- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 55 : Có Đủ Tư Cách Hay Không? (1) (c541-c550)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 55 : Có Đủ Tư Cách Hay Không? (1) (c541-c550)
❮ sautiếp ❯Chương 541: Có Đủ Tư Cách Hay Không? (1)
Hiện tại là chiến đấu tranh đoạt truyền tống trận, Cát Lợi Huy sử dụng thủ đoạn như thế cũng không ai trách được.
Phía dưới, đám người Vân Ngạo Tuyết xiết chặc nắm đấm, âm thầm lo lắng không biết Diệp Huyền đối mặt một quyền này có thể ứng phó như thế nào, là trốn hay là nhận thua?
Trước mắt bao người, chỉ thấy sắc mặt Diệp Huyền lù lù không thay đổi, tay phải của hắn không do dự đánh ra một kích đáng sợ.
Diệp Huyền lại giống như lúc trước, hắn vẫn xuất ra một quyền đơn giản làm cho mọi người không dám tin vào mắt của mình, đây chính là Phong Thần quyền ah, rốt cuộc hắn có tự tin hay có thủ đoạn chống cự?
Ầm ầm!
Mọi người nhìn chằm chằm vào nắm đấm của Diệp Huyền không rời mắt, nhìn nắm đấm tiến vào trong gió lốc, hình ảnh làm mọi người kinh hãi xuất hiện, một quyền của Diệp Huyền vừa chạm vào quyền kình của Cát Lợi Huy đã tỏa ra hào qang sáng ngời như mặt trời, quyền phong sụp đổ và hóa thành mảnh nhỏ.
Bởi vì chiêu thức của Cát Lợi Huy mang tới lực áp bách cường đại và uy thế đáng sợ đã lập tức tan rã.
Trong uy thế to lớn, hai quyền va chạm với nhau.
Ầm ầm!
Thân thể Diệp Huyền lại ngạo nghễ bất động, trái lại Cát Lợi Huy lui về phía sau, hai chân của hắn kéo lê một bóng mờ trên mặt đất, hắn lại rời khỏi phạm vi truyền tống trận lần nữa
Xoạt!
Toàn trường lập tức xôn xao.
Giao phong lần thứ hai, Diệp Huyền lại chiếm cứ thế thượng phong.
Loan Hồng đứng trong truyền tống trận nhìn ra, ánh mắt của hắn ngưng tụ và âm thầm sợ hãi thán phục thực lực của Diệp Huyền, một quyền vừa rồi Diệp Huyền nhìn như đơn giản nhưng kì thực vừa vặn công kích vào vịt rí trọng yếu trong quyền pháp Cát Lợi Huy, một chiêu phá vỡ áo nghĩa trong chiêu thức của đối phương, rồi sau đó quyền kình giao phong chính diện, từ góc độ của Diệp Huyền thể hiện càng tinh diệu, lúc này mới chiếm cứ một tia thượng phong.
Có thể nói Diệp Huyền dùng lực lượng và thực lực ngang nhau phát huyra uy lực vượt qua thực lực bản thân, nhãn lực và thiên phú như thế, cho dù tại Huyền Cơ Tông cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Nhìn thấy hai người giao phong, Loan Hồng càng hoài nghi chính Diệp Huyền là người cướp lấy địa hỏa.
Mọi người khiếp sợ, Cát Lợi Huy cũng sợ hãi, hắn bị Diệp Huyền đánh lui hai lần liên tục, mặt già hắn đỏ lên, trong nội tâm tức gần như sắp nổ tung, hắn nổi giận gầm lên một tiếng sau đó nhào tới lần nữa.
Lúc này Cát Lợi Huy không che dấu thực lực, hắn vận dụng toàn bộ thực lực của bản thân.
Trên đỉnh đầu của hắn xuất hiện hư ảnh gấu xám thật lớn, gấu xám có ba đạo tinh hoàn sáng ngời không ngừng vây quanh, gấu xám nổi giận gầm lên một tiếng, lúc này lực lượng vô hình gia trì lên thân thể Cát Lợi Huy, thân thể Cát Lợi Huy tỏa ra hào quang sáng ngời, khí tức của hắn tăng lên rất nhiều, hắn nhìn sang Diệp Huyền và đánh một quyền tới lần nữa.
– Phong Thần quyền —— bá đạo vô cương!
Trong tiếng gầm gừ, sắc mặt Cát Lợi Huy dữ tợn, hồn lực chấn động cường đại bộc phát, hồn lực cường đại hóa thành cây dù vô hình giống như mưa rơi trút lên người Diệp Huyền.
Mấy người Đông Phương Ngôn Ngữ nhìn thấy chiêu này, sắc mặt bọn họ biến hóa, bọn họ không ngờ vì tranh đoạt truyền tống trận, Cát Lợi Huy lại dùng sát chiêu, vũ hồn, hồn lực bí pháp, thậm chí vũ kỹ mạnh nhất của mình, đây là chiêu số thời điểm gặp được đại địch mới thi triển, không ngờ hắn lại sử dụng với Diệp Huyền, từ đó làm nội tâm bọn họ vừa sợ vừa giận.
– Diệp Huyền cẩn thận.
Đông Phương Ngôn Ngữ vội vàng quát to một tiếng, trong nội tâm âm trầm và vô cùng lo lắng.
Bọn họ cố tình muốn đi cứu viện nhưng lúc này đã không kịp.
Ba đại sát chiêu của Cát Lợi Huy vừa ra, Diệp Huyền cảm giác áp lực nặng nề đang bao phủ lấy bản thân mình, sát ý và lực lượng cuồng bạo bao phủ chung quanh, hiển nhiên muốn nghiền mình thành cặn bã.
Đặc biệt là hồn lực trùng kích, đổi lại bất cứ đệ tử nào đều bị đánh nát hồn hải và bêến thành phế nhân.
Trong nội tâm Diệp Huyền vô cùng tức giận, vì không bạo lộ quá nhiều thực lực, lúc trước hắn đối chiến với Cát Lợi chỉ đánh lui đối phương mà thôi, hắn cũng không có thi triển đòn sát thủ gì đó, không nghĩ tới này Cát Lợi Huy vì đạt được truyền tống trận đã không từ thủ đoạn nào, cũng không quan tâm tới ảnh hưởng và thể diện.
Trong mắt Diệp Huyền bắn ra một tia sát khí.
Oanh!
Hai quyền va chạm nhau giống lúc trước, Diệp Huyền vươn nắm tay phải ra và đấm tới cực kỳ bình thản.
Mọi người tất cả đều xôn xao, chẳng lẽ Diệp Huyền đối mặt thế công khủng bố của Cát Lợi Huy còn không định lùi bước, hắn muốn phản kích giống lúc trước sao?
Trong đầu hắn vô cùng kinh hãi, hai đấm của hai người va chạm với nhau, huyền lực phong bạo vô cùng khủng bố bạo phát kình phong như sấm sét, dùng hai người làm trung tâm và quét qua tất cả.
Quyền uy của Cát Lợi Huy thế như chẻ tre đấm tới bên ngoài thân thể Diệp Huyền.
Rốt cuộc Diệp Huyền phải thua sao?
Mọi người nhìn không rời mắt, không muốn bỏ qua bất cứ chi tiết nào.
Ông ông ông!
Vào thời khắc mấu chốt, trên đỉnh đầu Diệp Huyền xuất hêện lực lượng đại địa hùng hậu, đồng thời ba đạo tinh hoàn màu vàng xuất hiện trước mặt mọi người, chúng chấn động có quy luật rất huyền diệu.
– Trời ơi, dĩ nhiên là tinh hoàn màu vàng.
– Ba tinh hoàn màu vàng, rốt cuộc tiểu tử này tu luyện thế nào?
– Đúng là quá biến thái mà.
Tinh hoàn màu vàng, nó chính là một loại tinh hoàn khó tăng lên nhất trong vũ hồn, mỗi một tinh hoàn màu vàng xuất hiện thường thường đều đại biểu quá trình võ giả hấp thu hồn tinh sẽ gặp phải nguy hiểm cửu tử nhất sinh.
Thân là luyện hồn sư và là thiên tài đỉnh âấp của vương quốc, mọi người ở nơi này đều có kiến thức uyên thâm, nhưng sau khi nhìn thấy Diệp Huyền một lần duy nhất xuất ra ba tinh hoàn màu vàng, bọn họ chưa bao giờ nghe nói qua.
Không chỉ có bọn họ, bốn người Loan Hồng đến từ Huyền Cơ Tông cũng kinh ngạc đến ngây người.
Tầm mắt của bọn họ có thể nói vượt qua xa liên minh mười ba nước, nhưng lúc này nội tâm bọn họ vô cùng khiếp sợ, cuồng phong như sóng to gió lớn bao phủ các nơi.
Mọi người khiếp sợ và bàn tán với nhau, được ba tinh hoàn màu vàng gia trì, bỗng nhiên trên người Diệp Huyền xuất hiện áo giáp màu vàng ngăn chặn một kích khủng bố của Cát Lợi Huy hội trưởng, bắt lấy thời điểm Cát Lợi Huy khiếp sợ trong nháy mắt, Diệp Huyền trở tay đánh một kích lên người Cát Lợi Huy.
Ầm ầm ầm…
Tiếng nổ vang lên, trước mắt bao người, Cát Lợi Huy như con diều đứt dây bay ra xa, trường bào của hắn chia năm xẻ bảy, tiếng xương cốt vỡ tan thanh thúy xuất hiện, miệng hắn phun máu tươi, toàn thân hắn tê liệt và ngã xuống đất.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 542: Có Đủ Tư Cách Hay Không? (2)
Yên tĩnh!
Yên tĩnh như chết, tất cả mọi người ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mặt và tơợn mắt há hốc mồm.
– Cát Lợi Huy hội trưởng, không biết ta có tư cách chiếm cứ truyền tống này hay không?
Diệp Huyền đứng trong truyền tống trận khinh thường nhìn Cát Lợi Huy đang nằm trên mặt đất, thần sắc ngạo nghễ nói ra.
Xoạt!
Tiếng la hét huyên náo chấn động trời đất xé tan bầu không khí yên tĩnh trong sơn cốc.
Tất cả luyện hồn sư chung quanh đều ngơ ngác nhìn Cát Lợi Huy chật vật không chịu nổi, nhìn thân ảnh Diệp Huyền đứng ngạo nghễ trong truyền tống trận, trong ánh mắt rung động và kích động.
Lúc này Diệp Huyền giống như chiến thần cao ngạo, hắn đứng đó cả buổi nhưng không ai dám tiến lên.
– Hắn lại có thể đánh bại Cát Lợi Huy hội trưởng.
Vân Ngạo Tuyết thì thào tự nói, tuy nàng biết rõ Diệp Huyền rất mạnh nhưng sau khi nhìn thấy cảnh này thì nàng biết rõ mình chưa đánh giá đúng về Diệp Huyền.
Hạ Thất Tịch tươi cười nhàn nhạt, nàng sớm đã biết rõ Diệp Huyền nhất định sẽ thắng.
Về phần đệ tử các vương quốc khác cảm thấy nội tâm đắng chát, ánh mắt ngây ngốc vô thần.
Diệp Huyền có tạo nghệ luyện hồn học cao tới mức làm nội tâm của bọn họ không dám sinh ra tâm tư ganh đua, không nghĩ tới Diệp Huyền ở phương diện tạo nghệ võ học còn đáng sợ hơn phương diện luyện hồn học rất nhiều.
Gia hỏa này còn là người sao? Rốt cuộc hắn tu luyện như thế nào? Cho dù tu luyện trong bụng mẹ, hắn chưa tới hai mươi tuổi ah, ngay cả Cát Lợi Huy hội trưởng cũng không phải đối thủ của hắn.
Nghĩ đến chính mình thua Diệp Huyền, trong lòng mọi người cảm thấy đắng chát không thôi.
Ở trước mặt Diệp Huyền, người cường đại nhất trong bọn họ cũng chẳng khác gì đom đóm so với ánh trăng, hoàn toàn không có chút lực chống cự gì.
– Ha ha, quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, lợi hại, lợi hại!
Trong trầm mặc, tiếng cười to vang lên, đã thấy Vô Thương quốc Thải Tín hội trưởng chậm rãi đi ra, hắn đi tới trơớc truyền tống trận.
Chẳng lẽ Thái Tín hội trưởng cũng muốn khiêu chiến Diệp Huyền?
Mọi người nhìn thấy cảnh này nội tâm vô cùng kích động.
Luận thực lực, Vô Thương quốc và Mục Chấn quốc chỉ sàn sàn nhau mà thôi, địa vị Thái Tín hội trưởng và Cát Lợi Huy hội trưởng cũng không kém nhau nhiều, từ phù quang đại hội biểu hiện suốt nhiều năm qua, thực lực của Thái Tín hội trưởng còn vượt qua cả Cát Lợi Huy hội trưởng.
Diệp Huyền một kích bại Cát Lợi Huy, trong rất nhiều hội trưởng tại nơi này không ai làm được, lúc này cũng chỉ có Thái Tin có tư cách tiến lên, bởi vậy hàn đi tới cho nên mọi người bị hấp dẫn nhìn sang.
Thái Tín tự nhiên cũng biết điểm này, tuy Diệp Huyền vừa mới đánh bại Cát Lợi Huy nhưng Thái Tín xem ra Cát Lợi Huy bại là vì hắn không đủ quả quyết, ngay từ đầu hắn quá mức khinh địch, càng về sau lại mất đi tâm bình tĩnh, tăng thêm Cát Lợi Huy giỏi dùng lực áp người, mà vũ hồn của Diệp Huyền hết lần này tới lần khác lại chú trọng phòng ngự.
Mấy phương diện kết hợp mới phát sinh chuyện hội trưởng một quốc gia vậy mà thua trong tay một tên đệ tử.
Sau khi trải qua phân tích như thế, trong nội tâm Thái Tín rất tự tin, hắn cho rằng mình có thể thắng Diệp Huyền.
Sở dĩ hắn đứng ra cũng không phải muốn khiêu chiến Diệp Huyền, dù sao thiên phú Diệp Huyền kinh người như thế, tương lai nhất định có thể trở thành cao thủ số một số hai trong liên minh mười ba nước, nếu như kết thù như vậy không phải phong cách của Thái Tín.
Thái Tín đi tới trước mặt Diệp Huyền, hắn chắp tay nói với Diệp Huyền:
– Diệp Huyền tiểu huynh đệ, không nghĩ tới ngươi dùng lực lượng một người có thể đánh bại Cát Lợi Huy, đúng là làm người ta mở rộng tầm mắt, trong lịch sử liên minh mười ba nước chúng ta mới lần đầu tiên xuất hêện người như tiểu huynh đệ, quả nhiên là anh hùng thiếu niên ah.
Diệp Huyền cau mày, không biết Thái Tín muốn nói cái gì, nhìn thái độ của Thái Tin không phải đặc biệt ác liệt, Diệp Huyền cũng không có mở miệng.
Chỉ nghe Thái Tín nói tiếp.
– Lão phu đã nhìn thấy thực lực Diệp Huyền tiểu huynh đệ, đã có tư cách chiếm cứ truyền tống trận nhưng nơi này có nhiều cao thủ như thế, chỉ sợ tiểu huynh đệ cũng không phải vô tư, như vậy lão phu có đề nghị, nếu tiểu huynh đệ đã có vị trí, chỉ cần tiểu huynh đệ nhường hai vị trí còn lại cho Vô Thương quốc, Thái Tín ta dám cam đoan truyền tống trận này sẽ là của hai chúng ta.
Người ở chung quanh nghe Thái Tín nói như thế liền hiểu suy nghĩ của hắn như thế nào, liên tục thầm than Thái Tín khôn khéo.
Chỉ cần Diệp Huyền đáp ứng yêu cầu của hắn, dùng thực lực của Diệp Huyền và Thái Tín hắn, muốn chiếm một truyền tống trận tuyệt đối không có người nào dám tiến lên khiêu chiến.
Thái Tín không cần giao thủ với Diệp Huyền lại có thể đạt được hai vị trí, trong lúc nhất thời không ít luyện hồn sư các vương quốc khác vô cùng hối hận, mình thật không ngờ lại không nghĩ ra biện pháp này.
Hiện tại nhìn thấy Diệp Huyền có đáp ứng hay không, mặc kệ mọi mọi người nghĩ như thế nào, có lẽ Diệp Huyền sẽ đáp ứng.
Diệp Huyền ban đầu còn kiên nhẫn nghe, sau khi nghe Thái Tín nói xong, trên mặt Diệp Huyền mang theo thần thái trào phúng.
Hắn còn tưởng rằng Thái Tín sẽ nói cái gì, không nghĩ tới lại muốn tay không bắt sói, không duyên cớ còn chiếm được hai vị trí, hắn thật sự xem Diệp Huyền là đứa trẻ ba tuổi sao?
– Ngạo Tuyết, ngươi tới đây.
Diệp Huyền căn bản mặc kệ Thái Tín, trực tiếp nói với Vân Ngạo Tuyết dưới tế đàn.
– Ta?
Vân Ngạo Tuyết sững sờ, nàng cũng kịp phản ứng, ngay sau đó nhảy lên tế đàn.
Thái tín không nghĩ tới Diệp Huyền lại không quan tâm tới mình, sâu trong mắt của hắn bắn ra hào quang lăng lệ.
Hắn cho rằng mình đứng ra nói như thế đã cho Diệp Huyền đủ mặt mũi, không nghĩ tới Diệp Huyền cũng lĩnh tình, ngược lại còn gọi một đệ tử Lưu Vân quốc đi lên, hiển nhiên không muốn nhường vị trí cho mình.
– Diệp Huyền tiểu huynh đệ, chẳng lẽ ngươi cảm giác mình nhất định có thể thủ truyền tống trận sao! Ta đề nghị, ta thấy ngươi nên cân nhắc cho kỹ, như vậy ta không có lấy không của ngươi, cho ngươi thêm một trăm vạn huyền tệ, giao hai vị trí còn lại cho ta, thế nào?
Thái Tín áp chế lửa giận trong lòng, hắn lạnh lùng nói ra, trong giọng nói ẩn ẩn mang theo cảnh cáo:
– Cút!
Diệp Huyền căn bản khinh thường nói chuyện với Thái Tín, hắn trực tiếp đuổi người.
Hắn làm sao không biết, sở dĩ Thái Tín giao ra một trăm vạn huyền tệ chỉ vì muốn cho hắn đẹp mặt một ít mà thôi, tuy một trăm vạn huyền tệ đối với bất cứ luyện hồn sư nào, cho dù là đệ tử cũng không coi vào đâu, chỉ bằng chút tiền này muốn mua hai vị trí có khác gì lấy không? Chỉ là giành chút mặt mũi mà thôi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 543: Cút (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 544: Cút (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 545: Phong Cấm Chi Địa
– Oa, tiểu gia hỏa đáng yêu.
Ánh mắt Hạ Thất Tịch và Vân Ngạo Tuyết nhìn thấy Tiểu Tử Điêu liền yêu thích không rời mắt.
– Tiểu Tử, ngươi tỉnh? Như thế nào?
Tiểu Tử Điêu ăn hai đóa Thất Thải Hoa Liên liền lâm vào ngủ say, hôm nay tỉnh táo lại, khí tức trên người của nó tăng lên nhưng không biết vì cái gì, sau khi cảm nhận hoàn cảnh chung quanh, Tiểu Tử Điêu không ngừng sinh ra khí tức thập phần bạo ngược, dường như nó cực kỳ chán ghét hoàn cảnh chung quanh.
Vèo!
Không có trả lời vấn đề của Diệp Huyền,Tiểu Tử Điêu lại chui vào trong trữ vật giới chỉ, nó không muốn ở bên ngoài dù chỉ một khắc.
Không biết Tiểu Tử Điêu phát sinh tình huống như thế nào, Diệp Huyền cũng không quản nhiều.
– Chúng ta đi thôi.
Hoàn cảnh nơi này thập phần quỷ dị, Diệp Huyền cũng không muốn chờ lâu.
Sưu sưu sưu!
Ba người nhanh chóng tiến về phía trước, đột nhiên xuất hiện vài con yêu thú giống như sương mù, làn da bóng loáng đen ngăm, hình dáng thân thể của chúng là sương mù nhưng lại có loại phù văn quỷ dị tỏa sáng, chúng đang đi lại trong vùng đất này.
Đây là yêu thú gì?
Ba người Diệp Huyền đều sững sờ, bọn họ chưa thấy qua yêu thú hình dáng sương mù như thế bao giờ.
Đám người Diệp Huyền nhìn thấy đám yêu thú quỷ dị tại nơi này, mấy con yêu thú cũng đồng thời nhìn thấy Diệp Huyền, chỉ thấy đồng tử đen kịt của nó đỏ bừng, chúng nhìn ba người Diệp Huyền và liên tục gào thét đe dọa.
Diệp Huyền rút Long Văn kiếm ra ngăn ở trước mặt Hạ Thất Tịch và Vân Ngạo Tuyết, trong bóng tối có một đạo kiếm quang bao phủ chung quanh, cũng chém một con yêu thú khác thành hai nửa.
Làm cho Diệp Huyền khiếp sợ là, con yêu thú này bị chém thành hai khúc thì hình dáng sương mù của nó không ngừng nhúc nhích, vậy mà dung hợp với nhau sau đó cùng lao tới tấn công Diệp Huyền.
Trong lúc khiếp sợ, Diệp Huyền đánh ra một quyền về phía trước.
Ngay sau đó yêu thú sương mù bị hắn dùng một quyền đánh tan thân thể, thân thể phá thành mảnh nhỏ nhưng nó vẫn không có vẫn lạc, ngược lại lợi trảo của nó đánh lên người Diệp Huyền, Diệp Huyền chấn động suýt nữa không đứng vững thân thể.
Rốt cuộc là quái vật gì?
Diệp Huyền chưa từng thấy qua yêu thú như vậy, nó bị một kiếm chém thành hai khúc, thậm chí một quyền đánh thành sương khói nhưng không vẫn lạc.
Mặt khác Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch cũng chống lại một con yêu thú của riêng mình, đặc thính của yêu thú quỷ dị làm cho hai người luống cuống tay chân lui về phía sau, chỉ có thể không ngừng chống cự.
Ngay sau đó có một con yêu thú vươn trảo đánh lên bờ vai Vân Ngạo Tuyết nó xé trường bào của nàng tan vỡ lộ ra bờ vai trần trụi.
Cút!
Vân Ngạo Tuyết vừa sợ vừa giận, trên đỉnh đầu của nàng xuất hiện vũ hồn như nước chảy, vũ hồn chi lực quanh quẩn và đánh một kích lên đầu lâu của yêu thú.
Rống!
Lúc trước yêu thú còn đao thương bất nhập nhưng lúc này nó kêu gào thống khổ, trong đồng tử cũng xuất hiện thần thái đau đớn.
Hẳn là vũ hồn chi lực có tác dụng khắc chế với yêu thú nơi này?
Tâm thần Diệp Huyền hơi động, hắn chuẩn bị thúc dục vũ hồn chi lực, đột nhiên hai mắt yêu thú nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền, sâu trong đồng tử của nó bắn ra hào quang sáng ngời.
Diệp Huyền cảm giác đầu óc của mình tê rần khó chịu, lúc này một cây châm vô hình đâm thẩn vào trong ôồn hải của hắn.
Diệp Huyền lập tức sợ hãi, hiện tại hồn lực của hắn đã đạt tới tứ phẩm đỉnh phong, tăng thêm tu hành hồn quyết đặc thù, cho dù Chúc Thiên Lam là luyện hồn sư tứ cũng không thể làm hồn hải của hắn bị thương, không nghĩ tới hắn bị yêu thú liếc mắt nhìn thì hồn lực lại bị công phá nhanh chóng như vậy.
Trong lúc khiếp sợ, con yêu thú này lại tấn công lần nữa, gương mặt của nó quỷ dị.
Bất chấp do dự, Diệp Huyền lập tức thúc dục vũ hồn chi lực và đánh một quyền vào đầu lâu của yêu thú.
Làm cho Diệp Huyền giật mình chính là, vừa rồi hắn không thể đánh chết yêu thú, sau khi đánh ra một quyền ẩn chứa hồn lực thì nghe được tiếng kêu gào thống khổ vang lên, đầu của yêu thú chia năm xẻ bảy và nổ tung, thân thể hình dáng sương mù không ngừng hóa thành hư vô.
Đồng thời một đạo hào quang màu đen bay ra khỏi đầu lâu yêu thú vừa chết.
– Đó là cái gì?
Diệp Huyền khẽ nhíu mày, hắn nâng tay phải bắt lấy hào quang màu đen vào trong tay, sau khi mở tay ra hắn phát hiện đó là hạt châu màu đen, nó nhỏ như ngón út và thâm thúy ngăm đen.
Không kịp cân nhắc đây là cái gì, Diệp Huyền lập tức tấn công yêu thú và nhắc nhở:
– Không nên nhìn vào mắt của chúng, những yêu thú này có chút cổ quái, dùng vũ hồn chi lực công kích đầu lâu của chúng, dường như chúng sợ hồn lực.
Nghe được Diệp Huyền nhắc nhở, Hạ Thất Tịch và Vân Ngạo Tuyết vội vàng vận chuyển lực lượng vũ hồn và không ngừng ra tay, quả nhiên dưới vũ hồn chi lực bao phủ, những yêu thú lúc trước đánh không chết liên tục kêu gào thảm thiết, không qua bao lâu chúng đều vẫn lạc tại chỗ.
Chỉ là mỗi một con yêu thú đầu lâu ở bên trong, đều có một khỏa màu đen hạt châu, trọn vẹn năm khỏa màu đen hạt châu, bị Diệp Huyền bọn hắn đạt được.
– Đây là cái gì? Chẳng lẽ là yêu hạch? Yêu hạch thật kỳ quái.
Hai người Hạ Thất Tịch và Vân Ngạo Tuyết nhìn hạt châu màu đen trong tay và hiếu kỳ.
Trong thân thể yêu thú có yêu hạch, trong thân thể Huyền thú có hồn tinh, chẳng lẽ hạt châu này chính là yêu hạch của yêu thú? Nhưng yêu hạch kỳ quái như thế, các nàng mới lần đầu tiên gặp được.
Diệp Huyền cũng khó hiểu, bỗng nhiên hắn như nhớ tới cái gì đó, ánh mắt của hắn lập tức sáng ngời, trong ánh mắt còn xuất hiện thần thái kỳ lạ.
– Chẳng lẽ đây là…
Hắn thì thào mở miệng, thần sắc kích động.
– Diệp Huyền, đây là vật gì?
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch không nhịn được hỏi thăm một câu.
– Nếu như ta nghĩ đúng…
Diệp Huyền nhìn hạt châu màu đen trong tay, một tia vũ hồn chi lực lặng lẽ thâm nhập vào trong viên châu, trong ánh mắt khiếp sợ của Hạ Thất Tịch và Vân Ngạo Tuyết, hạt châu màu đen trong tay Diệp Huyền lập tức nhỏ đi một chút, cuối cùng triệt để hóa thành hư vô.
– Tại sao không có?
Hai người không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
– Diệp Huyền, rốt cuộc là cái gì?
– Ha ha, quả nhiên là vật này.
Cảm nhận được thân thể biến hóa, trên mặt Diệp Huyền trên mặt lộ ra một tia nhàn nhạt dáng tươi cười, không có trả lời, mà là cười đối với lưỡng có người nói:
– Các ngươi thử quán thâu vũ hồn chi lực vào trong đó sẽ biết nó là thứ gì.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 546: Nguy Cơ Tới Gần (1)
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch nghe xong nghi hoặc đưa vào một chút vũ hồn chi lực, viên châu màu đen tỏa ra hồn lực cực kỳ yếu ớt, hồn lực nhanh chóng thẩm thấu vào trong hồn hải của các nàng, hai người còn cảm giác được hồn hải của mình tăng lên một ít.
– Hí!
Hai người lập tức hít khí lạnh.
– Rốt cuộc là vật gì? Có thể trực tiếp tăng tu vi hồn lực của chúng ta lên?
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch thất kinh hỏi.
– Đây chính là hồn châu!
Diệp Huyền nói.
– Hồn châu là gì?
– Hồn châu là đồ vật cực kỳ đặc thù, có chút cùng loại với yêu hạch của yêu thú, cũng giống hồn tinh Huyền thú, yêu hạch thông qua tế luyện có thể tăng tu vi huyền lực của chúng ta, hồn tinh thông qua hấp thu sẽ tăng tu vi vu hồn, thông qua hấp thu hồn châu cũng như các ngươi cảm nhận được, nó có thể gia tăng hồn lực của chúng ta..
Ánh mắt Diệp Huyền lóe sáng:
– Ta đã từng nghe nói qua, hồn châu xuất hiện trong thân thể của hồn thú, chúng ta đánh chết yêu thú như vừa rồi căn bản không phải yêu thú gì, mà hẳn là hồn thú trong truyền thuyết.
– Hồn thú?
Hạ Thất Tịch và Vân Ngạo Tuyết liếc nhau, ánh mắt có chút mê mang, hiển nhiên chưa từng nghe nói qua hồn thú.
Diệp Huyền cũng không để ý.
Trên thực tế hồn thú là bí mật trên đại lục Thiên Huyền, tuyệt đại đa số người chưa từng nghe nói qua hồn thú, ngay cả Diệp Huyền cungx chỉ nghe thấy nhưng cũng chưa từng nhìn thấy tận mắt.
Cho nên ngay từ đầu mới không có nhận ra.
Kiếp trước hắn tại Huyền Vực đã từng nhìn thấy qua một ít hồn châu ho nên mới có thể nhận ra hồn châu.
– Hai hạt châu này cho các ngươi.
Diệp Huyền giao hai hạt châu còn lại cho Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch.
– Ngươi không cần sao?
Hai người đều khẽ giật mình.
– Có lẽ hai hạt châu này là tam giai, đối với ta mà nói cũng không có có tác dụng gì.
Hồn châu tăng lên nhưng thật ra có hạn chế, hồn châu có thể vô điều kiện tăng hồn lực của luyện hồn sư lên nhưng không thể vượt qua cấp bậc của hồn châu.
Cũng tỷ như Hạ Thất Tịch và Vân Ngạo Tuyết, phục dụng hồn châu tam giai hoàn toàn có thể giúp các nàng vượt qua nhị phẩm đỉnh phong, hơn nữa bước vào cảnh giới tam phẩm, cuối cùng đạt tới tam phẩm đỉnh phong.
Khi hồn lực Diệp Huyền đạt tới tứ phẩm đỉnh phong, phục dụng hồn châu tam phẩm cũng không có bao nhiêu hiệu quả, chỉ có hồn châu tứ phẩm mới có thể trợ giúp hồn lực của hắn mượt mà, về phần muốn đột phá từ tứ phẩm lên ngũ phẩm càng phải có được hồn châu ngũ phẩm mới được.
– Không nghĩ tới này thậm chí có hồn châu xuất hiện, chỉ cần ta có thể tìm được hồn thú ngũ phẩm sẽ có hi vọng đột phá hồn lực lên ngũ phẩm, cho dù lui một bước tìm được hồn thú tứ giai cũng có giúp hồn lực của ta đạt tới tứ phẩm viên mãn, cũng đánh tốt trụ cột đột phá ngũ phẩm đánh.
Trong nội tâm Diệp Huyền âm thầm kích động, không có gì làm hắn hưng phấn bằng bao vật có thể gia tăng thực lực lên cao hơn, hơn nữa hồn châu thập phần thưa thớt, cho dù trong Huyền Vực cũng là chí bảo, có tiền cũng không mua được.
Chỉ cần có thể sưu tập được một ít hồn châu, mặc kệ đi êến nơi nào trên đại lục cũng có thể bán được giá cao.
Tại một nơi trong phong cấm chi địa cách Diệp Huyền chừng mấy ngàn dặm.
Ba người Loan Hồng kích động nhìn viên châu màu đen trong tay.
– Hồn châu, thứ này nhất định là hồn châu, ta từng gặp được trong một bản cổ tịch, thời đại viễn cổ, trên đại lục Thiên Huyền có hồn thú nhất tộc, chúng có thể thai nghén hồn châu, thai nghén ra hồn châu có thể giúp luyện hồn sư gia tăng hồn lực.
Đôi mắt Loan Hồng đỏ bừng, hắn kích động không nhỏ.
– Có đồ vật tốt như thế, chúng ta phải thu thập nhiều hơn mới được.
– Đi!
Ba người nhanh chóng bay về phía trước.
Mà ở địa phương khác.
– Hạt châu màu đen này là cái gì, có thể tăng hồn lực của chúng ta lên, không được, chúng ta nên tìm nhiều hơn một ít, nói không chừng hồn lực có thể đột phá trong di tích.
Tất cả cường giả tiến vào phong cấm chi địa cũng biết đặc tính của hồn châu, cả đám kích động và đi tìm kiếm ở các nơi.
Mặc dù trong không gian thần bí này không có bí tịch, huyền bảo nhưng có được hồn châu gia tăng hồn lực của luyện hồn sư, đối với những luyện hồn sư như bọn họ mà nói còn nghịch thiên hơn bất cứ bảo bối gì đó nhiều lắm.
Trừ cường giả nhân loại ra, có một đạo thân ảnh màu vàng không ngừng phi hành trong không gian đen kịt.
Tốc độ của nó cực nhanh, những nơi đi qua, một ít hồn thú trên mặt đất không ngừng kêu gào.
– Đám nghiệt súc này không có đầu óc.
Kim Lân khinh thường nhìn đám hồn thú phía dưới, nó đạp một chân xuống đất, rầm rầm rầm, dưới đáy hơn mười đầu hồn thú đều nổ tung và hóa thành hào quang màu đen, chúng lại bị giam cầm trong hư không, cũng không thể động đậy chút nào.
Gặc… Gặc….
Kim Lân lập tức hấp thu hồn châu vào trong miện và cắn nuốt.
– Ân, rất lâu không có nếm qua hương vị hồn châu, vẫn không tồi.
Đôi mắt màu vàng của nó mang theo thần thái hưởng thụ.
– Gia hỏa đáng chết, rốt cuộc hắn chạy đi nơi nào?
Cái mũi của nó ngửi ngửi, đột nhiên ánh mắt sáng ngời.
– Khí tức của tên kia đang ở hướng này, sau khi tiến vào phong cấm chi địa, nhìn ngươi chạy đi đâu.
Sâu trong mắt Kim Lân bắn ra hào quang hưng phấn, nó nhanh chóng hóa thành hào quang màu vàng bay thẳng về phía chân trời.
Hiển nhiên Diệp Huyền cũng không biết mình đã bị Kim Lân nhìn chằm chằm vào, hắn đang đi tìm hồn thú ở các nơi.
Trên đường đi bọn họ đánh chết đa số là hồn thú tam giai, hồn thứ tứ giai hồn chỉ có ba con mà thôi.
Chính ba con hồn thứ tứ giai này đã trợ giúp hồn lực Diệp Huyền từ tứ phẩm đỉnh phong đạt tới tứ phẩm viên mãn, Diệp Huyền có thể cảm giác được chỉ cần hồn lực của mình có một tia cơ hội là có thể đột phá đến ngũ phẩm.
Cơ hội như vậy thập phần khó khăn, dù sao tu vi kém nhau một trọng, khoảng cách ngũ giai còn một đoạn nhất định, nếu như tu vi hồn lực tăng lên quá nhanh, vượt qua cấp bậc võ giả quá nhiều cũng không phải một chuyện gì tốt.
Hai người Hạ Thất Tịch và Vân Ngạo Tuyết, phục dụng đại lượng hồn châu cho nên hồn lực tăng lên rất nhiều.
Trong đó Vân Ngạo Tuyết trực tiếp từ nhị phẩm đột phá tới tam phẩm, thậm chí đạt tới tam phẩm trung kỳ.
Mà Hạ Thất Tịch vốn có hồn lực tam phẩm sơ kỳ, hiện tại cũng đạt tới tam phẩm hậu kỳ, khoảng cách tam phẩm đỉnh phong cũng không còn bao xa.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 547: Nguy Cơ Tới Gần (2)
Trong lòng hai người cảm khái không thôi, tốc độ tăng lên như vậy quả thực quá nhanh, nhanh đến mức các nàng cũng sợ hãi, nếu như ở bên ngoài, các nàng muốn có tiến bộ như thế cần có thời gian vài năm mới được.
Nhưng ở chỗ này, thời gian một hai ngày là có thể đạt tới, quả thực vượt qua năng lực thừa nhận của các nàng.
Trong nội tâm Diệp Huyền cũng có chút lo lắng, lúc trước hắn đối mặt với hồn thứ tứ giai cũng có chút lực bất tòng tâm, nếu gặp hồn thú ngũ giai, hắn thật có hi vọng bắt được đối phương sao?
Dù sao hồn thú không giống với yêu thú và Huyền thú, hình thái hết sức đặc thù, công kích bình thường không có bao nhiêu tác dụng với chúng.
Nhưng vì đột phá ngũ phẩm hấp dẫn rất mạnh, Diệp Huyền biết rõ khó khăn nhưng không chùn bước, dù sao cường giả đối mặt với kỳ ngộ chân chính sẽ không lùi bước, nếu không cả đời chỉ có thể bình thường vô vi.
Sau khi tiến vào phong cấm chi địa, Diệp Huyền vẫn có thể cảm giác được tại nơi xa xôi rời khỏi tầm mắt có hồn lực vô hình đang nhìn hắn, không chỉ có hắn, Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch cũng có thể cảm nhận được lực lượng này.
Sau khi tiến lên một đoạn thời gian, ba người cũng nhìn thấy nơi xa xa có một cột sáng phóng lên trời, chiếu sáng cả phong cấm chi địa, lực lượng này xuất phát từ trong cột sáng đó.
Cho nên ba người têến lên chính là phương hướng của cột sáng.
Ba người bay vút đi thật nhanh, đột nhiên Diệp Huyền dừng bước, chỉ thấy trong một khe núi cách đó không có con hồn thú toàn thân có hỏa diễm thiêu đốt đang nằm đó, toàn thân tỏa ra khí tức thập phần khủng bố.
Những hồn thú chung quanh còn có hơn con hồn thú hơi yếu đang vây quanh giống như thần tử đang vây quanh vương của chúng.
– Khí tức này là hồn thú ngũ giai.
Ánh mắt Diệp Huyền thay đổi.
Con hồn thú kia tuyệt đối là tồn tại ngũ giai.
– Hai người các ngươi lui ra sau một chút, một lát nữa không được tới gần.
Diệp Huyền nói với Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch.
Đối mặt hồn thú ngũ giai, Diệp Huyền cũng có chút khẩn trương, một khi chiến đấu hắn khẳng định không thể chiếu cố hai người bọn họ.
– Chúng ta…
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch há hốc mồm nhưng không thể nói ra lời nào, thực lực các nàng khi đi vào phù quang bí cảnh đã tăng lên không ít, nhưng không thể phủ nhận là một khi gặp được nguy hiểm các nàng sẽ biến thành liên lụy Diệp Huyền.
Hai người yên lặng lui sang một bên, cẩn thận xiết chặc nắm đấm.
Diệp Huyền gật gật đầu, hắn từ từ tiếp cận hồn thú, hắn nhìn thấy trong khe núi có hơn mười con hồn thú.
Nếu như chỉ là hồn thú ngũ giai, hắn có thể dùng các loại thủ đoạn nếm thử, nơi này có nhiều hồn thú như thế, hắn nhất định phải nghĩ ra biện pháp.
Có!
Ánh mắt Diệp Huyền lóe sáng.
Sưu sưu sưu!
Ba đạo hào quang bay về hướng hồn thú, đâm người của ba con hồn thú xa nhất.
Ngao ngao ngao…
Ba con hồn thú bị Diệp Huyền làm thức tỉnh, đầu lâu không ngừng nhìn chung quanh, rốt cục phát hiện Diệp Huyền cách đó không xa, lập tức hùng hổ xông tới.
Diệp Huyền chọn góc độ rất tốt, chỉ có ba đầu hồn thú có thể nhìn thấy, sau khi chúng nhìn thấy liền xông tới, Diệp Huyền lập tức nấp trong góc khuất của khe núi.
Nơi này chẳng những hẻo lánh hồn thú không nhìn thấy, ngay cả Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch cũng không thể quan sát nơi này.
Sau khi mai phục tốt, ba đầu hồn thú nổi giận đùng đùng xuất hiện trong tầm mắt Diệp Huyền.
– Trấn nguyên thạch!
Diệp Huyền không chút do dự vận dụng huyền bảo trấn nguyên thạch, trong chiến đấu lúc trước hắn vận dụng Hồn Thiên Diệt Địa Ma Bàn, biết rõ huyền bảo mặc dù không thể uy hiếp trí mạng lên hồn thú nhưng có thể áp chế nhất định.
Bị trấn nguyên thạch trấn áp, hai đầu hồn thú không thể nhúc nhích.
– Thôn phệ vũ hồn!
Sau đó Diệp Huyền lập tức thúc dục thôn phệ vũ hồn tấn công con hồn thú cuối cùng.
Oanh!
Đầu lâu hồn thú chia năm xẻ bảy, một viên hồn chây bay ra ngoài và bị Diệp Huyền thu vào trong tay.
– Tác dụng khắc chế rất mạnh.
Diệp Huyền kinh hỉ, lúc trước hắn vẫn sử dụng đại địa vũ hồn, đối mặt hồn thú tứ giai cũng có chút cố hết sức, hắn lần đầu tiên sử dụng thôn phệ vũ hồn làm như vậy, quả nhiên còn dùng tốt hơn đại địa vũ hồn quá nhiều, toàn lực ra tay, hồn thú tứ giai không thể kiên trì nổi một chiêu trong tay hắn.
Diệp Huyền bắt chước làm theo, hắn cũng nhanh chóng giải quyết hai con hồn thú khác.
Rồi sau đó Diệp Huyền thu hồi trấn nguyên thạch, hắn lại dẫn hồn thú khác rời đi.
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch ở nơi xa chú ý tới Diệp Huyền, nhìn thấy Diệp Huyền dẫn ba con hồn thú biến mất trong hẻm núi, trong lòng hai người hoặc nhiều hoặc ít có khẩn trương và lo lắng, hiện tại nhìn thấy Diệp Huyền đi ra nhanh như thế nên nội tâm rất ngạc nhiên.
Lúc này mới bao lâu? Hơn mười giây mà thôi, ba con hồn thú kia biến mất không thấy bóng dáng, không hề nghi ngờ, tuyệt đối đã bị Diệp Huyền giải quyết.
Đó chính là ba đầu hồn thú tứ giai ah, Diệp Huyền lại đánh chết nhanh như vậy, hai người liếc nhau, trong mắt có khiếp sợ và thần thái bất đắc dĩ.
Lợi dụng phương pháp giống như thế, qua một phút đồng hồ, Diệp Huyền đã xử lý xong hơn mười con hồn thú yếu kém..
Thời điểm hấp dẫn hai con hồn thú cuối cùng, Diệp Huyền vẫn kinh động hồn thú ngũ giai, vào lúc này Diệp Huyền đã không quan tâm.
Hắn nhanh chóng đánh chết hai con hồn thú yếu kém, trấn nguyên thạch của Diệp Huyền nện thẳng vào đầu lâu của hồn thú ngũ giai.
Oanh, hồn thú ngũ giai bị đánh đầu óc choáng váng, thân thể lắc lư.
– Quả nhiên hữu hiệu.
Trong nội tâm Diệp Huyền vô cùng kinh hỉ, hắn lúc trước còn lo lắng trấn nguyên thạch không có uy lực quá lớn với hồn thú ngũ giai, hiện tại xem ra mình suy nghĩ quá nhiều.
Vèo!
Sau khi dùng trấn nguyên thạch trấn áp, Diệp Huyền nhanh chóng nhào tới, hắn thi triển thôn phệ vũ hồn và đánh một chưởng vào đầu lâu hồn thú ngũ giai.
Sau khi hồn thú ngũ giai bị trấn áp, thân thể nó không ngừng vặn vẹo và gào thét liên tục, lúc Diệp Huyền đánh tới thì nó ngẩng đầu lên.
Ông!
Chấn động quỷ dị vô hình xuất hiện trong mắt của hắn, lúc này bao phủ thân thể Diệp Huyền.
– Không tốt.
Trong nội tâm Diệp Huyền lập tức kinh ngạc.
Sau một khắc đầu óc của hắn mê muội, trước mắt hắn xuất hiện hào quang màu đen.
Không biết qua bao lâu…
– Ha ha ha, Diệp Tiêu Dao, bước vào trong cạm bẫy của ta, ngươi còn muốn sống sao?
Một tiếng gào to vang vọng trong đầu Diệp Huyền, Diệp Huyền giật mình tỉnh táo lại.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 548: Đột Phá Ngũ Phẩm (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 549: Đột Phá Ngũ Phẩm (2)
Diệp Huyền lập tức đã biết rõ hai người bọn họ lâm vào trong ảo cảnh, hắn muốn giúp hai người tỉnh lại nhưng mặc cho Diệp Huyền cố gắng thế nào hai người vẫn mê ly và ôm thật chặt Diệp Huyền, bờ môi hồng nhuận phơn phớt hé to.
Thân thể Diệp Huyền đang vô lực, bị hai người ôm như thế càng không có khí lực, áo bào của hắn bị cởi ra, bộ ngực no đủ dán vào lồng ngực Diệp Huyền, lúc này bụng dưới Diệp Huyền nóng lên.
Ba người nhanh chóng dây dưa với nhau, động tác của bọn họ mập mờ và khí tức Diệp Huyền đang tăng lên nhanh chóng.
– Không được, không thể như vậy được.
Tuy Diệp Huyền không phải chính nhân quân tử nhưng chuyện giậu đổ bìm leo như vậy không phải tính cách của hắn, trong đôi mắt của hắn bắn ra hào quang lăng lệ ác liệt, tánh mạng vũ hồn vận chuyển thật nhanh.
Vũ hồn chi lực lưu chuyển làm toàn thân mát lạnh, Diệp Huyền tỉnh táo lại và khôi phục một ít khí lực.
Chết!
Diệp Huyền đập mạnh một cái, ba đại vũ hồn chi lực bị thúc dục đến mức tận cùng, hắn đánh một chưởng lên đầu lâu của hồn thú ngũ giai.
Oanh, thời điểm ba đại vũ hồn của Diệp Huyền công kích, lúc này đầu lâu hồn thú ngũ giai đang thi triển ảo thuật bị đánh tan vỡ, một hạt châu lớn như nắm tay rơi vào trong tay Diệp Huyền.
Ưm một tiếng, Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch tỉnh táo lại, sau đó nhìn thấy tình cảnh nơi này, cũng nhớ lại vừa rồi xảy ra chuyện gì, sắc mặt hai người đỏ rực tận mang tai, vẻ mặt gượng ngùng không chịu nổi, vội vàng sửa sang quần áo mất trật tự của mình.
Nghĩ đến mình vừa mới làm những động tác kia, hơn nữa ba người cùng dây dưa với nhau, lại nhìn bản thân mình, hai người hận không thể tìm kẽ đất chui xuống dưới.
– Ta tu luyện trước, nơi này có một ít hồn châu tứ giai, các ngươi cũng tu luyện đi.
Diệp Huyền sờ sờ cái mũi, trong lòng cũng hết sức khó xử, vội vàng cầm hồn châu đi tu luyện, trước khi tu luyện cũng cho Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch không ít hồn châu tứ giai.
Ba người thu liễm tâm tình, giả vờ như không xảy ra chuyện gì và đi tu luyện.
Một ngày sau đó.
Trong thân thể Diệp Huyền bộc phát hồn lực cực kỳ cường đại, hắn mở mắt ra, đôi mắt thâm thúy bắn ra hào quang giống như mặt trăng và ngôi sao.
Có hồn châu ngũ giai, hồn lực Diệp Huyền cũng từ tứ phẩm viên mãn bước vào ngũ phẩm.
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch không ngừng tu luyện, sau khi hấp thu vài viên hồn châu tứ giai, hồn lực hai người cũng bước vào tứ phẩm.
Nếu tốc độ tu luyện như thế để người bên ngoài biết được tất nhiên sẽ làm không ít người kinh ngạc không nói thành lời.
Dưới tình huống bình thường, tu luyện nhưđaám người Diệp Huyền, tốc độ đột phá nhanh như thế sẽ làm hồn lực bất ổn và không vững chắc, Diệp Huyền lúc trước đạt được mấy viên Huyền Minh thạch cũng mang ra vững chắc hồn lực, phối hợp đặc hiệu của Huyền Minh thạch, thời điểm mấy người đột phá cũng không xảy ra chuyện gì, ngược lại còn vững chắc hồn lực hơn trước kia.
Sau khi hồn lực đột phá đến ngũ phẩm, Diệp Huyền không định tu luyện nữa, thực lực của hắn bây giờ thừa nhận hồn lực ngũ phẩm đã là cực hạn, nếu như tu luyện nữa sẽ lưu lại di chứng khó lường.
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch cũng giống như thế.
Ân? Thời điểm đám người Diệp Huyền đang chuẩn bị lên đường, đột nhiên trong nội tâm Diệp Huyền sinh ra cảm giác nguy cơ vô cùng to lớn.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, thần linh đồng thị thi triển đến mức tận cùng, lúc này nhìn thấy ở trên chân trời xa xôi có một đạo hào quang màu vàng, nó đang lướt đi với tốc độ cực nhanh, làm cho Diệp Huyền vô cùng hoảng sợ.
Thời điểm này hào quang màu vàng không che dấu khí tức của mình chút nào, khí tức cuồng ngạo và bá đạo điên cuồng càn quét các nơi.
– Là nó!
Diệp Huyền lập tức cảm nhận được hào quang màu vàng kia tỏa ra khí tức hồn niệm giống như đúc hồn niệm trong đầu giáp long, phi ưng, Diệp Huyền lập tức kịp phản ứng, hào quang màu vàng đang bay tới chính là Kim Lân yêu vương.
Trong nội tâm Diệp Huyền âm trầm.
Hắn thật không ngờ yêu vương gọi là Kim Lân kia lại đuổi theo tới nơi này, mục tiêu tuyệt đối là chính mình.
Bất chấp do dự,hắn bảo Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch các nàng không nên đi theo chính mình, Diệp Huyền không nói hai lời lập tức chạy như điên về phương xa.
Nhìn bóng lưng Diệp Huyền đi xa, vẻ mặt Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch mờ mịt, căn bản không biết phát sinh cái gì, trong nội tâm nghi hoặc, chẳng lẽ các nàng lúc trước bị ảo thuật khống chế làm cho Diệp Huyền không vui?
Nhưng mà tốc độ của Diệp Huyền quá nhanh, sau khi các nàng khôi phục tinh thần, thời điểm muốn hỏi nhưng Diệp Huyền đã biến mất trong tầm mắt.
Trốn trốn trốn!
Trên bình nguyên màu đen, Diệp Huyền chạy đi như điên, khí tức kia càng ngày càng gần, nội tâm Diệp Huyền càng ngày càng nặng.
Có thể lăng không phi hành, đây tuyệt đối là thất giai yêu vương mới có thể làm được, nội tâm Diệp Huyền biết rõ một đầu thất giai yêu vương đáng sợ bao nhiêu, tuy thực lực của hắn có tăng lên không nhỏ nhưng đối mặt một đầu yêu vương, hắn hiện tại không đủ nhìn.
Trong quá trình bay nhanh, Diệp Huyền vội vàng lấy ra một đóa Thất Thải Hoa Liên và nuốt vào.
Diệp Huyền vốn chuẩn bị cầm Thất Thải Hoa Liên luyện chế thành đan dược mới phục dụng, hiện tại sống chết trước mắt cho nên hắn không có nhiều thời gian suy nghĩ như thế.
Chỉ có tận khả năng tăng thực lực của mình lên mới có thể có thêm một phần hi vọng sống sót khi bị yêu vương đuổi giết.
Khí tức sau lưng càng ngày càng gần, đột nhiên phía xuất hiện một sơn động, trong nội tâm Diệp Huyền vui mừng, vội vàng chui vào sâu trong sơn động, hắn không ngừng xâm nhập, cuối cùng hắn dừng lại ở nơi sâu nhất và nín thở tập trung tâm thần, thu liễm khí tức.
Qua một lúc khí tức khủng bố kia dừng lại trên đỉnh đầu của hắn.
– Các hạ, bản đại vương đã cảm giác được khí tức của ngươi, đường đường yêu vương lại dám cướp đoạt thuộc hạ của bản vương, không cần trốn nữa sao?
Một tiếng nói to mang theo trào phúng và khinh thường vang lên.
Đường đường yêu vương?
Diệp Huyền lập tức hiểu ra, Kim Lân xem mình thành yêu vương.
Tuy hắn không phải yêu vương, đối phương mới là yêu vương thật, Lý Quỳ gặp Lý Quỷ, Diệp Huyền nào dám lên tiếng, hắn cẩn thận nấp trong lòng đất và thu liễm khí tức tới tận cùng.
Lúc này trong thân thể của hắn sinh ra khí tức cuồn cuộn.
Công hiêu của Thất Thải Hoa Liên thật sự quá lớn, Diệp Huyền phục dụng sau đó lực lượng cuồng bạo làm cho thân thể của hắn sắp nổ tung.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 550: Sinh Tử Một Đường
Tạch tạch tạch!
Trên thân thể hắn xuất hiện vết rạn, Thất Thải Hoa Liên chính là linh dược thất giai, cường giả lục giai Võ Tôn mới có thể sử dụng, Diệp Huyền mới tứ giai, hơn nữa còn phục dụng một đóa hoàn chỉnh, đổi lại võ giả khác đã sớm bạo thể mà chết.
Cũng may Diệp Huyền tu luyện Cửu Chuyển Thánh Thể, hơn nữa Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết cường đại mới không có vẫn lạc, cho dù như thế dược lực một đóa Thất Thải Hoa Liên hoàn chỉnh cũng bộc phát đáng sợ.
Diệp Huyền cố nén đau đớn, hắn cắn răng chịu đựng, ánh mắt đỏ thẫm, cũng không phát ra âm thanh nào, thậm chí không thể để khí tức của Thất Thải Hoa Liên thoát ra chút nào.
Đồng thời hắn gian nan vận chuyển Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết luyện hóa dược lực Thất Thải Hoa Liên từng chút một.
Dược lực cường đại chậm rãi cải biến thân thể Diệp Huyền.
Trong nội tâm Diệp Huyền vẫn có chút lo lắng, tốc độ tu luyện như thế vẫn quá chậm, hiện tại tình thế trước mắt cực kỳ nghiêm trọng, căn bản không có bao nhiêu thời gian cho hắn tu luyện, hắn lúc này càng phải nhanh chóng luyện hóa dược lực Thất Thải Hoa Liên cuồng bạo mới được.
Như vậy tuy hắn càng thống khổ nhưng tốc độ hấp thu dược lực Thất Thải Hoa Liên càng nhanh hơn không ít.
Không trung trên đỉnh đầu Diệp Huyền, Kim Lân kiêu ngạo đứng ở đó, ánh mắt nhìn bốn phía.
Cho dù nó không nhìn thấy thân ảnh Diệp Huyền nhưng cảm giác của nó cường đại, nó biết rõ khí tức lúc trước biến mất tại nơi này.
Hừ, cưỡng ép cướp đoạt thủ hạ của bản đại vương, hiện tại muốn trốn sao?
Trong nội tâm Kim Lân cười nhạt một chút, kim giác trên đỉnh đầu đột nhiên tách bắn ra hào quang sáng ngời, hào quang quét qua bốn phương tám hướng và nổ tung.
Ầm ầm!
Âm thanh nổ tung vang vọng mặt đất, đại lượng bụi mù quét qua tạo thành gợn sóng đáng sợ, sóng xung kích truyền lên người Diệp Huyền dưới lòng đất.
Diệp Huyền hồn nhiên không để ý tới hành động của Kim Lân, hắn không ngừng hấp thu dược lực của Thất Thải Hoa Liên.
Ba!
Dường như giam cầm trong thân thể bị đánh phá, Diệp Huyền từ tứ giai nhất trọng trực tiếp đột phá đến tứ giai nhị trọng.
Còn chưa đủ!
Diệp Huyền biết rõ đối phó thất giai yêu vương, thực lực tứ giai nhất trọng và tứ giai nhị trọng căn bản không có gì khác nhau, hiện tại dược lực Thất Thải Hoa Liên trong cơ thể của hắn chỉ giảm đi một ít, Diệp Huyền nín thở tập trung tâm thần tiếp tục hấp thu dược lực.
Oanh tạc một nén nhang mới dừng lại.
Mặt đất màu đen bêến thành một đống bừa bộn, khắp nơi đều là gồ ghề, đá vụn bắn tung tóe, nơi này giống như bị cày qua, động tĩnh nơi này hấp dẫn không ít hồn thú, tất cả đều bị Kim Lân đánh thành mảnh vỡ.
Nhìn mặt đất vô cùng bình tĩnh, Kim Lân lại sinh ra hồ nghi, chẳng lẽ tên kia không ở chỗ này?
Không có khả năng.
Kim Lân lắc đầu, nó vô cùng có lòng tin với cảm ứng của bản thân, vừa rồi khí tức của tên kia biến mất tại nơi này, cho dù đối phương mạnh hơn nữa cũng không thể thoát khỏi cảm ứng của hắn.
Ngươi cho rằng không đi ra thì ta không làm gì được ngươi sao?
Trong nội tâm Kim Lân càng tức giận không nhỏ, trong hai đồng tử màu vàng của nó bỗng nhiên bắn ra một đạo kim mang, lúc này hồn lực vô hình không ngừng bao phủ khắp bốn phía.
Dưới hồn lực của ta quan sát, nhìn ngươi còn chạy đi đâu.
Hồn lực vô hình không ngừng tìm kiếm chung quanh.
Hồn lực vô cùng cường đại lập tức bao phủ Diệp Huyền dưới mặt đất.
Trong nội tâm Diệp Huyền sợ gần chết.
Nếu như bị phát hiện vậy thì xong.
Cũng may Diệp Huyền sử dụng thủ pháp thu liễm khí tức cường đại, sau khi hồn lực của Kim Lân đảo qua nhưng không phát hiện sự tồn tại của hắn.
Ba!
Huyền lực trong người Diệp Huyền lúc này lại tăng lên một đoạn, tu vi tăng lên tới tứ giai tam trọng.
Diệp Huyền không cảm thấy vui vẻ chút nào, bởi vì hắn phát hiện dược lực của Thất Thải Hoa Liên đã tiêu hao một nửa, xem ra hắn không thể đột phá tới ngũ giai Võ Tông.
Nói chung thất giai Thất Thải Hoa Liên có dược lực đủ giúp bất cứ võ giả nào dưới lục giai tăng lên một giai nhưng Diệp Huyền tu luyện Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết quá mức đặc thù, cần huyền lực cũng quá nhiều, cứ theo đà này một đóa Thất Thải Hoa Liên chỉ có thể giúp hắn tăng lên tới tứ giai nhất trọng tăng lên tới tam trọng đỉnh phong.
Quả nhiên tu vi tăng lên tới tam trọng đỉnh phong, dược lực của Thất Thải Hoa Liên đã biến mất hoàn toàn.
Nội tâm Diệp Huyền lúc này trầm xuống, nếu như hắn có thể đột phá đến ngũ giai, như vậy hắn có ba thành hi vọng chạy thoát khỏi tay của thất giai yêu vương, hêện tại tỷ lệ chạy trốn không tới một thành.
Thất Thải Hoa Liên chỉ dùng đóa đầu tiên mới có công dụng lớn nhất, tuy hắn còn một đóa nhưng nếu phục dụng cũng khó mà đột phá tới ngũ giai.
Chẳng lẽ hắn phải vẫn lạc tại đây sao?
Diệp Huyền hiện tại kỳ vọng duy nhất chính là yêu vương không tìm thấy hắn.
Hồn lực đảo qua khu vực này đã phát hiện mình không tìm được gia hỏa đáng chết kia, Kim Lân triệt để tức giận.
– Tiểu tử, có bản lĩnh cướp đi thủ hạ dưới trướng bản đại vương chẳng lẽ không dám đi ra đọ sức sao, đường đường yêu vương lại làm rùa đen rút đầu, thực cho rằng bản đại vương không tìm thấy ngươi sao, Thiên Thính Địa Quan, tìm cho ta!
Trong hai đồng tử màu vàng của Kim Lân bỗng nhiên xuất hiện sương mù, lúc này sâu trong mắt có kim quang bắn ra ngoài, cẩn thận tìm tòi mỗi tấc thổ địa chung quanh.
Lúc này kim sắc quang mang đảo qua người Diệp Huyền, Diệp Huyền lập tức liền có cảm giác bị nhìn thấu triệt để.
– Là yêu vương thần thông.
Trong nội tâm Diệp Huyền kinh ngạc, yêu vương thần thông là một ít Huyền thú đột phá Vương cấp mới có được năng lực đặc thù như vậy, uy lực của thần thông không giống nhau nhưng cũng không phải mỗi một đầu Huyền thú yêu vương đều có được thần thông, yêu vương có được thần thông đều là nhân vật nổi bật trong yêu vương.
Diệp Huyền không ngờ rằng Kim Lân lại có được thần thông, hơn nữa còn là loại dò xét.
Lúc kim sắc quang mang đảo qua người Diệp Huyền, Kim Lân cũng phát hiện Diệp Huyền đang ở dưới lòng đất.
Làm cho nó giật mình là, nó nhìn thấy là nhân loại đang tu luyện.
Nghĩ đến chính mình lúc trước nổi giận đùng đùng dò xét gia hỏa này khắp bốn phía, gia hỏa này lại nhàn nhã tu luyện tại nơi đây, trong nội tâm Kim Lân tức giận không có chỗ phát tiết.
Đồng thời trong nội tâm nó vô cùng giật mình, khó trách trong phù quang bí cảnh lại nhiều ra một yêu vương, thì ra yêu vương này đến từ bên ngoài và hóa thành nhân loại, hắn theo những võ giả kia tiến vào nơi đây.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









