[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 54 : Long Tâm Ngọc (1) (c531-c540)
❮ sautiếp ❯Chương 531: Long Tâm Ngọc (1)
Hắn không có đi ra ngoài, tiếp tục nấp trong bụi cỏ nhưng lại dùng uy áp của thôn phệ vũ hồn lên tiếng.
– Bảo ta tha cho ngươi? Hừ, vì sao ngươi ra tay với thủ hạ của bổn đại nhân?
Ngữ khí của Diệp Huyền mang theo vài phần tức giận, uy áp của thôn phệ vũ hồn hàng lâm bao phủ toàn thân nham thạch cự mãng.
Sắc mặt nham thạch cự mãng biến hóa, thân là Huyền thú ngũ giai, đối diện với uy áp đáng sợ như thế, thậm chí nó có cảm giác hít thở không thông, cảm giác hôn mê làm nội tâm nó sợ hãi không chịu nổi.
Uy áp như thế, hơn nữa xóa đi hồn niệm của Kim Lân đại nhân, dễ dàng khống chế giáp long, Thiểm Điện Báo và Phi Thiên ưng, đối phương tuyệt đối là tồn tại cùng tầng thứ với Kim Lân đại nhân, rất có thể là một con Huyền thú yêu vương.
– Không phải, đại nhân, tiểu nhân không dám mạo phạm đại nhân, bởi vì giáp long trước kia chính là thủ hạ của Kim Lân đại nhân, đại nhân ngươi cướp lấy thủ hạ của Kim Lân đại nhân, Kim Lân đại nhân mới ra lệnh bảo ta đi mang giáp long trở về..
– Yêu vương đại nhân, tha mạng, tha mạng ah.
Nghĩ đến đối phương rất có thể là một đầu Huyền thú yêu vương thì nham thạch cự mãng lập tức sợ tới mức mất hồn mất vía, không ngớt lời xin khoan dung.
Nó có chút nghĩ mãi mà không rõ, vì cái gì lại xuất hiện một con yêu vương, rốt cuộc gia hỏa này có địa vị gì?
Những vấn đề này nó có nghĩ phá đầu cũng không nghĩ thông suốt, buồn cười trước kia nó còn một lòng muốn bắt giáp long trở về, nếu như nó biết rõ chính mình lẫn vào giữa hai con yêu vương tranh đấu, một lần nữa cho nó một trăm lá gan cũng không dám.
Trong nội tâm Diệp Huyền khẽ động, thì ra những yêu thú này dĩ nhiên là thủ hạ của một yêu vương, khó trách hồn niệm trong đầu giáp long cường đại như thế.
Đối với yêu vương, Diệp Huyền cũng không xa lạ gì, chỉ có yêu thú và Huyền thú ngoài thất giai mới có thể xưng yêu vương, đặc biệt là Huyền thú, đạt tới thất giai Vương cấp thì có thể hóa thành hình người hành tẩu đại lục.
Không nghĩ tới nham thạch cự mãng xem mình thành một yêu vương.
– Bổn vương tung hoành phiến núi rừng này, mới mặc kệ giáp long là thủ hạ của Kim Lân hay Ngân Lân, bổn vương vừa ý nó, tất nhiên sẽ thu phục nó.
Ngữ khí của Diệp Huyền thập phần bá đạo nói ra, hắn giả vờ giống như đúc.
– Đúng, đúng, yêu vương đại nhân tha mạng, là tiểu nhân lỗ mãng.
Nham thạch cự mãng hoảng sợ lên tiếng.
– Ngươi đi đi, ngươi nói Kim Lân kia ở nơi nào? Bổn vương có rảnh, nhất định sẽ đi gặp nó.
– Đa tạ yêu vương đại nhân tha mạng, Kim Lân đại nhân ở Thiên Phong sơn cách nơi này sáu ngàn dặm!
Sau khi nham thạch cự mãng nói xong, toàn thân của nó mềm yếu bò đi thật nhanh.
Trong nội tâm của nó thề, sau này tuyệt đối không dám lẫn vào tranh đấu giữa yêu vương với nhau.
Ầm ầm!
Không chờ nham thạch cự mãng bò đi rất xa.
Trấn nguyên thạch lơ lửng trên đỉnh đầu, đột nhiên uy áp bao phủ nham thạch cự mãng nhưng không kịp phản ứng, đầu của nó bị nện nhão nhẹt.
Nếu như nó cố tình đề phòng có lẽ còn có thể kiên trì một lát, dưới khí tức Diệp Huyền bao phủ đã dọa nó phá gan, hơn nữa Diệp Huyền cho nó rời đi nên tâm thần của nó lập tức buông lỏng cho nên mới bị Diệp Huyền thừa cơ chui vào chỗ trống.
Rống rống!
Đại Địa Chi Hùng lập tức gào thét thảm thiết.
Diệp Huyền đi ra khỏi lùm cây, bắt chước làm như cũ, Đại Địa Chi Hùng cũng bị hắn thu phục.
Đại Địa Chi Hùng, Phi Thiên ưng, Thiểm Điện Báo đều là yêu vương, thôn phệ vũ hồn của Diệp Huyền có thể thu phục chúng nhưng nham thạch cự mãng là Huyền thú, Diệp Huyền cũng chỉ có thể giết nó.
Trừ nguyên nhân này ra, Diệp Huyền cũng muốn đánh chết nham thạch cự mãng.
Nham thạch cự mãng là Huyền thú ngũ giai Thổ hệ, vừa vặn đối ứng với đại địa vũ hồn, khó mà gặp được một con Huyền thú ngũ giai Thổ hệ, Diệp Huyền tự nhiên sẽ không bỏ mặc nó rời đo.
Lúc này thôn phệ vũ hồn hấp thu hồn niệm của nham thạch cự mãng, Diệp Huyền lại đào hồn tinh ngũ giai trong người nham thạch cự mãng, lúc này khoanh chân hấp thu.
Hai canh giờ sau.
Ông!
Trên đỉnh đầu Diệp Huyền, đại địa vũ hồn xuất hiện, lực lượng kinh khủng bao phủ tất cả, ba đạo tinh hoàn màu vàng lưu chuyển trên đại địa vũ hồn.
Lại là một tinh hoàn cực hạn.
Lúc trước Diệp Huyền hấp thu hồn tinh tứ giai của Địa Long, từ đó đại địa vũ hồn đột phá nhị tinh và hắn tấn cấp Vũ Sư, hôm nay Diệp Huyền đạt tới tứ giai Thiên Vũ Sư, hấp thu hồn tinh ngũ giai lại không có một chút áp lực nào cả.
Nếu như có võ giả khác trên đại lục nhìn thấy cảnh tượng như vậy, chỉ sợ sẽ khiếp sợ tột đỉnh.
Đứng dậy, Diệp Huyền hơi ngạc nhiên.
– Ồ, hồn tinh nham thạch cự mãng này cho ta một đạo hồn kỹ.
Tinh hoàn ba màu kia tỏa sáng, ngay sau đó tiếng ken két vang lên, trên người Diệp Huyền xuất hiện một tầng nham thạch hộ giáp, hắn như biến thành thạch đầu nhân nhưng hành động không bị ảnh hưởng.
– Đây là áo giáp nham thạch?
Diệp Huyền âm thầm kinh hỉ.
Thời điểm hấp thu hồn tinh Huyền thú, võ giả có tỷ lệ nhất định đạt được một kỹ năng của Huyền thú, trước kia hấp thu hồn tinh Địa Long, Diệp Huyền cũng không có đạt được kỹ năng gì, không nghĩ tới hấp thu nham thạch cự mãng lại thu được một hồn kỹ.
Phải biết rằng võ giả thông qua hấp thu hồn tinh đạt được hồn kỹ với xác suất thập phần thấp.
Thí nghiệm cường độ thân thể, Diệp Huyền lập tức được ra kết luận.
– Nham thạch áo giáp, tuy không thể tăng cường lực lượng của ta nhưng lại gia tăng phòng ngự thân thể, trong thời gian ngắn đã tăng lên gấp đôi, kết hợp Cửu Chuyển Thánh Thể, cường độ thân thể của hắn sánh ngang ngũ giai Võ Tông tam trọng, hơn nữa còn mạnh hơn một ít.
Diệp Huyền cũng không có vì thế mà quên hết tất cả.
Lại cho giáp long phục dụng mấy viên thuốc chữa thương, Diệp Huyền phân phó mấy đại yêu thú hành tẩu ở phụ cận, đồng thời hắn nhìn thi thể nham thạch cự mãng trên mặt đất, sắc mặt ngưng trọng.
Không nghĩ tới trong phù quang bí cảnh còn có một đầu yêu vương.
Trong nội tâm Diệp Huyền nặng nề, hắn biết rõ yêu vương cường đại cỡ nàođây chính là tồn tại tương đương với thất giai Vũ Vương của nhân loại, tuy thôn phệ vũ hồn của Diệp Huyền cường đạ, nhưng dù sao chỉ mới tam tinh, lừa gạt huyền thú ngũ giai xem như cũng được, một khi gặp được yêu vương, tuyệt đối là hữu tử vô sinh.
May mắn cái gọi là Kim Lân yêu vương còn cách nơi này một khoảng cách nhất định.
Trở lại khu vực lúc trước.
Hạ Thất Tịch lúc này đang lo lắng đứng ở đó.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 532: Long Tâm Ngọc (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 533: Tự Tìm Đường Chết (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 534: Tự Tìm Đường Chết (2)
Đặc biệt là Vân Ngạo Tuyết trong đội ngũ, kỳ thật nàng đã sớm chú ý đến Diệp Huyền, nàng chỉ yên lặng nhìn sang mà thôi, lúc này nhìn thấy Từ Bác Minh đánh ra một quyền kinh khủng thì nội tâm nàng vừa sợ vừa giận.
Nàng biết rõ Từ Bác Minh lợi hại, cả Thiên Kim quốc chỉ có hai đệ tử thiên tài đột phá đến Thiên Vũ Sư, thực lực cường đại, nếu như sớm biết đối phương ra tay với Diệp Huyền thì nàng lúc trước chắc chắn sẽ không đứng nhìn, mà là sớm xông lên.
Không giống với đệ tử Lưu Vân quốc lo lắng và khẩn trương, một đám đệ tử Thiên Kim quốc lúc này vô cùng hưng phấn, đối với việc Diệp Huyền đi chung với Hạ Thất Tịch sư tỷ, nội tâm không ít người khó chịu, hiện tại Từ Bác Minh sư huynh lại công nhiên động thủ với Diệp Huyền, nội tâm của bọn họ hưng phấn phải biết.
Dám đi chung với Hạ Thất Tịch sư tỷ, hừ, nên nếm thử thiết quyền của đệ tử Thiên Kim quốc lợi hại.
Nhưng làm cho bọn họ kỳ quái là, Hạ Thất Tịch sư tỷ lúc trước vô cùng khẩn trương nhìn Diệp Huyền, lúc này nàng lại đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Diệp Huyền cảm nhận uy thế phô thiên cái địa, một quyền kia mang theo cuồng phong quét qua, huyền lực phong tỏa không gian chung quanh, hắn đã biết rõ Từ Bác Minh đã dùng toàn lực, đối phương muốn giáo huấn hắn thật thảm, ánh mắt của hắn lạnh buốt và đấm ra một quyền.
Muốn so quyền với ta? Nội tâm Từ Bác Minh lúc này cười lớn, một quyền của hắn dung nhập toàn bộ huyền lực tứ giai nhất trọng trong đó, về phần chiêu thức nhìn như đơn giản nhưng đó là công pháp Địa Phẩm thượng đẳng, trong phạm vi liên minh mười ba nước thì công pháp như vậy đã là nghịch thiên nhất.
Đừng nói Diệp Huyền chỉ là thiên tài chưa đủ hai mươi tuổi, cho dù là Thiên Vũ Sư uy tín lâu năm tiếp một quyền của hắn cũng phải ăn thiệt thòi, Từ Bác Minh đã có thể tưởng tượng ra tình cảnh Diệp Huyền thống khổ đau đớn nằm trên mặt đất..
Trong nội tâm nghĩ như vậy, nắm đấm của Từ Bác Minh lập tức va chạm với một quyền của Diệp Huyền giữa không trung.
Trong nháy mắt hai quyền va chạm với nhau, sắc mặt Từ Bác Minh lập tức biến hóa, khóe miệng cười lạnh biến mất, hai mắt của hắn xuất hiện một tia thần thái hoảng sợ.
Trong nắm đấm của Diệp Huyền lại ẩn chứa lực lượng hắn không thể tưởng tượng nổi, hắn cảm thấy một quyền này có thể làm mình bị thương.
Không tốt!
Hắn muốn lui về phía sau, ý đồ làm tan biến lực lượng một quyền đánh tới, không chờ hắn kịp phản ứng đã có lực lượng khủng bố đánh thẳng vào nắm đấm, hai tiếng nổ ầm ầm vang lên, hai quyền va chạm vào nhau.
Ầm ầm ầm!
Trước mặt bao người, Từ Bác Minh như con diều đứt dây bay ra xa, trong miệng hắn phun ra một ngụm máu tươi, hắn ngã xuống mặt đất, muốn bao nhiêu chật vật liền có bấy nhiêu chật vật.
Hắn thống khổ ôm lấy cánh tay phải, thần sắc vặn vẹo, cả cánh tay phải đã hoàn toàn đứt rời trước một kích của Diệp Huyền.
Hiện tại mọi người nơi này không ngừng hít khí lạnh, sau đó bọn họ cực kỳ khiếp sợ nhìn thẳng Diệp Huyền, bọn họ đã tới đây một thời gian ngắn, bọn họ cũng hiểu rõ thực lực của các đệ tử các quốc gia.
Luận thực lực, Từ Bác Minh đạt tới tứ giai nhất trọng tuyệt đối là nhân vật bài danh top năm trong mười ba nước, cho dù là những trưởng lão thế hệ trước tiếp một quyền của Từ Bác Minh cũng không phải chuyện đơn giản.
Không nghĩ tới bây giờ Diệp Huyền chỉ đánh một chiêu đã đánh Từ Bác Minh bay ra ngoài, hơn nữa trọng thương ngã xuống đất.
Diệp Huyền lắc lắc cổ tay giống nư đang vẫy tro bụi trên tay, hắn lạnh lùng nhìn về phía trước.
– Mặt hàng như ngươi cũng muốn kiểm tra thực lực của ta? Hôm nay không phải xem mặt mũi của Hạ Thất Tịch thì không phải cánh tay đứt rời đơn giản như vậy đâu.
Mọi người trợn mắt há hốc mồm, lúc này nhìn Diệp Huyền lên tiếng dạy dỗ Từ Bác Minh nhưng trong lòng không có chút bất mãn nào, ngược lại tất cả đều thương cảm nhìn Từ Bác Minh.
Diệp Huyền nói không phải không có đạo lý, nếu như ở bên ngoài có một tên đệ tử yếu ớt dám tới trước mặt và khiêu khích bọn họ, chỉ sợ không phải trừng phạt đứt cánh tay như thế đâu.
Nhưng mà Từ Bác Minh nói như thế nào cũng là tứ giai Thiên Vũ Sư, Diệp Huyền đã mạnh tới mức này, một quyền đánhTừ Bác Minh trọng thương như chó chết? Trong lòng mọi người nghĩ mãi mà không rõ.
– Ta biết ngay một tên đệ tử bình thường căn bản không làm gì được hắn.
Vân Ngạo Tuyết dừng bước lại, nàng tươi cười tự nhiên và đi lên phía trước.
Nàng đi vài bước tới trước mặt Diệp Huyền, nàng mỉm cười với Diệp Huyền.
– Diệp Huyền, ngươi không sao chớ.
– Vân Ngạo Tuyết lão sư.
Diệp Huyền kinh hỉ cười nói:
– Ta làm sao có chuyện gì chứ.
Sau khi đi vào phù quang bí cảnh, Diệp Huyền vẫn không có tin tức của Vân Ngạo Tuyết cho nên nội tâm có phần lo lắng, hiện tại nhìn thấy Vân Ngạo Tuyết lão sư bình yên vô sự cho nên Diệp Huyền cũng an tâm.
– Đúng rồi, Vân Ngạo Tuyết lão sư, tại sao nơi này tụ tập nhiều người như thế?
Diệp Huyền mở miệng hỏi.
– Trở về rồi nói sau.
Vân Ngạo Tuyết không có trực tiếp trả lời.
Diệp Huyền gật đầu với Hạ Thất Tịch, sau đó hai người rời đi với ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người, hắn và Vân Ngạo Tuyết trở lại nơi của Lưu Vân Quốc.
– Trong nữ nhân tiến vào phù quang bí cảnh lần này, Thiên Kim quốc Hạ Thất Tịch và Lưu Vân quốc Vân Ngạo Tuyết là hai nữ nhân đẹp nhất, không nghĩ tới đều có quan hệ với Diệp Huyền.
– Chậc chậc, Diệp Huyền quả thực rất có phúc khí, tại sao ta không có đào hoa như thế chứ?
– Hừ, người ta là quán quân phù quang đại hội, thực lực lại mạnh như thế, được nữ thần ưu ái cũng là chuyện bình thường, nếu như ngươi có thưc lực như vậy, chắc chắn sẽ có mỹ nữ vây quanh lấy ngươi.
– Ai, thật sự là người so với người thật là tức chết mà.
Rất nhiều nam đệ tử thiên tài ở nơi này đều có cảm giác như thế, đều than thở ông trời bất công.
Diệp Huyền đi chung quanh bắt chuyện với các đệ tử Lưu Vân quốc khác sau đó mới đi tới trước mặt Vân Ngạo Tuyết.
– Vân Ngạo Tuyết lão sư, hiện tại có thể nói cho ta biết vì sao tại nơi này có nhiều người như thế không?
– Vân Ngạo Tuyết lão sư, ta có già như vậy sao? Về sau không cho phép ngươi gọi ta là lão sư.
Đột nhiên Vân Ngạo Tuyết tức giận nói một câu.
Diệp Huyền đầu đầy mồ hôi lạnh, không biết vì cái gì Vân Ngạo Tuyết lại đột nhiên trở mặt như thế, hắn nói:
– Không goi lão sư thì gọi là cái gì?
– Tùy ngươi gọi thế nào, dù sao không thể gọi ta là lão sư.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 535: Di Tích Viễn Cổ
– Ta có thể gọi ngươi là Ngạo Tuyết không?
Diệp Huyền giống như cười mà không phải cười hỏi một câu.
– Vì cái gì không thể, ân, Ngạo Tuyết nghe không tồi.
Vân Ngạo Tuyết gật đầu nói.
– Sau này ta gọi ngươi là Ngạo Tuyết a.
Diệp Huyền cười nói.
– Hừ, như vậy còn không sai biệt lắm.
Vân Ngạo Tuyết lập tức lộ ra lúm đồng tiền, xinh đẹp động lòng người.
Lòng dạ đàn bà thật sự khó hiểu ah.
Lúc trước bộ dạng còn nổi giận đùng đùng, hiện tại lại vẻ mặt tươi cười.
Nhìn sang gương mặt tươi cười của Vân Ngạo Tuyết, Diệp Huyền lúc này không hiểu ra làm sao.
– Ngươi là đồ đần.
Nhìn thấy Diệp Huyền bộ dạng không hiểu thế nào, trong nội tâm Vân Ngạo Tuyết tức giận không có chỗ đánh, lúc này lại nhìn Hạ Thất Tịch nơi xa, hừ lạnh nói:
– Ta ở trong phù quang bí cảnh thời gian dài như vậy nhưng không có gặp ngươi, thì ra ngươi đi chung với Thiên Kim quốc Hạ Thất Tịch ah, xem thái độ của Hạ Thất Tịch đối với ngươi, hẳn là hai người các ngươi có gì đó với nhau đúng không?
Diệp Huyền im lặng đến cực điểm, Vân Ngạo Tuyết lão sư hôm nay quá bát quái ah.
Cũng may Vân Ngạo Tuyết không có dây dưa vấn đề này bao lâu, biết rõ trong nội tâm Diệp Huyền chú ý cái gì và nói sang chuyện khác.
– Nhiều người chúng ta tụ tập tại nơi này, là vì trong phù quang bí cảnh phát hiện di tích thượng cổ.
Di tích?
Trong nội tâm Diệp Huyền chấn động, trong một bí cảnh bản thân có sinh ra linh dược, kỳ thật cũng không phải bên là bảo vật giá trị nhất trong bí cảnh.
Sở dĩ bí cảnh có các loại linh dược hoàn toàn là là do bí cảnh giấu trong hư không, căn bản không có tung tích nhân loại hoạt động, tự nhiên có thể sinh trưởng rất nhiều.
Trong bí cảnh còn sót lại di tích thượng cổ mới thật sự là bảo vật.
Nhưng bất cứ bí cảnh nào, bên trong di tích thường thường sẽ bị tìm kiếm đầu tiên, bởi vậy kẻ đến sau không tìm được thứ gì tốt.
Tại tiến vào phù quang bí cảnh trước khi, Diệp Huyền sưu tầm qua này phù quang bí cảnh trong di tích tư liệu, lại không có phát hiện bất luận cái gì tư liệu lịch sử, cho nên tại tiến vào này phù quang bí cảnh về sau, Diệp Huyền cũng một mực tại sưu tầm bên trong di tích tung tích.
Hôm nay nghe được di tích ở gần đây, ánh mắt Diệp Huyền sáng lên.
– Ngươi nói di tích ở nơi này?
Diệp Huyền lập tức lên tiếng hỏi và dò xét bốn phía, hắn tu luyện Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết là đạt được trong di tích cường đại, nếu như có thể tìm được di tích trong phù quang bí cảnh, nói không chừng sẽ có bảo vật gì đó.
Vân Ngạo Tuyết lắc đầu:
– Không đúng, trong sơn cốc này có một di tích trận đài, có thể trực tiếp truyền tống vào trong di tích, hiện tại đám người Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng đang nghiên cứu trận đài, đám đệ tử chúng ta chỉ có thể đứng ở bên ngoài.
Trong sơn cốc?
Diệp Huyền gật gật đầu, hắn không nói hai lời liền đi vào trong sơn cốc.
Quả nhiên trong sơn cốc có một góc cua, nơi đó có thông dạo dài hẹp, sơnhai bên sơn cốc là vách núi bao phủ toàn bộ thông đạo bên trong, từ đó làm người ta biết rõ thông đạo không phải tự nhiên hình thành.
Diệp Huyền vừa định đi vào thông đạo, một tên đệ tử không nhịn được và lên tiếng nhắc nhở.
– Hội trưởng bọn họ đã nói không có bọn họ cho phép, những đệ tử chúng ta không thể tùy tiện đi vào.
Bước chân của Diệp Huyền dừng lại, sau đó lạnh lùng lên tiếng.
Vân Ngạo Tuyết tự nhiên theo sát sau lưng i Diệp Huyền.
Hạ Thất Tịch lúc này mới thăm dò trong sơn cốc đã xảy ra chuyện gì, nàng giống như Diệp Huyền, đều không do dự đi vào trong sơn cốc.
Thấy Diệp Huyền và Hạ Thất Tịch đều tiến vào thông đạo, đệ tử khác đưa mắt nhìn theo, bọn họ hiếu kỳ đi vào.
Lúc trước bọn họ chờ ở nơi này chỉ vì hội trưởng và các trưởng lão mệnh lệnh không được vào, hiện tại đã có người đánh vỡ quy định cho nên bọn họ cũng không hề cố kỵ.
Diệp Huyền tự nhiên sẽ không quản những người khác làm như thế nào, hắn đi thẳng về phía trước và đi vào cuối thông đạo.
Hiện ra trước mặt hắn chính là một hạp cốc lớn, trong hạp cốc có một tế đàn thật lớn nằm tại nơi đó, chung quanh tế đàn đã có hơn ba mươi tên cường giả cấp bậc trưởng lão đang tụ tập ở nơi này nghiên cứu cái gì đó.
Diệp Huyền cũng nhìn ra trận pháp trên tế đàn đáng sợ cỡ nào, hắn đi vào trong hạp cốc liền phát hiện cả hạp cốc bị cấm chê to lớn bao phủ, hiện tại cấm chế đã bị đánh vỡ mới xuất hiện tế đàn, hơn nữa căn cứ dấu vết đánh vỡ âấm chế hẳn là chuyện cách đây thật lâu.
– Không phải bảo đám đệ tử các ngươi ở bên ngoài hay sao, ai cho các ngươi tiến vào.
Đám người Diệp Huyền vừa xuất hiện trong hạp cốc, những trưởng lão ở nơi này nhìn thấy các đệ tử đi vào thì quát lớn.
Đám người liên tục đưa mắt nhìn sang Diệp Huyền và Hạ Thất Tịch.
– Diệp Huyền.
– Hạ Thất Tịch.
Không chỉ có tiếng gào to của tên trưởng lão kia, còn có vài tiếng kêu kinh hỉ xuất hiện, chỉ thấy ở vị trí trung ương có vài đạo thân ảnh liên tục xuất hiện trước mặt Diệp Huyền và Hạ Thất Tịch, chính là Lưu Vân quốc Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng, Khô Trần phó hội trưởng cùng với Thiên Kim quốc Chúc Thiên Lam hội trưởng.
– Ha ha, Huyền thiếu, ta biết ngay ngươi không có việc gì.
Khô Trần vẻ mặt tươi cười đi tới, hắn vỗ vỗ vai của Diệp Huyền.
Sau khi tiến vào phù quang bí cảnh, Khô Trần vẫn không phát hiện tung tích của Diệp Huyền, nói không lo lắng là không thể nào nhưng hắn có tin tưởng thật lớn vào Diệp Huyền, tin tưởng hắn sẽ không dễ dàng vẫn lạc, hiện tại quả là thế.
– Đến là tốt rồi.
Đông Phương Ngôn Ngữ cũng mỉm cười nói một câu.
Bên cạnh, Chúc Thiên Lam hội trưởng cũng quan tâm hỏi thăm Hạ Thất Tịch, nghe nói Hạ Thất Tịch tao ngộ trong phù quang bí cảnh thì hắn vừa sợ vừa giận, khi nghe Diệp Huyền đã cứu Hạ Thất Tịch thì Chúc Thiên Lam lập tức đi tới trước mặt Diệp Huyền và chắp tay nói:
– Diệp Huyền, nghe nói ngươi cứu Thất Tịch, đa tạ.
– Chúc Thiên Lam hội trưởng khách khí.
Diệp Huyền cười cười.
– Không phải khách khí, nếu như không nhờ có ngươi, Thất Tịch xảy ra chuyện gì chỉ sợ ta sẽ tự trách rất nhiều, không nói chuyện này, Diệp Huyền, về sau ngươi chính là bằng hữu của Thiên Kim quốc, có yêu cầu gì cũng có thể tới tìm ta, chỉ cần Chúc Thiên Lam ta có thể giải quyết tuyệt đối không đứng nhìn.
Chúc Thiên Lam nói chuyện hào sảng.
– Chúc Thiên Lam, ngươi nói ra những lời này, đến lúc đó ngươi cũng đừng không nhận nợ.
Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng cười nói.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 536: Bắc Đẩu Thất Tinh Trận Pháp (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 537: Bắc Đẩu Thất Tinh Trận Pháp (2)
Tả Nhất Minh hội trưởng cười lạnh, nói:
– Còn không phải rất đơn giản, đã có nhân số hạn chế, như vậy tất cả bằng vào tài năng, ta tin tưởng điểm này có lẽ không ai không đồng ý a? Chỉ cần ngươi có đầy đủ thực lực, mặc kệ ngươi là hội trưởng, trưởng lão, cho dù là đệ tử cũng có tư cách tiến vào truyền tống trận, thế nào?
Trong nội tâm Tả Nhất Minh không có lo lắng, dùng thực lực và thân phận của hắn và sẽ có một vị trí trong hai mươi mốt người.
– Chủ ý này không tệ, ta đồng ý.
Hỏa Ô quốc Hứa Tín Hoa hội trưởng cũng lên tiếng, sau khi nói xong hắn đi vào một cột sáng.
– Truyền tống trận này Hỏa Ô quốc chúng ta muốn.
Nói xong hắn còn dẫn hai tên phó hội trưởng hồn sư tháp Hỏa Ô quốc đi vào truyền tống trận.
– Ha ha.
Tả Nhất Minh thấy Hứa Tín Hoa đi vào đầu tiên thì hắn cười ha ha, cũng lập tức đi lên chiếm một truyền tống trận,
– Nếu như vậy truyền tống trận này Đông Thăng quốc ta muốn.
Dứt lời hắn nhìn đội ngũ Đông Thăng sau đó gọi một tên trưởng lão tới, rồi sau đó ánh mắt giống như đang tìm kiếm cái gì đó.
Luận thực lực hắn mạn nhất trong Đông Thăng quốc, nếu bình thường hắn sẽ gọi Lý Hạc hai đại phó hội trưởng đi cùng, chỉ có điều hiện tại Lý Hạc không có mặt, hắn cũng chỉ có thể gọi một trưởng lão tứ giai đỉnh phong thay thế.
Cũng không ai biết phía sau truyền tống trận là cái gì, cho nên thời điểm chọn lựa nhân thủ tự nhiên phải chọn người mạnh nhất.
Hứa Tín Hoa và Tả Nhất Minh chọn lựa truyền tống trận xong, các cường giả khác nhìn nhau, hội trưởng Thạch Chân quốc, Thiên Kim quốc và Lưu Vân quốc đều chiếm cứ một truyền tống trận, đồng thời cũng phân biệt gọi cường giả vương quốc đi cùng mình.
Tuy nhân phẩm Tả Nhất Minh và Hứa Tín Hoa không được tốt lắm nhưng phương pháp chiếm cứ truyền tống trận không có sai lầm.
Kể từ đó bảy truyền tống trận đã bị chiếm lấy năm cái, chỉ còn lại hai cái cuối cùng.
Trong mắt hội trưởng các vương quốc còn lại tỏa sáng nhìn chằm chằm vào.
Bọn họ muốn tranh đoạt vị trí cũng chỉ có thể tranh đoạt hai vị trí này.
– Diệp Huyền, ngươi ở bên ngoài chờ một lát, có lẽ chúng ta sẽ ra ngoài nhanh thôi, nếu như ra không được, chính ngươi chú ý an toàn.
Trong truyền tống trận, Đông Phương Ngôn Ngữ và Khô Trần truyền âm tới.
Ba vị trí của Lưu Vân quốc phân biệt cho Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng, Khô Trần và Hà Chân phó hội trưởng, dù sao trong cả đội ngũ Lưu Vân quốc cũng chỉ có ba người bọn họ mạnh nhất.
Về phần Diệp Huyền, mặc dù đám người Khô Trần bội phục tạo nghệ luyện hồn học của hắn nhưng bọn họ không biết rõ thực lực Diệp Huyền mạnh bao nhiêu, nghĩ đến Diệp Huyền mới mười bảy tuổi cũng không có khả năng mạnh bao nhiêu, nhiều lắm là Địa Vũ Sư tam trọng, bởi vậy cho nên bị bài trừ ra ngoài.
Vào lúc này các đại vương quốc trên cơ bản đã tiến vào truyền tống trận, thực lực thấp nhất là Thiên Vũ Sư đỉnh phong, cũng không có đệ tử truyền tống vào trong.
Sau khi do ưự một lúc, Vô Thương quốc Thải Tín hội trưởng và Mục Chấn quốc Cát Lợi Huy hội trưởng đồng thời bước ra một bước, muốn chiếm cứ hai truyền tống trận còn lại.
Đúng lúc này ——
– Ha ha ha, ta nói như thế nào không thấy nhiều người như thế, thì ra đều tụ tập tại đây, chậc chậc, đây là Bắc Đấu Thất Tinh trận pháp trong truyền thuyết nha, chẳng lẽ phía sau trận pháp là di tích cường đại? Đã như thế chúng ta việc đáng làm vẫn phải làm là chiếm cứ một truyền tống trận.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên, tiếng cười to cao ngạo cười từ đằng xa truyền tới, ngay sau đó bốn đạo nhân ảnh nhanh chóng bay tới và xuất hiện trên tế đàn.
– Là các ngươi.
– Bốn người các ngươi còn dám xuất hiện tại nơi này?
– Bọn chúng tới từ nơi nào?
Nhìn thấy bốn người này, trong đám người lập tức sinh ra tiếng nói xôn xao, đặc biệt trong mắt đám người Tả Nhất Minh còn bắn ra hào quang đáng sợ.
Người tới chính là bốn người Loan Hồng.
– Chẳng lẽ đây là đạo đãi khách của liên minh mười ba nước sao? Chẳng lẽ không có tố chất?
Loan Hồng cười nhạt nhìn bốn phía, đối mặt ánh mắt mang theo sát khí của nhiều cường giả nhìn chằm chằm vào mình, trên mặt hắn vẫn bất động, phong thái nhẹ nhàng.
– Các ngươi còn dám xuất hiện tại nơi này? Dạ Phồn Tinh, giao Thất Thải Hoa Liên ra đây.
Tả Nhất Minh đi ra khỏi truyền tống trận, ánh mắt lạnh như băng nói một câu, sát cơ đậm đặc như biển bộc phát bao phủ bốn người Loan Hồng.
Dạ Phồn Tinh hoàn toàn không sợ, hắn bị khí cơ của Tả Nhất Minh áp chế nhưn vẫn nói chuyện bình thản:
– Tả Nhất Minh hội trưởng, chẳng lẽ ngươi đối đãi với đệ tử Đông Thăng quốc như vậy sao?
– Tiểu tử, không nên giả vờ với ta, bốn người các ngươi căn bản không phải thành viên liên minh mười ba nước, hạn các ngươi trong mười giây phải giao Thất Thải Hoa Liên ra đây, sau đó cút ra khỏi nơi này, bằng không đừng trách lão phu không khách khí.
Tả Nhất Minh lạnh giọng nói.
– Hừ, đến liên minh mười ba nước giương oai, thật sự cho rằng liên minh mười ba nước dễ khi dễ hay sao, ngoan ngoãn giao trữ vật giới chỉ ra đây sau đó cút.
Hứa Tín Hoa cười lạnh nói một câu, tham lam trong ánh mắt không chút che giấu.
Trên thực tế đám người bọn họ sớm có suy đoán thân phận của mấy người Loan Hồng, bởi vì vẫn lợi dụng lẫn nhau, sau khi trải qua chuyện Thất Thải Hoa Liên cho nên đã vạch mặt không còn sót lại cái gì.
Dưới áp bách cường đại như thế, Loan Hồng vẫn cười nhạt không quan tâm, trong đôi mắt còn mang theo thần thái xem thường tất cả, hắn cười nói:
– Mấy vị đúng là hoả nhãn kim tinh ah, đã biết rõ chúng ta không phải người của liên minh mười ba nước, các ngươi nói đúng, bốn người chúng ta không phải người liên minh mười ba nước, chúng ta là đệ tử hạch tâm Huyền Cơ Tông tại Mộng Cảnh bình nguyên, các ngươi có đảm lượng thì tới đi.
Loan Hồng coi rẻ nhìn mọi người chung quanh, thần sắc cao cao tại thượng này làm nội tâm của mọi người vô cùng phẫn nộ.
Xoạt!
Đệ tử liên minh mười ba nước phía dưới xôn xao.
– Đám người Loan Hồng vậy mà không phải đệ tử liên minh mười ba nước chúng ta.
– Bọn chúng tới từ Mộng Cảnh bình nguyên.
– Nghe nói Mộng Cảnh bình nguyên có vô số cường giả, diện tích lãnh thổ còn bao la hơn liên minh mười ba nước chúng ta gấp mấy chục hơn trăm lần, khó trách thiên phú bọn chúng đáng sợ như vậy.
– Như vậy xem ra bốn người này tới từ Huyền Cơ Tông, cũng là tông môn cường đại trên Mộng Cảnh bình nguyên, Ahhh, một tông môn lại có nhiều đệ tử thiên tài như thế, đúng là đáng sợ mà.
Trong lúc nhất thời tất cả mọi người không ngừng nghị luận với nhau.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 538: Ta Muốn (1)
Ngay cả đám người Tả Nhất Minh đều ngạc nhiên không nhỏ, không ngờ rằng đám người Loan Hồng lại có thân phận như thế.
Những người khác trong liên minh mười ba nước còn không rõ Huyền Cơ Tông đáng sợ, thân là hội truongr hồn sư tháp của năm đại vương quốc thì làm sao không biết rõ ràng, Huyền Cơ Tông là một tông môn cực kỳ cường đại trên Mộng Cảnh bình nguyên, luận thực lực căn bản không phải liên minh mười ba nước có thể đối kháng, nếu giết đệ tử hạch tâm của bọn họ tại nơi này, nếu như lọt vào trong tai Huyền Cơ Tông, như vậy tất cả mọi người sẽ không xong.
– Như thế nào? Không dám sao?
Loan Hồng khinh thường cười cười:
– Có tin hôm nay các ngươi đụng một ngón tay của ta, ngày mai vương quốc các ngươi sẽ bị Huyền Cơ Tông san thành bình địa.
– Một đám phế vật.
– Ha ha ha, gia hỏa cuồng vọng vô tri gia.
Mấy người Dạ Phồn Tinh, Bạch Khởi cười lớn.
Bọn họ căn bản không tin tưởng chính mình báo ra lai lịch thì đám người Tả Nhất Minh sẽ động tới bọn họ, tuy Huyền Cơ Tông không phải tông môn đỉnh cấp trên đại lục Thiên Huyền nhưng có thể xưng là đỉnh cấp trong Mộng Cảnh bình nguyên, so với liên minh mười ba nước còn mạnh hơn nhiều lắm.
Quả nhiên sau khi bọn họ báo tên tông môn, đám người Tả Nhất Minh lập tức lộ ra thần thái kiêng kị, trong nội tâm đám người Loan Hồng càng đắc ý.
Đám người Tả Nhất Minh vốn chuẩn bị động thủ bắt đám người Loan Hồng, sau khi nghe lai lịch của Loan Hồng thi bọn họ không dám động thủ.
– Hừ, Huyền Cơ Tông thì như thế nào, các ngươi là đệ tử Huyền Cơ Tông lại đi vào liên minh mười ba nước hoành hành, chẳng lẽ thật cho rằng liên minh mười ba nước chúng ta dễ khi dễ sao?
Ngược lại Chúc Thiên Lam đại sư kiên định đi tới, hắn mở miệng quát lớn, xem bộ dáng của hắn hiển nhiên căn bản không xem uy hiếp của đám người Loan Hồng đặt trong lòng.
Loan Hồng nhướng mày:
– Thì ra là Chúc Thiên Lam đại sư, hừ, luyện hồn sư tứ phẩm đỉnh phong sao? Cái gì đệ nhất luyện hồn sư, quả thực buồn cười, thực lực của ngươi có thể hung hăng càn qâấy tại nơi nhỏ như liên minh mười ba nước thôi, bên trong Huyền Cơ Tông, người giống như ngươi có thể nắm một bó to.
Loan Hồng nói chuyện mang theo thần thái xem thường.
Vẻ mặt Chúc Thiên Lam bình thản, thản nhiên nói:
– Mặc kệ thực lực của ta như thế nào, liên minh mười ba nước chúng ta cũng không phải bất cứ kẻ nào cũng có thể giương oai, đúng thế, Huyền Cơ Tông các ngươi rất mạnh nhưng căn cứ vào quy định do Huyền Vực ban bố, các tông môn cường đại có thể giao phong với nhau nhưng quyết không thể không có lý do tiến hành khi nhục, cướp đoạt các thế lực nhỏ yếu, bây giờ các ngươi không tuân theo quy định trước, Huyền Cơ Tông cũng không dám tới liên minh mười ba nước hoành hành.
Chúc Thiên Lam nói thế, ánh mắt đám người Tả Nhất Minh tỏa sáng.
Căn cứ vào pháp lệnh hòa bình do Huyền Vực tuyên bố trên đại lục, bất cứ khu vực nào đều có rất nhiều thế lực cạnh tranh chinh chiến với nhau nhưng quyết không thể không có lý do xâm lược thế lực nhỏ yếu.
Liên minh mười ba nước và Mộng Cảnh bình nguyên là hai khu vực hoàn toàn khác nhau, nếu Huyền Cơ Tông không có lý do ra tay với liên minh mười ba nước, một khi truyền vào Huyền Vực, Huyền Cơ Tông sẽ gặp phải trừng phạt vô cùng nghiêm khắc.
Đám người Tả Nhất Minh cho rằng tìm được lý do, lúc này lập tức hung hăng càn quấy ép bức.
– Tiểu tử, Chúc Thiên Lam hội trưởng nói đúng, là các ngươi không tuân theo quy định trước, bắt lấy các ngươi, Huyền Cơ Tông căn bản không thể nói cái gì.
– Đúng vậy, bây giờ ta hoài nghi các ngươi tới liên minh mười ba nước chúng ta là chuẩn bị gây bất lợi cho liên minh mười ba nước, ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, giao ra toàn bộ bảo vật.
– Yên tâm đi, xem mặt mũi các ngươi là đệ tử Huyền Cơ Tông cho nên chúng ta cũng không giết các ngươi, tuy tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói còn có thể bớt nỗi khổ da thịt.
Sắc mặt Tả Nhất Minh và Hứa Tín Hoa vô cùng dữ tợn, bọn họ quát lớn, sau đó không nói hai lời lập tức tấn công đám người Loan Hồng, trong nội tâm âm thầm đắc ý, nếu chính mình có thể bắt đám người Loan Hồng trước, cái kia Thất Thải Hoa Liên khẳng định sẽ nằm trong tay bọn họ.
Vẻ mặt đám người Loan Hồng biến thành âm trầm, không nghĩ tới sau khi mình báo lai lịch ra, đám người Tả Nhất Minh còn dám động thủ, lúc này mấy người đã sớm có phòng bị, nhìn thấy hai người Tả Nhất Minh và Hứa Tín Hoa tấn công, bốn người càng cười lạnh không thôi.
– Chỉ là ngũ giai Võ Tông cũng muốn bắt mấy người chúng ta? Quả thực là chê cười.
Tiếng nói trào phúng vang vọng sơn cốc, chỉ thấy bốn người Loan Hồng nhanh chóng đứng thành hình tứ giác, một đạo hào quang vô hình bao phủ quanh bốn người, trong đó đứng trước nhất là Loan Hồng, trên người hắn sinh ra khí tức huyền lực khủng bố, hắn xuất ra một chưởng trước mắt bao người ngăn cản công kích của Tả Nhất Minh và Hứa Tín Hoa.
Ầm ầm ầm…
Tiếng nổ lớn vang vọng khắp sơn cốc, Tả Nhất Minh và Hứa Tín Hoa đồng thời bay ngược ra sau, đạp đạp đạp, hai người lùi lại hơn mười bước mới miễn cưỡng ổn định thân thể, khí huyết trong người sôi trào,. sắc mặt lúc trắng lúc xanh.
-Nngươi là ngũ giai Võ Tông?
– Làm sao có thể?
Sau khi hạ xuống, hai người đồng thời hoảng sợ lên tiếng, sắc mặt đỏ bừng như đít khỉ, hận không thể tìm kẽ đất chui xuống giấu mặt đi.
Đường đường hội trưởng hồn sư tháp hai đại vương quốc lại không làm gì được một đám đệ tử trẻ tuổi, tin tức truyền đi bọn họ làm gì còn mặt mũi gặp người.
Vừa suy nghĩ tới tận đây, hai người liếc nhau, trong mắt sinh ra sát cơ nồng đậm, đồng thời trong tay xuất hiện hắc cổ và đoản nhận, hai món bảo vật tỏa ra khí tức khủng bố tới cực điểm.
Nhìn tâấy hai người xuất bảo vật ra ngoài muốn tấn công, vẻ mặt đám người Loan Hồng trào phúng càng lớn hơn trước, khinh thường nói:
– Muốn so bảo vật? Đám người các ngươi chỉ là nhân vật của một nơi man hoang mà thôi, làm sao có thể so sánh với Huyền Cơ Tông chúng ta?
Ông ông ông ông ông!
Vừa dứt lời, trên tay mấy người Loan Hồng cùng xuất hiện mấy tấm phù lục, những phù lục này hoặc bá đạo, hoặc lăng lệ ác liệt, chúng tỏa ra khí tức cường đại tới cực điểm.
Ngũ giai phù lục?
Nhìn thấy những phù lục kia, sắc mặt tất cả mọi người ở nơi này bêến hóa, huyền khí lập tức bao phủ phù lục cực kỳ nồng đậm, tuyệt đối là bảo vật ngoài ngũ giai, trong liên minh mười ba nước cũng chỉ có thiên tài đỉnh cấp nhất mới có, không nghĩ tới mấy người Loan Hồng lại có mấy tấm trong tay, lúc này có rất nhiều người âm thầm ngạc nhiên.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 539: Ta Muốn (2)
Dù sao phù lục không giống với bảo vật khác, nó là tiêu hao phẩm dùng một lần, cho dù trên đại lục Thiên Huyền cũng chỉ có những thế lực lớn mới bỏ được những phù lục như vậy ban cho đệ tử.
– Có những phù lục này, tăng thêm thực lực chúng ta liên thủ, giết chết một trong các ngươi không thành vấn đề ah.
Loan Hồng cười lạnh nhìn mọi người, đôi mắt của hắn nhìn chằm chằm vào Tả Nhất Minh và Hứa Tín Hoa, hiển nhiên chỉ cần hai người có hành động gì sẽ phải thừa nhận một kích lôi đình của bọn họ.
Hai người Tả Nhất Minh và Hứa Tín Hoa lúc này đứng im tại chỗ.
Đáng chết, tại sao trên người tiểu tử này có nhiều bảo vạt như thế?
Hai người lâm vào tình trạng tiến thối lưỡng nan.
Cách đó không xa, thần sắc Chúc Thiên Lam vô cùng ngưng rọng, thực lực bốn người Loan Hồng đã vượt xa bọn họ dự đoán.
Đặc biệt là Loan Hồng, thời điểm tranh đoạt Thất Thải Hoa Liên hắn chỉ là một tứ giai Thiên Vũ Sư, lại trong thời gian không tới nửa tháng đối phương cũng đã đột phá đến ngũ giai Võ Tông cảnh.
Tứ giai Thiên Vũ Sư và ngũ giai Võ Tông nhìn vẻ ngoài chỉ kém một giai nhưng đối với đám người Chúc Thiên Lam mà nói là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, dù sao bọn họ đều là hội trưởng hồn sư tháp các đại vương quốc cũng chỉ là ngũ giai Võ Tông mà thôi.
Gia hỏa này phục dụng một đóa Thất Thải Hoa Liên?
Đột nhiên Chúc Thiên Lam nghĩ đến một khả năng, lập tức bừng tỉnh đại ngộ, đồng thời cũng sợ hãi thán phục đám người Loan Hồng quyết đoán.
Biết rõ chính mình trở thành công địch cho nên trực tiếp phục dụng Thất Thải Hoa Liên, chẳng những tăng thực lực của mình lên, càng làm cho mọi người hiểu trên người hắn không có bảo vật đi chăng nữa, thủ pháp của hắn vô cùng tàn nhẫn quả quyết.
Quả nhiên thời điểm Chúc Thiên Lam suy đoán, Loan Hồng cười lạnh nói:
– Ta biết rõ các ngươi động thủ với ta là vì cái gì,, còn không phải là vì đóa Thất Thải Hoa Liên hay sao, rất đáng tiếc, Thất Thải Hoa Liên đã bị chúng ta phục dụng, chậc chậc, Thất Thải Hoa Liên không hổ là linh dược nghịch thiên, chỉ có một đóa đã giúp bốn người chúng ta thăng một cấp, ha ha, thật không uổng công chúng ta phí nhiều tinh lực như thế.
Lúc trước Tả Nhất Minh và Hứa Tín Hoa cũng nghĩ tới khả năng này cho nên sau khi nghe Loan Hồng nói chuyện, hai người hối hận đến nỗi muốn tự sát tại chỗ, nếu như sớm biết đối phương không có Thất Thải Hoa Liên, chính mình dù thế nào cũng không có khả năng xông lên đầu tiên.
– Như thế nào đây? Các ngươi còn chuẩn bị ra tay sao?
Loan Hồng nhìn thấy vẻ mặt do dự của mọi người liền cười lạnh, nói:
– Nếu như các ngươi muốn động thủ, bốn người chúng ta phụng bồi, nhưng ta khuyên các ngươi một câu, âất cả các ngươi liên thủ có thể bắt được chúng ta nhưng ta tin tưởng trong các ngươi nhất định sẽ vẫn lạc một phần ba, không tin các ngươi cứ thử xem.
Bốn người Loan Hồng đứng trên tế đàn, trong khoảng thời gian ngắn không có ai nhúc nhích.
Đám người Tả Nhất Minh và Hứa Tín Hoa biết rõ Thất Thải Hoa Liên không còn, căn bản không có tâm tư bắt đối phương, mà Chúc Thiên Lam cân nhắc là bắt bốn người vẫn lạc không ít đệ tử có đáng giá hay không?
Hắn biết rõ Loan Hồng nói chuyện tuyệt đối không phải chuyện giật gân.
Nhìn thấy Chúc Thiên Lam và đám người Tả Nhất Minh đều không nói gì, Loan Hồng lập tức đã biết rõ kế sách của mình thành công, hắn cười nhạt lấy đi vào một đạo cột sáng phía trước, nói:
– Truyền tống trận này chúng ta muốn.
Dứt lời Loan Hồng và Dạ Phồn Tinh và Bạch Khởi cùng đi vào một cột sáng.
– Chu Lương, ngươi lưu ở bên ngoài, ta tin tưởng trong những kẻ còn lại không người nào dám khiêu chiến uy nghiêm của Huyền Cơ Tông chúng ta.
Thần sắc đám người Tả Nhất Minh biến hóa nhưng không ai nói gì.
Vào lúc mọi người đang suy nghĩ, hiện tại là thời điểm tranh đoạt truyền tống trận.
Sau khi bị đám người Loan Hồng đoạt một truyền tống trận, bảy truyền tống trận chỉ còn một cái.
Một cái truyền tống trận không đủ chia, hội trưởng hồn sư tháp các tiểu vương quốc âm trầm, nội tâm đã có quyết định.
Sáu tòa truyền tống trận trước không phải năm đại vương quốc thì chính là Huyền Cơ Tông Loan Hồng, bọn họ căn bản không có tư cách khiêu chiến, như vậy chỉ có thể tranh giành truyền tống trận cuối cùng.
Nơi này nhiều người như thế, thực lực của bọn họ có thể chiếm được sao?
Nội tâm của những người còn lại không ngừng cân nhắc.
Diệp Huyền nhìn thấy truyền tống trận cuối cùng, hắn biết rõ nếu như hắn không đứng ra, như vậy truyền tống trận cuối cùng sẽ bị đoạt đi.
Hắn không chờ người khác lên tiếng hoặc có hành động, trực tiếp dùng tốc độ nhanh nhất lướt tới truyền tống trận cuối cùng, ngay sau đó mở miệng nói:
– Truyền tống trận này là của ta.
Diệp Huyền hành động như thế làm tất cả mọi người ngây người.
Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn Diệp Huyền, nơi này cón có nhiều hội trưởng hồn sư tháp không có đứng ra, hắn là một đệ tử chưa tới hai mươi tuổi lại dám nói truyền tống trận là của hắn.
Hắn xem tình huống như thế nào?
– Diệp Huyền, ngươi làm cái gì vậy?
Ngay cả Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng và Khô Trần phó hội trưởng cũng sững sốt, lập tức lên tiếng hỏi rõ.
Lưu Vân quốc bọn họ đã chiếm cứ một truyền tống trận, nếu Diệp Huyền lại chiếm một chẳng phải là biến thành hai, bởi như vậy nhất định sẽ chọc nhiều người tức giận.
Khô Trần biết rõ hội trưởng các vương quốc còn lại tuyệt đối không cho phép đệ tử như Diệp Huyền có thể chêếm cứ một truyền tống trận.
Quả nhiên những hội trưởng hồn sư tháp đồng thời đưa mắt nhìn sang đám người Đông Phương Ngôn Ngữ.
Bọn họ xem ra Diệp Huyền làm như thế tuyệt đối là đám người Đông Phương Ngôn Ngữ đã bàn giao từ trước, Lưu Vân quốc chuẩn bị chêếm cứ hai tòa truyền tống trận với bọn họ..
Tả Nhất Minh lập tức cười lạnh và nói:
– Đông Phương Ngôn Ngữ, Lưu Vân quốc các người đúng là lòng dạ hiểm độc, đã chiếm cứ một truyền tống trận không tính, lại còn bảo đệ tử chiếm tòa thứ hai, hừ hừ, thật sự là ý định tốt ah.
– Đúng vậy, Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng, bảo đệ tử của ngươi xuống đi, nếu không chỉ sợ sẽ chọc nhiều ngời tức giận đấy.
– Diệp Huyền sẽ không cho rằng mình đạt được chức quán quân phù quang đại hội là trở thành một nhân vật sao?
Các loại âm thanh trào phúng vang lên, tất cả mọi người cười lạnh nhìn Diệp Huyền.
Nếu như không phải xem Diệp Huyền là quán quân phù quang đại hội quán quân, lại là đệ tử Lưu Vân quốc, chỉ sợ không ít luyện hồn sư các thế lực khác xông lên đánh hắn một trận.&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 540: Toàn Lực Ra Tay
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









