[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 430 : Vạn giới hỗn loạn (3) (c2146-c2150)
❮ sautiếp ❯Chương 2146: Vạn giới hỗn loạn (3)
Vạn giới hỗn loạn (3)
Tần Mục bước ra khỏi cầu Linh Năng Đối Thiên, nói:
– Đến Thú Giới rồi, làm việc cẩn thận, hơn nữa còn phải đề phòng nghĩa phụ Long Hao của ngươi.
Long Hao cũng không đáng tin, gió chiều nào theo chiều ấy.
Tương lai nếu hắn phản bội hiệp nghị giữa hắn và ta, vậy thì ngươi phải nắm chắc thủ đoạn để ứng phó bất trắc.
– Giáo chủ yên tâm, ta theo giáo chủ tu hành đến bây giờ học được rất nhiều thứ, sẽ không bôi nhọ thanh danh của giáo chủ!
Long Kỳ Lân hóa thành hình người đứng lên, chắp tay, khom người.
Tần Mục dùng sức ôm lấy hắn.
Trên bầu trời, vòng xoáy huyền quang xuất hiện, lộ rõ giang sơn Thú Giới mênh mông bát ngát, thân hình Long Kỳ Lân dần dần bay lên, biến mất vào trong vòng xoáy.
Vòng xoáy biến mất, Tần Mục thu ánh mắt lại, đi vào Thiên Cung Địa Đức của Công Tôn Yến.
Văn Đạo Viện, Thiên Cung Địa Đức, Lãng Uyển và Nguyệt Thiên Tôn trong lúc chờ đợi người này một câu, người kia một câu.
Lăng Thiên Tôn ngồi ở một bên, lật giở điển tịch của Văn Đạo Viện, không chú ý gì tới những người khác.
Khai Hoàng thì đang lật xem “Kiếm Điển” do trưởng thôn và những cao thủ khác của Diên Khang biên soạn.
Trưởng thôn đứng ở một bên, lẳng lặng đợi chờ hắn chỉ điểm.
Tần Mục đến, Khai Hoàng nhướn mày, ánh mắt dời khỏi “Kiếm Điển”, dừng lại trên người Tần Mục.
Tần Mục sờ lên mặt mình, kinh ngạc nói:
– Ta đẹp trai hơn lúc trước rồi à?
– Không, vẫn xấu như thế.
Khai Hoàng cúi đầu, tiếp tục lật xem “Kiếm Điển”, khóe miệng lại giật giật.
Ánh mắt hắn tuy đang nhìn tuyệt học Kiếm Đạo tinh diệu trên “Kiếm Điển”, nhưng lại không nhịn được nhớ lại cuộc gặp gỡ trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
Ngày đó, hắn theo một lão bà xuyên qua mười sáu con sông Hỗn Độn, đi đến Di La Cung sừng sững trong đại kiếp hủy diệt của vũ trụ thứ nhất, bước vào Hỗn Độn Điện.
Ở đó, hắn nhìn thấy Thất công tử, một Thất công tử tang thương mà tràn đầy cơ trí, khiến hắn chấn động, kinh ngạc không nói nên lời.
Thất công tử Tần Mục.
Thất công tử trong Hỗn Độn Điện chính là Tần Mục trước mắt hắn, có thể tưởng tượng được lúc đó Khai Hoàng khiếp sợ như thế nào.
Mà những chuyện Thất công tử Tần Mục nói cho hắn biết lại càng khiến hắn khiếp sợ hơn!
Cho đến tận bây giờ, hắn cũng chưa từng kể với ai về cuộc gặp gỡ trong Hỗn Độn Điện, hắn trầm ổn hơn Tần Mục Nhiều, rất biết giữ bí mật.
Năm đó hắn thông qua thần thông của Lăng Thiên Tôn trở lại giai đoạn đầu Long Hán, thế nhưng hắn chưa từng nhắc đến chuyện gặp được Tần Mục.
Thậm chí hắn còn cẩn thận từng li từng tí, cố gắng duy trì nhân vật người quan sát giai đoạn đầu Long Hán, không cố gắng thay đổi lịch sử.
Hắn không can thiệp đến lịch sử, điểm này khác với Tần Mục.
Tính cách Tần Mục thẳng thắn, thích nói toạc móng heo, đại náo một trận ở giai đoạn đầu Long Hán, kết quả hai người đều tạo nên lịch sử.
Khai Hoàng dần dần bình tĩnh lại, lật xem “Kiếm Điển”.
Về cuộc gặp gỡ trong Hỗn Độn Điện, hắn vẫn quyết định chôn giấu trong lòng, không nói cho bất kì ai.
Tần Mục nhìn xung quanh, Lăng Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn, Khai Hoàng, cộng thêm cả hắn, có đến bốn trong năm vị Thiên Tôn khai sáng Thiên Minh năm đó có mặt ở đây, khiến lòng hắn gợn sóng, cười ha ha nói:
– Năm nguyên lão sáng lập Thiên Minh hiện giờ chỉ thiếu một người.
Kim Thuyền của ta đâu?
Hắn hưng phấn nói:
– Không phải Kim Thuyền Độ Thế đã rơi vào tay kẻ thù rồi đấy chứ? Ta định dùng chiếc Kim Thuyền này đưa nhục thân Vân Thiên Tôn vào trong Đại La Thiên Thần Thức, giúp Vân Thiên Tôn thoát khỏi ràng buộc, hạ xuống từ Đại La Thiên, như vậy là đủ năm nguyên lão sáng lập rồi!
Lăng Thiên Tôn ngẩng đầu lên khỏi biển sách, nói:
– Ta đỗ Kim Thuyền bên ngoài Văn Đạo Viện.
Tần Mục lập tức muốn chạy qua đó, Khai Hoàng khép “Kiếm Điển” lại, mày kiếm nhếch lên:
– Mục Thiên Tôn, ngươi chắc chắn muốn đi cứu Thổ Bá ư?
Tần Mục dừng bước, nhìn về phía hắn, lộ ra vẻ nghi hoặc.
– Trận chiến này không có phần thắng, trong lòng ngươi biết rõ.
Khai Hoàng trả lại “Kiếm Điển” cho trưởng thôn, đứng dậy:
– Thực lực của Lãng Uyển không đủ, đối đầu với Thiên Tôn nào đi nữa đều chắc chắn sẽ thua.
Sau khi trải qua trận chiến Thái Sơ huyết tẩy Bỉ Ngạn Hư Không và Vô Ưu Hương di chuyển, Tạo Vật Chủ chỉ còn lại một hai ngàn người, nếu Lãng Uyển xảy ra sơ xuất gì, chủng tộc Tạo Vật Chủ sẽ có nguy cơ bị diệt tuyệt!
Lãng Uyển lẳng lặng ngồi ở đó, nói:
– Mục Thiên Tôn là Thánh Anh của dòng dõi Tạo Vật Chủ, ta tín nhiệm hắn.
– Sau khi các Thiên Tôn như Hỏa, Tổ, Lang, Hư trở về từ thành Ngọc Kinh Tổ Đình, ai nấy đều mạnh hơn xưa.
Tu vi của Nguyệt Thiên Tôn kém hơn bọn họ, chỉ có thể quấy rối, không thể hình thành sát thương trí mạng đến kẻ thù.
Khai Hoàng tiếp tục nói:
– Nàng bị đạo thương quấy nhiễu bốn vạn năm, vừa mới chữa trị.
Bốn vạn năm qua, thực lực của nàng không tăng được bao nhiêu, mà kẻ thù lại đột nhiên tăng vọt! Trận chiến U Đô, nàng sẽ nguy hiểm đến tính mạng!
Sắc mặt Nguyệt Thiên Tôn bình tĩnh, nói:
– Đạo thương của ta do Mục Thiên Tôn chữa trị, hắn muốn ta tới U Đô, ta sẽ tới U Đô.
Trong chiến trường, ta có thể tự vệ.
Chương 2147: Tần Thiên Tôn nói lời giữ lời, Mục Thiên Tôn thẳng thắn cương nghị
Tần Thiên Tôn nói lời giữ lời, Mục Thiên Tôn thẳng thắn cương nghị
Khai Hoàng thản nhiên nói:
– Đó là lúc trước.
Lúc trước, mười Thiên Tôn không phá được đại đạo Không Gian của ngươi.
Hiện giờ, Thiên Đình đã có rất nhiều loại thần thông có thể phá công pháp thần thông của ngươi.
Cho dù đại đạo Không Gian của ngươi cao minh thì cũng có thể thoát khỏi tuệ nhãn của nhục thân Thiên Công không?
Nguyệt Thiên Tôn nghĩ lại, năm đó Tần Mục xông vào rừng đào gặp nàng là nhờ Thiên Công chỉ điểm, thế là trái tim nàng lập tức chùng xuống.
Tổ Thần Vương nắm giữ nhục thân Thiên Công, có thể dễ dàng phá giải Tái Cực Hư Không Kinh của nàng!
Ngoài ra, nếu như Hỏa Thiên Tôn nắm giữ Tổ Địa Đạo Hỏa, lợi dụng tế đàn chín tầng đạo hỏa phá giải Tái Cực Hư Không của nàng, nàng khó mà bảo toàn bản thân.
Khai Hoàng vô cùng bình tĩnh nói:
– Thực lực của Lăng Thiên Tôn lúc cao lúc thấp, lúc cao thì có thể diệt trừ những tên thành đạo, lúc thấp thì ngay cả Thiên Tôn cũng có thể đẩy nàng vào chỗ chết.
Lăng Thiên Tôn nói:
– Mạng của ta là do Mục Thiên Tôn cứu, hơn nữa ai cũng không giết chết được ta.
Khai Hoàng cười giễu nói:
– Cùng lắm thì lại bị vây khốn bốn vạn năm chứ gì?
Lăng Thiên Tôn không nói gì.
– U Thiên Tôn có thực lực, nhưng có mạnh bằng Hỏa Thiên Tôn không? Chưa chắc.
Khai Hoàng tiếp tục nói:
– Vân Thiên Tôn vừa mới hồi sinh, cho dù ngươi trả lại nhục thân cho hắn thì nhục thân hắn vẫn hết sức suy yếu, cao nhất là cảnh giới Đế Tọa.
Hắn không có đạo thụ đạo quả mạnh mẽ, dù sao cũng không phải do mình tu luyện, muốn hoàn toàn nắm giữ được sức mạnh của Thái Đế thì còn cần một thời gian dài.
Hắn phân tích mạnh yếu của ta và địch, nói:
– Thậm chí có khả năng, những tháng năm dài đằng đẵng sau này, hắn vẫn không thể hoàn toàn nắm giữ sức mạnh của Thái Đế.
Ta có thể địch lại Hạo Thiên Tôn, nhưng không thể cùng lúc địch lại được Hạo Thiên Tôn và Thái Sơ! Chỉ cần Thái Sơ thoát khỏi ta, những người khác sẽ chết trong tay hắn! Hiện tại, Thái Sơ và Hạo Thiên Tôn đều không kém gì Thái Đế lúc trước!
Tần Mục nói:
– Còn có ta…
Khai Hoàng nói:
– Ngươi có thể đánh lại Hạo Thiên Tôn hay Thái Sơ? Thổ Bá cũng vô dụng, hắn chỉ một lòng muốn chết! Huống chi bên cạnh Thái Sơ còn có hai vị Cổ Thần Thái Cực, ai đến ngăn cản?
Tần Mục cau mày.
Khai Hoàng trầm giọng nói:
– Trận chiến U Đô là một cái bẫy, không phải diệt trừ Thổ Bá, mà là nhằm vào chúng ta! Hạo Thiên Tôn đại thế đã thành, muốn mượn cái danh diệt Thổ Bá, nhân cơ hội một mẻ hốt gọn chúng ta! Cho dù chúng ta thương vong thảm hại cũng không thể thắng, chỉ có thể nhìn U Đô rơi vào tay kẻ thù!
Hắn nói chậm lại:
– Thổ Bá một lòng muốn chết, thoát khỏi trói buộc của đại đạo U Đô, trận chiến này thật sự không cần thiết đối với chúng ta.
Chúng ta thật vất vả mới tập hợp lại cùng nhau, có hy vọng chiến thắng, nhưng vì trận chiến không cần thiết này mà phá vỡ ưu thế tương lai.
Đây là việc làm của kẻ ngu.
Tần Mục trầm mặc, sau một lúc lâu mới nói:
– Chúng ta bất động, ưu thế của Thiên Đình càng lớn.
Chúng ta xuất chiến, còn có khả năng đoạt lại U Đô.
Đoạt lại U Đô thì tương lai mới có không gian chuyển mình.
U Đô thất thủ thì tương lai sẽ không còn không gian sinh tồn…
– Nếu không đoạt được thì sao?
Khai Hoàng nhìn thẳng vào mắt hắn, lời nói giống như Kiếm Đạo của hắn, tiến sát từng bước, không cho hắn cơ hội phòng ngự, nhắm thẳng vào điểm yếu trong đạo tâm hắn:
– Nếu trận chiến này, cho dù cố gắng như thế nào mà ngươi cũng không đoạt lại được U Đô thì sao? Nếu có vị đạo hữu nào vì vậy mà chết trong trận chiến này thì sao?
Nguyệt Thiên Tôn hơi nhíu mày, hôm nay Khai Hoàng nói khá nhiều, hơn nữa lời nói sắc bén, không giống với hắn ngày thường.
Ánh mắt Lãng Uyển dừng lại trên người Khai Hoàng, ánh mắt cũng lộ vẻ nghi ngờ.
Nàng tiếp xúc với Khai Hoàng tương đối nhiều, ngày thường Khai Hoàng lúc nào cũng bình tĩnh, sét đánh không sợ, hôm nay Khai Hoàng dường như lại có chút rối loạn lòng mình và đạo tâm.
Tần Mục cười nói:
– Ta chính là đại pháp sư vạn kiếp bất diệt, ta có thể hồi sinh…
– Nếu hiện giờ ngươi không hồi sinh được thì sao?
Khai Hoàng tiếp tục ép hỏi:
– Vạn kiếp bất diệt của ngươi cũng không phải là toàn năng, cũng có điểm yếu.
Nếu ngươi vì cứu Thổ Bá mà liên lụy khiến đạo hữu ngươi mất mạng, hơn nữa ngươi còn không hồi sinh được đạo hữu, vậy thì đạo tâm của ngươi có sụp đổ hay không?
Lăng Thiên Tôn ngẩng đầu lên, hơi nghi ngờ nhìn Khai Hoàng, cho dù thần kinh nàng kém nhanh nhạy thì cũng phát giác được điểm kỳ lạ của Khai Hoàng.
Tần Mục khó mà phản bác lại.
Khai Hoàng tiến thêm một bước, trầm giọng nói:
– Trong trận chiến U Đô, không phải là chúng ta chiến đấu với Hạo Thiên Tôn hay Thái Sơ, mà thật ra là chiến đấu với Tam công tử và Tứ công tử Di La Cung! Không phải chúng ta đấu với Hạo Thiên Tôn và Thái Sơ, mà là bọn họ! Ngươi cho rằng, dựa vào thực lực bây giờ của chúng ta có thể đấu lại Tam công tử và Tứ công tử không?
Tần Mục há to miệng.
– Thổ Bá là đồng minh của ngươi, nhưng có phải là đồng minh của bọn ta không?
Chương 2148: Tần Thiên Tôn nói lời giữ lời, Mục Thiên Tôn thẳng thắn cương nghị (2)
Tần Thiên Tôn nói lời giữ lời, Mục Thiên Tôn thẳng thắn cương nghị (2)
Lời nói của Khai Hoàng càng thêm sắc bén, khiến hắn không thể nào phản bác:
– Thiên Công và Thổ Bá từng cứu ngươi, mà ngươi cũng đã báo đáp bọn họ! Ngươi cứu Thiên Công, còn giúp Thổ Bá quét sạch thế lực Thiên Đình trong U Đô.
Hơn nữa, ngươi ôm lấy trách nhiệm mà suýt nữa mất mạng! Phần báo đáp này đã đủ rồi! Ngươi định kéo theo cả Diên Khang, Vô Ưu Hương, Tạo Vật Chủ thậm chí là tất cả vận mệnh của Nhân Tộc tới cứu hắn ư?
Tần Mục lại trầm mặc.
– Ngươi đã tận tình tận nghĩa với Cổ Thần rồi.
Khai Hoàng nhìn xung quanh một vòng, ánh mắt quét qua khuôn mặt đám người Lãng Uyển, Nguyệt Thiên Tôn, Lăng Thiên Tôn, rồi lại dừng trên mặt Tần Mục, trầm giọng nói:
– Thật ra Cổ Thần cũng chẳng làm được bao nhiêu chuyện cho ngươi và Diên Khang, trái lại ngươi đã làm rất nhiều vì bọn họ.
Thế cục trước mắt ngày càng rõ ràng, sáng tỏ, ngươi không thể tử chiến đến cùng, đánh cược tính mạng của người thân được nữa.
Tần Mục trầm ngâm thật lâu, khom người đồng ý, thẳng người lên cười nói:
– Là ta cân nhắc không chu toàn.
Trận chiến U Đô, các ngươi không cần đi, ta cũng sẽ không đi.
Thổ Bá tìm đường chết thì cứ kệ hắn đi chết.
Chuyện quan trọng nhất trước mắt là khi U Đô rơi vào tay Thiên Đình, Nhân Tộc nên tự vệ như thế nào.
Khai Hoàng nở nụ cười tươi, nói:
– Ngươi có thể nghĩ thoáng, ta rất vui.
Nhân Tộc tự vệ như thế nào, thật ra ta có một cách.
Đó chính là thay đổi Sinh Tử Thần Tàng, tiêu hủy tử tịch của Nhân Tộc.
Ánh mắt Tần Mục sáng lên, cười nói:
– Vậy thì cần đến Sinh Tử Bộ của Thổ Bá.
Sinh Tử Bộ của Thổ Bá nằm trong tay U Thiên Tôn, U Thiên Tôn không đề phòng ta, ta đi gặp Vân Thiên Tôn trước, sau đó đi tìm hắn, thừa dịp hắn không phòng bị, trộm lấy Sinh Tử Bộ.
Khai Hoàng cười nói:
– Thần trộm trong thiên hạ thì ngươi xếp thứ hai, ngươi đi trộm Sinh Tử Bộ, ta rất yên tâm.
Tần Mục cười ha ha, đi ra ngoài.
Khai Hoàng đưa mắt nhìn hắn đi khỏi Văn Đạo Viện, ánh mắt Nguyệt Thiên Tôn dừng lại trên mặt Khai Hoàng, thản nhiên nói:
– Tần Nghiệp, ngươi tin hắn không đi cứu Thổ Bá sao?
Khai Hoàng nghiêm túc nói:
– Mục Thiên Tôn là nam tử hiếm thấy, từ trước đến nay nói lời giữ lời, nói là làm, ta tin hắn.
– Miệng nam tử toàn là quỷ gạt người!
Nguyệt Thiên Tôn cười giễu một tiếng:
– Nếu Mục Thiên Tôn đi cứu Thổ Bá, ngươi có đi không?
Khai Hoàng nghiêm mặt nói:
– Ta sẽ không đi.
Ta vừa mới phân tích lợi hại với hắn, sao ta có thể đi chịu chết được? Ta sẽ không vì hắn, vì Thổ Bá mà chôn vùi tương lai quý báu của Nhân Tộc! Ngươi có thể không tin Mục Thiên Tôn, nhưng ngươi nhất định phải tin ta! Tần Nghiệp ta nói được làm được, làm việc luôn cương quyết, chưa hề thất tín với người khác! Không tin các ngươi có thể đi hỏi Lăng Thiên Tôn, Lăng Thiên Tôn hiểu ta hơn bất cứ ai!
Lăng Thiên Tôn đứng dậy, đi ra ngoài, nói:
– Quả thật Tần Thiên Tôn là người đáng tin.
Ta dẫn hắn ngao du khắp lịch sử, hắn chưa hề nói cho ai biết.
Nguyệt Thiên Tôn vội vàng đứng lên, nói:
– Lăng, ngươi đi đâu?
– Ta đi cùng Mục Thiên Tôn, giám sát hắn.
Lăng Thiên Tôn cũng không quay đầu lại nói:
– Bốn vạn năm trước, hắn truyền thụ đạo văn Di La Cung cho ta, ta còn chưa kịp truyền thụ lại cho hắn những thứ ta tham ngộ được.
Các ngươi chờ ta trở lại.
Nàng vội vàng rời đi.
Khai Hoàng cũng đi ra ngoài, nói:
– Sau khi đi gặp Vân Thiên Tôn, Mục Thiên Tôn sẽ đến U Đô trộm Sinh Tử Bộ, ta cũng phải về Vô Ưu Hương chuẩn bị loại bỏ tử tịch cho Nhân Tộc.
Hắn rời khỏi Văn Đạo Viện, biến mất không còn tăm tích.
Nguyệt Thiên Tôn nháy mắt mấy cái, nhìn nhìn Lãng Uyển, cười nói:
– Bọn họ đều đi rồi, Lãng Uyển, còn ngươi? Nếu ngươi không bận, chi bằng chúng ta đến Đại La Thiên của Vân Thiên Tôn một chuyến.
Đã lâu lắm rồi ngươi không được gặp Vân Thiên Tôn đúng không?
Lãng Uyển đứng dậy, hờ hững nói:
– Gặp hắn thì sao chứ? Ta còn nhớ năm đó hắn vì đối kháng với Thái Đế, ngồi nhìn mấy trăm vạn tộc nhân của ta bị Thái Đế giết chết.
Từ đó trở đi ta đã thề, ta sẽ không bao giờ gặp lại hắn.
Nguyệt Thiên Tôn vội vàng nắm lấy tay nàng, áy náy nói:
– Chuyện năm đó cũng có một phần do ta và Lăng, là bọn ta không đúng…
Lãng Uyển khẽ tránh thoát tay nàng:
– Ta chưa từng trách Nguyệt và Lăng, chỉ trách Vân thúc thúc.
Hắn là anh hùng trong lòng ta, thế nhưng lại… Ngươi yên tâm, dòng dõi Tạo Vật Chủ chỉ còn lại hơn một ngàn người, ta sẽ không tới U Đô.
Nguyệt Thiên Tôn đành nhìn nàng rời đi.
Bên trong Văn Đạo Viện chỉ còn lại nàng và trưởng thôn.
Nguyệt Thiên Tôn đi tới đi lui, liếc nhìn trưởng thôn đang cầm “Kiếm Điển” nghiên cứu, tức giận nhưng vẫn cười nói:
– Tô Mạc Già, Kiếm Điển do ngươi biên soạn, có gì đáng xem?
Trưởng thôn ngẩng đầu nhìn nàng một cái, nói:
– Vừa rồi Khai Hoàng chỉ ra một vài lỗi sai, còn viết một vài chiêu pháp mới trên Kiếm Điển, ta đang nghiên cứu.
Nguyệt Thiên Tôn cướp lấy “Kiếm Điển” trong tay hắn, cười nói:
– Ngươi hiểu Mục Thiên Tôn nhất, ngươi cảm thấy hắn có đi giúp Thổ Bá không?
Trưởng thôn nhìn “Kiếm Điển” trong tay nàng, thận trọng nói:
– Chín người trong Thôn Tàn Lão bọn ta luôn luôn thẳng thắn cương nghị, nhất ngôn cửu đỉnh, chưa từng nuốt lời.
Chương 2149: Cung trăng, cây trà, hoa mai
Cung trăng, cây trà, hoa mai
Mục Nhi là tiểu bối do bọn ta dạy dỗ, đương nhiên cũng kế thừa truyền thống, gia giáo tốt đẹp của bọn ta … Thiên Tôn, đừng làm hỏng, đây là Kiếm Điển quý giá đó!
Tần Mục tìm được Kim Thuyền, đang định đi tới Chung Cực Hư Không thì lại thấy Lăng Thiên Tôn bước tới.
– Ngươi biết cách để đến Chung Cực Hư Không tìm Vân Thiên Tôn không?
Nàng đứng dưới thuyền hỏi.
Tần Mục hơi giật mình, nở nụ cười tươi, xòe tay ra.
Lăng Thiên Tôn nắm chặt tay hắn, Tần Mục dùng sức kéo nàng lên trên thuyền.
– Thuyền này của ngươi có gì đó quái lạ.
Lăng Thiên Tôn đặt chân lên mũi thuyền, nói:
– Ta nhìn thấy một người trên thuyền, nhưng không nhìn rõ là ai.
Hơn nữa thực tế thì chiếc thuyền này rất lớn, không gian bên trong không biết rộng đến mức nào, ta nhờ Nguyệt Thiên Tôn tới tìm kiếm, Nguyệt Thiên Tôn tìm nửa năm cũng không thể tìm hết được chiếc thuyền này.
Tần Mục giật nảy mình, Nguyệt Thiên Tôn tìm nửa năm cũng không đi hết chiếc thuyền này?
Thần thông Không Gian của Nguyệt Thiên Tôn không thể coi thường, trình độ cao đến mức Tần Mục cũng phải ngưỡng mộ.
E rằng với Tái Cực Hư Không của nàng, chạy từ vũ trụ bên này tới vũ trụ bên kia cũng chẳng mất đến mấy năm.
– Nguyệt Thiên Tôn nói, chiếc thuyền này hệt như có sinh mệnh, có thể tự chủ phát triển hoặc ngừng phát triển lại.
Người đang trốn trên thuyền này được chính con thuyền che đậy, cho nên các ngươi không thể nào tìm được người kia.
Lăng Thiên Tôn nhìn lên trên thuyền, nói.
Tần Mục nhìn theo ánh mắt nàng, chỉ có thể nhìn thấy từng tòa cung điện bên ngoài Kim Thuyền, mãi cho tới tận bây giờ, hắn cũng chưa từng nhìn toàn diện Kim Thuyền Độ Thế.
– Ý ngươi là, chủ nhân Di La Cung thực sự sống trên chiếc thuyền này?
Hắn suy tư nói:
– Có điều chủ nhân Di La Cung đã chết, nếu có người trên thuyền thì cũng không phải là hắn, chỉ có thể là lạc ấn của hắn.
Hoặc là thật sự có người trốn trên chiếc thuyền này…
Hắn suy nghĩ một chút, kiềm chế xúc động muốn tìm kiếm trong Kim Thuyền, cười nói:
– Tốt nhất là nên đi gặp Vân Thiên Tôn trước, chiếc Kim Thuyền này của ta không hề tầm thường, có thể đi vào Chung Cực Hư Không, chẳng qua ngay cả ta cũng không biết Đại La Thiên của Vân Thiên Tôn ở nơi nào.
– Đại La Thiên rất quan trọng, nếu bị Hạo Thiên Tôn và Thái Sơ tìm đến đó, Vân Thiên Tôn chết chắc, cho nên hắn nhất định phải ẩn núp.
Lăng Thiên Tôn nói:
– Người biết Đại La Thiên ở đâu không nhiều, ta sẽ chỉ điểm cách để ngươi đi tới nơi đó.
Trên đường ta có thể truyền thụ lại cho ngươi những thứ mà ta lĩnh ngộ được trong bốn vạn năm này.
Tần Mục thầm mừng rỡ.
Lăng Thiên Tôn suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn dùng phương pháp thần thức truyền thụ cho hắn tất cả lĩnh ngộ tâm đắc mà bản thân đã đạt được trong bốn vạn năm qua, như vậy càng tiết kiệm thời gian, cũng càng thuận tiện cho Tần Mục lý giải và tham ngộ.
Kim Thuyền Độ Thế chậm rãi bay lên không, tăng tốc từng chút một, chạy lên bầu trời.
Trên Kim Thuyền, Tần Mục vừa sắp xếp lại kiến thức mà Lăng Thiên Tôn truyền thụ cho hắn, vừa điều khiển Kim Thuyền.
Hắn phải đến đợi đến khi Kim Thuyền đạt đến một tốc độ nhất định mới mở Hư Không, để Kim Thuyền xuyên qua Hư Không.
Quả thật lĩnh ngộ của Lăng Thiên Tôn trong bốn vạn năm qua không hề tầm thường, đạo văn Di La Cung mà Tần Mục truyền thụ cho nàng về cơ bản đã bị nàng phá giải.
Đây là thành tựu lớn lao!
Bên trong đạo văn Di La Cung biến hóa vô tận, chi tiết vô hạn.
Khi đạo văn sinh ra biến hóa, vô số chi tiết có thể liên kết, dịch chuyển lẫn nhau, bởi vậy vô cùng phức tạp.
Tần Mục ở trong Di La Cung một thời gian rất dài mà chỉ phá giải được bí ẩn chất chứa trong đạo văn cố định, còn về đạo văn biến hóa thì hắn vẫn không thể giải được.
Dù vậy, hắn dựa vào điểm lĩnh ngộ nông cạn này khai sáng ra Hồng Mông Nhất Chỉ, khiến đám người Hỏa Thiên Tôn, Lang Hiên Thần Hoàng không dám tiếp chiêu của hắn.
Nhưng vì không lĩnh ngộ ra biến hóa, cho nên việc tránh né một chỉ này của Tần Mục rất dễ dàng.
Nếu có những biến hóa mà Lăng Thiên Tôn tham ngộ ra thì Hồng Mông Nhất Chỉ của Tần Mục có thể biến hóa tùy tâm, uy lực tăng vọt!
Vả lại, hắn còn có thể hiểu rõ biến hóa của ấn pháp nút thắt dây đỏ từ trong biến hóa của đạo văn Di La Cung, khiến uy lực uy năng của nút thắt dây đỏ tăng lên rất nhiều!
Nếu có thể làm được bước này thì nút thắt dây đỏ không chỉ đơn giản để vây khốn Nguyên Mẫu phu nhân và Đế Hậu nương nương, mà khi chưởng ấn hạ xuống, đối phương sẽ biến thành tro bụi!
– Lăng, ta truyền cho ngươi một chiêu ấn pháp cũng xuất từ đạo văn Di La Cung, có điều dính dáng đến đạo liên, phức tạp hơn.
Thần thức của Tần Mục chấn động, truyền thụ tất cả ấn pháp nút thắt dây đỏ mà bản thân tham ngộ được cho Lăng Thiên Tôn, nói:
– Ta cũng chỉ học được ấn pháp này từ nút thắt dây đỏ trong trạng thái bất động, không thể đạt đến trình độ biến hóa tùy tâm.
Ngươi mất bao lâu để tham ngộ ra biến hóa trong đó?
Lăng Thiên Tôn yên lặng ngồi ở mũi thuyền, mãi không trả lời.
Chương 2150: Cung trăng, cây trà, hoa mai (2)
Cung trăng, cây trà, hoa mai (2)
Tần Mục cũng không hề sốt ruột, vừa tiếp tục tham ngộ sự ảo diệu của đạo văn, vừa tăng tốc Kim Thuyền.
Kim Thuyền đã bay đến bên ngoài bầu trời Nguyên Giới, lúc này Kim Thuyền đi qua bên cạnh mặt trăng.
Trong trăng có một cung điện.
Tần Mục nhìn xung quanh, chỉ thấy một nữ nhân áo trắng đi ra từ trong cung, đeo cây kiếm đi ra khỏi cung, xách theo giỏ hoa định hái vài bông hoa tươi.
Nữ nhân nhìn thấy Kim Thuyền và Tần Mục trên thuyền, ngay sau đó lẳng lặng đứng trước cửa cung.
Tần Mục điều khiển Kim Thuyền bay quanh vầng trăng mấy vòng, sau đó chậm rãi giảm tốc độ, cuối cùng dừng Kim Thuyền lại.
Hắn nhảy xuống thuyền, đi đến phía trước cung trăng, chỉ thấy trước cung trồng rất nhiều hoa cỏ, còn có một cây trà già, khoảng chừng hơn trăm năm.
Cây trà phát triển khá chậm, nhưng đã trồng hơn trăm năm nên rất cao.
– Đã lâu không gặp.
Nữ nhân đi đến dưới tán cây trà rồi dừng bước, ánh trăng trắng sáng chiếu rọi bóng râm lắc lư dưới cây trà.
Hoa mai lay động trong ánh trăng.
Tần Mục bước lên phía trước, cũng đến dưới cây trà, lẳng lặng nhìn Bạch Cừ Nhi.
Bạch Cừ Nhi vẫn giống như trước đây, điềm tĩnh, xinh đẹp, thong dong.
– Ta biết ngươi thích uống trà, cho nên đã trồng cây trà.
Vẻ đẹp của nàng lan tỏa dưới tán cây trà, khiến cho hoa mai trong vườn cũng thanh đạm mà ưu nhã theo.
Nàng nói:
– Đã lâu lắm rồi không gặp ngươi, trà để lâu quá, ta đã uống hết rồi.
Ta vốn không thích uống trà, vậy mà dần dần lại trở nên thích rồi.
Tần Mục đột nhiên bình tĩnh lại, cười nói:
– Còn trà không? Ta cũng không có việc gì gấp, muốn uống một chén rồi mới đi.
Bạch Cừ Nhi rất vui vẻ trở về cung chuẩn bị, lúc này Lăng Thiên Tôn đi tới, nói:
– Chuẩn bị thêm một bộ chén uống trà.
Bạch Cừ Nhi liếc nhìn nàng một cái thật sâu, nghi ngờ nói:
– Lăng Thiên Tôn? Lăng Thiên Tôn Thượng Hoàng?
Nàng đã từng theo cha đến Thiên Đình Thượng Hoàng, từng thấy Lăng Thiên Tôn từ xa.
Lăng Thiên Tôn tuy là nữ tử, nhưng lại không quá để ý đến ngoại hình.
Trong thời kì Thượng Hoàng, ngày bình thường nàng lôi thôi lếch thếch, hiện giờ lại một thân áo xanh, trang phục của nữ tử nhưng ngại tóc phiền phức, lười để ý, thế nên cắt cực kỳ ngắn, khác biệt hoàn toàn hình dáng nữ tử váy báo, giày cỏ lôi thôi lếch thếch năm đó.
Lăng Thiên Tôn nhận ra nàng, nói:
– Bạch Long Thị? Kiếm Thần thời đại Thượng Hoàng? Ta đã từng gặp ngươi, có lẽ là từ lễ mừng Thiên Đình Thượng Hoàng bốn vạn năm trước, ngươi ở trong đám người đi theo thành chủ Bách Long, khi đó ngươi mới cao tầm này.
Nàng dùng tay ra dấu một chút.
– Trí nhớ Thiên Tôn thật tốt.
Bạch Cừ Nhi thầm khiếp sợ.
Lúc ấy, các tộc tham dự lễ mừng đâu chỉ có mấy vạn? Lăng Thiên Tôn liếc mắt trong ngàn vạn người mà đã có thể nhớ toàn bộ giọng nói, dáng điệu và ngoại hình của nàng, quả là vô cùng đáng sợ.
– Sau đó ta lại được gặp ngươi lần nữa.
Lăng Thiên Tôn nói:
– Đầu nguồn sông Dũng Giang, nữ nhân xách giỏ, trong giỏ có một đứa bé mới sinh, là ta đưa ngươi đi cứu bọn họ.
Về sau đứa trẻ trưởng thành, ta đưa hắn đến bốn vạn năm trước gặp ngươi.
Bạch Cừ Nhi trợn mắt lên, không nói nên lời.
Duyên phận giữa ba người bọn họ lại kỳ diệu đến thế, tạo thành một vòng tròn kỳ diệu!
Bốn vạn năm trước, Tần Mục đến thành Bách Long cứu Bạch Cừ Nhi.
Bốn vạn năm sau, Bạch Cừ Nhi dưới sự chỉ dẫn của Lăng Thiên Tôn đi cứu Tần Mục nằm trong tã lót, Tần Mục lớn lên, lại được Lăng Thiên Tôn đưa đến thành Bách Long bốn vạn năm trước.
Tần Mục ngồi vào bàn đá, Bạch Cừ Nhi pha trà, Tần Mục rót cho Lăng Thiên Tôn một chén, Lăng Thiên Tôn nhấp một ngụm rồi đặt sang một bên, lại chìm vào dòng suy nghĩ.
Bạch Cừ Nhi nhìn về phía Tần Mục, lộ ra vẻ nghi hoặc, Tần Mục cười nói:
– Tính nàng ấy như vậy, đừng để ý.
Hắn từ từ uống trà, trà cũng giống như nữ nhân bên cạnh, tao nhã, thơm mát mà mê người, nhấp một ngụm, dư vị kéo dài.
Tần Mục ngẩng đầu nhìn cây trà, tò mò hỏi:
– Cấy ghép từ Thượng Thương à?
Bạch Cừ Nhi gật đầu, nói:
– Hư phu nhân Kinh Yến đưa cho ta một gốc cây, nói là năm đó Hư Sinh Hoa dùng loại trà này chiêu đãi ngươi, còn bị ngươi lừa, trộm mất một nửa.
Tần Mục cười ha ha, rất đắc ý, nói:
– Không phải ta trộm mất một nửa trà của hắn, mà là trộm luôn cả hắn theo.
Bạch Cừ Nhi cười nhẹ, uống trà.
Tần Mục nhìn nàng, lại nhớ tới chuyện hắn cùng nàng ngao du ngoài bầu trời, cùng nàng trong cung trăng, còn nhớ tới chuyện bọn họ quấy nhiễu trời sao, Giang Bạch Khuê và Ngọc Thần Tử đến kiểm tra, buộc Tần Mục gọi nàng là tiền bối.
Đó là quãng thời gian vui sướng, vô ưu vô lo nhất trong cuộc đời hắn.
Hắn nở nụ cười tươi, đạo tâm vô cùng phẳng lặng.
Hắn thong dong uống trà, thả lỏng bản thân.
Hắn cảm thấy linh hồn của bản thân thật yên tĩnh, hưởng thụ phần yên tĩnh hiếm thấy này.
Duyên phận giữa hắn và Bạch Cừ Nhi quá kỳ diệu.
Không biết bao lâu sau, Lăng Thiên Tôn đột nhiên nói:
– Ta tính ra rồi! Cho ta thời gian năm vạn năm, ta có thể phá giải giúp ngươi!
Lời nói của nàng khiến hai người giật nảy mình, lúc này Tần Mục mới nghĩ ra Lăng Thiên Tôn đang nói đến chuyện nút thắt dây đỏ, không khỏi dở khóc dở cười.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










