[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 349 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1741-c1745)
❮ sautiếp ❯Chương 1741 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1741
: Mục Thần Ký (Dịch)
Đao của pháp tắc (3)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1098 chữ
Đao của pháp tắc (3)
Hắn leo lên lầu, đối diện với hàng chục kiếm quang kéo tới.
Những nam tử đi cùng Vệ Thanh Hà đồng loạt hét lên, không ngừng quát tháo, ngự kiếm lao về phía hắn, sử dụng tất cả kiếm pháp tuyệt vời nhất của Diên Khang.
Với Tần Mục của năm đó, những kiếm pháp này rất hiếm thấy trên thế gian, thậm chí có thể nói là kiếm pháp cấp trấn giáo cũng không ngoa, nhưng bây giờ, ai ai cũng có thể học được.
Tần Mục cầm thanh sắt trong tay, khẽ thả chậm bước chân.
Chỉ nghe thấy tiếng nổ đùng đùng truyền đến, bước chân hắn không ngừng đi về phía trước, xung quanh trước sau đều là phi kiếm nổ tung.
Đột nhiên, một vệt thần quang chiếu rọi mặt hắn, nam nhân áo bào đỏ Vệ Thanh Hà đột nhiên thôi thúc một thanh thần kiếm, nhắm thẳng vào mặt Tần Mục!
Tần Mục nhấc thanh sắt chém vào gió, âm thanh đinh tai nhức óc, lanh lảnh vang lên.
Vệ Thanh Hà lộ ra vẻ mặt vui mừng, nhảy dựng lên la lớn:
– Tên sa cơ thất thế mua chuộc dân đen nhà ngươi dám ám sát ta, thế nhưng không biết cha ta là ai! Cha ta thương ta, ban thưởng cho ta thần kiếm hộ thân từ lâu. .
Thanh sắt trong tay Tần Mục không có mảy may lấy một vết xước, nhưng thanh thần kiếm kia lại đột nhiên xuất hiện những vết rạn nứt dày đặc, ngay sau đó nổ ầm một tiếng, vỡ tung trên đất!
Vệ Thanh Hà sợ hãi thất thần, Tần Mục tiến lên phía trước, hỏi:
– Nhi tử của Vệ Dung, Vệ Thanh Hà?
Vệ Thanh Hà vội vàng nói:
– Huynh đệ, ngươi vẫn còn trẻ, đừng làm điều dại dột. .
Xoẹt!
Thanh sắt trong tay Tần Mục quét ra thứ đao quang vô song, tay lên đao xuống.
Trên vai trái đến dưới xương sườn phải của Vệ Thanh Hà xuất hiện vết máu, sau đó nửa người trên nghiêng nghiêng trượt xuống.
Trên sân khấu bỗng chốc náo loạn, ca nữ vũ nữ nhạc nữ chạy tán loạn, các tùy tùng của Vệ Thanh Hà đồng loạt bay lên không trung, gào thét:
– Mau đi trình báo Vệ đại lão gia, công tử bị người ta giết rồi!
Tần Mục vảy vết máu trên thanh sắt đi, hiên ngang ngồi xuống, tự rót cho mình một chén rượu, lẳng lặng chờ đợi.
Đồ tể lộ ra vẻ tán thưởng, nói:
– Ngươi lại trở về rồi, ta cảm nhận được chàng thiếu niên Tần Mục bước ra khỏi thôn Tàn Lão của Đại Khư đã trở về! Mục Nhi, ngươi không đi ư? Vệ Dung kia là hảo bằng hữu của ngươi khi còn thơ ấu, giao tình của các ngươi sâu, ngươi giết nhi tử hắn, lẽ nào không sợ gặp hắn?
– Giết một Vệ Thanh Hà hoàn toàn chẳng có ích gì.
Tần Mục không cảm xúc, nói:
– Ta mời Vệ Dung uống rượu, thưởng thức đao pháp tắc của ta.
Đồ tể nghiêng đầu:
– Phiền phức.
Hắn cũng thẳng thừng ngồi xuống, tự mình rót rượu uống, sau cảm thấy dùng ly uống rượu quá phiền phức, dứt khoát ném nắp bình rượu, uống vui vẻ.
Thành Giang Lăng ở phía xa xa, thần quang kinh diễm, thần uy ngập trời, nhanh chóng bay về hướng này.
Rầm.
Một tên Thần Nhân mập mạp giáng xuống từ trên trời, đáp trên Lãm Tước Đài, chấn động đến mức cả lâu vũ này không ngừng rung lên.
Thần Nhân mập mạp kia uy phong lẫm liệt quát:
– Kẻ nào giết nhi tử yêu quý của ta?
Nhưng vào lúc này, ba đến năm vệt thần quang đồng loạt giáng xuống từ trên trời, đáp xuống đất lộ ra thân hình của mấy vị Thần Nhân.
Bọn họ nhao nhao tiến lên trước một bước, quát:
– Sâu dân mọt nước từ đâu đến dám to gan giết người?
– Sát hại mệnh quan triều đình, không cần thẩm vấn, trực tiếp hành quyết tại chỗ!
Thần Nhân mập mạp kia nhìn nam tử trẻ tuổi đang ngồi ở phía sau thi thể của nhi tử mình, cơ thể không khỏi run rẩy, mỡ trên mặt cũng run lên theo.
Mấy tên Thần Nhân kia đang muốn tiến lên, đột nhiên Vệ Dung giang hai tay ra chặn lại, ngăn cản những người kia, những người kia không hiểu, cho rằng hắn muốn đích thân ra tay báo thù cho nhi tử mình nên lập tức tránh sang một bên.
Vệ Dung nhanh chân bước lên phía trước, mở miệng nói:
– Tần huynh đệ. .
– Vệ huynh, nên gọi ta là quốc sư thì hơn.
Tần Mục giơ tay lên, không mặn không nhạt nói:
– Nhi tử của ngươi là ta giết.
Ngươi và ta có giao tình nhiều năm, năm đó ta rời khỏi Đại Khư, bằng hữu đầu tiên chính là ngươi, ngươi và ta cùng chèo thuyền vượt qua Kim Giang, cùng nhau tới kinh thành thi đậu công danh, trên đường gặp được Ngự Long Môn làm phản, đánh biết bao trận, có thể nói là giao tình định mệnh.
Ta giết nhi tử của ngươi, trong lòng rất là áy náy, thế nên rót ra một chén rượu chờ ngươi, xin lỗi ngươi.
Vệ Dung khóc lớn:
– Ngươi giáo huấn hắn là được, vì sao giết hắn? Rượu của ngươi, ta không uống!
– Uống hay không tùy ngươi.
Tần Mục đứng dậy, trầm giọng nói:
– Thế gian này có biết bao nhiêu chuyện bất bình, ta có thể hữu dũng vô mưu, cầm đao đi đoạt thủ cấp của nhi tử ngươi, khiến máu của hắn văng ra năm bước.
Ta là quốc sư, có năng lực này, thế nhưng bách tính thường dân chỉ có thể mặc cho lệnh lang bắt nạt lừa gạt, khiến ta ngộ ra hữu dũng vô mưu, đao của thất phu chỉ là nhất thời, không thể bình thiên hạ, không thể trị thiên hạ.
Vì lẽ đó, ta nhận ra một chiêu đao pháp tắc, mời Vệ huynh chỉ điểm!
Hắn nhấc thanh sắt trong tay lên, đao quang rọi khắp lâu vũ, luật pháp nghiêm minh, từng điều quốc pháp như thiên cương Huyền Đô trong tay Thiên Công, như xiềng xích U Đô trong tay Thổ Bá, chấn động lòng người, giương cao chính khí trời đất, uy phong tiêu diệt tà ma!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
2 tháng
Lượt đọc
4
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:56, 26/03/2022
Chương 1742 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1742
: Mục Thần Ký (Dịch)
Lòng dân làm đao
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1064 chữ
Lòng dân làm đao
– Diên Khang muốn lấy pháp luật lập quốc, có luật pháp tất phải tuân theo, không nói tình riêng!
Xong một chiêu, Tần Mục vung tay ném bỏ thanh sắt, cắm ở phía trước Vệ Dung, đi qua người hắn:
– Ngươi không nghiêm khắc dạy nhi tử, mặc hắn gây họa khắp nơi, tự mình bẩm lên hoàng đế, quan cắt ba phẩm, phạt bổng lộc mười năm.
Nếu như loại chuyện này còn phát sinh, ta sẽ dùng đao pháp tắc giết ngươi, tự giải quyết cho tốt.
Tần Mục ra khỏi Lãm Tước Đài, quay đầu nhìn lại, Vệ Dung ngơ ngác đứng trên sân khấu, nhìn thanh sắt kia.
Đồ tể nhanh chân bước đến, sóng vai đi cùng hắn, khen ngợi:
– Trình độ Đạo Cảnh quá cao khiến tu vi đao pháp của ngươi tăng, ngay cả một thanh sắt mà ngươi cũng có thể dùng tốt hơn cả uy năng của thần binh.
Tần Mục suy nghĩ xuất thần, lại lắc đầu.
Đây không phải điều đáng được được khen ngợi, so với những Thần Thông Giả bình thường này, bất luận là tầm nhìn kiến thức, đạo tâm hay căn cơ của hắn đều vượt qua bọn họ rất nhiều, cho dù là cho hắn một cây gậy gỗ nhỏ, hắn cũng có thể chặt đứt thần binh.
Đồ tể cười nói:
– Lần này ngươi hiểu đạo, tham ngộ ra đao pháp tắc, rõ ràng là làm giảm uy phong của ta, nói ta khoe hữu dũng vô mưu.
Có điều ta mà cầm đao, khoái hoạt giang hồ, không giống như những quy định cứng nhắc trói buộc của ngươi. đao pháp tắc của ngươi cũng không thể sánh bằng Đao Đạo của ta được.
Tần Mục lặng im, sau một lúc lâu mới nói:
– Chắc hẳn Đồ gia gia đã biết chuyện của Vệ Thanh Hà từ lâu, vì sao không lấy đao của thất phu diệt trừ
hắn, trái lại còn giữ hắn lại chờ ta đích thân trừ khử?
– Nếu ta làm, trước sau cũng chỉ là khoe hữu dũng vô mưu, nếu ngươi làm, lại là đại diện cho hướng đi của Diên Khang.
Đồ tể cười một tiếng, nói:
– Những năm này ngươi ở Thiên Đình, ta ở Diên Khang, ta thấy quá nhiều chuyện tương tự rồi, cũng khoe hữu dũng vô mưu giết không ít kẻ, nhưng như vậy thì sao chứ? Đao của thất phu không giải quyết được những chuyện này.
Diên Khang lớn như vậy, đao của thất phu không thể điều tra toàn bộ thị phi trắng đen của Diên Khang, vậy nên rất cần Mục Thiên Tôn tạo ra một pháp tắc.
Ta luôn đợi ngươi trở về.
– Trên đời này luôn có những nơi đao pháp tắc của Diên Khang không đến được, có lẽ vẫn cần cơn thịnh nộ của thường dân, máu vảy năm bước.
Tần Mục suy nghĩ một chút, nói:
– Triều đình cần mở rộng đao pháp tắc hơn, chấn chỉnh quan lại, nhưng cho dù chỉnh đốn thế nào thì cũng vẫn sẽ có mấy người như Vệ Thanh Hà.
Đồ gia gia, ngươi nói đúng, ta gần trời xa đất, nên tự suy ngẫm.
Bản lĩnh của ta vốn dĩ đều bắt nguồn từ thế tục, sau khi đến Thiên Đình mới bắt đầu nghiên cứu đại đạo Tiên Thiên, trong khoảng thời gian ngắn cố gắng đuổi kịp mười Thiên Tôn, giúp Diên Khang có cơ hội nghỉ ngơi và phát triển.
Những năm này, ta đã quên mất bản lĩnh của ta đến từ đâu.
Khi ở trong bách tính, hắn vẫn luôn cho rằng bản thân còn đi trên con đường đại đạo Thánh Nhân, thế
nhưng khi quay đầu lại, hắn bỗng nhiên phát hiện bản thân đã chệch hướng, bây giờ quay lại vẫn chưa muộn.
– Sơ tâm chưa đổi, vẫn là thiếu niên tốt.
Đồ tể vỗ bả vai hắn, đưa hắn đến tiệm rèn của tân thành này.
Đây là nơi chế tạo nông cụ, không phải nơi chế tạo linh binh, tiệm rèn treo đầy cuốc, cày sắt, dao phay và các đồ vật khác.
– Cho một thanh đao tốt.
Đồ tể ngồi xuống, nói với thợ rèn kia:
– Muốn thanh đao bằng thép tinh luyện.
Hai cân sắt, cho tiểu tử này dùng.
Hắn chỉ chỉ Tần Mục, Tần Mục cũng ngồi trên ghế dài, thợ rèn bưng trà thô tới, nói:
– Không có thép tinh luyện, có sắt thô thôi.
– Không có thép tinh luyện càng tốt, tiểu tử này cầm thanh sắt cũng có thể chém nát thần binh.
Lấy hai cân sắt thô, nhiều hơn một lạng cũng không được, tránh cho hắn chém người quá thuận tay, để tiểu tử
này tự làm đi.
Đề tể uống trà, trà thô này nhạt nhẽo, nhưng hắn lại uống đến ngon lành, nói:
– Thợ rèn, ngươi kéo ống bễ giúp hắn.
Người thợ rèn nghi ngờ nhìn Tần Mục, chỉ thấy y phục của hắn không bình thường, cười nói:
– Sao vị quý công tử này có thể làm những việc thô thiển này chứ?
Tần Mục uống trà, cười nói:
– Năm đó ta cũng là thợ rèn.
Vì sao bên trong tiệm này của ngươi còn có những nông cụ này, chẳng phải nên có những linh binh thường dùng ư?
– Quanh năm ăn sơn hào hải vị, cũng có lúc muốn ăn những loại cơm canh đạm bạc.
Người thợ rèn kia cười nói:
– Hơn nữa dân chúng cũng không có nhiều tiền.
Những năm gần đây, giá cả lương thực quá rẻ, nhờ Thần Thông Giả hỗ trợ thu hoạch hoặc dùng linh binh để thu hoạch thì giá cả quá đắt, không phải ai cũng có thể chi trả nổi.
Những năm này, tiền bạc đều nằm trong tay Thần Thông Giả, vậy thì làm sao trong tay người dân bình thường có tiền được? Dùng những nông cụ này làm việc cũng có thể bớt chút chi phí.
Tần Mục im lặng uống trà, uống mãi mà vẫn chưa xong.
Đột nhiên hắn ngửa cổ lên uống một hơi cạn sạch, bỏ chén xuống, đứng lên nói:
– Tới đây, ngươi kéo ống bễ, ta rèn sắt.
Người thợ rèn kia chọn mấy khối sắt thô, trợ giúp hắn.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một tháng
Lượt đọc
3
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:56, 26/03/2022
Chương 1743 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1743
: Mục Thần Ký (Dịch)
Lòng dân làm đao (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1081 chữ
Lòng dân làm đao (2)
Tần Mục rèn đúc cực kỳ điêu luyện.
Người thợ rèn kia nhìn tay nghề của hắn, không khỏi tấm tắc khen ngợi:
– Đúng thật là một người có tay nghề tốt, nếu ngươi mở tiệm thì việc làm ăn của lão già này đều bị ngươi cướp mất!
Tần Mục dùng hai cân sắt thô rèn thành một thanh đao hệt như được đúc từ sắt đen, bề mặt hiện ra hàn quang, khí lạnh bức người.
Đồ tể thanh toán tiền giấy xong xuôi, nói:
– Không cần trả lại.
Mục Nhi, chúng ta đi thôi, tìm thấy sơ tâm rồi, đã đến lúc đao của ngươi nên rèn luyện bước tiếp theo rồi.
Tần Mục không đi theo hắn, nói:
– Ta còn có việc cấp bách cần xử lí.
Trong lòng đồ tể khẽ giật thót, dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Người thợ rèn kia thấy hai người bọn họ vung tay hào phóng, thầm vui vẻ, chợt ngẩng đầu lên, đột nhiên chỉ thấy trên bầu trời xuất hiện rất nhiều ngôi sao.
Bây giờ là ban ngày ban mặt, đột nhiên có tinh quang, hơn nữa những tinh quang này còn cực kỳ chói mắt, đúng là vô cùng kỳ lạ!
Những tinh quang kia đang di chuyển, trong đó có một ngôi sao lớn được bao quanh bởi hàng trăm ngôi sao nhỏ, tinh quang càng ngày càng gần, những ngôi sao kia cũng ngày càng trở nên rõ ràng hơn.
Vèo!
Từng vệt tinh quang hạ xuống từ trên trời, đáp xuống tân thành nơi Giang Lăng này.
Ai mà ngờ được đó lại là nhóm quan văn của triều đình Diên Khang, là lại bộ quan viên phụ trách lại trị.
– Lại bộ quan viên, tham kiến quốc sư!
Hàng trăm vị quan viên vây quanh lại bộ thượng thư, đồng thời khom người, tất cả đồng thanh nói.
– Không cần đa lễ.
Tần Mục giơ tay lên, tháo bỏ phong ấn tu vi của bản thân, nói với người thợ rèn đang ngẩn người:
– Mượn cửa tiệm của các hạ dùng một lát, ta sẽ trả công.
Người thợ rèn kia vội vàng lui vào nội xá.
Tần Mục lấy thần kim thần liệu bên trong Tổ Đình ra, tinh luyện và tôi luyện kim loại ngay trước mặt mọi người.
Lại bộ thượng thư và lại bộ chư thần ngẩng đầu nhìn, chỉ
thấy một loạt văn tự luật pháp đang lơ lửng trên không trung, tràn ra từ bên trong tiệm rèn nho nhỏ này, lan ra toàn bộ tân thành của Giang Lăng, trong văn tự luật pháp kia còn kèm theo đạo âm hùng vĩ, không ngừng gầm rú chấn động, hệt như một vị phán quan công bằng chính trực đang đọc khuyết điểm của thiết luật Diên Khang!
Bên trong tân thành của Giang Lăng, vô số dân chúng dồn dập bước ra đường phố, lắng nghe giọng đọc những điều luật pháp kia, bất giác nghe đến mê mẩn.
Vệ Dung và vài Thần Nhân của Giang Lăng vẫn chưa rời đi.
Bọn họ nhìn những văn tự luật pháp rơi xuống từ trên trời kia, suy nghĩ xuất thần.
Kèm theo sự tôi luyện của Tần Mục, trong giọng đọc, những văn tự luật pháp được hắn lạc ấn vào trong một thanh Thần Đao, biến thành thiết luật, biến thành uy năng của Thần Đao.
Một lúc lâu sau, Tần Mục dập thần hỏa, vứt chùy sắt, trong tay cầm một thanh đao pháp tắc, giọng nói vang vọng toàn thành, trầm giọng nói:
– Lại bộ chư quan tiến lên nhận đao.
Lại bộ chư quan tiến lên, lại bộ thượng thư khom người, giơ cao hai tay.
– Luật pháp Diên Khang là người trị hay pháp trị? Là lấy pháp trị quốc hay là theo luật trị quốc? Luật pháp cũ của Diên Khang có còn phù hợp với thời đại hiện nay hay không?
– Đạo pháp thần thông của Diên Khang cần thay đổi, luật pháp của Diên Khang có cần thay đổi hay không?
– Có phải trong hoàn cảnh hiện tại, thiện pháp năm đó đã biến thành ác pháp hay không? Làm sao trừng trị cái ác, làm sao phát huy cái thiện, làm sao cho công bằng?
– Hoàn toàn không thể loại bỏ người trị, làm sao để cân bằng giữa người trị và luật trị?
– Luật pháp giả là tự kỷ luật, hay là luật của kẻ khác, hay là pháp luật?
– Lại bộ chủ công!
– Trách nhiệm của luật pháp là hướng đến những gì dân chúng mong muốn!
– Lòng dân làm đao, là Thần Đao mạnh nhất, có thể chém một hai tham quan ô lại, cũng có thể phá hủy một quốc gia mạnh mẽ.
Chư công thay ta chăm sóc lòng dân.
– Hôm nay ta thay mặt triều đình trao đao cho các ngươi, cải cách luật pháp thay luật, giao cho các ngươi!
Tần Mục xoay người, đưa đao pháp tắc lên.
Lại bộ thượng thư bước tới, dùng hai tay đỡ lấy Thần Đao, cúi đầu lui xuống cùng hàng với chư quan, trầm giọng nói:
– Ở đâu có luật pháp, lại bộ nhất định xông pha khói lửa, không phụ lòng dân thiên hạ!
. .
Tần Mục đi theo đồ tể rời khỏi tân thành của Giang Lăng, nhắm mắt nối gót theo đuôi.
Có lẽ lần tới tân thành để trao đao này sẽ dẫn tới chấn động không nhỏ ở Diên Khang, luật pháp thay đổi nhất định sẽ
thúc đẩy phát triển, có khi sẽ còn mang lại cho Diên Khang một cục diện chính trị rõ ràng.
– Đồ gia gia, cửa ải tiếp theo chúng ta đi đâu?
– Nhân gian này chính là một thánh địa khổng lồ, cũng là một địa ngục khổng lồ, chúng sinh có thể siêu thoát trong thánh địa, cũng có thể rơi vào trong địa ngục.
Chuyện bất bình trên thế gian quá nhiều, tranh đấu quá nhiều, tranh ngoài sáng đấu trong tối, giằng co lẫn nhau, nhiều vô số kể.
Đao Đạo cần rèn luyện ở
hồng trần, cũng cần tôi luyện trong chiến trường.
Đồ tể nói:
– Ta dẫn ngươi tới chiến trường.
Mặc dù ngươi là đồ đệ của ta, nhưng chưa từng ra trận, chiến trường của Thái Hoàng Thiên ngươi cũng chỉ lướt qua rồi thôi.
Năm đó. .
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một tháng
Lượt đọc
4
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:57, 26/03/2022
Chương 1744 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1744
: Mục Thần Ký (Dịch)
Lòng dân làm đao (3)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1100 chữ
Lòng dân làm đao (3)
Hắn trầm tư, lại lắc đầu:
– Thôi bỏ đi.
Tần Mục tò mò hỏi:
– Đồ gia gia đã nói đoạn đầu câu chuyện, sao lại không tiếp tục nữa?
Đồ tể thoáng do dự, thấy Tần Mục không nghiêm túc giống như lúc vừa rồi trao đao pháp tắc cho lại bộ, đạo tâm cũng đã tự vững vàng lên, hơn hẳn lúc trước.
Trong lòng đồ tể cũng thấy vui thay cho hắn, bèn không dối gạt hắn, nói:
– Năm đó ta cũng được coi là tài tử, tuy vóc dáng cao lớn cường tráng, nhưng lại có chút danh tiếng nhờ
đọc nhiều thứ thi thư, tài văn chương và thi từ ca phú.
Khi đó ta là người có tri thức thích lên mặt với người khác, say mê xa hoa đồi trụy, lưu luyến giữa làng chơi.
Đến khi quân giặc xâm lấn, nước mất nhà tan, khi đó ta thấy tang thương nên vứt bỏ bút mực, rút đao lên đường tòng quân ra chiến trường.
Hàng trăm tài tử Giang Nam đi cùng ta, trở về. .
Hắn khàn giọng nói:
– Chỉ có ta.
Tần Mục vỗ vai hắn.
Đồ tể thở dài, nói:
– Những thanh đao trên chiến trường không giống với những thanh đao mà ngươi tiếp xúc trong thời bình, đao trên chiến trường là đao giết người, cũng là đao chuộc tội.
Tần Mục hơi giật mình, thỉnh giáo ý nghĩa của nó.
Đồ tể nói:
– Đao giết kẻ thù, cứu đất nước phía sau, bách tính sinh sống trong đất nước.
Đao của kẻ thất phu, máu vảy năm bước, khoái hoạt phục thù.
Đao của chiến trường, rong ruổi ngàn dặm, hai tay dính đầy máu tươi, cứu vô số người! Theo ta đi đến chiến trường, đi gặp những chiến hữu của ta.
Tâm trạng Tần Mục kích động, cất bước đi theo hắn.
Bọn họ đi hàng chục ngày đến chiến trường ở Nam Cương.
Sau khi mười Thiên Tôn chia cắt Nguyên Giới, áp lực của Diên Khang tăng lên rất nhiều, thế lực đầu tiên tiến đánh Diên Khang là quân dưới trướng Hạo Thiên Tôn ở Nam Thổ, Nhân tộc và Bán Thần kết hợp tiến đánh Diên Khang, công thành chiếm đất.
Những Thần Ma và Thần Thông Giả này đến từ Nam Thiên, là Nhân tộc và Bán Thần của Nam Thiên.
Đồ tể và Tần Mục lấy tên giả, báo danh đầu quân.
– Quân đội đối diện cũng là người.
Có chiến sĩ nhìn quân đội đối diện, giọng run run nói.
– Đừng suy nghĩ như vậy.
Một vị lão binh an ủi hắn, nói:
– Suy nghĩ thử xem, sau lưng ngươi chính là Diên Khang, là bách tính của Diên Khang! Nếu ngươi coi kẻ
thù đối diện là người, vậy thì người chết chính là ngươi, còn có những bách tính cần ngươi bảo vệ!
– Hồng hộc, hồng hộc. . .
Có người thở hổn hển, hai chân run bần bật, lo lắng đến xanh cả mặt, thở không ra hơi:
– Đây là lần đầu tiên ta ra chiến trường, trước đây ta đã từng luyện tập với các sĩ tử khác ở trong học viện, chưa từng thực sự tham gia chiến đấu. .
– Sau này đi theo ta là được.
Một lão binh trên mặt có sẹo cười nói:
– Còn nhớ những gì trên lớp lão sư dạy các ngươi không? Nhìn thấy trên trời có người vẫy cờ thì đứng dậy, nghe thấy nhịp trống, liên tục đánh trống thì tiến lên, tiếng trống gấp hơn thì chạy tấn công, nghe thấy minh mõ thì dừng, nghe thấy đánh trống đánh chuông thì lui về phía sau.
Còn nữa, sẽ có những người tinh thông thần thức dùng thần thức truyền vào trong đầu chúng ta, không được phạm sai lầm.
Một lão binh trên mặt có sẹo lại nhìn về phía Tần Mục, đưa thuốc lào tới, cười nói:
– Thấy ngươi không lo lắng, chẳng lẽ là lão binh từng trải? Rít cái này, vị ngon lắm.
Tần Mục nhận lấy thuốc lào, khò khè một hơi, nói:
– Ta đã từng ra chiến trường của Thái Hoàng Thiên, đánh bậy đánh bạ một phen.
– Chiến trường của Thái Hoàng Thiên? Đó là chuyện của hơn hai mươi năm trước.
Tinh thần của lão binh trên mặt có sẹo kích động, phất tay nói:
– Sau này đội ngũ của chúng ta sẽ sát cánh bên vị huynh đệ này, mau qua đây!
Những Thần Thông Giả khác đều tập hợp lại, lão binh trên mặt có sẹo cười khà khà nói:
– Ở đây có các lão binh từng trải trên chiến trường Thái Hoàng Thiên! Sau này đánh nhau, chúng ta sẽ
cùng xông pha chiến đấu, đi theo hắn, cơ hội sống sót cao hơn một chút! Nào nào nào, tất cả mọi người nhớ mặt nhau đi, nhất định phải quen đấy.
– Tại sao phải nhớ mặt nhau? Cục diện trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, không phải nghe giọng nói của đối phương, nhận diện y phục của đối phương sex dễ dàng hơn sao?
Một vị Thần Thông Giả Diên Khang trẻ tuổi đặt ra câu hỏi.
Lão binh mặt sẹo kia nhìn gương mặt còn chút ngây ngô của hắn, cười nói:
– Không phải là để phân biệt địch và ta trên chiến trường, mà là sau cuộc chiến.
Hắn không nói rõ.
Nhưng Tần Mục lại hiểu hàm ý trong lời nói của hắn, các chiến hữu nhớ kỹ khuôn mặt nhau là để sau cuộc chiến, thu dọn chiến trường, tìm thi thể.
Lời này nói ra thì quá đáng sợ, bởi vậy vị lão binh kia không nói rõ.
Chiến sự ở Nam Cương vốn đã rất khẩn cấp, lẽ ra những tân binh giống bọn họ phải được huấn luyện ba đến năm tháng, hiểu rõ ăn khớp với nhau mới có thể ra chiến trường.
Nhưng thế lực của Hỏa Thiên Tôn đã chiếm đất phía Nam, thế tấn công quá chặt, dẫn đến thiếu hụt binh lính ở Nam Cương, cho nên rất nhiều sĩ tử học viện đã lần lượt nhập ngũ.
Tiền tuyến hao tổn quá lớn, những sĩ tử này còn chưa kịp rèn luyện gì đã phải ra chiến trường.
So sánh với Nam Thiên dưới sự cai trị của Hỏa Thiên Tôn, số lượng Thần Thông Giả và Thần Chỉ của Diên Khang vẫn quá ít, một người lính hận không thể phân thân thành mười.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một tháng
Lượt đọc
5
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:57, 26/03/2022
Chương 1745 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1745
: Mục Thần Ký (Dịch)
Tàn đao, đoạn nhận
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1135 chữ
Tàn đao, đoạn nhận
Lá cờ bay phấp phới trên bầu trời, từng binh sĩ lần lượt đứng dậy, ngước nhìn lá cờ, vừa rồi còn có tiếng va chạm của áo giáp, nhưng hiện tại ngoại trừ âm thanh của lá cờ lớn bay phần phật trên bầu trời ra thì không còn những âm thanh khác.
Sau một lúc lâu, tiếng trống thứ nhất vang lên, từng chiếc lâu thuyền lần lượt bay lên trời.
Thanh Đồng Thú dưới đáy thuyền phun ra từng ngọn lửa cháy hừng hực.
Tiếp đó, từng chiếc phi xa chạy nước đại trên mặt đất, âm thanh lập tức trở nên ầm ĩ.
Những chiếc phi xa trên mặt đất kia điên cuồng chạy cả trăm trượng, bánh xe dần dần rời khỏi mặt đất, từng chiếc lần lượt bay lên trời, tinh thần đám Thần Thông Giả trên phi xa phấn chấn, trước mặt mỗi người đều đặt đủ các loại đao hoàn kiếm hoàn lớn nhỏ.
– Đừng di chuyển vội, đó không phải là cờ hiệu của bộ binh chúng ta.
Lão binh mặt sẹo kia hơi lo lắng, nói.
Ánh mắt của hắn vẫn đang chú ý tới đại bộ đội trên không trung, mà tốc độ của hàng vạn chiếc lâu thuyền phi xa trên không trung cũng không nhanh, tuy nhiên ở đối diện bọn họ, quân đội Nam Thiên đã tràn tới giống như thủy triều.
Thần Thông Giả với Thần Chỉ thuộc Nhân tộc của Nam Thiên và Thần Thông Giả với Thần Chỉ của Bán Thần chia làm hai nhóm, Nhân tộc xông lên phía trước, đại quân Bán Thần ở phía sau.
Thân thể những Bán Thần kia cao lớn, thể phách ngang ngược, trời sinh đã có đủ loại dị tượng, mà ở phía trước đại quân là lâu thuyền của Nam Thiên.
Số lượng hạm thuyền nhiều hơn lớn hơn, toàn thân được đúc bằng thần kim, mũi thuyền được chế tạo thành hình Chu Tước hoặc Phượng Hoàng chín đầu.
Đó là thuyền kiểu cũ của Thiên Đình.
Quân đội của Nam Thiên không có phi xa.
Lúc quân đội hai bên còn cách xa nhau ba trăm dặm, đại quân Diên Khang ở phương bắc nổ súng trước tiên, từng khẩu Chân Nguyên Pháo trên lâu thuyền tập hợp năng lượng, từng cột sáng bắn xuyên bầu trời, vạch ra từng vệt ánh sáng tráng lệ, khiến chiến trường đột nhiên trở nên tối sầm lại!
Đó là vì ánh sáng của pháo quang quá sáng, khiến cho mặt trời trên bầu trời không còn hào quang, những nơi khác lập tức trở nên tối tăm.
Phía sau, từng xao động bất an truyền đến từ trong bộ binh.
Đột nhiên tiếng trống của bộ binh vang lên, quân tiên phong phía trước đã bắt đầu hành động.
Cùng với tiếng trống càng lúc càng dày đặc, đám Thần Thông Giả của quân tiên phong đã bắt đầu cất bước chạy như điên, một trống mười bước chạy như bay về phía trước!
Đợt dao động này nhanh chóng truyền đến quân đội ở vị trí đám người Tần Mục, lão binh lớn tiếng nói:
– Mọi người đừng chạy lung tung khắp nơi, không được chen vào nơi đông người! Cố gắng tản ra! Nhớ kỹ, không được đi quá xa đội ngũ chúng ta.
Ba mươi trượng, xa nhất là ba mươi trượng!
Bọn họ bắt đầu chạy nhanh.
Phía trước, từng chiếc lâu thuyền kéo theo những ngọn lửa từ trên bầu trời rơi xuống, đập xuống đất tạo nên những quả cầu lửa khổng lồ, sau đó sóng âm và sóng khí bùng nổ, dâng trào khắp bốn phương tám hướng!
Chiến hạm và lâu thuyền ở phía trước đã tiếp xúc gần nhau, tuy tầm bắn hỏa lực của lâu thuyền đại hạm của Nam Thiên không bằng Diên Khang, nhưng mà được đúc từ thần kim, cực kỳ hoành tráng, từng chiếc lâu thuyền có thể chịu được pháo quang bắn phá, tuy là bị bắn rơi không ít, nhưng chờ đến khi pháo quang vọt tới bên trong tầm bắn của phe mình thì cũng lập tức nổ súng.
Nam Cương vẫn tối tăm như thế, hạm thuyền của hai bên chuyển hướng trên không trung, bay nhanh, xen kẽ trên dưới, thân của lâu thuyền Diên Khang vẫn mỏng hơn một chút, không hùng tráng bằng, cũng có không ít lâu thuyền bị đánh rơi.
Lúc này từng chiếc phi xa xen kẽ đan xen nhau phía sau lâu thuyền, phi nước đại đến, lao vào chiến trường, nhanh nhẹn tránh né pháo quang của lâu thuyền đại hạm của đối phương, lao thẳng vào trại địch.
Đột nhiên, một cỗ thần thức hùng vĩ bộc phát:
– Phi kiếm tẩy địa!
Đám người Tần Mục đang chạy phía sau ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trăm vạn thanh phi kiếm từ trên từng chiếc phi xa trút xuống, kiếm quang nghiêng về phía trước giống như mưa đang trút nước, trong nháy mắt quét sạch hơn trăm dặm.
Từng Thần Chỉ trên lâu thuyền của Nam Thiên bùng nổ, đánh thẳng tới những chiếc phi xa kia, còn có Thần Nhân của Diên Khang phi thân lên trước chặn lại.
Trên bầu trời, thần thông của Thần Chỉ không ngừng trút xuống, bất kể trút xuống nơi nào, nơi đó đều là người ngã ngựa đổ.
Đối mặt với Thần Chỉ, thực lực của đám Thần Thông Giả còn quá yếu ớt, nhỏ không đáng kể, chỉ có thể
dựa vào may mắn.
Bộ binh của hai bên vẫn còn tiếp tục chạy như điên.
Hiện tại, bộ binh vẫn chưa bước vào giai đoạn giao chiến trực tiếp, có điều xác chết đã rải khắp nơi trên mặt đất.
Đột nhiên bên cạnh Tần Mục có người bị vấp phải xác chết trên chiến trường, Tần Mục đang định dừng lại, chỉ thấy người kia đã chết chìm trong sức mạnh của Thần Thông Giả.
– Cẩn thận lưu kiếm!
Lão binh mặt sẹo kia hét lên.
Xoẹt…
Một đường kiếm quang lao tới từ phía trước, sượt qua người bọn họ, phía sau có người không kịp tránh né, lập tức bị đâm xuyên qua, thân thể bay lên cao.
Xoẹt xoẹt xoẹt…
Từng đường kiếm quang dần trở nên dày đặc.
Phía trước đã là chiến trường, mà số người trong đội ngũ
Tần Mục vẫn còn đầy đủ, chỉ có sĩ tử trẻ tuổi vừa rời đội kia đã không thấy tăm hơi.
Chín người ra sức lao về phía trước, đột nhiên trong nháy mắt giống như đụng phải một khu rừng rậm bằng xương bằng thịt, kẻ
thù ở khắp mọi nơi!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một tháng
Lượt đọc
4
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:57, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










