[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 529 : Quy Khư thất truyền (c2641-c2645)
❮ sautiếp ❯Chương 2641: Quy Khư thất truyền
Quy Khư thất truyền
Điện chủ Hoan Hỉ tỏ vẻ kinh hãi, đang định né tránh, đột nhiên Giang Bạch Khuê phi thân tới, bảy mươi hai điện và ba mươi sáu cung “ầm ầm” đè xuống, trấn áp cơ thể nàng!
Cùng lúc đó, Kim Thuyền Độ Thế cũng lao vào Chung Cực Hư Không một lần nữa.
Bóng dáng của Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền đan xen với nhau, di chuyển xung quanh Đế Hậu, bước chân không hề dừng lại, lúc thì Hư Sinh Hoa ngăn cản công kích của Đế Hậu, lúc thì Lam Ngự Điền ngăn cản công kích của Đế Hậu, chỉ cần vừa có cơ hội, hai người sẽ lập tức hoặc là thi triển thần thông Luân Hồi, hoặc là thi triển ấn pháp nút thắt dây đỏ, gắt gao khống chế Đế Hậu.
Chung Cực Hư Không và lĩnh vực Quy Khư kịch liệt va chạm với nhau.
Hai người bọn họ muốn khống chế Đế Hậu đến chết mới thôi!
Đế Hậu lại nhảy ra khỏi luân hồi hết lần này đến lần khác, thế nhưng trước khi kịp khống chế thân thể mình, nàng lại bị phong ấn bởi ấn pháp nút thắt dây đỏ.
Sau khi phá giải được nút thắt dây đỏ, nàng lại bị hai người đánh vào luân hồi.
Cứ liên tục như vậy, nàng không khỏi sinh lòng tuyệt vọng.
Chung Cực Hư Không đã xâm nhập vào trong lĩnh vực Quy Khư của nàng, phá hoại tu vi đại đạo của nàng, khiến tu vi thực lực của nàng càng ngày càng yếu đi.
Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa, một người là thiên tài đệ nhất trăm vạn năm trước, một người là nhân tài mới nổi của Diên Khang.
Bọn họ áp chế nàng gắt gao, khiến này không thể thoát thân.
Nàng chỉ có thể không ngừng suy yếu, mãi cho đến khi bị hai người giết chết mới thôi!
Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa phối hợp với nhau, cực kỳ nghiêm ngặt, không một kẽ hở.
Bọn họ từng ngộ đạo tại Tổ Đình, trao đổi với nhau những gì mình có được, đều tham ngộ ra ảo diệu của cây thế giới ngay dưới gốc cây thế giới.
Con đường của hai người cực kỳ giống nhau, cũng cực kỳ am hiểu thần thông của đối phương.
Lam Ngự Điền thì thôi, hắn dốt đặc cán mai trong việc đối nhân xử thế, mấu chốt là Hư Sinh Hoa, cho dù Lam Ngự Điền sử dụng bất kỳ thần thông nào, hắn đều có thể đoán ra suy nghĩ của Lam Ngự Điền ngay lập tức, sau đó phối hợp với hắn.
Thành tựu trên phương diện Đạo Cảnh của Lam Ngự Điền là cao nhất, cũng là người tiến gần tới thành đạo nhờ hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình nhất, thực lực cũng mạnh nhất, mà ngộ tính và tư chất của Hư Sinh Hoa lại chẳng kém hắn là bao, thế nhưng Hư Sinh Hoa từng một mình trấn thủ cây thế giới nhiều năm, giết chết không biết bao nhiêu cường giả tiền sử lẻn qua, kinh nghiệm chiến đấu và ý thức đều vượt xa Lam Ngự Điền!
Đế Hậu cũng dùng tất cả thủ đoạn của mình, thậm chí còn điều động cả thánh địa Quy Khư.
Nếu như có thể điều động thánh địa Quy Khư, dựa vào sức mạnh cường đại vô biên Quy Khư, cắn nuốt hư không, nàng có thể tự kéo mình vào trong Quy Khư.
Đến lúc đó, khi nàng ở trong thánh địa của mình, việc giết chết hai người kia sẽ không còn khó khăn nữa.
Thế nhưng Hư Sinh Hoa lại nhìn thấu suy nghĩ của nàng hết lần này đến lần khác, dùng thần thông Luân Hồi đánh tan suy nghĩ triệu hoán thánh địa Quy Khư tới của nàng.
Cuối cùng, Chung Cực Hư Không cũng hoàn toàn xâm nhập lĩnh vực Quy Khư của nàng, trong thời gian ngắn đã phá hủy liên tiếp mười mười ba tầng lĩnh vực, khiến Đế Hậu sinh lòng tuyệt vọng.
Cây thế giới Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền hệt như đạo thụ trong hư không, có thể điều động gió lạnh trong Chung Cực Hư Không.
Rễ cây thế giới của bọn họ hệt như từng cây cầu, dẫn gió lạnh vào sâu trong lĩnh vực Quy Khư của nàng, mài mòn thực lực tu vi của nàng.
Cách đó không xa, Thương Quân, Nguyệt Thiên Tôn và Giang Bạch Khuê đang bao vây điện chủ Hoan Hỉ.
Nơi xa xăm, trong trận chiến với Hạo Thiên Đế thành đạo, U Thiên Tôn, Nhị Đế Huyền Vũ và Lãng Uyển đánh về phía Hạo Thiên Đế.
Lần đi gặp Tam công tử Lăng Tiêu này, hắn đã có được sự chỉ điểm của Tam công tử, cho nên mới thành đạo một lần nữa, mà giờ phút này là thời khắc mấu chốt, bởi vậy hắn căn bản không thèm quan tâm tới Đế Hậu.
Ầm!
Một tầng lĩnh vực Quy Khư lại bị phá, Đế Hậu nương nương chỉ cảm thấy tu vi của mình nhanh chóng suy yếu, sau đó loại suy yếu này lại biến mất, nàng tiếp tục bị Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền đánh vào trong luân hồi.
Đợi đến khi nhảy ra khỏi luân hồi, Đế Hậu nương nương lại không khỏi kinh hãi tuyệt vọng.
Lĩnh vực Quy Khư của nàng lại bị phá hủy thêm một trọng thiên!
Thế nhưng đợi đến khi nàng tỉnh táo lại, ấn pháp nút thắt dây đỏ do Lam Ngự Điền thi triển lại ấn lên mi tâm của nàng, đánh gục ý thức của nàng.
Hai người vừa chiến đấu với nàng, vừa tham ngộ ra thần thông Luân Hồi mới, hoàn thiện đại đạo Luân Hồi của mình, lại vừa tham ngộ ra nhiều biến hóa của nút thắt dây đỏ hơn!
Dù rằng Đế Hậu nương nương liên tục phá giải thần thông Luân Hồi và ấn pháp nút thắt dây đỏ của bọn họ, thế nhưng lần tiếp theo nàng vẫn sẽ lại trúng chiêu, bởi vì thần thông của hai người đã có những thay đổi mới.
Chương 2642: Quy Khư thất truyền (2)
Quy Khư thất truyền (2)
Kỳ tài trong thiên hạ nhiều vô số kể hệt như sao trên trời, thế nhưng có thể làm được đến bước không ngừng tham ngộ ra chiêu thức mới trong lúc chiến đấu, tùy cơ ứng biến, sửa cũ thành mới, e rằng cũng chỉ có hai người bọn họ mà thôi.
– Nương nương, sau đòn đánh này, ngươi không cần phải tỉnh lại nữa!
Lam Ngự Điền không đành lòng nói:
– Ngươi cứ việc an hưởng niềm vui gia đình trong luân hồi, nếu như ra ngoài, ngươi…
Phía sau lưng Hư Sinh Hoa đột nhiên xuất hiện Lục Đạo Luân Hồi, cũng tức là sáu loại đại đạo Luân Hồi khác nhau hóa thành Lục Đạo Thiên Luân, xâm nhập vào trong nhục thân của Đế Hậu, tách biệt nguyên thần và ý thức của nàng, đánh vào trong luân hồi.
Nhục thân của Đế Hậu nương nương trống rỗng, đứng như trời trồng ở đó, không hề nhúc nhích.
Hư Sinh Hoa thở phào nhẹ nhõm, thôi thúc cây thế giới, trầm giọng nói:
– Sau trận chiến này, Đế Hậu sẽ không còn tồn tại nữa.
Lam Ngự Điền, ngươi không được phép yếu lòng.
Lam Ngự Điền thôi thúc cây thế giới của mình, hai người cùng hợp sức, uy năng của đạo vực Tổ Đình bùng nổ, hủy diệt lĩnh vực Quy Khư của Đế Hậu.
– Nàng là mười Thiên Tôn, đời này không thể thoát khỏi cái bóng của mười Thiên Tôn, ta hiểu rõ điều này.
Lam Ngự Điền buồn bã nói:
– Thế nhưng ta muốn cho nàng một cơ hội như nàng đã từng cho ta một cơ hội.
Hư Sinh Hoa im lặng.
Lam Ngự Điền quay về làm Ngự Thiên Tôn, đánh thức ký ức đã biến mất của mình, cho nên trong đầu hắn có cảnh tượng lúc bản thân ngộ đạo dưới gốc cây.
Lúc đó, hắn chỉ là một thiếu niên Nhân tộc không đáng chú ý, mà trước thời đại Long Hán, Nhân tộc là tầng lớp thấp nhất trong vạn tộc.
Hắn ngộ đạo dưới gốc cây, còn loan giá của Đế Hậu nương nương đi lướt qua người hắn.
Đế Hậu ra lệnh cho các thiên tướng dừng xe, xốc rèm châu lên, lẳng lặng quan sát hắn, nhưng không hề quấy rầy việc ngộ đạo của hắn.
Trong lần ngộ đạo đó, hắn tham ngộ ra Linh Thai Thần Tàng, giải quyết được vấn đề khó là sinh linh Hậu Thiên hay thậm chí là Bán Thần đều không thể tu luyện được.
Ngày hôm ấy, thế giới thay đổi.
Mà cái cây hắn ngộ đạo, sau này cũng trở thành Đông Thiên Thanh Đế.
Ngày hôm ấy, Đế Hậu dừng xe vì hắn, đợi đến khi hắn tỉnh lại mới vui vẻ mời hắn lên loan giá.
Hai người đầu gối kề nhau đàm luận rất lâu, loan giá của Đế Hậu đưa hắn ngao ngu khắp Nguyên Giới rộng lớn, khiến hắn lưu luyến không nỡ rời xa.
Kể từ lúc đó, hắn và Đế Hậu đã sinh tình bằng hữu.
Sau này, các Cổ Thần ban phúc cho hắn cũng là nhờ Đế Hậu giúp một tay, thuyết phục chư thần và Thái Sơ Thiên Đế cao cao tại thượng.
Ưu ái của Đế Hậu với hắn đã giúp địa vị của Nhân tộc được nâng cao, mặc dù vẫn rất khó khăn, song đã tốt hơn trước nhiều, cho nên sau này mới xuất hiện bảy Thiên Tôn của Long Hán.
Đây là phần ân tình mà Đế Hậu cho hắn.
Hư Sinh Hoa lại nhớ đến một cảnh tượng khác.
Đó là sau khi Tần Mục nhờ hắn đến mạch khoáng Thái Thủy ở Tổ Đình gặp Đế Hậu, trả nguyên dịch Thái Cực cho Cổ Thần Thái Cực.
Khi đó, Đế Hậu vẫn còn là Nghiên Thiên Phi, nàng vui vẻ trò chuyện với hắn.
Mà sau này, ái dục trong mắt Đế Hậu biến mất, chỉ còn lại sự tán thưởng hắn.
Đế Hậu không hề làm khó hắn, sau này còn thả hắn đi.
Là kẻ thù, Hư Sinh Hoa chỉ có lòng bội phục với Đế Hậu, còn về hận ý, hắn không nói ra được.
Hắn không giống với Tần Mục.
Tần Mục trước giờ chưa từng coi mình là thần, mà coi mình là người thường, dùng con mắt của người thường để đánh giá hành vi của mười Thiên Tôn, bởi vậy mới sinh ra hận ý, muốn lật đổ mười Thiên Tôn.
Hư Sinh Hoa ngay từ đầu đã là thiên chi kiêu tử của Thượng Thương, là kẻ thống trị cao cao tại thượng, mặc dù sau này bị Tần Mục cảm hóa, trở thành trụ cột vững vàng cho biến pháp Diên Khang, thế nhưng hắn vẫn chưa hề tiếp xúc nhiều với người thường.
Hắn không hận nổi Đế Hậu nương nương.
Một lúc sau, Hư Sinh Hoa nói:
– Ta và ngươi có thể để lại một con đường sống cho Đế Hậu nương nương, thế nhưng phải xem xem bản thân nàng có nắm bắt được hay không.
Lam Ngự Điền gật đầu.
Đế Hậu nương nương đứng trên boong của Kim Thuyền Độ Thế, không hề nhúc nhích.
Nàng rơi vào Lục Đạo Luân Hồi của Hư Sinh Hoa, đợi đến khi tỉnh lại một lần nữa, nhìn bốn phía xung quanh, nàng chỉ thấy đâu đâu cũng là bóng tối.
Nàng kinh ngạc phát hiện ra, mình đã xuất hiện trong đài hoa mềm mại.
Bên cạnh nàng là một thân thể trẻ trung khác, khí tức nối liền với nàng, nhưng lại hoàn toàn tương phản với nàng.
Đó là một “nàng” khác, sở hữu sức mạnh hủy diệt tràn đầy.
Mà bản thân nàng lại hệt như đang nắm giữ sức mạnh sinh ra vạn vật.
Các nàng đang lặng lẽ sinh trưởng trong bóng tối, cảm nhận cơn thủy triều lạ kỳ truyền tới từ bên ngoài.
Ngày hôm ấy, bóng đêm chợt nứt ra, song liên Quy Khư dần nhô lên khỏi cơn thủy triều trong Đại Uyên, cánh hoa xoay tròn, song liên nở rộ.
Đó là lần đầu tiên Đế Hậu và một bản thân khác nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Rất nhiều Tạo Vật Chủ bước tới đây, lễ bái hai vị Nữ Thần trong hoa sen.
Bọn họ gọi nàng là Nguyên Hi, gọi một nàng khác là Nguyên Mẫu, còn tôn nàng làm Nữ Thần nắm giữ sinh sôi, tôn Nguyên Mẫu làm Nữ Thần nắm giữ hủy diệt.
Chương 2643: Quy Khư thất truyền (3)
Quy Khư thất truyền (3)
Khoảnh khắc ấy, nàng cảm thấy mình có được tất cả.
Tạo Vật Chủ tế tự các nàng, sùng bái các nàng, cung phụng các nàng.
Mặc dù bề ngoài của Đế Hậu và Nguyên Mẫu không khác nhau là bao, thế nhưng tính cách của hai người lại dần sinh ra thay đổi trong quá trình tế tự của Tạo Vật Chủ.
Tính các của các nàng càng ngày càng đối lập nhau.
Sau này, nghĩa tử của Thái Đế là Thái Sơ tới đây.
Nam nhân cao lớn anh tuấn đó lập tức thu hút nàng ngay từ giây phút đầu tiên.
Thái Sơ có hùng tài vĩ lực, có dã tâm và dục vọng đáng sợ.
Thời điểm nhìn nàng, ngọn lửa nóng bỏng trong mắt hắn khiến nàng kìm lòng không đặng.
Thế nhưng thời điểm nhìn thấy muội muội Nguyên Mẫu của nàng, ánh mắt bình tĩnh của hắn cũng ẩn chứa ngọn lửa hệt như thế.
Nàng bị tình yêu làm cho mu muội đầu óc, không quan tâm đến chuyện này.
Bên trong thần thông Lục Đạo Luân Hồi, Đế Hậu như được nhìn thấy cuộc đời của mình.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Chẳng mấy chốc, nàng nhìn thấy cảnh tượng khác biệt trong trí nhớ của mình.
Sau khi đánh bại Tạo Vật Chủ, Thái Sơ được tôn làm Thiên Đế, cưới tỷ muội các nàng.
– Từ đầu đến cuối, ngươi và Nguyên Mẫu đã là một thể, đều là Thần Nữ Quy Khư.
Thái Sơ nói với nàng:
– Trẫm nhìn thấy nàng cũng hệt như nhìn thấy ngươi.
Đế Hậu lẳng lặng chấp nhận, sau này, nàng có con, đặt tên là Kỳ, được các Cổ Thần gọi là thái tử Kỳ.
Thái tử Kỳ vừa trắng trẻo vừa đáng yêu, được Thái Sơ Thiên Đế yêu thích, nàng cũng rất yêu nhi tử của mình.
Con của Nguyên Mẫu cũng ra đời, đặt tên là Hạo, được các Cổ Thần gọi là nhị thái tử Hạo.
Nàng biết rõ, thật ra bản thân và Nguyên Mẫu là một, con của Nguyên Mẫu cũng là con của nàng, cho dù là Kỳ hay Hạo thì đều là nhi tử của nàng.
Cuộc sống của nàng vô cùng mỹ mãn.
Đế Hậu một tay ôm thái tử Kỳ, một tay ôm nhị thái tử Hạo, đang chơi đùa với hai đứa trẻ, trên gương mặt mang theo nụ cười, mà ngay cả hai đứa trẻ cũng không ngừng bật cười khanh khách.
– Nhưng tất cả đều là giả.
Đế Hậu đột nhiên sa sầm mặt mày, thôi thúc thần thông, hai đứa trẻ trong ngực hét thảm một tiếng, hóa thành tro tàn!
Đế Hậu đứng dậy, bóng tối bao trùm lấy bầu trời, cắn nuốt vạn vật.
Nàng bước tới Lăng Tiêu Bảo Điện của Thiên Đình.
Những nơi nàng đi qua, Quy Khư hủy diệt tất cả, vô số thiên tướng hóa thành cát bụi trong thần thông Quy Khư, biến thành hỗn độn.
– Tử Đồng, ngươi điên rồi sao?
Thái Sơ Thiên Đế tỏ vẻ không thể tin được, lao về phía nàng.
– Là giả!
Nàng lạnh lùng cười một tiếng, một Đại Uyên chợt xuất hiện, nuốt chửng Thái Sơ Thiên Đế.
Nguyên Mẫu ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, sau đó đột nhiên hét lên một tiếng, lao về phía nàng, nghiến răng nghiến lợi nói:
– Tỷ tỷ, ngươi làm gì con của chúng ta rồi?
– Ngươi cũng là giả.
Đế Hậu vươn tay ra, không gian chợt vặn vẹo, Nguyên Mẫu ngã về phía nàng, sau đó bị nàng dung hợp.
Nàng cười chế nhạo:
– Chúng ta vốn là một thể, vậy nên phải quay về làm một thể! Hư Sinh Hoa, ngươi nghĩ chỉ dựa vào loại thần thông này mà đã có thể khiến bản cung từ bỏ tất cả, từ bỏ quyền thế và vinh hoa sao, đúng là nằm mơ! Phá hủy cho ta!
Nàng thôi thúc thần thông đến đỉnh điểm, Lục Đạo Luân Hồi tan rã, thế giới Lục Đạo sụp đổ!
Đế Hậu nương nương quay về trong thân thể của mình, mở mắt ra, chỉ thấy nàng vẫn đang đứng trên Kim Thuyền Độ Thế.
Đối diện nàng, Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền đứng ở nơi đó.
Ánh mắt của hai người dừng lại trên thân thể nàng, sau đó ai nấy đều nhắm mắt lại, dường như đều không nỡ tiếp tục nhìn.
Ầm!
Hai gốc cây thế giới dẫn dắt uy năng của Chung Cực Hư Không vọt tới, nhấn chìm nàng.
Đế Hậu nương nương thất thanh hét lớn, cố gắng bay ra khỏi lĩnh vực của hai người, thế nhưng tu vi của nàng gần như đã bị phá hủy hết sạch, trong cơ thể không còn chút tu vi nào.
Chốc lát sau, một đời Đế Hậu bay đi theo gió lạnh, hóa thành hư vô.
Lam Ngự Điền vô cùng rầu rĩ, bước xuống khỏi Kim Thuyền Độ Thế.
Hư Sinh Hoa cũng chất chứa vô vàn cảm xúc.
Cuộc đời của nữ tử Đế Hậu này là một cuộc đời truyền kỳ, mặc dù hành vi của nàng khiến người khác hận đến nghiến răng nghiến lợi, thế nhưng những gì mà nàng trải qua đã khắc sâu vào trong thần thoại của vũ trụ này.
Thời đại thuộc về Đế Hậu và mười Thiên Tôn đã là quá khứ.
Mười Thiên Tôn năm đó, nay chỉ còn lại một mình Hạo Thiên Đế.
Hai người không nghĩ nhiều nữa, lập tức bay về phương hướng mà Hạo Thiên Đế lạc ấn hư không.
Hiện giờ là thời kỳ mấu chốt để Hạo Thiên Đế thành đạo lần thứ hai, cho dù có như thế nào đi chăng nữa, bọn họ cũng không thể để hắn lại thành đạo!
Mặc dù Hạo Thiên Đế đã xuống dốc, thế nhưng dù gì hắn cũng là kẻ có tài trí nhất nhì thiên hạ này.
Nếu như hắn đã bị Vân Thiên Tôn và Tần Mục đánh bại, vậy thì buộc phải khiến hắn tiếp tục bị đánh bại, quyết không cho hắn cơ hội đông sơn tái khởi lần thứ ba!
Nếu như Hạo Thiên Đế vẫn có thể đông sơn tái khởi trong trạng thái này, đạo tâm sống dậy, vậy thì hắn sẽ trở nên cực kỳ đáng sợ!
Chương 2644: Điện còn đạo còn, điện hủy đạo vong
Điện còn đạo còn, điện hủy đạo vong
Cách hai người không xa, trận chiến giữa Thương Quân, Nguyệt Thiên Tôn và Giang Bạch Khuê với điện chủ Hoan Hỉ cũng đến thời khắc quan trọng.
Giang Bạch Khuê dùng Đại Thiên Đình của Hậu Thiên thành đạo trấn áp nhục thân của điện chủ Hoan Hỉ, mà Thương Quân bị trấn áp dưới Hoan Hỉ Điện đang nhấc đao lên, đao quang bổ đôi Hoan Hỉ Điện!
Đỉnh đầu điện chủ Hoan Hỉ bốc cháy hừng hực, nguyên thần xuất khiếu, đánh bay Giang Bạch Khuê, thế nhưng không còn kịp nữa, đao quang của Thương Quân đã lướt qua chân trái của nàng.
Đợi đến khi bay ra khỏi điện, nàng cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy chân trái của mình đứng im trong Hoan Hỉ Điện.
– Thương Quân, ma đầu! Chết đi!
Điện chủ Hoan Hỉ nghiến răng nghiến lợi, đạo quang từ Bảo Điện bùng nổ, va chạm với đạo quang của Thương Quân, cùng lúc đó đạo thụ của nàng cũng quét về phía Giang Bạch Khuê!
Ầm!
Đạo quang dữ dội va chạm với nhau khiến cơ thể của Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền ở phía xa xa cũng phải lảo đảo.
Hai người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hoan Hỉ Điện bị chém thành hai nửa, đạo thụ khổng lồ của điện chủ Hoan Hỉ xuất hiện dị tượng ngàn đạo thụ thành rừng, biến nơi đó thành một khu rừng đạo thụ rậm rạp.
Bên trên đại điện nứt làm đôi, Thương Quân đứng trên đỉnh của một nửa đại điện, trên người bê bết máu, tai mắt mũi miệng cũng đang không ngừng trào máu.
Mà trên một nửa đại điện khác, điện chủ Hoan Hỉ chỉ còn một chân đang đứng đó, trên mặt là một vết đao vô cùng đáng sợ.
Nguyệt Thiên Tôn hét lên, tiếng đàn vang vọng, không gian gấp khúc, cố gắng phá giải thần thông Không Gian của điện chủ Hoan Hỉ, đưa Giang Bạch Khuê vào trong rừng đạo thụ.
Giang Bạch Khuê cũng chẳng khá hơn là bao.
Hắn bị đạo thụ của điện chủ Hoan Hỉ quét qua, Thiên Cung Bảo Điện đổ rạp.
Hắn là người thành công trong việc tập hợp đại đạo Hậu Thiên, pháp lực tu vi vô cùng thâm hậu.
Thần thông đạo pháp của hắn không hề nằm trong phạm trù của hệ thống tu luyện trước đó, có thể nói là kiến thức mới, ngay cả Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền cũng không hiểu được.
Đối mặt với đạo pháp thần thông của hắn, điện chủ Hoan Hỉ đành bất lực bó tay.
Thế nhưng khoảng cách trên phương diện tu vi lại không thể bù đắp nổi, cho nên Giang Bạch Khuê vẫn bị nàng đánh trọng thương.
Trong thời gian ngắn, Nguyệt Thiên Tôn không thể phá giải rừng đạo thụ của điện chủ Hoan Hỉ, trong lòng gấp muốn chết.
Nàng chợt hét lên một tiếng, thôi thúc pháp lực của mình đến cực hạn.
Nàng ném một cành đào vào trong rừng đạo thụ.
Cành đào rơi xuống đất, lập tức mọc thành một rừng đào, hoa đào nở rộ, từng cánh hoa đào bay khắp bốn phương tám hướng, xuyên qua không gian, số lượng càng lúc càng nhiều.
Giang Bạch Khuê đạp chân lên cánh hoa đào, không ngừng tiến sâu vào trong rừng đạo thụ.
Trong rừng, các loại đạo liên của đạo thụ giao thoa đan xen chằng chịt như thoi đưa, khiến hắn liên tục gặp phải công kích, không ngừng phá giải.
Nguyệt Thiên Tôn phối hợp với hắn, hai người cùng phá giải thần thông của điện chủ Hoan Hỉ.
Nguyệt Thiên Tôn đưa hắn vào sâu trong rừng đạo thụ, khoảng cách với Hoan Hỉ Điện nứt làm đôi ngày một rút ngắn.
Bên trên Bảo Điện bị chém thành hai nửa, điện chủ Hoan Hỉ nhìn chằm chằm vào đại điện đã tách làm đôi của mình, gương mặt sụ xuống, khẽ lẩm bẩm:
– Sư phụ từng nói với ta, trên thế gian này chẳng có mấy ai có thể làm được đến bước dùng đạo pháp của mình đạt thành tựu Bảo Điện.
Bảo Điện mạnh hơn đạo thụ, đạo hạnh cũng cao hơn đạo thụ, là một con đường hoàn toàn mới.
Đạo quả và đạo thụ đều chỉ là mô phỏng theo cây thế giới, thế nhưng Bảo Điện lại là vách núi trong lồng ngực, là càn khôn trong lồng ngực của người thành đạo.
Điện là chốn bồng lai cuối cùng của người thành đạo, cũng là thành tựu chí cao.
Thương Quân nhấc đao lên, vết thương to nhỏ trên cơ thể hắn không ngừng chảy máu.
Uy năng của điện chủ Hoan Hỉ gần như đánh gãy toàn bộ xương cốt khắp người hắn, thế nhưng dù gì hắn cũng là người thành đạo, cho nên hắn có thể dùng pháp lực cường đại của bản thân để cố định thân thể, giúp mình không vỡ nát ngay tức khắc.
Trong lịch sử của kỷ nguyên thứ mười sáu, hắn đã từng bị thương nghiêm trọng hơn thế này, bởi vậy hắn không để ý nhiều lắm.
Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào cái chân còn lại của điện chủ Hoan Hỉ.
Một cái chân khác của điện chủ Hoan Hỉ đã bị hắn chém gãy, đạo thương khiến nữ tử này không ngừng chảy máu.
– Sư phụ truyền thụ đạo pháp vô thượng cho ta, thế nhưng tư chất của ta kém cỏi, mãi mà vẫn không thể tham ngộ thấu đáo.
Thật ra, điện mà lão nhân gia hắn nói phải là Bảo Điện được ngưng tụ từ đại đạo như Thái Thượng Điện, Vô Cực Điện hay Lăng Tiêu Điện.
Hắn muốn bọn ta sửa cũ thành mới, bước ra khỏi con đường của mình, đi trên con đường mà hắn không thể đi được, bước tới nơi tận cùng, trở thành công tử độc chiếm một phương, trở thành đạo hữu của hắn, giúp nhau tiến lên, thế nhưng ta không làm được.
Điện chủ Hoan Hỉ thở dốc, điều chỉnh khí tức, khàn giọng nói:
– Những gì mà ta có thể làm được chỉ là bước một bước về phía trước dưới sự dạy bảo của hắn, mà một bước này đã là cực hạn của ta, cho nên ta chỉ có thể trở thành một trong bảy mươi hai điện chủ.
Nàng nở nụ cười:
Chương 2645: Điện còn đạo còn, điện hủy đạo vong (2)
Điện còn đạo còn, điện hủy đạo vong (2)
– Sư phụ đã từng nói với ta, tính cách của ta quá hung bạo, muốn ta phải suy nghĩ cẩn thận rồi mới làm.
Hắn nói ta cười rất đẹp, rất ngây thơ, vì vậy mới đặt cho ta một đạo hiệu, tên là Hoan Hỉ.
Hắn hy vọng ta có thể nở một nụ cười mỗi khi bốc đồng, lúc cười phải ngẫm nghĩ lại, sau đó bước ra khỏi cơn bốc đồng đó.
Hắn hy vọng ta có thể cười mãi, giữ được vẻ ngây thơ trong đạo tâm.
Từ khi tu hành đến nay, ta cũng làm như những gì hắn kỳ vọng, thường xuyên mỉm cười với thế gian, chuyện ngu xuẩn cũng bớt đi rất nhiều.
Thương Quân hờ hững nói:
– Quả thật ngươi cười lên rất đẹp.
Tiếng đàn vọng ra từ trong rừng đạo thụ, bóng dáng thấp thoáng của Nguyệt Thiên Tôn và Giang Bạch Khuê đang phá giải khu rừng này cũng dần tới gần.
Rừng đào lan rộng, phạm vi bao phủ càng lúc càng lớn.
Điện chủ Hoan Hỉ thở dài, thế nhưng máu tươi lại chợt trào ra từ cổ họng của nàng.
Nàng điều chỉnh khí tức, chậm rãi hạ cái chân còn lại, khoanh chân ngồi xuống, nụ cười trên mặt chợt biến mất:
– Sư phụ nói, khi ta không cười nữa, đó là lúc ta nguy hiểm nhất.
Nguy hiểm này không chỉ nhắm vào đối thủ của ta, mà còn nhắm vào chính ta.
Bởi vì khi ta không cười, đó là lúc ta không tỉnh táo nhất.
Phía sau nàng, từng tầng Đạo Cảnh ầm ầm bùng nổ!
Thương Quân chậm rãi tra thanh đao trong tay vào vỏ, cơ thể cũng chậm rãi khom xuống.
Lĩnh vực Sát Đạo ba mươi sáu trọng thiên hình thành dưới chân hắn.
Cơ thể hắn kéo căng, có cơ bắp thả lỏng, có cơ bắp siết chặt, có cơ bắp lại đàn hồi hệt như lò xo.
Hai người vào tư thế chuẩn bị.
Ánh mắt của điện chủ Hoan Hỉ khóa chặt lấy Thương Quân.
Nàng thấp giọng nói:
– Thương Quân, ngươi tự tay hủy diệt kỷ nguyên thứ mười sáu sinh ra ngươi, sau đó còn phát điên trong đại kiếp hủy diệt, giết chết người thành đạo.
Đại công tử Thái Thượng không lấy mạng người, nhưng ta thì khác.
Ầm!
Nàng tung người nhảy lên, đạo quang chói lòa phát ra từ hai nửa của Bảo Điện, khiến Bảo Điện tan rã trong đạo quang.
Điện chủ Hoan Hỉ nói:
– Điện còn đạo còn, điện hủy đạo vong! Hôm nay, ta dùng đạo hạnh của mình, tiễn tên ma đầu là ngươi và ta cùng lên đường!
Giờ phút này, chiến ý của nàng đã dâng cao đến giới hạn trước nay chưa từng có!
Nếu như nàng chạy trốn, cho dù là Nguyệt Thiên Tôn cũng không thể giữ được nàng, thế nhưng nàng lại ở lại, quyết chiến sinh tử với Thương Quân!
Trong lòng điện chủ Hoan Hỉ có một quan niệm đang chèo chống nàng, khiến nàng ngăn cản Thương Quân, khiến nàng không tiếc tính mạng quyết chiến một trận để giết chết Thương Quân, đổi lấy cơ hội giáng xuống cho người thành đạo của Di La Cung.
Nguyệt Thiên Tôn và Giang Bạch Khuê có quan niệm của riêng mình, Thương Quân cũng có quan niệm của riêng mình.
Quan niệm ấy chống đỡ bọn họ chiến đấu với kẻ mạnh, đạt được nguyện vọng của mình.
Mà điện chủ Hoan Hỉ cũng có.
Quan niệm của nàng là quan niệm của Di La Cung.
Chính bởi vì nó là quan niệm của Di La Cung, cho nên mới khiến người thành đạo của mười sáu kỷ nguyên vũ trụ coi Di La Cung là thánh địa trong lòng mình.
Vì quan niệm này, bọn họ có thể xông pha khói lửa, có thể chống lại tất cả.
Dù rằng chủ nhân Di La Cung đã không còn, thế nhưng chỉ cần quan niệm này còn tồn tại, Di La Cung sẽ không giải tán.
Trong lòng nàng, quan niệm của Di La Cung tuyệt đối không sai, quan niệm của chủ nhân Di La Cung cũng tuyệt đối không sai, thứ sai chỉ có thể là của người khác!
Là một điện chủ, nàng buộc phải bảo vệ quan niệm này của Di La Cung!
Thương Quân vung đao, nghênh tiếp điện chủ Hoan Hỉ ngay thời điểm đạo quang đạo diễm của nàng hừng hực nhất!
Điện chủ Hoan Hỉ có quan niệm của riêng nàng, Thương Quân cũng có quan niệm của riêng hắn.
Hắn rất muốn bảo vệ chúng sinh của kỷ nguyên thứ mười sáu, muốn kiếm tìm cho bọn họ một thái bình thịnh thế, bởi vậy mới giết chết tất cả những kẻ lẻn qua, tất cả những người thành đạo cướp đoạt sức sống của kỷ nguyên thứ mười sáu!
Song hắn lại thất bại.
Thời điểm hắn thành đạo cũng là lúc hắn trở thành đại ma đầu hủy diệt kỷ nguyên thứ mười sáu.
Hắn muốn bảo vệ chúng sinh, nhưng lại trở thành đao phủ tàn sát chúng sinh.
Kể từ khi đó, đạo tâm của hắn không thể gượng dậy.
Lỗi lầm của hắn không tài nào bù đắp nổi.
Thế nhưng sau khi gặp được Tần Mục, đạo tâm của hắn như được tôi luyện một lần nữa, hắn lại tìm thấy quan niệm của bản thân mình.
Hắn không thể bảo vệ được chúng sinh của kỷ nguyên thứ mười sáu, trở thành tội nhân của kỷ nguyên thứ mười sáu, thế nhưng chúng sinh của kỷ nguyên thứ mười bảy cũng là chúng sinh, hắn tuyệt đối không cho phép bi kịch lại tái diễn, hắn không thể cứ sai rồi lại sai mãi!
Cho dù quan niệm của Di La Cung cao thượng đến cỡ nào, tốt đẹp ra sao, từ đầu đến cuối vẫn chỉ là sâu mọt của vũ trụ này!
Hắn phải bảo vệ vùng đất yên bình này.
Trong lần va chạm chính diện thứ nhất trên không trung của hai người, điện chủ Hoan Hỉ khống chế Bảo Điện đang tan rã, vô số đạo liên đan xen với nhau đâm vào trong cơ thể của Thương Quân.
Nàng cao giọng nói:
– Cùng theo ta lên đường!
Bùm bùm bùm!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái [Dịch] Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Giang-Ho-Nay-Vi-Ta-Ma-Tro-Nen-Ky-Quai-Audio-Truyen.jpg)


