[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 519 : Kẻ thù khắp thiên hạ (2) (c2591-c2595)
❮ sautiếp ❯Chương 2591: Kẻ thù khắp thiên hạ (2)
Kẻ thù khắp thiên hạ (2)
Nguyệt Thiên Tôn ngẫm nghĩ, quả thật thần thông Thần Thức có thể khắc chế đại đạo Không Gian.
Năm đó, vì để đối phó với nàng, mười Thiên Tôn đã để Lang Hiên Thần Hoàng tinh thông đại đạo Thần Thức ra tay trước tiên.
Có thể nói, việc Tần Mục dùng thần thông Thần Thức đối phó với điện chủ Hoan Hỉ là đánh đúng vào điểm yếu, thế nhưng lại bị đối phương phá giải, điều này chứng tỏ điện chủ Hoan Hỉ không chỉ sở hữu mỗi đại đạo Không Gian.
– Mỗi một điện chủ của Di La Cung đều có một bí mật riêng, cho dù điện chủ Hoan Hỉ đã bị Thương Quân đánh trọng thương, thế nhưng vẫn không thể coi thường.
Tần Mục liên tục căn dặn:
– Mục tiêu của ngươi là sợi dây đàn kia của Tứ công tứ chứ không phải là nàng, có thể không xảy ra xung đột với nàng là tốt nhất.
Dù rằng ngươi đã thành đạo, song vẫn chưa lạc ấn hư không, tạm thời chưa phải là đối thủ của nàng.
Nguyệt Thiên Tôn nghiêm túc gật đầu.
Từ khi Lam Ngự Điền truyền đạo tới nay, con đường mà nàng đi đã không còn là con đường Đạo Cảnh thành đạo.
Nàng định dùng hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình của Lam Ngự Điền, lạc ấn vào ba mươi sáu tầng hư không bên trong vũ trụ của mình.
Mặc dù tu vi Đạo Cảnh của nàng đã đạt, thế nhưng nàng vẫn chưa luyện thành hệ thống tu luyện Tổ Đình, bởi vậy phương diện tu vi vẫn chưa hoàn thiện.
Chỉ có luyện thành hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình, tu vi của nàng mới có thể trở nên hùng hậu hơn, trở thành người thành đạo chân chính, đến lúc đó mới có sức mạnh để đánh một trận với điện chủ Hoan Hỉ.
Kim Thuyền Độ Thế chậm rãi đi về phía Thiên Đình trên bầu trời Tổ Đình.
Hiện giờ, quy mô của Thiên Đình ngày một rộng lớn, xuất hiện rất nhiều kiến trúc kỳ lạ khác biệt, chắc hẳn đều là đặc trưng của nền văn minh vũ trụ trước đó.
Tần Mục và Nguyệt Thiên Tôn dõi mắt trông xa, chỉ thấy đạo văn phù văn trên bề mặt những kiến trúc này hoàn toàn khác biệt với đạo văn phù văn của ngày nay, thế nhưng thần thông đạo pháp vẫn trăm sông đổ về một biển, nếu như tỉ mỉ quan sát thì có thể lĩnh hội được đạo lý không thể bàn cãi từ những đại đạo kia.
Những người tu luyện đến trình độ như Tần Mục và Nguyệt Thiên Tôn đều có thể quan sát được những loại đạo pháp khó tin kia, có cảm giác như nhìn thấu bản chất và quan niệm, hơn nữa cũng có cảm giác như phát hiện được bí mật nào đó.
Tần Mục nhìn về phía Hạo Thiên Đế, lại bắt gặp sợi dây đàn đến từ vũ trụ quá khứ kia một lần nữa, sắc mặt càng thêm tối đen hơn.
Uy năng của sợi dây đàn kia đủ để tiêu diệt người thành đạo ví như Khai Hoàng Tần Nghiệp.
Nếu như Hạo Thiên Đế mang theo sợi dây đàn này đến Thiên Đình, vậy thì e rằng quyền sinh sát trong Thiên Đình đều sẽ rơi vào tay hắn!
Thời điểm đối mặt với nguy hiểm chết người, chỉ sợ những kẻ lẻn qua kia đều sẽ lựa chọn quy phục Di La Cung!
– Nguyệt, ngươi nhìn thấy sợi dây đàn kia không?
Nguyệt Thiên Tôn nhìn quanh, chỉ thấy Hạo Thiên Đế đang đi về phía Thiên Đình, không hề nhìn thấy sợi dây đàn kia, bèn lắc đầu rồi nói:
– Không thể nhìn thấy.
Trái tim Tần Mục như chùng xuống, Nguyệt Thiên Tôn không nhìn thấy, vậy thì ắt hẳn những người cũng không nhìn thấy.
E rằng người duy nhất nhìn thấy sợi dây đàn này chính là hắn!
Từ đó có thể thấy được đạo pháp của Tứ công tử Di La Cung thần kỳ đến mức nào!
Tần Mục bình tĩnh lại, nhìn về một hướng khác, chỉ thấy Đế Hậu nương nương đang chỉ huy tàn quân Thiên Đình chiếm cứ một vùng đất xa xôi khác của Tổ Đình.
Hạo Thiên Đế không còn lại bao nhiêu binh lực, mà số người có thể đối chọi lại với cao thủ của Diên Khang chỉ còn một mình Đế Hậu nương nương.
– Lúc ngươi không ở đó, Đế Hậu nương nương đã phái người tới, thương lượng việc quy hàng.
Nguyệt Thiên Tôn và Tần Mục đứng sóng vai nhau ở mũi thuyền.
Nguyệt Thiên Tôn chỉnh lại cổ cầm đeo trên lưng, sau đó nói với Tần Mục:
– Đế Hậu nương nương có lòng muốn quy hàng, phái sứ giả đến thương lượng với Diên Phong Đế.
Giang Bạch Khuê xông vào trong, thẳng thắn từ chối việc đàm phán.
Đế Hậu nương nương chỉ đành từ bỏ.
– Giang sư đệ làm tốt lắm.
Tần Mục cười nói:
– Ta biết dự định của Đế Hậu nương nương.
Nàng ỷ vào việc mình còn chút thực lực, muốn đầu quân cho bên ta, bảo toàn thế lực của mình, tiếp tục làm mười Thiên Tôn.
Chẳng qua xưa không giống nay, thời đại của mười Thiên Tôn đã kết thúc rồi… Thất công tử Di La Cung, đến đây bái phỏng!
Kim Thuyền Độ Thế dừng lại phía bên ngoài Thiên Đình.
Giọng nói của Tần Mục vang lên, chẳng mấy chốc đã truyền khắp Thiên Đình.
Một lúc sau, năm đạo thụ chấn động, từng đạo quả bay lên, đạo liên tuôn ra từ đạo quả bắn tung tóe khắp bốn phương tám hướng.
Đạo liên nối liền với đạo liên, hóa thành một tấm lưới khổng lồ đan xen với nhau, bao trùm lấy cả Thiên Đình, không để lại chút khe hở nào!
Thấy vậy, Nguyệt Thiên Tôn nghi ngờ nói:
– Mục, hình như bọn họ đang đề phòng ngươi như kẻ thù vậy…
…
Tần Mục vô cùng tự tin, mỉm cười nói:
– Chắc chắn là có hiểu lầm gì đó! Ngươi yên tâm, bọn họ biết thân phận của ta, đương nhiên phải chuẩn bị, gióng trống khua chiêng nghênh đón chúng ta!
Chương 2592: Kẻ thù khắp thiên hạ (3)
Kẻ thù khắp thiên hạ (3)
Bên trong Thiên Đình bỗng chốc trở nên vô cùng hỗn loạn.
Đa số những người trấn thủ Thiên Đình đều là cường giả tiền sử cấp Thiên Tôn, tu vi thực lực không hề tầm thường.
Giờ phút này, ai nấy đều nguyên thần xuất khiếu, thi triển các loại Đạo Cảnh của bản thân, khắp nơi dày đặc không gì sánh được, thủ vệ Thiên Đình càng thêm nghiêm ngặt hơn!
Nguyệt Thiên Tôn nhìn về phía Thiên Đình, chỉ thấy từng món trọng khí được người ta đẩy ra khỏi đại điện hoặc bảo khố.
Đó là trọng khí mới được luyện chế sau khi cường giả tiền sử lẻn qua đây, có điểm khác biệt với trọng khí của Diên Khang.
Uy lực của từng món trọng khí được kích phát, hơn nữa còn đều hướng về phía Tần Mục và Nguyệt Thiên Tôn!
Tần Mục đang định nói gì đó, đột nhiên có người trong Thiên Đình hét lên:
– Cái tên xấu xa của Di La Cung đến rồi! Mọi người coi chừng, giữ vững tinh thần! Ngũ lão, ngũ lão!
Một giọng nói già nua vang lên:
– Đừng hoảng loạn! Hiện giờ cái tên xấu xa kia của Di La Cung mới là tên tiểu tử còn chưa mọc đủ lông, vẫn chưa phải là Thất công tử, chúng ta không phải sợ hắn!
Sắc mặt của Tần Mục lập tức đen lại, Nguyệt Thiên Tôn ở một bên che miệng cười trộm.
Đột nhiên, bên cạnh lại vang lên giọng nói lanh lảnh của một nữ tử:
– Điện chủ Hoan Hỉ của Di La Cung cùng với Thiên Đế của kỷ nguyên thứ mười bảy phụng mệnh Tam công tử và Tứ công tử, tới bái phỏng ngũ lão Phong Thứ.
Tần Mục nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy một nữ tử chỉ còn lại nửa thân trên đang đứng trên đạo thụ, mà dưới đạo thụ chính là Hạo Thiên Đế đang cất bước đi tới, nở một nụ cười với hắn.
Tần Mục làm như không thấy Hạo Thiên Đế, ánh mắt nhìn chằm chằm vào điện chủ Hoan Hỉ, sau đó mỉm cười dịu dàng rồi nói :
– Điện chủ Hoan Hỉ, lại gặp mặt rồi.
Điện chủ Hoan Hỉ không dám thất lễ, đứng trên đạo thụ cúi người xuống, cung kính nói:
– Bái kiến Thất công tử! Thất công tử ra lệnh cho Thương Quân giết ta, trên đường còn dùng thần thông hại ta, thế nhưng vẫn để ta chạy thoát.
Nếu việc này truyền ra ngoài, vậy thì ta cũng sẽ có thể diện lắm đây.
Tần Mục cười ha hả, không để ý lắm, chỉ nói:
– Mục tiêu của ta không phải ngươi, mà là Sở Ca và Trường Phong.
Sở Ca và Trường Phong đã chết, hơn nữa còn đều chết trên tay ta.
Không bao lâu nữa, ngươi cũng sẽ được đi gặp bọn họ thôi.
Điện chủ Hoan Hỉ lạnh buốt sống lưng, cười chế nhạo rồi nói:
– Thất công tử, mọi người là đồng môn cùng một sư thừa, cùng là đệ tử của sư phụ, ngươi tàn sát đồng môn như vậy, chẳng lẽ không sợ sư phụ sao?
Tần Mục không coi trọng lắm:
– Hiện giờ ta vẫn chưa phải là đệ tử của sư phụ, cho nên tính ra cũng không phải là tàn sát đồng môn.
Huống chi, Di La Cung tàn sát kỷ nguyên thứ mười bảy, mà ta là cường giả mạnh nhất của kỷ nguyên thứ mười bảy, cho nên đương nhiên ta phải bảo vệ chúng sinh, thay trời hành đạo.
Điện chủ Hoan Hỉ hừ một tiếng, Hạo Thiên Đế cũng khẽ mỉm cười, nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi chấp mê bất ngộ…
Tần Mục không thèm quan tâm đến hắn, quay đầu qua, chỉ thấy phía sau Nam Thiên Môn của Thiên Đình, một lão giả dẫn theo rất nhiều cường giả tiền sử cấp Thiên Tôn nhanh chóng chạy đến.
Lão giả kia dừng lại trong Nam Thiên Môn, hành lễ rồi nói:
– Hôm nay ngọn gió nào đã đưa sứ giả của Tam công tử Tứ công tử và một vị điện chủ tới đây vậy?
Lão giả kia nhìn về phía Tần Mục, lộ rõ vẻ không tình nguyện.
Nhưng sau đó, vẻ không cam tâm tình nguyện trong mắt hắn chợt biết mất, trên mặt nở một nụ cười tươi rồi nói:
– Thất công tử cũng đại giá quang lâm, khiến ngũ lão Phong Thứ bọn ta vô cùng vinh hạnh! Thất công tử, sứ giả, điện chủ, xin mời vào!
Tần Mục và Nguyệt Thiên Tôn bước xuống khỏi Kim Thuyền Độ Thế.
Ánh mắt của Nguyệt Thiên Tôn dừng lại trên người điện chủ Hoan Hỉ, sau đó lại rời khỏi người nàng, đánh giá đạo thụ đạo quả của nàng.
Điện chủ Hoan Hỉ cũng đánh giá nàng, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm vào cây cổ cầm kia của nàng.
Điện chủ Hoan Hỉ đột nhiên nhớ ra gì đó, nói:
– Ngươi là nữ tử đánh đàn làm loạn đạo tâm của Tứ công tử đúng không?
Nguyệt Thiên Tôn điềm tĩnh mỉm cười rồi nói:
– Khúc đàn đó rất khó.
Điện chủ Hoan Hỉ nói:
– Quả thật rất khó.
Khúc đàn kia tên là Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc, cần phải dùng âm luật nhập đạo, đạt đến Đạo Cảnh mới có thể hoàn toàn đàn được.
Năm đó, Tứ công tử Tử Tiêu khó lòng thành đạo, nhưng phu nhân của Tứ công tử đã thành đạo trước hắn một bước, bèn khai sáng ra khúc đàn này.
Khúc đàn này ẩn chứa linh tính vô thượng, trợ giúp hắn thành đạo.
Xuyên suốt kỷ nguyên thứ mười sáu chỉ có duy nhất một người làm được đến bước âm luật thành đạo, tu thành Đạo Cảnh.
Phu nhân của Tứ công tử ngã xuống trong đại kiếp hủy diệt, khúc đàn này trở thành thất truyền.
– Hóa ra là như vậy!
Nguyệt Thiên Tôn sửng sốt, nói:
– Chẳng trách lúc gảy khúc đàn này, ta khó lòng đàn nó được một cách hoàn chỉnh, hóa ra là cần phải âm luật thành đạo mới được.
May mà ta học một biết mười, thời điểm đánh thức sát ý đỉnh điểm của Thương Quân, Tái Cực Hư Không cũng đại thành, cho nên cũng có thể miễn cưỡng đàn được khúc này.
Chương 2593: Uy lực của một sợi dây đàn
Uy lực của một sợi dây đàn
Tỷ tỷ, thứ mà ngươi tu luyện cũng là Tái Cực Hư Không sao? Ngươi đàn được không?
Trong mắt điện chủ Hoan Hỉ lóe lên một tia sát ý.
Nàng cười khúc khích, nói:
– Trên phương diện âm luật, ta không có nhiều thành tựu.
Muội muội tốt, đợi lát nữa ngươi nhất định phải đàn một phúc, để tỷ tỷ nghe thử mới được.
Nguyệt Thiên Tôn cười nói:
– Đâu dám.
Sát ý đỉnh điểm của Thương Quân là do Sát Đạo Khúc kia của ta đánh thức, mà vết thương trên người tỷ tỷ vẫn còn Sát Đạo của Thương Quân, ta chỉ sợ tỷ tỷ không kiên trì được đến lúc ta đàn xong đã mất mạng rồi.
– Nào có!
Điện chủ Hoan Hỉ lạnh lùng nói.
Tần Mục nói với lão giả dẫn đường:
– Chẳng lẽ đạo huynh là một trong ngũ lão Phong Thứ? Liệu chúng ta có quen biết nhau không?
Lão giả kia vội vàng nói:
– Không dám! Thất công tử, ngũ lão Phong Thứ bọn ta chỉ là đám nhân vật nhỏ không đáng chú ý trong vũ trụ quá khứ, nào dám lọt vào mắt xanh của Thất công tử.
Nhưng mà quả thật năm đó lão đại từng bị Thất công tử dạy dỗ một phen, chắc là do bọn ta quá hèn mọn, cho nên Thất công tử không nhớ rõ.
Tần Mục cười ha hả, trong lòng thầm nhủ:
– Đi đến tận đây rồi mà vẫn có thể gặp được kẻ thù ư? Rốt cuộc lúc quay về quá khứ, ta đã đắc tội với bao nhiêu người vậy? Chẳng lẽ nhân duyên của ta kém đến thế, không có lấy một người bằng hữu sao?
– Thất công tử, ngũ lão Phong Thứ còn được gọi là Thụ Hạ Bất Tử Quái, bao gồm huynh trưởng Phong Hóa Liên, lão nhị Hoàng Đường, lão tam Thương Nham Thúy, lão tử Yến Tú Các và lão út Lê Thứ, cũng chính là vị trước mặt đây.
Giọng nói của điện chủ Hoan Hỉ vang lên:
– Năm lão quái này vẫn luôn sống dưới gốc cây thế giới, lúc nào cũng kè kè canh giữ cây thế giới, chỉ sợ tương lai vũ trụ hủy diệt sẽ không chiếm được vị trí, rất ít khi chủ động rời khỏi cây thế giới.
Trong mấy kỷ nguyên vũ trụ đã qua, bất cứ lúc nào ngươi tới biên giới của cây thế giới cũng đều sẽ nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ này.
Lão nhân Lê Thứ trong ngũ lão Phong Thứ bật cười, nói:
– Điện chủ nói đùa rồi.
Bản lĩnh của bọn ta thấp kém, chắc chắn không cướp được của người khác, cho nên chỉ đành chiếm một chỗ trước, lúc đại kiếp hủy diệt vũ trụ ập đến, bọn ta mới thuận tiện lẻn đến kỷ nguyên tiếp theo.
Tần Mục không hiểu lắm, bèn hỏi:
– Vậy thì vì sao ở kỷ nguyên này, năm vị lại rời khỏi cây thế giới, định cư trong Thiên Đình vậy?
Hắn liếc mắt nhìn quanh một lượt, sau đó thản nhiên nói:
– Thiên Đình này mô phỏng theo thành Ngọc Kinh Tổ Đình, tượng trưng cho quyền lực chí cao vô thượng.
Theo những gì mà điện chủ Hoan Hỉ vừa mới nói, chắc hẳn năm vị đều là thế ngoại cao nhân không màng danh lợi, vì sao trong kỷ nguyên này lại để lòng khát vọng quyền lực chi phối?
Lê Thứ vội vàng nói:
– Thất công tử hiểu lầm rồi! Ngũ lão Phong Thứ bọn ta chính là năm con chuột nhắt nhát gan, làm sao có lòng khát vọng quyền lực được? Không dám, không dám! Bọn ta chỉ thấy nơi này còn trống, cho nên mới tạm thời ở đây, không hề có ý định chiếm cứ làm của riêng.
Đến khi chủ nhân quay về, bọn ta nhường lại là được.
Mặc dù hắn trông có vẻ rất giống một lão nhân tốt bụng, thế nhưng những người có mặt ở đây đều là nhân vật trải qua biết bao sóng gió, làm gì có chuyện không biết suy nghĩ thật của ngũ lão Phong Thứ là gì.
Hạo Thiên Đế cười nói:
– Chẳng qua ngũ lão thấy Di La Cung vẫn chưa giáng xuống vũ trụ này, hơn nữa chủ nhân Di La Cung cũng lánh đời không xuất hiện, cho nên mới chiếm tiên cơ trước.
Vả lại, cường giả của vũ trụ này không nhiều, cho nên ngũ lão mới sinh lòng khát vọng quyền lực, tự cho rằng có thể nắm giữ càn khôn, thực hiện tham vọng một đời.
Ai mà chẳng có loại tâm tính này, việc gì mà không dám thừa nhận?
Lê Thứ cười ha hả, lắc đầu rồi nói:
– Bọn ta là năm con chuột nhắt, chỉ biết đào hang trốn chui trốn lủi dưới gốc cây thế giới, nào dám có suy nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy.
Bọn ta chỉ muốn tìm một nơi nương thân mà thôi.
Nếu như ai có thể ban cho chút cơm ăn, vậy thì bọn ta sẽ mang ơn người đó.
Đôi mắt Hạo Thiên Đế sáng lên:
– Ta có thể cho các ngươi một nơi nương thân!
Lê Thứ liếc hắn một cái, cười ha hả nói:
– Tiểu ca nói đùa rồi, ngươi không làm chủ được.
Hạo Thiên Đế sa sầm mặt mày, hừ một tiếng.
Lê Thứ dẫn theo bọn họ tới Lăng Tiêu Điện của Thiên Đình.
Lúc này đây, Lăng Tiêu Điện đã bị san bằng, chỉ còn lại một tế đàn khổng lồ, bên trên tế đàn có bốn lão giả đang ngồi xếp bằng, xung quanh đều là những cường giả tiền sử lẻn qua từ cây thế giới.
Lê Thứ cười nói:
– Chư vị, ngũ lão Phong Thứ bọn ta còn chẳng có lấy một cung điện tử tế, điều này chứng tỏ bọn ta chỉ tạm thời ở đây, không hề có chút suy nghĩ danh lợi nào.
Tần Mục nhìn đống thần khí hạng nặng lúc nào cũng nhắm vào bọn họ ở khắp xung quanh, bọn họ đi tới đâu, những trọng khí này lập tức hướng về phía đó.
Tần Mục không nhịn được mà khen ngợi:
Chương 2594: Uy lực của một sợi dây đàn (2)
Uy lực của một sợi dây đàn (2)
– Chư vị đều là người có đức độ, tuy nghèo nhưng không hèn, quả thật khiến ta rất bội phục.
Ánh mắt của hắn dừng lại trên tế đàn.
Tế đàn này vô cùng cổ quái, hoa văn cấu tạo nên cũng rất kỳ lạ, không hề giống với truyền thừa của Di La Cung, mà là mang theo chút gì đó thần bí.
Thần kim thần liệu mà tế đàn này sử dụng đều là thượng phẩm tốt nhất đến từ Tổ Đình, trong thời gian ngắn Tần Mục cũng không thể nhìn ra được tác dụng của tế đàn này.
Tần Mục khen ngợi:
– Ngũ lão đúng là oai phong khí khái, vàng bạc mà cũng coi như phân đặt mông ngồi lên được.
Phong Hóa Liên ngồi ở vị trí đầu tiên ho khan một tiếng, nói:
– Thất công tử nói đùa rồi.
Công tử, điện chủ Hoan Hỉ, sứ giả, mới lên trên tế đàn ngồi.
Chắc chắn tế đàn này có mánh khóe gì đó, thế nhưng Hạo Thiên Đế không hề sợ hãi.
Hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, bước lên tế đàn đầu tiên, sau đó tới trung tâm tế đàn hành lễ với ngũ lão:
– Trẫm phụng lệnh Tam công tử và Tứ công tử tới đây bái phỏng năm vị đạo hữu.
Phong Hóa Liên gật đầu, nói:
– Hóa ra là Thiên Đế bệ hạ của vũ trụ này, mời ngồi.
Đạo thụ của điện chủ Hoan Hỉ cũng bay tới, tiến vào trong tế đàn.
Nàng hành lễ với ngũ lão, ngũ lão cũng đứng dậy đáp lễ, nói:
– Điện chủ danh tiếng lẫy lừng, dù rằng mấy tán nhân sơn dã như bọn ta có chút tiếng tăm trong giang hồ, thế nhưng đối với người xuất thân chính thống như điện chủ mà nói thì chỉ là đám oắt con vắt mũi chưa sạch mà thôi.
Điện chủ thân tuy tàn phế nhưng chí vẫn kiên cường, còn lấy được danh tiếng lớn như vậy, quả thật khiến năm lão già bọn ta khâm phục.
Điện chủ Hoan Hỉ biến sắc, biết rõ năm lão già này đang cười nhạo bản thân nàng sau khi giáng xuống kỷ nguyên thứ mười bảy thì bị người ta chặt mất đôi chân.
Tần Mục bước tới, leo lên tế đàn, năm lão vội vàng hành lễ.
Phong Hóa Liên nói:
– Thất công tử đường xa tới đây, năm lão già bọn ta chỉ sợ bị công tử khám xét nhà, cho nên mới không dám ra đón tiếp, xin công tử thứ tội.
– Đâu có, đâu có!
Tần Mục nở nụ cười tươi, giơ tay lên rồi nói:
– Năm vị đều là tiến bối đức cao vọng trọng, không cần phải đứng dậy, mau ngồi xuống đi.
Ngũ lão Phong Thứ vội vàng nói lời cảm tạ rồi lần lượt ngồi xuống.
Tần Mục cũng ngồi xuống, sau đó hàn huyên:
– Mặc dù trong vũ trụ quá khứ ta và ngũ lão từng có một phen tương ái tương sát, đối với ngũ lão mà nói thì đó là chuyện trong quá khứ, thế nhưng đối với ta mà nói thì đó lại là chuyện trong tương lai, vẫn chưa hề xảy ra.
Cuộc gặp gỡ giữa chúng ta đúng là vô cùng ly kỳ, khiến ta thổn thức mãi không thôi.
Nói xong, hắn còn bật cười ha hả.
Ngũ lão Phong Thứ nhìn nhau, nhưng lại không cười nổi.
Hạo Thiên Đế hắng giọng, lớn tiếng nói:
– Năm vị tiền bối đều là cao nhân đắc đạo, Di La Cung sắp giáng xuống, Tam công tử và Tứ công tử hạ lệnh cho ta tới đây liên thủ với năm vị để tiến hành đại kế Di La Cung giáng xuống.
Ý kiến của năm vị thế nào?
Hắn đi thẳng vào vấn đề, nói ra mục đích của chuyến đi lần này, khiến người ta cảm nhận được đại thế của Di La Cung, dùng đại thế áp chế người khác, ép những kẻ lẻn qua phải hàng phục quy thuận Di La Cung.
Lão bà Thương Nham Thúy nghe vậy thì bật cười:
– Mặt mũi của Di La Cung lớn thật đấy, chỉ một con chó giữ cửa thôi mà cũng dám om sòm trước mặt bọn ta như vậy, thật sự coi ngũ lão Phong Thứ là bùn đất hay sao?
– Tam muội, không được thất lễ.
Hoàng Đường cười nói:
– Tiểu bằng hữu này mới được chủ nhân coi trọng, cho nên đương nhiên phải lắc đuôi sủa gâu gâu vài tiếng thì mới có thể tranh công nhận thưởng.
Tam muội hà tất phải trách tội.
Hạo Thiên Đế sa sầm mặt mày, đang định ra tay thì điện chủ Hoan Hỉ lại nói:
– Dù gì Hạo Thiên Đế cũng là đạo hữu đến giúp đỡ Di La Cung ở kỷ nguyên này, tương lai cũng sẽ tiến vào Di La Cung.
Tam công tử và Tứ công tử coi hắn là đạo hữu, thế nhưng ngũ lão Phong Thứ lại sỉ nhục hắn, vậy thì có khác nào sỉ nhục Di La Cung ta, sỉ nhục sư phụ của Di La Cung ta?
Yến Tú Các nghiêm mặt lại, trịnh trọng nói.
– Nào dám.
Chủ nhân Di La Cung đích thị là cao nhân có một không hai, năm lão già bọn ta cũng bội phục muôn phần.
Thế nhưng chủ nhân Di La Cung đã không còn nắm giữ tiếp quản Di La Cung, có tiếng mà không có miếng, còn về công tử của Di La Cung…
Nàng cười lạnh, nói:
– Cũng chỉ là bè lũ xu nịnh, chẳng khác bọn ta là bao!
– Tứ muội! Không được hỗn xược!
Phong Hóa Liên sa sầm mặt mày, trách cứ một câu, áy náy nói:
– Xin điện chủ Hoan Hỉ đừng trách tội, năm người bọn ta tính tình cổ quái, ngươi cũng biết đó, khó tránh khỏi việc nói lời hơi quá đáng.
Thất công tử, bọn ta đã biết mục đích đến đây của sứ giả và điện chủ rồi, vậy thì xin hỏi mục đích chuyến này của công tử là gì được không?
Tần Mục mỉm cười, thản nhiên nói:
– Mời chư vị quay về cây thế giới, tới thế giới này như thế nào thì quay về như thế đó.
Ngũ lão Phong Thứ đồng loạt biến sắc.
Hạo Thiên Đế mang theo ý chỉ của Tam công tử và Tứ công tử tới đây với mục đã rất quá đáng, thế nhưng không ngờ rằng mục đích của Tần Mục lại còn quá đáng hơn, muốn bọn họ đến từ đâu thì trở về nơi đó!
Chương 2595: Uy lực của một sợi dây đàn (2)
Uy lực của một sợi dây đàn (2)
Yến Tú Các cười lạnh, nói:
– Thất công tử, bản lĩnh trước đây của ngươi cao thâm khó dò, bọn ta tôn kính ngươi ba phần, thế nhưng hiện giờ bản lĩnh của ngươi chẳng qua cũng chỉ như vậy mà thôi! Nói không chừng ngũ lão bọn ta chính là người đã đưa ngươi trở về quá khứ, giúp ngươi trở thành Thất công tử!
Tần Mục cười không nói gì.
Phong Hóa Liên cười ha hả, nói:
– Thất công tử là chủ nhà, tứ muội không được hỗn xược.
Thất công tử, yêu cầu của ngươi quá quá đáng, chẳng lẽ ngươi không sợ bọn ta sẽ đứng về phía Tam công tử và Tứ công tử sao?
– Năm vị sẽ làm vậy sao?
Tần Mục hỏi.
– Ha ha ha ha!
Phong Hóa Liên đứng lên.
Thân hình hắn vạm vỡ như núi, tóc trắng như tuyết phủ, giọng nói như sấm rền chấn động cả Thiên Đình:
– Đương nhiên là không! Ngũ lão Phong Thứ ta cũng là nhân vật tiếng tăm lẫy lừng trong trời đất, là cường giả đạt thành tựu đại đạo, sống hơn mấy ngàn vạn năm, trải qua biết bao vũ trụ biển đổi rồi hủy diệt.
Thời điểm Di La Cung còn đó, bọn ta cam nguyện chịu nhục, thế nhưng bây giờ Di La Cung đã mắc kẹt trong đại kiếp hủy diệt, đương nhiên bọn ta không cần phải lo sợ gì nữa!
Mặc dù trông đã già nua, thế nhưng hắn vẫn hào khí bừng bừng, giọng nói vang vọng khắp Thiên Đình:
– Di La Cung trấn áp từng kỷ nguyên vũ trụ, khiến biết bao nhân tài trong thiên hạ không thực hiện được ước mơ, khiến một đời hào khí của biết bao hào kiệt tan thành mây khói, khiến biết bao anh hùng hảo hán không thể không khom lưng uốn gối, không thể không cam tâm tình nguyện thần phục? Bây giờ, cơ hội đã đến!
Tần Mục vẫn nở nụ cười, im lặng lắng nghe.
Bên trong Thiên Đình vang vọng tiếng hoan hô đinh tai nhức óc của cường giả tiền sử lẻn qua.
Phong Hóa Liên lại càng hăng hái hơn, cao giọng nói:
– Dưới sức ép của Di La Cung, từng vũ trụ nhanh chóng héo mòn và tàn lụi, khiến số người thành đạo trong thiên hạ càng ngày càng ít đi.
Nếu như tiếp tục để Di La Cung hoành hành bá đạo, vậy thì tất cả mọi người đều đừng hòng mơ tưởng đến việc thành đạo nữa! Khi đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười bảy ập đến, bọn ta chỉ còn một con đường chết! Bảo bọn ta thần phục Di La Cung sao, tuyệt đối không có khả năng!
– Tuyệt đối không có khả năng!
Bên trong Thiên Đình vang vọng tiếng hưởng ứng như sấm rền của những cường giả tiền sử lẻn qua.
Phong Hóa Liên tiến lên phía trước một bước, nhìn Hạo Thiên Đế và điện chủ Hoan Hỉ ở phía dưới, lạnh lùng nói:
– Hai vị, mời về cho.
Nói với Tam công tử và Tứ công tử, chỉ cần ngũ lão Phong Tứ còn ở đây, Di La Cung đừng hòng mơ tưởng đến việc giáng…
Đột nhiên, một tiếng đàn chợt vang lên.
Tần Mục nắm tay Nguyệt Thiên Tôn ở bên cạnh, ra hiệu cho nàng không được cử động.
Tiếng đàn kia vọng tới, Thiên Đình rộng lớn vô biên lập tức khẽ chấn động, thế nhưng chấn động này lại nhỏ đến mức không thể phát hiện ra.
Nguyệt Thiên Tôn tu luyện Tái Cực Hư Không, cực kỳ nhạy cảm với sự thay đổi của không gian, cho nên lập tức phát hiện ra chấn động này.
Điện chủ Hoan Hỉ cũng phát hiện ra chấn động này, thế nhưng những người khác lại không hề có trình độ cao thâm như vậy.
Phong Hóa Liên thốt ra chữ cuối cùng:
– … xuống!
Hắn vừa dứt lời, Nam Thiên Môn đột nhiên nghiêng dần, vô thanh vô tức xuất hiện một vết nứt, nửa trên của Nam Thiên Môn rơi xuống hệt như đang trượt trên một con đường bóng loáng, không hề phát ra tiếng động nào.
Sau khi dõng dạc nói ra những lời này, Phong Hóa Liên cũng phát hiện ra sự khác thường của Nam Thiên Môn, bèn vội vàng quay đầu nhìn lại, lộ ra vẻ khó hiểu.
Không chỉ có Nam Thiên Môn, ngay cả những cung điện và đại điện khác trong Thiên Đình đều như bị thứ gì đó cắt làm đôi.
Lúc này đây, một nửa bên trên của thiên cung vạn điện bỗng chốc trượt xuống!
Hắn nhìn những Thiên Môn khác, chỉ thấy Tây Thiên Môn, Bắc Thiên Môn và Đông Thiên Môn cũng đều bị cắt làm đôi, đang dần trượt xuống!
Ầm ầm!
Đột nhiên, phần trên của một món trọng khí bên cạnh tế đàn bỗng chốc rơi xuống đất.
Kế tiếp, một loạt tiếng ầm ầm vang lên, những món trọng khí mà người thành đạo tiền sử lẻn qua vất vả luyện chế đều đồng loạt bị chia thành hai nửa!
Ở bên cạnh, một cường giả tiền sử lẻn qua giơ tay sờ lên cổ mình, chỉ thấy trên cổ bỗng xuất hiện một vết máu.
Hắn chớp mắt, tỏ vẻ hoang mang, sau đó nhìn từng cái đầu đang rơi xuống khỏi cổ của đồng đạo xung quanh mình, vết cắt trông vô cùng gọn gàng, thậm chí ngay cả nguyên thần của bọn họ cũng bị cắt một cách cực kỳ chỉnh chu.
– Đầu của ta…
Hắn thấy tầm mắt của mình dần nghiêng đi, cái đầu chậm rãi trượt xuống khỏi cổ.
Thân thể Phong Hóa Liên cứng đờ, đứng trên tế đàn không dám nhúc nhích, trên đầu toát mồ hôi lạnh.
Hạo Thiên Đế thổi một cái, giữa lồng ngực Phong Hóa Liên lập tức xuất hiện một đường máu, nửa người trên bay ra phía sau, chết oan chết uổng!
– Còn ai nữa không?
Hạo Thiên Đế liếc nhìn bốn phía, sau đó đột nhiên cười ha hả, ngoan độc nói:
– Còn ai to gan dám đối nghịch với trẫm nữa không? Ngươi, ngươi, hay là ngươi?
Ngón tay hắn chỉ vào Hoàng Đường, chỉ vào Thương Nham Thúy, chỉ vào Yến Tú Các, chỉ vào Lê Thứ.
Bốn người này đều lạnh toát sống lưng, không dám nhìn thẳng vào hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Võ Thần Chúa Tể [Dịch] Võ Thần Chúa Tể](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Vo-Than-Chua-Te-Audio-Full.jpg)





![[Dịch] Thần Cấp Con Muỗi [Dịch] Thần Cấp Con Muỗi](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Than-Cap-Con-Muoi-SE-Audio-Truyen.jpg)
