- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 522 : Nhát kiếm mở ra con đường sinh tử (c2606-c2610)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 522 : Nhát kiếm mở ra con đường sinh tử (c2606-c2610)
❮ sautiếp ❯Chương 2606: Nhát kiếm mở ra con đường sinh tử
Nhát kiếm mở ra con đường sinh tử
Cuối cùng Tần Mục cũng bình tĩnh lại, cúi người xuống rồi hỏi:
– Xin hỏi đạo huynh xưng hô thế nào?
Lão giả tóc trắng kia thản nhiên nói:
– Tên họ là do người khác đặt, ta vốn đang yên đang lành chỉ là một cái cây, làm gì có tên họ? Có điều chủ nhân Di La Cung gọi ta là Vô Nhai lão nhân.
Tần Mục im lặng gật đầu, sau đó đột nhiên nói:
– Sinh cũng vô tận, đạo cũng vô tận, quả thật đạo huynh rất hợp với cái tên Vô Nhai lão nhân.
Chẳng qua ta thấy đạo huynh không hề giống một người thuận theo tự nhiên.
Đạo huynh thả nhiều cường giả tiền sử ra như vậy, e rằng sẽ nguy hại đến kỷ nguyên thứ mười bảy, khiến kỷ nguyên thứ mười bảy nhanh chóng diệt vong.
Dù gì đạo huynh cũng đã hồi sinh, vậy thì sao không để kỷ nguyên thứ mười bảy kéo dài lâu hơn một chút?
Vô Nhai lão nhân liếc hắn một cái, nói:
– Kỷ nguyên thứ mười bảy có thành tựu hay không nào có liên quan gì đến ta?
Tần Mục hơi sửng sốt, nói:
– Nếu như kỷ nguyên thứ mười bảy kéo dài, đại kiếp hủy diệt sẽ tới trễ hơn, thậm chí nói không chừng sinh linh của kỷ nguyên thứ mười bảy có thể giải quyết được vấn đề đại kiếp hủy diệt…
– Thế thì có liên quan gì đến ta?
Vô Nhai lão nhân cười ha hả, nói:
– Ta lấy năng lượng từ hỗn độn, thời điểm đại kiếp hủy diệt ập đến chính là lúc ta phát triển.
Ta chẳng những không muốn kỷ nguyên thứ mười bảy kéo dài, thậm chí còn hy vọng nó nhanh chóng kết thúc.
Lão Thất Di La Cung, ngươi tìm nhầm người rồi.
Tần Mục co giật khóe mắt, sau đó đột nhiên mỉm cười rồi nói:
– Đạo bất đồng bất tương vi mưu, xem ra ta tới nhầm chỗ rồi.
Cáo từ.
– Đừng vội đi.
Vô Nhai lão nhân phất tay áo, cành lá của cây thế giới tung bay.
Hắn cười nói:
– Ngươi và ta khó khăn lắm mới trùng phùng, chưa ôn lại chuyện cũ thì sao có thể rời đi?
Tần Mục cười ha hả, nói:
– Đối với đạo huynh mà nói thì là ôn lại chuyện cũ, thế nhưng đối với ta mà nói thì lại không.
Ta còn có việc quan trọng cần giải quyết, không dám làm phiền đạo huynh nữa.
Cáo từ.
Tần Mục quay người rời đi.
Đột nhiên, phía sau lưng hắn vang lên giọng nói thản nhiên của Vô Nhai lão nhân:
– Lão Thất Di La Cung, rốt cuộc là ai đưa ngươi quay về vũ trụ quá khứ, khiến ngươi và ta gặp được nhau? Trước đây ta đã từng hỏi ngươi vấn đề này, thế nhưng ngươi lại không đáp.
Hiện tại ta đã hiểu rồi.
Phía trước Tần Mục, sắc trời đột nhiên tối sầm lại, cảnh tượng tận thế hỗn độn bao phủ phạm vi bên ngoài cây thế giới.
Tần Mục dừng bước.
Tiếng cười của Vô Nhai lão nhân lại vang lên từ phía sau lưng hắn:
– Hóa ra là ta, là ta đã đưa ngươi quay về quá khứ.
Chẳng trách ngươi lại không nói với ta.
Tần Mục nở nụ cười, cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Đại đạo Thái Dịch trong lòng bàn tay hắn rục rịch, chậm rãi hóa thành cây rìu Thái Dịch.
Tần Mục mỉm cười rồi nói:
– Đạo huynh, vì sao Thái Dịch lại muốn chặt ngươi?
– Chuyện này nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ.
Vô Nhai lão nhân vuốt chòm râu trắng muốt, cười nói:
– Ta bảo chủ nhân Di La Cung giết chết hắn, cho nên đương nhiên hắn muốn báo thù.
Sao nào, ngươi cũng muốn chặt ta ư?
Bảo quang trong tay Tần Mục lóe lên, cây rìu Thái Dịch chậm rãi thành hình.
Lần này, hắn cảm nhận được nguy hiểm, hơn nữa còn là nguy hiểm trước nay chưa từng có!
Thậm chí còn nguy hiểm hơn cả lần hắn đối mặt tới Tam công tử và Tứ công tử của Di La Cung!
Thực lực của Vô Nhai lão nhân cao thâm khó dò!
Hắn cũng có liên quan đến mối ân oán giữa Di La Cung và thành Thiên Đô, hay nói cách khác hắn là một mắt xích quan trọng trong đó!
Trong khu vực phế thải của Chung Cực Hư Không, Tần Mục đã từng nhìn thấy vùng đất Thiên Đô khai thiên.
Ở nơi đó, hắn nhìn thấy trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ sáu, chủ nhân Thiên Đô thống lĩnh rất nhiều người thành đạo của thành Thiên Đô mở ra Hỗn Độn Hồng Mông, diễn hóa ra vũ trụ hồng hoang.
Khi đó, chủ nhân Di La Cung vẫn chưa hề can thiệp vào, chỉ lẳng lặng quan sát tất cả.
Thế nhưng sau đó, chủ nhân Di La Cung lại giết chết chủ nhân Thiên Đô, hơn nữa còn nói:
– Các ngươi làm như vậy là không đúng.
Từ ý tứ của Vô Nhai lão nhân, xem ra thực hư bên trong chuyện chủ nhân Di La Cung giết chết chủ nhân Thiên Đô không hề đơn giản.
Kể từ đó, trận chiến giữa thành Thiên Đô và Di La Cung kéo dài không dứt, đến bây giờ vẫn chưa có dấu hiện dừng lại.
Tần Mục cúi đầu nhìn bảo quang trong tay mình, cười mà như không cười nói:
– Chủ nhân Di La Cung là sư phụ của tất cả những người tu luyện.
Có thể nói, từ kỷ nguyên thứ nhất cho đến kỷ nguyên thứ mười bảy, nguồn gốc của tất cả thần thông đạo pháp đều có liên quan mật thiết đến hắn.
Sao hắn có thể nghe lời ngươi, đi giết Thiên Đô được?
Vô Nhai lão nhân bước về phía hắn, Tần Mục lạnh toát sống lưng.
Chương 2607: Nhát kiếm mở ra con đường sinh tử (2)
Nhát kiếm mở ra con đường sinh tử (2)
Tần Mục quay lưng về phía Vô Nhai lão nhân, mà lúc Vô Nhai lão nhân đi về phía hắn, hắn sinh ra cảm giác như thể một cây đại thụ sừng sững chống đỡ cả bầu trời Thiên Đình đang đè nặng lên người hắn, dường như cả vũ trụ càn khôn đều biến thành áp lực tranh đấu với cây thế giới, khiến hắn muốn nhanh chóng thoát khỏi cảm giác bức bách này.
Mà nếu muốn thoát khỏi cảm giác này, hắn buộc phải tiến về phía trước, thế nhưng phía trước lại chính là cảnh tượng đại kiếp hủy diệt bên ngoài cây thế giới!
Bước chân vào trong đó là sẽ bước vào tiền sử!
Hắn từng bước nhầm vào đó một lần, cho nên mới dẫn đến việc khiến Thái Tổ xuất thế trước thời hạn, kết thành ân oán với Thần Nữ Thái Tố.
Tần Mục của bây giờ bước vào đại kiếp hủy diệt tiền sử sẽ không gặp phải bất kỳ nguy hiểm gì.
Đại kiếp hủy diệt không giết được hắn, thế nhưng sau khi bước vào, hắn muốn quay trở về lại cực kỳ khó!
Trong lần bước nhầm vào tiền sử kia, hắn liên thủ với Thái Tố lẻn qua rễ cây thế giới để trở về, mà lần này chắc chắn Vô Nhai lão nhân sẽ không cho hắn cơ hội ấy.
Hắn nhắm mắt lại, bảo quang trong tay chậm rãi mờ dần, chuyển hóa thành thủ thức Thiên Đô Khai Thiên Thiên, chuẩn bị sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào!
Thiên Đô Khai Thiên Thiên là một kiếm mở ra Hỗn Độn Hồng Mông, cũng là Đạo Cảnh tầng cao nhất do Tần Mục tham ngộ ra.
Hồng Mông Nhất Chỉ, Thái Dịch Phạt Thụ hay nút thắt dây đỏ đều là thần thông đạo pháp mà hắn học được, không thể đưa vào Đạo Cảnh.
Lĩnh ngộ của hắn với Thiên Đô Khai Thiên Thiên còn sâu hơn những thần thông khác.
Nhát kiếm này của hắn chuẩn bị vung ra, thế nhưng mục tiêu không phải là Vô Nhai lão nhân, mà là đại kiếp hủy diệt bên ngoài cây thế giới.
Tần Mục chỉ có một cách để không rơi vào đại kiếp hủy diệt, đó là buộc phải rời khỏi phạm vi bao phủ của cây thế giới, khoảnh khắc trước khi đặt chân vào đại kiếp hủy diệt thì lập tức bổ đôi đại kiếp hủy diệt thành một đường!
Hắn không cần phải bổ đôi đại kiếp hủy diệt một cách hoàn chỉnh, chỉ cần tách ra một con đường, sau đó rời đi theo con đường đó là được!
Chỉ cần không rơi vào đại kiếp, vậy thì hắn sẽ không quay trở về quá khứ!
Đây là chiến lược tốt nhất mà hắn có thể nghĩ ra để đối phó với tình hình hiện tại!
Thế nhưng cách làm này lại khiến phần lưng của hắn hoàn toàn bại lộ trước mắt Vô Nhai lão nhân, cho dù thân thể hắn có hoàn mỹ hơn đi chăng nữa, cho dù không có khuyết điểm đi chăng nữa thì với thực lực của Vô Nhai lão nhân, khiến hắn trọng thương không phải là một việc khó.
Thế nhưng Tần Mục không thể không làm vậy.
– Vì sao sư phụ của ngươi lại nghe ta, không thể không giết chết Thiên Đô sao?
Vô Nhai lão nhân chậm rãi bước tới, thản nhiên nói:
– Hắn lo lắng quan tâm đến chúng sinh khắp thiên hạ, là một người có lòng nhiệt tình không tài nào tưởng tượng được, đồng thời cũng đơn thuần tới mức không thể tin nổi.
Chỉ có lòng nhiệt tình, đạo tâm thuần túy như thế mới có thể đạt được thành tựu cao đến vậy.
Ta không thể mê hoặc hắn, cũng không thể làm ra việc hắn muốn, ta chỉ có thể giúp hắn khẳng định một trong những phán đoán của mình.
Áp lực của Tần Mục càng ngày càng nặng, giọng nói cũng trở nên khản đặc hơn.
Hắn nói:
– Sư phụ có phán đoán gì?
Chủ nhân Di La Cung trong miệng Vô Nhai lão nhân khiến hắn liên tưởng đến Lam Ngự Điền – cũng là một người có lòng nhiệt huyết, đạo tâm đơn thuần và thiện lương hệt như vậy.
Chắc hẳn chủ nhân Di La Cung và Lam Ngự Điền là cùng một loại người, bởi vậy mới khiến cho biết bao thiên tài trong thiên hạ trung thành với mình đến thế.
– Thiên Đô khai thiên tích địa, diễn hóa vũ trụ mới, mà thật ra đại đạo Tiên Thiên của vũ trụ kỷ nguyên thứ bảy là do người thành đạo của thành Thiên Đô quyết định.
Những người thành đạo kia của thành Thiên Đô, đại đạo của bọn họ đã trở thành đại đạo Tiên Thiên của vũ trụ kỷ nguyên thứ bảy.
Vô Nhai lão nhân tiếp tục bước đến, nhớ lại chuyện xưa, nói:
– Điều này hạn chế sự phát triển của thần thông đạo pháp, hơn nữa cũng kéo theo rất nhiều vấn đề khác.
Người thành đạo của Thiên Đô trở thành Cổ Thần, cho nên trên phương diện đại đạo Tiên Thiên của kỷ nguyên thứ mười bảy rất khó xuất hiện người có lĩnh ngộ cao thâm hơn bọn chúng.
Đây chính là một chiếc gông xiềng vô hình.
Ngoài ra, Thiên Đô là người nắm trong tay quyền lực lớn nhất của vũ trụ kỷ nguyên thứ bảy, bắt đầu quyết đoán thay đổi quy tắc của vũ trụ này.
Thành Thiên Đô chính là nơi thử nghiệm của kỷ nguyên thứ bảy, thử nghiệm lý tưởng quan niệm của bọn chúng.
Cơ bắp trên nhục thân Tần Mục co giật.
Hắn bị áp lực của Vô Nhai lão nhân đè ép tới mức không tự chủ được mà tiến về phía trước, cách với đại kiếp hủy diệt bên ngoài cây thế giới ngày một gần hơn.
Tần Mục khàn giọng nói:
– Thay đổi quy tắc là tốt, thế nhưng chắc chắn sẽ có thất bại, đúng không?
Chỉ cần bước về phía trước thêm một bước nữa, hắn sẽ không thể không thi triển Thiên Đô Khai Thiên Thiên, tiến vào đại kiếp hủy diệt, thử mở ra một con đường!
Chương 2608: Nhát kiếm mở ra con đường sinh tử (3)
Nhát kiếm mở ra con đường sinh tử (3)
Mà cách làm này có thành công hay không vẫn còn là một ẩn số!
Đột nhiên, Vô Nhai lão nhân dừng bước, khiến hắn vô cùng khó chịu.
– Ngươi nói rất đúng.
Người thành đạo của thành Thiên Đô tạo ra rất nhiều đổi mới, thế nhưng thất bại cũng nhiều.
Bọn họ dùng kỷ nguyên thứ bảy làm nơi thử nghiệm, gây ra rất nhiều xáo trộn, sinh linh đồ thán, xuất hiện mâu thuẫn xung đột với quan niệm của Di La Cung.
Vô Nhai lão nhân vẫn duy trì áp lực lớn này, nhưng lại không hề tăng thêm áp lực khiến Tần Mục không thể không thi triển một đòn không màng sống chết.
Hắn không nhanh không chậm nói:
– Xung đột quan niệm còn đáng sợ hơn cả thiện ác thị phi.
Thiện ác thị phi có sai có đúng, sửa sai là được, thế nhưng xung đột quan niệm thì lại khác.
Quan niệm xung đột với nhau cần phải phân ra sống và chết.
Ta chỉ nói với chủ nhân Di La Cung, Thiên Đô là một đám người khinh đạo, quan niệm của bọn họ sai rồi, không thể nào uốn nắn lại được.
Khóe mắt Tần Mục co giật.
Hắn định mở to mắt, nhưng cuối cùng lại không hề mở ra, chỉ tiếp tục tích lũy sức mạnh.
Thời điểm ba con mắt của hắn mở ra chính là lúc sức mạnh tích lũy bấy lâu của hắn bùng nổ, thế nhưng Vô Nhai lão nhân căn bản không cho hắn cơ hội này.
– Ta vốn là một kẻ ích kỷ.
Vô Nhai lão nhân cười nói:
– Đám người Thiên Đô kia quá liều lĩnh, ai nấy đều là kẻ coi trời bằng vung, ý tưởng lại nhiều.
Bọn họ khiến kỷ nguyên thứ bảy chướng khí mù mịt, thậm chí còn nghiên cứu bí mật của ta, bắt đầu không tiếp tục tu luyện con đường đạo thụ nữa.
Hắn thở dài một tiếng, nói:
– Thậm chí bọn họ còn muốn khống chế cây thế giới, khống chế ta, điều này khiến ta không vui.
Đạo Cảnh thành đạo của Di La Cung tu luyện đạo thụ, mô phỏng ta, cũng là giúp ta đạt được thành tựu.
Mà ta cũng bảo vệ đám người thành đạo bọn họ, giúp bọn họ có thể vượt qua đại kiếp hủy diệt, tiếp tục sống sót, như vậy chẳng phải rất tốt hay sao? Vì cớ gì phải thay đổi?
Hắn lắc đầu:
– Thiên Đô đành phải chết.
Tần Mục bật cười, cơ bắp trên vai phải nhô cao, trở nên to lớn cuồn cuộn hơn gấp mấy lần:
– Đạo huynh, lòng ích kỷ của ngươi đáng sợ hơn bất cứ ai.
Tam công tử của Di La Cung gieo rắc cạm bẫy Ngọc Kinh và Lăng Tiêu cho người tu luyện của kỷ nguyên thứ mười bảy, mà ngươi lại gieo rắc cạm bẫy đạo thụ cho bọn họ.
Bản lĩnh này, quả thật khiến ta phải khâm phục.
Vô Nhai lão nhân thở dài:
– Đối với ngươi mà nói, một năm chính là một năm, nhưng đối với ta mà nói, một kỷ nguyên vũ trụ mới là một năm.
Lúc đó, ta mới bảy tuổi, có chút suy nghĩ cho mình cũng là điều bình thường.
Lão Thất Di La Cung, ngươi đang đợi mặt trời mọc sao?
Hắn cười nói:
– Đợi đến khi mặt trời mọc, đại kiếp hủy diệt bên ngoài cây thế giới sẽ biết mất, người có thể thoát thân ư?
Tần Mục im lặng.
– Ngươi không đợi được đâu.
Vô Nhai lão nhân thản nhiên nói:
– Cây thế giới xuyên qua từng vũ trụ, là vật chất vĩnh hằng bất biến trên thế gian này.
Thiên Đô có một kẻ khinh đạo, thần thông của nàng chính là bất dịch, rất thần kỳ, mà ta trời sinh chính là bất dịch.
Ta có thể khiến cây thế giới mãi mãi chìm trong trong bóng tối, bên ngoài mãi mãi là đại kiếp hủy diệt.
Khóe mắt Tần Mục co giật.
– Ta có thể đưa ngươi vào trong đại kiếp hủy diệt của bất cứ vũ trụ nào.
Vô Nhai lão nhân nói:
– Thất công tử Hỗn Độn, ngươi cũng giống như cái tên của ngươi, quá bất hạnh.
Bản thân cây thế giới sinh trưởng nhờ việc cắn nuốt hỗn độn, mỗi lần đại kiếp hủy diệt ập đến chính là cơ hội để ta phát triển.
Ngươi tham ngộ ra con đường thành đạo của bản thân từ hỗn độn, tu thành đạo lý của mình, cho dù ngươi có phát triển bao xa đi chăng nữa thì cũng sẽ bị ta khắc chế, hơn nữa còn bị khắc chế một cách hoàn hảo.
Tần Mục cố gắng giữ nụ cười trên gương mặt, cơ bắp trên vai phải co giật, tìm kiếm cơ hội ra tay.
Hắn nói:
– Ta còn tưởng rằng chúng ta là bằng hữu.
Vô Nhai lão nhân cười nói:
– Chúng ta sẽ là bằng hữu.
Chẳng phải ta đã để ngươi chặt cây non của ta, trồng vào trong Thần Tàng của ngươi rồi hay sao? Lúc quay về quá khứ gặp ta, giữa chúng ta cũng sẽ khách khí như vậy, vẫn tương thân tương ái xưng hô như bằng hữu.
Ngươi còn đưa cho ta một tờ giấy nợ.
Thân thể Tần Mục kéo căng, mỗi một thớ cơ bắp trên người đều đang điên cuồng co giật.
Vô Nhai lão nhân nhấc chân lên.
Thời điểm hắn vừa nhấc chân, áp lực đổ dồn lên người Tần Mục đột nhiên tăng vọt!
Bịch!
Vô Nhai lão nhân bước chân về phía trước, áp lực có một không hai kia khiến Tần Mục không thể không sử dụng tất cả sức mạnh mà mình có để đối chọi lại!
– Ngươi không phải là đối thủ của ta, ta cũng không muốn khiến ngươi bị thương, mà ngươi cũng không chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ta.
Áp lực mà Vô Nhai lão nhân mang lại đạt tới cực hạn, khiến Đại Hắc Sơn dưới chân Tần Mục bắt đầu chấn động, tách rời, từng tảng đá đen khổng lồ lơ lửng bay lên không trung, tan vỡ trong nguyên khí dao động mãnh liệt.
Chương 2609: Huyết chiến với Vô Nhai
Huyết chiến với Vô Nhai
– Ngươi không thể bổ ra một con đường! Ngươi bổ lớp hỗn độn đầu tiên ra thì vẫn sẽ nhìn thấy lớp hỗn độn thứ hai, lớp hỗn độn thứ ba! Trước mặt là mười lăm lớp hỗn độn đang chờ đợi ngươi, khiến ngươi phải kiệt sức!
Cuối cùng sức mạnh ẩn chứa trong cơ bắp toàn thân của Tần Mục cũng đạt đến giới hạn, khiến Tần Mục không thể không tiến về phía trước một bước!
Cùng lúc bước lên, hắn xoay eo, quay người, xuất chiêu!
Bùm!
Thiên Đô Khai Thiên Thiên không hề chém về hướng đại kiếp hủy diệt phía sau lưng hắn, mà là chém về hướng Vô Nhai lão nhân.
Đòn đánh này đã tích lũy rất lâu, dường như ẩn chứa tất cả sức mạnh của hắn!
Cùng lúc đó, khoảng cách giữa đại kiếp hủy diệt và tấm lưng hắn cũng nhanh chóng rút ngắn.
Đột nhiên, không gian nứt ra, một đóa hoa sen Quy Khư xuất hiện.
Rễ sen đâm sâu vào trong nguyên khí Hỗn Độn của đại kiếp hủy diệt, hấp thụ năng lượng từ đại kiếp hủy diệt, tăng cường uy năng cho đòn đánh này của hắn!
Trên thế gian này không chỉ có chiêu thức Thái Dịch Phạt Thụ mới có thể chặt đổ được cây thế giới, thần thông của hắn cũng có thể!
Hắn buộc phải đánh ra đòn này!
Phía sau Tần Mục, hoa sen Quy Khư trở nên vô cùng khổng lồ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, lớn gấp trăm ngàn lần cơ thể của Tần Mục.
Hoa sen coi đại kiếp hủy diệt là biển Hỗn Độn, hấp thụ năng lượng của đại kiếp hủy diệt!
Nguyên khí Hỗn Độn bên trong đại kiếp hủy diệt ngưng tụ thành biển, nằm phía sau Tần Mục, lá sen bay lơ lửng trên mặt biển.
Răng rắc!
Chấn động dữ dội truyền tới, lấy Tần Mục làm trung tâm, không gian vặn vẹo méo mó trông hệt như một Đại Uyên Quy Khư.
Từ ngoài nhìn vào, bên trong Đại Uyên là một vùng bóng tối vô biên.
Thế nhưng dưới con mắt của Tần Mục, không gian đang vỡ vụn, gió nóng thổi qua khiến nơi này trở nên vô cùng sáng sủa.
Hắn đứng trong Đại Uyên, phẫn nộ vung kiếm!
Sức mạnh tuôn ra từ biển Hỗn Độn tràn vào trong cơ thể hắn, chảy dọc toàn thân, sau đó hóa thành uy năng uy lực của Thiên Đô Khai Thiên Thiên!
Dưới chân hắn, nguyên khí hóa thành thực thể, dường như đang mô phỏng lại hình dáng tế đàn Thiên Đô khai thiên.
Tế đàn bay lên, các loại hoa văn tráng lệ chợt bừng sáng, tăng cường uy lực trong đòn đánh này của hắn.
Phía sau lưng hắn, biển Hỗn Độn xuất hiện trong đại kiếp hủy diệt, nguyên khí Hỗn Độn điên cuồng tuôn trào, giúp cho tu vi của hắn không ngừng tăng lên!
Hắn chưa bao giờ bùng nổ ra thức sức mạnh đáng sợ đến như vậy!
Đại Uyên chấn động, uy lực của Thiên Đô Khai Thiên Thiên bộc phát đến đỉnh điểm, hóa thành một tia sáng chói lòa, chém ra khỏi Đại Uyên!
Vô Nhai lão nhân không ngờ được biến cố này, dường như phản ứng của Tần Mục vượt ra khỏi dự liệu của hắn.
Theo như những gì hắn suy đoán, lựa chọn tốt nhất của Tần Mục chính là chủ động ném mình vào đại kiếp hủy diệt dưới áp lực của hắn, dùng Thiên Đô Khai Thiên Thiên mở một con đường, bổ đôi đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu.
Lúc đó, Tần Mục sẽ tiến vào trong đại kiếp của kỷ nguyên thứ mười lăm.
Nếu như Tần Mục vẫn còn dư sức, phá vỡ đại kiếp của kỷ nguyên thứ mười lăm, vậy thì hắn sẽ lại tiếp tục tiến vào đại kiếp của kỷ nguyên thứ mười bốn.
Thực lực của hắn càng mạnh, thời đại mà hắn lưu vong sẽ càng xa.
Nếu như thực lực của Tần Mục đã đạt đến cấp bậc của công tử, vậy thì chắc hẳn hắn sẽ kiệt sức trong đại kiếp của kỷ nguyên thứ nhất, sau đó rơi xuống kỷ nguyên thứ nhất.
Đến lúc đó, Tần Mục sẽ không thể quay về hiện tại.
Nếu như muốn quay về, Tần Mục phải mượn huyết tế của Tam công tử, huyết tế đến kỷ nguyên thứ mười bảy, hoán đổi chất năng.
Mà với tính cách của Tần Mục, hắn tuyệt đối sẽ không làm như vậy.
Tam công tử và Tứ công tử cũng sẽ tuyệt đối không giúp đỡ hắn tiến hành hoán đổi, bởi lẽ làm vậy thì Tần Mục có thể vĩnh viễn ở lại quá khứ.
Thế nhưng Tần Mục lại không chủ động tiến vào đại kiếp, mà là ra tay với hắn!
Nhát kiếm chứa đựng uy lực bàng bạc, thời điểm kiếm quang vung ra từ không gian vỡ vụn méo mó của Đại Uyên Quy Khư, hào quang chói lóa xuyên qua không gian rộng lớn mênh mông không giới hạn dưới gốc cây thế giới, dường như muốn chém đứt cả hắn và cây thế giới!
Mái tóc trắng của Vô Nhai lão nhân tung bay trong kiếm quang.
Kiếm quang còn chưa đến gần, vài sợi tóc của hắn đã đứt đoạn trong không trung!
Tách tách tách!
Những sợi tóc trắng đứt đoạn trong không trung của hắn đột nhiên hóa thành từng vũ trụ nhỏ bé, trong chốc lát đã trải qua biến hóa Ngũ Thái, từng ngôi sao nhanh chóng được sinh ra, sau đó tách xa nhau, hình thành lên từng chư thiên tráng lẽ treo trên nền trời bao trùm tán cây thế giới!
Mà phía sau lưng hắn, bề mặt của cây thế giới cũng nổ tung, thân cây xuất hiện vết kiếm!
Nếu như nhát kiếm này của Tần Mục chém xem qua, vậy thì cây thế giới thật sự có khả năng bị chặt đổ!
– Hỗn Độn, ngươi còn chấp mê bất ngộ!
Vô Nhai lão nhân dùng thân mình đứng chắn giữa đường mà nhát kiếm buộc phải đi qua để chém về phía cây thế giới.
Hắn nhất định phải ngăn cản được nhát kiếm này, bởi lẽ cây thế giới là bản thể của hắn.
Chương 2610: Huyết chiến với Vô Nhai (2)
Huyết chiến với Vô Nhai (2)
Nếu như bị Tần Mục chặt đổi, vậy thì sức mạnh của hắn sẽ lại biến mất, bị chôn vùi trong rễ cây, không biết khi nào mới có thể hồi phục!
Hắn tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra!
Vô Nhai lão nhân bước tới phía trước, đạo vận huyền diệu khó tả bắn ra từ trong người hắn, các loại thần thông đạo pháp không thể tưởng tượng được phát ra từ trong tay hắn, mỗi một loại đều vô cùng thần kỳ, mỗi một loại đều ẩn chứa vẻ ảo diệu chí cao của đại đạo!
Từ xưa tới nay, thiên tài của từng kỷ nguyên vũ trụ đều như sao trên trời.
Cả đời bọn họ dốc lòng tu luyện một loại đại đạo, thế nhưng số người có thể khiến loại đại đạo đó đạt đến ba mươi sáu trọng thiên, lạc ấn hư không, hóa thành đạo thụ kết thành đạo quả lại không hề nhiều.
Cho dù là điện chủ của Di La Cung thì cũng chỉ tu luyện được duy nhất một loại đại đạo đến cực hạn trong một kỷ nguyên vũ trụ, sau đó kết thành đạo quả, thậm chí có người còn chưa thể kết thành đạo quả.
Tuy nhiên, dường như loại hạn chế này không hề tồn tại trên người của Vô Nhai lão nhân.
Chỉ trong phút chốc ngắn ngủi, số lượng đại đạo mà hắn thi triển ra đã đạt đến con số hàng trăm loại, mỗi một loại đại đạo đều đạt đến cực hạn của Đạo Cảnh!
Thần thông mà những loại đại đạo này diễn hóa ra cũng là thần thông do Đạo Cảnh đỉnh điểm tạo thành!
Thậm chí trong tay hắn còn có thể thi triển ra thần thông đại đạo của Di La Cung hay thần thông đại đạo Thiên Đô!
Ngoài ra, hắn còn có thể thi triển được thần thông Hồng Mông một cách vô cùng mượt mà, trông như thể hắn đã làm được đến bước dùng Hồng Mông nhập đạo ba mươi sáu trọng thiên vậy!
Phải biết rằng, cho dù là bảy vị công tử của Di La Cung cũng không thể học hết toàn bộ bản lĩnh của chủ nhân Di La Cung, không một ai có thể làm được đến bước Hồng Mông thành đạo.
Cho dù là Đại công tử Thái Thượng cũng chỉ đạt đến thành tựu Thái Thượng Điện, chứ không phải là Di La Cung.
Thế nhưng Vô Nhai lão nhân lại có thể thi triển ra ảo diệu đỉnh điểm của đại đạo Hồng Mông!
Đây chính là cạm bẫy đạo thụ mà Tần Mục đã nói!
Chỉ cần bước lên con đường Đạo Cảnh thành đạo, bước lên con đường lạc ấn Chung Cực Hư Không thì đều đồng nghĩa với việc sa chân vào cạm bẫy Đạo Cảnh.
Có lẽ cạm bẫy Đạo Cảnh không bá đạo bằng cạm bẫy Ngọc Kinh và Lăng Tiêu, thế nhưng chỉ cần tu luyện Đạo Cảnh thành đạo, vậy thì sẽ tương tương với việc trợ giúp Vô Nhai lão nhân tham ngộ và tu luyện.
Đại đạo mà người thành đạo nắm giữ, Vô Nhai lão nhân cũng có thể nắm giữ, trong đó bao gồm cả Hồng Mông thành đạo của chủ nhân Di La Cung!
Bên trong Đại Uyên, cánh tay của Tần Mục run rẩy dữ dội, từng sợi gân to lớn trên bắp tay hắn đứt đoạn, đâm thủng da thịt, lộ ra bên ngoài.
Những sợi gân đó trông hệt như những con rồng màu đỏ giương nanh múa vuốt, thế nhưng cơ thể của những con rồng này đã gãy.
Làn da của hắn nổ tung, máu thịt nát bấy, cánh tay nhanh chóng hóa thành xương trắng hếu!
Vô Nhai lão nhân thần thông quảng đại, số lượng đạo pháp mà hắn tinh thông thật sự quá nhiều, mỗi một loại đều mạnh mẽ đến vậy, cho dù là Sát Đạo của Thương Quân cũng được thi triển trong tay hắn.
Thiên Đô Khai Thiên Thiên là thần thông mạnh nhất, cũng là thần thông thần kỳ huyền diệu nhất do Tần Mục sáng tạo ra, có thể nói là tất cả những gì mà hắn học được lĩnh hội được đều dung hòa kết hợp, hóa thành đòn đánh Thiên Đô khai thiên tích địa này.
Thế nhưng xét về căn cơ thì hắn thua xa Vô Nhai lão nhân.
Trên phương diện tu vi, mặc dù hắn dựa vào đại kiếp hủy diệt, dùng hoa sen Quy Khư và biển Hỗn Độn để hấp thụ năng lượng, song tu vi của hắn vẫn không thể sánh bằng cây thế giới cắm rễ trong hỗn độn.
Bùm!
Cánh tay phải của Tần Mục nổ tung, tế đàn dưới chân hắn “răng rắc” một tiếng rồi nứt ra.
Thời điểm thần thông của Vô Nhai lão nhân tấn công vào trong Đại Uyên, Tần Mục bèn dùng tay trái thôi thúc đại đạo Thái Dịch.
Lúc tay trái nhấc lên, Thái Dịch Phạt Thụ lập tức được thi triển, nhát rìu bổ thẳng về phía Vô Nhai lão nhân.
Cây rìu Thái Dịch và cánh tay trái của Tần Mục đồng loạt nổ tung, máu me tung tóe.
Khóe miệng Tần Mục trào máu, thế nhưng da thịt dưới nách hắn lại nhúc nhích, mọc ra một cánh tay mới, dùng nút thắt dây đỏ đánh về phía trước.
Năm ngón tay của hắn kêu “răng rắc” rồi vỡ vụn, nổ tung, sau đó lan đến cổ tay, khuỷu tay và bả vai hắn!
Tần Mục vặn eo xoay người, máu thịt trên cổ vặn vẹo, từng cái đầu chui lên, mắt dọc giữa mi tâm mở ra, từng vệt đạo quang Hồng Mông bắn ra khỏi mắt dọc, xuyên qua lối vào của Đại Uyên Quy Khư.
Ở lối vào Đại Uyên, Vô Nhai lão nhân với mái tóc trắng tung bay nhàn nhã bước vào, thi triển các loại thần thông đại đạo ảo diệu không gì sánh được, dễ dàng phá vỡ thần thông của Tần Mục.
Hắn cười ha hả, nói:
– Hỗn Độn, ngươi vẫn chưa hết hy vọng sao? Xem ra trước khi quay trở về quá khứ, ngươi còn phải chịu khổ dài dài.
Răng rắc!
Phần đầu của Tần Mục bị bẻ gãy, mắt dọc nổ tung, mi tâm xuất hiện một lỗ máu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










