[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 439 : Cái chết của Thượng Tôn (c2191-c2195)
❮ sautiếp ❯Chương 2191: Cái chết của Thượng Tôn
Cái chết của Thượng Tôn
– Nói như vậy thì Hạo Thiên Tôn cũng không muốn thực hiện lời hứa hẹn?
Ý thức tư duy của Linh Ngọc Thượng Tôn truyền ra khỏi đạo quả.
Hắn lạnh lùng nói:
– Ngươi vừa nói hay như vậy, hóa ra cũng cá mè một lứa với Thất công tử! Ha ha, đám nịnh bợ của Tam công tử và Tứ công tử cũng có đức hạnh y như bọn họ vậy! Đây chính là nguyên nhân ta từ chối chủ nhân Di La Cung khi hắn mời ta gia nhập Di La Cung!
Hạo Thiên Tôn không muốn nói nhiều với hắn, trực tiếp tung một chưởng lên nút thắt dây đỏ.
Nút thắt dây đỏ không hề phát ra bất kỳ uy năng gì, Tần Mục trong Thiên Luân Vạn Đạo lười biếng nói:
– Hạo huynh muốn mượn tay ta giết người, đã hỏi qua ta chưa?
Hạo Thiên Tôn khẽ cười một tiếng, thần thông Quy Khư bộc phát, nuốt luôn cả đạo quả của Linh Ngọc Thượng Tôn và nguyên thần Lang Hiên Thần Hoàng!
Sau một lúc lâu, sắc mặt hắn tái mét lại, chỉ thấy thần thông Quy Khư tán đi, Linh Ngọc Thượng Tôn và nguyên thần Lang Hiên Thần Hoàng vẫn ở chỗ này, ngay cả nút thắt dây đỏ của Tần Mục cũng không bị thần thông Đại Uyên Quy Khư của hắn luyện hóa.
Linh Ngọc Thượng Tôn thản nhiên nói:
– Ta đã trải qua đại kiếp hủy diệt, cho nên bất diệt, ngươi có năng lực gì mà có thể so sánh được với đại kiếp vũ trụ sụp đổ?
Sắc mặt Hạo Thiên Tôn tối sầm lại.
Linh Ngọc Thượng Tôn đoạt xá nguyên thần Lang Hiên, sức mạnh trong đạo quả quá mạnh khiến ngay cả nguyên thần của Lang Hiên mà Hạo Thiên Tôn cũng không thể luyện hóa được!
Giọng nói của Tần Mục truyền đến, buồn bã nói:
– Linh Ngọc Thượng Tôn, sở dĩ ngươi có thể bất diệt là dựa vào thần thông của ta.
Nếu không phải nhờ một chiêu Phá Kiếp Kiếm ta áp chế giấu trong đạo quả của ngươi thì giờ phút này ngươi đã chết rồi.
Linh Ngọc Thượng Tôn hừ lạnh một tiếng:
– Thất công tử, ngươi cho rằng ngươi có thể giết được ta sao?
Tần Mục cười lạnh nói:
– Ngươi chẳng qua chỉ còn lại một đạo quả, ta còn không giết được ngươi sao?
Linh Ngọc Thượng Tôn cười ha ha:
– Ta trải qua đại kiếp vũ trụ sụp đổ, trở nên bất diệt, ngươi có bản lĩnh gì mà đòi giết ta?
Tần Mục cười to, nói:
– Chỉ là đạo quả, ngươi dựa vào cái gì mà dám kiêu ngạo trước mặt ta? Ta là Thất công tử Di La Cung, ta có rất nhiều phương pháp!
– Di La Cung chỉ có chủ nhân Di La Cung là có chút bản lĩnh, ngoài hắn ra, còn lại đều là một đám phế vật!
Linh Ngọc Thượng Tôn tức giận nói:
– Công tử chó má gì chứ? Chẳng qua chỉ là một đám phế vật cậy nhờ Di La Cung độ kiếp.
Những người có bản lĩnh thực sự đều dựa vào năng lực của bản thân để độ kiếp!
Hạo Thiên Tôn giật giật khóe mắt, lẳng lặng đợi chờ, rất mong đợi bọn họ cá chết lưới rách.
Lửa giận của hai người đều khó lòng áp chế xuống, càng nói càng khó kiềm chế.
Đột nhiên, Tần Mục cười giễu nói:
– Linh Ngọc Thượng Tôn, ta có thể tháo gỡ nút thắt dây đỏ, cũng có thể xóa bỏ Phá Kiếp Kiếm bên trong đạo quả, ngươi có muốn liên thủ với ta hay không?
Hạo Thiên Tôn cười ra tiếng.
– Được thôi! Liên thủ thì liên thủ!
Linh Ngọc Thượng Tôn thẳng thắn nói.
Nụ cười trên mặt Hạo Thiên Tôn cứng đờ.
Linh Ngọc Thượng Tôn nói:
– Ngươi cần ta thề không?
– Không cần.
Giọng nói của Tần Mục vang lên từ trong Thiên Luân Vạn Đạo, nói:
– Nếu ngươi bội ước, ta có rất nhiều cách đối phó ngươi!
– Được!
Linh Ngọc Thượng Tôn quả quyết nói:
– Khi nào thì ra tay?
Hạo Thiên Tôn ra vẻ đề phòng, lập tức thôi thúc Thiên Luân Vạn Đạo, nhưng vào đúng lúc này, đột nhiên Tần Mục giơ ngón trỏ lên, tung một chỉ về phía trước.
Ầm!
Trung tâm Thiên Luân Vạn Đạo ầm ầm nổ tung, một vệt tử quang mênh mông cuồn cuộn đập vào mặt hắn, uy lực ngập trời, những nơi đi qua đều hóa thành tro bụi!
Hồng Mông Nhất Chỉ!
Hạo Thiên Tôn xoay người lui về phía sau, nghiêng người tránh thoát đòn đánh này, nhưng một chỉ này của Tần Mục đã không còn là Hồng Mông Nhất Chỉ lúc trước.
Hồng Mông Nhất Chỉ lúc trước chỉ là một chỉ vô cùng đơn giản, không có bất kỳ uy lực biến hóa nào.
Mà Hồng Mông Nhất Chỉ bây giờ là lĩnh ngộ bốn vạn năm của Lăng Thiên Tôn truyền thụ cho Tần Mục.
Tần Mục tham ngộ ra vô số loại biến hóa của đạo văn Di La Cung, uy lực không những mạnh hơn, mà biến hóa cũng khó lường.
Ngay lúc Hạo Thiên Tôn nghiêng mình tránh né, chỉ thấy một chỉ hóa thành một thanh tử kiếm, chặn ngang chém về phía hắn!
Hắn ngửa mặt nghiêng người, tử kiếm xẹt qua người hắn, cắt rách y phục hắn, ngay sau đó dừng lại.
Trên trán Hạo Thiên Tôn toát mồ hôi lạnh.
Hắn nhúc nhích đôi chân, dán sát mặt đất bắn nhanh về phía sau, thanh tử kiếm kề giữa hai chân hắn chém xuống, ngay sau đó một vệt tử quang đuổi sát cơ thể hắn!
Lúc này, vừa khéo có một món thần khí Ngự Thiên Tôn được chế ra.
Hạo Thiên Tôn lập tức khống chế thần khí Ngự Thiên Tôn, đi thẳng đến Thiên Luân Vạn Đạo.
Bên trong Thiên Luân Vạn Đạo, Tần Mục đối kháng với sự cắn nuốt của Thiên Luân, tăng cường tu vi của mình lên tới cực hạn.
Dưới pháp lực thần thông của hắn, ba mươi lăm tòa Thiên Cung của Hạo Thiên Tôn gần như ngừng hoạt động.
Chương 2192: Cái chết của Thượng Tôn (2)
Cái chết của Thượng Tôn (2)
Hắn ra sức chen ra bên ngoài, nhưng thần khí Ngự Thiên Tôn đã vọt tới trước mặt hắn.
Thần khí Ngự Thiên Tôn quát lớn, hai tay trái phải đập xuống đầu hắn!
Khoảnh khắc thần khí Ngự Thiên Tôn sắp đập tan nát đầu hắn, Linh Ngọc Thượng Tôn đột nhiên khống chế nguyên thần Lang Hiên Thần Hoàng, mạnh mẽ đụng độ với thần khí Ngự Thiên Tôn, khiến nó lăn lông lốc, khó mà ổn định thân hình!
Hạo Thiên Tôn khống chế thần khí Ngự Thiên Tôn vừa mới bò lên, Linh Ngọc Thượng Tôn đã khống chế nguyên thần Lang Hiên đi đến trước mặt hắn lần nữa, hai tay nguyên thần hợp lại cùng nhau, bắn nhanh về phía hắn.
Hạo Thiên Tôn giơ tay lên muốn chặn lại nhưng không kịp, hai tay của nguyên thần Lang Hiên “phập” một tiếng chui vào mi tâm thần khí Ngự Thiên Tôn.
Trong cơ thể Thần khí Ngự Thiên Tôn, thần thức của Hạo Thiên Tôn bộc phát, chống lại nguyên thần Lang Hiên.
Hai tay Ngự Thiên Tôn vươn ra, nắm lấy hai chân nguyên thần Lang Hiên, dùng sức kéo ra bên ngoài.
Đạo quả trong nguyên thần Lang Hiên di chuyển, thần thức bộc phát.
Thần thức của Lang Hiên còn mạnh mẽ hơn Hạo Thiên Tôn rất nhiều, có thể nói chỉ dưới đệ nhất thần thức Lãng Uyển.
Lang Hiên đã chết, nhưng Linh Ngọc Thượng Tôn đoạt xá Lang Hiên, hắn khống chế, điều khiển thần thức còn trên cả Lang Hiên!
Kiếp trước, hắn đã từng đoạt xá Thái Sơ – một trong Ngũ Thái của vũ trụ thứ mười sáu, cho nên việc điều khiển thần thức Lang Hiên cũng cực kỳ thuận buồm xuôi gió.
Sau khi cỗ thần thức xung kích, thần thức Hạo Thiên Tôn trong cơ thể thần khí Ngự Thiên Tôn hoàn toàn bị xóa đi, không còn sót lại chút gì!
Linh Ngọc Thượng Tôn lập tức chiếm lấy thân thể của thần khí Ngự Thiên Tôn, thở phào một hơi, trong lòng vô cùng vui vẻ.
Cuối cùng hắn cũng thành công vượt qua đại kiếp hủy diệt, đứng vững bước chân trong vũ trụ tương lai!
Một bên khác, thân hình Hạo Thiên Tôn bay lên, tránh né uy năng một chỉ kia của Tần Mục, đồng thời không ngừng thi triển đủ loại thần thông để làm suy yếu tầng tầng uy lực Hồng Mông Nhất Chỉ.
Hắn lớn tiếng quát:
– Mục Thiên Tôn, ngươi để người thành đạo thời tiền sử sống sót tới vũ trụ này, tội ác tại trời!
Tần Mục cười ha hả, lao ra khỏi Thiên Luân Vạn Đạo.
Tần Mục vừa thoát khỏi vây khốn, Thiên Luân Vạn Đạo nhanh chóng xoay tròn, ầm ầm bay đi, đáp xuống sau lưng Hạo Thiên Tôn.
Hạo Thiên Tôn giơ tay lên đánh về phía tầng tầng lớp lớp hư không phía trước, Thiên Luân Vạn Đạo trùng điệp hắc ám trải rộng về phía trước.
Hồng Mông Nhất Chỉ của Tần Mục lao tới, xuyên thủng tầng tầng thần thông Thiên Luân, xuyên qua hai mươi tám tầng Thiên Luân, uy lực vẫn chưa hoàn toàn bị hủy diệt!
Hạo Thiên Tôn quát lớn, siết chặt hai tay, điên cuồng đánh về phía trước, trong nháy mắt không biết đã đánh ra bao nhiêu quyền.
Đợi đến khi uy lực một chỉ này của Tần Mục hoàn toàn bị xóa bỏ, hai tay hắn đã máu me đầm đìa, đau đến không ngừng run rẩy.
Tần Mục giơ tay lên gọi Kiếp Kiếm đến, đứng ở chỗ cách hắn không xa.
Một bên khác, Linh Ngọc Thượng Tôn đã quen thuộc với thần khí Ngự Thiên Tôn, cũng cất bước đi tới.
Sau đầu Hạo Thiên Tôn, Thiên Luân từ từ chuyển động, ánh mắt hắn lóe sáng:
– Linh Ngọc Thượng Tôn, nếu ta chết, ta sẽ bị đại trận huyết tế của U Đô cắn nuốt, sức mạnh mà Tam công tử và Tứ công tử Di La Cung sẽ tích đủ.
Tuy không đủ để chống đỡ hai người bọn họ hạ xuống, nhưng để một người thành đạo hạ xuống lại không phải việc khó.
Linh Ngọc Thượng Tôn dừng bước, Hạo Thiên Tôn từng bước một lui về phía sau, nở nụ cười:
– Linh Ngọc Thượng Tôn, ngươi và mười Thiên Tôn bọn ta là cùng một loại người.
Ngươi có khát vọng rộng lớn, ngươi không đầu quân vào Di La Cung không phải là vì ngươi không tin tưởng công tử Di La Cung, mà vì ngươi không muốn hầu hạ kẻ khác.
Mục đích của ngươi là vượt qua đám công tử Di La Cung, thống trị vũ trụ này, đúng không?
Tần Mục sa sầm mặt mày, quay đầu nhìn về phía Linh Ngọc Thượng Tôn, nói:
– Thượng Tôn, ngươi không phải là kẻ phàm phu tục tử như vậy đúng không?
Linh Ngọc Thượng Tôn thở dài, tiêu điều nói:
– Tuy rằng rất không muốn thừa nhận, nhưng ta lại chính là kẻ phàm phu tục tử như vậy đấy.
Chỉ sống sót đơn thuần thì có ý nghĩa gì? Là một người thành đạo, có lẽ cần phải theo đuổi càng nhiều hơn, vượt qua tương lai khiến cuộc sống trở nên thú vị.
Tần Mục thất vọng nói:
– Hóa ra ngươi cũng không đáng tin cậy.
Hạo Thiên Tôn dừng bước, phía sau hắn vang lên tiếng bước chân, đó là tiếng bước chân của Lăng Thiên Tôn.
Lăng Thiên Tôn đi tới tòa Thiên Cung Tạo Phụ.
Ánh mắt Linh Ngọc Thượng Tôn dừng lại trên người Lăng Thiên Tôn, lập tức phát giác được tu vi của nàng không cao lắm, thế là không để ý, cười nói:
– Thân thể này cũng không thích hợp với ta, chỉ có thể miễn cưỡng dùng, nhưng không thể bảo đảm có thể giúp ta ký thác đạo quả vào Chung Cực Hư Không.
Ánh mắt hắn quét nhìn xung quanh, nhìn về phía những mảnh vỡ của vùng Đại La Thiên và cây cột hình lăng trụ trong mảnh vỡ.
– Đúng là Tứ công tử Di La Cung có tài, không ngờ hắn có thể thiết kế ra phương pháp huyết tế tuyệt diệu như vậy.
Ta chỉ cần sửa đổi thêm một chút là có thể khiến huyết tế làm việc cho ta.
Hắn giang hai cánh tay ra, cười ha hả nói
Chương 2193: Cái chết của Thượng Tôn (3)
Cái chết của Thượng Tôn (3)
– Chỉ cần nhục thân Thái Sơ tới đây là ta có thể thống trị vũ trụ này mãi mãi, cùng trời cuối đất không ai xứng làm đối thủ của ta! Ngươi!
Ánh mắt hắn dừng lại trên người Hạo Thiên Tôn:
– Ngươi và thế lực Thiên Đình của ngươi, tất cả thần phục ta thì còn có thể sống sót.
Trên trán Hạo Thiên Tôn toát mồ hôi lạnh, lập tức phát giác được mình bị Linh Ngọc Thượng Tôn định thân.
Đó là khí tức đại đạo Thái Sơ thuần túy, đại đạo Thái Sơ – Đạo Cảnh ba mươi sáu tầng, cũng là Đạo Cảnh mà Thái Sơ phụ thân hắn tha thiết ước mơ!
Luồng uy năng mạnh mẽ không chỉ uy hiếp đến thân thể này của hắn, thậm chí cho dù là thân thể thành đạo của hắn đến thì cũng không phải là đối thủ của Linh Ngọc Thượng Tôn!
Không chỉ có vậy, hắn còn nghe thấy tiếng bước chân của Lăng Thiên Tôn đang áp sát hắn!
Linh Ngọc Thượng Tôn quay đầu nhìn về phía Tần Mục, mỉm cười nói:
– Thất công tử Di La Cung? Thất công tử có thể trung thành với chủ nhân Di La Cung thì cũng có thể trung thành với ta.
Ta cũng không kém chủ nhân Di La Cung là bao.
Tần Mục cười nói:
– Ngũ Thái trước đó nói như vậy đã bị chủ nhân Di La Cung đánh rớt đến vũ trụ kỷ thứ tư rồi.
Linh Ngọc Thượng Tôn không để ý lắm:
– Kẻ tầm thường.
Hạo Thiên Tôn cảm thấy áp lực càng lúc càng lớn, mồ hôi lạnh ứa ra trên trán.
Hắn đột nhiên quát to một tiếng, áp chế áp lực tới từ Linh Ngọc Thượng Tôn, nghiêng mình rời đi!
Thân hình hắn vừa di chuyển, Linh Ngọc Thượng Tôn bèn tung một chưởng tới.
Hạo Thiên Tôn đột nhiên xé rách không trung U Đô, phía trước nhanh chóng xuất hiện Đại Uyên Quy Khư, sau đó hắn nghiêng mình đi vào trong.
Uy lực từ chưởng ấn của Linh Ngọc Thượng Tôn theo sát tới, đánh vào trong Đại Uyên, chỉ thấy trong hư không không ngừng chấn động, máu tươi chảy xiết, huyết tương chảy ra từ trong hư không, kéo dài đến vạn dặm, giống như U Đô đang chảy máu.
– Hửm? Chạy vào trong Quy Khư dưới U Đô mà vẫn chưa chết thì đúng là cũng có chút bản lĩnh đấy.
Ánh mắt Linh Ngọc Thượng Tôn dừng lại trên người Lăng Thiên Tôn đang đi tới, cười nói:
– Ngươi tới nhờ vả ta sao?
– Không phải.
Tần Mục lắc đầu, nói:
– Linh Ngọc Thượng Tôn, nàng đến tiễn ngươi lên đường.
Lúc trước ta đã từng nói với ngươi, nếu ngươi bội ước, ta có rất nhiều cách để đối phó ngươi.
Ngươi còn nhớ không?
Linh Ngọc Thượng Tôn cau mày, đột nhiên thần thông của Tần Mục bộc phát, vừa ra tay đã đánh thần thông Bất Dịch về phía hắn!
Linh Ngọc Thượng Tôn giơ tay lên chặn lại, thần thông Thái Sơ bộc phát, một luồng sức mạnh tràn trề mênh mông đánh về phía Tần Mục.
Hắn lạnh lùng nói:
– Thất công tử, ngươi khiến ta thật thất vọng!
Pháp lực của hắn ngập trời, áp bức đến mức thần thông Bất Dịch cũng không thể bộc phát ra uy lực.
Thậm chí luồng sức mạnh mênh mông này còn có thể trực tiếp nghiền Tần Mục thành tro bụi, khiến thần thông Bất Dịch của hắn hoàn toàn mất đi hiệu lực!
Uy lực đến từ Đạo Cảnh ba mươi sáu Trọng Thiên của đại đạo Thái Sơ vô cùng đáng gờm!
Tần Mục không tránh không né, cầm gậy Thái Dịch ngăn trước người, năm ngón tay của bàn tay còn lại vung lên, giống như đàn tấu cổ cầm.
Tuy năm ngón tay hắn gảy vào không trung, nhưng lại có tiếng đàn vang lên.
Tái Cực Hư Không của Nguyệt Thiên Tôn được hắn kích phát đến cực hạn!
Ầm!
Thần thông Thái Sơ ba mươi sáu Trọng Thiên của Linh Ngọc Thượng Tôn lao đến, hủy diệt Thần Tàng của Tần Mục đến mức chỉ còn lại cây thế giới, nhục thân hắn dường như bị phá hủy hoàn toàn, chỉ còn lại bàn tay đang nắm chặt gậy Thái Dịch!
Lăng Thiên Tôn xuất hiện trước mặt Linh Ngọc Thượng Tôn, tung một chỉ điểm lên mi tâm của hắn.
– Ngươi làm gì vậy?
Linh Ngọc Thượng Tôn cau mày, cúi đầu nhìn nữ nhân này, đột nhiên như tỉnh ngộ, sắc mặt tối sầm nói:
– Đây là thần thông gì?
Lăng Thiên Tôn nói:
– Thần thông Chất Năng Bất Dịch lĩnh ngộ ra từ trong đạo văn của chủ nhân Di La Cung.
Linh Ngọc Thượng Tôn cau mày, xoay người đi hai bước, đột nhiên hai đầu gối mềm nhũn, thân thể ngã xuống phía dưới, sau đó nhục thân tán loạn, đạo quả tan rã.
– Hóa ra ta không bằng hắn…
Hắn thấp giọng nói.
– Người này là ai?
Lăng Thiên Tôn khó hiểu hỏi:
– Vì sao sau khi ra tay với Hạo Thiên Tôn rồi còn ra tay với ngưoi?
– Linh Ngọc Thượng Tôn, người thành đạo tiền sử.
Tần Mục cố gắng khôi phục nhục thân, nhưng đại đạo Thái Sơ của Linh Ngọc Thượng Tôn vẫn tạo thành nguy hại cực lớn cho hắn, khiến nhục thân hắn nhất thời khó khôi phục.
Linh Ngọc Thượng Tôn đoạt xá Thái Sơ của vũ trụ kỷ trước, tham ngộ ra đại đạo Thái Sơ đến Đạo Cảnh ba mươi sáu Trọng Thiên.
Cho dù hắn chưa kịp ký thác đạo quả vào Chung Cực Hư Không của vũ trụ này thì thực lực cũng mạnh mẽ không tưởng tượng được.
Vừa rồi Tần Mục cố gắng thi triển thần thông Bất Dịch khiến vật chất chảy ngược, hồi sinh Lang Hiên, để Lang Hiên tranh đoạt với nguyên thần của Linh Ngọc Thượng Tôn, dùng điều này quấy nhiễu tu vi thực lực của hắn, nhưng đối mặt với tồn tại mạnh mẽ như này thì cũng không có cơ hội sử dụng thần thông Bất Dịch.
Linh Ngọc Thượng Tôn có thể trực tiếp áp chế thần thông Bất Dịch!
Từ đó có thể thấy được trình độ đạo pháp tinh thâm đến mức nào!
Chương 2194: Tiếng đàn vang lên từ quá khứ
Tiếng đàn vang lên từ quá khứ
Nếu không phải Tần Mục dùng thần thông Tái Cực Hư Không của Nguyệt Thiên Tôn đưa Lăng Thiên Tôn đến bên cạnh hắn, chỉ sợ không ai làm gì được hắn!
Lăng Thiên Tôn ồ một tiếng, đi về phía thần khí Tạo Hoá.
Để biết rõ vì sao Linh Ngọc Thượng Tôn giết Hạo Thiên Tôn xong lại muốn giết Tần Mục có chút quá khó khăn với nàng, dù sao đều đã giết chết rồi thì thôi dứt khoát không nghĩ đến nguyên do nữa.
Nàng thực sự thông minh không gì sánh được, nhưng đối với nhân tình thế sự thì lại chẳng biết gì.
Thần khí Tạo Hoá của Thiên Cung Tạo Phụ vẫn đang tự hoạt động, một thần khí Ngự Thiên Tôn khác dần thành hình, mà thần khí Tạo Hoá thì dùng chí bảo đồng hành của Thần Nữ Thái Tố để chế tạo.
Đại đạo Thái Tố cầu được ước thấy, Hạo Thiên Tôn giết Thái Tố, đoạt được đạo pháp và chí bảo đồng hành.
Lúc này, món chí bảo đồng hành nằm trong tay thần khí Tạo Hoá, thân thể Thổ Bá liên tục bị hút lấy, rơi vào trong thần khí Tạo Hoá để chế tạo ra thần khí Ngự Thiên Tôn.
Một món thần khí Ngự Thiên Tôn vừa được chế tạo lập tức bay lên trời, ầm ầm đi xa, bay về phía Hư Thiên Tôn.
Lăng Thiên Tôn chạy về phía trước, lại không thể đuổi kịp được, đành phải dừng lại.
Nàng đi đến bên cạnh thần khí Tạo Hoá.
Thần khí này là trọng khí do nàng sáng tạo ra, năm đó dùng để tạo ra Tuyệt Vô Trần.
Về sau, Thiên Đình Tiêu Hán hủy diệt, thần khí Tạo Hoá bị Thiên Đình cướp đi, chỉ là không ai có thể biết rõ ảo diệu của thần khí Tạo Hoá.
Cho đến khi Nguyên Mẫu phu nhân hóa thành Thạch Kỳ La làm chủ Thiên Cung Tạo Phụ, lúc này thần khí Tạo Hoá mới phát huy được tác dụng, rèn đúc thần khí Ngự Thiên Tôn cho Thiên Đình.
Từ khi Lăng Thiên Tôn tạo ra thần khí Tạo Hoá đến khi Thạch Kỳ La khống chế thần khí Tạo Hoá, thời gian kéo dài đến mấy chục vạn năm, nhưng món thần khí này vẫn mãi đại diện cho đại đạo Tạo Hoá chí cao vô thượng, không ai có thể phá giải!
Lăng Thiên Tôn ngước nhìn thần khí Tạo Hoá, đang muốn phá hủy món thần khí này, đột nhiên giọng nói của Tần Mục vang lên:
– Lăng! Dừng bước!
Lăng Thiên Tôn dừng lại, quay đầu nhìn.
Tần Mục thôi thúc Bá Thể Tam Đan Công, sử dụng đạo pháp thần thông Tiên Thiên Ngũ Thái luyện hóa thần thông Linh Ngọc Thượng Tôn còn sót lại, miễn cưỡng trấn áp lại thương thế, trầm giọng nói:
– Lúc trước Hạo Thiên Tôn nói với ta, Tam công tử và Tứ công tử Di La Cung ban cho hắn một bảo vật, món bảo vật này lại có thể giết ngươi.
Ngươi tới gần thần khí Tạo Hoá có thể sẽ trúng chiêu!
Lăng Thiên Tôn quan sát trên dưới thần khí Tạo Hoá, chỉ thấy chí bảo đồng hành của Thần Nữ Thái Tố, không hề nhìn thấy những bảo vật khác.
Tần Mục chống gậy Thái Dịch, khó khăn tiến lên phía trước, mắt dọc mở ra, quan sát thần khí Tạo Hoá, cố gắng tìm ra bảo vật của Tứ công tử, nói:
– Ngươi tinh thông Chất Năng Bất Dịch, không ai trên thế gian này có thể giết ngươi, nhưng đạo pháp thần thông của Di La Cung thực sự cao thâm khó dò, nói không chừng Tứ công tử thật sự có bản lĩnh này.
Không thể không đề phòng…
Mắt dọc của hắn có thể nhìn thấu hỗn độn, nhưng đảo qua thần khí Tạo Hoá lại không nhìn thấy rốt cuộc món bảo vật này được giấu ở đâu, không khỏi nhíu chặt lông mày.
Thần khí Tạo Hoá vẫn đang chế tạo thần khí Ngự Thiên Tôn, lại có một món thần khí Ngự Thiên Tôn khác sắp thành hình.
Tần Mục nghiến răng, thôi thúc Bá Thể Tam Đan Công trấn áp lại thương thế, đi quanh thần khí Tạo Hoá vô cùng to lớn này, lẩm bẩm nói:
– Có lẽ không phải bảo vật, có lẽ chỉ là thần thông, cũng có thể là ấn ký phù văn, Hạo Thiên Tôn chém đinh chặt sắt như vậy chắc chắn là có chỗ dựa dẫm…
Vù!
Một món thần khí Ngự Thiên Tôn khác ầm ầm bay lên khỏi thần khí Tạo Hoá, cơ thể khổng lồ lơ lửng trên không trung, bay về phía Tổ Thần Vương.
Lăng Thiên Tôn không kịp ngăn cản, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn bay đi.
Hiện tại, thế cục đã nghịch chuyển, sau khi Hỏa Thiên Tôn có được thần khí Ngự Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn và Lãng Uyển rất khó áp chế hắn, rơi vào hiểm cảnh.
Thiên Công và Tần Phượng Thanh đứng trên Kim Thuyền bị Hư Thiên Tôn khống chế thần khí Ngự Thiên Tôn đánh vào Kim Thuyền, tràn ngập nguy hiểm!
Mà nguyên thần U Thiên Tôn nhập vào một thần khí Ngự Thiên Tôn khác, bất phân thắng bại cùng Tổ Thần Vương khống chế nhục thân Thiên Công.
Hiện giờ, Tổ Thần Vương lại có được một món thần khí Ngự Thiên Tôn, có lẽ sắp đánh sập tình thế cân bằng này!
Thần khí Ngự Thiên Tôn bay ra từ trong thần khí Tạo Hoá có điểm khác thần khí Ngự Thiên Tôn trước đây.
Những thần khí Ngự Thiên Tôn mới do đại đạo Thái Tố khống chế thần khí Tạo Hóa luyện chế thành, trong cơ thể Ngự Thiên Tôn mang theo một tòa hoặc vài tòa Thiên Cung, vừa vặn có thể bù đắp Thiên Cung thiếu hụt của Hỏa Thiên Tôn, Hư Thiên Tôn và Tổ Thần Vương, hợp nhất thành một tòa Thiên Đình hoàn chỉnh!
Hạo Thiên Tôn luyện hóa Thần Nữ Thái Tố, học được đại đạo Thái Tố, ảnh hưởng lớn đến cục diện chiến đấu, quả thật khó đánh giá!
Chương 2195: Tiếng đàn vang lên từ quá khứ (2)
Tiếng đàn vang lên từ quá khứ (2)
Mồ hôi lạnh trên trán Tần Mục cuồn cuộn chảy, mà nhục thân Thổ Bá vẫn đang không ngừng phân giải, hóa thành hồng lưu cuồn cuộn, một cỗ tuôn về phía Tần Phượng Thanh, một cỗ tuôn về phía Hư Thiên Tôn, còn một cỗ tuôn về phía thần khí Tạo Hóa trong Thiên Cung Tạo Phụ, tiếp tục chế tạo thần khí Ngự Thiên Tôn!
Một thần khí Ngự Thiên Tôn khác lại đang trong quá trình thành hình!
– Rốt cuộc thì Tứ công tử Di La Cung cho Hạo Thiên Tôn thứ gì vậy? Hắn có thể giấu ở đâu?
Trong lòng hắn càng thêm lo lắng, đột nhiên Lăng Thiên Tôn nói:
– Mục, đừng tìm nữa, nếu kéo dài thêm, Nguyệt Nhi sẽ chết mất.
– Cho ta thêm chút thời gian!
Tần Mục khàn khàn nói, điều động tất cả sức mạn, hội tụ trong mắt dọc, nhìn về phía thần khí Tạo Hoá.
Cuối cùng hắn nhìn thấy bên trong thần khí Tạo Hoá ẩn giấu một sợi dây.
Một dây đàn nhỏ bé không gì sánh được.
Một đầu dây đàn nối với thần khí Tạo Hoá, một đầu khác không biết nối với nơi nào.
Dây đàn biến mất trong hư không, nhưng ánh mắt Tần Mục nhìn theo dây đàn lại không phát hiện ra điểm cuối cùng của dây đàn trong hư không.
Dây đàn kéo dài vô tận, xuyên qua U Đô, đi tới Tổ Đình, nhìn theo dây đàn chỉ có thể nhìn thấy một vùng hỗn độn!
– Dây đàn nối liền vũ trụ thời tiền sử, có lẽ nằm trong tay Tứ công tử.
Hắn ở trong thành Ngọc Kinh vũ trụ kỷ nguyên trước, đầu ngón tay giữ lấy dây đàn!
Tròng mắt Tần Mục đảo loạn, suy nghĩ đối sách.
Chỉ cần Lăng Thiên Tôn chạm vào thần khí Tạo Hoá, Tứ công tử sẽ thả dây đàn ra, thần thông bộc phát!
Hắn nhớ lại tình huống hai lần bản thân gặp Tứ công tử.
Hai lần đó, Tứ công tử đều ngồi dưới đạo thụ đánh đàn, đàn tấu một ca khúc mà hắn làm sao cũng không thể tấu hoàn chỉnh.
Có lẽ dây đàn nhỏ bé này đến từ cây cổ cầm kia.
Tần Mục siết chặt nắm đấm, nhớ lại tiếng đàn mà bản thân nghe được.
– Chắc chắn là không ngăn được thần thông của Tứ công tử.
Một khi thần thông của hắn bộc phát, không còn gì phải nghi ngờ, Lăng Thiên Tôn chắc chắn sẽ chết! Hắn đắm chìm trong đạo pháp thần thông của chủ nhân Di La Cung quá lâu, Lăng Thiên Tôn tuyệt đối không có khả năng sống sót trở về! Bởi vậy chỉ có ta đàn tấu ra ca khúc kia, để hắn nghe thấy tiếng đàn.
Hắn nhớ thê tử đã chết, lắng nghe giai điệu thì ta có thể nhân cơ hội này!
Hai tay Tần Mục nắm lại rồi lại mở ra, mười ngón tay siết chặt lại rồi lại thả lỏng, trong lòng vô cùng khẩn trương.
Hắn chưa từng nhìn cầm phổ, nhưng đã từng nghe Tứ công tử đàn tấu hai lần, chỉ là giai điệu đó thực sự quá khó đàn tấu!
Lăng Thiên Tôn quay đầu, nhìn thấy Nguyệt Thiên Tôn và Lãng Uyển bị thần khí Ngự Thiên Tôn và Hỏa Thiên Tôn tách ra, hai người khó khăn đối kháng Hỏa Thiên Tôn, nhưng căn bản không ngăn được thần thông của Hỏa Thiên Tôn!
– Không kịp nữa rồi!
Lăng Thiên Tôn cất bước tiến lên:
– Còn kéo dài thêm, Nguyệt Nhi sẽ chết trong tay Hỏa Thiên Tôn!
Nàng điểm một chỉ về phía thần khí Tạo Hoá, muốn phá hủy bảo vật mà bản thân luyện chế năm đó!
Tần Mục cắn chặt răng, mười ngón tay siết lại, điểm sang hai bên, bốn mươi chín dây đàn trải rộng ra, kết nối với dây đàn nối liền với thần khí Tạo Hoá.
Tần Mục ngồi trên không trung, từng cánh tay dưới nách chui ra, sáu tay ba mươi ngón bay lượn trên năm mươi dây đàn, tấu khúc đàn mà hắn từng được nghe!
Giữa lúc dây đàn rung lên, ngón tay Lăng Thiên Tôn điểm trên thần khí Tạo Hoá.
m luật vang lên.
m luật đồng thời vang lên trong U Đô, Thiên Tôn đang giao chiến nghe rõ ràng giai điệu ưu mỹ mê người.
Lúc này, bên trong Tổ Đình cũng vang lên khúc đàn du dương, hai vùng Đại La Thiên ầm ầm va chạm nhưng lại không thể che lấp giai điệu uyển chuyển.
Khai Hoàng và thân thể thành đạo của Hạo Thiên Tôn chiến đấu khốc liệt.
Tay trái Khai Hoàng bấm kiếm chỉ, đạo hoa trong Đại La Thiên Kiếm Đạo tỏa ra, xoay tròn.
Thời khắc này, Kiếm Đạo kịch liệt mở rộng, che lấp ánh sáng của những chòm sao!
Hắn nghe thấy giai điệu của khúc đàn, hơi giật mình, một kiếm này không đâm vào Hạo Thiên Tôn mà đánh vỡ Tổ Đình, để ra U Đô, sau đó nghiêng mình đi vào trong U Đô.
Hạo Thiên Tôn đuổi theo, hai người đụng độ trong bóng tối U Đô, ngay sau đó lại tách ra.
Hai vùng Đại La Thiên ầm ầm di chuyển, đạo thụ phiêu diêu, vô số đạo pháp thần thông va chạm, chấn động U Đô.
Khai Hoàng ở phía trước đi thẳng đến Thiên Cung Tạo Phụ, Hạo Thiên Tôn theo sát phía sau.
Trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình, hỗn độn mênh mông, không trung phía trên dòng sông hỗn độn cuồn cuộn, một dây đàn xuyên qua đại kiếp hủy diệt, xâm nhập kỷ nguyên thứ mười sáu.
Trong đại kiếp hủy diệt, một đạo thụ treo bảy đạo quả tạo nên từng cơn sóng gợn trong sông hỗn độn, bảo vệ một miền cực lạc.
Tứ công tử ngồi dưới tàng cây, một cây cổ cầm nằm ngang trên đùi.
Cây cổ cầm này không giống những cây đàn khác, nó có đến năm mươi dây đàn.
Hắn vốn ở kỷ nguyên thứ mười, nhưng giờ phút này lại tới kỷ nguyên thứ mười sáu.
Ngón út của hắn gảy một dây đàn trong đó, kéo dây đàn ra.
Lúc này, dây đàn rung lên, vang vọng giai điệu quen thuộc.
Tứ công tử giật mình, nghe thấy giai điệu kia, ánh mắt lộ vẻ nhớ nhung.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Đạo Giới Thiên Hạ [Dịch] Đạo Giới Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Dao-Gioi-Thien-Ha-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nhân Sinh Hung Hãn [Dịch] Nhân Sinh Hung Hãn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Nhan-Sinh-Hung-Han-Audio.jpg)

