[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 524 : Thái Dịch qua sông (2) (c2616-c2620)
❮ sautiếp ❯Chương 2616: Thái Dịch qua sông (2)
Thái Dịch qua sông (2)
Xung quanh quan tài táng đạo, từng con mắt to nhỏ bay lơ lửng trong không trung, cũng đang nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài táng đạo này.
Tinh Ngạn sớm đã không cần tính toán nữa, thời gian hai tháng này, hắn đều chỉ nhìn chằm chằm vào quan tài táng đạo, quan sát biến hóa phù văn của chiếc quan tài táng đạo này.
Lúc này đây, Tinh Ngạn đang mở to mắt, đã hai tháng trôi qua mà hắn chưa hề chớp mắt lấy một lần, cứ mở to mắt lên nhìn, trong mắt giăng đầy tơ máu.
Mặc trời càng lên càng cao.
Cái rương lấy một khúc xương đùi thẳng tắp ra, cắm lên mặt đất, sau đó nhìn chằm vào cái bóng của khúc xương ấy.
Bóng của khúc xương chậm rãi di chuyển, mặt trời sắp lên đến đỉnh đầu.
Đúng lúc này, Tinh Ngạn đột nhiên thôi thúc nguyên khí, hóa thành một phù văn vô cùng nhỏ bé, sau đó cong tay búng một cái, phù văn kia ấn lên một chiếc đinh quan tài của quan tài táng đạo.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy, bắt đầu thu dọn đồ đạc, cất những con mắt kia vào trong rương.
Cái rương mở nắp ra, thế nhưng nó vẫn nhìn chằm chằm vào cái bóng của khúc xương kia, trông rất nghiêm túc.
Cái bóng vẫn đang di chuyển từng chút một.
Cuối cùng, sau khi Tinh Ngạn thu dọn xong tất cả, mặt trời cũng vừa lúc điểm giữa trưa.
Cạch.
Cái rương đóng nắp lại, nhìn về phía quan tài táng đạo, thế nhưng bên trong quan tài vẫn không hề có chút động tĩnh gì.
Cái rương nghi ngờ, đang định bước tới, nhưng lại chợt nghe thấy âm thanh “kít kít” truyền ra từ trong quan tài.
Lúc này đây, từng chiếc đinh quan tài tự động xoay tròn, rơi ra phía ngoài từng chút một!
Tốc độ đinh quan tài xoay tròn ngày một nhanh hơn, hơn nữa cũng càng lúc càng gấp!
Nguyên nhân xảy ra hiện tượng này là do cấu trúc mộng và lỗ mộng đã bị phá bỏ, thời điểm phù văn của kết cấu mộng và lỗ mộng trao đổi thông tin, những thông tin được truyền qua đều không đúng.
Từ đó dẫn đến việc mỗi một mộng và lỗ mộng đều không thể khớp vào nhau một cách hoàn hảo!
Việc này giống như một căn bệnh truyền nhiễm, chắc mấy chốc sẽ lan đến tất cả cấu trúc mộng và lỗ mộng, cuối cùng sẽ khiến đinh quan tài không thể kết hợp với quan tài táng đạo, trái lại hai bên con bài trừ nhau, bởi vậy mới dẫn đến việc đinh quan tài nhanh chóng xoay tròn, rơi khỏi quan tài táng đạo!
Keng keng keng.
Từng chiếc đinh quan tài lần lượt rơi xuống đất.
Tinh Ngạn nhướn mày, giữa hai đầu lông mày hiện rõ vẻ vui mừng.
Hắn nghiên cứu ròng rã mấy tháng, cuối cùng cũng thành công dùng một phù văn nhỏ bé để phá giải quan tài táng đạo của Thái Dịch!
Đối với hắn mà nói, đây cũng là một thành tựu vô cùng to lớn.
Đột nhiên, nắp của quan tài táng đạo bị xốc lên, bên trong là hỗn độn mờ mịt, nguyên khí Hỗn Độn chợt tản đi, một thiếu niên ngồi dậy thẳng tắp khỏi quan tài.
Hắn vặn cổ, mặt hướng về phía Tinh Ngạn.
Đó là một thiếu niên Thái Dịch.
Tinh Ngạn dò xét đôi mắt của hắn, sau đó cúi người xuống nhặt đinh lên.
Thiếu niên Thái Dịch kia ngửa mặt nằm xuống, lúc đứng dậy một lần nữa đã biến thành một người khổng lồ bước ra khỏi quan tài.
Hắn ồm ồm hỏi:
– Mục Thiên Tôn đâu?
Tinh Ngạn lắc đầu, nói:
– Không biết.
Người khổng lồ Thái Dịch kia đưa tay cầm quan tài lên, Tinh Ngạn lập tức biến sắc, nghiêm túc nói:
– Là của ta.
Người khổng lồ Thái Dịch ngạc nhiên, nói:
– Đây là quan tài do Đại công tử Thái Thượng làm ra cho ta.
Mục Thiên Tôn tới cứu ta theo tấm bản đồ, nhưng lại lấy quan tài của ta ra để chắn địch, khiến ta ở trong quan tài bị giày vò đến mức sống không bằng chết.
Ta cũng phải nhốt hắn vào trong đó mấy ngày, cho hắn nếm thử cảm giác này.
Đợi đến khi bắt được Thái Thượng, ta cũng phải nhốt hắn vào trong đó, rửa sạch nỗi nhục.
Tinh Ngạn lắc đầu, nói:
– Thời điểm Tần giáo chủ nhờ ta phá giải quan tài, một trong số những điều kiện chính là tặng chiếc quan tài này cho ta.
Người khổng lồ Thái Dịch cúi đầu nhìn quan tài táng đạo, sau đó lại nhìn Tinh Ngạn.
Đương nhiên bản lĩnh của Tinh Ngạn kém xa hắn, nếu như hắn cướp, vậy thì Tinh Ngạn cũng chỉ đành bó tay, thế nhưng hắn lại đặt quan tài táng đạo xuống rồi nói:
– Quả nhiên Thất công tử vô cùng giảo hoạt, tặng quan tài cho ngươi, mà ta sẽ không cướp đồ của người khác.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía cây thế giới, sắc mặt hơi thay đổi.
Tinh Ngạn nói:
– Đạo huynh, mới nãy ngươi nói muốn nhốt Tần giáo chủ vào trong quan tài mấy ngày đúng không?
Người khổng lồ Thái Dịch gật đầu.
Tinh Ngạn cười nói:
– Vậy thì đạo huynh cứ việc bắt hắn đến, ta có thể cho đạo huynh mượn mấy ngày.
Ta còn có thể đích thân giúp đạo huynh đóng đinh lên quan tài nữa.
Người khổng lồ Thái Dịch bật cười ha hả, cất cao giọng nói hào sảng, nhấc chân rời đi:
– Được! Ngươi đợi ta mấy ngày, ta sẽ bắt hắn tới!
Tinh Ngạn nở một nụ cười, ngồi xếp bằng xuống, bày một trăm chiếc đinh quan tài mới nãy vừa nhặt được ra trước mặt, lẳng lặng chờ đợi.
– Tần giáo chủ, mặc dù ta không lấy được đầu của ngươi, thế nhưng nhốt ngươi vào trong quan tài táng đạo mấy ngày cũng coi như là hoàn thành tâm nguyện của ta, giúp đạo tâm của ta tiến một bước tới gần viên mãn hơn.
Chương 2617: Thái Dịch qua sông (3)
Thái Dịch qua sông (3)
Mặt trời trên không trung treo cao, trời nắng chang chang, thế nhưng khu vực dưới gốc cây thế giới lại chìm trong bóng tối.
Trong bóng tối thấp thoáng sấm sét vang dội, thần thông va chạm với nhau phát ra âm thanh trầm đục hệt như đang có người đánh trống trong lòng, khiến khí huyết người ta rối loạn, cực kỳ khó chịu.
Người khổng lồ Thái Dịch bước về phía cây thế giới, trên bầu trời đột nhiên chiếu xuống từng tia đạo quang, xua tan bóng tối dưới gốc cây thế giới, tạo thành một thông đạo.
Nơi bắt nguồn của những tia đạo quang kia chính là một vùng Đại La Thiên.
Đại La Thiên của Thái Dịch.
Bên trong Đại La Thiên có một đạo thụ cổ xưa.
Đạo thụ của Thái Dịch.
Một tia sáng bay ra khỏi gốc đạo thụ, nhanh chóng lao vào lòng bàn tay của người khổng lồ Thái Dịch, sau đó hóa thành cây rìu Thái Dịch.
Người khổng lồ vác rìu, bước về phía gốc cây thế giới dọc theo con đường được đạo quang chiếu sáng.
Phía trước đột nhiên xuất hiện một vùng hỗn độn rộng lớn, một con sông Hỗn Độn cuộn trào sóng dữ chắn ngang đường hắn.
Mà ở bên bờ kia của dòng sông Hỗn Độn, hắn có thể lờ mờ nhìn thấy hai phiến lá sen đang lơ lửng và một bông hoa sen nhô ra khỏi mặt biển Hỗn Độn.
Lúc này, hoa đen đang lắc lư dữ dội, từng sợi dây thừng màu đỏ uốn lượn bay quanh hoa sen.
Ở nơi đó, gió nóng và gió lạnh điên cuồng va chạm, vô cùng ác liệt.
Người khổng lồ Thái Dịch cười ha hả, tay trái chắn ở phía trước, tay phải nắm lấy cây rìu xoay một vòng, tiếng xé gió vù vù vang lên.
Đột nhiên, rìu lên, tay xuống!
Người khổng lồ Thái Dịch dùng một nhát rìu bổ đôi dòng sông Hỗn Độn.
Dòng sông lớn tách làm hai đoạn, hắn đi về phía trước men theo con đường giữa sông, cái bóng khổng lồ phản chiếu lên hai vách sông dựng đứng ở hai bên.
Người khổng lồ Thái Dịch bước tới bờ đối diện, thế nhưng vẫn chỉ thấy phía trước là một con sông Hỗn Độn.
– Vô Nhai, mánh khóe của ngươi nhiều thật đấy!
Người khổng lồ Thái Dịch chẳng thèm quan tâm, tiếp tục vung rìu lên, không ngừng bổ về phía trước, từng dòng sông Hỗn Độn bị tách ra.
Hắn liên tục bổ đôi mười lăm dòng sông, lúc này mới khẽ thở dốc, nhìn về phía trước, lập tức sa sầm mặt mày.
– Ba phe cạnh tranh, ngoại trừ Mục Thiên Tôn ra, dường như những kẻ khác đều đang chờ đợi thời cơ để ám toán ta.
Người khổng lồ Thái Dịch nhìn rõ tình hình, đang trầm ngâm cân nhắc, nhưng đúng lúc này, một tiếng “răng rắc” chợt vang lên, đóa hoa sen kia chợt gãy lìa!
Người khổng lồ Thái Dịch không do dự nữa, lại vung rìu lên, bổ đôi dòng sông Hỗn Độn cuối cùng ở trước mặt, xông đến bờ bên kia!
Cùng lúc đó, Tam công tử Lăng Tiêu, Tứ công tử Tử Tiêu, các điện chủ và đám người thành đạo của Di La Cung đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp một người khổng lồ đang đi trên mặt sông!
– Đến rồi!
Ai nấy đều phấn chấn tinh thần, trong lòng thầm nhủ.
Đối với Tần Mục mà nói, thời gian nửa năm này chẳng khác nào một sự dày vò, thế nhưng đồng thời cũng là một cơ hội hiếm có giúp hắn hoàn thiện bản thân.
Số thần thông đạo pháp mà Vô Nhai lão nhân biết quá nhiều, đạo pháp của Di La Cung hay một phần đạo pháp của Thiên Đô đều được hắn nắm rõ như lòng bàn tay, thứ duy nhất mà hắn chưa hiểu chính là thần thông đại đạo của Thiên Đô – người mà hắn cho là kẻ khinh đạo, và đại đạo Quy Khư.
Hắn không thể lợi dụng cạm bẫy đạo thụ để học lỏm thần thông đạo pháp của những người thành đạo không tu đạo thụ.
Dù vậy, những kiến thức mà hắn nắm bắt được cũng đã đủ để hắn tự xưng là kẻ mạnh nhất trong suốt mười bảy kỷ nguyên vũ trụ!
Giao chiến với cường giả như vậy, đương nhiên Tần Mục vô cùng chật vật, thế nhưng may mà Tần Mục cũng hiểu được nút thắt dây đỏ do chủ nhân Di La Cung tạo ra để khắc chế đại đạo Quy Khư.
Nút thắt dây đỏ mà Vô Nhai lão nhân dùng để đối phó hắn đều bị hắn liên tiếp hóa giải, điều này khiến thần thông mạnh nhất nhắm vào đại đạo Quy Khư hoàn toàn trở nên vô dụng!
Vì để đối phó với hắn, cuối cùng Vô Nhai lão nhân chỉ đành dùng đến cây thế giới, áp dụng chiến thuật giết địch mười thì mình tổn thất tám, khắc chế đại đạo Quy Khư của hắn, thử hủy diệt hoa sen Quy Khư của Tần Mục.
Có điều, sau lưng Tần Mục chính là dòng sông Hỗn Độn.
Rễ của hoa sen Quy Khư cắm sâu vào trong hỗn độn, không ngừng hấp thụ năng lượng, trở thành vốn liếng để hắn có thể kiên trì đến tận bây giờ.
Nếu như không có dòng sông Hỗn Độn ở phía sau lưng, với thực lực của Tần Mục thì sớm đã bị Vô Nhai lão nhân đánh bại.
Quả thật cách làm của Vô Nhai lão nhân có thể khiến dòng sông Hỗn Độn biến mất, thế nhưng nếu như làm như vậy, Tần Mục có thể lập tức rời khỏi phạm vi bao phủ của cây thế giới, Vô Nhai lão nhân cũng không thể ném hắn trở về quá khứ.
Hai người giằng co đã nửa năm.
Dưới áp lực của Vô Nhai lão nhân, lĩnh ngộ của Tần Mục về đại đạo Quy Khư càng ngày càng mạnh, càng ngày càng sâu.
Lĩnh ngộ của hắn về đại đạo Quy Khư vốn không bằng Đế Hậu nương nương, mặc dù chưa làm được đến bước Quy Khư thành đạo như Đế Hậu, thế nhưng hắn có được sự “trợ giúp” của Nhị công tử Vô Cực, trồng hạt sen, mọc ra lá sen hoa sen, sức mạnh mà đại đạo Quy Khư có thể thi triển được còn vượt qua cả Đế Hậu nương nương.
Chương 2618: Đền bù của chủ nhân Di La Cung
Đền bù của chủ nhân Di La Cung
Hiện giờ, hoa sen của hắn đã biến thành đài sen, tức đài sen trong Đạo Cảnh nhị phẩm, giúp cho lĩnh ngộ của hắn trên phương diện đại đạo Quy Khư hoàn toàn vượt xa Đế Hậu nương nương, có thể nói là người đến gần nhất với cảnh giới của Nhị công tử trong suốt mười bảy kỷ nguyên vũ trụ đến nay.
Sau khi trải qua sự tôi luyện của Vô Nhai lão nhân, lĩnh ngộ của hắn càng ngày càng sâu, khoảng cách với Đạo Cảnh nhị phẩm là đài sen cũng càng ngày càng gần hơn.
Tuy nhiên, thứ phát triển mạnh mẽ nhất không phải là đại đạo Quy Khư, mà là cây thế giới của Tần Mục.
Cây thế giới tương khắc với hoa sen Quy Khư, mà khi sử dụng cây thế giới để luyện hóa hoa sen Quy Khư của Tần Mục, Vô Nhai lão nhân buộc phải thi triển hết các loại huyền diệu thần kỳ của cây thế giới.
Mà trong khi đó Tần Mục cũng tu luyện cây thế giới.
Cây thế giới của hắn cũng là cây thế giới chân chính, không phải sinh ra nhờ việc tưởng tượng, cũng không phải là do Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa dùng đạo pháp để phân tích, mà là đến từ sự “giúp đỡ” của Vô Nhai lão nhân.
Tần Mục chẳng biết chút gì về việc sử dụng cây thế giới, bởi lẽ hắn cũng chỉ trồng nó xuống, chẳng có được bao nhiêu lĩnh ngộ của bản thân.
Vô Nhai lão nhân cố gắng luyện hóa Tần Mục thì chẳng khác nào đang đích thân thị phạm, tự mình truyền thụ, tay nắm tay dạy hắn làm thế nào để thôi thúc cây thế giới, làm thế nào để lĩnh ngộ đạo pháp ẩn chứa trong cây thế giới, cho nên đương nhiên sẽ mang đến cho hắn một sự nhảy vọt về chất!
Đây cũng là một trong những nguyên nhân giúp Tần Mục có thể kiên trì suốt nửa năm dưới tay Vô Nhai lão nhân!
Thế nhưng, cách làm ngu xuẩn nhất lại chính là cách làm có hiệu quả nhất, Vô Nhai lão nhân cưỡng chế luyện hóa Tần Mục, tiêu tốn thời gian nửa năm, cuối cùng cũng đánh gãy hoa sen Quy Khư của Tần Mục!
Thành công, gần trong gang tấc!
Hoa sen Quy Khư gãy lìa, Tần Mục bị thương nặng, rơi xuống khỏi hoa sen.
Vô Nhai lão nhân cong tay búng một cái, một phiến lá cây của cây thế giới bay ra, rơi xuống dưới chân Tần Mục.
Phiến lá cây này nhanh chóng trở nên khổng lồ, đường gân trên lá cây trông hệt như từng rặng núi từng con sông trên đại lục, giao thoa đan xen với nhau.
Thời điểm Tần Mục rơi về phía phiến lá cây kia, gân xanh trên lá cây cũng ngày một to lớn hơn.
Hắn còn chưa rơi xuống, phiến lá cây đã biến thành một vùng đại lục chứa đựng hắn, mang theo hắn sắp sửa lao xuống dòng sông Hỗn Độn!
Vô Nhai lão nhân sa sầm mặt mày, như lâm đại địch, cây thế giới phía sau lưng đột nhiên bừng sáng.
Khoảnh khắc người khổng lồ Thái Dịch bước chân xuống dòng sông Hỗn Độn, hắn sớm đã cảm ứng được.
Bởi vì sau khi người khổng lồ Thái Dịch bổ đôi dòng sông thứ nhất, phía trước lại xuất hiện một dòng sông khác cũng là do hắn đang ngăn cản.
Người có thể khiến hắn cảm nhận được nguy hiểm trên thế gian này không hề nhiều, Nhị công tử Vô Cực là một trong số đó, Thái Dịch cũng là một trong số đó!
Còn về các công tử khác của Di La Cung và những kẻ khinh đạo khác của Thiên Đô, hắn căn bản chẳng thèm để tâm!
Hành động của người khổng lồ Thái Dịch có thể nói là vô cùng ngạo mạn, khoa trương, thời điểm bước vào dòng sông Hỗn Độn, đạo quang phát ra từ Đại La Thiên của hắn đã chiếu từ trên cao xuống, rọi lên trên người của Vô Nhai lão nhân.
Đây cũng chính là lý do vì sao Vô Nhai lão nhân không thể không cưỡng chế đánh gãy hoa sen Quy Khư, giải quyết Tần Mục trước.
Đột nhiên, dòng sông Hỗn Độn dao động kịch liệt.
Vô Nhai lão nhân đứng dưới gốc cây thế giới ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy dòng sông Hỗn Độn đột nhiên nứt ra, một nhát rìu bổ đôi hỗn độn mênh mông, hai bên chính là đại kiếp hủy diệt hỗn độn bị nhát rìu đó tách ra.
Nhát rìu kia vô cùng sắc bén, vô cùng khủng bố, thần thông chẳng những có thể xuyên qua đại kiếp hủy diệt, mà còn nhanh chóng lao về phía gốc cây thế giới, chém về phía đầu của Vô Nhai lão nhân!
Bên trong đại kiếp hủy diệt, nguyên khí Hỗn Độn tuôn trào dữ dội, lờ mờ còn có thể thấy được phía sau nguyên khí Hỗn Độn trải rộng là một bóng người khổng lồ hiên ngang đang bước qua dòng sông, đi về phía bên này.
Nguyên khí dưới sông trào lên cơ thể vững như bàn thạch của hắn, nhưng chẳng hề gây ra bất kỳ khó khăn nào cho hắn, dường như đại kiếp hủy diệt cũng không thể khiến hắn bị thương chút nào.
Cùng lúc đó, Đại La Thiên của Thái Dịch cũng xuất hiện trên đỉnh đầu của Vô Nhai lão nhân, trên đạo thụ xuất hiện một đạo quả, đại đạo ẩn chứa bên trong đạo quả lập tức bùng nổ!
Thái Dịch của bây giờ đang tái hiện lại dáng vẻ hào hùng khí phách khi vượt qua mười sáu trận đại kiếp hủy diệt, tiến thẳng đến Di La Cung của kỷ nguyên thứ nhất, đại chiến một trận với chủ nhân Di La Cung!
Chủ nhân Di La Cung có thể đánh bại Thái Dịch, ném hắn xuống đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ tư, thế nhưng Vô Nhai lão nhân lại không phải là chủ nhân Di La Cung.
Cho dù hắn hiểu biết nhiều thứ hơn chủ nhân Di La Cung, cho dù hắn được trời đất ưu ái, là người dùng cây thế giới thành đạo, thế nhưng đạo pháp của hắn lại không phải do hắn tu luyện.
Chương 2619: Đền bù của chủ nhân Di La Cung (2)
Đền bù của chủ nhân Di La Cung (2)
Chính cái gọi là biết là vậy nhưng lại không hiểu sao nó lại vậy chính là trạng thái hiện giờ của Vô Nhai lão nhân!
Đối mặt với nhát rìu kia của Thái Dịch, Vô Nhai lão nhân tóc trắng tung bay cũng dùng hết sức lực của mình!
Ầm ầm!
Trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu, vô số sợi rễ cây vừa đen vừa to hệt như những con rồng đen kịt như đang dời sông lấp bể trong đại kiếp, lao về phía chân thân của Thái Dịch!
Cảnh tượng đó hệt như ngàn vạn con rồng đang lao vun vút trong hỗn độn!
Cây thế giới là vật chất bất dịch trời sinh, rễ cây của hắn có thể xuất hiện ở bất cứ thời đại nào, bất cứ đại kiếp hủy diệt nào, thậm chí nó còn kiên cố hơn cả Di La Cung, không gì có thể phá vỡ.
Rễ cây của hắn nhanh chóng leo lên chân của Thái Dịch, quấn dọc theo chân Thái Dịch, muốn kéo Thái Dịch vào trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu.
Cùng lúc đó, phía sau lưng hắn, bản thể của cây thế giới phát ra đạo quang chói lòa, sau đó ngưng tụ tạo thành hình thái của từng đạo quả, ba vạn sáu ngàn đạo quả cùng nhau phát ra các loại hào quang khác nhau!
Đó không phải là đạo quả thật sự, mà chỉ là ảo ảnh đạo quả của tất cả những người tu luyện đạo thụ thành đạo trong suốt mười sáu kỷ nguyên vũ trụ đến nay.
Dù vậy, thứ sức mạnh này vẫn có thể nói là tuyệt thế!
Dưới sự chiếu rọi của những đạo quả kia, cành lá của cây thế giới hệt như đại đạo đang di chuyển uốn lượn, giúp cho cả cây thế giới trở thành một chỉnh thể hợp nhất của tất cả đại đạo từ kỷ nguyên thứ nhất đến kỷ nguyên thứ mười sáu!
Đòn đánh này, hắn nhất định phải đỡ.
Không những phải đỡ, mà hắn còn phải khiến Thái Dịch bị trọng thương, thậm chí giết chết Thái Dịch!
Mức độ nguy hiểm của Thái Dịch còn trên cả Tần Mục.
Trong vũ trụ quá khứ, Tần Mục chỉ là một Thất công tử thích khuấy tung vũng nước đục ở khắp nơi, thế nhưng Thái Dịch lại là kẻ khinh đạo vô cùng mạnh mẽ!
Khinh nhờn đại đạo!
Cây rìu và cây thế giới va chạm với nhau, cùng lúc đó, Tam công tử Tứ công tử và các điện chủ cùng đám người thành đạo của Di La Cung đều đồng loạt thôi thúc thần thông đạo pháp đến cực hạn!
Đây là một cơ hội trời cho, giúp bọn họ có thể giải quyết hai đối thủ của Di La Cung cùng một lúc.
Nếu như bỏ lỡ, thiên lý bất dung!
Thành Ngọc Kinh Tổ Đình, trên không trung của đại kiếp hủy diệt kỷ nguyên thứ nhất, bảy cung điện của Di La Cung đang bay lơ lửng.
Bên trong Thái Thượng Điện, lúc này Đại công tử Thái Thượng cũng mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía trận chiến trong kỷ nguyên thứ mười bảy.
Giờ phút này, Thái Thượng Điện không còn nguy nga tráng lệ như xưa nữa, mà chỉ còn là một gian nhà tranh.
Cánh cửa của gian nhà tranh chợt mở ra, Thái Thượng ngồi trong nhà đưa mắt quan sát cảnh tượng này từ xa, sau đó không khỏi lắc đầu, thấp giọng nói:
– Lăng Tiêu, Tử Tiêu, các ngươi vẫn đánh giá thấp hai người này rồi.
Ánh mắt của hắn dừng lại trên cánh cửa đóng chặt của Di La Cung, bên trong cánh cửa ấy chính là sư phụ của hắn – chủ nhân Di La Cung đã sụp đổ đạo tâm, nhục thân đã chết.
– Sư phụ đánh Thiên Đô xuống kỷ nguyên thứ tư là có thâm ý sâu sắc của hắn.
Thiên Đô quật khởi ở kỷ nguyên thứ tư, mà sư phụ lại tiêu diệt hắn ở kỷ nguyên thứ bảy rồi đưa hắn quay về kỷ nguyên thứ tư, chắc hẳn là vì để đền bù lỗi lầm của bản thân.
Đại công tử Thái Thượng thấp giọng nói:
– Mà nay, ta đã hiểu được dụng tâm lương khổ của sư phụ.
Thế nhưng các ngươi vẫn chấp mê bất ngộ…
Hắn không hề rời khỏi Thái Thượng Điện để tới ngăn cản Tam công tử và Tứ công tử, bởi lẽ hắn vốn là kẻ không màng danh lợi.
Chủ nhân Di La Cung sụp đổ đạo tâm, Nhị công tử Vô Cực bị trấn áp, nếu như hắn đến chủ trì Di La Cung, vậy thì Tam công tử và Tứ công tử hoàn toàn không thắng nổi hắn.
Thế nhưng hắn không quan tâm.
Lúc này, ánh mắt của hắn dừng lại trên Hỗn Độn Điện cách đó không xa.
Hỗn Độn Điện là thành tựu đại đạo của Thất công tử Tần Mục.
Giờ phút này, cánh cửa của Hỗn Độn Điện cũng chợt mở ra, bên trong là hỗn độn mênh mông bao la.
Thất công tử Tần Mục đẩy cửa điện, đang duỗi cái lưng mỏi, trông vô cùng tự tại.
Ánh mắt hai người bắt gặp nhau, Thất công tử Tần Mục mỉm cười với hắn một cái, gật đầu tỏ ý chào hỏi.
Sầm!
Đại công tử Thái Thượng đóng cửa điện lại, không thèm quan tâm đến hắn.
– Ghét bỏ ta…
Thất công tử Tần Mục hứng thú quan sát trận chiến xảy ra ở kỷ nguyên thứ mười bảy.
Đột nhiên, hắn rời mắt, nhìn thấy một vùng vật chất bất dịch trong dòng sông Hỗn Độn, thế là không khỏi giật nảy mình.
– Lăng…
Hắn quay người, đi vào trong Hỗn Độn Điện, đóng cửa điện lại.
Khoảnh khắc cánh cửa Hỗn Độn Điện đóng lại, bên trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ năm, một đạo quả bay lên từ vật chất bất dịch, phát ra hào quang rực rỡ, xuyên qua hỗn độn trùng trùng điệp điệp trên mặt sông, nhanh chóng bay về phía kỷ nguyên thứ mười bảy.
Cùng lúc đó, một đạo quả khác cũng chui lên khỏi mặt nước trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ sáu, bay theo đạo quả trước đó, mà đạo quả này cũng được giấu trong vật chất bất dịch.
Chương 2620: Tam bại câu thương
Tam bại câu thương
Kỷ nguyên thứ tám, kỷ nguyên thứ chín, kỷ nguyên thứ mười… mãi cho đến kỷ nguyên thứ mười sáu, tất cả đạo quả đều bay lên khỏi vật chất bất dịch trong đại kiếp, chỉ có duy nhất kỷ nguyên thứ bảy không hề xuất hiện dị tượng này!
Đến đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu đã tổng cộng có mười một đạo quả bay vun vút tới, xuất hiện phía sau Thái Dịch.
Mà phía trên cây thế giới của kỷ nguyên thứ mười bảy, bên trong Đại La Thiên của Thái Dịch, đạo quả của Thái Dịch phát ra ánh hào quang chói mắt, hòa lẫn với đạo quang phát ra từ mười một đạo quả kia!
Chủ nhân Di La Cung đang đền bù lỗi lầm của bản thân ngay tại đây!
Hắn cho Thái Dịch, cũng tức là cho Thiên Đô, một cơ hội để làm lại!
Nói thì chậm mà đến thì nhanh, khi mười một đạo quả kia của Thái Dịch bay lên thì cũng là lúc Vô Nhai lão nhân dùng hết tất cả thực lực của bản thân, đối đầu trực diện với Thái Dịch, đồng thời cũng là lúc Tam công tử Tứ công tử và đám người thành đạo cùng điện chủ của Di La Cung chuẩn bị ám toán Thái Dịch và Vô Nhai lão nhân.
Lúc này đây, thế lực ba phe cùng thi triển toàn bộ sức mạnh mà mình có!
Đầu tiên, cây rìu của Thái Dịch va chạm trực diện với Vô Nhai lão nhân.
Cây rìu thế như chẻ tre chém vào cổ của Vô Nhai lão nhân, đồng thời cũng chặt vào cây thế giới.
– Thái Dịch, năm đó ngươi nhân lúc ta vừa vượt qua kiếp sinh còn suy yếu nên mới có thể chặt đổ được ta, thế nhưng xưa không giống nay!
Đại đạo xung quanh Vô Nhai lão nhân tuôn chảy, ba vạn sáu ngàn đạo quả xoay tròn trên cây thế giới, đạo quang ngưng tụ lại, hóa thành một cây trượng gỗ.
Cây trượng gỗ đó chắn trước cổ hắn, va chạm với cây rìu của Thái Dịch, song cơ thể của Vô Nhai lão nhân vẫn lập tức bị làn sóng sức mạnh khổng lồ đẩy bay ngược lại mấy vạn dặm!
Phía sau lưng Vô Nhai lão nhân, cây thế giới cũng bị sức mạnh khổng lồ đẩy bay ngược về phía sau cùng với hắn!
Thứ bị đẩy đi không chỉ có cây thế giới và Vô Nhai lão nhân, mà là cả Tổ Đình.
Dưới sự va chạm của hai cường giả này, Tổ Đình bị đẩy đi hàng vạn dặm!
Có điều, mặc dù khoảng cách bị đẩy đi trông khá xa, thế nhưng đối với thế giới khổng lồ như Tổ Đình mà nói, khoảng cách ấy chỉ tương đương với việc dịch chuyển vài li mà thôi.
Tuy rằng thực lực của Thái Dịch và Vô Nhai lão nhân vô cùng mạnh, thế nhưng trong vũ trụ, bọn họ như mới chỉ khiến Tổ Đình rung chuyển.
Dù vậy, hậu quả mà việc này đem lại cũng vô cùng đáng sợ.
Tổ Đình là trung tâm của vũ trụ, là vùng đất khởi nguồn đầu tiên, mà thế giới này vẫn đang không ngừng phát triển và mở rộng.
Tổ Đình di chuyển hàng vạn dặm khiến cho biển tinh không như bị khuấy động, cuộn trào sóng dữ, nhanh chóng lan truyền đến chư thiên vạn giới, phạm vi ảnh hưởng càng ngày càng lớn!
Đợi đến mấy chục năm sau, dư âm thời không xuất hiện giữa trận giao phong của hai cường giả này sẽ truyền đến tứ cực thiên, có thể nói là một làn sóng cuốn lấy toàn bộ vũ trụ này.
Đương nhiên, dư âm dao động ở mức độ này không ảnh hưởng đến vũ trụ là bao, thậm chí có lẽ người bình thường cũng chỉ choáng váng cùng một lúc, ngoài ra sẽ không xảy ra chuyện gì khác.
Thứ bị ảnh hưởng duy nhất chính là Tần Mục ngã trên phiến lá của Vô Nhai lão nhân, sắp sửa rơi xuống dòng sông Hỗn Độn.
Thời điểm Thái Dịch lao tới, hắn đang nhảy ra khỏi vùng đại lục do lá cây hóa thành, thử tìm cách thoát thân.
Đáng lẽ hắn có thể an toàn nhảy xuống gốc cây thế giới, thế nhưng đòn công kích của hai cường giả này lại khiến Tổ Đình dịch chuyển hàng vạn dặm, khiến nơi đặt chân của hắn lập tức biến thành dòng sông Hỗn Độn.
Tần Mục hoang mang, may mà đúng lúc này cây rìu của Thái Dịch bị Vô Nhai lão nhân đẩy ra, vừa khéo hạ xuống chân của hắn.
Thái Dịch nhấc rìu lên, Tần Mục cũng bị nhấc lên cao.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Đại La Thiên của Thái Dịch cách hắn ngày một gần.
– Quả nhiên Thái Dịch vẫn quan tâm đến ta.
Tần Mục thả lỏng, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
Bên trong Đại La Thiên của Thái Dịch, cành cây của đạo thụ Thái Dịch nhanh chóng vương xuống, hơn nữa càng ngày càng dài, hiển nhiên là đang chuẩn bị cứu hắn đến Đại La Thiên, giúp hắn thoát khỏi nguy hiểm trước mắt.
Đúng lúc này, Vô Nhai lão nhân vung trượng gỗ lên, đánh bay cây rìu Thái Dịch, mà rễ cây dưới chân hắn cũng chợt trở nên vô cùng khổng lồ.
Vô số sợi rễ dưới thân hắn hệt như những con mãng xà đen kịt uốn lượn, nâng cơ thể hắn lên cao!
Một phần rễ của Vô Nhai lão nhân cắm vào trong Tổ Đình, một phần rễ lại nâng cơ thể hắn lên lên, giúp hắn vung trượng gỗ đánh về phía Thái Dịch trong dòng sông Hỗn Độn!
Hắn muốn báo thù bị chặt cây, đồng thời cũng muốn giết chết kẻ khinh đạo là Thái Dịch này!
Tần Mục vừa bắt được một cành cây vương xuống của đạo thụ Thái Dịch thì đột nhiên một chiếc rễ của cây thế giới lại cuốn tới, khóa chặt lấy chân hắn, kéo hắn về phía dòng sông Hỗn Độn.
– Xong đời rồi!
Tần Mục vươn tay thử bắt lấy cành cây của đạo thụ Thái Dịch, thế nhưng ngay sau đó hắn đã nhanh chóng bị kéo đi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










