[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 357 : Đao chém m Thiên Tử (c1781-c1785)
❮ sautiếp ❯Chương 1781: Đao chém m Thiên Tử
Đao chém m Thiên Tử
Thái Cực Đồ dựng thẳng lên cắt ngang phía trước hắn, Khai Hoàng rút kiếm đâm thủng Thái Cực Đồ, sau đó lại đâm xuyên qua lỗ thủng đó.
Đột nhiên một cái chuông lớn cổ xưa ầm ầm chấn động rơi xuống từ trên trời, tiếng chuông vang lớn trùng điệp không ngừng ép xuống.
Một đường kiếm khí trên đỉnh đầu Khai Hoàng phóng thẳng lên trời, càng ngày càng cao, hóa thành ba mươi lăm Trọng Thiên, sau cùng chính là Kiếm Vực Ngọc Thanh Cảnh bát ngát núi sông như đúc thành từ ngọc, chống đỡ lấy chuông lớn.
Tiếng chuông chấn động, không thể phá vỡ ba mươi lăm Trọng Thiên.
Cổ Thần Thái Cực một nam một nữ theo Nghiên Thiên Phi xuất hiện ở trước mặt Khai Hoàng.
Bàn cát Thái Cực dựng lên sau đầu hai người, có hề chần chừ.
Khai Hoàng cầm ngược chuôi kiếm, làm lễ với hai người.
Hai vị Cổ Thần đáp lễ, lúc ngẩng đầu đã không thấy tung tích của hắn.
– Vì sao hai vị không giữ hắn lại?
Nghiên Thiên Phi không hiểu, hỏi.
– Giữ hắn lại, bọn ta cũng sẽ bị thương.
Cổ Thần Thái m nói:
– Trên Đạo Cảnh, vị đạo hữu này còn vượt xa bọn ta, chẳng qua là tư chất kém cỏi, cưỡng ép giữ hắn lại không có lợi cho bọn ta.
Cổ Thần Thái Dương nói:
– Hắn là kẻ sắp thành đạo khiến người ta hâm mộ.
Trong lòng Nghiên Thiên Phi chấn động mạnh.
Thành đạo.
Từ này thường xuyên được Cổ Thần Thái Cực treo bên miệng, trong lời nói tràn đầy ao ước.
Khai Hoàng cũng không phải là không thể đánh bại.
Nếu như bọn họ thi triển hết sức lực có lẽ có thể giữ Khai Hoàng lại.
Nhưng Cổ Thần Thái Cực lại không muốn ra tay lần nữa, chỉ dựa vào Nghiên Thiên Phi và Hạo Thiên Tôn không muốn hiện thân, nàng cũng không thể giữ Khai Hoàng lại.
Nghiên Thiên Phi không hiểu lắm, không ngờ một sinh linh Hậu Thiên lại có thể có được sự ngưỡng mộ của Cổ Thần Thái Cực – một tồn tại có cùng lai lịch với Thiên Đế Thái Sơ, nói thẳng hắn sắp thành đạo.
– Chẳng lẽ chúng ta thật sự đi nhầm đường sao?
Trong lòng Nghiên Thiên Phi lẫn lộn đủ loại cảm giác.
Ngự Thiên Tôn tạo nên hệ thống tu luyện Thiên Cung, Tần Mục và Hạo Thiên Tôn thay Ngự Thiên Tôn truyền pháp cho chúng sinh.
Hệ thống tu luyện Thiên Cung trở thành con đường tu luyện của vô số sinh linh trăm vạn năm sau này.
Dù là Nghiên Thiên Phi cũng là người cầu đạo trên con đường này.
Nàng đắm chìm vào hệ thống Thiên Cung quá lâu rồi.
Lúc Khai Hoàng rời khỏi Vô Ưu Hương đã từng nói, hắn thiết lập nên hệ thống tu luyện Đạo Cảnh, lúc đó mười Thiên Tôn đều tưởng rằng hệ thống tu luyện Đạo Cảnh là bổ sung cho hệ thống Thiên Cung, mặc dù có xem trọng nhưng cũng không quá coi trọng.
Mà bây giờ, Cổ Thần Thái Cực lại nói Khai Hoàng sắp thành đạo, thậm chí là thành đạo trước Cổ Thần Thái Cực.
Việc này khiến lòng nàng quanh quẩn đủ loại cảm giác, có chua xót, có cay đắng, trong lúc nhất thời không thể nào thoát khỏi đả kích này.
Cung Thiên Tôn loạng choạng đứng dậy, quay đầu nhìn lại, sớm đã không thấy hình bóng của Khai Hoàng.
– Khai Hoàng sẽ không vô duyên vô cớ mà đến giết ta.
Vậy thì rốt cuộc là ai bảo hắn đến ra tay với ta?
Đột nhiên trong đầu nàng lại hiện ra bóng dáng của Tần Mục, trong lòng đã có nhận định.
Nàng loạng choạng phóng người lên, hoảng loạn quay về Thiên Cung của mình, chuẩn bị lập tức bế quan để loại bỏ thương thế do Kiếm Đạo tạo nên.
Lúc này, giọng nói của Hạo Thiên Tôn lọt vào trong tai nàng:
– Khai Hoàng nhận lời người khác tới giết ngươi.
Chắc chắn Cung đạo hữu có thể đoán ra được người này là ai chứ? Ngươi dốc sức thúc đẩy Tần Mục trở thành minh chủ của Thiên Minh, nhưng vị minh hữu này của ngươi lại phản bội ngươi.
Cung Thiên Tôn, ngươi có thể nhận nhịn được sao?
Không biết hắn đã xuất hiện ở trong Thiên Cung của Cung Thiên Tôn từ lúc nào, cất bước đi về phía Cung Thiên Tôn.
Đối với hắn mà nói, dường như phong cấm mà Cung Thiên Tôn bày ra hoàn toàn vô dụng.
Cung Thiên Tôn loáng thoáng nhìn thấy phía sau hắn có một bóng dáng đang lay động, nhưng nàng bị thương quá nặng nên nhìn không rõ.
Hạo Thiên Tôn đi tới trước mặt nàng, cười như không cười nói:
– Cung Thiên Tôn, Thái Đế phản bội ngươi, Thái Sơ phản bội ngươi, nhi tử của ngươi, tức huynh trưởng của ta Lang Hiên Thần Hoàng cũng phản bội ngươi.
Hiện tại, Mục Thiên Tôn được ngươi coi là minh hữu cũng phản bội ngươi.
Ngươi có từng nghĩ tới nguyên nhân sâu xa không?
Cơ thể Cung Thiên Tôn run lên, lạnh lùng nói:
– Ta chưa bao giờ coi Mục Thiên Tôn là minh hữu.
Ta và hắn chẳng qua chỉ có quan hệ lợi dụng lẫn nhau.
Ta và Thái Đế cũng không có tình cảm thâm sâu gì, sở dĩ ta gả cho hắn là bởi vì quan hệ thông gia giữa Nữ Tân Thị và Cư Dư Thị có lợi cho việc chèn ép những chủng tộc khác.
Ta và Thái Sơ phụ thân ngươi cũng không có tình cảm, ta chỉ lợi dụng hắn để trả thù Thái Đế.
Còn huynh trưởng Lang Hiên của ngươi, chẳng qua là một sản phẩm ngoài ý muốn.
Ta và hắn cũng không có một chút tình cảm gì.
Hạo Thiên Tôn cười nói:
– Đây chính là nguyên nhân ngươi nhiều lần bị thương.
Với tất cả mọi người, ngươi đều chỉ có quan hệ lợi dụng, không có minh hữu thật sự, người khác sao dám hết lòng đối đãi với ngươi.
Cung Thiên Tôn hừ một tiếng, không nói gì.
Kiếp trước, nàng làm Thái Cổ Thần Vương.
Kiếp này làm Thiên Tôn, quyền cao chức trọng không cho phép nàng cúi đầu thừa nhận sai lầm.
Chương 1782: Đao chém m Thiên Tử (2)
Đao chém m Thiên Tử (2)
Hạo Thiên Tôn cười nói:
– Ngươi luôn miệng nói mình không phải là Tạo Vât Chủ, hiện nay đã không có chủng tộc, nhưng Mục Thiên Tôn muốn Khai Hoàng giết ngươi, ngươi có đoán được nguyên nhân trong đó không?
Cung Thiên Tôn trấn áp lại đạo thương, lạnh nhạt nói:
– Hắn sợ ta đi gặp Lãng Uyển Thần Vương.
Hạo Thiên Tôn mỉm cười hỏi:
– Vậy ngươi có đi gặp Lãng Uyển Thần Vương hay không?
Cung Thiên Tôn im lặng chốc lát, ngẩng đầu không chút do dự nói:
– Đi! Cuộc chiến Huyền Đô lần này chính là thời cơ tốt nhất để ta đi gặp Lãng Uyển Thần Vương! Bây giờ ta có quyền thế ngập trời, nhưng mà từ đầu tới cuối vẫn là kẻ cô độc lẻ loi trong mười Thiên Tôn, không có minh hữu.
Do đó ta cần Tạo Vật Chủ, cần sức mạnh của tộc Tạo Vật Chủ, cũng cần Lãng Uyển đến giúp đỡ ta! Quan trọng nhất là bây giờ ta có khả năng cứu lấy Tạo Vật Chủ!
– Càng quan trọng hơn là trong lòng ngươi vẫn xem mình là Tạo Vật Chủ, là Cung Vân Thần Vương!
Hạo Thiên Tôn dùng một câu đã vạch trần suy nghĩ trong lòng nàng.
Hắn lạnh lùng nói:
– Ngươi chưa từng quên vinh quang của Tạo Vật Chủ, chưa từng quên ngươi là Tam Vương Thái Cổ, chưa từng từ bỏ chủng tộc của mình.
Ngươi không quên được thù hận với Thái Đế, Thái Sơ, càng không quên được mình là một Tạo Vật Chủ! Giờ đây ngươi bị thương nặng, đã không thể đi gặp Lãng Uyển nữa.
Cung Thiên Tôn khó khăn nói:
– Ta cần một minh hữu…
– Sai!
Hạo Thiên Tôn lạnh lùng nói:
– Ngươi cần một người để tận hiến, ngươi cần phải phục tùng! Trước đây, ngươi còn có chỗ để cò kè mặc cả với ta, nhưng hiện tại ngươi đã không có tư cách này nữa! Quy thuận ta, bái lạy ta, ta sẽ chữa trị vết thương cho ngươi, để ngươi trở lại đỉnh phong, đi gặp Lãng Uyển Thần Vương!
Hắn đứng trước mặt Cung Thiên Tôn, vươn tay ra, dùng giọng điệu không thể nghi ngờ nói:
– Tộc Tạo Vật Chủ của ngươi muốn sống tiếp trong vũ trụ này thì chỉ có thể dựa vào ta! Không dựa vào ngươi được, cũng không dựa vào Lãng Uyển Thần Vương được, mà dựa vào Mục Thiên Tôn lại càng không được! Ta có thể khiến ngươi trở lại vinh quang của Thần Vương một lần nữa, để cho Tạo Vật Chủ các ngươi tìm về vinh quang đã mất! Quỳ xuống, lạy ta, hôn mu bàn tay ta, ta sẽ kéo ngươi ra khỏi đau khổ!
Cung Thiên Tôn nhìn bàn tay mà hắn đưa ra, lại thấp thoáng thấy được bóng dáng sau lưng hắn nhưng vẫn nhìn không rõ dáng vẻ của bóng dáng kia.
Ánh mắt nàng tối lại.
Trên Thiên Hà, bên trong thuyền nhỏ, Tần Mục, Đồ tể, Triết Hoa Lê và Điền Thục cười lớn ha hả, hành vi phóng túng, ai nấy đều nâng một vò rượu, cười đến mức con ngươi sắp lồi cả ra ngoài.
– m Thiên Tử!
Điền Thục cười đến mức trong mắt và mũi bắn ra rượu, thở hồng hộc nói:
– Tên này xây dựng Minh Đô, nơi nào bên trong Minh Đô cũng có tượng của Thổ Bá, còn có mặt của Thổ Bá được hắn tạc thành tô-tem, vẽ khắp mọi nơi!
Tần Mục cười đến không thở nổi:
– Mỗi lần hắn gặp Đế Dịch Nguyệt đều cong đuôi mà chạy, vẫn luôn miệng nói là không sợ nàng! Bắt đầu từ giai đoạn đầu Long Hán, hắn đã là tiểu bạch kiểm! Thiên Môn Minh Đô của hắn là Đế Dịch Nguyệt giúp hắn hoàn thành.
Kẻ này liếm mặt, lấy lòng, nịnh bợ Đế Dịch Nguyệt, vào đêm tân hôn lại mưu hại Đế Dịch Nguyệt, đâm sau lưng nàng!
– Nghe nói hắn còn ỷ vào khuôn mặt ưa nhìn mưu hại Thiên m nương nương!
Đồ tể cười đến không thở nổi, giọng nói như sấm nói:
– Có người còn nói hắn là trai bao trong cung của nương nương.
Không phải là Hạo Thiên Tôn Hạo nương nương chứ?
Mũi của Triết Hoa Lê phun ra hai dòng rượu, cười té:
– Đồ tể, ngươi chưa được nhìn thấy dáng vẻ hại người của tên Thiên m Tử này đâu.
Ngươi xem ngươi xem, mặt của hắn đã trắng rồi còn đang giả vờ như xem ca múa đấy!
Chiếc thuyền nhỏ đến gần Thiên Môn Minh Đô, giọng cười của bốn người càng lớn, càng không khỏi nhìn chăm chú về hướng m Thiên Tử bên đó.
Lạc Vô Song già rồi, không quen với kiểu này nên không tham gia vào trong đó.
m Thiên Tử nâng tay chống cằm, nghiêng người nhìn ca múa trước Thiên Môn, bên tai truyền đến tiếng cười vang của mấy người Tần Mục, nói toàn chuyện đáng xấu hổ của hắn, chuyện thật chuyện giả, đủ loại chuyện buồn nôn đều chất chồng lên đầu hắn.
– Ngươi không thấy được cảnh lúc ở Minh Đô ta chém rớt đầu hắn.
Điền Thục cười nói:
– Ở dưới Thiên Môn Minh Đô, ta chặt rớt đầu hắn cũng chỉ cần một đao này! Tên này bản lĩnh thấp, không dựa vào Hạo nương nương thì sao có thể sống đến bây giờ?
Bụp!
Nụ cười trên mặt m Thiên Tử cứng đờ, một bàn tay khác siết tay vịn của bảo tọa đến vỡ vụn.
– Thôi không nói nữa, tốt xấu gì ở trước mặt đại quân Minh Đô của hắn, cũng chừa lại cho hắn chút thể diện.
Tần Mục cười chảy nước mắt, thở hồng hộc nói:
– Ngươi không thấy được tình cảnh lúc hắn ở trong vùng đất Thái Hư gặp được ca ca của ta, việc ấy mới gọi là mất mặt! Ta giết nhi tử hắn, giết thê tử của hắn, ta còn đánh hắn đến mức sợ tè ra quần ngay ở trước mặt bốn Thiên Sư, bốn Thiên Vương của Thiên Đình …”
– Câm miệng!
m Thiên Tử không kiềm chế được nữa, bỗng nhiên đứng dậy, giọng nói đanh thép.
Hắn lạnh lùng nói:
– Mục Thiên Tôn, nể mặt ngươi hả? Thật không dám dấu, ta phụng mệnh Hạo Thiên Tôn đến ngăn ngươi tới Huyền Đô, nếu như ngươi khăng khăng muốn đi, hôm nay nơi này sẽ là chỗ chôn thây của ngươi!
Chương 1783: Nhận của ta một lạy
Nhận của ta một lạy
Triết Hoa Lê cười khanh khách nói:
– Hạo Thiên Tôn? Là Hạo nương nương chứ?
Trên thuyền nhỏ, bốn người cười phá lên, cười đến té xuống, dù là Lạc Vô Song nghiêm túc cẩn thận cũng nhịn không được mà lộ ra chút ý cười.
– Các ngươi làm càn!
m Thiên Tử cũng không kiềm chế được nữa, bay cao lên trời, y phục phần phật, vạt áo đỏ thẫm tung bay, bốn Thiên Cung và Thiên Môn Minh Đô tráng lệ nguy nga lơ lửng sau lưng, trong cổng cũng hiện ra bốn tòa Thiên Cung, tổng cộng có tám tòa Thiên Cung nghiền ép về phía năm người trên thuyền nhỏ.
Hắn lạnh lùng nói:
– Hôm nay ta tiễn năm tên khốn nạn các ngươi về trời!
Ngay trước mặt đại quân Bắc Thiên Minh Đô, hắn lao vút lên rồi nghiền ép, muốn tạo dựng uy tín, uy nghiêm của bản thân trước mặt đội quân của mình.
Hắn không hề dựa vào sức mạnh của người khác để leo lên vị trí Hắc Đế của Minh Đô, mà là dựa vào bản lãnh thật sự của mình!
Tuy rằng trong Thiên Đình, hắn không phải là Thiên Tôn, nhưng cũng là Tiểu Thiên Tôn với tám tòa Thiên Cung!
Uy thế của m Thiên Tử cuồn cuộn ngất trời, còn chưa đến thuyền nhỏ.
Đột nhiên vẻ mặt của năm người trên thuyền nhỏ nghiêm chỉnh lại, trở nên vô cùng nghiêm túc.
Bóng dáng của năm người đan xen, chỉ trong nháy mắt, Đao Đạo bật mở ba mươi tầng Hư Không!
Soạt!
Một thanh Thần Đao bay lên chém xuống, m Thiên Tử bị chém đứt đầu, đứt người, Thiên Cung sau người nứt ra, Thiên Môn Minh Đô cũng ầm ầm bị chém thành hai nửa!
Biểu cảm trên khuôn mặt m Thiên Tử chưa hết cứng lại, dường như không ngờ tới thực lực của năm người này sau khi hợp lại kinh khủng như vậy, hắn thực sự không ngờ tới.
Mặc dù Tần Mục nói đã đánh hắn sợ đến tè ra quần ngay trước mặt bốn Thiên Sư Thiên Vương của Thiên Đình, nhưng trên thực tế người bị đánh cho sợ đến tè ra quần lại chính là Tần Mục, nếu không phải Tần Mục khiến cho Bạch Ngọc Quỳnh phải ra tay thì thật sự có khả năng đã bị m Thiên Tử tiêu diệt.
Nhưng mà trước khác nay khác.
Thực lực hiện giờ của Tần Mục đã nghiêng trời lệch đất hơn lúc đó, luyện thành Đạo Cảnh hai mươi sáu Trọng Thiên, tu vi cảnh giới cũng đến Cửu Ngục Đài, có thể lay chuyển Đế Hậu nương nương mà không thua trong trận chiến ở tinh vực Thái Cực Tổ Đình, xông vào Trảm Thần Đài Tổ Đình mà không chết!
Hắn và đám người đồ tể hợp lại nâng cao Đạo Cảnh lên tới ba mươi Trọng Thiên, đại đạo lạc ấn vào ba mươi tầng Hư Không!
Tần Mục đã tu luyện đến bước này, lòng tràn đầy tự tin, thậm chí cho rằng năm người bọn họ hợp lực có thể lay chuyển một hai chiêu với Thiên Tôn mà không bị tiêu diệt, đó là lý do tại sao nhất quyết muốn đến Huyền Đô!
Bởi vì bản thân m Thiên Tử chỉ có bốn tòa Thiên Cung, dựa vào tác dụng của Thiên Môn Minh Đô mới có tám tòa Thiên Cung, đối mặt với năm người hung hãn như vậy thì một đao chém đứt đầu là chuyện đương nhiên.
Nhưng mà, thứ mạnh mẽ nhất của m Thiên Tử không phải là pháp lực, cũng không phải là cảnh giới, mà là đại đạo Luân Hồi, thần thông Luân Hồi của hắn.
Mặc dù hắn bị một đao chém làm đôi, ngay cả Tiểu Thiên Đình được tám tòa Thiên Cung tạo thành cũng bị bổ đôi, nhưng Thiên Môn Minh Đô sau lưng hắn lại phát ra sức mạnh kỳ dị, cưỡng ép cánh cổng nứt ra phải khép lại.
Khi thi thể của hắn xuyên qua Thiên Môn Minh Đô, một cảnh tượng kỳ dị xảy ra, dưới Thiên Môn Minh Đô, Minh Hải đột nhiên hiện lên, nước biển dào dạt cuồn cuộn, toàn bộ nước biển là do linh hồn hắc sa tạo thành, đen kịt.
Minh Hải sóng lớn trào dâng, vỗ lên Thiên Môn.
Mà trong tích tắc khi thi thể của m Thiên Tử xuyên qua Thiên Môn, thân hình hắn biến mất không thấy đâu nữa.
Từ sau cánh cổng, một vị Bán Thần có huyết thống Huyền Vũ bay ra, đầu rồng, lưng rùa, thân người đứng ở trên mặt biển.
Ngay từ năm đó, lúc đám người Thánh Nhân tiều phu đã nghĩ cách cứu viện Đế Dịch Nguyệt.
Đế Dịch Nguyệt, Thiên m nương nương, Điền Thục, Diêm Vương và một nhóm cao thủ bao vây tấn công m Thiên Tử, trăm trận vất vả, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể bắt được m Thiên Tử.
Lúc đó, bọn họ đánh chết m Thiên Tử mấy lần, phá hủy thân thể mấy lần, nhưng từ đầu đến cuối m Thiên Tử có thể dựa vào Thiên Môn Minh Đô để khôi phục hoàn chỉnh, hắn xuyên qua Thiên Môn Minh Đô tương đương với một lần chuyển thế, không những nam nữ đều có thể tùy ý biến hóa, thậm chí ngay cả các giống loài cũng có thể biến hóa!
Đây là tác dụng của đại đạo Luân Hồi.
Trong lòng m Thiên Tử vừa sợ vừa tức, vừa ngẩng đầu lại đón nhận một vệt đao quang từ trên trời giáng xuống!
Vệt đao quang đó bổ đôi Thiên Môn Minh Đô vừa khép lại với nhau, chém từ trên đỉnh đầu của thân thể mới của hắn xuống dưới.
– Mục Thiên Tôn, chết tiệt…
Hắn còn chưa kịp nói câu nào thì đã bị một đao chém thành hai khúc.
Hắn mượn Thiên Môn Minh Đô để luân hồi sống lại, còn chưa đứng vững đã bị Tần Mục và đám người đồ tể hợp sức giết chết!
Thiên Môn Minh Đô ầm ầm chấn động, chìm vào trong Minh Hải cùng thi thể của Huyền Vũ m Thiên Tử.
Minh Hải đột nhiên biến mất, sau đó xuất hiện ở phía sau doanh trại quân đội Bắc Thiên Minh Đô.
Thiên Môn Minh Đô lần nữa từ từ bay lên, m Thiên Tử hồi sinh từ cổng sau.
Chương 1784: Nhận của ta một lạy (2)
Nhận của ta một lạy (2)
Thuyền nhỏ mạnh mẽ lao tới, xông vào doanh trại quân đội của Bắc Thiên Minh Đô, đâm xuyên qua từng chiếc lâu thuyền đại hạm, tiến thẳng đến Thiên Môn Minh Đô.
– Thanh Sử Chiếu Đan Tâm!
Trên thuyền, đám người Tần Mục quát lớn, cùng nhau thôi thúc Đao Đạo ba mươi Trọng Thiên bổ một đao xuống.
Dường như thứ bay ra không phải là đao quang, mà là vô số văn chương tuyệt đẹp, chữ viết như rồng bay phượng múa, từng trang sách rung động đến tâm can, thế nhưng đạo âm mà Đao Đạo bắn ra không thần thánh, không trang nghiêm, không huyền diệu như đại đạo Tiên Thiên.
Đạo âm của Đao Đạo bắn ra giống như mở ra một cuốn lịch sử nhân loại, từng nhân vật chói lọi vĩ đại, hùng tráng và mạnh mẽ đứng lên từ từng trang sử sách.
Bọn họ hào quang vạn trượng, có người lấy bút làm đao, trách Thiên Đạo bất công, trách hỏi quân chủ bất lực, chất vấn tội ác của chư thần.
Có người tự mình trải nghiệm, núi chắn đường thì dời núi, nước lũ tới thì mở kênh đào, sông lớn chắn ngang đường thì bắc cầu vượt qua, chư thần hàng kiếp thì tru thần!
Thanh Sử Chiếu Đan Tâm, Phụ Trọng Chỉ Lệ Hành.
Minh Hải, Thiên Môn Minh Đô và m Thiên Tử vừa mới xuất hiện đã thấy bức tranh giống như sử sách bày ra, đao quang tru thần tru tâm, Minh Hải bốc hơi từng vùng lớn, đánh nát tan Thiên Môn Minh Đô.
m Thiên Tử phát ra tiếng kêu đau đớn thảm thiết, biến mất không dấu vết cùng với Minh Hải còn sót lại.
Lúc này, thuyền nhỏ phi nhanh, xông qua trận doanh của Bắc Thiên Minh Đô, xuất hiện phía sau trận doanh.
Phía mũi thuyền, năm người siết chặt chuôi đao, nhìn xung quanh nhưng nhìn thấy một vùng Minh Hải cuối cùng biến mất.
– Quay đầu, ở phía sau!
Tần Mục nặng nề nhấc chân, cả chiếc thuyền tốc độ cao lướt ngang trên mặt sông Thiên Hà, chỉ thấy bọn họ xuyên qua trận doanh Bắc Thiên Minh Đô.
Lúc này, những Thần Ma Minh Đô trong trận doanh nhao nhao xoay người, mà Minh Hải đã đi tới sau đại quân Minh Đô.
Toà Thiên Môn Minh Đô đổ nát lại dựng thẳng lên từ trong Minh Hải lần nữa.
Lần luân hồi này, m Thiên Tử hóa thành một nữ tử mặc hồng bào.
Áo bào phất lên, thân hình hắn tung bay ở phía trước Thiên Môn Minh Đô.
Hắn nghiêm nghị nói:
– Tần Mục, Điền Thục, Triết Hoa Lê, Lạc Vô Song, xin hãy thu đao, nhận của ta một lạy!
Nữ tử m Thiên Tử khom người lạy một lạy, đám người đồ tể đang muốn thôi thúc Đao Đạo thần thông lần nữa, đột nhiên sắc mặt Tần Mục thay đổi, tung áo bào bảo vệ bốn người, hai tay chắp lại, đẩy về phía trước một cái, cũng khom người lạy một lạy!
– m Triêu Cận, ngươi cũng nhận của ta một lạy!
Ầm!
Phía sau lưng hắn hiện ra một tòa Huyền Môn Thiên Địa, kế trời gần đất, Thiên Đạo Huyền Đô bên trên, U Đô bên dưới.
Đây chính là Trọng Thiên thần thông nhập đạo thứ hai của hắn!
Trong nháy mắt Tần Mục khom người bái lạy, Trọng Thiên thứ hai mươi sáu của thần thông nhập đạo, Nhất Khí Hỗn Nguyên Đạo Đồng Du cũng bái lạy cùng lúc!
Hai người, cách hàng vạn Thần Ma Bắc Thiên Minh Đô, bái lạy lẫn nhau.
Dưới một lạy này của m Thiên Tử, chỉ thấy nguyên thần của từng vị Thần Ma trong đại trận tráng lệ trên từng chiếc lâu thuyền đại hạm trước mặt nàng đột nhiên chia năm xẻ bảy, hồn phách tan rã, hóa thành linh hồn hắc sa.
Cát đen cuồn cuộn phun ra từ trong tai mắt miệng mũi của bọn họ, còn có hồn phách ở dưới bụng, sau khi bị lạy thì phun ra từ dưới cơ thể, cửu khiếu phun khói, vô cùng kinh khủng!
Mà Tần Mục đẩy tay một lạy, Thần Ma Minh Đô trước mặt hắn cũng không chịu nổi một lạy này của hắn, nguyên thần tan rã, hồn phách sụp đổ!
Thứ m Thiên Tử sử dụng chính là thần thông U Đô, một lạy này của Tần Mục cũng là thần thông U Đô, trình độ của hai người không phân cao thấp!
Không chỉ có như vậy, trong một lạy này của Tần Mục chứa đựng Nhất Khí Hỗn Nguyên Đạo Đồng Du, không gian nơi bái lạnh biến thành bột mịn, thân thể của những Thần Ma bị hắn lạy chết đã nổ tung, hóa thành từng sợi khí hỗn độn!
Ầm!
Thần thông của hai người va chạm, thuyền tốc độ cao dưới chân Tần Mục không chịu nổi áp lực của hắn ầm ầm nổ tung, đỉnh đầu hắn khí huyết dâng trào, biến thành một vùng biển máu.
Biển khí huyết giống như bị đun sôi, hơi nóng bốc lên sùng sục, trong hơi nóng mang theo khói đen cuồn cuộn, đó là ma khí U Đô.
Mà đối diện, thân thể của m Thiên Tử cách trận đối diện chấn động mạnh, tai mắt mũi miệng phun máu, máu phun ra lập tức biến thành từng sợi khí hỗn độn, Thiên Môn Minh Đô phía sau hắn cũng vang vọng tiếng răng rắc, vết nứt trải rộng, từng luồng khí hỗn độn lơ lửng tản ra!
Hắn sa sầm mặt mày nói:
– Tần Mục, nhận thêm của ta một lạy!
Tần Mục quát lớn:
– m Triêu Cận, ngươi cũng nhận thêm của ta một lạy!
Hai người quát lớn như sấm, bái lạy lần nữa, tiếng ầm ầm lại vang lên một lần nữa.
Thần thể của m Thiên Tử chấn động mạnh, liên tục lui về phía sau, trong miệng ào ào phun máu, hai mắt đỏ ngầu, dường như đôi mắt cũng bị lạy đến mức biến thành khí hỗn độn.
Hắn gào thét:
– Tần Mục, nhận thêm của ta một lạy nữa!
Biển khí huyết trên đỉnh đầu Tần Mục sục sôi, ma khí U Đô nhuộm biển máu thành một vùng đen kịt, thậm chí làn da bên ngoài thân thể hắn cũng đùng đùng nổ tung, gần như không thể giữ nổi nguyên thần của bản thân.
Chương 1785: Che mặt không ai nhận ra ta
Che mặt không ai nhận ra ta
Hai người bái lạy lần nữa, thương thế của mỗi người ngày càng nặng!
– Nhận của ta một lạy!
Ầm!
Một tiếng vang long trời lở đất truyền đến, Tần Mục bị chấn động đến mức Huyền Môn Thiên Địa phía sau ầm ầm nổ tung, thân thể lập tức không gánh nổi, từng linh hồn hắc sa phun ra từ trong tai mắt mũi miệng!
Mà đột nhiên thân thể m Thiên Tử cách trận đối mặt với hắn cũng nổ tung, bị lạy thành một luồng khí hỗn độn, kể cả Thiên Môn Minh Đô phía sau cũng bị lạy đến mức biến thành bột mịn, từng mảnh vỡ Thần Khí khổng lồ kéo lấy từng sợi khí hỗn độn rơi vào trong Minh Hải.
Thân thể Tần Mục loạng choạng, đứng nhưng không ngã xuống.
Hắn đột nhiên thôi thúc Khiên Hồn Dẫn, linh hồn hắc sa trói buộc bản thân sụp đổ, thần thông vận chuyển, tái tạo lại linh hồn của mình!
Đồ tể đang muốn đỡ hắn, chỉ thấy hắn đã khôi phục lại, tuy khí tức mệt mỏi nhưng đã không còn gì đáng ngại, ngay sau đó thu bàn tay về.
– m Thiên Tử chết chưa?
Đồ tể dựng thẳng Thiên Đao lên, nhìn mặt đao chiếu xung quanh, tìm kiếm tung tích của m Thiên Tử.
Điền Thục cũng dựng thẳng Đế Khuyết Thần Đao lên, nhìn chằm chằm vào mặt đao, tìm kiếm nguyên thần của m Thiên Tử.
Lạc Vô Song cũng dựng Thần Đao lên, kiểm tra xung quanh.
Triết Hoa Lê dựng Yêu Đao Long Nha lên, nhưng mà Long Nha là răng của Đông Đế Thanh Long, mặt đao không hề sáng bóng, không thể chiếu rọi đến nơi sâu thẳm trong Hư Không.
Trái lại trên chuôi đao của Long Nha mọc một con mắt quỷ, mắt quỷ chuyển động đảo tròn, cũng đang tìm kiếm m Thiên Tử.
Tuy m Thiên Tử không phải Thiên Tôn, nhưng bản lĩnh này của hắn thực sự vô cùng quỷ dị, tuyệt diệu, khiến người ta khó mà phòng bị.
Vốn dĩ bọn họ cho rằng giết chết m Thiên Tử chỉ là việc rất nhỏ, công nhận là nhỏ thật, nhưng muốn tính mạng của hắn mới là một việc khó.
Không chỉ có như vậy, thần thông U Đô và đại đạo Luân Hồi của m Thiên Tử cũng khiến bọn họ vẫn còn thầm sợ hãi.
– Đã chết hay là chạy rồi?
Đồ tể tìm kiếm một lúc lâu, không tìm thấy tung tích của m Thiên Tử, không khỏi dò hỏi.
Tần Mục mở ra mắt dọc giữa mi tâm ra, liếc nhìn xung quanh một lượt.
Đột nhiên, ánh mắt hắn nhìn thông suốt Hư Không, xa xa nhìn thấy Minh Hải dâng trào khuấy động, có một cái đầu lâu trôi nổi trên biển, dạt về Minh Đô.
Hắn nói:
– Hắn vẫn chưa chết, về Minh Đô rồi.
Hắn cũng là một cường giả tu luyện đại đạo Thiên m, hơn nữa tinh thông đại đạo U Đô, muốn giết hắn cũng không dễ.
Không cần để ý hắn, chẳng qua m Thiên Tử chỉ là công cụ để chúng ta thử sức, chỉ thế thôi, không đáng để chúng ta bận tâm.
Hắn ngẩng đầu lên, đối diện với đại quân Thần Ma của Bắc Thiên Minh Đô hùng mạnh, vô số Thần Ma to lớn mạnh mẽ đứng trên mũi thuyền, lặng ngắt như tờ, vô cùng căng thẳng nhìn bọn họ.
Đám người đồ tể đều tiến lên trước một bước, Lạc Vô Song giơ Thần Đao lên, thản nhiên nói:
– Muốn giết tất cả không?
Sắc mặt của một số thần tướng cầm đầu Bắc Thiên Minh Đô thay đổi, ai nấy đều thúc giục thần binh, bảo vệ thân thể trước.
– Không cần nữa.
Đột nhiên Tần Mục nở nụ tươi cười, vẫy tay với hàng vạn đại quân Bắc Thiên Minh Đô, nói:
– Tản đi, tất cả giải tán. m Thiên Tử của các ngươi đã về Minh Hải, các ngươi cũng giải tán đi, ai về nhà nấy.
Mấy vị tướng lĩnh kia như được tha tội.
Triết Hoa Lê cau mày nói:
– Bọn họ đã nhìn thấy khuôn mặt của chúng ta, ngộ nhỡ báo cáo chuyện này lên…
Tần Mục mỉm cười, lấy một chiếc khăn lụa đen ra rồi che mặt, nói:
– Hiện tại chẳng phải là không nhìn thấy mặt của chúng ta nữa hay sao?
Lạc Vô Song và Triết Hoa Lê nghẹn họng giương mắt nhìn.
Trước khi làm thì không che mặt, xong chuyện rồi mới che mặt, không phải là giấu đầu lòi đuôi sao?
Đồ tể cũng lấy một chiếc khăn màu đen ra che mặt, có lẽ cũng đã quen với việc này, dù sao Tần Mục cũng là trò giỏi nhờ thầy, mà hắn chính là người thầy này.
Đồ tể nói:
– Chỉ cần không bị bắt tại chỗ, chết cũng không thừa nhận thì ai còn có thể làm gì được chúng ta?
– Che mặt, thật ra thì chính là tấm màn, che hay không che cũng chẳng khác gì nhau, có thể lừa được ai?
Tần Mục lo trước tránh rắc rối, lấy ra ba chiếc khăn đen đưa cho Điền Thục, Triết Hoa Lê và Lạc Vô Song rồi nói:
– Chỉ cần không bị bắt tại chỗ, chết cũng không nhận, đánh tới kiện cáo thì đã có lời nói rồi, đen cũng có thể nói thành trắng, chết cũng có thể nói thành sống.
Các ngươi đeo khăn lên trước rồi nói tiếp.
Ba người yên lặng nhận lấy khăn đen, che mặt.
Tần Mục đột nhiên nhớ ra một chuyện, giật chiếc khăn đen ra, nói với đại quân Bắc Thiên Minh Đô đang muốn rút lui kia:
– Ta là Mục Thiên Tôn, muốn đi tới Huyền Đô chiến đấu, trên đường gặp đám cướp làm hỏng thuyền quý, cần điều động một chiếc thuyền tốc độ cao của các ngươi.
Các tướng lĩnh của Bắc Thiên Minh Đô đều kinh ngạc đến sững sờ, mới đầu nhìn thấy bọn họ xong chuyện rồi mới quang minh chính đại che mặt lại cũng đã khiến bọn họ kinh ngạc đến sững sờ, hiện tại Tần Mục còn không thèm che mặt, trực tiếp dùng thân phận Mục Thiên Tôn điều động thuyền của bọn họ, da mặt dày như vậy, sợ là kiếm của Thiên Đế cũng không đâm thủng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










