[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 327 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1631-c1635)
❮ sautiếp ❯Chương 1631 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1631
: Mục Thần Ký (Dịch)
Triệu hoán và phản triệu hoán (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1121 chữ
Tần Mục lắc đầu, thản nhiên nói:
– Chỉ là tạm thời bảo vệ cân bằng mà thôi.
Mặt sau Tổ Đình, ta cũng không muốn nó rơi vào tay bất kỳ
Thiên Tôn nào.
Hắn tháo phong ấn từ bốn mạch khoáng, đầu Thái Đế lập tức thoát ra!
Địa Mẫu Nguyên Quân khống chế bàn tay Thái Đế đánh tới một lần nữa.
Thế nhưng đột nhiên bàn tay kia mất khống chế, thần uy tăng vọt, bật ngược về phía nàng.
Địa Mẫu Nguyên Quân trở tay không kịp, bị một chưởng đánh bay về phía sau, sau đó vô số rễ cây sâu trong lòng đất cũng bay ra theo, ầm ầm ầm, từng sợi rễ thô to bị kéo lên bay về phía xa cùng Địa Mẫu Nguyên Quân.
Đầu Thái Đế lơ lửng, ngạo nghễ nhìn quanh, những cự thú dưới sự khống chế của Địa Mẫu Nguyên Quân vọt tới, nhưng ngay sau đó bị thần thức của hắn quét qua, từng con cự thú khổng lồ lập tức bị hắn lấy thần thức khống chế.
Đầu Thái Đế bay vút lên, đáp lên trán một con cự thú, cười ha hả nói:
– Mục Thiên Tôn, Tổ Đình mênh mông sông núi này mới là nơi ta rong ruổi, đáng tiếc không có Hư Không Thú, nếu không đã cho ngươi thấy phong thái của ta năm đó!
Từng con cự thú lao nhanh mang theo đầu và bàn tay của hắn xông về phía xa.
Đó là nơi Cung Thiên Tôn, Tường Thiên Phi, Lang Hiên Thần Hoàng và Long Hao giao chiến giằng co, thắng bại khó phân.
– Mục Thiên Tôn, ta không giết các ngươi, có điều cũng không thể để ngươi dễ chịu!
Giọng nói của Thái Đế truyền đến từ xa, thoải mái cười to:
– Địa Mẫu Nguyên Quân, ta giao Mục Thiên Tôn lại cho ngươi đấy!
Sắc mặt Tần Mục tái mét, giậm mạnh chân, không nói lời nào thôi thúc thần thức.
Thần thông Triệu Hoán nghịch hướng khởi động, trong nháy mắt một tế đàn triệu hoán nghịch hướng hình thành!
Vèo vèo vèo!
Vô số phù văn quanh người hắn tung bay.
Trong tích tắc ngắn ngủi, vô số phù văn triệu hoán đã lạc ấn lên trên tế đàn.
Giây phút tế đàn đã chuẩn bị xong xuôi, thần thông lập tức được thôi thúc.
Mọi người trên tế đàn lập tức cảm ứng được thần thức thâm sâu mênh mông của Tần Mục xung kích hư
không, liên hệ với thái tử U Minh trong Đại Hắc Sơn ở mặt trước của Tổ Đình.
Thần thức của Tần Mục mạnh mẽ vô song, thô bạo hóa thần thức của thái tử U Minh thành trận pháp triệu hoán!
Bên trong Đại Hắc Sơn, thái tử U Minh không tự chủ được bay lên, bị kéo về phía bầu trời, đủ loại phù văn lộng lẫy không ngừng hiện lên xung quanh hắn, nhìn đám người Long Kỳ Lân mà nghẹn họng trân trối.
Vù vù!
Thần thông khởi động, từng bóng dáng xuất hiện bên cạnh thái tử U Minh.
Đám người Thúc Quân, Hư
Sinh Hoa, Sơ Tổ và Lam Ngự Điền lần lượt xuất hiện trên từng chuỗi phù văn của thần thông Triệu Hoán, số người càng ngày càng nhiều.
Một bên khác, sau khi Tần Mục đưa tất cả mọi người đi, hắn lập tức chuẩn bị triệu hoán bản thân đến phía trước Tổ Đình.
Trong nháy mắt khi thân hình hắn sắp biến mất, vô số rễ cây chui ra từ lòng đất, xuyên thủng tế đàn, “soạt soạt soạt” quấn lấy người hắn!
Những sợi rễ điên cuồng sinh trưởng, chẳng mấy chốc đã cuốn Tần Mục thành cái bánh chưng lớn, chỉ
chừa lại cái đầu lộ ra bên ngoài.
Tần Mục cắn chặt răng, điên cuồng thôi thúc pháp lực, thân hình và cả những sợi rễ kia cùng biến mất từ
mặt sau của Tổ Đình!
– Muốn đi ư? Mục Thiên Tôn, ngươi quá xem thường bản cung!
Thân hình của hắn vừa mới biến mất, vô số sợi rễ thô to đã đi theo hắn xuyên qua hư không, thi nhau ra sức lôi kéo.
Bóng dáng Địa Mẫu Nguyên Quân xuất hiện, chợt quát một tiếng, thôi thúc thần thông Triệu Hoán, nghiêm nghị nói:
– Ngươi đi tới đâu bản cung cũng có thể gọi ngươi trở về!
Ầm!
Một cái bánh chưng lớn rơi xuống từ trên trời, đập bay núi đá.
Tần Mục thẳng tắp rơi xuống đất, đứng trước mặt Địa Mẫu Nguyên Quân, bị quấn chặt, chỉ chừa lại một cái đầu ở bên ngoài.
Địa Mẫu Nguyên Quân cười giễu nói:
– Mục Thiên Tôn, thần thông Triệu Hoán của bản cung thế nào? Ngươi còn đi được sao?
Tần Mục thẳng tắp đứng ở đó, không thể động đậy, mỉm cười nói:
– Đương nhiên là không đi được, vì vậy ta dẫn theo một vài hảo bằng hữu đến cùng.
Ầm!
Một thân thể khổng lồ rơi xuống đất, hai chân thái tử U Minh tiếp đất, chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu nhìn về phía Địa Mẫu, giọng nói như sấm:
– Nhi tử của Huyền Vũ, U Minh, bái kiến Địa Mẫu!
Ầm!
Lại một bóng dáng từ trên trời hạ xuống, Ngụy Tùy Phong đứng dậy, khom người nói:
– Vân La Đế Ngụy Tùy Phong tham kiến Địa Mẫu Nguyên Quân.
Ầm!
Lại là một tiếng vang thật lớn, Long Kỳ Lân đầu óc mê muội bò dậy từ trong hố lớn, quan sát xung quanh, dường như còn đang khó hiểu vì sao bản thân lại bị gọi tới, nơm nớp lo sợ nói:
– Ta không tới để đánh nhau, ta tới đưa đồ.
Giáo chủ, Lưu Ly Thanh Thiên Tràng của các ngươi, đưa ta về
đi!
– Long béo, không phải ngươi biết thần thông Triệu Hoán nghịch hướng ư?
Thân thể Tần Mục vặn vẹo, bỗng chốc thoát khỏi rễ cây Nguyên Mộc.
Hắn giơ tay chộp lấy Lưu Ly Thanh Thiên Tràng đang bay tới, thản nhiên nói:
– Ngươi có thể tự quay về.
Thái tử, đại sư huynh, các ngươi có lòng tin diệt trừ một Cổ Thần không?
Ngụy Tùy Phong hoạt động gân cốt, thản nhiên nói:
– Ta đã từng giao đấu với Bạch Đế và Thanh Đế, cũng đã từng động thủ với mấy vị Thiên Sư, mặc dù không thể đánh bại bọn họ, nhưng bọn họ cũng không thể tiêu diệt ta, chỉ là ném ta chìm xuống sông mà thôi.
Ta chưa từng đánh với Địa Mẫu, nhưng có thể thử xem sao.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
2 tháng
Lượt đọc
8
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:35, 26/03/2022
Chương 1632 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1632
: Mục Thần Ký (Dịch)
Bái lạy Địa Mẫu
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1070 chữ
Thái tử U Minh hơi do dự, nói:
– Mặc dù ta đã học được rất nhiều thứ ở Diên Khang, nhưng những thứ đã học trong mấy năm này vẫn chưa được dùng đến, không biết thực lực thế nào.
Ấu U lão sư nói ta rất ngốc, học rất chậm, có lẽ ta không phải là đối thủ Địa Mẫu. .
Long Kỳ Lân lặng lẽ lùi lại phía sau, nhỏ giọng lẩm bẩm nói:
– Ta thì chắc chắn chẳng đánh lại được ai, tốt nhất là chuồn êm…
Hắn xoay người chạy như điên, vừa bỏ chạy vừa thi triển thần thông Triệu Hoán nghịch hướng .
Lúc này, hắn chú ý tới Long Hao, vẻ mặt không khỏi dại ra:
– Đúng là một con rồng lớn. .
Lúc nào ta mới có thể có được dáng vẻ uy phong to lớn như hắn đây?
Ầm!
Nơi xa xa, Long Hao bị đánh vào trong đám bụi bặm.
Long Kỳ Lân rùng mình, tiếp tục điên cuồng chạy, rời xa nơi này.
Thần thông Triệu Hoán nghịch hướng của hắn không nhanh nhạy bằng Tần Mục, suy cho cùng Tần Mục là người tiên phong của thần thông Triệu Hoán nghịch hướng, thôi thúc thần thông với tốc độ cực nhanh, mà hắn thì cần phải có thời gian chuẩn bị.
Trước hết hắn bắt buộc phải tìm đến một chỗ an toàn thì mới có thể ung dung thi triển được.
Tần Mục đang chống Lưu Ly Thanh Thiên Tràng, sắc mặt bình tĩnh nói:
– Địa Mẫu Nguyên Quân, dù gì năm đó chúng ta cũng có chút giao tình, ngươi đã từng cho ta mượn Tâm Nguyên Mộc và một bình Hồng Mông Nguyên Dịch, vì vậy hôm nay ta cho ngươi thêm một cơ hội.
Bây giờ
ngươi rút lui, ta sẽ không ngăn cản ngươi.
Từ nay về sau ngươi và ta, là thù hay bạn thì phải xem duyên phận rồi.
Địa Mẫu Nguyên Quân cười lạnh lùng nói:
– Dựa vào ba cái đám người hèn mọn các ngươi? Ba người các ngươi, một người là Mục Thiên Tôn chỉ biết giả danh để lừa bịp, một người là Vân La Đế bị ném xuống sông, một người là Bán Thần bị phụ mẫu trấn áp suốt sáu mươi vạn năm.
Các ngươi có tài đức gì mà muốn ta rút lui?
Ngụy Tùy Phong chân thành nói:
– Địa Mẫu Nguyên Quân, ngươi đã giết chết quá nhiều Thần Ma, bị sát khí che mờ tâm trí, đã đánh mất lý trí.
Ta quen biết Đại Phạn Thiên Vương Phật, chi bằng ngươi theo ta tới gặp hắn, để hắn giúp ngươi hóa giải sát khí.
– Đại Phạn Thiên?
Địa Mẫu Nguyên Quân cười nhạt nói:
– Các ngươi không phải là đối thủ của ta, cho nên định cùng Đại Phạn Thiên ám toán ta? Mặc dù ta chưa khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, nhưng Đại Phạn Thiên cũng chưa chắc có khả năng địch nổi!
Ngụy Tùy Phong cau mày, thở dài, không nói thêm gì nữa.
Thái tử U Minh không nhịn được, nói:
– Nguyên Quân, ngươi có biết thứ trong tay Mục Thiên Tôn chính là Lưu Ly Thanh Thiên Tràng không?
Bảo vật này chính là đệ nhất chí bảo nổi danh thiên hạ năm đó, chắc hẳn ngươi phải biết đến uy danh của nó! Tuy hiện nay món bảo vật này không phải xếp thứ nhất, nhưng được gia trưởng của Mục Thiên Tôn
-người câm và người mù, thiết kế và rèn đúc lại, uy lực hơn hẳn năm đó không biết bao nhiêu lần! Bảo vật này của Mục Thiên Tôn vừa xuất hiện sẽ chặt đứt đường lui của ngươi, khiến ngươi ngay cả chạy trốn cũng không thể! Nguyên Quân nên nghĩ lại!
– Nhi tử của Huyền Vũ chỉ biết khoe khoang bảo bối của bản thân sao?
Địa Mẫu Nguyên Quân bật cười, nói:
– Thực chất thiên hạ đệ nhất chí bảo không phải là Lưu Ly Thanh Thiên Tràng.
Sở dĩ phụ mẫu ngươi gọi nó là đệ nhất chí bảo, chẳng qua là vì Thiên Đế, Thiên Công, Thổ Bá và ta không muốn lấy bảo vật của mình ra mà thôi.
Đơn giản mà nói thì bản thể Nguyên Mộc của ta chống đỡ chư thiên vạn giới, Lưu Ly Thanh Thiên Tràng này của ngươi cũng chỉ có hai mươi tám tầng chư thiên mà thôi, còn lâu mới có thể
sánh được.
Suy cho cùng Huyền Đế và Vũ Đế cũng tế tự thành thần, tầm nhìn nông cạn, mà ngươi cũng nông cạn chẳng kém.
Thái tử U Minh há hốc mồm, rồi lại thở dài, không nói nữa.
Tần Mục nhẹ nhàng vung vẩy Lưu Ly Thanh Thiên Tràng trong tay.
Hai mươi tám tầng hoa cái lập tức mở
ra, mà hai mươi tám Trọng Thiên cũng hiện ra, gào thét xoay tròn, bành trướng ra bên ngoài, chẳng mấy chốc đã bao trùm cả không gian rộng lớn của Tổ Đình!
Thậm chí tầng tầng lớp lớp này của chư thiên còn chia cắt mặt đất, cắt đứt đường lui của Địa Mẫu.
Địa Mẫu Nguyên Quân nhìn xung quanh, chỉ thấy bên trong hai mươi tám tầng chư thiên của Lưu Ly Thanh Thiên Tràng chứa đầy trọng bảo uy năng mạnh mẽ.
Rõ ràng trọng bảo này không phải là thứ mà Huyền Đế và Vũ Đế có thể luyện ra, bởi lẽ trận pháp phù văn chứa đựng trong đó quá cường đại!
Đúng như nàng nói, năm đó Lưu Ly Thanh Thiên Tràng của Huyền Vũ Nhị Đế có thể dành được tư cách thiên hạ đệ nhất chí bảo, chẳng qua là do đám người Thiên Đế không muốn khoe khoang mà thôi.
Cho dù là Thiên Đế hay là Thiên Công và Thổ Bá thì đều sở hữu bảo vật có uy lực vô cùng lớn, kể cả bảo vật của tỷ muội Đế Hậu cũng không yếu hơn Lưu Ly Thanh Thiên Tràng.
Mà bản thân Địa Mẫu Nguyên Quân vốn đã là chí bảo với uy lực vô cùng lớn!
Năm đó Địa Mẫu Nguyên Quân cũng đã từng thấy Lưu Ly Thanh Thiên Tràng.
Tuy nó phức tạp, uy lực không tầm thường, nhưng mà kém xa so với sự khủng khiếp của bây giờ!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
2 tháng
Lượt đọc
7
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:36, 26/03/2022
Chương 1633 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1633
: Mục Thần Ký (Dịch)
Bái lạy Địa Mẫu (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1110 chữ
Mà dường như uy lực của tất cả trọng bảo trong Lưu Ly Thanh Thiên Tràng hiện giờ đều đã được kích phát.
Những bảo vật này nhiều như sao trời, phân bố mỗi một chư thiên, rõ ràng là có sự rèn đúc tinh thông và trận pháp vô thượng của đại tông sư, tiêu tốn thời gian rất lâu, không ngừng tăng cường uy năng của Lưu Ly Thanh Thiên Tràng, luyện chế món bảo vật này đến mức độ trước đó không thể nào đọ lại!
Địa Mẫu Nguyên Quân cười giễu, không sợ sệt chút nào.
Mặc dù nàng đã mất đi thân thể, ngay cả gốc cũng bị Hiểu Thiên Tôn và Công Tôn Yến cướp đi mất, nhưng nàng nắm giữ Tâm Nguyên Mộc!
Cho dù thực lực trước mắt của nàng không bằng Thiên Tôn, nhưng cũng không yếu hơn những tồn tại như Đại Tổ và Đại Phạn Thiên!
Cho dù Tần Mục lấy Lưu Ly Thanh Thiên Tràng ra, cho dù có thái tử U Minh và Ngụy Tùy Phong – hai tồn tại cảnh giới Đế Tọa, nàng cũng nắm chắc phần thắng!
– Chết…
Địa Mẫu Nguyên Quân thét lên một tiếng, bản thể sau lưng xuất hiện.
Nó chính là Tâm Nguyên Mộc!
Tâm Nguyên Mộc lúc này hùng vĩ hơn, thô to hơn khi Địa Mẫu đáp xuống Nguyên Giới nhiều.
Tán cây trực tiếp nâng tầng tầng lớp lớp chư thiên của Lưu Ly Thanh Thiên Tràng lên, khiến chư thiên không thể
thay đổi trình tự!
Rõ ràng Địa Mẫu Nguyên Quân đã từng nghiên cứu Lưu Ly Thanh Thiên Tràng từng, biết món bảo vật cầu được ước thấy này có thể tùy ý thay đổi trình tự của chư thiên.
Tại Nguyên Giới, Nguyên Mộc nâng chư thiên lên, bởi vậy nàng mới có thể dễ dàng cố định chư thiên trong Lưu Ly Thanh Thiên Tràng.
Nàng vừa lao lên đã muốn dùng thủ đoạn phá hủy Lưu Ly Thanh Thiên Tràng!
Chân thân của Địa Mẫu Nguyên Quân hiện ra, vô số rễ cây bay lượn.
Từng sợi rễ cây thô to lan ra về phía các đại chư thiên, xâm nhập, bay đến nơi từng trọng bảo bên trong đại chư thiên!
Làm thế nào để phá giải Lưu Ly Thanh Thiên Tràng, nàng tự khắc hiểu rõ!
Thân hình của nàng lóe lên, lao vụt qua từng tầng chư thiên, tấn công về phía Tần Mục.
Cố định chư thiên, thu lấy chư bảo, giết chết Tần Mục, một lần hoàn thành!
Bên cạnh Tần Mục, thái tử U Minh bay đến đối diện Địa Mẫu Nguyên Quân.
Hắn khom người cúi đầu bái lễ, sau đó lập tức đứng dậy, vừa sải bước ra đã thét lên:
– Thiên Hà Vạn Tượng!
Đột nhiên Thiên Hà quấn quanh người hắn, đồng thời, một tòa Thiên Cung bay lên từ phía sau hắn.
Bốn phía của tòa Thiên Cung ấy có đủ các loại Thiên Cung nhỏ bé dày đặc bao quanh.
Từ khi hắn đến Diên Khang, tu vi đình trệ từ lâu bỗng đột nhiên lại tăng vọt, trước là được Duyên Tú Đế
Linh Dục Tú phái đến các học viện lớn chép sách, sau là đến Thái Học Viện đào tạo chuyên sâu, tiếp sau đó lại đến Văn Đạo Viện của Địa Đức Thiên Cung tìm tòi học hỏi, bái Ấu U môn hạ, đi theo Tư Ấu U tu hành.
Thái tử U Minh có quá nhiều nhược điểm, nhưng tố chất năng lực tuyệt đối không hề tệ.
Nếu như năm đó khi gặp hắn Âm Thiên Tử không nửa thật nửa giả cảm khái, nếu như hắn không bị trấn áp, chắc chắn hắn sẽ trở thành một trong mười Thiên Tôn.
Tuy thái tử U Minh chưa hoàn toàn bù đắp nhược điểm, nhưng thực lực tu vi vượt qua trước rất nhiều.
Khi hắn thoát khỏi vây khốn, gặp được Âm Thiên Tử trên Thiên Hà, hắn chỉ dùng một quyền đã làm Âm Thiên Tử trọng thương.
Khi đó thực lực của hắn đã vô cùng mạnh mẽ, mà bây giờ thực lực của hắn lại còn mạnh mẽ hơn cả lúc trước!
Thiên Hà quấn quanh người hắn tung bay như Đằng Xà, nắm giữ sức mạnh và thần thông của Huyền Đế
Vũ Đế.
Quả thật khi đại thần thông nhập đạo bạo phát, thần thông hệt như nước mênh mông cuồn cuộn trong Thiên Hà.
Cảnh tượng xung quanh Thiên Hà lóe sáng lên trong tích tắc giống như vô số thế giới nơi Thiên Hà từng chảy qua!
Ầm!
Địa Mẫu Nguyên Quân đối chọi với hắn một phen, khí huyết sôi trào, trong lòng không khỏi khen ngợi:
– Pháp lực của thái tử U Minh thật mạnh mẽ! Đáng tiếc ứng biến không đủ!
Ầm…
Rễ của Nguyên Mộc quất tới, đánh bay thái tử U Minh ra ngoài.
Địa Mẫu Nguyên Quân bước tới, chỉ thấy Ngụy Tùy Phong ngay ở phía trước, cũng khom người cúi đầu bái lễ về phía nàng.
– Giả mù sa mưa!
Địa Mẫu Nguyên Quân cười lạnh một tiếng, ngang nhiên lao tới.
Trên đỉnh đầu Ngụy Tùy Phong, Thiên Khung hiển hiện, Thiên Đấu treo ngược, Thiên Hà chảy trong Thiên Đấu, phía dưới Thiên Đấu là Thiên Cung của hắn!
Con đường tu hành của hắn khác với mọi người.
Hắn lập đạo từ trong Đại Dục Thiên Ma Kinh, dùng Đại Dục Thiên Ma Kinh dung hợp với các loại công pháp Đế Tọa, tham ngộ ra đại đạo và công pháp Thiên Đấu cho riêng mình.
Con đường hắn đi không phải là tu luyện thành các Thiên Cung khác nhau rồi tập hợp hình thành nên Thiên Đình, mà là con đường Đạo Cảnh.
Dù gì hắn cũng là đệ tử của Thánh Nhân tiều phu Văn Thiên Các.
Trong ba đệ tử của Văn Thiên Các, hắn được dốc lòng dạy bảo nhất, thời gian được dạy bảo cũng lâu nhất.
Giây phút Khai Hoàng sáng lập ra Đạo Cảnh, Văn Thiên Các cũng truyền thụ Đạo Cảnh cho hắn.
Nếu như quan sát Thiên Đấu của hắn một cách kỹ lưỡng, người ta còn có thể nhìn thấy bên trên Thiên Đấu và Thiên Hà còn có tầng tầng lớp lớp Thiên Đấu, từng dòng từng dòng Thiên Hà.
Ngụy Tùy Phong thét một tiếng dài, đối đầu với Địa Mẫu Nguyên Quân, thế nhưng hắn lập tức cảm thấy bản thân không thể địch lại, lảo đảo lùi về phía sau.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
2 tháng
Lượt đọc
8
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:36, 26/03/2022
Chương 1634 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1634
: Mục Thần Ký (Dịch)
Tru diệt Địa Mẫu
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1097 chữ
Thái tử U Minh xông lên, hai người một trước một sau giáp công.
Cả hai đều là tồn tại cảnh giới Đế Tọa hàng đầu thế gian ngày nay, một người được biết đến là pháp lực hùng hồn, nhưng biến hóa trong thần thông lại kém hơn chút; một người được biết đến là thần thông biến hóa đa đoan, nhưng pháp lực lại rất yếu.
Thế nhưng hai người này lại đều có thể sánh ngang với những tồn tại như Tứ Đại Thiên Sư và Tứ Sắc Đại Đế, thực lực của họ trong Thiên Đình cũng hiếm có ai là đối thủ!
Địa Mẫu Nguyên Quân nghênh chiến hai người, song không hề sợ hãi.
Ngay cả khi hai cường giả Đế Tọa đại viên mãn như bọn liên thủ với nhau cũng không thể làm gì được nàng!
Nàng ép sát từng chút một, khoảng cách với ngọc trụ của Lưu Ly Thanh Thiên Tràng trong tay Tần Mục càng ngày càng gần.
Nguyên Mộc của nàng cũng đã cố định xong hai mươi tám tầng chư thiên của Lưu Ly Thanh Thiên Tràng, khiến chư thiên hoàn toàn ngưng trệ, không thể nào di chuyển được.
Rễ Nguyên Mộc của nàng cũng đâm xuyên qua hai mươi tám tầng chư thiên, quấn quanh từng món trọng bảo.
Bây giờ nàng đã nắm chắc mười phần chiến thắng!
Mà đúng lúc này, phía dưới ngọc trụ đang chống đỡ hai mươi tám tầng chư thiên của Lưu Ly Thanh Thiên Tràng, Tần Mục bỗng dưng khom người bái lễ với Địa Mẫu Nguyên Quân.
Địa Mẫu Nguyên Quân cười ha hả nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi hà tất phải giả mù sa mưa, chẳng qua cũng chỉ là kẻ ngụy quân tử mà thôi!
Tần Mục đứng thẳng người dậy, thở dài một hơi, Thiên Cung phía sau lưng hắn đột nhiên bắn ra.
Từng tòa Thiên Cung lơ lửng, châu liền bích hợp, hóa thành mười chính tòa Thiên Cung, liên kết tạo thành một vùng Thiên Đình.
Bên trong Thiên Cung, từng nguyên thần đứng sừng sững ngẩng đầu nhìn về phía hai mươi tám tầng chư
thiên, tự mình thôi thúc pháp lực, giây phút tiếp cận từng món trọng bảo trong hai mươi tám tầng chư
thiên thì lập tức được Tần Mục kích phát.
Coong…
Một tiếng chuông lớn chấn động vang lên, lập tức cắt đứt từng đoạn rễ Nguyên Mộc quấn quanh thân chuông.
Lâu vũ của ba mươi ba Trọng Thiên bỗng tỏa hào quang rực rỡ, mỗi một trọng di chuyển tới một phương hướng khác nhau.
Các loại trận văn được lạc ấn bên trong lâu vũ bắn ra, hóa thành ba mươi ba sát trận khác nhau, cắt đứt rễ Nguyên Mộc!
Một chiếc cổ cầm không người đánh nhưng tự bay lên trên trời cao, tiếng đàn vang vọng chặt đứt hết sợi rễ Nguyên Mộc, thế như chẻ tre!
…
Giờ phút này, uy năng của các loại trọng bảo bạo phát, tất cả gốc rễ của Nguyên Mộc trong từng tầng chư
thiên bị đứt đoạn trong nháy mắt.
Đột nhiên, uy lực trọng bảo của tất cả chư thiên đồng loạt nở rộ, vô số chuỗi đạo văn xuất hiện xung quanh trọng bảo, hóa thành các loại thần thông và sát trận khác nhau, lần lượt nổ ầm ầm.
Địa Mẫu Nguyên Quân cả kinh, vội vàng ép lui Ngụy Tùy Phong và thái tử U Minh, ngẩng đầu nhìn lên thì lập tức thấy được cảnh tượng khiến nàng kinh hãi.
Uy năng của ngàn vạn trọng bảo trong hai mươi tám tầng chư thiên tập hợp lại với nhau, công kích Tâm Nguyên Mộc từ bốn phương tám hướng, san bằng toàn bộ phần thân cây và chặt đứt toàn bộ phần gốc rễ
mà nàng đã cực khổ vun trồng lớn mạnh.
Thậm chí đến cả vỏ cây của Nguyên Mộc cũng bị lột sạch chỉ trong một đòn!
Nguyên Mộc của hiện tại đã trở thành dáng vẻ Tâm Nguyên Mộc của trước đây, trở thành gốc cây trụi lủi!
– Địa Mẫu Nguyên Quân, ngươi tặng Tâm Nguyên Mộc cho ta, nhưng sau này thấy ngươi không có thân thể, cho nên ta đã tặng lại món bảo vật này cho ngươi.
Giọng nói lạnh nhạt của Tần Mục truyền tới, lanh lảnh lọt vào tai Địa Mẫu Nguyên Quân:
– Thiên Công ra mặt bảo ta giữ lại một mạng cho ngươi, ta cũng giữ lại.
Giữa chúng ta, theo lý mà nói thì ân oán đã hóa giải.
Nói trắng ra, việc ta không giết ngươi, đáng lẽ ngươi phải tạ ơn không giết mới phải, thế nhưng ngươi lại đối nghịch với ta hết lần này đến lần khác.”
Ngàn vạn trọng bảo của hai mươi tám tầng chư thiên di chuyển, tụ tập tại nơi cao nhất trong tầng tầng chư thiên, phát ra thứ hào quang rực rỡ.
Miệng chuông, miệng đỉnh, mặt đàn, chân tháp… cùng hướng xuống dưới, bỗng nhiên cùng bộc phát tất cả uy năng của bảo vật!
Cỗ dao động khủng bố vô song này nổ tung từ Trọng Thiên thứ nhất đến Trọng Thiên thứ hai, tiếp đến tập hợp với uy năng của trọng bảo trong Trọng Thiên tầng thứ hai nổ tung đến Trọng Thiên thứ ba, sau đó dung hợp với uy năng trọng bảo trong Trọng Thiên thứ ba rồi nổ tung đến Trọng Thiên thứ tư!
– Cho dù mới nãy ta, đại sư huynh và thái tử đã khuyên bảo ngươi buông bỏ ân oán, đi tìm Đại Phạn Thiên, thế nhưng ngươi từ đầu đến cuối đều không thèm nghe theo.
Tần Mục hờ hững thôi thúc Lưu Ly Thanh Thiên Tràng.
Uy năng của ngàn vạn trọng bảo tập hợp lại một chỗ, đánh thẳng vào đỉnh Tâm Nguyên Mộc đang dựng thẳng đứng.
Cỗ uy năng này cực kỳ khủng bố, trực tiếp đánh nổ tung đỉnh Tâm Nguyên Mộc thành bụi phấn, phá hủy toàn bộ cấu tạo trong Nguyên Mộc, sau đó đánh thẳng xuống dưới gốc!
Địa Mẫu Nguyên Quân thét một tiếng, sau đó bay lên rồi bổ nhào về phía Tâm Nguyên Mộc.
– Ta đã làm xong việc ta nên làm rồi.
Tần Mục bình tĩnh nói.
Thái tử U Minh lộ vẻ không đành lòng, đột nhiên nói:
– Mục Thiên Tôn có đức hiếu sinh, Địa Mẫu Nguyên Quân, sao ngươi còn chưa cúi đầu nhận thua?
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
2 tháng
Lượt đọc
7
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:36, 26/03/2022
Chương 1635 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1635
: Mục Thần Ký (Dịch)
Tru diệt Địa Mẫu (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1076 chữ
Ngụy Tùy Phong cũng không nỡ, nói:
– Sư đệ, Địa Mẫu Nguyên Quân tội không đáng chết…
Ầm!
Uy năng của Lưu Ly Thanh Thiên Tràng oanh tạc khiến Tâm Nguyên Mộc hoàn toàn nổ tung thành mảnh nhỏ!
Địa Mẫu Nguyên Quân lao đến đó, nhưng cũng bị uy năng cuồn cuộn hất bay.
Nhục thân của nàng bắt đầu tan rã, hóa thành tro bụi, rất nhanh chỉ còn sót lại thần hồn, đến cả tu vi của nàng cũng nhanh chóng tiêu tán.
Mà vào lúc này, uy năng của vạn bảo chư thiên trong Lưu Ly Thanh Thiên Tràng lại khởi động một lần nữa, từng chuỗi trọng bảo giáng xuống từ trên trời, khóa lấy thần hồn của Địa Mẫu Nguyên Quân.
Thái tử U Minh đột nhiên lớn tiếng hét lên:
– Mục Thiên Tôn, suy nghĩ kỹ lại đi, Địa Mẫu Nguyên Quân có công với Nguyên Giới!
– Nhưng cũng từng gây họa cho Nguyên Giới.
Nguyên thần trong từng tòa Thiên Cung của Tần Mục đồng loạt thôi thúc pháp lực, uy năng của vạn bảo chư thiên đánh xuống, tập hợp thành luồng sức mạnh đánh về phía thần hồn của Địa Mẫu Nguyên Quân.
– Thượng Hoàng ba mươi vạn năm, chúng sinh chết nhiều vô số kể, Địa Mẫu khó tránh tội lỗi.
Tần Mục nhắm mắt, trong lòng cũng có chút không nỡ, dứt khoát không nhìn cảnh tượng này.
Giây phút uy năng được đánh xuống của Lưu Ly Thanh Thiên Tràng lao đến đỉnh đầu nguyên thần của Địa Mẫu Nguyên Quân, Địa Mẫu Nguyên Quân gào lên:
– Mục Thiên Tôn, ta nhận thua, xin ngươi hay nể mặt Thiên Công, niệm tình ta bảo vệ chúng sinh Nguyên Giới nhiều năm như vậy…
Ầm!
Một cỗ chấn động hủy diệt truyền tới, hoàn toàn nhấn chìm thần hồn của nàng.
Uy thế khủng bố dội ngược lại hai mươi tám tầng chư thiên, hóa thành từng làn sóng dao động kinh thiên động địa, quét sạch chư thiên.
Ngụy Tùy Phong và thái tử U Minh đứng im tại chỗ như trời trồng, y sam bị cuồng phong thổi bay phấp phới, tâm trạng hồi lâu khó lòng bình tĩnh lại được.
Bọn họ nhìn thấy linh hồn hắc sa của Địa Mẫu Nguyên Quân bay lượn trong từng chư thiên, không thể
ngưng tụ lại được.
Địa Mẫu Nguyên Quân đã hồn bay phách tán rồi.
– Mục Thiên Tôn, ngươi…
Thái tử U Minh lộ ra vẻ mặt phức tạp.
Tần Mục không hề bận tâm, nói:
– Kẻ bảo vệ Nguyên Giới là Địa Mẫu Nguyên Quân, kẻ tàn sát Nguyên Giới cũng là Địa Mẫu Nguyên Quân.
Nàng có công, cũng có tội, không thể coi nhẹ tội nghiệt chỉ vì công lao trong quá khứ của nàng.
Ta thấy ta không hề làm sai.
Ngụy Tùy Phong nói:
– Sư đệ, nhưng ngươi phải biết rằng, khi hậu nhân nhắc tới việc người giết Địa Mẫu Nguyên Quân, chắc chắn không ít người sẽ nói ngươi tâm ngoan thủ lạt, ác độc không gì sánh bằng, không cho Địa Mẫu cơ
hội.
Tần Mục nắm lấy ngọc trụ của Lưu Ly Thanh Thiên Tràng, mặt không biểu cảm:
– Là công hay là tội, cứ để hậu nhân bình luận.
Nhưng mà hậu nhân thường chỉ là một đám người tầm thường có lòng thánh mẫu mà không có năng lực thánh mẫu, chỉ có cái miệng lưỡi là giỏi, không tài không cán mà thôi.
Ầm ầm ầm…
Hai mươi tám tầng chư thiên tập hợp lại với nhau, hóa thành tầng tầng hoa cái, thu lấy vạn bảo vào trong.
Hắn chống Thanh Thiên Tràng, vẻ mặt bị che khuất bởi hoa cái, chỉ để lộ ra đôi môi mỏng.
Hắn mấp máy môi, khẽ nói:
– Chỉ là kẻ dung tục, lấy tư cách gì chỉ trích ta? Lời chỉ trích chẳng thể giết địch, cũng chẳng thể bình định thiên hạ, chỉ có thể giết kẻ chính trực mà thôi, thế nhưng ta đã không còn sợ từ lâu rồi.
– Miệng lưỡi thế nhân đáng sợ, lời đồn đại như mũi tên, có thể bắn chết người.
Dù gì Ngụy Tùy Phong cũng là kẻ thành thục hơn một chút, hắn thấp giọng nói với thái tử U Minh:
– Thái tử, tốt hơn hết đừng nói chuyện này ra ngoài.
Ta biết ngươi day dứt về cái chết của Địa Mẫu Nguyên Quân, cũng biết ngươi hiểu được tâm ý của Mục Thiên Tôn, hiểu được hành động của hắn.
Thế
nhưng đợi đến khi tương lai thiên hạ thái bình, ngàn vạn người sẽ phỉ báng Mục Thiên Tôn, đồng thời làm tổn hại đến danh tiếng và hủy hoại danh dự của hắn.
Chuyện này, tốt nhất là cứ giấu người đời.
Thái tử U Minh chần chừ chốc lát, khẽ gật đầu.
Tần Mục lắc đầu, nói:
– Đại sư huynh, không giấu được đâu.
Nơi đây có vết tích chiến đấu của chúng ta, còn có Long Hao, Tường Thiên Phi, Cung Thiên Tôn và Lang Hiên Thần Hoàng, làm sao có chuyện bọn họ không nói ra chứ? Đừng lo lắng như vậy, chuyện ta làm, sợ gì kẻ khác nghị luận?
Ngụy Tùy Phong nhíu mày.
Mặc dù nói như vậy, nhưng đến khi hành động anh hùng không được người ta thấu hiểu, đến khi quan niệm tư duy của hậu thế không hợp thời chiến, người đời vẫn sẽ bình luận tiền nhân, chỉ trích hành động của các bậc tiền bối tiên hiền.
Hào quang của các bậc tiền bối quá chói lóa, nhưng càng là nhân vật chói lóa, vết nhơ nhuốc trên người lại càng thêm rõ ràng.
Cho dù đó chỉ là một chút nhơ nhuốc không đáng nhắc đến, nhưng một khi bị
người đời phóng đại, vậy thì chẳng khác nào một con ruồi thèm thuồng muốn liếm láp hai cái khi nhìn thấy vết thương trên người một chiến sĩ dũng cảm.
Ngụy Tùy Phong đã từng nhìn thấy tình huống như thế rất nhiều lần.
Thái tử U Minh trải đời quá ít, không hiểu tại sao lại xuất hiện tình huống như thế.
Tuy Tần Mục không quan tâm, nhưng Ngụy Tùy Phong vẫn cảm thấy khá xót xa thay cho hắn.
– Trận chiến giữa các Thiên Tôn đã đến hồi kết chưa?
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
2 tháng
Lượt đọc
6
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
23:36, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










