[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 437 : Xong đời (2) (c2181-c2185)
❮ sautiếp ❯Chương 2181: Xong đời (2)
Xong đời (2)
Hai vị Cổ Thần đồng thanh nói:
– Đại đạo Thần Thức của ngươi chưa đạt đến đỉnh cao, không uy hiếp được đến bọn ta.
Đại đạo Thái Cực sinh hóa vạn vật, sinh hóa vạn đạo, là khắc tinh của thần thức mà ngươi tưởng tượng ra.
Nếu ngươi còn giãy dụa, vậy thì phải nếm chút khổ sở đấy.
Lãng Uyển hét lên, thân thể đột nhiên bành trướng, hiện chân thân Tạo Vật Chủ, sừng sững trong tinh vực Thái Cực hệt như một người khổng lồ điều khiển chòm sao, tay kéo ngân hà!
Nàng hiện chân thân, thần thức càng thêm mênh mông thâm thúy hơn, thậm chí còn tưởng tượng ra nhiều chòm sao nhiễu loạn tinh vực Thái Cực.
Hai vị Cổ Thần thở dài, thôi thúc tinh vực.
Những nơi đại đạo Thái Cực đi qua, tất cả thần thức và thần thông của Lãng Uyển Thần Vương đều bị cố hóa, hóa thành tinh sa bay lả tả đầy trời, trôi lơ lửng trong tinh vực.
Phương thức công kích của đại đạo Thần Thức của nàng chủ yếu dựa vào tưởng tượng, tưởng tượng ra vật chất, nhưng đại đạo Thái Cực lại sinh hóa vạn vật, thay đổi cấu tạo vật chất, bởi vậy thần thức thần thông của nàng ngay cả một đường sống để phát huy cũng không có đã trực tiếp bị phá vỡ.
Tinh vực Thái Cực thu nhỏ, áp chế nữ Tạo Vật Chủ này, ép thân thể nàng đến mức không ngừng thu nhỏ.
– Thần Vương, đắc tội, Hạo Thiên Tôn muốn bọn ta bắt ngươi về.
Bốn tay của hai vị Cổ Thần Thái Cực nhanh thoăn thoắt như dệt vải, thôi thúc pháp lực, giữ lấy Lãng Uyển.
Chỉ thấy tinh vực Thái Cực dần dần hóa thành Sa Bàn Thái Cực, trói buộc chặt Lãng Uyển.
Hai vị Cổ Thần phất tay, Sa Bàn Thái Cực bay lên, đáp xuống sau đầu bọn họ.
Đúng vào lúc này, một chiếc Kim Thuyền đột nhiên lao tới, đâm nát vụn Sa Bàn Thái Cực, vô số tinh sa lập tức bay lơ lửng đầy trời!
Hai vị Cổ Thần kinh ngạc, vội vàng thôi thúc pháp lực, thu hẹp sa bàn, thất thanh nói:
– Mục Thiên Tôn?
Sau khi đâm nát sa bàn, chiếc Kim Thuyền mang theo Lãng Uyển bay đi, nhưng trên Kim Thuyền lại không có bóng dáng Tần Mục.
Hai vị Cổ Thần liếc nhau, nói:
– Nếu như Mục Thiên Tôn ở trên thuyền thì chúng ta phải khó xử.
Chúng ta đã đồng ý không đối đầu với hắn, nhưng hắn lại không ở trên thuyền, vậy thì không trách được chúng ta!
Sa Bàn Thái Cực ngưng tụ lại lần nữa, sau đó ầm ầm trải rộng ra, hóa thành tinh vực Thái Cực, khiến Kim Thuyền trong tinh vực tiến lên khó khăn.
Hai vị Cổ Thần uốn éo chiếc đuôi rắn của đuổi theo Kim Thuyền, đột nhiên chỉ thấy một thứ tròn trùng trục khổng lồ lăn khỏi thuyền, nện xuống tinh vực Thái Cực.
Thứ tròn trùng trục kia chính là một quả trứng Hỗn Nguyên khổng lồ.
Dáng vẻ của nó hoàn mỹ, lớp vỏ hiện ra đủ loại đạo văn phức tạp.
Bỗng nhiên, đạo văn nổ “bùm” một tiếng, những ngôi sao vọt tới từ bốn phương tám hướng lập tức bị đánh bay ra ngoài!
Kim Thuyền nhân cơ hội này lập tức dẫn theo Lãng Uyển lao ra khỏi tinh vực Thái Cực.
Hai vị Cổ Thần Thái Cực gầm lên, đang muốn truy sát thì đột nhiên bên trong quả trứng tròn vang lên một âm thanh nặng nề:
– Hai vị đạo hữu, Thái Thủy có lễ!
Hai vị Cổ Thần Thái m và Thái Dương vội vàng dừng lại, Thái m nương nương thử dò xét:
– Chẳng lẽ trong trứng là Thái Thủy đạo huynh?
Trong trứng tròn vang lên âm thanh ha hả cười nói của Thái Thủy:
– Đúng là ta, Thái Thủy.
Hai vị đạo hữu, các ngươi xuất thế sớm, ta còn chưa xuất thế, theo lý mà nói ta nên gọi các ngươi là đạo huynh.
Có điều, ta ra đời sớm hơn các ngươi, bởi vậy mặt dày một chút, gọi các ngươi là đạo hữu.
Cổ Thần Thái Dương nói:
-Tiên Thiên Ngũ Thái, xét xem ai ra đời trước chứ không xét ai xuất thế trước.
Thái Dịch sớm nhất, Thái Sơ thứ hai, Thái Thủy thứ ba, Thái Tố thứ tư.
Bọn ta nhỏ nhất trong Ngũ Thái, đương nhiên nên gọi các hạ là đạo huynh.
Vì sao đạo huynh lại ngăn cản bọn ta?
Thái Thủy trong trứng nói:
– Ta đang cứu các ngươi đấy.
Ta đi theo Mục Thiên Tôn tu hành, tầm mắt kiến thức cũng ngày càng uyên bác.
Chẳng những biết Mục Hạo tranh đấu, còn biết mưu đồ của vũ trụ thời tiền sử.
Các ngươi trợ giúp Thái Sơ thì cũng thôi đi, sao còn muốn sa ngã trụy lạc, trợ giúp Hạo Thiên Tôn? Hạo Thiên Tôn có gì tốt? Hắn thông đồng với công tử vũ trụ thời tiền sử, định để cho bọn chúng hạ xuống! Đến lúc đó, chúng sinh đều sẽ trở thành nô dịch! Các ngươi cũng không khá hơn chút nào!
Thái m nương nương cau mày, nói:
– Đạo huynh đừng ngăn cản bọn ta.
Bọn ta chỉ vì thành đạo chứ không vì điều gì khác.
Đạo huynh ngăn cản bọn ta chính là ngăn trở bọn ta thành đạo.
Mối thù ngăn trở ta thành đạo không đội trời chung.
– Nói láo! Thái Thủy đạo hữu, ngươi đang chổng mông lên phát ngôn bừa bãi!
Thái Thủy tức giận đến mức bật cười:
– Ngũ Thái chúng ta do vũ trụ sinh ra, không phải vì thành đạo, mà vì bảo vệ vũ trụ này trưởng thành! Các ngươi nên đến thánh địa Hắc Sơn một chuyến, trong mỏ quặng ở nơi đó có nơi nào không có cường giả tiền sử chuẩn bị lén trèo qua? Khi những tên kia hạ xuống, các ngươi cho rằng các ngươi có thể chỉ lo thân mình? Cho dù các ngươi thành đạo cũng sẽ bị bọn chúng đào ra khỏi Đại La Thiên!
Da mặt Thái m nương nương không khỏi đỏ lên, lạnh lùng nói:
Chương 2182: Rõ như lòng bàn tay
Rõ như lòng bàn tay
-Thái Thủy, bọn ta kính ngươi ra đời sớm, bởi vậy gọi ngươi một tiếng đạo huynh! Nếu không phải ngươi xuất thế sớm, ngươi nên gọi bọn ta đạo huynh! Đừng có mà cậy già lên mặt! Bây giờ ngươi có tránh ra hay không?
Thái Thủy trong trứng giận dữ:
– Thái Dương đạo hữu, quản lý muội muội của ngươi đi! Tiên Thiên Ngũ Thái, Thái Dịch bị đoạt xá, Thái Sơ trở thành tay sai cho đám công tử thời tiền sử, Thái Tố bị Hạo Thiên Tôn giết chết, Ngũ Thái chỉ còn lại chúng ta! Các ngươi lại cấu kết với với Hạo Thiên Tôn và Thái Sơ làm việc xấu, Ngũ Thái chỉ còn lại mình ta quang minh lỗi lạc…
Ầm!
Thái m nương nương không thể nhịn được nữa, tinh vực Thái Cực hóa thành một dải ngân hà, cuốn quả trứng tròn này lên, đập ầm ầm xuống:
– Ngươi còn chưa xuất thế mà đã tới quản giáo bọn ta sao!
Thái Thủy bị đập đến mức choáng đầu hoa mắt, thất điên bát đảo, vỏ trứng hiện ra đủ loại đạo văn, chấn động ngân hà xung quanh.
Hắn tức giận nói:
– Thái Cực, ta nể các ngươi có tâm chí lớn lao, tình nguyện phá xác xuất thế sớm, trải qua hồng trần mà thành đạo, vốn cho rằng các ngươi là người hiểu chuyện, không ngờ các ngươi lại ngu ngốc đến thế! Đừng nói thành đạo, ngay cả tính mạng của các ngươi cũng khó đảm bảo!
Thái m nương nương tức giận nói:
– Ca, Thái Thủy là một tên đần, bị hắn cản lại ở nơi này, chúng ta không thể báo cáo kết quả trước mặt Hạo Thiên Tôn và Thái Sơ đạo huynh được.
Nếu hắn đã u mê không tỉnh…
Cổ Thần Thái Dương do dự, khách khí nói:
– Thái Thủy đạo huynh, Ngũ Thái như thể tay chân, ngươi là huynh trưởng của bọn ta, nhưng Thái Sơ cũng là huynh trưởng của bọn ta.
Kính xin đạo huynh nhường đường.
Thái Thủy trong trứng tức giận nói:
– Ta không nhường thì các ngươi sẽ bước qua xác ta phải không?
– Vậy thì đành phải bước qua xác ngươi thôi.
Cổ Thần Thái Dương và Thái m nương nương dắt tay, đuôi rắn của hai người quấn lấy nhau, thôi thúc Sa Bàn Thái Cực, toàn bộ tinh vực sôi trào!
Thái Thủy trong trứng rùng mình, vội vàng dùng chân đẩy trứng lăn lông lốc ra ngoài, nhưng vẫn nhớn nhác nói:
– Ngay cả huynh trưởng cũng giết, các ngươi thật hung ác! Mục Thiên Tôn, ngươi còn chưa nói cho ta biết hai tên này hung ác như vậy đâu… Á?
Hắn kinh ngạc hô một tiếng, đột nhiên chỉ cảm thấy hai chân lành lạnh, chẳng biết từ lúc nào, đôi chân của hắn đã xuyên qua vỏ trứng, đang đội trứng ba chân bốn cẳng chạy như điên!
Vừa rồi của Thái m nương nương đã đập vỡ vỏ trứng của hắn.
Hắn gấp gáp quá, cho nên hai chân cũng đạp thủng vỏ trứng của mình thành hai cái lỗ luôn.
– Ta xong đời rồi…
Thái Thủy choáng váng, lúc chạy trên đường chỉ thấy vỏ trứng xung quanh “răng rắc răng rắc” nứt ra, bị ánh sáng của tinh vực Thái Cực ở bên ngoài chiếu vào.
Giọng nói của Thái Thủy trong trứng mang theo tiếng khóc nức nở, vừa tiếp tục đội vỏ trứng chạy như điên, vừa cố gắng sửa chữa vỏ trứng.
Nhưng sức mạnh từ bên ngoài tinh vực Thái Cực truyền đến càng ngày càng bàng bạc, khiến lớp vỏ của quả trứng tròn nứt toác, cho dù sửa chữa cũng không kịp.
– Dịch trứng của ta sắp chảy ra rồi!
Hắn khóc thành tiếng.
Vỏ trứng rạn nứt, nguyên dịch Thái Thủy trong trứng cũng bắt đầu tuôn ra theo khe hở dưới chân hắn.
Thái Thủy khóc không ra nước mắt, sau đó hít sâu một hơi, hút một mạch sạch sẽ tất cả nguyên dịch trong vỏ trứng!
– Một giọt cũng không thể lãng phí!
Hắn cố nén nước mắt, liếm dịch trứng ở khóe miệng, sau đó cầm một mảnh vỏ trứng rơi ra lên, nhét vào trong miệng, nhai rôm rốp mấy cái rồi ngẩng cổ nuốt xuống.
– Cái tên Mục Thiên Tôn xấu xa có ý đồ với vỏ trứng của ta từ lâu, ta một mảnh cũng không thể để cho hắn!
Rắc…
Vỏ trứng vỡ tan, Thái Thủy vội vàng vơ vét xung quanh, cầm tất cả vỏ trứng lên, ôm vào trong ngực, không ngừng nhét vào trong miệng.
Hai vị Cổ Thần Thái Cực khí thế ào ạt đánh tới, vừa đuổi tới phía trước thì thấy một nam tử áo xanh to béo, bẩn thỉu, bên hông còn đeo một vòng vỏ trứng chưa rơi, trong ngực đang ôm một đống vỏ trứng điên cuồng gặm, mãnh liệt nuốt xuống.
Vì hắn nuốt nguyên dịch trong trứng, năng lượng tích luỹ trong những nguyên dịch này không thể hoàn toàn luyện hóa, chỉ có thể tích góp ở trong người, hơn nữa lại ăn nhiều vỏ trứng như vậy, cho nên khiến thân thể mập mạp.
Hơn nữa, hắn vẫn đang tiếp tục béo, lấy tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy hắn đang dần trở nên tròn xoe.
Có điều xét về tướng mạo, nếu hắn có thể gầy đi vài vòng thì cũng có thể được gọi là một nam tử phong thần tuấn lãng mỹ.
Tiếc rằng hắn không nỡ bỏ nguyên dịch Thái Thủy và vỏ trứng Thái Thủy của mình, cho dù không tiêu hóa được cũng phải liều mạng ăn hết.
– Thái Thủy đi theo Mục Thiên Tôn quá lâu, quả nhiên đã điên rồi, ngay cả vỏ trứng của mình cũng ăn!
Thái m nương nương cười giễu một tiếng, ra tay vô cùng ngoan độc về phía tên mập mạp đang mặc chiếc váy vỏ trứng kia:
– Vừa nãy nghe ngươi giảng giải một đống lý thuyết đại đạo, ta còn tưởng rằng ngươi ra vẻ đạo mạo lắm, không ngờ lại hèn hạ như vậy!
Chương 2183: Rõ như lòng bàn tay (2)
Rõ như lòng bàn tay (2)
Cổ Thần Thái Cực chần chừ thoáng chốc:
– Một là đã làm thì chỉ có thể làm đến cùng! Thái Thủy đạo huynh ngu xuẩn mất khôn, đành phải giết chết hắn! Lúc trước huynh muội chúng ta muốn giúp đỡ Mục Thiên Tôn, lại bị hắn từ chối, nói hai người chúng ta thành sự không có, bại sự có thừa.
Đã không thể làm đạo hữu thì cũng chỉ có thể làm đối thủ!
Hắn thôi thúc Sa Bàn Thái Cực, đuôi rắn của hai vị Cổ Thần cuốn lấy nhau, hợp lực kích phát Sa Bàn Thái Cực đến cực hạn!
Vù…
Sa bàn hình thành thế giao thoa âm dương giống như hai cái đuôi rắn khổng lồ quấn quýt lấy nhau, xoắn nát tất cả!
Tên béo ôm vỏ trứng luống cuống tay chân, vỏ trứng trong ngực đột ngột bay lên, chỉ thấy hắn tìm kiếm trong đống vỏ trứng này, sau đó lấy ra một chiếc gương màu đồng, cuối cùng thò tay đặt gương ở sau đầu.
Ầm!
Sa Bàn Thái Cực bao phủ tên béo, hai vị Cổ Thần Thái Cực nhìn thấy rõ chiếc gương đồng sau đầu Thái Thủy bắn ra ánh sáng mịt mờ, chiếu rọi trên người hắn.
Uy năng của Sa Bàn Thái Cực ầm ầm xuyên qua thân thể hắn, nhưng không mảy may gây tổn thương đến hắn!
Hai vị Cổ Thần Thái Cực thầm giật mình:
– Đây chính là chí bảo đồng hành của Thái Thủy ư? Sao lại kỳ lạ như vậy?
Chiếc gương kia không phải do đồng tạo thành, mà chỉ là có màu xanh, thoạt nhìn mặt sau gương có rất nhiều hoa văn cổ quái, nhưng khi ánh gương chiếu một cái lại khiến thần thông của bọn họ không còn uy lực.
Thái Thủy vội vàng nhặt những mảnh vỏ trứng khác lại, ôm vào trong ngực, vẫn tiếp tục liều mạng nhét vào trong miệng.
Hai vị Cổ Thần Thái Cực vừa tức vừa buồn cười, thầm nghĩ:
– Còn ai có thể tranh với ngươi sao?
Bọn họ nghiêng người tiến lên đánh tới, đột nhiên Cổ Thần Thái Thủy lăn một vòng, vọt về phía bọn họ, hai người đồng loạt ra tay, một thần thông thuần âm, một thần thông thuần dương, trái phải phong ấn, muốn chặn tên mập này lại.
Có điều không ngờ rằng Thái Thủy lại xuyên qua thần thông của hai người.
Uy lực thần thông của hai người đáng gờm tới mức nào chứ? Nhưng dường như mảy may không chạm đến hắn.
Bụp bụp!
Má trái Thái m nương nương trúng một quyền, má phải Cổ Thần Thái Dương trúng quyền, hai người vừa sợ vừa giận, chỉ thấy Thái Thủy dùng hai tay trái phải hình thành thế dẫn dắt, lôi kéo hai người bọn họ đến cùng một chỗ, dùng thần thông tham ngộ ra được từ đại đạo Thái Cực!
– Dùng bản lĩnh của bọn ta để đối phó với bọn ta?
Hai vị Cổ Thần không khỏi giận dữ:
– Ngươi chẳng qua chỉ mới học được da lông mà đã dám uy phong ở trước mặt bọn ta, quá xem thường bọn ta rồi!
Đột nhiên Thái Thủy biến chiêu, đại đạo Thái Cực hóa thành đại đạo Thái Tố, đánh cho hai vị Cổ Thần trở tay không kịp.
Chỉ thấy hai tay hắn khẽ siết chặt, nguyên khí Hỗn Độn tràn ngập, xoay quanh hai vị Cổ Thần, hóa thành một nụ hoa khổng lồ.
Thái Tố Hốt Khai Hỗn Độn Bao!
Đây là thần thông của Tần Mục, nhưng được tên mập này không chút chậm chạm này thi triển ra, tựa như đã luyện tập hơn trăm ngàn lần.
Hai vị Cổ Thần quát lên một tiếng, thôi thúc Sa Bàn Thái Cực, đánh tan hỗn độn, nhưng sau đó lại thấy một người trẻ tuổi tròn xoe đang khom người vái lạy về phía bọn họ.
Nhất Khí Hỗn Nguyên Đạo Đồng Du!
Cũng là thần thông của Tần Mục!
Ầm!
Thái Dương và Thái m đồng thời hộc máu, bay ngược ra sau.
Hai vị Cổ Thần gần như tách ra, trong lòng biết không ổn, trên đường bay ngược, hai cái đuôi vội vàng cuốn lấy nhau để tránh bị cưỡng ép tách ra.
Nếu tách ra, từng người trong bọn họ sẽ bị Thái Thủy đánh tan tác.
Đợi đến khi bọn họ ổn định thân hình thì thấy Thái Thủy nhanh chóng lăn về phía trước, hô to gọi nhỏ:
– Các ngươi cho rằng những năm này ta ở trong trứng chỉ uống nguyên dịch ư? Thật không dám giấu giếm, tất cả thần thông của Mục Thiên Tôn đều không thể gạt được nhận thức của ta! Bản lĩnh của hắn, ta có thể học thì học, không học được thì không để ý tới! Hắn bắt chước Khai Hoàng, bắt chước Nguyệt Thiên Tôn, bắt chước Lãng Uyển, bắt chước Hư Thiên Tôn, ta chỉ cần bắt chước hắn thì muốn cái gì là có cái đó!
Phía sau, nửa mặt gương sáng treo cao, ánh gương chiếu rọi khiến bất kì thần thông nào của hai người bọn họ cũng không thể đánh trúng bản thể của Thái Thủy, chỉ có thể xuyên thẳng qua cơ thể hắn.
Hai vị Cổ Thần bó tay bó chân, vừa chiến đấu vừa lui về phía sau, hận đến hàm răng ngứa ngáy, nhưng không thể làm gì được.
Thái Thủy lăn qua lăn lại xoay quanh bọn họ, tức giận nói:
– Ta còn định bắt chước hắn cho đến khi thành đạo, đến khi ta vừa xuất thế là có thể trở thành cao nhân thành đạo, vậy mà lại bị các ngươi phá hỏng chuyện tốt! Hiện tại ta xuất thế rồi, làm sao quay lại Thần Tàng của hắn bắt chước được nữa? Ta sẽ không nể nang gì hết!
– Đối phó với chí bảo đồng hành của hắn trước đã!
Thái m nương nương lập tức nhận ra điểm quan trọng, quát lên:
– Là tác dụng của chiếc gương kia! Ánh gương chỉ cần soi sáng hắn là chúng ta không thể công kích trúng hắn! Phải lấy đi chí bảo của hắn trước thì mới có thể đánh trúng bản thể của hắn!
Chương 2184: Rõ như lòng bàn tay(3)
Rõ như lòng bàn tay(3)
Hai người lập tức hợp lực thôi thúc Sa Bàn Thái Cực, thân thể của hai người bọn họ xoay tròn trong sa bàn, hợp thể hóa thành Thổ Bá mình người đầu trâu, mắt dọc phun ra ma hỏa U Đô nồng đậm không gì sánh được, đánh một quyền về phía chiếc gương bằng đồng xanh kia.
Thái Thủy vừa xuất thế, chính hắn cũng không biết chiếc gương của bản thân có công dụng gì, chỉ tiện tay nâng nó lên, thôi thúc uy năng.
Cho nên giờ phút này, khi nhìn thấy Cổ Thần Thái Cực hóa thành Thổ Bá đánh tới, hắn có chút luống cuống tay chân.
Hai vị Cổ Thần đánh một quyền lên chiếc gương bằng đồng xanh, nắm đấm xuyên qua mặt gương giống như không chạm đến bất kỳ vật gì.
Sau đó, đột nhiên chiếc gương ầm ầm chấn động, xoay chuyển, một nắm đấm tràn ngập đại đạo U Đô mạnh mẽ đánh lên trên mặt Thổ Bá do hai vị Cổ Thần biến thành.
Thổ Bá ngửa mặt ngã về phía sau, nhục thân sụp đổ, tinh sa phân tán xung quanh, khóe miệng Thái m và Thái Dương chảy máu, lộ ra vẻ không hiểu.
Thái Thủy như được tiếp thêm dũng khí, thi triển ra đủ loại thần thông của Tần Mục, quả nhiên xuất thần nhập hóa, ra tay không hề nể nang gì.
Hai vị Cổ Thần Thái Cực liên tục tránh né, vết thương trên người càng ngày càng nhiều, trong lòng âm thầm kêu khổ:
– Sao mà Thái Thủy lại có đấu pháp khốn nạn như vậy, sao trên đời lại có một Tiên Thiên Ngũ Thái vô lại như vậy? Thật mất mặt!
Hai người không thể nhịn được nữa, liếc mắt nhìn nhau, đột nhiên cùng hét lên một tiếng, thôi thúc thần thông Đạo Cảnh của đại đạo Thái Cực mà mỗi người tự tham ngộ ra.
Sa Bàn Thái Cực lập tức diễn hóa vũ trụ Hồng Hoang như thuở thiên địa vừa được sinh ra, Hồng Hoang chưa tích, Tứ Cực chưa lập, chỉ có một vùng rộng lớn mênh mông.
Cảnh tượng này cực kì khủng bố, hai mươi sáu tầng vũ trụ Hồng Hoang trùng điệp, hình thành hai mươi sáu tầng đồ án Thái Cực, vũ trụ Thái Cực chồng chất lên nhau!
Thái Thủy rơi vào trong thần thông, đang muốn lặp lại chiêu cũ, nhưng lại phát giác được nguy hiểm, lập tức biến chiêu, thân thể tròn xoe quát lớn một tiếng!
Gương Thanh Minh sau đầu hắn xoay tròn bay lên, ánh gương chiếu một cái, hai mươi sáu tầng vũ trụ Thanh Minh trùng điệp cũng xuất hiện!
Hai bên gầm thét, ầm ầm va chạm!
Lãng Uyển phi thân khỏi Kim Thuyền Độ Thế, lập tức tiến lên nghĩ cách cứu viện Nguyệt Thiên Tôn.
Hỏa Thiên Tôn đang muốn luyện chết Nguyệt Thiên Tôn, đột nhiên trong đầu óc bỗng mịt mờ, trong lòng biết không ổn, vội vàng nghiêng mình lui về phía sau, tay phải giang rộng ra, dùng sức đánh một chưởng về phía trước.
Lãng Uyển suýt nữa rơi vào lòng bàn tay hắn, thân hình ẩn nấp trong hư không, chỉ thấy năm ngón tay giống như hỏa diễm xuyên thủng tầng tầng hư không, quờ quạng xung quanh thân hình nàng, để lại từng vệt dấu vết bị thiêu đốt trong hư không.
Nguyệt Thiên Tôn nhân cơ hội này thoát thân, thoát khỏi trói buộc của Hỏa Thiên Tôn.
Lãng Uyển phất tay, một dài lụa bay ra, hóa thành cây cầu, tiếp đón nàng.
Hỏa Thiên Tôn dừng bước lại, ánh mắt xuyên qua hư không, dừng lại trên bóng dáng hai người.
Nguyệt Thiên Tôn vẫn chưa hết sợ hãi, thấp giọng nói:
– Sao mà ngươi thoát thân được?
– Kim Thuyền của Thánh Anh cứu ta thoát thân.
Ánh mắt Lãng Uyển nhìn về phía Kim Thuyền, chỉ thấy chiếc Kim Thuyền xuyên qua U Đô, đâm về phía Hư Thiên Tôn đang công kích Tần Phượng Thanh.
Hư Thiên Tôn giơ tay lên ngăn trở, nhưng lạilập tức nhận thấy mình không thể đỡ được Kim Thuyền, thế là vội vàng tránh né.
Kim Thuyền ầm ầm xông qua, một vệt kim quang vương xuống từ trên thuyền, cuốn Tần Phượng Thanh lên.
Sau một khắc, Tần Phượng Thanh đáp xuống mũi thuyền.
Hư Thiên Tôn đánh lên trên thuyền, chỉ thấy tầng tầng lớp lớp kim quang ngăn cản công kích của nàng, nhưng không ngăn được bao lâu thì đã bị nàng công phá.
Lúc này, Lăng Thiên Tôn đi tới, kim quang vương xuống, Lăng Thiên Tôn đặt chân lên mũi thuyền.
Hư Thiên Tôn thầm giật mình, trên trán toát mồ hôi lạnh.
Nếunhư hiện giờ đánh lên Kim Thuyền, chỉ sợ nàng sẽ phải đối mặt với công kích của cả Lăng Thiên Tôn và Tần Phượng Thanh!
– Đã như vậy thì thu nhục thân Thổ Bá lại trước đã! Thần khí Ngự Thiên Tôn!
Nàng vứt bỏ Kim Thuyền, nguyên thần bay vút lên, lao về phía thân thể Thổ Bá.
Cùng lúc đó, sâu trong U Đô, trong bóng tối vô biên, đột nhiên có ánh lửa sáng lên, ma hỏa hừng hực nhanh chóng lan tràn, chiếu sáng một chiếc thần khí Ngự Thiên Tôn đen thui.
Trên trán thần khí Ngự Thiên Tôn, hỏa diễm hừng hực hóa thành hai cái sừng dài.
Thần khí bay lên trời, đánh về phía Kim Thuyền!
Cùng lúc này, phần đầu của thân thể Thổ Bá đã sụp đổ đến trán.
Trong đại điện giữa mi tâm đổ sụp của hắn, một món thần khí Ngự Thiên Tôn đột nhiên phóng lên trời, xuyên qua nguyên thần của Hư Thiên Tôn!
– Thần khí Ngự Thiên Tôn của Hiểu Thiên Tôn!
Hư Thiên Tôn thầm giật mình, lập tức nhận ra món thần khí Ngự Thiên Tôn này chính là thần khí Ngự Thiên Tôn của Hiểu Thiên Tôn.
Ban đầu khi Hiểu Thiên Tôn bị Nguyệt Thiên Tôn trục xuất, thần khí Ngự Thiên Tôn đã bị đánh vỡ, được U Thiên Tôn lấy đi.
Món thần khí này vốn đã không thể dùng được nữa, nhưng Tần Mục và Nguyên Mẫu phu nhân lại làm giao dịch để Nguyên Mẫu phu nhân chữa trị cho món thần khí này.
Chương 2185: Thắng bại chỉ trong chớp mắt
Thắng bại chỉ trong chớp mắt
– Nguy to rồi, U Thiên Tôn lấy món thần khí này ra để đối phó Tổ Thần Vương! Nhục thân U Thiên Tôn tuy yếu, nhưng thân thể thần khí lại mạnh, món thần khí này đủ để bù đắp nhược điểm của hắn, để nguyên thần mạnh nhất của hắn có đất dụng võ!
Tuy rằng đã đoán ra ý đồ của U Thiên Tôn, nhưng Hư Thiên Tôn cũng không định tiến đến trợ giúp Tổ Thần Vương, thầm nghĩ:
– Nhục thân của Thổ Bá vẫn quan trọng hơn!
Nguyên thần của nàng chụp lên đầu Thổ Bá, vừa chạm đến, đột nhiên đầu Thổ Bá sụp đổ, từng mảnh vỡ có kích cỡ bằng chư thiên thế giới rụng xuống.
Hư Thiên Tôn giật mình, lộ ra vẻ không thể tin được.
Không ngờ nhục thân của Thổ Bá lại trống rỗng!
Ánh mắt nàng nhìn xuống dưới, chỉ thấy bên trong nhục thân Thổ Bá vô cùng to lớn là một vùng trống không, chỉ còn một lớp vỏ ngoài!
– Huyết nhục của Thổ Bá đâu rồi?
Nàng không khỏi phát điên lên, ngay sau đó nhìn thấy vô số nghiệp hỏa trong cơ thể Thổ Bá cháy hừng hực, hội tụ thành một chìm nghiệp hỏa màu đỏ vàng.
Bên trong nghiệp hỏa, một bóng dáng đang thiêu đốt trong ngọn lửa.
Nàng hơi giật mình, nhìn về phía nam tử trong nghiệp hỏa, đó là Thổ Bá A Sửu.
Ánh mắt nàng dời đi, nhìn xuống dưới chân Thổ Bá, nơi đó là Ngọc Tỏa Quan.
A Sửu trong Ngọc Tỏa Quan và A Sửu trong cơ thể Thổ Bá là cùng một người, chẳng qua do đại pháp lực bóp méo không gian U Đô, cho nên thoạt nhìn mới có hai “A Sửu”.
Một bên khác, Tần Mục đã tới nơi dưới bàn chân của Thổ Bá, cất bước đi vào Ngọc Tỏa Quan.
Bên trong Ngọc Tỏa Quan, Lang Hiên Thần Hoàng ngồi trên một tấm bia công đức trong nghiệp hỏa, hai tay đặt dưới mông, quơ hai chân, thản nhiên tự đắc nhìn hắn đi vào bên trong:
– Mục Thiên Tôn, ngươi tới tìm Thổ Bá A Sửu hay tới tìm chuyển thế thân của Thiên Công?
Lang Hiên Thần Hoàng mỉm cười, thản nhiên nói:
– Ngươi đến muộn rồi.
Hạo Thiên Tôn đệ ta đã sớm tính được ngươi sẽ tới đây, tính được mưu kế của Thổ Bá, mưu kế của Thiên Công.
Hắn hiểu rõ tất cả về ngươi như lòng bàn tay!
Tần Mục đi vào cánh rừng nghiệp hỏa phía trước, ánh mắt lóe lên, trầm giọng nói:
– Thổ Bá A Sửu đâu?
Lang Hiên Thần Hoàng vẫn ngồi trên tấm bia công đức trong nghiệp hỏa quơ hai chân, cười nói:
– Ngươi chỉ hỏi A Sửu mà không hỏi Thiên Công ư? Mục Thiên Tôn, Thổ Bá A Sửu nằm trong tay ta, chuyển thế thân của Thiên Công cũng nằm trong tay ta.
Thiên Công nghe được lời ngươi nói sẽ đau lòng lắm đấy.
Tần Mục mỉm cười, hỏi:
– Vậy thì Thiên Công đâu?
Lang Hiên Thần Hoàng phất tay, đột nhiên chỉ thấy một sợi dây thừng vàng rủ xuống từ giữa không trung, hai tay Thiên Công bị cột sau lưng, buộc cùng một chỗ với hai chân, bị dây thừng vàng treo giữa không trung.
Phía dưới chính là nghiệp hỏa trong cánh rừng đang không ngừng thiêu đốt, vừa khéo có thể đốt đến Thiên Công.
Tần Mục ngẩng đầu nhìn, cho dù bị đốt đến không còn hình dáng, nhưng tốt xấu gì Thiên Công vẫn còn sống, vì vậy tiếp tục nói:
– Vậy thì Thổ Bá A Sửu đâu?
Lang Hiên Thần Hoàng lại vỗ tay một cái, lại có một sợi dây thừng vàng từ trên bầu trời buông xuống, kéo lấy Thổ Bá A Sửu cũng bị buộc chặt như Thiên Công.
Tần Mục nhịn không được cười nói:
– Đáng đời!
Lang Hiên Thần Hoàng tò mò nói:
– Hình như Mục Thiên Tôn không lo lắng cho bọn họ một chút nào thì phải.
– Lo lắng ư?
Tần Mục thản nhiên nói:
– Năm đó bọn họ chủ động muốn chết, tìm đủ mọi cách để được chết, chưa từng hỏi ý kiến ta, hại ta chẳng những muốn dùng tính mạng của bản thân liều mạng vì bọn họ, còn muốn liên lụy tới tính mạng của bằng hữu ta.
Nếu liên lụy đến tính mạng ta thì cũng thôi đi, nhưng lại còn khiến bằng hữu của ta cũng liều mạng vì hai người chết tiệt bọn họ.
Ta khó chịu lắm đấy.
Thần Hoàng có roi không? Thay ta quất bọn họ vài roi!
Ánh mắt Lang Hiên Thần Hoàng nhìn chằm chằm vào hắn, trong tay áo rơi ra một cây roi.
Hắn không hề quay đầu lại, chỉ “vút” một tiếng quất lên người Thiên Công.
– Đánh hay lắm!
Tần Mục reo hò.
Lang Hiên Thần Hoàng buông tay ra, cây roi tự động bay lên, quất bôm bopps liên tục về phía Thiên Công và A Sửu đang bị treo.
Ba mắt Tần Mục sáng lên, reo hò không ngớt, trong lòng cảm thấy vô cùng sáng khoái.
Lang Hiên Thần Hoàng thấy hắn không giống giả bộ, nghi ngờ nói:
– Mục Thiên Tôn, hình như ngươi không đau lòng vì bọn họ.
– Đau lòng ư? Mơ đi!
Tần Mục tức giận nói:
– Hai lão già kia tự mình tìm đường chết, chết rồi thì cũng thôi đi, sau khi hồi sinh, tốt xấu gì thì thực lực cũng không kém lúc trước là mấy! Nhưng sau khi hồi sinh thì hai người bọn họ lại bị một chiêu của ngươi bắt hàng, thật khiến ta thất vọng!
Thiên Công vô cùng xấu hổ.
Quả thật thực lực của hắn bây giờ kém xa đời trước.
Còn về phần Thổ Bá A Sửu, vì thiếu mất ba hồn đi nên chưa được Tần Mục hồi sinh.
Trong cơ thể không có tư duy ý thức, bởi vậy không có cảm giác gì về lời nói của Tần Mục.
Ánh mắt Lang Hiên Thần Hoàng lóe sáng, cười nói:
– Nếu không thì giết bọn họ đi?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Lãnh Chúa Toàn Dân Điểm Danh Nhận Giảm Giá Thần Khí [Dịch] Lãnh Chúa Toàn Dân Điểm Danh Nhận Giảm Giá Thần Khí](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Lanh-Chua-Toan-Dan-Diem-Danh-Nhan-Giam-Gia-Than-Khi-Audio.jpg)




![[Audio] Đêm Tân Hôn Định Mệnh [Audio] Đêm Tân Hôn Định Mệnh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Dem-Tan-Hon-Dinh-Menh-Truyen-Audio.jpg)


