- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 369 : Ngự Thiên Tôn và Hỏa Thiên Tôn (2) (c1841-c1845)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 369 : Ngự Thiên Tôn và Hỏa Thiên Tôn (2) (c1841-c1845)
❮ sautiếp ❯Chương 1841: Ngự Thiên Tôn và Hỏa Thiên Tôn (2)
Ngự Thiên Tôn và Hỏa Thiên Tôn (2)
Phi Hương Điện không liên quan nhiều tới Hư Thiên Tôn, cho nên nàng cũng không căng thẳng lắm, chỉ lệnh cho Thần Bộ Doanh điều tra cặn kẽ.
Nàng nói:
– Phi Hương Điện cực kỳ khổng lồ, vừa mới biến mất đã bị các ngươi phát hiện ra, chắc chắn kẻ trộm vẫn chưa kịp rời đi, chỉ mượn phép biến hóa để lẩn trốn trong Thiên Đình mà thôi.
Chỉ cần chưa rời khỏi Thiên Đình thì không lo hắn chạy trốn.
Nơi này của ta có gương chiêu hồn, cho dù hắn biến hóa thế nào, dùng gương này chiếu một cái là có thể khiến hắn hiện nguyên hình!
Thần Bộ Doanh nhận lấy gương chiêu hồn, kiểm tra, tìm kiếm khắp nơi.
Hư Thiên Tôn ngồi xuống, nghĩ thầm:
– Bọn họ ở lại trong Huyền Đô để phân chia lợi ích, thế nhưng lại không có phần cho ta… Đúng rồi, Thiên Đình có trộm cuỗm mất Phi Hương Điện, vậy sao ta cũng không thử đi trộm một phen nhỉ?
Ma xui quỷ khiến, nàng lặng lẽ đi về phía Hậu Cung, đi thẳng đến tòa tế đàn nơi Thiên Đế sinh ra kia.
– Sau khi vỏ trứng Thái Sơ nằm trong tay ta, ta có thể đổ lỗi nói là bị tên trộm đánh cắp Phi Hương Điện trộm mất rồi.
Có loại bảo vật này trong tay thì cũng không kém gì lợi ích của Huyền Đô!
Nàng tiến lên trộm lấy một nửa vỏ trứng của Thái Sơ.
Đến lúc đi tới tế đàn Thiên Đế sinh ra, Hư Thiên Tôn nhìn về nơi đó, đột nhiên tay chân lạnh ngắt, trên tòa tế đàn kia cũng trống không!
Một nửa vỏ trứng của Thái Sơ cũng không cánh mà bay!
– Kẻ nào to gan dám trộm bảo vật của ta!
Hư Thiên Tôn giận tím mặt.
Trong Thiên Đình, một kẻ lạ mặt đang không ngừng biến hóa.
Lúc thì hóa thành chim muông, lúc thì hóa thành sâu cá, lúc thì ngồi xổm ở góc tường hóa thành một cây cỏ non, lúc thì đứng trong hoa viên hóa thành một cây hoa.
Hắn liên tiếp biến hóa không ngừng đi ra ngoài Thiên Đình.
Thần Bộ Doanh sử dụng gương chiêu hồn, chiếu rọi xung quanh.
Đột nhiên, chỉ thấy cái gương này mất khống chế, “vèo” một tiếng bay lơ lửng ở giữa bầu trời.
Ánh gương tỏa hào quang vạn trượng, phạm vi bảo phủ của ánh hào quang rất lớn, trong chốc lát đã bao phủ hết cả thành Ngọc Kinh vào trong ánh gương!
Hư Thiên Tôn bừng bừng sát khí đứng trên gương chiêu hồn, nhìn mặt gương, kiểm tra cảnh tượng bên trong thành Ngọc Kinh.
Hễ là có người thi triển thuật biến hóa, khi bị ánh gương này của nàng rọi trúng, tất cả đều sẽ biến lại nguyên hình!
Trong Thiên Đình có không ít Thần Ma do ngoại tộc, yêu tu và ma tu biến thành.
Bình thường mặt mày của bọn họ dữ tợn, cho nên đành phải biến hóa để trông dễ nhìn hơn.
Mà bây giờ bị tấm gương này rọi một cái, tất cả đều đồng loạt hiện nguyên hình.
Quả thật phải nói là, trong thành Ngọc Kinh yêu ma quỷ quái hoành hành!
Mà Trong Hậu Cung của Thiên Đế có rất nhiều phi tử và cung nữ xinh đẹp.
Có ngườithì đang tắm rửa, có Thần Chỉ ở Đông Cung vắng lặng làm chuyện mây mưa bất chính, bị ánh gương chiếu rọi một cái cũng lập tức gà bay chó sủa, tình cảnh hỗn loạn.
Trán Hư Thiên Tôn toát ra mồ hôi lạnh.
Vào ngày thường, Thần Thánh ở khắp Thiên Đình đều vô cùng nghiêm trang, nhưng bị khi bị gương của nàng chiếu rọi một cái, đủ loại mặt tối lại đồng loạt hiện ra, khó mà tưởng tượng nổi.
Nơi này quá rối loạn, dù là nàng nhất thời cũng không thể phân biệt được kẻnào mới là tên trộm lấy vỏ trứng của Thiên Đế và Phi Hương Điện.
Mà vào lúc này, một thiếu niên đã nhảy vào Thiên Hà, hóa thành một con cá lớn thong thả tự nhiên lặn xuống nước, bơi ra ngoài Thiên Đình.
Lúc đi đến Nam Thiên Môn, cá lớn vươn người nhảy lên, vọt qua Nam Thiên Môn, Thần Nhân canh giữ Nam Thiên Môn ngẩng đầu nhìn thấy cảnh này đều ồ lên reo hò khen ngợi.
Cá lớn lại rơi xuống Thiên Hà, bọt nước bắn lên tung tóe.
Chờ đến lúc lặn sâu xuống nước, nó lại hóa thành một con ngư long, ẩn giấu tung tích bơi đi.
Sau khi bơi một quãng đường không biết bao xa, ngư long lại hóa thành một con cua khổng lồ bò ngang, sau đó lên bờ sông giũ nước trên người, hóa thành một thiếu niên.
Thiếu niên đó thở phào một hơi, lấy một tòa Thần Điện ra quan sát, gương mặt lộ vẻ mừng rỡ, sau đó vội cất vào trong túi Thao Thiết, nhanh chóng chạy về phía trước.
Tốc độ của thiếu niên này rất nhanh, thoáng cái đã rời xa Thiên Đình, định chạy men theo chiều hướng ngược dòng chảy của Thiên Hà để đến Thiên Hải.
Thiên Hà bắt nguồn từ Thiên Hải.
Đợi đến khi hắn đi được nửa đường, đột nhiên cảm thấy bầu trời bắt đầu từ từ nóng rực lên.
Hắn vội vàng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một vị Thiên Tôn cao to sừng sững đứng ở phía trước, Đạo Hỏa sau đầu như vầng hào quang, sắc mặt không vui không buồn, ánh mắt dừng lại trên người hắn.
– Hỏa?
Ánh mắt thiếu niên và ánh mắt Hỏa Thiên Tôn chạm nhau.
Tuy trái tim còn đang đập thình thịch, nhưng thiếu niên vẫn lập tức thả lỏng nét mặt, cười hỏi:
– Hỏa Thiên Tôn, là ngươi hả?
Khóe mắt Hỏa Thiên Tôn giật giật liên tục, ngơ ngác nhìn thiếu niên này, khàn giọng nói:
– Ngự Thiên Tôn, đại ca, đúng là ngươi đã sống lại.
Thân thể hắn bất giác thu nhỏ lại, dường như biến thành vị Hỏa Thiên Tôn trên Dao Trì năm đó, ngơ ngác nhìn vị huynh trưởng khiến hắn ngưỡng mộ đứng ở trước mặt.
Thiếu niên kia chính là Lam Ngự Điền.
Giây phút nhìn thấy Hỏa Thiên Tôn, tinh thần Lam Ngự Điền không khỏi chấn động, ánh mắt dịu dàng, hào hoa phong nhã cười nói:
– Ta đã trở về rồi.
Hỏa Thiên Tôn, ta trộm được tàn hồn của ta, ta của trước kia lại trở về rồi!
Chương 1842: Ngự Thiên Tôn và Hỏa Thiên Tôn (3)
Ngự Thiên Tôn và Hỏa Thiên Tôn (3)
Hắn phấn khởi hăng hái, cười nói:
– Không ngờ rằng qua trăm vạn năm, chúng ta vẫn còn có thể gặp lại nhau! Thế gian này vẫn là Bán Thần nắm quyền, Bán Thần nắm quyền và Cổ Thần nắm đạo thì có gì khác nhau chứ? Nhân tộc chúng ta vẫn là thức ăn của bọn họ mà thôi!
Ánh mắt hắn tha thiết, dường như lại hiện lên sức cảm hóa mạnh mẽ của vị Ngự Thiên Tôn trên Dao Trì năm đó.
Phong thái của hắn vẫn như xưa, xuất sắc hơn người, còn khiến cho người ta có một loại cảm giác gần gũi.
Điều này quả thật là khí chất của thủ lĩnh trời sinh!
– Hỏa Thiên Tôn, ta cần ngươi!
Lam Ngự Điền vươn tay, lời lẽ khẩn thiết, vô cùng chân thành:
– Đến đây đi, chúng ta cùng nhau làm việc! Vì Nhân tộc, chủ ta cùng nhau lật đổ thế giới hủ bại này!
Hỏa Thiên Tôn lại không hề vươn tay ra, ánh lửa hừng hực trong mắt hắn từ từ tối lại.
Hắn khẽ nói:
– Lam đại ca, trước đây, người ta kính trọng nhất chính là ngươi.
Ngươi là thủ lĩnh của Nhân tộc, là đại ca của tất cả Thiên Tôn.
Ngươi làm thủ lĩnh thì không có ai không phục ngươi.
Chúng ta đều bằng lòng đi theo ngươi, cùng ngươi đi đấu tranh, thậm chí không tiếc tính mạng.
Cái tay đang đưa ra của Lam Ngự Điền không hề rụt lại, vẫn tha thiết chờ đợi câu trả lời của hắn.
Hỏa Thiên Tôn nghẹn ngào nói:
– Lúc ngươi chết đi, ta đã từng lập lời thề độc, nhất định phải trả thù cho ngươi, nhất định phải khiến hung thủ giết ngươi nợ máu trả máu! Nhưng mà đại ca, lý tưởng của ngươi quá trống rỗng, quá mờ ảo, quá theo chủ nghĩa lý tưởng! Việc ngươi muốn làm vĩnh viễn cũng không thể thực hiện được! Ngươi chỉ có thể bị người ta giết chết!
Giọng nói của hắn càng lúc càng lớn, vòng lửa ở sau đầu hắn xoay tròn, tốc độ chuyển động càng lúc càng nhanh, khuấy đảo sóng nước Thiên Hà, khiến cho hơi nước bốc lên, hóa thành sương mù dày đặc bao phủ Thiên Hà.
Lam Ngự Điền khẽ nhíu mày, nói:
– Hỏa, chỉ cần ngươi và ta đồng tâm hiệp lực, chỉ cần Nhân tộc chúng ta đồng tâm hiệp lực thì không có gì không thể làm được…
– Không! Không thể làm nổi!
Hỏa Thiên Tôn lớn giọng nói:
– Trời sinh Nhân tộc không giống như những chủng tộc khác, vĩnh viễn cũng không thể đứng lên! Nhân tộc không thể dựa vào sức mạnh của chính mình.
Nhân tộc chỉ có thể dựa vào Bán Thần, phụ thuộc Bán Thần mới có thể tiếp tục sống sót trên cái thế giới tàn nhẫn này!
– Chỉ có con đường của ta mới là con đường đúng đắn! Nhân tộc bây giờ sống tốt hơn Nhân tộc lúc ngươi làm thủ lĩnh vô số lần! Không cần chống lại Thiên Đình nữa!
Dáng vẻ của hắn gần như điên cuồng, gần như là gào lên với Lam Ngự Điền:
– Đừng lại lấy lý tưởng của ngươi làm hại Nhân tộc nữa! Ngươi sẽ lại bị giết chết một lần nữa! Nhân tộc cũng sẽ vì ngươi, vì loại người như ngươi mà lại lâm vào tai họa một lần nữa!
Hắn siết chặt nắm đấm, lạnh lùng nói:
– Sức mạnh chính là chân lý của thế giới này, là đại đạo của thế giới này! Nhân tộc không có sức mạnh, vậy nên phải nương nhờ vào sức mạnh của kẻ khác!
– Ngươi thay đổi rồi.
Lam Ngự Điền bình tĩnh nói.
– Ta không hề thay đổi!
Hỏa Thiên Tôn gào lên một câu, nhưng lại dần dần bĩnh tĩnh lại, cười ha hả nói:
– Ta chưa từng thay đổi, ta chỉ học cách thông minh hơn thôi.
Huynh trưởng, ngươi là người ta kính trọng nhất.
Vứt bỏ lý tưởng của ngươi đi, đến bên cạnh ta, ta sẽ bảo vệ ngươi thật tốt.
Sau này ta cũng sẽ giết chết kẻ thù của ngươi.
Lam Ngự Điền cất bước, lướt qua người hắn, lắc đầu nói:
– Người không cùng quan điểm khó mà nói chuyện, Hỏa Thiên Tôn, kể từ hôm nay, ngươi không cần gọi ta là huynh trưởng nữa, thù của ta ngươi cũng không cần thay ta báo…
Phập!
Một bàn tay xuyên thủng từ giữa lưng Lam Ngự Điền tới trước ngực, năm ngón tay siết chặt lấy trái tim hắn.
Bàn tay này đang run rẩy, mà Hỏa Thiên Tôn ở sau lưng hắn cũng đang run rẩy.
Lam Ngự Điền lộ ra vẻ khó tin, quay đầu thì chỉ thấy trên mặt Hỏa Thiên Tôn toàn là nước mắt.
Ngay lập tức, nước mắt và hơi nước của Thiên Hà cùng bị sức nóng trên người hắn làm bốc hơi lên.
– Huynh trưởng, ngươi đã chết rồi, ngươi đã chết rồi phải không? Tại sao ngươi còn sống lại? Ngươi chết rồi không phải là rất tốt sao?
Hỏa Thiên Tôn kề sát bên tai Lam Ngự Điền hổn hển thở gấp, vẻ mặt méo mó, cười ha hả nói:
– Ngươi chết rồi thì ở trong lòng ta, ngươi vẫn là người huynh trưởng hoàn mỹ, là đại ca tốt đẹp của ta.
Ngươi sống lại chỉ càng khiến ta khó xử, khiến ta không biết nên làm thế nào với ngươi… Tốt nhất là ngươi nên chết đi, hóa thành tro bụi, giữ nguyên hình ảnh hoàn mỹ của ngươi ở trong lòng ta…
Bàn tay hắn từ từ dùng sức bóp nát trái tim của Lam Ngự Điền, Đạo Hỏa cũng bắt đầu cắn nuốt thân thể Lam Ngự Điền.
– Ngươi hiểu ta, ngươi chắc chắn hiểu cho ta, đúng không?
Vẻ mặt Hỏa Thiên Tôn càng thêm vặn vẹo, biến dạng.
Hắn hổn hển thở gấp, cười ha hả nói:
– Ngươi yên tâm, ta sẽ báo thù cho ngươi, ta nhất định sẽ báo thù cho ngươi.
Nếu ngươi trên trời có thiêng… không đúng, Mục Thiên Tôn sẽ lại giúp ngươi chiêu hồn lần nữa, không thể để cho ngươi “trên trời có thiêng”!
Hắn tìm kiếm trên thi thể của Lam Ngự Điền:
– Phi Hương Điện đâu? Mau lấy Phi Hương Điện ra đây! Phong ấn ngươi vào trong Phi Hương Điện, như vậy hắn sẽ không thể làm ngươi sống lại rồi, Phi Hương Điện…
Chương 1843: Sự tức giận của kẻ bất tài
Sự tức giận của kẻ bất tài
Hắn tìm được Phi Hương Điện trong túi Thao Thiết, Phi Hương Điện đang bốc cháy.
Hỏa Thiên Tôn ngớ ra, Phi Hương Điện là đại điện có phong ấn mạnh mẽ nhất được hình thành bởi sức mạnh tổng hợp của những Thần Chỉ mạnh mẽ nhất, tuyệt đối không thể bị Đạo Hỏa của hắn đốt cháy được.
Hắn nhìn thi thể của Lam Ngự Điền, máu thịt bị đốt thành tro bụi, nhưng tro bụi cũng tan đi rồi, không lưu lại chút gì.
– Huyễn cảnh thần thức!
Cơ mặt của Hỏa Thiên Tôn co giật.
Hắn nhanh chóng dùng cơn gió lửa thổi tan sương mù trên Thiên Hà.
Lúc này, hắn nhìn thấy trên mặt sông nơi xa xăm, Lam Ngự Điền đang đứng ở nơi đó.
Bên cạnh Lam Ngự Điền là Tần Mục, bên cạnh của Tần Mục là Lãng Uyển Thần Vương.
Trên Thiên Hà, gió đang rít gào, nhưng thật lâu vẫn không có ai nói chuyện.
Lãng Uyển Thần Vương phá vỡ im lặng, nhẹ giọng nói:
– Mục Thiên Tôn, chuyện ngươi muốn ta làm ta đã làm rồi.
Ngươi hài lòng chứ?
– Vô cùng hài lòng.
Tần Mục bình thản nói:
– Có lẽ ta chẳng còn muốn gì nữa rồi.
Ngự Thiên Tôn, còn ngươi?
Lam Ngự Điền lắc đầu nói:
– Ca, ở đây không có Ngự Thiên Tôn.
Tần Mục hơi giật mình, nhìn Lam Ngự Điền, không nói gì.
Nếu Lam Ngự Điền đã đánh cắp Phi Hương Điện, vậy thì hắn có dung hợp với tàn hồn của Ngự Thiên Tôn hay không, có lựa chọn trở thành Ngự Thiên Tôn hay không là chuyện của hắn, Tần Mục sẽ không quyết định thay hắn.
Tần Mục rất vui mừng, Lam Ngự Điền đã trưởng thành, không còn là đứa nhóc choai choai lúc nào cũng đi theo bên cạnh hắn nữa, cũng đã đủ tư cách và lý trí để xử lý một vài chuyện.
Còn Lãng Uyển Thần Vương là do Tần Mục mời tới.
Sở dĩ Lãng Uyển không trở lại Vô Ưu Hương cùng với đám người Khai Hoàng và Nguyệt Thiên Tôn là do Tần Mục mời nàng ở lại, để nàng nhìn cho rõ con người Hỏa Thiên Tôn, để bản thân nàng hết hy vọng, cũng để cho Lam Ngự Điền đề phòng trước.
Thần thức của Lãng Uyển thần thông quảng đại, nếu đổi lại là Tần Mục, cõ lẽ lúc tinh thần của Hỏa Thiên Tôn dao động, lấy thần thức sắp xếp huyễn cảnh, thay thế Lam Ngự Điền sẽ không lừa được Hỏa Thiên Tôn, chỉ có Lãng Uyển hoặc là Cung Thiên Tôn mới có thể làm được điều này.
Dù sao Hỏa Thiên Tôn cũng là Thiên Tôn, hơn nữa còn có trình độ phi thường trên phương diện Đạo Cảnh.
Hỏa Thiên Tôn đứng trên Thiên Hà, mờ mịt nhìn chằm chằm bọn họ.
– Chúng ta đi thôi.
Tần Mục không nhìn hắn nữa, khẽ nói.
Ba người đang chuẩn bị cất bước rời đi thì đột nhiên Hỏa Thiên Tôn cười ha hả, tiếng cười rung động cả núi sông.
Hắn lạnh lùng nói:
– Mục Thiên Tôn! Đồ trộm cắp! Ngươi cũng chỉ xứng, chỉ dám dùng trò hề này đùa giỡn ta! Ngươi không có năng lực gì, không có bản lĩnh, ngươi giỏi lắm cũng chỉ có thể sử dụng mấy mánh khóe nhỏ này! Ngươi muốn sỉ nhục ta ư?
Giọng hắn cuồn cuộn như sấm khiến Thiên Hà cũng dao động theo:
– Ta hoàn toàn chẳng quan tâm trò hề này của ngươi! Trong mắt ta, tất cả những gì người là, chỉ chừa lại hai chữ “nực cười”!
Lãng Uyển Thần Vương nhìn về phía Tần Mục, định dò hỏi.
Tần Mục lắc đầu:
– Chỉ là sự tức giận của kẻ bất tài mà thôi, không cần phải để ý.
Chúng ta chỉ cần đề phòng hắn thẹn quá hoá giận.
Hỏa Thiên Tôn nhìn bóng lưng bọn họ, mặt mày méo mó, vòng lửa sau đầu hắn cũng nóng rực thiêu đốt bầu trời đến mức méo mó giống như mặt mày hắn!
Thân thể hắn càng lúc càng lớn, cười giễu nói:
– Ta làm bao nhiêu chuyện vì Nhân tộc? Công lao và chiến công của ta không phải dựa vào một trò hề nhỏ của ngươi là có thể chối bỏ!
Hắn cất bước đuổi theo đám người Tần Mục, ngọn lửa trên thân thể hắn ngày càng bốc cháy hừng hực, mà giọng nói của hắn cũng càng ngày càng lạnh.
– Những năm đầu Long Hán là thời đại tuyệt vọng đến mức nào cơ chứ? Không sai, Ngự Thiên Tôn là huynh trưởng của ta, hắn chết, ta cũng rất đau lòng, nhưng từ đó ta càng có cái nhìn xa trông rộng hơn!
– Ta thấy được sự mạnh mẽ và đáng sợ của Cổ Thần ở thời đại đó, thấy được sự mạnh mẽ và đáng sợ của Bán Thần, muốn diệt sạch Cổ Thần, bảo vệ Nhân tộc thì cũng chỉ có thể dựa vào Bán Thần! Ở thời đại đó, ngươi cho rằng chỉ dựa vào năm vị Thiên Tôn còn sót lại của Long Hán là có thể dựng nên sự nghiệp sao? Không làm được!
– Khi đó, Lăng, Nguyệt, U, Vân chỉ là một nhân vật nhỏ bé, trải qua năm sau mươi vạn năm, cường giả mạnh nhất Nhân tộc cũng chỉ đến cảnh giới Đế Tọa, đừng nói là Thiên Đế đích thân ra tay, cho dù là bất kỳ một vị Cổ Thần Đại Đế nào cũng đủ tiêu diệt Nhân tộc và Lăng Nguyệt U Vân cả chục, cả trăm lần!
Bước chân của hắn nặng nề, bước đến chỗ nào, Thiên Hà bốc hơi đến đó, nước sông bốc hơi cũng bị Đạo Hỏa của hắn đốt cháy.
– Cho nên suy xét vì Nhân tộc, ta chỉ có thể giết Vân Thiên Tôn! Giết hắn, ta cũng rất khó chịu! Nhưng mà hắn hiểu ta, chỉ hắn mới hiểu những việc ta làm, hắn chưa bao giờ trách cứ ta! Bởi vì hắn biết, những gì ta làm là đúng, những gì ta làm là chính đạo!
– Ngươi cho rằng ở thời đại Xích Minh là có thể chống lại ý trời, chống lại Cổ Thần sao? Không làm được! Hơn mười vị Đế Tọa Nhân tộc thời đại Xích Minh còn muốn lật trời ư? Nói thật cho các ngươi biết, thậm chí sức mạnh của Nhân tộc còn không bằng một cọng lông chân của Thiên Đình!
Chương 1844: Sự tức giận của kẻ bất tài (2)
Sự tức giận của kẻ bất tài (2)
– Cho nên ta chỉ có thể đích thân ra trận, vây quét Minh Hoàng! Không sai, ta là kẻ đã nhìn ra sơ hở của Minh Hoàng, bảo m Thiên Tử ra tay giết hắn! Bởi vì ta không thể để cho Minh Hoàng hủy hoại toàn bộ Nhân tộc, hủy hoại thế cục tuyệt vời mà ta đã nhọc nhằn khổ sở tạo nên!
Hắn siết chặt hai tay, nhìn chằm chằm vào bóng lưng đám người Tần Mục phía trước, giọng nói như thể bị Đạo Hỏa bùng cháy trong thân thể thiêu đốt đến khàn khàn:
– Thời đại Thượng Hoàng ghê gớm lắm đúng không? Ghê gớm! Nhưng mà đại thế của mười Thiên Tôn đã thành, cho dù là Cổ Thần cũng không thể nào tranh phong cùng Bán Thần, ai nấy đều chỉ có thể an phận thủ thường! Sức mạnh của Bán Thần còn mạnh mẽ hơn cả Cổ Thần! Mà lúc đó, Lăng Thiên Tôn và Nguyệt Thiên Tôn mơ ước lật trời, mơ ước lật đổ Bán Thần! Điều này chẳng khác nào mơ mộng hão huyền!
– Sức mạnh của Bán Thần đã lớn đến mức có thể dễ dàng hủy diệt Nhân tộc! Ta không thể để cho hai nữ tử Lăng Thiên Tôn và Nguyệt Thiên Tôn này chôn vùi Nhân tộc, cho nên ta cố hết sức quyết định, tính kế khiến Nguyệt Thiên Tôn bị thương nặng! Cái chết của Lăng Thiên Tôn cũng liên quan đến ta, Thiên Đình của Thượng Hoàng cũng là do ta dẫn đầu đại quân tiêu diệt, nhưng tất cả đều đáng giá!
Đám người Tần Mục đi đến điểm đầu Thiên Hà, bước lên mặt biển Thiên Hải.
Bước chân của Lãng Uyển Thần Vương đặt xuống, Thiên Hải vẫn phẳng lặng, đôi lúc chỉ có từng gợn sóng khẽ lay động lan ra xung quanh.
Lam Ngự Điền đi trên mặt biển, mặt biển cũng không chút gợn sóng.
Tần Mục đáp xuống Thiên Hải, Thiên Hải dần nổi giông tố, nhưng giông tố cũng dần cũng lắng xuống.
Hắn quan sát mặt biển, hình ảnh Huyền Đô phản chiếu, tinh trần tinh đấu tinh tú của vũ trụ này cùng với sự bao la hùng vĩ của hàng ngàn vạn tinh hệ đều được thu hết vào trong mắt hắn.
Bịch!
Thân thể Hỏa Thiên Tôn đáp xuống Thiên Hải, nửa ngồi nửa quỳ trên mặt biển.
Bàn tay hắn chống lên mặt biển Thiên Hải, sóng to gió lớn dâng trào cuồn cuộn, sấm chớp rạch ngang bầu trời, từng tia chớp như kiếm đánh xuống từ trong những đám mây đen nghịt, roẹt roẹt roẹt roẹt, xuyên qua những con sóng lớn ngập trời.
Một vòng hỏa diễm khổng lồ chuyển động ầm ầm bên trong sóng thần, từng tia sấm sét xuyên qua vòng hỏa diễm, bị Đạo Hỏa đốt cháy, hóa thành lôi hỏa, uy lực kinh người!
Hỏa Thiên Tôn từ từ đứng dậy, vòng hỏa diễm sau đầu cũng tiếp nối nhau cường đại hơn trong từng đợt sóng lớn.
Khuôn mặt to lớn ở trên cao của hắn nhìn xuống ba người Tần Mục đang tự cố gắng đi về phía trước trên mặt biển, cho dù là tiếng sấm sét và sóng biển cũng không thể áp chế được giọng nói của hắn.
– Thời đại Khai Hoàng là con rối được Cổ Thần nâng đỡ, Khai Hoàng là con rối của Thiên Công Thổ Bá và Tứ Đế Cổ Thần, Tần Nghiệp là kẻ mua danh cầu lợi! Hắn còn sống thì chỉ có thể đưa Nhân tộc quay trở lại thời đại Long Hán!
Hỏa Thiên Tôn cất bước tới sau lưng đám người Tần Mục, hỏa diễm ngút trời thiêu đốt bầu trời giống như bức tranh bị cháy đen, lộ ra từng cái lỗ hổng lớn.
– Ta vừa mới đứng vững trong Thiên Đình, vừa mới tạo ra chút sự nghiệp ở Nam Thiên, từng người trong các ngươi lại xuất hiện, từng người trong các ngươi lại muốn phản kháng, từng người trong các ngươi lại muốn kéo ta xuống nước!
– Các ngươi có nghĩ cho ta hay không?
Hỏa Thiên Tôn khàn cả giọng, hai con ngươi đỏ thẫm, Đạo Hỏa hừng hực tràn ngập bên trong đồng tử.
Hắn lạnh lùng nói:
– Mỗi lần ta có chút chỗ đứng trong mười Thiên Tôn, các ngươi đều muốn tạo phản, Vân Thiên Tôn tạo phản, Xích Hoàng Minh Hoàng tạo phản, Nguyệt Thiên Tôn Lăng Thiên Tôn tạo phản! Tần Nghiệp tạo phản, ngay cả Tần Mục ngươi cũng muốn phản ta! Ngươi còn hồi sinh huynh trưởng Ngự Thiên Tôn của ta, cấu kết với hắn phản ta! Tần Mục ngươi có tư cách gì?
Ầm…
Bàn tay hắn xuyên qua từng tầng mây giông, đốt cháy đám mây giông dày đặc đen kịt hóa thành mây lửa chuyển động trên không, che khuất bầu trời, ập xuống đám người Tần Mục.
Hắn cười giễu nói:
– Các ngươi đều muốn tạo phản, đều muốn hủy hoại thế cục tốt đẹp mà ta đã nỗ lực gây dựng, vậy nên ta sẽ tiễn các ngươi về trời!
Pháp lực ngập trời của Hỏa Thiên Tôn hấp thụ sức mạnh của Nam Đế Chu Tước khiến pháp lực của hắn vô cùng mạnh mẽ, thậm chí còn khiến lĩnh hội về Đạo Hỏa của hắn đạt đến Đạo Cảnh hai mươi bốn Trọng Thiên!
Chắc chắn đòn đánh của hắn sẽ thiêu cháy ba người Lam Ngự Điền, Tần Mục và Lãng Uyển Thần Vương thành tro bụi, khiến ba người bọn họ cùng chết mà không có chỗ chôn!
Hắn không thể chịu đựng loại khinh nhờn này của Tần Mục, không thể chịu đựng được Lãng Uyển Thần Vương dùng loại thủ đoạn như huyễn cảnh thần thức để lột trần nội tâm của hắn, bóc mẽ trần trụi một mặt tội ác xấu xí của hắn ngay trước mặt Lam Ngự Điền.
Hắn càng không thể chịu đựng được Lam Ngự Điền tận mắt nhìn thấy sự phản bội của hắn, tận mắt nhìn thấy hắn giết chết Ngự Thiên Tôn trong huyễn cảnh!
Giết ba người này không khiến hắn thêm cao lớn vĩ đại, cũng không khiến hắn nhận được bất kỳ lợi ích nào, nhưng sẽ khiến nội tâm hắn khá hơn một chút.
Tần Mục chết rồi, Lam Ngự Điền chết rồi, Lãng Uyển Thần Vương chết rồi thì người đời mới không biết bí mật của hắn, mới không biết nội tâm của hắn.
Chương 1845: Đạo tâm suy bại
Đạo tâm suy bại
Đối với hắn mà nói, vạch trần nội tâm của mình ra cho người khác xem là một chuyện khiến hắn không thể chịu đựng được!
Giây phút thấy bàn tay hắn sắp bao phủ lấy ba người họ, đột nhiên từng tòa Thiên Cung lơ lửng sau đầu Lãng Uyển Thần Vương xuất hiện, thần thức mạnh mẽ bộc phát, mang theo đám người Tần Mục xuyên thủng qua ba mươi lăm tầng Hư Không!
Thần thông nàng mà bộc phát không hề tấn công Hỏa Thiên Tôn, mà là đánh về phía trước!
Trong tích tắc thần thức của nàng đánh về phía trước, thân thể Tần Mục bỗng bành trước, lĩnh vực Linh Thai Thần Tàng trải rộng ra phía ngoài, Huyền Đô bay lên không, U Đô chìm xuống đất, Tứ Cực đứng ở bốn hướng, Nguyên Đô, Tổ Đình, chư thiên vạn giới lần lượt xuất hiện!
Trong nháy mắt, hắn biến thành hình thái Tứ Diện Thần, bất kỳ hướng nào, bất kỳ góc độ nào, đều là chính diện.
Bàn tay hắn mở rộng, Lãng Uyển Thần Vương đang đứng trong lòng bàn tay hắn được lĩnh vực Thần Tàng của hắn bao phủ.
Lĩnh vực Thần Tàng trải rộng, Lãng Uyển Thần Vương lập tức đối diện Hỏa Thiên Tôn, thần thông mà nàng tấn công ra về phía trước lập tức tấn công thần thông của Hỏa Thiên Tôn!
Bàn tay khổng lồ của Hỏa Thiên Tôn đồng loạt mở từng tầng Hư Không, thiêu đốt tan chảy Hư Không.
Tuy Đạo Hỏa của hắn cháy hừng hực, nhưng muốn công kích đến đám người Tần Mục trong thời gian ngắn thì cũng không hề dễ dàng chút nào.
Trong nháy mắt, thần thông của Lãng Uyển đã tới lồng ngực hắn, chui vào trong cơ thể hắn.
Loại thần thông này là thần thức, thần thức vô hình vô chất, cộng thêm việc Lãng Uyển Thần Vương đang công kích phía trước, cho nên thân hình của nàng chặn thần thông lại, bởi vậy Hỏa Thiên Tôn chưa kịp ngăn cản thì thần thông Thần Thức đã xông vào thân thể hắn!
Nhìn thần thông một cách chính diện hoàn toàn khác biệt với nhìn thần thông từ phía sau, nếu như Lãng Uyển Thần Vương trực tiếp đối diện với Hỏa Thiên Tôn, phát huy thần thông Thần Thức của bản thân, vậy thì tất cả thần thông huyền diệu đều sẽ bị Hỏa Thiên Tôn nắm giữ trong nháy mắt.
Đối với Hỏa Thiên Tôn mà nói, tiêu diệt thần thông của Lãng Uyển không hề khó khăn.
Nhưng mà vừa rồi thần thông của Lãng Uyển bộc phát từ hướng chính, đồng thời nàng đưa lưng về phía hắn, bởi vậy đợi đến khi hắn kịp phản ứng, thần thông đã tới trước lồng ngực hắn.
Thần thức trong Hỏa Thiên Tôn bộc phát, thứ Lãng Uyển tưởng tượng là Tứ Đế Tứ Cực Thiên, Thanh Long Bạch Hổ Chu Tước Huyền Vũ nhanh chóng hình thành trong cơ thể Hỏa Thiên Tôn, rồng thét hổ gầm, chu tước gáy vang, huyền quy đằng xà bắt đầu phá hoại cơ thể hắn!
Không có lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục, Lãng Uyển cũng khó có thể làm đến bước này, cùng lắm là lần trổn trong ba mươi lăm tầng Hư Không.
Thế nhưng thực lực của Hỏa Thiên Tôn rất mạnh mẽ, pháp lực cuồn cuộn ngất trời, đánh vào ba mươi lăm tầng Hư Không rồi giết chết nàng cũng không phải việc khó.
Có Tần Mục trợ giúp, nàng lập tức như hổ mọc thêm cánh, biến hóa của đạo pháp thần thông lập tức tăng lên một cấp độ!
Từ khoảnh khắc gặp được Lam Ngự Điền, đạo tâm của Hỏa Thiên Tôn đã bị ảnh hưởng sâu sắc, bị Lãng Uyển Thần Vương dùng huyễn cảnh nắm bắt nội tâm, cho nên tu dưỡng đạo tâm gặp phải thay đổi đột ngột, phản ứng cũng chậm nửa nhịp.
Ầm…
Trong cơ thể Hỏa Thiên Tôn truyền đến chấn động kịch liệt, Chu Tước mà Lãng Uyển Thần Vương tưởng tượng ra trước tiên xé rách lồng ngực Hỏa Thiên Tôn, mang theo từng vùng biển lửa vỗ cánh bay ra khỏi cơ thể hắn!
Chu Tước huýt dài, nuốt chửng Đạo Hỏa, móng vuốt sắc nhọn thò ra chụp lấy hai mắt của Hỏa Thiên Tôn.
Giữa lưng Hỏa Thiên Tôn nổ tung, đầu của Bạch Hổ nhô ra từ sau lưng, trước khi chết, móng vuốt của nó đã kịp xé rách lưng Hỏa Thiên Tôn.
Cùng lúc đó, Đằng Xà bơi ra khỏi miệng hắn, đôi cánh di chuyển “soạt soạt soạt” quấn lấy cổ hắn, gần như sắp cắt đứt đầu hắn!
Mà Huyền Quy nặng nề ép bụng của hắn phồng lên, nghiền nát thân thể hắn!
Một tiếng rồng ngâm truyền đến, Thanh Long phá vỡ đỉnh đầu của hắn, bay lên!
Không ngờ thần thức tạo vật của Lãng Uyển Thần Vương lại đáng sợ đến như thế!
Đương nhiên, công lao to lớn trong này là thuộc về Diên Khang.
Đạo Tổ dẫn dắt Đạo Môn Thiên Đình suy luận ra đại đạo của Tứ Đế Cổ Thần một cách vô cùng đầy đủ dựa theo thuật số vĩ mô, sau đó xây dựng hệ thống thuật số phù văn Cổ Thần.
Thế nhưng, đạo chủ Lâm Hiên của Đạo Môn Diên Khang, Hư Sinh Hoa và những người khác lại dẫn dắt cao thủ về thuật số của Diên Khang lấy thuật số vi mô suy luận ra phù văn đại đạo Cổ Thần thêm một lần nữa.
Bởi vậy tới hiện giờ, hệ thống phù văn đại đạo mới trở nên hoàn mỹ.
Cho dù là Đạo Tổ thì cũng cần phải đến Diên Khang học hỏi, hoàn thiện đạo pháp thần thông của mình.
Lãng Uyển Thần Vương tiến bộ hơn những Tạo Vật Chủ khác, bao gồm cả Cung Thiên Tôn ở chỗ, nàng đã sớm tiếp xúc đến hệ thống tu luyện của Vô Ưu Hương, tiếp xúc với Thần Tàng Thiên Cung và đạo pháp thần thông, hơn nữa còn hấp thu thành quả biến pháp của Khai Hoàng, hòa nhập vào trong hệ thống tu luyện thần thức của Tạo Vật Chủ.
Hiện nay, Tạo Vật Chủ của Bỉ Ngạn Hư Không đều tu luyện hệ thống Thần Tàng Thiên Cung, hơn nữa còn chuyển hóa thần thông Thần Thức thành thần thông Đại Đạo Phù Văn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










