[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 463 : Tung tích của Thái Dịch (c2311-c2315)
❮ sautiếp ❯Chương 2311: Tung tích của Thái Dịch
Tung tích của Thái Dịch
Vị trí trên cánh cửa bị Kiếp Kiếm đâm trúng xuất hiện một loạt phù văn phức tạp không ngừng chuyển động, khoảng một lúc sau mới chịu biến mất.
Tần Mục sửng sốt, không suy nghĩ nhiều mà lại tiếp tục dùng khí ngự kiếm đâm về phía bảo tháp huyết nhục, cùng lúc đó hai tay dùng sức quăng bảo tháp đi!
Bảo tháp tan rã, hóa thành vô số đạo liên huyết nhục tiếp tục điên cuồng cuốn về phía hắn.
Tần Mục dùng chân mạnh mẽ đạp lên cánh cửa khiến nó bay lên, sau đó dùng hai tay bắt lấy một góc, vung nó lên như thể một thanh Thần Đao khổng lồ không thể tưởng tượng nổi, chém về phía đạo liên huyết nhục kia một nhát!
Trước đây, lúc theo chín lão của thôn Tàn Lão học nghệ, người câm đã từng đúc cho hắn hai thanh Huyền Thiết Đao to như cái thớt.
Mặc dù cánh cửa này lớn hơn nhiều, thế nhưng lúc sử dụng Tần Mục cũng không cảm thấy có gì không quen hết!
Rắc!
Vô số đạo liên huyết nhục bị chém đứt bởi tấm cửa khổng lồ này, sau đó bị gió lạnh thổi bay khắp tứ phía.
Những sợi đạo liên huyết nhục ấy hệt như những con sâu đang bơi lội trong Chung Cực Hư Không, cố gắng liên kết lại với nhau, thế nhưng có không ít trong số chúng vẫn bị gió lạnh hoàn toàn thổi tan.
Tần Mục nhấc cánh cửa lên, sau đó lại dùng nó để làm đao liên tục bổ xuống nhanh như chớp, chém đứt những sợi đạo liên đang định liên kết lại với nhau!
Rốt cuộc cùng với một cơn gió lạnh dữ dội thổi qua, Tần Mục và những sợi đạo liên huyết nhục bị chém đứt kia cùng bị thổi bay ra khỏi khu vực đổ nát này!
– Ca! Bia đá!
Giọng điệu mừng rỡ của Lam Ngự Điền vang lên:
– Bia đá!
– Bia đá gì?
Tần Mục cắn răng, dựng cánh cửa lên chắn gió lạnh, nhưng lại lập tức bị gió thổi bay tới nơi nào đó.
Hắn vội vàng quan sát, quả nhiên nhìn thấy một tấm bia đá không biết cao bao nhiêu đứng sừng sững trong Chung Cực Hư Không.
Thế nhưng tốc độ của hắn quá nhanh, chắc mấy chốc bia đá đã mất hút.
Một lúc lâu sau, cuối cùng Tần Mục mới miễn cưỡng ổn định được cơ thể, mà bảo tháp huyết nhục bên người hắn cũng đã biến mất, không còn thấy trong khu phế thải kia nữa.
– Cánh cửa này không tệ đâu!
Tần Mục đứng trước cánh cửa khen ngợi một câu, sau đó chỉ cảm thấy dường như hình tượng của bản thân bây giờ khá thân thuộc.
– Hình như ta giống với đồ gia gia năm đó…
Đồ tể hồi đó còn thê thảm hơn cả Tần Mục.
Năm đó đồ tể bị cắt đôi phần thắt lưng, chỉ còn lại phần thân dưới, mà bây giờ Tần Mục đã có phần thân trên, nhưng lại chưa mọc ra đôi chân hoàn chỉnh.
Hắn dùng nguyên khí Hồng Mông để tái tạo lại nhục thân, nhưng hiện giờ nguyên khí đã hoàn toàn cạn kiệt, không thể tiếp tục khôi phục nguyên vẹn nhục thân nữa.
– Bây giờ chỉ có hai con đường, một là chăm chỉ tu luyện, nâng cao tu vi, cùng với việc tu vi tăng cường thì nhục thân sẽ chậm rãi hoàn chỉnh.
Tần Mục “đứng trên” cánh cửa, giơ tay gãi đầu, thầm nói:
– Một con đường khác chính là tìm kiếm nguyên khí Hỗn Độn, học cách chuyển hóa nguyên khí Hỗn Độn thành nguyên khí Hồng Mông từ chỗ Lam Ngự Điền.
Bên trong Tổ Đình có mạch khoáng Hỗn Độn, mặc dù không có Thần Thạch và Nguyên Thạch Hỗn Độn, thế nhưng nguyên khí Hỗn Độn lại đủ để ta hấp thu và luyện hóa.
Trong hai con đường này, con đường phía trước tương đối an toàn, có thể dựa vào bản thân tu luyện từng bước một, chẳng qua không biết đến khi nào mới có thể khôi phục lại nhục thân, hơn nữa cũng không chắc chắn lắm.
Con đường phía sau thì tương đối nhanh, thế nhưng cầu Linh Năng Đối Thiên nối liền với Tổ Đình đã bị phá hủy hoàn toàn, ngay cả khi nhờ Nguyệt Thiên Tôn đưa đến đó cũng phải cần đến hai tháng.
Nhưng nếu muốn học thành tài bản lĩnh chuyển hóa nguyên khí Hỗn Độn thành nguyên khí Hồng Mông thì e rằng phải mất đến bốn năm.
Lần này không biết nên nói là họa hay là phúc.
Hắn đã nắm chắc việc sử dụng nguyên khí Hồng Mông để tái tạo lại nhục thân và nguyên thần, hơn nữa sức mạnh đơn thuần của nhục thân mới tái tạo này của hắn nhất định sẽ vượt qua sức mạnh nhục thân của Cổ Thần Thái Sơ!
Hiện giờ gọi nhục thân của hắn là đệ nhất thiên hạ cũng không ngoa!
Đương nhiên cũng chưa hoàn chỉnh lắm.
Nếu như nguyên thần của hắn cũng tu luyện đến trình độ như trước kia, vậy thì nguyên thần của hắn cũng sẽ là đệ nhất thiên hạ.
Nguyên khí của hắn cũng sẽ đạt đến trình độ tử khí Hồng Mông mà ai cũng mong ước, lợi ích có thể nói là trước nay chưa từng có!
Nếu như hắn khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, đến lúc đó người thành đạo cũng không thể công phá được nguyên thần và nhục thân của hắn, cũng không thể khiến hắn bị thương, chẳng qua ngày cả Tần Mục cũng thấy đau đầu không biết khi nào mới khôi phục lại trạng thái đỉnh phong ấy.
Hắn nhìn xuống dưới rồi không khỏi sửng sốt.
Bên dưới không hề có bất cứ thế giới nào trong chư thiên vạn giới, cũng không có tinh trần tinh hà, chỉ có một vùng hư vô.
Nơi này hệt như một khu vực trống rỗng tối tăm đơn thuần của vũ trụ, không hề có chút vật chất nào.
Tần Mục đã xây dựng một tinh đồ đại vũ trụ từ rất lâu, trên đó đánh dấu rõ ràng vị trí địa lý của vũ trụ Hồng Hoang, thậm chí cao thủ thuật số của Diên Khang còn tính toán ra tổng khối lượng vật chất của vũ trụ này.
Với hắn mà nói, vũ trụ này đã không còn ẩn chứa bao nhiêu bí mật.
Chương 2312: Tung tích của Thái Dịch (2)
Tung tích của Thái Dịch (2)
Nếu nhìn bằng con mắt vĩ mô thì tinh không trong vũ trụ về cơ bản vật chất phân bố đồng đều, đây là quy tắc tự nhiên.
Bởi vì ảnh hưởng của ba mươi sáu tầng hư không, cho nên không gian không ngừng bị kéo căng, vật chất di chuyển cách xa nhau vô hạn, đến cả tinh hệ tinh hà và tinh cầu cũng nhỏ đến mức như một hạt vật chất.
Nhưng bên dưới của vũ trụ lại là một vùng không gian hoàn toàn tối đen, không hề tồn tại vật chất.
Đối với Tần Mục mà nói, đây lại là chuyện gần như là không thể!
Tần Mục sửng sốt, nghĩ đến khu phế tích của “bãi phế thải” trong Chung Cực Hư Không, dường như khu phế tích kia tương ứng với nơi này.
– Có lẽ có thể tìm được khu phế tích của Chung Cực Hư Không từ nơi hư vô này.
Tần Mục đứng trên cánh cửa lang thang phiêu dạt không mục đích, tìm kiếm một vật đối chiếu có thể xác định vị trí của bản thân.
– Hình như chữ viết trên cánh cửa này là một loại phong ấn.
Chữ viết này vô cùng kỳ lạ.
Nó được hình thành từ vũ trụ tiền sử, hoàn toàn khác biệt với chữ viết của hiện tại.
Nếu như Tần Mục muốn hiểu được ý nghĩ chứa đựng trong đó thì chỉ có thể bắt đầu từ những phù văn cơ bản nhất cấu tạo nên chữ viết.
Số lượng phù văn cấu tạo nên chữ viết này cực kỳ nhiều, thế nhưng nếu như có thể sử dụng đạo ngữ để phá giải đạo văn trong đó thì cũng có thể sử dụng đạo ngữ để tìm ra hàm nghĩa cơ bản nhất của chữ viết.
Đây là cách để đọc được chữ viết tiền sử.
Vùng hư vô này rộng lớn tới mức không thể tưởng tượng nổi, muốn tìm được một thế giới chư thiên quen thuộc cũng chẳng hề dễ dàng, cho nên Tần Mục chỉ đành lựa chọn việc “đứng trên” cánh cửa mặc cho gió lạnh thổi đi.
Gió lạnh của Chung Cực Hư Không không thể hư không hóa bản thân hắn và cánh cửa, cho nên nó lại định đưa hắn quay trở về khu vực phế tích kia.
Chỉ cần đi ngược gió, Tần Mục có thể rời khỏi nơi hư vô này, tìm được một thế giới chư thiên quen thuộc.
Tới lúc đó, hắn có thể xác định được vị trí của bản thân trong vũ trụ, rời khỏi Chung Cực Hư Không, quay về Nguyên Giới.
Nguyên thần của hắn tiến vào mắt dọc mi tâm, định bụng kiểm tra hệ sinh thái của Hồ Thiên Bình, đồng thời xem xem ngàn vạn người dân Diên Khang và Ma Thần còn sống tốt hay không.
Lam Ngự Điền tấm tắc lấy làm lạ nhìn nguyên thần chỉ bé bằng hạt đậu kia.
Nguyên thần trước đây của Tần Mục lớn đến mức nào chứ?
Mà bây giờ hắn dùng nguyên khí Hồn Mông tái tạo lại chỉ bé bằng một hạt đậu xanh, trông cực kỳ bé nhỏ.
Tần Mục kiểm tra một phen, bên trong Hồ Thiên Bình ngoại trừ người dân Diên Khang ra thì còn có Ma tộc và Ma Thần của Đô Thiên Giới, số lượng cực kỳ nhiều, chí ít cũng phải có đến một tỷ người.
Tốc độ phát triển của Ma tộc cực kỳ nhanh, hơn nữa lượng tài nguyên tiêu cần hao cũng vô cùng nhiều, cho nên hệ thống sinh thái trong bình sắp không trụ nổi nữa rồi.
Thần thông Tạo Hóa đơn thuần không đủ để giảm bớt áp lực cho hệ sinh thái.
– Có lẽ còn có thể kiên trì thêm hai tháng.
Tần Mục mở mắt dọc cẩn thận quan sát phù văn trên mấy chữ viết tiền sử.
Từng phù văn ẩn chứa bên trong đó được hắn lần lượt liệt kê, lần lượt nhìn ra hàm nghĩa, cuối cùng bị hắn dùng đạo ngữ chậm rãi đọc thành tiếng.
Mấy ngày sau, cuối cùng Tần Mục cũng hiểu rõ chữ viết trên cánh cửa.
Hắn lấy làm kỳ lạ, ý nghĩa đại khái của mấy chữ viết trên cánh cửa này là Đại công tử Di La Cung đã phong ấn một tử địch của Di La Cung, vĩnh viễn trấn áp trong Chung Cực Hư Không, khiến kẻ địch này mãi mãi không thể trốn thoát.
– Tử địch của Di La Cung? Đại công tử Di La Cung đích thân phong ấn?
Hắn hơi sửng sốt, Nhị công tử của Di La Cung là Thần Nữ Quy Khư, mà thực lực của nàng còn mạnh mẽ tới mức ngay cả đại kiếp vũ vụ hủy diệt được, vậy thì e rằng thực lực của vị Đại công tử này còn mạnh gần bằng cường giả như chủ nhân Di La Cung!
Rốt cuộc tử địch của Di La Cung cần hắn phải đích thân chính tay phong ấn trấn áp là người như thế nào?
– Lẽ nào là Thái Dịch? Hoặc là kẻ đáng sợ nào đó khác?
Hắn ngẫm nghĩ, trong vũ trụ quá khứ, số lượng cường giả không gia nhập Di La Cung không hề ít, mà Linh Ngọc Thượng Tôn cũng là một trong số đó.
Đương nhiên thực lực của Linh Ngọc Thượng Tôn cũng không quá cao, không thể nào sánh được với các công tử của Di La Cung, thế nhưng hắn lại có cách sống sót sau đại kiếp hủy diệt.
Ngoại trừ Linh Ngọc Thượng Tôn ra, có lẽ vẫn còn cường giả mạnh mẽ hơn khác!
Từ chữ viết do Đại công tử Di La Cung để lại trên cánh cửa, Tần Mục biết được trong vũ trụ tiền sử không chỉ có Di La Cung, mà còn có những thế lực khổng lồ khác không thua kém gì Di La Cung!
Mà cường giả bị Đại công tử phong ấn này rất có thể là Thái Dịch, cũng có thể là một cường giả tiền sử khác trong những thế lực kia!
Tần Mục cau mày, đánh giá cánh cửa.
Cánh cửa này vô cùng kiên cố, đánh cũng không gãy, là bảo vật cường đại nhất mà Tần Mục từng thấy, hơn nữa còn tốt hơn cả Kiếp Kiếm của hắn.
Chương 2313: Tung tích của Thái Dịch (3)
Tung tích của Thái Dịch (3)
Nếu như Đại công tử luyện chế ra một bảo vật như này mà chỉ để làm cánh cửa, vậy thì có thể thấy được mức độ coi trọng của Đại công tử với người bị trấn áp kia.
– Cường giả có thể tu luyện đến cảnh giới như Thái Dịch thì trên cơ bản không thể bị giết chết hoặc hủy diệt, chỉ có thể trấn áp.
Ta vẫn chưa tìm được nơi nào trong vũ trụ trùng khớp với bản đồ của Thái Dịch, nói không chừng Thái Dịch thật sự đã bị trấn áp trong “bãi phế thải” của hư không này, bị Chung Cực Hư Không xử lý như một loại “phế thải”.
Tần Mục nhìn lên trên, chỉ thấy trời sao xuất hiện, cánh cửa trong bất tri bất giác đã rời khỏi khu vực hư vô kia, mà chư thiên đầu tiên cũng ánh lên trong mắt Tần Mục.
– Xét từ đạo thụ lúc nào cũng xuất hiện phía bên trên cây thế giới trên không trung Tổ Đình của Thái Dịch, quả thật Thái Dịch vẫn còn sống.
Mỗi đêm, đạo thụ của hắn đều sẽ xuất hiện, nhỏ đạo lộ xuống để bọn họ tu sửa lại Đại Hắc Sơn, mà điều đó cũng chứng tỏ hắn còn có thể khống chế đạo thụ của mình.
Tần Mục quay đầu lại nhìn về phía khu vực hư vô kia, hơi nghi ngờ:
– Đương nhiên người bị trấn áp ở nơi đó cũng có khả năng là Thái Dịch, cũng có khả năng là một ma đầu khác cực kỳ lợi hại! Là một ma đầu mà Di La Cung không giết chết được!
Tần Mục nhíu mày, cho dù có phải Thái Dịch bị trấn áp ở đó hay không thì hắn cũng nhất định phải quay lại vùng phế tích trong Chung Cực Hư Không kia một chuyến, thăm dò bí ẩn của nơi đó.
– Nhưng mà bây giờ thì chưa được, ta phải về Diên Khang càng sớm càng tốt, thả người dân Diên Khang ra ngoài!
Hắn trấn tĩnh lại, ánh mắt nhìn vào chư thiên gần nhất.
Chư thiên đó là chư thiên Tinh Nguyên nằm ở biên giới Bắc Thiên.
Nơi đó lại cách Nguyên Giới và Tổ Đình quá xa, nhưng lại cách Bắc Cực Thiên rất gần.
Song điều khiến Tần Mục kinh ngạc lại là, chư thiên này có cầu Linh Năng Đối Thiên!
Ánh hào quang trên cây cầu Linh Năng Đối Thiên kia tạo thành hình cái phễu, không biết là đang nối liền với chư thiên nào.
Tại những nơi xa xôi như thế này ở rìa vũ trụ, hơn nữa còn là những chư thiên dựa dẫm vào Bắc Cực Thiên chứ không thần phục Thiên Đình, việc Thiên Đình xây dựng một cây cầu Linh Năng Đối Thiên là điều không thể nào, vậy nên chắc chắn cây cầu Linh Năng Đối Thiên ở nơi đây không nối liền với Thiên Đình.
Tần Mục sáng mắt, lập tức điều khiển cánh cửa bay ra khỏi tầng hư không cuối cùng, lao về phía chư thiên Tinh Nguyên kia.
– Với tốc độ hiện giờ của ta, muốn tới Nguyên Giới thì cần đến năm sáu tháng, đợi đến lúc đó thì e rằng mọi người trong Hồ Thiên Bình đã chết gần hết.
Thế nhưng nếu như đến chư thiên Tinh Nguyên thì còn có thể tạm thời bổ sung, kéo dài thêm chút thời gian.
Hai ngày sau, hắn tới được chư thiên Tinh Nguyên, chỉ thấy nơi này giàu có hơn tưởng tượng của hắn, không giống một nơi xa xôi hẻo lánh.
Cư dân định cư ở nơi đây đa phần là Thần tộc mang trong mình huyết thống Huyền Vũ, so với huyết thống Đằng Xà và Huyền Quy thì kém hơn nhiều, có lẽ là Thần tộc cấp thấp được hình thành từ việc dung hợp huyết thống từ nhiều chủng tộc.
Ngoại trừ Thần tộc ra, hắn còn nhìn thấy những chủng tộc Hậu Thiên khác như Nhân tộc và Yêu tộc!
Nhân tộc đã xây dựng rất nhiều đốc tạo xưởng ở nơi đây, thuê Thần tộc của chư thiên Tinh Nguyên làm việc, luyện chế thần khoáng, chế tạo thần binh, giao lưu buôn bán cũng rất sôi nổi.
Tần Mục chặn một người lại để hỏi thăm, mà rõ ràng người kia không hề nhận ra Tần Mục, chỉ đáp lại:
– Cây cầu Đối Thiên này ư? Đương nhiên là do Diên Khang xây dựng rồi! Sáu năm trước, quốc sư muốn kết nối với các chư thiên khác, thế là Tư tướng quân đã đã hạ lệnh để cho sứ giả Diên Khang đi qua các chư thiên khác tới nơi này, ký khế ước khai thác mỏ và kinh doanh thương nghiệp với chư thiên Tinh Nguyên, sau đó giúp chư thiên Tinh Nguyên xây dựng cầu Linh Năng Đối Thiên.
Bởi vậy, nơi đây mới xây dựng nhiều đốc tạo xưởng của Diên Khang đến thế.
– Tư Vân Hương vẫn làm việc nhanh gọn lẹ thật!
Tần Mục mỉm cười, thầm nói:
– Ngay cả ở nơi xa xôi như chư thiên Tinh Nguyên này mà Diên Khang cũng có thể xây dựng cầu Linh Năng Đối Thiên được thì chứng tỏ hầu hết các chư thiên khác cũng giao lưu buôn bán với nhau, đây là chuyện tốt.
Cây cầu Linh Năng Đối Thiên này nối thẳng tới Diên Khang, vậy thì có thể để mọi người trong Hồ Thiên Bình ra ngoài theo từng nhóm một, quay trở về Diên Khang.
Hắn thở phào nhẹ nhõm.
Nếu như hắn lập tức bước lên cầu Linh Năng Đối Thiên thì chắc chắn sẽ dẫn đến hiện tượng lượng linh năng chuyển hóa để đối thiên tăng cao, có khả năng sẽ vượt qua giới hạn của tế đàn, khiến tế đàn sụp đổ.
Thế nhưng nếu như hắn dùng hai tháng để đưa từng nhóm người trở về Diên Khang, vậy thì sẽ không cần phải lo lắng nữa.
Người kia thấy hắn “đứng trên” cánh cửa, hơn nữa lại còn không có chân, trông cực kỳ đáng thương, thế là đành ném cho hắn hai miếng Đại Phong Tệ rồi nói:
– Ngươi đừng ăn xin ở khắp nơi nữa, mất mặt người Diên Khang bọn ta quá.
Ngươi cầm lấy chút tiền này đi qua cầu Linh Năng Đối Thiên, mua một tấm vé tới Diên Khang, quay về Diên Khang sớm chút đi.”
Chương 2314: Đôi chân của Mục Thiên Tôn
Đôi chân của Mục Thiên Tôn
Nói xong, hắn lắc đầu rời đi.
Tần Mục giật giật lông mày, dở khóc dở cười.
Hắn nhận lấy hai miếng Đại Phong Tệ, sau đó gọi Ma Vương Đô Thiên và Lam Ngự Điền ra ngoài, nói:
– Cây cầu Linh Năng Đối Thiên này nối liền tới Diên Khang, hơn nữa còn thu tiền đó, đây không phải là cách làm của Tư Vân Hương thì cũng là cách làm của Hồ Linh Nhi.
Xem ra, nếu muốn đưa tất cả mọi người qua cầu thì tốn không ít tiền đâu.
Ma Vương Đô Thiên kinh ngạc nói:
– Cầu mà Diên Khang xây dựng còn thu tiền nữa hả?
– Quy tắc không thể thay đổi.
Tần Mục xấu hổ nói:
– Trên người ta không có tiền.
Lam Ngự Điền không thể hiểu nổi, thốt lên:
– Ca, ngươi là tiền quốc sư…
– Chính vì là tiền quốc sư, cho nên mới không có tiền đó.
Tiền của ta đều do Linh Nhi lo liệu, từ sau khi kết hôn, Linh Nhi không thèm để ý đến ta nữa, giao hết tiền cho thê tử ta…
Tần Mục thở dài một hơi, nói:
– Vả lại trước giờ ta chưa từng mang theo tiền, muốn đưa các ngươi tới Diên Khang thì cần một số tiền rất lớn.
May mà thương nhân vừa nãy cho ta hai miếng Đại Phong Tệ, đủ để mua một tấm vé tới Diên Khang.
Ta về Diên Khang trước, sau đó bảo nha đầu Tư Vân Hương mang tiền qua, các ngươi chịu khó đợi ở đây vài ngày vậy.
Đô Thiên và Lam Ngự Điền chỉ đành ở lại nơi này.
Tần Mục “đứng trên” cánh cửa bay về phía cầu Linh Năng Đối Thiên, sau đó giao hai miếng Đại Phong Tệ cho Thần Ma trấn thủ cầu Đối Thiên của chư thiên Tinh Nguyên.
Thần Ma liếc hắn một cái, trả lại một miếng Đại Phong Tệ cho hắn.
Tần Mục không hiểu gì, Thần Ma kia lại nói:
– Chúa tể đã quy định, người già yếu tàn tật chỉ lấy nửa giá.
Ngươi trả nửa giá là đủ rồi.
Tần Mục gượng cười, lại đặt miếng Đại Phong Tệ vào trong tay của Thần Ma kia:
– Không cần đâu, ta không thiếu tiền.
Ngươi cứ thu hai miếng Đại Phong Tệ này của ta trước đã, nếu như không đủ thì lần sau ta sẽ bù lại.
Thần Ma kia sửng sốt, ngẩn ngơ nhìn Tần Mục “đứng trên” cánh cửa bay vào luồng ánh sáng đến từ cầu Linh Năng Đối Thiên.
Hắn chỉ thấy khi Tần Mục vừa mới tiến vào luồng ánh sáng linh năng của cầu Linh Năng Đối Thiên thì luồng ánh sáng đó lại đột nhiên bành trướng mãnh liệt, mở rộng gấp bội lần, chấn động cả chư thiên Tinh Nguyên, khiến mặt đất rung chuyển, sao trời lắc lư!
Tế đàn của cây cầu Linh Năng Đối Thiên này cực kỳ khổng lồ, trông hệt như một ngọn núi cao, hơn nữa toàn bộ đều được đúc từ Thần Kim, sau đó được chia thành nhiều lớp khác nhau.
Trong lúc sử dụng, các lớp khác nhau sẽ chuyển động theo hướng khác nhau, mà phù văn trên bề mặt cũng không ngừng hoạt động, gánh chịu áp lực đến từ quá trình dùng linh năng để đối thiên.
Cây cầu Linh Năng Đối Thiên trước kia là do Tần Mục và Hắc Hổ Thần sáng tạo ra, hơn nữa chỉ có một tế đàn chính, một tế đàn còn lại chỉ là loại bình thường.
Vả lại, kỹ năng thuật số lúc đó của Tần Mục và Hắc Hổ Thần đều không cao, cây cầu Linh Năng Đối Thiên được chế tạo ra vào lúc đó vẫn còn rất thô sơ.
Thế nhưng sau khi trải qua thời kỳ phát triển hơn một trăm năm ở Diên Khang, hiệu suất của cây cầu Linh Năng Đối Thiên bây giờ đã tăng vọt, hai bên cầu đều có tế đàn chính, có thể đồng thời gánh chịu áp lực đến từ quá trình dùng linh năng để đối thiên.
Thế nhưng khi Tần Mục bước lên cầu, tốc độ bành trướng quá nhanh của ánh sáng khiến phù văn trên tế đàn chính của chư thiên Tinh Nguyên phải hoạt động hết công suất ngay lập tức!
Thần Ma kia trợn tròn mắt, chỉ thấy tốc độ chuyển động của từng lớp trên tế đàn nhanh đến mức như chong chóng.
Tốc độ chuyển động quá nhanh cũng kéo theo sự biến hóa của phù văn cũng quá nhanh, dẫn đến việc tế đàn như bị mặt trời nung đốt đến nóng đỏ!
– Mau đi mời Thủy Thần!
Thần Ma kia hốt hoảng hét lên:
– Mau làm mát cho tế đàn!
Bên cạnh mỗi một cây cầu Linh Năng Đối Thiên đều sẽ được bố trí sẵn một vài Thủy Thần và Hà Thần.
Đây là một quy tắc bất di bất dịch, dùng để phòng trừ trường hợp có cường giả quá mạnh mẽ đi qua cầu Linh Năng Đối Thiên khiến tế đàn quá tải, tạo thành sự cố cầu hỏng người chết.
Năm đó lúc Thiên Đình di chuyển từ Nguyên Giới tới Tổ Đình, Thiên Đình đã ra lệnh cho Diên Khang xây dựng rất nhiều cây cầu Đối Thiên khổng lồ.
Lúc những cầu cầu này đối thiên rồi dịch chuyển Thiên Đình đến Tổ Đình, lượng linh năng cần sử dụng lập tức tăng mạnh, thậm chí còn khiến đại quân Thần Ma của Thiên Đình không thể không dùng Thiên Hà để làm mát cho tế đàn!
Mấy vị Thủy Thần lập tức bay đến, liều mạng điều động nước sông ở gần đó để thử làm giảm nhiệt độ của tế đàn xuống, thế nhưng nước sông bình thường hoàn toàn không hề có tác dụng.
Tốc độ chuyển động của các lớp trên tế đàn càng ngày càng nhanh khiến cho tế đàn bị nóng đến đỏ rực, có người cạnh đó lập tức hét lên:
– Mau dẫn nước Thiên Hà làm mát tế đàn!
Những người khác thì ngơ ngác nhìn nhau.
Thiên Hà chảy qua Bắc Cực Thiên, xuyên qua lãnh địa của Bắc Đế Huyền Vũ.
Mặc dù chư thiên Tinh Nguyên cũng được xây dựng ngay cạnh Thiên Hà, thế nhưng khoảng cách đến cầu Linh Năng Đối Thiên lại khá xa, cho nên nào có ai có đủ pháp lực để dẫn nước sông của Thiên Hà.
Chương 2315: Đôi chân của Mục Thiên Tôn(2)
Đôi chân của Mục Thiên Tôn(2)
Đúng vào lúc này, một thiếu niên đột nhiên bay lên không trung, đứng trên cao làm phép.
Mọi người chỉ thấy nước sông Thiên Hà ầm ầm đổ xuống từ trên trời hệt như một con rồng nước dài ngoẵng, không ngừng xoay quanh cây cầu Linh Năng Đối Thiên!
Mọi người đồng thanh reo hò, trong đó còn có người chợt nhận ra thiếu niên kia, mừng rỡ nói:
– Đó là đệ đệ của Mục Thiên Tôn, tên là Lam Ngự Điền!
Lam Ngự Điền gắng sức khống chế dòng chảy của Thiên Hà, thế nhưng nhiệt độ của tế đàn vẫn không ngừng tăng cao.
Khoảnh khắc nhiệt độ sắp vượt qua giới hạn, cường độ mà linh năng dùng để đối thiên bỗng dưng không tăng lên nữa.
Lam Ngự Điền sửng sốt, nhưng cũng lập tức hiểu rõ ngọn nguồn:
– Chắc hẳn ca tự nhận thấy tốc độ đối thiên của bản thân quá nhanh, khiến cầu Đối Thiên không chịu nổi, cho nên mới khống chế tốc độ đối thiên của bản thân, để linh năng giữa Nguyên Giới và chư thiên Tinh Nguyên kịp cân bằng với nhau.
Tần Mục quá mạnh, nếu như hắn đi tới Diên Khang trong tích tắc, vậy thì cây cầu Đối Thiên này sẽ nổ tung!
Bởi vậy, hắn đành phải cố gắng thả chậm tốc độ trong ánh sáng linh năng để bảo vậy câu cầu Đối Thiên này.
Chẳng qua nếu làm như vậy, e rằng hắn phải mất mấy ngày mới tới được Diên Khang.
Chúa tể của chư thiên Tinh Nguyên nghe được tin cũng vội vàng chạy tới, lúc thấy cây cầu Đối Thiên chưa bị hủy diệt thì mới dám thở phào một hơi.
Hắn nói lời cảm ơn với Lam Ngự Điền trên không trung, tiếp đó thì tóm lấy tên Thần Ma trấn giữ cầu Đối Thiên, sau đó xách cổ áo hắn nâng lên, tức giận nói:
– Chuyện gì thế này hả?
Thần Ma kia kêu khổ:
– Ta cũng không biết.
Ta chỉ thấy một tên tàn phế không có chân ngồi trên cánh cửa đi vào trong cầu, sau đó thì mọi chuyện xảy ra.
Theo mệnh lệnh của chúa tể, ta chỉ dám thu của hắn một miếng Đại Phong Tệ làm phí qua cầu…
Thần Ma kia vội vàng nói tiếng:
– Hắn còn nói nhất định phải đưa hai miếng, nếu không đủ thì sau này bù lại…
– Có thể bù được sao?
Chúa tể Tinh Nguyên thả hắn xuống, sau đó lo lắng nhìn chằm chằm vào tế đàn vẫn đang không ngừng xoay tròn kia, lẩm bẩm nói:
– Diên Khang khó khăn lắm mới xây xong cây cầu này, cũng bởi vậy mà chúng ta mới buôn bán qua lại kiếm chút lợi nhuận với Diên Khang được.
Nếu như cây cầu này sụp đổ, vậy thì mọi chuyện sẽ kết thúc…
Hắn đi tới đi lui quanh cây cầu Linh Năng Đối Thiên, sau đó đột nhiên tỉnh táo lại, xách tên Thần Ma kia lên:
– Người tiến vào cầu Đối Thiên là ai?
Thần Ma kia gấp gáp nói:
– Là một tên tàn phế không có chân…
– Dáng vẻ thế nào…
Thần Ma kia vội vàng dùng nguyên khí vẻ lại tướng mạo của Tần Mục.
Chúa tể Tinh Nguyên sửng sốt, mãi một lúc sau mới tỉnh táo lại, sau đó bỏ tên Thần Ma kia xuống, xua tay rồi nói:
– Ngươi quên chuyện này đi, không cần phải đòi hắn bù lại phí qua cầu nữa.
Thần Ma kia không hiểu gì cả.
Chúa tể Tinh Nguyên vuốt chòm râu trên mặt, thầm nhủ:
– Người đó là minh chủ Thiên Minh – Mục Thiên Tôn! Ta từng gặp mặt hắn trong hội nghị Thiên Minh lần trước! Hắn tới Tinh Nguyên Thiên nhỏ bé của ta làm gì vậy? Chân của hắn bị làm sao rồi…
Hắn ngẩng đầu nhìn lượng linh năng đang không ngừng tuôn trào, trong lòng không khỏi kinh hãi:
– Mục Thiên Tôn quá mạnh, lúc hắn đối thiên cũng cần nhiều linh năng đến vậy! Cường giả với thực lực như vậy, sao lại không có chân chứ?
Sáu bảy ngày sau, chúa tể Tinh Nguyên lại càng kinh ngạc hơn.
Cây cầu Linh Năng Đối Thiên này đã dốc toàn lực vận hành lâu như vậy rồi mà quá trình đối thiên vẫn chưa kết thúc, đây gần như là chuyện không thể nào xảy ra được!
Cho dù một chúa tể như hắn tiến vào cây cầu thì với cường độ linh năng để đối thiên như này, e rằng chỉ cần một canh giờ là có thể tới được Diên Khang!
– Không hổ danh là Mục Thiên Tôn!
Ba ngày lại trôi qua, tốc độ linh năng đối thiên dần chậm lại.
Một lúc lâu sau, cầu Đối Thiên khôi phục lại dáng vẻ như thường ngày, tốc độ chuyển động của các lớp trong tế đàn cũng chậm dần, cách một lúc lâu mới nhích thêm một chút.
Chúa tể Tinh Nguyên thở phào một hơi, xua tay ra hiệu cho đội ngũ thương nhân có thể tiến vào cầu Linh Năng Đối Thiên được rồi.
Trong thời gian mười mấy ngày này, các thuyền buôn đã xếp thành hàng dài xung quanh tế đàn để đợi được vào cầu, thế nhưng tiếc rằng linh năng trong quá trình đối thiên lần này quá kịch liệt, bởi vậy bọn họ đều bị Thần Ma trấn thủ ở đây cản lại.
Chúa tể Tinh Nguyên thấy Lam Ngự Điền đáp xuống từ không trung thì ba chân bốn cẳng vội vàng tiến lên đón, sau đó cẩn thận đánh giá một phen, trong lòng càng thêm kinh ngạc.
Hắn khom người chào hỏi:
– Xin hỏi có phải là Ngự Thiên Tôn không?
Lam Ngự Điền xua tay, cười nói:
– Ta tên là Lam Ngự Điền, Ngự Thiên Tôn chỉ là một danh xưng trước kia mà thôi.
Chúa tể Tinh Nguyên vội vàng hành lễ, cung kính nói:
– Thiên Tôn khai sáng ra Linh Thai Thần Tàng và Thành Thần Pháp, ban phúc cho vô số bách tính hậu thế!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










