[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 525 : Tam bại câu thương (2) (c2621-c2625)
❮ sautiếp ❯Chương 2621: Tam bại câu thương (2)
Tam bại câu thương (2)
Trong dòng sông, Thái Dịch bị vô số sợi rễ cây cuốn lấy.
Rễ cây của Vô Nhai lão nhân đã lao đến lồng ngực hắn, cố định hai cánh tay của hắn, siết chặt cổ của hắn.
Lúc này chính là thời cơ tốt nhất để giết chết Thái Dịch!
Mũi trượng gỗ vô cùng sắc bén, tập hợp ba vạn sáu ngàn loại đại đạo lại với nhau, đâm về phía mi tâm của Thái Dịch.
Cùng lúc đó, Thái Dịch cũng rút được tay ra, vung rìu lên chắn ngay giữa mi tâm.
Keng!
Trượng gỗ đâm vào mặt rìu, sức mạnh của hai người cùng lúc bùng nổ, dòng sông Hỗn Độn dao động dữ dội, đại lục Tổ Đình lại dịch chuyển ngàn vạn dặm.
Lúc sắp rơi xuống dòng sông Hỗn Độn, Tần Mục bị dao động dữ dội từ dòng sông đẩy lệch đi mấy vạn dặm, không hề rơi xuống sông.
Hắn vội vàng nhìn lại, chỉ thấy trên mặt sông, bề mặt rìu của Thái Dịch bị trượng gỗ đâm thủng.
Vô Nhai lão nhân vui mừng khôn xiết, thời điểm thấy mũi trượng sắp đâm thủng đầu của Thái Dịch, sức mạnh từ hai cánh tay của Thái Dịch lại truyền tới, đè cây trượng gỗ xuống dòng sông Hỗn Độn phía bên dưới.
Bên trong dòng sông, thành Ngọc Kinh Tổ Đình hiện lên với vẻ nguy nga tráng lệ, thần thông của Tam công tử Tứ công tử và các điện chủ với đám người thành đạo Di La Cung vừa khéo tấn công về phía hai người vào đúng lúc này.
Lúc này đây, sức mạnh tập hợp của Di La Cung vừa khéo đánh lên trượng gỗ và cây rìu Thái Dịch.
Khoảnh khắc đó, dường như tất cả đều tĩnh lặng lại, ngay cả đại kiếp hủy diệt cũng dừng chuyển động ở thời điểm này, kiếp vận như thể đã biến mất.
Những người thành đạo giãy giụa tìm đường sống trong đại kiếp hủy diệt lập tức cảm thấy áp lực chợt nhẹ đi, trong lòng không khỏi vui mừng khôn xiết, cố gắng đổ bộ xuống Tổ Đình.
Bọn họ không phải là người thành đạo của Di La Cung, cũng không phải là những kẻ được bảo vệ dưới sự che chở của cây thế giới, mà chỉ là những kẻ độ kiếp dựa vào sức mạnh của bản thân.
Thế nhưng nếu chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân, bọn họ căn bản không thể vượt qua đại kiếp hủy diệt.
Đa số bọn họ đều là người thành đạo giống như Linh Ngọc thượng tôn, đều thần thông quảng đại, không muốn dựa dẫm vào bất cứ ai, thế nhưng bọn họ lại không thể đổ bộ đến kỷ nguyên thứ mười bảy, không thể vượt qua đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh, chỉ có thể kéo dài hơi tàn trong thảm họa.
Linh Ngọc thượng tôn dựa vào mảnh vỡ Đại La Thiên và đạo quả để tiến vào kỷ nguyên thứ mười bảy, dường như vứt bỏ tất cả mọi thứ của bản thân, trong đạo quả chỉ còn lại chút ý thức, thế nhưng hắn vẫn cố gắng đồng hóa kẻ như Lang Hiên Thần Hoàng để có được một cuộc đời mới.
Thế nhưng những người khác không hề may mắn như hắn, chỉ có thể khổ sở vật lộn trong kiếp nạn.
Lúc này đây, giao chiến giữa ba phe thế lực khiến cho đại kiếp hủy diệt tạm thời ngừng lại, giúp bọn họ nhìn thấy hy vọng đổ bộ tới kỷ nguyên thứ mười bảy.
Tổ Đình chính là bến bờ của bọn họ, chỉ cần leo lên bờ, bọn họ lập tức có thể thoát khỏi sự dày vò vô tận của đại kiếp hủy diệt.
Trong nháy mắt bọn họ thử lao ra khỏi đại kiếp, đổ bộ đến Tổ Đình, đột nhiên một chuyện vô cùng đáng sợ lại xảy ra.
Khoảnh khắc đó, một trận đại kiếp khác chợt bùng nổ!
Đại kiếp sáng sinh!
Khi vũ trụ được sinh ra, uy lực uy năng được bộc phát ra còn khủng bố hơn đại kiếp hủy diệt rất nhiều!
Trong đại kiếp hủy diệt, bọn họ không nhìn thấy đại kiếp sáng sinh, chỉ có thể nhìn thấy Tổ Đình trong tương lai, thế nhưng thời điểm lao ra khỏi đại kiếp hủy diệt, bọn họ lại lập tức tiến vào đại kiếp sáng sinh.
Đây chính là nguyên nhân khiến Di La Cung cũng không dám trực tiếp vượt qua đại kiếp hủy diệt, giáng xuống kỷ nguyên thứ mười bảy.
Bởi vì trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất, chủ nhân Di La Cung sớm đã từng nếm trải cảm giác vượt qua đại kiếp sáng sinh, kết quả cuối cùng là tất cả mọi người đều chết, chỉ còn duy nhất chủ nhân Di La Cung sống sót và Kim Thuyền Độ Thế.
Lúc này đây, dường như tất cả những người thành đạo thử vượt qua đại kiếp đều đồng loạt nổ tung, hóa thành năng lượng nguyên thủy thuần túy nhất của hỗn độn, nhanh chóng mở rộng như linh năng tràng trong Thang Cốc, trải qua diễn biến Ngũ Thái, cuối cùng hóa thành đại lục Tổ Đình trong hình thái nguyên thủy.
Bọn họ muốn đổ bộ đến Tổ Đình – bến bờ có thể giúp bọn họ thoát khỏi kiếp nạn, thế nhưng bọn họ lại trở thành một phần của bến bờ này.
Đại kiếp hủy diệt lại tiếp tục vận động, ngay lúc ba phe thế lực chạm trán với nhau, Thái Dịch và Vô Nhai lão nhân đều bị đám người của Di La Cung đánh trọng thương, người bê bết máu đứng trong dòng sông Hỗn Độn.
Vô số sợi rễ cây dưới dòng sông bị đứt lìa, mà cây rìu Thái Dịch cũng bị đánh vỡ, tan biến dưới dòng sông.
Rễ cây thế giới đang quấn quanh chân Tần Mục cũng bị đánh đứt gãy.
Tần Mục lăn lông lốc, va phải gốc cây thế giới, sau đó lập tức tung người nhảy lên, chạy thẳng về phía cây thế giới.
Ba phe thế lực giao chiến, Tần Mục lại trở thành một thành phần không đáng chú ý nhất.
Tần Mục vừa chạy như điên, vừa dùng nốt nguyên khí còn sót lại, hóa thành một cây rìu Thái Dịch.
Hắn vung rìu lên, chém về phía cây thế giới!
Chương 2622: Tam bại câu thương (3)
Tam bại câu thương (3)
Trên mặt sông, Vô Nhai lão nhân cảm ứng được vị trí của Tần Mục, tự biết không ổn, nhưng thấy thương thế của Thái Dịch vô cùng nặng, bèn tập trung dồn toàn bộ sức mạnh vào trong cây trượng gỗ, sau đó đâm về phía Thái Dịch.
Cùng lúc đó, cây thế giới ầm ầm chấn động, cành lá vung vẩy, từng loại đại thần thông Đạo Cảnh huyền diệu trên cây bùng nổ, đánh về phía Tần Mục.
Bên trong Di La Cung, Tam công tử Tứ công tử thi triển thần thông cùng một lúc, làn sóng tấn công thứ hai lập tức ập đến!
Đúng lúc này, mười một đạo quả vượt qua từng dòng sông Hỗn Độn bay tới, lao qua đỉnh đầu của Thái Dịch, sau đó mười một tiếng “vù” vang lên, treo lên đạo thụ trong Đại La Thiên của Thái Dịch.
Trên đạo thụ, từng tia đạo quang hệt như những thanh kiếm sắc bén giáng xuống từ trên trời, chém về bốn phương tám hướng, cố định đại kiếp hủy diệt!
Ầm!
Va chạm giữa ba phe thế lực lần này còn khủng bố hơn mới nãy, thậm chí uy lực của cuộc giao phong trên mặt sông này còn lao qua đại kiếp hủy diệt, lao qua đại kiếp sáng sinh, truyền đến Tổ Đình!
Tần Mục liên tục né tránh thần thông bay tới từ cây thế giới, không né tránh được thì cưỡng chế bổ đôi thần thông, thế nhưng xung kích uy năng thần thông trên mặt sông lại ập tới, rung chuyển mở rộng phía sau lưng hắn, khiến hắn cảm nhận được nguy hiểm trước nay chưa từng có.
Tần Mục sởn hết cả gai ốc.
Hắn đã lao đến gốc cây thế giới, cây rìu cũng sắp bổ xuống gốc cây thế giới, cho nên lúc này hắn chẳng còn quan tâm được nhiều đến vậy, chỉ lập tức đi vòng ra phía sau cây, vung rìu lên chặt.
Sau ba nhát rìu, hắn bổ thành một cái lỗ lớn trên gốc cây thế giới, sau đó nhanh chóng lách mình chui vào trong.
Làn sóng dao động khủng bố được hình thành từ sự đụng độ của ba phe khiến thời không chấn động vỡ vụn bộc phát trong Đại Hắc Sơn, những nơi mà nó đi qua, tất cả đều hóa thành cát bụi.
Tần Mục trốn trong cái lỗ trên gốc cây, da thịt bắt đầu nứt ra, chỉ đành liều mạng thôi thúc Tạo Hóa Huyền Công.
Làn sóng dao động này nhanh chóng qua đi, khiến khu vực xung quanh gốc cây thế giới biến thành một vùng đất hoang vu.
Một lúc sau, Tần Mục chui ra khỏi cái lỗ trên gốc cây, dập tắt đạo hỏa trên người.
Hắn phóng tầm mắt nhìn lại, chỉ thấy cây thế giới bị đốt cháy, khắp nơi đều bốc lên ngọn lửa nóng rực, thế nhưng ngọn lửa đó lại đang tắt dần.
– Vô Nhai lão nhân chưa chết!
Hắn giật nảy mình, đúng lúc này, Thái Dịch bước tới, trên người bê bết máu, không nói lời nào.
Tần Mục bước lên phía trước, từng tia đạo quang rọi xuống từ trời cao, chiếu lên cơ thể hai người, đó là đạo quang từ Đại La Thiên của Thái Dịch đang đưa bọn họ đi.
Cả hai vừa mới cất bước rời đi, từng sợi đân đàn vô hình dưới gốc cây thế giới rung lên, cắt nát toàn bộ không gian.
Bên trong Di La Cung, Tứ công tử hộc máu, lắc đầu nói:
– Để hắn chạy thoát rồi….
Vừa dứt lời, hắn lại tiếp tục nôn ra máu, hiển nhiên là thương thế rất nặng.
Bên cạnh hắn, Tam công tử Lăng Tiêu ôm lấy ngực, một cái lỗ lớn xuất hiện ngay vị trí tim của hắn.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên mặt sông đã không còn một bóng người nào.
Mà bên cạnh hai vị công tử, đám điện chủ vào người thành đạo của Di La Cung ngã rạp trên đất, ai nấy đều bị thương vô cùng nghiêm trọng.
Răng rắc!
Cây thế giới trong Tổ Đình đột nhiên nứt ra từ trung tâm, chia tách làm hai, suýt chút nữa đổ rầm xuống, ảo ảnh ngàn vạn đạo quả trên cây đều biều mất, đạo quang không còn sáng lên.
Lá cây rào rào rụng xuống, từng chiếc cành gãy lìa, tán cây rộng lớn vô biên đột nhiên như bị sâu gặm, trở nên trụi lủi trọc lóc.
Vô Nhai lão nhân máu me khắp người bò ra khỏi dòng sông, kéo lê bước chân nặng nề, gian nan đi đến bên cạnh cây thế giới, sau đó “bịch” một tiếng ngã xuống gốc cây.
Một sợi rễ cuốn lấy hắn, đưa hắn vào trong thân cây thế giới đã bị bổ làm đôi.
Thân cây chậm rãi khép lại, thế nhưng vừa mới khép lại đã đột nhiên “rắc” một tiếng rồi nứt ra, Vô Nhai lão nhân lập tức lăn ra ngoài.
Cứ như thế vài lần, cuối cùng cây thế giới nứt làm đôi cũng khép lại được, giấu Vô Nhai lão nhân trong gốc cây để chữa thương.
Cành lá của cây thế giới đang dần khô héo, rễ cây cũng nhanh chóng rút về, phạm vi bao phủ của cây thế giới cũng càng ngày càng thu nhỏ.
Lần này, Vô Nhai lão nhân bị thương quá nặng, không thể không lẩn trốn để dưỡng thương.
Bên trong Tổ Đình, đám cường giả tiền sử nghe theo lời hiệu triệu, đồng loạt bay về phía cây thế giới, thậm chí ngay cả tam lão Phong Thứ cũng rời khỏi thành Ngọc Kinh, quay trở về cây thế giới.
Hàng ngàn vạn cường giả bao vây bên ngoài cây thế giới, sẵn sàng chiến đấu.
Cây thế giới chính là hy vọng có thể sống sót đến kỷ nguyên tiếp theo, bọn họ tuyệt đối không thể đánh mất.
Một bên khác, bên trong Di La Cung, Tam công tử và Tứ công tử chật vật đứng dậy, trầm giọng nói:
– Tiến quân vào kỷ nguyên thứ mười bảy!
Bên trong thành Ngọc Kinh, tiếng kèn hiệu vang lên một cách rõ ràng.
Cùng với việc Vô Nhai lão nhân và Thái Dịch bị thương, cuối cùng Di La Cung cũng quét sạch chướng ngại ngăn cản việc huyết tế!
Chương 2623: Vào quan tài
Vào quan tài
Mặc dù lần này vẫn chưa thể đưa Tần Mục về quá khứ, thế nhưng Di La Cung đã đạt được mục tiêu chiến lược!
Trước đó, Vô Nhai lão nhân vẫn luôn lén lút đánh cắp năng lượng của huyết tế, giúp những kẻ lẻn qua giáng xuống, dẫn đến việc đại kế giáng xuống của Di La Cung không thể thực hiện.
Hiện giờ, Vô Nhai lão nhân còn khó giữ được mình, không thể đánh cắp năng lượng huyết tế được nữa!
Ngoài ra, Thái Dịch cũng là một kẻ ngăn cản Di La Cung giáng xuống khác.
Hắn trấn thủ Đại Hắc Sơn sáu tỉ năm, ngăn cản huyết tế.
Lần này, hắn bị trọng thương, dẫn đến việc hai kẻ thù lớn của Di La Cung đã không còn có thể ngăn cản Di La Cung trong một thời gian ngắn!
Trong trận chiến này, mặc dù người thành đạo của Di La Cung cũng đồng loạt bị thương, thế nhưng thương thế có nặng có nhẹ, nặng nhất chính là điện chủ và Tam công tử Tứ công tử, mà trước khi chữa khỏi thì không thể giáng xuống, cho nên những người thành đạo bị thương nhẹ lại có thể giáng xuống trước.
Bên ngoài thành Ngọc Kinh, đạo quang bừng sáng, năng lượng huyết tế đang tiến hành hoán đổi ở nơi này, bắt đầu có cơ thể của người thành đạo xuất hiện!
– Lần này hai kẻ thù lớn bị trọng thương, người thành đạo của Di La Cung giáng xuống, nếu như còn ký thác đại đạo vào hư không, vậy thì thương thế của Vô Nhai lão nhân sẽ nhanh chóng hồi phục, thậm chí còn tăng cường cho thực lực cho hắn.
Tứ công tử Tử Tiêu trấn áp thương thế, truyền lệnh xuống:
– Đến kỷ nguyên thứ mười bảy, không ký thác hư không!
Bên trên Đại La Thiên của Thái Dịch, Tần Mục vừa mới đặt chân xuống, người khổng lồ Thái Dịch bên cạnh hắn đã rên lên một tiếng, ngửa mặt ngã gục.
Bịch!
Người khổng lồ Thái Dịch hóa thành một chùm nguyên khí Thái Dịch, tán loạn trong Đại La Thiên.
– Đạo huynh!
Thương thế của Tần Mục không quá nghiêm trọng nên vội vàng hỏi han, thế nhưng chỉ thấy chùm nguyên khí Thái Dịch kia ngưng tụ lại, một lúc sau, một nữ tử Thái Dịch bước ra khỏi nguyên khí Thái Dịch.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, cười nói:
– Thần thông đạo pháp của đạo huynh đúng là kỳ lạ…
Hắn còn chưa dứt lời, toàn thân trên dưới nữ tử Thái Dịch kia lại nổ tung, xuất hiện từng lỗ máu, máu tươi tuôn ra như suối, sau đó lại ngửa mặt ngã xuống, cơ thể tan rã, lại hóa thành một chùm nguyên khí Thái Dịch tán loạn.
Tần Mục giật nảy mình, một lúc sau, chỉ thấy nguyên khí Thái Dịch lại ngưng tụ, hóa thành một lão giả Thái Dịch, nhục thân cũng bị thủng trăm ngàn lỗ, máu chảy ròng ròng.
Cơ thể của lão giả Thái Dịch khó mà duy trì, lại tự sụp đổ.
Chùm nguyên khí Thái Dịch kia lại hóa thành một thiếu nữ Thái Dịch, song vẫn không thể duy trì.
Tần Mục nhìn thấy Thái Dịch liên tục thay đổi hình thái, thế nhưng từ đầu đến cuối lại không thể giữ được hình thái.
Trong trận chiến này, đạo thương của Thái Dịch là lạc ấn trong căn nguyên, thương thế cực kỳ nghiêm trọng!
Nếu như là trước đó, Thái Dịch thay đổi hình thái là có thể cắt đứt nhân quả, thương thế trên cơ thể cũng không còn tồn tại.
Có điều trong trận chiến này, người mà Thái Dịch phải đối đầu lại là Vô Nhai lão nhân và Di La Cung!
Thực lực của Vô Nhai thì khỏi phải nói, mà Tam công tử và Tứ công tử của Di La Cung lại càng đáng sợ, cộng thêm sáu bảy mươi điện chủ mang trong mình vài đạo quả và không biết bao nhiêu người thành đạo của Di La Cung, sức mạnh quét qua kỷ nguyên thứ mười bảy này có thể nói là độc nhất vô nhị!
Đạo thương của hắn là vết thương trên căn nguyên, cho nên không còn có thể dựa vào việc tự thay đổi hình thái để chữa trị.
Đột nhiên, nguyên khí Thái Dịch lại hóa thành một thiếu niên Thái Dịch.
Tần Mục vội vàng kiểm tra thương thế của hắn, sau đó nhanh chóng nói:
– Đạo huynh, trong vết thương của ngươi ẩn chứa đạo thương của Di La Cung, trái lại đạo thương mà Vô Nhai lão nhân gây ra cho ngươi không hề đáng sợ đến thế.
Mà việc giải quyết đạo thương của Di La Cung lại không quá phiền phức.
Ngươi đợi một chút!
Thái Dịch không đợi nổi, nhục thân lại sụp đổ, hóa thành nguyên khí Thái Dịch.
Tần Mục trầm ngâm chốc lát, mắt dọc giữa mi tâm mở ra, nhìn về phía Tổ Đình, cẩn thận tìm kiếm, sau một lúc lâu mới thở phào một tiếng.
Vỏn vẹn trong thời gian ngắn ngủi này, Thái Dịch đã liên tục thay đổi mười mấy lần, mà lần nào cũng khó có thể duy trì hình thái dưới thương thế nghiêm trọng.
Hắn vừa mới hóa thành một người khổng lồ Thái Dịch, Tần Mục đã lập tức nói nhanh:
– Đạo huynh, ngươi duy trì hình thái thân thể hiện tại, không phải thay đổi nữa.
Ta có cách trị thương cho ngươi rồi!
Người khổng lồ Thái Dịch bưng lấy vết thương liên tục chảy máu, lập tức ngồi xuống xếp bằng, cố gắng trấn áp thương thế.
Kim Thuyền Độ Thế bay tới, hai ngươi leo lên thuyền.
Người khổng lồ Thái Dịch ngồi ở mũi thuyền, tiếp tục trấn áp đạo thương trên người, miễn cho vết thương trở nặng hơn.
Trong trận chiến ba phe giáp mặt này, không phải thực lực càng mạnh thì thương thế càng nhẹ, trái lại sau khi dung hợp mười một đạo quả từ mười một kỷ nguyên vũ trụ, thực lực của hắn tăng vọt, nhưng lại là tâm điểm bị Di La Cung và Vô Nhai lão nhân nhắm vào, cho nên thương thế mới là nặng nhất.
Chương 2624: Vào quan tài (2)
Vào quan tài (2)
Ba phe đánh cờ, chắc chắn hai phe sẽ hợp lực đánh bại một phe có ưu thế lớn nhất.
Kim Thuyền đổi hướng, bay ra khỏi Đại La Thiên của Thái Dịch.
Tinh Ngạn im lặng ngồi trước quan tài táng đạo, nhìn không chớp mắt, lặng lặng chờ đợi, bởi lẽ hắn tin rằng Thái Dịch ra tay, mọi chuyện ắt vô cùng đơn giản.
Hắn đang chờ mong Tần Mục bị trói gô cổ đưa đến nơi này, chờ mong khoảnh khắc bị hắn đóng từng chiếc đinh quan tài lên người, Tần Mục sẽ tỏ vẻ kinh ngạc.
Tinh Ngạn bất giác nở nụ cười, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Kim Thuyền Độ Thế đang bay về phía này, chậm rãi giảm tốc độ.
Tinh Ngạn cười không khép nổi miệng, đứng dậy, thế nhưng lại nhìn thấy Tần Mục đang dìu Thái Dịch mình đầy thương tích nhanh chóng nhảy xuống khỏi Kim Thuyền, không nói lời nào mà lao về phía trước.
Bịch!
Thái Dịch bị hắn ném trên mặt đất!
Tinh Ngạn sửng sốt.
Tần Mục cầm đinh quan tài lên, không thèm ngẩng đầu, chỉ nói:
– Tinh Ngạn đạo hữu, sao còn không tới giúp?
Tinh Ngạn còn chưa tỉnh táo lại, chỉ thấy Tần Mục đã đóng từng chiếc đinh quan tài lên vết thương của người khổng lồ Thái Dịch.
Tần Mục lại thúc giục một câu, lúc này Tinh Ngạn mới bừng tỉnh, vội vàng tiến lên.
Hai người cùng nhau hợp sức, đóng một trăm chiếc đinh lên khắp cơ thể Thái Dịch.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, khiêng Thái Dịch lên, để hắn vào trong quan tài táng đạo, sau đó mới nói:
– Thương thế của hắn quá nặng, trước tiên phải dùng quan tài để trấn áp, đợi đến khi trị thương cho mình xong, ta mới nghĩ cách phá giải đạo thương, chữa trị cho hắn.
Tinh Ngạn lẳng lặng nhìn hắn khiêng nắp quan tài lên, đóng kín quan tài, không nói lên lời.
Cái rương đứng bên cạnh hắn, tò mò nghiêng mình, lặng lẽ quan sát sắc mặt của hắn.
Tinh Ngạn mặt trầm như nước, rất muốn đẩy cả Tần Mục vào trong quan tài để trấn áp, thế nhưng chỉ đành nhẫn nhịn.
Mặc dù thương thế của Tần Mục rất nghiêm trọng, thế nhưng thực lực vẫn ở trên hắn.
Một lúc sau, Tần Mục thở hắt ra, cẩn thận kiểm tra đạo thương trên cơ thể mình, nói:
– Tinh Ngạn đạo hữu, ngươi liệu sự như thần, không ngờ sớm đã chuẩn bị quan tài và đinh quan tài.
Ngươi biết chuyến này Thái Dịch gặp nguy hiểm, nhất định sẽ bị thương đúng không?
Tinh Ngạn há hốc miệng, nhưng không thốt ra được chữ nào.
Hắn vốn cho rằng sau khi Thái Dịch trở về sẽ đưa Tần Mục vào trong quan tài, thế nhưng không ngờ rằng người bị đưa vào trong quan tài lại chính là Thái Dịch!
May mà Tần Mục không hỏi thêm câu nào, yên tâm kiểm tra đạo thương trên người mình, thử phá giải thần thông ẩn chứa trong đạo thương.
Tinh Ngạn lẳng lặng chờ đợi.
Dù ở trước mặt ai, hắn cũng đều thong dong chậm rãi, thế nhưng chỉ khi đối mặt với Tần Mục, hắn mới có chút luống cuống tay chân, không biết bản thân nên làm gì.
Giữa hắn và Tần Mục đã sinh ra giao tình từ việc “bị đánh”.
Chỉ cần Tần Mục ở đây, hắn sẽ không dám làm loạn.
Đột nhiên, Tinh Ngạn như cảm ứng được gì đó, ngẩng đầu nhìn về phía thành Ngọc Kinh Tổ Đình, tỏ vẻ nghi ngờ.
– Đạo hữu, ngươi cũng cảm ứng được rồi sao?
Tần Mục mở mắt, nhìn về phía thành Ngọc Kinh Tổ Đình, nói:
– Có người thành đạo đang cố gắng giáng xuống.
Nhìn có vẻ như thành Ngọc Kinh Tổ Đình đang ở nơi này, thế nhưng thật ra người thành đạo trong đó lại không thể giáng xuống kỷ nguyên thứ mười bảy.
Mà lần này, chướng ngại của bọn họ đã biến mất, có thể giáng xuống rồi.
Tương lai sẽ xảy ra một trận ác chiến khó lòng tưởng tượng.
E rằng rất nhiều người sẽ chết trong trận chiến này…
Tinh Ngạn trầm mặc.
Tần Mục lại phấn chấn tinh thần, cười nói:
– Thế nhưng ngươi không cần phải lo lắng.
Trận chiến Tổ Đình không giống với trận chiến giữa Nguyên Giới và Thiên Đình.
Mặc dù sẽ có người chết sẽ có người bị thương, thế nhưng những người này đều là cường giả, không phải dân chúng bình thường.
Trận chiến này không phải là trận chiến thay trời đổi đất, mà là trận chiến giữa cường giả với nhau.
Tinh Ngạn ngẫm nghĩ, nói:
– Có thể ngăn cản được không?
– Buộc phải ngăn cản.
Tần Mục nhập mộng, tiếng nói mớ trong mộng vang lên:
– Nếu như không ngăn cản được, biến pháp Diên Khang sẽ chỉ là một trò cười.
Ngày mà kỷ nguyên thứ mười bảy diệt vong sẽ không còn xa nữa.
Mộng cảnh của hắn lan tràn bốn phía, Tinh Ngạn bèn lùi về sau mấy bước, né tránh mộng cảnh của hắn, chỉ thấy không biết bao nhiêu Tần Mục to to nhỏ nhỏ đang bận tới bận lui chữa trị vết thương cho mình.
Mặc dù đạo thương mà Vô Nhai lão nhân gây ra cho Tần Mục rất nghiêm trọng, thế nhưng mức độ nguy hại không bằng đạo thương mà Tam công tử Lăng Tiêu gây ra cho hắn.
Tuy thực lực của Vô Nhai lão nhân vô cùng mạnh, song lĩnh ngộ về thần thông đạo pháp lại không thâm hậu bằng Tam công tử, bởi vậy chữa trị vết thương do hắn tạo thành không hề phiền phức.
Thế nhưng Tần Mục cũng phải tốn mất mười mấy ngày mới phân tích được thần thông ẩn chứa trong đạo thương, loại bỏ hoàn toàn thương thế trên người.
Sau khi tỉnh lại, Tần Mục lại nhấc quan tài của Thái Dịch lên, cẩn thận kiểm tra thương thế của Thái Dịch, mà Tinh Ngạn ở bên cạnh cũng giúp sức.
Hai người giúp Thái Dịch phá giải đạo thương do Vô Nhai lão nhân gây ra trước, cuối cùng chỉ còn lại đạo thương do Di La Cung gây ra cho Thái Dịch, cũng là đạo thương khó giải nhất.
Chương 2625: Vào quan tài (3)
Vào quan tài (3)
Tinh Ngạn có thể góp sức giúp phân tích đạo thương do điện chủ và người thành đạo của Di La Cung gây ra, thế nhưng còn đạo thương của Tam công tử và Tứ công tử, hắn lại chẳng thể giúp được.
Tần Mục bận tới bận lui, đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, chỉ nói:
– Đạo hữu, ta cần ngươi tới bên ngoài bầu trời một chuyến, nói với đám người Nguyệt Thiên Tôn và U Thiên Tôn, nhờ cường giả cấp Thiên Tôn ở lại, ngăn cản người thành đạo của thành Ngọc Kinh giáng xuống.
Ta còn cần một người đến Diên Khang, mời Thương Quân tới đối phó với điện chủ Hoan Hỉ.
Tinh Ngạn gật đầu, đứng dậy rời đi, nói:
– Nhớ để lại quan tài táng đạo và đinh quan tài cho ta.
Hắn bay đi.
Tần Mục toàn tâm toàn ý phá giải những đạo thương khác trên người Thái Dịch, thế nhưng những đạo thương này lại không phải là thứ có thể phá giải trong ngày một ngày hai.
Trong trận chiến với Tam công tử, trên người Tần Mục xuất hiện năm mươi vết thương, hơn nữa còn dùng phải dùng thời gian tám năm mới chữa khỏi, vả lại lần đó chỉ là sức mạnh đến từ ảo ảnh của Tam công tử và Tứ công tử, mượn nhục thân của Hạo Thiên Đế và Thái Sơ để quyết đấu với hắn.
Mà lần này, Thái Dịch lại đối đầu với bản thể chân chính của Tam công tử và Tứ công tử, đạo thương nghiêm trọng hơn của Tần Mục năm đó rất nhiều!
– Nếu như cho ta trăm ngàn năm, ta có thể phá giải những đạo thương này, thế nhưng thời gian đã không kịp nữa rồi.
Đám người Nguyệt Thiên Tôn và Thương Quân không thể chống đỡ được trăm ngàn năm, mà số lượng người thành đạo của Di La Cung sẽ chỉ ngày một nhiều hơn…
Nếu như điện chủ của Di La Cung giáng xuống, vậy thì đám người Nguyệt Thiên Tôn và Thương Quân căn bản không thể chống lại!
Lỡ như Tam công tử và Tứ công tử giáng xuống, vậy thứ đón chờ bọn họ chính là tai ương ngập đầu!
Hắn đột nhiên đứng dậy, khiêng quan tài lên Kim Thuyền Độ Thế.
– Đạo huynh, có lẽ ngươi đã khôi phục được bản ngã rồi.
Tần Mục đứng ở mũi thuyền, Kim Thuyền Độ Thế bay vào Chung Cực Hư Không, bay tới khu vực phế thải của Chung Cực Hư Không.
Nơi đó là khu vực phế thải được Đại công tử Thái Thượng dùng để giam giữ trọng phạm, bên trong có một người bại liệt, tên là Thiên Đô.
Tinh Ngạn đến bên ngoài bầu trời Tổ Đình, gặp đám người Nguyệt Thiên Tôn, thuật lại lời nói của Tần Mục một lượt.
Nguyệt Thiên Tôn lập tức thu xếp, nói:
– Tất cả tướng sĩ quay về Diên Khang tiếp tục sản xuất.
Hoàng đế bệ hạ, ngươi cũng quay về đi.
U Thiên Tôn, Nhị Đế Huyền Vũ, Hư Sinh Hoa, Lam Ngự Điền, Giang Bạch Khuê, mấy người các ngươi ở lại cùng ta.
Tinh Ngạn đi trước một bước, quay về Diên Khang bằng cây cầu Linh Năng Đối Thiên đã xây xong.
Sau khi đến Diên Khang, hắn lấy nguyên thần của một kẻ tiền sử lẻn tới ra khỏi rương, sau đó nguyên khí hóa thành sợi xích, khóa chặt nguyên thần của cường giả tiền sử này.
Một lúc sau, ma khí U Đô đột nhiên dao động, tràn ra từ một thời không khác, bủa vây trăm trượng vuông xung quanh Tinh Ngạn, hóa thành một Tiểu U Đô.
Bên trong Tiểu U Đô, ba con mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào nguyên thần của cường giả tiền sử kia.
– Đây mà một giống loài mà ta chưa từng thấy bao giờ.
Vùng hắc ám kia chính là hóa thân của Tần Phượng Thanh.
Hắn cất giọng ồm ồm, nói:
– Tinh Ngạn, ngươi dùng nguyên thần của giống loài này dẫn ta tới đây là có việc gì?
– Ta muốn tìm Thương Quân.
Tinh Ngạn nói.
Hóa thân của Tần Phượng Thanh vươn tay ra bắt lấy nguyên thần của cường giả tiền sử kia, nói:
– Được, giao hắn cho ta, ta giúp ngươi tìm Thương Quân!
Đột nhiên, Tinh Ngạn đưa tay chặn hắn lại, lắc đầu nói:
– Hắn là của ta.
Tần Phượng Thanh cả giận, nói:
– Ngươi dùng nguyên thần của hắn thu hút ta đến, nhờ ta làm việc, nào có chuyện không cho ta lợi ích gì?
Tinh Ngạn nói:
– Là đệ đệ của ngươi muốn tìm Thương Quân, ta chỉ giúp hắn tìm Thương Quân mà thôi.
Tần Phượng Thanh im lặng chốc lát, tức giận nói:
– Đệ đệ xấu! Ngươi đợi ta một lát, ta giúp ngươi tìm vị trí của Thương Quân!
– Đợi đã.
Tinh Ngạn nở một nụ cười, nói:
– Ngươi muốn nguyên thần của cường giả tiền sử này cũng không phải là không được.
Tần Phượng Thanh dừng bước, quay đầu lại nhìn hắn.
Tinh Ngạn tiếp tục nói:
– Kẻ tiền sử lẻn tới này là cường giả cấp Thiên Tôn, vì để lấy được nguyên thần của hắn, ta đã phải tốn công sức một phen.
Nguyên thần của hắn rất có lợi cho ngươi.
Cấu tạo nguyên thần của hắn không phải là ba hồn bảy phách, mà hoàn toàn khác với cấu tạo hồn phách của chúng ta.
Tần Phượng Thanh quay người lại, ba con mắt phát sáng, nhìn chằm chằm vào cường giả tiền sử kia, trong lòng rục rịch.
Tinh Ngạn khơi dậy lòng tham trong hắn, bởi lẽ nếu như không cho hắn, chắc chắn hắn sẽ ra tay cướp đoạt.
– Ngươi và Tần giáo chủ vốn cùng một thể, dùng chung một thân thể, một hồn phách.
Tinh Ngạn nói:
– Ta muốn có được đầu của Tần giáo chủ, chẳng qua chắc chắn hắn không muốn.
Nếu như ngươi có thể cho ta một cái đầu của ngươi, vậy thì ta sẽ tặng nguyên thần của cường giả tiền sử này cho ngươi.
Tần Phượng Thanh vui mừng khôn xiết, cười nói:
– Đệ đệ ngốc quá, cắt cái đầu kia xuống rồi mọc lại một cái mới là được! Ngươi đợi chút!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










