[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 552 : Thần Vương mới(2) (c2756-c2760)
❮ sautiếp ❯Chương 2756: Thần Vương mới(2)
Ba ngàn năm lại trôi qua, trong Tổ Đình lại có thêm Tần Phượng Thanh thành đạo, Tinh Ngạn thành đạo.
Lam Ngự Điền bèn rời khỏi Tổ Đình, Chu Tam Thông cũng theo chân hắn quay trở về Nguyên Giới.
Không bao lâu sau, Chu Tam Thông lại dẫn theo một nhóm cường giả của Diên Khang tiến vào Tổ Đình, tiếp tục rèn luyện ở nơi này.
Thời gian dần trôi, bên trong Tổ Đình cũng ngày càng trở nên nguy hiểm.
Công tử Vô Cực và Vô Nhai lão nhân xuất hiện, làm nhiễu loạn thế cục của Tổ Đình.
Thực lực tu vi của Tần Mục càng ngày càng mạnh, trở thành trụ cột vững vàng chèo chống Tổ Đình.
Sau ba ngàn năm nữa, Công Tôn Yến, thái tử U Minh và Đạo Tổ cũng thành đạo.
Khai Hoàng Tần Nghiệp rời khỏi Tổ Đình, quay về cố hương.
Chu Tam Thông lại đi theo hắn, cùng hắn quay trở về Nguyên Giới.
Thái tử U Minh thành đạo, tới Nguyên Giới tìm phụ mẫu chuyển thế của mình, dạy dỗ Nhị Đế Huyền Vũ thật tốt, sau đó đưa bọn họ đến Tổ Đình.
Lại qua ba ngàn năm nữa, Xích Hoàng và Minh Hoàng thành đạo trong Tổ Đình.
Lại qua ba ngàn năm nữa, Khai Hoàng Đế Dịch Nguyệt, trưởng thôn Tô Mạc Già và bà bà Tư Ấn U thành đạo.
Ba ngàn năm sau nữa liên tục có người thành đạo, ví dụ như Nam Đế, Hoa Quyên Tú, Ngụy Tùy Phong, Giang Vân Gian, đến cuối cùng, đám người Chu Tam Thông và Đông Dương cũng thành đạo.
Bên cạnh Tần Mục người đến người đi, không ít người quay về Tổ Đình, truyền thụ những gì bản thân học được hiểu được về thành quả biến pháp Diên Khang, giáo dục đời sau.
Người duy nhất không hề rời đi chính là Linh Dục Tú và Lãng Uyển.
Mãi đến sau này, Long Kỳ Lân Long Phi tới đây, không bao lâu sau thì cũng rời đi.
Không biết bao nhiêu năm nữa lại trôi qua, Thương Quân sau khi chuyển thế tới đây, Diên Phong Đế cũng tới đây, sau khi đến nơi này thì bọn họ không hề rời đi.
Thương Quân sau khi chuyển thế đã quên đi những đau khổ trong kiếp trước, từ đầu đến cuối không hề có ý định đánh thức ký ức trong quá khứ.
Bây giờ hắn là một người trẻ tuổi sáng sủa hoạt bát, lúc nào cũng mang trong mình thái độ lạc quan vui vẻ khiến người ta nhìn mà khâm phục.
Cuối cùng, Lãng Uyển cũng nói lời từ biệt với Tần Mục:
– Thánh Anh, ta định rời đi.
Tần Mục đang tu luyện đài sen Quy Khư, nghe nàng nói vậy thì ngẩng đầu lên, nhìn vẻ ngờ vực trong ánh mắt của nàng.
– Thánh Anh, trước đây ta tham lam, luyện hóa thần thức của Thái Đế để mình dùng.
Trong những năm tháng dài đằng đẵng này, ta nhìn thấy rất nhiều người thành đạo, tự kiếm tìm cho mình một con đường, tu thành đạo hoa đạo quả.
Thế nhưng ta biết rằng, con đường của ta đã hết, không thể tiếp tục tiến thêm một bước nữa.
Lãng Uyển khẽ nói:
– Lần này sau khi quay về Diên Khang, ta sẽ chuyển thế.
Số lượng Tạo Vật Chủ quá ít ỏi, có lẽ ta sẽ không đầu thai thành Tạo Vật Chủ nữa.
Ta có khả năng sẽ hóa thành một con yêu quái trong rừng rậm, có khả năng sẽ biến thành cá trong nước, cũng có khả năng sẽ trở thành nữ tử của Nhân tộc.
Ta muốn mình sẽ giống như Thương Quân, không đánh thức ký ức kiếp trước, nếu không bộ tộc Tạo Vật Chủ sẽ trở thành mối ràng buộc trên con đường thành đạo của ta.
Tần Mục đứng dậy, ánh mắt phức tạp:
– Ngươi có còn quay lại không?
– Chắc là sẽ không.
Lãng Uyển mỉm cười:
– Thánh Anh, ngươi có thể để lại cho ta một bức họa khác được không?
Tần Mục lấy giấy mực bút nghiên ra, nhìn nữ tử mà hắn từng yêu thầm trước mặt, rất lâu sau vẫn không thể hạ bút xuống.
Cuối cũng Lãng Uyển vẫn mang theo một bức họa rời đi.
Sau khi quay trở về bộ tộc Tạo Vật Chủ, hai năm sau, nàng sinh hạ một đứa bé, đặt tên là Tư Tần.
Thế nhưng nàng không hề chuyển thế như những gì nàng nói với Tần Mục, mà dốc lòng dạy bảo Tư Tần, dụng tâm bồi dưỡng hắn, giúp hắn trở thành Thần Vương thế hệ mới của Tạo Vật Chủ.
Giang Bạch Khuê tới thăm nàng, quan sát Tư Tần hồi lâu, mãi một lúc sau mới hỏi:
– Phụ thân của hắn là ai?
Lãng Uyển mỉm cười, không hề trả lời:
– Năng lực sinh sản của Tạo Vật Chủ rất thấp, bởi vậy năm đó mới phải cúng bái Đế Hậu nương nương, cầu mong có thể sinh nở, nhiều trai nhiều gái, thế nhưng Tư Tần là một ngoại lệ.
Hắn sẽ giúp cho tộc Tạo Vật Chủ lớn mạnh, khiến cho tộc ta không bị biến mất trong lịch sử.
Giang Bạch Khuê trầm ngâm chốc lát, lắc đầu nói:
– Nữ Thần Vương, ngươi yêu rồi, công pháp sẽ bị hủy hoại.
Công pháp của ngươi là tuyệt tình quả dục, thời điểm ngươi có tình cảm, công pháp sẽ bị phá, sức mạnh của ngươi cũng sẽ tiêu tán, dù là nguyên khí hay thần thức thì đều sẽ không ngừng suy yếu.
Ta cảm nhận được tu vi của ngươi đang không ngừng thụt lùi, cho dù là Tạo Vật Chủ có tuổi thọ dài đằng đẵng, thế nhưng ngươi cũng sẽ chậm rãi già đi vì tu vi dần giảm sút.
Ngươi nên chuyển thế, ta sẽ sắp xếp ổn thỏa việc chuyển thế cho ngươi.
– Không.
Lãng Uyển cười nói:
– Cả đời này ta mưu cầu tương lai cho tộc Tạo Vật Chủ.
Sau khi có thai, các loại tình cảm trong ta cứ nườm nượp kéo đến, mãi đến khi có ta mới cảm thấy mình là một người bình thường.
Ta không muốn để Tư Tần biết được phụ mẫu của hắn là ai.
Ta sẽ nhìn hắn trưởng thành.
Chương 2757: Thần Vương mới(3)
Ánh mắt của Giang Bạch Khuê có chút phức tạp, sau đó bèn cáo từ rời đi.
Lãng Uyển tiễn hắn rời khỏi lãnh địa của Tạo Vật Chủ.
Giang Bạch Khuê quay đầu lại, nhìn ngắm vị kỳ nữ này.
Hắn đột nhiên nói:
– Rốt cuộc phụ thân của hắn là ai? Nếu như ngươi không muốn nói cho ta biết, vậy thì có thể nói cho ta từ lúc mang thai đến khi sinh nở, Tạo Vật Chủ cần bao nhiêu thời gian không?
Lãng Uyển mỉm cười lắc đầu, phất tay đưa tiễn:
– Phụ thân của hắn cũng chỉ là một người bình thường.
Giang Bạch Khuê mang theo tiếc nuối rời đi.
Mặc dù hắn có một vài suy đoán, những không dám khẳng định.
Đợi đến khi Lãng Uyển già đi, đợi đến khi nàng hóa thành cát bụi, có lẽ vĩnh viễn cũng không một ai biết được bí mật này.
Giang Bạch Khuê quay về Diên Khang.
Biến pháp Diên Khang đã không cần hắn đích thân chủ trì, bởi lẽ Diên Khang đã tự hình thành nên những phong trào phấn đấu vươn lên, Diên Khang của ngày nay đã hoàn toàn khác biệt so với năm đó.
– Bốn vạn năm qua đi, hắn vẫn đang ở trong Tổ Đình sao?
Giang Bạch Khuê ngẩng đầu nhìn về phía bên ngoài bầu trời, lẩm bẩm nói.
Số lượng vì sao bên ngoài bầu trời ngày một nhiều hơn.
Đó là do sự mở rộng của những ngôi sao được tạo thành bởi linh khí và linh lực càng lúc càng dồi dào.
Linh lực và linh khí tràn ra khỏi Tổ Đình, không ngừng giúp chư thiên vạn giới phát triển.
Nam nhân kia vẫn chưa hề quay về.
Trên bầu trời Diên Khang, trong ánh trăng mờ ảo, trong cung trăng cũng có một nữ tử đôi lúc lại nhìn về phía Tổ Đình.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ba anh kiệt của biến pháp năm đó nay đã trở thành truyền thuyết xa xưa.
Diên Phong Đế và Giang Bạch Khuê bắt đầu công cuộc cải cách Diên Khang ở một vùng đất nhỏ bé, Tần Mục bước ra khỏi Đại Khư rồi tiến vào Diên Khang, Thiên Minh thành lập, Thượng Thương đánh lén, Diên Khang Kiếp lần thứ nhất, từng dấu mốc lịch sử cũ kĩ khiến ký ức của những người đã trải qua những sự kiện này ngả màu như một trang giấy ố vàng.
Mặc dù những sự kiện này vẫn còn in sâu trong tiềm thức, thế nhưng giọng nói nụ cười của những con người trong tâm trí kia đã trở nên vô cùng mơ hồ.
Diên Phong Đế là vị Thiên Đế đời thứ nhất, nay tới Tổ Đình, Thánh Nhân Giang Bạch Khuê cũng thần long thấy đầu không thấy đuôi, tuy Thánh Nhân Điện vẫn đứng sừng sững trên bầu trời của thượng kinh, song lại rất ít thấy được tung tích của vị Thánh Nhân này trong điện.
Còn về Mục Thiên Tôn dốc hết sức chèo chống biến pháp Diên Khang, từ khi tiến vào Tổ Đình rồi phong ấn Tổ Đình đến nay, hắn vẫn chưa hề quay về.
Cứ cách một khoảng thời gian sẽ có người trở về từ Tổ Đình, trong đó có người thành đạo, cũng có người không thể thành đạo.
Bọn họ kể rõ cho thế nhân biết tình hình chiến sự trong Tổ Đình, thuật lại những trận chiến kinh tâm động phách.
Mới đầu, dân chúng còn cảm thấy những câu chuyện về tình hình chiến sự này rất mới mẻ, một vài người còn nhiệt huyết sôi trào, hận không thể lập tức tiến lên chinh chiến cùng những vị tiền bối kia, một vài người còn thở dài tiếc thương cho những vị tiền bối ngã xuống nơi sa trường.
Thế nhưng sau này, khi đã nghe một câu chuyện quá nhiều lần, bọn họ cũng sẽ dần trở nên thờ ơ.
Thế nhưng chiến sự bên trong Tổ Đình vẫn còn đang tiếp tục.
Trận chiến ấy đánh từ lúc thời đại trong truyền thuyết kia bắt đầu, mãi cho đến bây giờ vẫn chưa có kết quả, tương lai có khả năng vẫn sẽ đánh tiếp.
Bọn họ cho rằng cuộc chiến trong Tổ Đình không hề liên quan đến bọn họ, chẳng qua đôi khi có thể coi như một đề tài để nói chuyện phiếm trong những lúc rảnh rỗi mà thôi.
Mạng người lớn hơn trời, thần phục vụ cho con người, bách tính thường ngày là đạo, đây chính là thước đo của biến pháp Diên Khang, thế nhưng trong thời gian này, thước đo ấy được lặp đi lặp lại không biết bao lần.
Khi lịch sử trăm vạn năm qua đi, người kế nhiệm đã không còn nhớ nổi tại sao các vị tiền bối năm đó lại tạo ra một thước đo biến pháp như vậy, có người bị quyền lực nuốt chửng, có người bị dục vọng che mờ con mắt, bắt đầu trở nên mục nát.
Thiên Đế từng nhiệm kỳ từ bỏ quyền lực, tiến về Tổ Đình, đến Thiên Đế nhiệm kỳ thứ ba mươi hai, quyền lực xuất hiện tình trạng không đổi chủ, đến Thiên Đế nhiệm kỳ thứ bốn mươi lăm còn xuất hiện ý đồ độc chiếm thiên hạ.
Cuối cùng, Diên Phong Đế và hơn mười vị Thiên Đế nhiệm kỳ trước chạy tới từ Tổ Đình, kết thúc trò cười này.
Từ đó về sau, thần chỉ là một chức vị.
Trên có Thiên Đạo vận hành, dưới có Thổ Bá và Lục Đạo Luân Hồi, người thành đạo và Thiên Đế quản lý chư thiên vạn giới, vạn sự hanh thông.
Sau khi trải qua chuyện này, truyền thuyết về Tổ Đình lại một lần nữa gây chấn động, dù gì cảnh tượng hơn mười vị Thiên Đế trở về từ Tổ Đình để bình định cũng vô cùng tráng lệ, rung động lòng người.
Trong chư thiên vạn giới không thiếu cường giả mạnh mẽ.
Thời điểm tiến về Tổ Đình kiếm tìm thứ gì đó, bọn họ nhìn thấy hiện tượng không thể tin nổi, căn bản không thể tiến vào trong Tổ Đình.
Mấy năm nữa qua đi, Tổ Đình lại dần dần rơi vào quên lãng, hết nhóm thiên kiêu này đến nhóm thiên kiêu khác xuất hiện, thể hiện phong thái trước chư thiên vạn giới.
Chương 2758: Lời kêu gọi từ Tổ Đình
Mối liên hệ giữa Tổ Đình và Nguyên Giới cũng ngày một ít đi, trước đây cứ ba ngàn năm sẽ có một nhóm người thành đạo quay về từ Tổ Đình, sau đó trở thành bốn ngàn năm, năm ngàn năm, cuối cùng lại biến thành một vạn năm, hai vạn năm.
Đợi đến khi hàng tỉ năm qua đi, tinh không càng thêm bao la vô ngần, chư thiên mới xuất hiện, chư thiên vạn giới cách nhau ngày một xa hơn, Nguyên Giới cũng càng thêm rộng lớn, muốn tới Tổ Đình đã trở thành một việc cực kỳ khó khăn.
Chiến sự trong Tổ Đình đã không còn liên quan đến bọn họ.
Hầu hết mọi người đều không biết đến những trận huyết chiến vẫn còn đang diễn ra từng ngày từng giờ ở nơi đó.
Bọn họ không quan tâm đến những điều này, không biết những người kia chiến đấu vì cái gì, vì sao lại chiến đấu, vì sao lại chết trận, cũng không thèm để mắt đến việc rốt cuộc những tướng sĩ nơi sa trường kia còn sống hay đã chết.
Những bậc tiền bối tiên hiền kia hệt như những ngôi sao trên nền trời đêm, vừa cao vừa xa.
Chỉ có những người ẩn cư hoặc người thành đạo đang truyền đạo của Diên Khang mới còn quan tâm đến chiến sự trong Tổ Đình, nghe ngóng tin tức từ những người trở về từ Tổ Đình kia.
– Hắn ở lại trong đó đã trăm vạn năm rồi đúng không? Còn đang trấn thủ ở đâu vậy?
– Đúng vậy.
Trăm vạn năm bằng cả lịch sử của Long Hán, Xích Minh, Thượng Hoàng, Khai Hoàng và Diên Khang, không ngờ hắn lại kiên trì lâu đến vậy.
Hắn nói, đợi đến khi người thành đạo của Diên Khang đạt đến một số lượng nhất định thì sẽ có một trận quyết chiến.
Đến lúc đó, hắn sẽ trở về.
…
– Hắn trấn thủ Tổ Đình ngàn vạn năm rồi đúng không? Hắn vẫn chưa giải quyết chiến sự ở Tổ Đình sao?
– Đúng vậy.
Tổ Đình tiềm ẩn mối nguy hiểm quá lớn, bây giờ hắn không cách nào thoát thân được.
Thực lực của Vô Cực lớn mạnh trở lại, thực lực của Vô Nhai lão nhân tăng vọt, mà Tổ Đình cũng có những thay đổi khác.
Bảo Điện của các công tử giáng xuống, hơn nữa cũng xuất hiện thêm mấy vị điện chủ.
Hắn nói, hắn sẽ trở về.
…
– Trăm triệu năm qua đi, thế đạo hoàn toàn thay đổi, hắn vẫn còn trấn thủ ở nơi đó sao?
– Đúng vậy.
Hắn vẫn trấn thủ ở nơi đó, trấn áp Vô Cực, trấn áp Vô Nhai.
Lần trước, hắn tới thành Ngọc Kinh Tổ Đình một chuyến, đánh vào trong Lăng Tiêu Bảo Điện.
Thực lực của hắn lại mạnh hơn rồi.
Hắn vui mừng nói với bọn ta, ngày trở về không còn xa nữa.
…
– Một tỉ năm trôi qua rồi, hắn chuẩn bị lúc nào thì quyết chiến, lúc nào thì trở về?
– Đợi thêm chút nữa.
Vô Nhai thì không có gì phải sợ, hai vị công tử cũng chưa thể giáng xuống, thế nhưng người thành đạo của Diên Khang vẫn quá ít, chưa đủ để chống lại bọn họ.
Tiếp tục đợi thôi.
…
Ba tỉ năm rưỡi qua đi, thế gian muôn màu muôn vẻ như thương hải tang điền, thay đổi lớn đến mức khiến những người thành đạo dốc lòng ngộ đạo cũng phải cảm thấy khá lạ lẫm sau khi tỉnh lại từ việc bế quan.
Tinh không đã trở nên mênh mông hơn, bốn cực đông tây nam bắc lại càng cách xa chư thiên vạn giới.
Huyền Đô càng ngày càng cao, phạm vi mà U Đô bao phủ cũng càng ngày càng lớn, để quản lý được vũ trụ U Đô bao la đến vậy, ngay cả Thổ Bá Tần Phượng Thanh và U Thiên Tôn cũng cảm thấy cực kỳ gian nan.
Bọn họ chia vũ trụ U Đô thành bốn khu vực quản lý trước tiên, sau đó tạo ra bốn Lục Đạo Thiên Luân khác, xây dựng bốn điện đại đạo, thiết lập bốn Diêm La Điện.
Sau này, vũ trụ U Đô lại càng rộng lớn hơn, bốn khu vực này cũng trở nên khó có thể quản lý.
Dần dà, bốn Diêm La Điện trở thành mười Diêm La Điện, tương lai vũ trụ phát triển, có khả năng cần phải xây thêm những điện khác.
Ngày hôm ấy, sứ giả của Tổ Đình tới Nguyên Giới, gặp mặt hai vị lão tổ là Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền.
Người đó nói:
– Thiên Tôn mời hai vị lão tổ triệu tập tất cả người thành đạo, quay về Tổ Đình.
Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền kích động không thôi, cho dù là đạo tâm của bọn họ đã tu luyện đến Đạo Cảnh bốn mươi trọng thiên, nhưng lúc này đây cũng khó lòng bình tĩnh được.
Hai vị lão tổ bước ra khỏi đại điện cổ xưa, dao động đại đạo trong điện tràn ra ngoài, trông như thể chấn động cả không gian, mặc dù nghe thì có vẻ rất khủng bố, song thế nhân lại không hề cảm nhận được gì.
Từng luồng dao động đại đạo lan rộng khắp Nguyên Giới, truyền tới các chư thiên khác.
Khắp nơi trong Nguyên Giới, Huyền Đô, U Đô, Tứ Cực Thiên và chư thiên vạn giới, có người thành đạo tỉnh lại từ trong giấc ngủ, có Thần Chỉ cổ xưa sống lại, có danh sơn ẩn sĩ, có người buôn bán nhỏ, có người đẩy xe bán nước, có người làm công ở đốc tạo xưởng, lúc này đây đều đồng loạt ngẩng đầu lên, cảm nhận được lời kêu gọi của hai vị lão tổ.
Người có quyền lực thì buông bỏ quyền lực, giao lại cho người kế nhiệm; người có gia thất thì thu xếp việc trong nhà, chuẩn bị hành trang; người một thân một mình thì từ chức, treo ấn quan lên tấm bảng trước cửa.
Hầu hết mọi người đều đã quên mất Tổ Đình, thế nhưng bọn họ vẫn còn nhớ rõ.
Bọn họ biết đến tình hình chiến sự của Tổ Đình, biết đến sự hy sinh của những người ở lại bảo vệ nơi đó.
Chương 2759: Lời kêu gọi từ Tổ Đình (2)
Nếu như người kia kêu gọi bọn họ, vậy thì bọn họ sẽ lập tức buông bỏ tất cả, tiến về Tổ Đình.
Khoảng cách giữa chư thiên vạn giới vô cùng xa xôi, cho dù sử dụng cầu Linh Năng Đối Thiên thì cũng phải tiêu tốn rất nhiều thời gian.
Bởi vậy, những người thành đạo này bèn phóng đạo vận của mình ra, dùng đạo hạnh của bản thân đi xuyên qua hư không vũ trụ, chạy tới Nguyên Giới, tụ họp với đạo hữu của bọn họ.
Trên đường đi khó tránh khỏi việc khiến chư thiên vạn giới xuất hiện các loại dị tượng kinh hãi thế tục!
Mọi người không khỏi kinh hãi, chạy đôn chạy đáo, ghé lại kể cho nhau nghe bản thân nhìn thấy truyền thuyết sống dậy, nhìn thấy thần thoại sống dậy.
Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền lẳng lặng chờ đợi.
Hai ngày sau, xung quanh đại điện của bọn họ là từng gốc cây thế giới nhô lên khỏi mặt đất, đạo quả màu sắc rực rỡ chiếu rọi bầu trời Nguyên Giới.
Trăm ngày sau, câu thế giới mọc thành rừng.
Một năm sau, xung quanh đại điện hình thành nên một rừng cây thế giới rậm rạp.
Dưới gốc cây thế giới là từng vị thần thánh, là tinh anh tinh nhuệ của chư thiên vạn giới trong suốt ba tỉ rưỡi năm qua.
Các loại đại đạo của bọn họ khiến cho Nguyên Giới trông hệt như một viên ngọc sáng ngời nhất vũ trụ, rực rỡ màu sắc.
Hai vị lão tổ chờ đợi trăm năm, tất cả người thành đạo của chư thiên vạn giới tề tụ về nơi đây.
Lam Ngự Điền nhìn cảnh tượng tráng lệ này, cảm xúc trong lòng dâng trào.
Đây là thành quả mà người kia dùng thời gian ba tỉ năm rưỡi để giành lấy cho kỷ nguyên thứ mười bảy!
Cuối cùng, thiên ngôn vạn ngữ trong lồng ngực Lam Ngự Điền chỉ hóa thành một câu.
– Tới Tổ Đình!
Đội quân người thành đạo trùng trùng điệp điệp đi theo sau Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa, tiến về Tổ Đình.
– Ba tỉ năm rưỡi?
Lam Ngự Điền hỏi Hư Sinh Hoa.
– Đúng vậy.
Hư Sinh Hoa gật đầu, vẫn hờ hững hệt như trước đây:
– Ba tỉ năm rưỡi rồi.
Ánh mắt của hắn trào dâng niềm kích động, khó mà kìm nén.
– Hắn vẫn ở đó sao?
Lam Ngự Điền hỏi.
Hư Sinh Hoa nói:
– Vẫn ở đó.
Tần Phượng Thanh đi theo bọn họ, im lặng một lúc lâu, sau đó hỏi:
– Đây sẽ là trận chiến cuối cùng sao?
– Có khả năng.
Hư Sinh Hoa nói:
– Có thể là trận chiến cuối cùng, cũng có thể là một sự mở đầu.
Đối với chúng ta mà nói, đây là trận chiến cuối cùng, nhưng đối với hắn mà nói, có lẽ mới chỉ là bắt đầu.
Hắn khựng lại, mỉm cười nói:
– Hắn là một người không ngồi yên, người ta gọi hắn là một con hươu sao ngu ngốc, đần độn, tò mò với tất cả mọi thứ.
Ta cũng kinh ngạc, không ngờ lần này hắn có thể điềm tĩnh ở lại Tổ Đình, trấn áp Tổ Đình lâu đến như vậy.
Người ta đều nói hắn không hề kiên nhẫn, mà quả thật hắn cũng không hề kiên nhẫn, thế nhưng lần này, hắn lại kiên nhẫn hơn bất kỳ ai.
– Những năm này hắn sống như thế nào?
Khai Hoàng Tần Nghiệp đi theo bọn họ, hỏi han:
– Sau khi trở về từ Tổ Đình, ta rất ít khi đi gặp hắn.
Các ngươi tới Tổ Đình chưa?
– Hắn không cho bọn ta quay về Tổ Đình, sợ đánh rắn động cỏ.
Hư Sinh Hoa lắc đầu nói:
– Bọn ta cũng chưa từng quay về.
Tinh Ngạn dẫn theo cái rương đi tới, nói:
– Trên thế gian này, ngoại trừ chúng ta ra, chẳng còn mấy ai biến đến hắn nữa rồi.
Giang Bạch Khuê bước tới, thản nhiên nói:
– Chúng ta biết, thế là đủ rồi.
Tinh Ngạn lườm hắn một cái, hai vị Thánh Nhân này xưa nay chẳng hề hợp nhau.
Giang Bạch Khuê đưa mắt tìm kiếm trong đám người thành đạo, cuối cùng cũng tìm thấy một người.
Hắn bước tới, hỏi han:
– Tộc trưởng Tư Tần của Tạo Vật Chủ? Mẫu thân của ngươi đâu?
– Năm ta thành đạo, mẫu thân ta cạn kiệt thọ nguyên.
Tộc trưởng Tư Tần buồn bã, nói:
– Ta sắp xếp cho nàng chuyển thế, song nàng lại không muốn thức tỉnh kiếp trước, cam nguyện trở thành một sinh mệnh hoàn toàn mới.
Ta thường tới thăm nàng, bây giờ nàng sống tốt lắm, cũng không còn nhận ra ta.
Hắn mang trên lưng một bức họa, nói là trước khi lâm chung, Lãng Uyển bảo hắn mang theo bức họa này tới gặp người kia trong Tổ Đình.
– Ta có thể xem thử không?
Giang Bạch Khuê hỏi.
Tộc trưởng Tư Tần lấy bức họa xuống, đưa cho hắn.
Giang Bạch Khuê mở bức họa ra, bên trong là ao nước xanh như ngọc, trong ao có hoa, bên cạnh là một con rắn lục với cái đầu khổng lồ được tạo nên bằng thần thức.
Lãng Uyển đứng trên đầu rắn, thần thái không hề lạnh lùng, mà có chút e thẹn của một thiếu nữ.
Bên cạnh là một nam tử trẻ tuổi đang biến ra một bông hoa tươi để tặng nàng.
Giang Bạch Khuê cuộn bức họa lại, trả lại cho tộc trưởng Tư Tần, một lúc sau mới ngẩng đầu lên rồi nói:
– Trời nếu có tình thì trời cũng già.
Thần Vương lựa chọn già đi, bởi vậy không nên quấy rầy nàng.
Tổ Đình.
Đám người Giang Bạch Khuê dõi mắt trông xa, chỉ thấy chư thiên vạn giới đang mở rộng, còn Tổ Đình lại đang thu nhỏ.
Trong ba tỉ năm rưỡi qua, kích thước của Tổ Đình chỉ còn bằng một phần một trăm so với ban đầu.
Từ xa nhìn lại, Tổ Đình càng ngày càng giống như một chiếc đỉnh khổng lồ, đương nhiên một phần một trăm so với ban đầu này vẫn lớn đến mức khó lòng tưởng tượng nổi.
Chương 2760: San bằng Vô Nhai
Mọi người chạy tới phía trước, đột nhiên nhìn thấy một con cự thú mình đỏ như lửa bay bên ngoài bề mặt Tổ Đình, trông từ xa thì nhỏ, nhưng càng lại gần thì lại càng to.
Đó chính là Long Kỳ Lân.
Hắn đợi mọi người bước đến trước mặt rồi mới chậm rãi biến hình, hóa thành một nam tử đầu kỳ lân thân người.
Hắn làm lễ với mọi người, sau đó nói:
– Chư vị thứ lỗi, ta lười biếng, không tới Nguyên Giới tụ họp.
– Chủ nhân Thú Giới không cần đa lễ.
Hư Sinh Hoa hỏi:
– Tổ Đình thu nhỏ, Thú Giới có bị ảnh hưởng gì không?
Long Kỳ Lân đi bên cạnh hắn, nói:
– Ảnh hưởng không nhỏ.
Những năm này, thay đổi của Tổ Đình càng ngày càng dị thường, đất đai núi sông đều trở nên vô cùng rắn chắc, ao hồ và đại dương cũng trở nên vô cùng kỳ lạ, mưa gió trên trời cũng thay đổi, hệt như một loại bảo vật, cũng hệt như hoa văn của một loại đại đạo.
Nói chung thì Thú tộc của ta vẫn có thể sinh tồn, thế nhưng vì để đảm bảo an toàn, ta đã ra lệnh di dời Thú tộc khỏi Tổ Đình, chuyển đến lãnh địa khác của Thú Giới, bên trong Tổ Đình chỉ còn lại một mình ta trấn thủ, chờ đợi trận quyết chiến cuối cùng.
Hắn ngượng ngùng cười một tiếng:
– Ta vẫn hơi gấp gáp, không thong dong được như các ngươi.
Lam Ngự Điền hỏi:
– Chủ nhân Thú Giới tinh thông các loại thần thông đạo pháp, liệu có phát hiện ra điều gì khác thường không?
Long Kỳ Lân do dự chốc lát, gật đầu:
– Tổ Đình bị một thứ sức mạnh trói buộc, thẩm thấu, trên cơ bản đã bị luyện hóa hoàn toàn.
Những ngày này, ta quan sát tất cả mọi thứ xung quanh Tổ Đình, phát hiện ra rất nhiều manh mối, đó là cấu tạo của tất cả vật chất bên trong Tổ Đình đều đã phát sinh thay đổi, cho dù là thứ nhỏ nhất cũng tràn ngập phù văn Hồng Mông.
Bọn họ tới gần Tổ Đình.
Long Kỳ Lân vươn tay ra, hái một đám mây đang lững lờ trôi trên bầu trời của đại lục Tổ Đình, sau đó vắt lấy một giọt nước từ đám mây kia, nói:
– Chư vị, mời xem.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía giọt nước kia.
Long Kỳ Lân đột nhiên tách hai bàn tay ra, khiến giọt nước kia trở nên vô cùng khổng lồ, hệt như một vì sao đang treo lơ lửng trên nền trời!
Long Kỳ Lân lại lấy ra một giọt nước từ trong giọt nước khổng lồ kia, mà “giọt nước” vừa mới phóng to kia lại rơi xuống Tổ Đình, nhanh chóng thu nhỏ, hóa thành giọt nước, bị đám mây trên bầu trời Tổ Đình hấp thụ.
Long Kỳ Lân lại tách giọt nước trong lòng bàn tay ra, khiến nó trở nên vô cùng khổng lồ, sau đó lại lấy ra một giọt nước, rồi lại tách ra, cứ liên tiếp như vậy hơn trăm lần.
Cuối cùng mọi người cũng nhìn thấy kết cấu đạo liên ẩn chứa trong giọt nước kia, trong lòng không khỏi chấn động sâu sắc.
Long Kỳ Lân tiếp tục tách nước, sau hơn mấy chục lần nữa, kết cấu đạo liên bên trong giọt nước đã hiện ra kết cấu đạo văn và kết cấu phù văn.
Long Kỳ Lân lại tiếp tục phân tách, kết cấu phù văn không ngừng nhỏ đi, mà phù văn muôn màu muôn vẻ cũng đang không ngừng biến hóa, giọt nước bị tách tới mức ngày một nhỏ hơn.
Cuối cùng, giọt nước kia bị phân tách đến mức không thể phân tách được nữa, thứ xuất hiện trước mắt mọi người chính là một phù văn vô cùng nhỏ bé.
Phù văn Hồng Mông.
Long Kỳ Lân thả tay ra, phù văn Hồng Mông kia bay đi, biến mất giữa trời đất bao la của Tổ Đình.
Một lúc lâu sau, Lam Ngự Điền thở dài một tiếng, nhìn về phía núi sông mênh mông bát ngát trên bề mặt Tổ Đình, lẩm bẩm:
– Một giọt nước bên trong đám mây đã như vậy, thế thì chẳng phải những thứ khác cũng giống hệt như vậy sao?
Hư Sinh Hoa đáp xuống bề mặt ngoài của Tổ Đình, cúi người hái một chiếc lá non trên ngọn cỏ xanh, sau đó cẩn thận quan sát rồi nói:
– Hoa cỏ cây cối ở nơi này chưa hề bị thay đổi, có lẽ chỉ cần là thứ có sinh mệnh thì đều sẽ không bị luyện hóa.
Mục Thiên Tôn tôn trọng những sinh mệnh này, cho nên không thay đổi chúng.
Nếu như Tần Mục luyện hóa sinh mệnh trong Tổ Đình, vậy thì chắc hẳn kết cấu của những sinh mệnh như hoa cỏ cây cối chim thú trùng cá đều đã phát sinh biến hóa lạ kỳ, thậm chí nói không chừng còn sinh ra rất nhiều giống loài quái dị mà cường đại.
Hư Sinh Hoa ngẩng đầu, nhìn khắp bốn phía.
Số tinh lực và pháp lực cần tiêu hao cho việc luyện hóa cả Tổ Đình thật sự vô cùng khổng lồ, khiến người ta gần như không tài nào tưởng tượng nổi.
Tu vi hiện giờ của Tần Mục đã đến bước nào, hắn không cách nào ước đoán, cũng không thể ước đoán được.
Bọn họ tiến vào bên trong Tổ Đình, phóng tầm mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy biển Hỗn Độn phủ kín bầu trời, Lục Đạo Thiên Luân do Hỗn Độn Thạch tạo thành treo ngược trên biển Hỗn Độn, thành Ngọc Kinh Tổ Đình bay lượn trên không trung, còn cây thế giới vẫn cắm rễ ở nơi cũ.
Trên bầu trời còn có vô số Đại Uyên Quy Khư hệt như những cái lỗ đen kịt, trôi dạt khắp bốn phía.
Không gian bên trong Tổ Đình đầy rẫy sự rách nát, quỷ dị và hiểm ác.
Một nhóm đội quân người thành đạo xuất hiện bên trong Tổ Đình lập tức khiến các thế lực cảnh giác.
Không lâu sau, Kim Thuyền Độ Thế bay tới, trên thuyền là đám người Linh Dục Tú, Thái Thủy và Diên Phong Đế.
Bọn họ ở lại trấn thủ nơi này, từ đầu đến cuối vẫn chưa hề rời đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









