[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 350 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1746-c1750)
❮ sautiếp ❯Chương 1746 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1746
: Mục Thần Ký (Dịch)
Tàn đao, đoạn nhận (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1117 chữ
Tàn đao, đoạn nhận (2)
– Nhanh đứng lên, đánh về phía trước!
Lão binh kia hét lên.
Từng Thần Thông Giả thôi thúc kiếm hoàn.
Kiếm hoàn “leng keng” tách ra, chia thành từng thanh phi kiếm.
Lão binh kia hét lớn:
– Khống chế khoảng cách và phạm vi uy lực của kiếm là mười lăm trượng! Không được vượt quá khoảng cách này!
Bọn họ xông lên phía trước, trong tay Tần Mục chỉ có một thanh đao, nhưng mà tốc độ bước chân lại cực nhanh, tới lui như gió như điện, giơ tay chém xuống, đơn giản gọn gàng, bất kể là phá trận địch hay là phá thần thông của địch đều dễ như trở bàn tay.
Lão binh kia thấy hắn cầm đao trên tay, không khỏi hơi giật mình:
– Là một cao thủ thuộc phái kỹ năng chiến đấu.
Hắn lớn tiếng nói:
– Đừng sợ đối phương, thần thông kiếm pháp của mấy tên tiểu tử Nam Thiên đều không sánh được với chúng ta, kiếm pháp và thần thông của chúng ta được phát triển bởi hai đời quốc sư! Tất cả kiếm pháp và thần thông mà các ngươi học được đều là thứ cấp cao nhất!
Chiến trường càng ngày càng u ám, kẻ địch càng ngày càng nhiều, Tần Mục cầm đao tiến rồi lại lui, lúc trái lúc phải, mỗi bên ngang dọc mười lăm thước, bên trong mười lăm trượng thì ta là vô địch.
Thậm chí hắn còn có thể đi hỗ trợ đồng đội, giúp đối phương giết chết kẻ địch.
Bọn họ phá vòng vây hệt như cánh buồm vượt sóng, dẫn theo ngày càng nhiều Thần Thông Giả của Diên Khang lao về phía trước.
Trên bầu trời, lá cờ bay lượn, tướng lĩnh Diên Khang phụ trách vùng chiến khu này thấy được đội ngũ bọn họ như thế đao nhọn, lập tức vẫy cờ, huy động mấy chiếc phi xa trợ giúp từ trên không.
Phi xa mạnh mẽ lao đến, vô số đường kiếm quang từ bốn phương tám hướng vọt tới, bắn xuyên qua kẻ
địch.
Đám người Tần Mục ra sức tiến lên, áp lực càng lúc càng lớn, số quân địch chết trong tay bọn họ đã đếm không xuể.
Đột nhiên, bọn họ đột ngột cảm thấy áp lực nhẹ đi, dõi mắt nhìn xung quanh, vừa vui vừa sợ
phát hiện, hóa ra bọn họ phá tan vòng vây, giết chết kẻ thù ngáng đường!
Phía sau là vô số Thần Thông Giả của Diên Khang đi theo bọn họ lao ra khỏi vòng vây, chia cắt đại quân Nhân tộc của Nam Thiên.
Quân đội Nam Thiên bị bọn họ chia cắt bắt đầu hỗn loạn, sau đó hỗn loạn lan rộng ra giống như là dịch bệnh, chỉ cần chia cắt quân địch thành vài nhóm là có thể hình thành thế vây quét.
– Nhìn phía trước!
Đột nhiên, một Thần Thông Giả trẻ tuổi run giọng nói:
– Phía trước là cái gì. . .?
Mọi người lần lượt ngẩng đầu nhìn lên, nụ cười trên khuôn mặt trộn lẫn máu tươi cứng lại.
Chỉ thấy đại quân tạo thành bởi vô số Bán Thần của Nam Thiên trải dài hàng nghìn dặm, vô số cự thú Thái Cổ xuất hiện bên trong quân đội của bọn họ mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Xuất hiện cùng với đó là những Bán Thần Nam Thiên trong bộ khôi giáp vàng chói lóa sở hữu thực lực mạnh mẽ hơn cả đại quân Nhân tộc Nam Thiên vừa rồi rất nhiều.
Bên cạnh đám người Tần Mục, Thần Thông Giả Diên Khang giết xuyên trận địch, đi đến gần đó, dần dần số người càng ngày càng nhiều, nhưng mà tất cả mọi người đều im lặng, sững sờ tại chỗ, không liều chết xông lên.
Bọn họ khiếp đám.
– Đẩy Thần Binh Nam Đế tới!
Đột nhiên, một âm thanh nặng nề truyền tới từ phe Bán Thần đối diện.
Chỉ thấy hai con cự thú hú lên, ra sức bước hai chân thô to, lôi kéo một chiếc thần xa khổng lồ đi về phía trước, trên xe là một bảo tháp khổng lồ chín tầng rực lửa.
Thần Binh Nam Đế.
Thần Binh Bắc Đế là Ngũ Lôi Hồ, Thần Binh Nam Đế là Viêm Hỏa Tháp.
Toà tháp này được luyện thành từ tổ địa của Nam Đế, tế đàn chín tầng thánh hỏa được tạo nên bằng cách thu thập các ngọn lửa trên thế gian.
Trước Diên Khang Kiếp, Thần Binh Nam Đế từng đáp xuống Diên Khang.
Khi uy năng của thần binh bộc phát, viêm hỏa đâu chỉ vạn dặm? Nó còn có thể luyện hóa mọi thứ ấy chứ.
– Rút lui!
Có người run giọng nói.
Lúc này, không có tiếng chuông vang lên, trái lại là tiếng trống vang dội.
Tiếng trống càng lúc càng dồn dập, thế nhưng không có Thần Thông Giả Diên Khang nào tiến lên.
Đối mặt với Thần Binh Nam Đế, tất cả mọi người đều sợ hãi.
Nhịp trống càng gấp gáp hơn.
Trong đội ngũ của Tần Mục, ánh mắt mọi người đều dừng lại trên người lão binh mặt sẹo, mong đợi nhìn hắn, chờ đợi hắn truyền đạt mệnh lệnh lui binh.
Chỉ cần hắn trốn, tất cả mọi người sẽ trốn.
Lão binh kia nhìn ánh mắt chờ mong của bọn họ, đột nhiên nhếch miệng cười một tiếng, vết sẹo trông rất dữ tợn, cười khà khà nói:
– Các huynh đệ, sau lưng là Diên Khang.
– Mẹ kiếp, sau lưng chính là Diên Khang! Phía sau có thê tử, có con cái, có phụ mẫu của các ngươi, là phụ
mẫu đã nuôi dạy các ngươi!
– Đi theo ta, mẹ kiếp! Không thể để bọn chúng đánh tới quê hương của chúng ta!
Hắn lao ra ngoài.
Phía trước, vô số linh binh bay lượn, vừa giáp mặt, lão binh kia phẫn nộ gào thét, ra sức lao về phía trước ngăn cản.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Trên người hắn trúng mấy chục linh binh, nhưng vẫn ra sức tiến lên.
Ầm!
Vô số linh binh bao phủ lấy hắn.
Linh binh thu về, hài cốt trên chiến trường đã không còn.
Xung quanh bỗng chốc yên tĩnh.
Không còn người nào dám tiến lên một bước.
Cự thú kéo Viêm Hỏa Tháp đến phía bên này, tướng sĩ cả phía trước phía sau Tần Mục đều lui về sau.
Đột nhiên lại có người liều chết tiến lên, nhưng ngay sau đó lại bị vô số linh binh bao phủ.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một tháng
Lượt đọc
5
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:57, 26/03/2022
Chương 1747 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1747
: Mục Thần Ký (Dịch)
Tàn đao, đoạn nhận (3)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1060 chữ
Tàn đao, đoạn nhận (3)
Sau đó lại có người xông tới phía trước, còn chưa ngã xuống lại có hơn mười người liều chết lao tới, cố
gắng ngăn cản Thần Binh Nam Đế.
Hết nhóm người này đến nhóm người khác ngã xuống, nhưng vẫn có người không ngừng lao về phía trước.
– Dân chúng Diên Khang trước nay chưa từng đánh mất nhiệt huyết!
Trong lòng Tần Mục bùng lên một ngọn lửa.
Hắn xách đao quát lớn, cất bước tiến lên phía trước, bước chân dần tăng tốc.
Phía sau hắn, bảy người còn lại trong đội ngũ cũng theo hắn lao về phía trước, từng tiếng gào thét đồng loạt vang vọng:
– Đằng sau chính là Diên Khang!
– Đằng sau chính là phụ mẫu, chính là thê tử, chính là con cái!
– Không thể để cho Thần Binh Nam Đế bước vào Diên Khang nửa bước!
– Thi thể của chúng ta chính là những đỉnh núi cao không thể leo lên, ngăn chặn kẻ thù trước núi!
Càng ngày càng nhiều binh sĩ Diên Khang lao tới, tiếng hét thấu trời.
Phía đối diện, đại quân Bán Thần của Nam Thiên cũng nhanh chóng hành động, đợi khi đối phương mỏi mệt thì sẽ tấn công.
Tần Mục vung vẩy đao sắt, chặn đứng vô số linh binh đánh tới, nhưng bên cạnh vẫn có từng chiến hữu ngã xuống.
Chẳng qua ngay sau đó lại có những người khác thay thế vị trí của những chiến hữu đã ngã xuống, vây quang hắn lao về phía trước.
– Đằng sau chính là Diên Khang!
Hắn ra sức lao về phía trước, đồng đội cùng chiến đấu đang đỡ đao cho hắn, đang vì hắn mà chặn lại công kích của kẻ thù, từng người ngã trên đường chinh chiến.
Hắn đã quên mất bản thân là Thiên Tôn, quên mất bản thân nắm giữ sức mạnh thay trời đổi đất, quên mất thần thông mà mình đã học, quên mất tu vi phong ấn trong cơ thể mình.
Hắn chỉ có một cây đao, nhưng mà bên cạnh hắn có vô số chiến hữu.
Vô số người bảo vệ hắn, vây quanh hắn, lao về phía Thần Binh Nam Đế!
Không ngừng có người ngã xuống, không ngừng có người thay thế, nhưng mà số người vẫn càng ngày càng ít đi, cuối cùng bọn họ đã đánh xuyên qua vòng vây, đi tới phía trước Thần Binh Nam Đế.
Hai chân Tần Mục dùng sức nhảy lên không trung, thân hình vượt qua hai con cự thú kia, đao sắt trong tay bổ mạnh về phía Thần Binh Nam Đế!
– Kệ hắn đi.
Một vị tướng lĩnh Bán Thần đột nhiên ngăn các Bán Thần xung quanh lại, cười giễu nói.
Coong…
Đao sắt của Tần Mục bổ lên Thần Binh Nam Đế, sau đó lập tức vỡ thành vô số mảnh.
Thân thể của hắn đáp xuống, chỉ còn lại chuôi đao trong tay.
Tần Mục ngơ ngác nhìn xung quanh, xung quanh là chiến hữu của hắn, bao quanh ở bên cạnh bảo vệ hắn, mà ở bên ngoài là vô số Bán Thần đang mỉa mai nhìn bọn họ.
– Sau lưng chính là Diên Khang!
Các chiến hữu của hắn còn lớn tiếng gào thét, lần lượt tiến lên, cố gắng đánh vỡ thứ vũ khí diệt thế này.
Những Bán Thần kia lạnh lùng nhìn bọn họ, không hề ra tay.
– Sau lưng chính là Diên Khang. .
Tần Mục nắm chặt đao gãy, đây là thanh đao bảo vệ, là thanh đao giết chóc trên chiến trường, có đại nghiệp, có đại ác, nhưng cũng có đại thiện.
– Đủ rồi, giết bọn họ đi.
Tên tướng lĩnh Bán Thần kia lên tiếng, hờ hững nói.
Đột nhiên, Tần Mục giơ đao gãy lên, tức giận gào thét, cơ bắp toàn thân cuồn cuộn, trong nháy mắt đao quang kinh khủng chém ngang qua chiến trường!
Đao gãy trong tay hắn không còn sắc bén, thế nhưng lại còn thứ ánh sáng chói lòa.
Không ngờ rằng bên trong thanh đao gãy làm bằng sắt thường này tuôn ra thần quang, một thần quang sáng chói.
Vô số linh binh chấn động trong đao quang đao khí, ầm ầm bay lên, cho dù là những Bán Thần hay là những Thần Thông Giả mạnh mẽ kia, lúc này cũng khó có thể điều khiển linh binh của bọn họ.
Linh binh của bọn họ giống như đang quỳ bái, khuất phục trước tinh thần, khuất phục trước đại đạo.
Sức mạnh của linh binh ùa đến, hội tụ, dũng mãnh lao về phía thanh đao gãy kia.
Đó là tinh thần của đao, đại đạo của đao, trách nhiệm và gánh vác của đao!
– Sau lưng chính là Diên Khang!
Tần Mục chém đao quang xuống.
Răng rắc.
Thần Binh Nam Đế xuất hiện một vết nứt, vết nứt càng lúc càng lớn.
Tàn đao, đoạn nhận, phàm nhân, chém vỡ Thần Binh Nam Đế.
Lúc này, đồ tể cũng đang trong chiến trường, đứng nhìn đao quang đáng kinh ngạc kia.
Trong chớp mắt, khi tất cả linh binh bay lơ lửng trên không trung, đại đạo của đao nổ vang.
Hắn rất quen thuộc loại đại đạo này.
Đạo của đao, than bất bình, chém chông gai, thủ một phương.
Hiện tại, Tần Mục đã làm được tới bước thứ ba.
Khi loại tinh thần bảo vệ này trỗi dậy ngút trời, tất cả ý chí đều hóa thành trường thành, tăng cường lên thanh đao làm bằng sắt thường trong tay Tần Mục, để hắn nắm giữ sức mạnh phá vỡ tất cả.
Tiếng hoan hô vang lên trên chiến trường, đột nhiên sĩ khí của các tướng sĩ Diên Khang ngay lập tức tăng cao, nhiệt huyết trong cơ thể bọn họ sôi sục.
Loại đao quang và Đao Đạo hoang dã khốc liệt này đã truyền cảm hứng cho bọn họ, để bọn họ chiến đấu dũng cảm, gan dạ không sợ chết, lao vào trong trận địch.
Đám Bán Thần Nam Thiên hơi chần chừ, hơi sợ hãi.
Trên chiến trường, sĩ khí giống như là cán cân, một bên nặng hơn sẽ lấn át bên còn lại, rất ít khi cân bằng hoàn toàn.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một tháng
Lượt đọc
4
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:57, 26/03/2022
Chương 1748 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1748
: Mục Thần Ký (Dịch)
Chỉ mong người tốt gặp may
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1059 chữ
Chỉ mong người tốt gặp may
Bọn họ hệt như đối mặt với đám hổ sói, sợ hãi và nhát gan.
Bọn họ bắt đầu lùi về sau, cho dù là giám quân phía sau cầm kiếm chém liên tục hơn mười người, song cũng không thể ngăn cản tình hình chạy tán loạn này.
Nhìn thấy bọn họ chạy tán loạn, sĩ khí của quân đội Diên Khang càng tăng cao hơn, bám đuôi đuổi giết, chiến trường trở nên đẫm máu mà thê lương.
Mặt trời chiều lặn ở đằng tây, núi xanh như biển, chiều tà như máu.
Chiến trường này là một góc của chiến trường Nam Cương rộng lớn, cũng không phải là trận chiến hùng vĩ thảm thiết nhất, chấn động lòng người nhất trong các chiến dịch ở Nam Cương.
Thế nhưng so sánh chiến sự phát sinh ở Nam Cương, trận chiến ở nơi đây lại càng chấn động lòng người, càng thảm thiết xúc động hơn .
Đợi đến khi tình hình chiến đấu không còn gay gắt nữa thì đã là vào buổi tối, chủ tướng của các nhánh quân đường bộ bắt đầu kiểm kê số người, tướng quân Bá Sơn dò hỏi:
– Người đã chém vỡ Thần Binh Nam Đế ở đâu?
Các tướng sĩ tìm đến vị trí đội ngũ của Tần Mục.
Lúc này đây, đội ngũ mười người Diên Khang, mười người chỉ còn lại ba người, nhưng trong đó cũng không hề có Tần Mục.
Có sĩ tử trẻ tuổi lắc đầu, trong cuộc truy kích, bọn họ đã lạc mất tung tích của Tần Mục.
Các tướng sĩ im lặng, quay về báo cáo với Bá Sơn, Bá Sơn cũng im lặng.
Tướng quân trăm trận, chết trên chiến trường là chuyện bình thường.
Đêm khuya, từng đốm lửa ma trơi lập lòe trên chiến trường, cũng có Thần Thông Giả thắp đuốc, tìm kiếm thi thể của chiến hữu trên chiến trường.
Ba sĩ tử Diên Khang trẻ tuổi cũng tìm kiếm xung quanh, mong đợi có thể nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc.
Bây giờ bọn họ mới biết vì sao vị lão binh mặt sẹo kia lại để bọn họ ghi nhớ khuôn mặt của chiến hữu, nhớ
kĩ là để đưa bọn họ về nhà sau khi chiến sự kết thúc, không để hài cốt của bọn họ bị nhiễm lạnh trong gió sương, không để bọn họ chôn cất ở nơi đất khách quê người, để bọn họ mang theo vinh quang mà chiến sĩ nên có trở về quê nhà, an táng trong phần mộ của tổ tiên.
Máu như sương tụ lại trên mặt ngoài của từng thi thể.
Ma trơi lập lòe, đó là sứ giả U Đô đang dẫn du hồn trên chiến trường, từng lão nhân không rõ mặt mũi ngồi trên thuyền giấy xuất hiện ở mọi ngóc ngách trên chiến trường, bất kể là địch hay ta, để hồn phách của người chết trận chèo trên thuyền giấy, đưa bọn họ vào trong U Đô.
Mỗi khi đèn bão của những âm sai này chiếu lên gương mặt của du hồn, dù cho khi còn sống hắn là tướng lĩnh vĩ đại thế nào, hoặc là binh lính hèn mọn ra sao, tất cả bọn họ đều phải lên thuyền.
Lúc này, trên một chiếc thuyền giấy, Tần Mục và U Thiên Tôn đang ngồi trên thuyền, đồ tể ngồi dưới đèn bão.
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có nơi xa truyền đến một giọng Tây Bắc đặc sệt của một binh sĩ.
Trong đêm tối, kẻ đó thét gào tên của chiến hữu, gọi hồn hắn trở về, đừng đi lạc vào U Đô, U Đô có Thổ
Bá, mặt hổ thân trâu, sẽ cầm theo roi Minh Hà xua đuổi hắn.
Tần Mục nghe tiếng hét kéo dài kia, hơi suy tư.
– U Đô có quy tắc của U Đô.
U Thiên Tôn nói:
– Ngươi muốn hồi sinh nhiều người như vậy là vi phạm quy tắc của U Đô, Thổ Bá sẽ không đồng ý.
– Đương nhiên ta biết quy tắc của U Đô, trong tích tắc hồi sinh nhiều người như vậy là vi phạm đại đạo U
Đô.
Tần Mục nói:
– Nhưng mà chính bởi vì Thổ Bá bị khóa chặt bởi các quy tắc, cho nên chúng ta mới đều rất bị động.
U
Thiên Tôn à, với mười Thiên Tôn mà nói, Diên Khang chỉ là một nơi chật hẹp nhỏ bé, hiện tại Hỏa Thiên Tôn cũng đã bắt đầu dùng binh đối kháng với Diên Khang.
Nếu tương lai hắn thật sự càn quét tới, vậy thì có lẽ Diên Khang sẽ sụp đổ, sẽ càng nhiều người chết hơn.
Để quy tắc hạn chế bản thân đến chết, thứ chờ
đợi chúng ta chỉ có duy nhất con đường bại vong này.
Thổ Bá cũng hy vọng thoát khỏi trói buộc của đại đạo U Đô, thế thì tại sao lại không mở một mắt nhắm một mắt?
U Thiên Tôn lắc đầu nói:
– Hiện tại Thổ Bá vẫn là Thổ Bá, đại đạo U Đô vẫn là đại đạo U Đô, phải được xử lý một cách công bằng.
– Cái tên cứng đầu này!
Tần Mục tức giận đến bật cười:
– U Thiên Tôn, ngươi trở về nói với Thổ Bá, sở dĩ ta thương lượng với các ngươi chỉ là vì lịch sự! Ta trực tiếp hồi sinh những người này, căn bản không cần phải hỏi đến ý kiến của Thổ Bá! Thổ Bá đồng ý cũng được, không đồng ý cũng thế, ta nhất định sẽ làm chuyện này.
Ánh mắt U Thiên Tôn dừng lại trên người hắn:
– Cánh của ngươi cứng cáp rồi.
– Rất cứng cáp!
Giọng nói Tần Mục cũng cứng rắn:
– Cổ Thần coi trọng ta là vì ta là đại pháp sư vạn kiếp bất diệt, Cổ Thần mong đợi ta có thể sử dụng pháp thuật của mình hồi sinh bọn họ, cho dù là bọn họ hồn phi phách tán, ta cũng có thể kéo hồn phách của bọn họ trở lại.
Đợi đến khi ta hồi sinh Nhân tộc thì lại giảng giải quy tắc với ta? Ta có năng lực, vì sao ta không thể dùng?
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một tháng
Lượt đọc
4
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:57, 26/03/2022
Chương 1749 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1749
: Mục Thần Ký (Dịch)
Chỉ mong người tốt gặp may (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1039 chữ
Chỉ mong người tốt gặp may (2)
Mặt U Thiên Tôn vẫn không hề có chút cảm xúc nào, nói:
– Trên chiến trường người chết vô số, ngươi hồi sinh bọn họ, ngoài việc đi ngược lại với U Đô ra, còn tiêu hao hết pháp lực của mình, ngươi có thể cứu được bao nhiêu người đây? Thân thể của những người này đã bị hủy, cho dù ngươi tinh thông đại đạo Tạo Hóa, chữa trị cơ thể của bọn họ, nhưng ngươi có thể chữa trị được cho bao nhiêu người đây?
Khóe mắt Tần Mục giật giật.
U Thiên Tôn tiếp tục nói:
– Nơi này chỉ là một trong vô số chiến trường, những chiến trường khác, người chết vô số, ngươi có thể
cứu hết tất cả bọn họ sao? Mỗi một ngày, thậm chí mỗi giây, chư thiên vạn giới đều có không biết bao nhiêu người chết, ngươi có thể cứu được bọn họ không? Mục Thiên Tôn, dù cho ngươi là Thiên Tôn, sức mạnh cũng có lúc cạn kiệt, người không thể cứu tất cả mọi người.
Hơn nữa, nếu như ngươi cứu người đã chết trên diện rộng, đại đạo U Đô sẽ ràng buộc Thổ Bá, để Thổ Bá tới xử lý ngươi.
Thổ Bá do đại đạo sinh ra, không thể tự làm chủ.
Hắn đứng dậy:
– Bất cứ ai phá hỏng trật tự của U Đô đều bị trừng phạt! Thế giới bị ta hủy diệt có vô số kể, tốt nhất Diên Khang đừng là một trong số đó.
Bởi vì, nếu như Thổ Bá bị đại đạo U Đô trói buộc thì không thể không ra tay, càng nhiều thế giới sẽ bị hủy diệt hơn! Những năm nay, sở dĩ Thổ Bá không động đến ngươi, đó là vì hắn đang chống lại quy tắc của đại đạo U Đô, chống lại mệnh lệnh của đại đạo.
Đại đạo U Đô đã muốn xóa xổ ngươi từ lâu!
– Ngươi hồi sinh càng nhiều người, trừng phạt càng nặng! Đợi đến khi trừng phạt giáng xuống, không chỉ
người mà ngươi hồi sinh phải chết, mà còn có không biết bao nhiêu người bị ngươi liên lụy!
Tần Mục đứng dậy:
– Đại đạo U Đô không có tình người.
U Thiên Tôn nói:
– Đại đạo thiên địa vốn dĩ đã không có tình người.
– Ta quá lý tưởng hóa, ngươi quá thực tế.
Đột nhiên Tần Mục thôi thúc thần thông Khiên Hồn, Huyền Môn Thiên Địa dựng thẳng sau lưng.
Hắn cười to nói:
– Bởi vì ta quá lý tưởng hóa, cho nên thường sẽ đối đầu đến mức đầu rơi máu chảy trước hiện thực! Bởi vì ngươi quá thực tế, cho nên rơi vào tự bế!
U Thiên Tôn nhíu mày nói:
– Thổ Bá sẽ không cho ngươi mượn sức mạnh, Thiên Công cũng sẽ không cho ngươi mượn sức mạnh của hắn để ngươi hồi sinh những binh sĩ Nhân tộc này.
– Ta không cần!
Tần Mục cất tiếng cười to, Thần Tàng mở rộng, Tổ Đình hiện lên, phía trên là Huyền Đô, phía dưới là U
Đô.
Sức mạnh vĩ đại tuôn ra từ trong Thần Tàng của hắn!
Đại Đạo Khởi Tổ Đình, Tạo Hóa Mông Muội Khai.
Đây là hai loại thần thông nhập đạo của hắn, Trọng Thiên thứ mười bốn, Trọng Thiên thứ mười lăm.
Đại Đạo Khởi Tổ Đình diễn hóa ra đại đạo U Đô và Huyền Đô, Tạo Hóa Mông Muội Khai thì lấy đại đạo Tạo Hóa chữa trị cơ thể của những chiến sĩ đã chết trận, hoạt hóa máu của bọn họ, để cho máu chết trên người bọn họ sục sôi sức sống một lần nữa!
U Thiên Tôn im lặng nhìn hắn, không ngăn cản, để hắn hành động.
Những tướng sĩ Diên Khang đang nhặt xác trong chiến trường ngơ ngác nhìn từng vị chiến hữu đứng dậy, trên người bọn họ vẫn còn vết máu, nhưng thân thể của bọn họ đã bắt đầu khôi phục, miệng vết thương lành lại, tim đập trở lại, bộ phận đã chết trên cơ thể cũng khôi phục sức sống lần nữa.
Có người hoan hô, ôm chặt lấy chiến hữu vừa mới hồi sinh, mỉm cười bật khóc thành tiếng.
Chiến trường quá rộng lớn, quá nhiều chiến sĩ chết trận, cho dù là Tần Mục cũng không khỏi cảm thấy ngày càng mệt mỏi, hồi sinh những chiến sĩ này tiêu tốn quá nhiều pháp lực và tinh thần của hắn.
Khí tức của hắn suy bại, cũng lúc đó, hắn còn cảm nhận được xao động đến từ đại đạo U Đô.
Hắn chống lại đại đạo, đảo ngược sinh tử khiến đại đạo U Đô truyền đạt mệnh lệnh diệt trừ hắn.
Hắn cảm nhận được Thổ Bá đang cưỡng ép trấn áp đại đạo U Đô bên trong U Đô, cũng cảm nhận được U
Thiên Tôn đang chống lại mệnh lệnh của đại đạo.
Cuối cùng, chiến sĩ Diên Khang chết trận trong chiến trường lần lượt hồi sinh, sức mạnh trong cơ thể Tần Mục dường như đã cạn kiệt.
Hắn ngã bịch xuống đất, vô cùng suy yếu, khó mà đứng lên.
U Thiên Tôn chống lại mệnh lệnh của đại đạo U Đô, đi ngang qua hắn, leo lên thuyền giấy một lần nữa:
– Đừng đến U Đô, sau khi ngươi đến U Đô, Thổ Bá sẽ không bảo vệ ngươi mà sẽ giết ngươi.
Ở đó, sức mạnh của U Đô quá mạnh.
– Cảm ơn.
Tần Mục yếu ớt nói.
Thân thể U Thiên Tôn hơi cứng nhắc, không quay đầu lại, lạnh lùng nói:
– Không cần cảm ơn ta, ngươi làm chuyện đảo ngược sinh tử, ta sẽ báo cáo đúng sự thật với Thổ Bá, Thổ
Bá công chính vô tư, sẽ ghi nhớ việc ác của ngươi, tương lai sẽ cộng lại xử lý.
Tần Mục nở nụ cười, cố gắng lớn tiếng nói:
– Thời gian hai năm rưỡi, nhiều nhất là hai năm rưỡi, trận chiến Huyền Đô sẽ diễn ra, liên quan tới sống chết của Thiên Công! Ngươi có đi không?
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một tháng
Lượt đọc
5
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:58, 26/03/2022
Chương 1750 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1750
: Mục Thần Ký (Dịch)
Chỉ mong người tốt gặp may (3)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1071 chữ
Chỉ mong người tốt gặp may (3)
Hắn nói quá nhanh, ho khan dữ dội.
– Liên quan quái gì tới ta?
U Thiên Tôn lạnh lùng nói, điều khiển thuyền giấy đi vào U Đô.
Tần Mục lại bật cười, ngửa mặt nhìn lên bầu trời, chỉ thấy phía đông tờ mờ sáng, mặt trời sắp mọc lên.
Hắn lẩm bẩm nói:
– Chắc chắn hắn sẽ tới, chắc chắn sẽ. .
Mặc dù U Thiên Tôn tự bế là do lý tính, cho rằng nhìn thấu tất cả
nên thờ ơ, nhưng mà chắc chắc hắn sẽ đi.
Trái tim của hắn vẫn nóng, nóng hổi. .
Đồ tể bước tới trước mặt hắn, chỉ thấy ráng đỏ phía đông càng lúc càng sáng, một vầng mặt trời đỏ từ từ
mọc lên bên trong hào quang.
Đồ tể nói:
– Năm đó ta không có thần thông đảo ngược sinh tử này như ngươi, nếu như có, ta cũng sẽ làm trái với Thổ Bá, cũng sẽ cứu sống chiến hữu của ta.
Hắn nhìn thẳng vào mặt trời, im lặng thật lâu, đột nhiên thấp giọng thì thầm:
– Sương rơi Nam Sơn thấm mùa thu, gió xoáy Bắc Lân đêm rực cháy, thế sự gấp gáp nào ai hay? Ý trời nào ai có thể hỏi? Chỉ cầu người tốt gặp may mắn.
Đao Đạo chính là đạo vì con người. .
Mục Nhi, nghỉ ngơi đủ
chưa? Đi thôi, chúng ta tiếp tục tiến lên!
Tần Mục lảo đảo đứng dậy, cố gắng theo kịp bước chân hắn, đi về phía ánh sáng mặt trời mọc.
– Bất kỳ đại đạo Hậu Thiên nào đều là đạo vì con người!
Hắn kiên định nói.
Đồ tể quay đầu liếc hắn một cái, nở nụ cười rươi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










