1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
  4. Tập 548 : Tổ Đình Đạo Văn Lục (2) (c2736-c2740)

[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)

Tập 548 : Tổ Đình Đạo Văn Lục (2) (c2736-c2740)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2736: Tổ Đình Đạo Văn Lục (2)

Tần Mục phấn chấn tinh thần, cười nói:

– Thành Ngọc Kinh Tổ Đình án binh bất động, vậy thì chúng ta tới náo động! Đi tấn công Vô Nhai lão nhân thôi!

Trong trận chiến này, đám người Chu Tam Thông và Tư bà bà cũng tham gia vào trong đó.

Tần Mục ngăn cản công kích của Vô Nhai lão nhân, dùng chuông vũ trụ mở đường, để mọi người đánh vào Đại Hắc Sơn, chiến đấu với vô số cường giả tiền sử.

Bởi vì thực lực quá thấp, cho nên Chu Tam Thông lo lắng bản thân có thể chết bất cứ lúc nào, thế nhưng may mà lần này còn có Thiên Công, Tần Phượng Thanh, Thiên m nương nương và dược sư cùng tới, cho nên có thể cứu chữa cho hắn trên mọi phương diện.

Chỉ cần không bị đánh thành hỗn độn, cho dù hắn có chết trăm ngàn lần thì cũng có thể cứu sống!

Trong trận chiến này, Chu Tam Thông bị đánh chết mười sáu lần, đợi đến khi chiến tranh kết thúc, Chu Tam Thông người bê bết máu quay về Kim Thuyền Độ Thế, có cảm giác như thể đã sống qua mấy kiếp.

Mọi người trên thuyền đều đang tự chữa thương cho mình, sau đó tiếp tục giao lưu những gì mình có được từ trận chiến với nhau, trông vô cùng sôi nổi.

Thời gian dần trôi, thực lực của Vô Nhai lão nhân càng ngày càng mạnh, người thành đạo dưới gốc cây thế giới cũng càng ngày càng nhiều.

Mỗi khi rảnh rỗi, Chu Tam Thông đều ghi chép lại tình hình chiến sự mỗi lần tiến đánh cây thế giới, đợi đến khi mình rời khỏi Tổ Đình thì sẽ biên soạn thành sách, truyền bá ra ngoài.

Trong thời gian hai năm ngắn ngủi, Vô Nhai lão nhân đã mạnh mẽ đến mức khiến Tần Mục cũng không thể chống lại.

Tần Mục bèn vào trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình, thương lượng với Tam công tử và Tứ công tử, liên thủ tấn công cây thế giới.

Lần này, Chu Tam Thông cũng theo hắn tiến vào thành Ngọc Kinh, ghi lại cuộc đàm phán lần này.

Hắn không hiểu chuyện này lắm, bởi vì trước kia Tần Mục từng nói sẽ liên thủ với Vô Nhai lão nhân để chống lại thành Ngọc Kinh Tổ Đình, mà nay lại ngược lại, biến thành liên thủ với thành Ngọc Kinh để đối phó với Vô Nhai lão nhân.

Chu Tam Thông thật thà ghi chép toàn bộ quá trình của cuộc đàm phán này, sau đó lại bị Tư bà bà uy hiếp, muốn hắn giao bản thảo ra.

Đương nhiên khi đối mặt với lão sư, Chu Tam Thông vô cùng khúm núm, vờ vịt xóa bản thảo, thế nhưng vẫn lén lút giữ lại, bí mật đặt tên cho cuộc đàm phán trong thành Ngọc Kinh này là “Quỷ Trá Thiên”.

Mấy trăm năm nữa lại trôi qua, Giang Bạch Khuê công pháp đại thành, Hậu Thiên thành đạo.

Mấy cường giả cấp Thiên Tôn tiến vào Tổ Đình đợt đầu tiên cũng liên tục thành đạo, thế là Giang Bạch Khuê và Hư Sinh Hoa bèn quay về Diên Khang, truyền thụ đạo pháp của mình.

Nhị Đế Huyền Vũ cũng quay về cùng, chuẩn bị hóa bỏ đại đạo Cổ Thần, chuyển thế trọng sinh.

Chu Tam Thông chưa thành đạo, nhưng vẫn mặt dày mày dạn theo bọn họ trở về.

Lần này, Giang Bạch Khuê và Hư Sinh Hoa quay về để truyền thụ những gì bản thân học được và tìm hiểu được, đồng thời cũng xem thử xem những năm này có thêm Thiên Tôn mới không, đưa tới Tổ Đình rèn luyện một phen.

Vả lại, bọn họ đều có gia thất, cũng cần phải về thăm nhà một chuyến.

Nhị Đế Huyền Vũ cũng cần phải tới thăm nhi tử của mình là thái tử U Minh, giao phó chuyện sau này.

Sau khi đến Diên Khang, Chu Tam Thông tách ra khỏi bọn họ, đi thăm đám cố nhân trước, không lâu sau thì quay về nhà thăm phụ thân là Hắc Sơn Đại Tôn.

Đương nhiên Hắc Sơn Đại Tôn vui mừng khôn xiết, gọi bằng hữu tới, làm tiệc đón gió tẩy trần cho nhi tử mình, vô cùng nào nhiệt.

Thế nhưng sau cuộc vui, Chu Tam Thông bèn nhốt mình trong thư phòng, múa bút thành văn, biên tập bản thảo.

Hắc Sơn Đại Tôn vốn định đưa hắn đi gặp bằng hữu khắp nơi, khoe khoang nhi tử của mình, thuận tiện làm thân, tiếc rằng sau khi trở về, Chu Tam Thông đóng cửa không chịu ra ngoài, liên tục viết sách.

Hắc Sơn Đại Tôn không khỏi giận dữ:

– Thông Nhi, ngươi viết cái này thì kiếm được bao nhiêu tiền? Nhà ta không trông mong ngươi viết sách kiếm tiền, nhà ta có mỏ quặng!

Chu Tam Thông bỏ bút xuống, cười nói:

– Cha, nhà ta có nhiều mỏ quặng hơn nữa cũng không đặc sắc bằng sách của ta.

Hắc Sơn Đại Tôn tức giận hừ một tiếng:

– Nếu không phải không đánh lại ngươi, lão tử nhất định sẽ cho ngươi một trận! Đưa ngươi đi học, ngươi học nhiều đến mức thành con mọt sách rồi!

Nói xong, hắn hùng hổ bỏ đi.

Mấy chục ngày sau, “Tổ Đình Đạo Văn Lục” phát hành, kể lại từng trận huyết chiến trong Tổ Đình mà Chu Tam Thông trải qua và nghe nói, chẳng mấy chốc đã gây ra chấn động không nhỏ trong Diên Khang.

Diên Phong Đế cũng mua vài cuốn, đọc đến mức say sưa, nói với đám thần tử:

– Đây chính là phò mã của trẫm!

Diên Phong Đế hài lòng, tất nhiên danh tiếng của “Tổ Đình Đạo Văn Lục” lại càng ngày càng vang xa, cục báo chí của Diên Khang cũng tái bản lại mấy chục lần, trong lúc nhất thời khắp các tiệm sách của Diên Khang đều bán cuốn sách này.

Trong sách cũng ghi lại quá trình ngộ đạo trên Kim Thuyền Độ Thế, đồng thời ghi chép lại vài câu đạo vấn và đạo giải của đám người thành đạo như Tần Mục, Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền, khiến không ít cường giả cấp Thiên Tôn của Diên Khang nhìn mà than thở, hận không thể lập tức tới Tổ Đình nghe giảng.


Chương 2737: Tổ Đình Đạo Văn Lục (3)

– Cha, nhà ta có nhiều mỏ khoáng hơn nữa cũng không có tiếng bằng một cuốn sách của ta.

Chu Tam Thông dương dương tự đắc, khoe khoang với Hắc Sơn Đại Tôn:

– Ngươi chết rồi, không ai nhớ đến ngươi và mỏ khoáng của ngươi, nhưng ta chết rồi, người đời đều nhớ đến ta.

Hắc Sơn Đại Tôn tức giận, cầm chùy đuổi đánh hắn, sau khi đánh xong thì vui mừng khôn xiết, thắp vài nén nhang cho bài vị lão tổ tông không biết tên nhà mình.

Ảnh hưởng của “Tổ Đình Đạo Văn Lục” vô cùng lớn, Chu Tam Thông lập tức thu dọn hành trang, chuẩn bị tới Tổ Đình một lần nữa, mà cường giả Diên Khang tới Tổ Đình lần này cũng nhiều hơn hẳn lần trước.

Ngoại trừ những cường giả thế hệ trước như Sơ Tổ Nhân Hoàng, Nam Đế Chu Tước, thái tử U Minh, Ngụy Tùy Phong, Vương Mộc Nhiên, Lâm Hiên và lão phật Chiến Không ra thì còn có đám cao thủ danh chấn thiên hạ đang tuổi tráng niên như Hoa Quyên Tú, Giang Vân Gian, Hư Mộng Tình và giáo chủ Văn Nguyên, bên cạnh đó còn có đám người trẻ tuổi thế hệ mới như Đông Dương.

Lần tới Tổ Đình này, Chu Tam Thông vô cùng phấn khích:

– Ta có thể viết “Tổ Đình Đạo Văn Lục” phần tiếp theo, chắc sẽ bán chạy lắm…

Tổ Đình.

Khi đến nơi đây, mặc dù đám người Sơ Tổ Nhân Hoàng đã từng đọc “Tổ Đình Đạo Văn Lục”, biết được Hỗn Nguyên Đỉnh của Tổ Đình đáng kinh ngạc và tráng lệ đến mức nào, song khi tận mắt nhìn thấy, bọn họ vẫn cảm thấy chấn động sâu sắc.

Mà biển Hỗn Độn và hoa sen lá sen khổng lồ trên bầu trời cũng khiến họ kinh hãi không thôi.

Chẳng qua bọn họ không được chứng kiến cảnh tượng Hồng Chung Vũ Trụ bắc ngang qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn, đâm thẳng vào cây thế giới, vô số cường giả tiền sử leo lên từ rễ cây thế giới để chiến đấu, khiến bọn họ tiếc hận mãi.

Cảnh tượng tráng lệ được Chu Tam Thông miêu tả trong “Tổ Đình Đạo Văn Lục” khiến bọn họ vô cùng mê mẩn.

Tuy nhiên, thời điểm bọn họ đến nơi này cũng là lúc người thành đạo và đạo binh vũ trụ tiền sử giáng xuống trong thành Ngọc Kinh, tạo nên một cảnh tượng khiến lòng người rung động.

Đó là một cây đàn.

Thời điểm giáng xuống, cây đàn đó không người mà tự gảy, tiếng đàn vang vọng, hình thành nên khung cảnh kỳ ảo ngàn vạn dị tượng trên bầu trời và xung quanh thành Ngọc Kinh Tổ Đình.

– Ta sẽ tới cây thế giới một chuyến để gặp Vô Nhai lão nhân.

Tần Mục nói với mọi người:

– Ta sẽ thuyết phục Vô Nhai lão nhân đi cùng ta tới chặn đường đạo binh của Tứ công tử giáng xuống! Đạo binh của Tam công tử đã giáng xuống, nếu như có thêm cây đàn của Tứ công tử, vậy thì cho dù là đối với Vô Nhai hay là đối với chúng ta thì đều là mối đe dọa cực kỳ lớn.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau.

Chu Tam Thông thầm nhủ:

– Khoảng thời gian trước, Thất công tử vừa mới liên thủ với thành Ngọc Kinh Tổ Đình để đánh Vô Nhai lão nhân, bây giờ lại muốn liên thủ với Vô Nhai lão nhân để đánh thành Ngọc Kinh, thế này cũng có chút không biết xấu hổ.

Đám người Khai Hoàng Tần Nghiệp và Khai Hoàng Đế Dịch Nguyệt cuống quýt mở miệng khuyên răn, bảo hắn đừng tới gặp Vô Nhai lão nhân, chỉ tự rước họa vào thân.

Đám người Sơ Tổ Nhân Hoàng cũng nhao nhao khuyên bảo.

Bọn họ từng đọc “Tổ Đình Đạo Văn Lục”, biết được sự tích Tần Mục liên thủ với thành Ngọc Kinh để đánh Vô Nhai lão nhân, chính xác hơn là ở trong “Quỷ Trá Thiên”.

Chu Tam Thông đã tỉ mỉ ghi lại sự việc này ở trong sách, thậm chí cả phần Quỷ Trá Thiên bị Tư bà bà bắt xóa bỏ, hắn cũng ghi chép vào.

Trong phần Quỷ Trá Thiên, Vô Nhai lão nhân bị đánh rất thảm hại, suýt nữa thì bị Tần Mục và thành Ngọc Kinh nhổ tận gốc.

Trong thời kỳ mấu chốt nhất của trận đại chiến, Tần Mục dẫn theo rất nhiều cường giả của Diên Khang làm phản, đâm sau lưng đồng minh, đánh vào thành Ngọc Kinh Tổ Đình, khiến điện chủ và người thành đạo bên trong thành Ngọc Kinh người ngã ngựa đổ, Vô Nhai lão nhân mới bởi vậy mà chạy thoát.

Chính vì thế, cho dù là Vô Nhai lão nhân hay là cường giả Di La Cung của thành Ngọc Kinh thì đều không quá chào đón Tần Mục.

– Đại nghĩa còn đó, dù có trăm ngàn người ta cũng dũng cảm xông lên.

Tần Mục hiên ngang lẫm liệt, nói:

– Ta đi chuyến này, nhất định sẽ thuyết phục được Vô Nhai lão nhân, khiến hắn hiểu được đại nghĩa, chiến đấu chống lại thành Ngọc Kinh Tổ Đình với ta!

Nói xong, hắn một thân một mình đi tới cây thế giới.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, Khai Hoàng Tần Nghiệp nói:

– Sớm chuẩn bị, đề phòng trường hợp bất trắc.

Mọi người đồng loạt nói phải:

– Chỉ sợ lần này Mục Thiên Tôn khó lòng toàn thân lui về.

Nếu như Vô Nhai lão nhân nhốt Mục Thiên Tôn lại, chắc chắn hắn sẽ ra lệnh cho những người khác tiến đánh chúng ta, quét sạch thế lực chúng ta trước!

Lúc mặt trời lặn, Tần Mục quay về, mặt mũi bầm dập, trên cơ thể cũng có nhiều vết bầm.

Hắn nói với mọi người:

– Vô Nhai lão nhân đã đồng ý việc liên thủ, sáng mai sẽ tiến đánh thành Ngọc Kinh.

Mọi người vô cùng ngạc nhiên.

– Mục Nhi vẫn chưa bị đánh chết sao?

Trưởng thôn Tô Mạc Già kinh ngạc nói:

– Xem ra thực lực của hắn lại tiến bộ rồi.

Ta còn tưởng rằng lần này hắn sẽ bị Vô Nhai lão nhân đánh chết nữa cơ!


Chương 2738: Đâm sau lưng

Mọi người liên tục gật đầu, nói:

– Thực lực của Mục Thiên Tôn lại tiến bộ rồi!

Ngày thứ hai, đám người Sơ Tổ Nhân Hoàng bao vây thành Ngọc Kinh, mà Vô Nhai lão nhân cũng dẫn theo gần một vạn cường giả tiền sử tới, trong đó không thiếu người thành đạo.

Vô Nhai lão nhân đích thân xuất chiến, sánh vai với Tần Mục.

Khóe miệng hắn co giật:

– Lão Thất Di La Cung, lần trước ngươi liên thủ với thành Ngọc Kinh tấn công ta, khiến ta nhĩn rõ bộ mặt của ngươi.

Ngươi là nhân vật chuyên đâm sau lưng người khác, ta rất khó tin tưởng được ngươi.

Lần này, ngươi đối phó với cây thương của Tam công tử, ta đối phó với cây đàn của Tứ công tử.

Chúng ta làm việc không liên quan đến nhau, không ai được vượt quá giới hạn.

Vết bầm nhẹ trên mặt Tần Mục vẫn chưa biến mất.

Hắn nói:

– Đạo huynh, chẳng phải lần trước ta đâm sau lưng thành Ngọc Kinh là vì cứu ngươi hay sao? Ngươi không những không cảm kích ta, trái lại còn nó ta mặt mũi khó ưa.

Đạo huynh, mặt mũi của ngươi thì thế nào?

Trên mặt Vô Nhai lão nhân cũng có vết bầm tím chưa tan.

Hắn lạnh lùng nói:

– Vì để cứu ta? Người đánh ta là ngươi, cứu ta cũng là ngươi, làm sao ngươi vô tội được? Hỗn Độn, người cũng như tên, làm việc bừa bãi, khiến người ta khó mà nhìn thấu! Thật ra ngươi hoàn toàn có thể giống như chủ nhân Di La Cung, ta nói gì thì nghe nấy.

Ta có thể bảo vệ ngươi và Diên Khang của ngươi, giúp ngươi trở thành một chủ nhân Di La Cung khác!

– Một chủ nhân Di La Cung khác?

Tần Mục bật cười ha hả, sắc mặt Vô Nhai lão nhân hết trắng rồi lại xanh.

Tần Mục ngừng cười, lắc đầu nói:

– Vô Nhai đạo huynh, ta sẽ không trở thành chủ nhân Di La Cung, vả lại chủ nhân Di La Cung cũng không hề răm rắp nghe theo những gì ngươi nói.

Mặc dù ngươi khoe khoang đạo thụ của chủ nhân Di La Cung cũng bắt chước theo ngươi, thế nhưng ngay cả ngươi cũng phải gọi hắn một tiếng sư phụ.

Không có hắn khai sáng đạo pháp, khai sáng Đạo Cảnh, ngươi cũng chỉ là một gốc cây mu muội và dốt nát.

Có hắn mới có ngươi, chứ không phải là có ngươi mới có hắn.

Vô Nhai lão nhân càng xanh mặt hơn, không hề phản bác lại.

Tần Mục chắp hai tay sau lưng, nhìn về phía cây đàn bên trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình.

Tiếng đàn vang lên, phòng ngự thành Ngọc Kinh, biến nơi đó trở thành một thánh vực không vững chắc không gì phá nổi.

– Thế nhưng đạo huynh có thể yên tâm, chỉ cần Di La Cung thế mạnh, chúng ta sẽ trời sinh là đồng minh, ta sẽ không để cho ngươi chết.

Tần Mục thản nhiên nói.

Vô Nhai lão nhân hiểu ý, nói:

– Chỉ cần chúng ta liên thủ đánh bại thành Ngọc Kinh, vậy thì thế lực của ta sẽ lại là lớn nhất, cho nên đến lúc đó ngươi sẽ liên thủ với thành Ngọc Kinh đối phó ta một lần nữa.

Không biết ta hiểu như vậy có đúng không?

Tần Mục mỉm cười gật đầu.

Vô Nhai lão nhân hừ một tiếng, nói:

– Hỗn Độn, lão phu được chủ nhân Di La Cung gọi là Vô Nhai, ý nói lão phu sống cũng vô tận, đạo cũng vô tận.

Lão phu cũng đặt cho ngươi một cái tên là vô sỉ, sống cũng vô sỉ, đạo cũng vô sỉ.

– Đạo huynh quá khen.

Tần Mục khiêm tốn nói.

Vô Nhai lão nhân ôm một bụng tức giận, hận không thể lập tức dùng tay xé xác hắn, thế nhưng đối phó với thành Ngọc Kinh là việc bắt buộc, nếu không khi đạo binh của hai vị công tử đều giáng xuống Tổ Đình, bọn họ sẽ gặp nguy hiểm.

– May mà ngoại trừ ngươi ra, ta vẫn còn một đồng minh khác!

Đôi mắt của Vô Nhai lão nhân lóe lên.

Hắn liếc nhìn bầu trời, sau đó chợt hét lên:

– Ra tay đi!

Hắn vừa dứt lời, đột nhiên phía bên ngoài thành Ngọc Kinh Tổ Đình ầm ầm nứt ra, đất chuyển núi dời, từng chiếc rễ khổng lồ nhô ra khỏi mặt đất, cắm xuyên vào trong ngàn vạn dị vực do tiếng đàn của công tử Tử Tiêu hình thành!

Rễ cây của cây thế giới và thần thông của Tứ công tử ẩn chứa trong ngàn vạn dị vực va chạm với nhau, tạo thành nhiễu loại không trung, trông cực kỳ đáng sợ.

Rễ cây của cây thế giới chẳng khác nào vô số cánh tay của Vô Nhai lão nhân đang thi triển các loại thần thông, chống lại thần thông của Tứ công tử!

Những cường giả và người thành đạo dưới trướng Vô Nhai lão nhân lập tức vọt tới, đạp lên rễ cây thế giới như đang bước đi trên những ngọn núi tráng lệ hệt như những con rồng uốn lượn.

Bọn họ bước đi như bay, đánh vào trong thành!

Bảy mươi hai điện chủ và chín mươi sáu người thành đạo trong thành sớm đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh địch, chờ đợi hai người đưa binh tới công thành, lúc thấy vậy thì lập tức lao tới.

Cùng lúc đó, phía sau lưng Tần Mục xuất hiện một tòa Hỗn Độn Điện, Hồng Chung Vũ Trụ rơi vào lòng bàn tay hắn.

Nguyên khí Hỗn Độn chợt cuộn trào rồi mở rộng, hóa thành một vùng biển Hỗn Độn.

Tần Mục nâng Hồng Chung Vũ Trụ của mình lên, bàn tay đánh về phía trước.

Coong…

Tiếng chuông vọt vào trong thành Ngọc Kinh như thể đang mở ra vũ trụ.

Khoảnh khắc tiếng chuông vang vọng, thành lâu thành quách bên trong thành Ngọc Kinh bay lên, vỡ nát, vô số thần kim tốt nhất được dùng dể luyện chế ra từng viên gạch đồng loạt bay lên, bay ngược về phía sau.


Chương 2739: Đâm sau lưng (2)

Diễn hóa Ngũ Thái, quần tinh hiển hiện, tinh hà tinh đấu hình thành nên hình dáng chiếc chuông đánh vào trong thành.

– Giết!

Đám người Lam Ngự Điền theo sát phía sau, ập vào trong chiếc chuông.

Cảnh tượng này lập tức khiến cho đám cường giả Diên Khang mới tới như Sơ Tổ Nhân Hoàng nhiệt huyết sôi trào.

Tần Phượng Thanh cao giọng hét lên:

– Đám người mới tới các ngươi theo sát ta và Thiên m nương nương, lúc sắp chết thì nhớ nói một tiếng.

Đám người Sơ Tổ và Nam Đế lạnh buốt cả sống lưng.

Chu Tam Thông đuổi theo bọn họ, cười nói:

– Các ngươi cứ việc yên tâm, Thổ Bá, Thiên Công và Thiên m có nhiều thủ đoạn lắm, các ngươi khó mà chết được.

Trong sách ta cũng đã viết rồi, dù gì còn có cả Dược Vương Thần!

Mọi người kiên trì tiến lên phía trước.

Trước mặt, đám người thành đạo như Khai Hoàng và Lam Ngự Điền đã va chạm trực diện với đám cường giả của thành Ngọc Kinh, khiến bọn họ thoáng yên tâm.

Tần Mục đưa tay ngăn cản Nguyệt Thiên Tôn cũng muốn đánh vào trong thành, sau đó khẽ lắc đầu.

Nguyệt Thiên Tôn hiểu ý, ở lại bên cạnh hắn.

Tần Mục nhìn vào trong thành, chỉ thấy Tam công tử của Di La Cung đang khống chế nhục thân của Hạo Thiên Đế, trong tay cầm thương.

Một bên khác, Tứ công tử cũng lựa chọn một người thành đạo để bảo vệ cây đàn của mình.

Từng đợt tiếng đàn truyền ra khỏi thành, ý cảnh thâm sâu.

Hiểu biết về âm luật của Tứ công tử không hề cao minh, điểm mà hắn thật sự cao minh nhất chính là mượn tiếng đàn để thi triển thần thông, xuất thần nhập hóa, không thể tưởng tượng được.

Cây thương của Tam công tử Lăng Tiêu là món vũ khí bá đạo nhất trong thiên hạ, cho dù là Hồng Chung Vũ Trụ của Tần Mục cũng không thể ngăn cản nổi.

Mặc dù cây đàn của công tử Tử Tiêu vẫn chưa hoàn toàn giáng xuống, thế nhưng uy năng tuyệt đối không thể xem nhẹ!

Ánh mắt Tần Mục lấp lóe mãi, liếc nhìn về phía Vô Nhai lão nhân.

Hắn không nhanh không chậm nói:

– Lần này, ngoại trừ đi gặp Vô Nhai lão nhân, đánh một trận với hắn, sau đó bị hắn đánh đánh cho bầm dập ra thì ta còn tới thành Ngọc Kinh một chuyến.

Nguyệt Thiên Tôn kinh ngạc quay đầu qua, nhìn gương mặt của hắn, lộ ra vẻ khó hiểu, thế nhưng không hề hỏi vì sao sau khi đàm phán với Vô Nhai lão nhân về việc đối phó với thành Ngọc Kinh, Tần Mục vẫn tới thành Ngọc Kinh một chuyến.

Bởi vì nàng biết, chắc chắn Tần Mục sẽ cho nàng một lời giải thích hợp lý.

Tần Mục tiếp tục nói:

– Người thành đạo dưới trướng Vô Nhai lão nhân càng ngày càng nhiều, mặc dù có chúng ta và thành Ngọc Kinh không ngừng tấn công cây thế giới, diệt trừ một phần thế lực của hắn, thế nhưng chống lưng cho hắn là mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, tùy tùng nhiều vô số kể.

Sở dĩ hắn có thể giúp đám tùy tùng này thành đạo ở kỷ nguyên thứ mười bảy là bởi vì hắn còn một đồng minh khác.

Nguyệt Thiên Tôn giật nảy mình, muốn ngước đầu nhìn lên trời, nhưng lại không dám nhìn thẳng lên, sợ sẽ kinh động đến người kia.

– Công tử Vô Cực giúp đỡ hắn, hắn cũng giúp công tử Vô Cực thoát thân.

Tần Mục nói:

– Ta và lão Tam lão Tứ của Di La Cung cạnh tranh nhau về lý tưởng cứu vớt thế giới, cho dù đánh chết ta, lão Tam lão Tứ cũng sẽ không làm khó Diên Khang, làm khó chư thiên vạn giới.

Bọn họ chỉ đang tiếp tục đi theo lý tưởng của chủ nhân Di La Cung mà thôi.

Thế nhưng công tử Vô Cực lại khác.

Vô Cực muốn hủy diệt thế giới, hủy diệt tất cả, sáng tạo ra một thế giới hoàn mỹ khác.

Bởi vậy, ta bèn đi gặp lão Tam lão Tứ.

Nguyệt Thiên Tôn thấp giọng nói:

– Ngươi liên minh với bọn họ sao?

Tần Mục khẽ gật đầu, nói:

– Công tử Vô Cực là tai họa cho lão Tam rước về, hắn cần phải chịu trách nhiệm.

Ta cảm ứng được công tử Vô Cực không hề động vào ấn pháp nút thắt dây đỏ mà ta sửa chữa và phù văn của ta, vậy thì có lẽ thứ mà Vô Nhai lão nhân giúp nàng luyện hóa chính là số phù văn còn sót lại của nút thắt dây đỏ.

Nếu như những phù văn khác cũng bị nàng và Vô Nhai lão nhân luyện hóa, vậy thì đối với công tử Vô Cực mà nói, việc phá giải phù văn của ta dễ như trở bàn tay.

Nguyệt Thiên Tôn nói:

– Cho nên nguy hiểm lớn nhất không phải là đến từ cây đàn của công tử Tử Tiêu.

Tần Mục gật đầu:

– Nguy hiểm lớn nhất đến từ Vô Cực.

Bất kể là đối với chúng ta, hay là đối với Di La Cung mà nói, Vô Cực trốn thoát là đòn đả kích mang tính hủy diệt.

Lần này, mục đích của chúng là dẫn dắt công tử Vô Cực ra ngoài, ta, lão Tam và lão Tứ sẽ liên thủ áp chế Vô Cực, phong ấn nàng lại một lần nữa, thậm chí là giết chết nàng!

Nguyệt Thiên Tôn rùng mình, nói:

– Có điều Vô Cực không có khả năng bị giết chết.

Tần Mục nói:

– Người có thể giết chết Vô Cực chỉ có hai người, một là chủ nhân Di La Cung, một người khác chính là Vô Nhai lão nhân.

Ánh mắt hắn âm u:

– Lần này, ta sẽ mượn tay của Vô Nhai lão nhân để giết chết Vô Cực, đồng thời cũng giết chết Vô Nhai lão nhân.

Cám dỗ này, chắc chắn lão Tam và lão Tứ sẽ không bỏ lỡ.

Nguyệt Thiên Tôn không hiểu, hỏi:

– Vậy thì ngươi giữ ta lại có dụng ý gì?


Chương 2740: Hiến tế Vô Nhai

– Ta không thể để Vô Cực và Vô Nhai lão nhân chết ngay bây giờ.

Bọn họ chết rồi, cả thành Ngọc Kinh Tổ Đình và Tam công tử Tứ công tử đều có thể giáng xuống, ta không thể để bọn họ giáng xuống được.

Tần Mục quay đầu qua nhìn nàng, khẽ nói:

– Ta cần ngươi quấy nhiễm công tử Tử Tiêu trong thời khắc mấu chốt, thế nhưng có khả năng ngươi sẽ chết.

Nguyệt Thiên Tôn im lặng, sau đó đột nhiên ngẩng đầu rồi nói:

– Ngươi nói cho ta biết phải làm thế nào đi.

Tần Mục lẳng lặng nhìn nàng, nở một nụ cười:

– Nhưng ta sẽ không để ngươi chết.

Nếu như ngươi tin ta, tương lai ta sẽ quay về quá khứ, cứu được ngươi vào đúng thời điểm này.

Nguyệt.

Hắn nắm lấy tay của Nguyệt Thiên Tôn, khiến trái tim của Nguyệt Thiên Tôn đập loạn nhịp.

Tần Mục khẽ nói:

– Chúng ta sẽ gặp lại nhau trong vũ trụ quá khứ.

Nguyệt Thiên Tôn rút tay ra khỏi bàn tay hắn, im lặng gật đầu.

Hai người lẳng lặng quan sát trận đại chiến bên trong thành Ngọc Kinh, ai nấy đều không nói gì.

Nguyệt Thiên Tôn rất tin tưởng hắn.

Từ trước tới nay, Tần Mục chưa bao giờ khiến nàng phải thất vọng.

Nàng hiểu mối lo lắng của Tần Mục, Tần Mục lo lắng nàng không tin mình, thế nhưng nàng vẫn luôn rất tin tưởng Tần Mục, chẳng qua sự tin tưởng này, nàng lại chẳng thể nói ra với Tần Mục.

Im lặng như vậy kéo dài một hồi lâu.

Đột nhiên, Tần Mục chợt bước lên, lao vào trong thành, đánh về phía người thành đạo được Tứ công tử khống chế kia.

Nguyệt Thiên Tôn theo sát phía sau, trông hệt như một phiến lá rụng sau lưng Tần Mục, lượn lờ theo gió.

Vô Nhai lão nhân phía xa thấy vậy, cuối cùng cũng yên tâm, bèn đánh vào trong thành Ngọc Kinh, vọt về phía Hạo Thiên Đế do Tam công tử Lăng Tiêu khống chế.

Hai thế lực liên thủ với nhau, thành Ngọc Kinh Tổ Đình tràn ngập nguy hiểm.

Trong những năm này, thành Ngọc Kinh vẫn luôn tích lũy năng lượng huyết tế, song lại không có điện chủ hay người thành đạo mới nào giáng xuống, bởi lẽ tất cả năng lượng đều dùng vào việc để đạo binh của Tam công tử và Tứ công tử giáng xuống, giúp cho thành Ngọc Kinh có đủ thực lực để chiến đấu với Tần Mục và Vô Nhai lão nhân.

Dưới tình huống công tử không thể giáng xuống, đưa đạo binh của công tử đến là lựa chọn tốt nhất để đối phó với hai thế lực còn lại.

Hơn nữa, hai vị công tử còn có thể giáng lâm thông qua tùy tùng của mình, mượn nhục thân của bọn họ để phát huy ra một phần chiến lực.

Có điều, Tần Mục và Vô Nhai lão nhân liên thủ bao vây tấn công thành Ngọc Kinh vẫn khiến cho thành Ngọc Kinh phải chịu áp lực rất lớn.

Tuy rằng Tần Mục và Tam công tử Tứ công tử bí mật gặp mặt nhau, quyết định chống lại Vô Nhai lão nhân và công tử Vô Cực, song Tần Mục cũng không hề lưu tình chút nào, ra đòn cực kỳ mạnh mẽ về phía công tử Tử Tiêu, các loại sát chiêu tầng tầng lớp lớp chồng chất lên nhau!

Ầm!

Tần Mục dựng đứng Hồng Chung Vũ Trụ lên.

Một tiếng “coong” vang vọng, ngàn vạn dị vực xung quanh chấn động, có dấu hiệu bị vỡ nát dưới tiếng chuông của Tần Mục!

– Tứ ca, lần này chúng ta liên thủ, giết chết Nhị tỷ và Vô Nhai lão nhân.

Tần Mục đánh đến mức công tử Tử Tiêu khí huyết dâng trào.

Trong tay hắn đột nhiên xuất hiện một cây rìu Thái Dịch.

Tần Mục thi triển chiêu thức Thái Dịch Phạt Thụ, bổ về phía công tử Tử Tiêu, sau đó trầm giọng nói:

– Mong rằng Tứ ca hạ thủ lưu tình, đến lúc Nhị tỷ ra tay thì chúng ta mới có sức mạnh để chống lại nàng.

– Nói hay lắm!

Công tử Tử Tiêu đưa ba ngón tay ra giữ chặt lấy dây đàn, cũng không hề có ý hạ thủ lưu tình chút nào.

Dây đàn được thả ra, thần thông trong đó bùng nổ, từng dị vực như những thanh đao sắc bén van chạm “keng keng” với cây rìu!

Những dị vực đó trông hệt như những tấm gương mỏng, sau khi bị bổ đôi thì bay lướt qua hai bên người Tần Mục, ầm ầm bành trước phía sau lưng hắn, hóa thành từng vùng Đại La Thiên.

Cơ bắp của Tần Mục phồng lên, Thái Dịch Phạt Thụ bổ đôi những dị vực kia, chém lên bàn tay của công tử Tử Tiêu, khiến bàn tay của công tử Tử Tiêu bị chém đứt.

Thế nhưng, thân hình hắn biến mất, chỉ để lại một phần tay bị đứt, khoảnh khắc tiếp theo lại xuất hiện bên trong Đại La Thiên do dị vực hóa thành phía sau lưng Tần Mục, dây đàn rung lên, chém từ gáy Tần Mục qua.

Cái đầu của Tần Mục bay lên không trung, sau đó nổ tung, hóa thành một chùm nguyên khí Hỗn Độn.

Một thanh kiếm Hỗn Độn bay ra khỏi chùm nguyên khí Hỗn Độn kia, rơi xuống tay Tần Mục.

Trên cổ Tần Mục lại mọc ra một cái đầu mới.

Hai chân hắn tách ra, Thiên Đô Khai Thiên Thiên bạo phát!

Cây đàn của công tử Tử Tiêu bay quanh hắn, dây đàn không người tự gảy, dị vực lập tức bay đầy trời, hóa thành từng Đại La Thiên ngăn cản đòn đánh này của Tần Mục!

Cơ thể hai người đan xen vào nhau, ai cũng bê bết máu tươi.

Công tử Tử Tiêu tỏ vẻ thản nhiên, không tức giận nhưng vô cùng uy nghiêm.

Lúc giao chiến với Tần Mục, nếu như còn giữ lại thực lực, vậy thì hắn nhất định sẽ bị Tần Mục đánh chết!

Nếu như cho Tần Mục một cơ hội, vậy thì hắn tuyệt đối sẽ bị Tần Mục đoạt mất hay thậm chí là hủy diệt mất bảo vật của mình!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 4 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box