[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 427 : Việc này khó quá (c2131-c2135)
❮ sautiếp ❯Chương 2131: Việc này khó quá
Việc này khó quá
Tần Mục tỉnh táo lại, thần thức chấn động, trực tiếp truyền đại đạo Luân Hồi mà bản thân lĩnh ngộ được vào trong ý thức của các nàng, rồi lại cúi đầu tiếp tục nghiên cứu.
Nguyên Mẫu phu nhân không nhịn được, nói:
– Sao ngươi không tụng kinh? Chẳng phải ngươi truyền thụ đại đạo Luân Hồi bằng cách tụng kinh sao?
Tần Mục trợn tròn mắt, ngồi xổm xuống bên cạnh nút thắt, tiếp tục nghiên cứu.
Nguyên Mẫu rất giận dữ, đột nhiên hiểu ra, lại cười nói:
– Tên bại hoại này, toàn ý nghĩ xấu xa!
Đế Hậu mỉm cười nói:
– Đương nhiên Mục Thiên Tôn toàn ý xấu, nói không chừng có cạm bẫy ẩn giấu trong thần thông Luân Hồi mà hắn truyền thụ cho chúng ta, không thể không đề phòng.
Nguyên Mẫu liên tục gật đầu, nói:
– Cho nên chúng ta phải cẩn thận hơn một chút, tránh để rơi vào bẫy của hắn mà cũng không biết.
Chi bằng như thế này, sau khi tỷ muội chúng ta ngộ ra, không cần tu luyện vội mà giao lưu với nhau một chút, xác minh xem bên trong có giấu cạm bẫy hay không.
– Đúng, rất đúng.
Đế Hậu luôn miệng nói.
Các nàng lập tức tham ngộ đại đạo Luân Hồi, mặc kệ có cạm bẫy hay không, bởi lẽ cả hai đều muốn luyện thành trước đối phương, luyện chết đối phương!
Tần Mục dùng hết khả năng để suy diễn bí ẩn của nút thắt dây đỏ.
Nút thắt dây đỏ phức tạp hơn đạo văn Di La Cung không biết bao nhiêu lần.
Thứ mà đạo văn Di La Cung dùng chính là đạo văn, mà thứ nút thắt dây đỏ dùng lại đến từ đạo liên mà đạo văn hợp thành.
Đạo liên phức tạp hơn đạo văn rất nhiều, hơn nữa biến hóa cũng nhiều, khiến hắn suy diễn mệt mỏi gấp đôi.
– Nếu có thể sử dụng được kết ấn của chủ nhân Di La Cung thì nó sẽ còn mạnh mẽ hơn uy lực của Hồng Mông Nhất Chỉ rất nhiều!
Lúc trước, Tần Mục đã từng tham ngộ đạo văn Di La Cung, nhưng không hề tham ngộ ra những biến hóa trong đó, bởi vậy chỉ lĩnh ngộ ra Hồng Mông Nhất Chỉ.
Thế nhưng uy lực của Hồng Mông Nhất Chỉ cũng mạnh mẽ hơn thần thông của Thiên Tôn rất nhiều.
Uy lực của nó có thể nói là đệ nhất thần thông của người thành đạo, thậm chí còn uy hiếp đến cả người thành đạo!
Nếu có thể tham ngộ ra nút thắt dây đỏ, vậy thì chiêu ấn pháp này sẽ là một phần chiêu bài lớn khác của hắn.
– Nếu như Lăng Thiên Tôn truyền thụ những bí ẩn của đạo văn mà nàng tham ngộ được trong những năm này cho ta thì có lẽ sẽ đơn giản hơn nhiều.
Đáng tiếc…
Hắn hơi tiếc nuối, chờ đợi Lăng Thiên Tôn suốt bốn vạn năm, nhưng còn chưa kịp giao lưu với nàng lần nào thì đã bị Hạo Thiên Tôn bắt đi trấn áp.
Dù sao nút thắt dây đỏ cũng là ấn pháp mạnh mẽ có thể trấn áp Nhị công tử Di La Cung, trong thời gian ngắn không thể suy diễn ra được, mà trận chiến giữa Đế Hậu và Nguyên Mẫu không biết khi nào mới kết thúc, trước hết hắn phải có khả năng sử dụng nút thắt dây đỏ đã.
– Việc này khó quá!
Không biết bao lâu sau, Tần Mục than thở một tiếng, ngửa mặt nằm trên một sợi dây đỏ, đung đưa qua lại, nhìn đại kiếp sụp đổ không ngừng cuộn trào ở phía trên với ánh mắt vô thần.
Độ khó của nút thắt dây đỏ ngoài sức tưởng tượng của hắn.
Đạo liên tạo thành dây đỏ không ngừng biến hóa, mà trong mỗi một đạo liên lại có vô số đạo văn.
Những đạo văn này cũng không ngừng biến hóa, mỗi thời mỗi khắc đều có biến hóa vô tận.
Mà bên trong những đạo văn này còn ẩn chứa phù văn đại đạo biến hóa vô tận, chỉ đơn giản là biến hóa của phù văn Ngũ Thái trong đó thôi cũng đủ khiến hắn dùng trí tuệ vô tận cả đời để nghiên cứu!
Những biến hóa này bắt nguồn từ nguồn gốc của đạo văn, chính là phù văn Hồng Mông.
Từ một phù văn Hồng Mông đến diễn biến Ngũ Thái, cùng với biến hóa của tất cả đại đạo trong thế gian khác.
Nhưng nói thì dễ, học mới thấy khó càng thêm khó.
Biến hóa vô tận khiến hắn khó mà nắm giữ tất cả biến hóa trong đạo văn, càng khỏi phải nói đến đạo liên.
Sau một lúc lâu, Tần Mục ngồi dậy, dường như lại dấy lên lòng tin, mắt dọc giữa mi tâm mở ra, tiếp tục phấn khởi bừng bừng nghiên cứu nút thắt dây đỏ.
Không biết qua bao lâu nữa, lòng tin của hắn lại phai nhạt, vừa lau nước mắt, vừa lẩm bẩm nói:
– Có lẽ không thể học được…
Hắn khóc một tràng, bị nút thắt dây đỏ làm khó đến mức không còn muốn sống, làm ra dáng vẻ sống chết có số.
– Mưu sự tại nhân!
Hắn lại trở mình, ngồi dậy, đôi mắt sáng ngời có thần:
– Chủ nhân Di La Cung là người, ta cũng là người! Hắn khai sáng ra phù văn Hồng Mông, biến đổi đạo văn Di La Cung, sáng tạo ra nút thắt dây đỏ.
Hắn từ không thành có mà sáng tạo ra, có thể tưởng tượng được khó khăn nhường nào.
Ta học đạo pháp của hắn còn đơn giản hơn hắn khai sáng ra đạo pháp vô số lần, chẳng lẽ lại thể không học được hay sao?
Hắn phấn chấn tinh thần, tiếp tục nghiên cứu, thử dùng nguyên khí biến đổi đủ loại biến hóa của đạo văn, cố gắng kết thành dây đỏ.
Nhưng lòng tin của hắn lại bị hao mòn một lần nữa.
Tần Mục tiều tụy, hốc mắt lõm sâu, khuôn mặt cũng gầy đi thấy rõ, hai con ngươi trống rỗng, trong miệng lẩm bẩm tự nói chuyện một mình, không biết đang nói gì.
Chương 2132: Việc này khó quá(2)
Việc này khó quá(2)
Hắn ngồi xổm bên cạnh nút thắt dây đỏ, mắt dọc giữa mi tâm lóe lên hào quang quỷ dị, nhìn chằm chằm vào sợi dây đỏ thứ sáu, tay phải run rẩy đưa về phía trước, giống như là muốn kéo sợi dây đỏ kia.
– Quá khó, đúng là quá khó, hoàn không thể học được, hoàn toàn không thể lĩnh ngộ được…
Hắn lẩm bẩm, thấp giọng nói:
– Ha ha, chỉ cần kéo một cái như thế này thì không còn vấn đề khó khăn nữa rồi… Kéo một cái, tất cả đều giải thoát… Kéo một cái…
Hắn tỉnh táo lại lần nữa, vội vàng vỗ nhẹ vào tay phải của mình:
– Ha ha ha ha, trên đời không việc khó, chỉ cần chịu kiên trì, ta chắc chắn có thể giải quyết vấn đề khó khăn này! Ta sở hữu Bá Thể, Bá Thể vô song!
Thời gian trôi qua từng ngày, trong cơ thể của Đế Hậu nương nương, ý thức của Đế Hậu và Nguyên Mẫu đều lĩnh ngộ ra đại đạo Luân Hồi, lập tức bắt đầu tu luyện.
Cả hai nữ nhân đều vô cùng thông minh, đại đạo Luân Hồi của Tần Mục dung hợp quá nhiều đạo pháp thần thông, nhưng trong đó mấu chốt nhất vẫn là đại đạo sinh diệt của Quy Khư để giúp các nàng đột phá.
Hai nàng gần như lĩnh ngộ ra và nắm giữ được đại đạo Luân Hồi cùng một lúc, sau đó cùng thi triển.
Đột nhiên, một vùng thời không luân hồi xoay vòng xuất hiện trong tâm trí hai nàng!
Suy nghĩ của các nàng lập tức rơi vào luân hồi!
Chờ đến khi các nàng tỉnh lại, phát hiện mình rơi vào trong tử cung của nữ tử đang mang thai, biến thành hai đứa trẻ, chờ đợi được sinh ra.
Nguyên Mẫu ngay lập tức dùng đôi tay nhỏ nắm lấy cuống rốn, quấn quanh cổ Đế Hậu vài vòng.
Đế Hậu vùng vẫy nhưng không thể thoát khỏi,còn Nguyên Mẫu thắt dây rốn thành một cái nút chết.
Sau khi được sinh ra, Đế Hậu đã không còn hơi thở, Nguyên Mẫu vừa ra đời không những không khóc, ngược lại còn không ngừng cười khúc khích.
Thời gian trong thời không luân hồi dần trôi, chẳng mấy chốc Tiểu Nguyên Mẫu đã được sáu bảy tuổi.
Nàng thanh thuần đáng yêu, người nhà đều yêu chiều, thế nhưng không ai dám để nàng soi gương.
Ngày hôm đó hạ nhân sơ xuất, để Tiểu Nguyên Mẫu tìm thấy một chiếc gương.
Khi nàng đứng trước gương trang điểm, đột nhiên nốt ruồi đen ở giữa hai lông mày của nàng trong gương biến thành màu đỏ.
– Tiện nhân!
Bản thân trong gương hét vào nàng.
Tiểu Nguyên Mẫu quát to một tiếng, đột nhiên thần thông Luân Hồi được thi triển lần nữa, cuốn nàng vào trong gương.
Tấm gương sáng rơi leng keng trên mặt đất, lăn hai vòng.
Trong gương, một vầng hào quang chiếu rọi, hai nàng cấu xé lẫn nhau, đánh qua đánh lại, nhanh chóng ngã xuống.
Chờ đến khi hai người tỉnh lại, các nàng đã biến thành hai con chim non trong tổ chim, gào khóc đòi ăn, mở mỏ chim ra chờ đợi chim mẹ cho ăn.
Hai con chim non lập tức nhận ra đối phương, đánh đập nhau tàn nhẫn, khi bị chim mẹ mổ hai cái mới không đánh nhau nữa.
Lần tiếp theo chim mẹ cho ăn, Đế Hậu dựa vào thân thể khỏe mạnh giành ăn ngay từ mỏ chim, không để lại bất cứ thứ gì cho Nguyên Mẫu, lúc Nguyên Mẫu tới giành giật thì lập tức bị nàng dùng móng vuốt đạp qua một bên.
Mấy ngày sau, chim non do Nguyên Mẫu biến thành đói đến mức không còn sức, bị Đế Hậu vui mừng hớn hở đẩy khỏi tổ chim, ngã khỏi cây, mất mạng tại chỗ.
– Chíp chíp chíp chíp!
Đế Hậu đứng trên rìa tổ chim, vui vẻ ra mặt.
Đế Hậu ở trong tổ chim thưởng thức côn trùng một mình.
Đến một ngày, nàng vừa mới ăn một con côn trùng thì đột nhiên cảm thấy cổ ngứa ngáy, sau đó trên cổ mọc ra một cái đầu chim khác!
Hai đầu con chim nhét chung một chỗ, mổ tới mổ lui lẫn nhau, đánh đến đầu rơi máu chảy, đột nhiên trượt chân khỏi tổ chim rơi xuống dưới.
Hai con chim cùng gào thét, rơi vào trong hào quang của đại đạo Luân Hồi.
Sau một khắc, các nàng hóa thành hai con cự thú chiến đấu với nhau trong thế giới luân hồi, đánh tới long trời lở đất.
Sau một kiếp hồi luân hồi, hai người hóa thành hai con bọ ngựa, đứng trên một nhánh cây, vung vẩy hai cái chân trước hệt như hai thanh đao, không ngừng tấn công đối phương.
Các nàng đột nhiên hóa thành hai con ngư long hung ác trong biển, sau đó lại hóa thành hai vị quý phi trong cung đình, hai đóa hoa mọc trên cùng một dây leo, hai quả đỏ rực ép vào nhau.
Các nàng lại hóa thành hai ngọn núi lớn, nằm sấp ở nơi đó, cố gắng cướp đoạt số mệnh của đối phương, chờ thời gian trăm vạn năm để biến hóa.
Các nàng lại hóa thành hai cây non, trải qua thăng trầm trăm ngàn năm, cố gắng vượt trên đối phương, không để cho đối phương hấp thụ ánh nắng và chất dinh dưỡng.
Thế giới luân hồi này là thế giới luân hồi trong tâm thức của các nàng, trong lúc bất tri bất giác, các nàng đã trải qua không biết bao nhiêu kiếp luân hồi, trải qua không biết bao nhiêu năm, nhưng vẫn dính chặt lấy nhau.
Các nàng vẫn đang không ngừng tranh đấu, cố gắng loại bỏ đối phương, nhưng vẫn không phân nổi thắng bại.
Ngày hôm đó, các nàng luân hồi thành hai tỷ muội, nhưng vẫn không hề ngừng giết chết.
Đột nhiên, thanh kiếm của hai bỗng người giao nhau, cùng gác lên cổ của đối phương.
Cả hai đều nhìn đối phương chằm chằm bằng cặp mắt ác liệt và quyết đoán.
Nguyên Mẫu phu nhân cười khúc khích nói:
– Tỷ tỷ, ngươi chỉ biết đấu với ta, nhưng ngươi còn nhớ chúng ta đã trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi không?
Đế Hậu hơi giật mình.
Nguyên Mẫu cười nói:
– Ngươi còn nhớ đường khi đến không? Nếu ngươi không nhớ thì tiểu muội ta thắng chắc! Ngược dòng luân hồi!
Đột nhiên, đại thần thông Luân Hồi xoay chuyển, xuất hiện sau lưng nàng.
Nguyên Mẫu biến thành tiểu nha đầu vùi đầu trong đại đạo Luân Hồi, biến mất không thấy gì nữa.
Sắc mặt Đế Hậu tái mét, vội vàng đuổi theo.
Nguyên Mẫu đã hóa thành một cây đại thụ, đại thụ nhanh chóng thu nhỏ, hóa thành một cây non.
Đế Hậu đuổi theo, cũng hóa thành một cây đại thụ, nhưng chậm hơn nàng một bước.
Cây non mà Nguyên Mẫu biến thành biến mất, hóa thành một con thần long.
Thần long nằm rạp trên mặt đất, hóa thành dãy núi, nhưng chẳng mấy chốc cũng rơi vào trong luân hồi, quay trở lại kiếp trước.
Hai nàng quay lại hết đời này đến đời khác, Đế Hậu luôn luôn chậm hơn Nguyên Mẫu một bước.
Đợi đến khi Đế Hậu trở lại đời thứ nhất, hóa thành đứa trẻ trong bụng, Nguyên Mẫu đã biến mất không thấy đâu.
Sắc mặt đứa trẻ tái xanh.
Sau đó, đại thần thông Luân Hồi hạ xuống, cuốn nàng lên, xoay vòng vòng.
Chỉ trong nháy mắt, nàng rơi vào trong luân hồi, trải qua vô số kiếp, nhưng mãi không thể tìm được đường trở về!
Nguyên Mẫu phu nhân hoàn toàn thắng lợi, chiếm lấy thân thể Đế Hậu, cười khúc khích:
– Quả nhiên đại đạo Luân Hồi của Mục Thiên Tôn rất lợi hại, cuối cùng cũng giúp ta giải quyết tiểu tiện nhân tỷ tỷ kia! Mục Thiên Tôn, ta đã trở về!
Nàng tìm Tần Mục, nhưng lại không hề nhìn thấy Tần Mục, chỉ thấy một lão giả tóc bạc xoá bị treo dưới dây đỏ.
Không biết sợi dây đỏ đã treo cổ lão giả tóc trắng được bao lâu, trông có vẻ xác đã cứng lại rồi.
Nguyên Mẫu phu nhân giật nảy mình, vội vàng tiến lên dò hơi thở, phát hiện còn hơi thở, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng cứu được lão giả đó, hơn nữa còn nhận ra dáng vẻ của Tần Mục thông qua mắt dọc giữa mi tâm.
Thế nhưng hắn quá già nua, dường như đã sống không biết bao năm tháng.
– Tình lang à, sao lại thế này? Sao lại treo cổ tự sát?
Nguyên Mẫu phu nhân tò mò hỏi.
Tần Mục rơi nước mắt, nức nở nói:
– Quá khó, thật sự quá khó …
Tâm trạng của Nguyên Mẫu phu nhân cực kỳ tốt, không thể nhịn cười, nói:
– Khó? Không học thì sẽ không khó! Tình lang là người thông minh như vậy, chẳng lẽ còn có thể bị cái nút thắt dây đỏ này làm khó đến chết hay sao?
– Có thể!
Tần Mục cứng rắn nói.
– Ta đã giải quyết được tỷ tỷ rồi, không ai có thể ngăn cản chúng ta bỏ trốn!
Nguyên Mẫu phu nhân kéo lấy cánh tay hắn, hết sức phấn khởi nói:
– Kể cả Nhị công tử kia cũng không thể! Tình lang bé nhỏ hãy đi theo thiếp thân, chúng ta có thể bỏ trốn, cùng nhau sống những ngày tháng chỉ có hai ta!
Nàng ha ha cười nói:
– Lần này sau khi ra ngoài, người ta sẽ thống nhất mười Thiên Tôn, thống nhất thiên hạ, tình lang bé nhỏ sẽ làm một vị quý phi nương nương trong hậu cung của trẫm.
Nhưng nếu ngươi già như bây giờ thì chắc là không thể …
Dung mạo Tần Mục dần dần trẻ lại, lưu luyến không rời liếc mắt nhìn nút thắt dây đỏ.
– Đừng nhìn nữa, dù sao ngươi cũng không học được!
Nguyên Mẫu phu nhân cực kỳ vui vẻ lôi kéo hắn, muốn đi xuống dưới.
Tần Mục đột nhiên giật mình, ánh mắt vẫn cố chấp dừng lại trên nút thắt dây đỏ, lẩm bẩm nói:
– Sợi dây thứ sáu này, sợi dây thứ sáu… ta hiểu rồi!
Hắn reo hò một tiếng, thoát khỏi tay Nguyên Mẫu, cười ha ha, chạy như điên trên dây đỏ, khoa tay múa chân, vừa múa vừa hát, la lên:
– Cuối cùng ta cũng hiểu rồi! Thì ra là thế, thì ra là thế, bí ẩn đều trên sợi dây đỏ thứ sáu! Ta vô địch rồi!
Nguyên Mẫu phu nhân nhìn dáng vẻ phát điên của hắn, không khỏi sầu muộn:
– Ta vừa mới tốt lên thì hắn lại phát bệnh.
Có điều không có hắn giúp đỡ thì ta không thể trốn thoát khỏi tay Nhị công tử…
– Ta vô địch rồi!
Tần Mục hai tay chống nạnh, tinh thần phấn chấn:
– Ta đã học được một phần một trăm bản lĩnh của nút thắt dây đỏ! Có thể xông pha được rồi!
Nguyên Mẫu phu nhân giật mình, nhưng khi nghe thấy hắn nói chỉ học được một phần một trăm bản lĩnh thì lại yên lòng.
– Nếu như tên tiểu tử thật sự học được đạo văn trên nút thắt dây đỏ thì ta không thể không biến hắn thành hồn ma.
Nguyên Mẫu phu nhân cười tủm tỉm nhìn Tần Mục, vui mừng hớn hở chạy tán loạn khắp nơi, thầm nghĩ:
– Chẳng qua chỉ có một phần một trăm, không đáng lo ngại.
Tần Mục tỉnh táo lại, ngồi trên dây đỏ chỉnh trang đầu tóc y phục.
Vừa rồi hắn quá bết bát, bị dây đỏ làm khó đến mức hoàn toàn mất đi dáng vẻ của Thiên Tôn.
Chương 2133: Mục công tử, ứng đối vô song
Mục công tử, ứng đối vô song
Hơn nữa hắn cũng cần mượn cơ hội này, dùng đầu óc tỉnh táo cẩn thận điều chỉnh lại những thứ mà bản thân thu hoạch được trong khoảng thời gian này.
Đương nhiên cũng vì nút thắt dây đỏ quá khó, là vấn đề nan giải mà hắn chưa gặp bao giờ, cho nên hết lần này tới lần khác hấp dẫn hắn, vậy nên mới khiến hắn thất thố đến vậy.
Nguyên Mẫu phu nhân thấy hắn đã tỉnh táo lại sau khi chỉnh trang, hơn nữa còn rất bình tĩnh, đạo tâm như biển lặng không gợn sóng, không khỏi khen ngợi đạo tâm của hắn mạnh mẽ.
Đại hỷ đại bi, tuỳ ý buông thả.
Hành vi phóng túng, chí tình chí tính.
Người có thể khôi phục lại cảnh giới đạo tâm cao nhất trong thời gian ngắn, e rằng trên thế giới này cũng chỉ có kẻ quái thai như Tần Mục mới có thể làm được.
Tần Mục nhìn nút thắt dây đỏ, ánh mắt dừng trên sợi dây thứ sáu, trong lòng cứ đau đáu mãi.
Chủ nhân Di La Cung cao thâm khó dò, lại còn có lòng dạ trách trời thương dân, sợi dây đỏ thứ sáu cũng không phải là sợi dây kích phát uy lực uy năng chưởng ấn của hắn, mà là cởi bỏ ấn pháp này.
Chỉ cần kéo sợi dây đỏ là có thể giải trừ phong ấn, phóng thích Nhị công tử Di La Cung.
Thật ra hắn không hề muốn giết chết tên đệ tử này của mình.
Suy nghĩ chủ nhân Di La Cung không thể giết chết Nhị công tử của nàng quá ngạo mạn, tự cho mình là đúng.
Chủ nhân Di La Cung còn ẩn giấu ảo diệu của nút thắt dây đỏ trong dây đỏ, có thể nói sợi dây đỏ là mấu chốt lý giải thần thông này của hắn.
Hắn lo lắng sau khi Nhị công tử thoát khỏi vây khốn sẽ gây họa cho thiên hạ, không ai có thể áp chế, bởi vậy đã để lại phương pháp đối phó nàng.
Tần Mục khen ngợi không thôi, thầm nghĩ:
– Cho dù thực lực tu vi hay hành động xử sự của chủ nhân Di La Cung đều khiến người ta không tìm được khuyết điểm.
Trí tuệ của hắn đúng là không ai bằng!
Người đầu tiên, đồng thời cũng là người duy nhất có thể khiến hắn bội phục sát đất chính là chủ nhân Di La Cung.
Ngay cả Lam Ngự Điền hay Ngự Thiên Tôn thì trí tuệ cũng không bằng, hành động xử sự cũng có khuyết điểm.
Công tử Hư Sinh Hoa Thượng Thương Hư tài năng vô song, tính cách cũng có khuyết điểm.
Khai Hoàng cũng vậy.
Còn đám người Thái Đế, Thái Sơ Thiên Đế, Hạo Thiên Tôn và Vân Thiên Tôn thì ít nhiều cũng đều có chỗ thiếu sót, cũng không phải là người hoàn mỹ.
Cho dù là Thái Dịch cao thâm khó lường cũng có một vài điểm thiếu sót, có đôi khi cố làm ra vẻ huyền bí khiến bản thân được bao trùm trong sắc thái thần bí.
Mà bản thân Tần Mục cũng có đủ loại thiếu sót về tính cách.
Chỉ có chủ nhân Di La Cung mới xứng đáng với lời khen ngợi hoàn mỹ này.
– Tình lang à, có thể đi được chưa?
Nguyên Mẫu phu nhân kích động, không ngừng thúc giục.
Tần Mục nhìn vào nút thắt dây đỏ một cái thật sâu, tiếp đó đứng dậy, trong đầu xẹt qua một loạt đạo diệu mà bản thân lĩnh ngộ được trong những ngày này, một lúc lâu sau mới mỉm cười nói:
– Có thể đi rồi.
Nguyên Mẫu phu nhân reo hò một tiếng.
Đây là lần đầu tiên nàng hoàn toàn khống chế thân thể này, cho nên không khỏi tràn đầy tự tin, cười nói:
– Sau khi đi xuống, ngươi dùng lĩnh vực kỳ lạ kia của ngươi giúp đỡ ta, để ta chống lại Nhị công tử! Ta chưa đủ sức để chống lại nàng, nhưng nàng bị trấn áp, ta vẫn có thể ngăn cản được mấy chiêu.
Chỉ cần thoát được, ta sẽ không bạc đãi ngươi!
Nàng đã giải quyết hết vấn đề của bản thân, cho nên thực lực tu vi tăng mạnh, lòng tin cũng theo đó tăng lên.
Hai người chờ đợi thuỷ triều Quy Khư qua đi, sau đó lập tức tung người nhảy khỏi phạm vi bao phủ của dây đỏ, tiếp lấy lực hút của Quy Khư rơi xuống phía dưới.
Trên đường đi, Tần Mục liên tục bấm đốt ngón tay, kích phát uy năng của năm dây xích.
Dây xích lập tức hiện ra vô số đạo văn, mà đạo văn không ngừng chấn động, dũng mãnh lao xuống phía dưới dọc theo dây xích!
Nguyên Mẫu phu nhân thấy thế lại càng yên tâm.
Nếu như Tần Mục có thể thôi thúc dây xích, hạn chế thực lực của Nhị công tử, như vậy bọn họ sẽ nắm chắc cơ hội chạy thoát hơn.
– Chỉ cần thoát khỏi Nhị công tử, ta sẽ đưa tình lang bé nhỏ lên đường.
Nàng tươi cười, thầm nghĩ:
– Tình lang bé nhỏ quá nguy hiểm, hắn còn sống mà thoát được ra ngoài sẽ uy hiếp lớn đến ta.
Hơn nữa loại uy hiếp này càng ngày càng tăng, bởi lẽ tốc độ mạnh lên của hắn quá nhanh…
Hai người nhanh chóng rơi xuống, chỉ thấy dây xích chấn động ngày càng kịch liệt, hiển nhiên là dây xích đột nhiên bộc phát uy lực đã kinh động đến Nhị công tử bị trấn áp trong biển Hỗn Độn.
Đột nhiên phía trước bỗng trắng xóa, Tần Mục mở ra mắt dọc giữa mi tâm ra nhìn, vội vàng quát lên:
– Là tóc của Nhị công tử! Cẩn thận!
Lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục nhanh chóng trải rộng, Nguyên Mẫu phu nhân đứng trong lĩnh vực lập tức có thể nhìn thấy công kích từ trước sau trái phải đều biến thành công kích chính diện nàng, ngăn cản hay phá giải cũng càng thêm dễ dàng!
– Lĩnh vực hay lắm!
Nàng nhịn không được mà khen ngợi một tiếng.
Sau đó, nàng lập tức nhìn thấy vô số sợi tóc của Nhị công tử đan thành lưới vải, trải phẳng bên trong Đại Uyên Quy Khư!
Chương 2134: Mục công tử, ứng đối vô song (2)
Mục công tử, ứng đối vô song (2)
Tần Mục và Nguyên Mẫu đồng thời hét lên, lao xuống phía dưới!
Tần Mục đứng sừng sững dưới cây thế giới, từng cánh tay dưới nách chui ra tạo thành ba đầu sáu tay.
Sau lưng, năm mươi tám tòa Bảo Điện hóa thành Ngọc Kinh, bao bọc xung quanh Thiên Đình.
Nguyên thần vô cùng vĩ đại của hắn hiện lên trong thành Ngọc Kinh với y phục tung bay phần phật, bao phủ lấy toàn bộ thành Ngọc Kinh!
Nhục thân và nguyên thần của hắn ra tay cùng lúc, nắm chặt từng sợi dây xích, tất cả pháp lực dồn vào trong dây xích khiến uy lực của dây xích tăng lên!
Xoẹt xoẹt xoẹt…
Vô số lưới vải do tóc bạc dệt thành ở phía dưới bị uy năng của dây xích mạnh mẽ xé nát, lĩnh vực Linh Thai Thần Tàng mang theo hai người lướt qua tầng tầng lưới vải rách nát.
Trong nháy mắt bọn họ xuyên qua lưới vải, vô số tóc bạc từ trong trạng thái lưới vải tách ra, lao xuống phía dưới.
Ngay lập tức, vô số sợi tóc bạc hệt như vô số cánh tay, vô số lưỡi dao điên cuồng đánh về phía hai người!
Nguyên Mẫu phu nhân tung bay trong lĩnh vực Thần Tàng giống như bươm bướm, thi triển thần thông mạnh mẽ nhất của bản thân để ngăn cản tất cả công kích từ tóc bạc.
Y phục bay phần phật bị những sợi tóc bạc cắt đứt của nàng trông hệt như những con bươm bướm bay tán loạn, lộ ra da thịt trắng nõn nà.
Lĩnh vực Linh Thai Thần Tàng tiếp tục ầm ầm lao xuống phía dưới.
Trong biển Hỗn Độn bên dưới, lá sen lay động, tóc bạc trên từng chiếc lá sen như thác nước phóng thẳng lên trời!
Tuy rằng Nhị công tử Di La Cung là nữ tử, nhưng dũng lực lại vô song.
Nàng nhổ tận gốc Tịnh Đế Song Liên lên, dưới bông sen nối liền với một đoạn ngó sen, mà khí Hỗn Độn từ trong ngó sen ấy lại phun ra cuồn cuộn!
Dưới ngó sen lại có rễ, từng sợi rễ bay lượn giống như con rồng lớn trên biển Hỗn Độn, liên tiếp chiến đấu với đạo văn bắn ra từ năm sợi dây xích!
Vút…
Nhị công tử kích phát uy lực, vô số Đại Uyên Quy Khư hiện lên trong không trung của biển Hỗn Độn ở phía dưới, sau đó trải rộng khắp nơi, đột ngột loé lên rồi lại biến mất hệt như ma quỷ, nuốt chửng và ăn mòn dây xích.
Tiếp đó, hạt sen trong Tịnh Đế Song Liên bắn ra.
Mỗi một đòn được hạ xuống, mỗi một vùng hư không lập tức bị chôn vùi!
Rõ ràng Tịnh Đế Song Liên ở vũ trụ kỷ nguyên thứ mười sáu đã trưởng thành, trong hoa có hạt sen, dưới hoa có củ sen, không giống Tịnh Đế Song Liên kỷ nguyên thứ mười bảy, chỉ có rễ, không có hạt sen và củ sen.
Nhị công tử biết Tần Mục và Thần Nữ Quy Khư gặp được kỳ ngộ, cho nên thực lực tăng mạnh, bởi vậy thi triển ra nốt thủ đoạn cuối cùng của bản thân.
Nhưng uy năng của dây xích thật sự quá mạnh, lập tức áp chế thực lực tu vi toàn thân nàng, còn mài mòn biển Hỗn Độn khiến chiến lực mà nàng phát huy không cao.
Cho dù không cao, nhưng cũng không thể coi thường, nếu nàng dùng toàn lực đánh đòn tấn công này lên người Tần Mục hoặc Nguyên Mẫu, chỉ e hai người sẽ hóa thành tro bụi ngay tức khắc, không sót lại chút gì!
Cũng may nàng buộc phải đối kháng với dây xích, nếu không chắc chắn Tần Mục và Nguyên Mẫu sẽ không có bất kỳ cơ hội chạy trốn nào!
Hai người lao xuống phía dưới, ánh mắt Nguyên Mẫu khóa chặt tất cả thần thông Quy Khư đang di chuyển của Nhị công tử, đồng thời dẫn Tần Mục tránh né.
Đột nhiên, một hạt sen bỗng đánh tới hệt như một cục đá rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, đập vào trong lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục.
Uy lực của hạt sen bộc phát, sau một khắc hóa thành một Đại Uyên, bao phủ lĩnh vực Thần Tàng, tất cả vũ trụ mênh mông và vô số thế giới đều rơi vào trong hạt sen!
Nguyên Mẫu phu nhân tung người nghênh tiếp hạt sen, thôi thúc thần thông Quy Khư.
Nhục thân và nguyên thần nàng run rẩy, hóa thành một Đại Uyên, lấy cứng chọi cứng với hạt sen!
Tần Mục lập tức ổn định lại lĩnh vực Thần Tàng, đồng thời ổn định thân hình tránh để ngã vào Đại Uyên.
Cơ thể của Nguyên Mẫu phu nhân bùm bùm nổ tung, chỉ một cái va chạm đơn giản đã khiến nàng máu thịt be bét, toàn thân từ trên xuống dưới bao gồm cả nguyên thần không còn một chỗ nào lành lặn.
Tinh khí của nàng hệt như bị hút vào trong Đại Uyên do hạt sen biến thành.
Tần Mục quát lớn, thôi thúc lĩnh vực, nhục thân và nguyên thần của Nguyên Mẫu phu nhân lập tức khôi phục hoàn chỉnh.
Hai người cắn răng, đối kháng với hạt sen.
Đột nhiên, từng sợi tóc bạc xuyên qua lĩnh vực Thần Tàng.
Sau một khắc, hai người đã bị gần một trăm sợi tóc xuyên thủng.
Tóc bạc xé toạc về bốn phương tám hướng, hai người lập tức tan thành vô số mảnh.
Hạt sen mở miệng, nuốt hết vô số mảnh do hai người biến thành.
– Bảo thụ bất diệt, ta bất diệt!
Hạt sen đang bay về phía nữ nhân trên lá sen, đột nhiên hạt sen căng phồng lên, ngay sau đó chia năm xẻ bảy, một cây thế giới rậm rạp xanh tươi trồi lên từ mặt đất.
Vô số nguyên khí xoay quanh cây thế giới, sao trăng, mặt trời, Thiên Cung và Bảo Điện nhanh chóng hình thành, từng chư thiên thế giới hiện lên, Tần Mục và Nguyên Mẫu phu nhân đứng dưới tàng cây.
Tần Mục hét lớn một tiếng, thôi thúc Hư Không Tái Cực, lĩnh vực lập tức trở nên vô cùng mỏng manh, không còn chút độ dày nào, bay “vù” một tiếng dọc theo mặt biển Hỗn Độn về phía trước, rời xa Nhị công tử!
Chương 2135: Mục công tử, ứng đối vô song (3)
Mục công tử, ứng đối vô song (3)
Nhị công tử đối kháng với dây xích, lay động Tịnh Đế Song Liên.
Một chiếc lá sen bay ra, đuổi theo hai người Tần Mục, nhẹ nhàng dán trên lĩnh vực Thần Tàng không chút độ dày kia.
Lá sen nhanh chóng thu lại, bay về phía Nhị công tử, mà lĩnh vực Thần Tàng trên lá sen cũng theo đó bay trở về.
Sau đầu Nguyên Mẫu phu nhân hiện lên ba mươi sáu tòa Thiên Cung, sa sầm mặt mày nói:
– Mục Thiên Tôn, cho ta mượn Bảo Điện một chút!
Số lượng Bảo Điện bên trong Thiên Đình của nàng không nhiều, chỉ có hai mươi chín tòa.
Tần Mục nghe vậy, năm mươi tám tòa Bảo Điện sau đầu bay ra, nằm trong Thiên Đình của nàng.
Tần Mục thôi thúc Thiên Cung Thái Tố, năm mươi tám tòa Bảo Điện của hắn và hai mươi chín tòa Bảo Điện của nàng lập tức hợp thành một thể, trong đó không ít Bảo Điện trùng khít, nhưng tổng số cũng có sáu mươi bảy tòa.
Tu vi pháp lực của Nguyên Mẫu phu nhân tăng vọt, vô số chưởng ấn liên tục đánh vào chiếc lá sen, đẩy lá sen ra!
Tần Mục thôi thúc Hư Không Tái Cực đi xa một lần nữa.
Bọn họ cách Tịnh Đế Song Liên kỷ nguyên thứ mười bảy càng ngày càng gần, mà trên lá sen dưới hoa sen đã có thể thấy rõ hài cốt của Bá Dương Thần Vương.
Nhưng vào lúc này, từng sợi tóc bạc bay tới, quấn chặt lấy đóa Tịnh Đế Song Liên, kéo cả hoa sen và lá sen về phía sau!
Hài cốt của Bá Dương Thần Vương lay động, rơi vào biển Hỗn Độn, chẳng mấy chốc đã bị biển Hỗn Độn hòa tan, hóa thành hư vô.
– Đó là hoa sen của ta!
Nguyên Mẫu phu nhân bay lên không trung, ôm lấy rễ hoa sen, thân thể càng lúc càng lớn, quát một tiếng rồi nhổ tận gốc hoa sen lên.
Khoảnh khắc nàng sắp rơi xuống biển Hỗn Độn, lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục lập tức trải dưới chân nàng.
Nguyên Mẫu phu nhân đáp xuống Tổ Đình, vung vẩy Tịnh Đế Song Liên, đánh văng tóc bạc.
Sau đó, Tịnh Đế Song Liên lại nở rộ, đâm về phía sau lưng Tần Mục!
Mà sau lưng Tần Mục, bàn tay xuyên qua sương mù hỗn độn của Nhị công tử đã đánh tới.
Năm dây xích quấn quanh năm ngón tay nàng, khiến bàn tay nàng lộ xương cốt, nhưng uy lực từ đòn đánh này vẫn không thể tưởng tượng nổi!
Nguyên Mẫu hét lên, rót toàn bộ sức mạnh vào bên trong Tịnh Đế Song Liên.
Cùng lúc đó, dưới cây thế giới, thân thể Tần Mục không ngừng bành trước, nhổ gốc cây thế giới, nghênh tiếp một chưởng này của Nhị công tử!
Ầm!
Lần va chạm này, nhục thân của hai người liên tục nổ tung, mà nổ tung xong lại lập tức khôi phục, sau đó tiếp tục nổ tung lần nữa, ngay cả nguyên thần cũng bị phá hủy đến mức không còn lại chút gì!
Cũng may thần thông Bất Dịch của Tần Mục bạo phát, giúp bọn họ nhặt về được một cái mạng, ngăn chặn đòn đánh này của Nhị công tử.
Nhị công tử thò bàn tay ra lần nữa, nhưng năm dây xích lại càng khóa càng chặt, kéo bàn tay vào trong biển Hỗn Độn.
Nàng không cam lòng gầm lên giận dữ, chìm vào trong biển Hỗn Độn.
– Lão Thất, nếu ta thoát khỏi vây khốn, ta sẽ đi tìm ngươi!
Tần Mục cắm thẳng cây thế giới lên, nặng nề ngã xuống.
Rễ cây thế giới uốn lượn, chui vào Tổ Đình bên trong Linh Thai của hắn.
Nguyên Mẫu phu nhân cũng đâm Tịnh Đế Song Liên vào trong biển Hỗn Độn.
Hai người đối mặt, nhìn nhau cười một tiếng, cùng bay lên cao, vọt về phía bầu trời Quy Khư.
Thuỷ triều Quy Khư dâng trào khiến tốc độ của bọn họ càng lúc càng nhanh.
Hai người thả lỏng, chỉ thấy lối vào Đại Uyên Quy Khư ngày càng gần.
Bọn họ cùng bước vào đài hoa của Tịnh Đế Song Liên.
Bên trong đài hoa vô cùng yên tĩnh, chỉ thấy từng nhụy hoa đang đong đưa trong thuỷ triều.
Tần Mục đứng cạnh đài hoa nhìn xuống dưới.
Cơn thuỷ triều kịch liệt và biển Hỗn Độn phía dưới khiến hắn không khỏi sợ hãi.
– Cuối cùng cũng chạy thoát.
Tình lang bé nhỏ, nếu không có ngươi thì ta thật sự không biết phải làm sao.
Nguyên Mẫu phu nhân khẽ cắn môi dưới, cười ha ha nói:
– Người ta nên báo đáp Tần lang thế nào đây?
Tần Mục xoay người lại, ánh mắt đầy ẩn ý:
– Phu nhân muốn báo đáp ta thế nào?
– Đương nhiên là…
Nguyên Mẫu phu nhân xấu hổ khép nép, vân vê góc áo, sau đó đột nhiên giơ tay lên, thi triển một chiêu Đại Uyên, cười nói:
– Đương nhiên là đưa Tần lang quy thiên! Ngươi sống, thiếp thân thấy bất an!
Khoảng cách giữa hai người rất gần, nàng ra tay cũng nhanh chóng, không cho phép Tần Mục phản ứng lại!
Ngay lúc nàng ra tay, dường như Tần Mục sớm đã liệu trước, mắt dọc giữa mi tâm mở ra, một vầng hào quang bay vụt khỏi đó, đánh vào mi tâm của Nguyên Mẫu!
– Đế Hậu, tỉnh lại đi!
Trong cơ thể của Nguyên Mẫu phu nhân, ý thức đã trải qua vô số kiếp luân hồi mà vẫn không tìm thấy đường ra của Đế Hậu nương nương lập tức thoát khỏi luân hồi, cướp đoạt quyền khống quyền nhục thân với Nguyên Mẫu phu nhân!
Đòn đánh này của Nguyên Mẫu phu nhân đã bao trùm lên đỉnh đầu của Tần Mục, nhưng lại không thể hạ xuống.
Nàng kinh ngạc nói:
– Ngươi thật sự để lại cạm bẫy…
Tịnh Đế Song Liên trong thuỷ triều từ từ bay lên, lao tới phía trên Đại Uyên, tỏa hào quang sáng rực khiến nước sông Minh Hà cuồn cuộn dâng trào.
Tần Mục nhìn gương mặt Nguyên Mẫu phu nhân, thở dài.
Tay phải hắn đặt lên mặt Nguyên Mẫu phu nhân, xoay người sang chỗ khác.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Nhân Tộc Trấn Thủ Sứ [Dịch] Nhân Tộc Trấn Thủ Sứ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Nhan-Toc-Tran-Thu-Su-SE-Audio-Truyen.jpg)


