[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 434 : Ngây thơ và tà ác (3) (c2166-c2170)
❮ sautiếp ❯Chương 2166: Ngây thơ và tà ác (3)
Ngây thơ và tà ác (3)
Ánh mắt Tần Mục khó khăn dời khỏi Sinh Tử Bộ, nói:
– Ta không phải là Thổ Bá chân chính, ta lo rằng ta nắm giữ sức mạnh của Sinh Tử Bộ thì sẽ làm ra chuyện ngu xuẩn.
Giọng nói của hắn vẫn còn hơi khàn khàn:
– Sinh Tử Bộ tuyệt đối không thể rơi vào tay Thiên Đình.
U Thiên Tôn, Thổ Bá chọn ngươi bảo quản Sinh Tử Bộ, nhất định có đạo lý của hắn.
Ánh mắt U Thiên Tôn cũng dừng lại Sinh Tử Bộ.
Sau một lúc lâu, hắn thu hồi Sinh Tử Bộ rồi nói:
– Ta cũng không phải là chủ nhân chính thức của Sinh Tử Bộ.
Sau khi Thổ Bá giao Sinh Tử Bộ cho ta, mong ta có thể kế nhiệm, nhưng trăm vạn năm qua, ta vẫn luôn chống đối lại ma tính Sinh Tử Bộ xâm nhập.
Khi đó, là Thổ Bá giúp ta trấn áp lại ma tính, nếu như Thổ Bá chết rồi…
Hắn không tiếp tục nói nữa.
Nếu như Thổ Bá chết rồi thì sẽ không còn ai có thể giúp hắn trấn áp lại ma tính của Sinh Tử Bộ, U Thiên Tôn mà bị ma tính khống chế thì sẽ kinh khủng đến mức nào đây?
– Nếu không thì phá hủy Sinh Tử Bộ đi.
Lăng Thiên Tôn nói:
– Thẳng tay phá hủy bảo vật tà ác này đi là được.
– Không phá hủy được.
U Thiên Tôn lắc đầu nói:
– Sinh Tử Bộ là bảo vật tập hợp của sáu mươi tư đại đạo U Đô biến thành, trừ khi ngươi có thể phá hủy sáu mươi tư loại đại đạo thiên địa thì mới có thể phá hủy nó.
Lăng Thiên Tôn im lặng, nàng cũng không thể phá hủy sáu mươi tư đại đạo U Đô được.
– Sau khi các ngươi giết Thổ Bá, có thể ta sẽ bị Sinh Tử Bộ khống chế.
U Thiên Tôn nói:
– Nếu như vậy thì các ngươi hãy để ta đồng vu quy tận với Thiên Tôn của Thiên Đình.
Tần Mục nhíu chặt lông mày, đột nhiên đứng dậy, cười nói:
– Ngươi ở đây chờ ta phút chốc, ta đi một chút rồi về.
Hắn nghiêng mình rời đi, đột nhiên lại vòng trở lại, cười nói:
– Cho ta mượn dùng thuyền giấy của ngươi đi!
Hắn không đợi U Thiên Tôn trả lời, nhảy thẳng lên thuyền giấy của U Thiên Tôn, nhanh chóng rời đi.
Lăng Thiên Tôn nhìn Sinh Tử Bộ trên mặt bàn, nói:
– Ta sẽ bị ma tính khống chế ư?
U Thiên Tôn lắc đầu nói:
– Ngươi không hiểu đại đạo U Đô, không thể thôi thúc uy năng của Sinh Tử Bộ.
Chỉ có rơi vào tay người tinh thông đại đạo U Đô thì Sinh Tử Bộ mới có thể phát huy hết sức mạnh.
Lăng Thiên Tôn không nói thêm gì nữa, lẳng lặng chờ đợi.
Một lúc lâu sau, U Thiên Tôn nói:
– Lăng, nói chuyện với ngươi rất thoải mái.
Lăng Thiên Tôn nói:
– Nói chuyện với ngươi tốn ít sức.
Không bao lâu sau, thuyền giấy lại nhanh chóng bay tới, một đứa trẻ đầu to không gì sánh được đứng trên thuyền.
Hắn đang cố gắng thu nhỏ hai chân, vắt trên thuyền.
Tần Mục dừng thuyền, đứa trẻ đầu to kia nhảy xuống, chấn động khiến cả vương phủ của Thiên Tề Nhân Thánh không ngừng lay động.
– Ca, nhẹ một chút!
Tần Mục tỏ vẻ nghiêm túc nói.
Tần Phượng Thanh tò mò quan sát xung quanh, ha ha cười nói:
– Cái đầu của Đại Thổ Bá to thật, chắc là có thể ăn rất lâu.
Tần Mục dẫn hắn vào phủ Thánh Vương.
Nhục thân Tần Phượng Thanh to mập, trên đường đi chen lấn đến mức nhà đổ phòng sập, tạo thành cảnh tượng hỗn độn.
Tần Mục chỉ vào Sinh Tử Bộ trên bàn đá, cười nói:
– Ca, ngươi nhìn trang giấy màu vàng này…
Tần Phượng Thanh thò tay ra nắm lấy, Tần Mục và U Thiên Tôn căng thẳng nhìn hắn chằm chằm, chỉ cần hắn bị ma tính của Sinh Tử Bộ khống chế, hai người sẽ lập tức ra tay trấn áp hắn!
Tần Phượng Thanh là hóa thân của ma tính U Đô, vô cùng tà ác, nếu lại bị Sinh Tử Bộ kích phát ma tính, hai thứ dung hợp, sợ rằng sẽ còn kinh khủng hơn lúc Tần Mục bị Sinh Tử Bộ khống chế!
Tần Phượng Thanh lắc lắc Sinh Tử Bộ, nghi ngờ nói:
– Đây là giấy chùi mông của Thổ Bá à? Không ngờ lại được các ngươi xem như bảo bối…
Hắn tiện tay ném Sinh Tử Bộ sang một bên, Tần Mục và U Thiên Tôn tỏ vẻ kinh ngạc.
U Thiên Tôn vội vàng nhặt Sinh Tử Bộ lên, nhét vào trong tay hắn, trầm giọng nói:
– Tiểu Thổ Bá, ngươi dùng đại đạo U Đô thôi thúc tờ giấy này đi!
Tần Phượng Thanh liếc hắn một cái, ha ha cười nói:
– Ngươi là âm sai? Quái lạ, sao lại trẻ như vậy…
Hắn thử dùng đại đạo U Đô thôi thúc Sinh Tử Bộ.
Sinh Tử Bộ trên tay hắn trở nên ngày càng sáng rực, nhưng kì lạ là, Tần Phượng Thanh không hề bị ma tính trong Sinh Tử Bộ xâm nhập, vẫn là đứa trẻ mập mạp thoạt nhìn ngây thơ chân thật.
Vẻ mặt U Thiên Tôn dại ra, nói với Tần Mục:
– Có phải lúc hai huynh đệ các ngươi tách ra, ngươi vứt bỏ phần ngây thơ đi, để lại tà ác và ma tính cho bản thân mình hay không?
Tần Mục hừ một tiếng, nhưng không mở miệng phản bác.
Hắn và Tần Phượng Thanh vốn là một người, chỉ có điều Tần Phượng Thanh ra đời sớm, là ý thức do ma tính U Đô sinh ra, trời sinh tà ác, là ma vương nổi danh nhất U Đô, vô số Ma Thần U Đô nghe tin đã sợ mất mật.
Còn hắn thì lại là ý thức thứ hai do thân thể kia sinh ra sau khi Tần Phượng Thanh bị Thổ Bá phong ấn.
Chương 2167: Lên ngôi vua
Lên ngôi vua
Từ đó đến nay, tất cả mọi người đều biết, Tần Phượng Thanh là hóa thân của ma khí Ma Đạo ma tính U Đô, chứa đựng những cảm xúc tiêu cực của tất cả những người đã chết từ khi sinh ra đến nay, đương nhiên là hung thần ác sát, không chuyện ác nào không làm.
Thổ Bá và Thiên Công đã từng cho rằng như thế, Tần Mục cũng vậy.
Thiên Công và Thổ Bá còn từng muốn trợ giúp Tần Mục luyện hóa Tần Phượng Thanh một phen, để hắn trở thành thần tử U Đô chân chính.
Mãi cho đến về sau, Thiên Công và Thổ Bá mới phát hiện, Tần Phượng Thanh tà ác hung tàn chỉ là một loại bản năng, còn đáy lòng hắn vẫn hồn nhiên ngây thơ, không hề có bất kỳ tạp chất nào như đứa trẻ mới sinh.
Trái lại, dường như bọn họ để ý thấy nhân cách thứ hai là Tần Mục mới là một tên vô cùng nguy hiểm, tà ác, giảo hoạt, xảo quyệt, nham hiểm, tự kiềm chế kém!
Sau khi Tần Mục nắm giữ ma khí, Ma Đạo và ma tính trong cơ thể đã không còn có thể duy trì vẻ chất phác giống như Tần Phượng Thanh, trái lại trở nên càng nguy hiểm, càng dễ mất khống chế, nguy hại hơn Tần Phượng Thanh không biết bao nhiêu lần.
Mà khi đó, rất nhiều người tranh đoạt thân phận thần tử U Đô của Tần Phượng Thanh, cho dù là bốn chư hầu của U Đô, hay là m Thiên Tử, Thần Ma Thiên Đình, biểu hiện khi bọn họ đối mặt với ma tính U Đô còn kinh khủng hơn Tần Mục.
Thật ra cuộc chiến tranh đoạt vị trí thần tử U Đô đã sớm hạ màn kết thúc.
Từ khi Thiên Công và Thổ Bá nhìn thấu tất cả những thứ này, bọn họ đã không còn muốn giúp Tần Mục luyện hóa Tần Phượng Thanh, trái lại còn hữu ý vô ý dẫn dắt Tần Mục phát hiện một mặt hiền lành của Tần Phượng Thanh.
Thổ Bá và Tần Mục cũng vô tri vô giác thử dẫn dắt Tần Phượng Thanh hướng đến một mặt có lề lối, trật tự, thử để hắn hiểu ra quy tắc.
– Ca, ngươi không cảm nhận được sức mạnh của Sinh Tử Bộ à?
Tần Mục mở miệng hỏi:
– Ngươi nhìn thấy gì trong Sinh Tử Bộ?
– Đây là Sinh Tử Bộ sao?
Tần Phượng Thanh lật qua lật lại Sinh Tử Bộ, nhìn mấy lần, nói:
– Ta chỉ nhìn thấy bên trong liên quan đến vô số sinh linh trên thế gian, tuổi thọ của bọn họ, cảm nhận được trong linh hồn bọn họ truyền đến hỉ nộ ái ố, còn có thay đổi của thân thể bọn họ, còn có những Thần Chỉ và Ma Thần mỹ vị…
Tần Mục dẫn dắt từng bước nói:
– Ngươi không muốn thao túng bọn họ, ăn bọn họ sao?
U Thiên Tôn sởn tóc gáy.
Tần Phượng Thanh vò đầu nói:
– Sao phải làm thế? Bọn họ chỉ cần ký kết ước hẹn với Tiểu Thổ Bá là ta, sau khi bản thân phạm sai lầm là ta có thể ăn bọn họ.
Ăn quá nhiều trong một lần thì không tốt…
Tần Mục thấy hắn vẫn chưa hiểu rõ, tiếp tục dụ dỗ nói:
– Ngươi nắm giữ Sinh Tử Bộ là có thể nắm giữ sống chết của những sinh mệnh này.
Ngươi muốn ai chết thì người đó phải chết, ngươi muốn họ chết lúc nào thì họ phải chết lúc đấy, ngươi muốn bọn họ chết như thế nào thì bọn họ sẽ chết như thế ấy, ngươi muốn bao nhiêu người chết thì bấy nhiêu người phải chết…
U Thiên Tôn vội vàng chọc chọc eo hắn, thấp giọng nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi đang hướng dẫn hắn nắm giữ Sinh Tử Bộ hay là cám dỗ hắn sa đọa giống như ngươi vậy?
Tần Mục tỉnh ngộ, vội vàng ngậm miệng.
Tần Phượng Thanh lại lật đi lật lại quan sát Sinh Tử Bộ, tiện tay vứt qua một bên, lắc đầu nói:
– Rõ ràng là những thứ nhỏ bé ngu xuẩn kia tự tìm đường chết, chết thành đủ loại dáng vẻ đa dạng giống như đệ đệ xấu xa, sao còn cần thứ này? Thứ này không phải giấy chùi mông của Thổ Bá thì là khăn lau chân của Thổ Bá, vừa thúi vừa cứng.
Lần này ngay cả Lăng Thiên Tôn cũng kinh ngạc, đột nhiên nói:
– Quả thật Tiểu Thổ Bá là ứng cử viên nắm giữ Sinh Tử Bộ tốt nhất.
Tần Mục và U Thiên Tôn liên tục gật đầu.
Bản thân Tần Phượng Thanh chính là ma tính của U Đô, Sinh Tử Bộ không khống chế, cám dỗ được hắn mà hắn lại có thể phát huy ra sức mạnh của Sinh Tử Bộ.
Hơn nữa, tâm địa hắn lại cực kỳ hồn nhiên, điểm này vượt xa Tần Mục vô số lần, cũng vượt xa U Thiên Tôn rất nhiều.
U Thiên Tôn thở ra một hơi trọc khí, nhặt Sinh Tử Bộ lên, nghiêm túc giao đến tay Tần Phượng Thanh, khom người nói:
– Xin Thổ Bá quy vị!
Trong lòng hắn nổi sóng dâng trào, hôm nay là một ngày có thể ghi vào sử sách, ngày mà Thổ Bá mới cũ luân phiên nhau, khiến vẻ mặt hắn không khỏi trang nghiêm, nghiêm túc.
Tần Phượng Thanh nhanh tay kín đáo đưa Sinh Tử Bộ cho hắn, sắc mặt có chút sợ hãi, nói:
– Đệ đệ, ta còn tưởng ngươi dẫn ta tới có chuyện gì quan trọng, nếu không còn chuyện gì nữa thì ta về đây!
Dứt lời, hắn vội vội vàng vàng đi ra ngoài, U Thiên Tôn nhanh chóng kéo hắn lại, nói:
-Ngươi không được đi! Hôm nay chính là ngày ngươi lên ngôi trở thành Thổ Bá, chỉ ngươi mới có thể áp chế ma tính của Sinh Tử Bộ, ngươi đi rồi, ta đi đâu để tìm được một Thổ Bá khác đây?
Tần Phượng Thanh dùng sức trốn khỏi tay hắn, ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài, leo thẳng đến thuyền giấy nhỏ.
Chương 2168: Lên ngôi vua (2)
Lên ngôi vua (2)
U Thiên Tôn lập tức đuổi về phía trước, chỉ thấy Tần Phượng Thanh đang cố gắng thu nhỏ thân thể, chui vào trong thuyền giấy.
U Thiên Tôn bước tới, nâng Sinh Tử Bộ lên, khom người nói:
– Xin Thổ Bá quy vị!
– Ta không muốn…
Tần Phượng Thanh phất tay đánh bay Sinh Tử Bộ, sợ hãi nhìn về phía Tần Mục, cao giọng nói:
– Đệ đệ, ngươi mau tới đây, đưa ta về nhà! Ta không biết đường đi! Ta không cần Sinh Tử Bộ, mang nó đi…
Hắn thu nhỏ thân thể lại rồi mà vẫn to lớn hơn thuyền giấy rất nhiều lần, buồn cười là hắn đứng trên thuyền nhỏ, nhưng lại không biết làm sao để điều khiển thuyền giấy.
Tần Mục không tiến lên giúp đỡ.
Sinh Tử Bộ bay trở về, U Thiên Tôn vẫn nâng Sinh Tử Bộ lên.
Tần Phượng Thanh hoảng sợ nhìn hắn ngày càng đến gần mình, sau đó hét to một tiếng, nhảy xuống khỏi thuyền giấy, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Nguyên thần to lớn vô biên của U Thiên Tôn bay ra, giơ tay lên bắt hắn trở về.
Nguyên thần của U Thiên Tôn là nguyên thần số một thế giới.
Nó to lớn giống như một Thổ Bá khác, được xưng là nguyên thần đệ nhất trên đời này.
Dù cho thực lực của Tần Phượng Thanh cực cao, nhưng vẫn kém hơn hắn rất nhiều.
Tần Phượng Thanh chạy trốn khắp tứ phía, nhưng vẫn không trốn thoát được, trên mặt ngày càng sợ hãi, đột nhiên hắn đổi ngược hướng, ra sức chạy về phía mắt dọc của Thổ Bá.
Hắn cũng mọc ra ba con mắt, giờ phút này, hoa văn hình dạng cánh bướm trong mắt dọc lóe lên, nước mắt trong mắt phun ra ngoài.
– Thổ Bá!
Hắn lớn tiếng la lên:
– Tên to con kia! Tỉnh lại đi! Chạy mau.
Hắn ra sức xông về phía Thổ Bá, khàn giọng hô to:
– Chạy mau tên to con kia! Bọn họ muốn giết ngươi!
Nguyên thần của U Thiên Tôn đuổi theo, chặn hắn lại.
Tần Phượng Thanh trái đụng phải đụng, đột nhiên hóa thành một luồng ma khí phá tan bàn tay của nguyên thần U Thiên Tôn, tiếp tục chạy về phía mắt dọc của Thổ Bá, khóc lớn nói:
– Chạy mau tên to con này, đệ đệ xấu xa của ta muốn giết ngươi…
Tần Mục và Lăng Thiên Tôn cất bước đi tới, nguyên thần của U Thiên Tôn bắt lấy hắn lần nữa, năm ngón tay hóa thành lồng giam.
Tần Phượng Thanh điên cuồng đập đầu ngón tay hắn, nguyên thần U Thiên Tôn thôi thúc pháp lực, vây nhốt hắn, dù vậy năm ngón tay cũng bị hắn đánh cho không ngừng nứt ra!
– Tên to con kia, tỉnh lại đi!
Tần Phượng Thanh nắm lấy đầu ngón tay của nguyên thần U Thiên Tôn, ra sức lay, rống to về phía Thổ Bá:
– Nhanh tỉnh lại đi! Ta cảm ứng được đệ đệ xấu xa thật sự muốn giết ngươi…
Thổ Bá to lớn vô biên đứng trong U Đô, hai chiếc sừng trên đầu hắn cao lớn vững chãi, dòng sông dung nham không ngừng tuôn trào.
Mắt dọc của hắn mở ra, ma khí U Đô không ngừng tràn vào trong mắt hắn, mà đại đạo U Đô cũng đang tràn vào thân thể hắn, chuẩn bị cho trận chiến sinh tử trong tương lai.
Lúc này, Thổ Bá đã bị ý chí của đại đạo U Đô khống chế, hệt như Thiên Công năm đó.
Tuy rằng Thổ Bá có thể nghe thấy Tần Phượng Thanh gào thét, nhưng đại đạo U Đô lại không nghe thấy hắn gào thét.
Tần Phượng Thanh mãi vẫn không thể thoát khỏi khống chế của U Thiên Tôn, giống như đứa trẻ đang gào khóc, không ngừng kêu gọi Thổ Bá tỉnh lại.
Hắn vô cùng sợ hãi.
Đạo tâm hắn tinh thông, hiểu đại đạo U Đô cực sâu.
U Thiên Tôn có thể cảm ứng được sát ý của Tần Mục và Lăng Thiên Tôn đối với Thổ Bá, vậy thì hắn cũng nhạy bén cảm giác được.
Lúc U Thiên Tôn nâng Sinh Tử Bộ lên, nói với hắn rằng hắn đã trở thành Thổ Bá, hắn lập tức ý thức được hạn định Thổ Bá phải chết.
Tuy hắn nói tên to con kia có thể ăn được rất nhiều năm, nhưng khi hắn ý thức được Thổ Bá sắp chết, hắn vẫn khó áp chế được bi thương trong lòng, không nhịn được mà muốn đánh thức Thổ Bá.
Hắn vô cùng thân thiết với đại đạo U Đô, không ai nói cho hắn biết, ý thức của Thổ Bá đã bị ý thức của đại đạo U Đô thay thế, mà hắn lại cảm ứng được điểm này, bởi vậy kêu gọi Thổ Bá tỉnh lại.
Tình cảm mà hắn dành cho Thổ Bá, người khác không thể nào hiểu được.
Thổ Bá giống như cha, như huynh, như bến cảng hắn có thể dựa vào.
Sau đầu Tần Mục, đại đạo Luân Hồi không ngừng xoay vòng, che đậy đại đạo U Đô cảm ứng được bọn họ, cùng Lăng Thiên Tôn đi qua nguyên thần U Thiên Tôn, đi về phía mắt dọc của Thổ Bá.
Tần Phượng Thanh hoảng sợ nhìn bóng lưng bọn họ, la lên:
– Tên to con kia, tỉnh lại mau! Đệ đệ, đệ đệ xấu xa… ngươi tha cho to con đi, ta làm đệ đệ ngươi, ngươi là ca ca, đừng đi…
– Ca, ngươi nên trưởng thành rồi.
Tần Mục quay đầu, cười nói với đứa trẻ đầu to trong nguyên thần U Thiên Tôn.
– Ta hận ngươi!
Tần Phượng Thanh hô to về phía hắn, thảm thiết nói:
– Nếu ngươi dám động đến to con, ta sẽ hận ngươi cả đời! Ngươi quay về mau!
Tần Mục và Lăng Thiên Tôn bước tới mắt dọc của Thổ Bá, bị thần quang trong mắt Thổ Bá nuốt mất, biến mất không thấy gì nữa.
Tần Phượng Thanh chán nản ngồi sụp xuống, nước mắt như suối trào, thân thể U Thiên Tôn mang theo Sinh Tử Bộ vàng óng ánh đi vào bên trong bàn tay này.
Hai tay hắn nâng Sinh Tử Bộ lên, lại gần Tần Phượng Thanh.
Chương 2169: Lên ngôi vua(3)
Lên ngôi vua(3)
Trong mắt dọc của Tần Phượng Thanh tràn đầy kinh hoàng, nhìn hắn đi về phía mình, hai chân không ngừng chống lòng bàn tay lui về phía sau, lắc đầu nói:
– Ta không muốn, đừng đưa cho ta! Ta nhận thì to con sẽ chết, ta không muốn…
U Thiên Tôn đi tới trước mặt hắn, giơ cao Sinh Tử Bộ qua đầu.
– Ta không muốn! Mang đi đi…
Một bàn tay của Tần Phượng Thanh đập bay cả U Thiên Tôn và Sinh Tử Bộ.
Một tiếng “ầm” vang lên, U Thiên Tôn đâm vào đầu ngón tay nguyên thần của chính mình, đầu ngón tay khổng lồ lay động.
Khóe miệng U Thiên Tôn chảy máu, trượt xuống, nguyên thần của hắn mạnh mẽ, nhưng nhục thân lại không mạnh.
U Thiên Tôn bước từng bước một tới trước mặt Tần Phượng Thanh lần nữa, cầm lấy Sinh Tử Bộ nâng quá đỉnh đầu.
Tần Phượng Thanh lại đánh bay hắn lần nữa, nhưng hắn vẫn cầm lấy Sinh Tử Bộ quay về.
Trong mắt dọc của Thổ Bá U Đô, Tần Mục và Lăng Thiên Tôn cùng đi vào thánh điện trong mắt.
Nguyên thần Thổ Bá đứng sừng sững ở đó, bị đại đạo U Đô khống chế.
Sau đầu Tần Mục, đại đạo Luân Hồi xoay tròn như vầng hào quang, bảo vệ Lăng Thiên Tôn.
Lăng Thiên Tôn cất bước đi đến nguyên thần Thổ Bá trước mặt.
Tần Mục ngước nhìn vị thần khống chế vô số sinh mệnh, giọng nói trầm thấp, dày nặng mạnh mẽ.
– Đạo huynh, hôm nay chính là ngày ngươi siêu thoát, nguyên thần của ngươi sẽ nát tan, ba hồn hóa thành hư ảo.
Chờ sau khi ngươi chết, ta sẽ sử dụng tất cả sức mạnh, khôi phục ba hồn, tái tạo bảy phách cho ngươi, để ngươi hồi sinh hóa thành A Sửu!
Cùng lúc đó, bên ngoài, trong lòng bàn tay nguyên thần U Thiên Tôn, U Thiên Tôn chạm một gối xuống đất, giơ cao Sinh Tử Bộ.
– Tần Phượng Thanh, hôm nay ngươi sẽ lên ngôi, trở thành đế vương của thế giới hắc ám!
– Ngươi sẽ trở thành chúa tể U Đô, để thế giới người chết trở nên có trật tự, để U Đô trở thành lãnh địa của ngươi, để vong linh trở thành đại quân của ngươi!
– Ngươi sẽ thống trị âm phủ của vô số thế giới, khoảnh khắc khi vô số sinh linh được sinh ra sẽ ký khế ước với ngươi!
– Ngươi sẽ trở thành chúa tể tử vong, trừng ác dương thiện, không thiên vị!
– Dương gian không có công đạo, nhưng thế giới sau khi chết chắc chắn phải có công đạo, ngươi sẽ cho chúng sinh công đạo này!
– Dung nham dưới địa ngục biến thành máu của ngươi, chư thiên tử vong biến thành hai sừng của ngươi, thiên hà của vũ trụ này chảy xuôi, đi vào U Đô, hóa thành cây roi dài của ngươi, xua đuổi tất cả quỷ quái tà ác!
Thân thể Tần Phượng Thanh run rẩy, chán nản quỳ xuống đất.
Giờ khắc này, hắn cảm ứng được tên to con từng chăm sóc hắn đã chết rồi.
Thổ Bá giống như trưởng bối, như cha, như huynh chăm sóc, dạy dỗ hắn, hồn phách tiêu vong.
U Đô đột nhiên không còn trật tự, chỉ còn lại hào quang vô cùng kinh khủng từ trong mắt dọc của thân thể Thổ Bá bắn ra, chiếu sáng toàn bộ U Đô.
Thổ Bá chết rồi, chết trong tay Tần Mục và Lăng Thiên Tôn, cứ vô thanh vô tức như vậy mà chết đi.
Đại đạo U Đô cũng đang sụp đổ, tiêu tán.
U Thiên Tôn đặt Sinh Tử Bộ lên tay hắn.
– Từ hôm nay, ngươi chính là Thổ Bá của thế giới U Đô…
– Thổ Bá!
Nước mắt Tần Phượng Thanh lách tách rơi trên cuốn Sinh Tử Bộ hoàn mỹ.
Cuốn sách vàng ra phát sáng lấp lánh, phản chiếu từng giọt nước mắt đến trong suốt.
Thời gian dần trôi, ánh sáng từ trong nước mắt xuyên thấu bắn ra giống như ánh sáng xuyên qua tinh thể, khúc xạ xung quanh, không ngừng lưu chuyển.
Tần Phượng Thanh giận dữ, phất tay ném cuốn Sinh Tử Bộ này ra ngoài!
– Ta cần miếng vải rửa chân này của ngươi làm gì? Ngươi trả Thổ Bá lại cho ta…
Vù.
Sinh Tử Bộ bay lơ lửng trên không, mặt sách trải ra càng lúc càng rộng, trong nháy mắt một ánh sáng màu vàng bao phủ trên đỉnh đầu hắn.
Kim quang vẫn đang bành trướng, kéo dài.
Lúc này, Hư Thiên Tôn đã men theo Thiên Hà đi vào U Đô.
Trong lúc lơ đãng ngẩng đầu nhìn lên, nàng chỉ thấy một luồng ánh sáng màu vàng từ đỉnh đầu Thổ Bá kéo dài, càng lúc càng rộng, rất nhanh đã bao phủ vô số thế giới trong bóng tối!
Vù.
Minh Hà cũng bị ánh sáng màu vàng chặt đứt, nước Minh Hà cuồn cuộn lao vào trong màn ánh sáng màu vàng, chảy xuôi trong màn sáng!
Hư Thiên Tôn nghi ngờ, U Đô rộng lớn gần bằng toàn bộ vũ trụ gộp lại, chỉ cần chỗ nào có sự chết chóc là ở đó U Đô, ngay cả Tổ Đình cũng đầy rẫy U Đô!
Chỉ có một số ít thế giới khiến U Đô không thể hạ xuống, chẳng hạn như các thế giới Huyền Đô, Thiên m, Thiên Đình.
Lúc này, tốc độ bành trướng của màn kim quang này khó có thể tưởng tượng, che kín hầu hết tất cả thế giới, cắt đứt liên hệ giữa những thế giới này và U Đô!
– Thổ Bá nổi điên à?
Ánh mắt Hư Thiên Tôn lóe lên:
– Hắn định kéo chúng sinh trong thiên hạ chôn cùng hắn sao? Quả nhiên hắn đã mất trí, bắt đầu trắng trợn tàn sát! Có điều nói đi cũng phải nói lại, đây mới là Thổ Bá, đây mới là Ma Đạo chân chính!
Ma khí toàn thân nàng dâng trào, nhuộm đen Minh Hà, sau đó cười nói:
Chương 2170: Di sản của Thổ Bá
Di sản của Thổ Bá
– Ngươi lúc nào cũng giả bộ ra vẻ công chính vô tư, dáng vẻ công đạo, làm việc công bằng không chút tư tâm.
Nhưng ta là nữ nhi của ngươi, sao ta lại không biết Ma Đạo là gì? Hiện giờ cuối cùng ngươi cũng lộ ra bộ mặt thật!
Phía sau nàng, hư không nứt ra, gương mặt khổng lồ của Thiên Công xé rách chân trời, cúi người nhìn xuống.
Tổ Thần Vương đứng trên mi tâm Thiên Công, ma khí và thần khí Huyền Đô va chạm, chôn vùi lẫn nhau khiến hỏa diễm xung quanh Thiên Công tràn ngập, lấp đầy bầu trời.
– Hư Thiên Tôn, Thổ Bá muốn tàn sát chúng sinh, nếu hắn giết toàn bộ sinh linh thì chúng ta còn thống trị được ai?
Tổ Thần Vương cao giọng nói.
– Để hắn giết!
Hư Thiên Tôn phất ống tay áo, cười giễu nói:
– Hắn giết càng nhiều, chúng ta càng đỡ tốn sức.
Đừng nói giết sạch chúng sinh, cho dù hắn hủy diệt tất cả thế giới thì có làm sao? Hắn vẫn khó thoát khỏi cái chết!
Tổ Thần Vương cau mày.
Hư Thiên Tôn lạnh lùng nói:
– Cùng lắm thì chúng ta tái tạo chư thiên, tạo hóa chúng sinh, sáng tạo ra một nhóm sinh linh và chư thần nghe lời!
Đột nhiên, nước mắt nàng bất giác ướt hai gò má.
Nước mắt lướt qua gương mặt nàng, tung bay trên không, hóa thành từng đốm ma hỏa di chuyển.
– Sao ta lại có thể rơi lệ chứ?
Hư Thiên Tôn lẩm bẩm nói:
– Cả đời ta chỉ từng rơi lệ một lần, chính là khi còn nhỏ, từ đó về sau ta chưa từng rơi lệ nữa…
Nàng nhìn nước mắt ma hỏa của bản thân trôi bồng bềnh giữa không trung, có chút thất thần, trong lòng mơ hồ có chút bất an.
Nhưng vào lúc này, bề mặt Sinh Tử Bộ bao phủ toàn bộ thế giới U Đô hiện ra một cái tên.
– Thổ.
Hư Thiên Tôn nhìn cái tên này, lộ ra vẻ nghi hoặc, lẩm bẩm nói:
– Thổ là ai?
Chữ “Thổ” trên Sinh Tử Bộ dần dần mờ nhạt, chỉ thấy ngoài mặt của món bảo vật U Đô này hiện ra một hình ảnh, đó là thời đại Man Hoang vô cùng cổ xưa, cũng là thời đại Thái Cổ.
Lúc ấy, trong thiên địa có một nhóm người khổng lồ, bọn họ là tiền thân của Tạo Vật Chủ, vào lúc đó, bọn họ còn chưa trở thành Tạo Vật Chủ.
Bọn họ sinh hoạt trên một vùng đại lục trong Tổ Đình, ngây thơ vô tri, không biết cái chết là gì.
Cho đến một ngày, một người tên là “Thổ” đã chết.
Giờ khắc ấy, nhóm người khổng lồ Man Hoang vô tri cuối cùng cũng biết cái chết là gì, bọn họ vây quanh người khổng lồ đã chết, cầu nguyện, tế tự, lửa trại chiếu rọi bầu trời tăm tối, tan chảy đại địa, hóa núi đá bùn đất thành dung nham.
Dung nham và Thiên Hà cùng chảy xiết, nhóm người khổng lồ cổ xưa tế tự thi thể của người tên “Thổ”, van xin cái chết tránh xa bọn họ.
Bọn họ ghim bè gỗ, đặt “Thổ” trên Thiên Hà, nhìn bè gỗ trôi theo Thiên Hà và dòng sông dung nham chảy xiết.
Thiên Hà trôi đi, đại đạo thế gian dần dần xảy ra biến hóa.
Thiên Hà trở nên đen kịt, tràn đầy ma tính, tràn đầy những người khổng lồ sợ hãi cái chết.
Rầm!
Thiên Hà và dòng sông dung nham đột nhiên rớt xuống, rơi vào trong một không gian dị dạng đang hình thành, bè gỗ của “Thổ” bị thiêu đốt, thi thể của “Thổ” hóa thành tro tàn trong hỏa diễm, dung nham quanh thi thể hắn xoay tròn, hình thành hai cái sừng dài to lớn!
Thân thể hắn bị dung nham thay thế, hồn phách bị đốt thành tro bụi, đại đạo U Đô kết hợp với tàn hồn của hắn, tạo thành ba hồn mới.
Trong thân thể hắn tràn ngập sức mạnh đại đạo U Đô, thể phách hắn ngày càng khổng lồ, U Đô cũng đang nhanh chóng mở rộng!
Ma Đạo biến hắn thành Thần Chỉ đầu trâu mặt hổ thân người, Thiên Hà chảy xiết, tới nơi này hóa thành Minh Hà, biến thành roi dài nằm trong tay hắn.
U Đô biến hắn thành một Thần Chỉ Tiên Thiên, Thần nắm giữ sống chết, hắn tuân theo ý chí của U Đô, thống trị thế giới U Đô.
Trật tự của đại đạo U Đô chính là trật tự của hắn.
Ý chí của đại đạo U Đô chính là ý chí của hắn!
Hắn dùng trật tự U Đô thống trị thế giới người chết, quán triệt ý chí U Đô, công chính, không thiên vị!
Đạo Sinh Cổ Thần thứ hai, Thổ Bá sinh ra.
Khi đó, những người khổng lồ ngửa mặt nhìn lên trời, trên bầu trời xuất hiện Huyền Đô, người khổng lồ thứ nhất chết thì U Đô hiện ra.
Mà Thổ Bá chính là Thần Chỉ ra đời ứng với sinh mệnh chết đi.
Cảnh tượng này nhanh chóng hiện lên trên Sinh Tử Bộ, sau đó cái tên thứ hai xuất hiện, rồi đến tên thứ ba.
Đột nhiên, vô số tên húy, vô số khuôn mặt hiện lên trên toàn bộ Sinh Tử Bộ, lướt qua một cách vô cùng sống động!
Đó là tên húy của những sinh linh đã chết từ thời đại Thái Cổ đến nay.
Số lượng người chết nhiều đến mức khiến cho người ta hoa mắt không kịp nhìn, chưa kịp quan sát thì đã biến mất không thấy đâu.
Tổ Thần Vương và Hư Thiên Tôn vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ, đột nhiên tất cả tên húy trong Sinh Tử Bộ biến mất, chỉ còn lại một cái tên.
Tần Phượng Thanh.
– Tiểu Thổ Bá Tần Phượng Thanh?
Hư Thiên Tôn thầm chấn động, chỉ thấy cái tên này càng lúc càng lớn, dần dần tràn ngập toàn bộ Sinh Tử Bộ.
Sau đó, cái tên biến mất, hiện rõ hình ảnh Tần Phượng Thanh đang gào khóc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![Ngự Giao Ký [Ngự Yêu] Ngự Giao Ký [Ngự Yêu]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Ngu-Giao-Ky-Ngu-Yeu-AUDIO-TRUYEN.jpg)

