[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 549 : Hiến tế Vô Nhai (2) (c2741-c2745)
❮ sautiếp ❯Chương 2741: Hiến tế Vô Nhai (2)
Đột nhiên, khóe mắt công tử Tử Tiêu chợt co giật, ánh mắt nhìn về phía Nguyệt Thiên Tôn đang bay lượn trong gió phía sau lưng Tần Mục.
Nữ tử tên Nguyệt Thiên Tôn này là người nhiều lần gảy khúc đàn của thê tử đã mất của hắn, quấy nhiễu đạo tâm của hắn, khiến thành Ngọc Kinh hành động thất bại vô số lần.
Công tử Tử Tiêu từng sai người đi giết Nguyệt Thiên Tôn, thế nhưng nhiều lần đều để nàng chạy trốn mất.
– Rốt cuộc lão Thất muốn làm gì? Hắn liên thủ với bọn ta đối phó Nhị tỷ, song vẫn mang theo nữ tử này, chứng tỏ tâm địa của lão Thất không hề đơn thuần!
Hắn không lo nghĩ được nhiều như thế, Tần Mục vô cùng gian xảo, khiến người ta khó lòng nắm bắt được suy nghĩ của hắn.
Ví dụ như lần này, trên dưới thành Ngọc Kinh đều cho rằng Tần Mục sẽ liên thủ với Vô Nhai lão nhân, chiến đấu với thành Ngọc Kinh, ngăn cản đạo binh của Tứ công tử giáng xuống.
Tất cả mọi người đều không ngờ được rằng Tần Mục sẽ tới thành Ngọc Kinh, liên thủ với thành Ngọc Kinh để chống lại Vô Nhai lão nhân và công tử Vô Cực.
Muốn đoán ra được suy nghĩ của kẻ có bộ não kỳ lạ như Tần Mục, vậy thì trước tiên chỉ có thể biến bộ não của mình thành giống như của Tần Mục.
Công tử Tử Tiêu tự cao tự đại, đương nhiên sẽ không “kéo thấp” trình độ của mình xuống.
– Có điều vẫn phải diệt trừ nữ tử này.
Ánh mắt của công tử Tử Tiêu sáng lên, truyền âm nói với công tử Lăng Tiêu.
Lúc này đây, những vị điện chủ khác đều đang chiến đấu kịch liệt, người thành đạo cũng không còn dư sức, chỉ có công tử Lăng Tiêu mới có cơ hội giết được Nguyệt Thiên Tôn, diệt trừ hậu hoạn ngay khi Nhị công tử Vô Cực ra tay!
Hắn và Tần Mục liên tục ra sát chiêu, ai nấy đều lập tức bị thương.
Công tử Tử Tiêu hét lên, đế uy bùng nổ, thần thông ẩn chứa trong tiếng đàn của cây đàn hóa thành ngàn vạn dị vực.
Bóng dáng của hắn có thể xuất hiện ở bất cứ nơi nào vào bất cứ lúc nào trên ngàn vạn dị vực này, trông như thể một vị hoàng đế của ngàn vạn vũ trụ!
Mà khi dây đàn rung lên, thần thông của hắn cũng xuất thần nhập hóa, khó lòng phòng bị!
Đây là biểu hiện của việc lĩnh vực Đạo Cảnh đã được tu luyện đến cực hạn.
Lĩnh vực của hắn đã không thể gọi là lĩnh vực nữa, mà phải gọi là đạo vực.
Lĩnh vực sẽ mạnh lên theo Đạo Cảnh, Đạo Cảnh có bao nhiêu tầng, lĩnh vực cũng sẽ có bấy nhiêu tầng.
Khi tu luyện đến ba mươi sáu trọng thiên, lạc ấn trọng thiên thứ ba mươi sáu của lĩnh vực vào Chung Cực Hư Không thì được gọi là Đại La Thiên.
Thế nhưng lĩnh vực của công tử Tử Tiêu lại khác với tất cả mọi người.
Công pháp của hắn cực kỳ đặc biệt, đại đạo cũng vô cùng kỳ lạ, có thể hóa thành ngàn vạn dị vực, mỗi một đạo cảnh đều giống như một tầng Đại La Thiên, chẳng qua trong những đạo vực này không có đạo thụ, đạo hoa hay đạo quả mà thôi.
Mỗi một tầng đạo vực sẽ tương ứng với một loại thần thông đại đạo không giống nhau.
Trên phương diện thành tựu đạo pháp, chắc chắn công tử Tử Tiêu không hề kém hơn công tử Thái Thượng, công tử Vô Cực hay công tử Lăng Tiêu, thậm chí chỉ có hơn chứ không có kém!
Người có thể đạt được thành tựu trên một lĩnh vực nào đó mà chủ nhân Di La Cung không tài nào đạt được thì có thể xưng là công tử, mà công tử Tử Tiêu lại đạt được thành tựu trên phương diện đạo pháp mà ngay cả chủ nhân Di La Cung cũng chưa từng có được!
Bên trong ngàn vạn đạo vực, công tử Tử Tiêu gần như đồng thời tấn công về phía Tần Mục và Nguyệt Thiên Tôn.
Để công tử Lăng Tiêu giết chết Nguyệt Thiên Tôn chỉ là lựa chọn phía sau, hắn càng hy vọng bản thân có thể tự tay giết chết Nguyệt Thiên Tôn, trừ khử kẻ địch mạnh có thể quấy nhiễu đến đạo tâm của mình này hơn!
Tần Mục dẫn theo Nguyệt Thiên Tôn lao vào trong ngàn vạn dị vực của hắn, thôi thúc lĩnh vực Thần Tàng của bản thân đến cực hạn, đứng sừng sững phía trung tâm của lĩnh vực, cho dù công tử Tử Tiêu tấn công từ bất cứ hướng nào đi chăng nữa, hắn đều có thể ung dung ứng đối.
Thế nhưng sự mạnh mẽ của công tử Tử Tiêu nằm ngoài dự đoán của hắn.
Ngàn vạn đạo vực xâm nhập vào trong lĩnh vực của hắn, trông như thể treo từng tấm gương sáng lên bốn phía xung quanh lĩnh vực của hắn, trong mỗi tấm gương là một thế giới khác nhau.
Bóng dáng của công tử Tử Tiêu xuất hiện trong ngàn vạn thế giới, ra tay với hắn, phá hoại lĩnh vực của hắn.
Mà thứ khó ngăn cản nhất chính là những thần thông đánh về phía Nguyệt Thiên Tôn của công tử Tử Tiêu, ép hắn không thể không phân tâm bảo vệ Nguyệt Thiên Tôn, khiến cho thương thế trên người hắn càng ngày càng nghiêm trọng.
Khi những cao thủ như bọn họ quyết đấu, đứng nói là phân tâm, cho dù chỉ thiếu thận trọng một chút thôi cũng có khả năng bị đối phương giết chết!
Bảo vệ Nguyệt Thiên Tôn khiến hắn rơi vào thế bị động.
Nhục thân mà công tử Tử Tiêu đang mượn dùng này chỉ là nhục thân của một người thành đạo bình thường trong Di La Cung, thành tựu của bản thể không hề cao, thế nhưng bởi vì có sự hiện diện của cây đàn kia, cho nên thực lực của hắn thậm chí còn ở trên Tần Mục.
Nguyệt Thiên Tôn nhíu mày.
Chương 2742: Hiến tế Vô Nhai (3)
Nàng đứng sau lưng Tần Mục, nhìn vết thương trên người Tần Mục ngày một nhiều hơn, thế nhưng Tần Mục từ đầu đến cuối lại chẳng hề để nàng ra tay, bởi vậy nàng cũng chỉ đành án binh bất động.
Đột nhiên, Tần Mục nhấc tay lên, biển Hỗn Độn treo lơ lửng trên bầu trời nhanh chóng bay tới.
Biển Hỗn Độn và sen Quy Khư của hắn vẫn luôn trấn áp trong Đại Uyên Quy Khư, đề phòng Nhị công tử, nhưng giờ phút này, dường như bởi vì không ngăn cản nổi công tử Tử Tiêu, cho nên hắn không thể không triệu hồi biển Hỗn Độn và sen Quy Khư tới, giúp bản thân quay về trạng thái đỉnh phong!
Phía xa, trận chiến giữa Vô Nhai lão nhân và công tử Lăng Tiêu cũng đến thời kỳ mấu chốt.
Chiến lực của Vô Nhai lão nhân cực kỳ cao, nếu như không mượn sức mạnh từ dòng sông Hỗn Độn, vậy thì Tần Mục căn bản không phải là đối thủ của hắn.
Trong trận chiến với công tử Lăng Tiêu lần này, cho dù đối phương có thương trong tay, Vô Nhai lão nhân vẫn có thể sử dụng hết uy năng của cây thế giới, các loại đạo pháp thần thông không ngừng tuôn ra, khiến công tử Lăng Tiêu ứng phó đến mức mệt nhọc!
– Tên tiểu tử Hỗn Độn kia triệu hồi biển Hỗn Độn và sen Quy Khư, xem ra đã dốc toàn lực rồi.
Ánh mắt Vô Nhai lão nhân lóe lên:
– Không có sự trấn áp của hắn, công tử Vô Cực có thể ra tay rồi! Cuối cũng lần này cũng có thể giải quyết được hai kẻ địch lớn là Di La Cung và Hỗn Độn!
Hắn nghĩ đến đây, thế nhưng trên bầu trời Tổ Đình không hề có bất kỳ thay đổi nào, vẫn vô cùng yên tĩnh, công tử Vô Cực không hề lập tức ra tay như những gì hắn dự đoán.
Vô Nhai lão nhân hoảng hốt chốc lát, lập tức bị công tử Lăng Tiêu bắt lấy cơ hội, đột phá rễ cây thế giới.
Mũi thương xoay tròn, đâm xuyên qua vô số thần thông, lao thẳng tới mi tâm của Vô Nhai lão nhân!
Vô Nhai lão nhân liên tục lùi về phía sau, trong lòng càng thêm bối rối, càng ngày càng chắc chắn về suy nghĩ của bản thân mình:
– Công tử Vô Cực cũng là một kẻ khinh đạo.
Nàng đợi ta và công tử Lăng Tiêu lưỡng bại câu thương, sau đó mới ra tay, một mẻ hốt gọn bọn ta!
Đạo tâm của hắn không ổn định, chiêu thức lập tức hỗn loạn.
Mặc dù tu vi của hắn rất cường đại, thế nhưng tu vi này chủ yếu đến từ những người thành đạo tu luyện Đạo Cảnh ký thác hư không.
Vô Nhai lão nhân không hề tu luyện Đạo Cảnh, mài giũa đạo tâm.
Cũng chính bởi vậy, đạo tâm của hắn mới không theo kịp thực lực, thật ra Tần Mục cũng phát hiện ra điều này từ rất sớm.
Vết thương trên người Vô Nhai lão nhân ngày một nhiều hơn, liên tục lùi về phía sau, dường như sắp bị ép ra khỏi thành Ngọc Kinh.
Hắn vội vàng hét lớn:
– Hỗn Độn, đổi đối thủ!
Tần Mục thu hồi biển Hỗn Độn và sen Quy Khư lại, khí thế khuếch đại, thôi thúc chuông vũ trụ.
Chiếc chuông lúc to lúc nhỏ, chấn động không dứt, ngăn cản toàn bộ thần thông bắn ra từ ngàn vạn đạo vực của công tử Tử Tiêu.
Phía sau lưng hắn, Hỗn Độn Điện xuất hiện, rễ cây thế giới cắm xuống mười sáu dòng sông Hỗn Độn, đạo quả và đạo hoa phát ra hào quang rực rỡ, sức mạnh cuồn cuộn không dứt tuôn trào, cuối cùng cũng ngăn cản được thế tấn công của công tử Tử Tiêu!
Vô Nhai lão nhân phi thân tới, từng sợi rễ cây thế giới như hàng vạn con rồng bay lượn, đan xen với nhau, cắm vào trong ngàn vạn dị vực của công tử Tử Tiêu.
Hắn hét lên:
– Ta tới đối phó với công tử Tử Tiêu, ngươi đối phó Lăng Tiêu!
– Được!
Tần Mục lướt qua người hắn, nghênh đón Lăng Tiêu đang đánh tới.
Vô Nhai lão nhân lập tức thầm kêu khổ.
Hắn thần thông quảng đại, thậm chí số đạo pháp mà hắn tinh thông còn vượt xa Tử Tiêu, thế nhưng khoảnh khắc va chạm với Tử Tiêu, hắn nhanh chóng nhận ra mặc dù đạo pháp thần thông của bản thân rất nhiều, thế nhưng trình độ tinh diệu kém xa Tử Tiêu, cho nên trong phút chốc rễ cây thế giới bị Tử Tiêu chém đứt không biết bao nhiêu sợi!
Một bên khác, Tần Mục chiến đấu với công tử Lăng Tiêu, cũng lập tức chịu thiệt lớn.
Cây thương của công tử Lăng Tiêu đâm trúng Hồng Chung Vũ Trụ của hắn hết lần này tới lần khác, xuyên thủng chiếc chuông này của hắn, làm suy yếu uy năng của bảo vật này.
Đáng lẽ Tần Mục đối phó Tử Tiêu, Vô Nhai lão nhân đối phó Lăng Tiêu là một lựa chọn tốt nhất, hiện giờ đổi đối thủ với nhau, hai bên lại mất đi ưu thế!
Tần Mục và Vô Nhai lão nhân vô cùng chật vật, vết thương trên cơ thể càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nặng.
Đúng lúc này, trên bầu trời Tổ Đình đột nhiên xuất hiện một đôi mắt khổng lồ thích thú quan sát trận chiến nổ ra trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
Đôi mắt đó càng ngày càng hạ thấp, dường như đang áp sát không trung của thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
– Khí tức của kẻ yếu…
Bóng dáng của công tử Vô Cực xuất hiện trên bầu trời, sau lưng là từng gốc sen Quy Khư dựng thẳng, sừng sững trong mười sáu Đại Uyên Quy Khư.
Nàng cười khúc khích, nói:
– Lão Tam, lão Tứ và lão Thất, còn cả Vô Nhai lão nhân nữa, trên người các ngươi tràn ngập khí tức của kẻ yếu!
Phía sau lưng nàng, từng sợi dây xích khóa chặt lấy nàng do nút thắt dây đỏ hóa thành đã không thể nào áp chế được thực lực tu vi của nàng được nữa!
Chương 2743: Vô địch mười sáu kỷ nguyên
– Tốt nhất là để ta tiễn các ngươi cùng lên đường!
Công tử Vô Cực cười lớn, từng gốc sen Quy Khư hợp lại với nhau, mà từng Đại Uyên Quy Khư cũng cắn nuốt lẫn nhau, có xu thế hóa thành một Đại Uyên!
Phía sau lưng nàng, từng sợi dây xích màu đỏ “bùm bùm” nổ tung, phong ấn nút thắt dây đỏ do Tần Mục để lại cũng nhanh chóng tan rã, mà những phong ấn khác đều đã bị Vô Nhai lão nhân phá giải non nửa!
Công tử Vô Cực của lúc này đây đã không còn bị trấn áp nữa!
– Ra tay!
Tần Mục, công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu chợt đồng thanh hét lớn, thần thông của ba người đột ngột chuyển hướng trong tích tắc, cùng tấn công về phía Vô Nhai lão nhân!
Vô Nhai lão nhân không kịp trở tay, nào có thể ngăn cản được đòn tấn công của ba vị công tử?
Chỉ trong nháy mắt, Vô Nhai lão nhân bị ba người trấn áp!
– Hiến tế Vô Nhai!
Ba người đồng thanh hét lớn, Vô Nhai lão nhân và cả cây thế giới bị ba vị công tử tế lên, bay về phía Đại Uyên Quy Khư trên nền trời đỏ rực!
Vô Nhai lão nhân cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Vô Nhai lão nhân lập tức phản ứng lại, vô số sợi rễ cây thế giới hệt như trường thương đâm xuống từ trên không trung, cắm xuống mặt đất Tổ Đình, hơn nữa còn vươn ra khắp bốn phương tám hướng, đâm vào bốn vách tường của phong ấn Tổ Đình.
Hắn và công tử Vô Cực trời sinh đối lập, khắc chế lẫn nhau, tuy đều là vật chất bất dịch tự nhiên, thế nhưng lại là hai mặt tương phản.
Trong từng trận đại kiếp hủy diệt trước đây, khi cây thế giới cắm rễ xuống đại kiếp, Vô Nhai lão nhân thường chủ động trách né Đại Uyên Quy Khư, không để xảy ra va chạm với Đại Uyên, bởi vì hắn biết rằng, Đại Uyên Quy Khư có thể hủy diệt sức mạnh của bản thân hắn.
Nếu như để Tần Mục, công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu đưa vào trong Đại Uyên Quy Khư, vậy thì thực lực tu vi của hai người bọn họ sẽ không ngừng giảm sút, thậm chí nói không chừng sẽ đồng quy vu tận!
Vân Thiên Tôn giết chết phân thân của công tử Vô Cực với Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa giết chết Đế Hậu nương nương đều dùng chung một thủ đoạn, thế nhưng thủ đoạn mà bọn họ sử dụng là nhốt phân thân của công tử Vô Cực và Đế Hậu nương nương vào trong Chung Cực Hư Không, không hề kịch liệt chút nào, thậm chí công tử Vô Cực và Đế Hậu nương nương còn có thời gian chạy trốn.
Vân Thiên Tôn dùng tính mạng để giữ chân phân thân của công tử Vô Cực, kéo dài thời gian công tử Vô Cực thoát thân, còn Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa dựa vào thần thông để giữ lại tính mạng của Đế Hậu nương nương.
Thế nhưng nếu như trực tiếp đưa bản thể của Vô Nhai lão nhân vào trong Đại Uyên Quy Khư, vậy thì chỉ sợ sự tan rã và hủy diệt sẽ vô cùng đáng sợ!
Rễ cây thế giới cắm xuống mặt đất Tổ Đình, đâm sâu vào lòng đất, khiến mặt đất lập tức ầm ầm chấn động, từng dãy núi nhô lên.
Mà một bên khác, khi cắm vào bốn vách tường phong ấn Tổ Đình, rễ cây thế giới lại gặp phải một chuyện kỳ lạ!
Thời điểm rễ cây thế giới chưa tiếp xúc đến vách tường phong ấn Tổ Đình, đạo quang trên vách tường đã bắn ra, thần thông mạnh mẽ mà kỳ lạ đẩy rễ cây thế giới ra xa!
Cùng lúc đó, công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu nhấc cây thế giới lên, chặt đứt phần rễ cắm vào mặt đất Tổ Đình của cây thế giới, sau đó đưa vào trong Đại Uyên Quy Khư.
Hai người bọn họ cũng chú ý đến dị tượng trên bốn vách tường phong ấn Tổ Đình, thầm cảm thấy kinh ngạc.
Bốn vách tường kia là do Tần Mục sử dụng pháp lực khổng lồ cưỡng chế gấp Tổ Đình lại, tạo thành bốn bức tường rộng lớn vô biên.
Tần Mục thay đổi địa hình núi sông, thậm chí còn lạc ấn đại đạo của bản thân, gia cố cho bốn bức “tường” kia, đồng thời còn không ngừng phong ấn, nhốt tất cả mọi người lại nơi này, khiến ai nấy đều không thể can thiệp đến mọi chuyện ở thế giới bên ngoài.
Thế nhưng mọi người đều biết Tổ Đình thật sự quá rộng lớn, Tần Mục có đủ thực lực để phong ấn Tổ Đình, nhưng tuyệt đối không có khả năng biến Tổ Đình thành một bảo vật.
Bởi vì việc này cần quá nhiều tinh lực, quá nhiều trí tuệ, quá nhiều pháp lực và cả một thời gian dài dằng dặc.
Tần Mục không có thời gian dài như vậy, không có kinh nghiệm nhiều như vậy, không có pháp lực hùng hậu như vậy, cũng không có trí tuệ rộng mở như vậy, cho nên hắn tuyệt đối không có khả năng luyện chế Tổ Đình thành bảo vật.
Có điều đạo quang đẩy lùi rễ cây thế giới phát ra từ bốn vách tường của phong ấn Tổ Đình kia khiến trái tim của bọn họ như rơi xuống, tất cả những việc bọn họ cho rằng Tần Mục không thể làm được, kết quả là Tần Mục vẫn làm được.
Tổ Đình của hiện giờ đã có dấu hiệu bị Tần Mục luyện chế thành bảo vật!
Nếu như Tổ Đình hoàn toàn bị luyện chế thành bảo vật, vậy thì món bảo vật khổng lồ đến mức này sẽ có uy năng đáng sợ tới mức nào đây?
– Lão Thất là một mối uy hiếp lớn!
Công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu nhìn nhau một cái, tâm linh tương thông.
Ầm!
Chương 2744: Vô địch mười sáu kỷ nguyên (2)
Nói thì chậm mà đến thì nhanh, cùng với một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, Vô Nhai lão nhân và cả cây thế giới cùng bị ba người nhét vào Đại Uyên Quy Khư trên bầu trời.
So sánh với công tử Vô Cực thì quả thật bọn họ mang theo “khí tức của kẻ yếu”, thế nhưng ba người liên thủ với nhau, cộng thêm Vô Nhai lão nhân, người có âm mưu tính kế người không ngờ tới, chắc chắn có thể khiến Vô Nhai lão nhân và công tử Vô Cực đồng quy vu tận!
Bóng dáng của ba người theo sát phía sau cây thế giới và Vô Nhai lão nhân, rơi vào trong Đại Uyên Quy Khư.
Tần Mục nâng tay lên, lá sen rợp trời, chặn kín lối vào Quy Khư.
Nguyệt Thiên Tôn phía sau lưng hắn cũng vào theo.
Nàng cẩn thận đánh giá xung quanh, không dám sơ hở chút nào.
Thời điểm cây thế giới và Vô Nhai lão nhân rơi vào trong Đại Uyên, hai loại sức mạnh đáng sợ sẽ va chạm với nhau, hủy diệt lẫn nhau, tạo thành phá hoại vô cùng khủng khiếp trong biển Hỗn Độn của Quy Khư!
Vô Nhai lão nhân và công tử Vô Cực gần như cùng một lúc phát ra tiếng hét chói tai, xung kích qua lại bên trong Quy Khư, khiến Đại Uyên Quy Khư trở nên cực kỳ không ổn định!
Vô số cành lá và rễ cây của cây thế giới vươn ra bốn phương tám hướng, có sợi rễ cắm vào trong biển Hỗn Độn, hấp thụ năng lượng của biển Hỗn Độn, có sợi rễ cắm vào trong vách của Đại Uyên Quy Khư, khiến Hỗn Độn Thạch ở nơi này ầm ầm sụp đổ, đồng loạt rơi xuống biển.
Vô Nhai lão nhân và công tử Vô Cực gần như ra tay với đối phương cùng một lúc!
Giờ phút này, bọn họ đều ý thức được rằng, chỉ có diệt trừ đối phương, bản thân mới có khả năng sống sót, nếu không sẽ hồn phi phách tán cùng với đối phương!
Công tử Lăng Tiêu, công tử Tử Tiêu và Tần Mục bay lên không trung, đánh về phía hai người, đồng thời chặn lối vào Quy Khư, khiến bọn họ không thể trốn thoát.
Đại Uyên Quy Khư biến thành một cái lồng giam, ba bên hỗn chiến.
Khắp nơi bên trong Đại Uyên đều là thần thông Quy Khư đen kịt, cắn nuốt tất cả.
Công tử Vô Cực với mái tóc trắng tung bay dùng tất cả sức mạnh của bản thân để thi triển thần thông.
Nàng nghiến răng nói:
– Lão Tam, lão Tứ, lão Thất, các ngươi sát hại đồng môn, các ngươi tính giải thích với sư phụ thế nào đây?
Công tử Lăng Tiêu sát khí đằng đằng, cây thương đâm xuyên qua một lỗ đen Quy Khư, lao thẳng về phía mi tâm của Vô Cực.
Hắn lạnh lùng nói:
– Nhị tỷ, Trạm Tịch chết trong tay ai, ngươi còn không rõ sao?
Công tử Vô Cực né tránh nhát thương này, một phiến lá sen dưới chân nàng chợt lay động, sau đó bay lên, cuốn chặt lấy hắn!
Bùm!
Công tử Lăng Tiêu bị lá sen mạnh mẽ nghiền nát, hóa thành một đám sương máu.
Lá sen mở ra, bên trong đó chỉ còn lại một đống xương cốt vỡ vụn là cây thương của Lăng Tiêu.
Nhục thân của công tử Lăng Tiêu là Hạo Thiên Đế, cho nên không thể chống lại cường giả giống như công tử Vô Cực.
Dưới sự thua thiệt về nhục thân và pháp lực, đương nhiên công tử Lăng Tiêu chịu thiệt, mất mạng ngay lập tức!
Tần Mục điểm một chỉ ra, thần thông Bất Dịch bùng nổ, biến đám sương máu và xương cốt vỡ vụn chưa bị biển Hỗn Độn nuốt chửng kia thành công tử Lăng Tiêu toàn vẹn đứng trên lá sen.
Công tử Vô Cực nổi giận quát lên, một củ sen chợt bay lên khỏi biển Hỗn Độn.
Củ sen đó có mười sáu cái lỗ, không ngừng phun luồng khí trong không trung về phía Tần Mục.
Vù…
Nhục thân của Tần Mục tan rã, chẳng mấy chốc đã hóa thành đống xương trắng, tiếp đó đống xương trắng cũng vỡ nát dưới luồng khí quỷ dị được thổi ra từ những cái lỗ trên củ sen kia.
Sau khi tai ương qua đi, Tần Mục hoàn toàn biến mất!
– Cái chết của Trạm Tịch không liên quan gì đến ta!
Công tử Vô Cực liên tục đánh về phía công tử Lăng Tiêu và Tần Mục.
Nàng đằng đằng sát khí, ngoan độc nói:
– Nếu như là ta làm, việc gì ta phải giấu diếm?
Thần thông của công tử Tử Tiêu và Vô Nhai lão nhân liên tục đánh lên người nàng.
Công tử Tử Tiêu thì khỏi phải nói, thế nhưng đòn công kích của Vô Nhai lão nhân lại khiến nàng hộc máu.
Công tử Vô Cực hạ quyết tâm, đánh về phía hai người:
– Giải thích cũng vô dụng, vậy thì giết chết các ngươi! Dù gì ta cũng có ý định diệt trừ các ngươi rồi!
Biển Hỗn Độn chợt dao động, một tòa Hỗn Độn Điện chậm rãi bay lên từ đáy biển, cửa điện mở rộng, Tần Mục bước ra khỏi đó.
Hắn nhấc tay đưa Nguyệt Thiên Tôn qua, nói:
– Ngươi tiến vào trong điện của ta.
Công tử Vô Cực cong ngón tay búng một cái, nhục thân người thành đạo do công tử Tử Tiêu khống chế bỗng chấn động, bị hạt sen đánh vào trong cơ thể, tạo thành từng lỗ máu.
Những hạt sen đó nhanh chóng nở ra trong cơ thể hắn, mọc rễ đâm chồi.
Công tử Tử Tiêu chia năm xẻ bảy, rễ của hoa sen hút sạch toàn bộ năng lượng trong cơ thể của hắn trong chốc lát!
– Thần thông Bất Dịch!
Tần Mục giấu kỹ Nguyệt Thiên Tôn xong xuôi, lại điểm một chỉ tới.
Thần thông Bất Dịch bùng nổ, những đóa hoa sen bén rễ này mầm bên trong cơ thể của công tử Tử Tiêu nhanh chóng thu nhỏ, biến thành hạt sen ngay tức khắc, mà cơ thể chia năm xẻ bảy của công tử Tử Tiêu cũng lập tức không phục lại như cũ.
Chương 2745: Vô địch mười sáu kỷ nguyên (3)
Hắn gảy đàn, tiếng đàn vang lên, ngàn vạn đạo vực hệt như ngàn vạn thanh đao sắc bén chém về phía Vô Cực!
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Công tử Vô Cực cố gắng ngăn cản, thế nhưng vẫn bị thương mấy chục chỗ.
Nàng chợt vươn bàn tay ra, sức mạnh gần như được nàng nắm giữ trong suốt mười sáu đại kiếp hủy diệt bùng nổ!
Vô Nhai lão nhân bị bàn tay của nàng bắt lấy, cơ thể bị xé nát giữa không trung!
Công tử Lăng Tiêu đâm một nhát thương từ phía sau lưng nàng.
Vô Cực nghiến răng nghiến lợi, vô số sợi tóc bạc tung bay đâm vào trong cơ thể của công tử Lăng Tiêu, xé rách cơ thể hắn!
– Vô Cực mạnh đến vậy sao?
Tần Mục trợn trừng mắt, mắt dọc giữa mi tâm mở ra.
Hắn bước lên phía trước, thôi thúc nút thắt dây đỏ vẫn chưa hoàn toàn bị luyện hóa ở phía sau lưng Vô Cực.
Hắn hét lên:
– Nguyệt, cắt đứt sợi dây đỏ thứ sáu!
Hắn vốn cho rằng chỉ cần đưa cây thế giới và Vô Nhai lão nhân vào trong Đại Uyên Quy Khư thì có thể khiến cho thực lực tu vi của công tử Vô Cực tổn hại nặng nề, sau đó có thể mặc cho bọn họ xâu xé.
Đến lúc đó, Tần Mục chỉ cần để cho Nguyệt Thiên Tôn ra tay nhiễu loạn Tứ công tử, đẩy lùi Tam công tử dưới tình huống sau khi bị Vô Cực và Vô Nhai lão nhân đánh trọng thương thì có thể tranh thủ thêm mấy vạn năm nữa cho Diên Khang có thời gian phát triển.
Thế nhưng điều khiến hắn không ngờ được chính là, cho dù Vô Nhai lão nhân và cây thế giới đã tiến vào trong Đại Uyên Quy Khư, khiến thực lực tu vi của Vô Cực không ngừng tổn hại, cho dù nút thắt dây đỏ vẫn chưa bị luyện hóa hoàn toàn, công tử Vô Cực vẫn có thể nghiền ép, đánh cho bọn họ một trận tơi bời!
Điều này khiến hắn chỉ đành sử dụng con át chủ bài cuối cùng!
Bên trong Hỗn Độn Điện, Nguyệt Thiên Tôn vội vàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy lối vào duy nhất của Quy Khư – nơi đã bị lá sen của Tần Mục chặn kín, có một nút thắt dây đỏ.
Nút thắt đó là do năm sợi dây đỏ tạo thành, thế nhưng sợi dây đỏ thứ sáu lại không hề liên quan đến nút thắt đó.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Vô số thần thông Không Gian nhanh chóng bay lên, cắt đứt sợi dây đỏ thứ sáu trong tích tắc!
Nếu như sợi dây đỏ thứ sáu kia được kéo ra, vậy thì nút thắt dây đỏ sẽ biến mất, đồng thời Nhị công tử Vô Cực cũng sẽ được thả tự do, thế nhưng nếu như sợi dây đỏ thứ sáu bị cắt đứt, vậy thì uy lực của ấn pháp nút thắt dây đỏ sẽ hoàn toàn bộc phát!
Chủ nhân Di La Cung không nhẫn tâm giết chết đệ tử của mình, bởi vậy mới để lại cho Vô Cực một con đường sống, hy vọng nàng có thể tỉnh ngộ.
Sợi dây đỏ thứ sáu vẫn luôn khống chế sức mạnh của ấn pháp nút thắt dây đỏ, duy trì sự cân bằng.
Thời điểm Nguyệt Thiên Tôn cắt đứt sợi dây đỏ thứ sáu này, lá sen của Tần Mục tại lối vào của Đại Uyên Quy Khư đột nhiên gãy lìa, hủy diệt, hóa thành tro tàn.
Một bàn tay khổng lồ màu đỏ thẫm từ trên trời giáng xuống, khiến biển Hỗn Độn trở nên phẳng lặng, mà mọi người đứng trên mặt biển đều cảm thấy áp lực tăng vọt, cùng lúc phát ra tiếng rên rỉ, cố gắng đứng vững lại.
Tần Mục thôi thúc thần thông Bất Dịch, cứu lấy công tử Lăng Tiêu và Vô Nhai lão nhân, lùi ra khỏi áp lực do chưởng ấn kia của chủ nhân Di La Cung mang lại, đồng thời chặn Nguyệt Thiên Tôn ở bên trong Hỗn Độn Điện.
Chưởng ấn màu đỏ kia giáng xuống, công tử Vô Cực mạnh mẽ chống lại.
Nàng hét lên:
– Sư phụ, ấn pháp của ngươi đã bị ta phá giải bảy tám phần, ấn pháp này không mảy may làm gì được ta! Thần thông của ngươi hết thời rồi, mà thần thông của ta mới là bản chất của vũ trụ!
Ầm!
Khoảnh khắc tiếp xúc với chưởng ấn, khuôn mặt của công tử Vô Cực lộ ra vẻ khó tin, máu tươi không ngừng trào ra từ mắt mũi tai miệng của nàng, ngay cả đài sen dưới chân nàng cũng bị đánh đến vỡ nát.
Biển Hỗn Độn nứt ra, nhấn chìm cơ thể nàng.
Chưởng ấn này của chủ nhân Di La Cung đè nàng xuống, đánh thẳng tới nơi đáy biển sâu thẳm của biển Hỗn Độn!
Bên trong Đại Uyên Quy Khư, dao động mãnh liệt ập tới, có lẽ là động tĩnh lúc chưởng ấn này của chủ nhân Di La Cung đánh xuống đáy biển gây nên.
Vô Nhai lão nhân ôm lấy gốc cây thế giới, cơ thể hệt như một chiếc lá cây đung đưa trong gió dưới đợt xung kích mãnh liệt, trên gương mặt để lộ ra vẻ khó lòng tin nổi.
Công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng chỉ còn lại sự sùng kính vô hạn.
– Hóa ra ấn pháp nút thắt dây đỏ còn có thể dùng như vậy sao?
Tần Mục thấy cảnh này, trong lòng sinh ra cảm giác chấn động sâu sắc.
Trong số những người có mặt ở đây, hắn là người có lĩnh ngộ sâu nhất về ấn pháp nút thắt dây đỏ, song ngay cả hắn cũng không thể triệt để thấu hiểu biến hóa của ấn pháp này.
Thời điểm uy lực của chiêu thần thông thuộc về chủ nhân Di La Cung bộc phát, quả thật hắn cũng cảm thấy kinh hãi, các loại biến hóa của ấn pháp nút thắt dây đỏ nườm nượp kéo vào trong đầu hắn.
– Sư phụ, ngươi không thể giết chết ta! Ha ha ha…
Biển Hỗn Độn nứt ra, công tử Vô Cực vung áo choàng, bước lên khỏi đáy biển, sát khí đằng đằng nói:








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Thiên Vu [Dịch] Thiên Vu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Thien-Vu-Audio-Truyen.jpg)





