1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
  4. Tập 521 : Cường giả tuyệt thế (c2601-c2605)

[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)

Tập 521 : Cường giả tuyệt thế (c2601-c2605)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2601: Cường giả tuyệt thế

Cường giả tuyệt thế

Tần Mục và Nguyệt Thiên Tôn cúi đầu xuống.

Thần thông vô hình này bay qua đầu bọn họ, cho dù đã được quan tài Thái Dịch chắn bớt một phần, thế nhưng cũng vẫn cắt đứt một vài sợi tóc của hai người.

Điện chủ Hoan Hỉ lao tới, bốn phương tám hướng đều là bóng dáng của nàng.

Nữ tử này vô cùng cường đại, vừa có thể ngăn cản Lê Thứ, vừa có thể ra tay với bọn họ.

Nguyệt Thiên Tôn lập tức cầm đàn ngồi xuống, sau đó ngẩng đầu nhìn Tần Mục.

Tần Mục hiểu ý, đứng bên cạnh nàng, điểm một chỉ tới.

Uy năng của Hồng Mông Nhất Chỉ bạo phát tựa như dị tượng Ngũ Thái xuất hiện trong vũ trụ sơ khai, vũ trụ trước ngón tay hắn tản ra hình thái của một chiếc chuông!

Coong…

Hoàng chung đại lữ, chấn động không dứt, lấn át tiếng đàn của Nguyệt Thiên Tôn.

Nguyệt Thiên Tôn nhập cảnh, tiến vào trong Đạo Cảnh của Sát Đạo Khúc.

Thương Quân Sát Đạo Khúc lập tức tuôn ra từ ngón tay nàng, nhất sát nhị sát tam sát, chẳng mấy chốc đã lên đến tam thập thất sát!

Điện chủ Hoan Hỉ còn chưa đến trước mặt hai người thì đạo thương đã đột ngột bùng phát, nửa người dưới máu tuôn ào ạt!

Nàng hét lên một tiếng, lập tức bị Nhất Mẫu Hoàng Điền của Lê Thứ che khuất mặt, bị đè trên tế đàn đã vỡ nát.

Nguyệt Thiên Tôn thở phào nhẹ nhõm, bên tai vẫn vang lên tiếng chuông rung động.

Nàng thầm nhủ:

– Nếu như có thể hợp tấu một khúc với tiếng chuông của hắn, vậy thì cũng đáng giá.

Cùng lúc đó, Hoàng Đường và Yến Tú Các bao vây tấn công Hạo Thiên Đế.

Sợi dây đàn của Tứ công tử chấn động không dứt, ngăn cản thần thông của hai người thành đạo này, khiến đôi tay của bọn họ đầm đìa máu tươi, thế nhưng ai nấy vẫn như điên như dại, tử chiến không chịu lui.

Xoẹt…

Dây đàn đột nhiên cắt ngang qua đầu của Hoàng Đường, xẹt qua đạo thụ của hắn.

Đầu của hắn rơi xuống, đạo thụ đổ rạp.

Tần Mục nhíu mày, hai mắt chợt sáng lên, nhìn thấy một cái rương, bèn nói nhỏ:

– Nguyệt, chúng ta đã tìm được người mà chúng ta cần tìm rồi, mau rút lui!

Nguyệt Thiên Tôn nhìn cái rương kia, ngẫm nghĩ:

– Rốt cuộc mục đích chuyến này của Tần Mục là gì?

Nàng vốn cho rằng mục đích của Tần Mục là thuyết phục ngũ lão Phong Thứ, thế nhưng Tần Mục lại không hề có ý định thuyết phục bọn họ, trái lại còn khăng khăng muốn bọn họ đến từ đâu thì quay về nơi đó.

Sau đó, nàng mục lại cho rằng Tần Mục muốn diệt trừ ngũ lão Phong Thứ, thế nhưng dường như Tần Mục lại không hề có hứng thú với ngũ lão Phong Thứ, không hề ra tay với ngũ lão Phong Thứ, trái lại còn đánh nhau với sợi dây đàn của Tứ công tử.

Bây giờ, Tần Mục nhìn thấy cái rương kia thì nói đã đạt được mục đích, vậy thì rốt cuộc mục đích này là gì?

Nàng không hề biết rằng, mục đích chuyến này của Tần Mục không chỉ có một, mà một trong số đó chính là khuấy đục nước.

Nếu như không có sự xuất hiện của Tần Mục và nàng, nói không chừng Hạo Thiên Đế có thể hàng phục được ngũ lão Phong Thứ, đến lúc đó Diên Khang sẽ gặp nguy hiểm.

Mục đích mà Tần Mục dẫn theo nàng tới đây chính là vì để đảm bảo không có chuyện hai bên liên thủ với nhau.

Dù rằng Tần Mục không hề châm ngòi ly gián hay sử dụng thủ đoạn ngầm nào, thế nhưng việc hắn xuất hiện cũng đã đẩy ngũ lão Phong Thứ vào thế chân vạc, khiến bọn họ đưa ra phán đoán sai lầm.

Cấu trúc tam giác là cấu trúc ổn định nhất, bởi vậy việc duy trì thế chân vạc sẽ khiến cho ngũ lão Phong Thứ không đứng về bất cứ phe nào, tự lập môn hộ, đây cũng chính là động thái tốt nhất để duy trì cấu trúc ổn định này.

Cho nên, Phong Hóa Liên mới hùng hồn tuyên bố ngăn cản Di La Cung giáng xuống, đồng thời cũng không liên thủ với Tần Mục.

Thế nhưng hắn đã phán đoán sai, thế lực của Di La Cung quá lớn, căn bản không thể duy trì nổi thế chân vạc, cho nên Phong Hóa Liên đã chết rồi.

Đây chính là hỗn độn.

Nếu như không có sự hiện diện Tần Mục, trạng thái hỗn loạn tưởng chừng ổn định này sẽ không được hình thành.

Tần Mục là Thất công tử Hỗn Độn, cho nên đương nhiên những nơi mà hắn đi qua đều sẽ là hỗn độn, vô cùng hỗn loạn.

Nguyệt Thiên Tôn gảy dây đàn, tấu lên Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc, khiến thần thông truyền ra từ sợi dây đàn của Tứ công tử lập tức ngừng lại.

Thời điểm thần thông của Tứ công tử ngừng lại, Yến Tú Các lập tức lao về phía Hạo Thiên Đế, điện chủ Hoan Hỉ đang giãy dụa thoát khỏi Nhất Mẫu Hoàng Điền của Lê Thứ thấy vậy cũng nhanh chóng cuốn Hạo Thiên Đế lên, xoay người rời đi.

Hoàng Đường vẫn chưa chết, đòn đánh kia của Tứ công tử chặt đổ đạo thụ của hắn, cắt đứt đầu của hắn, thế nhưng bởi vì Tứ công tử phải ngăn cản việc bọn họ giết chết Hạo Thiên Đế, cho nên hắn mới thoát được một kiếp này.

Công pháp của Hoàng Đường cực kỳ đặc biệt, vừa khéo có thể khắc chế đại đạo Không Gian của điện chủ Hoan Hỉ.

Hắn đánh rớt hai người xuống, cuốn tất cả vào một trận chiến chém giết khác.

Lê Thứ và Thương Nham Thúy lại lao về phía Tần Mục và Nguyệt Thiên Tôn.

Nguyệt Thiên Tôn ngồi im, gảy đàn, Tần Mục đứng bên cạnh nàng, sau đó đi xung quanh nàng, ngăn cản tất cả đòn không kích của Lê Thứ và Thương Nham Thúy.


Chương 2602: Cường giả tuyệt thế (2)

Cường giả tuyệt thế (2)

Tứ lão Phong Thứ đánh đến đỏ cả mắt, không phân đúng sai, không phân trắng đen, chỉ điên cuồng ra tay về phía bọn họ.

Tần Mục nhíu mày, liếc nhìn về phía cái rương kia, trầm giọng nói:

– Nguyệt, được rồi.

Nguyệt Thiên Tôn thu cổ cầm lại.

Một bông hoa đào bỗng dưng nở rộ trên ngón tay nàng, cánh hoa rơi xuống càng lúc càng nhiều, đợi đến khi Lê Thứ và Thương Nham Thúy xua tan hoa đào thì bóng dáng của Tần Mục và Nguyệt Thiên Tôn đã biến mất.

– Tứ lão Phong Thứ đúng là mạnh mẽ dũng cảm.

Nguyệt Thiên Tôn đưa theo Tần Mục rời khỏi Thiên Đình, lúc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tứ lão Phong Thứ đang bao vây điện chủ Hoan Hỉ và Hạo Thiên Đế, hơn nữa còn chiến đấu rất thảm khốc, đánh đến mức Thiên Đình gần như biến thành một vùng phế tích!

– Bản lĩnh của bốn lão giả này hơn người, thế nhưng không phải là đối thủ của sợi đàn kia của Tứ công tử.

Tần Mục nhìn về phía xa, tỏ vẻ lo lắng:

– Điều mà ta lo lắng chính là Tứ công tử đại sát tứ phương sẽ khiến cho Di La Cung giáng xuống nhanh hơn.

Thời điểm Tứ công tử gảy dây đàn lần thứ nhất, quả thật Tần Mục rất kinh ngạc, bởi lẽ dưới đòn đánh ấy, ngay cả người thành đạo cũng hồn phi phách tán.

Đương nhiên đó là do Tứ công tử đã có sự chuẩn bị từ trước, không phải là thủ đoạn bình thường.

Nhưng cho dù là như vậy đi chăng nữa thì tứ lão Phong Thứ vẫn không phải là đối thủ của Tứ công tử, huống chi là bên cạnh còn có thêm một điện chủ Hoan Hỉ?

Đúng lúc này, một loạt âm thanh “lọc cọc lọc cọc” vang lên.

Một cái rương nhanh chóng chạy ra khỏi Thiên Đình, tới gần Tần Mục, thân mật cọ vào bàn chân Tần Mục mấy cái.

Tần Mục mỉm cười, lấy nửa thân dưới của điện chủ Sở Ca ra, cười nói:

– Muốn không?

Cái rương vội vàng nhảy cẫng lên, cố gắng lấy món bảo vật này rồi cất vào trong người, thế nhưng từ đầu đến cuối lúc nào cũng chỉ thiếu một chút.

Tần Mục cười ha hả, đưa mắt nhìn nam tử lạ lẫm đang bước tới.

Nam tử kia râu ria xồm xoàm, trông rất oai phong, vả lại cũng không giống Nhân tộc, trên mặt mọc đầy vảy thằn lằn, trên đỉnh đầu cũng có mấy cái xương thằn lằn dựng đứng lên.

– Tinh Ngạn.

Tần Mục mỉm cười rồi nói.

Nam tử kia đánh giá nửa thân dưới của điện chủ Sở Ca, ánh mắt trông vô cùng khác thường, đồng tử dựng thẳng lên.

Hắn hỏi:

– Thân thể của người thành đạo?

– Điện chủ Sở Ca – một trong bảy mươi hai điện chủ của Di La Cung, có lẽ là điện chủ có thực lực cường đại nhất.

Tần Mục nói:

– Để đối phó hắn, ta cũng đã tốn không ít công sức.

Tinh Ngạn gật đầu:

– Ta muốn nó.

Ngươi cần ta làm việc gì?

Tần Mục đặt quan tài Thái Dịch xuống đất:

– Mở chiếc quan tài này, giúp người bên trong bình an ra ngoài.

Tinh Ngạn bước lên phía trước, kiểm tra một phen, sau đó nói:

– Chiếc quan tài này hoàn mỹ hơn chiếc ta làm cho ngươi nhiều.

Nếu như là trước đây thì ngay cả ta cũng không mở được.

Tần Mục nhíu mày, Tinh Ngạn tiếp tục nói:

– Thế nhưng chiếc quan tài này đã bị dây đàn của Tứ công tử gọt đi một lớp, xuất hiện lỗ hổng, chỉ cần cho ta thời gian nửa năm, ta sẽ mở chiếc quan tài này ra.

Tần Mục nhíu mày:

– Nửa năm quá lâu, ba tháng thế nào?

Tinh Ngạn thản nhiên nói:

– Trong thời gian ba tháng, ta chỉ có thể đảm bảo đưa cho ngươi một kẻ tàn phế.

Tần Mục đau đầu, nghiến răng nói:

– Vậy thì nửa năm! Cho dù có như thế nào đi chăng nữa thì ngươi cũng phải cứu hắn ra ngoài sao cho hoàn chỉnh.

Tần Mục giao nhục thân của điện chủ Sở Ca cho Tinh Ngạn rồi nói:

– Ngươi mang quan tài đi đi, nửa năm sau ta sẽ tới gặp người trong quan tài! Nếu như không gặp được, ngươi cũng biết thủ đoạn của ta rồi!

Tinh Ngạn không thèm quan tâm đến lời uy hiếp của hắn, ánh mắt nhìn Tần Mục cứ là lạ.

Hắn nói:

– Chất lượng của chiếc quan tài thuộc hàng thượng phẩm, cho dù ngươi có tìm kiếm mấy ngàn năm trong Tổ Đình cũng không thể tìm ra thứ nguyên liệu làm được chiếc quan tài tốt như vậy.

Ngươi thật sự nỡ đưa chiếc quan tài này cho ta sao? Chẳng lẽ ngươi không sợ ta chiếm làm của riêng à?

Tần Mục bật cười, nói:

– Đạo hữu, chẳng lẽ ngươi còn có thể độc chiếm chiếc quan tài này, để bản thân mình vào trong đó nằm hay sao?

Tinh Ngạn ngẫm nghĩ, gật đầu, nhìn chằm chằm vào quan tài rồi nói:

– Ta cũng rất muốn thử.

Chất lượng của chiếc quan tài này vô cùng tốt.

Nguyệt Thiên Tôn không thể hiểu nổi, đánh giá Tinh Ngạn một phen, sau đó thầm nhủ:

– Hình như cơ thể này của Tinh Ngạn không phải là cơ thể thật của hắn thì phải? Rốt cuộc hắn trông như thế nào vậy?

Nàng càng ngày càng tò mò:

– Mục Thiên Tôn, Hư Sinh Hoa, Giang Bạch Khuê, Tinh Ngạn, Hoa Quyên Tú, Tư Ấu U và Tần Phượng Thanh, tính ra Thiên Tôn ở thời đại này cũng không hề ít, chẳng kém gì những năm đầu Long Hán!

Những người này đều là nhân vật có thành tựu đặc biệt trong lĩnh vực của riêng mình, nếu như nói về việc đóng góp cho hệ thống tu luyện, chắc hẳn Hư Sinh Hoa còn phải xếp trước Tần Mục.

Mà sự đóng góp của Tinh Ngạn lại nằm ở những cống hiến đáng kinh ngạc của hắn cho Văn Đạo Viện.


Chương 2603: Cường giả tuyệt thế (3)

Cường giả tuyệt thế (3)

Tinh Ngạn cất quan tài táng đạo và nửa người dưới của điện chủ Sở Ca đi, sau đó mang theo chiếc rương rời khỏi.

Tần Mục và Nguyệt Thiên Tôn đưa mắt nhìn hắn biến mất trong dãy núi của Tổ Đình mênh mông rộng lớn.

Nguyệt Thiên Tôn khen ngợi:

– Đúng là một người thần kỳ.

Mới nãy ánh mắt Tinh Ngạn nhìn người không đúng lắm.

Lúc nhìn ngươi, hắn cứ nhìn chằm chằm vào cổ của ngươi, có lúc lại nhìn chằm chằm vào đầu của ngươi, nhưng lại không hề nhìn thẳng vào mắt ngươi.

– Hắn muốn cái đầu của ta.

Tần Mục không để tâm lắm, cười nói:

– Chẳng qua hắn không có bản lĩnh này.

Hắn cất bước, đi về phía cây thế giới, nói:

– Nguyệt, nếu như chúng ta đã tới đây rồi, vậy thì chi bằng tới gốc cây thế giới xem thử xem.

Việc ngũ lão Phong Thứ rời khỏi cây thế giới vẫn luôn khiến ta sinh ra một loại cảm giác bất an.

Dựa theo những gì mà điện chủ Hoan Hỉ nói, trước đây năm lão giả này vẫn luôn ẩn nấp dưới gốc cây thế giới, nhưng việc lần này bọn họ rời khỏi cây thế giới để chiếm cứ Thiên Đình lại không giống như chủ động rời đi, mà là giống như bị kẻ khác ép phải rời đi…

Nguyệt Thiên Tôn nhíu mày, đuổi theo bước chân của hắn.

Mặc dù bước chân của hai người không hề nhanh, thế nhưng tốc độ lại nhanh đến mức đáng sợ.

Đúng lúc này, một tiếng đàn đột nhiên vang lên từ thời không sâu thẳm.

Tần Mục kinh hãi, vội vàng kéo Nguyệt Thiên Tôn đi xuống phía dưới.

Thiên Đình đột nhiên bị tiếng đàn mạnh mẽ tách làm đôi.

Tiếp đó, tiếng đàn chợt trở nên dồn dập, gấp gáp, vô cùng chói tai, khiến Thiên Đình lập tức chia năm xẻ bảy!

Tần Mục quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Thiên Đình mênh mông rộng lớn bị những lưỡi đao vô hình cắt qua, phân tách.

Trong tiếng đàn, bóng dáng của tứ lão Phong Thứ bay khắp xung quanh, cố gắng tránh né lưỡi đao vô hình kia, thế nhưng vẫn có người không tránh được, bị tiếng đàn cắt đầu, không biết là ai trong tứ lão!

– Tứ công tử nổi giận rồi.

Tần Mục vừa mới nghĩ đến đây, đột nhiên một vệt đạo quang bay ra khỏi gốc cây thế giới, trông hệt như một cây kéo, vụt về phía Thiên Đình sụp đổ, cắt đứt sợi dây đàn cái “xoẹt”.

Tần Mục dùng mắt dọc giữa mi tâm nhìn về phía đó, chỉ thấy hai sợi dây đàn bay phấp phới trong thời không, sau đó cuốn lên, bay về phía cây thế giới!

Hai sợi dây đàn đó không thể nhìn thấy bằng mắt thường, lúc rung động cũng không phát ra âm thanh gì, thời điểm cuốn về phía cây thế giới còn xuyên qua những thần thành được xây dựng bởi cường giả tiền sử lẻn qua kỷ nguyên thứ mười bảy.

Sau khi xuyên qua, những thần thành đó không hề xuất hiện điều gì bất thường, thế nhưng đợi đến khi dây đàn bay xa, từng tòa thần thành bỗng chốc lặng lẽ nứt ra!

Thần Nhân tiền sử bên trong thành đều là cường giả cấp Thiên Tôn, sở hữu thực lực cường đại, thế nhưng bọn họ căn bản chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã chết oan chết uổng!

Dưới gốc cây thế giới, hai phiến lá chợt bay lên.

Hai phiến lá kia của cây thế giới càng lúc càng lớn, sau khi bắt gặp hai sợi dây đàn thì lập tức cuộn lại, quấn chặt lấy dây đàn.

Lá cây chợt bốc cháy, dây đàn cũng bốc cháy theo.

Hai ngọn lửa biến mất theo dây đàn vào nơi sâu thẳm trong thời không, có lẽ đã nhanh chóng thiêu đốt đến đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu!

Tần Mục sửng sốt, dừng bước lại, trầm giọng nói:

– Nguyệt, ngươi quay về đi.

Một mình ta sẽ tới cây thế giới!

Nguyệt Thiên Tôn do dự chốc lát.

Nàng không thấy được trận giao phong giữa dây đàn và lá cây thế giới, chỉ nhìn thấy từng tòa thần thành đột nhiên nứt ra, sau đó nhìn thấy hai phiến lá cây bay tới, cuộn lại rồi bốc cháy.

Nàng không hề nhìn thấy trận chiến trông có vẻ khó khăn nhưng lại được giải quyết một cách dễ dàng kia.

– Người ở dưới gốc cây thế giới mạnh đến mức nào?

Tần Mục tỏ vẻ nghiêm túc, trầm giọng nói:

– Không kém hơn công tử của Di La Cung!

– Bảo trọng!

Nguyệt Thiên Tôn mang theo cổ cầm rời đi, bóng dáng nhanh chóng biến mất.

Tần Mục bình tĩnh lại, đi về phía cây thế giới.

Sau lưng hắn, Thiên Đình ầm ầm sụp đổ, tam lão Phong Thứ may mắn còn sống sót với thân thể bê bết máu điên cuồng tấn công về phía điện chủ Hoan Hỉ và Hạo Thiên Đế.

Điện chủ Hoan Hỉ mang theo Hạo Thiên Đế chạy trốn, tiến thẳng đến nơi đóng quân của đại quân Thiên Đình do Đế Hậu nương nương chỉ huy.

Tần Mục bước đến Đại Hắc Sơn, chỉ thấy cây thế giới ngày một cao lớn, nguy nga tráng lệ, chống đỡ cả một vùng trời Tổ Đình, khiến bầu trời Tổ Đình cũng cao hơn trước đó, dường như nếu đứng từ nơi đây nhìn lên thì khoảng cách với chư thiên vạn giới cũng gần hơn rất nhiều.

Thế nhưng Tần Mục biết rằng đây chỉ là ảo giác, trên thực tế, lúc nào chư thiên vạn giới cũng cách Tổ Đình rất xa.

Cây thế giới phát triển khiến cho Chung Cực Hư Không cũng không ngừng mở rộng, khiến khoảng cách giữa chư thiên vạn giới ngày một xa hơn.

Dựa theo suy luận của chủ nhân Di La Cung, tám trăm tỉ năm sau, cả vũ trụ này sẽ hoàn toàn hư không hóa, biến thành một lớp hư không mỏng manh.

Phía sau lưng Tần Mục, hỗn độn mênh mông trải rộng, Hỗn Độn Điện tọa lạc trong nguyên khí Hỗn Độn.


Chương 2604: Vô Nhai lão nhân

Vô Nhai lão nhân

Tần Mục cất bước đi vào trong Đại Hắc Sơn, lớn tiếng nói:

– Xin hỏi vị đạo huynh nào đang sống nhờ trong lãnh địa của ta?

– Lãnh địa của ngươi? Thất công tử Hỗn Độn, từ khi nào mà ngươi trở thành chủ nhân của mảnh đất này vậy?

Dưới gốc cây thế giới, một giọng nói già nua vang lên:

– Ta đã sống ở nơi này hơn mười mấy kỷ nguyên hỗn độn.

Năm đó, lúc tới gốc cây thế giới bái phỏng ta, ngươi cũng không hề nói như vậy.

Trong thành Ngọc Kinh, bên bờ sông Hỗn Độn của kỷ nguyên thứ mười sáu, hai ngọn lửa đột nhiên cháy dọc theo dây đàn.

Tứ công tử Tử Tiêu tái mét mặt mày, vội vàng rụt tay lại, nhưng ngọn lửa kia đã đốt tới đầu ngón tay của hắn!

Tứ công tử thổi một hơi, thử dập tắt ngọn lửa trên đầu ngón tay, thế nhưng ngọn lửa kia lại đột nhiên trở nên hung mãnh hơn.

Tứ công tử vừa mở miệng thổi, ngọn lửa đó lập tức đốt cháy da thịt của hắn, khiến hai ngón tay của hắn da tróc thịt bong, lộ ra xương trắng.

Tách tách…

Xương trắng cũng bị thiêu đốt thành tro tàn, hơn nữa ngọn lửa cháy trên hai đầu ngón tay của hắn còn lan đến những đầu ngón tay khác!

Tứ công tử nhấc tay chém đứt tay phải, sau đó phất tay áo ném phần tay đứt kia vào dòng sông Hỗn Độn, thế nhưng cánh tay phải trong dòng sông Hỗn Độn kia của hắn vẫn bốc cháy hừng hực, chẳng mấy chốc đã hóa thành tro tàn, không còn tồn tại.

Tứ công tử Tử Tiêu sa sầm mặt mày, phất tay áo rồi nói:

– Không ngờ lão già dưới gốc cây thế giới đã thoát ra ngoài rồi!

Bên trong Đại Hắc Sơn, Tần Mục chợt nghĩ ra gì đó:

– Xem ra người này là cố nhân của ta trong vũ trụ quá khứ.

Đương nhiên là ta vẫn chưa quay về vũ trụ quá khứ, cho nên hắn là cố nhân tương lai của ta…

Đối với hắn mà nói, quen biết lão giả sống dưới gốc cây thế giới có thể chống lại Tứ công tử là chuyện xảy ra trong tương lai, nhưng đối với người này mà nói thì đây lại là chuyện đã xảy ra trong quá khứ.

– Có điều trong vũ trụ quá khứ ta cũng không quá quắt đến thế, may mà vẫn có một người bằng hữu.

Tần Mục nở một nụ cười, đi về phía gốc cây thế giới.

Trên đường đi, hắn bắt gặp rất nhiều Hắc Sơn nứt toác hệt như những chiếc kén, mà cường giả tiền sử ký sinh trong Đại Hắc Sơn lại đang chui ra từ những chiếc kén ấy.

Thế lực của Đại Hắc Sơn mạnh hơn ngũ lão Phong Thứ chiếm cứ Thiên Đình rất nhiều.

Những cường giả tiền sử vừa mới chui ra khỏi Đại Hắc Sơn đều vẫn còn rất yếu, ai nấy đều đang dẫn dắt linh khí lực trong trời đất.

Trong lúc bọn họ hấp thụ, từng vì sao trên bầu trời đều lung lay chực đổ, tinh quang cũng mờ nhạt đi rất nhiều.

Lúc đi qua, Tần Mục còn nhìn thấy hai vì sao bị dập tắt bởi sự tranh đoạt của những cường giả tiền sử kia, trở thành một vì sao chết.

– Có thể cũng không phải là bằng hữu…

Sắc mặt của Tần Mục dần dần tối lại.

Trên đường đi, hắn cảm nhận được địch ý vô cùng nồng đậm.

Hầu hết cường giả tiền sử cư trú trong Đại Hắc Sơn đều thể hiện thái độ thù địch mạnh mẽ với hắn!

– Nếu như ta và cường giả dưới gốc cây thế giới kia là bằng hữu tốt của nhau, vậy thì tại sao những người lẻn qua này lại lộ ra địch ý nồng đậm với ta đến thế?

Tần Mục mặt trầm như nước, sau lưng mồ hôi chảy ròng ròng, thầm nhủ:

– Có thể lần này không phải là tới bái phỏng cố nhân, mà là tự đâm đầu vào đường chết, dâng mình đến tận cửa…

Đại Hắc Sơn sớm đã khôi phục lại vẻ xanh um tươi tốt nhờ sự phát triển của cây thế giới, trở thành một thánh địa mê đắm lòng người, mà bây giờ khi cường giả tiền sử lẻn qua, cắn nuốt linh khí linh lực trong trời đất để bổ sung vào phần tiêu hao trong đại kiếp hủy diệt, nơi này lại lập tức trở nên vô cùng cằn cỗi và hoang vu.

Tần Mục khẽ nhíu mày.

Thế nhưng cây thế giới phía trước mặt hắn vẫn tươi tốt, khỏe mạnh, hiện lên với dáng vẻ thẳng tắp oai hùng chống đỡ chư thiên vạn giới.

– Cây xa cách Tổ Đình, năm ấy bỗng héo khô.

Hỗn độn đốt không hết, nạn qua lại tái sinh.

Dưới gốc cây thế giới, một giọng ca già nua cất lên, trong bài ca như mang theo oán giận, như đột nhiên sát phạt:

– Thái Dịch chặt cây ta, Thiên Đô đốt rễ ta! May rằng xuân tới kịp, giúp ta được tái sinh!

Tần Mục không thèm quan tâm đến địch ý của những kẻ khác, chỉ đi về phía trước theo tiếng ca, chẳng mấy chốc đã thấy phía trước cây thế giới xuất hiện một cái ao.

Cái ao này không lớn, bên trong ao là một lão giả tóc bạc phơ đang tắm rửa, hai tay cầm chiếc khăn trắng kỳ cọ qua lại trên lưng.

Tần Mục sửng sốt.

Linh khí trong ao nước này cực kỳ nồng đậm, hơn nữa ao nước này còn được hình thành từ việc lão giả trộn lẫn đạo lộ của đạo thụ Thái Dịch và nguyên dịch Hồng Mông lại với nhau, trở thành ao tắm của hắn.

Chắc hẳn đạo thụ của Thái Dịch vẫn sẽ xuất hiện trong đêm, nhỏ xuống từng giọt đạo lộ dùng để tu sửa Hắc Sơn.

Sau khi Hư Sinh Hoa rời khỏi nơi này, đáng lẽ số đạo lộ còn lại không thể nào đủ để tạo thành một cái ao tắm lớn như vậy, dù có thì số lượng cũng rất ít, song bảo vật như vậy lại bị lão giả này dùng để tắm!


Chương 2605: Vô Nhai lão nhân (2)

Vô Nhai lão nhân (2)

Hắn không chỉ ngâm mình trong đạo lộ và nguyên dịch Hồng Mông, mà còn kỳ cọ tắm rửa trong đó, đúng là phí phạm của trời!

Lão giả tóc trắng kia đang hớn hở tắm rửa trong ao, lúc nhìn thấy hắn thì cười nói:

– Lão Thất của Di La Cung, xuống tắm cùng đi!

Tần Mục lắc đầu, nói:

– Ta đã có nhục thân Hồng Mông, sở hữu thân thể vô cấu, không còn cần sự trợ giúp từ bảo vật như này nữa rồi.

– Nhục thân Hồng Mông lợi hại lắm sao? Chưa chắc!

Lão giả tóc trắng kia cười ha hả, đứng dậy khỏi ao nước, Tần Mục bèn dời mắt nhìn về phía cây thế giới.

Lão giả kia bước tới bờ ao, nhặt y phục của mình lên, mặc lại sao cho chỉnh tề.

Hắn nói:

– Lão Tứ của Di La Cung bị ta đánh chạy rồi.

Thần thông kia của ta, dù là Tử Tiêu cũng phải chịu thiệt.

Lão Thất Di La Cung, ngươi nợ ta một ân tình.

Tần Mục thu hồi tầm mắt, nhìn về phía gương mặt hắn, mỉm cười rồi nói:

– Đạo huynh cắt đứt dây đàn của Tứ công tử chỉ là vì cứu tam lão Phong Thứ mà thôi, phần ân tình này không phải của ta, mà là của tam lão Phong Thứ.

Lão giả tóc trắng lắc đầu, khinh bỉ nói:

– Ngũ lão Phong Thứ là cái thá gì chứ, cũng xứng để ta nể mặt ư? Năm lão già này chẳng được tích sự gì, suốt ngày chỉ biết đào hang dưới gốc cây, sợ rằng không có cơ duyên sống đến kỷ nguyên tiếp theo, đúng là khiến cho người ta cảm thấy chán ghét.

Ở kỷ nguyên này, bọn chúng vẫn định ở lại đây, thế nhưng ta cảm thấy phiền quá, nên bèn đuổi bọn chúng đi.

Tần Mục hành lễ, nói:

– Xin hỏi đạo huynh xưng hô thế nào? Có lai lịch gì?

Lão giả tóc trắng cười mà như không cười, nói:

– Lão Thất Di La Cung, ngươi còn không rõ lai lịch của ta hay sao? Năm đó lúc tới gặp ta, ngươi liếc mắt một cái đã nhận ra lai lịch của ta, còn cung kính nói là nhận của ta một phần ân tình, hơn nữa còn viết cho ta một tờ giấy nợ.

Tần Mục mở mắt dọc giữa mi tâm ra nhìn qua, thế nhưng không nhìn ra được thực hư của lão giả này, chỉ có thể nhìn thấy chân thân của hắn được bao trùm bởi thần quang, mà mắt dọc giữa mi tâm của hắn lại không thể nhìn xuyên qua thần quang kia.

– Năm đó, chủ nhân Di La Cung tới bái phỏng ta, sau này Thái Dịch lại chặt ta, may mà vì để tránh cường giả tiền sử lẻn qua từ rễ cây, hắn không thể không đưa đạo lộ tới hàng ngày, đổ vào rễ cây của ta, giúp ta giữ được chút hơi tàn.

Ta nhân cơ hội Di La Cung phá giải phong ấn để sống lại, vất vả lắm mới bén rễ nảy mầm, ngươi lại mượn rìu của Thái Dịch tới chặt ta.

Lão giả tóc trắng kia liếc Tần Mục một cái, nói:

– Ngươi thấy ta bén rễ nảy mần, bèn trồng vào trong Thần Tàng của mình, thế nhưng không ngờ ngươi lại trồng được thật, đúng là chuyện lạ đời!

Tần Mục trợn to mắt nhìn hắn, không nói được lời nào.

– Đến lúc đó ta mới chợt hiểu ra vì sao năm đó ngươi lại nói mình nhận ân tình của ta, còn cho ta một tờ giấy nợ.

Lão giả tóc trắng lắc đầu, thổn thức nói:

– Ta còn cho rằng bản thân chiếm được hời của cái tên giảo hoạt là Thất công tử nhà ngươi, thế nhưng không ngờ đó chẳng phải là món hời gì, mà sự thật chỉ là một cái hố to đùng!

Trong đầu Tần Mục như vang lên tiếng nổ ầm ầm, hết nhìn hắn rồi lại nhìn cây thế giới ở bên cạnh, sau đó lại quay đầu nhìn hắn, cứ lặp đi lặp lại năm lần bảy lượt như vậy.

– Chặt cũng đã chặt rồi, nhưng sau khi tái sinh, ai bảo ta nhận giấy nợ của ngươi chứ?

Lão giả tóc trắng kia mặt ủ mày chau, nhưng cũng nhanh chóng phấn chấn lại, cười nói:

– Thái Dịch cũng muốn chặt ta, may mà ngươi mở miệng khuyên răn, hắn mới không xuống tay.

Cuối cùng ta cũng có cơ hội để thở dốc.

Động đất ở nơi này mỗi ngày không phải là chấn động truyền tới từ Di La Cung, mà là chấn động sinh ra khi rễ cây của ta đánh cắp năng lượng của đại kiếp hủy điệt, giúp bản thân sinh trưởng.

Tần Mục đột nhiên nhớ ra gì đó, thời điểm cây thế giới mới mọc mần non, Đại Hắc Sơn thường xuyên xảy ra động đất, hơn nữa sau mỗi trận động đất, mầm non của cây thế giới lại đột nhiên lớn hơn hẳn, tốc độ sinh trưởng vô cùng đáng kinh ngạc!

Lúc đó, Tần Mục suy đoán tốc độ sinh trưởng của cây thế giới tăng vọt là do Di La Cung giở trò, cố ý để cây thế giới trưởng thành, thuận tiện cho những cường giả tiền sử dưới rễ cây lẻn qua.

Không ngờ rằng những chấn động đó không phải do Di La Cung gây ra, mà là do rễ cây của cây thế giới cướp đoạt nguyên khí Hỗn Độn để bản thân nhanh chóng sinh trưởng tạo thành!

– Lúc nào ta cũng nơm nớp lo sợ, e sợ Thái Dịch sẽ phát điên rồi lại định chặt ta, may mà hắn đi rồi.

Lão giả tóc trắng cười khúc khích, nói:

– Thái Dịch bảo ngươi ở lại tu sửa Hắc Sơn, kết quả là ngươi cũng rời đi, để lại tên tiểu tử Hư Sinh Hoa ngày ngày chẳng cười lấy một cái, đúng là nhạt nhẽo.

Sau này, Hư Sinh Hoa cũng rời đi, ta bèn ra ngoài đi lại một phen, mà những kẻ trốn trong rễ cây của ta cũng bị ta ném hết ra ngoài.

Bây giờ ngươi đã biết lai lịch của ta rồi chứ?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box