[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 435 : Di sản của Thổ Bá (2) (c2171-c2175)
❮ sautiếp ❯Chương 2171: Di sản của Thổ Bá (2)
Di sản của Thổ Bá (2)
Lúc này đây, Hư Thiên Tôn và Tổ Thần Vương hoảng sợ nhìn thấy Tần Phượng Thanh đang đứng trong lòng bàn tay của nguyên thần U Thiên Tôn.
Thổ Bá ở trước mặt hắn, thế nhưng giờ phút này, nhục thân vô cùng to lớn của Thổ Bá lại rạn nứt, nổ tung, dung nham sôi sục bên ngoài cơ thể hắn không ngừng dâng lên, hơn nữa thứ dung nham không thể phá hủy ấy cũng đang trở nên yếu ớt!
Dung nham chính là huyết dịch của Thổ Bá.
Giờ phút này, chút huyết dịch từ trong cơ thể Thổ Bá chảy ra giống như những mạch máu nổ tung!
Không chỉ có vậy, cặp sừng dài vô cùng to lớn của Thổ Bá bắt đầu sụp đổ, tạo thành thế giới tử vong trong cặp sừng.
Nó nóng chảy, rơi xuống từ trên không!
Tần Phượng Thanh khóc càng ác liệt hơn, nhưng Ma Đạo U Đô từ trong cơ thể Thổ Bá tràn ra lại đang chui vào trong cơ thể hắn, dường như Ma Đạo U Đô đã tìm được vật chứa mới.
– Không xong rồi!
Hư Thiên Tôn sa sầm mặt mày nói:
– Thổ Bá chết rồi!
U Đô, dưới cuốn Sinh Tử Bộ, Tần Phượng Thanh giống như đứa bé bất lực, hai mắt đẫm lệ.
Đại đạo U Đô được Sinh Tử Bộ chiếu rọi, rời khỏi thân thể vô song của Thổ Bá, tràn vào trong cơ thể hắn.
Thân thể hắn đang dần dần phát triển giống như Thổ Bá trước đây, dung nham trên đỉnh đầu hắn hóa thành hai chiếc sừng.
Đó là cặp sừng mà hắn ước ao từ lâu.
Hắn đã từng không chỉ một lần vụng trộm theo dõi Thổ Bá, quan sát hai chiếc sừng của Thổ Bá, ngậm đầu ngón tay của mình, tưởng tượng ra mình cũng có thể có một cặp sừng dài uy phong lẫm liệt như vậy.
Hắn còn từng nhìn trộm Hư Thiên Tôn, ngưỡng mộ Hư Thiên Tôn có một cặp sừng dài, oán trách tại sao đỉnh đầu mình lại không mọc sừng.
Hiện tại, hắn đã đạt được ước muốn, hắn kế thừa di sản của Thổ Bá, cũng có hai sừng.
Không chỉ có vậy, Minh Hà từ trong Sinh Tử Bộ tuôn ra, chảy qua bàn tay hắn, hắn cảm ứng được Minh Hà biến thành vũ khí của hắn, biến thành roi dài của hắn.
Thân thể Thổ Bá sụp đổ, đại đạo U Đô đổ vào trong cơ thể hắn, nhưng hắn lại không cảm nhận được chút vui sướng nào, chỉ có bi thương nồng đậm.
– Ta không muốn…
Chẳng mấy chốc, bàn tay của nguyên thần U Thiên Tôn đã không thể nâng hắn lên được nữa.
Tần Phượng Thanh đang nhanh chóng phát triển, vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn.
Hắn không còn là một đứa bé mập mạp, rất nhanh đã trở thành thiếu niên, nhưng cặp sừng trên thân thể Thổ Bá cũng đang nhanh chóng sụp đổ đến gốc, đầu Thổ Bá cũng sắp vỡ tan.
Tần Mục và Lăng Thiên Tôn đi ra khỏi mắt dọc giữa mi tâm Thổ Bá, ngước nhìn Tần Phượng Thanh ngày càng cao lớn.
– Ca ca trưởng thành rồi…
Ánh mắt Tần Mục phức tạp, muốn cười nhưng lại không nhịn được mà rơi lệ, trong lòng thầm nhủ:
– Ta muốn để ngươi mãi mãi hồn nhiên, mãi mãi vô lo vô ưu như đứa trẻ mới sinh.
Nhưng ta không làm được, ta không thể bảo vệ ngươi, để ngươi hạnh phúc vô ưu trong thế giới tiêu điều tàn khốc này.
Cho nên ta chỉ có thể để ngươi ý thức được sự tàn khốc của thế giới này, để ngươi mau mau lớn lên, có thể bảo vệ bản thân, bảo vệ những người ngươi yêu thương.
Hắn nói với Lăng Thiên Tôn:
– Thân thể Thổ Bá sắp sụp đổ, chúng ta phải nhanh chóng chạy tới dưới chân Thổ Bá, ở đó có Thổ Bá A Sửu và Thiên Công…
Hắn vừa nói đến đây, đột nhiên roi dài Minh Hà “vút” một tiếng quét tới người hắn, quấn quanh người hắn rồi cuốn lên.
Tần Mục bị Minh Hà gắt gao trói buộc, chỉ có thể mặc nó xoay tròn, bị kéo đến trước mặt Tần Phượng Thanh.
– Ca, ngươi nghe ta nói!
Tần Mục vừa mở miệng nói, đã nghe tiếng Tần Phượng Thanh tức giận gào thét:
– Đệ đệ xấu…
Ầm!
Nắm đấm như dãy núi đập lên người Tần Mục, đánh bay hắn, bay chưa được bao xa thì roi dài Minh Hà lại quấn chặt lấy hắn lần nữa!
– Đánh chết ngươi, đệ đệ xấu!
Tần Phượng Thanh chạy tới, lại đánh một quyền lên người Tần Mục.
Tần Mục ho ra máu, bay ngược ra xa, ngay sau đó lại bị quấn lấy, bị kéo về phía Tần Phượng Thanh.
Hai chiếc sừng của Tần Phượng Thanh cháy hừng hực, uy lực của thần thông đại đạo càng ngày càng mạnh.
Hắn vốn đã không thua kém gì m Thiên Tử, thực lực bây giờ đột nhiên lại càng tăng mạnh!
Nắm đấm của hắn giáng xuống, đột nhiên Tần Mục giơ tay lên, bàn tay nho nhỏ nhẹ nhàng chặn lại nắm đấm của Tần Phượng Thanh.
– Ca.
Tần Mục ngẩng đầu, thần thức chấn động:
– Ta có thể hồi sinh Thổ Bá.
Tần Phượng Thanh vừa mừng vừa sợ, đột nhiên một âm thanh “ầm ầm” bỗng vang lên, một bàn tay đánh lên Sinh Tử Bộ đang bao phủ U Đô!
Uy năng này cực kỳ đáng sợ, đánh đến mức khiến Sinh Tử Bộ đang bao phủ U Đô trở nên vặn vẹo, cắt đứt đại đạo U Đô đang chảy về phía Tần Phượng Thanh!
Bàn tay kia đánh lên bề mặt Sinh Tử Bộ, uy lực mạnh mẽ đến mức gần như muốn xé rách món bảo vật này.
U Thiên Tôn ngẩng đầu lên, nhìn bên ngoài bầu trời, ma quang do nguyên thần sau lưng tản ra khiến hắn giống như đang bốc cháy.
Bên ngoài bầu trời U Đô, Hư Thiên Tôn lửa giận ngút trời, Thiên Cung sau lưng hiện lên tạo thành Thiên Đình, hơn nữa còn có hai mươi sáu tòa Bảo Điện bao bọc xung quanh.
Đòn đánh thứ hai được tung ra của nàng định xóa bỏ hoàn toàn lạc ấn trong Sinh Tử Bộ, chiếm làm của riêng.
Chương 2172: Trận chiến U Đô
Trận chiến U Đô
Có điều hiển nhiên là nàng cũng không biết trong Sinh Tử Bộ không có bất kỳ lạc ấn gì, mà là đại đạo U Đô tự động chọn chủ, người khống chế bảo vật không cần lạc ấn bất cứ thứ gì.
Nếu đã là chủ nhân do Sinh Tử Bộ chọn lựa, vậy thì không cần lạc ấn gì mà vẫn thể kích phát tất cả uy năng của Sinh Tử Bộ.
Sinh Tử Bộ chọn chủ cũng giống như U Thiên Tôn dùng Sinh Tử Bộ khảo nghiệm Tần Mục và Tần Phượng Thanh.
Tần Mục có thể chống cự lại ma tính của Sinh Tử Bộ, bởi vậy có thể phát huy được một phần uy năng của Sinh Tử Bộ.
Có lẽ Tần Phượng Thanh cũng không bị ma tính của Sinh Tử Bộ làm biến đổi, cho nên Sinh Tử Bộ chọn hắn làm chủ, hắn cũng có thể phát huy ra tất cả năng lực của Sinh Tử Bộ.
Hư Thiên Tôn không biết những điều này, cho nên đã chủ động đoạt bảo.
Nàng không hề biết rằng, cho dù nàng có thể dựa vào pháp lực mạnh mẽ đoạt được Sinh Tử Bộ, là phúc hay họa còn khó nói.
Nàng có thể sẽ bị Sinh Tử Bộ kích phát ma tính, trở nên mất hết tính người, trở thành ma đầu, chứ không phải người khống chế Sinh Tử Bộ.
Mà ở phía sau nàng, Tổ Thần Vương khống chế nhục thân Thiên Công, gương mặt khổng lồ che kín không trung, thời thời khắc khắc chuẩn bị xâm chiếm U Đô.
Xâm chiếm U Đô đối với hắn mà nói cũng không phải là chuyện dễ, bởi lẽ Thiên Đạo Huyền Đô và đại đạo U Đô xung đột lẫn nhau.
Rời khỏi Huyền Đô, sức mạnh của nhục thân Thiên Công sẽ suy yếu, uy năng Thiên Đạo cũng sẽ suy yếu.
Nhưng nếu Hư Thiên Tôn hấp thu đại đạo U Đô, khống chế U Đô, vậy thì áp lực của việc xâm chiếm U Đô đối với hắn mà nói sẽ nhỏ đi rất nhiều.
Lúc này Tổ Thần Vương nhíu chặt lông mày, trong lòng vẫn khó tiếp nhận chuyện Thổ Bá đã chết.
– Sao đang yên lành mà Thổ Bá lại chết?
Trận chiến Huyền Đô, Thiên Công khó giết đến mức nào chứ?
Gần như toàn bộ mười Thiên Tôn bọn họ đều ra tay, hơn nữa còn được Cổ Thần Thái Cực giúp đỡ, thế nhưng việc giết chết Thiên Công vẫn tốn rất nhiều công sức, không biết bao nhiêu tướng sĩ Thiên Đình đã chết trận, nhiều Thiên Tôn tham gia chiến đấu cũng bị thương, mãi cho đến cuối cùng mới có thể giết chết được Thiên Công.
Tuy hiện tại thực lực của Thiên Tôn trên Thiên Đình đã mạnh hơn nhiều, thế nhưng muốn giết chết Thổ Bá – người sánh ngang với Thiên Công, cũng không phải chuyện dễ dàng gì, trừ khi là hai cường giả lấy sức mạnh thành đạo là Hạo Thiên Tôn và Thái Sơ ra tay.
Huống chi lần này Hạo Thiên Tôn không chỉ muốn giết chết Thổ Bá, mà còn muốn đối phó với đám người Khai Hoàng Tần Nghiệp, Lăng Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn!
Nhưng nằm ngoài dự liệu của Tổ Thần Vương chính là, Thổ Bá chết rồi!
Bọn họ chuẩn bị lâu như vậy, chẳng lẽ đều phí công sao?
Rốt cuộc là ai giết chết Thổ Bá?
Vì sao Thổ Bá lại chết lặng yên không một tiếng động?
– Chuyện mà Hư Thiên Tôn tha thiết ước mơ chính là giết chết Thổ Bá, để bản thân nàng trở thành Thổ Bá.
Đối mặt với loại tình huống này, trong lòng nàng cũng khó tránh khỏi bế tắc, rối loạn.
Tổ Thần Vương thầm nghĩ.
Đột nhiên, nguyên thần U Thiên Tôn bay lên, xuyên qua Sinh Tử Bộ, nghênh đón đòn đánh của Hư Thiên Tôn.
Tổ Thần Vương cười ha hả.
Đột nhiên, trên bầu trời U Đô tối đen như mực hiện lên vô số ngôi sao, tạo thành ngân hà sáng chói, xua tan sự tối tăm.
Nhục thân Thiên Công ầm ầm hạ xuống, ngăn cản U Thiên Tôn.
– Thiên Tề Nhân Thánh Vương, là ngươi giết Thổ Bá sao?
Tổ Thần Vương khen:
– Thổ Bá nuôi ong tay áo, không ngờ rằng bản thân không chết trong tay nữ nhi hắn là Hư Thiên Tôn, trái lại lại chết trong tay ngươi! Ta rất thích sự quả quyết, dứt khoát của ngươi.
Hiện giờ mười Thiên Tôn còn trống một vài vị trí, Hạo Thiên Đế vẫn chừa lại, tốt nhất là ngươi nên đầu hàng Thiên Đình đi!
U Thiên Tôn là người nắm giữ Ma Đạo U Đô hợp thành, Tổ Thần Vương là người nắm giữ Thiên Đạo Huyền Đô.
Huyền Đô và U Đô như nước với lửa, hai loại đại đạo cũng như vậy.
Trong tích tắc va chạm, hai người đều cảm thấy như gặp phải khắc tinh của mình.
Đại đạo trong cơ thể sôi trào, đạo âm nổ vang, thúc giục bọn họ tiêu diệt đối thủ, diệt trừ đại đạo của đối phương!
– U Thiên Tôn, tuy ngươi nắm giữ nguyên thần mạnh nhất, nhưng bản lĩnh của ngươi đã tụt hậu!
Tổ Thần Vương quát lớn, thôi thúc nhục thân Thiên Công, vô số ánh sáng từ những ngôi sao bộc phát, tụ hợp vào trong cơ thể Thiên Công.
Sau đầu Thiên Công, ba mươi lăm tòa Thiên Cung tạo thành Đại Thiên Đình, pháp lực mạnh mẽ, sánh ngang với Thiên Công của thời kì đỉnh cao của!
– Để ta cho ngươi xem thử xem chiến lực chân chính của Đại Thiên Đình là gì!
Thiên Công tung một đòn đánh xuống, nguyên thần của U Thiên Tôn bị chấn động ngã về phía sau.
Nguyên thần của hắn không kém gì bậc Cổ Thần như Thiên Công và Thổ Bá, nhưng nhục thân lại kém hơn Thiên Công và Thổ Bá rất nhiều.
Nhục thân Thiên Công cộng thêm pháp lực của Tổ Thần Vương, cho dù là nguyên thần của hắn cũng không thể ngăn cản nổi.
Đặc biệt là Tổ Thần Vương còn có được rất nhiều lợi ích trong Tổ Đình, tu thành ba mươi tòa Bảo Điện, điều ấy lại càng khiến hắn không có sức chống cự!
Chương 2173: Trận chiến U Đô(2)
Trận chiến U Đô(2)
Tuy rằng U Thiên Tôn tiếp thu rất nhiều kiến thức của biến pháp Diên Khang, nhưng Tổ Thần Vương cũng có chuyển thế thân sinh sống trong Diên Khang, thần thông của Tổ Thần Vương cũng không kém hắn là bao.
Lúc này, Thổ Bá đã chết, đại đạo U Đô đang suy yếu, chọn lại chủ, vì thế hắn cũng không chiếm được ưu thế gì ở U Đô.
Hư Thiên Tôn được Tổ Thần Vương giúp đỡ, lập tức có thể toàn lực thi triển, đè ép uy lực của Sinh Tử Bộ xuống.
Sinh Tử Bộ càng ngày càng nhỏ, rất nhanh đã bị nàng ép khôi phục lại kích cỡ bình thường.
Khoảnh khắc bàn tay nàng đang định cầm lấy Sinh Tử Bộ, đột nhiên tiếng đàn vang lên, khoảng cách giữa nàng và Sinh Tử Bộ ngày càng xa.
Dường như giữa nàng và Sinh Tử Bộ có không gian vô lượng đang sinh trưởng, khiến nàng mãi vẫn không thể bắt được Sinh Tử Bộ.
– Nguyệt Thiên Tôn!
Hư Thiên Tôn nhìn về phía âm thanh, chỉ thấy một nữ nhân ngồi trong hư không, bên cạnh là những sợi dây đàn.
Hư Thiên Tôn hừ lạnh một tiếng, nguyên thần hiện lên, ầm ầm xông về phía trước, chụp lấy Sinh Tử Bộ.
Nhưng tiếng đàn đột nhiên trở nên hỗn loạn, mau lẹ, không gian trong tiếng đàn trở cứ lớn rồi lại nhỏ, cứ dài rồi lại ngắn, chồng tầng chồng lớp, lắc lư trên dưới trái phải!
Hư Thiên Tôn cảm nhận được nguy hiểm.
Tiếng đàn của Nguyệt Thiên Tôn giống như vô số lưỡi dao trong không gian chém về phía nguyên thần của nàng, khiến nguyên thần của nàng bị tổn thương, gần như vỡ thành vô số mảnh!
– Hỏa!
Hư Thiên Tôn hét lên một tiếng.
Vừa dứt lời, tầng tầng không gian sau lưng Nguyệt Thiên Tôn vặn vẹo, từng đốm lửa đạo hỏa xoay tròn trong không gian, hình thành Đạo Cảnh hai mươi tám Trọng Thiên, khiến tiếng đàn không thể đột phá đạo hỏa.
Hỏa Thiên Tôn xuất hiện sau lưng Nguyệt Thiên Tôn, hai mươi tám tầng không gian đạo hỏa hóa thành hỏa luân, trói chặt Nguyệt Thiên Tôn ở trong đó!
Cùng lúc Hỏa Thiên Tôn xuất hiện, một bàn tay lạ kỳ vươn ra khỏi hư không tầng thứ ba mươi lăm, kéo Nguyệt Thiên Tôn vào hư không tầng thứ ba mươi lăm, thoát khỏi đạo hỏa.
Hỏa luân xoay tròn, tiêu diệt tất cả mọi thứ, nhưng Nguyệt Thiên Tôn đã thoát thân từ trước đó, khiến công kích của Hỏa Thiên Tôn rơi vào khoảng không.
Hỏa Thiên Tôn đột nhiên xoay người, chỉ thấy một nữ tử lạnh lùng xuất hiện trước mặt hắn, mắt dọc giữa trán mở ra, lộ ra một viên Thần Thạch Thái Sơ.
Thần Thạch bắn ra ánh sáng, Hỏa Thiên Tôn chỉ cảm thấy ánh sáng trắng lóa như tuyết bao phủ bản thân hắn.
Đợi đến khi ánh sáng tản đi, hắn thấy bản thân đã trở lại thịnh hội Dao Trì trăm vạn năm trước.
Hắn đang ở trong Mạn Hồi Lang Các, nhìn thấy Hạo Thiên Tôn và m Thiên Tử, còn có Ngự Thiên Tôn.
Hắn nhìn thấy m Thiên Tử đột nhiên ra tay, lấy đại đạo U Đô niêm phong nguyên thần Ngự Thiên Tôn, cùng lúc đó, công kích của Hạo Thiên Tôn đánh lên người Ngự Thiên Tôn!
Hai người này liên thủ, hợp lực giết chết Ngự Thiên Tôn không chút đề phòng trong Mạn Hồi Lang Các!
Thân thể Hỏa Thiên Tôn bỗng nhiên run rẩy:
– Ngự đại ca… Ta muốn báo thù cho ngươi, tự tay ta giết chết kẻ thù… Không đúng! Đây là huyễn cảnh của Lãng Uyển!
Hạo Thiên Tôn đột nhiên xoay người lại hệt như đã nhìn thấy hắn, sắc mặt chợt đanh lại, sau đó sa sầm nói:
– Quỳ xuống!
Hai đầu gối Hỏa Thiên Tôn mềm nhũn, quỳ rạp trên đất, sau đó chỉ nghe thấy bên tai truyền đến tiếng đàn của Nguyệt Thiên Tôn.
Hắn tỉnh ngộ lại:
– Đây là huyễn cảnh! Thần Vương của Tạo Vật Chủ chỉ dựa vào huyễn cảnh thần thức mà cũng muốn phá hủy đạo tâm của ta, đúng là quá xem thường ta rồi!
Ầm…
Toàn bộ thịnh hội Dao Trì đột nhiên bốc cháy, tất cả đều bị đạo hỏa thiêu huỷ giống như bức tranh dưới ngọn lửa hừng hực.
Hỏa Thiên Tôn nhảy lên, đang muốn đánh về phía Lãng Uyển, đột nhiên cảnh tượng xung quanh lặp lại lần nữa, hắn nhìn thấy Thiên Đình Tiêu Hán đang bốc cháy!
Hắn nhìn thấy một “bản thân” khác đang cùng đám người Hạo Thiên Tôn, Lang Hiên, Tổ Thần Vương, Minh Phương Vũ, Cung Thiên Tôn, cùng nhau bao vây tấn công Vân Thiên Tôn!
Hắn nhìn thấy bàn tay mình đâm xuyên ngực Vân Thiên Tôn, lệ rơi đầy mặt nói với Vân Thiên Tôn:
– Vân, ngươi hiểu ta mà, đúng không?
Tiếng đàn của Nguyệt Thiên Tôn truyền đến một lần nữa.
Hỏa Thiên Tôn tức giận hầm hừ, đạo hỏa thiêu đốt, phá huỷ tất cả những thứ này, nhưng tầng huyễn cảnh này biến mất, hắn lại xuất hiện trong tầng huyễn cảnh khác.
Huyễn cảnh lần này là cảnh hắn đi giết Minh Hoàng.
Minh Hoàng của Nhân tộc dẫn đầu đại quân tiến đánh Thiên Đình, đánh đến tinh không bên ngoài Nam Thiên Môn trên Thiên Đình, Hỏa Thiên Tôn đích thân xuất quân chinh phạt, đánh mãi mà không thắng.
Hạo Thiên Tôn đến, Hỏa Thiên Tôn nhìn thấy một “chính mình” khác đang khom người với Hạo Thiên Tôn, lộ ra vẻ tươi cười nịnh nọt:
– Không phải ta bất lực, mà do thần thông Tạo Hoá của tên này đã luyện tới trình độ thân thể bất diệt.
Nhưng khi giao đấu với hắn, ta lại phát hiện hắn một điểm luyện chưa tới, đó chính là nguyên thần! Ta tiến cử hiền tài m Thiên Tử để diệt kẻ này!
Sắc mặt Hỏa Thiên Tôn u ám, mặc kệ là huyễn cảnh gì cũng đều đánh nát toàn bộ.
Tiếng đàn du dương êm tai văng vẳng.
Chương 2174: Không phải tư duy bình thường
Không phải tư duy bình thường
Trong tầng tầng huyễn cảnh sau đó, có cảnh tượng hắn ám sát Nguyệt Thiên Tôn, hắn chinh phạt Khai Hoàng, hắn đang cố gắng giết chết Lam Ngự Điền trên Thiên Hà, còn có cảnh tượng hắn nô dịch Nhân tộc của Nam Thiên.
Hỏa Thiên Tôn không thèm nhìn nữa, trực tiếp dùng pháp lực ngập trời đánh nát tất cả huyễn cảnh.
Sau cùng, khi nhìn thấy Lãng Uyển, hắn không nói lời nào, đột nhiên ra tay đánh về phía nàng!
Pháp lực của hắn vượt qua Lãng Uyển rất nhiều, mặc dù đối phương là Tạo Vật Chủ có nhục thân mạnh mẽ, thần thức cũng là người đứng đầu duy nhất trên thế gian.
Thái Đế chết, Cung Vân diệt, thần thức của Lãng Uyển trở nên độc nhất vô nhị.
Nhưng pháp lực của nàng kém xa Hỏa Thiên Tôn.
Trong các Thiên Tôn, pháp lực của Hỏa Thiên Tôn chỉ đứng sau Hạo Thiên Tôn và Thái Sơ!
Dưới một đòn này, sắc mặt Lãng Uyển thay đổi, giơ tay lên lấy cứng chọi cứng.
Một âm thanh nổ tung vang lên, khí huyết không ngừng dao động, Hỏa Thiên Tôn lộ ra vẻ kinh ngạc.
Không ngờ rằng pháp lực của Lãng Uyển lại không kém hắn bao nhiêu!
Hắn không nghĩ ngợi gì mà tiếp tục xông lên phía trước, đạo hỏa thiêu đốt hừng hực, ra tay tàn ác, đánh bay đủ loại thần thông của Lãng Uyển ở phía đối diện, lấy cứng chọi cứng, đạo pháp thần thông cực kỳ tinh diệu!
Hai người đều bị thương.
Đột nhiên, Hỏa Thiên Tôn thầm giật mình, mà dường như Lãng Uyển ở phía đối diện cũng nhớ tới điều gì, hai người đồng thanh nói:
– Ba gian nhà ở cầu Hư Không!
U Đô, hư không tầng thứ ba mươi lăm, Nguyệt Thiên Tôn ngồi trong hư không gảy dây đàn, ánh mắt dừng lại trên mười ngón tay đang nhảy múa của bản thân.
Lãng Uyển đứng sau lưng nàng, thần thức trong mi tâm bùng nổ.
Mà trong U Đô, Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn cùng ra tay, liều chết đánh cược một phen.
Ba gian nhà ở cuối cầu Hư Không trong vùng đất Thái Hư vốn do Nguyệt Thiên Tôn và các tộc trưởng trưởng lão của dòng dõi Tạo Vật Chủ liên thủ chế tạo.
Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn đã từng bị vây nhốt trong đó, tình thế cực kỳ ngàn cân treo sợi tóc.
Cùng lúc đó, trên không trung Tổ Đình, Hạo Thiên Tôn đứng dậy, tỏ vẻ nghi ngờ, ánh mắt xuyên thấu U Đô Tổ Đình, bước xuống khỏi Thiên Đình.
Dưới cây thế giới, Khai Hoàng vươn người đứng dậy, y phục bay phần phật, bước ra khỏi thánh địa Hắc Mộc.
Trên không trung Tổ Đình vốn không thể nhìn thấy hư không, nhưng lúc này đây, tầng tầng lớp lớp hư không lại hiện lên rõ ràng.
Cảnh vật của Tổ Đình đã không còn hoang tàn như xưa.
Rất nhiều chủng tộc của chư thiên vạn giới đã di chuyển đến Tổ Đình định cư phát triển.
Tuy rằng là vì Tổ Đình thực sự quá rộng lớn, thành trì lác đác trong Tổ Đình không quá nổi bật, nhưng sinh linh các tộc trong Tổ Đình cũng không ít.
Giờ khắc này, chúng sinh định cư trong Tổ Đình ngẩng đầu lên, dõi mắt quan sát một cảnh tượng khiến bọn họ cả đời khó quên.
Tầng hư không vô cùng trong suốt xuất hiện thêm ba mươi sáu tầng, mà trong hư không tầng thứ ba mươi sáu, hai vùng Đại La Thiên hiện lên, đạo thụ rậm rạp xanh tươi, sánh ngang với cây thế giới ở phía xa.
Hai vùng Đại La Thiên, hai đạo thụ, hai đạo hoa, mỗi vùng đều tràn ngập đạo vận.
Đạo vận trong một vùng Đại La Thiên trong đó tản ra sức mạnh vô biên, vừa xuất hiện đã khiến trong lòng tất cả mọi người như bị núi đè, như bị thần linh áp đảo.
Từng ngọn núi lớn đè lên thân thể bọn họ, thần linh đè trên linh hồn bọn họ, ép bọn họ xoay người, ép bọn họ quỳ xuống!
Đạo vận truyền đến từ vùng Đại La Thiên còn lại thì giống như thanh kiếm không gì không phá, chém về phía vị thần trong lòng bọn họ, dẹp tan núi lớn trên người bọn họ!
Hai vùng Đại La Thiên đang nhanh chóng di chuyển, tiếp cận lẫn nhau.
Chẳng mấy chốc, hai vùng Đại La Thiên này đã tới gần nhau, sau đó ầm ầm va chạm.
Trong tích tắc đụng độ, dường như có uy năng khủng bố không gì sánh nổi bạo phát, nhưng sinh linh bên trong Tổ Đình lại không cảm nhận được cỗ uy năng này.
Nguyên nhân là do khi hai vùng Đại La Thiên va chạm, uy lực từ vụ va chạm ấy rất khó thoát ra khỏi Chung Cực Hư Không.
Trong quá trình truyền dẫn, Chung Cực Hư Không sẽ khiến uy năng thần thông của Đại La Thiên không ngừng suy giảm.
Đợi đến khi truyền ra khỏi Chung Cực Hư Không, lại trải qua sự bào mòn của ba mươi lăm tầng hư không, bởi vậy không thể tạo thành phá hoại đối với Tổ Đình.
Nhưng trong giao chiến ở Đại La Thiên, đạo pháp thần thông được thi triển ra lại khiến các sinh linh Tổ Đình nhìn đến hoa mắt chóng mặt.
Bọn họ rất khó để hiểu, nhưng cũng nhìn thấy rất nhiều loại thần diệu trong đó.
Mỗi người nhìn ra một thứ khác nhau, chỉ là không ai có thể nhìn ra tất cả đạo diệu của Đại La Thiên.
Không nói hết được về Đại La Thiên, cũng không nói ra được về Đại La Thiên.
Dưới hai vùng Đại La Thiên, Hạo Thiên Tôn nhìn thấy Khai Hoàng, mà Khai Hoàng cũng nhìn thấy hắn.
Mỗi người đứng sừng sững trên một ngọn núi cao, đối diện nhau cách một khoảng không xa tít tắm.
– Trước bọn ta một bước, giết chết Thổ Bá.
Tần Nghiệp, quả thật kế sách của các ngươi ngoài dự liệu, khiến ta có chút trở tay không kịp.
Hạo Thiên Tôn lộ ra vẻ tán thưởng, nói:
Chương 2175: Không phải tư duy bình thường (2)
Không phải tư duy bình thường (2)
– Có điều tất cả những thứ này đứng trước thực lực tuyệt đối thì hoàn toàn vô dụng, các ngươi đã thua rồi.
Hắn không nhìn về phía Khai Hoàng, ánh mắt nhìn về phía giữa hai ngọn núi.
Không phải hắn đang nhìn giữa hai ngọn núi lớn, mà là hắn đang nhìn U Đô trùng điệp với Tổ Đình.
Bên trong U Đô, Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn đã phát giác ra thủ đoạn của Nguyệt Thiên Tôn và Lãng Uyển.
Hai người bọn họ đã từng lĩnh giáo thần thông của Nguyệt, Lãng trong ba gian phòng ở cuối cầu Hư Không, cho nên lần này phá giải càng thêm quen tay và dễ dàng.
Một bên khác, U Thiên Tôn đang đánh cùng Tổ Thần Vương cũng hoàn toàn rơi vào thế yếu, thất bại chỉ là chuyện sớm muộn.
Hạo Thiên Tôn nhìn về phía U Đô.
Bên trong U Đô, Sinh Tử Bộ lại ổn định, hấp thụ đại đạo U Đô của Thổ Bá, trao trả lại cho Tần Phượng Thanh.
Trong khi đó, Tần Mục thì dẫn Lăng Thiên Tôn nhanh chóng đáp xuống Ngọc Tỏa Quan dưới lòng bàn chân Thổ Bá.
– Trong mười một Thiên Tôn Thiên Đình, Cung Thiên Tôn, Hồng Thiên Tôn, Tường Thiên Phi, Thạch Kỳ La và Nghiên Thiên Phi đã ngã xuống, không còn tồn tại.
Cái gọi là mười Thiên Tôn chỉ còn lại Hỏa, Tổ, Lang, Hư, Thái Sơ và ngươi mà thôi.
Khai Hoàng thản nhiên nói:
– Mà bọn ta, trừ ta ra thì Vân Thiên Tôn, Nguyệt, Lăng, U, Mục và Lãng Uyển đều đã thành đạo.
Nhìn số lượng thì thấy bọn ta đã chiếm ưu thế.
Trừ những người đó ra, Ngự Thiên Tôn cũng đang ở chỗ bọn ta.
Hạo Thiên Tôn, có lẽ trong lòng ngươi đang sợ hãi lắm.
Hạo Thiên Tôn phất tay, một đám mây xuất hiện, trôi lơ lửng giữa hai ngọn núi lớn.
Hắn rảo bước trên mây, mà trên đó đặt một chiếc bàn đá và hai cái bồ đoàn.
Hạo Thiên Tôn ngồi trên bồ đoàn bên trái, cười nói:
– Khai Hoàng, ta đã từng nghe nói, lúc ngươi nhìn thấy ta và Ngự Thiên Tôn trên thịnh hội Dao Trì, từng nói nếu Ngự Thiên Tôn xưng đế, ngươi sẽ xưng thần ở phía bắc, nếu ta thành đế, ngươi sẽ tới thay thế.
Khai Hoàng lắc đầu nói:
– Ta không hề nói như vậy.
Trên thịnh hội Dao Trì, ta nhìn thấy vẻ ngoan cố của ngươi.
Nếu ngươi thành đế, địa vị của ngươi và ta ngang nhau, đoạt thế cục thiên hạ, thu phục lòng bách tính, còn không biết hươu chết trong tay ai.
– Nếu đã như vậy, sao còn không dám ngồi đối diện ta?
Hạo Thiên Tôn cười nói.
Khai Hoàng cất bước đi tới, ngồi đối diện với hắn.
Hạo Thiên Tôn pha trà, Khai Hoàng châm lửa, đợi đến khi nước sôi, Hạo Thiên Tôn thả búp trà xanh nhạt xuống.
Hai người ngồi nhìn búp trà chậm rãi phai ra trong nước, cùng hít hà hương trà.
Hạo Thiên Tôn châm trà cho Khai Hoàng, Khai Hoàng khẽ khom người tỏ vẻ cảm ơn.
– Ngươi vừa nói, số lượng Thiên Tôn của phe phái ngươi đã vượt cả Thiên Đình, ngươi lầm to rồi.
Hạo Thiên Tôn tự rót cho mình một chén, lẳng lặng chờ trà nguội bớt, mỉm cười nói:
– Lãng Uyển là Tạo Vật Chủ, pháp lực hơi thấp, kém xa bất kỳ Thiên Tôn nào của Thiên Đình.
U Thiên Tôn mạnh về nguyên thần, nhưng nhục thân lại yếu.
Nguyệt Thiên Tôn phí hoài bốn vạn năm, chậm trễ vì đạo thương, phải sống ẩn dật, mà bốn vạn năm này chính là thời đại đạo pháp thần thông trong thiên hạ đại bạo phát, công pháp của Đại Thiên Đình cũng thành hình trong khoảng thời gian này.
Nàng đã bỏ lỡ, cho nên pháp lực kém xa những Thiên Tôn khác.
Người có khả năng uy hiếp tới Thiên Đình chỉ có ba người Vân, Lăng, Mục mà thôi.
Hắn nâng chén ra hiệu, Khai Hoàng nâng chén đáp lễ.
– Mà ba người Vân, Lăng, Mục cũng đều có điểm thiếu sót.
Hạo Thiên Tôn uống trà, đặt chén trà xuống, nói:
– Vân Thiên Tôn dựa vào di sản kế thừa từ Thái Đế, hắn có thể phát huy ra bao nhiêu vẫn còn chưa biết.
Nếu hắn có sức địch lại Phụ Thần Thái Sơ của ta thì các ngươi còn có đường sống.
Đáng tiếc, không được.
Vân Thiên Tôn tới gốc cây thế giới cũng chính là vì để giải quyết khuyết điểm này của hắn.
Hắn thêm trà cho Khai Hoàng, tiếp tục nói:
– Lăng Thiên Tôn cũng không được.
Uy lực đạo pháp của Lăng Thiên Tôn quả thật vô cùng đáng sợ, giết chết Thái Đế, vô cùng kinh diễm.
Nếu ta trúng chiêu thì đạo hạnh cũng sẽ bị chôn vùi rồi chết.
Nhưng những bản lĩnh khác của nàng quá qua quýt, năng lực chiến đấu quá kém.
Nàng còn không thể tiếp cận ta, cũng không thể tiếp cận những Thiên Tôn khác.
Chỉ cần diệt trừ được Nguyệt Thiên Tôn thì nàng không còn tác dụng gì nữa.
Hắn cười nói:
– Hỏa Thiên Tôn sẽ giúp ta diệt trừ Nguyệt Thiên Tôn.
Còn Lăng Thiên Tôn, ta không giết được nàng thì chỉ e thế gian này cũng không ai có thể giết chết nàng.
Nhưng bọn ta không làm được, không có nghĩa là công tử Di La Cung cũng không làm được.
Khai Hoàng giật mình, yên lặng uống trà.
– Còn Mục Thiên Tôn thì quả thật là một đối thủ đáng gờm.
Hạo Thiên Tôn nhắc đến Tần Mục cũng không nhịn được mà liên tục khen ngợi, nói:
– Giết chết Thổ Bá trước bọn ta một bước, kế sách này ngươi không thể nghĩ ra được.
Suy nghĩ của ngươi quá bình thường, hành binh bày trận, mưu kế chiến pháp đường đường chính chính, không có chút tà khí nào.
Kế sách này chỉ có thể là loại tư duy không bình thường như Mục Thiên Tôn mới có thể nghĩ ra, nằm ngoài dự liệu của ta.
Hắn uống trà, nói:
– Cung Thiên Tôn chết rồi.
Mục Thiên Tôn giết Cung Thiên Tôn, chứng tỏ bản lĩnh của hắn trên Cung Thiên Tôn.
Thực lực của hắn tiến bộ nhanh chóng cũng vượt ngoài dự liệu của ta.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Trương Tam Phong Dị Giới Du [Dịch] Trương Tam Phong Dị Giới Du](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Truong-Tam-Phong-Di-Gioi-Du-SE-Audio-Truyen.jpg)





