêu trả lại nhục thân cho Hạo Thiên Đế, nói:
– Lão Thất vô cùng giảo hoạt, rất khó nói được bên trong nhát kiếm kia của hắn ẩn chứa huyền cơ gì, thế nhưng ta đã kiểm tra một lượt, không hề cảm nhận được chút thần thông nào sót lại nào.
Có điều việc này cũng không thể không đề phòng, ngươi là người thành đạo của Di La Cung ta, ta sẽ không để ngươi chịu tổn hại.
Hắn gọi rất nhiều điện chủ và người thành đạo của Di La Cung tới, phân phó:
– Căn cơ của Hạo đạo hữu chưa sâu, các ngươi hãy truyền thụ thần thông đạo pháp của Di La Cung ta cho hắn, bất kể là thần thông đạo pháp của người thành đạo hay là của điện chủ, thậm chí là của công tử bọn ta thì đều có thể để cho hắn học.
Ngoài ra, các ngươi cũng phải cẩn thận nghiên cứu vết thương trên mi tâm của hắn, kiểm tra xem liệu lão Thất có động tay động chân gì hay không.
Ta cần phải đi gặp lão Tứ, tránh để hắn bị tổn hại đạo tâm.
Mọi người vâng vâng dạ dạ.
Hạo Thiên Đế vừa mừng vừa sợ, có thể nói lần này hắn trong họa có phúc, cuối cùng cũng có được sự công nhận của Di La Cung.
– Thần thông đạo pháp của Di La Cung mạnh đến mức nào chứ? Tên tiểu tử Mục Thiên Tôn kia tiếp xúc với thần thông đạo pháp của Di La Cung mới bắt đầu quật khởi, tu vi thực lực mới vượt xa ta! Nếu như ta cũng nhận được truyền thừa từ Di La Cung, vậy thì tốc độ tu luyện sẽ chỉ nhanh hơn hắn, không thể có chuyện chậm hơn hắn được! Đây được gọi là thời tới vận đổi, khổ tận cam lai!
Hắn tự tin rằng mình không kém hơn ai, chỉ thiếu đúng một cơ hội, mà nay rốt cuộc cơ hội cũng xuất hiện trước mặt hắn!
Người thành đạo và điện chủ bên trong thành Ngọc Kinh lần lượt kiếm tra vết thương do kiếm gây nên trên trán của Hạo Thiên Đế, thế nhưng ngay cả công tử Lăng Tiêu cũng không phát hiện ra bất kỳ thần thông nào, cho nên đương nhiên bọn họ cũng không tìm ra được gì.
Mọi người lại kiểm tra cơ thể của Hạo Thiên Đế, cũng không phát hiện ra nguy cơ tiềm ẩn nào, ai nấy không khỏi trầm ngâm suy ngẫm.
Hạo Thiên Đế cười nói:
– Chư vị cứ việc yên tâm.
Mặc dù ta không tham gia vào trận chiến Quy Khư, thế nhưng ta vẫn quan sát được toàn bộ quá trình của trận chiến.
Khi đó, Thất công tử Tần Mục dùng tất cả sức mạnh của bản thân để phá hủy Quy Khư, căn bản không còn dư sức để ra tay với công tử Lăng Tiêu.
Nhát kiếm đó của hắn chỉ là giết gà dọa khỉ mà thôi.
– Mong là như vậy.
Chương 2753: Về con số không (2)
Mọi người tạm gác chuyện này qua một bên, dẫn theo hắn vào trong bảo khố đạo tàng của Di La Cung, để cho hắn tự do quan sát, sau đó mới nói:
– Tất cả mọi người đều có thể học tập thần thông đạo pháp của Di La Cung.
Hạo đạo hữu, điển tịch trong này vô cùng phong phú, ngươi cứ việc đọc thoải mái, nếu như có chỗ nào không hiểu hay không rõ thì tới hỏi bọn ta.
Hạo Thiên Đế vừa mừng vừa sợ, liên tục nói lời cảm ơn:
– Ta cũng có thể học điển tịch của chủ nhân Di La Cung sao?
Điện chủ Hoa Đô cười nói:
– Cũng có thể học.
Không chỉ là người thành đạo của Di La Cung có thể học tập thần thông đạo pháp của sư phụ, mà tất cả những người khác cũng đều có thể học.
Điển tịch của Di La Cung chưa bao giờ là bí mật.
Hắn nhìn Hạo Thiên Đế một cái thật sâu, sau đó nói một cách đầy ẩn ý:
– Có điều có thể học được bao nhiêu, có thể lĩnh ngộ ra được ảo hiệu hay không thì đều phải dựa vào tư chất ngộ tính của mỗi cá nhân.
Ngộ tính của Hạo đạo hữu bất phàm, thế nhưng căn cơ không vững chắc, ta khuyên ngươi nên học từ tuyệt học của người thành đạo và điện chủ, trước hết phải có căn cơ vững chắc trước.
Sau khi căn cơ vững chắc rồi, ngươi học đến tuyệt học của các công tử, sau cùng mới tiếp xúc đến tuyệt học của sư phụ, làm như vậy sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Nếu như học thẳng tuyệt học của sư phụ, trừ khi ngươi có được tài trí và ngộ tính như các công tử.
Hạo Thiên Đế nghiêm túc nói:
– Người chậm cần bắt đầu sớm hơn, ta chấp nhận tốn thêm chút công sức, học tập tuyệt học của sư phụ trước tiên.
Những điện chủ khác đồng loạt mỉm cười, dẫn hắn đến điển tàng do chủ nhân Di La Cung để lại, sau đó để hắn lại nơi này rồi rời đi.
Trái tim của Hạo Thiên Đế đập loạn xạ:
– Cuối cùng vận may của ta cũng tới rồi! Mục Thiên Tôn tham ngộ ra một phù văn Hồng Mông mà đã có thể trở thành Thất công tử, ta có được tuyệt học của chủ nhân Di La Cung, tương lai chắc chắn thành tựu sẽ vượt xa hắn!
Hắn mở cuốn điển tịch đầu tiên ra.
Điển tịch là một trang sách được luyện chế từ thần kim giống như Kim Thuyền Độ Thế, bên trên là chữ viết được khắc bằng phù văn Hồng Mông.
Hạo Thiên Đế mở to mắt nhìn, đầu váng mắt hoa, đọc một lúc lâu mà vẫn không thể hiểu nổi một chữ.
Nếu như muốn hiểu được chữ viết trên điển tịch, trước tiên cần phải hiểu được tất cả biến hóa của phù văn Hồng Mông, sau đó mới có thể tham ngộ ra sự ảo diệu bên trong những chữ viết này!
Bên trong cuốn điển tịch này, chỉ sợ thông tin ẩn chứa trong mỗi một chữ viết đều có thể sánh ngang với thông tin ẩn chứa trong đại đạo!
Một lúc lâu sau, Hạo Thiên Đế đặt cuốn điển tịch này xuống, mở những cuốn điển tịch khác ra, thế nhưng không có cuốn nào là không như vậy!
Một kẻ trí tuệ tuyệt đỉnh như hắn lại không thể đọc hiểu nổi lấy một chữ!
– Nếu như không thể đọc hiểu được điển tịch của chủ nhân Di La Cung, vậy thì ta lùi lại một bước để tiến thêm một bước, đi đọc thử tuyệt học của các công tử khác trong Di La Cung xem sao!
Hắn bình tĩnh lại, bước đến bên cạnh điển tịch mà Đại công tử Thái Thượng để lại, mở một cuốn ra, sắc mặt tối sầm lại.
Hắn chỉ thấy cuốn sách mà Đại công tử Thái Thượng viết về thần thông công pháp của bản thân cũng dùng chữ viết y hệt như chủ nhân Di La Cung!
Hạo Thiên Đế bước đến bên cạnh điển tịch mà Nhị công tử Vô Cực để lại, sắc mặt lại đen xì.
Điển tịch của Nhị công tử Vô Cực không có lấy một chữ, chỉ có một đống ký hiệu khó hiểu.
Hắn bước đến bên cạnh điển tịch của Tam công tử Lăng Tiêu, mở một cuốn ra, bên trên viết chi chít dày đặc những dòng chú thích của Lăng Tiêu về thần thông đạo pháp của chủ nhân Di La Cung.
Thế nhưng ngay cả những dòng chú thích này, Hạo Thiên Đế cũng không thể đọc hiểu!
Chỉ có người có lý giải cao thâm về phù văn Hồng Mông cơ bản nhất mới có thể hiểu được những chú thích này.
Hạo Thiên Đế bước đến bên cạnh điển tịch của Tứ công tử Tử Tiêu, điển tịch của Tử Tiêu cũng là chú thích về thần thông đạo pháp của chủ nhân Di La Cung.
Hắn lại bước đến phía trước điển dịch của Ngũ công tử Vô Tông và Lục công tử Trạm Tịch, những cuốn điển tịch này cũng chẳng khác là bao.
Hạo Thiên Đế bước đến phía trước điển tịch của Thất công tử Hỗn Độn.
Hắn do dự chốc lát, thầm nhủ:
– Lấy đá núi khác về mài dao ta, mặc dù Tần Mục là đối thủ một mất một còn của ta, thế nhưng đối thủ một mất một còn này lại không thể ngăn cản ta tìm hiểu thần thông công pháp của hắn!
Hắn mở điển tịch ra, chỉ thấy đống phù văn trên trang sách vàng xấu như chữ gà bới, căn bản không tài nào đọc hiểu nổi!
Hạo Thiên Đế thấy hai mắt mình tối sầm lại.
Đột nhiên, phù văn trên trang sách vàng thay đổi, biến thành chữ viết mà hắn có thể đọc được, nhưng lại là một dãy số, hơn nữa còn chính xác đến từng đơn vị.
Vả lại những con số kia đang không ngừng thay đổi.
Hạo Thiên Đế gấp điển tịch của Tần Mục lại, tự hỏi:
– Công tử Hỗn Độn đúng thật là một mớ hỗn độn, khó mà hiểu được… Hầy, quái lạ!
Mặc dù hắn đã gấp cuốn sách vàng lại, thế nhưng những con số kia vẫn liên tiếp nhảy ra trước mắt hắn!
Chương 2754: Về con số không (3)
Hạo Thiên Đế dụi mắt, dãy số kia hệt như được khắc vào trong mắt hắn, vẫn còn hiện ra, hơn nữa còn đang không ngừng biến hóa!
– Chẳng lẽ Tần Mục đoán được lúc này ta sẽ tới đây đọc điển tịch mà hắn để lại, cho nên mới giấu thần thông trong sách để ám toán ta? Vậy thì không thể nào!
Hắn vô cùng hoảng hốt, dãy số đang không ngừng biến hóa kia như thể tính theo thời gian, có vẻ là đơn vị thời gian, đầu tiên là năm, tiếp đến là tháng, từ tháng đến năm là hệ thập nhị phân, sau đó là ngày, từ ngày đến tháng là hệ tam thập phân.
Sau ngày là canh giờ, cũng là hệ thập nhị phân, đằng sau là hệ số nhỏ hơn, cho đến khi tới đơn vị nhỏ nhất.
Thay đổi của từng con số trông có vẻ không hề có quy luật nào, thế nhưng thật ra mỗi một lúc lại tính ra một kết quả khác nhau.
– Những con số này đang giảm xuống, chuyện gì sẽ xảy ra khi tất cả quay về con số không đây?
Hạo Thiên Đế có chút mờ mịt.
Số năm đang là chín mươi ba, cũng tức là chín mươi ba năm sau, con số trong mắt hắn sẽ đồng loạt quay về con số không.
Hạo Thiên Đế tạm thời gạt chuyện này qua một bên, đi xem tuyệt học của điện chủ, thế nhưng cũng cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Cuối cùng, hắn chỉ đành tới xem tuyệt học của người thành đạo, học hỏi lĩnh ngộ của bọn họ về phù văn Hồng Mông của chủ nhân Di La Cung.
Lúc này, công tử Lăng Tiêu đã tới kỷ nguyên thứ mười.
Hắn đứng trước đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười, nhìn về phía dòng sông Hỗn Độn.
Bên trong dòng sông Hỗn Độn, công tử Tử Tiêu quay trở về thời điểm thê tử của hắn mất mạng.
Giờ đây, vũ trụ này đã xuất hiện dấu hiệu sụp đổ, khoảnh khắc đại kiếp hủy diệt ập đến, hắn ôm chặt lấy thê tử của mình.
Công tử Lăng Tiêu sững sờ nhìn cảnh tượng này.
Hắn biết, Tử Tiêu đã lặp đi lặp lại chút niềm ai ủi dịu dàng cuối cùng này không biết bao nhiêu lần.
Mỗi khi nhớ tới thê tử đã khuất, hắn đều sẽ quay về nơi này, tiến vào đại kiếp hủy diệt, quay về làm chính mình của kỷ nguyên thứ mười, ôm lấy thê tử mà hắn yêu thương nhất, sau đó cố gắng giãy giụa, cố gắng liều mạng, cố gắng cứu vãn lấy tất cả.
Thế nhưng tất cả đều phí công vô ích.
Lần này cũng như vậy.
Công tử Lăng Tiêu không hề nhìn tiếp, cũng từ bỏ ý định khuyên răn Tử Tiêu, chỉ lẳng lặng rời đi.
Có một số vết thương mà ngay cả hắn cũng không thể chữa lành.
– Tử Tiêu, chỉ có đánh bại lão Thất, giáng xuống kỷ nguyên thứ mười bảy, tiếp tục lý tưởng của sư phụ, ngươi mới có khả năng cứu được thê tử của mình!
Công tử Lăng Tiêu thầm nói:
– Hiện giờ không có ai quấy nhiễu đạo tâm của ngươi, ta hy vọng ngươi có thể vực dậy, chiến đầu vì tương lai!
– Nguyệt Thiên Tôn đâu?
Bên trên Kim Thuyền Độ Thế, Lãng Uyển nhìn đông ngó tây, nhưng chẳng hề tìm thấy bóng dáng của Nguyệt Thiên Tôn, bèn khó hiểu hỏi.
Nàng có quan hệ tốt nhất với Nguyệt Thiên Tôn, tình cảm cũng sâu đậm nhất.
Hai người thường xuyên liên thủ với nhau chống lại kẻ địch, thế nhưng trong trận đại chiến lần này, nàng không hề nhìn thấy Nguyệt Thiên Tôn, trong lòng không tránh khỏi có chút bất an.
Tần Mục bình tĩnh nói:
– Nguyệt Thiên Tôn tới vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bốn rồi.
Tương lai ta sẽ quay về quá khứ, gặp lại nàng ở nơi đó.
Lãng Uyển nhìn hắn một cái thật sâu, không tiếp tục hỏi han gì nữa.
Một bên khác, Vô Nhai lão nhân và công tử Vô Cực có được cơ hội thở dốc, bèn lẩn trốn đi chữa trị vết thương.
Bởi vì Vô Nhai lão nhân quan hệ mật thiết với cây thế giới, cho nên ai ai cũng biết hắn ở đâu, thế nhưng lại chẳng một người nào hay biết tung tích của Vô Cực.
Bất tri bất giác, chín mươi ba năm đã qua đi.
Ngày hôm đó, đám người Diên Khang tấn công thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
Hạo Thiên Đế với thực lực tu vi tăng vọt, tràn đầy tự tin, một mình nghênh chiến Khai Hoàng Tần Nghiệp.
Khai Hoàng Tần Nghiệp liếc mắt nhìn hắn một cái, ánh mắt lóe lên vẻ quái dị, sau đó lắc đầu nói:
– Hạo, ngày chết của ngươi đến rồi.
Trước mắt Hạo Thiên Đế, con số cuối cùng đang liên tục đếm ngược đột nhiên trở về con số không.
Trái tim của Hạo Thiên Đế đập loạn xạ, những người khác hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của những con số trong mắt hắn, thế nhưng dường như Khai Hoàng Tần Nghiệp lại có thể nhìn thấy, thật sự vô cùng kỳ lạ.
Mà điều khiến hắn hãi hùng khiếp vía hơn chính là, con số trong mắt hắn trở về con số không, biến thành một dãy ký hiệu số không liên tiếp!
Chẳng lẽ ngày chết của hắn thật sự đến rồi sao?
– Ngươi đã là một người chết, ta không có hứng thú đi giết một người chết.
Khai Hoàng Tần Nghiệp tra kiếm vào vỏ, xoay người lại, quay lưng về phía hắn, bước tới những chiến trường khác:
– Ta đã từng cho rằng anh hùng trong thiên hạ chỉ có Nghiệp và Hạo, thế nhưng không ngờ ngày ta đông sơn tái khởi, ngươi đã trở nên bết bát đến thế.
Thời điểm ta muốn tự tay trừ khử ngươi, ngươi đã là một một người chết.
Hạo Thiên Đế giận tím mặt:
– Người chết là sao? Tần Nghiệp, ta vẫn còn đang sống sờ sờ đây!
Hắn vừa dứt lời, một loại thần thông không biết từ đâu đột nhiên bay đến, đánh trúng cơ thể hắn!
Chương 2755: Thần Vương mới
Uy lực của loại thần thông này cực kỳ lớn mạnh, hơn nữa còn đột ngột ập đến, không hề có dấu hiệu báo trước, đánh thẳng vào đầu hắn, vả lại còn vừa khéo đánh trúng vết thương tạo thành do nhát kiếm chín mươi ba năm trước của Tần Mục để lại!
Đầu của Hạo Thiên Đế nổ tung, dù cho hắn lấy sức mạnh thành đạo, dù cho mấy năm này hắn cần cù khổ tu, tìm hiểu những lĩnh ngộ về phù văn Hồng Mông của người thành đạo Di La Cung, song vẫn không thể ngăn cản uy năng từ đòn đánh này!
Cái đầu của Hạo Thiên Đế vỡ nát, nguyên thần bị kéo ra khỏi cơ thể.
Hắn không khỏi vừa sợ vừa giận, nguyên thần của hắn cũng bị thương rồi.
Có điều làm sao cường giả mạnh mẽ như hắn có thể chết như vậy được?
Đại La Thiên của hắn hiện lên, đạo thụ đã thành, đạo quả đã sinh, cho dù đòn đánh kia cường đại đến mức nào cũng không thể lấy được tính mạng của hắn!
– Thất công tử chỉ có thủ đoạn cỏn con này thôi sao?
Hắn đang định tái sinh lại nhục thân, thế nhưng không biết thần thông từ nơi nào đột nhiên ùn ùn kéo đến, số lượng phải tính đến hàng vạn, hơn nữa còn có đủ loại thần thông của người thành đạo thiên biến vạn hóa, nhấn chìm hắn!
Những loại thần thông này không có loại nào trùng lặp với nhau, mỗi một loại đều ẩn chứa thành tựu đại đạo cực hạn, nhiều vô số kể, đừng nói là Hạo Thiên Đế không nhận ra được hết, cho dù là công tử của Di La Cung cũng không thể nhận ra được hết!
Ầm!
Đại La Thiên của Hạo Thiên Đế sụp đổ, đạo quả vỡ nát, đạo thụ tan rã, nguyên thần hóa thành tro bụi, nhục thân bị chôn vùi trong thần thông bao phủ trời đất, không còn tồn tại!
Những loại thần thông này không phải là thần thông của Tần Mục, mà là thần thông đến từ Vô Nhai lão nhân.
Trong trận chiến Quy Khư vào chín mươi ba năm trước, lúc Vô Nhai lão nhân tấn công Tần Mục, cây thế giới treo ngàn vạn đạo quả đung đưa cành lá, hóa thành vô số cánh tay của hắn, thi triển vô số thần thông của người thành đạo.
Khoảnh khắc đánh về phía Tần Mục, những thần thông kia bị thần thông Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên không trọn vẹn của Tần Mục cản lại, rơi xuống mười sáu dòng sông Hỗn Độn.
Những thần thông đó của Vô Nhai lão nhân sẽ lần lượt xuyên qua từng dòng sông Hỗn Độn trong những năm tháng dằng dặc, vượt qua thời gian vô tận, lần lượt tới bên người Tần Mục.
Thế nhưng Tần Mục không hề có lòng kiên nhẫn đi giải quyết từng loại thần thông một, cho nên vào thời điểm Hỗn Độn Thạch tạo thành Lục Đạo Thiên Luân, hắn đã đưa những thần thông này của Vô Nhai lão nhân đi dọc theo nhát kiếm đâm về phía công tử Lăng Tiêu kia tới ngày hôm nay của chín mươi ba năm sau.
Những thần thông kia của Vô Nhai lão nhân sẽ xuất hiện trong vết thương do kiếm gây nên cho công tử Lăng Tiêu vào ngày hôm nay sau chín mươi ba năm.
Nếu như công tử Lăng Tiêu tiếp tục khống chế nhục thân của Hạo Thiên Đế, vậy thì đương nhiên hắn có thể dễ dàng ứng đối, bởi lẽ dù gì thực lực tu vi của Vô Nhai lão nhân bị nhốt trong Đại Uyên Quy Khư vào chín mươi ba năm trước cũng bị tổn hại nặng nề, sức uy hiếp không cao.
Thế nhưng đổi lại là Hạo Thiên Đế, vậy thì đúng thật là ngày chết của hắn!
Mặc dù thiên phú của hắn rất cao, thế nhưng khi đối mặt với thần thông xuất thần nhập hóa của Vô Nhai lão nhân, ngay cả một chiêu hắn cũng không đỡ nổi!
Công tử Lăng Tiêu và tất cả những người trong Di La Cung đều không thể nhìn ra được sát cơ ẩn chứa bên trong nhát kiếm kia của Tần Mục là bởi vì bọn họ mới chỉ bước đầu tiếp xúc đến các loại thần thông của Tần Mục, không biết được sự ảo diệu thâm sâu trong đó.
Trong khi đó, Khai Hoàng Tần Nghiệp và đám người Lam Ngự Điền lại cùng nhau giúp đỡ Tần Mục hoàn thiện Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên của hắn, cho nên mới hiểu rất rõ về loại thần thông này.
Bởi vậy, lúc đối mặt với Hạo Thiên Đế, Khai Hoàng Tần Nghiệp mới lập tức nhìn ra được ngày chết của hắn, cho nên không hề có ý định tiếp tục tranh hùng với hắn.
Khai Hoàng Tần Nghiệp quay đầu lại, nhìn Hạo Thiên Đế hồn phi phách tán, trong lòng buồn bã chán nản.
Một thời đại đã triệt để kết thúc cùng với cái chết của Hạo Thiên Đế.
Mười Thiên Tôn đã hoàn toàn trở thành quá khứ.
Hắn đã từng đấu trí đấu dũng với mười Thiên Tôn, tranh hùng thiên hạ, mà nay, mười Thiên Tôn đều đã hóa thành một nắm đất vàng.
Phía trước, Tần Mục đang chiến đấu với đạo binh của Tam công tử và Tứ công tử, đám người Lãng Uyển, Thái Thủy và Khai Hoàng Đế Dịch Nguyệt cũng đang dấn thân trong trận chiến đẫm máu.
Tần Nghiệp rút kiếm, lao vào chiến trường.
Kẻ thù của Diên Khang sớm đã không còn là mười Thiên Tôn, mà kẻ thù ngày nay lại càng mạnh hơn, càng khó đối phó hơn, thế nhưng hắn vẫn phải cầm kiếm xông pha, không vì thứ gì khác, chỉ vì bảo vệ vùng đất Vô Ưu Hương trong tim kia!
Cái chết của Hạo Thiên Đế chỉ như một bong bóng nước không đáng chú ý trong cuộc chiến của Tổ Đình.
Cái chết của hắn chỉ khiến cho Tam công tử và Tứ công tử của Di La Cung than tiếc một tiếng, nhưng sau đó cũng quên ngay.
Mà trận chiến này cũng chỉ là một cuộc chiến bình thường trong Tổ Đình!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









