- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 383 : Một mình vào mạch khoáng, đêm lạnh chém quỷ quái (3) (c1911-c1915)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 383 : Một mình vào mạch khoáng, đêm lạnh chém quỷ quái (3) (c1911-c1915)
❮ sautiếp ❯Chương 1911: Một mình vào mạch khoáng, đêm lạnh chém quỷ quái (3)
Một mình vào mạch khoáng, đêm lạnh chém quỷ quái (3)
Đây chính là sức mạnh của thần thông nhập đạo!
Đặc biệt là cây thế giới trồng trong Thần Tàng bên trong cơ thể Tần Mục, dưới tình huống công pháp thần thông đại thống nhất, đạo hạnh đột nhiên tăng mạnh, đối mặt với Tần Mục lúc này, nếu không cẩn thận cho dù là Thiên Tôn cũng sẽ bị tổn thất lớn!
Nhưng vào lúc này, đột nhiên một trận chấn động kịch liệt truyền đến, hai người giật mình, vội vàng bay thẳng đến khu mỏ quặng khác.
Lúc này, đám người Tư bà bà và Lam Ngự Điền mới vất vả chạy kịp tới nơi này, thấy thế vội vàng đuổi theo bọn họ.
Đợi đến khi mọi người vào trong mạch khoáng, chỉ thấy một mớ hỗn độn, đâu đâu cũng thấy những dư âm kinh khủng của thần thông, mọi người cùng nhau đi vào sâu trong khu mỏ quặng, ở đây, bọn họ lại nhìn thấy một thi thể của cường giả vũ trụ quá khứ!
Vị cường giả này còn thê thảm hơn Thần Ma lưng còng kia, hắn bị một loại thần binh kỳ dị băm thành tám mảnh, đồng thời nguyên thần cũng bị chuyển thành trạng thái năng lượng thuần túy!
Loại trạng thái năng lượng này là trạng thái Thái Thủy, nhưng cực kỳ không ổn định, có lẽ khi bị Tần Mục giết chết, người này cưỡng ép thúc giục pháp lực, cho nên nguyên thần mới lập tức nổ tung, khiến nơi này trở nên hỗn loạn như vậy!
– Sư đệ dùng thần binh của Thần Ma lưng còng đánh chết hắn, nhưng đòn trí mạng vẫn là Thái Thủy Chất Hình Vấn Thanh Minh!
Ngụy Tùy Phong giật mình, uy lực đòn đánh này của Tần Mục còn mạnh mẽ hơn đòn đánh vừa giết chết Thần Ma lưng còng kia rất nhiều!
Đột nhiên, xa xa lại truyền tới rung động dữ dội.
Mọi người lại vội vàng bay lên khỏi khu mỏ quặng, đi đến nơi đó, đến khi tới nơi, Tần Mục đã rời đi, chỉ để lại một không gian khổng lồ dưới lòng đất ở khu mỏ quặng và một thi thể cụt tay không đầu.
Đầu của tồn tại vũ trụ quá khứ đã biến thành khí hỗn độn, một dấu tay ấn sâu xuất hiện trên rễ cây phía sau, mà dưới chân hắn hiện ra một Thái Cực Đồ khổng lồ!
– Hắn đi chưa xa!
Mọi người lại nghe thấy chấn động kịch liệt, vội vàng tiến đến lần nữa, nhưng vẫn chậm một bước, chỉ tìm thấy thi thể của cường giả tiền sử.
– Nếu cứ tiếp tục như vậy, ngay cả người sắt cũng sẽ kiệt sức thành bùn nhão! Huống chi là người sẽ có lúc thất thủ, nếu thất thủ thì sẽ vạn kiếp bất phục!
Mọi người mơ hồ có chút bất an, vượt qua hết khu mỏ quặng này đến khu khác, nhưng lúc nào cũng đến muộn hơn Tần Mục một bước.
Tần Mục đến trước bọn họ một bước, càn quét, lục tìm từng khu mỏ quặng, mạnh mẽ đánh cường giả vũ trụ quá khứ từ trong rễ cây đến chết!
Sắc trời dần dần sáng, một đêm này bọn họ cũng bôn ba mệt nhọc, cuối cùng khi mặt trời mọc, bọn họ cũng nhìn thấy Tần Mục.
Tần Mục đang ngồi trước vách đá trên đỉnh Đại Hắc Sơn, dưới vách đá chất đầy các loại trọng bảo tồn tại thời tiền sử, bảo quang ngút trời, tranh nhau phát sáng cùng mặt trời!
Tần Mục ngồi ở nơi đó, có vẻ hơi mệt nhưng nét mặt lại rất bình tĩnh, hoàn toàn không hề phẫn nộ hay mất bình tĩnh như bọn họ nghĩ, trái lại còn tỏ ra rất kiềm chế.
Ánh mắt hắn sâu thăm thẳm, giọng nói tuy mang theo vẻ mỏi mệt nhưng rất mộc mạc, nói với mọi người chạy đến:
– Làm phiền các vị đã lo lắng.
Ta định lấy một chút nguyên liệu luyện chế thần binh, mà có lẽ bây giờ nguyên liệu để luyện chế Kiếm Thần của ta cũng đủ rồi.
Mọi người kiếp đảm nhìn từng món thần binh khổng lồ.
Những thần binh này là bảo vật mà cường giả vũ trụ quá khứ dùng cả đời tích cóp luyện chế, vật liệu được sử dụng đều là những vật liệu tốt nhất mà cả đời họ tìm kiếm.
Mỗi một món bảo vật này đều không thua kém gì Cung Thần, thậm chí có những món còn có uy lực mạnh hơn Cung Thần!
Cường giả của vũ trụ quá khứ hy vọng có thể dựa vào những bảo vật này mà tránh được đại kiếp hủy diệt, vẫn có địa vị cao cao tại thượng trong vũ trụ tương lai, trở thành người thống trị.
Cho dù là Thiên Đình hiện tại cũng không sản xuất ra nổi mấy món vật liệu luyện chế bảo vật này, bởi lẽ dù gì Thiên Đình chỉ vừa mới hạ xuống Tổ Đình, thần khoáng bên trong Tổ Đình vừa mới bắt đầu được khai thác.
Về cơ bản, cường giả vũ trụ quá khứ đã vơ vét tất cả vũ trụ của bọn họ mới có thể luyện ra trọng bảo kinh người như thế.
Mà bây giờ, những vũ khí này cứ thế bị Tần Mục vơ vét, chuẩn bị luyện chế thành Kiếm Thần của bản thân!
Rốt cuộc là Kiếm Thần như nào mà cần dùng nhiều trọng bảo như thế?
Trên một số bảo vật vẫn còn vết máu, một số còn treo cánh tay gãy, có lẽ là Tần Mục chặt đứt cánh tay của bọn họ, nhưng không lấy xuống.
Đám người Ngụy Tùy Phong thoáng yên tâm, lúc nào bọn họ cũng lo lắng Tần Mục đánh mất lý trí, mà bây giờ thấy Tần Mục chẳng những không hề đánh mất lý trí, ngược lại còn bình tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy đáng sợ và hãi hùng.
Đương nhiên, lý trí cũng không phải là xấu, nhưng quá lý trí cũng không hoàn toàn là tốt.
Nếu quá lý trí sẽ đánh mất rất nhiều hứng thú trong cuộc sống, cũng sẽ từ bỏ nhiều mục tiêu theo đuổi của bản thân.
Chẳng hạn như Lãng Uyển Thần Vương, vì nàng quá lý trí, cho nên dứt bỏ tình cảm của mình, tất cả hành động của nàng đều xuất phát từ lợi ích của chủng tộc.
Chương 1912: Trái tim trong sáng, nhân cách thanh cao
Trái tim trong sáng, nhân cách thanh cao
Nàng không có tình yêu, không có tình thân, chỉ còn lại tình yêu chủng tộc.
Tần Mục của hiện tại cũng có dấu hiệu như vậy.
– Ấu U, ta vừa kiểm tra dấu vết chiến đấu của sư đệ cùng với thái tử U Minh, phát hiện lý trí và sự bình tĩnh của hắn đạt đến trình độ đáng sợ, tình huống này không ổn lắm.
Ngụy Tùy Phong thì thầm với Tư bà bà:
– Hắn đang vứt bỏ tình cảm của mình.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn sẽ biến thành Lãng Uyển Thần Vương thứ hai.
Tư bà bà chậm rãi gật đầu, nói:
– Ngươi yên tâm, Mục Nhi sẽ không biến thành dáng vẻ đó đâu.
Tính cách của hắn vẫn luôn rất vui tươi.
Ngụy Tùy Phong khẽ nói:
– Rất khó nói.
Tính cách vui tươi của hắn là học từ ai? Nếu như người kia không còn thì sao?
Trái tim của Tư bà bà đau nhói.
Người luôn vui tươi nhất trong thôn Tàn Lão chính là người què, lúc nào cũng tỏ vẻ không quan tâm, tươi cười như muốn ăn đòn, dù bị đánh cũng nhanh chóng tỏ ra như không sao hết.
Lúc trước khi ở trong thôn, Mã gia nghiêm túc, trưởng thôn u buồn, đồ tể điên cuồng, người mù cợt nhã, người câm hư hỏng, người điếc kiêu ngạo, dược sư mặt dày, bản thân Tư bà bà thì hành tung bí hiểm, mang theo tà khí, duy chỉ người què là gã không tim không phổi, cả ngày dẫn theo Tần Mục điên cuồng khắp nơi.
Sự vui vẻ của Tần Mục bắt nguồn từ hắn.
– Hắn sẽ vui tươi trở lại.
Tư bà bà lặp lại một lần nữa:
– Nhất định sẽ như vậy.
– Câm gia gia, những thần binh này có thể đúc lại, luyện chế thành Kiếm Thần được không?
Tần Mục đang đứng ở xa hỏi người câm.
Người câm quan sát tỉ mỉ những thần binh này, vẻ mặt nghiêm túc.
Hắn xem xét từng cái một, lắc đầu nói:
– Uy lực của những thần binh này quá mạnh, rất khó tiêu diệt uy năng của bọn họ.
Hơn nữa cho dù tiêu diệt được uy năng thì cũng không có Đạo Hỏa nào hung hãn tới mức có thể rèn đúc nóng chảy thần binh lần nữa.
Ta lấy đan điền làm lò, luyện thành Đạo Hỏa, nhưng cũng không có thực lực này.
Tần Mục hỏi:
– Nếu như lấy tổ địa Đạo Hỏa của Nam Cực Thiên để luyện chế thì sao?
Mắt người câm sáng lên, chậm rãi gật đầu, nói:
– Nếu lấy Tổ Địa Đạo Hỏa luyện chế thì lại có thể làm được, uy năng đại đạo chứa đựng trong những món thần binh này đều sẽ bị nung chảy.
Thế nhưng Tổ Địa Đạo Hỏa nằm trong tay Hỏa Thiên Tôn…
– Đã không còn ở trong tay Hỏa Thiên Tôn nữa rồi.
Tần Mục thu những thần binh này vào trong Linh Thai Thần Tàng, nói:
– Trong trận chiến Huyền Đô, Tổ Địa Đạo Hỏa đã bị Nguyệt Thiên Tôn cướp mất, di chuyển tới nơi khác, nhưng cụ thể là di chuyển tới nơi nào thì phải hỏi Nguyệt Thiên Tôn mới biết được.
Ta lập tức xuất phát, chạy tới Vô Ưu Hương gặp Nguyệt Thiên Tôn.
Tư bà bà lập tức nói:
– Mục Nhi, ta tới Vô Ưu Hương với ngươi!
Người câm do dự trong chốc lát, nói:
– Ta cũng đi.
Tần Mục nói:
– Câm gia gia ở lại nơi này, ngươi còn phải sửa chữa Thanh Thiên Tràng.
Bà bà cũng phải dạy dỗ Hoa Huyên Tú và Tổ Sư Văn Nguyên, một mình ta đi là được rồi.
Tư bà bà cười nói:
– Người khác có thể không đi, nhưng ta nhất định phải đi! Ta muốn đi xem xem Lãng Uyển và Nguyệt Thiên Tôn trông như thế nào, có đẹp hay không.
Tần Mục không có cách nào thuyết phục nàng thay đổi chủ ý, đành phải thuận theo ý nàng, nói với Hư Sinh Hoa:
– Những ngày này làm phiền Hư huynh.
Hư Sinh Hoa nói:
– Chính trực là đương chức, không thể chối từ.
Huống chi ta cũng không thích hối hả ngược xuôi, có thể ở lại nơi này cũng là một điều may mắn.
Tần Mục để lại lá cây đạo thụ của Thái Dịch cho hắn, để phòng tình huống cần thiết, tiếp đó giao Cung Thần cho Ngụy Tùy Phong, giao Lưu Ly Thanh Thiên Tràng cho thái tử U Minh.
Hắn còn định để lại gậy Thái Dịch cho Lam Ngự Điền, Lam Ngự Điền lắc đầu nói:
– Thái Dịch còn muốn ngươi cứu hắn dựa theo bản đồ, nói không chừng có liên quan đến cây gậy này, ngươi cứ mang đi đi.
Tần Mục không miễn cưỡng hắn, cất gậy đi.
Hắn chuẩn bị rời khỏi Đại Hắc Sơn, Tư bà bà thu dọn hành lý xong xuôi, bước nhanh đuổi theo hắn, cười nói:
– Nghe nói Lãng Uyển Thần Vương là một mỹ nhân xinh đẹp.
Tần Mục ừ một tiếng.
Tư bà bà lại nói:
– Nghe nói Nguyệt Thiên Tôn cũng rất xinh đẹp, lanh lợi, thanh tú.
Tần Mục lại ừ một tiếng.
– Nữ Kiếm Thần của Thượng Hoàng cũng không tệ.
Tư bà bà lại nói:
– Ta đã từng gặp nàng, mặc dù là Long tộc, nhưng trái tim trong sáng, nhân cách thanh cao.
Tần Mục lại ừ một tiếng.
Tư bà bà bước nhanh đuổi theo hắn, Tần Mục thi triển thần thông của Nguyệt Thiên Tôn, Hư Không Tái Cực xuất hiện, thu nhỏ không gian để bọn họ đi đường với tốc độ cực nhanh.
– Diên Tú Đế Chung Linh Dục Tú cũng là một nữ tử ghê gớm.
Tư bà bà nói:
– Còn Lăng Thiên Tôn, không biết dung mạo của nàng thế nào?
Tần Mục dừng bước, bất đắc dĩ nói:
– Bà bà, rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?
Tư bà bà cười nói:
– Hiện tại ta đã nhiều tuổi rồi, không có tôn tử để ôm trong ngực thì lúc nào cảm thấy trống trống không quen.
– Bà bà, những nữ tử ngươi vừa nói, ngoài Linh Dục Tú ra, tuổi tác của bọn họ lớn hơn người không biết bao nhiêu lần đấy?
Tần Mục nói:
– Nam tử hán đại trượng phu chưa bình ổn tứ phương thì sao dám lập gia đình…
Chương 1913: Trái tim trong sáng, nhân cách thanh cao (2)
Trái tim trong sáng, nhân cách thanh cao (2)
Tư bà bà giận dữ, không đợi hắn nói xong đã cướp gậy Thái Dịch, mạnh tay đánh hắn mười mấy gậy, tức giận nói:
– Sao dám lập gia đình? Sao dám lập gia đình? Bảo ngươi ngày ngày nói đến chuyện lập gia đình! Lão nương muốn ôm tôn tử không được sao?
Tần Mục chạy trối chết, Tư bà bà xách gậy đuổi theo đòi đánh, tức giận nói:
– Ngày ngày bình ổn tứ phương, có bản lĩnh ngươi cho lão nương một nhà bốn người đi? Đám con cháu của thê thiếp ngươi lão nương cũng có thể bế được hết! Chạy đi đâu, dừng lại cho ta!
Tuy nàng có chút giận, nhưng lại nở nụ cười, hiện giờ Tần Mục vui vẻ hơn vừa rồi rất nhiều.
Nguyên Giới.
Tần Mục và Tư bà bà đến Thiên m Giới trước, Nam Đế Chu Tước và Yên Nhi ở nơi đó.
Thiên m nương nương nặn lại cơ thể cho Chu Tước, thế nhưng Thiên m nương nương không hề tinh thông đại đạo Tạo Hoá, không thể khiến Nam Đế sống lại.
Sau khi Tần Mục tới nơi đó, hắn lấy đại đạo Tạo Hoá khiến cơ thể Nam Đế sống lại.
Thế nhưng sau khi quan sát tỉ mỉ Nam Đế hồi sinh, Tần Mục lại phát hiện Thiên m nương nương không hề giúp Nam Đế tái tạo lại thần hồn.
Thiên m nương nương nói nhỏ:
– Đây là nguyện vọng của Nam Đế.
Nàng không muốn ta thêm thần hồn cho nàng, nói nàng có thần hồn, hiện giờ tên là Bạch Ngọc Quỳnh.
Nàng cứ mong chờ thần hồn của mình quy vị.
Tần Mục nhíu mày, nhìn về phía Nam Đế Chu Tước.
Lúc này, Yên Nhi đang chỉ Nam Đế tu luyện như thế nào, mà Nam Đế vẫn rất quen thuộc với cơ thể của mình, chẳng qua hơi giống một Thần Thông Giả mới tu luyện, bập bẹ học tập bí quyết của hệ thống Thần Tàng như Linh Thai, Ngân Hà, Huyền Đô và Thiên Hà từng chút một.
– Bản thân Nam Đế có ý chí mạnh mẽ, nàng đã thoát khỏi trói buộc của Cổ Thần, muốn khẳng định khát vọng của bản thân, muốn vượt qua kiếp trước.
Thiên m nương nương ghé vào lỗ tai hắn nói khẽ:
– Bạch Ngọc Quỳnh là thần hồn của nàng, cho dù ta cho nàng thêm thần hồn cũng không bằng thần hồn ban đầu của nàng.
Giữa nàng và Bạch Ngọc Quỳnh, chắc chắn sẽ xảy ra xung đột…
Tần Mục cụp mắt, cẩn thận suy nghĩ một chút, nói:
– n oán và ngọn nguồn giữa Bạch Ngọc Quỳnh và Nam Đế Chu Tước quá lớn, rất khó phân biệt ai mới là bản thể, ai mới là phụ thuộc.
Chuyện này chỉ có thể để họ tự giải quyết.
Hắn quyết tâm không can thiệp vào chuyện của hai nữ tử này, nói với Thiên m nương nương:
– Những ngày này, Minh Hoàng và Xích Hoàng đến đây, khi đó xin nương nương ra tay thêm lần nữa, điều trị hồn phách cho Xích Hoàng.
Thiên m nương nương chần chừ nói:
– Ta không hiểu đại đạo Tạo Hoá cho lắm, ngươi ở lại đây, chờ bọn họ tới rồi đi cũng được mà.
Tần Mục cười nói:
– Xích Hoàng, Minh Hoàng chính là chuyên gia của đại đạo Tạo Hoá, ngươi cứ yên tâm, có bọn họ ở đây, không hiểu chỗ nào cứ hỏi.
Đúng rồi nương nương, những ngày này, cuối cùng ta cũng suy nghĩ thông suốt Thiên Cung Luân Hồi và đại đạo Luân Hồi của m Thiên Tử, để ta truyền thụ cho nương nương.
Thần thức của hắn dao động, truyền thụ toàn bộ đại đạo Luân Hồi mà bản thân tham ngộ được cho Thiên m nương nương.
Đây là đạo pháp của m Thiên Tử. m Thiên Tử tài hoa cực cao, khát vọng lớn, đại đạo Luân Hồi cũng cực kỳ mạnh, có thể nói là một trong những đại đạo lớn mạnh nhất.
Thế nhưng trình độ nhận thức và trí tệ của bản thân m Thiên Tử không thể thôi diễn đại đạo Luân Hồi đến trạng thái đỉnh cao, bởi vậy hắn chỉ có thể là m Thiên Tử, Hắc Đế hay Minh Đế chứ không phải là Thiên Tôn Luân Hồi.
Tần Mục trồng sống cây thế giới, lĩnh hội đại đạo Luân Hồi trong những ngày này của hắn cũng ngày càng tinh thâm, có xu hướng vượt qua m Thiên Tử.
Hắn phát giác ra quan hệ giữa đại đạo Luân Hồi, đại đạo U Đô và đại đạo Thiên m, bởi vậy mới truyền thụ đại đạo Luân Hồi cho Thiên m nương nương, giúp thực lực của Thiên m nương nương được mạnh hơn.
Giây phút có được đại đạo Luân Hồi và Thiên Cung Luân Hồi, Thiên m nương nương chỉ cảm thấy đại đạo này rất phù hợp với đạo pháp thần thông của bản thân, hơn nữa có xu hướng bổ sung, khiến nàng chợt cảm thấy sáng tỏ thông suốt, mở ra một bầu trời mới, bất giác đắm chìm trong đó.
Một lúc lâu sau, rốt cuộc nàng cũng tỉnh lại, vui vẻ nói:
– Đại pháp sư, đại đạo này quả là lợi hại… Đại pháp sư?
Yên Nhi tiến lên, bưng trái cây hái từ ngoại giới tới, nói:
– Nương nương, công tử sớm đã đi rồi.
Nương nương ăn đi!
Thiên m nương nương liếc nhìn Nam Đế Chu Tước đã hồng hào hơn chút, vội vàng lắc đầu:
– Nương nương không ăn, Yên Nhi ngoan, mang cho mẫu thân ngươi ăn đi.
Vào lúc này, Tần Mục và Tư bà bà đã đi tới nơi ở cũ của Nguyệt Thiên Tôn – rừng đào xa xôi.
Tư bà bà như vô ý nói:
– Dung mạo của Thiên m nương nương cũng không tệ, dáng người còn đáng tự hào, cái gì cũng đẹp, muốn ngực có ngực, muốn mông có mông… Mục Nhi, ngươi cảm thấy thế nào?
Tần Mục uể oải nói:
– Được.
– Khi nào chúng ta đi cầu hôn?
Tư bà bà sáng mắt hỏi.
Chương 1914: Ta muốn chém đầu ngươi
Ta muốn chém đầu ngươi
Tần Mục cũng hiểu được ý tốt của Tư bà bà, lần này Tư bà bà chủ động muốn đi theo, cố ý nhắc đến những chuyện này là muốn bản thân hắn phân tâm, thoát khỏi bi thương bởi cái chết của người què.
Hắn rất biết ơn hành động của Tư bà bà.
Nữ hầu của Nguyệt Thiên Tôn nghênh đón từ trong rừng đào, xách đèn lồng dẫn đường cho bọn họ.
Lúc trước rừng đào từng bị phá hủy, bây giờ lại bắt đầu phát triển một lần nữa.
Rừng đào nối liền với chư thiên vạn giới, Nguyệt Thiên Tôn giấu lối vào Vô Ưu Hương ở đây.
Muốn tìm lối vào để đến Vô Ưu Hương từ trong vạn dặm rừng đào dường như là việc không thể nào làm được.
Rừng đào ở nơi này sẽ chuyển động theo chuyển động của chư thiên vạn giới, mỗi giây mỗi phút không ngừng thay đổi, bất cứ lúc nào đi vào rừng đào cũng có vô số loại khả năng.
Dù là cường giả thuật số mạnh mẽ nhất cũng cần thời gian vạn năm mới có thể tính toán chính xác con đường đi vào Vô Ưu Hương, đây cũng là điểm mạnh của Tái Cực Hư Không Kinh của Nguyệt Thiên Tôn.
Có điều, có nữ hầu của Nguyệt Thiên Tôn dẫn đường thì sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Bọn họ chưa đi được mấy bước đã thấy ngày chuyển thành đêm, cuối thu đã đến đầu hạ, vài bước ngắn ngủi đã trải qua xuân, hạ, thu, đông, ngày tháng luân phiên.
Sự thần kì của rừng đào vẫn không dừng lại ở đây, bọn họ còn đi đến những thế giới khác, khi thì đứng trên ngôi sao trên trời cao, cúi nhìn chư thiên đại địa bên dưới, khi thì đến biển rộng, tai nghe tiếng sóng lớn dâng trào.
Cả đoạn đường tiến lên phía trước này của bọn họ không biết đã đi qua bao nhiêu chư thiên, bao nhiêu thế giới, cuối cùng bọn họ cũng đến trước cung điện.
Trên vách tường của cung điện đâu đâu cũng thấy cửa, còn phức tạp hơn ba gian phòng cuối cầu Hư Không của Thái Hư không biết bao nhiêu lần.
Mấy nữ hầu tiến lên mở cửa, thế nhưng không ngờ phía sau những cánh cửa đó lại toàn là vách tường.
Có điều dường như các nàng mở cửa theo theo một quy luật nào đó, che giấu trình tự đóng mở cố định, chẳng mấy chốc đã mở ra một cánh cửa, trong cửa không phải là vách tường nữa, mà là một vùng hư không trống rỗng.
Trong hư không, một cánh cửa cao vút đơn độc đứng đó.
– Thiên Tôn chờ một chút.
Một nữ hầu trong đó tiến lên, bước từng bước nhỏ đến bên cửa, lắc ống tay áo, cánh tay thon dài trắng như ngọc trượt ra từ trong tay áo.
Nàng gõ nhẹ cửa, sau đó yên lặng đứng đó.
Một lát sau, trên cánh cửa trơ trọi lại hiện ra một con mắt lớn, con ngươi đảo quanh, nhìn nữ hầu kia một chút, sau đó lại nhìn Tần Mục và Tư bà bà.
Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, nữ hầu lui về sau hai bước, nói với Tần Mục và Tư bà bà:
– Thiên Tôn có thể vào rồi.
Tư bà bà tấm tắc lấy làm kì lạ, đến bên cửa nhìn con mắt lớn trên cửa, lại thấy con mắt đã nhắm lại, hòa làm một thể với cánh cửa.
– Bà bà đừng nhìn, đây là một loại thần thông Không Gian, có lẽ người làm phép dùng một chiếc gương, đi đến trước gương là có thể nhìn thấy mọi thứ ở phía trước cửa.
Tần Mục cảm ơn mấy nữ hầu, cùng Tư bà bà đi vào trong cửa.
Hai người bước khỏi thềm cửa, đột nhiên tâm trí trở nên rộng mở, mây trắng lượn lờ, non xanh nước biếc, nơi này là tịnh thổ do Tạo Vật Chủ tưởng tượng ra, thậm chí có thể nhìn thấy rất nhiều Tạo Vật Chủ to lớn đang chế tạo ngôi sao giữa bầu trời!
Sau lưng Tần Mục và Tư bà bà chính là ba gian phòng có màu sắc truyền kì, là bảo vật Nguyệt Thiên Tôn thời trẻ thiết kế cho Tạo Vật Chủ của Bỉ Ngạn.
Mà phía trước ba gian phòng lại là một thần thành lơ lửng giữa không trung, tướng sĩ của Vô Ưu Hương và đám Tạo Vật Chủ của Hư Không Bỉ Ngạn đang luyện tập trận pháp.
Tần Mục và Tư bà bà tiến lên phía trước, chỉ thấy người chủ trì đại trận là một vị đại hòa thượng, ngoại hình không tầm thường, không giận cũng uy, có phong thái giống như Đế Hoàng.
Đại hòa thượng này làm chủ pháp trận, điều khiển thiên quân vạn mã, ngàn vạn Thần Ma, tổng chỉ huy lực lượng tinh nhuệ của Vô Ưu Hương và Tạo Vật Chủ, hòa thần thức sở trường của Tạo Vật Chủ và thần thông sở trường của Vô Ưu Hương làm một thể.
Trận pháp này vận động như rồng, dưới sự điều khiển của đại hòa thượng, khí tức của tất cả Thần Ma được nối liền, nguyên khí dung hợp lẫn nhau tạo thành từng tòa Thiên Cung, biến thành chín tòa Thiên Cung Tổ Long!
Pháp lực của tất cả mọi người dung nhập trên người đại hòa thượng khiến dáng vẻ hắn ngạo nghễ ngất trời, mà dường như sức mạnh chất chứa trong mỗi đòn đánh của hắn mang theo toàn bộ thực lực vô cùng kinh người của một vị cường giả Đế Tọa với chín Thiên Cung!
Có thể phát huy uy lực của trận pháp hình rồng đến mức độ như thế thật khiến người ta mở rộng tầm mắt.
Tư bà bà và Tần Mục nhìn về nơi đó, không hiểu lắm:
– Thiên Cung của người khác đều là Thiên Cung với sức mạnh khác nhau đại diện cho đại đạo khác nhau, thế nhưng Thiên Cung của đại hòa thượng này lại đều y hệt như nhau! Còn có thể tu luyện Thiên Cung như thế này sao?
Một loại Thiên Cung, một loại đại đạo, Thiên Cung khác nhau tạo thành Thiên Đình.
Sau khi dung hợp ba mươi sáu loại đại đạo khác nhau, mỗi loại đại đạo đều có thể tu luyện đến cảnh giới Đế Tọa viên mãn, sau đó có thể tu thành cảnh giới Thiên Đình chân chính!
Chương 1915: Ta muốn chém đầu ngươi (2)
Ta muốn chém đầu ngươi (2)
Đây là lẽ thường!
Bất kể là mười Thiên Tôn của Thiên Đình, hay U Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn, Đạo Tổ, Phật Tổ, m Thiên Tử, hay Tần Mục, Hư Sinh Hoa, đều tu luyện như thế.
Mà vị đại hòa thượng này lại tu luyện tất cả Thiên Cung của mình thành một dạng y hệt nhau, đều là một loại đại đạo, hình thành chín tòa Thiên Cung Tổ Long.
Loại phương pháp tu luyện này sáng tạo khác người, Tần Mục và Tư bà bà trước giờ chưa từng gặp, cho nên không khỏi nhìn nhiều thêm một chút.
– Mục Nhi, hòa thượng này trông hơi quen mắt!
Tư bà bà ngạc nhiên nói.
Tần Mục đang muốn đáp lại, đột nhiên đại hòa thượng phát hiện ra hai người, ánh mắt không khỏi sáng lên, lập tức thôi thúc trận pháp, đánh một quyền về phía hai người từ xa!
Cảnh giới tu vi của đại hòa thượng không phải là quá cao, cao nhất là cảnh giới Ngọc Kinh.
Thế nhưng khi nắm giữ trận pháp, dường như hắn đã trở thành cường giả Tiểu Thiên Đình của chín tòa Thiên Cung tu thành cảnh giới Đế Tọa, có sức chiến đấu không thua kém gì Tứ Đế như m Thiên Tử hay Bạch Đế !
Một đòn ầm vang, vạn rồng bay lượn, gầm gừ gào thét, xông đến trước mặt hai người!
Tần Mục hơi nhíu mày, giơ tay chưởng một ấn, chỉ nghe vù một tiếng, một Thái Cực Đồ hiện ra trong lòng bàn tay hắn, chuyển hóa âm dương, mạnh mẽ va chạm với vạn rồng đang đánh tới!
Vù!
Khí huyết Tần Mục sôi trào, tóc tung bay về phía sau, tòa tòa Thiên Cung sau đầu ầm ầm hiện lên, đan xen chặt chẽ, trong nháy mắt, một vùng Thiên Đình mênh mông hiện lên, tạo thành từ hai mươi ba tòa Thiên Cung, thần quang đầy trời, vô cùng rực rỡ!
Tần Mục chuyển chân, lĩnh vực Thần Tàng dưới chân trải rộng, ngăn chặn hoàn toàn sức mạnh của chiêu này, trầm giọng nói:
– Thái Thượng Hoàng, vừa mới đến mà ngươi đã muốn hạ thấp uy phong của ta?
Đại hòa thượng này chíng là Diên Phong Đế, thấy hắn nhận ra mình, lúc này mới thu lực lại, để ngàn vạn Thần Ma giải tán trận pháp.
Khí tức của hắn nhanh chóng suy yếu, sau một lát từ cảnh giới Đế Tọa rớt xuống cảnh giới Ngọc Kinh, cất bước đi đến, cười nói:
– Tần ái khanh, tu vi của ngươi lại mạnh hơn rồi, ngay cả trận pháp ở trình độ này cũng có thể đỡ được, hiện tại ngươi còn kém Thiên Tôn bao nhiêu?
– Khoảng cách không quá lớn.
Tần Mục khiêm tốn đáp một câu, lặng lẽ truyền âm với Tư bà bà:
– Bà bà, biến dung mạo xấu một chút, Diên Phong Đế vẫn luôn nhớ mãi không quên ngươi.
Tư bà bà lườm hắn một cái, cười như không cười nói:
– Hắn không phải là hoàng đế nữa, còn có thể trắng trợn cướp đoạt dân nữ hay sao? Hoàng đế thoái vị không bằng gà, không cần lo lắng về hắn.
Diên Phong Đế đến trước mặt hai người, ánh mắt dời khỏi gương mặt của Tư bà bà, khen ngợi:
– Trẫm đã thoái vị rồi, nếu không lại gặp Ấu U, hậu cung này còn không loạn lên mới lạ? Hai người các ngươi đến đây có chuyện gì?
Tư bà bà mỉm cười nói:
– Đến tìm Nguyệt Thiên Tôn và Lãng Uyển Thần Vương.
Diên Phong Đế lại vô thức bị giọng nói của nàng hấp dẫn, ánh mắt lại tập trung trên người nàng không thể dời đi.
Tần Mục ho một tiếng, Diên Phong Đế cười nói:
– Trẫm… ta không phải hoàng đế, không làm hôn quân được nữa.
Ấu U vẫn tuyệt đẹp như thế…
– Bệ hạ còn nói thêm nữa, ta sẽ chém đầu ngươi.
Tần Mục lạnh nhạt nói.
Diên Phong Đế rùng mình một cái, tức giận nói:
– Ngươi tiến bộ rồi Tần ái khanh, trên quyển sách nhỏ này của ta có tới mười mấy trang chữ khải kí sau tên ngươi! Lòng dạ ta rộng rãi, không tính toán với ngươi, cũng chưa từng tính toán với ngươi.
Bây giờ ngươi lại tính toán chi li với ta.
Không nói mấy thứ này với ngươi nữa, ta dẫn các ngươi đi gặp Nguyệt Thiên Tôn!
Tần Mục khẽ mỉm cười, đuổi theo bước chân hắn, Diên Phong Đế nói với Tư bà bà:
– Những năm này trẫm… ta đã gặp Lãng Uyển Thần Vương không biết bao nhiêu lần, kinh động như gặp thiên nhân, nhưng khoảng cách với thiên nhân quá xa, xa không thể với tới, nhưng vẻ đẹp của Ấu U lại là vẻ vẻ đẹp nhân gian.
Hiện tại ta đã thoái vị, mỹ nhân hậu cung đều quẳng ra sau đầu, ngươi lại thủ tiết, chi bằng chúng ta…
Tần Mục hắng giọng một tiếng, nói:
– Bệ hạ, ta ghi món nợ cho ngươi trước.
Diên Phong Đế ha hả cười lớn, quay mặt đi, Tần Mục hỏi:
– Có phải sư đệ của ta cũng đang ở Vô Ưu Hương không?
– Sư đệ? Ngươi nói tới Bạch Khuê hả? Tre già măng mọc rồi.
Diên Phong Đế không nhịn được mà cảm khái, nói:
– Trước đây ngươi đều gọi hắn là quốc sư Diên Khang, mà bây giờ ngươi làm quốc sư lại gọi hắn là sư đệ.
Hắn ở thần thành bên kia.
Hắn dẫn hai người qua đó, nói:
– Tuy rằng Bạch Khuê được Khai Hoàng trọng dụng, nhưng những năm này không được như ý lắm.
Tần Mục không hiểu, nói:
– Sư đệ của ta tài năng ngút trời, vô cùng tài giỏi, sao lại không được như ý?
– Cảnh giới tu vi của hắn bị kẹt rồi.
Diên Phong Đế im lặng chốc lát, nói:
– Sau khi đến Vô Ưu Hương, ta đã trải qua đủ loại trận chiến, tu vi tăng vượt bậc, cũng tìm được con đường cho bản thân.
Thế nhưng những năm này, số trận chiến mà Bạch Khuê tham dự vào không hề ít hơn ta, song tu vi mãi không thể tăng lên.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tiên Lộ Tranh Phong [Dịch] Tiên Lộ Tranh Phong](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Tien-Lo-Tranh-Phong-dich-Truyen-Audio-Hay-chon-loc.jpg)
![[Dịch] Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân [Dịch] Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-That-Khong-Phai-Cai-The-Cao-Nhan-SE-Audio-Truyen.jpg)




