[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 512 : Phụ tử Thiên Công (2) (c2556-c2560)
❮ sautiếp ❯Chương 2556: Phụ tử Thiên Công (2)
Phụ tử Thiên Công (2)
Có lẽ những người bị Đại công tử phong ấn trong không gian phế tích kia cũng có thể coi là bằng hữu của hắn, thế nhưng cũng không đúng lắm.
Mọi người chỉ đồng bệnh tương liên, tán gẫu giết heo gì đó mà thôi.
Ai nấy đều che giấu quá khứ của riêng mình, không dám nói cho người khác, tính ra cũng chẳng phải tri giao.
Trong suy nghĩ của hắn, hai từ “bằng hữu” này quá nặng.
– Ngươi không phải là công cụ giết chóc, cũng không phải là thanh đao trong tay ta, mà là bằng hữu của ta.
Tần Mục cất tiếng nói phía sau lưng hắn:
– Ngươi là một người bằng hữu đáng tin cậy.
Ta sẽ là bằng hữu đầu tiên của ngươi ở thời đại này, sau này ngươi cũng sẽ gặp gỡ những người khác, trở thành tri giao của bọn họ.
Thương Quân quay đầu lại:
– Ta không cần.
Hai từ “bằng hữu” này quá rẻ mạt, bất cứ ai mở miệng cũng có thể nói bản thân mình là bằng hữu của ta.
Ngươi cũng chẳng phải là bằng hữu của ta.
Tình bằng hữu sẽ chỉ ảnh hưởng đến khả năng phán đoán đúng sai thiện ác của ta, khiến ta mềm lòng.
Hắn đón ánh nắng đi về phía đông, giọng nói vang vọng:
– Thất công tử, nếu như đám người thành đạo như các ngươi quá nhiều, khiến vũ trụ này sụp đổ, vậy thì đến lúc đó ta vẫn sẽ ra tay, cho dù là ngươi, ta cũng tuyệt đối không hạ thủ lưu tình! Nếu như sau khi giành chiến thắng, các ngươi làm điều ngang ngược, ta vẫn sẽ ra tay! Thế giới này cần một thanh đao là ta! Chứ không phải là thanh đao trong tay ngươi!
Tần Mục nở nụ cười, nói với Linh Dục Tú ở bên cạnh:
– Nếu như ta thật sự làm điều ngang ngược, hắn chắc chắn sẽ không ra tay giết ta.
Ta biết hắn đã coi ta là bằng hữu rồi.
Linh Dục Tú nhoẻn miệng cười:
– Phu quân, ta cảm thấy ngươi nghĩ nhiều rồi.
Thương Quân bước đi trên mảnh đất Diên Khang, cứ lang thang phiêu bạt không mục đích từ quan ải cho đến thành thị, từ thành thị cho đến nông thôn.
Diên Khang thái bình thịnh thế, nào đâu còn thấy cảnh giết chóc trên chiến trường.
Nơi đây bao trùm bởi khung cảnh yên bình cũng khiến trong lòng hắn tràn ngập cảm giác bình yên, xa rời chiến đấu và phân tranh.
Trận chiến ở tiền tuyến vẫn còn đang tiếp tục, thế nhưng phía hậu phương lại không hề bị ảnh hưởng.
Sau khi tin tức Thiên Đình đại bại được truyền đi, tất cả mọi người đều như trút bỏ được gánh nặng, trên gương mặt ai nấy đều dần xuất hiện nụ cười.
Hắn ngậm một cọng cỏ trong miệng, dựa vào gốc cây, lười biếng nhìn ánh mắt trời xuyên qua tán lá.
Lúc này, bảy tám đứa trẻ con chạy tới, vui cười hớn hở, chạy tới chạy lui, trông vô cùng náo nhiệt.
Sau khi bọn trẻ rời đi, Thương Quân nhặt chiếc vòng hoa mà chúng để lại, đội lên đầu mình, sau đó khoanh tay trước ngực, dựa vào gốc cây ngủ thiếp đi.
– Ánh mặt trời, đẹp quá…
Hắn lẩm bẩm nói, cọng cỏ trong miệng rung lên.
Huyền Đô.
Quần tinh dao động, tinh đấu chuyển dời, điều đó cho thấy thiên hạ vẫn chưa hề thái bình.
Chẳng qua lúc này đây, số người chú ý tới Huyền Đô không hề nhiều.
Trước mắt, đại quân chủ lực của Diên Khang vẫn đang truy kích Thiên Đình, đánh đuổi tàn binh của Thiên Đình ra khỏi Nguyên Giới.
Trận chiến bên trong Huyền Đô là trận chiến giữa Thiên Công và Tổ Thần Vương.
Huyền Đô quả thật vô cùng rộng lớn, cho nên cũng bởi vậy mà trận chiến này không hề ảnh hướng tới Nguyên Giới.
Thời điểm bình định Huyền Đô, Giang Bạch Khuê cũng chỉ đánh tan và vây quét đại quân Nguyệt Lượng Thủ và Thái Dương Thủ của Huyền Đô, chứ không hề nhúng tay vào trận chiến giữa Thiên Công và Tổ Thần Vương.
Hành động của hắn cực kỳ lý trí, bởi lẽ khi đã bình định đại quân Nguyệt Lượng Thủ và Thái Dương Thủ, cho dù Thiên Công có chết trong tay Tổ Thần Vương đi chăng nữa thì cũng không ảnh hưởng quá lớn đến đại cục.
Đến lúc đó, hắn chỉ cần trực tiếp tấn công đại doanh Thiên Đình, hơn nữa còn mang lại hiệu quả không thể tưởng tượng được, đủ để khiến lòng quân của Thiên Đình sụp đổ.
Bởi vậy, hắn dứt khoát quyết đoán dẫn binh rời khỏi Huyền Đô, chỉ để lại đôi phụ tử là Thiên Công và Tổ Thần Vương.
Đạo tâm của Tổ Thần Vương đã rơi vào trong thần thông Cửu Ngục Tỏa Tâm Đạo Trường Tồn, bị nhốt cùng một chỗ với đạo tâm của Thiên Công.
Trận chiến giữa đạo tâm của phụ tử hai người không thể nào nhanh gọn bằng cuộc chiến giữa đao thật thương thật, thế nhưng lại càng nguy hiểm hơn.
Bên trong Cửu Ngục Đài, đạo tâm của Thiên Công và Tổ Thần Vương giao chiến với nhau.
Mà ở bên ngoài, chân thân của Thiên Công không hề nhúc nhích, chỉ có Tổ Thần Vương và Thiên Công chuyển thế vẫn đang chiến đấu sinh tử!
Chân thân của Thiên Công được bao trùm bởi tinh quang, đạo quang của Thiên Đạo không ngừng trôi đi, chảy vào trong người của Thiên Công chuyển thế.
Sau khi chuyển thế thân của Thiên Công bị Tổ Thần Vương đánh nát thì cảnh tượng lạ kỳ này lại xuất hiện.
Chân thân của Thiên Công không còn nghe theo sự chỉ huy của Tổ Thần Vương, mặc cho Tổ Thần Vương thi triển pháp lực ra sao, dùng nguyên thần khống chế như thế nào thì nhục thân Cổ Thần này vẫn mãi không nhúc nhích.
Trong khi đó, Thiên Đạo lại chảy ra khỏi chân thân Thiên Công, bắt đầu tuôn về phía hồn phách của Thiên Công, tái tạo nhục thân cho hắn.
Chương 2557: Phụ tử Thiên Công (3)
Phụ tử Thiên Công (3)
Đây chính là trận chiến giành lấy ý trời.
Trong trận chiến giành lấy ý trời này, những gì mà Thiên Công thể hiện ra phù hợp với ý trời của Thiên Đạo hơn là Tổ Thần Vương.
Thiên Công chiến thắng được Tổ Thần Vương, cho nên Thiên Đạo mới rời bỏ Tổ Thần Vương.
Chuyển thế thân của Thiên Công bị phá hủy, nói thật thì cũng là trong họa có phúc.
Khi đối đầu với Thiên Công, Tổ Thần Vương chiếm ưu thế áp đảo, khiến Thiên Công bị trọng thương hết lần này tới lần khác.
Có điều từ đầu đến cuối, Thiên Công vẫn không hề ngã xuống, liên tục được Thiên Đạo của Huyền Đô chữa trị hết lần này tới lần khác!
Trái lại, mỗi khi sử dụng sức mạnh của bản thân, Tổ Thần Vương cảm thấy thực lực của mình lại giảm đi một phần.
Nhục thân và nguyên thần của hắn chưa hề bị khóa bởi Cửu Ngục Đài, chỉ có riêng đạo tâm bị khóa, thế nhưng việc đạo tâm bị khóa lại ảnh hưởng đến tâm cảnh của hắn.
Điều này nhìn như chẳng liên quan gì, thế nhưng chính đạo tâm trông có vẻ chẳng có chút tác dụng ấy lại ảnh hưởng đến khả năng hồi phục của hắn, thậm chí ảnh hưởng đến tu vi của hắn, khiến tu vi của hắn không thể khôi phục đến trạng thái đỉnh phong, ngay cả vết thương trên nhục thân cũng chẳng thể lành lại!
Trong khi đó, Thiên Công lại càng ngày càng mạnh.
Có sự giúp sức từ Thiên Đạo, thực lực của Thiên Công từng bước đuổi kịp hắn!
Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ không bao lâu nữa, hắn sẽ không còn là đối thủ của Thiên Công!
Cửu Ngục Tỏa Tâm Đạo Trường Tồn là thần thông của Tần Mục.
Điều đáng sợ của loại thần thông này nằm ở chỗ chỉ có những người từng trải mới có thể hiểu được!
May mà Thiên Công vẫn còn chút tình phụ tử, vẫn chưa ra tay giết hắn, lúc nào cũng để ra một lỗ hổng.
Thế nhưng cho dù là như vậy, thương thế của Tổ Thần Vương vẫn ngày một nghiêm trọng hơn.
Hắn rất muốn lợi dụng lỗ hổng mà Thiên Công để lại, muốn lợi dụng thứ tình cảm sâu đậm của Thiên Công, muốn nhân cơ hội giết chết Thiên Công, thế nhưng Thiên Đạo đâu đâu cũng hiện hữu, hắn làm thế nào cũng không thể giết được Thiên Công!
Quan trọng hơn chính là, bên trong Cửu Ngục Đài, hắn đã thất bại thảm hại trong cuộc chiến đạo tâm!
Đạo tâm của hắn bị Thiên Công nghiền nát, nằm bẹp trên một tấc đất vuông hệt như một con chó chết.
Bên cạnh hắn, đạo tâm của Thiên Công dõi mắt trông xa, ngước nhìn bầu trời trong xanh.
– Nhi tử, Cửu Ngục Đài vừa là nơi khóa đạo tâm, cũng vừa là nơi mài giũa đạo tâm.
Đạo tâm của Thiên Công cụp mắt, nhìn đạo tâm đang muốn đứng lên của Tổ Thần Vương, sau đó nói với vẻ sâu xa:
– Thần thông của Tần Mục diễn giải đạo diệu ẩn chứa trong Cửu Ngục Đài, đồng thời cũng dung hợp với kiến thức của hắn về đạo tâm.
Hắn suy đi tính lại, dùng chiêu này nhốt đạo tâm bên trong phân thân Hồng Thiên Tôn của ta, hy vọng ta có thể bước ra khỏi Cửu Ngục Đài, hiểu được ý trời.
Lúc đó, ta ngu dốt vô tri, hiểu lầm ý tốt của hắn, cho nên mới thân bại danh liệt, phân thân bỏ mạng!
– Sau khi chuyển thế, ta cam tâm tình nguyện chìm trong nghiệp hỏa của những người đã chết vì tội nghiệt của ta.
Trong nghiệp hỏa kia, ta nghe thấy suy nghĩ của chúng sinh, gánh vác nghiệp của chúng sinh.
Khi ấy ta mới nhận ra, đây là lần đầu tiên ta tới gần với ý trời đến vậy.
Trong mắt hắn hiện lên một tia hy vọng:
– U Đô đối lập với Huyền Đô, mà đại đạo U Đô cũng tương khắc với đại đạo Huyền Đô.
Thế nhưng trong nghiệp hỏa của U Đô, ta lần đầu tiên được tới gần ý trời đến thế, lần đầu tiên được tới gần Thiên Đạo đến thế.
Khi nghe thấy tiếng than khóc bên trong nghiệp hỏa, ta lại cảm động tới mức rưng rưng nước mắt.
Ta gánh chịu nghiệp của ta, thế nhưng lại cảm nhận được ý trời chính là ý người! Nhi tử, lần này, ta sẽ dành cơ hội đó cho ngươi.
Đứng lên đi, bước ra khỏi Cửu Ngục Đài.
Đạo tâm của Tổ Thần Vương lảo đảo bò dậy, cười ha hả nói:
– Làm thế nào mới có thể bước ra ngoài?
Đạo tâm của Thiên Công khích lệ hắn:
– Chỉ cần ngươi lĩnh ngộ được ý trời thì có thể bước ra ngoài.
Sau khi rời khỏi đây, ngươi hãy tới U Đô gánh chịu phần nghiệp hỏa do nghiệp của mình gây nên, chịu dày vò đau đớn khi nghiệp hỏa thiêu đốt tội nghiệt của mình.
– Ha ha ha ha! Phụ thần!
Đạo tâm của Tổ Thần Vương cười đến mức không thể đứng thẳng lưng:
– Sau khi hưởng thụ quyền lực cao cao tại thượng, hưởng thụ vinh hoa phú quý, hưởng thụ nỗi khiếp đảm và sự sùng bái của chúng sinh, ngươi còn có thể quay đầu được nữa sao? Ngươi có thể, còn ta thì không! Ngươi có thể từ bỏ tất cả, nhưng ta không thể! Huống chi ngươi còn muốn ta cam tâm tình nguyện chấp nhận thất bại, tới U Đô chịu khổ, chịu tra tấn, ta không làm được!
Hắn tấn công về phía đạo tâm của Thiên Công một lần nữa, thế nhưng lại đánh vào khoảng không.
Đạo tâm của Thiên Công từ từ bay lên, rời khỏi Cửu Ngục Đài, dần dần biến mất trên bầu trời.
Đạo tâm của Tổ Thần Vương ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy gương mặt của Thiên Công càng ngày càng lớn, che khuất cả bầu trời phía trên Cửu Ngục Đài.
– Bước ra đi.
Thiên Công nói:
– Đầu tiên phải trở thành người, sau đó mới hiểu được ý người, hiểu được ý trời.
Bước ra khỏi Cửu Ngục Đài đi.
Chương 2558: Trận chiến Huyết Tú
Trận chiến Huyết Tú
– Bán Thần trời sinh đã cao quý hơn con người, cao quý hơn cả sinh linh Hậu Thiên!
Đạo tâm của Tổ Thần Vương điên cuồng lao về phía trước.
Hắn nghiến răng nghiến lợi nói:
– Người cũng chia làm đủ loại khác biệt, huống chi ta là Bán Thần? Ta có được huyết mạch cường đại, có được linh thể tối cao, có được trí tuệ vô biên, có được sức mạnh vô địch nhất thế gian này, vì sao ta phải trở thành con người? Vì sao ta phải hiểu được ý người ý trời? Ý ta chính là ý trời! Ta mạnh mẽ đến mức ngay cả Thiên Đạo, ngay cả phụ thần, ngay cả chúng sinh của chư thiên vạn giới đều phải quy phục dưới chân ta!
Vụt…
Khoảnh khắc lao ra khỏi Cửu Ngục Đài, vô số gai nhọn như ngọn núi đâm tới từ bốn phương tám hướng, xuyên thủng đạo tâm của hắn!
Đạo tâm của Tổ Thần Vương bị đóng đinh giữa không trung, hủy diệt rồi tan biến.
Mà ở bên ngoài, Tổ Thần Vương cũng hoàn toàn phát điên, đánh về phía Thiên Công.
Thiên Công nhắm mắt lại, sao trời như nước mắt.
Phập phập phập…
Từng chiếc gai nhọn khổng lồ đâm ra khỏi cơ thể của Tổ Thần Vương từ mọi hướng.
Khoảnh khắc Tổ Thần Vương vọt tới bên cạnh Thiên Công, máu tươi bắn tung tóe lên người Thiên Công.
– Ta không cam tâm…
Tổ Thần Vương nâng bàn tay bê bết máu lên, xoa máu tươi lên khắp gương mặt của Thiên Công.
Hắn cười ha hả, nói:
– Phụ thần, ta không cam tâm, ta không hề bại trong tay ngươi… Khục…
Máu tươi trào ra khỏi miệng hắn, chặn đứng cổ họng.
– … Ta bại trong tay Mục… Khục… Mục Thiên Tôn.
Ta không hề thua dưới ý trời của ngươi…
Hắn ngửa mặt ngã xuống đất, trợn to hai mắt, đôi mắt trắng dã.
Thiên Công nhìn thi thể của Tổ Thần Vương trên mặt đất, trong lòng sinh ra một loại cảm xúc bi thương không nói lên lời.
Đáng lẽ hắn còn cho rằng bản thân sẽ khóc lớn, sẽ rơi lệ, thế nhưng hiện giờ tâm cảnh của hắn quá cao, chỉ cảm nhận được chút bi thương đó mà thôi.
Hắn đã càng ngày càng gần với thành đạo trong lời nói của Thái Dịch.
Có điều khi trình độ Đạo Cảnh được nâng cao, hắn lại dần dần mất đi những thứ cảm xúc cơ bản nhất.
Chân thân Thiên Công vẫn đang không ngừng hóa thành từng luồng tinh quang chảy vào trong cơ thể của hắn, giúp cho thực lực tu vi của hắn càng ngày càng cao.
Hắn đã thoát khỏi trói buộc của Thiên Công Cổ Thần, thế nhưng chẳng phải Đạo Cảnh của Thiên Đạo và ý trời lại là một loại trói buộc khác sao?
Khi đám người trong thời đại Thái Cổ ngẩng đầu nhìn tinh không, bầu trời mới được sinh ra.
Cho nên ý trời chính là ý người, chính là ý của chúng sinh.
Thiên Công thoát khỏi Thiên Đạo, nhưng lại có được ý trời.
Ý trời này sẽ trói buộc hắn, khiến hắn phải làm việc tuân theo nó.
Thành đạo không hề tốt đẹp như trong tưởng tượng của hắn.
Thế nhưng cũng không quá tệ.
Lời nói và hành vi của hắn không được phép vượt qua Thiên Đạo, thế nhưng hắn sẽ không bị giới hạn bởi Thiên Đạo, bởi lẽ hắn có thể tham ngộ một loại đại đạo khác, nâng cao trình độ của bản thân.
Hắn im lặng ngồi xuống, lẳng lặng lĩnh hội, hoàn thiện bản thân, thử đột phá rào cản cuối cùng.
Một bên khác, đại quân Thiên Đình bị đánh cho tơi bời, hao binh tổn tướng, đuổi khỏi Nguyên Giới.
Trên đường tháo chạy, tướng sĩ Thiên Đình cũng từng thử ổn định lại thế trận, xây dựng doanh địa chống lại truy binh của Diên Khang, thế nhưng truy binh của Diên Khang căn bản không hề cho bọn họ cơ hội ấy.
Đại quân tiến lên ngăn cản của Thiên Đình còn chưa kịp bày binh bố trận thì đã bị U Thiên Tôn đánh lén từ U Đô, tiếp đó bị đại quân Diên Khang chôn vùi, nhanh chóng biến thành trận chiến vây quét dễ như trở bàn tay.
Đồng thời, quân đội của Diên Khang cũng ngày một đông hơn.
Nhị Đế Xích Minh chạy đến, viện quân từ các chư thiên khác của Nguyên Giới cũng chen chúc hành quân tới, số lượng quân đội hợp lại ngày một nhiều hơn.
Mà khi tiến tới các chư thiên khác, càn quét quân đội ở đó, Thiên Đình cũng gặp phải sự chống cự kịch liệt, huyết chiến liên miên, cuối cùng chỉ đành tháo chạy lui về.
Trong lúc bọn họ đào vong, rất nhiều chư thiên khác đồng loạt tuyên bố khởi nghĩa, chống lại chính sách tàn bạo của Thiên Đình.
Vào đêm trước khi cuộc chiến diễn ra, Linh Dục Tú đã xây dựng cầu Linh Năng Đối Thiên nối liền với các chư thiên khác, dùng để liên lạc qua lại với nhau.
Từ đây, tác dụng của cây cầu Linh Năng Đối Thiên càng trở nên nổi bật.
Chính nhờ những cây cầu Linh Năng Đối Thiên này, tin tức Thiên Đình đại bại trong trận chiến U Đô và Huyền Đô mới có thể lan truyền đến khắp chư thiên vạn giới nhanh chóng đến thế.
Mà cũng chính bởi vì có cầu Linh Năng Đối Thiên, chúa tể của các chư thiên mới có thể tới Nguyên Giới, bao vây tấn công Thiên Đình trong thời gian ngắn như vậy.
Hạo Thiên Đế và Đế Hậu nương nương tổ chức phản kích mấy lần, định dùng sức mạnh của hai người thành đạo là bọn họ để giết chết cấp cao của quân địch, thế nhưng đám người Hư Sinh Hoa, Nguyệt Thiên Tôn, Nhị Đế Huyền Vũ và Lãng Uyển đã tới, Nhạc Đình Ca trấn thủ Tây Thổ cũng đã dẫn theo quân đội Tây Thổ chặn đánh đường lui của bọn họ, tấn công từ phía sau, khiến bọn họ không thể không ôm hận rút về.
Chương 2559: Trận chiến Huyết Tú (2)
Trận chiến Huyết Tú (2)
Hiện giờ, chiến lực cấp Thiên Tôn của Diên Khang hơn hẳn Thiên Đình, vả lại Thái Sơ chết trận, Tổ Thần Vương bỏ mình, có thể nói là đại thế của Thiên Đình thật sự đã mất.
Thiên Đình hoàn toàn rút khỏi Nguyên Giới, lặn lội đường xa trong tinh không, đi về phía Tổ Đình.
Dọc đường đi, các chư thiên cầm vũ khí nổi dậy, liên tục tiến quân vào tinh không, chinh phạt những kẻ còn lại của Thiên Đình.
Con đường này có thể gọi là con đường nhuốm máu.
Bọn họ chạy trốn rồi chiến đấu suốt dọc đường, thế nhưng đợt tới khi đặt chân đến chiến trường vây quét Tạo Vật Chủ năm đó – khu vực Huyết Tú, bọn họ lại gặp phải biến cố.
Thần Vương Thúc Quân – Tạo Vật Chủ duy nhất còn lại, đứng giữa trung tâm của khu vực Huyết Tú với vẻ bùi ngùi xúc động.
Hơn một trăm vạn năm trước, hắn từng dẫn dắt Tạo Vật Chủ quyết chiến một trận với đội quân Cổ Thần và Bán Thần do Thiên Đế Cổ Thần Thái Sơ chỉ huy ngay tại nơi này.
Đó là trận chiến có quy mô lớn nhất trong lịch sử, hơn một trăm vạn năm sau cũng chẳng hề có trận chiến nào có thể sánh bằng, chỉ có trận chiến Nguyên Giới những năm gần đây mới có quy mô vượt trên trận chiến Huyết Tú!
Trong trận chiến đó, Thần Vương Thái Cổ là hắn đây đã thất bại thảm hại!
Sau khi ra khỏi Tổ Đình, chủng tộc Tạo Vật Chủ đã bị chôn vùi hoàn toàn, không còn một ai sống sót, cho dù là một Thần Vương như hắn cũng chỉ còn sót lại một chút ý thức được ẩn giấu trong mảnh vỡ của nguyên thạch Thái Sơ!
Sau này, Ngụy Tùy Phòng tìm được hắn, bèn giấu nguyên thạch đi, sau đó gián tiếp giao cho Tần Mục, hắn mới có được một cuộc đời mới.
Sau khi trận chiến kia qua đi, chủng tộc Tạo Vật Chủ chỉ còn lại một bộ phận duy nhất đang ẩn náu ở vùng đất Thái Hư, cũng chính là một nhánh của Lãng Uyển.
– Năm đó, ta đưa ra quyết sách sai lầm, chôn vùi cả thời đại Tạo Vật Chủ, dường như chủng tộc Tạo Vật Chủ đều chết vì ta.
Thúc Quân bước qua hết tế đàn này đến tế đàn khác.
Những tế đàn nhuốm máu kia đã từng là khởi nguyên của một nền văn trong vũ trụ này.
Tuy rằng Tạo Vật Chủ không thể trở lại thời kỳ vinh quang trong quá khứ, chỉ có thể hòa nhập với thời đại hiện giờ.
– Thế nhưng Tạo Vật Chủ vẫn có thể tỏa sáng trong thời đại mới này!
Thúc Quân khom người vái lạy, Tam Viên Thượng Thức bùng nổ.
Giọng nói hùng hồn nội lực, ẩn chứa khát khao rộng lớn bàng bạc của hắn vang vọng:
– Vì tương lai của Tạo Vật Chủ, hỡi đồng bào của ta, xin hãy nghe theo kẻ lãnh đạo từng thất bại này, tỉnh dậy một lần nữa, chiến đấu với Thiên Đình!
Khoảnh khắc đại quân Thiên Đình đặt chân đến khu vực Huyết Tú, vùng phế tích bao la rộng lớn giữa các vì sao này đột nhiên xuất hiện thần thức cuồn cuộn bùng nổ, quét sạch toàn bộ mọi thứ!
Ầm ầm ầm…
Tam Viên Thượng Thức kích hoạt toàn bộ tế đàn trên vùng phế tích hẹp dài này, trên không trung của từng tế đàn, các loại dị tượng Cổ Thần xuất hiện.
Thúc Quân xông lên phía trước, dị tượng Cổ Thần do thần thức của những Tạo Vật Chủ sau khi chết kia cùng hợp lại theo sau lưng hắn, đánh về phía đại quân Thiên Đình!
Tướng sĩ các quân Thiên Đình ra sức chiến đấu, lao lên phía trước.
Cuối cùng, trước sự xuất hiện của đội quân Diên Khang, đại quân Thiên Đình lao ra khỏi khu vực Huyết Tú, thế nhưng ai nấy đều tử thương nặng nề, để lại vô số thi thể Thần Ma ở nơi này.
Khu vực Huyết Tú trở nên ảm đạm, từng tế đàn cổ xưa bị phá hủy, di tích này cũng không còn cảnh tượng tráng lệ năm xưa.
Thời điểm Lãng Uyển nhìn thấy Thúc Quân, hắn đang quỳ gối trước thi cốt đã vỡ vụn của Tạo Vật Chủ.
Lãng Uyển tiến lên phía trước, nhìn nam nhân đã từng chôn vùi cả một thời đại này.
Một lúc sau, nàng chậm rãi nói:
– Thần Vương, không phải lỗi của ngươi, đổi lại là bất cứ ai, trận chiến đó đều sẽ thất bại.
Nàng đã từng trách cứ Thúc Quân, thế nhưng sau khi hiểu rõ được tiền căn hậu quả của trận chiến Huyết Tú, hận ý trong lòng nàng cũng dần biến mất.
Thúc Quân lảo đảo dứng dậy, lau nước mắt trên mặt, lắc đầu nói:
– Ta đã không còn là Thần Vương của Tạo Vật Chủ nữa rồi.
Hiện giờ ta là Nhân tộc, ngươi mới là Thần Vương của Tạo Vật Chủ.
Chủng tộc Tạo Vật Chủ cũng chỉ còn lại mấy trăm ngươi.
Lãng Uyển, khả năng sinh sản của tộc Tạo Vật Chủ ta kém, vậy nên vì việc sinh sôi nảy nở này, ngươi phải gánh vác trọng trách.
Ngươi cần tìm nam nhân mạnh nhất kia, dùng huyết mạch của hắn để cải thiện huyết thống của Tạo Vật Chủ.
Lãng Uyển giật mình, không nói gì, dẫn theo số Tạo Vật Chủ còn sót lại tiếp tục truy sát đại quân Thiên Đình.
Giang Bạch Khuê bước tới, lướt qua người Thúc Quân, lạnh lùng nói:
– Tương lai Mục Thiên Tôn sẽ không ở lại trung tâm quyền lực, cho dù Lãng Uyển có mượn Mục Thiên Tôn để thay đổi huyết thống của Tạo Vật Chủ đi chăng nữa thì Tạo Vật Chủ cũng sẽ không trở thành kẻ thống trị.
Hắn lườm Thúc Quân một cái:
– Diên Khang, không cần mười Thiên Tôn mới.
Thúc Quân cười ha hả, cà lơ phất phơ gia nhập vào đội quân của hắn, nói:
– Giang Thánh Vương, ngươi là Thánh Nhân, thế nhưng sư huynh của ngươi thì không.
Lãng Uyển mà ra tay, chắc chắn sẽ không có chuyện thất bại.
Chương 2560: Trận chiến Huyết Tú (3)
Trận chiến Huyết Tú (3)
Không một nam nhân nào có thể chống lại sự quyến rũ của nàng! Mấy trăm Tạo Vật Chủ, bất cứ lúc nào cũng có khả năng bị diệt vong, nếu muốn sinh sôi sinh tồn, vậy thì buộc phải thay đổi huyết thống, không vì mong muốn quyền lực hay quyền lợi gì, mà là chỉ vì sống sót!
Giang Bạch Khuê ngẫm nghĩ, mấy trăm Tạo Vật Chủ thì quả thật đã gần tới bước diệt vong, nếu như khả năng sinh sản còn kém, vậy thì trên cơ bản đã có thể xếp vào chủng tộc bị tuyệt chủng rồi.
– Đừng làm loạn quá.
Giang Bạch Khuê nói:
– Có một vài người khi đã nổi giận thì có lẽ tộc Tạo Vật Chủ sẽ thật sự tuyệt chủng.
Thúc Quân cười nói:
– Yên tâm.
Lãng Uyển tự có chừng mực.
À mà trong quân các ngươi có dược sư không? Ta bị thương rồi…
Diên Khang.
Thương thế của Tần Mục đã tốt lên hai phần, cuối cùng cũng có thể rút đinh quan tài cắm trên người ra, xuống giường đi lại.
Trong mấy tháng này, Linh Dục Tú vẫn luôn chăm sóc hắn, chỉ sợ hắn chạy lung tung khắp nơi.
Cực quang trên bầu trời vẫn vô cùng hỗn loạn, bay tới bay lui, rõ ràng và trận chiến giữa Thái Thủy và hai vị Cổ Thần Thái Cực vẫn chưa kết thúc.
Linh Dục Tú ngẩng đầu nhìn lên, cảm thấy khó hiểu, bèn hỏi:
– Thái Thủy đánh Thái Cực, sao mà lại khó khăn đến vậy?
Tần Mục lảo đảo, vẫn chưa thể đứng vững, Linh Dục Tú vội vàng đỡ lấy hắn.
Tần Mục thở dốc, cười nói:
– Nếu như đánh với Thái Cực thì quả thật rất khó, không thể phát huy được hết sức mạnh.
Kệ hắn đi, hai vị Cổ Thần Thái Cực này đã không thể trở thành mối họa lớn được nữa, vấn đề mấu chốt nhất hiện tại chính là đã tìm thấy tế đàn huyết tế mà Hạo Thiên Đế để lại hay chưa.
– Lam Ngự Điền tìm kiếm khắp nơi, chắc hẳn đã có tin tức rồi.
Linh Dục Tú an ủi hắn:
– Ngươi đừng lo lắng quá.
Lam Ngự Điền thần thông quảng đại, bản lĩnh phi phàm, nếu như hắn tìm được thì chắc chắn cũng sẽ phá hủy được những tế đàn huyết tế kia.
Tần Mục lắc đầu:
– Điều ta lo lắng là huyết tế đã bắt đầu lâu như vậy, ắt hẳn hầu hết người thành đạo của Di La Cung đã giáng xuống.
Với thực của hắn thì chưa thể đối phó với người thành đạo của Di La Cung.
Cho dù có thêm một người thành đạo là Thương Quân thì cũng chưa chắc đã có khả năng chống lại người thành đạo của Di La Cung!
Hắn thở dài một tiếng, ngẩng đầu nhìn trời sao, một lúc sau mới nói:
– Ta vẫn phải tới Chung Cực Hư Không một chuyến, tới gặp Đại công tử.
Cho dù có như thế nào đi chăng nữa thì ra cũng phải khiến hắn thả Thái Dịch ra! Hiện giờ Hạo Thiên Đế vẫn chưa biết Tổ Đình đã thất thủ, Thiên Đình của hắn đã đổi chủ, bị những kẻ tiền sử lẻn qua chiếm cứ rồi.
Hắn đẩy tay Linh Dục Tú ra, cố gắng đi vài bước, nhưng suýt nữa thì ngã xuống.
Linh Dục Tú bước tới dìu hắn.
Tần Mục thở hồng hộc, nói:
– Giang sư đệ chỉ cần đánh đuổi Hạo Thiên Đế đến Tổ Đình, hai bên sẽ sự tàn sát lẫn nhau, Thiên Đình sẽ hoàn toàn diệt vong.
Có lẽ Hạo Thiên Đế và Đế Hậu vẫn sống sót, thế nhưng cũng không đáng lo ngại, song điều ta lo lắng hơn cả chính là bọn họ cấu kết với nhau làm việc xấu.
Với tâm tính hiện giờ của Hạo Thiên Đế, rất có khả năng hắn sẽ làm việc này.
Đến lúc đó, thứ mà chúng ta phải đối mặt sẽ là cả người tiền sử lẻn qua và người thành đạo của Di La Cung! Áp lực mà chúng ta phải đương đầu sẽ còn lớn hơn trước đây rất nhiều!
– Chỉ có tới Chung Cực Hư Không gặp Đại công tử Di La Cung, thả Thái Dịch ra, trận chiến ở Tổ Đình mới có cơ hội xoay chuyển tình thế!
Linh Dục Tú lắc đầu nói:
– Thương thế của ngươi vẫn chưa khỏi, làm sao có thể tới Chung Cực Hư Không được đây? Tốt nhất là ngươi cứ nằm im dưỡng thương, đừng chạy loạn lung tung.
Huống chi, thời gian mà đại quân Thiên Đình quay về Tổ Đình cũng phải đến mười năm.
Tần Mục ngẫm nghĩ, gật đầu, quay trở lại trong phòng, lẳng lặng lĩnh hội.
Hắn tiếp tục nhập mộng, từng tầng mộng cảnh trải rộng, rất nhiều Tần Mục nho nhỏ trong mộng cảnh đang mày mò nghiên cứu biến hóa phù văn của đạo thương, tham ngộ ảo diệu trong đó.
Năm này nối tiếp năm khác trôi qua, sáu năm sau, cuối cùng miệng vết thương trên người Tần Mục cũng dần thu nhỏ, mặc dù khí huyết vẫn chưa đủ, thân thể còn khá yếu ớt, thế nhưng đã không còn đáng lo ngại nữa.
Ngày hôm đó, Tần Mục sắp xếp hành trang, leo lên Kim Thuyền Độ Thế, nói:
– Bây giờ có thể tới thăm gian nhà tranh kia được rồi!
Kim Thuyền Độ Thế lái vào Chung Cực Hư Không.
Tần Mục đứng ở mũi thuyền, Kim Thuyền lặng lẽ trôi, giương buồm đi đến nơi mà hắn muốn tới.
– Thời điểm bốn mươi hai năm đã rất gần rồi, chắc hẳn ngươi cũng sẽ nhanh chóng xuất hiện.
Tần Mục đứng trên mũi thuyền, không hề quay người lại.
Phía sau lưng hắn, một bóng người mờ mờ ảo ảo xuất hiện.
Nếu như có ai đó nhìn vào người kia, người kia sẽ lập tức biến mất.
Tần Mục không hề nhìn người kia mà chỉ tự nói một mình:
– Trận chiến với Thiên Đình sắp kết thúc rồi.
Trong trận chiến này, Vô Ưu Hương bị hủy diệt, tướng sĩ của Vô Ưu Hương chỉ còn lại hơn hai ngàn người, thế nhưng con dân của Vô Ưu Hương vẫn được bảo toàn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










