[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 356 : Trăng sáng trên sông (c1776-c1780)
❮ sautiếp ❯Chương 1776: Trăng sáng trên sông
Trăng sáng trên sông
Khuôn mặt Thần Nữ Thái Tố nở nụ cười yêu thương, tràn đầy năng lực của một mẫu thân.
Nàng mỉm cười nói:
– Cầu xin ta, ngươi cũng biết quy củ đấy.
Hạo Thiên Tôn quỳ xuống, mãnh liệt dập đầu lạy nàng, hôn lên mũi chân nàng, nhưng ánh mắt vô cùng bình tĩnh.
Thần Nữ Thái Tố cười nói:
– Ngươi cầu xin ta, đương nhiên ta sẽ đồng ý.
Ngươi yên tâm, ta sẽ đi cùng ngươi, mang theo chí bảo của ta, bảo đảm ngươi sẽ nhận được lợi ích lớn nhất.
Bởi vì ngươi càng mạnh mẽ, ta càng vui vẻ…
Trên Thiên Hà, Tần Mục, đồ tể và đám Điền Thục ngồi trên một chiếc thuyền tốc độ cao, trong khoang thuyền chất đầy rượu ngon.
Điền Thục Thiên Vương lo lắng đến độ vò đầu bứt tai, đôi lúc muốn mở một vò rượu để uống thì bị đồ tể dùng sống đao đẩy tay hắn ra.
– Uống tiết kiệm một chút.
Lạc Vô Song lạnh lùng nói:
– Cái tên nhát như thỏ đế nhà ngươi, chỉ có một thuyền rượu này thôi, đợi đến lúc đối đầu với Thiên Tôn thì cho ngươi uống để tăng thêm lòng dũng cảm.
Trên đường ngươi uống hết, kiểu gì lúc đối mặt với Thiên Tôn cũng bị dọa cho sợ chết khiếp.
Điền Thục Thiên Vương cười khẩy nói:
– Ta bị dọa đến sợ chết khiếp? Đúng vậy, ta bị dọa đến sợ chết khiếp đấy! Lạc Vô Song, lúc đối mặt với Thiên Tôn, chẳng lẽ ngươi không sợ hãi sao?
Lạc Vô Song nhìn Thần Đao của mình, thản nhiên nói:
– Sẽ không.
Từ khi ta phá thần trong tâm, cho dù là ai đứng ở trước mặt ta cũng không thể ngăn cản ta vung đao.
Điền Thục hừ một tiếng, nói:
– Sau khi uống rượu ta cũng vậy.
Triết Hoa Lê ngồi trên mạn thuyền nhìn Tần Mục, đột nhiên cười nói:
– Tần giáo chủ, rốt cuộc cảnh giới hiện tại của ngươi là gì? Ta phát hiện sau khi ngươi tới Thiên Đình, không phải là không làm nên trò trống gì, trái lại tu vi còn cao thâm hơn rất nhiều.
– Cảnh giới Cửu Ngục Đài.
Tần Mục suy nghĩ, nói:
– Nói chung là tương đương với cảnh giới Ngọc Kinh của các ngươi, có điều ta hơn các ngươi một cảnh giới Ngũ Thái.
Mọi người đều không khỏi tò mò, đứng dậy, nhao nhao tiến lên hỏi thăm.
Tần Mục giải thích:
– Cảnh giới của ta từ đầu đến cuối chỉ có một, đó chính là cảnh giới Linh Thai Thần Tàng.
Nhưng cảnh giới Linh Thai Thần Tàng của ta lại chia thành hai loại cảnh giới, một loại là Đạo Cảnh, cũng tức là hệ thống Đạo Cảnh ba mươi sáu Trọng Thiên.
Một loại khác là cảnh giới Đại Tổ Đình.
Thật ra Đạo Cảnh và cảnh giới Đại Tổ Đình là phụ thuộc lẫn nhau, cảnh giới tu vi tăng thì Đạo Cảnh cũng tăng.
– Cảnh giới Đại Tổ Đình chia làm cảnh giới Thiên Cung Thiên Đình và cảnh giới Ngũ Thái.
Trong đó cảnh giới Thiên Cung Thiên Đình là hệ thống Thiên Cung Thiên Đình mà các ngươi tu luyện, chẳng qua cảnh giới Thiên Cung Thiên Đình của ta có điểm khác.
Ta khai phá ra cảnh giới Cửu Ngục Đài, nhiều hơn các ngươi một cảnh giới.
– Nhưng mà ta vẫn chưa tìm hiểu ra cảnh giới Ngọc Kinh bên trong Tổ Đình phân chia như thế nào, ta còn chưa từng nhìn thấy thành Ngọc Kinh của Tổ Đình.
Trong cảnh giới Ngọc Kinh có chứa Lăng Tiêu và Đế Tọa hay không, cũng còn chưa biết.
– Còn cảnh giới Ngũ Thái thì hiện tại ta còn đang tìm hiểu, đã sơ bộ luyện thành Tứ Thái, tìm hiểu ra vài loại thần thông, lĩnh ngộ ra Đạo Cảnh mấy Trọng Thiên, có thể tạo thành năm loại cảnh giới khác nhau hay không, thì cũng còn chưa biết.
Tần Mục trầm ngâm một lát, nói:
– Nói chung thì là như vậy.
Bốn người khác nghe mà nghẹn họng trân trối giương mắt nhìn, mãi mà không nói nên lời.
Triết Hoa Lê cười ha ha nói:
– Thứ này là ngươi lĩnh ngộ được trong Tổ Đình à?
Tần Mục cười nói:
– Nếu tới Tổ Đình thì các ngươi nên trải nghiệm bốn Thiên Môn, Dao Trì Dao Đài và Cửu Ngục Đài trong Tổ Đình một phen.
Năm người chúng ta hợp tác có thể đạt tới ba mươi Trọng Thiên của Đạo Cảnh, nhưng lúc tách ra, Đạo Cảnh của mỗi người đều không cao, cao nhất vẫn là ta, Đạo Cảnh hai mươi sáu Trọng Thiên.
Nếu như các ngươi có thể trải nghiệm ở những nơi này, có lẽ Đạo Cảnh sẽ đuổi kịp ta.
Hắn dừng lại một chút, bổ sung thêm:
– Có lẽ sẽ kém một chút, nhưng cũng không kém quá nhiều.
Triết Hoa Lê sung sướng khoa tay múa chân, nói:
– Nếu như lần này có thể sống sót trở về từ Huyền Đô, chắc chắn ta phải đi một chuyến!
– Hừ, đại cát đại lợi!
Điền Thục nhổ mấy bãi nước bọt, nói:
– Nói không biết nghĩ, bớt nói những lời xui xẻo đi.
Tần Mục nở nụ cười tự tin, nói:
– Lần này Thiên Đạo đang cần tự bảo vệ mình, chỉ cần đến Huyền Đô, Thiên Đạo sẽ cảm nhận được đạo tâm của chúng ta.
Có Thiên Đạo giúp sức, có lẽ thực lực của chúng ta lại tăng thêm một bậc nữa, sẽ có thể sống sót! Cộng thêm những cường giả như Khai Hoàng, Lãng Uyển, Nguyệt Thiên Tôn và U Thiên Tôn giúp đỡ, chắc chắn có thể biến nguy thành…
Chữ “an” còn chưa nói ra, ánh mắt Tần Mục nhìn thẳng về phía trước.
Mọi người vội vàng nhìn về phía trước, chỉ thấy một nam nhân trung niên đeo kiếm bên hông, đi về phía này xuôi theo Thiên Hà.
Không ngờ đó lại là Khai Hoàng Tần Nghiệp.
Khai Hoàng tới mũi thuyền, dừng bước.
Đám người đồ tể vội vàng chào hỏi, Điền Thục thì trốn vào trong khoang thuyền, không dám thò đầu ra.
Tần Mục vội vàng dừng thuyền lại, vươn nửa người ra, hỏi:
– Sao ngươi không tới Huyền Đô mà chạy đến đây?
Chương 1777: Trăng sáng trên sông (2)
Trăng sáng trên sông (2)
Khai Hoàng lộ vẻ bình tĩnh, thản nhiên nói:
– Ngươi bảo ta tới Tổ Đình một chuyến, nói là lĩnh hội Đạo Cảnh ở Tổ Đình có thể giúp ta đột phá tới Chung Cực Hư Không, cho nên ta đã đến.
Tần Mục tức giận nói:
– Đến lúc này rồi, ngươi nên chuẩn bị tới Huyền Đô chứ không phải là Tổ Đình! Thế lúc trước ngươi đã làm gì?
Điền Thục nghe vậy thì sắc mặt đen lại, trên đời này người dám nói như thế với Khai Hoàng, sợ rằng chỉ có một mình Tần Mục.
Từ khi Khai Hoàng dùng kiếm đả thương vài vị Thiên Tôn trên hội nghị Thiên Minh, chỉ sợ ngay cả mười Thiên Tôn cũng phải kiêng nể hắn.
Khai Hoàng không để ý, nói:
– Trước kia mười Thiên Tôn đều ở trong đó, ta không có cơ hội.
Bây giờ bọn họ đều chạy tới Huyền Đô, ta mới có cơ hội vào Tổ Đình một phen.
Tần Mục đang muốn nói tiếp, Khai Hoàng lại tiếp tục nói:
– Từ Thiên Hà chạy tới Huyền Đô cần một khoảng thời gian, sau khi lĩnh hội Tổ Đình xong, ta đi vẫn còn kịp.
Các ngươi cứ đi trước.
Tần Mục cắn răng, trơ mắt nhìn hắn đi về phía Tổ Đình.
– Tần Nghiệp, nhớ nhặt xác cho ta!
Hắn hét to về phía bóng lưng của Khai Hoàng.
– Được.
Khai Hoàng không mặn không nhạt nói.
Tần Mục cởi giày ra, dùng sức ném đi.
Khai Hoàng nghiêng đầu, giày rơi vào khoảng không rồi lại bay trở về, tự động đeo trên chân Tần Mục.
– Khoan đã, ngươi tới Tổ Đình thay ta làm một việc!
Tần Mục mang giày xong, thần thức chấn động truyền vào trong đầu Khai Hoàng.
Hắn nói lại chuyện đó một lượt, Khai Hoàng lập tức dừng chân, nghiêng đầu nói:
– Hơi khó.
Tần Mục trầm giọng nói:
– Có nửa phần thành công không?
– Có thể thử một phen.
Hắn cất bước rời đi.
Tần Mục hừ một tiếng, trầm giọng nói:
– Chúng ta đánh!
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, Điền Thục cũng thò đầu ra khỏi khoang thuyền:
– Đánh kiểu gì?
Tần Mục cắn răng:
– Dùng đầu đánh!
Điền Thục vội vàng rụt đầu lại.
Bầu không khí vui sướng vừa rồi trên thuyền biến mất, mọi người đều thở hổn hển.
Đồ tể uống một ngụm nước Thiên Hà, mài đao ở bên cạnh thuyền, cười nói:
– Một Khai Hoàng có thể nâng cao trình độ Kiếm Đạo lên đến ba mươi lăm Trọng Thiên, nhưng mấy người chúng ta dùng đao thì trình độ chỉ có thể nâng cao đến ba mươi Trọng Thiên, chẳng lẽ Đao Đạo không được như Kiếm Đạo? Chư vị, mưu sự tại nhân!
Tuy nói như vậy, nhưng bọn họ vẫn khó mà yên tâm.
Lúc này, tiếng đàn nhỏ bé vang lên từ phía trước, tiết tấu tuyệt mỹ rung động lòng người khiến Thiên Hà cũng sôi trào theo tiết tấu.
Tần Mục bay lên trời, nhìn về phía trước, chỉ thấy Thiên Hà mênh mông cuồn cuộn dậy sóng như âm luật, che đậy sát khí, thần thông kỳ dị bật ra trong sóng nước theo tiếng đàn hòa làm một với nước sông, gặp thuyền thì tuôn ra khiến mặt sông Thiên Hà tiềm ẩn sát khí.
Là tiếng đàn của Nguyệt Thiên Tôn!
Tần Mục nhìn về nơi xa xăm, chỉ thấy đại quân Thần Ma Thiên Đình đang đẩy từng Thần Khí Tứ Đế trấn áp Thiên Hà, khiến tiếng đàn của Nguyệt Thiên Tôn không thể thi triển sức mạnh.
Mà ở trong đại quân Thần Ma Thiên Đình kia, đột nhiên có một Thiên Tôn bay lên, đánh về phía Nguyệt Thiên Tôn.
Dáng người Thiên Tôn kia vạm vỡ, cơ bắp giống như bàn thạch, râu quai nón xồm xoàm, cực kỳ uy vũ.
Đó chính là Thiên Tôn Thạch Kỳ La.
Hai vị Thiên Tôn vừa đánh vừa đi trong tinh không, từ đầu đến cuối bay lên xuống xoay quanh Thiên Hà, kéo chậm bước chân của Thần Ma Thiên Đình.
– Thì ra là thế.
Khai Hoàng để Nguyệt Thiên Tôn kéo chậm tốc độ hành quân của Thiên Đình, cho hắn đủ thời gian đi lĩnh hội bốn Thiên Môn, Dao Đài Dao Trì trong Tổ Đình.
Tần Mục giật mình.
Người có thể kéo chậm được tốc độ hành quân của Thiên Đình chỉ có Nguyệt Thiên Tôn, thần thông không gian của nàng có thể đến có thể đi, rất khó vây bắt được nàng.
Tần Mục yên lòng, chẳng mấy thuyền tốc độ cao đã đuổi kịp đại quân Thần Ma của Thiên Đình ở phía trước.
Đoạn đường này, đại quân Thần Ma phụ trách áp giải quân nhu và lương thực, hộ tống thần binh trọng khí, trong đó gồm Thần Khí Tứ Đế là Thần Khí Chu Tước, Thần Khí Huyền Vũ, Thần Khí Thanh Long và Thần Khí Bạch Hổ, mỗi loại có hai món, chắc là lấy từ trong tay Tạo Phụ Thiên Cung.
Còn những trọng khí khác như thần thành, Trảm Thần Đài, cự ấn, trận đồ cỡ lớn, đại đỉnh, trận kỳ, đan lô và những vật khác thì mỗi thứ cũng cực kỳ khổng lồ, mỗi món Thần Khí cũng có thể nhét vừa một chiếc lâu thuyền khổng lồ!
Quân nhu là các loại thần binh, linh dược, thậm chí còn có mấy trăm con thuyền chứa đầy nô lệ, có lẽ là cung cấp cho Thần Ma trên tiền tuyến hưởng dụng.
Lúc này, sóng trên Thiên Hà cuồn cuộn, tốc độ lâu thuyền tiến lên giảm nhiều. phía trước, hai Thiên Tôn truy sát lẫn nhau khiến đại quân vận chuyển quân nhu tiến lên khó khăn.
Tần Mục khống chế thuyền tốc độ cao lao vùn vụt qua không trung, vừa mới vượt qua hạm đội này, chỉ thấy Thạch Kỳ La bay ngược về, nhìn thấy hắn ở trên thuyền thì không khỏi giật mình rồi dừng bước.
Tần Mục chào, Thạch Kỳ La chào lại, giọng nói như sấm:
– Mục Thiên Tôn, ngươi tính đâm đầu vào đường chết sao?
Tần Mục cười nói:
– Ta là minh chủ Thiên Minh, chắc chắn việc diệt trừ Thiên Công cần ta đích thân tiến lên tọa trấn.
Thạch Kỳ La thở dài, nói:
– Con người ngươi cũng có điểm khiến người ta khâm phục.
Trên chiến trường Huyền Đô, nếu như ngươi ngăn cản ta, ta sẽ không khoan dung.
Chương 1778: Một kiếm chém Thiên Đế
Một kiếm chém Thiên Đế
Tần Mục cười nói:
– Phu nhân…
Thạch Kỳ La trừng hắn một cái, Tần Mục đổi giọng:
– Thạch Thiên Tôn, mong ngươi nể tình trước kia, khoan dung một chút…
Thạch Kỳ La lườm nguýt hắn một cái, nhảy chân sáo rời đi.
Đám người đồ tể trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn dáng vẻ rời đi như thiếu nữ của vị Thiên Tôn này, mãi không nói nên lời.
Tần Mục nói:
– Vị này là Nguyên Mẫu phu nhân, Nữ Thần Hủy Diệt của Quy Khư, thân mẫu của Hạo Thiên Tôn.
Bởi vì bị Lăng Thiên Tôn giết, cho nên ba hồn bám trên đá, lâu dần thành tinh, nhưng lại biến thành dáng vẻ của nam nhân.
Đồ tể im lặng, phun một hơi trọc khí:
– Cường tráng thật đấy.
Triết Hoa Lê, Lạc Vô Song và Điền Thục liên tục gật đầu.
Mấy ngày này, bọn họ tiếp tục điều khiển thuyền nhỏ tiến lên, chỉ thấy phía trước tiếng đàn là Thập Vệ của Thiên Đình, ai nấy đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, khí thế như hào quang!
Tu vi của bọn họ thấp nhất cũng là cảnh giới Ngọc Kinh, trong đó cũng không thiếu cường giả cảnh giới Lăng Tiêu viên mãn!
Thập Vệ cùng xuất hiện chứng tỏ Thiên Đình rất coi trọng Huyền Đô.
– Thập Vệ Thiên Đình tới để đối phó với Thái Dương Thủ và Nguyệt Lượng Thủ.
Ánh mắt Tần Mục lập lòe.
Thực lực của Thập Vệ Thiên Đình vô cùng mạnh mẽ, với bọn họ mà nói, cho dù có tiếng đàn của Nguyệt Thiên Tôn ngăn cản thì cũng chẳng uy hiếp được là bao.
Thế nhưng Thập Vệ đang hộ tống một món bảo vật với lửa cháy bừng bừng.
Món bảo vật đó chính là tổ địa Đạo Hỏa của Nam Cực Thiên, tức tế đàn chín tầng Đạo Hỏa sinh ra Nam Đế Chu Tước.
Con ngươi Tần Mục co rút, nhìn về phía trước, chỉ thấy người đang tranh đấu chém giết với Nguyệt Thiên Tôn chính là Hỏa Thiên Tôn!
Trận chiến giữa Nguyệt, Hỏa hung ác hơn trận chiến với Thạch Kỳ La rất nhiều.
Thạch Kỳ La không hề quyết đấu một mất một còn với Nguyệt Thiên Tôn, do đó không sử dụng toàn lực, cũng không điều động Thần Khí Ngự Thiên Tôn của hắn, mà Hỏa Thiên Tôn thì lại khác.
Hỏa Thiên Tôn gần như dùng hết thủ đoạn, thế tấn công vô cùng mãnh liệt, ngay cả Thần Khí Ngự Thiên Tôn cũng được hắn điều động, hợp lực vây bắt Nguyệt Thiên Tôn cùng hắn!
Đột nhiên tiếng đàn trở nên mãnh liệt, Nguyệt Thiên Tôn gảy dây đàn khiến Thiên Hà chấn động dữ dội, âm luật trùng diệp, tinh không rạn nứt.
Sau đó, nàng biến mất không thấy nữa.
Hỏa Thiên Tôn phẫn nộ rống to, trong miệng phun ra đầy rẫy lửa giận, thiêu đốt xuyên thủng tầng tầng lớp lớp Hư Không, nhưng lại không thể đuổi kịp Nguyệt Thiên Tôn, đành phải quay ngược trở về.
Tần Mục chèo thuyền nhỏ lướt qua người hắn, cả hai đều không nhìn đối phương như người dưng nước lã.
Thuyền nhỏ lại đi tiếp hơn mười ngày, trên đường gặp Lang Hiên Thần Hoàng dẫn đầu đại quân.
Đại quân này là quân đội chính thống của Lang Hiên Thần Hoàng, cũng là thủ lĩnh của các tộc Bán Thần, nhưng cũng bị Nguyệt Thiên Tôn kéo chân.
Có điều Lang Hiên Thần Hoàng lại cực kỳ thong dong ta đánh ngươi né với Nguyệt Thiên Tôn, Dao Trì Dao Đài Tổ Đình khôi phục như lúc ban đầu.
Lang Hiên Thần Hoàng chiếm được đạo quả của cường giả vũ trụ kỉ nguyên trước, cho nên bản lĩnh lại càng thêm xuất thần nhập hóa.
Con ngươi Tần Mục hơi co rút lại.
Lúc này, cho dù là đại đại đạo Thần Thức hay Tiên Thiên Nhất Khí thì cũng đều được Lang Hiên Thần Hoàng thi triển một cách nhuần nhuyễn, thậm chí hắn cũng đã tham ngộ ra Thần Nguyên Nhất Chỉ từ đại đạo Thái Sơ,!
Tần Mục nhìn thấy ít nhất bốn loại thần thông Thái Sơ khác nhau được thi triển trong lúc hắn đối phó Nguyệt Thiên Tôn.
Rõ ràng hắn chiếm được rất nhiều lợi ích từ trong đạo quả khô quắt kia.
Thậm chí Nguyệt Thiên Tôn đối mặt với hắn còn lâm nguy hiểm, đáng sợ hơn đối mặt với Hỏa Thiên Tôn rất nhiều.
Đại đạo Thái Sơ của Lang Hiên Thần Hoàng có thể dùng thần thức quấy nhiễu thần thông của nàng, cũng có thể uy hiếp đến tính mạng của nàng!
Tần Mục đến chỗ cách đó không xa, lớn tiếng nói:
– Thần Hoàng, có cần ta giúp một tay hay không, cùng nhau diệt trừ Nguyệt nghịch?
Lang Hiên Thần Hoàng thầm run lên, cơ bắp sau lưng co rút, lập tức bị Nguyệt Thiên Tôn tìm được cơ hội chạy trốn, nghênh ngang rời đi.
Tần Mục vội vàng tiến lên, tức giận nói:
– Vì sao Thần Hoàng để cho nàng chạy?
Lang Hiên Thần Hoàng xoay người lại, cười như không cười nói:
– Nếu như không phải ngươi dùng đao khí khóa chặt ta, làm sao nàng có thể chạy trốn được? Mục Thiên Tôn, người giỏi lắm.
Tần Mục cười ha ha, dương dương đắc ý nói:
– Ta giỏi sao? Thần Hoàng, đạo quả kia…
Lang Hiên Thần Hoàng liếc hắn một cái, hừ lạnh một tiếng, nói:
– Nếu như ngươi dám truyền ra ngoài, ta sẽ khiến ngươi thấy hối hận khi sinh ra trên đời này…
– Bệ hạ.
Lang Hiên Thần Hoàng nghe thấy tiếng “bệ hạ” này thì bất giác lại vui mừng hớn hở, nói:
– Đừng khoa trương như vậy, thôi, không tính toán với ngươi.
Đừng đi về phía trước, m Thiên Tử đang chờ ngươi ở phía trước, trẫm không muốn mất đi một gian thần.
Tần Mục đa tạ, chèo thuyền đi, yên lặng suy tư:
– Xem ra chắc chắn đạo quả kia đã gia tăng sức mạnh của Lang Hiên Thần Hoàng lên, nhưng lại ảnh hưởng đến tâm tính, thậm chí là cả thần trí của hắn.
Lạ thật, rõ ràng hắn tham ngộ ra đại đạo Thái Sơ ở trình độ thâm sâu hơn, chứng tỏ trình độ Đạo Cảnh của hắn tăng lên, theo lý mà nói, đạo tâm sẽ càng ngày càng thông suốt, vì sao lại bị một câu bệ hạ của ta ảnh hưởng?
Chương 1779: Kiếm chống Thiên Đình
Kiếm chống Thiên Đình
Hắn vắt óc suy nghĩ mà vẫn không hiểu.
Trình độ đạo tâm tăng lên thì trí tuệ hay tư duy cũng sẽ càng cao hơn, nhưng mà dường như trí tuệ của Lang Hiên Thần Hoàng thấp xuống, đây là chuyện khiến hắn không hiểu.
– Mục Thiên Tôn, cuối cùng ta cũng biết tại sao ngươi có thể sống sót trên Thiên Đình rồi!
Triết Hoa Lê nhanh mồm nhanh miệng, cười giễu nói:
– Ngươi đã dùng nịnh bợ nhập đạo, tu thành Thiên Cung nịnh bợ!
Tần Mục phản bác lại, Lạc Vô Song lạnh lùng nói:
– Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, Mục Thiên Tôn là người “trong ngành”.
Hai sư đồ bọn họ cùng trả thù khiến Tần Mục sặc một phen, trong lòng cũng dễ chịu một chút.
Mọi người vừa nói vừa cười, nhưng không ai nhắc đến chuyện m Thiên Tử đang ở phía trước chờ bọn họ.
Bọn họ lại lướt qua đại quân mà Tường Thiên Phi chỉ huy, cuộc chiến giữa Tường Thiên Phi và Nguyệt Thiên Tôn tuy rất đặc sắc, nhưng rõ ràng là hai người đều không dùng hết sức lực.
Tường Thiên Phi cố ý nhường để Nguyệt Thiên Tôn gây rối, sau đó kệ cho nàng rời đi.
Tần Mục và Tường Thiên Phi hỏi han vài câu, lấy thân phận minh chủ Thiên Minh cổ vũ nàng lập chiến công lớn hơn cho Thiên Đình rồi sau đó tiếp tục lên đường.
Trên thuyền, mọi người lại trêu chọc Tần Mục gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói tiếng quỷ, mọi người cười ầm ầm suốt đoạn đường.
Ở phía trước trên Thiên Hà, một tòa Thiên Môn Minh Đô cao chót vót đứng thẳng, hàng trăm lâu thuyền mặt quỷ dừng trên mặt sông, xếp thành thế trận trên mặt nước.
Trong đội quân dưới Thiên Môn Minh Đô, m Thiên Tử ngồi trên bảo tọa giữa đại điện nguy nga lộng lẫy, thưởng thức ca múa.
Đồ tể liếc Điền Thục một cái:
– Thiên Vương muốn uống rượu à?
Điền Thục vác Đế Khuyết Thần Đao lên vai, cười ha hả nói:
– Đánh Thổ Bá, đánh Thiên Tôn, ta còn phải uống say mèm, nhưng đánh m Triêu Cận, uống rượu cái quái gì! Lão tử lại không phải sợ hắn!
Cùng lúc đó, Khai Hoàng tới Tổ Đình, cất bước trèo lên trên Thiên Đình, không coi ai ra gì, tự ý xông vào thành Ngọc Kinh, trèo lên trên Bảo Điện Lăng Tiêu, kiếm quang lóe lên, chém đầu Cổ Thần Thiên Đế.
– Quả nhiên là giả.
Khai Hoàng tung một cước đá bay thi thể trên đế tọa, ngồi trên đế tọa, đặt Vô Ưu Kiếm ngang trên đầu gối, nhắm mắt ngưng thần, điều dưỡng khí tức.
– Hạo Thiên Tôn, ta không tới giết ngươi, mà là nhận ủy thác của người khác đến giết Cung Thiên Tôn.
Khai Hoàng không hề mở mắt, không nhanh không chậm nói:
– Ngươi không muốn thương tích chồng chất thì có thể lui xuống.
Còn nữa, các ngươi tạo ra một Thiên Đế khác đi, kẻ này bị ta giết rồi.
Bên ngoài điện Lăng Tiêu vô cùng yên tĩnh.
Một lát sau, tiếng bước chân truyền đến, dần dần đi xa.
Khai Hoàng ngồi im không động đậy, vẫn nhắm hai mắt lại, không mở ra.
Thương thế của Hạo Thiên Tôn vẫn chưa khỏi hẳn, cho dù có Thái Tố giúp đỡ thì hắn cũng không dám đối đầu với mình.
– Bây giờ trong Thiên Đình vẫn còn lại ba vị Thiên Tôn là Nghiên Thiên Phi, Hạo Thiên Tôn và Cung Thiên Tôn.
Hạo Thiên Tôn đã rút lui, nhưng lúc hắn trở lại chính là lúc ba vị Thiên Tôn hợp tác.
Khai Hoàng thầm nói:
– Mục Thiên Tôn nói Nghiên Thiên Phi có Cổ Thần Thái Cực giúp đỡ, Hạo Thiên Tôn có Cổ Thần Thái Tố giúp đỡ, cho nên muốn ta nhất định phải làm Cung Thiên Tôn bị thương nặng, hắn cũng coi trọng ta thật đấy.
Tay phải của hắn gác lên chuôi Vô Ưu Kiếm, nhìn như không hề dùng sức, nhưng mu bàn tay lại hiện lên từng đường gân xanh.
Hắn lại nghe thấy tiếng bước chân, là tiếng bước chân của một nữ tử.
Ngón út của hắn cong lại nắm chặt chuôi kiếm, tiếp theo là ngón áp út, ngón giữa rồi ngón trỏ.
Bên ngoài điện Lăng Tiêu, Cung Thiên Tôn cất bước đi vào trong điện.
Bỗng nhiên đồng tử nàng co rút lại, ánh mắt dừng lại trên thân thể không đầu và đầu người rơi ở một bên của Thiên Đế Cổ Thần.
Trên đế tọa, Khai Hoàng mở mắt, ngón tay cái giữ chặt chuôi kiếm, mạnh mẽ rút kiếm, trong nháy mắt tiếng rút kiếm làm chấn động điện Lăng Tiêu.
Vô Ưu Kiếm vừa được rút ra, cơ thể hắn đã đến trước mặt Cung Thiên Tôn, vừa ra tay đã trực tiếp dùng Kiếm Đạo ba mươi lăm Trọng Thiên!
Trong nháy mắt, Kiếm Đạo Vô Thượng, Kiếm Vực Vô Thượng ba mươi lăm tầng cùng bùng nổ.
Trong nháy mắt trong điện Lăng Tiêu, dường như kiếm quang nhét đầy đại điện nơi mà chư thần lạy chầu Thiên Đế!
Chốc lát sau, kiếm quang bàng bạc mênh mông đâm thủng điện Lăng Tiêu.
Lúc này, bên trong Thiên Đình còn có vô số Thần Ma sinh sống ở đây.
Cùng lúc đó, bọn họ đều không hẹn mà cùng ngẩng đầu lên, đồng loạt nhìn về hướng Lăng Tiêu Bảo Điện.
Trong ánh mắt ngớ ra của bọn họ, ngàn vạn kiếm quang bắn ra từ trong tòa Lăng Tiêu Bảo Điện tượng trưng cho quyền uy tối cao của Thiên Đế.
Kiếm quang kia không gì phá nổi, xuyên thủng Lăng Tiêu Bảo Điện.
Kiếm quang đẹp đẽ đến kinh ngạc bắn ra từ mọi hướng chia cắt bầu trời, để lại trên bầu trời từng vết nứt không gian sâu không thể đo được!
Ầm!
Trong Lăng Tiêu Bảo Điện vang lên tiếng nổ lớn do thần thông bộc phát khuấy động, Cung Thiên Tôn bị thương mấy chục chỗ, nhanh chóng rút lui ra ngoài điện!
Mà vào lúc này, những kiếm quang bắn ra từ bên trong điện xuyên thủng bầu trời lại tiếp tục xé rách ba mươi lăm tầng Hư Không.
Bên trong những vết nứt chạy thẳng tới ba mươi lăm tầng Hư Không kia đều có bóng dáng mờ ảo của một vị Khai Hoàng cầm kiếm đánh tới từ trong ba mươi lăm tầng Hư Không!
Chương 1780: Kiếm chống Thiên Đình (2)
Kiếm chống Thiên Đình (2)
Đó là lạc ấn Kiếm Đạo của Khai Hoàng!
Hắn lạc ấn Kiếm Đạo của mình vào trong ba mươi lăm tầng Hư Không.
Kiếm quang vừa mới bắn ra từ trong Lăng Tiêu Bảo Điện không đơn giản chỉ là đâm vào không khí, mà là khơi thông lạc ấn Kiếm Đạo trong ba mươi lăm tầng Hư Không!
Hàng vạn kiếm quang vừa mới bắn ra từ trong điện bay khắp xung quanh.
Mà bây giờ, những kiếm quang này khơi thông lạc ấn Kiếm Đạo trong ba mươi lăm tầng Hư Không, uy lực của mỗi kiếm quang càng lúc càng mạnh.
Càng khiến người ta kinh ngạc hơn là, chúng đánh về phía Cung Thiên Tôn đang vội vã rút lui từ bốn phương tám hướng!
Cung Thiên Tôn thi triển tất cả sức mạnh để chống lại, nhưng vừa chỉ kịp đỡ được khoảng một trăm kiếm quang đã nghe “soạt” một tiếng, một thanh Thần Kiếm đâm xuyên từ giữa lưng ra tới trước ngực nàng!
Cung Thiên Tôn hộc máu, cắn chặt răng liều mạng chống cự, nhưng lại có càng nhiều kiếm quang đâm xuyên qua nàng.
Phía trước nàng, Khai Hoàng cầm Vô Ưu Kiếm trong tay bước ra từ trong Lăng Tiêu Bảo Điện, biểu cảm trên mặt không có gì thay đổi giống như một đòn đả thương Cung Thiên Tôn chỉ là tiện tay.
Lăng Tiêu Bảo Điện đã biến thành trăm ngàn lỗ thủng, tan nát không thể tả.
Đạo Cảnh của hắn cao thâm không gì sánh nổi, sớm đã vượt qua Thái Đế năm đó.
Giai đoạn sau của Thái Đế là dựa vào sức mạnh tế tự chồng lên thần thức của hắn, xếp chồng đến Đại La Thiên Chung Cực Hư Không.
Trên Đạo Cảnh, thật ra lĩnh hội của Thái Đế đã bị Khai Hoàng bỏ lại không biết bao xa từ rất lâu rồi.
Hắn đứng ở nơi đó giống như đứng ở trong ba mươi lăm tầng Hư Không, dáng vẻ khó mà đoán được.
Lúc hắn di chuyển, dường như Kiếm Đạo trong thiên hạ cũng di chuyển theo, dường như Kiếm Đạo ba mươi lăm tầng Hư Không cũng di chuyển theo.
Đây chính là đỉnh cao Kiếm Đạo không thể leo tới, cũng không thể vượt qua mà trưởng thôn đã nói tới!
Cao thủ Kiếm Đạo lĩnh ngộ về Kiếm Đạo càng cao, tham ngộ về Kiếm Đạo càng sâu thì sẽ càng có thể nhìn thấy được có một bóng người đứng ở phía trước bọn họ, sừng sững, cao to, giống như trời đứng ở đó.
Trong thiên hạ có rất nhiều cao thủ Kiếm Đạo, nhưng mà người tu luyện đến trình độ như của trưởng thôn Tô Mạc Già lại quá ít, có thể cảm nhận được uy nghiêm tối cao của Kiếm Đạo Khai Hoàng lại càng ít như lông phượng sừng lân, chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Cho dù là Tần Mục cũng không thể nào cảm ứng được uy thế, uy nghiêm của Kiếm Đạo Khai Hoàng.
Những người khác lại càng không cần nói cũng biết.
Nhưng chỉ cần cảm nhận được sẽ sinh ra cảm giác ngưỡng mộ như núi cao, càng yêu cầu phải phá thần trong tâm mình!
Những năm này, trưởng thôn Tô Mạc Già vẫn luôn trầm lặng không xuất thế là vì muốn phá thần trong tâm mình, phá tan sự tuyệt vọng và áp bức mà Kiếm Đạo Khai Hoàng mang đến cho bản thân.
Nhưng cho đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa thể phá thần trong tâm rồi đi ra khỏi đáy cốc.
Cho dù là Kiếm Thần kiên quyết nổi bật đến kinh người năm đó, nhất thời cũng thoát ra khỏi được cái bóng của Khai Hoàng.
Khai Hoàng của lúc này không chỉ mang lại cảm giác ngưỡng mộ cho các cao thủ Kiếm Đạo, mà còn cho tất cả mọi người, bao gồm Thiên Tôn cũng có một loại cảm giác ngưỡng mộ!
Hai vạn năm sau khi thời đại Khai Hoàng kết thúc, hắn vẫn chưa diệt vong, mà thứ diệt vong lại chính là Vô Ưu Hương, toàn bộ Thần Ma của Vô Ưu Hương, thậm chí là đạo tâm của con cái thế hệ sau đều đã bị đánh bại, chỉ riêng đạo tâm của hắn vẫn giống như lúc trước, chưa từng bị đánh bại.
Đạo hữu không hề giúp đỡ hắn, cổ vũ hắn, không hề nâng đỡ hắn, thậm chí ngay cả những người từng là chiến hữu ở Vô Ưu Hương kia cũng hiểu lầm hắn, không hiểu được ý tốt của hắn.
Nhưng cho dù như thế, đạo tâm của hắn cũng chưa từng yếu đi, chưa từng dao động.
Từ xưa đến nay, có được sự mạnh mẽ và kiên định tới mức này cũng chỉ có hắn mà thôi!
Đây cũng là nguyên nhân hắn có thể tìm hiểu đến Đạo Cảnh ba mươi lăm Trọng Thiên!
Đại đại đạo Thần Thức của Cung Thiên Tôn bùng nổ.
Điểm mạnh của đại đạo Thần Thức là lạc ấn Hư Không, nhưng đại đạo Thần Thức của nàng lại có sở trường về ảo cảnh.
Lúc này, từng tầng ảo cảnh bắn ra, tầng tầng lớp lớp không ngừng tuôn về phía Khai Hoàng.
Ảo cảnh của nàng mê hoặc Tần Mục cũng dễ như trở bàn tay, nhưng đối mặt với Khai Hoàng thì lại như hoàn toàn vô dụng.
Đối với tồn tại đã tạo ra một loại đại đạo lại gần như hoàn toàn nắm vững loại đại đạo đó mà nói, ảo cảnh không thể mê hoặc đạo tâm của người đó.
Bởi vì ảo cảnh không mê hoặc được Kiếm Đạo, không mê hoặc được kiếm tâm.
Cung Thiên Tôn lại trúng mấy kiếm, trong lòng sinh ra cảm giác tuyệt vọng, khàn giọng hỏi:
– Tần Nghiệp, tại sao ngươi lại muốn giết ta?
Khai Hoàng không trả lời, đột nhiên rút kiếm đút vào vỏ, nghiêng người đi.
Vù!
Đột nhiên một Đại Uyên Quy Khư xuất hiện ở ngay vị trí hắn vừa đứng, cắn nuốt bầu trời và mặt đất nơi đó.
Mà nơi Khai Hoàng vừa rời đi, Đại Uyên Quy Khư kia lại không thể cắn nuốt đến hắn một chút nào.
Ầm!
Một Thái Cực Đồ bỗng nhiên hiện lên, nhị khí âm dương như rồng như vây liên tiếp chém về phía hắn.
Khai Hoàng vừa lúc lướt qua phía trước song tiễn âm dương, khiến nhị khí âm dương cắt vào khoảng không.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










