Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 20 : Âm Mưu Bại Lộ (c96-c100)
❮ sautiếp ❯Chương 96: Âm Mưu Bại Lộ
“Hả, muội muội, ý ta muốn nói…. muội sẽ không nhìn trúng tên hoàn khố đó chứ?” Vệ Huyên Huyên pha trò nhìn Ngọc Băng Nhan, cười mà như không cười nói.
“A…. Tỷ, tỷ tỷ… tỷ đang nói gì thế.” Khuôn mặt sau lớp dịch dung của Ngọc Băng Nhan cũng phải ửng đỏ, hờn dỗi giậm chân một cái, lại quên mất mình đang ở trong kiệu, thân hình nàng lập tức đung đưa.
Mấy tên kiệu phu tức khắc nhếch mép cười.
“Hi hi…, muội muội, từ việc tên gia hỏa này có thể nhẫn nại như vậy, e rằng hắn là một người làm đại sự, muội… phải suy nghĩ cẩn thận mới được…” Mắt Vệ Huyên Huyên chớp chớp.
Đây tuy là lời trêu ghẹo vừa cười vừa nói, nhưng tựa hồ như lại có ý tứ hàm xúc.
“Ài!” Ngọc Băng Nhan thở dài, nói: “Muội không phải là không biết thế, Lăng công tử tuổi còn nhỏ, tính cách lại kiên nhẫn như vậy, há có thể là hạng tầm thường.”
Vệ Huyên Huyên ghé sát vào tai nàng, khẽ nói: “Lăng gia tuy hiện tại không có thực lực chấn nhiếp chân chính nào cả, nhưng Lăng gia dẫu sao cũng là Thừa Thiên đệ nhất đại gia tộc đó; huống chi có loại nhân vật như Lăng Thiên, tỷ tỷ cho rằng, cần phải tranh thủ.”
Ngọc Băng Nhan nheo mắt, cúi đầu suy nghĩ một hồi, lúc sau mới nói: “Như vậy có lẽ sẽ có chút giúp đỡ, nhưng tác dụng không lớn.
Tỷ cũng phải biết rằng, loại chiến đấu phân tranh ở mức này, không phải là loại gia tộc như Lăng gia Dương gia có thể tham dự.
Huống chi, như thế sẽ gây hại cho hắn.
Không được.”
Vệ Huyên Huyên kinh ngạc khẽ kêu một tiếng, sau đó lại vội vàng che miệng, khẩn trương nói: “Băng Nhan, muội…. không phải là thực sự động tâm rồi chứ?”
Trong mắt Ngọc Băng Nhân lộ ra vẻ u ám thương tâm, giọng nói cũng có chút thê lương: “Cho dù động tâm thì sao chứ? Tỷ cũng không phải là không biết tình trạng thân thể của muội, trên thế giới này, tìm đâu ra người như vậy chứ? Cho dù tìm được, người đó bằng lòng giúp đỡ đi nữa, nhưng thời gian của muội còn có được mấy năm? Chỉ vỏẹn ba năm mà thôi! Sớm đã biết được kết cục, vậy thì tội gì phải kéo thêm một người vào khổ hải vô biên đó nữa? Cho d muội động tâm hay không động tâm, muội cũng sẽ không làm như thế, muội chỉ muốn sống vui vẻ qua mấy năm này thôi.”
Vệ Huyên Huyên sắc mặt u ám, nghĩ ngợi một hồi lâu mới nói: “Kỳ thật cũng không phải là không có biện pháp…”
Nàng vừa nói tới đây, Ngọc Băng Nhan liền kiên quyết vung tay ngắt lời: “Tỷ tỷ, tỷ đừng nói nữa! Hành động ti bỉ như vậy, Ngọc Băng Nhan ta thà chết cũng không làm đâu!”
Vệ Huyên Huyên vội vàng nói: “Nhưng… nhưng bọn họ đã có người tới Thừa Thiên rồi! Đây có thể là một cái cớ tuyệt vời đó! Cơ hội hiếm có như vậy, không dùng thì có phải là quá đáng tiếc không?”
Ngọc Băng Nhan lạnh lùng nói: “Ý muội đã quyết, không cần nhiều lời!” Vệ Huyên Huyên sắc mặt cung kính, lập tức không nói thêm nữa.
Ngọc Băng Nhan tựa hồ như cảm thấy có chút không phải, hòa hoãn nói: “Tỷ tỷ, kỳ thật muội và nàng ta đều là nữ tử đáng thương mà vận mệnh đã an bài, bọn muội đều bi thảm như nhau.
Hà tất phải gây ra nhiều thi phi vô ích như vậy?”
Vệ Huyên Huyên thở dài: “Muội đó, quá là thiện lương mà, ta thì thấy kỳ lạ, lúc trước lão tổ tông sao lại đặt cho muội một cái tên gọi như vậy? Vừa là Ngọc vừa là Băng, nghe thì lạnh như băng sương, nhưng lại mang một tâm địa Bồ Tát!”
Ngọc Băng Nhan mỉm cười, nói: “Cái này, tỷ đi hỏi lão tổ tông thì mới biết được.”
Sáng sớm, Lăng Thiên mang theo Lăng Thần nữ cải nam trang, cùng nhau lén lén lút lút mò tới đại môn.
Đối với năm người Phong Vân Lôi Điện Trì, cái cần dạy đều đã dạy rồi, tiếp theo thì phải trông vào nỗ lực của bọn họ, chỉ sau hai ngày, Lăng Thần mỗi ngày đều cùng năm người họ đối luyện, càng lúc càng bừng bừng hào hứng.
Nhìn năm tên sát thủ mặt lạnh như quan tài khóc cười không nổi dưới tay chân của mình, sau đó thì cắn răng chịu đựng, rồi lại mặt mũi bầm dập gọi tỷ tỷ xin tha, cuối cùng nằm bất động trên đất, Lăng Thần liền cảm thấy cả người sướng khoái.
Buổi tối mỗi ngày vừa về đến nhà liền yêu cầu Lăng Thiên ngày mai tiếp tục.
Vài ngày sau mấy sát thủ dám tức giận nhưng không dám nói, hứng chịu sự giày vò của Lăng Thần một cách bị động, thể lực lên rất nhanh!
Đối với sở thích ác độc này của Lăng Thần, Lăng Thiên cũng tặc lưỡi không thôi.
Sáng ngày hôm nay, Lăng Thần đã chuẩn bị tất cả xong xuôi, nhõng nhẽo kéo Lăng Thiên từ trong chăn dậy.
Đại môn của Lăng phủ vừa trong tầm mắt.
Mấy gia đinh canh cửa đã ân cần thi lễ chào hỏi Lăng Thiên.
Cái miệng đỏ hồng của Lăng Thần không nhịn được mà hé nở nụ cười hưng phấn: Sắp được dày vò mấy tên tiểu tử kia một trận rồi! Nghĩ tới mấy chiêu thức mới mà Lăng Thiên tối qua dạy mình, Lăng Thần hận không được lập tức chắp cánh mà bay, áp dụng lên người mấy tên tiểu tử đó.
“Đứng lại! Đi đâu đó?” Giọng nói quen thuộc vang lên, trong ngữ khí bình tĩnh của Sở Đình Nhi ẩn chứa vẻ tức giận.
Lăng Thiên Lăng Thần sắc mặt tựa hồ lập tức xịu xuống.
Hai người dềnh dàng lê bước tới, Lăng Thiên cười bồi: “Ha ha, nương thân hôm nay dậy sớm vậy.
Sáng nay không khí trong lành, chim hót hoa thơm, bầu trời quang đãng, không một gợn mây… đúng là thời tiết đẹp, khiến cho tâm tình của người ta cũng biến thành vô cùng vui vẻ… ha ha.”
Sở Đình Nhi khóe miệng hơi nhếch lên, bao nhiêu lửa giận cơ hồ đều bị mấy câu trêu đùa này của nhi tử thổi bay đi mất, ho khan hai tiếng mới ổn định lại tâm tình: “Hôm này thời tiết không tồi, nhưng tâm tình của vi nương lại không tốt, phi thường không tốt!” Nói tới câu cuối cùng, nghĩ tới cử chỉ đáng ghét của Lăng Thiên lại tức giận trở lại.
Lăng Thiên thầm cười khổ một tiếng, cứng đầu nói: “Không biết nương thân vì sao lại tâm tình không tốt?”
Sở Đình Nhi tức giận nói: “Bởi vì ta đã sinh ra được một nhi tử ngoan, ngoài mặt thì nghe lời nhưng bên trong lại làm trái!” Vừa nói vừa trừng mắt nhìn Lăng Thiên: “Nói mau! Hai ngày nay ngươi đi đâu?”
“Ặc!” Lăng Thiên biết âm mưu đã bại lộ, đảo mắt nói: “Hai ngày nay hài nhi… đi thăm bằng hữu, cùng các vị mỹ nhân đàm luận vui vẻ, nhận được rất nhiều lợi ích…”
“Á à…” Sở Đình Nhi cười tức giận.
Hét lên: “Nếu không phải vi nương phái người đi hỏi Vương Bác, thì chắc giờ đã bị ngươi lừa gạt rồi đó! Ngươi to gan lắm!”
“Hỏi Vương Bác? Hỏi Vương Bác làm gì?” Lăng Thiên cắn chặt răng, thì ra là tên tiểu tử này tiết lộ tin tức.
Vốn là Sở Đình Nhi nghe nhi tử nói rằng ở trong hoàng cung nói chuyện cùng mấy vị cô nương rất vui vẻ, hơn nữa trong đó còn có nữ nhi của Vệ thượng thư và thiên kim của Trầm đại tướng quân, trong lòng tuy không tin, nhưng vẫn ôm một chút hi vọng.
Liền phái người đi hỏi Vương Bác rằng Lăng Thiên ba ngày này rốt cuộc là đã đàm luận vui vẻ với vị tiểu thư nào.
Nếu thực sự là như vậy, bản thân mình cũng bỏ được tâm sự trong lòng.
Kết quả là sau khi hỏi, Vương Bác líu lưỡi cứng họng, còn cố ý che giấu cho Lăng Thiên, nhưng trả lời lại đầu đuôi không khớp nhau.
Cho nên Sở Đình Nhi vừa nghe đã nhận ra ngay, tự mình đến tra hỏi, bắt Vương Bác thẩm vấn một hồi mới biết rằng, Lăng Thiên chỉ có mặt vào ngày thứ nhất, tiếp theo thì không thấy tung tích, hai ngày sau thì cả cái bóng cũng không thấy đâu!
Vừa nghe thấy câu trả lời này, Sở Đình Nhi bừng bừng lửa giận.
Hôm nay đoán rằng Lăng Thiên lại muốn lét lút ra ngoài làm bậy, liền đặc biệt dậy sớm định bắt quả tang.
Thấy Lăng Thiên không ngờ còn dẻo miệng chối cãi, càng tức giận không để đâu cho hết.
“Quỳ xuống!” Sở Đình nhi vô cùng tức giận, giọng nói cũng cao hơn.
“Quỳ? Ở ngay đấy ý ạ?” Lăng Thiên do dự nhìn gia đinh đứng ở cửa, có chút ngại ngùng.
“Ngươi còn muốn ở đâu nữa? Còn không quỳ thì ta…. ta sẽ…?” Ánh mắt tức giận của Sở Đình Nhi lướt gặp người thằng con bại hoại này, tựa hồ như đang tìm cái gì tiện tay.
Mình phí hết tâm cơ cùng quý phi Lăng Nhiên hợp mưu, thậm chí kinh động cả hoàng đế, mới tạo ra một cơ hội làm thân tuyệt vời thế này cho Lăng Thiên, tên gia hỏa này không ngờ lại không thèm đến dự! Sở Đình nhi vừa tức vừa hận lại vừa thất vọng.
Hận không được đuổi tên nghịch tử này ra khỏi cửa nhà.
“Bịch.” Thấy mẫu thân thực sự nổi giận, Lăng Thiên trong lòng cũng không khỏi có chút ân hận, ngoan ngoãn quỳ xuống.
Nhận sự dạy bảo đầy phẫn nộ của mẫu thân.
Mẫu thân ở tiền thế của Lăng Thiên chết sớm, từ trước đến giờ chưa được hưởng tình mẫu tử.
Kiếp này, cho dù là bị Sở Đình Nhi trách mắng, cũng cảm thấy vô cùng âm áp.
Thận chí cảm thấy có lúc còn cố ý gây chuyện, để mẫu thân tức giận đánh chửi một trận, đó cũng là hạnh phúc vô cùng lớn!
Lăng Thần thấy đã to chuyện, cũng quỳ đằng sau Lăng Thiên.
Khi Lăng Thiên quỳ dưới đất cúi đầu nghe mẫu thân dạy bảo, Sở Đình Nhi dưới cơn tức giận một tay chống nạnh, không thèm để ý đến hình tượng, nước miếng tung tóe giáo huấn nhi tử.
Một cỗ kiệu nhỏ lẳng lặng dừng trước cửa, rèm kiệu vén lên, hai thiếu nữ chầm chậm bước xuống.
Một người trong đó trông rất thiên kiều bách mị, giơ tây nhấc chân đều lộ ra dáng vẻ thanh tao nhã nhặn.
Gia đinh đứng ở cửa che miệng, cười trộm nhìn tiếu thiếu gia đang chịu giáo huấn, không ai chú ý tới hai thân ảnh yểu điệu đã chầm chậm bước tới đại môn.
“Hả?” Một tiếng hô ngạc nhiên vang lên, được thốt ra từ miệng của vị thiếu nữ tuyệt sắc đó.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 97: Giai Nhân Tới Thăm
Vệ Huyên Huyên và Ngọc Băng Nhan chỉ sợ rằng nếu tối nay đến, Lăng Thiên lại ra ngoài tiến hành đại nghiệp giả trang hoàn khố của hắn cho nên đến sớm một chút.
Nào ngờ vừa vào cửa, bỗng nhiên lại thấy vở kịch tam nương dạy con.
Thấy Lăng Thiên, thần tượng trong lòng đang nhếch nhác không chịu được quỳ dưới đất, còn Lăng đại tướng quân phu nhân vẫn luôn hiền lương thục đức, ổn trọng văn nhã vang danh kinh thành đang một tay chống nạnh, một tay chỉ về phía trước, mày liễu nhíu chặt, mắt hành trọn xoe mắng mỏ nhi tử.
Cảnh tượng này không nghi ngờ gì nữa hoàn toàn khác xa với sự tưởng trượng trong lòng hai nàng! Nhịn không được nhìn nhau hồ nghi: Không vào nhầm cửa chứ? Nếu không phải nhận ra thiếu niên đang quỳ dưới đất chính là người có thiên phú vẽ tranh làm thơ đó, hai nàng cơ hồ đã muốn quay đầu đi ngay rồi.
Sở Đình Nhi thì kinh ngạc, từ khi nhi tử Lăng Thiên thanh danh vang xa, năm sáu năm nay lần đầu tiên thấy ở cửa lớn của Lăng phủ có thiếu nữ phơi phới như này đặt chân tới.
Mà bộ dạng của mình còn bị người vừa tới nhìn thấy.
Sau khi cảm thấy xấu hổ cũng bày ra bộ mắt tươi cười đón tiếp, đồng thời dùng mũi chân đẩy nhi tử của mình một cái, tỏ ý bảo hắn mau bò dậy…
“Không biết hai vị cô nương tới Lăng phủ của ta có việc gì vậy?” Sở Đình Nhi cố sức để giọng nói của mình nhu hòa một chút, nhưng dưới cơn bạo nộ vừa rồi, giọng nói vẫn có chút không được tự nhiên.
Vệ Huyên Huyền và Ngọc Băng Nhan hành lễ, nói: “Vị này có phải chính là Lăng bá mẫu không? Chất nữ Vệ Huyên Huyên, gia phụ Vệ Chính Phong, đây là biểu muội của cháu, thường nghe gia mẫu nhắc tới nghi thái xuất chúng của bá mẫu, hôm nay được gặp, bá mẫu quả nhiên phong thái sáng ngời, danh bất hư truyền.”
Sở Đình Nhi lập tức nắm lấy tay nàng: “Ha ha, cháu là Huyên Huyên ư, mấy ngày nay, ta thường nghe Thiên nhi nhà ta nhắc tới cháu, a a, trông còn trẻ mà lại chững chạc quá, đúng là…. hi hi hi…, mẫu thân và phụ thân của cháu làm cách nào mà lại dạy được một nữ nhi ngoan thế này….” Bất kể là như thế nào, trước tiên nói vài lời tốt vì nhi tử của mình đã.
Sau cùng vẫn không quên hỏi một câu: “Huyên Huyên à, phụ thân và mẫu thân cháu có khỏe không? Lâu rồi không gặp mẫu thân cháu, ta rất nhớ bà ấy.”
“Cám ơn bá mẫu đã quan tâm, phụ thân và mẫu thân cháu đều khỏe, gia mẫu cũng từ lâu đã muốn đến bái phỏng Lăng bá mẫu, chỉ vì chuyện nhà ngổn ngang, lão nhân gia người luôn luôn bận rộn.
Ý tốt của bá mẫu, cháu về nhà nhất định sẽ bẩm báo lại cho mẫu thân, tin rằng mẫu thân nhất định sẽ vô cùng cao hứng.” Vệ Huyên Huyên rất biết ăn nói, thái độ lại cung kính.
Sở Đình Nhi càng nhìn càng thấy thích.
“Ha ha, không biết Huyên Huyên hôm nay tới là…” Sở Đình Nhi có chút hồ đồ, mình và Vệ phu nhân cũng chỉ quen biết sơ sơ, Lăng Khiếu là hạng võ phu, cùng với vị lễ bộ thượng thư đó chẳng có quan hệ thân thích gì, sao vị cô nương này lại tự nhiên tìm tới cửa?
“Không giấu gì bá mẫu, tỷ muội chúng cháu lần này tới là để tìm lệnh công tử Lăng Thiên.” Ánh mắt của Vệ Huyên Huyên nhìn về phía Lăng Thiên.
Sở Đình Nhi lập tức cảm thấy khẩn trương, chẳng lẽ Lăng Thiên đã trêu chọc hai vị cô nương này ư? Ý, không giống, nhìn bộ dáng này, không giống với bộ dạng tới cửa hưng binh hỏi tội.
Sở Đình Nhi trong lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ chuyện Thiên nhi cùng mấy vị mỹ nữ nói chuyện rất vui vẻ là sự thực ư? Kỳ lạ
Lăng Thiên vừa rồi đã lộ ra cái xấu trước mặt mỹ nhân nhưng lúc này thần thái lại dương dương tự đắc, không có chút biểu tình xấu hổ, thấy hai nàng nhìn về phía mình, Lăng Thiên phi thường có phong độ gật đầu mỉm cười, cứ như chuyện vừa rồi căn bản không hề xảy ra, căn bản không hề bị hai nàng nhìn thấy.
Lăng Thần ở đằng sau hắn thì đỏ mặt thay cho hắn, vị công tử này của mình, không những võ công thiên hạ vô địch, ngay cả khoản mặt dày, chỉ sợ cũng đứng đầu thiên hạ.
Nhìn dáng vẻ của Lăng Thiên, hai nàng suýt chút nữa thì không nhịn được mà bật cười.
Nếu người khác bị người ngoài nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình giống như Lăng Thiên vừa rồi, chỉ sợ sớm đã xấu hổ muốn chui xuống đất.
Nhưng vị Lăng đại công tử này không ngờ lại không chút để tâm, trông lại còn có vẻ dương dương tự đắc.
Trong lòng không khỏi thầm than: Xem ra tên này giả vờ hoàn khố lâu như vậy cũng không phải là vô ích, Lăng công tử không những tài vẽ xuất chúng, văn vẻ kinh nhân, ngay cả da mặt cũng dày hơn gấp vạn lần người bình thường!
“Ngày đó nhìn phong thái của Lăng công tử, tiểu nữ tử còn cho rằng công tử là dòng dõi quý tộc, Thừa Thiên hoàng tử, vạn lần cũng không ngờ rằng lại là Lăng công tử.
Tiểu muội hôm đó đã vô lễ, xin công tử rộng lòng tha thứ.
Hôm nay mạo muội tới bái phỏng, mong công tử bỏ quá cho.
Đừng trách tiểu muội đường đột.” Ngọc Băng Nhan mặt tươi cười, chầm chậm cất tiếng.
Vừa mở miệng đã kéo quan hệ của song phương lại gần hơn, xưng hô cũng từ “tiểu nữ tử” biến thành “tiểu muội”.
Đối với da mặt siêu dày của Lăng Thiên, Ngọc Băng Nhan lại không cảm thấy kỳ lạ, hắn ẩn nhẫn nhiều năm như vậy.
Nếu mặt không dày thì mới là chuyện lạ.
Bạn đang đọc truyện tại –
Thấy hai vị thiếu nữ không ngờ lại thực sự tới bái phỏng nhi tử của mình chứ không phải tìm hắn báo thù! Sở Đình Nhi vui mừng kinh ngạc đến nỗi trợn tròn cả mắt.
Tổ tông Lăng gia hiển linh, nếu nhi tử có thể từ chuyện này mà hối cải, có thể ôm mỹ nhân về nhà, Sở Đình Nhi cũng cảm thấy mình không còn gì tiếc nuối! Vội vàng ân cần mời hai nàng vào đại sảnh.
Lăng Thiên còn chưa kịp nói vài ba câu khách sáo với Ngọc Băng Nhan, mẫu thân đã mỗi tay nắm một người, thân thân thiết thiết dắt hai thiếu nữ vào phòng.
Hai nữ hộ vệ của Ngọc Băng Nhan đương nhiên theo nàng như bóng với hình.
Lăng Thiên cười khổ một tiếng, nhìn Lăng Thần, Lăng Thần cố nín cười, nháy mắt với hắn hỏi: “Công tử, vị Vệ cô nương này chính là nhân tuyển cho vị trí thiếu phu nhân à?”
Lăng Thiên lắc đầu: “Không, chỉ là công tử cảm thấy hứng thú với nữ tử bên cạnh nàng ta.”
Lăng Thần giật nảy mình, nghĩ tới màu da đen thui của thiếu nữ đó, sắc mặt không khỏi kỳ lạ nhìn Lăng Thiên, thẩm mỹ của công tử chẳng lẽ lại khác với người ta à?
Lăng Thiên thấy vẻ mặt kỳ quái của nàng, liền hiểu ra nàng đang nghĩ gì, khóc cười không xong vuốt tóc nàng, khi Lăng Thần bĩu môi che mái tóc của mình, Lăng Thiên cấp tốc ghé vào tai nàng, dùng một thanh âm rất khó nghe thấy nói: “Nha đầu ngốc, nữ tữ đó chính là Bắc Ngụy Ngọc gia tiểu công chúa, dịch dung đấy! Dốt thế! Mau về đi, trang điểm cho đẹp vào!”
Lăng Thần đột nhiên hiểu ra, không khỏi bật cười khúc khích.
Thầm nghĩ công tử đúng là công tử, thủ đoạn tuyệt vời, không ngờ trong sự nghiệp cưa gái lại không chừa một ai!
Trong phòng khách, Sở Đình Nhi sớm đã ra lệnh cho thị nữ pha trà thơm, mặt bà cười mà như không cười, hoàn toàn dùng ánh mắt mẹ chồng nhìn con dâu săm soi Ngọc Băng Nhan và Vệ Huyên Huyên, không khỏi mỉm cười gật đầu.
Hai thiếu nữ bị nhìn với ánh mắt ám muội mặt đỏ lên, cả gáy cũng đỏ rực.
Cơ hồ muốn cúi đầu thấp xuống tận gan bàn chân.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 98: Cùng Mỹ Nữ Đấu Trí
Lăng Thiên cười nói: “Mẫu thân, sao lại nhìn người ta như thế, khiến cho hai vị tiểu thư hoa dung nguyệt mạo đây sợ hãi đó”.
Sở Đình Nhi hừ một tiếng, thầm tức giận.
Hài tử này, trước mắt hai vị công nương cũng nói năng lếu láo như vậy, vạn nhất hai vị công nương hiểu nhầm thì sao? Nhịn không được hung hăng trợn mắt nhìn hắn.
Nghĩ tới hai cô nương này là tới tìm con của ình, mình ở đây hình như quả thật không được tiện lắm, liền đứng dậy nói: “Thiên nhi, hai vị cô nương đã đặc biệt tới tìm con, chắc là có chuyện cần nói, vi nương trong người không khỏe nên quay về trước.
Huyên Huyên à, về nói với mẫu thân cháu, hôm khác ta nhất định sẽ tới bái phỏng”.
Hai nàng đều đứng dậy, cúi người hành lễ: “Đa tạ bá mẫu, cung tống bá mẫu”.
Cuối cùng cũng thầm thở phào.
Sở đình Nhi thấy bộ dạng của hai thiếu nữ đều như trút được gánh nặng, nóng lòng muốn mình rời đi, lòng cười thầm một tiếng.
Ra tới cửa thì đánh mắt với Lăng THiên, ra hiệu gọi hắn lại. ghé vào tai hắn nói: “Vị Vệ Huyên Huyên công nương này khá đấy, ta rất thích.
Thiên nhi, con phải nắm chắc cơ hội nhé, nếu không…”.
Nói tới đây, đột nhiên mặt đỏ lê, đẩy con, tỏ ý bảo hắn cùng mình bước ra xa một chút.
Lăng Thiên trong lòng thì hiểu rõ, mẫu thân chính là muốn ra chủ ý này cho mình đây mà, không khỏi cười khổ.
Sở Đình Nhi không biết, nhưng Lăng Thiên lại biết rất rõ rằng, có mặt ở đây không chỉ là hai tiểu nha đầu này mà thôi, hai vị cao thủ đó chắc cũng đi theo, vạn nhất mẫu thân có ý định chọn con dâu, ra chủ ý này cho mình, cho dù có nói bé đi chăng nữa thì chỉ sợ cũng bị hai người đó nghe được, mình thì không sao, nhưng ảnh hưởng tới mặt mũi của mẫu thân.
Sở Đình Nhi vốn muốn dạy cho con cách lấy lòng nữ hài tử, lâm trận mài gương, đột nhiên phát hiện con của mình dường như hoàn toàn không hiểu ý của mình, mắt chỉ đành lướt trên người hai thiếu nữ một vòng, thân hình thì lại không động đậy.
“Thằng ngốc! Đồ đần!”.
Sở Đình Nhi trong lòng vừa tức giận vừa nôn nóng.
Chẳng biết làm sao đành nói lời từ biệt, rồi ôm đầy một bụng đầy bực bội quay người bỏ đi, trên đường thầm mắng Lăng Thiên không ngớt.
Thấy Sở Đình Nhi cuối cùng cũng đi, ba người trong phòng cơ hồ đồng thời thở phào, nhịn không được đưa mắt nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Nhờ nụ cươi này, ba người đều cảm thấy khoảng cách nhanh chóng được kéo gần lại.
Lăng Thiên mở miệng nói: “Không biết hai vị cô nương, hôm nay đạc biệt đến tìm tại hạ có chuyện gì?”.
Tuy lòng đã biết rõ, nhưng mặt ngoài vẫn giả vờ hồ đồ.
Hai con mắt sáng như phết sơn đồng thời chiếu lên mặt hắn, Ngọc Băng Nhan mỉm cười nói: “Lệ Mộng Hồng Trần tiên sinh, chúng ta lại gặp mặt rồi.
Lăng công tử ẩn tàng thật là sau đó.
Phần tâm cơ này, thật sự khiến tiểu muội bội phục không thôi lại không trả lời câu hỏi của Lăng Thiên, trái lại còn nói một câu đùa không nặng không nhẹ.
Ý tứ rất rõ ràng, chúng ta đã nhìn thấu lớp ngụy trang của ngươi rồi, ngươi đừng mang bộ dạng hoàn khố đó nữa.
Lăng Thiên cười cười, mở miệng nói: “Xấu hổ quá, ngày đó trong hậu viện trông hai vị cô nương rất lạ mặt, lại thấy cô nương đang vẽ tranh, nhịn không được mới ngứa nghề bầy ra cái xấu.
Vốn đã là bình thủy tương phùng, chuyện qua rồi thì quên.
Không ngờ hai vị cô nương thần thông quảng đại, tìm được chỗ của tại hạ.
Hai vị cô nương yên tâm, Lăng Thiên nếu còn phụ lòng tốt của người khác thì mất mặt lắm”.
Lời này của Lăng Thiên, tỏ ý rằng ngày đó nguyên nhân mình lộ ra tài học, và biểu lộ hành động khó hiểu của mình lúc đó chỉ là vô ý, hơn nữa không có ý mượn chuyện này để kết giao với hai nàng.
Tận sức để loại trừ khả năng hành vi của mình là muốn chuộc lợi, đề cao hình tượng quân tử.
Hai nàng nhìn nhau cười, vẫn là Ngọc Băng Nhan cất tiếng. “Nhưng không biết công tử vì sao lại ẫn nhẫn như vậy? Có nỗi khổ gì ư?”.
Lăng Thiên cười ha ha: “Hai vị cô nương đều là người thông minh, đối với Lăng gia của ta chắc cũng có chút hiểu biết, loại sự tình này, hà tất còn phải hỏi?”.
Tiểu tử này quả nhiên là láu cá! Câu này, nếu là trả lời thì cũng đã trả lời rồi, nói chưa trả lời thì cũng là chưa trả lời, lập lờ nước đôi, chẳng khác nào không nói gì.
Còn nguyên nhân Lăng Thiên ẩn nhẫn, bất kể ai trong ba người ở đây nói ra, đều là chuyện kiêng kỵ.
Hai nàng cảm thấy bực bội không thôi.
Ngọc Băng Nhan trấn tĩnh lại, cuối cùng không dây dưa với hắn về chuyện này nữa, trực tiếp vào chính đề: “Ngày đó tiểu muội thấy Lăng công tử vẽ tranh xuất thần nhập hóa, trong lòng vô cùng khâm phục; hôm nay mạo muội tới thăm, đặc biệt là để thỉnh giáo công tử”.
Lăng Thiên đang thưởng thức vẻ muốn nói lại thôi của hai nàng, trong lòng đang cười thầm thì thấy Ngọc Băng Nhan đột nhiên nói toạc móng heo ra như vậy, không khỏi trong lòng thầm khen một tiếng “hay”! Vị Ngọc gia tiểu côgn chúa này quả nhiên khôgn giống như người phàm tục, mỗi một câu nói đều trong nhu có cương.
Phải biết câu nói này của Ngọc Băng Nhan nhìn thì vô cùng đơn giản, kỳ thật lại chỉ ra mục đích đến của mình, trả lời câu hỏi trướcLăng Thiên, nhưng lại không cam tâm bị Lăng Thiên dắt mũi, cố ý thêm một câu “hôm đó tiểu muội thấy Lăng công tử vẽ tranh xuất thần nhập hóa”, nhắc nhở Lăng Thiên, nếu ngươi còn không đáp ứng, bí mật của ngươi không giữ được đâu.
Lăng THiên cười khổ một tiếng nói: “Thứ cho tại hạ mạo muội, còn chưa thỉnh giáo tên của tiểu muội”.
Trong lòng lại thầm vui mừng, đây đúng là chỗ tốt của hoàn khố, nếu là một thế gia công tử đạo mạo đứng đắn, ngươi có dám thuận iệng gọi một thiếu nữ chỉ có duyên gặp mặt một lần là muội tử không?
Ngọc Băng Nhan kinh ngạc, giờ mới nhớ ra mình luôn miệng tự xưng là tiểu muội, không ngờ lại chưa từng giới thiệu tên mình cho hắn.
Câu đó của tiểu tử này rõ ràng là giễu cợt mình mà! Không khỏi vừa xấu hổ vừa tức giận nói: “Tiểu nữ họ Ngọc, ngọc Băng Nhan”.
Lăng Thiên cười thầm một tiếng, nghe nàng lại đổi xưng hô thành “tiểu nữ tử”, rõ ràng là có bất mãn với mình.
Hắn cười: “Thu thủy vi thần, băng ngọc tác nhan, tên của tiểu muội hay lắm! Xem ra người đặt tên cho muội cũng rất không tầm thường đó.
Khôgn biết người nào mà tài giỏi thế nhỉ?”.
Ngọc Băng nhan tức giận.
Đây rõ ràng là dò hỏi lai lịch xuất thân của mình mà.
Khôgn ngờ hắn lại hạ thủ từ tên gọi của mình, hơn nữa trong ngữ khí lại vô cùng ung dung, xem ra tên gia hỏa này chắc chắn vào lúc nghe thấy tên của mình đã đoán ra lai lịch của mình rồi. nàng lúc này mới tỉnh ngộ, mình vừa rồi đã lọt vào tròng của tên tiểu tử này rồi, dưới cơn tức giận, không ngờ lại đem tên húy của mình nói ra.
Ở thời đại này, khi đối diện với một nam tử, một nữ hài mà chủ động nói ra tên của mình, mang ý nghĩ rất phi thường.
Nghĩ tới đây, mặt không khỏi nóng như có lửa đốt.
Lại nghe hắn cứ luôn miệng đổi sang gọi mình là tiểu muội, tựa hồ như khóe miệng còn mang theo vẻ đắc ý, không khỏi vừa tức giận vừa xấu hổ nói: “Ngươi đã đoán ra rồi, còn hỏi làm gì nữa?” Vừa nói ra câu này, bản thân cũng bị ngữ khí của mình làm cho giật mình.
Ta sao vậy? Sao tâm tình của ta lại dễ dàng bị hắn làm ảnh hưởng như thế? Không khỏi hít một hơi sâu, miễn cưỡng chấn định lại bản thân.
Lăng thiên cười ha hả nói: “Không sai, thì ra tiểu muội là con cháu của thế gia vọng tộc, chẳng trách nghi thái đĩnh đạc, phong thái tự nhiên như vậy”.
Nha đầu, hiện tại mới hiểu ra thì đã muộn rồi.
Nghĩ tới đây, nàng không cam lòng ở vào vị trí phòng thủ, chủ động tiến kích: “Lăng công tử chỉ nói tới nghi thái, phong thái của tiểu muội, nhưng lại khôgn nhắc một câu nào tới dung nhan của tiểu muội, xem ra dung nhan của tiểu muội xấu lắm phải không?”.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 99: Dĩ Mỹ Chế Mỹ
Lăng Thiên trong lòng cười thầm, nha đầu lợi hại thật, không ngờ cả một chút thiệt thòi cũng không chịu.
Ngươi dịch dung trên mặt, chẳng lẽ ta lại nhìn không ra sao: “Ta gọi tiểu muội là tiểu muội, tiểu muội cũng tự xưng là tiểu muội, nhưng lại gọi ta là Lăng công tử, ha ha ha, xem ra tiểu muội tuy xưng hô như vậy, nhưng trong lòng vẫn coi ta là người ngoài.
Trong lời nói mang đầy vẻ thổn thức.
Nhưng trong câu nói này nhắc mấy lần hai chữ “tiểu muội”, nói giống như là khẩu lệnh vậy, khiến cho vẻ thổn thức của Lăng Thiên rất là giả dối, hơn nữa còn có vẻ như đang trêu chọc.
Ngọc Băng Nhan rất lúng túng, ta khôgn gọi ngươi là Lăng công tử, chẳng lẽ gọi ngươi là ca ca chắc? giữa nam và nữ, ngoại trừ có chung huyết thống hoặc là huynh muội thôgn gia ra, không phải là phu thê, sao lại gọi là đại ca? Tiểu muội cũng chỉ là một cách xưng hô bình thường để kéo quan hệ của hai bên gần lại mà thôi, ta tự xưng là tiểu muội đương nhiên chẳng có gì đáng trách, nhưng ngươi lại cứ thế ăn theo, không ngờ cũng gọi ta là tiểu muội, vốn đã là thất lễ rồi, lúc ày còn phản công nói ta khôgn đúng nữa.
Mặt ngọc không khỏi đanh lai nói: “Lăng công tử, ngài đùa quá trớn rồi”.
Lăng Thiên cười hô hố: “Ta đã nói ra câu này, vậy tiểu muội tự mình suy nghĩ xem, tại hạ có ý tứ kỳ thị dung mạo của muội không?”.
Ngọc Băng Nhan không khỏi ngây ngốc.
Hảo tiểu tử, thì ra ngươi đã đào một cái lỗ lớn ở đây để đợi ta.
Có điều câu nói này của Lăng Thiên lạibuwsc cho Ngọc Băng Nhan cứng họng! Nàng nếu đồng ý gọi đại ca, lăng Thiên đương nhiên có thể chiếm tiện nghi, nhưng hai chữ đại ca này há có thể tùy tiện gọi ư?
Hai người tổng cộng gặp nhau không quá hai lần.
Nếu Ngọc Băng nhan khôgn đồng ý gọi đại ca, chứng tỏ Ngọc Băng Nhan bụng dạ hẹp hòi.
Nhưng Ngọc Băng nhan sao có thể gọi ra hai tiéng đại ca này chứ? Lại nói nếu ngộ nhỡ gọi ra, tên gia hỏa này nhất định con có cái bẫy tiếp theo đang đợi mình, tới lúc đó với cái da mặt dày của hắn, nếu cứ khăng khăng cho rằng hai người đã tự định chuyện chung thân thì không phải là hỏng bét ư? Trong nhất thời mặt nàng đầy vẻ xấu hổ, không nói được câu nào.
vệ Huyên Huyên thấy hai người vừa mở miệng đã chơi trò đấu võ miệng, trước sau vẫn mỉm cưi đứng nghe.
Lúc này thấy Ngọc Băng Nhan sắp sửa bại trận, trong lòng cũng buồn cười khôgn thôi.
Liền cất tiếng giải vây: “Lăng công tử quả nhiên không thẹn với cái danh hoàn khố, đối với một vị cô nương cũng hùng hổ dọa người như vậy”:
Lăng Thiên ngửng đầu lên trời cười ha hả: “Xấu hổ quá.
Ngọc gia tiểu muội miệng lưỡi nhanh nhẹn, ta nếu khôgn cẩn thận ứng phó, chỉ sợ lúc này sớm đã xáu mặt rồi.
Cô nương đừng tráh”.
Ngọc Băng Nhan vừa nghe thấy câu này, thân hình không khỏi uốn éo, rất tức giận hừ một tiếng.
Nàng đối với lời nói có ngụ ý sắc bén của Huyên Huyên tỷ giả vờ làm ngơ như không nghe thấy, rõ ràng là đặc biệt nhắm vào mình mà!
Hai nàng mắt đồng thời sáng lên, đợi nửa ngày mới nghe được câu này của ngươi.
Tên gia hỏa ngươi, lúc trước gợi ý thì ngươi giả vờ nghe không hiểu, hiện tại không có ai yêu cầu thì ngươi lại chủ động đề xuất.
Hai nàng nhìn nhau, đều cảm thấy Lăng Thiên nói năng tuy lạ thường, nhưng lại luôn hợp lý, rất hay khiến người khác bất ngờ, ứng đối khôgn kịp.
Chỉ trong mấy câu nói liền hóa giải được kế hoạch ban đầu của hai nàng, nhưng lại không chút gượng gạo.
Hai nàng khôgn khỏi thầm kinh ngạc trước trí tuệ đáng sợ của Lăng Thiên!
Lăng Thiên ân cần đi trước dẫn đường, hai nàng hiếu kỳ vừa quan sát cảnh sắc hai bên đường vừa theo sát Lăng Thiên, hai nữ hộ vệ đi đằng sau hai nàng.
Trong thần thức của Lăng Thiên, cao thủ thần bí đó cũng bám theo rồi, tựa hồ như ngay từ lúc đầu khi Ngọc Băng Nhan thấy mình, khí tức của người đó đã khóa chặt lấy mình.
Trong lòng không khỏi thầm khen ngợi, người này quả thật là một bảo tiêu giỏi! Cho dù hai người chỗ cho nhau, Lăng Thiên cũng không nghĩ ra biện pháp tốt hơn.
Nếu Ngọc Băng Nhan xảy ra chuyện gì ở Lăng phủ, vậy thì coi mình là mục tiêu hàng đầu chính là hành động đúng đắn nhất!
Trong tiểu viện đã sớm chuẩn bị ổn thỏa, mặt cười ôn nhu đứng ở cửa nghênh đón.
Hai nàng vừa nhìn thấy Lăng Thần, lập tức vẻ mặt đầy kinh ngạc, còn mang theo một phần hâm mộ.
Lăng Thần đứng ở cửa, thân hình nhỏ nhắn mặc quần áo đơn giản, màu trắng như tuyết, tay áo khẽ phất phơ theo gió, giống như là Quảng Hàn tiên tử đang quét dọn cung trăng để tiếp khách.
Trên hông nàng đeo một khối ngọc phỉ thúy khôgn to cũng không nhỏ màu xanh biếc.
Hơi cúi xuống liền lộ ra eo thon nhỏ nhắn.
Mái tóc như mây đen được vén lên trên đầu, chỉ cài một cái trâm ngọc bích rất đơn giản, đầu trâm tựa hồ như được khảm hình gì đó. dưới ánh nắng chói chang không ngờ lại chiếu ra ánh sáng ngũ sắc mờ mờ.
Lông mày như liễu, đôi mắt phượng long lanh như thu thủy, thâm thúy linh động, mang theo nụ cười nhu hòa.
Vẻ mặt như biển xanh, dươi scias mũi xinh đẹp là chiếc miệng nhỏ giống như cũ ấu mới mọc.
Đôi môi không tô son mà vẫn đỏ thắm.
Cổ ngọc ưu mỹ như thiên nga đỡ lấy chiếc đầu xinh đẹp vô ngần.
Dưới bờ vai thơm là bộ ngực đầy đã, nhô lên một cách rất tự nhiên.
Phía dưới chiếc eo thon là cặp mông đầy đặn.
Vạt váy khẽ lay động trong cơn gió nhẹ, thấp thoáng hiện ra đôi chân thon dài, thẳng tắp hoàn mỹ.
Lăng Thần lặng lẽ đứng đó, giống như đem tất cả những gì đẹp đẽ nhất trong trời đất tập trung lại với nhau, không ngờ lại mang đến cảm giác rực rỡ chói mắt.
Lại giống như một bức tranh tuyệt mỹ, khiến người ta lập tức cảm thấy cho dù là trong lòng có ý ngưỡng mộ, cũng là một loại khinh nhờn đối với mỹ nhân.
Thực sự là một lỗi lầm rất lớn.
Lăng Thần và Lăng Thiên ở cùng nhau đã mười năm, sớm đã có sự hiểu ngầm sâu sắc.
Chỉ một câu “trang điểm cho đẹp vào” của Lăng Thiên, Lăng Thần đã lĩnh hội triệt để ý tứ chân chính của hắn.
Đó chính là lợi dụng khuôn mặt xinh đẹp của mình để xóa sạch ngạo khí đã được tích lũy nhiều năm, ngấm sâu vào trong lòng của Ngọc gia tiểu công chúa, người từ nhỏ đã được sinh ra trong một đại gia tộc.
Lăng Thiên thích nữ nhân cao ngạo.
Nhưng điều kiện trước tiên là ở trước mặt Lăng Thiên không thể cao ngạo. iẹn tại giống như một tiên tử khôgn nhiễm bụi trần.
Cả người trên dưới chỉ có chiếc trâm ngọc bích cài trên búi tóc là tranh sức duy nhất.
Nhưng lại càng tăng thêm vẻ xinh đẹp rực rỡ của nàng.
Ngay cả Ngọc Băng Nhan và Vệ Huyên Huyên trong lòng cũng cảm thấy rằng, nếu trang sức nhiều hơn một kiện, ngược lại sẽ lam tổn thương đến vẻ mỹ lệ vô ngần của nàng.
hong tư như thần, thanh nhã như tiên.
Thế gian không ngờ lại có nữ tử tuyệt sắc như thế này.
Vệ Huyên Huyên và Ngọc Băng Nhan cùng là phận nữ nhi từ sâu trong lòng cũng dâng lên cảm giác hâm mộ.
Vệ Huyên Huyên luôn tự cho mình là nhất vào giờ phút này không ngờ cũng phải tự thẹn không bằng.
Lúc này, cảm giác nhạy bén của Lăng Thiên cảm thấy rằng cỗ thần niệm trước sau vẫn luôn khóa chặt lấy mình cũng nổi lên một trận ba động, mãnh liệt.
Hiển nhiên cao thủ thần bí đó vào lúc này cũng bị vẻ mỹ lệ đoạt hết tạo hóa thiên địa của Lăng Thần làm cho chấn động.
“Vị này là…” Hai nàng sau khi nhìn hoa cả mắt cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Lăng Thiên nói rất thản nhiên: “À, nàng ta là thị nữ thiếp thân của ta.
Tên là Lăng Thần, là một nha đầu chẳng biết gì cả”.
“Ặc!”.
Hai thiếu nữ đồng thời có cảm giác nghẹn lời.
Một tuyệt đại mỹ nhân như thế này không ngờ từ trong miệng hắn biến thành một nha đầu chẳng biết gì cả.
Quả thực là phá hoại hết cả mỹ cảnh.
Lăng Thần nhẹ nhàng bước tới trước.
Khẽ cúi người hành lễ: “Lăng Thần bái kiến công tử, bái kiến hai vị tiểu thư”.
Giọng nói giống như suối nhỏ trong núi, trong trẻo êm tai.
Hai nàng đồng thời đưa tay ra đỡ Lăng Thần đứng dậy.
Nói một cách thương xót: “Cô nương đừng đa lễ”.
Lăng Thiên cười ha hả: “Mời hai vị tiểu thư vào trong”.
Nói xong bước qua người Lăng Thần, nháy mắt tỏ ý khen ngợi.
Lăng THiên hiểu ý, trong mắt lộ ra vẻ đắc ý rất khó nhìn thấy.
Quyển 2 Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 100: Hữu Mỹ Bái Sư
Trong thư phòng, mọi thứ đều ngăn nắp. giá sách, bàn làm việc, văn phòng tứ bảo đều sạch sẽ gọn gàng.
Trên bức tường trắng tinh treo mấy bức thư họa.
Chữ hành thảo, tranh bát mặc, đặt cạnh nhau trông càng thêm phần đặc sắc.
Bên ngoài cửa sổ có một bụi trúc xanh biếc đang đung đưa theo gió.
Phía trước cửa sổ treo một chiếc sáo ngọc trắng như tuyết, ngoài ra còn có một chiếc tiêu ngọc màu tím nhạt, một trái một phải.
Ngọc Băng Nhan bảo hai nữ hộ vệ ở lại ngoại phòng. còn nàng và Vệ Huyên Huyên thì theo Lăng Thiên bước vào trong.
Vừa vào đã cảm thấy căn phòng này rất khôgn tầm thường.
Ngước mắt lên liền nhìn thấy mấy bức thư pháp được treo cao trên tường.
Sự khác biệt giữa hai thiếu nữ vào lúc này lập tức được hiện rõ.
Ngọc Băng Nhan như bắt được vật quý bước tới trước mấy bức tranh, ngắm nhìn một cách xuất thần.
Ánh mắt đầy chuyên chú.
Còn Vệ Huyên Huyên thì vẫn mang theo nụ cười ôn hòa vốn có, lặng lẽ bước tới phía dưới một bức thư pháp.
Tựa hồ như đang thưởng thức từng nét bút trên đó.
Vệ Huyên Huyên ban đầu thưởng thức thư pháp với vẽ mặt bình tĩnh.
Sau khi nhìn kỹ bức thư pháp này mặt lộ vẻ kích động, không cầm lòng nổi liền đọc thành tiếng.
“Thơ hay! Đúng là thơ hay! ý cảnh tuyệt đẹp! Tâm tư thật phóng khoáng! Lăng công tử, đây chính là đại tác phẩm của công tử ư?”.
Vệ Huyên Huyên quay đầu lại hỏi, vẻ thiết tha trong mắt còn hơn Ngọc Băng Nhan vài phần.
Lăng Thiên đương nhiên gật đầu một cách rất ung dung: “Không sai, những tác phẩm kém cỏi này của ta, chỉ thuộc loại khóc gió than mưa, thực sự đã lộ ra cái xấu rồi!”.
Lăng Thiên nói rất khiêm tốn.
Tin rằng nếu Tô Thức đang nằm dưới đất nghe được câu này, chắc chắn sẽ nhịn không được mà trực tiếp từ địa phủ xuyên việt tới đây.
Hung hăng kẹp lấy cổ tên tiểu tử này, cùng hắn đánh đến một mật một còn mới thôi.
Trong nụ cười của Vệ Huyên Huyên đầy vẻ sùng bái: “Lăng công tử khiêm tốn quá
Ngay vào lúc này, Lăng Thần lặng lẽ mang tới mấy chén trà. thấy nàng bước vào, Lăng Thiên được dịp mượn cớ thoát khỏi cái đề tài khiến mình trong lòng có chút không thoải mái này.
Liên tục nhị nữ uống trà.
Tuy trong thế giới này không hề có Tô Thức nhưng đối với Lăng Thiên mà nói việc đem tác phẩm của người khác lấy làm của mình nên trong lòng vẫn còn chút ngượng ngùng.
Nhị nữ cơ hồ đồng thời tỉnh lại từ sự chấn động do Lăng Thiên tạo thành, quay sang nhìn nhau đều thấy được sự khổ tâm và hưng phấn trong mắt đối phương.
Bất cứ là ai, khi thấy kỹ năng mà mình vẫn luôn luôn lấy làm kiêu ngạo, hóa ra so với người khác lại giống như đom đóm với mặt trời.
Trong lòng đều có một loại cảm giác mất mát.
ngọc Băng Nhan bước tới trước.
Không ngờ khi Lăng Thiên đưa tay muốn lấy trà thì cổ tay ngọc liền thò ra, giành chén trà trước Lăng Thiên một bước.
Lần xuất thủ này rất nhanh, biểu lộ ra Ngọc Băng nhan không hổ là xuất thân từ Ngọc gia, cũng có một thân công phu phi thường.
Lăng Thiên trong lòng lại chấn động, có chút nghi hoặc không hiểu.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Ngọc Băng Nhan xuất thủ tuy nhanh.
Nhưng trong mắt Lăng Thiên thì không tính là gì cả.
Cho dù là Lăng Thần cũng vượt xa tốc độ của nàng.
Từ điểm này có thể thấy, võ công của Ngọc Băng Nhan tối đa chỉ tương đương với hai nữ hộ vệ trung niên của nàng.
Mà đây chính là điểm khiến Lăng Thiên nghi hoặc.
Một cơn cưng của võ học thế gia truyền thừa ngàn năm, tiểu công chúa mà người của Ngọc gia coi là trân bảo.
Cho dù là từ nhỏ đã bắt đầu trúc cơ luyện công, theo đạo lý, với tuổi tác hiện tại của Ngọc Băng Nhan, võ công của nàng phải xuất chúng mới đúng.
Dù rằng không bằng đám người Lăng Thần thì cũng không cách biệt quá xa.
Nhưng sự thật cho thấy võ công của Ngọc Băng Nhan rất kém.
Tốc đọ tuy nhanh, thân pháp tuy diệu, nhưng không thể che giấu được sự thực rằng nội lực của nàng quá yếu.
Sao lại có thể như vậy? Từ hai cao thủ đã gặp tối hôm đó mà nói Lăng Thiên hoàn taonf tin rằng Ngọc gia có đủ vốn để bồi dưỡng Ngọc Băng Nhan thành một nhân vật siêu quần.
Vì sao Ngọc gia không làm như vậy, có lẽ là còn có nguyên nhân khác chăng? Nghĩ tới đây, Lăng Thiên liền nhìn Ngọc Băng Nhan với ánh mắt thăm dò.
Ngọc Băng nhan thấy sự nghi vấn trong mắt hắn thì cho rằng Lăng Thiên đang không hiểu vì sao mình lại muốn cướp chén trày đưa tới trước mặt Lăng Thiên.
Đồng thời thân hình nhỏ nhắn khom lưng xuống một cách cung kính.
Không ngờ nàng lại hành lễ bái sư.
Lăng Thiên giật nảy mình, vội vàng nhảy sang bên để tránh, chân tay lunsg túng nói: “Ngọc… tiểu muội, muội đang làm gì thế?”.
Tuy Lăng Thiên sớm đã đoán rằng hai nha đầu này hôm nay là tới tìm mình học vẽ.
Nhưng cũng ngàn vạn lần khôgn ngờ rằng vị Ngọc gia tiểu công chúa này lại có thể chính thức bái sư.
Lăng Thần ở bên cạnh cũng kinh dị trợn mắt nhìn.
Ngọc Băng Nhan cugn kính nói: “Xin Lăng công tử thu ta làm đồ đệ, truyền kỹ thuật vẽ tranh cho ta”.
Trong lòng nàng vô cùng buồn bã, nếu không sớm cùng ngươi định hạ danh phận sư đò, vạn nhất giữa hai người phát sinh tình cảm, vậy chẳng phải là ta hại ngươi sao?
Trải qua mấy lần tiếp xúc, ngọc Băng Nhan biét rằng, mình sớm đã có tình cảm rất sâu sắc với thiếu niên anh tuấn tiêu sái mà lại bác học đa tài này rồi.
Nếu không ngăn chặn kịp thời, một khi tiếp xúc nhiều thêm, chỉ sợ mình sẽ càng lún sâu vào.
Nếu vậy, mình sẽ kéo cả nhà Lăng Thiên vào chỗ vạn kiếp bất phục.
Sau khi suy nghĩ rất nhiều, đột nhiên nhanh trí nghĩ tới biện pháp bái sư.
Thầm nghĩ chỉ cần bái hắn làm sư phụ rồi, dưới sự ước thúc của danh phận sư đồ, bản thân sẽ không hồ tư loạn tưởng, có thể tránh khỏi những điều khó xử này.
Lại còn có thể học được họa kỹ mà mình hằng mơ ước.
Đúng là nhất cử đa tiện.
Lăng Thiên xua tay liên tục: “Không được, không được.
Vạn lần không được, ta và muội tuổi tác tương đương, quan hệ bằng vai phải lứa thì được.
Tại hạ nhất định biết thì sẽ nói, đã nói là nói hết.
Cần gì phải bái sư.
Muội tử, muội đây không phải là đang làm khó ta sao?”.
Ngọc Băng Nhân vẫn cúi người nói: “Sư phụ nếu không đáp ứng, ta sẽ không đứng dậy”.
Ngốc ơi! Ta chính là đang muốn bảo toàn ngươi đó.
Vệ Huyên Huyên ở bên cạnh khuyên nhủ: “Lăng công tử, biểu muội của ta rất có lòng muốn học vẽ.
Lăng công tử hà tất phải từ chối hay là đồng ý!”.
Trong lòng lại buồn bã thật dài, muội muội ngốc của ta, muội quả thật là dụng tâm đến khổ đó!
Lăng Thiên lắc đầu như gợn sóng: “Vạn lần không được.
Ngọc cô nương, nàng mau đứng lên đi.
Chuyện này ta ngàn vạn lần không thể đáp ứng.
Nếu truyền ra ngoài, chẳng phải là thành chuyện cười cho toàn thiên hạ sao”.
Lăng Thiên đang lúc cấp bách, vốn vẫn gọi muội tử một cách rất lưu loát cũng đổi thành Ngọc cô nương.
Ngọc Băng nhan thất vọng nói: “Chẳng lẽ trong mắt của Lăng công tử, Băng Nhan lại là một kẻ không có triển vọng như vậy ư?”.
Lăng THiên bị nàng bức bách, vò đầu bứt tai, vẻ mặt vô cùng khổ não.
Đột nhiên linh quang nhất thiểm, cười ha ha: “Ai nói vậy! Ta chỉ nói là không nhận muội làm đồ đệ, chứ chưa từng nói không dạy muội họa kỹ”.
Ngọc Băng nhan chấn động, ngẩng đầu hỏi: “Không biết lời này của Lăng công tử có ý gì”.
Lăng Thiên nhân cơ hội đỡ nàng dậy, cười nói: “Còn gọi ta là Lăng công tử, ta đã gọi liên tục mấy tiếng tiểu muội tiểu muội rồi đó.
Là ca ca rồi, có lý do nào lại không dạy muội tử của mình.
Tiểu muội, muội không bằng lòng gọi ta là đại ca phải không? Vậy, gọi ca ca thì đồng ý chứ gì?”.
Trong lsuc tâm tình rất vui, nhịn không được liền trêu nàng mấy câu.
Ngọc Băng nhan đứng thẳng người dậy, trong lòng ngỡ ngàng. vốn là muốn lôi hắn ra, nào ngờ tên đầu heo này lại càng đâm đầu vào sau hơn.
Hiện tại phải làm thế nào mới tốt đây?
Lăng Thiên thấy vẻ mặt ngẩn ngơ của nàng, không khỏi càng trêu chọc: “Không ngờ Ngọc cô nương lại coi thường một tên hoàn khố đệ tử của ta đây như vậy”.
Ngọc Băng Nhan trong lòng thở dài một hơi rất sâu nói: “Tiểu muội tuân theo lệnh ca ca”.
Thầm nghĩ, chuyện tới mức này, cũng chỉ đành gắng sức giấu diếm thôi, vạn lần không thể để hắn biết.
Lăng Thiên cười ha ha, trong lòng rất mãn ý, đưa tay tiếp lấy chén trà trong tay nàng, cười nói: “Uống của đồ đệ thì không được.
Nhưng uống của muội muội thì được”.
Ngọc Băng nhan đỏ mặt, đưa tay đoạt lại: “Không được, hiện tại của ai cũng không cho huynh uống”.
Lăng Thiên đang muốn giành lại chén trà, đột nhiên ánh mắt ngưng trọng, nhìn lên tay Ngọc Băng Nhan.
Ánh mặt trời vừa nhô lên xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng lên cánh tay trắng nõn của Ngọc Băng Nhan, đến nỗi bàn tay nhỏ trong suốt như bạch ngọc, năm ngón tay nhỏ nhắn giống như một tác phẩm nghệ thuật được đẽo gọt rất hoàn mỹ, đẹp không sao tả xi
Nhưng đây không phải thứ khiến Lăng Thiên chú ý.
Ánh mắt của Lăng Thần nhìn thẳng vào tay Ngọc Băng Nhan, vẻ mặt đầy khó tin.
Vào giây phút này, đột nhiên hiểu rõ nguyên nhân vì sao Ngọc Băng nhan đường đường là tiểu công chúa của Ngọc gia, nhưng võ công lại kém như vậy.
Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, kinh lạc trong bàn tay như bạch ngọc của Ngọc Băng Nhan hiện lên rõ ràng.
Dưới tình huống này, kinh lạc vốn phải lộ ra màu xanh nhạt.
Nhưng trên tay Ngọc Băng Nhan lại hiện ra màu tím đen quỷ dị.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









