[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 431 : Cách làm trái ngược (c2151-c2155)
❮ sautiếp ❯Chương 2151: Cách làm trái ngược
Cách làm trái ngược
Lăng Thiên Tôn bưng trà lên, Bạch Cừ Nhi vội vàng nói:
– Thiên Tôn chờ một chút, đã nguội, ta đi đổi một chén…
– Không cần!
Lăng Thiên Tôn ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, đặt chén trà xuống, nói:
– Mục Thiên Tôn, ta ở trên thuyền chờ ngươi.
Đừng trì hoãn quá lâu.
Tần Mục gật đầu, Lăng Thiên Tôn quay lại Kim Thuyền Độ Thế.
Tần Mục rót cho mình một chén trà, nâng trong lòng bàn tay, cảm nhận được hơi ấm.
Bạch Cừ Nhi nhìn hắn, phát hiện hắn vẫn luôn nhìn nàng, trong lòng không khỏi có chút bối rối.
Tần Mục thưởng thức rất lâu, đợi đến khi trà trong tay đã lạnh, lúc này mới uống một hơi cạn sạch, đặt cái chén rỗng xuống, đứng lên nói:
– Ta lại phải đi rồi.
Bạch Cừ Nhi đứng dậy, giúp hắn sửa sang lại cổ áo, hỏi:
– Nguy hiểm không?
– Cũng bình thường.
Tần Mục đứng đó không nhúc nhích, chờ nàng chỉnh xong, cười nói:
– Ta vẫn luôn như vậy, đã trải qua quá nhiều rồi.
– Vậy thì nhớ cẩn thận.
Bạch Cừ Nhi suy nghĩ một chút, nói:
– Lăng Thiên Tôn và Nguyệt Thiên Tôn là Thiên Tôn thời đại Thượng Hoàng, ngươi giúp ta hỏi nàng, ta bảo vệ một vài di dân Thượng Hoàng, nhưng thực lực bản thân không cao, kính xin hai vị Thiên Tôn che chở con dân của các nàng.
Tần Mục gật đầu, xoay người rời đi, Bạch Cừ Nhi đưa mắt nhìn hắn đi về phía Kim Thuyền, lại thấy hắn đột nhiên vòng trở lại, bỗng nhiên ôm nàng trong ngực.
Bạch Cừ Nhi không giãy dụa, yên lặng dựa lên lồng ngực hắn.
Sau một lúc lâu, Tần Mục buông nàng ra, xoay người rời đi.
– Là một nữ nhân không tệ.
Trên thuyền, Lăng Thiên Tôn vẫn ngồi trên mặt đất cười toe toét, dùng nguyên khí diễn hóa cấu tạo nút thắt dây đỏ, cố gắng thôi diễn biến hóa và ảo diệu trong đó, đầu cũng không ngẩng lên, nói:
– Nếu các ngươi có thể ở bên nhau thì rất hoàn mỹ.
– Đúng vậy.
Tần Mục cười nói, điều khiển Kim Thuyền Độ Thế.
Lăng Thiên Tôn nói:
– Ta nghe Nguyệt Nhi nói, ngươi vẽ tặng nàng một bức tranh, nàng rất trân quý.
Tròng mắt Tần Mục đảo quanh, sau gáy chậm rãi toát ra một giọt mồ hôi lạnh.
– Ta nghe Tô Mạc Già nói, quan hệ giữa ngươi và Diên Tú Đế không bình thường, lúc còn nhỏ, các ngươi đã định trước cả đời, còn bái đường, chỉ là chưa động phòng.
Lăng Thiên Tôn tiếp tục nói.
Sau gáy Tần Mục ướt sũng, mồ hôi theo dọc sống lưng chảy xuống.
Lăng Thiên Tôn ngẩng đầu, liếc nhìn hắn một cái, nói:
– Tô Mạc Già còn nói thầm với ta, ở chỗ Lãng Uyển có một bức tranh ngươi vẽ.
Họa Thánh vẽ còn đẹp hơn, nhưng Lãng Uyển lại đốt bỏ tranh của Họa Thánh, chỉ để lại tranh của ngươi.
Sau lưng Tần Mục lạnh toát, dốc sức lái Kim Thuyền đi.
Kim Thuyền phá vỡ Hư Không, biến mất không thấy đâu nữa.
– Cái này cũng không thể trách Tô Mạc Già.
Mặc dù Tô Mạc Già là đại tế tửu của Văn Đạo Viện, nhưng khi đối mặt với ta, lúc nào hắn cũng cảm thấy ta là tiền bối của hắn.
Ta chỉ sống trong truyền thuyết, hắn nhìn thấy người trong truyền thuyết, đương nhiên là hơi mất tự nhiên.
Lăng Thiên Tôn nói:
– Sau đó hắn muốn đáp lời ta, nhưng lại không biết nên nói cái gì, cho nên đành phải kể hết mọi chuyện của ngươi cho ta nghe.
Ngươi còn nhớ chuyện Tư Ấu U dẫn ngươi đi họp chợ, nhìn trúng một xấp vải, trên người lại không mang tiền nên thế chấp ngươi ở lại tiệm vải không? Nàng quên chuộc ngươi về, là người mù đi tìm rồi chuộc ngươi về.
– Miệng trưởng thôn… Còn có bà bà!
Trên trán Tần Mục hiện đầy gân xanh.
Hắn quan sát Hư Không, điều khiển Kim Thuyền chạy vào nơi sâu nhất trong Hư Không, cười ha hả nói:
– Khi nãy Bạch Cừ Nhi nhờ ta hỏi ngươi, di dân Thượng Hoàng phải làm sao bây giờ? Nàng giấu di dân Thượng Hoàng đi, nhưng thực lực lại khá thấp, không thể che chở di dân Thượng Hoàng khỏi đại kiếp.
– Dân chúng của thời đại Khai Hoàng cũng là di dân Thượng Hoàng, dân chúng của thời đại Diên Khang cũng là di dân Thượng Hoàng, trong lòng ta, dù là ai cũng không hề khác nhau.
Lăng Thiên Tôn nói:
– Để những người này vào Diên Khang là được, ta khỏi phải chạy qua lại ba chỗ.
Nàng không tiếp tục hỏi thăm chuyện tình cảm của Tần Mục nữa, so với loại chuyện tình cảm phiền toái này, nàng càng thích nghiên cứu hơn.
Nàng lại trầm ngâm trong ấn pháp của nút thắt dây đỏ.
Ấn pháp của nút thắt dây đỏ dính dáng đến quá nhiều kiến thức, ngay cả là nhân vật như nàng cũng cần mấy vạn năm mới tham ngộ ra được thì có thể thấy được việc khai sáng nút thắt dây đỏ khó khăn đến nhường nào.
Nàng vốn là người cực kì thông tuệ.
Năm đó, Ngự Thiên Tôn đã từng hâm mộ nói rằng tư chất, ngộ tính và tài trí của Lăng Thiên Tôn còn trên cả hắn.
Tuy đó là lời nói khiêm tốn và hâm mộ của Ngự Thiên Tôn, quả thật nhưng tư chất, ngộ tính và tài trí của Lăng Thiên Tôn cực kỳ cao.
Tần Mục cũng ổn định lại tinh thần, tham ngộ đạo văn, gặp chỗ nào không hiểu là mở lời hỏi ngay.
Mới đầu Lăng Thiên Tôn còn nhẫn nại giải đáp, về sau không kiên nhẫn, cảm thấy hắn hỏi những vấn đề quá đơn giản, quát một câu:
– Trong cảm ngộ của ta đều có, ngươi tự ngộ đi!
Tần Mục đỏ bừng mặt, vô cùng xấu hổ, đành phải ngoan ngoãn tự tham ngộ.
Cuối cùng Kim Thuyền cũng phá vỡ tầng Hư Không thứ ba mươi lăm, chạy vào Chung Cực Hư Không.
Tuy gió lạnh có thể thổi tan tất cả vật chất, nhưng lại không thể làm gì Kim Thuyền Độ Thế.
Chương 2152: Cách làm trái ngược (2)
Cách làm trái ngược (2)
Lăng Thiên Tôn chỉ điểm hắn con đường đi đến Đại La Thiên Thần Thức, Tần Mục điều khiển Kim Thuyền chạy trong Chung Cực Hư Không, mà Chung Cực Hư Không còn rộng lớn hơn toàn bộ vũ trụ càn khôn không biết bao nhiêu lần.
Cùng với sự phát triển của vũ trụ, vũ trụ sẽ trở nên ngày càng rộng lớn, bao la, mà ba mươi sáu tầng Hư Không cũng sẽ dần dần tương dung với vũ trụ.
Linh khí linh lực giữa thiên địa cũng vì vậy mà trở nên càng thêm mờ nhạt, khoảng cách giữa các tinh hệ cũng vì vậy mà ngày càng xa cách.
– Với thực lực hiện giờ của ta thì có thể lạc ấn Chung Cực Hư Không, khiến sức mạnh của bản thân bất diệt hay không?
Tần Mục sáng mắt, lập tức lấy Kiếp Kiếm ra, đứng ở mũi thuyền thử thôi thúc thần thông, cố gắng lạc ấn thần thông của mình vào trong Chung Cực Hư Không.
Hắn thi triển thần thông ba mươi Trọng Thiên, từ Đề Kiếp – chiêu thức thứ nhất của Kiếp Đế Kiếmn Luân Hồi Yên Tĩnh – chiêu thức thứ ba mươi mốt của Kiếp Kiếm.
Nhưng ba mươi mốt tầng đại thần thông lạc ấn trong Chung Cực Hư Không lại nhanh chóng biến mất như làn khói mờ ảo, không để lại bất cứ dấu vết gì.
Tần Mục cau mày, đột nhiên giọng nói của Lăng Thiên Tôn vang lên từ phía sau lưng hắn.
– Thần thông hay lắm.
Tần Mục quay đầu nhìn lại, ánh mắt Lăng Thiên Tôn dừng lại ở nơi hắn vừa lạc ấn thần thông, lại khen một tiếng:
– Thần thông hay lắm.
Tần Mục cười nói:
– Đây là Đạo Cảnh do Khai Hoàng khai sáng, ta đã tu luyện đến Trọng Thiên thứ ba mươi mốt, đến khi ta tu thành ba mươi sáu Trọng Thiên là có thể lạc ấn Chung Cực Hư Không.
Lăng, có lẽ ngươi cũng không rõ lắm về chuyện Đạo Cảnh, ta kể cho ngươi nghe.
Đạo Cảnh là do Khai Hoàng sáng lập, vốn dĩ bị xem như tà thuyết dị đoan, bây giờ lại biến thành học thuyết nổi tiếng, Đạo Cảnh chia làm ba mươi sáu Trọng Thiên…
Lăng Thiên Tôn khoát tay áo, lắc đầu nói:
– Nói về Đạo Cảnh, ngôn luận từ một phía.
Ta đã đích thân thỉnh giáo Khai Hoàng trong Văn Đạo Viện, có điều cũng chỉ đến thế.
Tần Mục trợn mắt lên, ha ha nói:
– Ngươi, ngươi…
Lăng Thiên Tôn nói:
– Mục Thiên Tôn, với tư chất của ngươi chắc đã sớm ngờ tới, Đạo Cảnh chẳng qua chỉ là một quy định cứng nhắc lập ra cho người tầm thường, để người tầm thường đi lại trong đó, đi tới điểm cuối là có thể thành đạo.
Nhưng nó cũng là thứ để hạn chế người tầm thường.
Lồng ngực Tần Mục nghẹn một cục tức, suýt nữa không thở nổi.
Lăng Thiên Tôn nói:
– Ta thấy ngươi có một chiêu tên là Hồng Mông Nhất Chỉ sử dụng phù văn Hồng Mông.
Ngươi đánh một chiêu về phía Chung Cực Hư Không đi.
Tần Mục làm theo, điểm một chỉ về phía đó.
Trong khoảng thời gian này, hắn đã tham ngộ ra rất nhiều biến hóa trong Hồng Mông Nhất Chỉ, uy lực một chỉ này cực kỳ kinh người.
Một vệt tử bắn ra quang từ đầu ngón tay, xuyên thủng Chung Cực Hư Không, để lại một dấu tay trong vùng Chung Cực Hư Không này.
Dấu tay mãi không tiêu tan, bởi lẽ ngàn vạn loại biến hóa của Hồng Mông Nhất Chỉ bên trong dấu tay dao động, biến hóa vô tận, cuối cùng sẽ không bị Chung Cực Hư Không xóa bỏ!
Tần Mục ngơ ngác, tỉ mỉ quan sát dấu tay của bản thân, trong lòng ngộ ra vài điều nhưng lại không biết bản thân ngộ ra đạo lý gì.
Lăng Thiên Tôn nói:
– Chiêu thần thông này là thần thông thứ mấy Trọng Thiên của ngươi?
Tần Mục lắc đầu nói:
– Đây không phải là thần thông của ta, mà là thần thông ta tham ngộ được từ trong đạo văn Di La Cung, là thần thông của chủ nhân Di La Cung…
– Theo đạo lý này của ngươi thì thần thông Đạo Cảnh thứ ba mươi mốt Trọng Thiên của ngươi cũng không phải thần thông của ngươi ư? Đó là thần thông của đủ loại đại đạo.
Thần thông Hồng Mông Nhất Chỉ là thần thông của ngươi, cũng là thần thông của chủ nhân Di La Cung.
Hư Thiên Tôn nói:
– Ngươi cảm thấy Hồng Mông Nhất Chỉ là Đạo Cảnh thứ mấy Trọng Thiên?
Tần Mục ngỡ ngàng, có chút không theo kịp suy nghĩ của nàng.
– Chiêu thần thông này không phải là Trọng Thiên.
Lăng Thiên Tôn nói:
– Chủ nhân Di La Cung đã vượt qua cấp độ Trọng Thiên của Đạo Cảnh, hắn thấy rõ bản chất của đại đạo, Đạo Cảnh không giữ nổi hắn.
Nếu ngươi tu luyện theo Đạo Cảnh thì ngươi vẫn đặt mình trong quy định cứng nhắc, tự trói buộc bản thân.
Ngươi thoát ra thì mới có thể hiểu vì sao Hồng Mông Nhất Chỉ không phải Đạo Cảnh, nhưng vẫn có thể mạnh mẽ đến như vậy.
Khóe mắt Tần Mục giật giật, hoàn toàn ù ù cạc cạc.
Lăng Thiên Tôn nhìn hắn, nhíu chặt lông mày, nhẫn nại nói:
– Đạo tính không thay đổi, đạo tính không biến chất.
Trong thế giới mênh mông này, chỉ có bản thân mình mới là nhất.
Hiện giờ ngươi đã rõ chưa?
– Ta…
Khóe mắt Tần Mục giật giật, chần chừ nói:
– Có vẻ là vẫn chưa rõ lắm..
Trên thịnh hội Dao Trì trăm vạn năm trước, hắn còn đang truyền thụ đại đạo Tạo Hóa cho Lăng Thiên Tôn.
Mà hôm nay, hắn đã không thể hiểu rõ Lăng Thiên Tôn đang nói tới cảnh giới nào.
Lăng Thiên Tôn giống như đi lên một con đường tu luyện hoàn toàn khác với hệ thống Thần Tàng Thiên Cung, hệ thống Đạo Cảnh, thậm chí hệ thống Tổ Đình Ngũ Thái mà Lam Ngự Điền đang nghiên cứu!
Con đường tu luyện này khiến ngay cả cường giả như Tần Mục cũng như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc.
Chương 2153: Cách làm trái ngược (3)
Cách làm trái ngược (3)
– Ngươi ngu dốt y như Vân Thiên Tôn vậy.
Lăng Thiên Tôn lắc đầu, không để ý đến hắn nữa.
Tần Mục mờ mịt đứng ở mũi thuyền, trợn mắt nhìn Hư Không vô tận.
Gió lạnh thổi vù vù, hệt như đã thổi bay một mảnh vỡ đạo tâm của hắn.
– Ngốc quá.
Giọng nói của Lăng Thiên Tôn như đang văng vẳng truyền đến từ trong gió.
Tần Mục chán nản ngồi xuống, khổ sở suy nghĩ.
Quả thật Lăng Thiên Tôn không nói sai, Hồng Mông Nhất Chỉ không phải là thần thông Đạo Cảnh, nhưng uy lực lại mạnh mẽ lạ thường.
Ấn pháp của nút thắt dây đỏ cũng như vậy, thậm chí có thể trấn áp người thành đạo.
Không phải Đạo Cảnh mà lại có uy lực kinh người, vậy thì uy lực tới từ đâu?
– Xem lại bản thân, xem lại bản thân …
Hắn lặp đi lặp lại, nghiền ngẫm ý nghĩa câu nói này, càng nghĩ càng mê man.
Tu vi pháp lực của Lăng Thiên Tôn chắc chắn rất bình thường, thậm chí nguyên khí của nàng còn không bằng Tần Mục, nàng cũng không có thành tích gì trên Đạo Cảnh, nhưng một chỉ của nàng lại có thể điểm giết kẻ đáng sợ như Thái Đế.
Sức mạnh của nàng đến từ đâu?
Nàng không mượn sức từ Thiên Đình, không mượn sức từ Cổ Thần, không mượn sức từ trời đất, không tu luyện Đạo Cảnh, vậy thì vì sao thần thông của nàng lại có uy lực mạnh mẽ như vậy?
– Nàng đã vượt qua thời đại này quá nhiều, có lẽ nàng có thể trò chuyện được với chủ nhân Di La Cung.
Kim Thuyền Độ Thế đi đến Đại La Thiên Thần Thức, Vân Thiên Tôn nhìn thấy Kim Thuyền, vội vàng nghênh đón, Tần Mục xuống thuyền, quay đầu nhìn, Lăng Thiên Tôn ngồi im trên thuyền.
Tần Mục đang định gọi nàng một tiếng, Vân Thiên Tôn vội vàng ngăn lại, lắc đầu nói:
– Đừng kinh động nàng.
Sao mà tinh thần Mục Thiên Tôn lại suy sụp thế?
Hắn quan sát Tần Mục, lộ vẻ kinh ngạc.
Lúc trước Tần Mục tới nơi này nghĩ cách cứu viện hắn, bị Hạo Thiên Tôn bắt đi nhưng không hề kinh hoảng chút nào, trái lại còn vui mừng hớn hở.
Hung hiểm như thế mà hắn vẫn có thể giữ vững sự lạc quan, bây giờ lại trở nên suy sụp, không đủ lòng tin, quả thật khiến Vân Thiên Tôn vô cùng kinh ngạc.
Tần Mục thở dài:
– Trên đường bị Lăng Thiên Tôn đả kích.
Vân Thiên Tôn hiểu rõ, cười nói:
– Chuyện nhỏ, ta đã quen rồi, ngươi cũng nên quen đi.
Tần Mục kêu lên một tiếng, lấy nhục thân của hắn từ mắt dọc giữa mi tâm ra, nói:
– Lần này ta đến, ngoài việc trả lại nhục thân cho ngươi ra thì còn một chuyện khác chính là…
– Chuyện về Thổ Bá?
Vân Thiên Tôn quan sát nhục thân của mình.
Tuy nhục thân này là nhục thân của cường giả Đế Tọa, nhưng hoạt tính của thân thể kém xa trước đây, cần hắn hồi sinh, sau đó chăm sóc điều dưỡng.
Hắn nói:
– Ta ở đây khó chịu đến phát hoảng, dò xét xung quanh nên đã biết chuyện về Thổ Bá.
Tần Mục thỉnh giáo:
– Vân huynh, nếu là ngươi, ngươi có đi cứu Thổ Bá hay không?
– Có!
Vân Thiên Tôn nhập vào nhục thân của mình, chẳng mấy chốc đã nắm giữ mọi phương diện trên thân thể, không chút nghĩ ngợi nói:
– Thổ Bá không có giao tình gì với ta, nhưng sự sống chết của Thổ Bá liên quan đến quyền sở hữu U Đô! U Đô thuộc về ai liên quan đến sự thành bại của biến pháp và sinh tử tồn vong của Nhân Tộc Diên Khang! Bởi vậy, cho dù như thế nào, ta cũng sẽ dùng hết khả năng, thậm chí không tiếc tính mạng đi cứu Thổ Bá, cho dù như thế nào cũng không thể để U Đô rơi vào tay Thiên Đình!
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười tươi, nói:
– Có câu nói này của đạo hữu, ta đã có thể giải quyết xong nỗi băn khoăn trong lòng rồi.
Vân Thiên Tôn co dãn gân cốt, thôi thúc khí huyết, cũng nở một nụ cười:
– Có thể giúp ngươi, ta cũng rất vui.
Tần Mục đi tới đi lui quanh hắn, chưởng ấn hết chiêu thần thông Tạo Hoá này đến chiêu thần thông Tạo Hóa khác lên người hắn, giúp hắn khơi thông huyết dịch, loại bỏ tạp chất trong Thần Tàng.
Tần Mục trầm ngâm nói:
– Vân huynh và ta cùng chung ý tưởng, nhưng lại thất bại ở thời đại Long Hán, bởi vậy liều mạng cứu Thổ Bá có lẽ cũng không phải là ý kiến hay.
Vẻ mặt Vân Thiên Tôn tối sầm.
Tần Mục tiếp tục chạy quanh hắn, vừa thi triển thần thông, giúp hắn tăng cường khí huyết, vừa suy tư nói:
– Hạo Thiên Tôn là đối thủ cũ của ngươi, đối thủ cũ chắc sẽ nghiên cứu ngươi thông suốt.
Hắn hiểu về tính cách, bố cục, động tác thi triển tiếp theo của ngươi rõ như lòng bàn tay, cho nên ngươi mới thất bại ở thời đại Long Hán.
Vẻ mặt Vân Thiên Tôn càng thêm tối, có điều rất nhanh Tần Mục đã khơi thông khí huyết lên tới đầu hắn, khiến khí sắc của hắn tốt hơn nhiều, mặt mày hồng hào, tỏa sáng.
– Người thắng thường sẽ sao chép tâm thái kinh nghiệm thành công của mình, cho nên Hạo Thiên Tôn sẽ dùng phương pháp đối phó ngươi để đối phó ta.
Tần Mục điểm một chỉ lên mi tâm hắn, khơi thông đầu óc hắn, mỉm cười nói:
– Cho nên, ta chuẩn bị một cách làm ngược lại!
Vân Thiên Tôn chỉ cảm thấy đầu óc mình như sống lại, đủ loại tư duy ý thức vận chuyển, kinh ngạc nói:
– Ngươi định làm cách ngược lại như thế nào?
– Ta chuẩn bị giết Thổ Bá!
Tần Mục giơ tay lấy Thần Kiều Thần Tàng của Vân Thiên Tôn ra, dùng một kiếm chặt đứt Thần Kiều của hắn, cười một tiếng rồi nói:
Chương 2154: Vân Hỏa gặp lại nhau
Vân Hỏa gặp lại nhau
– Không phải là Hạo Thiên Tôn muốn giết Thổ Bá ư? Vậy thì ta sẽ đến trước hắn một bước, tiêu diệt Thổ Bá!
Vân Thiên Tôn nghẹn họng nhìn trân trối.
Trước Hạo Thiên Tôn một bước, tiêu diệt Thổ Bá?
Chờ một chút, sao Mục Thiên Tôn lại chặt đứt Thần Kiều Thần Tàng của ta?
Cái tên này cũng chưa hề hỏi ta!
Bản thân hắn là Thiên Tôn mở ra Thần Kiều Thần Tàng, Thần Kiều đứt rồi, tất cả cảnh giới Thiên Cung cũng mất nốt!
Làm sao nhục thân này có thể tiếp nhận pháp lực của hắn đây?
Nếu pháp lực của cảnh giới Thiên Cung đè ép xuống, chỉ sợ nhục thân này của bản thân hắn trong chớp mắt cũng sẽ sụp đổ, bị nghiền nát thành khí Hỗn Độn!
– Chờ một chút! Mục Thiên Tôn, nghe ta nói…
Kiếm Kiếp của Tần Mục nhẹ nhàng vung lên, đâm vào trong cơ thể hắn, không chỉ chặt đứt Thần Kiều Thần Tàng mà còn chặt đứt tất cả Thần Tàng của hắn bao gồm Sinh Tử, Thiên Nhân, Lục Hợp, Ngũ Diệu!
Trong lòng Vân Thiên Tôn càng thêm hoảng loạn, trong phút chốc ngắn ngủi, Thần Tàng của hắn chỉ còn lại mỗi Linh Thai!
Hơn nữa cách làm trái ngược là sao?
Không phải là bọn họ phải bảo vệ Thổ Bá sao?
Đám người Hạo Thiên Tôn lấy Thổ Bá làm con tin, buộc đám người Tần Mục đến đây nghĩ cách cứu viện, chủ động rơi vào bẫy của đám người Hạo Thiên Tôn, sao Tần Mục lại làm ngược lại, muốn tiêu diệt con tin Thổ Bá này trước?
Dù gì Thổ Bá cũng là đồng minh, làm gì có cái đạo lý đại chiến chưa bắt đầu mà đã tiêu diệt đồng minh mạnh nhất của mình?
Thổ Bá cũng là cường giả nắm giữ chiến lực mạnh mẽ, tuy Thiên Tôn hiện tại mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, nhưng có lẽ Thổ Bá cũng có thể đồng quy vu tận với Tổ Thần Vương khống chế nhục thân Thiên Công!
Không để cho Thổ Bá và Tổ Thần Vương đồng quy vu tận trước mà lại tiêu diệt Thổ Bá trước, kế sách của Mục Thiên Tôn khiến người ta không thể tưởng tượng, khó có thể lý giải được.
– Thổ Bá sống sót chính là một cái bia ngắm lớn, chỉ cần có tên thì đều có thể bắn lên!
Tần Mục tràn đầy phấn khởi phong tỏa hoàn toàn Thiên Cung của Vân Thiên Tôn, không để cho năng lượng trong Thiên Cung tràn ra ngoài.
Hắn nói:
– Hạo Thiên Tôn có thể bắn, chúng ta đương nhiên cũng có thể bắn! Mục tiêu thứ nhất của chúng ta là không để U Đô rơi vào tay Thiên Đình, thứ hai là cứu Thổ Bá, để Thổ Bá có thể thoát khỏi trói buộc của Cổ Thần, trọng sinh làm người.
Chỉ cần chúng ta ra tay trước Thiên Đình một bước thì có thể sắp đặt U Đô trước đám người Hạo Thiên Tôn một bước, chiếm lấy tiên cơ!
Vân Thiên Tôn trợn mắt lên, cứng họng:
– Ta…
– Lúc trước là Hạo Thiên Tôn và Thái Sơ chiếm mất tiên cơ, nếu bọn họ tiến đánh U Đô, giết Thổ Bá thì chúng ta nhất định phải ứng đối, chúng ta chỉ cần ứng đối là sẽ rơi vào bẫy của bọn họ.
Mười ngón tay Tần Mục nhanh thoăn thoắt, không ngừng điểm trên người hắn, tốc độ nói còn nhanh hơn tốc độ ngón tay.
Hắn nói:
– Bọn họ thích ra tay lúc nào là có thể ra tay lúc ấy, bọn họ có thể ung dung sắp đặt cạm bẫ,y mà chúng ta chỉ có thể trơ mắt nhìn, sau đó một mạch xông vào bên trong cạm bẫy của bọn họ.
Chỉ cần chúng ta xông vào, bọn họ sẽ thu lưới, vây nhốt chúng ta trong lưới, mặc cho bọn họ giết.
Nếu chúng ta sử dụng cách làm trái ngược, đến sắp đặt cạm bẫy và tiêu diệt Thổ Bá thì sao?
Ánh mắt hắn sáng rực nhìn Vân Thiên Tôn, lộ ra vẻ chờ mong.
Vân Thiên Tôn há to miệng:
– Ta…
– Ta biết ngươi nhất định sẽ đồng ý với kế hoạch này!
Tần Mục hưng phấn siết chặt nắm đấm, cười nói:
– Cứ quyết định như vậy đi! Ngươi tu luyện vui vẻ!
Vân Thiên Tôn vội vàng bắt hắn lại:
– Ngươi khoan hãy đi! Ngươi hủy đi Thần Tàng của ta thì ta tu luyện kiểu gì? Ngươi phải đền trả ta!
Tần Mục thoát khỏi tay hắn, cười nói:
– Ta đã tìm giúp ngươi một lão sư tốt.
Bây giờ ngươi đã có nhục thân, có thể rời khỏi Đại La Thiên, ta đưa ngươi đến Diên Khang, sẽ có người đưa ngươi đến cây thế giới ở Tổ Đình.
Lão sư đang đợi ngươi ở đó.
Vân Thiên Tôn chỉ cảm thấy một chút sức mạnh bên trong nhục thân cũng không thể phát huy ra được, trong lòng cảm thấy buồn rầu không vui.
Lúc trước có một đoạn thời gian, hắn ngưỡng mộ Tần Mục, tưởng tượng được kề vai chiến đấu, nâng cốc nói chuyện vui vẻ, phóng khoáng tự do, chỉ điểm giang sơn cùng Tần Mục.
Mà bây giờ khi được tiếp xúc với Tần Mục, tiếp xúc càng nhiều, hắn càng cảm thấy Tần Mục khác xa với Mục Thiên Tôn trong tưởng tượng của hắn.
Mục Thiên Tôn chân thật có chút không đáng tin cậy.
Tần Mục nghĩ tới một chuyện, dặn dò:
– Vân huynh, giấu kỹ thanh Đế Kiếm Thái Sơ của ngươi đi, đừng mang trên người.
Ở trong Đại La Thiên, Thái Sơ không cảm ứng được Đế Kiếm của hắn, nhưng nếu rời khỏi Đại La Thiên, hắn lập tức có thể cảm ứng được chí bảo đồng hành này của hắn, sau đó sẽ đến tìm ngươi, giết chết ngươi.
Tuyệt đối không được để Đế Kiếm rơi vào tay hắn.
Vân Thiên Tôn gật đầu, nói:
– Chung Cực Hư Không vô cùng rộng lớn, tuy Thái Sơ và Hạo Thiên Tôn có Đại La Thiên, nhưng chỉ cần ta muốn che giấu, bọn họ cũng đừng mơ tưởng tìm được.
Hắn sắp xếp ổn thoả xong, theo Tần Mục leo lên Kim Thuyền Độ Thế.
Chương 2155: Vân Hỏa gặp lại nhau(2)
Vân Hỏa gặp lại nhau(2)
Hiện giờ hắn không thể sử dụng sức mạnh, đánh cam chịu bị Tần Mục dùng pháp lực đưa trên thuyền.
Vân Thiên Tôn bước đến bên cạnh Lăng Thiên Tôn, Lăng Thiên Tôn ngồi ở đó, không biết đang tính toán cái gì, không để ý đến hắn.
– Lăng, tính tình ngươi vẫn kỳ lạ như vậy.
Vân Thiên Tôn lắc đầu, loạng choạng ngồi xuống.
Thời gian hắn qua lại với Lăng Thiên Tôn nhiều hơn Tần Mục, toàn bộ thời đại Long Hán, tính tình Lăng Thiên Tôn đều rất kỳ lạ, khi nói chuyện cũng hờ hững lạnh lẽo.
Tần Mục nói:
– Ngươi đến Tổ Đình, sau khi gặp được lão sư, có lẽ không bao lâu sau là có thể mở lại Thần Tàng.
Đến lúc đó, Thiên Cung của ngươi sẽ tự động mở ra.
Đúng rồi, ta chỉ phong ấn nhục thân ngươi, nếu ngươi gặp kẻ thù, ngươi có thể sử dụng sức mạnh của nguyên thần để tránh cho đường đường là Vân Thiên Tôn Thiên Đế Tiêu Hán, là người thành đạo mà lại bị một tiểu lâu la mắt chưa mở giết chết.
Vân Thiên Tôn kinh ngạc nói:
– Ngươi không đến Tổ Đình cùng ta ư?
Tần Mục lắc đầu nói:
– Ta muốn đi gặp U Thiên Tôn.
Vân Thiên Tôn gật gật đầu, đột nhiên nói:
– Sao ngươi không đích thân dạy ta? Bản lĩnh của lão sư kia so với ngươi thế nào? Nếu kém hơn ngươi thì ta đi theo ngươi còn hơn.
Tần Mục cười nói:
– Đương nhiên bản lĩnh của hắn không bằng ta, nhưng hắn tu luyện chính thống, con đường ta đi là bàng môn tà đạo, không thích hợp với ngươi.
Đến lúc đó, ngươi sẽ biết, không cần hỏi nhiều.
Hắn nói như vậy, Vân Thiên Tôn càng muốn biết lão sư kia là ai, chẳng qua Tần Mục sống chết cũng không nói, hắn cũng không thể làm gì được.
Kim Thuyền Độ Thế lái ra khỏi Chung Cực Hư Không, đi vào Diên Khang.
Tần Mục bước vào Văn Đạo Viện, tới gặp trưởng thôn, cố nhịn không đánh đập lão sư trong hoàng cung, nói:
– Trưởng thôn gia gia, vị này là Vân Thiên Tôn, ngươi hộ tống hắn tới Tổ Đình, đi tìm Lam béo.
Trưởng thôn nhìn về phía Vân Thiên Tôn, tôn kính khom người nói:
– Kẻ ít học Tô Mạc Già bái kiến Vân Thiên Tôn! Vân Thiên Tôn, xin mời đi theo ta!
Vân Thiên Tôn theo hắn đi xa, Tần Mục chỉ nghe thấy giọng nói của trưởng thôn xa xa truyền đến:
– Vân Thiên Tôn là bằng hữu tốt của Mục Nhi à? Nói ra thì ta cũng là lão sư của Mục Nhi, kiếm thuật của hắn là ta dạy.
Năm đó, lúc hắn còn nhỏ, còn bị bà bà ở thôn bọn ta bán cho tiệm vải, ha ha ha ha, ta sẽ kể tỉ mỉ chuyện này cho ngươi nghe trên đường…
Sắc mặt Tần Mục đen như đít nồi, đưa mắt nhìn hai người đi xa, lúc này mới điều khiển Kim Thuyền chạy tới U Đô.
Lăng Thiên Tôn vẫn ở trên thuyền không nhúc nhích.
Kim Thuyền Độ Thế lái vào U Đô, bay về phía trung tâm hai chiếc sừng của Thổ Bá.
Tần Mục khắc khổ nghiên cứu biến hóa của đạo văn Di La Cung, chẳng qua trong đó vẫn có không ít chỗ khó giải quyết, trong thời gian ngắn hắn không thể nào hiểu rõ được.
Hắn muốn hỏi Lăng Thiên Tôn, nhưng lại sợ Lăng Thiên Tôn đả kích, không dám lên tiếng.
Một lúc lâu sau, Lăng Thiên Tôn ngẩng đầu lên, vuốt tóc mai hai bên huyệt thái dương, nói:
– Nếu thật sự không hiểu thì hỏi đi.
Tần Mục phấn chấn tinh thần, vội vàng nói ra nghi vấn khó xử lý.
Bên kia, trưởng thôn dẫn Vân Thiên Tôn chạy tới Tổ Đình, đầu tiên là đến cầu Linh Năng Đối Thiên ở Hạ Kinh Diên Khang, cũng chính là cây cầu thông hướng Tổ Đình.
Lúc này, Vân Thiên Tôn nhìn thấy Nguyệt Thiên Tôn đang đứng cạnh cây cầu.
Nguyệt Thiên Tôn lẳng lặng đứng đó, giống như đang đợi hắn.
Trưởng thôn không nói đến chuyện của Tần Mục nữa, Vân Thiên Tôn tiến lên phía trước, mỉm cười nói:
– Nguyệt, đã lâu không gặp.
Nguyệt Thiên Tôn lại không nhịn được mà rơi nước mắt, cười nói:
– Đúng vậy, đã lâu không gặp, có thể gặp lại ngươi, thật tốt.
Vân Thiên Tôn bất giác nhớ lại những năm tháng ở thời đại Long Hán, khi đó Nhân Tộc hèn mọn, người mạnh mẽ nhất là Thiên Tôn Nhân Tộc bọn họ.
Nhưng sau khi Ngự Thiên Tôn chết, dường như hy vọng của Nhân Tộc cũng thoáng cái cắt đứt.
U Thiên Tôn tới U Đô, Hỏa Thiên Tôn đầu quân vào dưới trướng Hạo Thiên Tôn, Tần Thiên Tôn và Mục Thiên Tôn mai danh ẩn tích, chỉ để lại Thiên Minh, nhưng Thiên Minh chỉ là một cái thùng rỗng kêu to.
Nhân Tộc lúc đó không nhìn thấy một chút hy vọng nào.
Hắn muốn làm chút chuyện gì đó, nhưng lúc đó, chỉ có Nguyệt Thiên Tôn và Lăng Thiên Tôn ở bên cạnh ủng hộ hắn, cùng hắn đi tiếp, cho đến khi hắn thất bại.
Hắn có khát vọng to lớn, nhưng thực lực của bọn họ quá thấp, dù hắn có là cường giả tu thành Đế Tọa đầu tiên thì vẫn khó thay trời đổi đất, vẫn không đấu lại Cổ Thần và Bán Thần của thời đại đó.
Thời đại Long Hán vẫn là một thời đại vô cùng áp bức, vô cùng tuyệt vọng.
Là Nguyệt Thiên Tôn và Lăng Thiên Tôn ủng hộ hắn, cho hắn hy vọng và động lực.
Trưởng thôn lẳng lặng chờ đợi bọn họ ôn chuyện, qua thật lâu, Nguyệt Thiên Tôn rời đi, trưởng thôn tiến lên phía trước, cùng Vân Thiên Tôn đi vào cầu Linh Năng Đối Thiên.
Chờ đến khi bọn họ bước khỏi cầu thì đã tới Tổ Đình.
Vân Thiên Tôn tấm tắc lấy làm lạ, trong lòng bùi ngùi mãi.
Loại cầu Đối Thiên này là cầu nối bắc qua những thế giới khác nhau, tốc độ nhanh chóng, khiến hắn mở rộng tầm mắt.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Nhân Gian Băng Khí [Dịch] Nhân Gian Băng Khí](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Nhan-Gian-Bang-Khi-Audio-Truyen.jpg)



