- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 370 : Quân không phụ ta, ta không phụ quân (c1846-c1850)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 370 : Quân không phụ ta, ta không phụ quân (c1846-c1850)
❮ sautiếp ❯Chương 1846: Quân không phụ ta, ta không phụ quân
Quân không phụ ta, ta không phụ quân
Điểm càng tiến bộ hơn là, nàng đã tiếp xúc rồi kết hợp với thành quả biến pháp của Diên Khang sớm hơn mười Thiên Tôn, chỉ cần có lợi cho tộc Tạo Vật Chủ, nàng đều tiếp thu tất cả.
Nàng đã từng học hệ thống phù văn đại đạo của Diên Khang để tăng cường uy lực đạo pháp thần thông Thần Thức.
Trước đây, khi Tạo Vật Chủ tưởng tượng đều cố gắng miêu tả đối tượng tưởng tượng giống y như đúc mà không tưởng tượng theo góc độ đại đạo, nhưng khi có hệ thống phù văn đại đạo của Diên Khang, uy lực thần thông của bọn họ lập tức được nâng cao, uy lực càng ngày càng mạnh!
Đặc biệt là cường giả như Lãng Uyển Thần Vương.
Trình độ thần thức vô cùng mạnh mẽ có thể khiến nàng tập hợp sức mạnh kinh khủng trong nháy mắt, tưởng tượng ra Tứ Đế Cổ Thần!
– Ta không phải là đối thủ của hắn.
Lãng Uyển Thần Vương ra một đòn, Hỏa Thiên Tôn bị thương nghiêm trọng, nhưng ánh mắt lại không dừng lại trên người Hỏa Thiên Tôn, mà là dừng lại trên bàn tay lớn mà Hỏa Thiên Tôn đánh xuyên qua tầng tầng Hư Không, xông thẳng về phía bọn họ.
Nàng lắc đầu nói:
– Với đòn đánh này, chúng ta đều phải chết.
Bàn tay Hỏa Thiên Tôn càng lúc càng lớn.
Dưới sự điều khiển của pháp lực ngất trời, uy lực một chưởng này của hắn chẳng những không hề suy giảm, ngược lại còn đang tăng mạnh!
Pháp lực của hắn kém hơn Hồng Thiên Tôn, bởi vì một đòn của Hồng Thiên Tôn có thể trực tiếp phá vỡ ba mươi lăm tầng Hư Không, đả thương kẻ thù nơi đó, mà Hỏa Thiên Tôn tuy kém hơn Hồng Thiên Tôn, nhưng cũng không thua kém nhiều lắm.
– Không chết được.
Tần Mục khẽ dịch chuyển bước chân, thôi thúc Bỉ Ngạn Thần Châu Độ bay vút lên trời cao, lướt ngang trong Hư Không.
Bàn tay Hỏa Thiên Tôn đánh “ầm” một cái, tuy ba mươi lăm tầng Hư Không kịch liệt chấn động, nhưng Bỉ Ngạn Thần Châu vẫn mang theo ba người trong nguy hiểm gang tấc thoát khỏi tầm tay của một chưởng kia.
Vù vù…
Bỉ Ngạn Thần Châu lao ra khỏi ba mươi lăm tầng Hư Không, xuất hiện trên mặt biển Thiên Hải.
Nơi xa, Hỏa Thiên Tôn hét lên một tiếng, vòng lửa sau đầu xoay tròn xoắn nát tất cả Chu Tước Huyền Vũ Thanh Long Bạch Hổ, sau đó phi thân nhảy vọt trên bầu trời, hóa thành một tia lửa trốn đi thật xa.
– Vì sao hắn không giết chúng ta?
Lam Ngự Điền đưa mắt nhìn Hỏa Thiên Tôn đi xa, khó hiểu nói.
– Đạo tâm của hắn đã suy bại rồi.
Ánh mắt Tần Mục lóe lên, nói:
– Một đòn không trúng, hắn đã không còn lòng tin, với lại hắn đang bị thương, hắn không dám để bản thân bị thương thêm.
Hắn lo lắng rằng khi mình bị thương, các Thiên Tôn khác sẽ nhân cơ hội lấy mạng hắn.
– Ta phải trở về Bỉ Ngạn Hư Không rồi, Mục Thiên Tôn, ngươi tiễn ta một đoạn.
Lãng Uyển Thần Vương nhẹ giọng nói.
Tần Mục do dự một chút, gật đầu.
Hai người đi trên Thiên Hải, mặt biển rất yên bình, chỉ có bước chân của bọn họ bước xuống mới có thể tạo nên từng đợt gợn sóng.
Lam Ngự Điền không đi theo mà ngồi xuống, hắn cảm nhận được đại đạo kỳ diệu ẩn giấu trong vùng biển Thiên Hải này, cho nên dự định đả tọa yên tĩnh lĩnh hội một phen trước.
– Ngươi đang ngăn cản ta và Cung Thiên Tôn gặp mặt lẫn nhau.
Lãng Uyển Thần Vương đột nhiên nói.
Một đợt sóng nước bất giác xuất hiện dưới chân Tần Mục, sau đó lan rộng về nơi xa.
Lãng Uyển Thần Vương nhìn hết đợt sóng nước này đến đợt sóng nước khác, nhẹ giọng thở dài:
– Quả nhiên như thế.
Trong trận chiến Huyền Đô, ngươi ở giữa ta và Cung Thiên Tôn rất nhiều lần, khiến ta cảm thấy hơi ngạc nhiên, vì vậy ta mới có suy đoán này.
Ngươi đang lo lắng điều gì, Mục Thiên Tôn?
Lúc trước nàng đều gọi Tần Mục là Thánh Anh, mà kể từ trận chiến Huyền Đô, nàng đổi cách xưng hô gọi Tần Mục là Mục Thiên Tôn.
Thánh Anh là đại diện cho Thánh Anh của tộc Tạo Vật Chủ, mà Mục Thiên Tôn thì đại diện cho thân phận và địa vị cao cao tại thượng của Tần Mục, là một loại tôn kính.
Tần Mục không phủ nhận, Thiên Hải quá kỳ diệu, cho dù hắn phủ nhận cũng sẽ bị Thiên Hải phơi bày bằng sóng nước khi đạo tâm hắn dao động.
– Ta đang lo lắng sau khi ngươi qua lại với Cung Thiên Tôn, ngươi sẽ bị Cung Thiên Tôn thuyết phục, phản bội liên minh giữa chúng ta.
Tần Mục thản nhiên thổ lộ nỗi lòng, nói:
– Trận chiến Huyền Đô cực kỳ quan trọng, nếu như ngươi phản bội liên minh giữa chúng ta, sẽ gây ra tổn hại vô cùng nghiêm trọng, ta không thể dễ dàng để chuyện đó xảy ra được.
Bởi vậy, ta mời Khai Hoàng ra tay đả thương Cung Thiên Tôn, nhưng mà không ngờ rằng Thái Tố lại chữa lành vết thương cho Cung Thiên Tôn.
Cuối cùng, nàng vẫn xuất hiện trong Huyền Đô, bởi vậy lúc ngươi gặp mặt nàng, ta bắt buộc phải ngăn cản.
Lãng Uyển Thần Vương nghiêng mặt nhìn hắn, làn da của nàng giống như ngọc bích ấm nhuận.
Nàng nhẹ giọng cười nói:
– Từ khi nào mà Mục Thiên Tôn lại không tự tin đến như vậy? Ngươi cho rằng ta sẽ qua lại với Cung Thiên Tôn, sẽ nương nhờ Cung Thiên Tôn, sẽ nương nhờ mười Thiên Tôn, trở thành một thành viên trong số bọn họ, chẳng lẽ ngươi cảm thấy sức hấp dẫn của bản thân không bằng bọn họ?
Sắc mặt Tần Mục đỏ lên, từng đợt sóng nước dưới chân như cánh bướm liên tục lan rộng.
Chương 1847: Quân không phụ ta, ta không phụ quân (2)
Quân không phụ ta, ta không phụ quân (2)
– Trong lòng ta, Mục Thiên Tôn là cường giả dùng thần thông lập đạo, mười Thiên Tôn Thiên Đình không thể bằng.
Hiểu Thiên Tôn là Thái Sơ, là kẻ thù của tộc Tạo Vật Chủ ta, Tường Thiên Phi là Thái Đế, cũng có huyết hải thâm cừu với tộc Tạo Vật Chủ ta.
Hồng Thiên Tôn đã chết, thế lực của Lang, Tổ, Hỏa, Hư thì quá nhỏ, bản thân còn khó đảm bảo, huống chi là bảo vệ ta?
Lãng Uyển Thần Vương từ tốn nói:
– Nghiên Thiên Phi và Thạch Kỳ La có ân oán sâu nặng với nhau, dây dưa không ngớt, là một một mớ hỗn độn, bản thân các nàng còn khó phân thắng bại, sao ta có thể nương nhờ vào các nàng? Còn về Cung Thiên Tôn…
Nàng cười nhạt một tiếng:
– Cả đời Cung Thiên Tôn là một cuộc đời thất bại, nhờ nam nhân giúp đỡ mới thành công, năng lực của bản thân thì không có bao nhiêu.
Nàng mượn sức mạnh của Thái Đế trước, sau đó mượn sức mạnh của Thái Sơ, hiện tại lại muốn mượn sức mạnh của Hạo Thiên Tôn, nhưng từ đầu đến cuối đều là bè lũ xu nịnh, không có bao nhiêu thành tựu.
Nếu như ngươi cho rằng một lời nói của nàng có thể khiến ta cúi đầu bái lạy, giao tiền đồ vận mệnh của Tạo Vật Chủ cho nàng thì đã quá coi thường bản thân mình, cũng quá coi thường ánh mắt của Lãng Uyển ta.
Tần Mục mỉm cười nói:
– Là ta sai rồi.
Tuy Lãng Uyển Thần Vương luôn trong trạng thái lý trí tuyệt đối, nhưng việc giao tiếp qua lại với nàng lại cực kỳ thoải mái và dễ chịu, cho dù nói chuyện gì với nàng cũng luôn có một cái gì đó khiến người ta cảm thấy đây là một loại hưởng thụ.
– Ngươi nên để ta gặp mặt Cung Thiên Tôn, nói không chừng ta nói chuyện cùng nàng một chút, nàng không những không thuyết phục được ta, ngược lại bị ta thuyết phục, cũng chưa chắc không có khả năng này.
Lãng Uyển Thần Vương cười nói.
Tần Mục cười ha ha nói:
– Đúng là có khả năng này, là ta quá lo được lo mất.
Lãng Uyển Thần Vương hiểu ý trong lời nói của hắn, nhưng không chỉ ra, nói:
– Ngươi gỡ bỏ khúc mắc thì ta cũng yên lòng.
Lúc trước ngươi và ta bắt được thần thức của Thái Đế, sau đó chia ra làm ba, ngươi, ta và Thúc Quân mỗi người một phần, phần kia của ngươi còn chưa sử dụng sao?
Tần Mục hơi giật mình.
Lãng Uyển Thần Vương nhìn vào mắt hắn, nói:
– Ta đã đạt đến đỉnh cao trên con đường tu hành, khó có thể tiến thêm bước nữa, nếu thần thức Thái Đế không có tác dụng với ngươi, vậy thì việc ta giúp ngươi lần này có thể đổi được bảo vật này từ trong tay ngươi hay không?
Tần Mục lắc đầu nói:
– Thần Vương, ngươi đã từng dùng thần thức Thái Đế một lần, hiện tại lại dùng, tương lai ngươi thành đạo lại càng gian nan hơn! Sở dĩ Thái Đế không thể vô địch, không thể dựa vào thần thức để luyện thành đạo quả chân chính là vì hắn dựa vào sức mạnh tế tự, cưỡng ép chồng chất tu vi thần thức của mình đến trình độ lạc ấn Chung Cực Hư Không.
Ta cho ngươi thần thức của Thái Đế chính là hại ngươi.
Lãng Uyển Thần Vương điềm tĩnh cười một tiếng, phong thái yêu kiều:
– Ngươi cảm thấy ta còn có không gian để nâng cao trình độ bản thân sao? Tư chất tu vi của ta đã tu luyện đến bước này, đã đến đỉnh cao, đối với cường giả như ngươi và Khai Hoàng Tần Nghiệp thì phía trước còn có đường, nhưng với ta thì đã không còn đường.
Bởi vậy, cho dù là thủ đoạn gì, ta cũng đều muốn thử một lần.
Đôi mắt nàng sáng trong như trăng sao, nói khẽ:
– Thực lực tu vi của ngươi tăng lên nhanh chóng mãnh liệt, Khai Hoàng lại càng kinh người, lúc trước ta có thể ngang hàng với hắn, mà bây giờ, ta còn lâu mới là đối thủ của hắn.
Tương lai, ngươi còn có thể đuổi kịp ta, vượt qua ta, ta sẽ càng ngày càng ít tác dụng đối với ngươi, cũng càng ngày càng không có cảm giác tồn tại.
Tần Mục há to miệng, nhưng không lên tiếng.
Lãng Uyển Thần Vương nói:
– Mục Thiên Tôn, ta đã trải qua trăm vạn năm, tu luyện tới bước này, ta đã biết giới hạn của mình ở đâu.
Cho ta đi.
Tần Mục lặng im chốc lát, khóe miệng giật giật, miễn cưỡng cười một tiếng, lấy thần thức Thái Đế ra giao cho nàng.
Lãng Uyển Thần Vương nhận lấy bình ngọc kia, nói:
– Với tư cách là đồng minh, ta sẽ không giữ chân ngươi lại, ngươi cũng đừng phụ lòng tộc Tạo Vật Chủ của ta.
Tần Mục nghiêm túc gật đầu.
Lãng Uyển Thần Vương phóng khoáng rời đi.
Tần Mục đưa mắt nhìn bóng dáng nàng biến mất trong Hư Không, lúc này mới thu ánh mắt lại, xoay người trở lại bên cạnh Lam Ngự Điền.
Lúc này Lam Ngự Điền vẫn đang ngộ đạo, đạo vận trên người hắn lan rộng.
Cả vùng biển Thiên Hải vừa yên tĩnh vừa an lành, Thiên Đạo cực kỳ yếu ớt.
Thiên Đạo trong Huyền Đô đã trống rỗng, thế nhưng trên Thiên Hải lại có Thiên Đạo xuất hiện.
Đây là dị tượng Thiên Đạo mà Lam Ngự Điền dẫn tới, giờ phút này, hắn giao cảm với trời đất, trang nghiêm thần thánh hệt như là Thiên Công trước đây.
Tần Mục bước tới bên cạnh hắn, trong lòng lập tức có xúc cảm, trong lúc vô tình rơi vào trong nhập đạo.
Hai người một người ngồi trên mặt biển, một người đứng trên mặt biển, trong nháy mắt, Thiên Hải và Huyền Đô dường như hòa làm một thể.
Không biết bao lâu sau, Tần Mục tỉnh lại từ trong nhập đạo, chắp hai tay sau lưng ngẩng đầu nhìn bầu trời thủng lỗ chỗ, thấp giọng nói:
– Lồng lớn ắt nhốt Thiên Hải, không để sót lấy một ngọn cỏ cây.
Chẳng vì thưởng thức cảnh vật, cũng muốn lao theo tấm lòng vốn có.
Đạo tâm của Thiên Hải chính là ý trời, cũng là lòng người.
Chương 1848: Lai lịch của Phi Hương Điện
Lai lịch của Phi Hương Điện
Ánh mắt hắn lóe sáng nhìn về phía Lam Ngự Điền, Lam Ngự Điền đã đứng dậy.
Tần Mục cất bước đi ra khỏi Thiên Hải.
– Đi thôi, tới Thập Vạn Thánh Sơn.
Chúng ta xem thử xem rốt cuộc bên trong Phi Hương Điện có cái gì!
Trong Thập Vạn Thánh Sơn náo nhiệt lạ thường, Tần Mục và Lam Ngự Điền tới nơi đó, chỉ nghe thấy người què đang khoe khoang với người câm và người mù, nói hắn ra ra vào vào Thiên Đình mà thần không biết quỷ không hay, hệt như vào chốn không người.
Người mù nghe mà trợn trắng mắt, người câm cứng họng không nói nên lời, đám người khác như Hư Sinh Hoa hay Giang Vân Gian đều cực kỳ khâm phục.
Tần Mục bước lên phía trước, chỉ thấy người què đang đứng trước một cái vỏ trứng khổng lồ, trong vỏ trứng còn có một chút nguyên dịch.
Người què vô cùng thẳng thắn, phân chia nguyên dịch trong vỏ trứng cho mọi người.
Thoáng thấy bọn họ đến, người què vui vẻ nói:
– Mục Nhi đã trở về! Lam mập mạp cũng quay về rồi! Tiểu mập mạp, ngươi lấy trộm Phi Hương Điện đấy hả?
Tần Mục vội vàng tiến lên, lúc nhìn thấy vỏ trứng, gương mặt không khỏi biến sắc, thất thanh nói:
– Đây là nửa vỏ trứng còn lại của Thái Sơ Thiên Đế?
Người què dương dương đắc ý, hai tay chống nạnh nói:
– Là ta trộm đấy! Ta dùng hết tốc độ, lại còn lãng phí vô số bảo vật và mấy bộ Đế Thi thì mới lấy được bảo vật này!
Tần Mục nhìn thấy ai nấy đều cầm nồi, bát, muôi, chậu, đứng ở bên cạnh vỏ trứng, mà rõ ràng trong những cái nồi, bát, muôi, chậu, kia là nguyên dịch Thái Sơ.
Hắn không khỏi dậm chân nói:
– Các ngươi đều uống rồi hả?
Tư bà bà vội vàng quay đầu đi chỗ khác, lặng lẽ lau khóe miệng, lúc này mới xoay đầu lại, tỏ vẻ lạnh nhạt.
Hoa Huyên Tú thấy thế cũng lặng lẽ lau khóe miệng, sau đó chọc chọc eo của vị Tổ Sư thiếu niên, nói nhỏ:
– Văn Nguyên, khóe miệng của ngươi vẫn còn dịch trứng…
Tổ Sư thiếu niên Văn Nguyên vội vàng lau miệng, hỏi:
– Còn nữa không?
Hoa Huyên Tú quan sát cẩn thận một lượt, giúp hắn lau lại lần nữa, lúc này mới nói:
– Không còn.
Lúc này Tổ Sư thiếu niên kia mới yên tâm.
Người què ngạc nhiên nói:
– Không uống thì giữ lại làm gì? Dịch trứng trong vỏ trứng còn rất nhiều, có thể chia cho ngươi một ít, thơm lắm đấy…
Tần Mục dở khóc dở cười, trán nổi gân xanh:
– Đây là dịch trứng của Thái Sơ Thiên Đế, hắn sớm đã xuất thế, dịch trứng không thể luyện hóa hoàn toàn, mà bây giờ hắn đã có được mạch khoáng Thái Sơ, có năng lực luyện hóa nguyên dịch.
Ngươi đánh cắp vỏ trứng của hắn thì cũng thôi đi, vì sao ngay cả dịch trứng cũng đánh cắp? Nếu hắn muốn thành đạo thì chắc chắn phải thu về tất cả nguyên dịch, Nguyên Thạch, thần thức, ngay cả là tộc Tạo Vật Chủ, bao gồm Thái Đế và Cung Thiên Tôn cũng đều phải chết, bị hắn thu thần thức về! Các ngươi đã uống bao nhiêu?
Giang Vân Gian cầm chậu rửa mặt nói:
– Nguyên dịch này ngửi thì rất thơm, nhưng uống lại không thấy mùi vị…
Tần Mục hung dữ trừng mắt nhìn hắn, tức giận nói:
– Đại đạo Thái Sơ chính là Tiên Thiên Nhất Khí và thần thức, được sinh ra từ trong hỗn độn, có mùi vị mới là lạ!
Giang Vân Gian cúi đầu xuống, không dám nói lời nào.
Dù sao Tần Mục cũng là nghĩa phụ của hắn, hắn rời nhà đi ra ngoài trải đời, Tần Mục có quyền thay phụ mẫu dạy dỗ hắn.
Mọi người đều tha thiết mong chờ nhìn về phía Tần Mục, rõ ràng đều đã uống nguyên dịch Thái Sơ.
Tần Mục đi tới đi lui, đột nhiên thở dài:
– Thôi thôi, Hiểu Thiên Tôn muốn tiêu diệt Thái Đế, tiêu diệt Tạo Vật Chủ, sau này chắc chắn sẽ đối đầu với chúng ta.
Uống cũng đã uống rồi, cùng lắm thì tiêu diệt hắn là được!
Mọi người reo hò, Lam Ngự Điền đi thẳng tới, la lên:
– Què gia gia, cho ta một chậu với!
Tần Mục vội vàng nói:
– Không thể uống nhiều! Loại nguyên dịch này cần dùng Thần Thạch Thái Sơ, Nguyên Thạch Thái Sơ để luyện hóa! Nếu không sẽ tích tụ trong cơ thể, làm tổn thương đến nhục thân và nguyên thần của các ngươi, không hề bổ ích! Ta có kinh nghiệm!
Ngụy Tùy Phong la lên:
– Sư đệ, kinh nghiệm của ngươi đều từ uống mà ra, như vậy thì không phải chia cho ngươi!
Lam Ngự Điền vui vẻ nói:
– Hiểu Thiên Tôn bị trục xuất rồi, chúng ta có thể thừa dịp mạch khoáng Thái Sơ trống rỗng, đi tới đó trộm lấy Thần Thạch Thái Sơ để luyện hóa nguyên dịch!
Mọi người lại reo hò lên.
Tần Mục vội vàng nói:
– Nơi đó có bảo vật Thiên Tôn của Hiểu Thiên Tôn trấn áp, không thể hành động thiếu suy nghĩ!
Người què hưng phấn nói:
– Hậu cung của Thiên Đế còn đến được thì sợ gì mạch khoáng Thái Sơ và bảo vật Thiên Tôn? Chúng ta mang theo Lưu Ly Thanh Thiên Tràng đi, người câm, những năm qua các ngươi chế tạo Lưu Ly Thanh Thiên Tràng, có thể dùng không?
Người câm cười giễu, người mù khoanh hai tay trước ngực, hừ lạnh nói:
– Đương nhiên là có thể!
Tần Mục tối sầm mặt, chờ đến bọn họ đùa vui đủ rồi, lúc này mới bước lên nhìn nguyên dịch Thái Sơ trong vỏ trứng, mặc dù còn thừa lại không nhiều, nhưng cũng có thể đổ đầy vài chậu nước.
Hắn cất nguyên dịch còn lại đi, suy nghĩ một lát, gọi Giang Vân Gian đến, nói:
– Vân Gian, ngươi lập tức mang những nguyên dịch này chạy tới Vô Ưu Hương, giao cho Lãng Uyển Thần Vương, nói nàng không cần luyện hóa thần thức Thái Đế nữa, luyện hóa nguyên dịch này có thể giúp nàng tăng trình độ thần thức lên.
Chương 1849: Lai lịch của Phi Hương Điện (2)
Lai lịch của Phi Hương Điện (2)
Giang Vân Gian vội vàng nhận lấy nguyên dịch, hỏi:
– Hiện giờ Vô Ưu Hương đã bị phong tỏa, làm sao mới có thể đi vào được?
– Ngươi tới Nguyên Giới trước, đi đến rừng đào, đến nơi đó ngươi sẽ gặp được thị nữ bên cạnh Nguyệt Thiên Tôn, các nàng sẽ đưa ngươi đến đó.
Giang Vân Gian nhận lệnh, vội vàng đến đó.
Tần Mục lấy vỏ trứng mà bản thân đánh cắp được lúc trước ra, so sánh nó với vỏ trứng mà người què trộm được, vừa vặn có thể gắn hoàn chỉnh với nhau, không khỏi lộ ra tươi cười.
– Hiểu Thiên Tôn Hiểu Vị Tô, Thái Sơ Thiên Đế, Thái Đế Cư Dư Thị, cuối cùng ta cũng có thủ đoạn đối phó các ngươi, cuối cùng cũng có thủ đoạn để cứu Lăng Thiên Tôn!
Hắn nhịn không được mà bật cười thành tiếng, tiếng cười càng lúc càng lớn, cuối cùng biến thành một tràng cười ha ha, âm thanh rung chuyển núi rừng.
– Quả thật tiếng cười của sư đệ ta giống hệt như một ma vương gian ác sắp đạt được âm mưu.
Ngụy Tùy Phong nói với Tư bà bà.
Tư bà bà lập tức cảnh giác, dạy dỗ:
– Tổ Sư khai sáng sơn môn à, chúng ta là Thiên Thánh Giáo, không phải Thiên Ma Giáo! Trên làm điều xấu, dưới cũng làm điều xấu đó!
Ngụy Tùy Phong lúng ta lúng túng không nói.
Tần Mục thu hồi vỏ trứng Thái Sơ lại, cuối cùng tâm sự trong lòng cũng được buông xuống.
Lam Ngự Điền lấy Phi Hương Điện ra.
Tòa đại điện này xuất hiện trước mắt mọi người, chỉ thấy vô số phong ấn chi chít niêm phong toà Thần Điện này đến kín mít không kẽ hở, trong đó có phong ấn Cổ Thần, phong ấn Bán Thần, còn có phong ấn của từng vị Đế Tọa mạnh mẽ và phong ấn của mười Thiên Tôn!
Trong số đó phong ấn của Thiên Đế Cổ Thần là chói mắt nhất.
Trong rất nhiều phong ấn có đến hai ngàn loại phong ấn của Cổ Thần, vả lại có nhiều loại trước giờ bọn họ chưa từng được nhìn thấy!
Thậm chí Tần Mục còn tìm thấy phong ấn của Thái Đế ở trong đó!
Tần Mục thầm giật mình:
– Phi Hương Điện này còn cổ xưa hơn chúng ta tưởng tượng nhiều.
Nó không phải là kiến trúc thời kỳ Thiên Đình Long Hán, mà đến từ thời đại Thái Cổ trước Long Hán!
Lam Ngự Điền tò mò nói:
– Thời đại Thái Cổ ư? Vậy thì Cổ Thần thời đại Thái Cổ dùng tòa đại điện này để trấn áp cái gì?
Người què gõ đầu hắn một cái, cũng chỉ có mấy lão già của thôn Tàn Lão mới dám to gan gõ đầu vị Ngự Thiên Tôn này.
– Đương nhiên là trấn áp ngươi!
Người què tức giận nói:
– Linh hồn còn sót lại của ngươi bị trấn áp ở bên trong đó.
Yên Nhi khẩn trương nói:
– Còn có hồn phách của mẫu thân ta!
Ánh mắt Hư Sinh Hoa lóe lên, nói:
– Lam Ngự Điền giai đoạn đầu Long Hán bị trấn áp và hồn phách của Nam Đế Chu Tước trong trận chiến Nam Cực Thiên bị trấn áp đều không thuộc về thời đại Thái Cổ.
Vậy thì thứ bị trấn áp trong này đáng để suy nghĩ đấy… Thời đại Thái Cổ có thể xây dựng được Thần Điện tráng lệ như vậy sao?
Câu hỏi của hắn khiến mọi người lập tức tỉnh ngộ, đồng loạt quan sát Phi Hương Điện.
Tòa Thần Điện hùng vĩ to lớn này lộ rõ phong cách cổ xưa trang nghiêm, kiến trúc lộng lẫy, thể hiện trình độ nghệ thuật cực kỳ cao.
Mọi người nói không ngừng thảo luận xôn xao, Thúc Quân giơ tay lên muốn nói chen vào, nhưng từ đầu đến cuối chen vào không nổi, gấp đến đầu đầy mồ hôi.
– Tòa đại điện này đến từ thành Ngọc Kinh!
Thần thức của hắn bộc phát, đột ngột gầm lên.
Xung quanh lặng ngắt như tờ, hàng loạt ánh mắt đồng loạt tập trung trên người hắn.
Cái đầu to rối bời của Thúc Quân cực kỳ dễ thấy, cho nên khi thấy ánh mắt mọi người tập trung trên người mình, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, trầm giọng nói:
– Phi Hương Điện là kiến trúc của thành Ngọc Kinh.
– Thành Ngọc Kinh nào?
Tất cả mọi người đều không hiểu lắm.
Có quá nhiều thành Ngọc Kinh.
Diên Khang Quốc có một tòa tiểu Ngọc Kinh, trong Thiên Đình cũng có một tòa thành Ngọc Kinh, trong Thiên Cung của các Đại Đế khác cũng đều có kiến trúc giống như thành Ngọc Kinh.
– Thành Ngọc Kinh của Tổ Đình.
Thúc Quân dừng lại một chút, nói:
– Năm đó, lúc ta vẫn còn là Thái Cổ Thần Vương, ta đã từng cùng Thái Đế, Thái Sơ và những Thần Vương khác đi thám hiểm một nơi thần bí, nơi đó chính là Ngọc Kinh Tổ Đình.
Bọn ta đã thấy rất nhiều thứ khó mà tin nổi…
Sắc mặt hắn kì quái, rõ ràng đến tận hôm nay vẫn cảm thấy khó tin.
Sau một lúc lâu, hắn mới tiếp tục nói:
– Ở đó, bọn ta thương vong nặng nè, chỉ có điều là phát hiện được những thứ quá kinh người, ngay sau đó phong ấn nơi đó.
Có lẽ là lần thám hiểm kia, trong bọn ta có người mang Phi Hương Điện ra ngoài.
Tần Mục quan sát Phi Hương Điện, quả thật tòa đại điện này không phải là bảo vật mà Tạo Vật Chủ trước đây có thể chế tạo ra.
Trong thời đại Thái Cổ, khi chiến đấu Tạo Vật Chủ đều dựa vào thần thức để tưởng tượng, kiến trúc của bọn họ đều tối giản là chính, không trang trí, cũng không phát triển nghệ thuật của riêng mình.
Mỗi thời đại đều có thừa kế nghệ thuật đặc biệt, nhiều kiến trúc và mỹ học của thời đại Long Hán chủ yếu dựa trên đồ đằng Cổ Thần, tôn sùng Cổ Thần, tướng mạo Cổ Thần trông rất lạ lùng, hình vẽ có khắp mọi nơi.
Thời đại Xích Minh tôn trọng vẻ đẹp nam tính và mạnh mẽ, hình vẽ Thần Ma hùng tráng ba đầu sáu tay có ở khắp mọi nơi, thể hiện đẹp sức mạnh thân thể.
Chương 1850: Mượn bảo vật của Thái Dịch
Mượn bảo vật của Thái Dịch
Nam Bắc Thượng Hoàng thời đại Thượng Hoàng đối lập nhau, Bán Thần thống trị Bắc Thượng Hoàng, Nhân tộc thống trị Nam Thượng Hoàng, quan niệm của Nam Thượng Hoàng là mạng người lớn hơn trời, bởi vậy nghệ thuật chủ yếu là thể hiện quan niệm nhân định thắng thiên.
Đến thời đại Khai Hoàng, thần thông trở nên tinh vi, nghệ thuật cũng đạt tới đỉnh cao, nghệ thuật của thời đại này cực kỳ phức tạp, thể hiện nhiều đại đạo Hậu Thiên, sinh hoạt hàng ngày.
Mà nghệ thuật của thời đại Diên Khang chưa hoàn toàn phát triển, chủng loại càng thêm phong phú, chẳng hạn như người điếc giỏi vẽ thần quỷ ma quái, cũng giỏi vẽ tranh mỹ nữ.
Nhưng mà phong cách nghệ thuật của Phi Hương Điện không có bất kỳ quan hệ kế thừa nào với những thời đại này, Phi Hương Điện thật sự có thể đến từ thành Ngọc Kinh của Tổ Đình.
Nhưng rõ ràng loại hình nghệ thuật này không phải là trời sinh, mà là nghệ thuật sáng tạo của con người, điều này cực kỳ quái lạ!
– Chẳng lẽ thành Ngọc Kinh của Tổ Đình không phải hình thành tự nhiên mà do con người chế tạo ra?
Tần Mục tỏ vẻ khó hiểu, hắn đã từng nhìn thấy bốn Thiên Môn, Cửu Ngục Đài, Trảm Thần Đài và Thiên Hải, Dao Đài và những nơi khác của Tổ Đình, bởi vậy trong đầu hắn luôn hiện hữu tư tưởng chủ quan là thành Ngọc Kinh của Tổ Đình cũng do đại đạo trong thiên địa hình thành.
Có điều sau khi quan sát Phi Hương Điện, chỉ sợ tòa thành Ngọc Kinh này cũng không phải là kỳ quan do trời đất hình thành, mà là thần thành do con người chế tạo ra!
Trước Tạo Vật Chủ không hề có văn minh, vậy thì thành Ngọc Kinh được xây dựng vào thời đại nào?
Hắn bỗng cảnh giác, liên tưởng đến quan tài của vũ trụ trước dưới Dao Trì Dao Đài và toàn bộ Tổ Đình đều là một tế đàn lớn, trong lòng có suy đoán.
– E rằng thành Ngọc Kinh của Tổ Đình sản vật của vụ trụ kỷ nguyên trước, không hề bị vũ trụ sụp đổ hủy diệt… Nhưng mà đây chỉ là suy đoán của ta, có phải là thật hay không thì phải vào trong Ngọc Kinh nhìn một chút mới biết được!
Ánh mắt của hắn lại tập trung nhìn vào Phi Hương Điện.
Năm đó, đám người Thái Sơ và Thái Đế khám phá thành Ngọc Kinh, mang Phi Hương Điện đi, nhưng lại phong ấn Phi Hương Điện.
Phong ấn cổ xưa nhất có thể tìm hiểu được của Phi Hương Điện là đến từ thời đại Thái Cổ.
Cũng tức là, sau khi mang Phi Hương Điện đi, đám người Thái Đế và Thái Sơ phát hiện ra một chuyện kinh khủng, đó chính là trong Phi Hương Điện có thứ gì đó rất đáng sợ muốn chạy ra ngoài!
Vào lúc đó, cho dù là Thái Đế hay Thái Sơ cũng cảm nhận được uy hiếp, ngay sau đó tập hợp sức mạnh của tất cả cường giả cùng phong ấn Phi Hương Điện!
– Về sau, Thái Sơ Thiên Đế diệt trừ Tạo Vật Chủ, phong ấn Tổ Đình, thống nhất vũ trụ càn khôn, ngay sau đó đặt Phi Hương Điện ở trong Thiên Đình, trở thành lợi khí trấn áp đối lập.
Hễ là kẻ không nghe lời thì sẽ bị xử tử, hồn phách nguyên thần sẽ bị thu vào trong Phi Hương Điện để trấn áp, đến sau này mười Thiên Tôn thống trị cũng tiếp diễn tập tục này.
Tần Mục nghĩ tới đây, chỉ thấy người què và Lam Ngự Điền đang đi vòng vòng quanh Phi Hương Điện hết vòng này đến vòng khác.
Tần Mục đã từng dùng thần kính soi xét phong ấn của Phi Hương Điện, bọn họ đã nghiên cứu rất nhiều năm, thậm chí người câm còn căn cứ vào khuôn mẫu của Phi Hương Điện để làm vài toà đại điện mô phỏng theo.
Chẳng qua lúc thật sự đối mặt với toà Thần Điện này, người què và Lam Ngự Điền vẫn không hề chắc chắn.
Phong ấn mà người câm mô phỏng theo không hề mạnh mẽ như phong ấn của Phi Hương Điện Thật sự, muốn tiến vào trong điện thì chắc chắn phải xuyên qua đủ loại phong ấn mạnh mẽ vô song!
Hơn nữa đi vào là một chuyện, đi ra lại là một chuyện khác!
Nếu như vào được mà không ra được, vậy thì không xong.
– Không được hành động thiếu suy nghĩ!
Tần Mục dặn dò một câu, gọi Yên Nhi đến, nói:
– Có phải Thái Dịch vẫn còn ở trong Thánh Sơn không?
Yên Nhi nói:
– Vừa nãy vẫn đang tu bổ Thánh Sơn, không biết đã sửa xong chưa.
Tần Mục trầm giọng nói:
– Ngươi dẫn Lam Ngự Điền đến gặp hắn, chắc chắn phải mượn được cành liễu của hắn để dùng một lát.
Yên Nhi lập tức bay lên, hóa thành Long Tước chộp lấy bắp tay của Lam Ngự Điền, bay đến nơi Thái Dịch đang ở.
Mọi người tiếp tục vây quanh toà Thần Điện này, ghi chép đủ loại phong ấn, thu thập đến chỗ người mù, để người mù, Tư bà bà và đám người Hư Sinh Hoa đưa ra các phương pháp phá giải.
Ngụy Tùy Phong cố gắng phá giải phong ấn vòng ngoài, nhưng bị Tần Mục ngăn chặn.
Tần Mục lắc đầu nói:
– Hỏa Thiên Tôn biết Phi Hương Điện đã rơi vào tay chúng ta, nhưng các Thiên Tôn khác thì không.
Chạm đến phong ấn của bọn họ sẽ bị bọn họ cảm nhận được, chỉ đến lúc bất đắc dĩ mới có thể thử phá giải phong ấn của bọn họ.
Ánh mắt Ngụy Tùy Phong lóe lên, thấp giọng nói:
– Ý của ngươi là?
– Nếu như chúng ta đến thành Ngọc Kinh của Tổ Đình, bị nhốt ở đó thì có thể thử phá giải phong ấn của đám Thiên Tôn.
Tần Mục chớp mắt, cười nói:
– Nếu mười Thiên Tôn đều đến thành Ngọc Kinh, vậy thì chắc chắn trong Phi Hương Điện có gì đó quan trọng.
Ngụy Tùy Phong cười ha hả, không động đến những phong ấn kia nữa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










