[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 406 : Ra khỏi Vô Ưu Hương (c2026-c2030)
❮ sautiếp ❯Chương 2026: Ra khỏi Vô Ưu Hương
Ra khỏi Vô Ưu Hương
Hắn đột nhiên tỉnh ngộ, nghiêm túc nói:
– Mục đích ta giết chết Tường Thiên Phi, đoạt Trảm Thần Đài và Trảm Thần Huyền Đao của nàng là để giúp ngươi thành đạo, mà mục đích ta giúp ngươi thành đạo chính là cứu Lăng Thiên Tôn và Vân Thiên Tôn! Khai Hoàng, ngươi có nắm chắc không?
Khai Hoàng mỉm cười.
Tần Mục nhìn thấy nụ cười của hắn cũng không khỏi nở nụ cười.
Sau khi Khai Hoàng bước xuống khỏi Trảm Thần Đài, lúc này hai thanh Trảm Thần Huyền Đao trên Trảm Thần Đài mới dần dần tụ hội lại, khôi phục như lúc ban đầu.
Nhưng nó đã bị Khai Hoàng dùng Kiếm Đạo vô thượng chặt đứt một lần, lần này khôi phục lại, hai con ác long huyết sát cũng cực kỳ mệt nhọc, không còn giữ dáng vẻ hung ác như trước.
Tần Mục âm thầm tiếc hận, nói:
– Trong chuyến đi đến thành Ngọc Kinh Tổ Đình, ta còn chiếm được tất cả đạo binh Thiên Đạo từ tay Lang Hiên Thần Hoàng, cộng thêm Thiên Sát trong Trảm Thần Huyền Đao, ta đã có năm mươi món bảo vật Thiên Đạo.
Ta muốn kết hợp năm mươi món bảo vật Thiên Đạo này thành một, luyện thành một chí bảo Thiên Đạo độc nhất vô nhị, ngươi thấy có khả thi không?
Khai Hoàng lộ ra vẻ kinh ngạc:
– Ngươi còn giết chết Lang Hiên Thần Hoàng?
Tần Mục khiêm tốn nói:
– Ta nào dám giết chết, chỉ dám đánh bại bảy Thiên Tôn mà thôi.
Khi ấy bảy Thiên Tôn hợp lực tấn công ta, ta bèn phải đánh trả lại bọn họ, khiến bọn họ thất bại thảm hại, Lang Hiên chỉ là một trong số đó.
Đương nhiên, ta không có cơ hội giết chết Lang Hiên, cho nên đành phải đoạt lấy bốn mươi tám món đạo binh Thiên Đạo từ tay hắn.
Khai Hoàng càng thêm kinh ngạc:
– Đánh bại bảy Thiên Tôn? Hơn nữa bọn họ hợp lực tấn công ngươi?
Tần Mục không khỏi đắc ý.
Khai Hoàng ngẫm nghĩ rồi nói:
– Chắc chắn trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình có gì đó kỳ lạ hạn chế thực lực của bảy Thiên Tôn, nhưng lại không hạn chế thực lực của ngươi.
Họ không có sức phản kháng, thế nên mới lần lượt bị ngươi đánh cho bại trận.
Mà thành Ngọc Kinh Tổ Đình thì ta lại chưa từng đến lần nào…
Tần Mục phấn chấn nói:
– Ta không đến đây để nghe ngươi phân tích nguyên nhân.
Ngươi có biện pháp nào để luyện chí bảo Thiên Đạo không?
Khai Hoàng lắc đầu:
– Nghề nghiệp nào cũng có chuyên môn riêng, mà đối với Thiên Đạo thì ta cũng không am hiểu lắm.
Tần Mục chần chừ một chút, đương nhiên người am hiểu Thiên Đạo nhất trên đời này là Thiên Công, nhưng hiện tại Thiên Công vừa sống lại đang ở trong U Đô chịu khổ trong nghiệp hỏa.
Mà hết lần này tới lần khác Tần Mục cũng không thể bước vào U Đô!
– Ta muốn tới thành Ngọc Kinh Tổ Đình xem một chút.
Khai Hoàng nói:
– Ta cảm nhận được trong Tổ Đình có hai nơi đối với người thành đạo như ta mà nói có sức hấp dẫn cực kỳ lớn, dẫn dụ ta tới đó.
Một trong số đó là lãnh địa của ngươi, nơi còn lại chính là thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
Tần Mục tái mét mặt mày, quả quyết nói:
– Ngươi không được tới thành Ngọc Kinh Tổ Đình!
Khai Hoàng liếc hắn một cái, lộ ra vẻ nghi hoặc.
Tần Mục trầm giọng nói:
– Thái Dịch tới nơi đó bị đánh rơi vào vũ trụ thứ tư, không thể nào trở về, bởi lẽ thành Ngọc Kinh Tổ Đình đáng sợ hơn tưởng tượng của ngươi nhiều.
Nơi đó có Thần Thánh, trên đạo thụ của Thánh Thần mọc đến bảy tám đạo quả! Ngươi mà đến đó thì cũng không thể sống sót trở về!
Khai Hoàng trầm mặc một lát, cười nói:
– Ngươi yên tâm, ta tự có chừng mực.
Tần Mục hung tợn nhìn hắn chằm chằm, Khai Hoàng đành nói:
– Ta thật sự không đi nữa.
Ngươi đã nói không đi thì ta không đi.
Tần Mục hừ một tiếng, thở ra một hơi nặng nề, trầm giọng nói:
– Ngươi giống như một tên ngốc vậy, càng nói không nên đi thì lại càng dấn thân vào.
Nếu ngươi cứ khăng khăng đi tới đó thì tùy ngươi.
Chẳng qua sau khi cứu được Vân Thiên Tôn và Lăng Thiên Tôn ra, ngươi tính tới đó chịu chết thì tùy ngươi.
Hắn dừng một chút rồi tò mò hỏi:
– Ngươi vừa nói là ngươi cảm ứng được trong Tổ Đình có hai nơi hấp dẫn ngươi, đương nhiên thánh địa của ta là rất lợi hại, nhưng ta càng muốn biết ngoại trừ Tổ Đình ra, ngươi có cảm ứng được nơi nào khác cũng hấp dẫn ngươi hay không?
Khai Hoàng nói:
– Đại La Thiên ở khắp mọi nơi, còn lớn hơn vô số lần so với vũ trụ này.
Quả thật khi lạc ấn đại đạo ở trên Đại La Thiên, ta có cảm ứng được trong vũ trụ có những nơi huyền bí.
Trong đó có một nơi chắc hẳn ngươi biết, đó là nơi ở của Xích Minh Dư Tộc.
Gương mặt Tần Mục đổi sắc, nói:
– Ngươi đã thành đạo rồi thì có cảm ứng được ở nơi đó có thứ gì kỳ lạ hay không?
– Có những dao động đại đạo rất khác thường.
Khai Hoàng nói:
– Nhưng ta cũng nhìn không thấu được hệt như thành Ngọc Kinh Tổ Đình và thánh địa Hắc Sơn.
Tần Mục bỗng thầm giật mình:
– Chẳng lẽ nơi đó chính là nơi Thái Dịch muốn ta theo kế hoạch đến đó cứu hắn hay sao?
– Ngoại trừ nơi đó ra còn có một nơi cũng khiến ta cảm thấy thâm sâu khó dò.
Khai Hoàng tiếp tục nói:
– Thậm chí nơi đó còn khiến ta cảm thấy hơi sợ hãi.
Đôi mắt Tần Mục lóe sáng, nhìn hắn chằm chằm, chờ hắn tiếp tục nói.
Chương 2027: Ra khỏi Vô Ưu Hương (2)
Ra khỏi Vô Ưu Hương (2)
Đột nhiên Khai Hoàng thản nhiên nói:
– Thế ai là tên ngốc vậy?
– Ta! Ta ngốc!
Tần Mục sảng khoái thừa nhận, còn thúc giục:
– Nói nhanh lên, rốt cuộc là nơi nào khiến ngươi cảm thấy thâm sâu khó lường!
– Phía dưới Quy Khư.
Khai Hoàng nói:
– Nơi đó cũng là nơi Kiếm Đạo của ta không cách nào vào được.
Tần Mục kinh ngạc, nhướng mày hỏi:
– Quy Khư?
– Không phải Quy Khư, mà là phía dưới Quy Khư.
Khai Hoàng nói:
– Ta thấy khi Kiếm Đạo của ta mở rộng đến nơi đó sẽ bị một cái hố đen kịt không chút ánh sáng nuốt chửng, tất cả cảm ứng đều biến mất, thậm chí nơi đó còn khiến cho Kiếm Đạo của ta sợ hãi, run rẩy.
Tần Mục khẽ nhíu mày, đi tới đi lui.
Hắn đều đã từng đến hai nơi mà Khai Hoàng nói.
Hắn tiến vào Huyền Không Giới của Xích Minh Dư Tộc là vì liên thủ với Xích Minh Thần Tộc.
Thế nhưng, hắn lại hoàn toàn không hay biết gì về nơi đó, chỉ biết Nguyệt Thiên Tôn đã từng tới, suýt chút nữa không thể sống sót ra ngoài.
Bên trong Đại Uyên Quy Khư, hắn phát hiện ra thi thể của Nguyên Mẫu cùng với trâm cài của Lăng Thiên Tôn.
Hắn cũng đã đi vào nơi sâu nhất của Đại Uyên, nhưng mà đó là mượn Tịnh Đế Song Liên để tiến vào.
Rốt cuộc trong Đại Uyên có thứ gì, hắn cũng không biết.
– Quả thật hai nơi này đều là nơi tốt để giấu thứ gì đó.
Khai Hoàng nghiêm túc song song nhắc tới hai nơi này, thành Ngọc Kinh Tổ Đình cùng với cây thế giới, xem ra hai nơi này đều có thể là nơi mà bản đồ của Thái Dịch chỉ định…
Khai Hoàng liếc hắn một cái, bình tĩnh nói:
– Tốt nhất ngươi nên bỏ tâm tư thăm dò mấy nơi này đi.
Những nơi này rất nguy hiểm, ngay cả ngươi cũng không thể tưởng tượng nổi.
Cho dù là ta cũng không dám nói có thể bình an thoát ra.
Tần Mục thờ ơ nói:
– Ngươi yên tâm đi, ta tự biết chừng mực mà.
Khai Hoàng nhíu mày, cảm giác giống như vừa rồi mình cũng dùng câu này để trả lời lấy lệ với Tần Mục.
Tần Mục cũng phát hiện ra điều này, hai người im lặng một lát rồi đột nhiên đồng thanh nói:
– Chúng ta đều không được đi!
Vừa dứt lời, hai người liếc nhau rồi bỗng nhiên cùng cười to.
Tần Mục đứng dậy, thu Trảm Thần Đài và Trảm Thần Huyền Đao lại, thản nhiên nói:
– Chuyện cứu Lăng Thiên Tôn không thể chậm trễ, phải càng sớm càng tốt! Ngươi chuẩn bị sẵn sàng đi!
Khai Hoàng khẽ gật đầu.
Tần Mục bay lên trời, lúc đáp xuống Kim Thuyền Độ Thế, hắn lại vô tình nhìn thấy trên thuyền có một bóng người.
Khai Hoàng cũng chú ý tới điểm này, hơi nhíu mày, dù hắn đã thành đạo rồi nhưng vẫn không thể thấy rõ bóng dáng trên thuyền là ai.
– Chờ tin tức của ta, hẹn gặp lại ở Dũng Giang nơi Diên Khang!
Tay áo Tần Mục bay phất phới, Kim Thuyền Độ Thế giương buồm khởi hành, bay vào phía hư không bên kia.
Khai Hoàng đưa mắt nhìn hắn đi xa rồi ngay lập tức quay trở lại nhiệm vụ.
Hắn đi thẳng tới Trọng Thiên cao nhất của Vô Ưu Hương, Thái Thanh Cảnh.
Hắn tự mình đánh trống trận, triệu tập văn võ trọng thần của ba mươi ba Trọng Thiên trong Vô Ưu hương.
Trống trận này là trống dùng trong chiến trận, dùng để huy động ba mươi ba Trọng Thiên của Vô Ưu Hương.
Khi tiếng trống vang lên, tất cả quan võ quan phụ trách chuẩn bị chiến đấu đều phải tập hợp ở Thái Thanh Cảnh.
Sau khi đánh một hồi trống trận, Khai Hoàng ngồi ngay ở trước mặt trống to lớn cao tới mấy trượng này, nhắm mắt lại không nhúc nhích.
Bốn ngày sau, hắn mở mắt ra.
Lúc này, trên quảng trường phía trước trống lớn đã có hàng vạn tướng sĩ quân phục chỉnh tề, đứng ở đó không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Trong bốn ngày qua, người từ khắp mọi nơi đều không ngừng tập trung tại nơi này, nhưng mỗi người sau khi đi tới đây đều không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Họ yên lặng mỗi người một vị trí, lẳng lặng chờ đợi.
Nguyệt Thiên Tôn cũng tới nơi đây, nhìn thấy cảnh tượng này cũng không khỏi tán thưởng cách trị quân nghiêm khắc của Khai Hoàng.
Khai Hoàng đứng dậy, ánh mắt sắc bén như kiếm quét qua khuôn mặt của những tướng sĩ cả cũ lẫn mới.
– Ta đã thành đạo rồi.
Giọng nói của hắn vang lên trong không trung, không cao không thấp lại hùng hồn hữu lực.
Giọng nói của hắn không chỉ truyền khắp quảng trường, mà thậm chí còn truyền đến Bình Dục Thiên, Long Dụ Thiên, Ngọc Long Thiên, truyền thẳng đến Thái Hoàng Thiên, khiến cho bất kỳ ngõ ngách nào, bất kỳ ai trong Vô Ưu Hương đều có thể nghe được lời hắn nói.
– Ta đã thành đạo rồi, có đầy đủ sức lực rồi, cho nên các ngươi cũng không cần ở lại nơi này nữa, Vô Ưu Hương cũng nên rời khỏi Bỉ Ngạn Hư Không rồi.
Giọng nói của hắn truyền vào trong tai mỗi người ở đây rõ ràng mạch lạc, ngôn ngữ tự nhiên không màu mè, phản phác quy chân giống như Kiếm Đạo của hắn vậy.
– Trên đời này không hề tồn tại Vô Ưu Hương chân chính, bên kia Hư Không không có, ngoại giới cũng chẳng có.
Hắn bước lên trước, đi ngang qua trước mặt từng lão tướng:
– Sau khi chúng ta bước ra ngoại giới sẽ nguy hiểm hơn ở đây, cũng sẽ chết nhiều người hơn.
Lúc này, Tần Mục đứng trên Kim Thuyền Độ Thế, rời khỏi vùng đất Thái Hư, tiến vào chư thiên vạn giới.
Hắn nhìn Nguyên Giới càng ngày càng gần, ánh mắt cũng càng ngày càng sâu thẳm xa xăm.
Chương 2028: Trận chiến đầu tiên
Trận chiến đầu tiên
Cùng lúc đó, trong Bỉ Ngạn Hư Không, giọng nói Khai Hoàng vang rền bên tai mỗi người:
– Ta muốn mang các ngươi tới Nguyên Giới, tới nơi khởi nguồn của Vô Ưu Hương, tới nơi tổ tiên đã từng sinh sống.
Ở nơi đó, bọn họ đã từng ném đầu lâu, vẩy máu nóng.
Mỗi một tấc đất đều có mồ hôi nước mắt của bọn họ, mỗi một tấc đất đều chôn cất hài cốt của tổ tiên các ngươi!
Bên trên Kim Thuyền Độ Thế, Tần Mục nhìn Diên Khang từ xa.
Ở nơi đó, khí vận của Diên Khang ngày một hưng thịnh.
Hắn mỉm cười, chiếc Kim Thuyền quay lại, tiến về phía Dũng Giang.
– Các ngươi có vài người là lão tướng đi theo ta chiến đấu, có vài người sinh ra ở Vô Ưu Hương, có người cả đời cũng chưa từng rời khỏi nơi này, cho rằng nơi này là quê hương.
– Nhưng không phải!
– Cố hương là nơi tổ tiên các ngươi đã sinh sống!
– Lần này rời đi, có lẽ các ngươi sẽ chết trận ở bên ngoài, có lẽ thân nhân hay bằng hữu của các ngươi sẽ chết trận ở bên ngoài, hoặc có lẽ là trượng phu, là thê tử của các ngươi, hay thậm chí là nhi nữ của các ngươi sẽ chết trận!
– Thậm chí tên họ của ngươi, dòng tộc của ngươi cũng sẽ không sót lại bất kỳ giọt máu nào!
– Nhưng chúng ta phải đi, chúng ta phải quay lại nơi đó! Bởi vì nơi đó là mảnh đất của tổ tiên chúng ta! Bởi vì ở đó là nơi chúng ta đã sinh sống và sinh sôi qua nhiều thế hệ!
– Nơi đó không có Vô Ưu Hương, toàn bộ vũ trụ hay tất cả thế giới đều không hề tồn tại Vô Ưu Hương! Nhưng chúng ta dựa vào đôi bàn tay của chính mình, mồ hôi của chính mình, máu thịt của chính mình, xương cốt kiên cường của chính mình, để xây dựng Vô Ưu Hương của chính chúng ta! ”
– Ở nơi đó đã từng có một nền văn minh vô cùng rực rỡ, có vô số đời trước vì khát khao, vì ước vọng không thể thực hiện ấy mà phấn đấu, mà nỗ lực! Chúng ta đã từng là những kẻ thua cuộc, những kẻ thua cuộc bị đẩy ra khỏi Nguyên Giới, nhưng chúng ta không phải là những kẻ thua cuộc mãi như thế!
– Chúng ta muốn phản kháng!
Kiếm khí của Khai Hoàng vang vọng ngập trời, quát lớn:
– Theo ta cùng nhau phản kháng, vì vong linh của tổ tiên trên trời, vì vinh quang ngày xưa của chúng ta! Đánh trở về……
– Hãy đến đây! Cùng với ta, ra khỏi Vô Ưu Hương!
Kim Thuyền Độ Thế dừng ở đầu nguồn Dũng Giang, Tần Mục bước xuống Kim Thuyền, sau đó vung tay lên, Kim Thuyền càng ngày càng nhỏ rồi bay vào mi tâm hắn.
– Lăng Thiên Tôn, ta tới đây.
Ở đầu nguồn Dũng Giang, Thiên Hà đã đổi hướng chảy vì sự di dời của Thiên Đình đến Tổ Đình.
Hiện trạng khôi phục lại như ban đầu, trong lòng sông Dũng Giang giờ đây đã không còn ầm ầm sóng dậy nữa.
Dòng sông vẫn còn đó, nhưng Thiên Hà đã bay lên không trung.
Lòng sông vẫn còn nước, nhưng nông và đục ngầu.
Trong nước chỉ còn một ít cá tôm và Thủy Tộc.
Nơi đây vốn là nơi ở của Long Tộc, nhưng bọn họ đã theo Thiên Hà cùng chuyển lên không trung, xây dựng cung điện hoa lệ ở đấy.
Nhưng mà ở bốn phía dòng sông, rất nhiều Thần Ma đang đóng quân, nghiêm túc đợi chờ.
Khi bảy Thiên Tôn tới thăm thánh địa Hắc Sơn thì Hỏa Thiên Tôn, Cung Thiên Tôn và Thái m nương nương đã nghe nói Tần Mục đến cứu Lăng Thiên Tôn.
Vì thế nên mới hấp ta hấp tấp chạy tới, nhưng cuối cùng lại bắt hụt.
Bọn họ quyền cao chức trọng, nhưng mà chờ mãi vẫn không thấy Tần Mục.
Đương nhiên bọn họ cũng sẽ chẳng canh giữ mãi ở đây, bởi vì Thần Ma đóng quân ở đây chính là thuộc hạ của bọn họ.
Tần Mục liếc mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy những Thần Ma kia đã dựng trại ở chỗ này, xây dựng những thần thành be bé, vừa nhìn thấy hắn thì cứ như lâm đại địch.
Trong doanh trại và thần thành, một đám sứ giả Thần Ma nhanh chóng rời đi, có lẽ là đi thông báo với đám người Hỏa Thiên Tôn.
Tần Mục không để tâm mà đi thẳng đến bên cạnh một tòa thần thành, cười nói:
– Có ai cùng ta đi thông báo một tiếng cho Hiểu Thiên Tôn không?
Một tướng sĩ trấn thủ trong thành nơm nớp lo sợ, cao giọng quát:
– Mục Thiên Tôn, ngươi đừng có mà ngông cuồng, nơi này không phải nơi ngươi có thể giở thói ngang ngược đâu!
Ánh mắt Tần Mục liếc qua, chỉ thấy một Đại Uyên Quy Khư xuất hiện bên trên tòa thần thành kia.
Sắc mặt tướng sĩ kia trắng bệch, tất cả Thần Ma trong thành im như phỗng, không dám có bất kỳ động tĩnh nào.
Đại Uyên Quy Khư xoay tròn, một luồng sức mạnh có lực hút khủng khiếp khóa chặt bọn họ lại, chỉ cần uy năng của Đại Uyên phát ra là có thể nuốt chửng bọn họ không còn một mống!
Tần Mục tỏ vẻ hiền lành, mỉm cười nói:
– Không cần phải sợ, ta tốt xấu gì cũng là Thiên Tôn, cũng chẳng phải là đại ma đầu sát thần không chớp mắt.
Thế có ai cùng ta đi thông báo cho Hiểu Thiên Tôn không?
– Để thần đi!
Tướng sĩ kia cuống quýt hóa thành một đường thần quang bỏ chạy thật xa, chạy thẳng tới cầu Linh Năng Đối Thiên.
Tần Mục xua tan thần thông Quy Khư.
Hắn đi thẳng vào trong thần thành, tiến đến cổng thành thì ngồi hẳn xuống.
Lúc này, Thần Ma trong thành câm như hến, không ai dám nói gì.
Có mấy tướng sĩ Thần Ma thông minh, vội vàng dâng trà thơm, rượu ngon và trái cây, còn lệnh cho ca nữ đến tấu đàn ti trúc và ca múa, trợ hứng cho Thiên Tôn.
Chương 2029: Trận chiến đầu tiên (2)
Trận chiến đầu tiên (2)
Tần Mục há miệng, thần nữ bên cạnh lập tức đưa nho tím đã lột vỏ vào trong miệng hắn, hơn nữa nho không chỉ được bóc vỏ, ngay cả hạt nho cũng được nhặt ra.
Tần Mục vừa ăn nho xong, mím môi một cái là lập tức có thần nữ bưng trà thơm đưa đến bên miệng hắn.
Tần Mục uống trà, chỉ thấy vũ nữ dáng người thướt tha, vũ đạo duyên dáng động lòng người, tiếng hát lại ngọt ngào thấu cả tâm can, bèn không nhịn được mà giơ hai tay lên.
Thần nữ hai bên thấy vậy thì cuống quít bắt lấy hai tay của vị Thiên Tôn này để giúp hắn vỗ tay.
Bốp bốp bốp!
Tần Mục vỗ tay, khen ngợi:
– Thật là hay! Bài hát này ca tụng những tướng sĩ đã hy sinh vì Thiên Đình tráng liệt trong trận Dương Cốc? Một ca khúc ca ngợi, tán dương lòng trung hiếu của tướng sĩ Thiên Đình, trung can nghĩa đảm, kiên trung bất khuất, thà chết chứ không khuất phục, thật xuất sắc! Hát hay đến nỗi ta gần như rơi cả nước mắt!
Các thần tướng Thiên Đình trong thần thành xấu hổ cười gượng, một vị thần tướng bèn ngỏ lời:
– Người hát là một tiểu nữ, hay là tối nay đưa nàng đến phòng của Thiên Tôn hầu hạ?
Tần Mục nghiêng người nói:
– Nữ tử đã hát hay đến vậy thì chắc mẫu thân nàng cũng không kém đâu nhỉ?
Thần tướng kia vội vàng nói:
– Nếu Thiên Tôn thích thì cũng đưa đến phòng của Thiên Tôn luôn…
Tần Mục cười ha ha, các thần tướng trong thần thành cũng cùng nhau bật cười.
Đột nhiên, sắc mặt Tần Mục đanh lại, nụ cười trên mặt các tướng sĩ cũng đồng loạt biến mất.
Không gian trong thần thành lặng ngắt như tờ, đến cả tiếng đàn ti trúc cũng ngừng lại.
Lúc này, Tần Mục lại chậm rãi há miệng, thần nữ bên cạnh cuống quít đưa nho đã bóc xong vào tay hắn, mà chư tướng Thiên Đình lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, tiếng đàn ti trúc lại vang lên.
Đột nhiên Tần Mục đứng lên, cười ha ha nói:
– Thái Đế, cuối cùng ngươi cũng tới rồi!
Tiếng đàn ti trúc ngừng lại, tất cả mọi người trong thần thành đồng loạt nhìn Tần Mục, trăm miệng một lời:
– Mục Thiên Tôn, chính ngươi đang đâm đầu vào chỗ chết!
– Ta đã sớm cảnh cáo ngươi rồi, không nên si tâm vọng tưởng!
– Ngươi không nên giữ ý đồ cứu Lăng Thiên Tôn ra!
Tần Mục vừa cười to vừa bước ra khỏi thần thành, chỉ thấy tất cả Thần Ma của Thiên Đình trong thành nhao nhao nhìn hắn.
Ngàn người ngàn khuôn mặt, nhưng đều là một mình Thái Đế.
– Vậy mà ngươi lại cứ khăng khăng làm theo ý mình, đúng là tìm đủ đường để chết!
Hơn vạn Thần Ma trong thành phát ra tiếng quát lớn kinh thiên động địa:
– Thậm chí ta không cần tự mình động thủ, những Thiên Tôn khác cũng sẽ giết chết ngươi thôi!
Tần Mục nhìn về phía doanh trại của đại quân dưới trướng Thiên Tôn ở xa xa, trong doanh trại và thần thành, một vị thần cũng đang rối rít ngoảnh cổ nhìn về phía hắn, tình cảnh hết sức kỳ lạ.
Hai bên bờ sông, tất cả đại quân Thiên Đình đồng thanh:
– Trước kia ta có thể tha ngươi, nhưng hiện tại ta không thể nào dung túng cho ngươi được nữa!
Tần Mục giơ tay lên, Trảm Thần Đài xoay tròn bay ra khỏi Linh Thai Thần Tàng của hắn.
Hai thanh Trảm Thần Huyền Đao giống như hai con ác long dây dưa trên Trảm Thần Đài, tràn ngập sát khí ngập trời.
– Thái Đế, ngươi đã nhìn thấy Trảm Thần Đài, Trảm Thần Huyền Đao chưa?
Khóe miệng Tần Mục lộ ra nụ cười, chậm rãi nói:
– Chuyển thế thân Tường Thiên Phi của ngươi đã bị ta giết, Trảm Thần Đài và Trảm Thần Huyền Đao cũng rơi vào trong tay ta.
Ngươi không hiểu sao?
Bốn phía, vô số ánh mắt Thần Ma trong doanh trại và thần thành đồng loạt nhìn về phía Trảm Thần Đài và Trảm Thần Huyền Đao, tất cả đều lộ ra vẻ kinh ngạc và tức giận.
– Là ta đã đẩy Tường Thiên Phi của ngươi chìm vào trong lòng sông hỗn độn của thành Ngọc Kinh Tổ Đình từng chút từng chút một.
Ta cũng chứng kiến nàng từ từ biến mất, hóa thành tro tàn.
Tần Mục cười nói:
– Thái Đế, ngươi đã già rồi, không còn làm gì được nữa rồi.
Cho dù ngươi lạc ấn thần thức của mình vào trong Đại La Thiên, bất tử bất diệt, nhưng thế thì sao chứ? Ngươi chỉ có thể co đầu rụt cổ ở nơi đó, chỉ có thể yên lặng mà chờ đợi, đợi đến khi có người phát triển đến trình độ vượt qua ngươi, sau đó đánh đến Đại La Thiên, xóa sổ ngươi hoàn toàn mà thôi!
Hàng vạn tướng sĩ Thiên Đình đồng loạt phẫn nộ.
– Ngươi hết thời rồi, ngươi biết không? Hiện tại người có năng lực đánh tới Đại La Thiên rồi giết chết ngươi không ít hơn bốn người đâu!
Tần Mục cười nhạt:
– Hãy buông bỏ ý nghĩ chống lại ta đi! Trả Vân Thiên Tôn lại cho ta, để ta cứu Lăng Thiên Tôn ra, ta sẽ không làm khó nguyên thần Minh Phương Vũ của ngươi nữa.
Nhục thân của Thiên Đế ta cũng mặc cho ngươi lấy.
Nếu không, một kiếp này ngươi cũng khó hòng mà thoát khỏi tai ương, dĩ nhiên sẽ cùng Tường Thiên Phi của ngươi hóa thành tro tàn!
Hắn vừa dứt lời thì đột nhiên bầu trời xoay chuyển.
Ở phía nam, một ngọn lửa bốc lên cuồn cuộn.
Bỗng một con chu tước lao đến, thần uy ngập trời khiến cho lòng sông Dũng Giang ngay tức khắc sôi trào, cá tôm và Thủy Tộc trong nước đồng loạt chúng bị thiêu đến đỏ thẫm, chết oan chết uổng!
– Hỏa Thiên Tôn còn chưa tới, nhục thân của Nam Đế Chu Tước đã đến trước rồi.
Chương 2030: Trận chiến đầu tiên (3)
Trận chiến đầu tiên (3)
Tần Mục lộ ra vẻ châm chọc:
– Quả nhiên khi giết đồng tộc, Hỏa Thiên Tôn vẫn là người có tốc độ nhanh nhất.
– Chẳng qua cũng chỉ là tới nộp mạng mà thôi!
Mấy vạn tướng sĩ Thiên Đình đồng thanh quát to, thần thức hết sức khủng bố từ trên trời giáng xuống, thần thức Đại La Thiên bên trong Chung Cực Hư Không vọt tới, rít một tiếng rồi vỗ cánh bay tới nhục thân của Nam Đế!
Nhục thân của Nam Đế bị Hỏa Thiên Tôn luyện hóa.
Hỏa Thiên Tôn khi biết Tần Mục đã đến đầu nguồn Dũng Giang, biết là chạy tới nơi đó còn phải mất chút thời gian, cho nên vừa chạy vừa trực tiếp sử dụng nhục thân của Nam Đế.
Nhục thân Nam Đế chính là nhục thân của Nam Đế Chu Tước, được sinh ra từ Đạo Hỏa, đi đến nơi nào thì bầu trời lại tan ra, không gian bỗng chốc sụp đổ.
Phía xa xa, không gian xung quanh dần trở nên méo mó biến dạng, bao quanh thân thể Chu Tước là một vầng sáng trùng trùng điệp điệp, vô cùng rực rỡ, vô cùng sáng chói.
Thực lực của nhục thân này quá mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức có thể sánh ngang với Thiên Tôn.
Thế nhưng chỉ sau một khắc, nhục thân Nam Đế đã bị thần thức của Thái Đế cưỡng chế xâm nhập, lập tức xóa bỏ lạc ấn của Hỏa Thiên Tôn, khống chế hoàn toàn nhục thân Nam Đế!
Chu Tước vỗ cánh, hỏa diễm càng lúc càng nồng đậm, tốc độ càng ngày càng nhanh.
Chỉ sau một khắc đã đi tới Dũng Giang, dùng hai móng vuốt xé gió bắt lấy Tần Mục ở trên thần thành!
Hỏa Thiên Tôn đang chạy tới không khỏi giận tím mặt:
– Thái Đế, ngươi đã sa cơ thất thế mà cũng dám đến tranh với ta?
Hắn thật sự giận sôi, nhưng đúng vào lúc này, đột nhiên một ánh kiếm quang vô cùng sáng chói từ vùng đất Thái Hư bay lên.
Ánh kiếm quang kia xuyên qua cầu Hư Không tại Hư Không tầng thứ ba mươi lăm, vỡ tan rồi hình thành một không gian đáng sợ, xuyên qua doanh trại mà Thiên Đình đang trấn thủ.
Nơi kiếm quang đi qua, tướng sĩ Thiên Đình bỗng chốc đồng loạt hóa thành cát bụi.
Hỏa Thiên Tôn nhìn thấy cảnh này, không khỏi giật mình.
Kiếm quang kia là Kiếm Đạo của Khai Hoàng.
Hiển nhiên, trong thời điểm mấu chốt này, Khai Hoàng Tần Nghiệp lại đột nhiên làm khó dễ!
Tính đến giờ, bởi lẽ đại quân Thiên Đình trấn thủ trước cầu Hư Không của Thái Hư và các Thiên Sư Thiên Vương đóng quân canh giữ có vũ khí của Tứ Đế Cổ Thần trấn áp, cho nên vẫn bình an vô sự.
Lúc này, Khai Hoàng đã đánh tan ở bờ bên kia Hư Không, sau đó đi thẳng tới Thái Hư, chẳng lẽ hắn định thừa dịp đám Thiên Tôn không ở Thái Hư, nhân cơ hội tập kích tấn công đại quân Thần Ma của Thiên Đình?
Hắn vừa mới nghĩ tới đây thì đã nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Ở bên kia bờ Hư Không, một chiếc thuyền lớn lộng lẫy chở ba mươi ba Trọng Thiên của Vô Ưu Hương đi qua cầu Hư Không, lao tới phía đối diện đại quân Thiên Đình!
Hỏa Thiên Tôn không khỏi chấn động:
– Tần Nghiệp điên thật rồi! Hắn dám rời khỏi Bỉ Ngạn Hư Không? Hắn muốn chết sao?
Hiện tại hắn có chút do dự, phân vân không biết mình nên đi tới đầu nguồn Dũng Giang, hay là đi tới cầu Hư Không.
Khai Hoàng và Tần Mục đều là Nhân Tộc.
Hai tên này nhiều lần đối nghịch với Thiên Đình, đối nghịch với Bán Thần, khiến cho hắn ở trong Thiên Đình cũng chẳng dễ chịu gì, bởi vậy hắn muốn diệt trừ cả hai.
Nhưng mà hiện tại. hai người đều có động thái lớn, khiến cho hắn khó có thể quyết định giết ai trước.
– Tần Mục rất đáng nguy hại! Nếu hắn đắc thủ, chỉ sợ lại có thêm một Lăng Thiên Tôn!
Ánh mắt Hỏa Thiên Tôn lóe lên, nhưng lại bay về phía vùng đất Thái Hư, thầm nghĩ:
– Nhưng mà Mục Thiên Tôn có Thái Đế ngăn cản, hắn không cách nào đắc thủ được.
Xét cho cùng, nguy hại lớn nhất vẫn là Khai Hoàng Tần Nghiệp!
Cùng lúc đó, Hạo Thiên Tôn nhíu mày, hắn cũng đang trên đường chạy tới Dũng Giang cùng với đám Thiên Tôn là Cung, Hư, Tổ, Lang, nhưng dị biến của vùng đất Thái Hư cũng khiến hắn bất giác khó xử.
– Không thể để đại quân Thiên Đình bị Khai Hoàng và Vô Ưu Hương tàn sát được, nếu không sức khống chế của Thiên Đình với chư thiên vạn giới sẽ tổn hại rất lớn.
Hạo Thiên Tôn lập tức quyết định, tiếp tục chạy tới Dũng Giang:
– Nhưng so với Khai Hoàng Tần Nghiệp, Mục Thiên Tôn càng quan trọng hơn.
Hơn nữa, tuyệt đối không thể để nhục thân Thiên Đế rơi vào tay Hiểu Thiên Tôn! Từ lúc sinh ra, hắn đã sở hữu nhục thân vô cùng cường đại, là vũ khí tối cao!
Người khác không biết nhục thân Thiên Đế đáng sợ đến mức nào, nhưng hắn lại biết rất rõ.
Nhục thân của Thái Sơ Thiên Đế chưa bao giờ bị thương!
Cho dù là tồn tại như Thiên Công và Thổ Bá cũng không cách nào khiến thân thể Thiên Đế bị thương.
Nếu như Hiểu Thiên Tôn đoạt được nhục thân thì Thiên Cung của hắn sẽ toàn vẹn, trực tiếp đạt đến Chung Cực Hư Không, lạc ấn sức mạnh của mình vào Đại La Thiên trong Chung Cực Hư Không.
Nhục thân của những người khác không cách nào tiến vào Chung Cực Hư Không, bởi vì sẽ bị Chung Cực Hư Không đồng hóa, nhưng mà nhục thân của Thiên Đế Thái Sơ thì không.
– Nếu như Hiểu Thiên Tôn ngồi lên ngai vàng trước ta một bước, vậy hắn nhất định sẽ hạ sát thủ, giết sạch toàn bộ bọn ta!
Ngay trong nháy mắt khi Nam Đế nhấc cánh bay tới, Tần Mục đã lấy một chiếc trâm cài ra, bay lên không trung vẽ một đường, một dòng sông Thiên Hà tái hiện lại từ quá khứ hơn bốn vạn năm trước!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










