- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 550 : Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên (c2746-c2750)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 550 : Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên (c2746-c2750)
❮ sautiếp ❯Chương 2746: Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên
– Hôm nay, các ngươi cũng đừng hòng sống sót rời khỏi đây! Ta sẽ xóa sổ hoàn toàn các ngươi khỏi lịch sử của mười sáu kỷ nguyên vũ trụ! Ta sẽ khiến đám vật chất như các ngươi xưa nay chưa từng tồn tại!
Công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu biến sắc, thôi thúc đạo binh của mình, sẵn sàng nghênh địch.
Công tử Vô Cực của hiện giờ đã hoàn toàn thoát khỏi phong ấn của chủ nhân Di La Cung!
Tần Mục đột nhiên bật cười, nói:
– Nhị tỷ, việc gì phải gắng gượng chống đỡ! Ngươi cũng biết, ngươi không hù dọa được bọn ta.
Công tử Vô Cực quay đầu lại, hung ác nhìn về phía hắn.
Tần Mục mặt không đổi sắc, con mắt dọc giữa mi tâm tản ra đạo quang âm u.
Hắn khẽ nói:
– Ngươi biết mà, ta có thể nhìn xuyên qua biển Hỗn Độn.
Tất cả mọi chuyện xảy ra dưới đáy biển đều không thể gạt được con mắt của ta.
Phụt…
Công tử Vô Cực ngửa mặt lên trời thổ huyết, khí tức nhanh chóng kiệt quệ.
Quả thật nàng bị thương rất nặng, ấn pháp nút thắt dây đỏ của chủ nhân Di La Cung bị nàng và Vô Nhai lão nhân phá giải bảy tám phần, thế nhưng phần sức mạnh còn lại bộc phát ra vẫn khiến nàng bị trọng thương.
Con mắt dọc giữa mi tâm của Tần Mục có thể nhìn rõ tất cả những gì xảy ra phía dưới đáy biển Hỗn Độn.
Công tử Vô Cực bị uy năng còn sót lại trong chiêu thức ấn pháp nút thắt dây đỏ của chủ nhân Di La Cung đánh xuống đáy biển, uy lực của chưởng ấn đó suýt chút nữa nghiền nát công tử Vô Cực!
Vô Cực dùng mọi cách để chống lại, nhưng tất cả đều vô ích.
Đòn đánh kia của chủ nhân Di La Cung gần như hủy hoại cả người nàng, bởi lẽ biến hóa trong ấn pháp nút thắt dây đỏ không chỉ đơn thuần là phong ấn, mà phù văn trong đó thay đổi cực kỳ tinh vi, dường như mỗi một phù văn trong nút thắt đều là phù văn lạc ấn trong nguyên khí của nàng, áp chế tu vi của nàng một cách gắt gao.
Nếu như không phải ấn pháp nút thắt dây đỏ bị mài mòn hơn nửa, vậy thì chưởng ấn này của chủ nhân Di La Cung có thể hóa bỏ toàn bộ tu vi của Vô Cực, trực tiếp đánh chết nàng!
Bởi vì nhìn thấy cảnh này, cho nên Tần Mục mới dám khẳng định như thế, nếu không chắc chắn hắn sẽ bỏ lại Tam công tử và Tứ công tử ở nơi này, quay người rời đi đầu tiên.
Chủ nhân Di La Cung không hổ danh là người đứng đầu mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, thần thông có thể nói là vô cùng vô tận!
Rất khó tưởng tượng khi còn sống hắn mạnh mẽ tới mức nào!
Ánh mắt của công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu đồng loạt đổ dồn về phía Vô Cực, hai mắt sáng lên.
Cuối cùng cơ hội của bọn họ đã tới, chỉ cần diệt trừ Vô Cực và Vô Nhai lão nhân là đủ để cả hai bọn họ cùng giáng xuống!
Nếu như có thể giam chân Tần Mục ở nơi này, vậy thì không còn ai có thể ngăn cản bọn họ nữa!
Nguyệt Thiên Tôn hơi căng thẳng, nhìn đông ngó tây, quan sát biểu cảm và động tác nhỏ nhặt của mỗi người, thử tìm kiếm cơ hội ra tay.
Lúc này đây, cây thế giới và Quy Khư vẫn đang hủy diệt lẫn nhau, thực lực của Vô Nhai lão nhân không ngừng trượt dốc, khí tức của công tử Vô Cực cũng ngày một yếu ớt.
Thế nhưng Tần Mục từ đầu đến cuối không hề để nàng ra tay, khiến nàng hơi lo sợ bất an.
Tất cả mọi người trong Đại Uyên Quy Khư đều không hề nhúc nhích, chỉ có dao động khủng bố được tạo nên từ việc cây thế giới và Quy Khư chôn vùi lẫn nhau đang tàn phá khắp nơi.
Đột nhiên, tiếng đàn chậm rãi vang lên, xung quanh công tử Tử Tiêu lại xuất hiện ngàn vạn dị vực, hóa thành từng Đại La Thiên thần thánh trang nghiêm.
Công tử Lăng Tiêu cũng nhấc thương lên, mũi thương đâm vào biển Hỗn Độn hệt như một cây định hải thần trâm, cố định lại dao động của biển Hỗn Độn.
Vô Nhai lão nhân dốc sức thôi thúc cây thế giới, thử ổn định lại xu thế hủy diệt lẫn nhau của cây thế giới và Quy Khư.
Trong tất cả những người ở đây, hắn là kẻ chật vật nhất.
Thời kỳ đỉnh phong của hắn là vào cuối kỷ nguyên thứ mười sáu, khi ấy người thành đạo nhiều không đếm xuể, đồng thời lúc đó cũng là thời điểm thực lực của hắn mạnh nhất, không ai bì nổi.
Thế nhưng khi đến kỷ nguyên thứ mười bảy, hắn không ngờ Thái Dịch trực tiếp lẻn qua, đoạt xá Thái Dịch của kỷ nguyên thứ mười bảy, sau đó thẳng tay vung rìu chặt bản thể của hắn, quá đáng hơn là còn dùng một mồi lửa thiêu rụi hắn.
Sau khi hồi sinh, cây thế giới của hắn vẫn chưa thể khôi phục lại như thời kỳ đỉnh phong, tu vi hiện giờ của hắn còn không bằng một phần một trăm thời điểm đó.
Nếu như chết ở nơi đây, vậy thì quá uất ức.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, lá sen mà Tần Mục dùng để phong ấn lối vào Đại Uyên Quy Khư đã bị chiêu thức ấn pháp nút thắt dây đỏ kia của chủ nhân Di La Cung đánh nát, giúp hắn nhìn ra được một tia hy vọng sống sót.
Thế nhưng Tần Mục và những người khác đều đứng im bất động, hắn cũng không dám hành động gì.
Lúc này, ai hành động trước tiên đều sẽ có khả năng bị những người khác bao vây tấn công.
Chương 2747: Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên (2)
Công tử Vô Cực áp chế thương thế, nhìn quanh một vòng, cười chế nhạo:
– Sư phụ không giết được ta, các ngươi cũng đừng hòng giết được ta.
Các ngươi tưởng rằng sư phụ đánh trọng thương ta, cộng thêm việc hiến tế lão phế vật Vô Nhai này là có thể trừ khử được ta, đúng là nằm mơ giữa ban ngày, quá khinh thường ta.
Dưới chân nàng, đài sen vỡ nát lại xuất hiện, sau đó không ngừng xoay tròn, tự tái tạo lại, ngay cả những phiến lá sen nát rách trên mặt biển cũng khôi phục lại như ban đầu.
Cây thương đang trấn áp biển Hỗn Độn trong tay công tử Lăng Tiêu không ngừng chấn động, có xu thế không thể tiếp tục trấn áp, khiến hắn sa sầm mặt mày.
Cho dù đã bị thương đến mức này, song thực lực của công tử Vô Cực vẫn khiến hắn không thể theo kịp!
Công tử Tử Tiêu phất tay xếp lại cây đàn của mình.
Cây đàn “cạch” một tiếng mở ra, để lộ ra một thanh kiếm.
Công tử Tử Tiêu cầm lấy chuôi kiếm, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
Cây đàn này là đạo binh thuộc về thê tử đã mất của hắn, thanh kiếm trong cây đàn này mới là đạo binh của hắn.
Sau khi trở thành Tứ công tử của Di La Cung, bởi vì nhớ thương thê tử đã khuất, cho nên hắn không ngừng luyện chế đạo binh của thê tử, uy lực của cây đàn sớm đã vượt xa năm đó không biết bao nhiêu lần.
Thế nhưng binh khí mà hắn thuận tay nhất vẫn là Cầm Trung Kiếm (kiếm trong đàn).
Cầm Trung Kiếm là món vũ khí khi vị đại đế vũ trụ là hắn thành đạo năm đó, dùng để trấn áp lịch sử vũ trụ dài dằng dặc!
Tần Mục hít vào một hơi thật sâu, Nguyệt Thiên Tôn giật nảy mình, vội vàng nghiêng người né sang một bên, chỉ thấy từng ánh hào quang phát ra từ đạo quả trong Hỗn Độn Điện phía sau lưng nàng xuyên qua hỗn độn, chiếu sáng tòa Bảo Điện này.
Nguyệt Thiên Tôn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đạo liên bên trong đạo quả đan xen giao thoa với nhau, chiếu rọi cây thế giới của Tần Mục.
Trên cây thế giới, hoa văn trên hàng ngàn phiến lá cây không ngừng di chuyển, đại đạo như rồng cuộn hóa thành đường vân của những phiến lá cây và cành cây kia.
– Mục đang sử dụng mọi cách!
Trái tim của Nguyệt Thiên Tôn như trĩu nặng.
Đạo liên tản ra từ ba đạo quả và ba đạo hoa của Mục Thiên Tôn đan xen với nhau tạo thành dị tượng của mười sáu dòng sông Hỗn Độn, tương tự như mười sáu dòng sông Hỗn Độn bên trong Hỗn Độn Điện.
Đây là Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên của Tần Mục, thế nhưng vẫn chưa hoàn thành.
Hồng Chung Vũ Trụ kia là Đạo Cảnh ba mươi lăm trọng thiên của Tần Mục, được tu thành vào ba ngàn năm trước, thế nhưng đến Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên, Tần Mục đã tiêu tốn hết thời gian hơn ba ngàn năm mà mới chỉ tạo dựng được hình thái ban đầu, chưa thể tu luyện hoàn tất.
Lúc ở Đạo Cảnh ba mươi lăm trọng thiên, đám người Hư Sinh Hoa, Lam Ngự Điền, Khai Hoàng và Thái Thủy giúp đỡ được Tần Mục rất nhiều, thế nhưng khi đến Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên, ngay cả đám cường giả như Hư Sinh Hoa hay Lam Ngự Điền cũng không giúp được hắn chút nào, chỉ đành để hắn tự mình chậm rãi lĩnh ngộ.
Thậm chí Tần Mục còn cho rằng, trọng thiên này của Đạo Cảnh cần hắn quay trở về quá khứ, sau khi vượt qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn mới có thể hoàn thành!
Có điều thần thông ẩn chứa trong Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên đã có uy lực vô cùng bất phàm!
Tần Mục chuẩn bị dùng chiêu thức này, chứng tỏ hắn cũng không đủ tự tin để đối phó với tình hình trước mắt!
Chiêu thức này vẫn chưa thành thục, nếu như tùy tiện sử dụng thì rất có khả năng sẽ bị đối phương phá vỡ, khiến bản thân rơi vào thế bị động.
Rào!
Vô Nhai lão nhân vốc nước biển Hỗn Độn lên rửa sạch máu đen trên mặt, phá vỡ sự yên tĩnh.
Gương mặt hắn đã không còn vẻ hiền lành dịu dàng như trước đó nữa, mà trông vô cùng xanh xao.
Hắn cười chế nhạo:
– Vô Cực, chúng ta chỉ có một con đường, đó là giết chết tất cả bọn chúng! Sau đó, ta sẽ rời khỏi Quy Khư, ngươi cũng có thể thoát ra ngoài!
Hắn vừa dứt lời, công tử Vô Cực đã mạnh mẽ ra tay!
Ầm!
Biển Hỗn Độn sôi trào khiến hai tay của công tử Lăng Tiêu run bần bật, cây thương không thể tiếp tục trấn áp vùng biển Hỗn Độn này được nữa!
Công tử Lăng Tiêu nhảy lên cao, quay một vòng trên không trung, sau đó vung thương lên, đánh về phía Vô Cực!
Cùng lúc đó, công tử Tử Tiêu cũng rút Cầm Trung Kiếm ra.
Cây đàn vang vọng tiếng đàn, bay xung quanh hắn, trong thoáng chốc bên trong vô số dị vực Đại La Thiên đều xuất hiện bóng dáng của hắn, đánh về phía Vô Cực từ bốn phương tám hướng!
Một bên khác, Vô Nhai lão nhân cũng hét lên một tiếng, không quan tâm đến việc cây thế giới có bị tổn hại hay không, vô số sợi rễ cắm xuống biển Hỗn Độn, ảo ảnh của vô số đạo quả hiện lên trên cây thế giới.
Vô Nhai lão nhân bay lượn giữa những ảo ảnh đạo quả kia, hai cánh tay dang rộng, cành lá của cây thế giới sau lưng lập tức hóa thành từng cánh tay của hắn!
Lúc này đây, cây thế giới trông hệt như một con quái vật mọc ra vô số cánh tay, mỗi một bàn tay thi triển một loại thần thông khác nhau, đánh về phía Lăng Tiêu, Tử Tiêu và Tần Mục!
Chương 2748: Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên (3)
Đúng lúc này, Tần Mục bước tới nghênh đón ngàn vạn thần thông, mười sáu dòng sông Hỗn Độn chảy quanh người hắn, thời không vô biên vô tận xuất hiện.
Các loại thần thông của Vô Nhai lão nhân xuyên qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn kia, biến mất trong dòng thời gian và vũ trụ mênh mông.
Thần thông của hắn không thật sự biến mất, mà chỉ du hành trong thời không, có khả năng khoảng khắc tiếp theo sẽ đánh tới bên người Tần Mục, có khả năng cần đến mấy chục vạn hay mấy trăm vạn năm năm sau mới đánh tới bên người Tần Mục, cũng có khả năng những thần thông này mất tới hàng tỉ năm thậm chí là hàng chục tỉ năm để đánh tới bên người Tần Mục!
Đến lúc đó, Vô Nhai lão nhân còn sống hay không là cả một vấn đề!
Đây là một trong những tác dụng kỳ diệu của Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên của Tần Mục!
Mười sáu dòng sông Hỗn Độn giao thoa đan xen trên dưới Tần Mục, tạo thành từng vòng tròn lớn.
Những vòng tròn đó không phải là vòng tròn hoàn mỹ, thế nhưng cũng đủ đến ngăn cản tất cả đòn công kích, có thể nói là vạn pháp bất xâm!
Bên cạnh công tử Vô Cực, từng phiến lá sen dựng thẳng nên tạo nên một rừng lá sen, ngăn cản bước tiến của ba người, mà phía trung tâm của rừng lá sen là công tử Vô Cực và đài sen thập lục đạo phẩm!
Công tử Vô Cực phất tay áo, biển Hỗn Độn phóng thẳng lên trời, treo ngược trên không trung.
Tần Mục, Lăng Tiêu và Tử Tiêu lao vào trong rừng lá sen, đánh ra đòn mạnh nhất của mình!
Kiếm quang của công tử Tử Tiêu là nhanh nhất, bay tới từ bốn phương tám hướng, san bằng rừng lá sen, chặt đứt rất nhiều lá sen, trong khi đó trường thương của công tử Lăng Tiêu đánh từ phía dưới, đâm thẳng về phía đỉnh đầu Vô Cực.
Đài sen dưới chân Vô Cực phát ra đạo quang chói lòa, hình thành nên mười sáu tầng phòng ngự, cố định vô số dị vực Đại La Thiên của Tử Tiêu, khiến hắn không thể phá vỡ phòng tuyến của đài sen.
Thế nhưng khoảnh khắc kế tiếp, mười sáu dòng sông Hỗn Độn của Tần Mục lập tức xuyên thủng lớp phòng ngự của đài sen thập lục phẩm, giúp cho nhát thương kia của công tử Lăng Tiêu đánh vào đỉnh đầu Vô Cực!
Công tử Tử Tiêu cũng lập tức điều khiển thanh kiếm, đánh vào trong đài sen.
Ầm!
Vô Cực bị nhát thương kia đánh cho đầu vỡ máu chảy.
Nàng dùng một tay cầm thân sen lên, đâm vào lồng ngực Lăng Tiêu, sau đó dùng tay còn lại bắt lấy mũi thương, nhấc Lăng Tiêu lên rồi ném về phía Tần Mục.
Tần Mục và Lăng Tiêu cùng bay ngược về phía sau.
Phập!
Vô số kiếm quang bắn tới từ bốn phương tám hướng đâm vào nhục thân của Vô Cực.
Biển Hỗn Độn treo lơ lửng trên không trung đột nhiên đè xuống, nghiền nát vô số dị vực Đại La Thiên.
Công tử Tử Tiêu lảo đảo bay ra ngoài, để lộ chân thận, bị biển Hỗn Độn đè lên người.
Một khúc củ sen đầy lỗ bay ra khỏi mặt biển, thổi luồng không khí về phía công tử Tử Tiêu.
Thời điểm thấy công tử Tử Tiêu sắp hồn phi phách tán, Tần Mục đứng vững lại, mười sáu dòng sông Hỗn Độn bay tới, bảo vệ hắn.
Vù…
Luồng khí được thổi ra từ mười sáu cái lỗ kia xuyên qua dòng sông, đâm thủng cơ thể của công tử Tử Tiêu, khiến miệng vết thương của hắn xuyên từ trước ra sau, máu tươi chảy ồ ạt ra khỏi miệng vết thương tạo thành ba mươi hai cột máu nở rộ trên không trung, trông như thể từng đóa hoa sen.
Công tử Lăng Tiêu lại lao tới, đối đầu với Vô Cực.
Bóng thương xoay vòng, không hề tách khỏi nhục thân của Vô Cực, thế nhưng lại chẳng thể công phá tuyến phòng ngự của nàng.
Mỗi một nhát thương của hắn đều sẽ gặp phải một Quy Khư cỡ nhỏ, mũi thương đâm vào trong Quy Khư.
Hai mắt Vô Cực sáng lên, hai tia hắc quang lập lòe, một tia chiếu lên người ngắn, một tia chiếu lên cây thương của hắn.
Lăng Tiêu hộc máu, bay ngược về phía sau, cây thương bị bẻ cong, gần như bị vặn thành một vòng tròn, thân thương trải rộng dấu vết bị ăn mòn.
Nhục thân Hạo Thiên Đế của hắn cũng đang không ngừng bị hủy diệt và tan rã dưới sự chiếu rọi của tia hắc quang kia.
Tần Mục thôi thúc thần thông Bất Dịch tới cứu, thế nhưng vừa mới cứu được Lăng Tiêu, hắn lại bị chưởng ấn của Vô Cực đánh lên người, cơ thể không tự chủ được mà chấn động, nổ “bùm” một tiếng, nhục thân và nguyên thần nhanh chóng bành trướng, hóa thành một vùng tinh không vũ trụ.
Đây là đại kiếp sáng sinh, đối mặt với loại thần thông này, ngay cả Tần Mục cũng khó lòng ngăn cản!
Vô Cực đang định thôi thúc thần thông đại kiếp hủy diệt, giết chết Tần Mục ngay lập tức, công tử Tử Tiêu mình đầy thương tích lại lao tới, kiếm quang đâm vào sau ót nàng!
Vô Cực phất tay áo, nhục thân của công tử Tử Tiêu vặn vẹo, ép dẹp, thu nhỏ thành một điểm rồi nổ tung, sau đó hóa thành hỗn độn.
Vùng tinh không vũ trụ do Tần Mục hóa thành đột nhiên sụp đổ, hóa thành hỗn độn, Hỗn Độn Điện lập tức xuất hiện từ trong đó.
Tần Mục lao ra khỏi điện, năm ngón tay dang rộng, đánh từng chưởng lên mặt Vô Cực, một tay khác thi triển thần thông Bất Dịch, cứu lấy Tử Tiêu sắp hóa thành hỗn độn kia!
Vô Cực phất tay áo, Tần Mục thổ huyết, bay ngược về phía sau, va phải gốc cây thế giới đang lao tới.
Bịch!
Chương 2749: Vì tương lai, gặp lại trong quá khứ
Tần Mục vừa mới rơi xuống đất, hai âm thanh vật nặng rơi xuống đất khác cũng truyền tới, công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu cũng bị Vô Cực đánh cho va phải gốc cây thế giới.
Vô Nhai lão nhân lập tức đánh về phía ba người bọn họ.
Ba người áp chế thương thế, động tác mau lẹ, giây tiếp theo đã đánh cho Vô Nhai lão nhân người bê bết máu, nằm nhoài trên rễ cây thở dốc.
Ba người đứng vững lại, nhìn về phía Vô Cực, chỉ thấy trên gương mặt của Vô Cực là từng chưởng ấn màu đỏ rực hằn sâu, dường như sắp dí mắt mũi miệng vào trong đầu nàng.
Đây là uy năng của ấn pháp nút thắt dây đỏ mà Tần Mục vừa tham ngộ ra đã sử dụng luôn!
Lăng Tiêu vuốt thẳng cây thương lại, đóng đinh Vô Cực trên đài sen, thanh kiếm của Tử Tiêu chém đứt tất cả cánh hoa trên đài sen.
Vô Cực liên tục ho ra máu, muốn giãy giụa đứng dậy, nhưng lại không thể đứng nổi.
Tử Tiêu triệu hồi cây đàn, tiếng đàn vang vọng, chuẩn bị giáng đòn cuối cùng cho Vô Cực và Vô Nhai lão nhân.
Đúng lúc này, bên trong Hỗn Độn Điện phía sau lưng Tần Mục cũng vang lên tiếng đàn.
Nguyệt Thiên Tôn ngồi trong điện, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, tấu lên khúc đàn Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc do thê tử đã khuất của công tử Tử Tiêu sáng tác.
Tiếng đàn trong Hỗn Độn Điện vang lên.
Lúc này đây, sát khí trong mắt công tử Tử Tiêu vô cùng mãnh liệt, thế nhưng khi âm luật của Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc truyền tới, sát ý trong mắt hắn lại dần dần biến mất, chỉ còn lại hồi ức và suy nghĩ.
Người tình cảm nhất mới có thể là người thông minh nhất.
Thế nhưng có đôi khi, tình cảm và thông minh lại cũng rất dễ bị người ta lợi dụng.
Sở dĩ công tử Tử Tiêu có được thành tựu như bây giờ, trở thành công tử của Di La Cung là bởi vì tình cảm của hắn thủy chung mà nồng đậm, thế nhưng ưu điểm này cũng đồng thời trở thành nhược điểm của hắn.
– Ta vẫn không thể tự mình đối phó với nữ tử này…
Công tử Tử Tiêu không hề muốn nghe khúc đàn Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc kia, chỉ muốn lập tức dùng tiếng đàn giết chết Nguyệt Thiên Tôn, thế nhưng từ đầu đến cuối lại không thể ra tay được.
Thời gian dần trôi, nỗi nhớ với thê tử đã khuất của hắn cũng càng ngày càng sâu, càng ngày càng nặng, cũng càng ngày càng mãnh liệt.
Mặc dù biết rõ nỗi nhớ nhung này vô cùng bất lợi với hắn, thế nhưng hắn vẫn không đành lòng dứt bỏ, bởi lẽ sau khi dứt bỏ, hắn sẽ không còn là hắn nữa.
– Lăng Tiêu…
Công tử Tử Tiêu gian nan nói ra.
Thật ra không cần lời nhắc nhở của hắn, công tử Lăng Tiêu đã ra tay!
Công tử Lăng Tiêu ra tay vô cùng bá đạo quả quyết.
Hắn trực tiếp lao về phía Hỗn Độn Điện sau lưng Tần Mục, hơn nữa chiêu thức đầu tiên đã cực kỳ ngoan độc, đánh thẳng vào Nguyệt Thiên Tôn!
Nguyệt Thiên Tôn hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn, cho dù hắn chỉ đang sử dụng nhục thân của Hạo Thiên Đế thì nàng cũng tuyệt đối không cản nổi một chiêu!
Tần Mục lấy thân mình ngăn cản, mười sáu dòng sông Hỗn Độn nhanh chóng xoay tròn xung quanh hắn, chặn thế tấn công của Lăng Tiêu lại!
– Lão Thất, chiêu thức này của ngươi vẫn chưa viên mãn, còn kém xa lắm!
Công tử Lăng Tiêu hét lên một tiếng, sau đó mạnh mẽ lao vào mười sáu dòng sông Hỗn Độn.
Cơ thể hắn hệt như một cây trường thương, theo gió vượt sóng, thẳng tắp đánh tới.
Hắn phất tay tạo ra vô số bóng thương cắm xuống lòng sông, cố định lại từng dòng sông, khiến dòng sông không thể di chuyển!
So với sự bất lực của Vô Nhai lão nhân khi đối mặt với chiêu thức này của Tần Mục, hắn có vẻ thong dong hơn rất nhiều.
Bất cứ loại thần thông nào của Vô Nhai lão nhân đều không thể làm gì được Tần Mục, thế nhưng hắn lại có thể nhìn thấu lỗ hổng trong thần thông công pháp của Tần Mục!
Ầm!
Công tử Lăng Tiêu lao qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn, hai người va chạm trực diện.
Tần Mục dùng tay làm kiếm, Thiên Đô Khai Thiên Thiên bùng nổ, trong khi đó công tử Lăng Tiêu lại thi triển ra thần thông mà chủ nhân Di La Cung khai sáng nhằm đối phó với chủ nhân Thiên Đô.
Hai người lấy nhanh đánh nhanh trước Hỗn Độn Điện, trong chớp mắt đã tách nhau ra.
Phụt phụt phụt…
Khắp nơi trên cơ thể Tần Mục đều là lỗ máu, Thiên Đô Khai Thiên Thiên hoàn toàn bị phá giải!
Coong…
Hồng Chung Vũ Trụ đang trấn áp Vô Nhai lão nhân bay tới, theo đó là một tiếng chuông vang lên, khiến công tử Lăng Tiêu bị đánh bay ngược ra ngoài.
Trong nháy mắt cơ thể hắn bay ngược ra, cây thương cắm trong lồng ngực của công tử Vô Cực cũng bay tới, đâm vào Hồng Chung Vũ Trụ kia, khiến chiếc chuông khổng lồ gần như bị xuyên thủng.
Chiếc chuông xoay tròn, cán thương chuyển hướng về phía công tử Lăng Tiêu.
Trong lúc bay ngược về phía sau, công tử Lăng Tiêu vươn tay ra, bắt lấy cán thương, sau đó dùng sức đánh bay chiếc chuông kia!
Trên rễ cây thế giới, Vô Nhai lão nhân loạng choạng đứng dậy, thấy vậy thì cắn răng dùng nốt phần pháp lực còn lại để đánh bay ba người ra khỏi tán cây!
Uy năng của cây thế giới không được như trước đó, nhưng vẫn đủ để cuốn Vô Nhai lão nhân lên, nhanh chóng đưa hắn lao ra phía bên ngoài Đại Uyên Quy Khư.
Chương 2750: Vì tương lai, gặp lại trong quá khứ (2)
Cùng lúc đó, trên đài sen Quy Khư, cuối cùng công tử Vô Cực cũng đứng dậy được.
Nàng cố gắng thôi thúc chút pháp lực cuối cùng, bay lên không trung, cũng lao ra phía bên ngoài Đại Uyên Quy Khư.
– Tử Tiêu!
Công tử Lăng Tiêu thấy vậy, hét lớn:
– Nếu như lúc này ngươi vẫn còn đang hồi tưởng quá khứ, vậy thì chuyện lớn chắc chắn sẽ hỏng bét!
Công tử Tử Tiêu nghe thấy tiếng quát của hắn, tỉnh lại từ nỗi nhớ nhung, thế nhưng lúc này Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc của Nguyệt Thiên Tôn đã tới giai đoạn mấu chốt, khiến đạo tâm của hắn dao động, không nhịn được mà lại buông bỏ tất cả để lắng nghe.
Công tử Tử Tiêu bỗng nhiên cắn răng, vươn tay rút kiếm ra.
Tay trái hắn cầm kiếm, tay phải làm kiếm quyết, hai ngón tay vuốt lên thân kiếm.
Xoẹt…
Máu tươi bắn tung tóe trên thanh kiếm của công tử Tử Tiêu.
Hai ngón tay phải tạo kiếm quyết của hắn rướm máu, máu tươi chảy dọc theo thân kiếm rồi bay ra ngoài, bắn về phía Hỗn Độn Điện!
Công tử Lăng Tiêu thấy vậy, xông lên phía trước, ảo ảnh Lăng Tiêu Bảo Điện xuất hiện, Đạo Cảnh bốn mươi trọng thiên hóa thành ảo ảnh chư thần bao phủ trời đất, tăng cường uy lực cho nhát thương này của hắn.
Nhát thương đâm tới hệt như khiến tất cả thần thánh của mười sáu kỷ nguyên vũ trụ hiện lên, đạo âm vang vọng, giúp cho nhát thương của hắn bá đạo không gì sánh bằng!
Chủ nhân Di La Cung không hề bá đạo, mà lại dịu dàng như nước, đây chính là điểm mà chủ nhân Di La Cung không bằng công tử Lăng Tiêu.
Công tử Lăng Tiêu bá đạo lao tới.
Tần Mục giơ tay đánh ra, một tiếng “coong” vang lên, miệng chuông của Hồng Chung Vũ Trụ kia hướng về phía Lăng Tiêu, Ngũ Thái thay đổi, vạn đạo thiên địa tuôn ra, biến thành dòng chảy lịch sử của một vùng vũ trụ mênh mông mà tang thương!
Coong…
Cây thương của công tử Lăng Tiêu đâm vào trong chiếc chuông, thế như chẻ tre, đâm xuyên qua vô số tinh hà tinh vực được tạo thành từ ngàn vạn đại đạo.
Đại đạo Ngũ Thái bên trong chiếc chuông hệt như những con rồng đè lên cây thương, thế nhưng nhát thương này vẫn xuyên qua Ngũ Thái, cuối cùng đâm vào chùm khí Hỗn Độn bên trong lòng bàn tay của Tần Mục.
Phập!
Một mũi thương mang theo vết máu đâm xuyên qua mu bàn tay của Tần Mục, ấn bàn tay của hắn về phía trước ngực, đâm thẳng vào lồng ngực hắn.
Công tử Lăng Tiêu ra sức sải bước, cầm thương chặn Tần Mục đang đứng trên biển Hỗn Độn lại, sau đó điên cuồng chạy tới, đẩy hắn ra khỏi phía trước Hỗn Độn Điện.
Mà tia máu trên thân kiếm kia của công tử Tử Tiêu cũng vừa khéo lướt qua người công tử Lăng Tiêu, bay vào trong Hỗn Độn Điện.
Cùng lúc đó, Tần Mục nhanh chóng đóng cửa điện lại.
Thời điểm cánh cửa của đại điện sắp khép lại, tia máu kia đã len qua khe cửa bay vào trong điện!
m thanh “ting ting ting” vang lên, tiếng đàn trong điện bị cắt đứt.
Công tử Tử Tiêu lập tức khôi phục thần trí, trong mắt hiện lên vẻ bi thương.
Hắn phất tay áo một cái, cuốn cây đàn của thê tử đã khuất lên không trung.
Cây đàn bay theo phía sau hắn, cùng hắn đánh thẳng về phía Vô Nhai lão nhân và công tử Vô Cực!
– Lão Tứ vẫn chưa thể bước ra khỏi bóng ma trong đạo tâm!
Công tử Lăng Tiêu khẽ nhíu mày.
Mặc dù hắn không nhìn thấy cảnh trong Hỗn Độn Điện, thế nhưng hắn có thể đoán được qua tiếng đàn, nhát kiếm đầu tiên của Tử Tiêu không hề giết chết Nguyệt Thiên Tôn, mà chỉ cắt đứt dây đàn của Nguyệt Thiên Tôn, nhát kiếm sau đó mới là giết chết Nguyệt Thiên Tôn.
Đây là sự ảnh hưởng do nỗi nhớ về thê thử đã khuất của hắn gây nên, khiến hắn không thể trực tiếp ra tay với Nguyệt Thiên Tôn, chỉ khi cắt đứt dây đàn, làm cho Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc gián đoạn, không có tiếng đàn quấy nhiễu, hắn mới có thể xuống tay giết chết Nguyệt Thiên Tôn.
Công tử Lăng Tiêu nắm rất rõ sự thay đổi trong đạo tâm của Tử Tiêu.
Đột nhiên, từng vầng sáng luân hồi xoay tròn, đạo pháp của Tần Mục biến hóa, Lục Đạo Thiên Luân ầm ầm dựng thẳng lên trong biển Hỗn Độn.
Không có sự áp chế của Nhị công tử Vô Cực, vùng biển Hỗn Độn này lập tức trở thành chiến trường chính của Tần Mục.
Thời điểm Lục Đạo Thiên Luân bay lên khỏi mặt biển, chỉ thấy từng khối Hỗn Độn Thạch khổng lồ bên trong biển Hỗn Độn cũng đang bay lên theo thần thông của Tần Mục!
Lục Đạo Thiên Luân là thần thông trọng thiên thứ ba mươi ba của Tần Mục.
Khi đứng trên mặt biển, Hỗn Độn Thạch không ngừng dung hợp với Lục Đạo Thiên Luân, nhanh chóng hình thành nên từng vòng luân hồi!
Công tử Lăng Tiêu hãi hùng khiếp vía, lập tức rút thương rời đi.
Cây thương xé rách không trung, đột phá tầng tầng lớp lớp luân hồi, lao ra bên ngoài Quy Khư trước khi Lục Đạo Thiên Luân được tạo nên bởi Hỗn Độn Thạch triệt để thành hình.
Soạt!
Phía bên dưới, Tần Mục phất hai tay áo, biển Hỗn Độn lập tức dâng lên không trung, hơn nữa còn càng ngày càng cao, theo sát phía sau công tử Lăng Tiêu.
Đại Uyên hai bên công tử Lăng Tiêu nhanh chóng sụp đổ, Hỗn Độn Thạch khổng lồ ầm ầm rơi xuống dưới từ hai phía, nhưng mới chỉ rơi được một nửa đã lại bị Lục Đạo Thiên Luân cuốn lên cao hơn, trở thành một phần của Lục Đạo Thiên Luân!
– Hắn đang phá hủy Đại Uyên Quy Khư!
Công tử Lăng Tiêu giật nảy mình.
Có thể nói, không có sự áp chế của Vô Cực, Tần Mục chính là chúa tể của Đại Uyên Quy Khư, hơn nữa còn có thể mạnh mẽ phá hủy Đại Uyên Quy Khư!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Thần Thám Đến Từ Tương Lai [Dịch] Thần Thám Đến Từ Tương Lai](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Than-Tham-Den-Tu-Tuong-Lai-Audio-Truyen.jpg)




