- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 511 : Ai đang gánh vác cho ngươi? (3) (c2551-c2555)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 511 : Ai đang gánh vác cho ngươi? (3) (c2551-c2555)
❮ sautiếp ❯Chương 2551: Ai đang gánh vác cho ngươi? (3)
Ai đang gánh vác cho ngươi? (3)
Cùng lúc đó, Linh Dục Tú cũng ban bố một mệnh lệnh khác, điều động tất cả thần thông giả của Diên Khang, đảm bảo công tác hậu cần được thông suốt, trên đường hành quân gặp núi thì mở núi gặp sông thì bắc cầu, xây dựng các cổng truyền tống tại các cứ điểm ven đường, buộc phải đảm bảo quân nhu không bị đứt đoạn, chí ít cũng phải đảm bảo tuyệt đối không thiếu linh đan diệu dược được đưa tới từ hậu phương Diên Khang, đặt tính mạng của tướng sĩ các quân lên hàng đầu!
Mà những người bị thương ở lại sẽ được dược sư của Diên Khang chăm sóc, gấp rút chữa trị và cứu sống.
Sau khi Linh Dục Tú làm xong tất cả chuyện này thì cũng đã khuya.
Trên trời lấp lánh ánh sao, song tinh tượng vẫn vô cùng hỗn loạn, mà trận đại chiến khác bên trong Huyền Đô vẫn đang tiếp tục, chưa hề có dấu hiệu kết thúc.
Đó là trận chiến giữa Thiên Công và Tổ Thần Vương.
Đối với phụ tử bọn họ mà nói, trận chiến này vô cùng quan trọng, thế nhưng đối với Diên Khang mà nói, trận chiến này đã không còn liên quan đến đại cục.
Linh Dục Tú khoác y sam, đứng trong đêm ngẩng đầu nhìn phía bên ngoài bầu trời, chỉ thấy một trận chiến khác vẫn đang diễn ra, hơn nữa cũng rất kịch liệt, chốc chốc lại xuất hiện tinh vực Thái Cực trắng đen đan xen, chốc chốc lại xuất hiện đạo quang chiếu xuống từ Thanh Minh Kính hệt như cực quang màu xanh, trông cực kỳ rực rỡ bắt mắt.
Đó là trận chiến giữa Cổ Thần Thái Thủy và Cổ Thần Thái Cực, vả lại cũng đã kéo dài rất lâu.
Trận chiến giữa bọn họ khiến cho bên ngoài bầu trời xuất hiện đủ loại cảnh tượng tráng lệ.
Đó là cảnh tượng kỳ lạ do thần thông của bọn họ tạo thành, ban ngày thì không thấy rõ lắm, thế nhưng khi đêm xuống lại hiện lên với vẻ vô cùng chói lọi.
Thần thông hệt như một bức tranh trải rộng trên nền trời đêm Nguyên Giới, đột ngột xuất hiện rồi lại đột ngột biến mất.
Mà ở phía tây, từng mặt trời sớm đã biến mất, biến thành vầng hào quang lặn xuống một sườn núi, chiếu rọi vùng trời phía tây đến đỏ rực.
Ban đêm hơi lạnh.
Linh Dục Tú nghe thấy tiếng gào thét kéo dài vang vọng trong bóng đêm u ám.
Tiếng gào thét kia như mang theo một loại tâm trạng đặc biệt, khi thì du dương uyển chuyển, khi thì như trường kiếm đâm thủng trời cao, khi thì hệt như cây cầu nhỏ với dòng nước chảy quanh, khi thì như ngựa sắt gươm vàng trong chiến trường khốc liệt, khiến con người ta tưởng tượng ra một khung cảnh vô cùng tráng lệ hũng vĩ.
Linh Dục Tú dõi mắt trông xa, chỉ thấy nơi truyền ra tiếng gào thét là một Đại La Thiên khổng lồ đang nghiêng nghiêng ngả ngả, xuất hiện trong tầng hư không thứ ba mươi sáu.
Đại La Thiên nứt ra, lung lay chực đổ, sắp rơi xuống Nguyên Giới.
Bùm…
Đạo quang phát ra từ vùng Đại La Thiên kia đột nhiên trở nên vô cùng chói mắt, xua tan màn đêm, khiến Nguyên Giới sáng sủa như ban ngày.
Đó chính là đạo quang của Tiên Thiên Nhất Khí!
Tiếng gào thét kia vẫn còn vang vọng, hàm chứa vẻ khảng khái dõng dạc, uy phong lẫm liệt, tựa như một thanh đao rong ruổi nơi sa trường bổ đôi thiên địa càn khôn, trút bỏ bất mãn trước sự chèn ép!
– Chẳng lẽ là Thương Quân và Thái Sơ? Thái Sơ không hề rút lui cùng với Hạo Thiên Đế, mà là bị Thương Quân giữ chân?
Linh Dục Tú giật mình.
Nàng nghe thấy chiến ý, sát ý và khát vọng bảo vệ chúng sinh trong tiếng gào thét của Thương Quân, thế nhưng dường như hắn mãi không thể khiến chiến ý và sát khí lên đến đỉnh điểm.
Đột nhiên, trong căn phòng phía sau nàng vang lên giọng nói của Tần Mục:
– Phu nhân, mau mời Nguyệt Thiên Tôn và đồ gia gia tới.
Linh Dục Tú vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy vào trong phòng, vừa liếc mắt đã thấy Tần Mục không biết tỉnh từ khi nào, đang giãy dụa muốn ngồi thẳng dậy.
Linh Dục Tú lập tức thi triển Tam Nguyên Thần Hội Quyết, thông báo cho Nguyệt Thiên Tôn và đồ tể, còn bản thân thì bước lên phía trước đỡ Tần Mục, giúp hắn ngồi dậy.
– Chậm chút, đau…
Tần Mục hít một hơi lạnh, nói:
– Chắc chắn mấy chiếc đinh này là do Hư Sinh Hoa cắm vào, chiếc nào chiếc nấy đều cắm sâu vào máu thịt xương cốt của ta.
Cuối cùng hắn cũng ngồi vững, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, thở hồng hộc mấy hơi.
Nguyệt Thiên Tôn với vết thương chưa lành và đồ tể mình đầy đạo thương đều được ở lại để chữa trị.
Hai người nghe tin thì vội vàng chạy tới, chỉ thấy Tần Mục đang ngồi đó ngủ thiếp đi, từng tầng mộng cảnh trải rộng.
Hai người bước vào trong phòng, vừa khéo xông vào trong mộng cảnh của hắn.
Thế nhưng, mộng cảnh của Tần Mục lại không hề giống mộng cảnh, trông giống như một thế giới chân thực hơn.
Thời điểm bước vào mộng cảnh của Tần Mục, hai người đều nhìn thấy dấu hiệu báo trước sự diệt vong của vũ trụ này.
Đó là vũ trụ trong mộng cảnh, Chung Cực Hư Không bị người thành đạo nghiền ép đến mức không ngừng thu nhỏ.
Từng cơn gió lạnh thổi tới từ Chung Cực Hư Không, những nơi đi qua đều đã là lãnh địa của người thành đạo.
Trong những chư thiên, người dân phải đối mặt với tai họa liên miên, dầu sôi lửa bỏng.
Ngay cả Thần Ma cũng rơi vào cảnh thiên nhân ngũ suy, thường xuyên bị gió lạnh nhập khiếu khi đang nhập định, nhục thân nguyên thần đồng loạt tan rã, chết một cách khó hiểu.
Chương 2552: Ai đang gánh vác cho ngươi? (4)
Ai đang gánh vác cho ngươi? (4)
Vũ trụ này đầy rẫy nhưng cảnh tượng hoang tàn, thế nhưng đây cũng lại là thời điểm hưng thịnh, mạnh mẽ trước nay chưa từng có.
Số lượng cường giả nhiều không đếm xuể, mà người thành đạo cũng cực kỳ đông đảo, hoàn toàn tương phản với khung cảnh thương hải tang điền!
Để giảm bớt áp lực và duy trì sức sống cho vũ trụ này, người thành đạo đã cố tình khơi mào xung đột, khiến sinh linh trong các chư thiên tự tàn sát lẫn nhau, tấn công lẫn nhau, các chư thiên lớn thậm chí cả Tổ Đình – nơi cây thế giới cắm rễ, cũng chướng khí mù mịt.
Đúng lúc này, một thanh niên vác trường đao trên lưng xuất hiện trong tầm mắt của Nguyệt Thiên Tôn và đồ tể.
Hắn đang bới móc trong đống thi thể, uống máu, ăn thịt thối rữa.
Thế nhưng thiên nhân ngũ suy đã xâm nhập đến các chư thiên, bất cứ Thần Ma nào ngã xuống cũng sẽ nhanh chóng bị phân hủy rồi bốc mùi hôi thối, song thanh niên này vẫn cố nén cơn buồn nôn để ăn những miếng thịt thối đó.
Sau khi khôi phục thể lực, thanh niên này lại bắt đầu chiến đấu, giết đám thần thống trị chư thiên, rèn dũa thanh đao của mình, tôi luyện đạo tâm của mình.
Hắn hệt như một kẻ điên đánh từ chư thiên này đến chư thiên khác, không biết bao nhiêu Thần Ma đã chết dưới đao của hắn.
Hắn vô cùng hung tàn, cũng có niềm tin bất khả chiến bại, trông hệt như một loài dã thú độc ác nhất, cũng trông hệt như một thợ săn giảo hoạt nhất.
Hắn tùy ý tàn sát, nâng cao Đạo Cảnh của bản thân.
– Đó là Thương Quân sao?
Nguyệt Thiên Tôn nghi ngờ hỏi.
Lúc đó đây, bọn họ nhìn thấy một mặt dịu dàng hiếm có của Thương Quân.
Hắn ngồi trước bờ suối của một thôn xóm nhỏ bị tàn phá, ngắm nhìn một bông hoa dại, xung quanh là đám trẻ con vừa nhảy vừa hát, đội vòng hoa lên đầu hắn.
Giây phút ấy, trên gương mặt của Thương Quân hiện ra một nụ cười vô cùng mãn nguyện.
Sau đó, Thương Quân tiếp tục dấn thân vào con đường giết chóc, khiêu chiến với những Thần Chỉ cao hơn, vung đao với những kẻ mạnh hơn.
Ngày hôm đó, cuối cùng hắn cũng trở thành một trong những kẻ mạnh nhất của vũ trụ này, chính thức ra tay với đám người thành đạo cao cao tại thượng!
Khoảnh khắc người thành đạo chết trong tay hắn, cuối cùng hắn cũng dựa vào việc giết chóc để thành đạo.
Thế nhưng mục đích của hắn không phải là thành đạo, mà là vì giết sạch những người thành đạo lẻn qua, giết sạch những kẻ cao cao tại thượng thao túng vũ trụ này!
Giết chóc không phải mục đích của hắn, việc hắn thật sự muốn làm chính là bảo vệ những người dân bình thường của vũ trụ này!
Hiện tại, cuối cùng hắn cũng có sức mạnh này!
Hắn đội vòng hoa do lũ trẻ tặng, nhìn ngắm Đại La Thiên của bản thân, vui vẻ quan sát vũ trụ càn khôn phía bên dưới, nụ cười giản dị mộc mạc nở rộ trên gương mặt hắn.
Hắn là người thành đạo đầu tiên thuộc về vũ trụ kỷ nguyên thứ mười sáu, cũng là người thành đạo cuối cùng của kỷ nguyên này.
Việc hắn thành đạo đã hoàn toàn nghiền nát vũ trụ, nghiền nát Chung Cực Hư Không.
Thời điểm đại kiếp hủy diệt ập tới, cả vũ trụ rơi vào cảnh tượng sụp đổ, vô số sinh linh tầm thường chết thảm dưới làn sóng hủy diệt đầu tiên ập đến!
Hắn muốn cứu vớt vũ trụ này, cứu vớt chúng sinh tầm thường kia, thế nhưng chính hắn lại là cọng rơm cuối cùng nghiền nát vũ trụ này, trở thành đao phủ đồ sát toàn bộ chúng sinh mà hắn muốn bảo vệ!
Thời điểm đại kiếp hủy diệt vũ trụ bùng nổ, Thương Quân điên rồi.
Hắn không hề quan tâm đến việc làm thế nào để vượt qua đại kiếp hủy diệt, mà chỉ điên cuồng ra tay với đám người thành đạo trong đại kiếp!
Nguyệt Thiên Tôn và đồ tể lặng người chứng kiến cảnh tượng này.
Cùng với sự sụp đổ của vũ trụ trong mộng cảnh, cuối cùng mộng cảnh cũng biến mất.
Tần Mục thở hồng hộc, nói:
– Nguyệt Thiên Tôn, đồ gia gia, các ngươi có thể đánh thức sát ý đỉnh điểm trong trái tim Thương Quân được không?
Đồ tể bước ra ngoài, hạ lệnh cho tướng sĩ mang một trăm cái trống trận trăm trượng tới.
Hắn đứng thẳng người, xé tung áo, để lộ ra cơ cắp cuồn cuộn, trong tay cầm hai cây đại chùy.
Nguyệt Thiên Tôn ngồi phía sau dàn trống trận, nối lại dây đàn, tiếng đàn chậm rãi vang lên, hòa vang hưởng ứng với tiếng gào thét trong đêm tối, không nhanh không chậm, không gấp gáp không thong thả.
Tùng!
Đồ tể vung đại chùy, tiếng trống lập tức vang lên.
Khoảnh khắc tiếng trống và tiếng đàn hòa cùng tiếng gào thét đứt quãng, âm thanh trở nên hùng hồn đầy nội lực.
Lúc tiếng trống vang lên, linh lực linh khí trong trời đất lập tức trở nên hỗn loạn.
Nhịp trống tuy đơn giản, chỉ có tiếng “tùng tùng” thuần khiết nhất, thế nhưng dường như mỗi một tiếng đều như đang đánh lên linh hồn, đánh lên khí huyết, giúp khí huyết tăng cao, giúp linh hồn tràn ngập sát khí!
Nhịp trống dồn dập hệt như quyền lực tối cao, hệt như uy năng vô biên, mỗi một tiếng trống đánh xuống đều như từng ngọn núi lớn đè lên đạo tâm, nặng nề tới mức khiến người ta khó lòng thở nổi.
Thế nhưng tiếng đàn của Nguyệt Thiên Tôn lại không hề bị nhịp trống ảnh hưởng, trái lại còn rất trầm lắng, rất dịu dàng.
Thế nhưng khi xuyên qua tiếng trống, tiếng đàn lại trở nên rõ ràng hệt như dòng nước nhỏ giọt, chảy vào trái tim của mỗi người.
Bên trong đại doanh Thiên Đình tan hoang đổ nát chỉ còn lại những tướng sĩ bị thương và các dược sư Diên Khang đang bận rộn.
Khi những tướng sĩ đó nghe thấy tiếng trống và tiếng đàn này, tiếng rên rỉ vì đau đớn cũng dần theo đó mà giảm bớt.
Chương 2553: Thương Quân Sát Đạo Khúc
Thương Quân Sát Đạo Khúc
Chiến trường trong đêm tối vẫn có chiến hỏa còn chưa dập tắt.
Phía xa xăm, đạo quang của Đại La Thiên Nhất Khí thỉnh thoảng lại bùng lên, khiến cho đêm nay trở nên mê đắm lòng người một cách lạ thường.
Tiếng trống càng lúc càng dồn dập, gần như sắp hoàn toàn lấn áp tiếng đàn.
Sát ý và uy áp ẩn chứa bên trong nhịp trống đều đều chẳng khác nào một mặt biển bỗng chốc dậy sóng cuồn cuộn, trông hung tàn và hiểm ác hệt như chiến trường, đâu đâu cũng là cảnh tượng giết chóc, đâu đâu cũng là kiếm bay đao múa, tứ chi văng tung tóe, đầu lăn lông lốc trên mặt đất, chúng sinh bị giày xéo dưới gót giày, kêu gào, than khóc!
Tiếng trống của đồ tể vô cùng hùng tráng!
Một mình hắn với hai chùy trăm trống, để trần nổi trống, dồn hết quyền uy và sức mạnh của kẻ cầm quyền cao cao tại thượng đương thời vào mặt trống, khiến sát khí trong nhịp trống càng lúc càng mạnh, thỏa thích bày tỏ khát vọng và sùng bái với quyền lực, không chút kiêng dè sử dụng thứ sức mạnh này chà đạp lên tất cả!
Chà đạp lên quyền được sống, chà đạp lên sinh mệnh đáng kiêu hãnh, thao túng chiến tranh, thao túng giết chóc!
Tiếng trống hàm chứa dã tâm thỏa mãn dục vọng quyền lực tạo cho người ta cảm giác hệt như khi mười Thiên Tôn nắm giữ quyền lực, áp bức chúng sinh vạn vật trong trời đất!
Mà tiếng đàn của Nguyệt Thiên Tôn vẫn không hề bị lay động.
Tiếng đàn ấy hệt như làn gió xuân thổi qua, hệt như dòng sông nhỏ chảy róc rách, hệt như ánh trăng ấm áp trong đêm tối.
Tiến đàn của nàng không thể xua tan được sự dồn dập trong tiếng trống, song lại trường tồn vĩnh cửu hệt như sức sống của chúng sinh, vẫn quật cường sinh sôi nảy nở dưới sự phá hủy và chia cắt của tiếng trống.
Nỗi đớn đau mà chúng sinh phải gánh chịu như thể cô đọng lại trong tiếng đàn của nàng.
Bọn họ chịu đựng mọi tai ương và đau khổ, sinh tử biệt ly, nhưng vẫn ngoan cường sống sót, âm thầm nhẫn nhịn.
Tiếng trống của đồ tể vang lên hệt như nội tâm hắn đang tràn ngập vẻ kiêu ngạo độc đoán càn quét thiên hạ, khiến sát khí trong trời đất dâng cao đến đỉnh điểm!
Đột nhiên, cơ thể đồ tể kịch liệt chấn động.
Hắn thi triển Tạo Hóa Huyền Công, từng cánh tay khua ra, điên cuồng đánh trống, nhịp trống trở nên vô cùng dồn dập!
Trong tiếng trống vang vọng, sát khí trở nên hung ác, vặn vẹo, cuồng bạo hệt như đạo tâm méo mó, phóng thích ác ma, hệt như cơn ác mộng trong giấc mơ đi vào hiện thực!
Quyền lực, lật tay thành mây trở tay thành mưa, thỏa thích điều khiển thế nhân và thế gian!
Mười Thiên Tôn cứ đổi rồi lại đổi, cách mạng cũng tiếp nối hết đợt này đến đợt khác.
Biến pháp, cải cách, hy vọng và mong đợi của chúng sinh đều biến thành bọt nước dưới sự rung chuyển của thời cuộc!
Một mười Thiên Tôn cũ ngã xuống, một mười Thiên Tôn mới khác lại đứng lên, mọi thứ diễn ra hệt như dũng sĩ mọc nanh vuốt của ác long, vẫn đứng ở vị trí cao cao tại thượng, vẫn không hề kiêng dè sử dụng quyền lực, trấn áp tất cả!
Tiếng trống nhuốm máu khiến trước mắt người nghe như hiện ra cảnh tượng chư thiên vạn giới bị tàn phá nặng nề, mười Thiên Tôn với gương mặt hiền từ đứng đầu thế giới này lại là kẻ thao túng phân tranh và bạo loạn của cả vũ trụ, giáng xuống vô số kiếp nạn, tất cả chỉ vì để bản thân có thể kéo dài hơi tàn, chỉ vì để thỏa mãn ham muốn quyền lực của bản thân.
Tiếng đàn lúc này bị lấn áp gần như hoàn toàn, bị ép xuống thấp đến mức không nghe thấy gì, như thể sinh mệnh của chúng sinh đều sắp kết thúc, bị kiếp nạn triệt để chôn vùi.
Đúng vào lúc này, tiếng đàn đột nhiên thay đổi, trở nên vô cùng sát phạt!
Khoảnh khắc đó, tiến đàn khiến da đầu tê dại, khiến tinh thần chấn động như thể được sống lại, khiến con người ta rưng rưng nước mắt, khiến con người ta sinh ra một loại cảm xúc như được trở về với lịch sử, trải qua lịch sử, xuyên qua lịch sử.
Loại cảm xúc đó khiến ý chí đấu tranh được bộc phát ngay lúc này đây.
Nó mãnh liệt đến vậy, dữ dội đến vậy, hệt như thủy triều tràn qua dãy núi, bao trùm lục địa, hệt như người khổng lồ náo động trời sao, kéo lấy Thiên Hà!
Đó là tiếng lòng rung chuyển trời đất, tiếng lòng bất khuất của chiến binh!
Tiếng đàn sát phạt chống lại tiếng trống.
Hai loại sát khí dây dưa không dứt, va chạm không ngừng, khiến sát khí trong trời đất tăng vọt tới đỉnh điểm.
Đồ tể càng điên cuồng hơn, trăm cánh tay vung ra nổi trống trận, dùng hết sức áp chế tiếng đàn, áp chế chúng sinh phản kháng, thế nhưng sát khí trong tiếng đàn vẫn mãi không đứt đoạn, sau khi bị nghiền ép còn bật lên dữ dội, âm điệu càng ngày càng cao, càng ngày càng hùng hồn đầy nội lực.
Đột nhiên, mái tóc dài của Nguyệt Thiên Tôn tung bay, mười ngón tay như múa trên dây đàn, năm mươi âm luật như hòa làm một tại thời khắc này, hóa thành một luồng sát khí cao chót vót lao đi!
Ting…
Tiếng đàn vô cùng bén nhọn, sức xuyên thấu đạt đến cực hạn, khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.
Thương Quân Sát Đạo Khúc, Nguyệt Dạ đệ nhất sát!
Cùng lúc đó, một trọng thiên xuất hiện phía sau lưng Nguyệt Thiên Tôn, đó chính là trọng thiên thứ nhất của Đạo Cảnh.
Bên trong trọng thiên ấy, một bóng dáng Nguyệt Thiên Tôn đang gảy đàn khác lại xuất hiện.
Chương 2554: Thương Quân Sát Đạo Khúc (2)
Thương Quân Sát Đạo Khúc (2)
Nàng vừa mới gảy đàn, tiếng đàn đã gấp gáp đến mức khiến người ta không thể thở nổi, đẩy sát khí tràn ngập khắp trời đất lên đến một nấc thang cao hơn!
Nguyệt Dạ đệ nhị sát!
Tiếng đàn chưa dứt, phía sau lưng nàng lại xuất hiện thêm một trọng thiên. Ảo ảnh của Nguyệt Thiên Tôn đứng trong trọng thiên Đạo Cảnh, tay áo bay phấp phới, mười ngón tay di chuyển như múa, cổ cầm không ngừng bay vòng quanh nàng, các loại âm luật giao thoa với nhau.
Đột nhiên, Nguyệt Thiên Tôn bắt lấy cổ cầm, sau đó liên tục gẩy đàn!
Nguyệt Dạ đệ tam sát!
Một trọng thiên Đạo Cảnh khác lại xuất hiện, ảo ảnh Nguyệt Thiên Tôn đang gảy đàn bỗng nhiên đứng dậy, đặt cổ cầm sang một bên, sau đó mới tiếp tục điên cuồng gảy đàn!
Đệ tứ sát!
Tiếp theo là đệ ngũ sát, đệ lục sát, đệ thất sát, đệ bát sát!
…
Phía sau lưng Nguyệt Thiên Tôn, từng trọng thiên Đạo Cảnh lần lượt xuất hiện, đẩy cao sự bất khuất của chúng sinh, đẩy cao ý muốn bảo vệ của kẻ có chí, đẩy cao sát khí trong trời đất lên đến cực hạn!
Tiếng trống của đồ tể bị đánh tan, trở nên vô cùng lộn xộn, thế nhưng hắn vẫn ngoan cường đánh trống, đối kháng với tiếng đàn, thử kìm hãm tiếng đàn, đánh ra sát khí mạnh mẽ và bất khuất càng cao thâm hơn!
Bùm bùm bùm…
Dù rằng da thịt trên cơ thể liên tục nổ tung, thế nhưng đồ tể vẫn điên cuồng đánh trống.
Luận về tu vi, luận về Đạo Cảnh, đồ tể không thể nào sánh được với Nguyệt Thiên Tôn, thế nhưng nếu muốn kích phát sát ý đỉnh điểm của Thương Quân như những gì Tần Mục nói, vậy thì hắn lại càng phải áp bức mạnh hơn nữa lớn hơn nữa, đánh bật sát khí trong tiếng đàn của Nguyệt Thiên Tôn!
Trong tiếng đàn vang vọng, sát khí như thể khiến làn da khắp cơ thể đồ tể nổ tung, khiến khí huyết trên người như thể tuyết trắng bốc hơi trong ánh nắng, thế nhưng hắn vẫn không ngừng nổi trống.
Số lượng chư thiên Đạo Cảnh của Nguyệt Thiên Tôn nhanh chóng đạt đến ba mươi ba trọng thiên, Thương Quân Sát Đạo Khúc cũng được đẩy cao đến trình độ đệ tam thập tứ sát!
Đệ tam thập tứ sát, thiên phát sát cơ, di tinh dịch túc!
Đến được bước này, sát khí nồng đậm tới mức sinh ra di tượng, không gian méo mó, trên bầu trời chợt xuất hiện vòi rồng thiên sát, hình thành một thanh thần đao thiên sát, mà ngoại trừ thiên sát ra còn có huyết sát ầm ầm xoay tròn, vô số thi thể chìm nổi trong đại dương máu, vặn vẹo, kêu rên.
Đột nhiên, từng chiếc trống nổ tung, trống trận cao đến trăm trượng xung quanh đồ tể đồng loạt bị sát khí đánh tan thành tro bụi!
Đồ tể vội vàng tiến lên phía trước, dùng tấm lưng rộng rãi của mình bảo vệ chiếc trống cuối cùng, trăm cánh tay cùng giơ lên, đánh vào chiếc trống của cuối cùng kia!
Tùng!
Tiếng trống vang lên, mặt trống nổ tung, cơ thể đồ tể bê bết máu.
Hắn ngửa mặt ngã xuống đất, nhoẻn miệng cười:
– Ta chỉ có thể làm đến bước này, phía sau đều phải dựa vào Nguyệt Thiên Tôn ngươi rồi…
Ting ting ting…
Tiếng đàn lại cao thêm một nấc, Thương Quân Sát Đạo Khúc đệ tam thập ngũ sát!
Địa phát sát cơ, long xà khởi lục!
Mặt đất “răng rắc răng rắc” nứt ra, sát khí tuôn trào hệt như long xà uốn lượn!
Nguyệt Thiên Tôn với khóe miệng ứa máu thi triển đệ tam thập lục sát!
Thiên phát sát cơ, thiên địa phiên phúc!
Ảo ảnh của tầng hư không thứ ba mươi sáu xuất hiện sau lưng nàng, thế nhưng lại không ngừng lắc lư, khó mà định hình.
Đây là đệ tam thập thất sát của Thương Quân Sát Đạo Khúc.
Nàng đã không còn đủ sức mạnh và căn cơ để thi triển được một sát này nữa.
Đệ tam thập thất sát là sát ý đỉnh điểm quan trọng nhất, thế nhưng Nguyệt Thiên Tôn vẫn thiếu chút trình độ, cho nên một sát cuối cùng kia mãi không thể hoàn thành.
Đúng vào lúc này, từng tầng mộng cảnh trải rộng, bao quanh nàng.
Trong mộng cảnh, Nguyệt Thiên Tôn như thể biến thành Thương Quân, dùng con mắt của Thương Quân để trải qua một kiếp người đầy đau khổ.
Mộng cảnh trông thì có vẻ dài, nhưng thật ra chỉ vỏn vẹn trong một cái chớp mắt.
Chỉ trong chút thời gian ngắn ngủi ấy, Nguyệt Thiên Tôn dùng hình thái của Thương Quân trải qua thế giới vặn vẹo méo mó kia trong giai đoạn cuối của kỷ nguyên thứ mười sáu.
Chấp niệm của Thương Quân, ước mơ của Thương Quân, kỳ vọng của Thương Quân, tuyệt vọng của Thương Quân, tất cả nàng đều hiểu.
Chỉ khi đích thân trải nghiệm, nàng mới có thể hiểu được những đau khổ trong cuộc đời bi kịch của Thương Quân, nàng mới có thể hiểu được vì sao đao của hắn lại bị Tần Mục chém gãy, vì sao đạo tâm của hắn lại sụp đổ, vì sao hắn không thể giống như trước đây, trở thành một Thương Quân Sát Đạo khiến người ta sợ hãi trong đại kiếp hủy diệt của vũ trụ kỷ nguyên thứ mười sáu!
Bên trong Đạo Cảnh thứ ba mươi sáu trọng thiên của Nguyệt Thiên Tôn, ảo ảnh của nàng xuất hiện, gảy dây đàn.
Thương Quân Sát Đạo Khúc đệ tam thập thất sát!
Thiên nhân hợp phát, vạn hóa định cơ!
Tiếng đàn vang lên, sát khí sôi sục, đại đạo rộng lớn bao la.
Nguyệt Thiên Tôn hộc máu, cổ cầm nổ tung.
Nàng cũng ngửa mặt ngã xuống đất, trên gương mặt nở một nụ cười tươi.
Giờ phút này, Tái Cực Hư Không của nàng đã thành đạo rồi.
– Có lẽ ta có thể tấu được khúc nhạc kia của Tứ công tử Di La Cung!
Nàng ngửa mặt nằm trên mặt đất, ngắm nhìn sát khí cuồn cuộn trên không trung, thầm nhủ:
– Mục Thiên Tôn, trận chiến giữa ngươi và Tứ công tử, ta có thể giúp ngươi một tay…
Chương 2555: Phụ tử Thiên Công
Phụ tử Thiên Công
Tần Mục thu mộng cảnh, khí tức bình ổn lại, nhìn ngắm bầu trời đêm phía bên ngoài qua một khung cửa sổ.
Trên nền trời đêm, bên trong Đại La Thiên Nhất Khí bắn ra một luồng sát ý đỉnh điểm, đao quang lóe sáng, bổ đôi Tiên Thiên Nhất Khí.
Bên ngoài căn phòng, đồ tể nằm trên mặt đất, dõi mắt ngắm nhìn vệt đao quang kia, cũng không khỏi nở một nụ cười.
Với con mắt của một đại tông sư Đao Đạo như hắn, nhát đao này ẩn chứa rất ít Đao Đạo, thế nhưng Sát Đạo và Đao Đạo lại thông suốt với nhau, khiến hắn sinh ra một loại cảm xúc ngộ đạo thêm một lần nữa, suy luận ra một điều mới.
Đao quang lóe sáng trông vô cùng mê đắm lòng người.
Đao quang hóa thành huyết quang, nhuộm đỏ cả Đại La Thiên Nhất Khí.
Sát Đạo, tức sát là đại đạo của trời đất.
Giờ phút này, đạo tâm của Thương Quân đã viên mãn, đại đạo của hắn đã đủ để giết chết đại đạo Tiên Thiên Nhất Khí!
Bên trong Đại La Thiên Nhất Khí, đạo thụ nứt đôi, đạo hoa phân tách, Đại La Thiên rơi xuống.
Tần Mục nhắm mắt lại, không nhìn cảnh tượng cuối cùng kia, chỉ thấp giọng nói:
– Nhị ca, xin hãy tha thứ cho tiểu đệ thân thể không tiện, không thể đích thân đến đưa tiễn.
Đại La Thiên vỡ vụn rơi xuống từ trên không trung, sao trời dày đặc hệt như mưa rơi đầy trên mặt đất Nguyên Giới.
Trên đường rơi xuống, Đại La Thiên không ngừng tan rã, Tiên Thiên Nhất Khí nuôi dưỡng vùng đất bị tàn phá này.
Thương Quân ngẩng đầu lên, xung quanh là tinh quang lấp lánh.
Mảnh vỡ Đại La Thiên rơi xuống hóa thành năng lượng tinh thuần, khiến mảnh đất trải qua chiến tranh này không còn cảnh tượng thương hải tang điền như trước đây, mà nay cây cối sinh trưởng, sức sống dồi dào, đất đai cũng trở nên màu mỡ.
Nơi đây không phải là kỷ nguyên thứ mười sáu của hắn, mà là kỷ nguyên thứ mười bảy.
Nơi đây không có cố nhân của hắn, thế nhưng vẫn có những người bình thường mà hắn muốn bảo vệ.
Hắn lẳng lặng rời đi, bước vào bóng đêm.
Là một sát thủ với đôi bàn tay nhuốm đầy máu tươi, mặc dù hắn đã cảm ngộ được sát ý đỉnh điểm một lần nữa, đã thành đạo một lần nữa, thế nhưng hắn lại không muốn lạc ấn Sát Đạo của mình vào Chung Cực Hư Không.
Hắn không muốn đi dưới ánh mặt trời, không muốn bị người ta chú ý đến.
Bên trong thần thành trên không trung của đại doanh Thiên Đình, trong căn phòng mà Tần Mục đang dưỡng thương, ánh đèn đột nhiên lập lòe lay động.
Tần Mục mở mắt, nhìn bóng đen dưới ánh đèn, một lúc sau mới nở nụ cười:
– Nhị ca đi rồi sao?
Thương Quân bước ra khỏi cái bóng dưới ánh đèn, lẳng lặng gật đầu.
Tần Mục thở phào một hơi, cảm khái:
– Năm đó, bốn người là ta, Thái Đế, Thái Sơ và La Tiêu kết bái huynh đệ, không mong sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện chết cùng năm cùng tháng cùng ngày.
Sau khi tam ca La Tiêu chết, ta cũng sợ hắn cô đơn, cho nên lúc nào cũng mong mỏi đưa tiễn hai vị ca ca đi gặp hắn, mà nay cuối cùng đã được như ý nguyện.
Đại ca nhị ca, lên đường bình an.
Hắn đưa mắt nhìn gương mặt của Thương Quân, sau đó mỉm cười nói:
– Thương Quân, ngươi không cần phải trốn trong bóng tối nữa, ngươi có thể bước ra ngoài ánh sáng được rồi.
Trong đôi mắt của Thương Quân lóe lên một vệt đao quang sắc bén.
Hắn trầm giọng nói:
– Trước đó ngươi vẫn luôn bảo ta ở trong cái bóng của ngươi là bởi vì ngươi lo lắng sát ý của ta quá nặng, sợ ta sẽ mất khống chế, chỉ có trốn trong cái bóng của ngươi mới khiến ngươi cảm thấy yên tâm.
Vậy thì vì sao hiện giờ ngươi lại thả ta ra ngoài? Ta đã thành đạo hai lần, đạo tâm vững chắc, ngươi không sợ sát tâm của ta sẽ gây họa cho thế gian này hay sao? Ngươi cũng biết, có những lúc ta sẽ không khống chế được sát ý của bản thân!
Tần Mục nhìn hắn bằng ánh mắt ấm áp, cười nói:
– Trước đó đạo tâm của ngươi có khuyết điểm, khó lòng áp chế được sát ý, khả năng tự chủ cũng rất kém, cho nên ta mới phải dẫn theo ngươi.
Hiện giờ, đạo tâm của ngươi đã viên mãn, không còn là Thương Quân của trước đây, cho nên ta sẽ thả ngươi đi, mặc cho ngươi tự do.
Thương Quân im lặng, lại định lui về trong cái bóng dưới ánh đèn.
Tần Mục chợt nói:
– Ngươi đừng bước vào bóng tối nữa, cứ việc quang minh chính đại bước ra từ cửa lớn.
Ngươi không nợ vũ trụ này bất cứ thứ gì, trái lại là vũ trụ này nợ ngươi một ân tình.
Thương Quân sững sờ, hiện thân từ bóng tối dưới ngọn đèn, đi đến cửa chính, bước chân hơi do dự.
Thế nhưng hắn vẫn bước ra ngoài.
Bên ngoài cánh cửa, từng tia nắng chiếu xuống, nhưng lại không hề chói mắt, song hắn vẫn giơ tay lên che mắt, mãi một lúc sau mới buông tay xuống.
– Thương Quân, ta vẫn luôn coi ngươi là bằng hữu.
Giọng nói vang lên từ phía sau của Tần Mục khiến cơ thể hắn khẽ run lên.
Bằng hữu ư?
Trước giờ hắn chưa từng có.
Suốt cả kỷ nguyên thứ mười sáu, hắn chẳng có lấy một người bằng hữu.
Hắn rất ít khi giao tiếp với người khác, hơn nữa cũng tạo thành quá nhiều sát nghiệt.
Vả lại, sự hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu có mối quan hệ mật thiết với hắn, cho nên hắn cảm thấy bản thân mình không xứng đáng có bằng hữu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










