[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 328 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1636-c1640)
❮ sautiếp ❯Chương 1636 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1636
: Mục Thần Ký (Dịch)
Kiềm chế lẫn nhau
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1060 chữ
Tần Mục nhìn ngọn núi cao nhất gần đó, leo lên đỉnh rồi dõi mắt quan sát phía xa xa.
Thái tử U Minh và Ngụy Tùy Phong cũng tới bên cạnh hắn, ba người cùng nhìn về phía xa xăm.
Ở nơi đó, Cung Thiên Tôn, Lang Hiên Thần Hoàng, Tường Thiên Phi và Long Hao vẫn còn đang trong vòng ác chiến.
Đáng lẽ Tường Thiên Phi đã rơi vào thế hạ phong, thế nhưng nhờ sự tương trợ từ đầu và nắm đấm của Thái Đế, nàng lập tức chiếm thế thượng phong, đánh cho Cung Thiên Tôn, Long Hao và Lang Hiên Thần Hoàng liên tục hộc máu.
Mặc dù đầu của Thái Đế chẳng có bao nhiêu phần thực lực, tu vi bị Tần Mục mài mòn cũng chẳng còn sót lại mấy, chỉ tương đương với một tồn tại cảnh giới Đế Tọa, thế nhưng thần thức của hắn vẫn mạnh mẽ vô song.
Nắm đấm của hắn cũng là phần thân thể còn sót lại từ
thân của Thái
Đế chứ không phải là từ cơ thể do tưởng tượng ra, bởi vậy uy lực cực kỳ mạnh mẽ.
Thế nhưng Tường Thiên Phi cũng nhanh chóng chịu thiệt lớn.
Nàng bị ba tồn tại cấp Thiên Tôn là Cung Thiên Tôn, Long Hao và Lang Hiên Thần Hoàng nhắm vào, bị bao vây công kích, bị thương nặng.
Kết quả là hiện tại hình thành lên một thế cục kỳ lạ, thực lực kẻ nào mạnh nhất, kẻ nào ít bị thương nhất, những người còn lại sẽ cùng liên thủ công kích kẻ đó.
Thế nhưng như vậy thì kết quả sẽ tứ bại câu thương, cuối cùng không một ai dành được thắng lợi?
– Có khi nào chúng ta ngư ông đắc lợi không?
Tim Ngụy Tùy Phong đập thình thịch, lẩm bẩm nói:
– Nếu như bốn người bọn họ tứ bại câu thương, thực lực còn lại chẳng bao nhiêu, vậy thì liệu ba người chúng ta liên thủ có trừ khử được bọn họ không?
Hắn vừa dứt lời, thái tử U Minh cũng không khỏi cảm thấy tim đập thình thịch, đạo tâm có chút không ổn định.
Tần Mục lắc đầu nói:
– Nếu như tứ bại câu thương, vậy thì kẻ chiến thắng cuối cùng sẽ là Long Hao.
Cung Thiên Tôn, Lang Hiên Thần Hoàng và Tường Thiên Phi đều là nhân vật sống từ thời đại Thái Cổ đến bây giờ, chắc chắn sẽ
không cho Long Hao cơ hội này đâu.
Ngụy Tùy Phong sửng sốt, lập tức hiểu được ý của hắn.
Thế nhưng thái tử U Minh vẫn chưa hiểu lắm, Ngụy Tùy Phong giải thích:
– Nơi đây là mặt sau của Tổ Đình, cho dù Long Hao bị thương thì vẫn còn vô số cự thú nghe theo sai khiến của hắn.
Nếu thương thế của đám người Cung Thiên Tôn quá nặng, Long Hao có thể khống chế cự
thú Thái Cổ công kích bọn họ, cho dù chỉ là mài mòn, vậy thì cũng phải mài mòn bọn họ tới chết.
Thái tử U Minh đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ:
– Mười Thiên Tôn cực kỳ thông minh, chắc chắn sẽ không để bản thân rơi vào thế cục như vậy.
– Thế nhưng vẫn rơi vào đó thôi.
Ngụy Tùy Phong liếc nhìn Tần Mục một cái, nói:
– Thái Đế và Hạo Thiên Tôn lưỡng bại câu thương, bị kẻ khác nhặt mất lợi ích.
Ta nghe người ta nói, sư đệ
đã từng truy sát Hạo Thiên Tôn sáu mươi vạn dặm, truy sát tới mức hắn gọi trời trời không thấu, kêu đất đất không nghe.
Tần Mục thầm sảng khoái, cười nói:
– Thật ra cũng không trách Hạo Thiên Tôn được.
Lúc đó hắn phải chiến đấu với một Thái Đế vừa mới hồi sinh, cho nên không thể không giải phóng toàn bộ sức mạnh mà mình có.
Nếu như hắn thắng, hắn sẽ có được cái uy danh giết Thái Đế, ai dám đối nghịch với hắn nữa? Mười Thiên Tôn đều sẽ thần phục hắn, không dám hai lòng, địa vị của hắn sẽ càng vững chắc hơn.
Ngụy Tùy Phong nói:
– Vậy việc Tổ Đình luyện hóa đầu của Thái Đế thì sao?
– Đó là do Thái Đế bị bốn Thiên Tôn nghiền ép.
Đừng nói đến việc Thái Đế đang không ở trong trạng thái đỉnh phong, cho dù là ở trạng thái đỉnh phong thì vẫn sẽ bị bốn Thiên Tôn nghiền ép.
Nếu như hắn không chạy nhanh, có lẽ đến cả đầu cũng chẳng còn.
Tần Mục cười nói:
– Nhặt món hời không dễ như vậy đâu.
Đang nói chuyện, đột nhiên một loạt dao động ầm ầm ầm truyền tới.
Long Hao bị thương nặng, bay vút lên không trung, gào thét lao đi, trốn chạy về phía xa.
Thương thế của hắn rất nặng, chín cái đầu thì có đến bảy cái bị bẻ gãy, yếu ớt rủ xuống, gần như long lân trên cơ thể đều đã tróc sạch, không thể không tháo chạy.
Nếu như tiếp tục chiến đấu, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến cả căn nguyên của hắn.
Hắn vừa mới chạy trốn, Tường Thiên Phi đột nhiên bật cười một tiếng ha hả, gạt Cung Thiên Tôn và Lang Thiên Thần Hoàng sang một bên, bay về phía xa xa.
Thân hình của nàng càng bay càng cao, cơ thể trên không trung lập tức tập kết ra tế đàn triệu hoán nghịch hướng.
Vẻ mặt Tần Mục trầm xuống.
Chắc chắn việc Tường Thiên Phi có thể học được thần thông Triệu Hoán nghịch hướng có liên quan đến Thúc Quân và Long Kỳ Lân.
Sau lưng Thúc Quân đeo đại ấn đầu Thái Đế được Tần Mục trấn áp, bị thần thức của Thái Đế ảnh hưởng.
Lúc Long Kỳ Lân truyền thụ thần thông Triệu Hoán nghịch hướng cho Thúc Quân đã bị Thái Đế học lỏm.
– Xin hai vị đừng làm bại lộ thân phận của ta!
Tường Thiên Phi càng bay càng cao, tế đàn triệu hoán nghịch hướng khởi động, kéo thân thể của nàng về
mặt trước của Tổ Đình.
Điệu cười tà mị của nàng vang lên từ trên trời cao:
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
2 tháng
Lượt đọc
8
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:36, 26/03/2022
Chương 1637 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1637
: Mục Thần Ký (Dịch)
Thiếu nữ trong biển hoa
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1092 chữ
– Bởi vì nếu như các ngươi làm bại lộ thân phận của ta, ta cũng sẽ vạch trần thân phận của các ngươi!
Chắc chắc Hạo Thiên Tôn sẽ rất vui mừng khi giết được ca ca cùng phụ thân khác mẫu thân của hắn, mà chắc chắn đám Cổ Thần cũng sẽ rất vui mừng khi tiêu diệt được Tạo Vật Chủ trong đám cá lọt lưới! Mẫu tử các ngươi chứ chậm rãi nói chuyện đi!
Vẻ mặt của Cung Thiên Tôn và Lang Hiên Thần Hoàng hơi thay đổi, thế nhưng với bọn họ mà nói, lời nói của Tường Thiên Phi chẳng khác nào bữa cơm thường ngày, ai trong mười Thiên Tôn chẳng có chút bí mật không muốn để người khác biết chứ?
Chẳng một ai trong mười Thiên Tôn trong sạch, bao gồm cả Hỏa Thiên Tôn hay Hạo Thiên Tôn, tất cả
mọi người đều có bí mật.
Ngay cả khi có thể nắm bắt được bí mật của đối phương để uy hiếp thì cũng chưa chắc dám để lộ ra ngoài.
Cung Thiên Tôn và Lang Hiên Thần Hoàng dừng tay, nhìn nhau bằng một ánh mắt phức tạp.
– Mẫu hậu, ta thường oán hận rằng tại sao ngươi lại là Tạo Vật Chủ.
Thân hình của Lang Hiên Thần Hoàng lùi về phía sau, phù văn xung quanh người bay lên, cũng là thần thông Triệu Hoán nghịch hướng.
Hắn không học thần thông Triệu Hoán nghịch hướng từ Tần Mục, mà là tự mình ngộ ra từ thần thông Triệu Hoán của Địa Mẫu Nguyên Quân.
– Nếu như ngươi không phải là Tạo Vật Chủ, Thiên Đế sẽ không giết ngươi, ta cũng sẽ không phải là một đứa con hoang.
Thần thông Triệu Hoán nghịch hướng của hắn có chút khác biệt với thần thông của Tần Mục, thế nhưng cũng cực kỳ thần diệu.
Phù văn của hắn xâu kết thành từng chuỗi, mà từng chuỗi hệt như ngàn vạn chiếc lông vũ kết thành bao trùm lấy hắn.
– Mặc dù cả đời ta biết được mình có thân phận vô cùng cao quý, thế nhưng bởi vì thân phận của ngươi, cho nên ta không thể không giấu diếm thân phận của mình.
Bởi vì một khi bị bại lộ, ta chỉ còn một con đường chết!
Bóng dáng của Lang Hiên Thần Hoàng biến mất, nhưng giọng nói vẫn còn vang vọng:
– Đáng lẽ ta phải là hoàng thái tử, đáng lẽ thiên hạ này phải là của ta! Hạo Thiên Tôn hay Tà Vô Kỳ gì chứ, tất cả đều chỉ là đệ đệ, ta mới là thái tử chính thống! Chính bởi vì ngươi, cho nên ta mới phải mai danh ẩn tích làm một đứa con hoang…
Cung Thiên Tôn trầm ngâm, ánh mắt dõi theo hắn đi xa, mãi không ngừng lại.
– Đúng là thật sự không nên sinh ra ngươi.
Nàng phất tay áo, cũng là thần thông Triệu Hoán nghịch hướng, rời khỏi mặt sau của Tổ Đình.
Đợi đến khi nàng quay trở về Thập Vạn Hắc Sơn, chỉ thấy cát trong đồng hồ vẫn chưa rơi xuống hết.
Cung Thiên Tôn cất đồng hồ cát đi, bay đi xa dưới ánh mắt của đám người Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa.
Đám người Tần Mục quan sát trận chiến kết thúc từ phía xa xa, ai nấy đều có suy nghĩ cho riêng mình.
– Mặt sau của Tổ Đình sắp trở thành hoa viên của ba vị Thiên Tôn rồi.
Thái tử U Minh nói:
– Ba người bọn họ đều đã học được thần thông Triệu Hoán nghịch hướng, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.
Chẳng bao lâu nữa Long Hao sẽ không giữ được nơi này, mà e rằng nơi này không chỉ không giữ được, mà thậm chí nói không chừng đến cả Long Hao cũng bị người ta bắt, trở thành tọa kỵ.
Ánh mắt Ngụy Tùy Phong lóe lên, nói:
– Ba vị Thiên Tôn đều đã có bản lĩnh tới lui thoải mái, lần này bọn họ rời đi vì bị thương, nhưng lần sau quay lại, chắc chắn thương thế của ai nấy đều đã hồi phục, ai cũng có thể hàng phục Long Hao, thống nhất mặt sau của Tổ Đình! Nhưng mà với tính cách của ba vị Thiên Tôn mà nói, chắc chắn bọn họ sẽ lo lắng Thiên Tôn khác sẽ khỏi thương thế, hàng phục Long Hao trước bọn họ, cho nên việc đầu tiên khi bọn họ trở về là…
Vẻ mặt hắn cổ quái, nói:
– Đó là lan truyền việc xảy ra tại mặt sau của Tổ Đình ra ngoài, truyền thụ thần thông Triệu Hoán nghịch hướng cho những Thiên Tôn khác, để không ai trong bọn họ có được mặt sau của Tổ Đình, không ai trong bọn họ hàng phục được Long Hao!
Hắn có cái nhìn cực kỳ thấu đáo về ba vị Thiên Tôn, cũng hiểu rõ tu duy của Thiên Tôn.
Bởi lẽ nếu như một người đạt được lợi ích lớn nhất, thực lực và thế lực tăng mạnh, mà khả năng bản thân người này thành công chỉ có một phần ba, hai phần ba còn lại là thất thế, bị người đạt được lợi ích lớn nhất trừ khử!
Vậy thì, chi bằng phanh phui tất cả mọi chuyện, để bản thân chắc chắn có thể đạt được một phần mười lợi ích!
Đây là lựa chọn tối ưu nhất.
Còn về phần Long Hao, hắn chỉ có duy nhất một con đường, đó chính là bị mười Thiên Tôn tiêu diệt.
Lợi ích chỉ có mười phần, mà mười Thiên Tôn cũng không muốn chia phần lợi ích này với người ngoài.
Vả lại Long Hao không thể chia thành mười phần, thế nên một Long Hao đã chết mới là Long Hao tốt nhất, không ai đạt được mới là tốt nhất.
Thái tử U Minh không thể hiểu rõ từng điểm mấu chốt trong đó, xoắn xuýt hỏi:
– Ba Thiên Tôn thì chia làm ba phần, vậy chẳng phải nhận được nhiều lợi ích hơn sao?
– Bởi vì mâu thuẫn giữa bọn họ không thể nào hòa giải được, nhưng mâu thuẫn giữa mười Thiên Tôn lại có thể hòa giải được.
Bọn họ đã thỏa hiệp với nhau từ thời đại Long Hán, bọn họ vừa là đối thủ cạnh tranh, vừa là một tập thể vì lợi ích chung.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
2 tháng
Lượt đọc
9
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:37, 26/03/2022
Chương 1638 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1638
: Mục Thần Ký (Dịch)
Thiếu nữ trong biển hoa (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1096 chữ
Ngụy Tùy Phong cảm khái nói:
– Thái tử, ngươi thật sự nên thấy hạnh phúc vì bị Bắc Đế trấn áp sáu mươi vạn năm, nếu không trong sáu mươi vạn năm này, không biết ngươi đã phải chết bao nhiêu lần.
Thái tử U Minh cười nói:
– Ta biết ta rất ngốc nghếch, cho nên mới phải thỉnh giáo những kẻ thông minh hơn như các ngươi.
Trước kia đám người Âm Thiên Tử ám toán ta, chưa bao giờ dạy ta phân tích lợi và hại như thế nào, nhưng mà các ngươi là bằng hữu của ta, sẽ dạy ta những thứ này.
Ngụy Tùy Phong nhìn về phía Tần Mục, thử thăm dò:
– Vậy thì xin hỏi Mục Thiên Tôn không ở trong mười Thiên Tôn, lúc đối mặt với tình huống như thế này, ngươi sẽ làm thế nào?
– Tìm thấy Long Hao trước khi Long Hao bị mười Thiên Tôn giết.
Tần Mục mỉm cười, nói:
– Sau đó nói chính xác từng câu từng chữ mà mới nãy ngươi vừa nói cho hắn nghe, để hắn biết rằng hắn không thể nương nhờ vào bất kỳ ai trong mười Thiên Tôn, chỉ có thể liên minh với ta.
Ngụy Tùy Phong ha hả cười to, sau đó đột nhiên im bặt, đổi giọng điệu:
– Nhưng Long Hao là một kẻ bảo thủ, là kẻ thống trị nơi mặt sau của Tổ Đình, điều khiển tất cả cự thú ở
nơi đây.
Hắn có huyễn tưởng, cho rằng dù giây phút đối mặt với tình cảnh nguy hiểm nhất, bản thân vẫn có thể nương nhờ vào một vị Thiên Tôn, vẫn có thể giữ vững địa vị của mình! Ngươi đi tìm hắn, chẳng khác gì tự chui đầu vào rọ!
Tần Mục mỉm cười, nói:
– Sự tại nhân vi, chỉ cần có một tia hy vọng thành công, ta cũng sẽ làm.
Ngụy Tùy Phong sững sờ, cảm thán:
– Đây chính là điểm ta không bằng ngươi.
Ngươi cảm thấy có một tia hy vọng thì sẽ dốc sức, tranh đấu để
một tia hy vọng đó trở thành hai tia rồi ba tia, mà ta thường sẽ bỏ cuộc.
Tần Mục truyền thụ thần thông Triệu Hoán nghịch hướng cho bọn họ, nói:
– Nơi đây có Nam Thiên Môn, hai vị hãy dẫn theo đám người Tư bà bà, Hoa Quyên Tú, Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa tới đây, cẩn thận nghiên cứu thử một phen, còn ta sẽ đi tìm Long Hao.
Ngụy Tùy Phong do dự chốc lát, nói:
– Đi đường cẩn thận.
Tần Mục cười ha ha, nhét Lưu Ly Thanh Thiên Tràng vào trong tay hắn, bay đi:
– Các ngươi yên tâm, Long Hao bây giờ đã bi thương nặng, không phải là đối thủ của ta!
Ngụy Tùy Phong và thái tử U Minh dõi mắt tiễn hắn đi xa.
Thái tử U Minh không khỏi cảm thán từ tận đáy lòng:
– Mục Thiên Tôn thật sự là kỳ nhân.
– Chín Thiên Tôn thời kỳ Long Hàn đều là kỳ nhân.
Bọn họ có hoài bão, có khát vọng, còn có lý tưởng của riêng mình, cho lên mới có thể làm ra những điều phi thường, trở thành con người phi thường.
Ngụy Tùy Phong thi triển thần thông Triệu Hoán nghịch hướng, trầm giọng nói:
– Chúng ta triệu hồi đám người Thúc Quân, Lam Ngự Điền và Tư Ấu U tới đây, không cần phải trở về Thập Vạn Thánh Sơn nữa.
Thái tử U Minh do dự, nói:
– Ngươi cũng nói là Thập Vạn Thánh Sơn, nhưng theo ta thấy thì dáng vẻ của Thập Vạn Đại Hắc Sơn không giống Thánh Sơn, trái lại giống một nơi hiểm ác, luôn khiến ta có một loại cảm giác bất an…
– Mục Thiên Tôn nói là Thánh Sơn thì chính là Thánh Sơn, dù trời có sập thì tự Mục Thiên Tôn cũng đỡ
lấy!
– Nói ra cũng phải.
…
Tần Mục lần theo dấu vết rời đi của Long Hao.
Trong cả quãng đường tìm kiếm, Tần Mục nhìn thấy rất nhiều vết máu do Long Hao bị thương để lại, thế nhưng chưa tìm được bao xa, vết máu đã biến mất, trông có vẻ Long Hao đã trấn áp thương thế để tránh bị người khác tìm thấy tung tích.
Tần Mục trầm ngâm chốc lát.
Phía xa xa có cự thú phát hiện ra hắn, gào thét lao tới.
Thần thức của hắn bùng nổ, lạc ấn vào trong não hải của con cự thú kia.
Một lúc sau, Tần Mục đứng trên đầu cự thú, tìm kiếm hướng đi của Long Hao từ ký ức của cự thú, sau đó khống chế cự thú chạy tới nơi đó.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã tìm được nơi đó, thế nhưng cự thú đã mất dấu Long Hao.
Có điều cách đó không xa còn có những con cự thú khác, cho nên Tần Mục lại đổi một cự thú, nghênh ngang bỏ mặc con cự thú kia rồi rời đi.
Hắn tìm kiếm mãi, dừng rồi lại đi, thế nhưng hành tung của Long Hao càng ngày càng quái dị, Tần Mục đã thay vài con cự thú, thế nhưng cuối cùng vẫn không phát hiện ra được tung tích của Long Hao.
– Long Hao quá thận trọng.
Tần Mục nhảy xuống khỏi đầu của một con cự thú, khẽ cười một tiếng, dựng thẳng một ngón tay nhẹ
nhàng gõ vào thân của một gốc cổ thụ, hỏi:
– Xin hỏi các hạ có thấy Long Hao không?
Cây cổ thụ kia được hắn hoán linh, lập tức có thần trí, rễ cây ầm ầm nhô lên khỏi mặt đất, đứng thẳng dậy, trên thân cây mọc ra mắt miệng, nhấc một cành cây chỉ về phía xa, nói:
– Đi về phía đó.
Tần Mục cảm ơn, đứng dậy rời đi.
Cây linh thụ kia khó hiểu nhấc tay gãi gãi phần tán lá, không biết tại sao bản thân đang đứng đây tắm nắng mà tự dưng lại có thể nói chuyện, có thể đi lại.
Thần thông của Tần Mục bây giờ không thể dùng hai chữ “tầm thường” để miêu tả, quả thật không chỉ là pháp thuật Chân Thiên Cung Hoán Linh đơn giản nữa.
Hắn có thể dùng thần thông của Thiên Âm Giới để
ban phát linh hồn, cũng có thể dùng thần thông và thần thức để ban tặng năng lực nói chuyện, cực kỳ ảo diệu.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
2 tháng
Lượt đọc
10
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:37, 26/03/2022
Chương 1639 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1639
: Mục Thần Ký (Dịch)
Cảnh giới bất ổn
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1065 chữ
Xét về thần thông cường đại trên thế gian, người vượt qua Tần Mục rất nhiều, thế nhưng xét về ảo diệu, ngoài Thái Dịch sâu không lường được ra, không một ai có thể xếp trên Tần Mục.
Hắn lại tiếp tục tìm kiếm hồi lâu, cũng lại mất dấu Long Hao.
Phía trước mặt hắn là một vùng biển linh hoa rộng đến cả vạn mẫu, vô số đóa hoa cao hơn cả trượng đang đung đưa trong gió.
Tần Mục rảo bước trên mặt đất, từng đóa linh hoa trong mảnh đất vạn mẫu đồng loạt lay động.
Trong đóa hoa, từng cô nương trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp ngáp một cái, vươn người ra khỏi đài hoa, ngẩng đầu nhìn bốn phía xung quanh.
Tần Mục hỏi:
– Các vị muội muội, các ngươi có thấy Long Hao không?
Mấy nữ tử kia ríu ra ríu rít, mồm năm miệng mười.
Tần Mục ho khan một tiếng, nói:
– Xin hãy chỉ điểm một hướng.
Đám nữ tử kia đồng loạt chỉ về một hướng, Tần Mục cảm tạ, tiếp tục truy tìm.
– Á! Ta không mặc y phục!
Nữ tử trong một đóa hoa cả kinh kêu lên.
– Ta cũng vậy!
– Chúng ta đều không mặc y phục!
– Bị người ta nhìn thấy hết rồi!
– Sao ngực ngươi lại lớn hơn của ta? Vả lại mông ngươi cũng cong hơn ta nữa.
Xấu quá, đi đường vướng víu.
…
Trong biển hoa lập tức náo nhiệt, đám nữ tử kia lén lút chạy ra khỏi đài hoa, tìm kiếm lá cây xung quanh kết thành từng bộ y sam đẹp đẽ, sau đó dùng cánh hoa điểm xuyết.
Các nàng lại tiếp tục chế giễu cô nương có bộ ngực lớn kia, trong biển hoa vang lên một loạt tiếng cười thích thú.
Cung Thiên Tôn quay trở về mạch khoáng Thái Tố, gọi đệ tử đang trấn thủ nơi đây là Niên Tư Hoa tới, nói:
– Chỗ vi sư có một phần thần thông Triệu Hoán nghịch hướng, ngươi đưa cho các vị Thiên Tôn ở lãnh địa khác, nói với bọn họ dùng thần thông này có thể tới được mặt sau của Tổ Đình, tài phú nơi đó nhiều vô số
kể!
Niên Tư Hoa kinh ngạc, vội vàng nói:
– Sư tôn, tại sao nơi mặt sau Tổ Đình nhiều tài phú như vậy mà sư tôn còn định chia sẻ cho người khác?
Những vị Thiên Tôn khác đều là sai lang hổ báo, có gì tốt đều hận không thể nuốt sạch, làm gì có chuyện chia cho chúng ta?
Cung Thiên Tôn thờ ơ nói:
– Phần lợi ích bọn họ không nuốt được thì cũng sẽ chia cho chúng ta thôi.
Năm đó bọn họ chiếm lấy Thiên Đình, nhưng chẳng phải cũng lo lắng bản thân không nuốt được, cho nên mới tìm đồng minh, tìm đến ta, mời ta ra nhập Thiên Minh hay sao? Đừng hỏi nhiều, mau đi đi.
Niên Tư Hoa đảo mắt, nói:
– Mục Thiên Tôn cũng là Thiên Tôn, có cần phải báo cho hắn không?
Cung Thiên Tôn lắc đầu, nói:
– Không cần đâu.
Niên Tư Hoa mừng rỡ, cười nói:
– Nếu như phân chia phần lợi ích này cho cả Mục Thiên Tôn, vậy thì phải chia làm mười một phần, bớt đi một kẻ như hắn, đúng lúc có thể dư ra một phần.
– Vậy thì ngươi sai rồi, nhất định phải chia cho cả Mục Thiên Tôn.
Cung Thiên Tôn lắc đầu, nói:
– Mặt trước Tổ Đình có một phần của hắn, hơn nữa thần thông Triệu Hoán nghịch hướng là do hắn khai sáng ra, đương nhiên cũng phải chia một phần cho hắn.
Mặc dù mười Thiên Tôn như cây liền cành, nhưng cũng kiềm chế lẫn nhau, cần phải bỏ thêm một con cá nheo là Mục Thiên Tôn này vào để làm hài hòa mới được.
Niên Tư Hoa không tài nào hiểu nổi.
Cung Thiên Tôn thản nhiên nói:
– Hắn là minh chủ của Thiên Minh, rất nhiều việc cần dùng đến hắn, để hắn lấy danh nghĩa đi làm việc.
Thiên Minh có một vài chuyện chẳng trong sạch cho lắm, thế nên cần có một người gánh lấy cái danh xấu ấy.
Vả lại vi sư không có đồng minh, cho nên phải tìm kiếm lấy một đồng minh trong Thiên Minh.
Nếu như kéo Mục Thiên Tôn vào Thiên Minh, trở thành vị Thiên Tôn thứ mười một trong mười Thiên Tôn, dùng hắn để hạn chế Hạo Thiên Tôn và những người khác.
Đây không chỉ là suy nghĩ của ta, mà còn là suy nghĩ của các Thiên Tôn khác.
Niên Tư Hoa rùng mình một cái, không dám phỏng đoán suy nghĩ của Thiên Tôn.
Mặc dù nàng là tồn tại cảnh giới Đế Tọa, thế nhưng với nàng mà nói, ai nấy trong mười Thiên Tôn đều như vực sâu hắc ám, sâu không lường được.
– Không thể kéo Khai Hoàng vào trong mười Thiên Tôn được, thế nhưng chắc hẳn Mục Thiên Tôn thì có thể.
Cung Thiên Tôn không nhanh không chậm nói:
– Trông thì có vẻ tính cách Khai Hoàng khá hiền lành, thành thật, không có tật xấu gì, thế nhưng đạo tâm của hắn quá vững chắc, chắc chắn một việc gì đó không thể khiến hắn thay đổi suy nghĩ được, mà Mục Thiên Tôn thì lại khác.
Mục Thiên Tôn càng thay đổi nhiều, khả năng hắn bị kẻ khác thay đổi cũng càng lớn.
Ngươi đi đi.
Niên Tư Hoa cúi người hành lễ rồi rời đi.
Cung Thiên Tôn nhìn về phía mạch khoáng Thái Tố, ánh mắt lóe lên, thấp giọng nói:
– Hơn nữa từ đầu đến cuối, thân phận Thần Vương Tạo Vật Chủ của ta luôn ẩn chứa một mối tai họa ngầm.
Thân phận này cũng rất khó tìm được một đồng minh.
Thế nhưng Mục Thiên Tôn cũng không thể
khiến ta hoàn toàn yên tâm, hắn đã đi quá gần đến Cổ Thần rồi…
Nàng đảo mắt nhìn về phía Tổ Đình.
Nơi đây là lãnh địa của Tạo Vật Chủ, thế nhưng đã không thể tìm thấy Tạo Vật Chủ nữa.
Hai kẻ thù của Tạo Vật Chủ, một là Thái Đế, một là Cổ Thần.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
2 tháng
Lượt đọc
7
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:37, 26/03/2022
Chương 1640 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1640
: Mục Thần Ký (Dịch)
Cảnh giới bất ổn (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1108 chữ
Trong mười Thiên Tôn, Hỏa Thiên Tôn là kẻ nóng lòng muốn diệt trừ Cổ Thần nhất, thế nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc để Hỏa Thiên Tôn diệt kẻ khác và củng cố bản thân mà thôi.
Chỉ có Cung Thiên Tôn là nàng mới thật sự là người muốn diệt trừ Cổ Thần!
Thiên Minh của mười Thiên Tôn là thứ để nàng làm đòn bẩy.
Nơi mặt sau của Tổ Đình, Tần Mục vẫn đang tìm kiếm.
Đột nhiên hắn ngẩng đầu lên, chỉ thấy phía trước có hai ngọn núi cao sừng sững tựa như cổng trời, đó chính là Nam Thiên Môn.
– Có lẽ cách Long Hao không xa nữa đâu.
Dù gì cũng đã đến đây rồi, vậy thì tiện tới Nam Thiên Môn quan sát một phen xem sao.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên cảnh cổng được hình thành tự nhiên bởi trời đất, cũng chính là Nam Thiên Môn của Tổ Đình.
So với Nam Thiên Môn của Thiên Đình, nó nguy nga hùng vĩ hơn không biết bao nhiêu lần.
Chỉ thấy trên hai ngọn núi tràn ngập đạo hỏa, mà đạo hỏa này được cấu tạo từ đạo văn, vả lại trong mỗi đạo hỏa còn được cấu tạo nên từ các loại hoa văn đại đạo khác nhau.
– Nếu như Đạo Tổ đặt chân đến nơi đây, chỉ sợ chẳng cần đến mấy ngày đã có thể phân tích đạo hỏa, tham ngộ ra đủ loại phù văn từ trong đạo hỏa.
Tần Mục bước vào Nam Thiên Môn của Tổ Đình, đạo hỏa quấn lấy thân hắn.
Những đạo hỏa này rất kỳ lạ
và đặc biệt, dù cho dụng đến hắn nhưng lại không hề mang theo chút nhiệt độ nào, thậm chí y sam và lông tóc của hắn cũng không bốc cháy.
Tần Mục kinh ngạc, đi xuyên qua Nam Thiên Môn, nhưng chẳng xảy ra chuyện gì.
Hắn quay ngược trở lại, đánh giá cánh cổng này, trầm ngâm không nói gì.
Đột nhiên, nguyên thần của hắn xuất ra khỏi cơ thể rồi rảo bước về phía Nam Thiên Môn của Tổ Đình.
Hắn muốn thử cảm giác không dùng nhục thân, đơn thuần lấy nguyên thần đi xuyên qua Nam Thiên Môn!
Đúng thời điểm nguyên thần của hắn bước vào Nam Thiên Môn, đột nhiên bên tai hắn truyền đến một tiếng nổ ầm vang hệt như chấn động của hoàng chung đại lữ!
Bên tai nguyên thần của Tần Mục lập tức vang lên âm thanh đạo âm to đến mức không gì sánh được.
Đạo âm to lớn khiến hắn như thể đi vào cảnh cổng nhập đạo, khiến đạo tâm nhận lấy trùng kích không gì sánh nổi.
– Chẳng trách không một ai trong thời đại Thái Cổ phát hiện ra được bí mật của bốn Thiên Môn, bởi lẽ
căn bản Tạo Vật Chủ của thời đó không có nguyên thần!
Hắn bừng tỉnh đại ngộ, mà vào lúc này, hắn cảm nhận được uy lực đến từ đạo hỏa của Nam Thiên Môn.
Đạo hỏa xâm nhập vào trong nguyên thần của hắn, thiêu đốt mọi vị trí, thậm chí còn xâm nhập vào thần thức của hắn, nguyên khí của hắn, luyện thành đại đạo phù văn ở trong đó!
Đây là một trận ma luyện, có nguy cơ nguyên thần bị đạo hỏa thiêu đốt thành tro tàn, nhưng cũng nhận được ma luyện đến từ Nam Thiên Môn, tiến bộ thêm một bậc!
Hắn mặc cho đạo hỏa thiêu đốt, tiếp tục đi về phía trước, bên tai vẫn văng vẳng nghe thấy đạo âm thần kỳ.
Tần Mục thả chậm bước chân để cho đạo hỏa tôi luyện thân mình, trong bất tri bất giác đã có thêm biết bao cảm xúc và cảm ngộ.
Cùng với việc hắn dần dần đi sâu vào trong, cảm xúc diệu kỳ mà đạo âm mang lại cho hắn càng lúc càng nhiều.
Thế nhưng càng vào sâu, uy lực của đạo hỏa càng mạnh, bắt đầu âm thầm uy hiếp đến an nguy của nguyên thần!
Đương nhiên loại uy hiếp này của đạo hỏa sớm đã không thể làm tổn thương đến Tần Mục, nhưng lại khiến hắn có một loại cảm giác căn cơ không ổn định!
Loại căn cơ không ổn định này đến từ cảnh giới Nam Thiên Môn của hệ thống Thiên Cung!
Cảnh giới Nam Thiên Môn được gọi là Chân Thần.
Trước khi đến được Nam Thiên Môn của Thiên Cung, Thần Thông Giả sẽ phải đi vào trong Nam Thiên Môn, đi qua cánh cổng này, nhận lấy ma tôi ma luyện từ
đại đạo pháp tắc của Nam Thiên Môn, giúp nguyên thân và nhục thân của bản thân thăng cấp lên đến Chân Thần!
Loại ma tôi ma luyện này thể hiện phần lớn ở trên thực lực.
Tần Mục cũng đã đi xuyên qua Nam Thiên Môn, không chỉ một, mà gần như đã đi xuyên qua tất cả Nam Thiên Môn của Thiên Cung, chỉ có Thiên Cung Phật Đạo chưa luyện thành và Thiên Cung Tái Cực mới bắt đầu tu luyện là chưa đi xuyên qua mà thôi.
Mà hiện tại, hắn bước vào Nam Thiên Môn được hình thành bởi thiên địa nơi Tổ Đình, song lại phát hiện bản thân vẫn bị đạo hỏa thiêu đốt, cảnh giới xuất hiện tình trạng bất ổn!
Hắn chưa gặp phải tình huống cảnh giới bất ổn như này bao giờ!
Từ lúc nhỏ đến giờ, có thể nói căn cơ cảnh giới của hắn vô cùng vững chắc, đặc biệt là khi tiếp xúc với biến pháp Diên Khang, sửa đổi lại Thần Tàng, hiện tượng cảnh giới bất ổn lại càng thêm xa lạ với hắn.
Đến khi hắn phế bỏ Thiên Cung, phế bỏ Thần Tàng, chỉ tu luyện Linh Thai, cảnh giới Thiên Cung cũng đã trở thành một phần trong cảnh giới Linh Thai của hắn, cảnh giới của mỗi một Thần Chỉ hay Chân Thần trong Thiên Cung đều đã được hắn tu luyện vững chắc đến mức khó lòng tưởng tượng nội.
Nếu như nói cảnh giới của hắn bất ổn, vậy thì cảnh giới của Thần Chỉ khắp thế gian đều bất ổn!
– Đây là một cơ hội, một cơ hội để ta đạt đến cảnh giới Nam Thiên Môn đại viên mãn.
Hắn toàn tâm toàn ý cảm ngộ đạo hỏa bốn xung quanh, lắng nghe đạo âm, dùng trái tim tham ngộ ảo diệu của Nam Thiên Môn.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
2 tháng
Lượt đọc
8
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:37, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










