Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 21 : Huyền Âm Thần Mạch (c101-c105)
❮ sautiếp ❯Chương 101: Huyền Âm Thần Mạch
Lăng Thiên sắc mặt ngưng trọng, ngưng trọng từ trước đến giờ chưa từng có!
Kinh lạc màu tím đen!
Lăng Thiên ở tiền thế chính là xuất thân từ đệ nhất thế gia về võ cổ Trung Quốc, tất nhiên biết điều này có ý nghĩ gì.
Xuất hiện loại tình huống này, không ngoài hai nguyên nhân.
Thứ nhất, trúng độc, hơn nữa là hàn độc cực kỳ thâm độc tàn nhẫn, khí âm hàn cực độ xâm nhập vào kinh mạch của một người, hơn nữa không quá nhiều, loại khí âm hàn này nếu nhiều hơn một chút, vậy thì, người đó sẽ toàn thân lập tức đông cứng mà chết.
Chỉ dựa vào một điểm dùng độc vô cùng chuẩn này, có thể khiến người ta sống, nhưng toàn thần dần dần sẽ cươgn hóa, cho tới khi không thể động đậy.
Tình huống thứ hai, so với tình huống thứ nhất còn phức tạp hơn, cũng nan giải hơn! Đây là một loại kinh mạch từ bẩm sinh đã hình thành, trong võ học có một tên gọi rất hay là: Huyền âm thần mạch.
Nói khó nghe một chút thì chính là tử mạch mà mọi người vẫn biết! Kinh mạch hoàn toàn không thông, căn bản không thẻ vận hành nội lực.
Nữ hài tử có loại kinh mạch này, chắc chắn không thể sống quá hai mươi tuổi.
Nhìn nội lực yếu ớt của Ngọc Băng Nhan là có thể biết, nha đầu đã phải nỗ lực gấp mấy lần, thậm chí mấy chục lần so với người khác mới có thể hiệu quả như thế này.
Có điều cũng phải nói rõ ràng một chút, huyền âm thần mạch của nàng còn có hy vọng rất khó! Có lẽ chẳng khác bao nhiêu so với không có hy vọng!
Sắc mặt Lăng Thiên trong phút chốc trở nên rất khó coi! Hắn muốn nói rằng bệnh này có thể chữa, bên phía Lăng Thiên có hai người có thể làm điều đó.
Thứ nhất, chính là bản thân Lăng Thiên, sau khi Kinh Long thần công đạt tới cấp mười hai, thu thập tiên thiên chân khí tinh thuần, có thể cường hoành phá mở huyền âm thần mạch trong cơ thể nàng, rồi xung phá hai mạch Nhâm Đốc, quán thông thiên địa chi kiều! Liền có thể hóa giải triệt để huyền âm thần mạch! Như vậy chẳng khác nào giúp đỡ Ngọc Băng nhan tẩy kinh phạt tủy, thoát thai hoán cốt. ngọc Băng Nhan có thể lập tức bước lên hàng cao thủ nhất lưu đương thế! Nhưng quá trình lại hung hiểm dị thường! Chỉ cần một chút không cẩn thận, hai người sẽ hoàn toàn tẩu hỏa nhập ma, rơi vào cục diện chết không toàn thây!
Người thứ hai, chính là Lăng Thần, dùng Hàn Băng thần công có tính chất tươgn đồng với huyền âm thần mạch của nàng, từ từ hút huyền âm thần mạch ra! Không chỉ không có thương tổn, hơn nữa có thể giúp đỡ cho tu vi của Lăng Thần.
Nhưng nhất định phải đợi khi Hàn Băng thần công của Lăng Thần đạt tới tầng thứ chín mới có thể miễn cưỡng thử.
Mà hiện tại, Lăng Thần chỉ có công lực của tầng thứ năm, nếu tùy tiện động thủ, e rằng không chỉ Ngọc Băng Nhân sẽ lập tức ngọc nát hương tàn, mà Lăng Thần cũng phải bồi táng theo!
Còn tiên thiên Kinh Long thần công của Lăng Thiên, từ ba năm trước sau khi đột phá tới tầng thứ bảy, cho tới hiện tại vẫn không tiến thêm một tấc nào! Lăng Thiên tự biết đã gặp phải bình cảnh, cho nên trước giờ vẫn chưa hề nóng vội.
Nhưng hiện tại, Lăng Thiên lại rất hận bản thân mình không tranh thủ thời gian để luyện công.
Án chiếu theo tiến cảnh hiện giờ của Lăng thiên, đợi tới khi hắn luyện thành Kinh Long thần công tầng thứ mười hai, e rằng tối thiểu cũng phải mất mười năm! Mà Lăng Thần thì càng gay go hơn, khí hậu ở Thừa thiên vốn luôn nắng nóng, và sau khi Hàn Băng thần công luyện tới tầng thứ bảy, thì phải tu luyện ở một nơi cực hàn.
Nếu cứ ở mãi Thừa Thiên, sợ rằng Lăng Thần cả đời này cũng không thể đạt tới cảnh giới siêu phàm của tầng thứ chín! Mà với bệnh tình của Ngọc Băng Nhan, nàng sao có thể chống đỡ qua ít nhất là mươi năm chứ?
Ba người đồng thời phát hiện ra sắc mặt của Lăng Thiên rất khó coi! Ngọc Băng nhan trong lòng chấn động, rụt tay lại như bị điện giật.
Co tay vào trong tay áo, nghĩ tới bệnh nan y của mình, sắc mặt trở nên nhợt nhạt.
Chẳng lẽ hắn nhìn ra gì đó rồi?
Lăng Thần và Vệ Huyên Huyên đều thấy sắc mặt của Lăng thiên, cảm thấy rất kỳ quái đối với biểu hiện này
Lăng thiên trầm ngâm một hồi, cuối cùng cất tiếng một cách cẩn thận: “Lăng Thần, ngươi đưa Vệ cô nương về phòng mình tham quan đi, nhớ hôm đó ngươi có cầm về một bản thư thiếp, ta nghĩ Vệ cô nương chắc có hứng thú với cái cái đó đấy”.
Vệ Huyên Huyên ngập ngừng nhìn Ngọc Băng nhan, Ngọc Băng Nhan khẽ gật đầu.
Biết rằng Lăng Thiên có lẽ đã phát hiện ra gì đó, cuối cùng cũng đi theo Lăng Thần.
Nhìn thân ảnh của hai người biến mất khỏi căn phòng, Lăng Thiên nhíu mày, bước mấy bước ở trong phòng.
Nhìn Ngọc Băng Nhan, vừa muốn mở miệng lại lắc lắc đầu.
“Ca ca biết y thuật ư?”.
Ngọc Băng Nhan thanh khiết thông minh, có thể nhìn ra vẻ mặt muốn nói lại thôi của Lăng Thiên, biết rằng hắn nhất định đã phát hiện ra vấn đề trên người mình, liền cảm thấy rất kinh ngạc.
Phải biết lúc trước khi triệu chứng xuất hiện, cơ hồ phải khám qua tất cả các danh y cao nhân, mới nhìn ra được huyền âm thần mạch trên người Ngọc Băng Nhan.
Chẳng lẽ Lăng Thiên còn nhỏ tuổi như vậy lại có thể nhìn ra?
“Tiểu muội, trên người muội có phải có bệnh nan y gì đó không?”.
Lăng Thiên trù trừ hồi lâu, thấy Ngọc Băng Nhan đã đoán ra, liền đi thẳng vào vấn đề.
Ngọc Băng nhan sắc mặt trắng bệch, hắn quả nhiên đã nhìn ra rồi: “Vâng! Ca ca đúng là rất tinh mắt, trên người tiểu muội có tuyệt chứng thiên âm tỏa mạch, không thể sống quá hai mươi tuổi, kiép này chỉ sợ đã vô vọng rồi”.
Nói tới tuyệt chứng của mình, trong ánh mắt của Ngọc Băng Nhan không ngờ lại đày vẻ thản nhiên. tựa hồ như đang nói về một chuyện nhỏ nhặt chẳng liên quan gì tới mình.
Hiển nhiên Ngọc Băng Nhan đã hoàn toàn tuyệt vọng với bệnh tình của mình rồi.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Thiên âm tỏa mạch! Thì ra, huyền âm thần mạch trên thế giới này được gọi là Thiên âm tỏa mạch.
Lăng Thiên nghĩ thầm.
Nhìn hai con mát bình tĩnh của Ngọc Băng Nhan trong lòng Lăng Thiên lập tức nhói đau! Giống như lục phủ ngũ tạng đột nhiên bị vo thành một khối.
Nhìn trong ánh mắt của Lăng Thiên đột nhiên lộ ra đau đớn vô cùng, Ngọc Băng nhan trong lòng rung động mãnh liệt Hắn, thương tâm vì ta! hắn đang thương tâm vì ta!
Trong nháy mắt, tâm cảnh của Ngọc Băng Nhan tựa hồ như bị Lăng Thiên khuấy động.
Một loại cảm giác nhu hòa mang theo sự hạnh phúc ngọt ngào đột nhiên lấp đầy trái tim Ngọc Băng Nhan! Nhìn Lăng Thiên, Ngọc Băng Nhan đột nhiên vào giây phút nào, rất muốn, rất muốn dựa vào bộ ngực ấm áp, đôi vai mạnh mẽ của hắn, khóc một trận thật thống khoái.
Phát tiết tất cả những nỗi đớn đau đã chất chứa trong lòng nhiều năm nay.
Ngọc Băng nhan có một loại cảm giác – nam nhân này, hắn có thể hiểu mình!
Xuất thân từ cao môn thế gia, từ nhỏ đã ăn ngon mặc đẹp, nhưng lại mắc phải tuyệt chứng khôngai có thể chữa được! Nhiều năm như vậy, Ngọc Băng nhan cố gắng giả vờ luôn vui vẻ, nói nói cười cười, đem tất cả những tuyệt vọng và thống khổ mà mình phải âm thầm chịu đựng, nhai từng miếng từng miếng rồi nuốt xuống.
Bao nhiêu năm nay, không ai biết được sự đau khổ của mình!
Khôgn ai biết mình tuyệt vọng như thế nào!
Không một ai biết rằng, ta rất muốn được tiếp tục sống! Rát muốn tiếp tục sống! Được tiếp tục sốgn như người bình thường!
Trong lòng Ngọc Băng nHan dang gào thét! Ra sức gào thét!
Nhưng những lời này, nàng vĩnh viễn không nói ra khỏi miệng! Bởi vì không có một ai có thể nghe nàng dốc bầu tâm sự.
Nói cho phụ mẫu ư? Vậy chỉ có thể là cả nhà ôm đầu khóc một tràng mà thôi! Nói cho những huynh đệ tỷ muội luôn đố kỵ với mình ư! Vậy càng là chuyện không thể!
Thiên hạ tuy lớn nhưng khôgn có lấy một tri âm! Không ngờ lại không có một ai có thể nghe nàng dốc bầu tâm sự! Nàng vốn cho rằng, bản thân chỉ có thể khi ở một mình, nói chuyện cùng gió, cùng mây, cùng hoa lá… Hoặc là, khi trời đêm vắng lặng, ra sức cắt chặt góc chăn, để nước mắt tuôn rơi… lặng lẽ phát tiết một hồi…
May mắn1 Ong trời cuối cùng cũng ban cho ta một người có thể hiểu, bao dung và thương xót ta! Chính là nam tử trước mắt đây!
Giống như một hài tử bị người khác khi phụ, đột nhiên phát hiện ra lồng ngực ấm áp của mẫu thân! Từ sâu trong lòng, một nỗi chưa xót tràn lên… tủi thân làm sao…
Lăng Thiên dịu dàng ôn nhu nhìn nàng, sâu trong đáy mắt là sự thương xótao dung, còn có một loại… khích lệ! Lăng Thiên vào lúc này, lặng lẽ, kiên định, bước tới trước mặt thiếu nữ đáng thương này, từ từ dang hai tay ra…
Ngọc Băng Nhan cơ hồ đã đạt tới tốc độ bình sinh chưa từng có, hoan hỉ lao vào lòng Lăng Thiên! Ấm áp quá! Yên tâm quá! Vui vẻ quá! Hạnh phúc quá! Ngọc Băng Nhan lệ tuôn như mưa, bật khóc thật to!
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 102: Ngọc Gia Gia Chủ
Bắc Ngụy.
Ngọc Gia.
Phàn Nguyệt trích tinh lâu.
Ngọc gia gia chủ Ngọc Mãn Lâu đứng trước cửa sổ, lẳng lặng nhìn đám mây trắng lưu động trên bầu trời, ánh mắt nhìn về nơi xa xôi.
“… Còn có ba năm a… Ba năm! sau ba năm, tình huống sẽ ra sao?”.
Ngọc Mãn Lâu tựa hồ cõi lòng đầy tâm sự, lời nói tràn đầy cảm thán.
Tại phía sau hắn, một vị trung niên nhân lẳng lặng đứng thẳng đó không nói một lời.
Sau khi nghe đến những lời này của hắn thì thân hình đột nhiên run lên, ánh mắt lộ ra thần sắc cực kỳ phức tạp.
Ngọc Mãn Lâu quay đầu ôn hòa nhìn hắn: “Băng Nhan như thế nào rồi?”.
Trung niên nhân ánh mắt buồn bã nói: “Bây giờ hẳn là du lịch tại Thừa Thiên.
Nha đầu này… Ai!”.
Nói xong lời cuối cùng, thở dài một tiếng thật sâu!
Ngọc Mãn Lâu chợt nghĩ tới một người nào đó, ha ha nở nụ cười: “Thừa Theien? Ân, địa phương tốt! Lúc đầu nàng đi ra ngoài thì ta liền đề nghị đến Thừa Thiên đi.
Hôm nay, nàng quả nhiên ở nơi đó.
Tốt, tốt, tốt! Ha ha…”.
Liên tiếp nói ba tiếng tốt vang lên, tiếp theo là một trận cười to.
Trung niên nhân khó hiểu nói: “Cho tới bây giờ ta vẫn không thể hiểu được tại sao đại ca nhất định phải để Băng Nhan đến Thừa thiên?”.
Tinh quang trong mắt Ngọc Mãn Lâu chợt lóe, ha ha cười nói: “Ha ha, chuyện này, ngày sau ngươi sẽ biết”.
Bạn đang đọc truyện tại –
Tđáp: “Vâng”.
Ngay từ nhỏ hán cũng đã rất tin phục đại ca trước mặt, trung niên nhân luôn luôn không hỏi gì nhiều.
Hắn biết hễ là đại ca muốn làm chuyện gì.
Nếu hắn đã làm như vậy tất có đạo lý của chuyện đó.
Chính mình chỉ cần làm theo là được.
Tiếng đập cánh từ xa xa truyền đến, một bóng trắng từ phía nam bầu trời trong lành lướt xuống nhẹ nhàng bay vào tiểu lâu đậu ở trên vai phải trung niên nhân.
Là một con bồ câu đưa thư trắng như tuyết, the thé cái miệng nhỏ nhắn của mình nhỏ nhắn nhắn của mình nhẹ nhàng cọ xát, thân mật cực kỳ.
Trung niên nhân ha ha cười, đem chiếc ống trúc thật nhỏ từ trên đùi con bồ câu gỡ xuống, từ đó lấy ra một tờ giấy được gấp lại phi thường tinh xảo, mở ra.
Vừa liếc mắt qua một cái nhất thời sắc mặt đại biến.
Bỗng nhiên ngẩng đầu: “Đại ca, Thiên Phong Chi Thủy cho người đến Thừa Thiên! Băng Nhan lại cùng họ đối đầu.
Đây là tin tức của Tiết Lãnh gửi về yêu cầu gia tộc phái người tiếp ứng Băng Nhan một chút.
Đại ca, nếu không để ta đi thử một lần?”.
Ngọc Mãn Lâu cầm tờ giấy trong tay nhíu mày nhưng sau khi xem xong, lại giãn ra. “Ngươi không cần khẩn trương.
Băng Nhan khôgn có việc gì.
Chỉ bằng cái lão gia hỏa ngoan cố khôgn có đầu óc ở Thiên Phong thì như thế nào lại phái người đến Thiên Tinh? Việc này nhất định không phải Thiên Phong Chi Thủy gây nên”.
Trung niên nhân ngẩn ra nói: “Đại ca tại sao lại chắc chắn như thế?”.
ngọc Mãn Lâu ha ha cười nói: “Tại Thừa thiên có kỳ nhân sâu không lường được! Ta cũng vậy.
Gần hai năm qua mới phát hiện người này tốn tại.
Từng phái người lần nữa điều tra. kết quả… phi thường thú vị! Ha ha ha…”
“Kỳ nhân? Thú vị? Là ai?”.
Thừa Thiên dĩ nhiên còn cóm một vị kỳ nhân? Lại khiến cho đại ca mình cũng có một cái nhìn mới.
Trung niên nhân bình sanh tới giờ là lần đầu tiên nhìn thấy đại ca mình dùng loại ngữ khí này nói chuyện nhịn không khỏi nổi lên tò mò.
Ngọc Mãn Lâu là nhân vật ra sao! Gia chủ của thiên hạ đệ nhất võ học thế gia, một thân võ công xuất thần nhập hóa.
Hơn nữa trong tay nắm giữ lực lượng cường đại.
Coi như là nói tới Thiên Phong Chi Thủy bất quá cung chỉ hơi lưu ý mà thôi! Bây giờ dĩ nhiên lại có một người khiến cho Ngọc Mãn Lâu tôn sùng như thế! Trung niên nhân thật sự là không thể không tò
“Người này…”.
Ngọc Mãn Lâu trầm tư nói, “Ta phái người tra xét hắn hai năm, mỗi một lần hồi báo đều khôgn giống nhau, mỗi một lần đánh giá đều là một trời một vực.
Làm việc khá xa người thường, là nhân vật hiếm thấy trên thế gian! Cho dù là gần được như thế, cũng không đáng để cho ta phải trọng thị hắn.
Vấn đề là ngay hiện tại ta đã đem thập cửu phi ưng toàn bộ hướng tới Thừa Thiên, cuối cùng sau hai năm, dĩ nhiên vẫn không thể sờ tới hắn.
Trung niên nhân biến sắc hoảng sợ! Trên thế giới này lại có nhân vật như vậy sao? người này là ai?
Ngọc Mãn Lâu mang theo một vẻ mặt kỳ dị, từ trong miệng nói ra hai chữ: “Lăng Thiên”.
“Lăng Thiên? Chính là cái tên mang xú danh thiên hạ đệ nhất hoàn khố bên ngoài sao?”.
Trung niên nhân Ngọc Mãn Đường kinh ngạc hỏi. hoàn toàn không thể tin nổi.
“Hoàn khố? Ha ha ha… Nếu Lăng Thiên là một hoàn khố thì tinh anh hậu nhân của Ngọc gia ta đây căn bản là một đống gạch vụn.
Chậc! Ngươi cũng biết, cái từ hoàn khố của hắn là như thế nào mà tới mà?”.
Ngọc Mãn Lâu lạnh lùng hừ nói.
Ngọc mãn Đường làm ra vẻ phức tạp: “Tên hoàn khố là tới như thế? Còn tới như thế nào nữa?”.
“Hừ! Đồ đầu heo! Ngươi thật cho ta nhàn rỗi không có việc gì đi quan sát một tên hoàn khố ở xa ngàn dặm bên ngoài à?! Ta nói cho ngươi biết danh xưng hoàn khố của Lăng Thien cơ bản tất cả đều là do đệ nhất bang phái Cuồng Phong bang trong thành tại Thừa Thiên tạo ra.
Sau một năm thập cửu ưng phi trải qua dò xét ta mới biết được người đứng phía sau Cuồng Phong bang chính là Lăng Thiên! Trách không được lời đồn đãi về hắn truyền bá nhanh như vậy. nguyên lai chính là một tay hắn bày ra cũng tự mình phối hợp”.
“Cái này…”.
Ngọc Mãn Đường có chút hồ đồ: “Vậy chẳng phải là chính hắn tự tạo sao? Có thể nào tự bại hoại chính danh tiếng của mình chứ?”.
“Không sai! Đúng là như thế!”.
Ngọc mãn Lâu ánh mắt lấp lánh, nhìn chăm chú vào trong hư vô, vẻ mặt nghiền ngẫm”.
Một thiếu niên tuổi còn trẻ lại dĩ nhiên đem toàn bộ người trong thiên hạ coi như kẻ ngu để trêu đùa! Nhung hắn mặc dù kỹ lưỡng, nhưng lại không thể gạt được ta Ngọc Mãn Lâu!”.
Ngữ khí bên trong thật là phẫn nộ.
Bởi vì lúc trước hắn biết Lăng Thiên, quả thật không đưa hắn để vào mắt một chút nào.
Noí cách khác, chính hắn người đứng đầu Ngọc gia, khi đó tại trong mắt Lăng Thiên bất quá cũgn chỉ là một kẻ ngu mà thôi!
“Đáng sợ nhất chính là, trải qua hai năm dò xét, không chỉ biết được người giúp Cuồng Phong là hắn, ngay cả Tiêu gia binh khí xưởng cũng là hắn bây giờ đang âm thầm chủ trì.
Trong Lăng phủ biệt viện của hắn có một chi tư quân lực chiến đấu rất mạnh, ước chừng hai vạn.
Những điều khác không biết gì hết! Vậy mà, toàn bộ đều là lực lượng bên ngoài của hắn! Lấy tâm kế của hắn như thế, như thế nào lại có thể đem lực lượng chính mình toàn bộ phóng ra bên ngoài làm cho người ta biết? Nói cách khác, chiêu bài chính thức của Lăng Thiên, tại thế giới này, trừ bản thân hắn còn có bao nhiêu tâm phúc ở ngoài không người nào biết!”.
Ngọc mãn Lâu thâm sâu trong mắt ẩn chứa sự hưng phấn! Đó là loại mừng rỡ khi gặp kỳ phùng địch thủ.
Rốt cuộc phát hiện, tại chỗ tuyệt đỉnh của thế giới này, chính mình cũng không phải tịch mịch.
“Đại ca, Lăng Thiên này chỉ có mười mấy tuổi mà thôi.
Một thiếu niên mười mấy tuổi như thế nào lại có thể là cái dạng như đại ca nói? Đại ca khogn có chút phóng đại lên chứ?”.
Ngọc Mãn Đường do dự đáp.
“Tuyệt không phóng đại! Thậm chí còn là vô cùng xem thường hắn!”.
Ngọc Mãn Lâu quả quyết nói: “Người này là ta cả cuộc đời thấy đuwojc là một tuyệt đỉnh thiên tài! Cho nên, ta muốn Băng Nhan lần này nhất định phải đi Thừa Thiên! Chỉ cần Băng nhan tới Thừa Thiên rồi hắn không có lý do gì không biết, cũng khẳng định sẽ mượn cớ tiếp xúc Băng Nhan.
Ta không cần biết Băng Nhan làm cái gì, ta chỉ muốn biết hắn ta đối đãi với Ngọc gia ta như thế nào!”.
“Đối với ngươi không nghĩ tới, hắn lần này dĩ nhiên sẽ ra tay thử dò xét! Ha ha ha… nếu không phải như thế, ta còn thật không biết thủ hạ hắn dĩ nhiên là cao thủ như thế này!”.
Ngọc Mãn Lâu cười thật là đắc ý, lần đầu tiên cảm giác chính mình đang âm thầm giác đấu chiếm thượng phong!
Hai người chưa bao giờ gặp mặt nhau, nhưng lại sớm đã ở sâu trong nội tâm đem đối phương coi như đối thủ.
Mặc dù song phương cũng không biết đối phương đang tính kế ở chính mình nhưng là không hẹn mà gặp cùng nhau lần lượt thử dò xét, hai người chưa từng gặp mặt, nhưng lại vô tình đạt được sự ăn ý.
Đồng dạng cử động, đồng dạng thi thố, đồng dạng ẩn nhẫn, đồng dạng trái tim so với trời cao! Nếu là hai người biết như vậy đều sẽ kinh ngạc không
Nhưng là bây giờ hai người cũng không biết, hai người cũng tưởng đối phương không biết chính mình tồn tại, hơn nữa hai người cũng tưởng rằng chính mình đã nắm lấy chiêu bài của đối phương, cũng không hẹn mà cùng ngầm cao hứng, ngầm cảm khái.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 103: Tin Tức Lăng Kiếm
Sau một lát trầm tư, Ngọc Mãn Lâu quả quyết hạ xuống một mệnh lệnh: “Thông tri Băng Nhan để cho nàng không nên vội vã trở về.
Có thể du lịch lâu một phen.
Ha ha….”
Ngọc Mãn Đường vừa nghe nói thế không khỏi do dự một chút.
Dù sao cũng là nữ nhi mình đang ở trên địa bàn của đối thủ cường đại như thế, sao có thể không quan tâm?
Ngọc Mãn Lâu thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, nói: “Ngươi cảm giác được nếu như là ta, liệu ta có thể ra tay đối phó với Băng Nhan một tiểu nha đầu không hề có lực uy hiếp như vậy hay không?”
Ngọc Mãn Đường không chút nghĩ ngợi nói: “Đương nhiên sẽ không!”
Ngọc Mãn Lâu ha ha nở nụ cười: “Như vậy, hắn cũng sẽ không!” Ngữ khi tràn đầy tự tin, cũng tràn đầy sự tôn kính đối với một đối thủ ngang tầm.
“Nhưng là sau ba năm, Băng Nhan nó…” Ngọc Mãn Đường muốn nói nhưng lại thôi.
Sắc mặt Ngọc Mãn Lâu cũng trầm xuống: “Lúc này không cần nói nữa! Đây là số mệnh của Băng Nhan! Không có bất cứ thứ gì sửa đổi được!” Thở dài một tiếng an ủi nói: “Nhị đệ ta rõ ràng ý tứ của ngươi.
Nếu trong gia tộc có một nữ đệ tử khác thì ta sẽ không đồng ý cho Băng Nhan đi đâu.
Nhưng lần này chỉ có một mình nó là nữ đệ tử trực hệ của Ngọc gia! Việc này không thể không nói là thiên ý! Băng Nhan trên người có bệnh Ngọc gia ta cũng tự biết đã thua thiệt nha đầu kia nhiều lắm.
Bình thường tất cả mọi người đều tận lực chiếu cố nó như bảo bối cũng giảm bớt áp lực gia tộc với nó.
Nó luôn luôn khiến cho người ta yêu mến mà.”
Nói tới đây, Ngọc Mãn Lâu cũng cười cười có chút yêu thương.
Dường như đứa con gái xinh đẹp mà chính mình luôn luôn thương yêu kia bây giờ đang đứng ở trước mắt.
Ngay sau đó, thần sắc lại trở nên nghiêm túc lên, thanh âm cũng trở nên nghiêm khắc: “Nhưng là cũng tới lúc nàng phải vì gia tộc hy sinh xuất lực, làm Ngọc gia đệ tử, phải có trách nhiệm với gia tộc! Điểm này, mặc kệ là ai cũng không có bất cứ thứ gì thay đổi! Lợi ích của gia tộc, ngàn năm truyền thừa, vĩnh viễn đứng ở vị trí thứ nhất!”
“Thiên Phong Chi Thủy đã chọn người rồi, nghe nói nữ tử này đã rất tài giỏi.
Nếu là như thế, kết cục ba năm sau không nghĩ cũng biếtđược.” Vẻ mặt Ngọc Mãn Đường buồn bả.
Ngọc Mãn Lâu trầm trọng thở dài một hơi, an ủi nói: ” Băng Nhan nó thân mang Thiên Âm Tỏa Mạch.
Cho dù không có sự kiện ba năm sau thì nó cũng không thể sống quá ba năm.
Nhị đệ, có một số việc phải nghĩ thoáng đi.
Đến lúc buông tha rồi thì vô luận là bảo bối gì cũng phải buông.
Làm không được điểm này, ngươi vĩnh viễn không thể một mình đảm đương được đại sự!”
Ngọc Mãn Đường hai mắt có chút đỏ lên, như kẻ mất hồn đứng ở nơi đó.
Đột nhiên trong lúc đó cảm giác được thân thể già nua đi đôi chút.
Ngọc Mãn Lâu đành thở dài một hơi, chuyển đổi đề tài: “Bọn Thiếu Thu có phải vẫn còn đang ngo ngoe?”
Ngọc Mãn Đường đang suy nghĩ xuất thần, nghe vậy không khỏi tăng thêm vài phần lo lắng: “Ừm, dường như động tác càng lúc càng lớn.” Một lời ra khỏi miệng, mới mạnh mẽ phục hồi tinh thần lại.
Nhớ tới chính mình nói gì đó không nhịn được mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống!
Ngọc Mãn Lâu hừ mạnh một cái, sắc mặt tại giờ khắc này trở nên băng hàn hẳn lên.
Trong mắt bắn ra thần quang dứt khoát: “Nếu là không thể khống chế, như vậy chỉ có thể từ bỏ!
Ngọc Mãn Đường cực kỳ hoảng sợ: “Đại ca! Thiếu Thu là con ruột của đại ca đó!”
Ngọc Mãn Lâu rất lạnh lùng: “Mặc kệ thân phận hắn ra sao nhưng có một số việc nếu làm phải nỗ lực đại giới như vậy! Con mình thì thế nào? Tổ tông ngàn năm truyền thừa quyết không thể hủy trong tay Ngọc Mãn Lâu ta! Nếu hắn muốn làm thì phải chuẩn bị thừa nhận cho tốt! Mãn Đường, ngươi không nên báo cho bọn họ, bọn họ đã có dã tâm như vậy liền quyết không thể dung túng.
Chúng ta phải cứng rắn, bây giờ nhất thời mềm lòng lại có thể lưu lại mầm móng diệt tộc trong tương lai! Nhớ lấy nhớ lấy!!” Tay áo phất một cái, bỗng nhiên thân ảnh Ngọc Mãn Lâu đột nhiên biến mất, giống như cho tới bây giờ hắn chưa hề ở tại Phàn Nguyệt Trích Tinh Lâu này lần nào…
Ngọc Mãn Đường thở dài một hơi, ” Đại ca nhìn xa trông rộng, làm việc quả quyết.
Chính là đệ nhất nhân vật của thiên hạ.
Chỉ là tấm lòng có chút lạnh lùng.”
Trong lòng không khỏi vừa lại nhớ tới chính con gái của mình, nghĩ đến khuyết điểm, vận mệnh của nó không khỏi lại càng buồn bã hơn.
Ánh mắt xuyên thấu qua ngàn dặm tầng mây, xa xa nhìn về phía nam.
Băng Nhan, con gái của ta, mạng của ngươi thật là khổ!
Trong rừng rậm, một mảnh huyết quang tận trời.
Mấy thân thể, toàn bộ hoàn toàn không còn là hình người té trên mặt đất.
Nhưng lại vẫn còn giữ một hơi, lao lực thở hổn hển.
Thần sắc trong ánh mắt đã không còn có ý tứ muốn sống chút nào nữa.
Đôi mắt tràn ngập tơ máu đó chỉ có thể nhìn ra tới mong muốn chính là cầu cho được chết sớm hơn!
Trên thân thể bọn họ, cơ hồ đã tìm không được một khối da thịt đầy đủ! Cho dù là một khối thịt nhỏ như đồng tiền cũng không có.
Bạn đang đọc truyện tại –
Một bên, mấy cổ thân thể nhìn không ra là cái gì, huyết nhục đầm đìa một đống ở đó, trên người không có nửa cọng lông nào.
Dĩ nhiên là đã bị lột da sống! Nhưng ngực vẫn còn có chút phập phồng.
Bên người bọn họ, có một cái hố đất, trong hố đất lộ ra đầy đủ da người! Xem điệu bộ này, là đem người trước chôn sống ở trong đất.
Sau đó đục một lỗ hổng trên đầu đổ thủy ngân vào….
Một người mặc áo đen sắc mặt lạnh lùng, đối mặt với tràng diện còn kinh khủng hơn cả địa ngục này rất bình thường.
Thân thể nhàm chán tà tà tựa vào một thân cây.
Tay cầm một tấm gì đó đang dùng máu tươi viết lên.
Ánh mắt suy tư như đang xác minh cái gì, nếu là tiếp cận được gần chút, thì tất nhiên có thể phát hiện trên trang giấy này, dùng máu tươi từng bước từng bước viết tên người!
Một lúc lâu, người mặc áo đen hài lòng tại khóe miệng nổi lên một nụ cười, lầm bầm lầu bầu nói: ” Hoàn toàn giống nhau, xem ra gia hỏa này nhưng thật ra không có nói sai.
Nhiệm vụ của công tử chung quy xem như hoàn thành!” Tựa hồ như trút được gánh nặng thở dài một cái, ánh mắt chuyển hướng trên mặt đất về thân thể không ra hình người, đôi mắt lạnh lùng.
Ánh mắt như đang nhìn một bầy heo đang chờ làm thịt, không có bất cứ tình cảm ba động
Một tiếng nói lạnh lùng cất lên: “Tốt lắm! Các ngươi quả nhiên cũng không có gạt ta! Bây giờ ta tuân thủ hứa hẹn, tiễn các ngươi lên đường! Cho các ngươi một cái cảnh báo: nhớ kỹ kiếp sau nên làm một người trung thành. nếu là giống như “ăn cây này rào cây khác” như kiếp này thì kết quả sợ rằng giống nhau!”
Trong hai mắt sát khí hiện ra dữ dội. “Cheng!” Một thanh trường kiếm dài đã bắn ra khỏi bao, người mặc áo đen từng bước một, đạp từng bước tử thần hướng mấy người hấp hối trên mặt đất đi đến.
Ánh mắt mỗi người trên mặt đất vẫn còn nhìn được thì toát ra không phải cừu hận, không phải e ngại mà là một loại như trút được gánh nặng giải thoát! Thì ra chết so sánh với cảm giác thống khổ khi sống mà nói, dĩ nhiên cũng là một loại hy vọng xa vời!
Người mặc áo đen lạnh lùng nói vang lên: “Tới địa phủ rồi, nhớ kỹ người giết các ngươi có tên! Ta gọi là Lăng Kiếm!” Trường kiếm như tia chớp chém ra….
Sau một lát, thân ảnh màu đen của Lăng kiếm từ trong rừng đi ra, trực tiếp bay vọt lên trên lưng một con ngựa.
Trường kiếm vung lên chặt đứt dây trói ngựa.
Con ngựa hí một tiếng, vó ngựa cuồn cuộn chạy nhanh như chớp.
Chịu đắng nuốt cay cả nửa tháng, rốt cuộc cũng đem danh sách công tử muốn bắt được vào tay! Lăng Kiếm khoái trá nghĩ.
Bất quá so với mệnh lệnh quay về của công tử sai Lăng Trì truyền đến đã quá vài ngày.
Trong lòng lại có chút không yên hẳn lên.
Nói vậy lần này trở về, lại cũng bị công tử huấn luyện một phen.
Nghĩ tới đây, khóe miệng Lăng kiếm hiện lên một tia cười khổ, trong mắt lại bắn ra thần sắc cuồng nhiệt! Công tử mỗi lần huấn luyện đối với thực lực của mình tăng lên bao nhiêu, Lăng Kiếm trong lòng rất rõ ràng! Trong lòng tràn đầy chờ mong! Ta là một thanh kiếm của công tử! Thanh kiếm duy nhất! Lăng Kiếm trong lòng nhất thời tràn đầy kiêu ngạo!
Thiên hạ trừ Lăng Kiếm ta ra, còn có người nào dám xưng là kiếm của công tử nhà ta?!
Vì đại nghiệp của công tử, Lăng kiếm ta có thể giết hết người trong thiên hạ! Chẳng phải chỉ là vào địa ngục thôi sao?! Bất quá là một đời luân hồi thôi!
Phi tinh mang nguyệt, đoạn đường phong tr
Phía trước, …………. lẳng lặng chảy xuôi tại bên ngoài Thừa Thiên Thành! Bờ sông …. cỏ nhỏ chập chờn, một vùng chim hót hoa nở… Đối diện, là một tòa kiến trúc uy nghiêm hãnh diện đứng sừng sững!
Lăng phủ biệt viện!
Lăng Kiếm ngồi trên lưng ngựa thả lỏng thân thể.
Khuôn mặt băng hàn, ánh mắt như lợi kiếm dường như lộ ra một tia ấm áp.
Nơi này, có công tử của ta, có huynh đệ của ta, có hy vọng cùng ký thác của ta; vì an toàn của bọn họ, vì đại nghiệp của công tư, Lăng kiếm ta, tình nguyện làm một kẻ đồ phu đầy máu.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 104: Khổ Liên Phương Tâm
Mấy ngày trôi qua vừa rồi là khoảng thời gian Ngọc Băng Nhan cảm thấy vui vẻ nhất từ lúc chào đời dến nay.
Đơn giản là có hắn bồi tiếp mình.
Sau khi Ngọc Băng Nhan khóc một trận kia thì cả hai đều cảm giác được thân mật hơn với đối phương.
Nhất là Ngọc Băng Nhan, chỉ cần một ngày đi đến Lăng Phủ thì sẽ quấn quýt si mê Lăng Thiên vô cùng.
Tiếng cười nhẹ nhàng không ngừng truyền ra từ trong miệng của nàng.
Dường như cuộc sống từ khi gặp Lăng Thiên đã đem vài chục năm ủy khuất, tuyệt vọng, áp lực và cô độc xua tan hoàn toàn.
Từ trong đáy lòng nàng vui sướng vô cùng.
Những tên hộ vệ nhìn nàng từ lúc lớn lên đến giờ cũng là lần đầu tiên nhìn nàng vui vẻ vậy khiến lòng họ không nhịn được cảm thấy chua xót: Tiểu công chúa đáng thương, nàng so với bất kỳ kẻ nào đều có tư cách hưởng thụ tất cả nhưng hết lần này đến lần khác tạo hóa trêu ngươi.
Từ khi nàng sinh ra thì bi kịch đã đi theo nàng cả đời.
Trong lòng Lăng Thiên rất rõ ràng, Ngọc Băng Nhan biết mình không còn sống được bao lâu nữa nên mới mỗi giây phút đều muốn ở cùng một chỗ với hắn, vì vậy hắn trong lòng rất yêu thương, đối với nàng lại chiếu cố mọi điều.
Mấy ngày qua Ngọc Băng Nhan vẫn thủy chung không bỏ đi lớp phấn dịch dung trên mặt mà Lăng Thiên dường như cũng quên mất điều này lại càng không đề cập tới.
Tựa hồ trong lòng hai người sự kết hợp của tâm linh mới là quan trọng nhất, còn dung mạo chỉ là một đồ vật không đáng giá.
Bàn tay ngọc ngà của Ngọc Băng Nhan cầm bút, khóe miệng có chút vểnh lên biểu hiện ra nội tâm vui mừng; trong ánh mắt mang theo sự thỏa mãn nồng đậm đang ngồi trong phòng Lăng Thiên mô phỏng lại bức tranh của hắn vẽ trước kia.
Đầu hơi cúi xuống rất chăm chú nhưng mỗi lần ngẩng đầu nhìn về bức tranh Lăng Thiên vẽ trong ánh mắt luôn mang theo sự ngọt ngào mà ôn nhu.
Tràn đầy lưu luyến si mê và thâm tình.
Cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, Lăng Thiên với một thân trường y trắng như tuyết đi đến, trong tay bưng một chén nhỏ, có chút sủng nịnh nói: “Nha đầu, hạ bút đi nào.
Đến ăn bát cháo đi!”
Ngọc Băng Nhan kêu lên một tiếng vui vẻ: “Hiiii… Thiên ca thật tốt.
Hì hì, ôi…Nóng quá… Lăng Thần tỷ tỷ đâu rồi?”
“Nóng? Muốn đóng băng rồi kìa mà còn nóng gì? Uống nhanh đi!” Lăng Thiên cười khiển trách một tiếng: “Thần Nhi đi ra ngoài làm một chuyện giúp huynh rồi.
Một lát nữa sẽ trở lại.
Đừng nói sang chuyện khác nữa, ăn cháo nhanh lên!”
Ngọc Băng Nhan khẽ ừ một tiếng, cái miệng nhỏ nhắn khẽ uống từng muỗng cháo nhưng đột nhiên nghĩ đếu điều gì liền quay đầu nhìn Lăng Thiên, đôi mắt lóe sáng: “Thiên ca, huynh nói thật xem mỗi ngày nhìn khuôn mặt đen nhẻm của ta thì trong lòng có thoải mái hay không?”
“Nha đầu ngốc!” Lăng Thiên ha ha cười, khẽ nhéo một chút lên khuôn mặt nàng nói: “Điều này rất quan trọng sao? Hơn nữa huynh đã biết gương mặt này là do muội dịch dung mà thành.
Tiểu muội tử của ta không cho đại ca xem chân diện thực thì huynh cũng không có một chút biện pháp nào cả?”
Ngọc Băng Nhan sáng mắt lên nói: “Thật sự? Nhan nhi thật ra cũng muốn cho Thiên ca nhìn nhưng Nhan nhi lại lo lắng…” Âm thanh của Ngọc Băng Nhan dần nhỏ xuống, thần sắc cũng trở nên buồn bả.
Ngu ca ca, muội sợ huynh đến lúc đó không rời xa muội được, vạn nhất ta không trị được bệnh mà chết hoặc là phải rời khỏi đây thì trong lòng huynh chỉ cần nhớ kỹ gương mặt xấu này của muội thì huynh mới không thương tâm.
Nhan nhi thật sự không muốn chứng kiến huynh thương tâm vì muội chút nào.
Nếu đến khi đó muội chỉ hy vọng huynh sống vui vẻ, kiều thê mỹ thiếp, phú quý vinh hoa vĩnh viễn không được nhớ đến muội.
Vĩnh viễn không được…”
Lăng Thiên ha ha cười: “Huynh biết muội đang lo lắng điều gì.
Yên tâm đi, Nhan nhi là tiểu muội của Lăng Thiên nên huynh sẽ cứu muội mà! Nhất định có biện pháp! Trên thế giới này có một một loại hiện tượng được chúng ta gọi là kỳ tích.
Nhan nhi, huynh sẽ làm cho kỳ tích phát sinh trên người của muội.” Huynh sẽ không cho muội chết, nhất định không.
Từ ba ngày trước Lăng Thiên đã ra lệnh dùng tất cả lực lượng: Không cần biết phải dùng biện pháp gì, toàn lực thu thập linh dược! Nhân sâm, tuyết liên, linh chi, chu quả… Những loại linh dược quý hiếm đều phải thu thập bằng được.
Lăng Thiên nhớ lại kiếp trước mình được gia tộc phái đi Thiếu Lâm Tư lấy cách điều chế ‘Đại Hoàn Đan’.
Đó chính là một nhiệm vụ chịu chết mà chính mình lại ở trên đỉnh lầu luyện đan, mạo hiểm ẩn phục dưới tuyết ba ngày ba đêm mới có thể thành công tìm ra cách điều chế ‘Đại Hoàn Đan’.
Bây giờ cách điều chế đó vẫn còn nhớ rất rõ trong đầu.
Không phải là không muốn quên mà là lần nhiệm vụ khi đó quá mức gian nan, da thịt cả người như bị đóng băng hoàn toàn! Còn có một sự tức giận khắc cốt ghi tâm nữa nên mới khiến cho bản thân mang theo cách thức điều chế đi đến kiếp này.
Nếu không phải khuyết điểm của Ngọc Băng Nhan gợi nhớ cho Lăng Thiên thì hắn cũng không nhớ đến phương thuốc này.
Ngay thời khắc nghe nói Ngọc Băng Nhan bị Huyền Âm Thần Mạch thì trong lòng Lăng Thiên đột nhiên có ý định luyện chế Đại Hoàn Đan.
Đại Hoàn Đan mặc dù không thể đả thông Huyền Âm Thần Mạch của Ngọc Băng Nhan nhưng dược lực mạnh mẽ kinh người có thể trợ giúp Ngọc Băng Nhan giảm nhẹ bệnh tình.
Khiến cho nàng không thể chết trước hai mươi tuổi.
Bây giờ điều Lăng Thiên thiếu nhất chính là thời gian.
Chỉ cần có đủ thời gian thì Lăng Thiên có thể nắm chắc đem Kinh Long Thần Công luyện đến đỉnh mà chưa một ai có thể tu luyện thành.
Đến khi đó có thể cứu được Ngọc Băng Nhan rồi.
Bạn đang đọc truyện tại –
Huống hồ Đại Hoàn Đan không chỉ giảm nhẹ bệnh tình của Ngọc Băng Nhan mà còn đối với đám người Lăng Kiếm, Lăng Thần mà nói thì đó chính là một cơ duyên khó có thể cầu được! Đan dược từ trong tay Lăng Thiên luyện ra không có khả năng gia tăng mười năm công lực nghịch thiên như của Thiếu Lâm Tự luyện thành nhưng vẫn có thể gia tăng ba năm năm công lực.
Nhưng ba, năm năm công lực này cũng đủ để cho thực lực của mấy tiểu tử lãnh huyết này gia tăng đến một tình trạng kinh khủng.
Lăng Thiên tuyệt không ngờ đến những mệnh lệnh hãm hại của gia tộc đối với mình lại có thể trở thành tiền vốn cho bản thân có thể an thân lạc nghiệp ở kiếp này! Nhân sinh k ngộ quả là kỳ diệu.
Hôm nay Lăng Thần được bí mật phái đi ra ngoài là đi đến biệt viện nghênh đón nhóm dược vật đầu tiên.
Lăng Thiên nhẹ nhàng ôm Ngọc Băng Nhan vào lòng, ôn nhu vuốt ve mái tóc của nàng nói: “Tiểu muội tử, tin tưởng huynh! Huynh có thể chữa lành bệnh cho muội!”
Gương mặt nhỏ của Ngọc Băng Nhan gắt gao dán chặt vào ngực Lăng Thiên dùng sức gật đầu.
Ánh mắt tràn lệ, chỉ trong nháy mắt Lăng Thiên đã cảm thấy trước ngực ướt đẫm.
Thiên Ca à, ngươi cũng biết cho dù huynh chữa hết khuyết điểm của muội thì muội vẫn phải đi Phó gia tộc để hoàn thành tam thế chi ước.
Muội nhất định không có phúc khí vĩnh viễn ở bên cạnh huynh rồi…
Lăng Thiên ôm thân thể mềm mại trong lòng, nội tâm kích động một trận.
Hai hàng chân mày dần lăng lệ hơn: Người của Lăng Thiên ta cho dù là bất kỳ kẻ nào cũng không thể đoạt được.
Cho dù là ‘Thiên’ cũng vậy.
Bởi vì ta là Lăng Thiên, tất nhiên phải Lăng Thiên.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 105: Hành Động Đặc Sắc
Ngọc Băng Nhan được khóc thoải mái, cuộn mình trong lòng Lăng Thiên như một con mèo nhỏ ngủ thiếp đi.
Bên ngoài vang lên một tiếng nho nhỏ.
Lăng Thiên nhẹ nhàng đặt Ngọc Băng Nhan lên giường rồi kéo chăn cho nàng.
Lẳng lặng đứng nhìn đôi mắt đang khép hờ của nàng.
Đôi mi như còn vươn lại một giọt lệ.
Một lúc lâu sau Lăng Thiên mới đi ra ngoài.
Ngoài cửa, một hắc y nhân với vóc dáng gầy đứng thẳng đó.
Gương mặt lạnh như băng, sắc mặt trắng bệch.
Lăng Thiên cười: “Tiết Lãnh.
Như thế nào không đi vào? Ngươi sợ ta mưu hại Tiểu công chúa nhà ngươi sao? Không yên tâm với ta như vậy sao?”
Người ở bên ngoài cửa chính là thần bí hắc y nhân vẫn luôn âm thầm bảo vệ Ngọc Băng Nhan – Tiết Lãnh – nhất lưu cao thủ trong Ngọc Gia.
Tiết Lãnh nghe vậy liền lạnh nhạt nói: “Ngươi sẽ không tổn thương Tiểu công chúa đâu! Ta biết!”
“Ồ! khẳng định như vậy?” Lăng Thiên nhìn hắn có chút chơi đùa.
Thầm nghĩ người này thoạt nhìn giống như đầu gỗ nhưng cũng không ngu ngốc chút nào.
Tiết Lãnh đột nhiên nhìn thẳng đôi mắt Lăng Thiên nói: “Ngươi mặt dù tuyệt không thưởng tổn đến Tiểu công chúa nhưng ta biết chỉ cần ngươi có cơ hội sẽ giết ta không chút do dự!”
Lăng Thiên cười lớn: “Giết chết ngươi? Ta dùng bút lông để giết ngươi sao?” Trong lòng giật mình không nhỏ.
Người này quả thực rất mẫn cảm.
Có phải hay không hắn đã phát hiện điều gì?
Tiết Lãnh bình tĩnh nhìn hắn, vẻ mặt Lăng Thiên rất khó tin, vô cùng chân thành, thiện lương, hồn nhiên.
Một lúc lâu sau Tiết Lãnh mới chuyển mắt đi: “Thôi.
Ta chỉ hi vọng bảo vệ bình an cho Tiểu công chúa thôi.
Hoàn hoàn chỉnh chỉnh quay về Ngọc Gia.
Mà tại Thừa Thiên, nhất là Lăng Gia ngươi không an toàn chút nào!”
Lăng Thiên gật đầu đồng ý: “Ngươi nói rất đúng.
Ta sẽ điều thêm mấy hộ vệ đến nữa.
Ưm.
Nếu không được thì ta đưa toàn bộ tiêu cục trong Thừa Thiên Thành đến đây.
Những người đó đều là võ lâm cao thủ.
Có thể bảo hộ được Tiểu công chú.
Tiết Lãnh nghe vậy liền tức cười.
Hắn thật sự không dò xét được sự sâu cạn của thanh niên trước mặt này.
Hắn nói dối nhưng tim không loạn, bộ dáng như đang nói tận tâm khiến cho hắn rất vô lực.
Tức giận: “Ngươi muốn như thế nào thì được như thế sao? Ta lúc nào cũng đi theo Tiểu công chúa vẫn là tốt nhất.
Sự an toàn của Tiểu công chúa không cần ngươi quan tâm.” Tuy nói vậy nhưng trong lòng cũng giảm sự nghi ngờ nhiều.
Khi hắn nhìn thấy Lăng Thiên thì hắn cảm giác được thân hình đối phương có chút quen thuộc.
Nhưng có đánh chết hắn cũng không thể tin được vị đại hoàn khố này lại là tuyệt đỉnh cao thủ võ học! Đến khi thấy Lăng Thiên và Lăng Thần ở chung một chỗ hắn mới chính thức hoài nghi Lăng Thiên.
Mấy ngày qua hắn luôn âm thầm điều tra rất nhiều lần.
Mỗi lần đều thấy thiếu niên này có chút tà khí, bất cần đời mà thiếu nữ kia lại ngây thơ, khờ khạo, hoạt bát không rành thế sự.
Như vậy hắn cũng có chút hoài nghi ánh mắt của bản thân mình.
Cuối cùng hắn quyết định không tiếp tục ẩn nấp nữa mà quang minh chính đại đi ra.
Sau mấy phen phỏng vấn dò xét nhưng vẫn không hề có thu hoạch thì hắn cảm giác được thiếu niên này trơn tuột như con cá ch khiến hắn vô lực không thôi.
Hôm nay rốt cục cũng xác định người này chính là một thế gia đệ tử vũ văn chuẩn.
Xem bộ dáng ngoại trừ làm vài câu thơ, cầm bút lông như đuôi chuột kia thì không có bản lãnh nào khác.
Trong lòng Tiết Lãnh cảm thán không thôi: Một tên luôn dùng gối hoa để ngủ thế mà hấp dẫn Tiểu công chúa ở chổ nào không biết! Nếu là Ngọc Gia gia chủ biết việc này sợ rằng sẽ lột da mình ngay lập tức đó.
Tiết Lãnh buồn bực thở dài một tiếng, nghiêng đầu lắng nghe âm thanh hô hấp của Tiểu công chúa bên trong phòng.
Sau đó thân thể chợt lóe lên liền biến mất.
Tiếng cười hi hi của Lăng Thần vang lên.
Từ khi Tiết Lãnh đi đến Lăng Phủ thì Lăng Thần theo phân phó của Lăng Thiên luôn cười vui vẻ, gương mặt nhỏ nhắn lạnh nhưng băng như được hòa tan.
Cả ngày đều cười không ngớt, thoạt nhìn giống như là một tiểu nha đầu không biết buồn chút nào.
Không thể không nói sau nhiều năm đi theo Lăng Thiên như vậy lại cùng hắn diễn trò thì công phu ‘đóng kịch’ của nàng ta ngày càng lợi hại.
Nếu đưa đến hiện tại chỉ sợ được xếp trong hàng nhân vật phong vân như Chương Tử Di, Lưu Diệc Phi ấy chứ.
Phía sau Lăng Thần là một thiếu niên mặc đồ đen bộ dáng chất phác, gương mặt tuấn tú phối hợp với vóc người hoàn mỹ.
Thân thể thiếu niên khi vận động cực kỳ có quy luật.
Giống như một con liệp báo hung ác tùy thời có thể săn mồi.
Cả người tràn ngập lệ khí.
Khi thiếu niên bận đồ đen này vừa tiến vào sân thì Tiết Lãnh ẩn mình trong bóng tối đột nhiên cảm giác được trái tim mình nhảy nhanh hơn.
Một loại cảm giác nguy hiểm cực kỳ làm cho lông tóc cả người Tiết Lãnh dựng thẳng lên! Giống như khi bé đi qua bãi tha ma vậy! Đó là một loại cảm giác ‘tử’!
Trong tay thiếu niên cầm theo mấy cái hộp.
Khi đi qua nơi Tiết Lãnh ẩn thân thì mắt không thèm liếc một cái, bước đi không thay đổi.
Ngay cả hô hấp vẫn bình thường như không hề biết nơi đó còn có một Tiết Lãnh đang toát mồ hôi lạnh.
Lăng Thiên từ trong phòng chậm rãi đi ra, vừa nhìn thấy thiếu niên bận đồ đen kia liền tạo ra một vẻ mặt khoa trương: “Tiểu Kiếm Kiếm? Ha ha! Ngươi về khi nào vậy? Muốn công tử ta không?” Âm thanh nhu mị khiến cho Tiết Lãnh đang lạnh người càng thêm ‘phát rét’, tóc gáy cũng dựng thẳng lên.
Chẳng lẽ một tên hoàn khố đáng chết này chính là một kẻ ‘biến thái’ sao? Bất quá nghĩ kỹ lại thì tên này là ‘biến thái’ cũng không phải là không tốt.
Ít nhất tiểu thư sẽ không còn nguy hiểm gì.
Gương mặt bình thản chất phác của thiếu niên bận đồ đen kia đưa lưng về Tiết Lãnh bỗng nhiên vặn vẹo, biến thành một gương mặt quái dị.
Đôi mắt vốn nhìn thấy Lăng Thiên kích động vô cùng đột nhiên biến mất hoàn toàn, thay vào đó là trợn trừng lên như mắt ếch.
Sau khi Lăng Thần hung hăng trừng mắt một cái hắn mới như tỉnh mộng.
Trên trán chảy đầy mồ hôi lạnh.
Thiếu niên bận đồ đen này đúng là Lăng Kiếm.
Vẻ mặt tươi cười, Lăng Thiên khoác vai Tiểu Kiếm Kiếm đi vào phòng rồi mới hỏi: “Thu hoạch thế nào?” Những lời này đương nhiên là hỏi Tiểu Kiếm Kiếm – Lăng Kiếm.
Sắc mặt của Lăng Kiếm cuối cùng mới khôi phục lại bình thường.
Cung cẩn đứng thẳng, từ trong lòng lấy ra một cái bao nói: “May mắn không làm nhục mệnh.
Công tử, toàn bộ đã biết rất rõ ràng!”
Lăng Thiên mở tờ giấy ra, khuông mặt như cười như không nhìn qua một lần liền đặt lên bàn.
Nhìn Lăng Kiếm, khóe miệng mỉm cười nói: “Lăng Kiếm.
Có mấy ngày không gặp mà ngươi đã đổi tính tình rồi sao? Lại dùng mực để viết.
Chẳng lẽ ngươi ‘ôn nhu’ thêm một chút rồi sao? Không giống tính tình của ngươi thì phải!”
Lăng Kiếm xấu hổ nhếch miệng cười khan: “Là công tử chỉ bảo ta thôi.
Cung trạng là dùng máu tươi của bọn hắn viết thủy chung vẫn còn máu tanh một chút.
Ta sợ công tử nhìn không thoải mái mới viết như vậy.
Nếu không ta cũng có phiền toái mà.
Ha ha ha…”
Lăng Thiên suy nghĩ nói: “Công tử ta nhìn thấy máu không nhiều bằng ngươi cũng không không ít.
Ngươi sợ ta lo lắng sao? Là sợ Lăng Thần sau khi nhìn thấy đi tìm ngươi gây phiền toái thì có? Sợ ta nhìn không thoải mái? Chỉ giỏi tìm lý do mà thôi?”
Lăng Kiếm gật gật đầu: “Thần nha đầu kia ta thật sự sợ nàng!”
Lăng Thần trợn trừng mắtTiểu Kiếm Kiếm.
Ngươi có ý tứ gì? Bổn cô nương không phải chưa từng thấy máu? Ta cũng thấy ba lần rồi?”
Lăng Kiếm kêu lên: “Đã gặp qua ba lần rồi.
Lần đầu hôn mê, lần thứ hai hôn mê, lần thứ ba không ngất.
Thần nha đầu, lần kia ta nhớ kỹ là chém một cánh tay của tên kia, người vẫn còn dính khối thịt.
Người nào khi nhìn thấy liền nôn mửa đây? Lại còn cầm thiết côn đánh ta nữa? Còn không cho trốn?”
Lăng Thần đỏ mặt: “Ngươi nói cái gì? Ai là quỷ? Muốn đánh hả?” Vừa nói vừa liếc trộm Lăng Thiên một cái, nhất thời nhớ lại lần trước nàng nôn trên người Lăng Thiên thì trong lòng vừa ngượng ngùng vừa ngọt ngào.
Lăng Thiên cười ha ha, vươn tờ gấy lên nói: “Không ngoài dự đoán của ta.
Lăng Không quả nhiên là một cô nhi được gia gia nhặt được.
Không có bất kỳ bối cảnh nào cho dù đưa Lăng Gia cho hắn thì hắn làm được gì? Quả nhiên là thế! Dương Gia, Nam Cung Gia.
Ha ha…ta vẫn thấy rất kỳ quái.
Tại sao lấy thực lực của Lăng Gia ta lại có thể đứng ở vị trí đệ nhất gia tộc tại Thừa Thiên? Thì ra chúng ta bị lão hổn đản Dương Không Quần xem như một con rối! Lão hỗn đản kia có thể mưu tính sâu xa, lo xa nghĩ rộng.
Sớm đã đặt một quân cờ rồi! Ha ha, chỉ là tại sao Nam Cung thế gia lại liên quan đến trong đó? Việc này có chút dị thường.” Vừa nói vừa nhìn Lăng Kiếm, có ý hỏi.
Lăng Kiếm nói: “Theo thuộc hạ thẩm vấn biết được thì Nam Cung thế gia liên lạc với một người khác không có liên hệ gì với Dương gia và cả hai không hề biết sự tồn tại của nhau.
Thuộc hạ cảm giác được Nam Cung thế gia và Dương Gia không phải hợp mưu nhau.”
Lăng Thiên ừ một tiếng: “Không sai.
Đã như vậy nếu đổi lại là ngươi thì ngươi sẽ ứng đối như thế nào?
Lăng Kiếm suy nghĩ một chút rồi nói: “Thuộc hạ thấy lão Lăng Không kia chỉ là diễn một vở hài kịch mà thôi.
Bây giờ đã bị chúng ta nắm trong tay rồi.
Cho hắn có cánh cũng không bay thoát được.
Dương gia tạm thời cùng chúng ta đứng về một phía.
Tuy có chút đối địch nhưng nếu không có Dương gia sợ rằng Lăng Gia chúng ta chính là mục tiêu diệt trừ của hoàng thất.
Cho nên Dương Gia chúng ta cần để tâm đôi chút.
Về phần Nam Cung gia có dã tâm tại Thừa Thiên thì chúng ta cũng cần trả thù.
Thuộc hạ đề nghị diệt cả nhà!”
Khi Lăng Kiếm nói đến ‘diệt cả nhà’ thì vẻ mặt dễ dàng như đang ăn uống vậy
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tiên Ma Đồng Tu [Dịch] Tiên Ma Đồng Tu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tien-Ma-Dong-Tu-Luu-Lang-Giong-doc-Vo-Danh-Audio-Site.jpg)





