[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 52 : Mời đạo kiếm, chém chân long (c256-c260)
❮ sautiếp ❯Chương 256: Mời đạo kiếm, chém chân long
Nguồn: EbookTruyen.Me
Tần Mục trợn tròn mắt vô cùng kinh ngạc.
Hắn có cảm giác vô cùng kì quái, dở khóc dở cười.
Kiếm quang ban nãy né tránh hắn mà phóng thẳng vào ấn đường của Phật Tâm, đâm xuyên qua đầu hắn, khiến hắn có muốn ngăn cản cũng không thể cản nổi.
Kiếm quang này vô cùng bất ngờ, mục đích chính là tiêu diệt Thiên Ma giáo chủ là hắn.
Tuy nhiên khi hắn và Phật Tâm giao đấu.
Hắn lại sử dụng Như Lai Đại Thừa Kinh, phật quang sáng chói.
Còn Phật Tâm dùng Đại Dục Thiên Ma Kinh, ma tính quá nặng.
Chủ nhân của phi kiếm đứng cách đây một khoảng khá xa, hơn nữa ánh trăng lại mờ ảo, chỉ nhìn thấy ánh sáng trên người hai ngươi đã phóng kiếm đi lấy tính mạng của Phật Tâm.
Tùy tùng của thái tử đương nhiên bản lĩnh cao cường, tu luyện kiếm thuật chính tông.
Còn Phật Tâm thì bị Tần Mục đánh trọng thương, Phật Tâm không kịp đề phòng nên mất mạng.
Bên cạnh bia ranh giới, Long Kỳ Lân đang nhìn Tứ Bất Tượng, hai con dị thú chưa kịp động thủ thì chiến đấu đã kết thúc.
Tứ Bất Tượng thấy Tần Mục không giết Phật Tâm liền thở phào, không ngờ kiếm quang kia phóng tới đột ngột khiến hắn cũng không kịp phản ứng gì thì Phật Tâm đã bị một kiếm giết chết.
Phía sau có mấy bóng người bay tới, Tần Mục không nghĩ ngợi gì thêm, lập tức lui về phía Long Kỳ Lân.
Tứ Bất Tượng thấy Phật Tâm bị giết, tinh thần hỗn loạn cho nên bị khí thế của Long Kỳ Lân đè nén.
Tần Mục nhảy lên lưng Long Kỳ Lân.
Long Kỳ Lân lập tức rút lui quay người đạp hỏa vân đi mất.
“Cái đầu này là của ta!”
Một tên tùy tùng thái tử lớn tiếng nói:
“Không kẻ nào được đoạt công lao của ta!”
Hắn tới dưới bia ranh giới rút phi kiếm ở ấn đường Phật Tâm ra, đang định chém đầu Phật Tâm xuống thì sững sờ:
“Sao lại không có tóc?”
Những tùy tùng khác cũng chạy tới, thấy “Phật tử” cưỡi Long Kỳ Lân đi mất, còn Tứ Bất Tượng ở cổng chùa Đại Lôi Âm Tự thì vẫn đứng đó không nhúc nhích, trong lòng đều không khỏi kinh ngạc.
Tần Mục quay đầu lại, Thiên Ma giáo chủ mỉm cười với mấy tên tùy tùng thái tử dưới ánh trăng khiến chúng giống như rơi xuống hố băng.
“Thiên Ma giáo chủ…”
Mấy tên tùy tùng thái tử toàn thân lạnh toát, luống ca luống cuống.
Người cưỡi Long Kỳ Lân bỏ đi là Thiên Ma giáo chủ, vậy người chết ở bia ranh giới này là ai?
Bọn họ gượng gạo quay cổ lại nhìn tùy tùng thái tử ở dưới bia ranh giới đang luống cuống đứng đó.
Hắn đang đưa tay bịt chặt lỗ kiếm trên ấn đường Phật Tâm, muốn bịt vết thương đó lại nhưng không hề có tác dụng.
Hắn đứng dậy muốn kéo xác chết đi nhưng ngoảnh đầu lại nhìn thấy bọn họ.
Tùy tùng này khiếp sợ lại quay đầu nhìn xác của Phật Tâm ở dưới bia ranh giới, sau đó lại nhìn họ rồi lại nhìn xác chết, cứ như vậy.
“Làm thế nào bây giờ?”
Hắn mếu máo, nói:
“Chúng ta cùng tới đây, các người không thể bỏ mặc mình ta, tố cáo ta các người cũng không thoát khỏi cái chết! Giết phật tử tội nghiệt rất nặng, thái tử sẽ xử chết hết các ngươi!”
Mấy tên tùy tùng này cũng không có cách nào, một tên giọng khàn đục, nói:
“Hãy làm tới cùng, thiêu xác xóa vết tích, đẩy hết tội lên đầu Thiên Ma giáo chủ! Dù sao thì tội lỗi trên đầu Thiên Ma giáo chủ cũng rất nhiều rồi, thêm một việc nữa cũng chả là gì!”
Người khác nhắc nhở:
“Nhưng con Tứ Bất Tượng kia nhìn thấy…”
Bọn chúng đồng loạt quay đầu lại nhìn Tứ Bất Tượng.
“Giết chết con hươu này, sẽ thần không hay quỷ không biết!”
Bọn chúng lập tức xông lên, vô số phi kiếm lao ra khỏi vỏ bay đi, hóa thành kiếm vũ rợp trời phóng đi giết Tứ Bất Tượng.
Tứ Bất Tượng rùng mình hiện chân thân, cơ thể to lớn gấp mấy chục lần, chống lại kiếm vũ đang lao về nó.
Hàng loại phi kiếm đâm vào người Tứ Bất Tượng cũng chỉ làm rách da, không thể làm bị thương nội tạng của nó.
Chỉ nghe thấy bùm một tiếng, sừng của Tứ Bất Tượng đâm vào hai tên húc lên bia ranh giới, trên bia ranh giới lập tức có thêm hai vũng máu.
Hai kẻ còn lại vội vàng bỏ chạy, Tứ Bất Tượng vốn là dị chủng trong số dị thú, mặt như ngựa, chân như trâu, đuôi như lừa, đầu như hươu, nghe giảng kinh một hai trăm năm ở Đại Lôi Âm Tự cho nên sớm đã tu luyện được thần thông quảng đại, vô cùng dũng mãnh.
Tứ Bất Tượng lắc đầu, sừng hươu trên đỉnh đầu bay đi đâm xuyên qua ngực một tên, ghim chặt hắn xuống đất.
Còn một tên thì bị Tứ Bất Tượng đuổi kịp, giơ vó giậm tan xương nát thịt.
Tứ Bất Tượng lại lắc đầu, sừng hươu bay về lại cắm lại đỉnh đầu, quay đầu lại nhìn thi thể phật tử nằm dưới bia ranh giới rồi quay người chạy về Đại Lôi Âm Tự.
Trên người nó cắm đầy phi kiếm nhưng chỉ là vết thương ngoài da cho nên tốc độ không hề giảm đi.
Không bao lâu, trời sáng tỏ, mấy vị tăng nhân cao tuổi tới chỗ bia ranh giới theo sự dẫn đường của Tứ Bất Tượng.
Bọn họ quan sát vết thương, sắc mặt nghiêm trọng.
“Không ngờ phật tử lại chết như vậy…”
Một lão tăng áo vàng nhíu mày, nói:
“Vết kiếm đúng là do thuộc hạ của thái tử để lại, không phải kiếm pháp của ma giáo, binh khí cũng trùng khớp.
Chỉ có điều Như Lai và thái tử đang thương lượng đại kế thiên hạ trong tương lai, muốn thay đổi triều đại để sửa đổi sai lầm cải cách của Duyên Phong Đế, trả về mọi thứ như xưa.
Đây là đại kế vạn đời, nếu vì chuyện này mà bị hủy hoại…”
“Phật tử đã chết là một việc đau lòng nhưng cũng chỉ là một lớp da mà thôi, vứt bỏ đi toàn thân thanh thản, không cần phải giãy giụa trong bể khổ nữa.”
Một lão tăng khác nói:
“Không thể để cái chết của phật tử làm hỏng đại kế vạn đời của Đại Lôi Âm Tự ta.
Việc này Như Lai không cần phải biết, các la hán của La Hán Viện chúng ta biết là được.”
“Nhưng phật tử chết rồi, tùy tùng của thái tử cũng chết rồi.
Việc này không thể giấu được.”
“Hãy nói với Như Lai và thái tử là Thiên Ma giáo chủ làm.
Phật tử tốt bụng tiễn Thiên Ma giáo chủ ra khỏi tự, Thiên Ma giáo chủ tới ranh giới liền đánh lén giết phật tử.
Tùy tùng của thái tử tới ngăn cản cũng bị hắn sát hại.”
Các vị lão tăng áo vàng mặt biến sắc, một la hán nói:
“Người xuất gia không nói dối.”
Lão tăng kia nhướng mày, thản nhiên nói:
“Không cần các ngươi nói, để ta nói.
Nói xong ta sẽ hoàn tục rời khỏi tự! Sự việc liên quan tới tương lai của Đại Lôi Âm Tự, hi sinh danh dự của ta thì có là gì?”
“Thiện tai, thiện tai! Sư huynh đại nghĩa!” Chúng tăng chắp tay, thi lễ với ông ta.
…
Chúng tăng La Hán Viện về lại Đại Lôi Âm Tự, lão Như Lai đã cùng thái tử bàn bạc xong xuôi, đứng dậy đưa tiễn, nói:
“Điện hạ nên lập tức về lại kinh thành.
Nếu như bệ hạ băng hà, thiên hạ vô chủ.
Điện hạ không ở kinh thành, e rằng sẽ để các hoàng tử khác đăng cơ.”
Thái tử Duyên Khang nghiêm nghị nói:
“Phật tổ nói rất đúng.”
Tăng nhân lông mày dài của La Hán Viện bước tới, nói:
“Thế tôn, Thiên Ma giáo chủ làm nhiều việc ác, phật tử đi tiễn hắn bị hắn giết chết.
Mấy tùy tùng của thái tử đi theo cứu phật tử cũng mất mạng, hồn về miền cực lạc rồi.”
Thái tử Duyên Khang nổi giận:
“Tên ma đầu này dám làm vậy sao? Ta còn chưa tìm hắn tính sổ, hắn ngược lại lại giết người của ta! Phật tổ, tên ma đầu này tới phật tử cũng giết.
Thật to gan ngông cuồng, không thể tha cho hắn được.”
Lão Như Lai nhìn các la hán của La Hán Viện, các La Hán cúi mặt không nói gì.
“Điện hạ không phải nhọc lòng vì chuyện này, hãy mau về kinh thành.
Việc của Thiên Ma giáo chủ hãy để Đại Lôi Âm Tự xử lý là được.”
Lão Như Lai sắc mặt ôn hòa nói với tăng nhân lông mày dài kia:
“Trường My, ngươi ở La Hán Viện bao lâu rồi?”
“Bẩm thế tôn, đã hai trăm lẻ chín năm rồi!”
Lão Như Lai ôn hòa nói:
“Ngươi đi xử lý việc Thiên Ma giáo chủ, ta cho phép ngươi hoàn tục!”
Trường My tăng nhân trong lòng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lão Như Lai.
Lão Như Lai đã quay người nói với thái tử Duyên Khang:
“Điện hạ về kinh, dọc đường đi không được chậm trễ.”
Thái tử Duyên Khang vâng lời vội vàng xuống núi, trong lòng nhủ thầm:
“Lão phật tổ đúng là cao thâm khó đoán.”
Tăng nhân Trường My cũng thu thập hành trang xuống núi:
“Lão Nha Lai biết ta nói dối, vì thế không đợi ta lên tiếng đã trục xuất ta khỏi Đại Lôi Âm Tự, không hổ là đại tri đại giác.
Cả đời ta cũng không thể đạt tới cảnh giới đó, nhân lúc vẫn còn khả năng, cần làm thêm chút việc cho Đại Lôi Âm Tự.”
Sau khi ông ta xuống núi, không đi được bao xa, đột nhiên nghe thấy một giọng nói từ trên không vọng xuống:
“Trường My tăng, hãy tới đây ngồi cùng cô!”
Tăng nhân Trường My ngẩng đầu nhìn thấy một chiếc tàu hoa lệ đang dừng trên không.
Thái tử đừng trên đầu tàu lên tiếng mời.
Ông ta suy nghĩ một lát rồi nhảy lên trên tàu, chào hỏi, nói:
“Điện hạ, ta đã không còn là hòa thượng nữa, ta họ Tô, tên chỉ có một chữ…”
Ông ta ngẫm nghĩ, bật cười nói:
“Hơn hai trăm năm không dùng tới tên tục, lâu quá đã quên mất rồi, khiến điện hạ cười chê!”
Thái tử Duyên Khang nói:
“Ngươi hoàn tũng cũng là nửa tăng nửa tục, ta sẽ gọi ngươi là Tô Trường My là được.”
Tô Trường My cám ơn, nói:
“Vậy hãy gọi tên này.
Điện hạ giữ ta lại là có việc gì?”
“Thiên Ma giáo chủ.”
Thái tử Duyên Khang nói:
“Yêu nhân ma giáo quỷ kế đa đoan, ngay cả Tôn Nan Đà cũng bị hãm hại giết chết, điều tra không có chút manh mối nào! Còn nữa, lần nghỉ tết này của Thái Học Viện, hắn một mình trở về Đại Khư, cô sai người tung tin để cao thủ các nơi bao vây tiêu diệt hắn, vậy mà hắn vẫn còn sống.
Ta được biết, các cao thủ truy sát hắn có Lư Văn Thư của Cùng Lý Tông, Thanh Ngư tản nhân, Phổ Thiện la hán, Khô Diệp đạo nhân, thậm chí tới đạo nhân Thanh Sơn cũng đã chết rồi! Thế lực của Thiên Ma giáo không hề yếu hơn so với Đại Lôi Âm Tự! Ta lo rằng ngươi đi truy sát hắn sẽ bị hắn hại chết!
Tô Trường My kinh hãi.
Lư Văn Thư, Thanh Ngư tản nhân đều là những nhân vật có tiếng, đặc biệt là Thanh Sơn đạo nhân là một cao thủ chính đạo cảnh giới Sinh Tử, bản lĩnh của Thanh Sơn đạo nhân không hề thua kém ông ta.
Tới Thanh Sơn đạo nhân cũng chết rồi sao?
Thái tử Duyên Khang nói:
“Cô đợi ngươi ở đây là muốn nhắc nhở ngươi hãy nghĩ kế lâu dài.
Ngươi không phải giết ai khác mà là giáo chủ đệ nhất thánh địa ma đạo Thiên Ma giáo.
Chi bằng hãy theo cô về kinh, tính kế từ từ.”
Tô Trường My gật đầu nói:
“Điện hạ, mối thù của phật tử không thể không báo!”
Duyên Khang thái tử nói:
“Việc cô muốn làm không chỉ đơn giản là lấy đầu Thiên Ma giáo chủ mà là nhổ bỏ toàn bộ gốc rễ của Thiên Ma giáo, tiêu diệt toàn bộ môn phái ma đạo này.
Điểm này trùng hợp với mục đích của Đại Lôi Âm Tự các ngươi.
Ngươi yên tâm, mặc dù ngươi không còn là la hán của Đại Lôi Âm Tự nữa nhưng sau khi cô đăng cơ sẽ cho phép ngươi khai tông lập phái, tự làm chủ trì, thành phật thành tổ!”
Côn Lôn Ngọc Hư Sơn, Đạo môn.
Một đạo đồng vội vàng chạy tới, nói:
“Đạo Chủ, Như Lai tới thăm!”
Lão Đạo Chủ vội vàng nói:
“Có mấy người?”
“Một người!”
Lão Đạo Chủ thở phào:
“Mau mời… Thôi, ta đích thân đi đón!”
Một lát sau, lão Như Lai và lão Đạo Chủ ngồi vào chỗ của mình rồi cho đệ tử xung quanh lui xuống.
Lão Như Lai cũng không hàn huyên gì, đi thẳng vào vấn đề:
“Ta đã gặp thái tử Duyên Khang rồi.”
Lão Đạo Chủ kinh ngạc, lời nói đầy ẩn ý:
“Thái tử không bằng bệ hạ, không phải là minh quân trị quốc.”
Lão Như Lai nói:
“Bệ hạ quá giỏi trị quốc, ngược lại mới có trận thiên tai này.
Đạo huynh, ngươi xem trận tuyết nạn này khiến nạn dân không còn đường sống, lẽ nào vẫn còn muốn tai họa lớn hơn nữa giáng xuống sao? Đạo môn chắc cũng có ghi chép về Ai Hoàng Không Kỷ?”
Lão Đạo Chủ trầm ngầm, nói:
“Phật môn các người gọi là Ai Hoàng, Không Kỷ, Không Kiếp, còn Đạo môn chúng ta gọi là Khai Hoàng, Khai Hoàng Kỷ, Khai Hoàng Kiếp.
Ta có đọc về ghi chép của Khai Hoàng Kiếp, thần quốc hưng thịnh một thời đã bị hủy diệt.
Vô số sinh linh gặp họa, tan thành tro bụi.
Ta cũng đang lo lắng về việc này.”
Ông ta chậm rãi nói:
“Nước nhỏ dân ít, từ chối thánh nhân từ bỏ tri thức.
Đây chính là giáo huấn mà Đạo môn ta rút ra được từ Khai Hoàng Kiếp.
Quốc gia nhỏ, dân thưa thớt, không cần tin thánh nhân, kinh nghiệm, tài trí gì cả.
Như vậy sẽ có thể sống tốt, ai nấy cũng có thể sống vui vẻ, vô lo vô nghĩ.
Như thế chẳng phải sẽ rất tốt đẹp sao? Như trước là rất tốt, nước nhỏ dân thưa, nghe theo sự sai bảo của tông phái.”
Lão Như Lai nói:
“Nhất định phải đổi một vị hoàng đế, chết một hoàng đế sẽ tốt hơn là chết vô vàn chúng sinh.”
Đạo Chủ liếc nhìn ông ta, nói:
“Thái tử cho ngươi lợi lộc gì?”
Lão Như Lai lắc đầu nói:
“Ta không đòi hắn lợi lộc gì cả!”
Đạo Chủ cười nói:
“Ta tin ngươi!”
Nói xong liền đứng dậy nói:
“Đạo kiếm của ta đã rất lâu chưa dùng tới, không biết đã cùn chưa, có còn chém được chân long thiên tử hay không?”
Lão Như Lai đứng dậy hành lễ:
“Đa tạ đạo huynh giúp đỡ.”
oOo
Chương 257: Không trách bà
Nguồn: EbookTruyen.Me
Tần Mục quan sát dọc đường đi, khắp nơi đều là cảnh hoang tàn, dân đói chạy tán loạn.
Tai họa xảy ra liên miên, ôn dịch hoành hành, so với lãnh địa yên bình của Đại Lôi Âm Tự thì nơi này đúng là địa ngục.
Cũng may có rất nhiều đại học sĩ, tiểu học sĩ đi khắp nơi hành y, trấn áp dịch bệnh.
Nếu không tai họa sẽ còn nghiêm trọng hơn nữa.
Quốc sư Duyên Khang xây dựng rất nhiều tiểu học đại học, thay thế trường tư thục, lúc này lập tức có tác dụng.
Những sĩ tử này mặc dù sức mạnh của mỗi người rất nhỏ bé nhưng hợp lại sẽ rất đáng kinh ngạc, tương đương với một môn phái nhỏ.
Tần Mục nhìn thấy yêu ma quỷ quái đang làm loạn các nơi.
Huyện lệnh đích thân trấn thủ ruộng đất bảo vệ mầm giống, khuyên nạn dân về lại quê hương.
Lương thực hoàng đế cứu trợ thiên tai sẽ nhanh chóng được vận chuyển tới đây.
Hắn còn nhìn thấy một số đệ tử Phật môn, Đạo môn cũng đang cứu tế, chỉ là có phần tùy ý, năng lực có hạn so với sức mạnh của quốc gia, đi tới đâu cứu tới đó.
Hơn nữa có một số còn nhân lúc quốc nạn đi truyền giáo, phát sinh ra rất nhiều tà giáo nhưng đều không làm nên trò trống gì.
“Trận thiên tai này không thể hủy diệt được một quốc gia như thế này.” Tần Mục nói.
Hoa màu mới đã được trồng, chỉ cần tới mùa thu hoạch là có thể giúp người dân ổn định.
Thời gian xảy ra kiếp nạn này của Duyên Khang quốc khá kì lạ, ngay sau khi một trận loạn lạc xảy ra trên toàn quốc, vì quanh năm đánh trận, lương thực tiêu hao cực lớn kèm thêm nạn tuyết cũng đủ ảnh hưởng tới căn cơ.
“Không biết quốc sư Duyên Khang có quay về triều không, hoàng đế có đang cứu tế thiên tai không? Trận thiên tai này từ đâu mà tới? Đây không phải tai họa do các thánh địa như Đạo môn, Phật môn có thể gây ra chỉ có thể là thần.”
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, trong lòng nghi hoặc, tại sao chứ?
Tại sao ông trời muốn giáng họa xuống Duyên Khang?
Vì đạo thống của thần ở nhân gian sao?
Trước Duyên Khang, là các tông phái thống trị thế giới hình thành nên các quốc gia lớn nhỏ.
Có một số truyền thừa cổ xưa của môn phái, có người nói rằng đó là môn phái do thần để lại.
Vậy thì vì đạo thống của thần ở nhân gian bị Duyên Khang tiêu diệt, thần linh nổi giận nên mới giáng thiên tai này xuống?
Hay là nói trong đó vẫn còn nguyên nhân sâu xa nào khác?
Tần Mục tìm kiếm đệ tử của Thiên Ma giáo, hỏi han một lượt.
Thiên Ma giáo đi theo quan phủ cứu tế thiên tai, đệ tử trong giáo gần như được điều động toàn bộ, đi tới mọi miền đất nước.
Đường chủ các đường còn quyên góp hết của cải của các đường, đã thành nghèo rớt mồng tơi.
Song có một số thương nhân đầu cơ hàng hóa, một số thế gia đại phiệt tích lương thực không bán ra.
“Hoàng đế nổi giận, giết hàng loạt.
Trong đó có nhiều quan viên tham tiền coi thường vương pháp, tham ô của cải dùng để cứu tế thiên tai, ngoài ra còn có một số kẻ bán quan cầu tước.”
Một đệ tử Thiên Ma giáo đi theo hoàng đế cứu tế thiên tai, gặp không ít chuyện liền thao thao bất tuyệt:
“Hoàng đế nhiều lần bị ám sát, phần lớn đều là cao thủ cấp giáo chủ.
Cũng may có văn võ đại thần trong triều đi theo, hoàng đế cũng đích thân ra tay, đích thực hung tàn.
Giáo chủ không đi đúng là một việc đáng tiếc.”
Tần Mục hỏi:
“Là những cao thủ nào tới ám sát hoàng đế?”
“Nghe nói là đám người Cùng Phu Tử, Điền Chân Quân còn có một số cao thủ ngoài biên cương.”
Tần Mục mặt biến sắc, nói:
“Liên thủ với cao thủ cấp giáo chủ ngoài biên cương? Quốc sư Duyên Khang về lại chưa?”
“Chưa gặp!”
Tần Mục trầm ngâm một lát, nói:
“Hoàng đế đi tới đâu rồi?”
“Tới Bá Châu phủ cách đây năm ngàn dặm.”
Đệ tử Thiên Ma giáo đó nói:
“Hoàng đế đi về phía Nam trước, tiêu diệt hết những thế gia ôm lương thực không chịu bán ra.
Sau đó mới tới phương Bắc, hiện nay vừa tới Bá Châu.
Bá Châu vẫn khá yên bình.”
Tần Mục trấn tĩnh lại, hỏi:
“Kinh thành thì sao? Để lại mấy vị đại quan nhất phẩm?”
“Để lại thái tử giám quốc, còn có các quan viên phe thái tử.”
Tần Mục lo lắng, kinh thành có thái tử giám quốc, thái tử lại chạy tới Đại Lôi Âm Tự.
Đám người Cùng Phu Tử, Điền Chân Quân vốn dĩ suýt nữa chết trong tay quốc sư nhưng được Lão Như Lai cứu thoát, nói họ vào Phật môn không màng chuyện thế tục nữa, vậy mà hiện giờ đám người Cùng Phu Tử lại chạy ra.
Cùng với việc thái tử đi gặp Lão Như Lai, trong đó chắc chắn có chuyện lớn.
“Ai cũng nói triều đình là thánh địa lớn nhất trong thiên hạ, không biết khi xung đột với Đại Lôi Âm Tự, ai sẽ giành phần thắng?”
Tần Mục trầm ngâm một lát, nói:
“Có thể liên hệ với đường chủ các đường không?”
“Hiện nay các đường đều cứu tế ở các nơi, rất khó liên lạc, muốn tập trung các đường e rằng phải mất một hai tháng.”
Tần Mục xua tay, một mình rời đi.
Hắn ngồi trên lưng Long Kỳ Lân tới Bá Châu.
Bá Châu cách đây năm ngàn dặm, đường hơi xa.
Với tốc độ của Long Kỳ Lân đi không ngừng nghỉ cũng phải tới ngày thứ hai mới có thể tới nơi.
Nếu như nghỉ dọc đường thì phải tới tối ngày thứ hai mới có thể tới Bá Châu được.
“Nếu như con tàu của ta vẫn còn vậy thì tốt biết bao.
Đáng tiếc đã bị hủy hoại rồi.”
Tần Mục lệnh cho Long Kỳ Lân dốc toàn sức lên đường, cho hắn mỗi ngày một đấu thức ăn.
Long Kỳ Lân tinh thần phấn chấn, chân đạp hỏa vân tiến thẳng tới Bá Châu.
Chả mấy chốc đã tới đêm, Tần Mục ngẩng đầu quan sát tinh tượng, phân biệt phương hướng rồi lệnh cho Long Kỳ Lân tiếp tục lên đường.
Đợi tới khi mặt trời ló rạng, Long Kỳ Lân cũng không chịu được nữa, mệt thở sùi bọt mép không chạy nổi, tốc độ mỗi lúc một chậm.
Tần Mục cho hắn dừng lại rồi đưa mắt nhìn xung quanh, xác định vị trí, lại lấy bản đồ Duyên Khang ra xem xét một lượt, chỉ thấy cách Bá Châu còn chừng chưa tới ngàn dặm.
Tần Mục thở phào, cho Long Kỳ Lân ăn, sau đó chậm rãi tiến lên phía trước để Long Kỳ Lân nghỉ chân.
Đi không được bao xa thì thấy một ngôi nhà xuất hiện ở nơi sơn cùng hẻo lánh này.
Chắc là nhà mới dựng, cái gì cũng mới.
Tần Mục bước tới đang định gõ cửa thì cửa mở ra, một cô gái bước ra giáp mặt với hắn, hai người đều ngạc nhiên.
“Mục nhi?”
Cô gái đó có dung nhan vô song, nhìn thấy hắn vô cùng sửng sốt, đưa mắt nhìn quanh rồi rầu rĩ nói:
“Sao ngươi tìm được tới đây? Khó khăn lắm ta mới cắt đuôi được lão mù và Mã gia, vậy mà ngươi cũng tìm được?”
Tần Mục vừa mừng vừa ngạc nhiên:
“Bà bà, sao người lại ở đây?”
Sau đó hắn lập tức cảnh giác:
“Ngươi là bà bà hay Lệ Thiên Hành?”
Tư bà bà né người cho hắn vào trong phòng, nói:
“Lão ma đầu tạm thời bị ta trấn áp rồi, lão Như Lai cho dù không thể tiêu diệt được hắn nhưng cũng khiến hắn tổn hại nguyên khí.
Giờ ta và hắn thế lực cân bằng, vì vậy thỏa thuận với nhau.
Tối hắn ra, ban ngày ta ra.”
Tần Mục ngờ vực nói:
“Nếu như ngươi đúng là Tư bà bà, tại sao lại cố ý né tránh Mã gia và ông nội mù? Tại sao lại trốn ở đây?”
Tư bà bà liếc nhìn hắn:
“Tiểu tử thối, tới bà bà cũng nghi ngờ? Nếu ta là lão ma đầu, muốn hại ngươi còn cần phải nói dối ngươi sao?”
Tần Mục nghĩ thầm thấy cũng có lý.
Mình đích thật kém hơn Tư bà bà rất nhiều.
Nếu như bà ta là Lệ Thiên Hành, không cần phải phí sức tới vậy, nghĩ vậy hắn liền bước vào trong sân.
Nếu như Lệ Thiên Hành có sức mạnh mị hoặc kia, chỉ cần một ánh mắt mình cũng thần hồn điên đảo đích thực không chống nổi.
Căn nhà này rất đơn giản, dù sao thì cũng vừa mới dựng chưa có nhiều vật dụng.
Tần Mục đưa mắt nhìn quanh, thấy bàn ghế xiêu vẹo mới yên tâm.
Tư bà bà không có tay nghề giống như Mã gia và ông nội mù, may quần áo thì được nhưng làm đồ gỗ thì còn kém xa.
Những chiếc bàn ghế này đích thực là do Tư bà bà làm.
Tần Mục ngồi xuống ghế nghỉ ngơi, ghế này một bên cao một bên thấp, ngồi rất khó chịu.
Trong lòng hắn càng thêm yên tâm, đúng là ghế do Tư bà bà làm, hắn liền tò mò hỏi:
“Sao bà bà không về Đại Khư?”
Tư bà bà lắc đầu, bước ra khỏi sân.
Một lát sau mấy khúc củi bay vào trong sân, bà định làm một chiếc giường.
Tần Mục không dám ngồi nghỉ thêm, vội vàng tới giúp đỡ, Tư bà bà là thánh nữ trong giáo, cho dù sống ở thôn Tàn Lão bốn mươi năm nhưng cũng không học được tay nghề của Mã gia, còn Tần Mục thì rất thông thạo làm các đồ gia dụng.
Tư bà bà không giúp được gì liền tới bên sông lấy nước, về đánh bóng gương đồng, nói:
“Giờ ta không về được, về thì có thể làm gì chứ? Trong Đại Khư buổi tối có bóng tối hoành hành, lão ma đầu lại chạy ra gây sự.
Trưởng thôn và mọi người có thể nhốt được mấy ngày? Không bằng ở đây một thời gian, giày vò tâm tính của lão ma đầu!”
Tần Mục nhanh chóng làm xong một chiếc giường lớn kéo vào trong phòng, dở khóc dở cười khi thấy bà mài gương lồi lồi lõm lõm.
Hắn vội vàng tới giúp đỡ, hóa nguyên khí thành nguyên khí bạch hổ, sau đó tính toán một lượt dùng nguyên khí tỉ mỉ mài gương đồng phẳng lỳ, sau đó lại làm một chiếc bàn trang điểm.
Tư bà bà thấy Long Kỳ Lân nằm ngủ say sưa trên mặt đất lại nhìn Tần Mục mắt đỏ, mệt mỏi vô cùng, nói:
“Ngươi đi đường suốt một đêm? Đi ngủ một chút đi!”
“Bà không đi sao?”
“Không đi.”
Tần Mục yên tâm, nằm xuống giường ngủ.
Ở đây không có chăn màn nhưng hắn đã quen ngủ ngoài trời rồi, chả mấy đã ngủ say.
Không biết qua bao lâu, Tần Mục tỉnh dậy thì thấy Tư bà bà ngồi thất thần trước gương đồng trên bàn trang điểm, tay cầm một cây kéo, lưỡi kéo đang hướng về mặt mình.
“Bà bà!” Tần Mục hoảng hốt gọi.
Tư bà bà quay đầu lại nhìn rồi đặt kéo xuống, mỉm cười, nói khẽ:
“Như Lai nói, có một cách giải trừ tâm ma là để hắn hoàn toàn không còn lưu luyến gương mặt này nữa.
Mục nhi, ta không muốn hại mọi người, cũng không muốn hại ngươi…”
Tần Mục thấy bà ta lại cầm kéo lên, nước mắt lã chã rơi xuống:
“Bà bà, không trách bà… Từ trước tới giờ ta không hề trách bà…”
“Ta không ra tay được…”
Tư bà bà chán chường bỏ kéo xuống, cười nói:
“Mục nhi, ngươi giúp ta!”
Tần Mục ngồi dậy, cầm lấy kéo từ tay bà rồi nhẹ nhàng đặt vào trong chiếc giỏ nhỏ của bà.
“Không trách bà đâu, không ai trách bà cả.
Bà đã trốn tránh suốt hơn bốn mươi năm rồi, hơn bốn mươi năm qua không dùng dung nhan thật sự để nhìn mọi người.”
Hắn ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn gương mặt xinh đẹp không thể tìm thấy gương mặt thứ hai có thể sánh bằng.
Đó là dung nhan thật của người thân thiết nhất đã nuôi hắn khôn lớn.
Tần Mục mỉm cười:
“Nếu là con, kiên trì một hai ngày còn được, kiên trì hơn bốn mươi năm chắc chắn là không được.
Dung mạo này không phải lỗi của bà.
Đâu có cô gái xinh đẹp nào muốn vĩnh viễn che đi dung nhan của mình, dùng một gương mặt già nua để nhìn mọi người?”
Hắn đứng dậy, nói:
“Bà bà, Lệ Thiên Hành con sẽ xử lý.
Bà ở lại đây, con tới Bá Châu một chuyến.
Ở đó xảy ra chuyện rồi.”
Tư bà bà khẽ gật đầu.
Tần Mục bước ra khỏi phòng rồi ngoảnh đầu lại cười nói:
“Bà bà cứ ăn uống nghỉ ngơi, không được tự hành hạ mình.”
“Tiểu tử thối, dám dạy bảo ta sao!” Tư bà bà vờ giận dữ nói.
Tần Mục cười ha ha, một chân đạp Long Kỳ Lân, quát:
“Vẫn còn ngủ sao? Mau dậy lên đường thôi!”
oOo
Chương 258: Hoàng đế, đạo chủ, như lai
Nguồn: EbookTruyen.Me
“Rất nhiều người không hiểu, cải cách cái gì chứ? Từ trước tới giờ không phải vẫn rất tốt đó sao, mọi người đều sống tốt, vui vẻ hòa thuận.
Giờ ngươi làm cải cách chẳng phải là vì dã tâm của hoàng đế nhà ngươi sao? Đắc tội với danh môn vọng tộc, đắc tội với các môn phái, không phải là muốn quốc thổ Duyên Khang của ngươi lớn hơn một chút sao? Giờ khiến thiên tai nhân họa triền miên đều là tại ngươi, đều tại cải cách.
Điều này là luận điệu sai trái!”
Phủ Bá Châu, Duyên Phong Đế đang cùng văn võ đại thần đi trên phố, thấy đám đông đứng xếp hàng trước quầy cháo cứu tế của quan phủ để lĩnh cơm.
Duyên Phong Đế bước tới, tới trước một quầy cháo cứu tế.
Quan sai đang phát cháo định quỳ xuống, Duyên Phong Đế liền xua tay, nói:
“Trời giá rét đất lạnh, không cần nhiều quy tắc tới vậy.
Một người phát bao nhiêu vậy?”
“Khởi bẩm bệ hạ, mỗi người lớn một bát cháo trắng, hai cái màn thầu, một muỗng rau khô!”
Duyên Phong Đế gật đầu bảo hắn tiếp tục, còn mình cũng cầm muỗng phát cơm cho nạn dân, sau lưng ông ta là văn võ bá quan của triều đình.
Duyên Phong Đế vừa cầm muỗng vừa tiếp tục nói:
“Trước đây người sống tốt không bao giờ là người dân! Tư nông, ngươi hãy nói cho họ biết, trước khi quốc sư tiến hành cải cách một mẫu ruộng tốt có thể nuôi sống mấy người?”
Tư nông đại thần vội vàng nói:
“Trước khi cải cách, một mẫu ruộng tốt có thể sản xuất ra ba trăm ba mươi cân lương thực thô.
Chỉ có điều khi đó ruộng đất tập trung trong tay thế gia, tự viện và đạo quan, nông dân không có nhiều ruộng đất.
Một hộ nông nhà bảy tám người trồng bảy mươi mẫu, có lương thực, có hoa quả, có rau xanh, còn có cả dược liệu.
Bận rộn một năm, trồng hai mùa, một năm không có lương thực dư thừa, chỉ miễn cưỡng đủ ăn.
Một tháng có thể ăn được một hai bữa thịt, gặp năm thiên tai nhân họa thì sẽ bị chết đói.
Khi đó rất nhiều người già gặp năm thiên tai đã chủ động nhảy sông hoặc lên núi để tránh liên lụy tới người nhà.
Còn các thế gia, tự miếu, đạo quan thì tích trữ vô số lương thực, tiền của vô số.”
Duyên Phong Đế nói:
“Tám mươi mẫu đất, nuôi sống một gia đình bảy tám người, vất vả cực khổ trồng trọt một năm, lương thực đi đâu hết? Ngươi hãy nói cho họ biết, sau khi cải cách một mẫu đất có thể nuôi sống bao nhiêu ngươi?”
Tư nông đại thần tiếp tục nói:
“Bệ hạ ra lệnh cho quốc sư tiến hành cải cách, thu lại đất đai trong thiên hạ làm của công.
Thế gia, tự viện và đạo quan không được phép nắm giữ ruộng đất.
Trai tráng tám mươi mẫu ruộng, hai mươi mẫu vườn.
Những năm gần đây nhân khẩu nhiều gấp mấy lần, quốc thổ cũng rộng thêm không ít.
Quy tắc cũng thay đổi, trai tráng bốn mươi mẫu ruộng, mười mẫu vườn.
Quốc sư để các bậc võ giả, thần thông làm việc nhà nông, đảm bảo thu hoạch dù cho có hạn hán hay lũ lụt.
Trời hạn cho mưa, trời lũ lụt thì xả nước, vì thế một trăm sáu mươi năm không có đói khát.
Hiện nay sản lượng một mẫu là tám trăm hai mươi cân, thuế ruộng hai mươi đấu.
Người dân ăn thịt không thấy xót tiền nữa.”
“Ba trăm ba mươi cân, tám trăm hai mươi cân.”
Duyên Phong Đế cầm hai chiếc màn thầu đặt vào trong bát của dân đói rồi lại múc một muỗng rau khô, cảm thán:
“Thế nào là phật? Đây chính là phật, phật sống, là phật của người dân! Không phải ngươi có danh hiệu Như Lai, ngươi có danh hiệu Đạo Chủ, giảng mấy lời an ủi tâm linh là có thể thành Phật, thành Đạo Chủ! Tư nông, ta hỏi ngươi, quốc sư đã cải cách rất tốt, lương thực cũng rất nhiều.
Tại sao một khi có thiên tai bùng phát vẫn mất mùa đói kém?”
Tư nông đại thần vẻ mặt khó xử, do dự nói:
“Việc này…”
“Nói!”
“Vâng, ngoại trừ nhân khẩu tăng lên mấy lần ra, còn có nguyên nhân ăn thịt, nguyên nhân đánh trận.
Nuôi dưỡng gia súc cần lương thực, quân đội cần nuôi dị thú.
Luyện binh, đánh trận, đều cần lương thực.
Chủ yếu vẫn là quay vòng ruộng vườn.
Một số ruộng vườn bị thế gia đại phiệt và môn phái tự miếu mua lại trở thành địa chủ.”
Tư nông đại thần nói:
“Lương thực lại về lại trong tay bọn họ.
Lần trước tông phái tạo phản chính là vì trong tay họ có tiền và lương thực, vì thế mới lớn gan tới vậy.
Lần mất mùa đói kém này vốn dĩ không nghiêm trọng thế này, chính bởi vì mới đánh trận xong, quốc khố trống rỗng.
Những thế gia, đại phiệt, môn phái, tự miếu này không đồng ý cấp lương thực, lần trước tông phái phản loạn, ảnh hưởng cực lớn…”
Duyên Phong Đế ngoảnh đầu lại nhìn quần thần, nói:
“Thế gia, đại phiệt, môn phái, tự miếu, đạo quán, từ trước tới giờ luôn ngồi trên cao, ngồi trên mây.
Ngày ngày ăn sơn hào hải vị, của ngon vật lạ, rong chơi ngắm cảnh, nói đạo pháp thần thông, luận thần tiên trường sinh.
Có nông dân nuôi họ nhưng ai chịu dang tay giúp đỡ những người nông dân này? Nông dân không phục vụ thì bị giáng tai họa, giáng kiếp nạn! Trận tuyết nạn này có kì lạ không? Không lạ.
Trước đây khi môn phái thống trị quốc gia, tuyết nạn thế này không ít! Tuy nhiên không phải là thần giáng tai họa, trời giáng kiếp nạn mà là tông phái giáng tai họa, giáng kiếp nạn, muốn người dân thần phục không dám làm loạn!”
“Quốc sư cải cách, để tông phái làm công cho nông dân, làm công cho thương nhân, họ không hài lòng, không muốn làm.
Quốc sư lại cải cách, mở tiểu học, đại học, thái học, truyền bản lĩnh của những môn phái này cho người đời khiến người đời làm, họ càng không hài lòng.
Muốn tạo phản, muốn giết người! Nhưng không biết rằng tổ tiên tám đời của họ trước đây đều xuất thân nông dân, không có ai là ngoại lệ cả.”
“Các ngươi hãy nhìn rõ, nghe rõ cho trẫm.
Lần này trẫm lấy đầu bọn chúng, lần sau các ngươi làm giống chúng, trẫm sẽ lấy đầu các ngươi! Quan lại trẫm cần không phải là những tông phái chỉ biết ngồi cao, không phải cao nhân, phật tổ.
Quan lại trẫm cần là có thể đàng hoàng làm việc! Sỹ nông công thương, sỹ nhất định phải làm công, làm việc cho nông công thương! Trong triều còn có một số sỹ đại phu tự cho rằng mình cao hơn người khác một bậc, khốn kiếp… Sử quan, hãy tha lỗi cho một câu nói tục của trẫm… Khốn kiếp, ngày ngày chỉ biết tự cho rằng mình thanh cao! Trẫm chỉ hận một nỗi không lấy đầu của chúng!”
Văn võ đại thần cúi đầu, không dám nói gì.
Hai sử quan đưa mắt nhìn nhau lộ vẻ khó xử, một vị sử quan lớn tuổi trong số họ khẽ nói:
“Bệ hạ, thiên tử cần ăn nói thận trọng.”
Duyên Phong Đế nói:
“Ta cũng không thường xuyên nói tục, không phải là giận quá mắng chửi sao? Sử quan châm chước một chút.”
Đang nói thì đội ngũ xếp hàng lĩnh cơm tới lượt một đại hòa thượng, bưng bát vàng, cười nói:
“Bệ hạ nói rất đúng, tuy nhiên thiên tai đổ tới.
Làm thế nào để thiên tai dừng lại không để người dân chịu khổ mới là việc làm đúng đắn.”
Duyên Phong Đế nhìn đại hòa thượng, lấy cho hắn một bát cơm, hai cái màn thầu và múc một muỗng rau, nói:
“Trẫm không chỉ nói được mà làm còn tốt hơn.
Đại hòa thượng ăn từ từ, đừng làm phiền người trần tục.”
Đại hòa thượng vâng lời, bưng bát vàng đi.
“Như Lai!” Đám đông sau lưng Đại Phong Đế nhìn thấy vị đại hòa thượng này, trong lòng kinh ngạc.
Sau khi đại hòa thượng rời đi, liền có một lão đạo sĩ bước tới quần áo xộc xệch, đầu tóc bù xù, bưng tô lớn cười nói:
“Bệ hạ ăn cơm chưa?”
Duyên Phong Đế sắc mặt nghiêm trọng, lấy cơm cho ông ta, lắc đầu nói:
“Chưa ăn.”
“Bệ hạ nên ăn một ít, ăn no rồi mới có thể lên đường.”
Duyên Phong Đế gật đầu, cầm hai chiếc màn thầu, bưng một bát cháo nói với văn võ quần thần:
“Các ngươi cũng ăn một ít đi, gặp chuyện rồi.”
Văn võ đại thần nhìn hòa thượng và đạo sĩ, ai nấy cũng như giáp mặt với đại địch.
Chỉ thấy hai người một người bưng bát vàng, một người bưng tô lớn ngồi ở góc tường ven đường, húp cháo ăn màn thầu, rau khô ngon lành.
Quần thần bước tới, mỗi người lĩnh một phần cơm sau đó ngồi ở góc tường văn đường.
Duyên Phong Đế cũng ngồi đó, lặng lẽ ăn.
Sau khi ăn xong, Duyên Phong Đế tới bên giếng nước múc nước rửa bát, quần thần xếp hàng sau lưng.
Như Lai và Đạo Chủ cũng bước tới rửa chén đũa, nói:
“Lâu lắm chưa từng ăn cơm rau của nhân gian, ăn cũng thấy rất ngon miệng.”
“Trẫm và các đại thần đây đã ăn mấy tháng rồi!”
Duyên Phong Đế nghiêm túc nói:
“Hai vị đạo huynh nên thường xuyên ăn, đừng để mình sống quá cao xa.”
“Cao xa là để tránh thế tục.”
Lão Đạo Chủ cười nói:
“Ngươi là hoàng đế của nhân gian, cai quản tục nhân.
Còn người tu đạo tu phật thì phải tránh xa sự quấy nhiễu của trần thế, nếu bị dính vào sẽ rất khó thoát thân.”
Duyên Phong Đế cười hỏi:
“Đạo Chủ, ngươi có thể thành thần không?”
Đạo Chủ lắc đầu.
Duyên Phong đế lại hỏi:
“Như Lai, ngươi có thể thành chân phật không?”
Như Lai lắc đầu:
“Thần kiều gãy rồi, ai có thể trở thành thần phật thật sự chứ?”
“Vậy các ngươi nói vớ vẩn gì chứ? Tránh xa trần thế, nói như thể mình lợi hại lắm… Sử quan, trẫm lại nói tục rồi, đừng ghi lại, trẫm biết.
Các ngươi lui xuống đi, ở đây không cần các ngươi nữa.”
Duyên Phong Đế nói xong, bước ra ngoài thành, văn võ quần thần đi theo sau.
Duyên Phong Đế dừng bước, quay đầu cười nói:
“Mặc dù dựa theo quy tắc triều đình không dựa theo quy tắc giang hồ nhưng cũng không cần nhiều người tới vậy.
Cảnh giới Thần Kiều ở lại, những người khác lui xuống.”
Rất nhiều văn võ đại thần dừng bước, bên cạnh Duyên Phong Đế có bảy người, thái úy hòa thượng Nguyên Không, tư đồ Tú Nhạc Thanh, tư không Ngụy Bình Ba, Thiên Sách thượng tướng Tần Bảo Nguyệt, Thái Sơn vương Linh Hư Hoa, Phiêu Kỵ đại tướng quân Quyền Định Võ, khai phủ nghi đồng tam tư thượng khanh Tô Vân Chi cùng với hoàng đế, tổng cộng tám người.
Như Lai và Đạo Chủ không ý kiến gì, vẫn tiếp tục đi tiếp.
Duyên Phong Đế dẫn mọi người đi theo, mọi người tới bên ngoài thành vẫn không dừng bước, đợi đi tới giữa ruộng ngoài thành, Duyên Phong Đế mới dừng lại nhìn giống hoa màu, hỏi một lão nông:
“Có thể thu hoạch không?”
“Có thể!” Lão nông trả lời rất to.
Duyên Phong Đế mỉm cười, quay đầu nhìn các đại thần, nói:
“Có thể thu hoạch!”
Đạo chủ nói:
“Bệ hạ, năm nay có thể, năm tới chưa chắc.
Lão đạo mang theo một cuốn kinh thư, có ghi chép chuyện của Đại Khư gọi là Khai Hoàng Kiếp Kinh.
Bệ hạ hãy từ từ đọc, chúng ta đi từ từ, nếu như bệ hạ vẫn cố chấp cải cách, vậy thì năm tháng cần phải đổi ngày mới rồi!”
Như Lai thở dài, nói:
“Đạo Chủ từ bi.”
Đạo Chủ lắc đầu:
“Hắn không biết những nguy hiểm ở đây, biết rồi sẽ giống như chúng ta.” Nói xong, liền giao Khai Hoàng Kiếp Kinh cho Duyên Phong Đế.
“Bệ hạ, cẩn thận có cạm bẫy!” Thượng khanh Tô Vân Chi nhắc nhở.
Duyên Phong Đế cười nói:
“Không sao!”
Ông ta nhận lấy Khai Hoàng Kiếp Kinh từ tay Đạo Chủ, mở ra đọc cẩn thận.
Họ tiếp tục chậm rãi tiến lên phía trước, Duyên Phong Đế lật hết trang này tới trang khác, xem từ đầu tới cuối.
Đạo Chủ và Như Lai không hối thúc mà vẫn lặng lẽ đi về phía trước.
Sau khi đi khỏi trăm dặm, Duyên Phong Đế xem hết Khai Hoàng Kiếp Kinh, định thần lại, ngẩng đầu nhìn trời trầm ngâm không nói gì.
Lão Đạo Chủ nói:
“Bệ hạ hãy suy nghĩ cho chúng sinh, cần phải biết nên làm thế nào rồi chứ?”
Duyên Phong Đế ngẩn người sững sờ, đột nhiên nói:
“Khi ta còn nhỏ, Duyên Phong quốc vẫn chưa có lãnh thổ rộng lớn thế này, hoàng đế vẫn không tôn quý như thế này.
Khi đó các môn phái thế gia vẫn hoành hành, tự tung tự tác.
Có một lần ta cùng sử tiết tới nước khác, thăm một nơi gọi là Nguyên Khởi quốc, cũng chính là Nguyên Châu hiện nay.
Nơi đó đang xảy ra nạn sấm sét, trời mây đen bao phủ khắp Nguyên Khởi quốc, sấm vang chớp giật liên hồi, đánh chết không biết bao trâu bò, dê cừu cũng đánh chết không biết bao nhiêu người.”
“Hoàng đế của Nguyên Khởi quốc dẫn theo văn võ bách quan quỳ trong sấm chớp thỉnh tội, bá tính trong nước cũng quỳ trên mặt đất, xin ông trời tha tội.
Nạn sấm sét đó, hoàng đế bị đánh chết.
Sau này ta mới biết, ông trời mà họ nói không phải là thiên thần mà là Lôi Ẩn tông, một môn phái.
Đại khái là thu hoạch không tốt, những thứ tốt tiến công cho Lôi Ẩn tông không nhiều vì thế Lôi Ẩn tông giáng kiếp nạn.
Thứ gây ra nạn sấm sét chính là linh bảo trấn giáo của Lôi Ẩn tông – Cửu Tiêu Lôi Dẫn Tráo.
Hoàng đế ôm tội lên người mình, vì thế Lôi Ẩn tông đánh chết ông ta, đổi hoàng đế khác.
Khi đó ta còn nghĩ…”
Ông ta nhìn Đạo Chủ và Như Lai, nói từng chữ một:
“Ta sẽ lật đổ các người! Hiện giờ, trẫm tới rồi, chỉ có điều trẫm và quốc sư làm vẫn chưa đủ, vì thế mới có trận tuyết nạn này.
Không phải là thần sao? Trẫm sẽ lật đổ thần!”
Đạo Chủ không nhịn được nữa, nói:
“Bệ hạ không lo nghĩ cho chúng sinh sao? Muốn Duyên Khang cũng trở thành giống như Đại Khư sao? Ngươi và quốc sư cải cách, đàn áp các môn phái, thống nhất lãnh thổ lớn thế này.
Lão đạo chưa từng ngăn cản các ngươi, có đúng không? Nhưng nếu ngươi tiếp tục cải cách, ông trời sẽ nổi giận, nguy hại cho chúng sinh!”
Lão Như Lai nói:
“Bệ hạ hãy suy nghĩ thật kĩ!”
Duyên Phong Đế nói:
“Các ngươi có niềm tin của các người, trẫm có niềm tin của trẫm!”
Lão Như Lai thở dài nói với Đạo Chủ:
“Lão đạo hữu, đổi một vị hoàng đế khác đi!”
Đạo Chủ lấy đạo kiếm ra, gật đầu nói:
“Đành vậy thôi, đã nói hết nước hết cái rồi mà bệ hạ vẫn cố chấp không tỉnh ngộ, đành phải đổi hoàng đế thôi!”
Duyên Phong Đế nhìn xung quanh, chỉ thấy các lão đạo nhân, lão hòa thường và đám người Cùng Phu Tử từ khắp nơi xông tới bao vây họ ở giữa.
Số lượng nhiều hơn nhiều so với tám người bọn họ.
Thiên Sách thượng tướng và mọi người sắc mặt biến đổi.
Duyên Phong Đế kinh ngạc, bật cười nói:
“Như Lai, Đạo Chủ, trẫm còn tưởng các người sẽ tôn trọng quy tắc giang hồ, không ngờ các người dùng quy tắc triều đình.”
Như Lai lắc đầu nói:
“Tình thế bất đắc dĩ, mong bệ hạ hiểu cho.
Đạo chủ, các vị đạo hữu, cùng tiễn bệ hạ lên đường thôi.”
oOo
Chương 259: Xe trâu
Nguồn: EbookTruyen.Me
Phía Tây thành Bá Châu là vùng đất trăm dặm xơ xác tiêu điều, tới không khí cũng bị đông kết.
Xung quanh các lão đạo sĩ, lão hòa thượng nguyên khí cuồn cuộn hình thành nên các bậc thần thánh phía sau lưng, khí thế nuốt trọn sơn hà.
Đạo môn, Đại Lôi Âm Tự truyền thừa lâu năm, thậm chí còn lâu hơn cả Thiên Ma giáo.
Thiên Ma giáo so với hai đại thánh địa này thì vẫn là một giáo phái trẻ tuổi.
Quan sát những bậc thần thánh do nguyên khí của các lão đạo sĩ, lão hòa thượng hóa thành, có thể thấy được các vị thần từng xuất hiện trong dòng lịch sử lâu dài.
Có đủ các hình tượng thần thánh, có người ba đầu sáu tay, có người lưng đeo phất trần, có người mang đuôi báo, có người có kim cang dạ xoa.
Còn Cùng Phu Tử, Điền Chân Quân và những người khác thì lại là cảnh tượng khác, truyền thừa không xưa xưa như Đạo môn và Đại Lôi Âm Tự nhưng cũng rất hùng mạnh.
Thần thánh xuất hiện sau lưng có đại nho thánh nhân, có nữ tử tay đỡ sâu vàng, có người là thần nghèo mình mặc áo cà sa rách.
Cảnh tượng sau lưng Duyên Phong Đế và các vị đại quan nhất phẩm triều đình mỗi người một vẻ, sau lưng Thiên Sách thượng tướng Tần Giản Tần Bảo Nguyệt không hình thành thần thánh mà là song giản, hai chiếc kim giản sáng lấp lánh, thân giản có tám cạnh, không ngừng xoay chuyển.
Ông xuất thân từ chiến trường, không tu luyện thần phật, coi binh khí của mình là thần, phụ trách chiến trường sát phạt.
Thần sau lưng thái úy Nguyên Không hòa thượng cũng không phải là phật mà là một vị khổ hành tăng, người quấn xiềng xích, tay cầm giới đao, tư thái chiến đấu giống với ngoại hình của ông ta.
Sau lưng Thái Sơn vương Linh Hư Hoa là chín con rồng quấn quanh Thái Sơn, dùng Thái Sơn làm tế đàn, chín rồng cùng thờ phụng.
Ông ta phụ trách cai quản tế lễ của Duyên Khang quốc.
Tư không Ngụy Bình Ba cai quản thủy lợi của Duyên Khang quốc, sau lưng nguyên khí cũng không hóa thành thần thánh mà là đập nước sông dài được xây dựng bằng đất, gỗ, nước.
Ông dùng thủy lợi làm thần.
Tư đồ Tú Nhạc Thanh là nữ quan, cai quản quốc khố, phụ trách tài chính trong thiên hạ.
Thần thánh do nguyên khí hóa ra cũng không phải là thần mà là một xâu tiền Đại Phong nhìn như đại xà đại mãng.
Thượng khanh Tô Vân Chi cũng là nữ quan, có thể khai phủ, phẩm cấp tương đương với Tam Công.
Bà ta là Văn Tán quan nhưng chức vị rất cao, cai quản đại học, tiểu học ở các nơi.
Nguyên khí của bà cũng không hóa thành thần thánh mà là một cuốn sách và một chiếc thước.
Phiêu Kỵ đại tướng quân Quyền Định Võ sau lưng là tuấn mã bốc lửa bừng bừng.
Trên lưng ngựa là một vị thần đang tắm mình trong chiến hỏa, có tám cánh tay, tay cầm đao thuẫn thương mâu kiếm kích, bốn gương mặt nhìn về bốn phía, trong mắt có lửa phun ra giống như những luồng sáng chói lóa.
Bốn gương mặt trong ánh lửa đều là mặt của chính ông ta.
Từ điểm này có thể nhìn thấy cao thủ cấp giáo chủ trong triều đình hoàn toàn khác với của môn phái giang hồ.
Đạo môn và Đại Lôi Âm Tự kính trọng thần phật, thần thánh sau lưng đều là thần phật, còn cao thủ trong triều đình thì lấy lĩnh vực mình làm thần, biến chức vụ mình cai quản thành thần của chính mình.
Mỗi người một vẻ, mỗi người một sở trường riêng.
Cho dù Nguyên Không hòa thượng xuất thân Phật môn nhưng cũng coi mình trở thành khổ hành tăng tu luyện trong chiến đấu, không xuất hiện hình thái của đại phật.
Một vị tăng nhân tai dài mặt biến sắc, nói nhỏ:
“Quốc sư cải cách, biến thành những kẻ tà ma ngoại đạo không kính trọng quỷ thần! Tới thần phật cũng không kính trọng mà tôn thờ những thứ tạp nham!”
Phiêu Kỵ đại tướng quân Quyền Định Võ chỉ vào tăng nhân tai dài, cười nhạt nói:
“Học để dùng, học đi đôi với hành.
Sư tai dài, ngươi đạo hạnh nông cạn, khó tránh tử kiếp.”
“Cả đời khổ tu đâu có thể tham ngộ thần phật?”
Duyên Phong Đế chậm rãi nói:
“Đều là bản lĩnh của cá nhân, dựa vào thần phật mới là ngoại đạo.
Họ làm tốt chức vụ của mình khiến chức vụ của mình trở thành cảnh giới thần phật, vậy họ chính là thần phật!”
Các lão đạo sĩ Đạo môn nhíu mày, Lão Đạo Chủ lắc đầu nói:
“Làm cho chức vụ của mình trở thành cảnh giới thần phật? Thành thần như vậy chẳng phải vẫn làm công cho người phàm sao? Đây chính là giáo nghĩa của Thiên Ma giáo! Đều là dùng trong đời sống hàng ngày của người dân.
Hoàng đế, ngươi bị quốc sư ảnh hưởng nặng nề, bị Thiên Ma giáo ảnh hưởng nặng nề.”
Duyên Phong Đế mỉm cười nói:
“Nếu ta tới Thiên Ma giáo, nói không chừng có thể làm tới giáo chủ.”
“Đã là ma đạo, không cần phải nhiều lời.”
Các lão đạo sỹ chỉnh sửa lại bảo kiếm sau lưng, không biết ai thét lên:
“Giết!”
Vừa dứt lời, sát khí ngút trời, gió lạnh xào xạc trở lên lạnh buốt xương.
Lúc này, một ông lão kéo một chiếc xe trâu lộc cộc đi tới.
Mọi người thu lại sát khí, lặng yên đứng đó rồi cúi mặt không nói gì.
Ông lão nhìn thấy khắp trời thần phật, trong lòng kinh hãi, con trâu kia cũng run bần bật, bốn chân run rẩy, không kéo nổi xe trâu.
Ông lão giận dữ cố tỏ vẻ không sợ hãi quất mạnh mấy cái vào con trâu để trâu từ từ kéo xe ra khỏi nơi thị phi này.
Đợi ông lão và xe trâu đi xa, chiến đấu lập tức bùng nổ!
Các vị cao thủ cảnh giới Thần Kiều vừa định ra tay đột nhiên lại nghe thấy tiếng bánh xe lộc cộc vang tới, lại một chiếc xe trâu nữa đi qua, một ông lão dắt trâu kéo xe đi tới.
Nhìn thấy mọi người, hai chân ông lão run rẩy, lập cập khó khăn lắm mới có thể kéo xe đi qua.
Mọi người thở phào, đang định ra tay lại nghe thấy tiếng bánh xe lộc cộc lăn tới, một lão đạo sĩ nổi giận quát lên:
“Giữa tiết trời giá rét, thiên tai nhân họa này, lấy đâu ra lắm xe trâu vậy chứ?”
Mọi người giật mình, đúng là vậy, giờ khắp nơi thiên tai, gia súc đều bị ăn hết rồi.
Lấy đâu ra ba chiếc xe trâu, hơn nữa lại đi qua đúng nơi này chứ?
Chiếc xe trâu này do hai vợ chồng già điều khiển.
Một bà lão tóc bạc, một ông lão cao tuổi, mọi người lặng lẽ nhìn xe trâu chạy qua.
Chiếc xe trâu đó dừng lại, con trâu kia cũng không hề sợ cảnh tượng đáng sợ trước mắt.
Ông lão và bà lão trên xe nhảy xuống, mở tấm vải trên xe giống như làm phép, rung nhẹ một cái rồi giật tấm vải ra.
Trên xe lập tức xuất hiện mười mấy người tướng mạo kì quái đứng đầy trên xe, gần như đẩy cả ra ngoài xe.
“Thiên Ma giáo tả hữu hộ pháp sứ, mười hai hộ giáo trưởng lão, còn có hai vị thiên vương.”
Đạo Chủ nhìn xuống dưới, sắc mặt bực bội:
“Chỉ thấy một chiếc xe trâu hai người và một con trâu, không ngờ lại nhảy ra những mười sáu người, trò của Thiên Ma giáo thật hay.”
Tả hộ pháp sứ Khổng Lệnh Hiền ngẩng đầu, cười hì hì, nói:
“Ta hành tẩu giang hồ thích pha trò để kiếm cơm ăn, xin tiền thưởng của người chơi khiến các vị địa chủ lão gia chê cười rồi.”
Hữu hộ pháp sứ Tiết Bích Nga cười tít mắt nói:
“Lão lừa trọc, lão đạo sĩ, khi giáo chủ về nhà ăn tết sai chúng ta đi theo hoàng đế.
Hoàng đế gặp nạn, lão thân và lão huynh đệ trong giáo không thể bỏ mặc.
Nếu không giáo chủ ăn tết xong quay lại sẽ hỏi tội, chúng ta không gánh hết tội được.”
Mười hai hộ pháp và hai đại thiên vương của Thiên Ma giáo nhảy từ xe xuống.
Sư thiên vương và Ngọc thiên vương vươn vai, chào hỏi mọi người, cười xòa nói:
“Các vị đều là những nhân vật xa rời quần chúng, những lão già chúng ta xin chào mọi người.
Khi giáo chủ giao hoàng đế cho chúng ta hắn vẫn sống khỏe mạnh, nếu như các người giết hắn, chúng ta trả lại cho giáo chủ một hoàng đế đã chết.
Giáo chủ nổi giận, chúng ta chỉ có lấy cái chết tạ tội.”
Môn chủ Cái môn Tề Đại hữu lớn tiếng nói:
“Tà ma ngoại đạo! Triều đình và Thiên Ma giáo cùng một giuộc với nhau, các đồng đạo Đại Lôi Âm Tự, chỉ cần hàng yêu trừ ma là được!”
“Giết!”
Một tiếng thét vang lên, tiếp theo đó là sấm sét vang trời, chiến đấu bùng phát, sóng khí cuồng bạo lan tỏa san bằng rừng núi xung quanh!
Trận chiến này ác liệt hơn hẳn trận chiến bình loạn của quốc sư.
Trong trận chiến bình loạn mặc dù cấp giáo chủ nhiều nhưng so với cao thủ cấp giáo chủ của ba đại thánh địa thì vẫn kém hơn một chút.
Kèm thêm triều đình cũng tương đương với một đại thánh địa, cao thủ của bốn đại thánh địa giao chiến, uy lực vô cùng khủng khiếp.
Tuy nhiên lần này cao thủ cấp giáo chủ của Đại Lôi Âm Tự và Đạo môn hầu như xuất hiện toàn bộ còn cao thủ của triều đình và Thiên Ma giáo chỉ xuất hiện một nửa, lại có Đạo Chủ và Như Lai.
Trận chiến này không lạc quan cho lắm.
Chiến đấu nổ ra, lập tức có người chết.
Tăng nhân tai dài trực tiếp tìm đánh Quyền Định Võ, hai vị cao thủ Thần Kiều mở toàn bộ thần tạng toàn thân, đánh tới độ trời long đất lở.
Tăng nhân tai dài là người đứng đầu La Hán Viện của Đại Lôi Âm Tự, phật pháp tinh thâm, tinh thông Đấu Chiến Thắng Pháp.
Còn Quyền Định Võ là Phiêu Kỵ đại tướng quân, cả đời sát phạt trên lưng ngựa tiêu diệt quốc gia khác, giáo phái khác, vào sinh ra tử.
Khi xưa Thái Học Viện vừa thành lập, quốc sư Duyên Khang tập trung cao thủ thiên hạ nghiên cứu đạo pháp tinh thông.
Quyền Định Võ chính là một trong số đó, có thể nói đây là một trong những cao thủ đỉnh cấp của Duyên Khang quốc.
Đấu Chiến Thắng Pháp gặp Sát Phạt Chiến Pháp, vừa mới va chạm đã thấy biển máu ngút trời.
Trên biển máu là chiến hỏa thiêu đốt bừng bừng, cảnh tượng này giống như tồn tại thực sự nhưng thực ra là do sát khí của Quyền Định Võ hóa thành.
Một đại phật đứng trên biển máu, phía trước đại phật là tăng nhân tai dài.
So với đại phật cao lớn, ông ta nhỏ bé hơn rất nhiều.
Trong biển máu biển lửa, một người đang thét lên lao về phía ông ta, đó chính là Quyền Định Võ, phía sau lưng là ngựa đạp chiến hỏa.
Trên lưng ngựa, người đó giống như một sát thần ma quỷ, hung dữ, đáng sợ, vô cùng hung ác!
“Tà ma ngoại đạo, không tu chân phật, chết cũng đáng tội!”
Xung quanh tăng nhân tai dài xuất hiện kim quang, hai tay đan xéo, miệng tung chân ngôn Phật môn, đồng thời thi triển hai loại ấn pháp, ấn pháp vô cùng kì diệu tấn công Quyền Định Võ!
Không ngờ Quyền Định Võ không hề né tránh, mặc cho hai luồng Đấu Chiến Thắng Pháp của ông ta đánh lên người mình.
Dưới nách Quyền Định Võ, các cánh tay do nguyên khí hóa thành đều vung lên, tay cầm đao, thuẫn, thương, mâu, kiếm, kích.
Đao chém thuẫn đỡ, thương gạt mâu đâm, kiếm chém kích móc chém đứt cánh tay của tăng nhân tai dài, thuẫn đập vỡ vỏ bọc của ông ta, thương đâm xuyên qua ngực hất bổng người lên, mâu thì đâm xuyên từ sau lưng, kiếm cắt cổ họng, trường kích móc cơ thể ông ta lên.
Sau lưng ông ta, sát thần nghênh chiến đại phật, ầm ầm va chạm, biển lửa biển máu sôi sục, giống như một cơn lốc xoáy không ngừng chuyển động xung quanh hai người.
“Ngươi không né tránh…” Tăng nhân tai dài bị Quyền Định Võ nhấc bổng lên không, treo trên trường kích, giọng nói ngắt quãng.
Một tấm thuẫn lớn giáng xuống khiến ông ta thịt nát xương tan.
“Giết người trên chiến trường chỉ cần một hai chiêu, tránh cái gì mà tránh? Chiến trường là kỹ năng giết người, đấu pháp với ngươi há chẳng phái dùng sở đoản của ta để tấn công sở trường của ngươi sao?”
Quyền Định Võ nhổ ra một ngụm máu, hai đạo ấn pháp của tăng nhân tai dài xém chút nữa đánh vỡ lục phủ ngũ tạng của ông ta.
Xương sườn và xương bả vai đều bị đánh vỡ vụn, đau đớn tê tái.
Đột nhiên một bàn tay kim quang sáng lóa giáng xuống, bùm một tiếng, ấn ông ta xuống lòng đất.
Lại một tăng nhân đánh tới, hai tay tạo thế đang ôm, một tòa bảo tháp mười tám tầng trời đè xuống, trong bảo tháp là các vị thần phật đè Quyền Định Võ đứt gãy hết xương cốt.
“Nguyên Không thiền sư, ngươi cũng là người trong Phật môn ta, tại sao lại đi theo ma đạo làm chó săn cho triều đình?”
Người đứng đầu Pháp Hoành Viện của Đại Lôi Âm Tự là Hoành Âm sư thái chặn đường thái úy hòa thượng Nguyên Không, khuyên nhủ:
“Ngươi nên tỉnh ngộ rồi, không được tiếp tục sai lầm thêm nữa! Tiếp tục sai lầm, ngươi sẽ vĩnh viễn không bao giờ thành được chính quả!”
Hòa thượng Nguyên Không trừng mắt quát:
“Thế nào là chính quả? Trong lòng có phật, vĩnh viễn không thành được chính quả.
Bệ hạ lệnh cho ta cai quản luật pháp quân đội.
Ta dùng thiết luận hóa làm xiềng xích quấn lấy người, đợi khi ta phá tan xiềng xích, khi đó sẽ thành chính quả!”
Hoành Âm sư thái giận dữ đùng đùng, vung phất trần xông tới:
“Ngươi đã nhiễm nghiệt chướng, ta sẽ giúp ngươi trừ bỏ!”
Đại chiến bùng phát, các lão đạo sỹ của Đạo môn lần lượt tế kiếm, lập tức kiếm quang bay khắp trời.
Đó là kiếm pháp trong Đạo Kiếm Thập Tứ Thiên, vô cùng lợi hại, cực kỳ sắc bén, không hổ là đệ nhất kiếm thuật của Đạo môn.
“Kết trận, trừ ma!” Một lão đạo thét lên.
“Bày trận, Luyện Tử Ngưu Tị Tử!”
Tiết Bích Nga thét lên, hai vị thiên vương, mười hai hộ giáo trưởng lão kết thành một đại trận, nghênh chiến những lão đạo kia.
Mọi người sớm đã quen biết, là đối thủ lâu năm, không biết đã giao chiến với nhau bao nhiêu lần cho nên hiểu rất rõ thủ đoạn của đối phương.
Bên kia Thiên Sách thượng tướng, thượng khanh, tư không, tư đồ, Thái Sơn vương và mọi người bị cao thủ Đại Lôi Âm Tự chặn đánh.
Đại Lôi Âm Tự người đông thế mạnh, bao vây giết bọn họ.
Chỉ bỏ qua Duyên Phong Đế.
Duyên Phong Đế quay đầu thì thấy Cùng Phu Tử, Tề Đại Hữu, Điền Chân Quân đang đi tới.
Như Lai và Đạo Chủ một người cầm bát một người giữ kiếm.
Như Lai sắc mặt ôn hòa nói:
“Phu Tử, các vị đạo hữu, các ngươi đi giúp đỡ những người khác, ở đây giao cho lão tăng và lão đạo sĩ là được!”
Cùng Phu Tử và mọi người nghe lời lập tức lao vào trận chiến.
Như Lai nhìn Duyên Phong Đế, nói:
“Bệ hạ, đắc tội rồi!”
Duyên Phong Đế rùng mình, long khí phóng ra xuyên thấu trời xanh, khí phách lẫm liệt, trên trời vọng tới tiếng long ngâm.
Trong tầng mây giữa không trung có chân long thoáng ẩn thoáng hiện, thò đầu giơ vuốt, chiếc đầu khổng lồ nhìn xuống dưới nhìn chằm chặp Như Lai.
Đạo Chủ bước tới, đạo kiếm vung ra, kiếm quang rợp trời, đẩy lui chân long rồi khen ngợi:
“Bệ hạ hình như muốn dùng giả làm thật, trở thành chân thần.
Đáng tiếc thần kiều đã gãy, cả đời cũng không có hi vọng.
Lão đạo vô dụng, chỉ luyện được tới một nửa chiêu thứ mười bốn của Đạo Kiếm Thập Tứ Thiên, giờ sẽ dùng phần dang dở này để lĩnh giáo uy đức của bệ hạ!”
Bát vàng trong tay Như Lai bay lên rồi úp ngược xuống, phun ra kim quang.
Trong kim quang là chư phật hai mươi tầng trời, tầng trên cùng là Đại Phạn Thiên, cảnh tượng nguy nga.
Như Lai cười nói:
“Ta dùng cảnh giới cao nhất của Kim Quang Đại Thừa Kinh để lĩnh giáo Cửu Long Đế Vương Công của bệ hạ!”
oOo
Chương 260: Sát phạt
Nguồn: EbookTruyen.Me
Như Lai và Đạo Chủ vốn là nhân tài kiệt xuất của đời trước, ai cũng đạt tới mức độ luyện thành thần phật.
Nếu như thần kiều không gãy, hai người họ sớm đã phi thăng rời khỏi thế giới này rồi!
Còn Duyên Phong Đế là lớp kế cận của thời đại này nhưng chiếm cứ chín đạo long mạch, tu luyện ở hoàng thành, được trời ưu ái cho nên tu luyện nhanh gấp bội, tu vi thâm hậu, tuyệt đối là một trong những cao thủ đỉnh cấp của hiện tại.
Duyên Khang quốc được mệnh danh là thánh địa lớn nhất của ngày nay, ông ta và quốc sư Duyên Khang chính là tông chủ và giáo chủ của thánh địa lớn nhất này.
Cho dù là vậy, ông ta vẫn còn kém một chút so với Như Lai và Đạo Chủ.
Như Lai và Đạo Chủ liên thủ đối phó với ông ta, không phải thấy rằng bản lĩnh không bằng mà là một đánh một.
Nếu như Duyên Phong Đế muốn đi, bất cứ ai trong hai người bọn họ cũng không thể giữ lại.
Nhưng nếu hai người liên thủ sẽ có thể tuyệt đường sống của Duyên Phong Đế.
Rắc, rắc, hàng loại tia sét đánh từ trên mây xuống, ánh sét rèn rẹt bao phủ quanh người Duyên Khang Đế.
Ánh sáng chói lóa ẩn hiện, chuyển động, chân long uốn lượn trong không trung, chín con rồng đồng loạt gầm lên vung trảo về phía Đạo Chủ và Như Lai!
Như Lai cười khà khà, lật mạnh bát vàng, miệng bát hướng lên trên, lập tức kim quang lấp lánh từ các tầng trời phóng ra, thần phật khắp trời kháng cự lại chân long.
“Lão đạo hữu, việc giết hoàng đế giao cho ngươi!” Như Lai cười nói.
Lão Đạo Chủ giữ kiếm, kiếm quang sáng loáng, có quy luật kì diệu, tận dụng mọi sự vận chuyển của nhân gian, khẽ ngâm:
“Đạo bồi dưỡng chư thiên đại địa, cung cấp vạn pháp, thiên hạ quy nhất! Bệ hạ, nửa chiêu này…”
Ông ta còn chưa dứt lời, hai luồng ánh sáng lóe lên trên không, đột ngột dừng lại.
Lão Đạo Chủ vội vàng giữ kiếm không phóng đi, chăm chú nhìn qua.
Một ông lão mặc áo xanh và một lão mù chống gậy trúc đứng trên không.
“Như Lai, đánh nhau à?” Ông nội mù cười tít mắt.
Như Lai cũng giữ chặt kim quang phát ra trong bát vàng, mỉm cười nói:
“Mã Vương Thần, đạo hữu mù, hai vị sao lại tới đây.”
Mã gia lạnh lùng nói:
“Tìm người!”
Ông nội mù gõ gậy trúc, không gian rung chuyển.
Các cao thủ đang giao chiến ác liệt đều kinh hãi, vội vàng dừng tay.
Ông nội mù cười tít mắt nói:
“Gió thổi mây bay, các vị giao chiến thật vội vàng.
Các vị, ta có lời chào, làm phiền rồi.
Cho hỏi các vị có nhìn thấy một cô gái không?”
Quyền Định Võ đang bị đánh tơi bời, khó khăn lắm mới có thể nghỉ ngơi, lớn tiếng nói:
“Lão mù, ngươi tìm ai?”
“Một cô gái vô cùng xinh đẹp khiến các ngươi nhìn một lần sẽ không thể lãng quên, sống trong tim ngươi ngày đêm khiến ngươi mơ tưởng…”
Ông nội mù xuýt xoa:
“Cô gái này rất lợi hại, trong tim có một lão ma đầu làm rất nhiều việc ác.
Hắn ta yêu dung mạo của nàng ấy, định chiếm đoạt thân thể của nàng để được làm con gái.
Đúng là mỹ nhân dung mạo tuyệt thế, chúng ta vốn định dẫn nàng ta tới Đại Lôi Âm Tự nhờ Lão Như Lai hàng phục lão ma đầu…”
Ông ta nói một hồi lâu, mọi người vẫn chưa hiểu chuyện gì.
Mã gia nói:
“Lão mù, nói trọng tâm.”
Ông nội mù gãi đầu, nói:
“Cô gái này là phu nhân tiền giáo chủ của Thiên Ma giáo, tiền thánh nữ.
Như Lai muốn giết hoàng đế, thế là thả cho nàng ta đi.”
Như Lai cười khà khà nói:
“Lão tăng cũng không có thuật phân thân, không thể giúp được.”
Ông nội mù nổi giận, nói:
“Không giúp được thì ngươi nói ngay từ đầu, tới giờ thì tốt rồi, người không tìm được.
Các vị đạo hữu có nhìn thấy phu nhân tiền giáo chủ của Thiên Ma giáo không? Dung mạo vô cùng xinh đẹp, giọng nói mê hoặc, hút hồn.
Có ai nhìn thấy không?”
Mọi người đều lắc đầu.
Tiết Bích Nga trong lòng nảy sinh hi vọng, lớn tiếng nói:
“Chúng ta là người của Thiên Thánh giáo, mong hai vị giúp đỡ!”
Như Lai giật mình, Lão Đạo Chủ hỏi:
“Có lai lịch thế nào?”
“Đại đệ tử của ta và Thương Thần.” Lão Như Lai nói.
Lão Đạo Chủ kinh ngạc nói:
“Thì ra là Mã thần bổ ba mắt, còn có cả thần nhãn năm xưa, đã già thế này rồi sao?”
Mã gia lắc đầu nói:
“Việc của các ngươi không gấp bằng việc ta tìm người, mặc kệ các ngươi.”
“Các ngươi giết hoàng đế hay bảo vệ hoàng đế đều không gấp gáp bằng việc chúng ta tìm người.”
Ông nội mù than thở:
“Hoàng đế chết rồi có thể đổi một hoàng đế khác nhưng con yêu tinh đó mà chạy ra.
Chà chà, cả thế giới này đều gặp họa.
Hoàng đế, ngươi có nhìn thấy phu nhân giáo chủ đó không?”
Duyên Phong Đế sắc mặt nghiêm trọng, chậm rãi lắc đầu:
“Không nhìn thấy.
Trẫm muốn mời hai vị tiền bối giúp đỡ?”
Ông nội mù có phần thất vọng, nói:
“Không có hứng thú.
Ngươi không nhìn thấy thì tốt, nhìn thấy rồi thì các ngươi hãy đợi họa nước hại dân, nước mất nhà tan.
Lão Mã gia, chúng ta đi thôi, nàng ta chắc chưa chạy xa đâu.”
Mã gia gật đầu, hai người vụt tới rồi lại vụt đi mất tăm.
Mọi người kinh ngạc:
“Đúng là cao nhân tiền bối cổ quái!”
Tiếng sát phạt lại vang lên.
Như Lai phóng kim quang trong bát vàng, mười hai tầng trời bay lên không trung.
Đạo Chủ phóng kiếm quang, uy lực của phần thứ mười bốn trong Đạo Kiếm bộc phát.
Kiếm Quang diễn giải thiên địa đại đạo, kiếm như trời, kiếm như đất, kiếm hóa vạn vật, kiếm hóa sao trời.
Kiếm này chứa đựng cục diện thiên hạ đại đạo đại nhất thống.
Duyên Phong Đế phát động Cửu Long Đế Vương Công, thụy khí cửu long vây quanh người, chân đạp hào quang.
Một đòn bất kỳ cũng vô cùng uy lực có thể dời non lấp bể, nghịch chuyển càn khôn.
Ông tinh thông rất nhiều thần thông đạo pháp thậm chí có thể tùy ý thi triển đạo kiếm của Đạo môn, Đấu Chiến Thắng Pháp của Đại Lôi Âm Tự.
Bất cứ đạo pháp thần thông nào qua tay ông dường như cũng có thể hóa hủ bại thành thần kỳ, có được uy lực vô cùng khủng khiếp.
Cho dù là Ly Hận Thiên Kiếm Quyết của Ly Tình Cung, một loại kiếm pháp chỉ có nữ giới mới có thể tu luyện, ông cũng có thể thi triển và uy lực rất mạnh.
Cho dù là chiêu thức thông thường cũng biến thành uy lực cực lớn.
Pháp thuật, kiếm pháp, thậm chí thần thông thể xác.
Tất cả ông đều có thể dùng, uy lực của mỗi đòn đều có thể dời non lấp bể.
Cửu Long Đế Vương Công đã được ông luyện tới cấp bậc của thần!
Đạo Chủ hai mắt phát sáng, kiếm pháp lưu chuyển tấn công về phía Duyên Phong Đế như cuồng phong bão táp, khen ngợi:
“Vẫn nói quốc sư là kì tài đạo pháp nhưng mọi người đã bỏ qua Duyên Phong Đế.
Bệ hạ, ngươi đã là đại tông sư rồi, hoàn toàn có thể khai tông lập phái, tự lập thánh địa, đáng tiếc…”
Phụt, phụt, phụt!
Đạo kiếm mang theo vận luật đại đạo, phá giải các tầng phòng ngự của Duyên Phong Đế khiến ông ta bị thương khắp người!
Như Lai nhìn thấy sơ hở, bát vàng vung lên.
Hai mươi tầng trời đè xuống, áp lực của hai mươi thế giới trong bát lần lượt giáng xuống người Duyên Phong Đế.
Duyên Phong Đế kêu lên một tiếng, chống lại áp lực tầng tầng lớp lớp của hai mươi tầng trời.
Tốc độ di chuyển trở lên chậm chạp nhưng uy lực của đạo pháp thần thông thì mỗi lúc một mạnh kháng cự lại với đạo kiếm.
Kiếm pháp nửa chiêu này của Đạo Chủ thiên biến vạn hóa.
Không có vết tích, diễn giải tính toán thuật số tới mức tuyệt đỉnh, phát huy tối đa đạo sinh một, một sinh hai, hai sinh ba, ba sinh vạn vật, giành được tinh túy của ba sinh vạn vật.
Chỉ có điều trí tuệ của Đạo Chủ đã tận, vì thế chiêu cuối cùng này không luyện được hết, chỉ luyện được nửa chiêu nhưng cho dù chỉ là nửa chiêu kiếm pháp cũng đủ để phá bỏ mọi đạo pháp thần thông!
Như Lai xoay chuyển bát vàng trong không trung, tụng phật âm, nói:
“Quốc sư Duyên Khang từ đầu chí cuối đều không xuất hiện nhưng khó trách có thay đổi, hãy mau đánh nhanh thắng nhanh đi.”
Nói xong liền rùng mình, một chưởng nhẹ nhàng đập xuống phía trước.
Năm ngón tay lắc nhẹ, năm ngọn núi đè xuống.
Trong lúc này, ở cách đây ba trăm dặm, Tần Mục ngồi trên lưng Long Kỳ Lân.
Long Kỳ Lân chân đạp hỏa vân chạy nhanh trong không trung.
“Mau lên, tốc độ mau hơn chút nữa!”
Tần Mục cảm thấy một luồng chấn động đáng sợ, hối thúc nói:
“Nếu ngươi có thể chạy nhanh hơn, ta sẽ cho ngươi ba đấu Xích Hỏa Linh Đan!”
Long Kỳ Lân thở hổn hển, nói:
“Giáo chủ, ta đã dốc hết sức rồi.”
Tần Mục nghiến răng:
“Tốc độ của ngươi còn kém xa Thanh Ngưu! Thanh Ngưu khi chạy, tốc độ nhanh gấp đôi ngươi, có thể chạy vạn dặm! Long mập à, nếu ngươi dốc hết sức, ta sẽ dẫn ngươi đi đánh Thanh Ngưu! Nếu ngươi vẫn chậm chạp thế này, ta sẽ dẫn Thanh Ngưu đi đánh ngươi!”
Long Kỳ Lân nghiến rằng lập tức dốc sức lao đi.
Hỏa vân dưới chân bùng phát, tốc độ tăng lên đáng kể xém chút nữa hất văng Tần Mục bay đi, chạy như vậy được mấy chục dặm, tốc độ của Long Kỳ Lân lại chậm lại, sủi bọt mép:
“Giáo chủ, hết chịu nổi rồi!”
Tần Mục cũng không biết phải làm sao, hung dữ nói:
“Ai bảo ngươi tham ăn, tết sang năm ta sẽ cho ngươi lên bàn!”
Đang nói, đột nhiên hai luồng ánh sáng một xanh một xám lao vút tới, Tần Mục sững sờ.
Hai luồng ánh sáng đó lại quay ngược trở lại.
“Mục Nhi, sao ngươi lại ở đây?”
Hai luồng ánh sáng dừng lại, Mã gia và ông nội mù xuất hiện, ông nội mù nói:
“Nếu không phải nhãn thần của ta tốt, đã không nhìn thấy ngươi rồi.
Ngươi rời Đại Lôi Âm Tự từ khi nào vậy? Đám hòa thượng đó không làm khó dễ ngươi chứ?”
Tần Mục vội vàng nói:
“Mọi người đi hết con cũng đi.
Ông nội mù, Mã ông nội, mọi chuyện không xong rồi.
Như Lai và bọn họ đi giết hoàng đế rồi!”
Mã ông nội nói:
“Nhìn thấy rồi.
Chuyện nhỏ, trước giờ thường xuyên đổi hoàng đế.”
Ông nội mù ai oán, nói:
“Mục Nhi, phải biết phân biệt nặng nhẹ.
Lệ Thiên Hành mới là mầm họa, nếu gã đó đoạt được thân xác của Tư bà bà.
Tai họa đó mới là lớn, ai có thể ngăn cản được bà ta?”
“Con tìm thấy Tư bà bà rồi, hai vị ông nội không phải lo.
Bà bà chỉ là không muốn về Đại Khư, sợ liên lụy mọi người!”
Tần Mục chớp mắt, nói:
“Hai vị ông nội có thể giúp cứu hoàng đế không?”
Mã gia nhìn ông nội mù, ông nội mù lắc đầu:
“Khó lắm.
Hoàng đế e rằng lúc này đã băng hà rồi.
Như Lai và Đạo Chủ cùng ra tay, quốc sư Duyên Khang có về cũng bó tay.
Đúng rồi, Thiên Ma giáo của ngươi cũng ở đó, chắc chết rất thê thảm.”
Tần Mục nghiến răng nói:
“Hoàng đế không thể chết, cao thủ trong giáo không cần quan tâm, họ lúc nào cũng có thể dịch chuyển đi.
Quốc sư Duyên Khang không có ở đó sao?”
“Không nhìn thấy!”
Mã gia nói:
“Như Lai già rồi, Đạo Chủ cũng già rồi.
Chiến đấu kéo dài không lâu nữa, nếu không sẽ tổn hao sinh mệnh vốn không nhiều của họ.”
Ông nội mù cười tít mắt:
“Chúng ta trẻ hơn họ.”
Mã gia gật đầu.
Ông nội mù cười nói:
“Vậy chúng ta hãy đi cướp hoàng đế về.
Mục Nhi, ngươi đợi ở đây, chúng ta đi cướp thi thể hoàng đế về cho ngươi.”
Tần Mục sững người:
“Thi thể?”
Mã gia và ông ta cùng đi, giọng nói từ xa vọng lại:
“Đạo Chủ và Như Lai cùng ra tay chắc chắn là chết rồi.”
Trong chiến trường, Như Lai và Đạo Chủ cùng ra tay, tốc chiến tốc thắng.
Duyên Khang Đế một mình chống lại đòn tấn công của hai nhân vật đại thần, liên tục bị trọng thương.
Nhưng khí huyết của ông ta vẫn vô cùng dồi dào, còn khí huyết của Như Lai và Đạo Chủ thì dao động không ổn định.
Nhưng tu vi của hai người này thực sự quá mạnh, xét về tu vi, hai người bọn họ đều vượt hơn hẳn hoàng đế.
Xét về chiến lực, cũng ở mức trên.
Huống hồ hai nhân vật đại thần này lại đang liên kết tấn công ông ta?
Hiện giờ tuy khí huyết của ông ta rất dồi dào nhưng chỉ là hồi quang phản chiếu của ngọn đèn hết dầu.
Đạo Chủ và Như Lai cũng biết rõ điều đó, chiêu tiếp theo là có thể lấy mạng ông ta.
Đúng trong lúc này một cây gậy trúc xuất hiện, Lão Đạo Chủ vội vàng vung kiếm ra đỡ.
Như Lai cũng cảm thấy sát khí truyền lại từ sau lưng, bát vàng lập tức chiếu ra sau.
Chỉ nghe “leng keng” hai tiếng, gậy trúc đập lên thân kiếm, kiếm đâm vào bát vàng.
Ông nội mù loạng choạng lùi lại sau, khen ngợi:
“Bản lĩnh khá lắm, tu vi cũng cao hơn ta.”
Như Lai và Đạo Chủ vội vàng quay đầu lại, Duyên Phong Đế đã không cánh mà bay.
“Không cần đuổi theo nữa, khí huyết của Duyên Phong Đế đã cạn kiệt, thần tạng đã bị đánh vỡ.”
Như Lai thở dài:
“Thiện tai thiện tai, cho dù có cứu được cũng là một phế nhân.”
Tần Mục đang đứng đợi thì đột nhiên thấy một cơ thể được ném tới đập trên lưng Long Kỳ Lân:
“Mục nhi, thi thể ngươi đòi đây này!”
oOo








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










