[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 518 : Đánh thành cái sàng (2) (c2586-c2590)
❮ sautiếp ❯Chương 2586: Đánh thành cái sàng (2)
Đánh thành cái sàng (2)
Bản thân điện chủ Trường Phong là Thần Mộc thành đạo, đạo thụ của hắn và bản thể của hắn đã luyện thành một thể, nhục thân hắn chính là đại đạo, đạo hoa nở trên người hắn, đạo quả kết trên người hắn.
Không cần nghĩ cũng biết, chiêu thức này của Tần Mục áp chế hắn đến mức nào!
Mặc dù tốc độ tiến hành hoàn đổi vị trí của hắn cực kỳ nhanh, thế nhưng cho dù có nhanh đến mấy đi chăng nữa thì cũng không bằng tốc độ cây rìu của Tần Mục!
– Thất công tử, ngươi không cho ta một con đường sống, vậy thì ta cũng sẽ không cho ngươi một con đường sống!
Điện chủ Trường Phong tự biết mình không chạy thoát khỏi kiếp nạn này, bèn hét to trong nỗi đau buồn phẫn nộ:
– Cùng ta quay về quá khứ!
Đột nhiên, bên trong ảo ảnh của dòng sông Hỗn Độn trên hư không, vô số sợi rễ cây vọt ra, sau đó không ngừng uốn éo, quấn về phía Tần Mục!
Hắn biết mình không thoát được, cho nên không thèm né tránh nữa mà dùng hết sức thi triển thần thông đại đạo của bản thân.
Vô số sợi rễ cây quấn lấy Tần Mục, khóa chặt Tần Mục, sau đó cùng kéo về dòng sông Hỗn Độn của kỷ nguyên thứ mười sáu.
Rễ cây của hắn là do đại đạo hóa thành, là hiện thân cho đại đạo của hắn, đồng thời mỗi một sợi rễ cũng đều đại diện cho một thành tựu của hắn.
Có thể nói, đại đạo của hắn phân nhánh, cứng cỏi, ẩn chứa uy lực tối cao!
Hắn không chỉ tu luyện một loại đại đạo.
Từ xưa tới nay, hắn đã trải qua ba lần đại kiếp hủy diệt, mà đại kiếp hủy diệt lại không những không thể xóa sổ được hắn, trái lại hắn còn có thể cắm rễ trong hỗn độn, hấp thụ sức mạnh của hỗn độn, giúp nhục thân của mình ổn định hơn, giúp đạo thân của mình ngày càng thành thục hơn.
Vèo vèo!
Hai đạo quả của hắn bay ra khỏi đỉnh tán cây, đạo uy ẩn chứa bên trong đạo quả hoàn toàn bộc phát, lạc ấn đại đạo phóng ra, chiếu rọi lên từng sợi rễ cây đang uốn lượn trong không trung!
Đòn công kích này của hắn khóa chặt lấy Tần Mục, tuyệt đối có thể khiến Tần Mục không thể giãy dụa thoát thân!
Giây phút này, hai người đều thôi thúc thần thông đạo pháp của bản thân mình đến cực điểm.
Cây rìu Thái Dịch của Tần Mục chém ngang qua đôi chân của điện chủ Trường Phong, mà rễ cây bay ra từ dòng sông Hỗn Độn của điện chủ Trường Phong cũng đâm xuyên qua nhục thân Hồng Mông của Tần Mục, khiến cơ thể Tần Mục thủng lỗ chỗ, nở rộ từng bông hoa máu!
Roạt roạt roạt!
Vô số rễ cây quấn chặt lấy Tần Mục, ra sức kéo hắn vào trong dòng sông Hỗn Độn!
Trong trận chiến trước đó, nhục thân của Tần Mục đã bị thương bởi đòn đánh của điện chủ Sở Ca, mà rễ cây của điện chủ Trường Phong lại vừa khéo đâm thủng vị trí của những vết thương này trên người Tần Mục, sau đó chui vào trong cơ thể Tần Mục, nếu không với sự cường đại của nhục thân Hồng Mông, e rằng điện chủ Trường Phong cũng không dễ dàng phá được nhục thân của Tần Mục.
Đột nhiên, Kim Thuyền Độ Thế biến thành kích cỡ vô cùng khổng lồ, chắn phía trước người Tần Mục, ngăn cản lực lôi kéo đến từ dòng sông Hỗn Độn!
Sau khi bị cây rìu của Tần Mục chặt đứt hai chân, nhục thân của điện chủ Trường Phong lập tức khô héo, cành lá tàn lụi rơi rụng lả tả, thân thể bắt đầu quắt queo, tay chân cũng nhanh chóng mộc hóa.
Đạo quang của hắn cũng mờ dần với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, đôi mắt vốn linh hoạt cũng lập tức hóa thành gỗ, không thể tiếp tục chuyển động được nữa.
Hai đạo quả của hắn rơi khỏi đỉnh tán cây, một quả rơi xuống lưng Tần Mục, một quả rơi xuống boong thuyền của Kim Thuyền Độ Thế.
Ầm! Ầm!
Đạo uy ẩn chứa trong đạo quả hoàn toàn bùng nổ ngay lúc đánh trúng Tần Mục, vô số đạo văn tuyệt đẹp tản ra, đan thành một tấm lưới trong chốc lát, trông hệt như một vùng chư thiên do vô số rễ cây tạo thành!
Ngay lúc đạo quả va chạm, tầng chư thiên thứ hai, tầng chư thiên thứ ba, tầng chư thiên thứ tư đồng loạt trải rộng!
Trong nháy mắt, ba mươi sáu tầng chư thiên bay ra khỏi đạo quả, vô số sợi rễ bao trùm khắp nơi, thậm chí còn xuyên qua Thần Tàng của Tần Mục, cắm rễ vào các lĩnh vực và các chư thiên trong Thần Tàng của Tần Mục, đâm sâu vào hư không ba mươi ba trọng thiên!
Thậm chí sức mạnh từ đạo quả của hắn còn xuyên qua nguyên thần của Tần Mục!
Cho dù chưa hoàn toàn giáng xuống, thế nhưng khi liều mạng, bản lĩnh mà điện chủ của Di La Cung có thể thi triển ra cũng đủ để khiến thế tục phải kinh hãi!
Cùng lúc đó, một đạo quả khác cũng va chạm với Kim Thuyền Độ Thế.
Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên ẩn chứa trong đạo quả lập tức bùng nổ, cũng hóa thành ba mươi sáu tầng chư thiên, khóa chặt Kim Thuyền lại, kéo nó bay về phía dòng sông Hỗn Độn!
– Thất công tử, ta phụng mệnh của Tam công tử và Tứ công tử!
Cơ thể của điện chủ Trường Phong nhanh chóng mộc hóa, hơn nữa phần gỗ cũng bắt đầu bốc cháy, song trên gương mặt hắn vẫn hiện lên vẻ vui mừng:
– Đưa ngươi trở về!
Xèo xèo xèo!
Bề mặt cơ thể của hắn bùng lên ngọn lửa.
Nhát rìu kia của Tần Mục không chỉ dùng thần thông mà Thái Dịch sử dụng để chặt cây thế giới, mà còn dùng gió nóng để đốt cháy thân thể hắn.
Không có sự chống đỡ của rễ cây, gió nóng đã có thể bắt đầu cắn nuốt thân thể hắn.
Chương 2587: Đánh thành cái sàng (3)
Đánh thành cái sàng (3)
Đòn đánh này của hai người đều sử dụng thủ đoạn dốc hết khả năng của bản thân, liều mạng một phen, có thể nói là vô cùng khốc liệt.
Thân thể Tần Mục bị kéo đi, đại đạo và nguyên khí trong thân thể lập tức bị rễ cây khóa chặt, thân bất do kỷ mà trượt về phía dòng sông Hỗn Độn của kỷ nguyên thứ mười sáu.
Kim Thuyền Độ Thế cũng bị kéo theo, trượt về phía đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu.
Xét về tu vi, Tần Mục không thể sánh được với cường giả mạnh mẽ như điện chủ Trường Phong, cho nên khi bị rễ cây của hắn khóa chặt, Tần Mục khó lòng chống lại được sức mạnh truyền tới từ kỷ nguyên thứ mười sáu.
Đột nhiên, bên trong Thần Tàng của Tần Mục, chiếc quan tài của Thái Dịch bay lên.
Tần Mục sử dụng phần sức mạnh còn lại cuối cùng này.
Hắn thôi thúc quan tài Thái Dịch, kích thích năm mươi chiếc đinh quan tài, khiến uy lực của từng chiếc đinh lập tức bộc phát.
Quan tài táng đạo là do đích thân Đại công tử Thái Thượng làm ra, chuyên dùng để khắc chế tử địch của Di La Cung là Thái Dịch.
Tần Mục sớm đã phát hiện ra nếu như cưỡng chế nhổ đinh quan tài lên thì ắt sẽ khơi dậy sức mạnh của quan tài táng đạo, không những khiến người thử mở quan tài bị trọng thương, mà ngay cả Thái Dịch bị trấn áp trong quan tài cũng sẽ bị trọng thương.
Sử dụng uy lực và uy năng của quan tài táng đạo sẽ hại người hại mình, không đến lúc nguy cấp thì hắn sẽ không đưa ra hạ sách này.
Thương thế trong trận chiến với Sở Ca của Tần Mục vẫn chưa khỏi, cho nên lúc giao chiến với Trường Phong, Tần Mục không thể chắc chắn mình sẽ chiến thắng.
Uy năng của quan tài táng đạo bộc phát, hào quang lập tức bành trướng khắp bốn phương tám hướng.
Bất cứ nơi nào mà nó đi qua, tất cả rễ cây cắm sâu trong nhục thân và Thần Tàng của Tần Mục đều bị đánh thủng thành trăm ngàn lỗ!
Tần Mục rên rỉ, nguyên thần, Thiên Cung và các chư thiên trong Thần Tàng của hắn hệt như bị vô số chiếc đinh xuyên qua, trong thoáng chốc đâu đâu cũng lọt gió!
Cùng lúc đó, uy năng của quan tài táng đạo cũng xuyên qua nhục thân của Tần Mục, bắn ra bên ngoài, máu tươi văng tung tóe khắp nơi, mà nhục thân của hắn cũng lập tức biến thành một cái sàng thủng, đâu đâu cũng có ánh sáng chiếu qua!
Uy năng của quan tài quả thật vô cùng đáng sợ!
Đợi đến khi uy năng của quan tài táng đạo lắng lại, toàn thân trên dưới của Tần Mục đều đang chảy máu, thế nhưng hắn vẫn vươn tay ra, bắt lấy từng sợi rễ đang sắp chui xuống dòng sông Hỗn Độn.
– Để ngươi chuyển lời về, vậy thì chẳng phải Tam công tử và Tứ công tử sẽ nhìn thấu hư thực của ta, biết ta miệng hùm gan sứa sao?
Tần Mục cố gắng vác theo từng sợi rễ cây, sau đó quay lưng lại, dùng hết sức kéo đi.
Dòng sông Hỗn Độn dao động dữ dội, nguyên khí Hỗn Độn tuôn ra cũng nhanh chóng bay về, mà từng sợi rễ khổng lồ kia của điện chủ Trường Phong cũng lại bị Tần Mục cưỡng chế lôi ra!
Những sợi rễ kia đột nhiên có rúm lại, sau đó lan về bốn phương tám hướng.
Vô số sợi rễ lan ra trong tinh không khắp xung quanh, thử cắm rễ trong những ngôi sao ở vùng tinh không xa xôi.
Tần Mục phất tay, nâng quan tài Thái Dịch lên, ném về phía trung tâm của rễ cây, sau đó lại cong ngón tay lần lượt búng lên năm mươi chiếc đinh trên quan tài Thái Dịch.
Đám rễ cây kia đột nhiên xuất hiện vô số con mắt, đồng tử của những con mắt đó chợt co rút lại, đồng loạt nhìn về phía quan tài Thái Dịch đang bay tới ở phía trước.
Trong quan tài phát ra ánh sáng chói mắt!
Đợi đến khi ánh sáng phát ra từ quan tài táng đạo mờ dần, chỉ thấy khắp nơi trong không trung đều là rễ cây đứt gãy, trông hệt như một con rắn bị chém đứt lìa đang uốn éo thân mình.
Điện chủ Trường Phong là một kẻ rất khó giết chết, cho nên ngay cả khi như vậy, rễ cây của hắn vẫn không ngừng nhúc nhích, thử tập hợp lại cùng một chỗ
Thế nhưng khi hai sợi rễ tiếp xúc với nhau, đạo thương do thần thông của quan tài táng đạo để lại lập tức được kích phát, phần uy năng còn sót lại cũng lập tức bùng nổ, khiến hai sợi rễ cây này lại bị đánh thủng thành trăm ngàn lỗ.
Tần Mục thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm.
Hắn thả lỏng người, toàn thân trên dưới không chỗ nào không đau nhức kịch liệt.
Sau trận chiến với điện chủ Sở Ca, hắn vẫn luôn ở trong trạng thái bị thương, cho nên mới quyết định tu dưỡng một thời gian, đợi đến khi khôi phục tới trạng thái đỉnh phong mới quay lại đối phó với điện chủ Trường Phong.
Thế nhưng thời gian quá gấp gáp, nếu như điện chủ Trường Phong tụ họp lại với điện chủ Hoan Hỉ, vậy thì chắc chắn Tần Mục sẽ không phải là đối thủ của hai vị điện chủ này.
Vả lại, hai vị điện chủ này vẫn chưa hoàn toàn giáng xuống, mà sau khi hoàn toàn giáng xuống, nếu như còn ký thác hư không, vậy thì liệu rằng Tần Mục có phải là đối thủ của bọn họ hay không vẫn là một dấu hỏi chấm lớn.
Chương 2588: Một sợi dây đàn nối liền quá khứ
Một sợi dây đàn nối liền quá khứ
Bởi vậy, Tần Mục chỉ có thể mang theo vết thương trên người tới chiến đấu, may mà trên đường đã hù dọa điện chủ Hoan Hỉ chạy mất, nếu không e rằng khi điện chủ Hoan Hỉ tụ họp lại với điện chủ Trường Phong, trận chiến này sẽ thất bại càng thảm hại hơn.
– Chắc chắn Thái Dịch sẽ không ghét ta, đúng không?
Tần Mục trấn áp thương thế.
Đạo thương mà điện chủ Trường Phong để lại không quá rắc rối, thế nhưng đạo thương mà quan tài táng đạo gây ra cho hắn thì khó giải quyết hơn nhiều, trong thời gian ngắn không thể nào chữa khỏi được.
Hắn bước tới phía trước quan tài của Thái Dịch, dao động của chiếc quan tài táng đạo này đã lắng xuống.
Tuy rằng chiếc quan tài này đã bị quăng quật hai lần, thế nhưng nó vẫn không hề bị tổn hại gì, trông vô cùng kiên cố, quả thật là loại quan tài tốt nhất.
Tần Mục nhẹ nhàng vuốt ve quan tài, sau đó dùng hết sức kéo nó đi về phía Kim Thuyền Độ Thế.
– Thái Dịch mạnh như vậy, chiếc quan tài táng đạo cỏn con này không làm gì được hắn.
Tần Mục vô cùng tin tưởng Thái Dịch.
Hắn khàn giọng nói:
– Ngự đệ, mau ra đi.
Ta kiệt sức rồi.
Giọng nói của Lam Ngự Điền vọng ra từ đâu đó bên trên Kim Thuyền Độ Thế:
– Ca, ngươi đợi chút.
Tần Mục không thể kéo chiếc quan tài của Thái Dịch lên thuyền, đành phải dừng lại nghỉ ngơi, thế nhưng một lúc lâu sau vẫn không thấy bóng dáng của Lam Ngự Điền đâu.
– Ngự đệ, sao còn chưa ra?
Hắn cảm thấy khó hiểu.
– Đợi ta thêm chút nữa, ta cảm thấy mình sắp mò ra rồi.
Tần Mục đợi một hồi, chờ đến mức sốt hết cả ruột, tự nhủ:
– Chẳng lẽ Lam Ngự Điền lại lạc đường rồi?
Khả năng cảm ngộ đạo của Lam Ngự Điền rất cao, là nhân vật trời sinh gần với đạo nhất, thế nhưng hắn lại có một nhược điểm, đó là hay lạc đường.
Trước đây, hắn lạc đường chạy đến Tây Thổ, qua lại với Hư Sinh Hoa một thời gian.
Sau khi từ biệt Hư Sinh Hoa, hắn lại lạc đường đi ra bên ngoài Thái Hư, mơ mơ màng màng thu nhận một đám đệ tử, may sao gặp được Tần Mục, lúc này Tần Mục mới nhặt hắn về.
Số lượng kim điện trên Kim Thuyền Độ Thế cực kỳ nhiều, Tần Mục đã từng tính toán số lượng kim điện nhờ những phép tính phức tạp mà khổng lồ để tìm ra tung tích của Khai Hoàng, cuối cùng nhận được một con số đáng kinh ngạc.
Tần Phượng Thanh còn dùng pháp môn của U Đô tạo thành hàng ngàn vạn hóa thân, tìm kiếm khắp những kim điện này một phen.
Nếu như không phải là kẻ mù đường thì Lam Ngự Điền cũng có thể nghĩ ra cách mò ra ngoài, thế nhưng đáng tiếc là hắn phải.
Hắn mượn điểm đặc biệt kỳ lạ của Kim Thuyền Độ Thế để bảo vệ bản thân, cũng giữ chân được điện chủ Trường Phong, thế nhưng không ngờ rằng bản thân hắn cũng lại lạc đường luôn.
– Chỉ sợ Ngự đệ dùng vạn năm cũng không mò được đường ra, không trông cậy vào hắn được.
Tần Mục dùng hết phần sức còn lại kéo quan tài Thái Dịch lên thuyền, sau đó nằm trên boong thở hổn hà hổn hển, hoàn toàn kiệt sức, tiếp đó chậm rãi nhắm mắt lại rồi nhập mộng.
Vô số Tần Mục nho nhỏ chui qua chui lại trong vết thương trên người hắn, dùng thứ ngôn ngữ ma ha ma ha thì thầm trao đổi với nhau, sau đó lại quan sát thương tích của hắn, suy luận ra nguyên lý đạo pháp và thần thông ẩn chứa trong đạo thương.
Một lúc sau, những tầng mộng cảnh thâm sâu hơn lại trải rộng, rất nhiều Tần Mục nho nhỏ lại bước ra, trong tay cầm một cây rìu.
Thế nhưng không giống với những Tần Mục khác, những Tần Mục nho nhỏ này lại có máu có thịt, hơn nữa còn là Tần Mục do đại đạo và nguyên khí Hồng Mông hóa thành.
Mỗi một Tần Mục đều hệt như những con kiến thợ và ong thợ siêng năng nhất, vây quanh vết thương của Tần Mục, đánh đánh gõ gõ, dùng thần thông đạo pháp của bản thân để luyện hóa rồi loại bỏ đạo thương.
Những Tần Mục nho nhỏ khác tò mò quan sát những người bạn đồng hành mới này, sau đó ríu rít hỏi han:
– Ma ha ma ha?
Đám bạn đồng hành trong hình thái mới kia tỏ vẻ nghiêm túc, hoàn toàn không quan tâm đến chúng, lúc không kiên nhẫn được nữa mới đáp lại một câu:
– A ba, a ba!
Những Tần Mục nho nhỏ khác đều trợn mắt há hốc mồm, tỏ vẻ đã hiểu, nhưng thật ra là không hiểu gì.
Còn một vài Tần Mục nho nhỏ khác lại ăn mặc như dược sư, hoặc là mang theo hòm thuốc, hoặc là cõng theo giỏ thuốc, hoặc là tay cầm đan lô.
Ai nấy đều đang bận rộn luyện hóa chữa trị đạo thương trên miệng vết thương của Tần Mục, trông cực kỳ nghiêm túc.
Mà những Tần Mục nho nhỏ kia lại như ong vỡ tổ như xúm lại hỏi han một phen, song lại bị những dược sư Tần Mục hạ độc, đứa nào đứa nấy đều sùi bọt mép, liên tục co giật.
Những Tần Mục khác thì chỉ vào bọn chúng rồi cười ha hả, đúng kiểu cười trên nỗi đau của người khác:
– A ba!
Đợi đến khi Tần Mục sắp tỉnh mộng, những Tần Mục nho nhỏ này mới vội vàng chui vào trong đại não của hắn, sau đó lần lượt biến mất.
Tần Mục vươn vai, chỉ cảm thấy sau khi tỉnh dậy, tinh thần trở nên vô cùng phấn chấn, đạo thương trên người cũng đã biến mất.
Hắn đứng dậy, kiểm tra quan tài Thái Dịch một lượt, thế nhưng Lam Ngự Điền vẫn chưa ra khỏi kim điện.
Chương 2589: Một sợi dây đàn nối liền quá khứ (2)
Một sợi dây đàn nối liền quá khứ (2)
– Có lẽ Ngự đệ thật sự lạc đường rồi.
Trong khoảng thời gian hắn nhập mộng trị thương, Kim Thuyền Độ Thế đã bay hơn mười ngày về phía Tổ Đình, hơn nữa cũng đã cách Tổ Đình rất gần.
Tần Mục khẽ nhíu mày, chiếc Kim Thuyền này đi theo những gì mà hắn suy nghĩ, cho nên mới càng ngày càng cách xa Nguyên Giới, tới gần Tổ Đình.
Lúc nhập mộng, thế giới trong mộng cảnh của hắn vô cùng lạ kỳ và tráng lệ, song hắn không tài nào khống chế được suy nghĩ, mà ngựa chạy nhanh thì đều do dây cương, cho nên Kim Thuyền mới lựa chọn suy nghĩ mà hắn tâm tâm niệm niệm nhất.
– Không biết những sợi rễ kia của điện chủ Trường Phong có tạo thành tai họa ngầm hay không.
Trong lòng hắn có chút bất an.
Đáng lẽ hắn nên ở lại, đợi đến khi thương thế tốt lên rồi mới diệt sạch mọi gốc rễ của điện chủ Trường Phong, vậy thì mới đảm bảo không còn hậu họa gì.
Thế nhưng Kim Thuyền đã tới nơi này, hiện giờ quay về cũng không kịp.
Quả thật đúng như hướng đi của Kim Thuyền, nỗi lo lắng với Tổ Đình trong lòng hắn lớn hơn một chút.
– Rễ cây của điện chủ Trường Phong đã bị quan tài táng đạo đánh trọng thương, mà mỗi một sợi rễ đều có đạo thương do quan tài táng đạo để lại.
Hắn không có tầm nhìn kiến thức như ta, cho nên không thể xóa bỏ những đạo thương này.
Chắc hẳn không có vấn đề gì lớn.
Tần Mục vẫn còn khá yếu, hai lần đối chọi với cường giả cấp điện chủ khiến tu vi của hắn tổn hao nghiêm trọng, mà tu vi lại không phải là thứ dùng việc nhập mộng là có thể khôi phục.
Hắn nghỉ ngơi chốc lát, sau đó dùng suy nghĩ, khiến từng tòa kim điện trên Kim Thuyền tự động biến mất.
Tốc độ biết mất của kim điện không hề nhanh, bởi lẽ Tần Mục muốn để cho Lam Ngự Điền có đủ thời gian, giúp hắn có thể chạy từ kim điện này qua kim điện khác.
Một lúc lâu sau, phía trước tầm mắt đã là Tổ Đình, xa xa còn có thể trông thấy liên quân của Diên Khang và chư thiên vạn giới, mà số lượng kim điện trên thuyền cũng chỉ còn lại một.
Lam Ngự Điền cẩn thận từng li từng tí đẩy cánh cửa điện ra, sau đó thò đầu ra ngoài xem thử, lúc thấy Kim Thuyền Độ Thế đã biến thành kích thước khoảng trăm trượng thì mới thở phào nhẹ nhõm, nhấc chân bước ra khỏi kim điện.
– Ngự đệ, ngươi nhìn thấy chưa?
Tần Mục đứng ở mũi thuyền, đưa ngón tay chỉ vào Tổ Đình ở phía xa xăm, sau lưng hắn là chiếc quan tài Thái Dịch đang dựng đứng.
Lam Ngự Điền bước lên phía trước, quan sát quan tài của Thái Dịch, chỉ thấy Thái Dịch lại bị đặt đầu lộn xuống chân, bèn vội vàng dùng sức nhấc quan tài lên, lật ngược lại.
Hắn bước lên phía trước, nhìn theo phương hướng chỉ tay của Tần Mục, chỉ thấy Tổ Đình phong vân dao động, ầm ầm sóng dậy, Thiên Đình lơ lửng trên bầu trời trung tâm của Tổ Đình tỏa ra thần uy cuồn cuộn, thần quang thành mây, kim quang sáng chói, tráng lệ hơn Thiên Đình của trước kia rất nhiều.
Tán cây của cây thế giới cũng đã phát triển đến mức có thể che rợp cả trời xanh, đại đạo như ráng mây tuôn ra từ tán cây, khiến cho trời đất Tổ Đình càng ngày càng rộng lớn.
Dưới tán cây thế giới, từng tòa thần thành tráng lệ đang bay lơ lửng, từng chuỗi dây xích vương xuống từ trời cao, xuyên qua mặt đất, nối liền với núi sông, trông hệt như đang khóa những thần thành này lại, tránh cho chúng bay ra bên ngoài bầu trời.
Trong thời gian mấy chục năm, Tổ Đình đã hoàn toàn biến hóa, những cường giả tiền sử và người thành đạo lẻn qua đã thay trời đổi đất, mang đến cho Tổ Đình một vẻ đẹp vừa kỳ lạ vừa chấn động lòng người.
– Ca, ngươi nhìn thấy cái gì?
Lam Ngự Điền quan sát một lúc lâu, không biết thứ mà Tần Mục nói là cái gì.
Tổ Đình quá rộng lớn, những nơi đáng để chú ý cũng rất nhiều, ví như cây thế giới, thánh địa Tổ Đình hay năm đạo thụ trên Thiên Đình đều trông vô cùng bắt mắt.
– Một sợi dây đàn.
Hướng chỉ tay của Tần Mục chính là vị trí của thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
Hắn trầm giọng nói:
– Đó là một sợi dây đàn xuyên qua thời không của kỷ nguyên thứ mười sáu.
Sợi dây đàn này đến từ dòng sông Hỗn Độn của kỷ nguyên thứ mười sáu, được Hạo Thiên Đế dẫn dắt, kéo ra khỏi thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
Thị lực của con mắt dọc giữa mi tâm của hắn vô cùng đáng kinh ngạc, thậm chí còn có thể xuyên qua thời không, dò xét hỗn độn, nhìn thấy quá khứ.
Thứ mà hắn nhìn thấy chính là sợi dây đàn kéo từ vũ trụ quá khứ, ra khỏi thành Ngọc Kinh Tổ Đình, sau đó kéo dài mãi, vượt qua thời gian dài dằng dặc từ lịch sử sáu tỷ năm của vũ trụ này cho đến hiện tại, tới trước mặt Thiên Đình cùng với Hạo Thiên Đế.
Sợi dây đàn này gần như không thể bị phát hiện, mà cũng chỉ có con mắt của Tần Mục mới có thể nhìn thấy nó, những người khác căn bản không hề chú ý đến sự tồn tại của sợi dây đàn này.
– Hạo Thiên Đế đã không còn tồn tại nữa, giờ hắn chỉ còn là một con chó dưới trướng của thành Ngọc Kinh Tổ Đình mà thôi.
Tần Mục thở dài, trầm giọng nói:
– Việc mà Hạo Thiên Đế cần làm chính là dẫn theo sợi dây đàn này đến Thiên Đình, thần phục năm người thành đạo ở nơi đó, biến thế lực này thành của mình!
Chương 2590: Kẻ thù khắp thiên hạ
Kẻ thù khắp thiên hạ
Phía trước Kim Thuyền, đám người Nguyệt Thiên Tôn và U Thiên Tôn đang ổn định đại quân, không hề chủ động tấn công vào Tổ Đình, mà chỉ dàn trận bên ngoài Tổ Đình.
Những ngày này, bọn họ vẫn đang xây dựng một cây cầu Linh Năng Đối Thiên ở bên ngoài, hơn nữa còn xây dựng với quy mô lớn để thuận tiện qua lại với Diên Khang.
… Thế cục ở Tổ Đình vẫn chưa rõ ràng, lúc này tấn công vào Tổ Đình sẽ chỉ tự rước họa vào thân mà thôi.
Kim Thuyền đi tới, đám người Giang Bạch Khuê, Nguyệt Thiên Tôn, U Thiên Tôn, Hư Sinh Hoa, Lãng Uyển, Long Kỳ Lân và Nhị Đế Huyền Vũ đều đồng loạt ra đón.
Tần Mục cất quan tài Thái Dịch đi, bước xuống khỏi Kim Thuyền.
Những người ở bên cạnh lập tức tiến lên, đỗ chiếc Kim Thuyền này lại.
– Mục Thiên Tôn, Tổ Đình thất thủ, rơi vào tay cường giả tiến sử.
Tàn quân của Hạo Thiên Đế chạy vào Tổ Đình, với lực lượng của chúng ta thì không phải là đối thủ của cả hai phe này.
Lãng Uyển nhìn quanh, dò hỏi:
– Thiên Tôn có biện pháp gì không?
Tần Mục nhìn nàng, sau đó hơi giật mình.
Hắn cảm thấy hôm nay dường như Lãng Uyển có gì đó khang khác, không còn lạnh lùng như trước đây nữa, chẳng qua rốt cuộc thay đổi ở đâu thì hắn cũng không biết.
– Đương nhiên là có biện pháp.
Tần Mục cười ha hả:
– Ta đến Thiên Đình trước, tới bái phỏng năm người thành đạo kia một phen, tiện thể gặp mặt Hạo Thiên Đế và điện chủ Hoan Hỉ, ngoài ra còn xem sợi dây đàn phía sau hắn kia nữa!
Lãng Uyển mỉm cười:
– Ta đi với ngươi!
Cách đó không xa, Diên Phong Đế hơi kinh ngạc, vuốt chòm râu, sau đó quay đầu nói với Giang Bạch Khuê:
– Quốc sư, có gì đó sai sai.
Ta cảm thấy nữ tử Tạo Vật Chủ này có ý định đào góc tường Linh gia ta.
Giang Bạch Khuê mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, nói:
– Bệ hạ nghĩ nhiều rồi.
Diên Phong Đế nửa tin nửa ngờ.
Tần Mục trực tiếp từ chối Lãng Uyển, nói với nữ tử này:
– Chuyến này vô cùng nguy hiểm, đối phương có năm người thành đạo, thực lực cường đại, ngoài ra còn có cường giả như Hạo Thiên Đế và điện chủ Hoan Hỉ, vả lại Hạo Thiên Đế còn mang theo một sợi dây đàn của Tứ công tử.
Không trở mặt thành thù thì còn may, lỡ như trở mặt, vậy thì ta cũng không bảo vệ được ngươi.
Vẻ mặt Lãng Uyển buồn thiu.
Diên Phong Đế thấy vẻ mặt của Lãng Uyển thì càng thêm chắc chắn:
– Nữ tử Tạo Vật Chủ này muốn đào góc tường Linh gia ta! Quốc sư cũng bị nàng mua chuộc rồi! Có điều cô gia đường đường là hảo hán, không thể bị nàng dụ dỗ được!
Lãng Uyển trước giờ đều vô cùng lạnh lùng, hiện giờ lại tỏ vẻ yểu điệu thục nữ, chắc chắn là có mưu đồ gì đó, cho nên đương nhiên lão cáo già như Diên Phong Đế thấy được vô cùng rõ ràng.
Mặc dù Lãng Uyển là Thần Vương của tộc Tạo Vật Chủ, có kiến thức sâu rộng, thế nhưng nàng lại chẳng khác một tờ giấy trắng trên tình trường, làm việc rất dễ để lại dấu vết.
Tần Mục không hề hay biết gì, vẫn tiếp tục nói:
– Lần này Nguyệt Thiên Tôn sẽ đi cùng ta.
Sợi dây dàn kia của Tứ công tử vô cùng đáng gờm.
Vả lại, con đường thành đạo của điện chủ Hoan Hỉ khá giống với con đường thành đạo của Nguyệt Thiên Tôn, có Nguyệt Thiên Tôn ở đây, chuyến này sẽ không còn quá nguy hiểm.
Nguyệt Thiên Tôn đáp lại, Diên Phong Đế lại càng căng thẳng hơn.
Hắn nói với Giang Bạch Khuê:
– Quốc sư, ngươi có thấy Nguyệt Thiên Tôn có ý định đào góc tường Linh gia ta không?
Giang Bạch Khuê thờ ơ nói:
– Bệ hạ, trước đây có kẻ bị mất rìu, nghi ngờ là do hàng xóm lấy trộm, dù hắn có quan sát như thế nào đi chăng nữa thì vẫn đinh ninh tên lấy trộm rìu là hàng xóm kia.
Kết quả là sau này kẻ đó tìm thấy rìu trong nhà mình, sau đó nhìn lại hàng xóm, lúc này mới không tài nào nhìn người kia với con mắt là tên trộm rìu được nữa.
Diên Phong Đế cười ha hả, sau đó quay mặt đi.
Mặt mày hắn tối sầm lại, nói:
– Quả nhiên quốc sư bị mua chuộc rồi!
Nguyệt Thiên Tôn đi sắp xếp hành trang.
Tần Mục nói với U Thiên Tôn:
– U, ngươi có thể tìm được tung tích của Tinh Ngạn không?
U Thiên Tôn thôi thúc Sinh Tử Bộ, sau đó chui vào U Đô.
Sinh Tử Bộ chiếu sáng ngàn vạn thế giới.
Một lúc lâu sau, U Thiên Tôn mới xuất hiện lần nữa, lắc đầu nói:
– Tất cả thế giới đều không có dấu vết của Tinh Ngạn, chỉ còn lại Tổ Đình bị cường giả tiền sử lẻn qua phong ấn, cho nên không thể vào trong tra xét được.
Tần Mục kinh ngạc nhìn về phía Tổ Đình:
– Chẳng lẽ Tinh Ngạn ở trong đó?
Nguyệt Thiên Tôn bước tới.
Nàng đã buộc lại tóc, thay một bộ y phục chỉnh tề, đeo cổ cầm trên lưng.
Nàng hỏi:
– Thứ mà điện chủ Hoan Hỉ kia tu luyện cũng là Tái Cực Hư Không ư?
Tần Mục bước lên Kim Thuyền Độ Thế cùng nàng, sau đó đuổi Lam Ngự Điền xuống, Long Kỳ Lân cũng muốn lên theo, nhưng lại bị Tần Mục đuổi xuống dưới.
Tần Mục nói:
– Ta không rõ thần thông công pháp của nàng lắm, thế nhưng lúc đối phó với thần thông của ta, thứ mà nàng thi triển chính là đại đạo Không Gian.
Ta dùng thần thông Thần Thức thử khiến nàng rơi vào huyễn cảnh, thế nhưng cũng lại bị nàng phá giải, nghĩ lại thì xem ra chắc chắn nàng còn tu luyện đạo pháp khác.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Đấu Phá Thương Khung dịch [Dịch] Đấu Phá Thương Khung dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Dau-Pha-Thuong-Khung.webp)







