[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 456 : Di La Táng Đạo (3) (c2276-c2280)
❮ sautiếp ❯Chương 2276: Di La Táng Đạo (3)
Di La Táng Đạo (3)
Bọn họ trăm miệng một lời, giọng nói chấn động, vang vọng vũ trụ Thần Tàng.
– Bọn ta bất tài, không thể tranh luận với Thất công tử.
Nếu đã không tranh luận được, vậy thì đành phải đưa Thất công tử lên đường!
Phía sau sáu mươi bảy tòa Bảo Điện, từng đạo thụ phiêu diêu mọc lên, cành bay lượn, sợi rễ uốn éo.
Ảo ảnh của sáu mươi bảy người thành đạo của vũ trụ quá khứ lần lượt thi triển sức mạnh của mình, đạo thụ đạo hoa đạo quả của bản thân, trong nháy mắt toàn bộ thành Ngọc Kinh gần như sôi trào!
Tại thời khắc này, đại đạo thần thông Đạo Cảnh của người thành đạo tiền sử kết hợp với nhau, sức mạnh thành Ngọc Kinh của Tần Mục gần như được bọn họ tăng cường đến cực hạn.
– Xin tiễn Thất công tử lên đường!
Sáu mươi bảy giọng nói vượt không gian thời gian, vang vọng trong đầu Tần Mục, ầm vang qua lại trong Linh Thai Thần Tàng của hắn.
– Di La Táng Đạo!
Sau một khắc, luồng uy năng hủy thiên diệt địa đã đánh trúng nguyên thần Tần Mục!
Sau đòn đánh này, chư thiên mất đi, Thiên Đình nghiền nát, Thiên Cung tan rã, Huyền Đô, Nguyên Đô, U Đô đều chôn vùi!
Tầng tầng hư không vỡ nát tan rã, ngay cả Tổ Đình cũng bị nghiền nát, chôn vùi dưới đòn đánh này, bị nghiền ép đánh thành hỗn độn!
Cho dù nguyên thần của Tần Mục thần thông quảng đại tới mức nào cũng không thể đỡ nổi uy năng của một đòn táng đạo này!
Ầm…
Vũ trụ Thần Tàng của Tần Mục hoàn toàn bị hủy diệt, gió nóng gào thét, biến tất cả sự vật thành nguyên khí Hỗn Độn nhấp nhô lượn lờ, chỉ còn lại thành Ngọc Kinh của Tần Mục.
Toà thành Ngọc Kinh giống như thành Ngọc Kinh Tổ Đình, cường giả từ xưa đến nay trên thế gian trải qua đại kiếp của vũ trụ sụp đổ mà trở nên bất diệt.
Ảo ảnh của sáu mươi bảy người thành đạo đứng trong thành Ngọc Kinh, nhìn xung quanh lại thấy hỗn độn bao phủ tất cả, Quy Khư xoay tròn nuốt chửng nguyên khí Hỗn Độn.
Cách đó không xa, cây thế giới đứng sừng sững trong hỗn độn, không mảy may vì đại kiếp vũ trụ sụp đổ mà lung lay.
– Hỗn Độn Điện của hắn vẫn còn!
Một người thành đạo hoảng sợ nói.
Bên trong thành Ngọc Kinh, nguyên khí Hỗn Độn tràn ngập, một tòa đại điện bay lơ lửng trong đó, không nhúc nhích.
Dưới đạo thụ, một người thành đạo dáng người vạm vỡ khuôn mặt mịt mù mờ mịt với từng vầng sáng xoay tròn sau đầu trầm giọng nói:
– Hỗn Độn Điện chính là đại đạo của hắn biến thành, nhất định phải đánh nát tòa đại điện này, không thể để cho hắn trở lại!
Có người không hiểu:
– Thất công tử đã bị chúng ta đánh cho hồn phi phách tán thì trở lại kiểu gì?
Quy Khư bao phủ tất cả nguyên khí Hỗn Độn, chỉ còn lại thành Ngọc Kinh là không thể nuốt vào.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên thuỷ triều Quy Khư bạo phát, Tịnh Đế Song Liên từ từ bay lên từ trong hào quang.
Đóa sen xoay tròn, từng cánh hoa đang tỏa ra bên ngoài trong bức tranh trải rộng!
– Không xong rồi! Là kiếp vũ trụ sáng sinh!
Đột nhiên một người nghiêm mặt nói:
– Đạo thụ đạo quả của chúng ta có thể trốn được kiếp sụp đổ, nhưng không trốn được kiếp sáng sinh!
Hắn còn chưa nói hết, bên trong Đại Uyên Quy Khư đã vang lên âm thanh giống như tiếng chuông, lại giống như đạo âm của đạo vô thượng, kèm theo âm thanh này là vũ trụ mới từ trong Quy Khư bắn ra!
Vô số thế giới từ trong Quy Khư phun ra ngoài, hình thành không gian thời gian, hình dạng giống như một cái chuông của vũ trụ, dọc theo vách chuông không ngừng bành trướng ra bên ngoài, ở giữa chính là Tổ Đình!
Chư thiên vạn giới rộng lớn mênh mông, tinh thần tinh không hiện ra, số lượng ngày càng nhiều, vũ trụ càng ngày càng rộng rãi.
Trong trận kiếp sáng sinh này, cho dù là thành Ngọc Kinh cũng không thể trốn thoát.
Áo ảnh của những người thành đạo kia chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh không thể địch nổi truyền tới từ cơ thể bọn họ, tới từ đạo thụ đạo hoa đạo quả của bọn họ!
Bùm bùm bùm!
Từng đạo quả vỡ ra, bành trướng, từng đoá đạo hoa phiêu diêu, tàn lụi, từng đạo thụ sụp đổ, khô héo.
Đạo của bọn họ tan rã, sụp đổ trong kiếp sáng sinh, biến thành chất dinh dưỡng cho thế giới mới này!
Cạch…
Tiếng chuông giống như đang trong cảnh thế, lại giống như âm thanh sáng thế, chấn động tư duy ý thức của bọn họ phiêu linh tán loạn.
Tiếng chuông biến mất, bên trong thành Ngọc Kinh vô cùng hỗn độn.
Có người chưa chết, nhưng cũng không còn chút sức lực nào, ngã trước Bảo Điện của chính mình.
Trong lúc đó, bọn họ lờ mờ nhìn thấy một hình dáng bước tới tán cây thế giới.
Bóng dáng kia càng ngày càng gần, chậm rãi đi vào thành Ngọc Kinh, đi tới trước mặt bọn họ, vượt qua người bọn họ.
Từng ảo ảnh của người thành đạo ngã xuống đất không dậy nổi, sau đó “bùm bùm” nổ tung, bị Đại Uyên Quy Khư cắn nuốt, đạo thụ khô héo sụp đổ, đạo quả nổ tung, đạo hoa rơi lả tả, trở thành chất dinh dưỡng cho thế giới.
Đột nhiên, một bàn tay nắm lấy mắt cá chân của nguyên thần Tần Mục.
Tần Mục dừng bước, cúi đầu nhìn lại, người thành đạo kia khàn khàn cất tiếng nói:
– Thất công tử, bọn ta cũng có quyền sống tiếp…
Tần Mục thoát khỏi tay nàng, tiếp tục đi đến phía trước.
Chương 2277: Đạo văn Hỗn Độn Điện
Đạo văn Hỗn Độn Điện
– Nam Tương, các ngươi có quyền sống tiếp, nhưng bọn ta không thể hy sinh tính mạng để tác thành cho các ngươi, để các ngươi sống sót.
Bóng dáng hắn lướt qua, ảo ảnh của Nam Tương Nguyên Quân nổ tung, hóa thành đạo quang nhanh chóng tán đi, nhưng cũng bị Quy Khư nuốt mất.
Tần Mục đi tới chính giữa thành Ngọc Kinh, bảy mươi hai người thành đạo và đạo thụ của bọn họ đều tiêu tán, thành Ngọc Kinh rực rỡ hẳn lên.
Hắn dừng lại, ánh mắt tập trung trên nguyên khí Hỗn Độn trong thành Ngọc Kinh.
Nơi đó là Hỗn Độn Điện, là Bảo Điện do đại đạo ngưng tụ cả đời của hắn mà thành!
Những người thành đạo và sức mạnh đạo thụ đạo hoa đạo quả của bọn họ đều hóa thành sức mạnh của hắn, giúp hắn có đủ thực lực bước vào vùng hỗn độn này!
Tần Mục hít một hơi thật dài, bước vào trong hỗn độn!
– Chắc hẳn Di La Táng Đạo là thần thông hợp kích mà bọn họ lĩnh ngộ ra từ đạo văn Di La Cung hoặc là phù văn Hồng Mông?
Tần Mục bước trong hỗn độn, trong đầu vẫn còn nhớ đòn liên thủ của ảo ảnh sáu mươi bảy người thành đạo.
Đòn đánh kia chắc là cố tình nhằm vào thần thông mà hắn luyện thành.
Hắn có thể nhìn ra được, lúc hắn đối mặt với Di La Táng Đạo, tất cả đạo pháp thần thông hoàn toàn vô dụng, dường như hoàn toàn bị khắc chế, không có chút sức lực phản kháng nào.
Nếu đổi lại là những nơi khác, Tần Mục tuy không đến mức phải chết, nhưng không tránh được sẽ bị thương nặng, chỉ e qua hàng trăm năm thương thế cũng không thể khỏi hẳn.
Nhưng bọn họ lại đánh vào vũ trụ Thần Tàng của Tần Mục.
Ở nơi đó, ngay cả tư cách khiến Tần Mục bị thương bọn họ cũng không có.
Đương nhiên, toàn bộ đều nhờ trước đó hắn đã trồng được hoa sen Quy Khư, giúp công pháp của bản thân có được sinh diệt thống nhất.
Nếu không, Tần Mục có ở trong vũ trụ Thần Tàng không chết thì cũng bị thương nặng.
– Ở vũ trụ tiền sử có nhiều người không chào đón ta như vậy sao?
Tần Mục khẽ nhíu mày:
– Thành Ngọc Kinh Tổ Đình chỉ có bảy mươi hai Bảo Điện, thế nhưng không ngờ điện chủ của bảy mươi hai Bảo Điện đều không chào đón ta, hợp sức muốn đưa ta vào chỗ chết!
Hắn không khỏi lắc đầu.
Đường đường là Mục Thiên Tôn, tới đâu mà chẳng khiến người gặp người thích, hoa gặp hoa nở?
Vậy mà khi tới vũ trụ quá khứ lại khiến người người kêu đánh kêu giết?
Lúc này, hắn bước đến tòa Hỗn Độn Điện kia.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy phía trước là một vùng hư vô, mờ mịt hệt như Chung Cực Hư Không.
Hỗn Độn Điện không có thềm đá, chỉ đứng sừng sững trong hư vô, không biết leo lên đại điện kiểu gì.
Tần Mục thoáng chút do dự, bước chân, ngay khi bước chân hắn duỗi ra phía trước, một bậc thềm đá thật dài xuất hiện dưới chân hắn.
Thềm đá giống như được tạo thành từ Hỗn Độn Thạch, đột nhiên xuất hiện.
Khoảnh khắc bàn chân Tần Mục đặt lên thềm đá, một luồng áp lực không thể tưởng tượng kéo tới, từ bốn phương tám hướng tác động trên người hắn!
Luồng áp lực này cực kỳ mạnh mẽ, nguồn gốc hệt như sức mạnh của chính tòa đại điện này, nhưng cũng lại giống như sức mạnh của bản thân Tần Mục trấn áp chính hắn.
Càng kỳ lạ hơn là, bên tai hắn vang lên đạo ngữ đinh tai nhức óc giống như đạo vấn, tâm linh quát hỏi khiến người ta tỉnh ngộ!
Đạo ngữ vang lên từ trong Hỗn Độn Điện giống như có người dùng đại đạo đặt câu hỏi cho hắn!
Điều khiến Tần Mục không hiểu là, rõ ràng giọng nói này là giọng nói của chính hắn!
– Trong tòa đại điện kia rốt cuộc có cái gì? Là một “ta” khác hay còn có người khác nữa?
Tần Mục không trả lời đạo vấn mà lấy cứng chọi cứng với luồng áp lực này.
Hắn thu cái chân còn lại về, sau đó bước chân ra lần nữa.
Nhưng ngoài dự liệu của hắn là, bậc thềm đá thứ hai không xuất hiện, phía trước vẫn là một vùng hư vô như trước.
Áp lực cũng lập tức tăng đột ngột!
– Có lẽ do ta không trả lời đạo vấn truyền tới từ đại điện, cho nên mới dẫn tới sự thay đổi này!
Tần Mục thu bước chân về, đạo vấn vang lên, lại hỏi một lần nữa.
Hắn để tâm suy nghĩ câu đạo vấn này, khó mà dùng ngôn ngữ phổ thông để diễn tả đạo vấn, cho dù là thần ngữ hay ma ngữ thì cũng lắm cũng chỉ có thể biểu đạt một phần ý nghĩa của đạo, không thể hoàn toàn miêu tả được đạo.
Đạo vấn dùng đạo ngữ, có thể nói loại ngôn ngữ này là ngôn ngữ chính xác nhất, không hề gây hiểu lầm, cũng có thể nói là ngôn ngữ thông dụng nhất.
Đương nhiên, loại thông dụng này nhằm vào người thành đạo và số ít cường giả có đạo pháp thần thông đạt đến trình độ cực cao.
Bọn họ dùng đạo ngữ giao lưu không chút chướng ngại, cũng sẽ không hiểu lầm ý tứ của đối phương.
Đây cũng là nguyên nhân Tần Mục có thể giao lưu cùng với người thành đạo thời tiền sử.
Cũng giống như vậy, đạo vấn cũng là một loại thần thông, một loại đại sát khí, nếu tu vi của đối phương không bằng bản thân, đạo tâm còn có sơ hở, vậy thì đạo vấn chỉ cần hét một tiếng là đã có thể khiến đối phương rơi vào trong tình cảnh nghi ngờ đạo tâm, phủ định chính mình!
Hạo Thiên Đế đã từng dùng chiêu này hại Tần Mục một lần.
Chương 2278: Đạo văn Hỗn Độn Điện (2)
Đạo văn Hỗn Độn Điện (2)
Nhưng đạo vấn truyền đến từ Hỗn Độn Điện lại không đơn giản như vậy.
Câu đạo vấn này, ngoài đánh thẳng vào đạo tâm của Tần Mục ra, vấn đề được hỏi cũng vừa khéo là vấn đề khó khăn mà hắn gặp phải trong khi tu hành.
– Rốt cuộc là ai đang hỏi ta?
Tần Mục cau mày, vừa phải chịu áp lực càng ngày càng nặng, vừa phải khổ sở suy nghĩ đáp án cho câu đạo vấn này.
Lúc trước, khi hắn ngộ đạo đã thử tìm hiểu cách giải quyết vấn đề khó khăn này, nhưng khi đó có quá nhiều việc vặt, hắn rất nhanh đã quên đi vấn đề này, ngược lại còn đi tìm tòi phương pháp hóa giải đạo pháp khác.
Đã từng có người nói hắn là con hươu ngu ngốc, câu nói này mô tả rất chuẩn xác.
Con hươu ngu ngốc ngạc nhiên với tất cả mọi thứ, có thể phát hiện ra rất nhiều bí ẩn mà người khác không phát hiện được, nhưng con hươu ngu ngốc lại không có kiên nhẫn truy vấn ngọn nguồn mọi thứ, bởi vậy Tần Mục đã bỏ lại rất nhiều vấn đề có thể giải quyết mà hắn lại không giải quyết trên con đường tu hành.
Thật ra thì với kiến thức hiện giờ của hắn, quay lại giải đáp những vấn đề này đã không còn khó khăn như lúc trước.
Hắn vận dụng đầu óc, thử giải đáp câu đạo vấn này, nhưng vào lúc này, thềm đá dưới chân hắn phát ra tiếng vang nhẹ “răng rắc răng rắc”, từng vết nứt xuất hiện trên thềm đá.
Đột nhiên, mặt ngoài thềm đá vỡ ra, từng tảng Hỗn Độn Thạch không ngừng rụng xuống.
Hỗn Độn Thạch rơi xuống phía dưới, ngay sau đó tan rã trong hư vô!
Tần Mục nín thở ngưng thần, nhắm mắt lại, bỏ qua tất cả những thứ này, tiếp tục chăm chú suy nghĩ.
Khoảnh khắc không có chỗ đặt chân, đột nhiên Tần Mục mở mắt, miệng bắn ra đạo ngữ, dùng đạo ngữ giải đáp vấn đề này!
Thềm đá dưới chân hắn lập tức ngừng sụp đổ.
Đợi đến khi Tần Mục giải đáp đạo vấn xong xuôi, thềm đá dưới chân hắn bất giác lại đang khôi phục hoàn chỉnh.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lau mồ hôi lạnh, lúc này mới nhớ tới bản thân đang ở trạng thái nguyên thần, không có mồ hôi lạnh, nếu có thì chắc là cơ thể hắn đang tuôn mồ hôi lạnh.
Hắn vùi đầu leo vào trong Hỗn Độn Điện, hoàn toàn không biết lúc này, ở bên ngoài Thiên Cung Dũng Giang, mồ hôi lạnh tuôn ra từ thân thể hắn đã phủ đầy mắt cá chân hắn, biến thành ao nước nhỏ.
Tần Mục đã giải ra câu đạo vấn đầu tiên, hắn chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, áp lực nặng nề vừa rồi cũng không cánh mà bay.
Không chỉ có vậy, hắn còn cảm nhận được đạo tâm của bản thân lại thông suốt thêm một chút, đạo hạnh cũng bất giác tăng lên một chút.
Hắn nhấc chân lên, vào lúc này, bậc thềm Hỗn Độn Thạch thứ hai tự động hiện lên, xuất hiện dưới chân hắn.
Cùng lúc đó, bên trong Hỗn Độn Điện cao cao tại thượng lại truyền tới giọng nói của chính Tần Mục, phát ra câu đạo vấn thứ hai!
Mà câu đạo vấn này bất ngờ cũng là vấn đề khó mà Tần Mục gặp phải trong quá trình tu hành, nhưng lại dứt bỏ không tìm tòi cách giải quyết!
– Thật thú vị!
Ánh mắt nguyên thần Tần Mục lấp lóe, càng thêm tò mò với thứ nằm trong Hỗn Độn Điện, thầm nghĩ:
– Lẽ nào trong điện có một “ta” khác? Hay là đạo tâm của ta đang đặt câu hỏi! Ta thật sự muốn nhanh chóng vào xem thử xem…
Cảnh giới hiện giờ của hắn tương đương với cảnh giới Lăng Tiêu sau cảnh giới Ngọc Kinh.
Lăng Tiêu và Đế Tọa là hai cảnh giới truyền thống, Tần Mục không am hiểu sâu sắc lắm về hai cảnh giới này.
Hắn không có Lăng Tiêu Bảo Điện, mà dùng công pháp của bản thân hóa thành một tòa Hỗn Độn Điện, leo lên Hỗn Độn Điện sẽ thấy cái gì, trong Hỗn Độn Điện có cái gì, hắn cũng hoàn toàn không biết gì cả.
Thậm chí hắn còn không biết cảnh giới hiện giờ của bản thân sẽ gặp phải chuyện gì.
Khi tu luyện tới cảnh giới Lăng Tiêu, những người khác cũng sẽ gặp phải chuyện giống vậy hay không.
Có phải mỗi người tu luyện tới cảnh giới tương tự đều sẽ nhận được khảo nghiệm tương tự hay không?
Có phải lúc bọn họ đứng trước Lăng Tiêu Điện cũng sẽ có đạo vấn truyền đến từ trong Lăng Tiêu Điện, hỏi những vấn đề mà bản thân từ bỏ trên con đường cầu đạo hay không?
Đạo vấn của bọn họ có đánh thẳng vào đạo tâm của bọn họ hay không?
Nhưng hắn không kịp nghĩ nhiều như vậy.
Bậc thềm Hỗn Độn Thạch dưới chân hắn đã bắt đầu vỡ vụn sụp đổ, áp lực mà hắn phải chịu đựng cũng không ngừng tăng lên.
Trước khi thềm đá hoàn toàn sụp đổ, hắn nhất định phải giải quyết vấn đề mà bản thân đã từng lảng tránh!
Hắn vận dụng đầu óc, dốc sức giải quyết câu đạo vấn thứ hai.
Cuối cùng, hắn cũng đã giải quyết được vấn đề trước khi thềm đá hoàn toàn đổ sụp, dùng đạo ngữ đáp lại.
Thềm đá thứ ba xuất hiện, bên trong Hỗn Độn Điện truyền đến giọng nói của Tần Mục, lại là đạo vấn, lại là vấn đề mà hắn đã từng bỏ qua.
Tần Mục ổn định lại tinh thần, không vội vàng chạy về phía trước mà đứng yên lặng trên thềm đá trước Hỗn Độn Điện, giải quyết các loại vấn đề khó khăn mà bản thân từ bỏ trong khi tu hành.
Có những vấn đề là hắn lười tìm hiểu, có những vấn đề là khi đó hắn không thể giải quyết, có những vấn đề thì hắn quên không giải quyết.
Chương 2279: Đạo văn Hỗn Độn Điện (3)
Đạo văn Hỗn Độn Điện (3)
Mà bây giờ, những vấn đề này đang ngăn cản trước Hỗn Độn Điện, trở thành vấn đề khó khăn nhất để hắn có thể vào trong điện và leo lên đế tọa!
Món nợ vì muốn nhẹ nhõm nhất thời năm đó, sớm muộn cũng phải trả!
Hiện tại chính là lúc trả nợ, nhưng đồng thời cũng là quá trình bổ sung thêm.
Bù đắp khuyết điểm của bản thân trên con đường tu hành.
Dần dần, đạo vấn mà Tần Mục trả lời ngày càng nhiều, đạo tâm ngày càng viên mãn, đạo hạnh của bản thân cũng đang dần dần tăng lên.
Tuy mỗi lần bổ sung đạo hạnh tăng lên không nhiều, nhưng đi xuống mỗi bậc thềm đá, góp gió thành bão, đạo hạnh tích lũy cũng cực kỳ khả quan.
Hắn đã đi được gần một trăm bậc thềm đá, toà Hỗn Độn Điện đang ở trước mắt, nhưng mỗi khi hắn bước về phía trước một bước, vẫn có bậc thềm Hỗn Độn Thạch mới xuất hiện!
Hơn nữa, đạo vấn truyền đến từ trong Hỗn Độn Điện cũng càng thêm sâu xa khó hiểu, khiến hắn giải đáp càng thêm khó khăn!
– Đạo vấn sớm muộn cũng sẽ hỏi xong, sớm muộn ta cũng có thể leo lên tòa đại điện này!
Tần Mục bình tĩnh, không kiêu không gấp, vững vàng tiến lên, qua không biết bao lâu sau, hắn vẫn không thể leo lên Hỗn Độn Điện.
Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bậc thềm Hỗn Độn Thạch kéo dài hơn mười dặm giống như một sợi dây trắng, kéo dài đến thành Ngọc Kinh, nhưng hắn ngẩng đầu nhìn lại, Hỗn Độn Điện cách hắn không gần không xa, nhưng vẫn không thể đặt chân lên đó.
Tần Mục lấy lại bình tĩnh, cảnh giới này đối ứng cảnh giới Lăng Tiêu, lúc này hắn mới biết tại sao cường giả cảnh giới Lăng Tiêu có rất nhiều, nhưng cường giả cảnh giới Đế Tọa lại ít như vậy.
Chắc là những cường giả cảnh giới Lăng Tiêu cũng sẽ đối mặt với đủ loại đạo vấn của đạo tâm ở giai đoạn này, có thể đạo vấn và áp lực mà bọn họ phải đối mặt không biến thái như Tần Mục, nhưng đủ để kéo chân bọn họ trước Lăng Tiêu Điện!
Lúc này, đạo vấn trong Hỗn Độn Điện hỏi một vấn đề khó khăn liên quan tới đại đạo Thái Cực và đạo lý Thái Cực diễn hóa âm dương.
Tần Mục cau mày, vắt óc suy nghĩ thật lâu, thềm đá dưới chân đã sụp đổ đến mức chỉ có thể đứng được một chân, hắn cũng chưa thể nghĩ ra đáp án.
Hắn thở dài, lui về phía sau một bước, đứng lại trên thềm đá phía sau.
– Đạo vấn thì sau này có thể trả lời lại, có lẽ ta có thể từ từ suy nghĩ vấn đề khó khăn này.
Ta đã ở đây bao lâu rồi? Không biết ngoại giới thế nào rồi.
Thân thể hắn mơ màng tỉnh lại, chỉ thấy một ông lão chăn trâu ngồi dưới bóng cây phía trước cách hắn không xa, cởi trần, đang phì phò hút điếu thuốc lào, vài con Quỳ Long ngồi bên cạnh, trơ mắt nhìn hắn.
Ông lão đưa ống thuốc lào tới, vài con Quỳ Long đầu trâu vội vàng đón lấy, khò khè khò khè hút hai hơi liền rồi giao cho con Quỳ Long khác.
Bên cạnh Thiên Hà xa xa còn có một con Hắc Hổ đen tuyền dùng đuôi của mình đi câu cá Côn đỏ trong Thiên Hà.
Đột nhiên, một tiếng “răng rắc” vang lên, Hắc Hổ vội vàng rút đuôi từ trong sông về, chỉ thấy cái đuôi của mình ngắn đi một đoạn, rõ ràng đã bị một con cá Côn đỏ cắn đứt một đoạn!
Hắc Hổ mặt như đưa đám, thi triển Tạo Hóa Huyền Công, đuôi lại từ từ dài ra.
Trong khu rừng xa hơn truyền đến tiếng kêu “be be” khó nghe như tiếng lừa truyền đến:
– Để ta cắn một cái, ta sẽ không ăn ngươi, một cái thôi.
Tần Mục nghi ngờ, nói:
– Sư ca Tam Đa, sao các ngươi lại ở chỗ này?
Ông lão thấy hắn tỉnh lại, vội vàng đứng dậy:
– Thiên Tôn, bốn Thiên Sư đều đã tới, thấy ngươi đang tu luyện nên không quấy rầy, hiện đang ở trong cung đợi ngươi đấy!
– Bốn Thiên Sư đều tới sao?
Tần Mục giật mình, lập tức bước vào trong cung.
Trưởng thôn và dược sư đang uống trà dưới cây đại thụ trước cửa cung.
Hai người nằm trên xích đu, lười biếng nhìn Tần Mục một cái, dược sư cười nói:
– Mục Nhi, ngươi tu luyện bốn tháng rồi, cuối cùng cũng đã tỉnh.
– Đã bốn tháng rồi sao?
Tần Mục thầm giật mình, hắn đánh bại ảo ảnh của bảy mươi hai người thành đạo tốn không nhiều thời gian, nhưng chỉ e giải đáp đạo vấn trước Hỗn Độn Điện đã hao phí thời gian gần bốn tháng!
– Dược sư gia gia nghe ngóng được tin tức đàm phán giữa Thiên Đình và Diên Khang không?
Tần Mục vội vàng hỏi.
– Ngọc Thần Tử đã đi tìm ngươi một lần, thấy ngươi bất tỉnh thì vội vàng rời đi.
Dược sư suy nghĩ một chút, nói:
– Hình như hắn nói cuộc đàm phán giữa Thiên Đình và Diên Khang sắp không thành.
– Sắp đàm phán không thành rồi sao?
Mặc dù Tần Mục đã sớm dự liệu sẽ có một ngày này, nhưng không ngờ nó lại tới nhanh như vậy.
Mục đích của hắn là cố gắng kéo dài thời gian, cho Diên Khang thời gian nghỉ ngơi.
Hiện tại Diên Khang mới chỉ có một số ít di chuyển vào trong hư không hỗn loạn, càng quan trọng hơn chính là Diên Khang vẫn chưa chuẩn bị chiến lược kỹ càng.
– Ngọc Thần Tử tiến hành đàm phán với Thiên Đình thế nào rồi?
Hắn khẽ nhíu mày, muốn đàm phán chi tiết với Thiên Đình, sứ giả Thiên Đình và sứ giả Diên Khang đàm phán sẽ kéo dài thời gian, kéo dài càng lâu càng tốt.
– Thật ra việc Thiên Đình muốn xé bỏ hiệp nghị là chuyện tốt.
Chương 2280: Nhờ vả để nhập đạo
Nhờ vả để nhập đạo
Hắn trầm ngâm trong phút chốc, suy tư nói:
– Diên Khang vốn đã không muốn ký những hiệp nghị kia, có điều có thể hạ thấp tư thái đàm phán với Thiên Đình hiệp nghị mới lần nữa.
Lần thứ hai đàm phán, để Ngọc Thần Tử bán đi càng nhiều lợi ích của Diên Khang càng tốt.
Trưởng thôn và dược sư cau mày.
Tần Mục tiếp tục nói:
– Làm như vậy có lẽ có thể kéo dài thêm một chút thời gian.
Cho dù hiệp nghị mà Ngọc Thần Tử nói ra nhục nhã vì mất nước, mất quyền tới cỡ nào thì vẫn phải qua tay ta.
Chỉ cần ta không ký thì đó cũng chỉ là một tờ giấy lộn.
Trưởng thôn và dược sư giãn lông mày, dược sư cười nói:
– Ngọc Thần Tử sẽ phải mang tiếng xấu.
Tần Mục gật đầu nói:
– Hắn sớm đã ý thức được điều này, khi ta để hắn tới Thiên Đình cầu hoà, hắn cũng đã ý thức được bản thân có thể sẽ mang tiếng xấu, thậm chí có thể sẽ bị dân chúng tức giận đánh chết, hắn đã sớm chuẩn bị kỹ càng.
Trong lúc hắn đến Thiên Đình đàm phán thì cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cầu Linh Năng Đối Thiên với những chư thiên khác, liên hệ trực tiếp với những chư thiên kia, vòng qua Thiên Đình.
Hắn đi tới đi lui, suy tư nói:
– Trong khi Thiên Đình và Diên Khang đàm phán lần thứ hai, Thiên Tệ thiếu, Thiên Đình chắc chắn sẽ ra tay với những chư thiên khác.
Thiên Đình thiếu tiền, nước xa không cứu được lửa gần, cách nhanh nhất để có tiền là hút máu của những chư thiên dưới sự khống chế của Thiên Đình, hút máu của những chư thiên nằm ngoài khống chế sẽ tiêu tốn thời gian dài hơn.
Hắn ngẩng đầu lên, lẩm bẩm nói:
– Dân chúng trong chư thiên lầm than chắc chắn sẽ phản kháng.
Những chư thiên đó phản kháng, làm sao Thiên Đình có thể tha thứ? Hạo Thiên Tôn mới xưng đế, vừa phải tốt vừa phải nghiêm, hiện tại chính là cơ hội cho hắn lập uy.
Đương nhiên hắn sẽ diệt trừ vài chư thiên, chấn nhiếp thiên hạ.
Nhưng diệt trừ những chư thiên nương tựa Thiên Đình sẽ chỉ khiến những chư thiên thế giới khác sợ hãi, khiến bộ hạ lục đục.
Đợi đến khi Diên Khang đối đầu với Thiên Đình, có con dê đầu đàn Diên Khang đứng ra, có thể hình thành xu thế một đốm lửa nhỏ thiêu cháy cả cánh đồng hay không?
Đại quân Thần Ma Thiên Đình xuất thân từ chư thiên vạn giới, thiên tài khắp chư thiên vạn giới đều vinh dự khi được tiến vào Thiên Đình.
Nếu như Thiên Đình làm điều ngang ngược, mất nhân tâm, vậy thì Thiên Đình sẽ mất đi nguồn nhân tài này.
Dĩ nhiên Hạo Thiên Đế có thể dựa vào võ lực mạnh mẽ của Thiên Đình uy hiếp chư thiên vạn giới, nhưng nhân tâm ủng hộ hay phản đối cũng sẽ khiến số lượng người phản kháng Thiên Đình ngày càng nhiều.
Thậm chí nói không chừng sẽ có nhiều chư thiên liên minh cùng với Diên Khang, hoặc thiên tài của chư thiên vạn giới sẽ gia nhập Diên Khang!
Nếu như vậy, sức mạnh chênh lệch giữa Diên Khang và Thiên Đình sẽ rút ngắn đi rất nhiều, không đến mức tuyệt vọng như bây giờ.
Trưởng thôn hỏi:
– Nếu Diên Khang còn chưa chuẩn bị kỹ càng mà Thiên Đình đã ép buộc Diên Khang ký thì sao? Hút máu của những chư thiên khác chỉ là trì hoãn Thiên Tệ suy yếu, nhưng đối với Thiên Đình mà nói, hút máu của Diên Khang sẽ trở thành một lần vất vả suốt đời nhàn nhã! Ngươi muốn kéo dài thời gian, Hạo Thiên Đế chưa chắc đã cho ngươi cơ hội kéo dài thời gian! Ngươi có thể lấy tính mạng của tất cả mọi người Diên Khang để đánh cược ư?
Tần Mục lắc đầu nói:
– Ta không thể, cho nên khi Thiên Đình mang hiệp nghị tới, ta sẽ ký.
Có điều khế ước mà ta đã ký cũng chỉ là một tờ giấy lộn, có thể xé bỏ bất cứ lúc nào.
Trưởng thôn và dược sư trợn mắt lên, nhìn bóng lưng hắn đi vào trong cung.
– Đứng trước sự tồn vong của Diên Khang thì con người vinh nhục có đáng là gì? Mục Nhi thật sự đã trưởng thành rồi.
Trưởng thôn đứng dậy, cười nói:
– Ta cũng phải tới Diên Khang một chuyến, đàm phán với sứ giả Thiên Đình.
Dược sư, ngươi đi cùng ta đi, quan hệ giữa ngươi và Nguyên Mẫu phu nhân rất tốt, ngươi ra mặt, phá bỏ rào cảnh là Nguyên Mẫu phu nhân, vậy thì nhất định có thể kéo dài thêm một đoạn thời gian nữa.
Dược sư khổ sở, rõ ràng trưởng thôn muốn hắn đi bán sắc mà.
Hắn vất vả lắm mới mượn cơ hội chiến đấu ở Nam Thiên thoát khỏi bàn tay Nguyên Mẫu phu nhân, hiện giờ lại phải trở về là sao?
– Mục Thiên Tôn.
Tiều phu Văn Thiên Các, thư sinh Yên Vân Hề, lão nông Trạc Trà và ngư ông Hàn Đường làm lễ chào hỏi Tần Mục.
Tần Mục đáp lễ, nói với tiều phu:
– Sao lão sư lại tới đây?
Tiều phu nói:
– Đệ nhất Thiên Vương Đế Dịch Nguyệt kế nhiệm chức vị của Khai Hoàng, cho nên bọn ta tới đây thông báo với Thiên Tôn.
Mục Thiên Tôn muốn tới dự lễ không?
– Đế Dịch Nguyệt trở thành đời Khai Hoàng thứ hai?
Tần Mục suy tư phút chốc, nói:
– Thực lực của nàng có thể nói là đứng đầu Vô Ưu Hương, chẳng qua vẫn còn kém Khai Hoàng thời kỳ toàn thịnh quá nhiều.
Hiện giờ ta đang ẩn cư tị thế, ta không đi đâu.
Tiều phu nói:
– Đế Dịch Nguyệt trở thành Khai Hoàng đời thứ hai, vậy thì Thiên Đình chắc chắn sẽ ra tay với Vô Ưu Hương, Vô Ưu Hương có thể giúp Diên Khang kéo dài một khoảng thời gian không?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










