[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 56 : Điện Hạ (1) (c551-c560)
❮ sautiếp ❯Chương 551: Điện Hạ (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 552: Điện Hạ (2)
– Nói đùa gì vậy, ngươi có thể phá giải phong ấn bản đại vương?
Ánh mắt Kim Lân thập phần hoài nghi, phong ấn của nó năm đó bị đại năng nghịch thiên bố trí, cho dù Diệp Huyền thật sự là cửu giai Yêu Đế cũng không có khả năng cởi bỏ.
Trừ phi…
– Có tin hay không là tùy ngươi, trước kia có tiểu gia hỏa cũng bị phong ấn, bản điện hạ hơi thi thủ đoạn liền giải cứu ra, hiện tại nó đi theo bản đêện hạ rồi.
Diệp Huyền ngạo nghễ nói.
– Ngươi nói là vô tận dung hỏa?
Kim Lân thốt ra.
– Ah? Ngươi cũng biết tên kia?
Diệp Huyền nhìn thấy biểu lộ của Kim Lân đã biết rõ thằng này mắc câu, hắn vươn tay ra, vô tận dung hỏa xuất hiện trong lòng bàn tay của hắn, nó tỏa ra khí tức hỏa lực nồng đậm.
– Thật sự là vô tận dung hỏa, vậy mà thực bị ngươi bỏ phong ấn.
Kim Lân lẩm bẩm nói.
Thân là cường giả trong phù quang bí cảnh, nó làm sao không biết vô tận dung hỏa tồn tại, gia hỏa kia bị cấm chế phong ấn trong tế đàn dưới lòng đất, hôm nay lại bị thằng này thu phục chẳng lẽ gia hỏa này có thể phá giải phong ấn của nó?
– Khục khục, vị iện hạ này, vừa… Vừa rồi có mạo phạm, kính xin điện hạ không nên để ý.
Tròng mắt màu vàng xoay hai lần, trước kia Kim Lân còn nổi giận đùng đùng, bá đạo hung hăng càn quấy đáp xuống trước mặt Diệp Huyền, thần sắc nịnh nọt mở miệng nói.
Bộ dạng xoa chân, vẻ mặt nịnh nọt, muốn bao nhiêu hèn mọn bỉ ổi có bao nhiêu hèn mọn bỉ ổi.
Diệp Huyền ngay từ đầu còn bị nó làm giật mình, sau khi nhìn thấy bộ dạng Kim Lân, nếu không biết nó muốn cái gì thì hắn quá kém rồi.
– Một chút chuyện nhỏ, bản điện hạ tự nhiên sẽ không để trong lòng, ngươi đi đi, không nên quấy nhiễu bản điện tu luyện.
– Khục khục, đúng vậy, đúng vậy.
Kim Lân cười nói:
– Điện hạ tu luyện, tiểu nhân nào dám quấy rầy ah, chỉ có điều điện hạ mới tới nơi đây, chắc cũng không quá quen thuộc với nơi này, như vậy để Tiểu Kim dẫn đường cho ngài a, cũng không nhọc điện hạ làm việc khác.
Vào lúc này Kim Lân, nào có nửa điểm khí thế yêu vương, nó lúc này vẫy vẫy cái đuôi.
Tròng mắt của nó luân chuyển nhưng trong lòng vô cùng hưng phấn, năm đó nó vô tình bị đại năng phong ấn trong phù quang bí cảnh, trong nháy mắt đã qua không biết bao nhiêu năm tháng, hôm nay rốt cuộc cũng tìm được người cởi phong ấn của hắn, trong nội tâm nó kích động không cần nói cũng biết.
Tiểu Kim?
Nghe được Kim Lân xô với mình như thế, thiếu chút nữa Diệp Huyền cười phun ra tiếng, trong lòng của hắn cũng là có chút chột dạ, vốn trực tiếp chuẩn bị bảo Kim Lân rời đi, sau khi nhìn thấy vẻ mặt nóng rực của Kim Lân thì nội tâm hắn hơi chấn động.
Hắn biết rõ nếu cứ như thế bảo Kim Lân rời đi, thằng này nhất định sẽ không chịu bỏ qua, nếu như vậy còn không bằng giữ lại bên người.
– Ah, nếu như thế làm phiền ngươi.
Diệp Huyền thản nhiên nói.
– Có thể phục vụ cho điện hạ là vinh hạnh của Tiểu Kim..
Kim Lân cười tươi như hoa.
– Diệp Huyền.
Đúng vào lúc này ở xa có tiếng la mơ hồ của Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch vang lên.
Lúc trước Kim Lân ở chỗ này trắng trợn phá hư tạo thành ảnh hưởng to lớn, làm cho Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch lo lắng chạy tới tìm kiếm.
– Điện hạ, dường như có nhân loại tới, có muốn ta giải quyết hay không?
Kim Lân vuốt mông ngựa nói.
– Đó là bằng hữu của bản điện hạ.
Diệp Huyền nhướng mày, trừng mắt Kim Lân, Kim Lân sợ tới mức không dám lên tiếng.
– Về sau không có mệnh lệnh của ta, ngươi không được tùy tiện giết người, nghe không?
– Đúng, đúng!
Tuy Kim Lân không biết tại sao Diệp Huyền làm như vậy nhưng hắn liên tục gật đầu.
Diệp Huyền nhìn thẳng vào Kim Lân, nếu Ngạo Tuyết các nàng nhìn thấy bộ dạng của Kim Lân sẽ có chuyện xảy ra, Diệp Huyền nói:
– Kim Lân, bộ dạng của ngươi hiện tại bất tiện, như vậy đi, ngươi cũng hóa thành bộ dạng nhân loại, về sau không được gọi ta điện hạ, gọi ta là Huyền thiếu.
– Được rồi, Huyền thiếu!
Kim Lân bây giờ Diệp Huyền nói gì nghe nấy, thân thể nhanh chóng nhúc nhích, mấy giây sau biến thành thanh niên một mét tám, thân mặc trường bào màu vàng, khí tức bành trướng, muốn bựa bao nhiêu có bựa bao nhiêu.
Diệp Huyền cau mày, uy áp trên người Kim Lân quá mạnh mẽ, những người khác nhìn cái là không đúng, hắn phân phó:
– Thu liễm thực lực của ngươi đi, đừng bạo lộ quá nhiều.
Kim Lân nghe xong lập tức thu liễm thực lực nhưng vẫn là tiêu chuẩn lục giai.
Diệp Huyền vỗ trán một cái,
– Vẫn còn rất cao.
– Còn cao? Ta thu liễm một ít.
Rốt cục Kim Lân cũng áp chế thực lực còn tứ giai nhất trọng, thời điểm này Diệp Huyền thỏa mãn gật đầu.
Bởi vì thu liễm thực lực, Kim Lân mệt mỏi đầu đầy mồ hôi, thầm nghĩ khó trách khí tức điện hạ yếu như thế, thì ra cố ý thu liễm thực lực, ai, làm con người thật sự là mệt mỏi ah.
Thật không rõ điện hạ làm như vậy là vì cái gì.
– Diệp Huyền, cuối cùng cũng tìm được ngươi, ngươi không sao chớ?
Lúc này Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch cũng tìm được Diệp Huyền, bọn họ thơ dài, tảngđaá trong nội tâm cũng rơi xuống đất.
– Ta không sao, vừa rồi chỉ gặp một bằng hữu cũ.
– Hắn là…
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch lúc này mới nhìn thấy Kim Lân ở bên cạnh.
– Khục khục, bổn vương… Ách, bản thân Kim Lân, vâng điện hạ… Không… Không, là bằng hữu Huyền thiếu, hai vị khỏe a.
Kim Lân lắp bắp, nó nỏi cả buổi mới xong một câu, nghĩ thầm ngôn ngữ nhân loại thật đúng là phiền toái.
– Hằng là bằng hữu của ta, chuyện khác các ngươi đừng quản.
Diệp Huyền giải thích.
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch hồ nghi nhìn Kim Lân, trí nhớ các nàng thập phần siêu quần, cho tới bây giờ chưa thấy qua trong liên minh mười ba nước có đệ tử nào có bộ dạng như vậy.
Hơn nữa hai mươi mốt người tiến vào phong cấm chi địa tuyệt đối không có thiếu niên tóc vàng, rốt cuộc gia hỏa này làm thế nào đi vào phong cấm chi địa.
– Chúng ta đi thôi.
Có Kim Lân bên người, Diệp Huyền không tùy ý như trước, đạm mạc nói.
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch đều không tự chủ được nhìn Diệp Huyền, lại nhìn Kim Lân, trực giác nữ nhân nhạy cảm nói cho các nàng biết rõ, Diệp Huyền lạnh lùng như thế là vì thiếu niên tóc vàng, rốt cuộc gia hỏa này là ai?
Diệp Huyền cũng không nói gì, các nàng cũng không hỏi.
Có Kim Lân ở một bên, đám người Diệp Huyền trao đổi ít đi nhiều, bốn người không ngừng bay đi thẳng về phía cột sáng.
Còn chưa đi bao lâu đã có vài đầu hồn thú tứ giai đột nhiên xuất hiện trước mặt đám người Diệp Huyền, nhìn thấy bốn người Diệp Huyền sau đó rống to và nhào tới.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 553: Huyền Thú Đóng Kịch (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 554: Huyền Thú Đóng Kịch (2)
Cho tới bây giờ nó còn nhớ rõ ràng, đối phương chỉ thổi một hơi đã giam cầm nó trong hư không, toàn thân không thể nhúc nhích, thủ đoạn thông thiên như vậy làm cho nó sợ hãi.
Mà tên kia khi đó thần thái ngữ khí giống như điện hạ.
Nghĩ đến chính mình năm đó chỉ biết làm mưa làm gió trong tộc quần, mà điện thờ lại lòng mang chủng tộc, vì tộc quần quật khởi mà dạo chơi nhân gian, biến bản thân thành nhân loại, thu liễm tu vi, lịch lãm rèn luyện sinh tử, loại lý tưởng hào hùng này đã thuyết phục Kim Lân và tự ti không thôi.
Hơn nữa điện hạ còn biết rõ Thiên Giới tồn tại, nghe nói tộc quần có một ít đại năng ưa thích dạo chơi nhân gian, chính là vì đạt được thêm cảm ngộ, có thể đột phá tiến vào Thiên Giới, chẳng lẽ điện hạ chính là tồn tại như vậy hay sao?
Nghĩ tới đây trong lòng Kim Lân càng kích động không chịu nổi.
Diệp Huyền tự nhiên không biết mình cố ý nói một phen làm lại Kim Lân sùng bái hắn tới cực điểm.
Kế tiếp bốn người một đường càn quét tiến về phía khu vực có cột sáng.
Khi cách cột sáng càng ngày càng gần, sau một ngày Diệp Huyền đã tới trước cột sáng.
Một tế đàn bao la xuất hiện trong tầm mắt mọi người, cột sáng thông thiên nằm ở giữa tế đàn.
Trừ Diệp Huyền ra, trước tế đàn có không ít người vây quanh.
– Không đúng.
Diệp Huyền mắt nhìn Kim Lân, đột nhiên hắn cau mày, Kim Lân ngay từ đầu cũng không có xuất hiện trong danh sách hai mươi mốt người đi vào truyền tống trận, một khi xuất hiện trước tế đàn nhất định sẽ làm người khác hoài nghi, hắn vội vàng truyền âm cho Kim Lân, bảo nó tách ra khỏi mình.
– Điện hạ, ngươi cũng không thể bỏ ta mặc kệ ah.
Kim Lân lập tức vội vàng, hiện tại nó đã khăng khăng một mực muốn đi cùng Diệp Huyền.
Trừ Diệp Huyền có thể thay giải trừ cấm chế phong ấn của nó ra, ân, Diệp Huyền có ý chí cao thượng cũng thuyết phục nó thật sâu.
– Ta không phải bỏ xuống ngươi, mà là phía trước nhiều nhân loại như thế, thân phận của ngươi không dễ giải thích.
– Ngươi nói vị trí phong ấn trung tâm sao?
– Phong ấn trung tâm?
Diệp Huyền sững sờ.
– Đúng, trong phong cấm chi địa từng phong ấn một đồ vật, là đại năng thành lập này phù quang bí cảnh này hao phí tinh lực cực lớn phong ấn nơi đây, mà thứ kia bị phong ấn ở khu vực trung tâm phong cấm chi địa, dường như nhân loại vào nhiều năm trước tiến vào trong phù quang bí cảnh, đồ vật bị phong ấn tự động phá vỡ phong ấn lao ra khỏi phong cấm chi địa, hiện tại không còn ở trên tế đàn, nó cũng rời khỏi truyền tống trận phong cấm chi địa.
Kim Lân cũng có phần quen thuộc phong cấm chi địa,.
– Phong ấn cái gì?
Rốt cuộcDiệp Huyền biết cấm chế trong sơn cốc bên ngoài phong cấm chi địa bị phá hư thế nào, thì ra là có đồ vật từ trong lao ra.
– Ta cũng không biết, đó là tồn tại thập phần khủng bố, vì phong ấn nó, đại năng năm đó thành lập phù quang bí cảnh đã tốn thời gian mấy năm mới hoàn toàn phong ấn thứ này.
Nói đến đây Kim Lân thập phần không phục, phải biết rằng năm đó thời điểm phong ấn nó tên đại năng chỉ tiện tay phất một cái mà thôi.
Diệp Huyền lắc đầu, hắn khó có thể tưởng tượng trong nơi này phong ấn cái gì.
– Nói như vậy, cột sáng không còn cái gì?
Diệp Huyền nhíu mày truyền âm.
Kim Lân gật gật đầu.
Nghe Kim Lân nói thế, trong đầu Diệp Huyền có linh quang xuất hiện, khóe miệng của hắn cười lạnh, hắn lại truyền âm nói vài câu với Kim Lân.
Ánh mắt Kim Lân thay đổi:
– Điện hạ, đây chính là ngươi nói ah? Ngươi cũng không thể đổi ý.
Vừa dứt lời, không chờ Diệp Huyền nói cái gì nữa, Kim Lân lập tức lao vút về phía sau..
– Kim Lân đi nơi nào?
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch đều sững sờ một lúc.
– Hắn có chút việc cần xử lý, chúng ta cũng không cần quản hắn làm gì.
Diệp Huyền lúc này tươi cười nói một câu.
Lúc này ba người đi tới trước tế đàn.
– Diệp Huyền!
– Vân Ngạo Tuyết!
– Hạ Thất Tịch!
Nhìn thấy ba người Diệp Huyền đã đến, từng tiếng kêu kinh hỉ vang lên, Diệp Huyền nhíu mày nhìn sang, đám người Đông Phương Ngôn Ngữ đại sư, Chúc Thiên Lam đã sớm ở nơi này, xem ra đám người DIệp Huyền tới nơi này trễ nhất.
Diệp Huyền cũng phát hiện hai mươi mốt người tiến vào phong cấm chi địa đã không hoàn chỉnh, mỗi đội ngũ hoặc nhiều hoặc ít thiếu đi vài ngời.
Như ba người Thiên Kim quốc chỉ còn lại Chúc Thiên Lam đại sư và một gã phó hội trưởng khác, Đông Thăng quốc cũng chỉ còn lại có Tả Nhất Minh và một người, Hỏa Ô quốc tắc chỉ còn Hứa Tín Hoa và một gã phó hội trưởng, Thạch Chân quốc cũng vẫn lạc một người.
Chỉ có ba đội ngũ còn nguyên vẹn, đó chính là đội ngũ Lưu Vân quốc, đội ngũ Diệp Huyền và đám người Loan Hồng.
Diệp Huyền nhìn thấy đám người Loan Hồng, mấy người Loan Hồng cũng mang theo sát cơ nhìn qua, khóe miệng cười sâm lãnh và âm trầm.
Đi trong phong cấm chi địa vài ngày, thực lực mọi người đều tăng lên một cấp bậc, đại đa số luyện hồn sư tam phẩm tất cả đều đột phá đến tứ phẩm, mà như Loan Hồng và Chúc Thiên Lam càng đột phá tới ngũ phẩm.
Diệp Huyền nhướng mày, xem ra mấy người Loan Hồng rất có thủ đoạn, muốn đột phá ngũ phẩm phải đánh chết hồn thú ngũ giai, người bình thường căn bản không làm được việc này.
– Diệp Huyền, ngươi đúng là mạng lớn ah, không ngờ không có chút việc gì.
Đột nhiên Loan Hồng cười lạnh.
– Ngươi cũng như thế thôi!
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng.
Hiện tại Loan Hồng hung hăng càn quấy, lát nữa sẽ làm hắn đẹp mặt.
Ánh mắt Loan Hồng lóe sáng.
Trong phong cấm chi địa hắn cũng ý đồ tìm kiếm tung tích của Diệp Huyền, nhưng phong cấm chi địa quá mức bao la, hơn nữa còn phải tìm kiếm săn giết hồn thú nên bọn họ mới buông tha việc này.
Hôm nay gặp được Diệp Huyền, gia hỏa này vẫn kiêu ngạo như thế, chẳng lẽ hắn không biết hắn đối mặt với địch nhân như thế nào sao?
Hắn thật cho rằng Lưu Vân quốc nho nhỏ có thể bảo trụ hắn hay sao?
Trong nội tâm có suy nghĩ như thế, trong lòng mấy người Loan Hồng lúc này cười lạnh liên tục.
Sau một phen trao đổi với nhau, Diệp Huyền lập tức dời mắt nhìn về phía êế đàn.
Cả tế đàn cao hơn mười mét, trung tâm tế đàn là một bệ đá, trên bệ đá khắp nơi đều là cấm chế và phù văn rậm rạp chằng chịt làm người ta rung động không thôi.
Trong đó mọi người chấn động nhất chính là Diệp Huyền.
Đối với cấm chế trong phù quang bí cảnh, hắn đã có một ít lý giải, lập tức phát hiện cấm chế trên tế đàn còn mạnh hơn phong ấn thiên hỏa và cấm chế Kim Lân đâu chỉ gấp trăm lần.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 555: Thủ Hộ Thú
Nếu như nói phong ấn thiên hỏa và cấm chế Kim Lân, Diệp Huyền còn có thể đi tới phân tích và bài trừ, cấm chế trung tế đàn trung ương, Diệp Huyền chỉ nhìn một cái đã có cảm giác đầu óc choáng váng.
Có thể thấy được người thiết trí cấm chế này có tạo nghệ phương diện trận pháp tuyệt đối không phải cùng một cấp độ với hắn.
Hắn là cửu giai trận pháp đại sư, Diệp Huyền không thể tưởng tượng nổi trên đại lục ở này còn có ai như vậy, tạo nghệ phương diện trận pháp còn hơn xa mình.
Càng làm cho Diệp Huyền giật mình chính là tế đàn trung ương bị phá hư, loại phá hư này cũng không phải phá hư từ bên ngoài, mà là một loại trực tiếp phá hư từ bên trong.
Đây chính là đồ vật bị phong ấn theo lời Kim Lân vừa nói, thứ đó mạnh cỡ nào?
Cấm chế đã cường đại như vậy, hơn nữa chuyên môn chỉ dùng để phong ấn thứ kia, Diệp Huyền rất khó tưởng tượng có đồ vật có thể có lực lượng cường đại như thế, có thể phá hư cấm chế.
– Có lẽ nơi này chính là hạch tâm của cấm chế, cột sáng trên tế đàn chính là truyền tống trận, chỉ cần chúng ta đi vào trong tế đàn là có thể rời khỏi nơi này.
Đám người Khô Trần tới sớm hơn Diệp Huyền một hai ngày, đã sớm nghiên cứu cẩn thận cấm chế nơi đây.
Tuy bon họ không nhìn ra cấm chế trong tế đàn cường đại nhưng vẫn có thể nhìn ra cột sáng trong trận pháp tế đàn chính là truyền tống trận.
Bên ngoài tế đàn còn có một cấm chế bạc nhược yếu kém, trong khoảng thời gian nàynày bọn họ vẫn phá giải cấm chế nhưng không có chút đầu mối gì cả.
– Không biết là ai bố trí cấm chế nơi này, cấp độ cũng quá cao rồi.
– Đúng thế, người bố trí cấm chế năm đó nhất định là một đại năng, ít nhất cũng là thất giai trận pháp đại sư.
Nghe đám người Tả Nhất Minh nói chuyện, Diệp Huyền cảm thấy buồn cười, tầm mắt cao thủ liên minh mười ba nước đúng là quá thấp, thất giai trận pháp đại sư? Nói thực, thất giai trận pháp đại sư căn bản không xứng xách giày cho đại năng bố trí cấm chế tại đây.
– Tất cả mọi người không nên lãng phí thời gian, nên xem làm thế nào phá giải cấm chế tại nơi này, bây giờ cách phù quang bí cảnh đóng cửa chỉ còn lại vài ngày thôi, nếu chúng ta không đi ra, có lẽ vĩnh viễn không ra được.
Chúc Thiên Lam trầm giọng nói.
Trong tình huống bình thường, thời gian mở phù quang bí cảnh vừa kết thúc thì võ giả trong phù quang bí cảnh sẽ bị truyền tống ra ngoài, hiện tại bọn họ tiến vào nơi quỷ dị như vậy, có thể đi ra khỏi nơi này hay không cũng chưa biết được.
Diệp Huyền cũng đi tới trước cấm chế, hắn cẩn thận đánh giá, hắn nhanh chóng tìm ra biện pháp phá giải cấm chế.
Tên Kim Lân kia chuẩn bị cần bao lâu nữa đây?
Diệp Huyền quay đầu đầu nhìn ra xa xa, đột nhiên làm bộ lơ đãng điểm vào trận pháp hạch tâm, chỉ thấy một cơn chấn động xuất hiện, tiếng nổ oanh oanh vang lên, cấm chế bên ngoài trận pháp đã bị phá vỡ.
– Ha ha, cấm chế bị mở ra.
– Quá tốt, chúng ta có thể đi ra ngoài.
– Diệp Huyền tiểu hữu, vì sao ngươi biết cấm chế sơ hở ở nơi này?
Đám người Chúc Thiên Lam lúc này hưng phấn không nhỏ.
Bọn họ đạt được nhiều chỗ tốt như vậy, nếu như ra không được thì đó là tổn thất cực lớn.
– Ha ha, trùng hợp mà thôi.
Diệp Huyền cười cười.
Chỉ có đám người Khô Trần biết rõ Diệp Huyền có thể cởi bỏ cấm chế tuyệt đối không phải trùng hợp.
– Đi, chúng ta đi ra ngoài đi.
Thời điểm đám người Tả Nhất Minh chuẩn bị rời khỏi tế đàn, trong thiên địa đột nhiên xuất hiện tiếng gầm rú vang vọng thiên địa.
– Là ai, là ai quấy nhiễu yêu vương đại nhân nghỉ ngơi?
Tiếng gào thét phẫn nộ vang lên, một đạo hào quang màu vàng từ trên trời bay xuống, lập tức đáp xuống tế đàn.
Đó là Huyền thú có sừng màu vàng, đồng tử mắt vàng, toàn thân cũng là lân giáp màu vàng, nó vừa xuất hiện hai đồng tử màu vàng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người nơi đây, uy áp hồn niệm khủng bố như ngọn núi cao áp chế mọi người nơi đây không thể động đậy.
– Nhân loại, là các ngươi quấy nhiễu yêu vương đại nhân ngủ say, phải tội gì/
Ánh mắt Huyền thú màu vàng lạnh lùng nhìn đám người Chúc Thiên Lam phía dưới, biểu lộ tức giận.
Nhìn thấy Kim Lân xuất hiện, vẻ mặt tất cả mọi người ở nơi này sợ hãi, thật đáng sợ, chỉ uy áp trên người Kim Lân đã làm cho bọn họ không thể nhúc nhích mảy may, huyền lực trong cơ thể giống như nhựa cao su, vận chuyển huyền lực là chuyện xa xỉ.
– Xảy ra chuyện gì, tại sao có Huyền thú đáng sợ như vậy?
– Thật đáng sợ, yêu vương đại nhân, chẳng lẽ Huyền thú này là yêu vương thất giai hay sao?
– Tại sao nơi này còn có một con Huyền thú yêu vương?
Trong đám người có tiếng nghị luận nhao nhao, trong đôi mắt tất cả mọi người mang theo thần thái hoảng sợ, sau đó truyền âm với nhau, vẻ mặt tuyệt vọng.
Bởi vì khí tức trên người Kim Lân tỏa ra quá mức kinh khủng, khủng bố tới mức mọi người không thể sinh ra tâm tư kháng cự trong đầu.
Đặc biệt là nó tự xưng yêu vương, tất cả mọi người biết rõ, chỉ có Huyền thú ngoài Vương cấp thất giai mới có tư cách tự xưng yêu vương.
Sắp rời khỏi địa phương quỷ dị này, không nghĩ tới thời khắc mấu chốt lại xuất hiện một con Huyền thú khủng bố như vậy, tâm thần tất cả mọi người lập tức rơi xuống đáy cốc, bộ dạng sợ hãi khó nói thành lời.
– Yêu vương đại nhân, chúng ta vô tình ý mạo phạm, kính xin đại nhân không nên tức giận.
Trong đám người, Tả Nhất Minh lên tiếng đầu tiên.
– Vô tình ý mạo phạm? Hừ.
Ánh mắt cự thú màu vàng nhìn mọi người, trong mắt còn mang theo thần thái đùa giỡn:
– Bản yêu vương chính là thủ hộ thú của phiến thiên địa này, các ngươi tự tiện xông vào lãnh địa của bản yêu vương, hơn nữa săn giết hồn thú bản yêu vương nuôi thả, càng phá hư nơi bản yêu vương nghỉ lại, đám nhân loại hèn mọn các ngươi làm như vậy, bản yêu vương làm sao không giận!
Trên trán mọi người đổ mồ hôi lạnh, từ lời nói của cự thú màu vàng, tất cả mọi người hiểu ra, thì ra Huyền thú yêu vương đang nghỉ lại trong phiến thiên địa này, bọn họ săn giết hồn thú chính là hồn thú yêu vương nuôi thả.
– Yêu vương đại nhân, chúng ta không biết rõ có việc này.
Hứa Tín Hoa khóc tang nói một câu, đột nhiên hắn nghĩ tới cái gì và chỉ vào Diệp Huyền.
– Là hắn phá hư nơi đại nhân nghỉ lại, là tiểu tử này, vừa rồi chúng ta cũng không có động thủ.
Thần sắc Đông Phương Ngôn Ngữ biến đổi:
– Hứa Tín Hoa, ngươi nói sai rồi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 556: Bình Yên Rời Đi (1)
– Ta nói sai cái gì, vị yêu vương đại nhân này bố trí cấm chế vẫn nằm ở nơi đây, chúng ta đến lâu như vậy cũng không có phá hư, Lưu Vân quốc Diệp Huyền của các ngươi phá nó đ, hiện tại chọc giận yêu vương đại nhân, chẳng lẽ ta nói sai hay sao? Yêu vương đại nhân, vừa rồi chúng ta có thể không có động thủ.
– Ngươi…
Hứa Tín Hoa vô sỉ cũng làm đám người Đông Phương Ngôn Ngữ tức giận nghiến răng nghiến lợi.
Bọn họ tới lâu như vậy cũng không có phá hư, nguyên nhân là do bọn họ không thể phá hư cấm chế mà thôi, vừa rồi Diệp Huyền mở cấm chế thì bọn họ hưng phấn không nhỏ, cũng không ai cảm tạ Diệp Huyền, hiện tại có phiền toái liền đẩy tất cả trách nhiệm lên người của Diệp Huyền, trên đời này đúng là có người vô sỉ như vậy.
– Ah? Là ngươi phá hư cấm chế của bản yêu vương?
Đôi mắt cự thú màu vàng lạnh lùng nhìn sang Diệp Huyền.
Biểu hêện và ngữ khí của nó lãnh khốc nhưng vụng trộm truyền âm hỏi thăm Diệp Huyền.
– Khục khục, điện hạ, không phải ngươi bảo ta diễn thủ hộ thú gì đó sao? Ngữ khí lạnh lùng một ít, mong ngươi không nên tức giận.
Trong lòng Kim Lân chột dạ, nó sợ Diệp Huyền tức giận.
– Yêu vương đại nhân, chính là hắn!
Trong lòng Hứa Tín Hoa vui mừng, hắn vội vàng gào to.
Diệp Huyền cường đại làm nội tâm Hứa Tín Hoa hết sức kiêng kỵ, đã sớm hạ quyết tâm không thể chờ Diệp Huyền phát triển, tiến vào trong phù quang bí cảnh vẫn không tìm được cơ hội, hôm nay thấy Diệp Huyền đắc tội yêu vương, hắn muốn dùng kế mượn đao giết người.
Vân Ngạo Tuyết các nàng lo lắng nhìn sang Diệp Huyền.
Một khi yêu vương màu vàng tức giận, Diệp Huyền tất nhiên sẽ lâm vào nguy hiểm.
Trong không khí khẩn trương, chỉ thấy ánh mắt cự thú màu vàng nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền.
– Hừ, ta tưởng là ai, thì ra ngươi là tên phá hư cấm chế của bản yêu vương, ah, tuy cấm chế không có tới một thành thực lực của bản vương nhưng các hạ lại có thể phá vỡ nó, không đơn giản ah, nhân loại các ngươi có thiên tài như thế, bản yêu vương cũng rất bội phục.
Kim Lân thập phần thưởng thức nói một câu.
Vào lúc này nội tâm hắn vô cùng hưng phấn, nói thầm điện hạ ah điện hạ, ngươi có thể phá vỡ cấm chế này có thể đi ra ngoài, nói như vậy điện hạ muốn bài trừ cấm chế trên người nó cũng không phải việc gì khó.
Năng lực bài trừ cấm chế của Diệp Huyền càng mạnh, Kim Lân lại càng hưng phấn.
Cái gì?
Kim Lân nói câu này làm đám người ở nơi đây mở rộng tầm mắt, tròng mắt suýt nữa rớt xuống mặt đất.
Đại ca, ngươi chính là yêu vương đấy, mới vừa rồi còn hùng hổ gào thét nói ai phá hư nơi ngươi nghỉ lại, đảo mắt ngươi lại nhiệt tình với kẻ phá hư cấm chế như thế, cuối cùng là đầu óc ngươi hư hay chúng ta hoa mắt?
Đặc biệt là Hứa Tín Hoa cho rằng Diệp Huyền sắp phải chết càng tức giận suýt nữa phun máu tươi ra ngoài.
Ngươi đường đường một đại yêu vương lại thưởng thức nhân loại, có yêu vương nào như ngươi không?
Hứa Tín Hoa thử thăm dò:
– Yêu vương đại nhân, tiểu tử này phá hư nơi ngươi nghỉ lại đấy.
– Như thế nào? Nhân loại, chẳng lẽ ngươi còn chuẩn bị dạy bản yêu vương nên làm thế nào hay sao?
Kim Lân trừng Hứa Tín Hoa.
Tên nhân loại này không ngừng đẩy điện hạ vào thế khó xử, đây là muốn nó ra tay với điện hạ, nhân loại này quá mức xấu xa.
– Không dám, không dám!
Hứa Tín Hoa đổ mồ hôi lạnh, ngượng ngùng nói.
– Tin rằng ngươi cũng không dám.
Kim Lân lạnh lùng nhìn Hứa Tín Hoa.
– Được rồi, bản yêu vương chẳng muốn nói nhảm với các ngươi, nói đi, quấy rầy bản yêu vương nghỉ ngơi, các ngươi chuẩn bồi thưởng tổn thất cho bản yêu vương thế nào?
Kim Lân đại mã kim đao ngồi trên tế đàn, nó lạnh lùng nói một câu.
Nghe Kim Lân nói thế, đám người Chúc Thiên Lam vô cùng sợ hãi lập tức hưng phấn.
Nghe Huyền thú yêu vương nói như thế, dường như nó không muốn giết mọi người ở nơi đây, chỉ muốn yêu cầu bồi thường?
Nếu như Huyền thú yêu vương thật thả bọn họ một con ngựa, cho dù tốn chút bảo vật có thể rời khỏi nơi này cũng không phải chuyện lỗ vốn.
Dù sao chỉ cần người đi vào phiến khu vực này, trừ mấy người vẫn lạc mấy ra, những người còn lại đều tăng lên một giai, chỉ bằng điểm này còn trân quý hơn tất cả bảo vật khác.
Nghĩ tới đây trong nội tâm tất cả mọi người đều hưng phấn.
– Yêu vương đại nhân, đây là bảo vật trên người tiểu nhân, kính xin yêu vương đại nhân vui lòng nhận cho.
Hứa Tín Hoa nháy mắt với phó hội trưởng Hỏa Ô quốc, tên phó hội trưởng lập tức minh bạch, hắn cẩn thận cầm trữ vật giới chỉ đi lên và giao đại lượng bảo vật.
Đó là các loại linh dược, một ít huyền thạch hạ phẩm, đan dược và các loại đồ vật kỳ lạ quý hiếm đều đưa tới trước mặt Kim Lân.
Những thứ này là phó hội trưởng Hỏa Ô quốc không ngừng tích lũy, hắn không có mang một ít bảo vật chân chính giao ra, sau khi hắn làm xong liền cẩn thận nhìn sắc mặt Kim Lân.
Những người còn lại nín thở tập trung tinh thần nhìn sang, trong nội tâm tâm thần bất định.
Sắc mặt Kim Lân biến đổi liên tục.
– Tiểu tử, ngươi lấy ra những thứ phế vật này, dám đùa ta hay sao?
Đột nhiên cự thú màu vàng cười lạnh, đồng tử màu vàng co rút lại, ngay sau đó một chân của nó đạp xuống, chỉ nghe oanh một tiếng, phó hội trưởng Hỏa Ô quốc phun ra một ngụm máu tươi, hắn không kịp kêu thảm thiết đã bay ra xa, hắn ngã xuống trước mặt mọi người, xụi lơ nằm đó như bùn nhão, vẫn không nhúc nhích, hiển nhiên đã chết không thể chết lại.
Hí!
Tất cả mọi người nơi đây hít khí lạnh, phó hội trưởng Hỏa Ô quốc là người bọn họ đều biết, chính là một tên Võ Tông ngũ giai nhất trọng, đi vào phong cấm chi địa đã đột phá thành luyện hồn sư tứ phẩm.
Cường giả như thế bị cự thú màu vàng dùng một chân đạp chết, mọi người lúc này mới tỉnh ngộ, ở trước mặt của bọn họ chính là Huyền thú yêu vương thất giai đấy, đùa nghịch tiểu thông minh trước mặt nó đây không phải muốn chết hay sao?
Kim Lân cười lạnh, nó vung chân lên, trữ vật giới chỉ trên người phó hội trưởng bị nó nhiếp bay tới, sau đó hồn lực của nó đảo qua..
Đùng đùng…
Lúc này một đống lớn bảo vật rơi xuống, mấy chục viên huyền thạch trung phẩm, hơn mười viên hồn châu tam giai và tứ giai, còn có một chút linh dược ngũ giai, so với bảo vật hắn giao ra thì giá trị lớn hơn nhiều.
Thu hồi tất cả bảo vật, Kim Lân lạnh lùng cười cười:
– Ta không nói nhảm nhiều, nếu các ngươi còn dám đùa nghịch thủ đoạn bịp bợm trước mặt bản yêu vương, bản yêu vương cam đoan các ngươi nhất định sẽ hối hận khi làm như vậy, ngươi giao bảo vật ra đây.
Kim Lân một ngón tay chỉ vào Hứa Tín Hoa.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 557: Bình Yên Rời Đi (2)
– Ta…
Trong nội tâm Hứa Tín Hoa lập tức trầm xuống, hắn bị Kim Lân nhìn soi mói nên không dám kiên trì.
– Yêu vương đại nhân, đây là bảo vật ta hiếu kính cho ngài.
Hứa Tín Hoa cắn răng một cái, hắn cắn răng giao đại đa số bảo vật trong trữ vật giới chỉ ra, trừ một ít bảo vật trọng yếu với hắn ra, các loại linh dược, huyền thạch, đan dược và tài liệu chồng chất lách thành núi nhỏ.
Không có người phát giác được ánh mắt cự thú màu vàng đang nhìn Diệp Huyền.
Dường như đọc biết tin tức gì đó, trong mắt màu vàng bắn ra một tia sát ý.
Hô!
Một bàn chân màu vàng thô to đá tới.
– Không tốt!
Hứa Tín Hoa thời khắc chú ý đến cử động của Kim Lân, sau khi phát hiên ánh mắt của nó biến hóa, trong nội tâm Hứa Tín Hoa lập tức trầm xuống, vội vàng quát to:
– Yêu vương đại nhân chậm đã, tiểu nhân có chuyện nói, nghe ta giải thích…
Hắn lo lắng lên tiếng, trong tay hắn xuất hiên tiểu thuẫn màu vàng, tiểu thuẫn màu vàng bành trướng, lập tức biến thành một tấm thuẫn cao bằng nửa người ngăn cản trước mặt hắn.
Đồng thời trên đỉnh đầu Hứa Tín xuất hiện khí vũ hồn giống như cây búa, bốn đạo tinh hoàn chấn động chung quanh vũ hồn, vũ hồn chi lực hùng hậu và hồn lực tiếp cận ngũ phẩm của hắn không ngừng rót vào tấm thuẫn.
Sau khi làm xong những việc này, thân thể Hứa Tín Hoa lập tức lui nhanh về phía sau.
Vào lúc này cự thú màu vàng không cho hắn cơ hội giải thích, cái chân vừa thô vừa to đá vào tấm thuẫn của Hứa Tín Hoa.
Chỉ nghe tiếng nổ ầm ầm vang lên, tấm thuẫn trước mặt Hứa Tín Hoa đã bị đá vỡ, cái chân ẩn chứa lực lượng khổng bố đá thẳng vào người hắn, đá thủng một lỗ xuyên qua ngực Hứa Tín Hoa.
Thi thể Hứa Tín Hoa ngã xuống trước mặt mọi người, miệng há to, con mắt mở lớn, hoàn toàn không có nửa điểm khí tức.
Thu hồi trữ vật giới chỉ của Hứa Tín Hoa, Kim Lân lại dùng hồn lực đảo qua.
Đùng đùng…
Vài cây linh dược lục giai cùng với mấy chục viên hồn châu và mấy thứ bảo vật liên tục rớt xuống.
Kim Lân cười lạnh nhìn mọi người, cũng không nói chuyện nhưng nó không nói lời nào còn rung động nhân tâm hơn so với nói chuyện.
Đến lúc này không có kẻ nào dám hoài nghi thực lực của Kim Lân.
Bất kể là Hỏa Ô quốc phó hội trưởng ngũ giai nhất trọng hay Hứa Tín Hoa ngũ giai nhị trọng ở trước mặt cự thú màu vàng chỉ là chuyện một cước, yếu ớt giống như con kiến, hoàn toàn không có năng lực phản kháng.
Trong nội tâm tất cả mọi người như tro tàn, ngay từ đầu bọn họ cho rằng cự thú màu vàng dễ nói chuyện, cũng không có cừu hận nhân loại giống như các Huyền thú khác, từ đó bọn họ có cơ hội nói chuyện.
Hiện tại bọn họ phát hiện nếu như đùa nghịch thủ đoạn bịp bợm trước mặt đối phương đó mới là ngu ngốc, bởi vì đối phương tùy thời có thể giết bọn họ.
– Hiện tại đến phiên ai? Bản yêu vương phải suy nghĩ thật kỹ ah.
Đôi mắt Kim Lân nhìn sang mọi người, nó cười lạnh nói một câu, một lát sau nó chỉ vào Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch.
– Ân, là hai người các ngươi a.
Nội tâm Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch chấn động.
Chúc Thiên Lam vội vàng nhắc nhở:
– Thất Tịch, giao tất cả bảo vật ra, không được giữ lại.
– Vân Ngạo Tuyết…
Đám người Đông Phương Ngôn Ngữ cũng nhìn sang Vân Ngạo Tuyết, ý tứ rất rõ ràng, đó là bảo các nàng không được giữ lại.
Hai người gật gật đầu, kìm lòng không được nhìn sang Diệp Huyền.
– Yên tâm đi, không có sao đâu.
Diệp Huyền nói với bọn họ, nội tâm hai người cũng ổn định lại.
– Yêu vương đại nhân, đây là bảo vật của chúng ta.
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch đi vào tế đàn, khẽ cắn môi, trực tiếp giao trữ vật giới chỉ ra, căn bản không có ý lưu lại thứ gì.
Tất cả mọi người khẩn trương nhìn sang.
Chỉ thấy Kim Lân nhìn trữ vật giới chỉ của hai người sau đó khinh thường ném đi:
– Phá đồ vật gì thế này, chỉ có ít đồ như vậy các ngươi còn không biết xấu hổ mang ra?
Sắc mặt đám người Chúc Thiên Lam biến hóa, sắc mặt Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch không còn giọt máu nào.
Nội tâm tất cả mọi người trầm xuống, giao cả trữ vật giới chỉ nhưng cự thú màu vàng cũng không đồng ý, chẳng lẽ nó lúc trước nó nói như vậy là trêu đùa bọn họ? Mặc kệ giao hay không giao đều phải chết?
Trong lúc tâm thần mọi người bất định, lại nghe lời nói khinh thường của Kim Lân vang lên:
– Hai người các ngươi còn sững sờ ở chỗ này làm gì? Còn không lấy đồ của các ngươi rồi đi vào truyền tống trận.
Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch vốn đang tuyệt vọng lại sửng sốt.
Cự thú màu vàng thả các nàng đi?
Liếc nhau, hai người vội vàng cầm lấy trữ vật giới chỉ của mình và đi vào cột sáng sau lưng Kim Lân.
Hai người vừa tiến vào cột sáng, đảo mắt đã có hào quang màu trắng xuất hiện, hào quang màu vàng kéo Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch biến mất trong truyền tống trận.
Trước khi rời đi, đôi mắt Kim Lân nhìn hai người, hai người nhìn thấy ánh mắt cự thú màu vàng, trong nội tâm đồng thời xuất hiện một ý niệm trong đầu, ánh mắt của cự thú màu vàng rất quen thuộc, dường như các nàng gặp qua ở nơi nào đó.
Nhìn thấy Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch thực bị truyền tống rời đi, những người còn lại cực kỳ kích động.
Ngay từ đầu tao ngộ của hai người Hứa Tín Hoa làm cho bọn họ tưởng cự thú màu vàng đùa nghịch bọn họ, lúc Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch bình yên rời đi làm cho mọi người hiểu ra, cự thú màu vàng không có nói đùa, chỉ cần làm nó thoả mãn thì có thể rời đi.
Thậm chí nó còn không muốn bảo vật của Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch.
Trong lúc nhất thời tất cả mọi người phấn chấn, dù sao so sánh với giao bảo vật ra còn tốt hơn bị nhốt trong thế giới này không thể ra ngoài.
– Kế tiếp đến phiên các ngươi.
Kim Lân chỉ vào đám người Đông Phương Ngôn Ngữ.
Ba người Đông Phương Ngôn Ngữ nhìn nhau, Hà Chấn cắn răng đi tới.
Hắn cũng giao trữ vật giới chỉ ra,.
– Ân, còn không tồi.
Kim Lân thoả mãn gật gật đầu, sau đó hắn lựa chọn một phen mới trả trữ vật giới chỉ lại cho hắn.
– Được rồi, ngươi có thể đi.
Hà Chấn tiếp nhận trữ vật giới chỉ, trong nội tâm lập tức vui vẻ, trong trữ vật giới chỉ có linh dược cao giai và hồn châu, nó cũng không lấy huyền bảo, đan dược cùng với huyền thạch.
Cự thú màu vàng dễ nói chuyện như thế?
Tiếp nhận trữ vật giới chỉ, Hà Chấn vội vàng đi đến cột sáng sau lưng Kim Lân, cột sáng lóe lên, thân thể hắn biến mất không thấy gì nữa.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 558: Các Ngươi Chớ Đi (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 559: Các Ngươi Chớ Đi (2)
– Ngươi…
Đám người Loan Hồng biến sắc, trong lòng bọn họ trầm xuống.
Diệp Huyền mở miệng như thế, thần thái hung hăng càn quấy như vậy nhưng cự thú màu vàng không có chút phản ứng gì.
Chẳng lẽ hắn và cự thú màu vàng có hiệp nghị gì với nhau?
Suy nghĩ tới đây bọn họ rùng mình.
Đúng thế, nhất định là như vậy.
Nghĩ vậy tính cách của cự thú màu vàng, mấy người càng kiên định suy nghĩ của mình, vội vàng nói:
– Yêu vương đại nhân, ngươi đừng bị tiểu tử này gạt…
– Được rồi Kim Lân, ngươi xuống đây đi.
Diệp Huyền thản nhiên nói với Kim Lân trên tế đàn.
– Vâng, điện hạ.
Chỉ thấy cự thú màu vàng tươi cười thỏa mãn sau khi chơi đùa, nó lập tức hóa thành thanh niên áo vàng và cung kính đi tới bên cạnh Diệp Huyền.
– Điện hạ, khó trách ngươi ưa thích trà trộn vào trong nhân loại, ha ha, vừa rồi đúng là chơi quá vui, ta có chút chưa đã ghiền, thật muốn lại chơi một lần nữa.
Kim Lân lúc này cười to nói ra.
Nó trước kia chỉ biết hoành hành bá đạo, dùng lực áp người, nhìn thấy nhân loại thường thường một chân liền giết.
Vừa rồi nó có thể khống chế sinh tử võ giả, lại cho bọn họ chút hi vọng, nhìn bọn họ nom nóp lo sợ không dám làm trái càng làm cho Kim Lân cảm nhận được cảm giác sảng khoái khó nói thành lời.
Đặc biệt là nhìn thấy Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch quen thuộc lo lắng hãi hùng trước mặt mình, nó càng có xúc động muốn nói cho đối phương biết.
Hiện tại Kim Lân xem như hiểu vì cái gì điện hạ ưa thích trà trộn vào trong nhân loại.
Đúng là chơi quá vui.
Điện hạ?
Trà trộn vào trong nhân loại?
Thần sắc Kim Lân hưng phấn, mấy người Loan Hồng lại sợ hãi.
Nghe yêu vương nói lời này, chẳng lẽ Diệp Huyền không phải nhân loại, cũng là một con yêu vương hóa hình thành nhân loại sao?
Không đúng.
Tuy Huyền thú yêu vương có thể hóa hình thành nhân loại nhưng bản chất có khác với nhân loại, cho dù thuộc tính yêu nguyên hay đặc điểm hồn niệm hoàn toàn khác với huyền lực và hồn niệm của nhân loại.
Nhất định là Diệp Huyền dùng biện pháp gì đó lừa gạt cự thú màu vàng.
– Yêu Vương đại nhân, ngươi cũng đừng bị gia hỏa này lừa gạt, hắn chính là nhân loại đấy.
– Yêu vương đại nhân, người này giảo hoạt nhất, không tin ngươi nghe ngóng một chút, hắn sinh ra trong liên minh mười ba nước Lưu Vân quốc.
Mấy người Loan Hồng vô cùng lo lắng, làm bọn họ không tưởng tượng được là, bọn họ nói lời này càng không làm Kim Lân hoài nghi Diệp Huyền, ngược lại nội tâm Kim Lân trong càng thêm bội phục Diệp Huyền.
Chậc chậc, điện hạ chính là điện hạ, sau khi hóa thành nhân loại, ngay cả nhân loại cũng không nhận ra, đây là việc nó lúc thời kỳ toàn thịnh cũng không thể làm được.
Trong nội tâm nghĩ như vậy, Kim Lân càng khinh thường nhìn mấy người Loan Hồng, thực xem Kim Lân ta là đồ ngốc sao?
Tuy điện hạ nhìn thế nào cũng giống với nhân loại nhưng có nhân loại nào điều khiển được yêu thú sao?
Mặc dù nhân loại có chức nghiệp ngự thú sư nhưng cái gọi là ngự thú sư chỉ là nhân loại lợi dụng hồn lực ra lệnh đơn giản cho yêu thú mà thôi, mà điện hạ có thể trực tiếp xóa hồn niệm của nó, cướp đoạt thủ hạ dưới trướng nó.
Chuyện này không phải nhân loại có thể làm được.
– Được rồi, Kim Lân, giết bọn chúng đi.
Đám người Loan Hồng căn bản không biết từ khi vừa mới bắt đầu, Diệp Huyền không chuẩn bị thả mấy người bọn họ còn sống ra ngoài.
Sở dĩ đám người Hỏa Ô quốc Hứa Tín Hoa vẫn lạc là bởi vì mệnh lệnh của Diệp Huyền.
– Hắc hắc, đại khai sát giới là chuyện Kim Lân ta thích nhất.
Trên mặt Kim Lân lộ ra nụ cười tàn nhẫn.
– Không tốt.
– Đi!
– Chạy mau!
Đám người Loan Hồng bất chấp nói cái gì khác, lúc này bọn họ lập tức lao thẳng về phía cột sáng.
Tốc độ của bọn họ nhanh hơn nữa cũng không nhanh bằng Kim Lân.
Bá!
Một tia chớp màu vàng lập tức ngăn ở trước mặt bốn người sau đó vung tay lên.
Rầm rầm rầm phanh!
Bốn người Loan Hồng lập tức bay ngược về phía sau, miệng phun máu tươi, thể huyền mạch trong cơ thể tan vỡ, há mồm phun ra mãnh vỡ nội tạng.
Không chịu nổi một kích.
Nếu như đổi lại bất cứ một tên Vũ Tôn lục giai nào, đám người Loan Hồng còn có hi vọng đối kháng, nhưng đối mặt là Kim Lân là tồn tại nghịch thiên trong yêu vương, mấy người bọn họ căn bản không có năng lực phản kháng.
Tiếng gào thống khổ vang lên, mấy người Dạ Phồn Tinh kêu gào tuyệt vọng và bị đánh vỡ.
– Diệp Huyền, tha mạng ah.
Tả Nhất Minh sợ hãi kêu to, đường đường hội trưởng hồn sư tháp của năm đại vương quốc, hắn bị một tay của Kim Lân đánh thành huyết vụ, hèn mọn như con sâu cái kiến.
Hối hận ah!
Nếu như nhân sinh có cơ hội làm lại lần nữa, bọn họ tuyệt đối sẽ không lựa chọn đắc tội Diệp Huyền.
– Ta chết, ngươi cũng không sống lâu!
Thời điểm đám người Dạ Phồn Tinh vẫn lạc, Loan Hồng dùng ánh mắt thù nhận nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền, hắn nổi giận gầm lên một tiếng, huyền lực trong cơ thể điên cuồng khởi động và bổ nhào về phía Diệp Huyền.
Hắn dĩ nhiên muốn thông qua tự bạo huyền hải diệt sát Diệp Huyền.
Diệp Huyền biểu lộ lạnh lùng, giơ tay lên, vô tận dung hỏa xuất hiện hóa thành cư long dài mười mét nuốt chửng Loan Hồng.
Thiên hỏa có năng lực đốt mọi thứ trên thế gian, thiên hỏa thiêu đốt dữ dội, huyền lực trong người Loan Hồng bị trừ khử nhanh chóng nên không thể tự bạo.
– Thiên hỏa, lại là thiên hỏa, trong hang động dưới lòng đất kia quả nhiên là ngươi… Ngươi chờ, Huyền Cơ Tông ta tuyệt đối sẽ không buông tha ngươi, ra khỏi phù quang bí cảnh chính là tử kỳ của ngươi.
Trong ngọn lửa, Loan Hồng tức giận gào to, trước khi chết ánh mắt oán hận, hối hận, phẫn nộ, không cam lòng, các biểu hiện hiện ra, cuối cùng hắn đã hóa thành tro tàn.
Thu hồi vô tận dung hỏa, Diệp Huyền cũng không có sợ hãi.
Loan Hồng nói những lời cuối cùng cũng nhắc nhở Diệp Huyền.
Loan Hồng nói ra khỏi phù quang bí cảnh chính là tử kỳ của hắn, chẳng lẽ nói bên ngoài phù quang bí cảnh đã có cường giả Huyền Cơ Tông tới?
Diệp Huyền thông minh cỡ nào, lúc này hắn nghĩ tới một khả năng, cẩn thận suy nghĩ thấy khả năng này rất cao.
Đám người Loan Hồng ẩn núp vào trong tất cả đại vương quốc, tuyệt đối không phải một ngày hay hai ngày, nếu không bọn chngs cũng không có khả năng gia nhập hồn sư tháp tất cả đại vương quốc, trở thành đệ tử thiên tài trong đó.
Thời gian dài như vậy, cao tầng Huyền Cơ Tông tuyệt đối biết rõ chuyện phù quang bí cảnh.
Kiếp trước Diệp Huyền địa vị cao quý cho nên sao không biết các tông môn trên đại lục có tính tình gì, một khi phát hiện bảo vật đầy đủ hấp dẫn bọn họ, bọn họ tình nguyện tổn thất danh dự cũng không buông tha.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 560: Còn Muốn Chơi
Mặc dù nói Huyền Vực có ký kết hiệp nghị hòa binh với tất cả thế lực lớn trên đại lục.
Nhưng kiếp trước Diệp Huyền cũng là một cự đầu của Huyền Vực cho nên hắn biết rõ cái gọi là hiệp nghị hòa bình không có bất cứ lực ước thúc gì với các tông môn to lớn.
Dùng địa vị của Huyền Cơ Tông, cho dù vẫn không thể không quan tâm tới hiệp nghị hòa bình nhưng có thể dễ dàng lợi dụng sơ hở.
– Chuyện này phải nghĩ biện pháp nói với đám người Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng.
Diệp Huyền cảm thấy chuyện này thập phần quan trọng, một khi liên minh mười ba nước không có kế sách ứng phó tốt, rất có thể sẽ dẫn tới tai nạn.
Hơn nữa Diệp Huyền cũng không rõ ràng tin tức của mình là đúng hay không, đám người Loan Hồng có truyền tin tức cho Huyền Cơ Tông hay không.
Mộng Cảnh bình nguyên, nó là bình nguyên thập phần bao la trên đại lục Thiên Huyền, thuộc về một trong rất nhiều thế lực trung kiên trên đại lục Thiên Huyền, tuy kiếp trước Diệp Huyền sanh ra ở đại lục Nam Vực, căn bản không có đi tới Mộng Cảnh bình nguyên, cho nên Diệp Hiền căn bản không biết Huyền Cơ Tông mạnh cỡ nào.
Căn cứ vào tin tức đạt được trên người Lữ Hạo, có lẽ Huyền Cơ Tông cũng không nhỏ.
Ít nhất đối với Diệp Huyền hiện tại mà nói được xưng tụng là quái vật khổng lồ.
Cho dù Diệp Huyền thu phục Kim Lân cũng rất khó nói có thể đối kháng với tông môn cường đại như thế.
Hơn nữa Diệp Huyền không thể tùy ý bại lộ thân phận Kim Lân ra ngoài.
Một khi có tông môn cường đại biết rõ chính mình lại đi cùng với Huyền thú yêu vương, tất nhiên sẽ có thế lực chú ý tới hắn.
Đặc biệt là chính mình có thủ đoạn nô dịch yêu thú, một khi truyền đi, chỉ sợ nhữn biến thái trong Huyền Vực cũng bị kinh động.
Đến lúc đó mình sẽ gặp phải hậu quả càng nghiêm trọng hơn rất nhiều.
– Nguyên nhân là do thực lực hiện tại không đủ.
Diệp Huyền âm thầm cảm khái, đối với hắn kiếp trước mà nói Huyền Cơ Tông chẳng khác gì con sâu cái kiến, đối với hắn hiện tại lại là núi cao không thể với tới.
Diệp Huyền định vị bản thân rất rõ ràng, hắn sẽ không bởi vì thực lực kiếp trước cường đại mà khinh thị Huyền Cơ Tông.
Nhưng Diệp Huyền cũng biết rõ, chỉ cần cho mình thời gian thì sớm muộn gì cũng đạt tới đỉnh phong của đại lục, đến lúc đó Huyền Cơ Tông gì dó cũng không lọt vào mắt mình.
Tất cả là do thời gian không đủ.
Trong nháy mắt trong đầu Diệp Huyền xuất hiện rất nhiều ý niệm.
Rất nhanh, hắn liền không quan tâm tới những ý niệm kia, lúc này đi tới vị tríđaám người Tả Nhất Minh vẫn lạc.
Trước thi thể vụn vặt, đám người Nhất Minh sớm không còn khí tức, hiển nhiên đã chết không thể chết lại, trong thân thể của bọn họ còn có một tia khí tức vũ hồn nhàn nhạt.
Võ giả sau khi chết, vũ hồn chi lực cũng như hồn niệm của Huyền thú, chúng sẽ biến mất từ từ chứ không phải biến mất ngay lập tức.
Đám người Tả Nhất Minh, Hứa Tín Hoa đều là Võ Tông ngũ giai, vũ hồn của bọn họ yếu nhất cũng là tam tinh, mạnh nhất là tứ tinh.
Diệp Huyền sẽ không lãng phí lực lượng như thế.
Thôn phệ vũ hồn chi lực xuất hiện trong tay Diệp Huyền, hắn nhanh chóng hấp thu vũ hồn chi lực đang tán dật trong không khí.
Chính là lực lượng này.
Kim Lân bên cạnh cũng nhìn thẳng vào Diệp Huyền.
Nó có thể cảm ra thời điểm điện hạ bài trừ hồn niệm của nó chính là dùng lực lượng này, thậm chí điện hạ còn hấp thu hồn niệm của nó lưu lại trong cơ thể đám yêu thú giáp long.
Nó cẩn thận tiếp xúc với thôn phệ vũ hồn của Diệp Huyền, lực lượng kia tràn ngập uy nghiêm cùng hùng vĩ, dường như nó là ngọn núi lớn nguy nga, lại giống như biển cả mênh mông làm cho Kim Lân có một loại cảm xúc rung động khó nén.
LỰc lượng thật khủng khiếp.
Kim Lân âm thầm kinh hãi, làm nó khó hiểu ra, lực lượng của điện hạ bản chất cực kỳ khủng bố nhưng cường độ không phải đặc biệt mạnh.
Dường như cũng không khác gì Huyền thú ngũ lục giai.
Ý niệm này xuất hiện liền bị Kim Lân gạt bỏ
Nói đùa, điện hạ am hiểu nhất là cái gì? Tuyệt đối là giả heo ăn thịt hổ, nếu lực lượng của điện hạ yếu như thế thì làm sao cắn nuốt hồn niệm của nó?
Huống chi điện hạ hiện tại đang hấp thu vũ hồn của nhân loại, đó là chuyện mình cũng không làm được.
Nếu chính mình thực cho rằng điện hạ rất yếu, vậy thì rơi vào cái bẫy của điện hạ.
Diệp Huyền không biết hắn đang làm như thế lại không làm Kim Lân hoài nghi.
Một phút đồng hồ sau, rốt cuộc Diệp Huyền cũng thôn phệ tất cả vũ hồn chi lực chung quanh, mà thôn phệ vũ hồn tam tinh lại mạnh hơn trước rất nhiều, rõ ràng đang lột xác thành vũ hồn tứ tinh.
– Điện hạ, chúng ta kế tiếp làm sao bây giờ?
Nhìn thấy Diệp Huyền dừng tu luyện, lúc này Kim Lân mới cẩn thận đi tới trước mặt Diệp Huyền, nó giao tất cả bảo vật đạt được giao cho Diệp Huyền, chợt nó cười hắc hắc nói:
– Điện hạ, vừa rồi chơi quá tốt, lần sau ta còn muốn chơi.
Kim Lân đã bị chơi nghiện.
Diệp Huyền cười nhạt nói:
– Chỉ cần ngươi đi theo ta, về sau sẽ có cơ hội.
Huyền Cơ Tông muốn tìm hắn phiền toái phải qua cửa của Kim Lân trước đã, một đầu Huyền thú yêu vương đỉnh phong, đối với tông môn như Huyền Cơ Tông cũng là chuyện cực kỳ đau đầu.
Nhưng mà làm sao mang Kim Lân đi ra ngoài bây giờ?
Diệp Huyền đau đầu.
Hắn có thể tưởng tượng ra, hiện tại đám người Chúc Thiên Lam đang chờ ở bên ngoài, Kim Lân đi theo mình ra ngoài nhất định sẽ làm cho bọn họ hoài nghi.
Tùy ý đảo qua bảo vật vơ vét được, ánh mắt Diệp Huyền sáng lên.
Có!
Trong những bảo vật này có túi linh sủng.
– Kim Lân, ta lập tức đi ra ngoài, về sau ngươi nên dừng lại trong túi linh thú.
Diệp Huyền thản nhiên nói.
– Điện hạ, này… Ta có thể không đi vào hay không?
Kim Lân thập phần khó xử, túi linh sủng là nơi nhân loại chứa linh sủng của mình vào bên trong, nó đường đường Huyền thú vương giả, lúc nào phải ở lại nơi như vậy, quả thực rất mất thân phận của nó.
– Không đi vào cũng được, trừ phi ngươi có thể thu liễm khí tức giống như ta, không làm cho nhân loại phát hiện ra ngươi là Huyền thú là được, hoặc là ngươi đừng đi theo ta.
Diệp Huyền lườm nó.
– Ta thấy nên đi vào thôi.
Kim Lân vẻ mặt đưa đám nói một câu.
Nó còn trông cậy vào điện hạ giải trừ cấm chế giúp nó.
– Còn ngươi nữa, về sau cũng tiến vào túi linh sủng cho ta.
Tay Diệp Huyền run lên, Tiểu Tử Điêu đang nằm ngủ ngáy trong trữ vật giới chỉ cũng bị hắn xách ra, cũng nhéo nhéo lỗ tai của nó.
Xèo…xèo!
Tiểu Tử Điêu bừng tỉnh trong giấc mộng, bất mãn kêu vài tiếng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Audio] ẨN SÁT [Audio] ẨN SÁT](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-AN-SAT-Truyen-Audio.jpg)




