- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 462 : “Bãi phế thải” trong hư không (c2306-c2310)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 462 : “Bãi phế thải” trong hư không (c2306-c2310)
❮ sautiếp ❯Chương 2306: “Bãi phế thải” trong hư không
“Bãi phế thải” trong hư không
Một bóng dáng quen thuộc bước ra khỏi chư thiên kia, không ai khác chính là Ngự Thiên Tôn!
Thái Sơ giật giật khóe mắt, Ngự Thiên Tôn là tâm ma của hắn.
Thời điểm gặp người này vào trăm vạn năm trước, hắn đã biết bản thân không phải là đối thủ của thiếu niên Nhân tộc này.
Hắn nhìn thấy sự suy tàn của Cổ Thần trong tương lai, nhìn thấy Nhân tộc và các chủng tộc Hậu Thiên quật khởi, hủy diệt sự thống trị của bản thân hắn, giày xéo Cổ Thần dưới chân!
Bởi vậy, hắn đã sinh ra sát ý, ra lệnh cho Hạo Thiên Tôn và m Thiên Tử ám toán giết chết Ngự Thiên Tôn!
Mà bây giờ, vị Ngự Thiên Tôn kia lại xuất hiện một lần nữa!
– Thần thông Hồng Mông Hóa Đạo?
Ánh mắt của vị “Ngự Thiên Tôn” kia đánh giá đạo liên bằng huyết nhục, một lúc sau mới nói:
– Ca, đây là thần thông nhắm vào công pháp của ngươi.
Công pháp của ngươi có sơ hở, bị người ta tìm ra rồi!
– Ca?
Thái Sơ sửng sốt:
– Ngự Thiên Tôn gọi Mục Thiên Tôn là ca?
– Nói thừa!
Tần Mục khó chịu nói:
– Ta đánh với họ một trận, để bọn họ tìm ra được sơ hở.
Có cách phá giải không? Nếu còn chậm trễ nữa, Thái Sơ sẽ dìm ta xuống sông Hỗn Độn mất!
Lam Ngự Điền cẩn thận quan sát, nói:
– Nếu như có Hư Sinh Hoa ở đây, ta liên thủ với hắn thì việc phá giải thần thông này không hề khó, đáng tiếc hắn bị ngươi bỏ quên ở Tổ Đình rồi… Ca, không phải ngươi biết phù văn Hồng Mông sao? Với ngươi mà nói, chẳng phải nguyên khí Hồng Mông là sở trường hay sao?
Tần Mục hừ một tiếng:
– Ta mới tu luyện đến nguyên khí Thái Sơ.
Bởi vì kiến thức của ta về đại đạo Thần Thức và Tiên Thiên Nhất Khí, cộng thêm cả nguyên khí Thái Sơ đều rất qua loa, cho nên vẫn chưa tu luyện đến nguyên khí Hồng Mông…
Lam Ngự Điền cười nói:
– Ca, ngươi nghĩ sai rồi.
Nguyên khí Thái Cực, nguyên khí Thái Tố, nguyên khí Thái Thủy, nguyên khí Thái Sơ và nguyên khí Hồng Mông đều không cần phải tu luyện theo thứ tự! Năm loại nguyên khí này không phân cao thấp, chỉ cần ngươi lĩnh ngộ được là có thể luyện thành! Để ta dạy ngươi!
Thái Sơ sa sầm mặt mày, lấy miếng Nguyên Thạch Thái Sơ trong mi tâm xuống, sau đó thúc giục thần thức lao về phía bảo tháp Hồng Mông, định giết chết Lam Ngự Điền!
Thế nhưng không ngờ thần thông Thần Thức của hắn còn chưa kịp đánh vào bảo tháp đã tan thành mây khói, bị bảo tháp nuốt chửng, không còn lại chút gì.
Thái Sơ giật giật khóe mắt, liên tục thúc giục thần thức, nhưng mãi vẫn không thể tấn công vào trong bảo tháp do thần thông Hồng Mông Hóa Đạo biến thành.
Hắn chỉ đành cắn răng, dùng hết sức thôi thúc Đại La Thiên Nhất Khí, nhanh chóng bay về phía Tổ Đình!
– Chỉ cần tới Tổ Đình dìm bọn họ xuống sông trước khi Ngự Thiên Tôn phá giải thần thông Hồng Mông Hóa Đạo thì không còn cần phải lo lắng bọn họ tác oai tác quái nữa!
Đại La Thiên Nhất Khí lướt qua Chung Cực Hư Không nhanh như chớp, lao thẳng về phía trước.
Thế nhưng hắn còn chưa tới Tổ Đình, bảo tháp bằng huyết nhục đã vang lên âm thanh răng rắc như thể có thứ gì đó đang vỡ ra!
Thái Sơ nhanh chóng đưa ra quyết định, dứt khoát ném bảo tháp bằng huyết nhục ra khỏi Đại La Thiên Nhất Khí, sau đó thôi thúc Đại La Thiên rời đi!
– Nếu đã không thể ngăn cản hắn thoát khỏi vây khốn, cũng không kịp dìm hắn xuống sông, vậy thì chi bằng vứt hắn xuống Chung Cực Hư Không! Liệu hắn có bị Chung Cực Hư Không hủy diệt hay không thì còn phải xem vận khí của hắn!
Đại La Thiên Nhất Khí biết mất không còn dấu vết.
Thái Sơ cũng lo lắng sau khi Tần Mục thoát khỏi vây khốn nhất định sẽ xuống tay với bản thân hắn.
Nếu đã không đánh lại, hắn có thể rút lui.
Chung Cực Hư Không rộng lớn đến vậy, chỉ cần lẩn trốn, Tần Mục có thần thông quảng đại đến đâu cũng không thể nào tìm được hắn.
Hư không hiu quạnh, không có bất cứ thứ gì, chỉ có một tòa tháp bằng huyết nhục đơn độc trôi lơ lửng giữa Chung Cực Hư Không.
Trong tòa tháp vang lên tiếng cười nói của Tần Mục:
– Thái Sơ đi rồi.
Ma Thần tám tay là Ma Vương Đô Thiên buông Cung Thần xuống, kinh ngạc nói:
– Chỉ cần kéo dây cung thôi là thật sự có thể dọa hắn sợ chạy mất ư? Hắn là người thành đạo, chẳng lẽ cũng chim sợ cành cong?
Cây cung trong tay hắn chỉ là loại Cung Thần bình thường, âm thanh răng rắc mới nãy phát ra từ bảo tháp ra do hắn kéo căng dây cung rồi vờ bắn mấy mũi tên.
– Loại người như Thái Sơ có mưu trí mà không có thủ đoạn, háo sắc nhưng gan nhỏ, thấy lợi ích thì quên cả tính mạng, làm chuyện lớn thì tiếc thân mình.
Tần Mục từ tốn nói:
– Ngươi kéo cung vờ vịt bắn mấy mũi tên khiến hắn lầm tưởng ta đã phá vỡ thần thông Hồng Mông Hóa Đạo, cởi bỏ được đạo liên, cho nên đương nhiên sẽ chim sợ cành cong vội vàng bỏ chạy.
Vả lại, mười Thiên Tôn đều là kẻ như vậy, rất ít người dám dũng cảm đối mặt.
Nói ra thì Hạo Thiên Tôn vẫn được coi là khá tốt trong đám bọn họ.
Việc phá giải thần thông Hồng Mông Hóa Đạo nói thì dễ, Lam Ngự Điền cũng vô cùng tự tin, thế nhưng thực tế quá trình phá giải cần tốn rất nhiều thời gian, e rằng đến lúc đó, bảo tháp huyết nhục đã bị Thái Sơ dìm xuống sông Hỗn Độn.
Bởi vậy, Tần Mục mới bảo Ma Thần Đô Thiên mô phỏng âm thanh đạo liên bị đứt đoạn để dọa chạy Thái Sơ.
Chương 2307: “Bãi phế thải” trong hư không (2)
“Bãi phế thải” trong hư không (2)
Có thể nói Tần Mục hiểu quá rõ tính cách của Thái Sơ.
Vì bị Thái Đế hãm hại, cho nên Thái Sơ không thể không xuất thế trước thời hạn, trở thành con nuôi của Thái Đế.
Hắn thận trọng làm việc dưới trướng Thái Đế, đồng thời cũng âm thầm lên kế hoạch diệt trừ Thái Đế.
Mấy tỷ năm sau, hắn mới có được cơ hội này, mà cơ hội này là Thái Dịch cho hắn.
Nếu như không có Thái Dịch thành đạo, khiến Cổ Thần chống lại Thái Đế, vậy thì e rằng Thái Sơ vẫn phải tiếp tục khom mình uốn gối.
Thái Sơ được thỏa mãn ước nguyện trở thành Thiên Đế, có điều sau đó lại bị Vân Thiên Tôn và Hạo Thiên Tôn lập đổ, cuối cùng hóa thành Hiểu Thiên Tôn, trở thành bè lũ xu nịnh, lá mặt lá trái với các Thiên Tôn khác, nhưng trăm vạn năm qua vẫn chưa làm được gì.
Hắn muốn trở lại như xưa, thế nhưng lại không dám hành động, chỉ lo che giấu thân phận của mình.
Sau này, Tần Mục xuất thế, Thái Sơ nghĩ ra đủ loại kế hoạch, trông thì có vẻ thuận buồm xuôi gió, thế nhưng vì tiếc thân tiếc mạng nên lại bị Hạo Thiên Tôn đánh bại, sau đó không thể không thần phục, để nhi tử của mình là Hạo Thiên Tôn lên làm Thiên Đế.
Song có những lúc, hắn lại những lợi ích nhỏ bé mà liều mình!
Có mưu trí mà không có thủ đoạn, háo sắc nhưng gan nhỏ, thấy lợi ích thì quên cả tính mạng, làm chuyện lớn thì tiếc thân mình, đây chính là lời đánh giá đúng nhất về hắn!
Bảo tháp huyết nhục lặng lẽ trôi dạt trong Chung Cực Hư Không.
Tần Mục đang học tập làm thế nào để tu vi của bản thân hóa thành nguyên khí Hồng Mông từ chỗ Lam Ngự Điền, cho nên bảo tháp huyết nhục này không còn được khống chế, mặc cho gió lạnh thổi đến vùng đất xa lạ.
Rốt cuộc Chung Cực Hư Không rộng đến mức nào?
Không một ai có thể trả lời được câu hỏi này.
Ngay cả Tần Mục cũng chỉ biết Chung Cực Hư Không rộng lớn hơn vũ trụ gấp nhiều lần, thế nhưng cũng hoàn toàn không biết ranh giới của Chung Cực Hư Không ở nơi đâu.
Hư không không hề tồn tại vật chất.
Ở nơi này, tất cả mọi thứ đều phân giải vô hạn, mãi cho đến khi hóa thành hư vô.
Hiện tượng hư không hóa ở hư không tầng thứ nhất không hề đáng sợ đến vậy, thế nhưng càng vào sâu, uy lực của hư không hóa lại càng mạnh, ngay cả cường giả như Thiên Tôn cũng không thể dừng chân ở hư không tầng thứ ba mươi lăm được bao lâu, bởi lẽ họ cũng phải đối mặt với nguy cơ bị hư không hóa.
Vả lại, chỉ có người thành đạo mới có thể bảo toàn trong Chung Cực Hư Không.
Thế nhưng, tòa bảo tháp huyết nhục này lại vô cùng kỳ lạ, nó có thể ngăn cản được gió lạnh đến từ Chung Cực Hư Không, hình thành một tầng kết giới bảo vệ nguyên khí Hồng Mông do Tần Mục hóa thành và những người Diên Khang ở trong đó.
Tòa bảo tháp này lững lờ trôi không biết bao lâu thì đột ngột khựng lại hệt như va phải thứ gì đó, sau đó dừng hẳn, không tiếp tục di chuyển nữa.
Trong bảo tháp hoàn toàn im lặng.
Lam Ngự Điền và Ma Vương Đô Thiên nhìn ra ngoài qua đôi mắt của Tần Mục, chỉ thấy bảo tháp dừng lại bên một khu phế tích, khắp nơi đều là quang cảnh tường đổ nhà nát, vô cùng thê lương.
Nơi này có những công trình kiến trúc cổ xưa, thế nhưng đều đã sụp đổ, chỉ cần một cơn gió lạnh thổi qua là tất cả đều sẽ hóa thành hư vô.
– Kết cấu của phế tích này hệt như một tòa thành Ngọc Kinh khác!
Lam Ngự Điền từng đi qua thành Ngọc Kinh Tổ Đình nên mới lập tức phát hiện ra.
Hắn kinh ngạc nói:
– Chẳng qua bố cục của bảy mươi hai điện lại không giống! Quái lạ, lẽ nào trên đời này còn có thành Ngọc Kinh thứ hai?
Hắn đang định quan sát kỹ hơn thì đột nhiên nguyên khí Hỗn Độn trào dâng tràn ngập vùng phế tích này, chắn ngang tầm nhìn của bọn họ.
Một lúc sau, đợi đến khi gió lạnh thổi bay nguyên khí Hỗn Độn, phế tích kỳ lạ mới nãy cũng biến mất.
Lam Ngự Điền tấm tắc lấy làm lạ, gió lạnh lại tiếp tục thổi bảo tháp huyết nhục trôi dạt trong Chung Cực Hư Không.
Không biết bao lâu sau, tòa tháp huyết nhục này lại va phải thứ gì đó, phát ra âm thanh “lạch cạch”.
Lam Ngự Điền lại nhìn qua con mắt của Tần Mục, chỉ thấy bảo tháp huyết nhục va phải một khúc xương lớn hơn bảo tháp không biết bao nhiêu lần!
Trên khúc xương kia không hề có huyết nhục, chỉ còn lại phần xương cốt, không biết sẽ bị gió lạnh thổi về đâu!
Thế nhưng khoảnh khắc va chạm với bảo tháp huyết nhục, một phần huyết nhục trên bảo tháp đã dính sang khúc xương kia.
Quả thật mắt dọc của Tần Mục vô cùng cường đại, cho dù Lam Ngự Điền cách một tòa bảo tháp vẫn có thể nhìn thấy rõ.
Hắn chỉ thấy bề ngoài của khúc xương khổng lồ là huyết nhục lúc nhúc đang không ngừng sinh trưởng!
Lam Ngự Điền kinh ngạc, không biết rốt cuộc trên khúc xương kia đã xảy ra chuyện gì, vì sao huyết nhục bám trên bề mặt lại có thể sinh trưởng.
Gió lạnh lại thổi tới, huyết nhục trên khúc xương kia nhanh chóng tan rã, thế nhưng một phần huyết nhục đã sinh trưởng lập tức nhân cơ hội đâm sâu vào trong xương tủy, ẩn náu trong đó, trốn tránh khỏi cơn gió lạnh.
Trái tim của Lam Ngự Điền thình thịch đập loạn:
– Rốt cuộc gió lạnh đưa chúng ta tới nơi nào của Chung Cực Hư Không, tại sao lại có nhiều thứ kỳ lạ đến vậy?
Chương 2308: “Bãi phế thải” trong hư không
“Bãi phế thải” trong hư không
Hắn không nhìn thấy khúc xương bị gió lạnh thổi đến nơi nào, thế nhưng tình huống mới nãy hệt như trong khúc xương có linh tính, có thứ gì đó đang ẩn náu trong khúc xương, mượn huyết nhục tới từ bảo tháp huyết nhục để hồi sinh lại nhục thân!
– Chung Cực Hư Không là được hình thành từ khi vũ trụ sinh ra.
Có thể nói, nó đã tồn tại từ khi kỷ nguyên của vũ trụ bắt đầu.
Lẽ nào nơi đây chứa đựng quái vật tiền sử nào đó hay sao?
Lam Ngự Điền vừa nghĩ đến đây, đột nhiên bảo tháp huyết nhục lại khựng lại.
Hắn vội vàng nhìn ra ngoài, chỉ thấy bảo tháp va phải một bức tường đá nhẵn bóng.
Đây chắc hẳn là một bức tường đá được tạo thành từ Hỗn Độn Thạch.
Bề mặt nó bóng loáng hệt như một tấm gương, không hề có chút khuyết điểm nào!
Lam Ngự Điền đang định thử điều khiển con mắt của Tần Mục nhìn lên trên thì chỉ thấy bức tường đá kia vô cùng hoàn chỉnh, không biết dài bao nhiêu, mặt cắt phẳng lì, thế nhưng chiều rộng lại có giới hạn, trông hệt như một tấm bia đá dài ngoằng đang đơn độc đứng sừng sững giữa Chung Cực Hư Không!
Gió lạnh thổi tới, bảo tháp va vào tấm bia đá kia hai lần rồi bay đi.
Lam Ngự Điền di chuyển con mắt của Tần Mục nhìn về phía mặt sau của tấm bia đá.
Trên mặt sau của tấm bia khắc một hàng chữ xếp dọc, máu me be bét, thế nhưng chắc hẳn những chữ viết đó không phải là của thời nay, cho nên đến cả hắn cũng không biết hàm nghĩa trong đó.
– Đúng là một nơi kỳ lạ!
Lam Ngự Điền giật mình thon thót:
– Gió lạnh đưa chúng ta đến nơi nào rồi? Sao mà ca vẫn chưa tỉnh lại? Nguyên khí Hồng Mông khó lĩnh ngộ đến vậy sao?
Hắn nhíu mày, thầm nói:
– Những thứ cần truyền thụ ta đều đã truyền thụ cho hắn rồi, có lẽ việc lĩnh ngộ cũng không khó lắm… Hư Sinh Hoa ở đây thì tốt rồi! Ta không biết cách dạy người khác lắm, đúng là chỉ có hắn mới giỏi hơn…
Đúng vào lúc này, bảo tháp huyết nhục lại va phải thứ gì đó, hình như là một con thuyền vỡ chỉ còn sót lại một nửa, mặt cắt không đồng đời, có chỗ cực kỳ sắc bén, suýt nữa thì đâm thủng bảo tháp này.
Phần huyết nhục bị đâm xuyên trên bề mặt bảo tháp lập tức bám lấy chiếc thuyền vỡ kia.
Lam Ngự Điền đột nhiên nhìn thấy một bộ xương trẳng khảm trên vách thuyền, chắc chắn đó là một người thành đạo với thi cốt chưa bị Chung Cực Hư Không hư không hóa!
Có lẽ người thành đạo kia đã bị ai đó giết, xương nơi lồng ngực nứt vỡ, bị một món vũ khí loang lổ vết rỉ sét xuyên qua.
Răng rắc.
Bộ xương trắng hếu kia đột nhiên vặn người, hai hốc mắt trống rỗng nhìn về phía bảo tháp như thể có thể nhìn thấu mọi thứ trong tháp.
Lam Ngự Điền giật nảy mình, vội vàng che hai mắt lại, một lúc sau mới lén lút nhìn qua kẽ tay.
Ma Vương Đô Thiên thấy vậy thì thầm nhủ: “Lam lão gia vẫn còn trẻ con quá, không ngờ lại bị dọa sợ đến như vậy! Rốt cuộc là thứ gì đã dọa hắn sợ nhảy dựng… Á!
Hắn cũng đã nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, sợ hãi đến mức tóc trên bốn cái đầu đều dựng thẳng lên hệt như con nhím.
– Đã chết rồi!
Lam Ngự Điền bỏ hai tay xuống, cười với hắn:
– Đừng lo lắng, kẻ đó đã chết rồi! Mới nãy là do gió thổi qua đầu hắn khiến ta lầm tưởng hắn vẫn còn sống.
Quái lạ, lúc vũ trụ được sinh ra, chắc hẳn những thứ này đều phải bị hủy diệt từ lúc khai thiên tích địa rồi mới đúng, tại sao mà vẫn còn tồn tại đến bây giờ nhỉ?
Hắn không tài nào hiểu nổi, lẩm bẩm:
– Chẳng lẽ nguyên liệu làm lên chiếc thuyền kia là gỗ của cây thế giới?
Hắn vô cùng háo hức, định bụng ra khỏi con mắt của Tần Mục để xem xét con thuyền kia, thế nhưng cho dù hắn có thể ra ngoài thì cũng không thể rời khỏi bảo tháp huyết nhục được.
Hắn không có năng lực này.
Vả lại ra được ngoài rồi thì hắn cũng không thể chống chọi lại gió lạnh của Chung Cực Hư Không!
Mặc dù Tần Mục không hiểu về đạo pháp thần thông lắm, thế nhưng thực lực tu vi lại mạnh hơn hắn nhiều.
Nếu như Tần Mục sống lại, với thực lực đó thì chắc chắn có thể ra ngoài thăm dò một phen, tìm hiểu rõ điểm kỳ lạ của nơi này.
Rốt cuộc gió lạnh lại thổi tới khiến bảo tháp lắc lư, rời xa con thuyền vỡ kia, tiếp tục ngao du trong Chung Cực Hư Không!
Lam Ngự Điền nhìn về phía bộ xương trên thuyền, lông tóc đột nhiên dựng thẳng lên, chỉ thấy bộ xương kia đang chậm rãi quay đầu nhìn chằm chằm vào bảo tháp!
– Còn sống!
Lam Ngự Điền sợ đến mức tim đập loạn xạ, sau đó lại vội vàng trấn tĩnh lại.
Có lẽ bảo tháp huyết nhục đã vô tình đi vào một khu vực bí ẩn trong Chung Cực Hư Không, bởi vậy trên đường đi mới không ngừng gặp được đủ thứ kỳ lạ!
Lam Ngự Điền nhìn thấy có đạo thụ khô héo, có thần binh đứt gãy, có những thi thể không biết tên, thậm chí còn có cả một cái đầu được cắm trên lá cờ!
Nơi đây hệt như một khu vực chất đống những thứ vô dụng trong Chung Cực Hư Không, hễ là những thứ không thể bị hư không hóa đều sẽ bị ném tới nơi này!
Lam Ngự Điền ngơ ngác nhìn nơi kỳ lạ này.
Chung Cực Hư Không hệt như một con quái thú khổng lồ vô hình, ném mọi thứ mà bản thân không thể tiêu hóa được vào đây!
– Chắc hẳn bảo tháp huyết nhục cũng là thứ không thể tiêu hóa được, cho nên mới bị ném vào nơi đây.
Hắn chớp mắt, trong lòng thầm nhủ:
– Rốt cuộc đây là nơi nào? Vị trí của nó nằm ở đâu trong Chung Cực Hư Không?
Chung Cực Hư Không chỉ có Đại La Thiên của người thành đạo, mà mỗi một Đại La Thiên lại ở một vị trí không cố định.
Có thể nói, muốn tìm được vị trí của bọn họ hiện giờ đã khó lại càng thêm khó.
Chương 2309: Cánh cửa và bia đá
Cánh cửa và bia đá
Diện tích “bãi phế thải” này của Chung Cực Hư Không cực kỳ rộng lớn, bảo tháp huyết nhục cứ lặng yên trôi dạt mãi, không biết bao lâu sau lại gặp được vô số vật thể quái dị.
Lam Ngự Điền lại nhìn thấy một thứ kỳ lạ đang quay qua ở phía bên ngoài.
Đó là một ô cửa.
Nói đúng ra là một khung cửa, bởi vì cánh cửa đã không còn nữa.
Lam Ngự Điền nhìn vào bên trong xuyên qua khung cửa.
Hắn không khỏi sửng sốt, chỉ thấy phía sau khung cửa đó không phải là Chung Cực Hư Không, mà là vô số bia đá dựng đứng!
Mà những tấm bia đá này giống hệt như tấm bia đá trơn nhẵn hắn gặp được trước đó.
Chẳng qua những tấm bia đá này đều quay lưng về phía hắn, cho nên hắn không thể nhìn được mặt trước của nó có khắc chữ hay không!
– Chẳng lẽ tấm bia đá đó bay ra từ trong này? Vậy thì cánh cửa đã bay đi đâu rồi?
Hắn còn đang suy nghĩ thì giọng nói của Tần Mục bỗng vang lên:
– Ngự đệ, ta đã nắm được cách đối phó với thần thông Hồng Mông Hóa Đạo rồi!
Lam Ngự Điền vui mừng khôn xiết, chỉ thấy nguyên khí Hồng Mông bao trùm con mắt của Tần Mục tuôn ra khỏi đó!
Ngay lập tức, với con mắt làm trung tâm, huyết nhục của Tần Mục lập tức sinh trưởng, chẳng mấy chốc đã hình thành nên cái đầu của hắn!
Cái đầu của Tần Mục mọc ba con mắt, tử khí trong mắt hỗn loạn, lộ ra vẻ vui sướng!
Cùng lúc đó, từng sợi đạo liên trong bảo tháp huyết nhục bắt đầu bắn hào quang về bốn phía, uy lực bùng nổ trấn áp nguyên khí Hồng Mông, sau đó đánh về phía hắn!
Bên trong bảo tháp huyết nhục này ẩn chứa thần thông Hồng Mông Hóa Đạo, lúc nào cũng sẵn sàng đánh hắn trở về trạng thái nguyên khí Hồng Mông, không để hắn hồi sinh!
Tần Mục cười ha hả, mặc cho thần thông đến từ đạo liên tới gần cơ thể hắn, nhưng lại không thể tổn thương hắn chút nào.
Cùng lúc đó, ba con mắt của hắn cũng bắn ra từng đường tử quang, cắt đứt đạo liên huyết nhục tiếp cận cơ thể hắn.
Nhưng điều kỳ lạ lại là, phần đạo liên huyết nhục đã bị cắt đứt lại bắt đầu mọc lại.
Loại thần thông Hồng Mông Hóa Đạo này hệt như một loại thần thông Sinh Vật kết hợp với phù văn Hồng Mông của chủ nhân Di La Cung, biến loại thần thông này thành một cơ thể sống, có thể tự sinh trưởng, tự hồi phục!
Đây là lần đầu tiên Tần Mục được thấy loại thần thông kỳ lạ đến vậy, cho nên cũng không giấu nổi vẻ ngỡ ngàng.
Dưới phần đầu của hắn, cổ, bả vai, lồng ngực, cánh tay và eo cũng bắt đầu tự mọc ra!
Tần Mục nhấc tay lên, Kiếp Kiếm bay ra khỏi mi tâm.
Hắn đâm một kiếm xuyên thủng bảo tháp, từng sợi đạo liên liên tục bị hắn chém đứt, mà đạo văn cấu thành lên đạo liên cũng hoàn toàn tan rã, huyết nhục văng tung tóe khắp nơi.
Đúng lúc này, một cơn gió lạnh lại thổi tới khiến tòa bảo tháp bằng huyết nhục này bắt đầu tan rã.
Bảo tháp nhanh chóng di chuyển ra khu vực đổ nát thải này.
Chung Cực Hư Không cực kỳ quái lạ, những thứ không thể bị hư không hóa đều sẽ bị gió lạnh thổi đến bãi phế thải, mà những thứ có thể bị hư không hóa lại đều sẽ được đưa ra ngoài.
Nhát kiếm trước đó của Tần Mục đã phá tan bảo tháp huyết nhục, khiến uy lực phòng ngự của bảo tháp sụt giảm mạnh, bắt đầu hư không hóa, cho nên mới bị gió lạnh xua đuổi khỏi nơi đổ nát này.
Tần Mục không để ý lắm, vừa tăng tốc hấp thu nguyên khí Hồng Mông, vừa thử cắn nuốt luyện hóa sức mạnh của Hồng Mông Hóa Đạo.
Hắn nghiêm nghị nói:
– Ngự đệ, gió lạnh sắp thổi vào trong tháp, tu vi của các ngươi không đủ cao, dù đã trốn vào trong con mắt của ta thì vẫn phải coi chừng!
Gió lạnh thổi qua cơ thể của Tần Mục, kéo nhục thân hắn thành phẳng lì như thể đã phân giải vô số hạt cấu tạo.
Tần Mục thi triển Bá Thể Tam Đan Công đã được cải tiến, cưỡng ép giữ lại nhục thân, đối phó với sức mạnh khủng bố này.
Hắn miễn cưỡng có thể chống chịu được gió lạnh của Chung Cực Hư Không, thế nhưng cơn gió này lại không nơi nào không xâm nhập, cho nên hắn sợ gió sẽ tràn vào mắt dọc mi tâm, làm hại mọi người ở trong đó.
Trong con mắt của hắn không chỉ có Lan Ngự Điền và Ma Vương Đô Thiên, mà còn có cả hàng ngàn vạn con dân bách tính của Diên Khang và Ma Thần.
Nếu như để gió lạnh xâm nhập, vậy thì e rằng tất cả mọi người đều sẽ đồng loạt hóa thành hư vô ngay tức khắc, không còn tồn tại!
Chết ở nơi đây, hồn phách cũng sẽ hóa thành hư vô, cho nên không thể chiêu hồn.
Lam Ngự Điền vội vàng bảo Ma Vương Đô Thiên trốn trong Hồ Thiên Bình.
Hắn nghĩ ngợi, cuối cùng lại không chui vào trong bình cùng Đô Thiên.
Nếu như gió lạnh luồn vào trong mắt dọc của Tần Mục, vậy thì ngay cả Hồ Thiên Bình cũng không thể bảo vệ được bọn họ, bởi lẽ chư thiên này sẽ nhanh chóng hóa thành hư vô, tất cả mọi người đều sẽ chết trong bình.
Mặc dù thực lực của hắn không bằng Tần Mục, thế nhưng cũng không yếu, đạo pháp thần thông còn tinh thông huyền diệu, cho nên hắn định ở lại bên ngoài để bảo vệ Hồ Thiên Bình.
Nhục thân của Tần Mục vẫn đang sinh trưởng nhanh chóng.
Lúc thi triển Bá Thể Tam Đan Công, mặc cho gió lạnh thổi tới, cơ thể của hắn vẫn hệt như nguyên khí Hồng Mông do phù văn Hồng Mông cấu thành, không hề xê dịch chút nào!
Chương 2310: Cánh cửa và bia đá (2)
Cánh cửa và bia đá (2)
Cho dù gió lạnh có lôi kéo như thế nào thì cũng không thể khiến nhục thân hắn hóa thành hư vô.
Thế nhưng, thần thông Hồng Mông Hóa Đạo bên trong bảo tháp huyết nhục cũng bắt đầu tấn công hắn.
Việc phải đối phó với hai sức mạnh trong cùng một lúc khiến áp lực của hắn tăng lên gấp bội!
– Phải mau chóng sinh trưởng nhục thân hoàn chỉnh, nếu không thì khó mà đối phó với cục diện trước mắt!
Tần Mục thôi thúc nguyên khí Hồng Mông, uy lực của Kiếp Kiếm cũng lập tức tăng vọt.
Mặc dù hiện giờ nhục thân của hắn vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, thế nhưng uy lực thần thông Kiếm Đạo của hắn còn vượt qua cả trước đó, điều này khiến hắn không khỏi vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Tốc độ sụp đổ của đạo liên bên trong bảo tháp huyết nhục càng ngày càng nhanh, chẳng mấy chốc đã phân giải thành đạo văn.
Thế nhưng đây là thần thông do Tam công tử tạo ra nhắm vào Tần Mục, cho nên trong thời gian ngắn hắn cũng không thể phá giải được.
Cuối cùng Tần Mục cũng mọc hai chân, thế nhưng chỉ có bắp đùi, bởi vì hắn đã dùng hết sạch nguyên khí Hồng Mông!
Tần Mục mở to ba con mắt, cao giọng nói:
– Ngự đệ, ta đã dùng hết nguyên khí Hồng Mông rồi! Vẫn còn hai chân và nguyên thần chưa biến hóa xong! Làm sao bây giờ?
Lam Ngự Điền đang cảnh giác nhìn xung quanh con mắt dọc, đề phòng gió lạnh xâm nhập, nghe vậy thì vội vàng nói:
– Ngươi dùng nguyên khí Hồng Mông để tái tạo nhục thân thì nhục thân đó sẽ mạnh hơn trước rất nhiều, thế nhưng cũng tiêu tốn rất nhiều.
Thế nhưng ngươi không phải lo, trong Tổ Đình có mạch khoáng Hỗn Độn, ngươi hấp thụ nguyên khí Hỗn Độn trong đó là có thể tiếp tục sinh trưởng!
Tần Mục thì ngờ nghệch, Lam Ngự Điền thì là một tên không bình thường, nước xa không cứu được lửa gần.
Mặc dù lượng nguyên khí Hỗn Độn bên trong mạch khoáng Hỗn Độn của Tổ Đình rất dồi dào, nhưng làm sao bây giờ bản thân hắn có thể bay qua đó được?
Vả lại, muốn biến nguyên khí Hồng Mông thành nguyên khí Hỗn Độn cũng chẳng dễ dàng đến thế.
Có lẽ Lam Ngự Điền biết làm thế nào để chuyển hóa, thế nhưng nếu bản thân Tần Mục học từ hắn thì e rằng sẽ tốn không ít thời gian.
Ầm ầm!
Phần đỉnh của tòa bảo tháp huyết nhục nổ tung, vô số đạo liên mang theo huyết nhục hệt như những cánh tay khổng lồ càn quét về phía hắn.
Tần Mục vung kiếm liều mạng ngăn cản, chém đứt từng sợi đạo liên, đồng thời cũng dốc sức luyện hóa thần thông Hồng Mông Hóa Đạo, thử kiếm một chút ít nguyên khí Hồng Mông từ tòa bảo tháp này.
Thế nhưng thần thông Hồng Mông Hóa Đạo là thứ được Tam công tử Di La Cung sáng tạo ra nhằm vào việc đối phó với thần thông của hắn, hơn nữa điều kỳ lạ chính là đây là một loại thần thông Sinh Vật có thể tự khôi phục, khiến cho quá trì luyện hóa của hắn chậm lại.
Hiện giờ hắn bắt đầu dùng nguyên khí Hồng Mông để tạo ra nguyên thần của mình.
Thế nhưng tốc độ chuyển hóa của Hồng Mông Hóa Đạo quá chậm, hơn nữa gió lạnh cũng càng ngày càng mạnh, hắn chẳng dễ dàng gì mới luyện hóa được một chút nguyên khí Hồng Mông thì đã bị gió lạnh thổi bay sạch!
– Cánh cửa!
Tiếng gọi của Lam Ngự Điền vang lên:
– Ca, cánh cửa!
– Cánh cửa gì?
Tần Mục đang dốc toàn lực đối phó với thần thông Hồng Mông Hóa Đạo, lúc vô tình nhìn ra ngoài thì quả nhiên thấy được một cánh cửa khổng lồ đang bị gió lạnh thổi bay hệt như một phiến lá cây.
Cánh cửa kia to lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Trong lúc nước sôi lửa bỏng, Tần Mục vẫn có thể nhìn thấy được vài chữ kỳ lạ trên cánh cửa, chẳng qua thời gian quá ngắn nên không thể nhìn rõ được.
– Ca! Mau nhặt cánh cửa kia lại.
Lam Ngự Điền hưng phấn hét lên.
Tần Mục lao thẳng lên trời dưới áp lực của Hồng Mông Hóa Đạo, sau đó phá tan nóc của bảo tháp huyết nhục, phía sau cơ thể có vô số đạo liên huyết nhục đang uốn lượn đuổi theo.
Tần Mục định nhấc chân chạy thật nhanh, thế nhưng hiện giờ chân của hắn chỉ dài có hai tấc, hoàn toàn không thể nhấc lên được.
Hắn thầm mắng một tiếng, thi triển thần thông Hư Không Tái Cực, thế nhưng thần thông vừa xuất hiện thì đã tan rã.
Hắn chỉ đành dùng hai tay điên cuồng lao về phía cánh cửa kia.
Soạt…
Từng sợi đạo liên huyết nhục cuốn chặt lấy hắn, bảo tháp huyết nhục cũng bay lên, “ầm” một tiếng đè lên cơ thể hắn, ngay cả bàn tay đang bắt lấy cánh cửa của Tần Mục cũng bị đè dưới bảo tháp, nhất thời không thể thoát ra được.
– Tam công tử, thần thông này của ngươi âm hiểm thật đấy!
Tần Mục bị đè đến mức nôn ra máu.
Hắn dốc toàn lực nâng bảo tháp lên, cao giọng nói:
– Ngự đệ, trong cánh cửa này có tử khí Hồng Mông hả?
– Không có.
Lam Ngự Điền vội vàng nói:
– Trước đó ta thấy trong Chung Cực Hư Không có một ô cửa, nhưng lại không có cánh cửa, chắc hẳn cánh cửa này thuộc về ô cửa kia, cho nên ta mới bảo ca ca nhặt nó.
Ca, ngươi không sao chứ?
– Ta không sao!
Tần Mục nghiến răng ken két, dùng nguyên khí Hồng Mông điều khiển Kiếp Kiếm, dùng khí ngự kiếm đâm thẳng vào trong bảo tháp, sau đó khàn khàn nói:
– Phá Kiếp…
Ầm!
Kiếm quang trong bảo tháp nổ tung, sau đó liên tục phá vỡ mười mấy sợi đạo liên huyết nhục.
Tiếp đó, kiếm quang bắn ra khỏi bảo tháp đâm phải cánh cửa, thế nhưng trên cánh cửa khổng lồ chỉ xuất hiện một loạt tia lửa, không hề bị Kiếp Kiếm đánh vỡ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










