- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 41 : Bách Liên Đại Trận (1) (c401-c410)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 41 : Bách Liên Đại Trận (1) (c401-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 401: Bách Liên Đại Trận (1)
Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của những người đứng xung quanh, Diệp Huyền thản nhiên mở miệng:
– Ta biết rõ trong số các ngươi có không ít người, sau khi nghe nói bị phái tới cho ta thì trong lòng đều cảm thấy không vừa ý…
– Huyền thiếu.
Âu Dương Tiêu Sơn đang muốn ngắt lời thì bị Diệp Huyền cắt đứt:
– Được rồi, Âu Dương thống lĩnh ngươi cũng không cần nhiều lời, chút khả năng phân biệt ấy Diệp Huyền ta vẫn có.
Những người kia đều đưa mắt nhìn nhau, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc, không rõ rốt cuộc là Diệp Huyền muốn làm gì nữa.
Lại nghe Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Những điều các vị lo lắng ta cũng hiểu rõ, Diệp Huyền ta đây cũng không phải loại người ép uổng khiến người khác khó chịu, cho nên ở nơi này, ta hứa với mọi người một điều, điều này chính là một khi các vị hoàn thành nhiệm vụ thì chỉ cần có người không muốn làm tư quân của Diệp gia ta, muốn trở lại cấm vệ quân, Diệp Huyền ta đều sẽ đồng ý, tuyệt đối không làm việc ngăn cản tài lộ của người khác.
Ồ!
Diệp Huyền vừa nói những lời này ra thì toàn trường liền xôi trào, tất cả mọi người liền bàn tán với nhau.
Điều bọn họ lo lắng lúc trước chính là việc này, không ngờ Diệp Huyền lại nói ra.
Chỉ là lời Diệp Huyền nói ra cũng không thể khiến cho bọn họ thả lỏng được, bởi vì Triệu Kính bệ hạ rõ ràng đã ban bọn họ cho Diệp Huyền rồi, nếu mình muốn trở lại cấm vệ quân, liệu bệ hạ sẽ đồng ý hay sao?
Nếu như bệ hạ không đồng ý thì lời hứa của Diệp Huyền căn bản không làm được gì.
Giống như hiểu rõ nỗi lo lắng của mọi người, Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Ta biết rõ trong lòng các vị đang nghĩ gì, các vị cứ yên tâm đi, chỉ cần các ngươi muốn trở lại cấm vệ quân thì ta sẽ tự mình nói rõ với bệ hạ, Diệp Huyền ta cam đoan tại chỗ này, Triệu Kính bệ hạ tuyệt đối sẽ không từ chối hay khó dễ gì các ngươi.
Nói tới đây, Diệp Huyền nhìn Âu Dương Tiêu Sơn đang đứng bên cạnh:
– Âu Dương thống lĩnh, lời hứa này cũng có tác dụng với ngươi.
Lời hứa này của Diệp Huyền khiến cho tất cả cấm vệ quân ở đây đều lộ ra vẻ rúng động, bao gồm cả Âu Dương Tiêu Sơn cũng như vậy.
Tất cả mọi người đều không hiểu, trên mặt đầy vẻ nghi hoặc, không hiểu vì sao Diệp Huyền lại hứa như vậy.
– Mỗi người đều có chí riêng, Diệp Huyền ta chưa bao giờ làm chuyện ép uổng người khác, bất quá, ta tin tưởng trong số các vị có mặt ở đây, nhất định cũng có người muốn thay đổi hoàn cảnh, gia nhập trận doanh của Diệp gia ta, nơi này ta cũng có một lời cam đoan.
Ánh mắt Diệp Huyền sáng ngời, tản mát ra thần quang khiến mọi người không dám nhìn thẳng:
– Diệp Huyền ta hứa rằng, tất cả cấm vệ quân nguyện ý gia nhập Diệp gia ta, cuộc đời sau này sẽ bước sang một giai đoạn mới, đồng thời, ta cũng dám hứa chắc rằng, sau khi gia nhập Diệp gia ta, trong vòng năm năm, thực lực của các ngươi ít nhất đều sẽ tăng lên nhất giai.
– Cái gì?
– Tăng lên nhất giai?
– Nói đùa gì vậy chứ, tăng lên nhất giai, như vậy chẳng phải là nói chỉ cần ta gia nhập Diệp gia thì trong vòng năm năm có thể trở thành võ tông ngũ giai hay sao?
Lần này, sự khiếp sợ của mọi người còn sâu hơn cả lần trước, cả khu rừng nhỏ này giống như sắp nổ tung tới nơi, rốt cuộc không cách nào giữ được bình tĩnh nữa.
Người kinh hãi nhất vẫn là Âu Dương Tiêu Sơn thống lĩnh, quả bom mà Diệp Huyền ném ra quả thật là quá lớn, nếu như lời Diệp Huyền nói là thật thì Âu Dương Tiêu Sơn gã căn bản không cần suy nghĩ, tuyệt đối sẽ là người đầu tiên gia nhập Diệp gia.
Gã bây giờ là võ tông ngũ giai, tăng lên nhất giai thì chính là võ tôn lục giai, tuyệt đối sẽ trở thành người mạnh nhất Lưu Vân Quốc trong vòng trăm năm nay, thực lực cỡ này gần như có thể tung hoành khắp liên minh thập tam quốc.
Hấp dẫn lớn như vậy, gã căn bản không thể nào chống cự được.
Chỉ là, lời Diệp Huyền nói thật sự có thể thực hiện được hay sao?
Giống như hiểu rõ nỗi nghi hoặc trong lòng Âu Dương Tiêu Sơn, Diệp Huyền nhìn về phía hắn:
– Âu Dương Tiêu Sơn thống lĩnh, lời hứa này của ta cũng giống như cái trước đó, cũng có hiệu lực đối với ngươi.
Những lời này lập tức khiến cho rất nhiều cấm vệ quân ở đây mất bình tĩnh lần nữa.
Vốn xem Triệu Kính bệ hạ và Sở Vân Phi đại nhân cung kính với Diệp Huyền như vậy, không ít người ẩn ẩn có chút tin tưởng lời Diệp Huyền nói, chỉ là sau khi nghe thấy những lời hắn nói với Âu Dương Tiêu Sơn thống lĩnh thì mọi người lại cảm thấy hoài nghi.
Âu Dương Tiêu Sơn thống lĩnh là võ tông ngũ giai, đề thăng nhất giai chính là võ tôn lục giai, cường giả cỡ này, ở liên minh thập tam quốc đã là hiếm thấy, một thiếu niên như Diệp Huyền thật sự có thể làm được điều này hay sao? Thế này thật là không hề có căn cứ gì hết.
Tất cả mọi người lại do dự, trong lòng rối thành một đoàn.
– Đây là lời hứa của Diệp Huyền ta, các ngươi có thể tin, cũng có thể hoài nghi, trong khoảng thời gian này tất cả các ngươi có thể suy xét cân nhắc, ta cũng không bắt ép, tất cả cấm vệ quân nguyện ý gia nhập Diệp gia ta, đều có thể tùy thời tới tìm ta, bất quá ta phải nói trước, một khi quyết định gia nhập Diệp gia ta thì tuyệt đối không thể đổi ý, bằng không, ta sẽ khiến cho kẻ đó hối hận cả đời, những người chần chừ, Diệp Huyền ta tuyệt đối không cần, các vị giải tán đi.
Dứt lời, Diệp Huyền liền xoay người chuẩn bị rời đi.
– Diệp Huyền đại sư, xin đợi đã.
Đúng lúc này, một thủ lĩnh cấm vệ quân bước tới trước mặt Diệp Huyền, khụy gối quỳ xuống:
– Thuộc hạ Lưu Hiểu Long, nguyện ý gia nhập Diệp gia, đi theo Diệp Huyền đại sư.
Người này là một thiên võ sư tứ giai nhị trọng, năm nay đã gần bốn mươi tuổi, mấy năm gần đây, tu vi đình trệ, không tăng trưởng gì hết.
Chính bản thân gã hiểu rõ, nếu như gã vẫn còn tiếp tục ở lại trong cấm vệ quân, với thiên phú của gã, qua mười năm nữa, cùng lắm cũng chỉ có thể trở thành thiên võ sư tam trọng, vị trí mà gã đang ngồi đây cũng sẽ có lúc phải nhường lại.
Lời hứa hẹn của Diệp Huyền hôm nay nhất thời khiến cho gã động lòng.
Gã làm việc luôn luôn lớn mật, phóng đãng, hơn nữa gã cũng không có người thân, cho nên đối với đề nghị của Diệp Huyền, gần như không chút do dự liền hạ quyết định.
– Tốt, tốt lắm.
Diệp Huyền gật đầu:
– Lát nữa ngươi tới xe ngựa của ta, ta sẽ dạy cho ngươi một số thứ.
Có Lưu Hiểu Long dẫn đầu, rất nhanh, lại có thêm vài cấm vệ quân đáp ứng gia nhập Diệp gia.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 402: Bách Liên Đại Trận (2)
Ngoài ra, phần lớn cấm vệ quân còn lại đều không hề động đậy, Diệp Huyền cũng không để ý.
Đội ngũ lại tiếp tục lên đường.
Không bao lâu sau, những cấm vệ quân đồng ý gia nhập Diệp gia đều đi tới trong xe ngựa của Diệp Huyền.
Đối với mỗi cấm vệ quân, Diệp Huyền đều chỉ điểm bọn họ tu luyện một chút, hơn nữa căn cứ vào công pháp của bản thân mỗi người, lại tiến hành sửa chữa một chút, cuối cùng, còn dạy cho mấy người bọn họ một bộ chiến trận.
– Bộ chiến trận này tên là Bách Liên Đại Trận, là một loại trận pháp liên kết huyền khí lại với nhau, sau đó kết hợp cùng một chỗ để đề thăng sức chiến đấu, ưu điểm lớn nhất của bộ chiến trận này chính là mênh mông như biển chứa trăm sông, có thể dung nạp bất kỳ loại huyền khí thuộc tính nào lại với nhau, thậm chí ngay cả võ hồn chi lực của các ngươi cũng có thể liên kết và đề thăng, còn có một ưu điểm rất lớn nữa chính là tính biến hóa mạnh, mặc kệ bao nhiêu người, đều có thể tạo thành Bách Liên Đại Trận, hai người cũng được, mười người cũng được, một trăm người cũng có thể, không có hạn chế nào, bất quá nhân số càng nhiều thì uy lực lại càng lớn. bây giờ ta liền dạy tâm pháp, cách bố trí và biến hóa của Bách Liên Đại Trận này cho các ngươi, các ngươi nhớ kỹ cho ta.
Hắn truyền miệng tại chỗ, mấy cấm vệ quân kia đều đứng bên cạnh đọc nhẩm.
Mấy cấm vệ quân này vốn cho rằng Diệp Huyền sẽ dạy công pháp nghịch thiên nào đó, hoặc là ban cho bọn họ loại đan dược đặc biệt chẳng hạn, không ngờ chỉ tiến hành cải biến rất nhỏ trên công pháp của bọn họ, trong lòng lập tức cảm thấy thất vọng, hoài nghi quyết định của mình có phải là sai rồi hay không.
Dù sao thì bọn họ quyết định tin tưởng Diệp Huyền phần lớn là bởi vì quan hệ của Diệp Huyền và Hoa La Huyên đại sư cùng với Khô Trần đại sư, không ngờ Diệp Huyền một không cho đan dược, hai không dạy công pháp cường đại, cho nên bọn họ cảm thấy nghi ngờ cũng là việc không thể tránh khỏi.
Bởi vậy cho nên mặc dù đang học tâm pháp và biến hóa của Bách Liên Đại Trận, mấy người này cũng không yên lòng lắm.
Chỉ có điều dần dần, trong lòng mấy người cũng cảm thấy rúng động thật lớn.
Bọn họ vốn cho rằng Bách Liên Đại Trận này cũng chỉ là một bộ chiến trận bình thường mà thôi, nhưng sau khi nghe xong tâm pháp của Bách Liên Đại Trận này thì lập tức hiểu rõ, giá trị của Bách Liên Đại Trận quả thật lớn tới mức không cách nào đo lường được!
Căn cứ miêu tả trên tâm pháp, Bách Liên Đại Trận do nhóm hai người tạo thành, uy lực có thể đề thăng lên gấp hai thành so với năng lực vốn có của hai người, nếu là ba người thì chính là ba thành, tới mười người thì chính là gấp đôi.
Mà tới khi tổ hợp một trăm người tạo thành Bách Liên Đại Trận thì đủ để đề thăng thực lực mỗi người lên gấp mấy chục lần.
Tạm thời không nói tới trăm người, chỉ riêng Bách Liên Đại Trận mười người thôi, thực lực của mỗi người đã đề thăng gấp đôi, bấy nhiêu cũng đủ khiến bọn họ không dám mơ tới.
Có thể nói, thực lực như nhau, cho dù nhân số của đối phương có nhiều gấp đôi đi nữa, cũng chưa chắc có thể chống lại nổi khi bọn họ liên thủ.
Bọn họ nghĩ tới thôi cũng cảm thấy trong lòng run lên, nhìn vẻ mặt hững hờ không để ý của Diệp Huyền, sự coi nhẹ trong lòng bọn họ liền triệt để biến mất, cảm thấy vô cùng hoài nghi Diệp Huyền thật sự là một thiếu niên chỉ mới mười sáu tuổi thôi sao?
Sau khi Diệp Huyền dạy xong hết thì nghiêm mặt nói:
– Bách Liên Đại Trận này, không có lệnh của ta thì các ngươi nhất định không thể tự ý truyền thụ ra ngoài, hơn nữa Bách Liên Đại Trận có một chỗ tốt khác chính là nếu như lúc mấy người các ngươi tu luyện mà dùng hình thức đại trận để tu luyện thì tốc độ tu luyện của các ngươi sẽ đề thăng rất nhiều, nhân số càng nhiều thì hiệu quả càng tốt.
Ta hy vọng mười ngày sau mấy người các ngươi có thể liên thủ thi triển Bách Liên Đại Trận này, được rồi, đi xuống đi.
– Dạ!
Mấy người Lưu Hiểu Long vẻ mặt hớn hở lui xuống.
– Hiểu Long, Diệp Huyền đại sư dạy cái gì cho các ngươi vậy?
– Nhìn các ngươi kích động tới vậy, có phải là cho các ngươi đan dược gì hay không? Phẩm cấp gì vậy?
– Mau nói nghe thử đi.
Mấy cấm vệ quân còn lại đã sớm chú ý tới mấy người này, sau khi nhìn thấy vẻ hớn hở trên mặt mấy người thì lập tức nhào lên hỏi.
Chỉ là mấy người Lưu Hiểu Long lại ngậm chặt miệng không nói, vẻ mặt thần thần bí bí, không nói gì hết, mấy người tụ lại cùng nhau nghiên cứu Bách Liên Đại Trận này, khiến cho mấy người còn lại buồn bực không thôi.
Chỉ là nếu như muốn bọn họ quyết định đầu nhập vào Diệp Huyền thì bọn họ thật sự không thể nào hạ quyết tâm được.
Trong những ngày kế tiếp, mấy người Diệp Huyền tu luyện trong xe ngựa, còn mấy người Lưu Hiểu Long thì ở bên ngoài nghiên cứu Bách Liên Đại Trận.
Ngoài ra, bọn họ cũng đều thử qua công pháp mới mà Diệp Huyền đã điều chỉnh.
Lúc chưa thử thì không thấy có gì lạ, nhưng vừa thử xong một cái thì mấy người lại càng hoảng sợ hơn, huyền khí vẫn luôn trầm lặng như tử khí trong cơ thể bọn họ bao năm nay, lúc trước có tu luyện kiểu gì cũng không tăng lên được chút nào, bây giờ cư nhiên lại sinh động trở lên.
Ba ngày trôi qua, mấy người đều có thể cảm giác được rõ ràng huyền khí trong cơ thể đang tăng lên.
Đặc biệt là Lưu Hiểu Long, huyền lực của bản thân gã đã đạt tới thiên võ sư nhị trọng đỉnh phong, lần này huyền lực vừa mới ngo ngoe đề thăng một chút thì lập tức có một loại xúc động muốn trùng kích thiên võ sư tam trọng.
Điều này khiến cho gã lệ nóng doanh tròng, thiếu chút nữa đã khóc rống lên.
Lúc này mấy người bọn họ mới hiểu được công pháp mà Diệp Huyền đã sửa đổi kia đáng sợ thế nào, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy vô cùng khiếp sợ.
Thân là cao tầng trong cấm vệ quân, công pháp mà bọn họ tu luyện cũng không phải mặt hàng bình thường, ở Lưu Vân Quốc này, trên cơ cản đều có uy danh hiển hách.
Mà thiếu niên Diệp Huyền mười sáu tuổi này, có thể khiến cho công pháp mà bọn họ tu luyện có thể đề thăng tới mức này, thực lực cỡ ấy, trước kia đừng nói là thấy, căn bản là chưa hề nghe qua bao giờ.
Công pháp hắn tiện tay sửa chữa một chút liền có thể đề thăng phẩm giai của công pháp, tạo nghệ cỡ này, đừng nói là võ tông ngũ giai, ngay cả võ tôn lục giai cũng không thể làm được, ít nhất cũng phải là võ vương thất giai mới có chút khả năng.
Phát hiện cỡ này, mọi người chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy hoảng sợ không thôi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 403: Thiên Húc Hành Tỉnh (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 404: Thiên Húc Hành Tỉnh (2)
– Huyền thiếu, mấy cái thôn trang ở gần đây hình như có chút kỳ quái, nhân khí so với những thôn trang chúng ta đi ngang qua trước kia quả thực là kém quá nhiều, hoàn cảnh khu vực này hẳn là sẽ tốt hơn mấy thôn trang trước một chút.
Âu Dương Tiêu Sơn đi tới bên cạnh Diệp Huyền nhíu mày bẩm báo.
Trong lòng Diệp Huyền có chút nghi hoặc, nơi này là ở giữa Thiên Húc Hành tỉnh, vị trí địa lý rất tốt, nhưng những tiểu trấn và thôn trang bọn họ đi ngang qua trước kia, nhìn qua từ xa lại lạnh lẽo trống vắng, căn bản không náo nhiệt bằng những trấn nhỏ trước kia, thậm chí cũng rất ít thấy bóng dáng xe ngựa thương đội đi lại trên quan đạo.
– Đi, thôn trang ở phía trước hẳn là Mặc Lâm Thôn, vào xem thử đi.
Đội ngũ đi vào trong mặc lâm thôn.
Chỉ thấy ở cửa ra vào trong thôn có không ít dân chúng đang đứng, mấy ngàn người đứng túm tụm ở đó, ở phía trước nhất là một lão đầu gầy yếu chống quải trượng, nơm nớp lo sợ đi tới.
– Các vị hảo hán, Mặc Lâm Thôn chúng ta tháng này chỉ có thể gom góp ra được bấy nhiêu tiền mà thôi, kính xin các vị hảo hán giơ cao đánh khẽ, tiền bảo kê lần sau chúng ta nhất định sẽ góp bù vô phần lần này.
Lão đầu kia run rẩy giơ tay, đưa một túi tiền lên, bên trong đặt một xấp huyền phiếu, tổng số gần mười vạn.
Một màn này khiến cho mấy người Diệp Huyền kinh ngạc không thôi.
Nhìn thấy Âu Dương Tiêu Sơn không nhận túi tiền, lão đầu lập tức nóng nảy, quỳ xuống không ngừng dập đầu:
– Các vị hảo hán, kính xin các ngươi rộng lòng từ bi, Mặc Lâm Thôn chúng ta lần này thật sự không thể nào gom ra được nhiều như vậy, nếu không thì xin thong thả cho vài ngày nữa, năm ngày thôi, năm ngày sau các ngươi lại tới, chúng ta nhất định sẽ gom góp đủ huyền tệ mà.
– Thôn trưởng, nói nhiều với bọn họ làm gì, lũ thổ phỉ uống máu ăn thịt người này, chúng ta liều mạng với bọn chúng.
Trong đám người đột nhiên có một đám võ giả ùa ra, mấy chục người nổi giận đùng đùng vọt tới chỗ mấy người Diệp Huyền, ánh mắt kia hận không thể bầm thây mấy người Diệp Huyền ra làm vạn đoạn, vũ khí trong tay đều chém ào ào xuống người mấy người Diệp Huyền.
– Lùi lại.
Sắc mặt Âu Dương Tiêu Sơn trầm xuống, không đợi gã lên tiếng, một đám cấm vệ quân đã tiến lên, ra tay một phen, chỉ nghe tiếng rầm rầm rầm vang lên không ngừng, cơ hồ chỉ trong nháy mắt, mấy chục võ giả dẫn đầu kia đều nằm lăn lộn trên đất, đau đớn kêu rên.
Những võ giả còn lại nhìn thấy một màn này thì trong mắt có hoảng sợ, cũng có phẫn nộ.
– Các vị hảo hán xin bớt giận, xin bớt giận.
Lão đầu thôn trưởng kia bò tới, sợ hãi mở miệng, thân thể không ngừng run rẩy.
Diệp Huyền nhướng mày:
– Các vị, ta thấy hình như là các ngươi hiểu lầm chuyện gì rồi?
Nói xong hắn quay sang Âu Dương Tiêu Sơn nói:
– Âu Dương thống lĩnh, cho ngươi thời gian một nén nhang, mau tìm hiểu rõ mọi chuyện.
Nhìn thấy mấy người Diệp Huyền không có vẻ hung thần ác sát gì, lão đầu kia lập tức ngây ngẩn cả người.
Một lát sau, Âu Dương Tiêu Sơn rốt cuộc cũng tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện, hóa ra Mặc Lâm Thôn này là thuộc về Vệ Thành của tình thành Thiên Đô Thành thuộc Thiên Húc Hành tỉnh, không lâu trước kia, ở xung quanh đột nhiên xuất hiện một đoàn thổ phỉ tên gọi Uy Hổ Mã Tặc Đoàn, bọn chúng trú đóng ở gần đây, hơn nữa còn thông báo cho từng thôn trang, từng trấn nhỏ, mỗi quý đều phải giao đủ tiền bảo kê cho bọn chúng.
Lúc mới bắt đầu, gần như tất cả thành trấn và thôn trang đều không đồng ý, thậm chí còn lập nên đội ngũ chinh phạt, thật không ngờ, thực lực của Uy Hổ Mã Tặc Đoàn này vô cùng đáng sợ, đội ngũ chinh phạt còn chưa đi tới doanh trại của đối phương thì đã bị chặn lại ở giữa đường, tử thương thảm trọng.
Các thành trấn lớn vội vàng báo cáo tin này cho Vệ Thành, Vệ Thành cũng đã phái vệ quân tới đây tiến hành tiễu trừ, chỉ là mấy lần tiễu trừ kia, tuy rằng lúc xuất phát thì thanh thế lớn lắm, nhưng rốt cuộc đều thất bại rút lui.
Còn mấy thành trấn kia thì bị đoàn mã tặc huyết tẩy.
Cũng có thành trấn cầu viện với Thiên Đô của tỉnh thành, chỉ là tin tức cần viện như đá ném vào biển rộng, còn thành trấn cầu viện kia thì bị đoàn mã tặc ghé qua, tổn thất thảm trọng.
Trong khoảng thời gian ngắn, những thành trấn phụ cận lòng người bàng hoàng, tất cả mọi người không dám tiếp tục phản kháng đám Uy Hổ Mã Tặc Đoàn này nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn phí bảo kê từng quý.
Hôm nay chính là ngày Uy Hổ Mã Tặc Đoàn kia tới Mặc Lâm Thôn thu tiền bảo kê.
Cho nên lúc nhìn thấy đội ngũ của Diệp Huyền, lão đầu kia mới có phản ứng như vậy.
– Cư nhiên còn có chuyện như vậy? Nơi này còn là lãnh thổ của Lưu Vân Quốc hay không?
– Nếu như ngay cả thành vệ quân cũng không cách nào tiêu diệt đoàn mã tặc này, tại sao Thiên Đô Thành kia không phái đội ngũ tới?
– Ta nhớ rõ mỗi hành tỉnh đều có một chi quân đội của vương quốc đóng quân đúng không? Quân đội của Thiên Húc Hành tỉnh này làm ăn kiểu gì vậy? Cư nhiên để cho một đám mã tặc đoàn ngang ngược càn rỡ như vậy ở xung quanh hành tỉnh?
Đám người Âu Dương Tiêu Sơn tới từ vương thành đều trợn mắt há hốc mồm, gần như không dám tin vào tai của mình.
Bọn họ ở vương thành, xưa nay đều không biết ở trong vương quốc cư nhiên còn có chuyện mã tặc đoàn kiêu ngạo cỡ này.
Tung hoành khắp chốn, phóng hỏa cướp của, ngay cả quan phương cũng không làm gì được bọn chúng.
– Các vị hảo hán, các ngươi thật sự không phải Uy Hổ Mã Tặc Đoàn sao?
Lão đầu kia tới lúc này vẫn còn nghi hoặc nhìn mấy người Diệp Huyền, vẻ mặt sợ hãi, rõ ràng là đã bị đám mã tặc kia dọa tới mức ám ảnh rồi.
– Đại gia, ngươi cảm thấy chúng ta giống mã tặc đoàn sao?
Trần Tinh không còn gì để nói.
– Giống, giống lắm.
Lúc này không chỉ lão đầu thôn trưởng, ngay cả những thôn dân còn lại cũng gật đầu.
Đám người Âu Dương Tiêu Sơn cũng câm nín, đường đường là cấm vệ quân của vương quốc, cư nhiên bị coi thành mã tặc, thật không biết nói gì cho phải.
– Đại gia, chúng ta thật sự không phải mã tặc.
Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y bước ra từ trong xe ngựa, dịu dàng nói.
– Bây giờ ta tin rồi.
Lão đầu nhìn hai cô xong liền gật đầu:
– Trong đám mã tặc không có cô nương xinh đẹp như vậy.
– Huyền thiếu, có mã đội tới đây.
Một cấm vệ quân phụ trách canh gác ở bên ngoài đột nhiên tiến vào bẩm báo.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 405: Là Quan Làm Cướp (1)
Không bao lâu sau, chỉ nghe tiếng vó ngựa lộc cộc rền văng, phía xa bụi mù cuồn cuộn, một đội ngũ mấy chục người ầm ầm lao tới, nhanh chóng tới gần Mặc Lâm thôn, đồng thời nháy mắt liền chia đội bao vây cửa thôn của Mặc Lâm thôn.
– Lũ cướp tới rồi.
Toàn bộ Mặc Lâm thôn lập tức hoảng loạn.
Nhìn thấy đám người kia, mấy người Diệp Huyền rốt cuộc cũng hiểu rõ vì sao lão đầu nọ lại coi bọn họ thành bọn cướp rồi, đám cướp này đều mặc khôi giáp chỉnh tề, uy phong lẫm lẫm, bộ dạng kia so ra còn giống với quân chính quy của vương quốc hơn là cướp.
– Huyền thiếu, khôi giáp mà lũ cướp này mặc hẳn chính là chế phục của thành vệ quân.
Âu Dương Tiêu Sơn nhắc nhở.
Diệp Huyền gật đầu, hắn cũng đã nhìn ra điểm này.
Tên đầu lĩnh trong lũ cướp kia là một đại hán râu quai nón, trong đôi mắt như chuông đồng lộ ra hung quang, nhìn thấy mấy người Diệp Huyền thì lập tức nhíu mày một cái, nhưng vẻ mặt lại không chút lo lắng sợ hãi, lạnh lùng nói:
– Đám người các ngươi là phân bộ nào đó? Chẳng lẽ các ngươi không biết Mặc Lâm thôn này là thôn trấn dưới trướng của bọn ta hay sao?
Âu Dương Tiêu Sơn nghe xong thì giận tím mặt, đang muốn xông lên phía trước thì lại bị Diệp Huyền ngăn lại, hắn nhịn không được cười nói:
– Ta đúng là không biết! Chẳng lẽ Mặc Lâm Thôn không phải thôn trấn dưới trướng Thiên Đô Thành hay sao, từ khi nào thì thành của các ngươi rồi?
– Thôn trấn của Thiên Đô Thành?
Tên đại hán khôi ngô kia giống như nghe phải chuyện nực cười lắm, bèn cười ha hả:
– Ta nói cho người biết, thôn trấn của Thiên Đô Thành chính là thôn trấn của Uy Hổ Mã Tặc Đoàn ta, mặc kệ các ngươi là bộ phận nào, đều ngoan ngoãn đi ra cho ta, a…
Đột nhiên tên đại hán khôi ngô kia nhìn thấy Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y đứng trong đám người, tròng mắt lập tức lồi ra:
– Cực phẩm mà, vậy đi, hai cô nương này ở lại, đám các ngươi có thể đi.
Đối mặt với đội ngũ hơn trăm người của Diệp Huyền, đám cướp kia cư nhiên không chút sợ hãi, rõ ràng là đã hoành hành ở đây quen rồi.
– Muốn chết, một đám rác rưởi, cũng không biết tè một vũng ra tự soi coi bản thân mình là đức hạnh gì.
Trần Tinh tức giận nói.
– Muốn chết chính là đám người các ngươi đó.
Tên đại hán khôi ngô kia mắt lộ hung quang, lạnh lùng đảo mắt nhìn qua mấy người Diệp Huyền:
– Xem ra các ngươi là người bên ngoài tới, không biết uy danh của Uy Hổ Mã Tặc Đoàn chúng ta, có biết hậu quả khi đắc tội với Uy Hổ Mã Tặc Đoàn chúng ta là gì hay không?
– Ta không biết, cũng không cần biết.
Ánh mắt Diệp Huyền trở nên lạnh lẽo, cười lạnh:
– Dạy chúng một bài học cho ta, tên dẫn đầu giữ lại, những kẻ khác thì phế hết đi.
– Dạ, Huyền thiếu.
Mấy người Âu Dương Tiêu Sơn đã sớm không nhịn được nữa rồi, cả đám liền nhào lên như sói như hổ.
– Con bà nó, còn dám động thủ với Uy Hổ Mã Tặc Đoàn chúng ta, xem ra các ngươi thật sự không biết sống chết là gì, các huynh đệ, chúng ta…. ui da!
Tên đại hán kia còn chưa kịp nói xong hết thì đã bị Âu Dương Tiêu Sơn giáng cho một cú, quyền đấm cước đá bình bịch, gương mặt nháy mắt liền sưng vù như đầu heo.
Tiếp theo đó là tiếng kêu la thảm thiết vang lên không ngừng, từng thành viên của Uy Hổ Mã Tặc Đoàn đều ngã xuống khỏi lưng ngựa, đối mặt với những cấm vệ quân có thực lực thấp nhất cũng là địa võ sư này, đám mã tặc có thực lực tổng thể tầm võ sư này căn bản không chống cự nổi, chỉ mới mười mấy giây thì không còn tên mã tặc nào còn ngồi được trên yên ngựa hết.
– Mau, mau phóng đạn tín hiệu cho ta, triệu tập đại bộ đội tới.
Tên đại hán kia khàn giọng la lên.
Trong đội ngũ lập tức có mã tặc lấy đạn tín hiệu ra, gã còn chưa kịp bắn thì đã bị thủ hạ của Diệp Huyền đập cho nằm bẹp dí trên đất, mặt mũi đầy máu, sau đó lại bị tẫn cho một trận tối mặt tối mũi.
Lão đầu thôn trưởng nhìn tới ngây ra, vội vàng khóc la chạy tới:
– Các vị, không thể đánh, không thể đánh được đâu! Van xin các vị hảo hán, xin đừng đánh nữa mà!
Uy Hổ Mã Tặc Đoàn tới thu tiền tại thôn trang của mình rồi bị đánh, trách nhiệm này lớn lắm! Nếu mấy người kia xử lý sạch sẽ đám Uy Hổ Mã Tặc Đoàn thì không nói, nếu như bọn họ đánh xong liền trực tiếp chạy đi thì thôn trang của mình sẽ tiêu đời.
Cho nên mấy người Diệp Huyền đánh lên người đám Uy Hổ Mã Tặc Đoàn, nhưng lại dọa người dân Mặc Lâm thôn sợ vỡ mật.
– Được rồi.
Diệp Huyền thấy cũng đủ rồi, lúc này mới hô ngừng.
– Các ngươi… rốt cuộc các ngươi là ai?
Tên đại hán dẫn đầu kinh sợ nhìn mấy người Âu Dương Tiêu Sơn, gã cũng là cường giả cấp bậc địa võ sư, cư nhiên bị những người nầy đập một cái ngã lăn quay ra đất, không thể phản kháng được mảy may, thực lực của đám người kia quả thực vượt xa khỏi tưởng tượng của bọn họ.
– Bốp!
Diệp Huyền đạp lên người tên đại hán kia, lạnh giọng nói:
– Bây giờ là ta tới hỏi các ngươi, đám Uy Hổ Mã Tặc Đoàn các ngươi từ đâu tới đây? Có bao nhiêu người? Đại bản doanh ở chỗ nào? Mau nói ra.
Tên đại hán kia cắn răng, lạnh lùng nói:
– Ngươi có biết chúng ta là ai không? Còn không mau thả chúng ta ra, bằng không thì ngay cả thiên vương lão tử cũng không cứu được các ngươi.
– Đúng vậy, thả chúng ta ra, bằng không thì ngươi chắc chắn phải chết.
– Các ngươi dám phế bọn ta, ta cám cam đoan, các ngươi nhất định không thể sống sót ra khỏi Thiên Đô Thành này.
– Lũ ngu ngốc từ đâu tới, dám ra tay với Uy Hổ Mã Tặc Đoàn chúng ta, chẳng lẽ trước khi ra ngoài không chịu thăm dò trước hay sao.
Rất nhiều mã tặc nằm bò trên đất đều kêu gào, tới lúc này rồi mà vẫn còn giữ nguyên vẻ kiêu ngạo.
Ánh mắt của Diệp Huyền phát lạnh:
– Giết hết cho ta.
Chỉ nghe tiếng phập phập phập vang lên liên tục, cấm vệ quân đi theo Diệp Huyền đều giơ tay chém xuống, trong lúc nhất thời, ngoại trừ tên đại hán dẫn đầu ra thì tất cả mã tặc còn lại đều rơi đầu, máu tươi tuôn thấm đỏ mặt đất.
– Ngươi… các ngươi…
Tên đại hán kia giật mình, hoàn toàn nói không nên lời, bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ ngây người.
– Nếu như bây giờ ngươi vẫn không nói thì ta dám cam đoan lát nữa ngươi sẽ không còn cơ hội nói nữa đâu.
Ánh mắt Diệp Huyền lạnh lùng nhìn tên đại hán kia.
– Ta nói, ta nói.
Tên đại hán kia cắn răng:
– Uy Hổ Mã Tặc Đoàn chúng ta có hơn ba trăm người, đại bản doanh ở Uy Hổ Sơn, tới từ Nam Thiên hành tỉnh…. a!
Gã hét thảm một tiếng, máu tươi phun tung tóe, một cánh tay của tên đại hán kia bị chặt xuống, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, mặt mày trắng bệch.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 406: Là Quan Làm Cướp (2)
Diệp Huyền nheo mắt:
– Tới lúc này rồi còn không chịu nói thật, lần sau sẽ không đơn giản là chặt tay thôi đâu, nếu còn tiếp tục nói xạo thì thứ rơi xuống sẽ là đầu của ngươi.
Diệp Huyền nắm được huyền thức ba động của đối phương, rõ ràng là đang nói dối.
– Ta nói…
Tên đại hán kia sắp khóc ra tới nơi, trên mặt đầy vẻ thống khổ, trán ướt đẫm mồ hôi:
– Chúng ta thật ra là người của Ngụy gia ở Thiên Đô Thành.
Ngụy gia Thiên Đô Thành?
Đám người Diệp Huyền liếc mắt nhìn nhau, nói thật, bọn họ cũng không biết rõ về những gia tộc ở Thiên Đô Thành.
– Biết sợ rồi sao, còn không mau thả ta ra.
Tên đại hán kia giống như cho rằng mấy người Diệp Huyền bị gã dọa sợ, cho nên liền khôi phục vẻ kiêu ngạo kia.
– Sợ cái đầu ngươi, Thiên Đô Thành có gia tộc họ Ngụy này sao? Ta mới nghe thấy lần đầu đấy!
Trần Tinh trợn mắt nhìn, sau đó chuyển mắt nhìn về phía dân chúng Mặc Lâm thôn:
– Các ngươi có biết Ngụy gia của Thiên Đô Thành không?
Lão đầu thôn trưởng lắc đầu nói:
– Thiên Đô Thành căn bản không có gia tộc nào họ Ngụy cả, bởi vì đương kim tỉnh đốc hiện nay của Thiên Húc Hành tỉnh tên là Ngụy Hồng, không có gia tộc nào dám tự xưng là Ngụy gia trước mặt tỉnh đốc đại nhân hết.
– Ngươi dám gạt chúng ta, xem ra ngươi không cần cái mạng của mình nữa rồi.
– Ta không có.
Tên đại hán kia đột nhiên cười lạnh:
– Ngụy gia mà ta nói chính là Ngụy gia của tỉnh đốc Ngụy Hoành đại nhân, ngươi dám đả thương người của chúng ta, tỉnh đốc đại nhân nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho các ngươi đâu, bây giờ mau quỳ xuống tha thứ vẫn còn kịp đó.
– Ha ha, nói đùa gì vậy, ý của ngươi là nói các ngươi là người của tỉnh đốc Ngụy Hoành? Vậy sao lại đi làm cướp chứ?
Trần Tinh cười ha hả, vẻ mặt không tin.
Không chỉ gã, những người còn lại ở đây đều lộ ra vẻ trào phúng.
Đầu óc của đám mã tặc này đúng là ngập nước hết rồi, cư nhiên dám nói mấy lời như vậy, đường đường là tỉnh đốc, thủ hạ của người nắm quyền của Thiên Húc Hành tỉnh cư nhiên lại làm cướp ở thôn trấn xung quanh, nói ra quỳ mới tin được.
Diệp Huyền và Âu Dương Tiêu Sơn lại đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt trở nên ngưng trọng, hai người đều đã nhìn ra, tên đại hán này không giống đang nói bậy.
– Huyền thiếu, tuy rằng thực lực của đám người kia bình thường, nhưng hình như cũng trải qua huấn luyện, không hề giống mã tặc đoàn bình thường.
Âu Dương Tiêu Sơn thấp giọng nói.
Diệp Huyền gật đầu, ánh mắt lạnh lùng, hắn cũng đã sớm lấy làm lạ.
Có mã tặc đoàn cũng không phải chuyện kỳ lạ gì, Vệ Thành không tiêu diệt được cũng không lạ luôn, dù sao thì đoàn mã tặc Huyết Đao trại ở Lam Nguyệt thành lúc trước, thành chủ Lãnh Thiên tiến hành tiễu trừ mấy lần cũng không thành công đấy thôi.
Chỉ là sở dĩ tiễu trừ đoàn mã tặc Huyết Đao trại kia thất bại hoàn toàn là bởi vì Huyết Đao trại quỷ kế đa đoan, trốn sâu vào bên trong hắc phong lĩnh, tung tích khó dò.
Nhưng ở phụ cận tỉnh thành này là một mảnh bình nguyên, cho dù có chút sơn lâm khe núi thì cũng không thể nào để cho một đám mã tặc trốn tới mức không thể nào tìm ra được.
Ngược lại Uy Hổ Mã Tặc Đoàn hoành hành mấy tháng ở nơi này, tiễu trừ mấy lần đều không thành công, vậy thì khiến cho người ta có điều suy nghĩ rồi.
Bởi vậy cho nên lúc tên đại hán này nói mình là người của Ngụy gia tỉnh đốc thì lại khiến cho Diệp Huyền có loại cảm giác bừng tỉnh đại ngộ.
– Đường đường là tỉnh đốc, cư nhiên để cho thủ hạ trong phủ tới lãnh địa mà mình cai quản cướp bóc, đúng là coi trời bằng vung.
Ánh mắt Diệp Huyền chợt lạnh:
– Nói như vậy, những người còn lại của các ngươi bây giờ đều đang ở Uy Hổ Sơn sao?
– Hừ, hôm nay là ngày chúng ta đi thu tiền bảo kê, tất cả huynh đệ đều ở gần đây, nếu như thấy ta không về thì sẽ nhanh chóng đuổi tới đây, cho nên ta khuyên các ngươi, ngoan ngoãn thả ta ra đi, xem thực lực của các ngươi không tệ, tới lúc đó ta sẽ tiến cử các ngươi cho thủ lĩnh, nói không chừng còn có thể phong cho các ngươi nhất quan bán chức để làm.
Tên đại hán kia bị sự quyết đoán giết chóc của mấy người Diệp Huyền dọa sợ, vì vậy huyễn hoặc nên một ổ bánh lớn cho mọi người, nhưng trong lòng thì cười lạnh: Hừ, đợi thủ lĩnh tới đây thì tất cả các ngươi đều phải chết.
– Chết tới nơi rồi còn mạnh miệng.
Âu Dương Tiêu Sơn hừ lạnh một cái:
– Huyền thiếu, bây giờ chúng ta phải làm sao bây giờ? Đám mã tặc này đang ở gần đây, chi bằng chúng ta tới đó tiêu diệt hết bọn chúng đi.
– Không cần phiền toái như vậy.
Diệp Huyền cầm lấy đạn tín hiệu trong tay trên mã tặc lúc nãy, đột nhiên kéo một cái.
Chỉ nghe vèo một cái, một đạo lưu quang màu đen bay vút lên không trung, sau đó đột nhiên nổ tung trên bầu trời.
Đạo lưu quang này chia ra làm tám phần, bay ra bốn phương tám hướng, cho dù là ngoài trăm dặm cũng có thể nhìn thấy rõ dấu vết do tám đạo lưu quang màu đen này kéo dài mà thành.
– Đạn tín hiệu này tuyệt đối không phải mã tặc bình thường có thể lấy ra được.
Âu Dương Tiêu Sơn trầm giọng nói, loại đạn tín hiệu này có một tên gọi là bát diện lai viên, không thua kém đạn tín hiệu trong quân là mấy, không phải người bình thường có thể lấy ra được.
Ánh mắt của Diệp Huyền cũng trở nên lạnh lẽo, xem ra lời tên đại hán này nói mười phần là thật rồi.
Tên đại hán kia vừa mừng vừa sợ, sợ chính là mấy người Diệp Huyền cư nhiên phóng đạn tín hiệu ra, mừng chính là một khi đạn tín hiệu bắn ra thì tất cả mã tặc xung quanh nhìn thấy đều sẽ chạy tới, tới lúc đó mình có thể được cứu rồi.
Quả nhiên, đạn tín hiệu phóng ra không bao lâu thì đằng xa liền truyền tới từng hồi tiếng vó ngựa dồn dập đinh tai nhức óc.
Từng đội mã tặc vội vàng chạy tới Mặc Lâm Thôn, sau nửa canh giờ, gần như có hơn ba trăm tên ùa về bên ngoài Mặc Lâm Thôn, cả đám đằng đằng sát khí.
Thôn trưởng và các thôn dân của Mặc Lâm Thôn nhìn thấy một màn như vậy thì gần như lục tục trợn mắt té xỉu, trong lòng mặc niệm: Xong đời rồi, xong đời rồi.
Trước mắt bao người, một đội mã tặc có khí thế rõ ràng khác hẳn những tên mã tặc khác rốt cuộc cũng chạy tới nơi, đám mã tặc đang tụ tập ở gần đó đều nhường ra một lối đi, tên dẫn đầu mặc khôi giáp màu bạc, ánh mắt bén nhọn đi tới trước mặt mấy người Diệp Huyền, trong mắt tản ra quang mang khiến lòng người kinh sợ.
– Đại nhân, cứu ta, cứu ta đi!
Tên đại hán kia nhìn thấy nam tử ngân giáp kia đi tới thì lớn tiếng kêu lên.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 407: Đầu Đuôi Sự Việc
– Đồ vô dụng.
Nam tử ngân giáp kia lạnh lùng liếc mắt nhìn gã một cái, sau đó lại nhìn mấy người Diệp Huyền, nheo mắt lạnh lùng nói:
– Rốt cuộc các ngươi là ai? Dám hạ sát thủ với Uy Hổ Mã Tặc Đoàn chúng ta, có biết hậu quả là gì hay không?
Diệp Huyền không trả lời, chỉ cười lạnh vung tay lên, Lưu Hiểu Long đứng bên cạnh lập tức vung tay chém xuống, phập một tiếng, tên đại hán khi nãy hãy còn van xin la hét nay kêu lên một tiếng đau đớn, sau đó đầu lìa khỏi xác.
Tất cả cấm vệ quân đều cười lạnh nhìn đám mã tặc kia.
Kiêu ngạo, quá kiêu ngạo mà.
Ánh mắt của rất nhiều mã tặc có mặt ở đây đều trở nên dữ tợn, trong mắt của tên nam tử ngân giáp kia đột nhiên bắn ra một đạo lệ mang:
– Dám giết người của Uy Hổ Mã Tặc Đoàn chúng ta, xem ra các ngươi đều không muốn sống nữa rồi đúng không, mặc kệ các ngươi có địa vị thế nào, đều đừng hòng bình yên rời khỏi nơi này nửa bước, tất cả nghe lệnh, giết hết cho ta.
Nam tử ngân giáp không nói nhảm câu nào, giơ tay lên, đột nhiên chỉ về phía mấy người Diệp Huyền.
Giết!
Hơn ba trăm tên mã tặc đều hung hăng vọt lên.
Còn tên nam tử ngân giáp kia thì trực tiếp tập trung mục tiêu lên Diệp Huyền, thân hình phi lên từ trên lưng ngựa, giống như một con đại bàng giương cánh, lao thẳng xuống phía dưới.
Chỉ là đòn tấn công của gã còn chưa tới thì bị Âu Dương Tiêu Sơn vẫn luôn đứng bảo vệ bên cạnh Diệp Huyền trực tiếp cản lại.
Ầm ầm!
Một cỗ sóng xung kích cường hãn lấy nơi hai người giao thủ làm trung tâm, đột nhiên lan ra, lực lượng khổng lồ trực tiếp hất nam tử ngân giáp kia bay ra ngoài hơn mười thước, huyết khí trong cơ thể quay cuồng, thiếu chút nữa là thổ huyết ra, còn Âu Dương Tiêu Sơn thì vẫn thản nhiên mỉm cười, không chút sứt mẻ.
Trong lòng nam tử ngân giáp kinh hãi, gã chính là một trong số các thống lĩnh thành vệ quân của tỉnh thành, thực lực bản thân cũng là thiên võ sư tam trọng, ở trong Thiên Húc hành tỉnh này, cũng xem như một trong những nhân vật đỉnh tiêm, cư nhiên không chặn nổi một quyền của người này.
Đối phương rốt cuộc là ai?
Trong lòng nam tử ngân giáp kia còn chưa kịp bình tĩnh, ánh mắt quét nhìn khắp bốn phía thì lại càng hoảng sợ hơn nữa.
Chỉ mới chốc lát thôi, hơn ba trăm tên thủ hạ mà gã mang tới cư nhiên tử thương thảm trọng, chết hơn một nửa, bây giờ chỉ còn lại hơn một trăm người đang đau khổ chèo chống.
Chừng một trăm cường giả của đối phương giống như đang hợp thành một trận pháp thần bí nào đó, giống như một cái cối xay thịt lớn, bất kỳ tên mã tặc nào bị cuốn vào trong đó nháy mắt đều bỏ mạng, hoàn toàn không có chút khả năng chống cự.
Đội ngũ này tới từ nơi nào thế này?
Nam tử ngân giáp vốn tưởng rằng mấy người phe Diệp Huyền chỉ là thiếu gia quý tộc ở thành trì nào đó gần đây ra ngoài du ngoạn, nhưng không ngờ thực lực của đối phương lại mạnh vượt xa những gì gã tưởng tượng.
– Dừng tay, có chuyện gì thì từ từ thương lượng.
Nam tử ngân giáp nhìn về phía mấy người Diệp Huyền cao giọng quát, trong lòng sinh ra ý muốn rút lui.
Diệp Huyền thản nhiên liếc nhìn gã:
– Bắt hắn lại.
– Dạ!
Âu Dương Tiêu Sơn sải bước đi ra, vươn tay chộp về phía đỉnh đầu của nam tử ngân giáp, nam tử ngân giáp thấy vậy thì trong lòng vừa sợ vừa giận, thôi động toàn bộ thực lực, trở tay đánh một chưởng.
– Hạt ngọc nhỏ nhoi mà cũng muốn tỏa ra hào quang?
Âu Dương Tiêu Sơn cười lạnh, hạ tay xuống, kình phong phóng ra, bao vây toàn bộ xung quanh người tên nam tử mặc ngân giáp kia.
Nam tử ngân giáp kia chỉ cảm thấy khó thở dâng lên, huyền lực run rẩy, phun ra một ngụm máu tươi, một chân khụy xuống quỳ trên đất, toàn thân vô lực, còn chưa kịp phản kháng liền bị Âu Dương Tiêu Sơn túm lấy hai tay, nháy mắt liền bị bắt.
Võ tông ngũ giai!
Gã khiếp sợ nhìn Âu Dương Tiêu Sơn, thân thể run lẩy bẩy, đối phương có thể dễ dàng bắt lấy gã như vậy, tuyệt đối là cường giả võ tông ngũ giai.
Tiếng kêu la thảm thiết vang lên không dứt, sau một nén nhang, toàn bộ cửa ra vào Mặc Lâm Thôn đều không còn một tên mã tặc nào có thể đứng thẳng nữa, chỉ còn lại máu tươi lênh láng đầy đất, giống như làm thành một con sông bằng máu.
– Huyền thiếu, ba trăm hai mươi sáu tên mã tặc tất cả đều bị bêu đầu rồi.
Lưu Hiểu Long đi tới trước mặt Diệp Huyền, quỳ xuống đất cung kính nói, trên mặt mang theo vẻ cuồng nhiệt.
Không chỉ gã, gần như tất cả cấm vệ quân xung quanh, lúc này đều nhìn Diệp Huyền bằng ánh mắt vô cùng cuồng nhiệt, trong mắt lộ ra tất cả đều là vẻ sùng bái.
Trong hơn ba trăm tên mã tặc lúc trước, tên yếu nhất cũng là võ sư nhị giai, trong đó có một số là địa võ sư tam giai, còn có một số rất ít nữa là thiên võ sư.
Luận thực lực tổng thế, tuy rằng đối phương có nhiều người, nhưng phe cấm vệ quân bọn họ kỳ thật thực lực tuy mạnh hơn đối phương, nhưng dù sao thì đối phương người đông thế mạnh, dựa theo mọi người suy nghĩ, chiến đấu lên thì bên phía cấm vệ quân bên mình khó tránh khỏi cũng có một số người bị thương, thậm chí là tử thương một phần cũng có thể xảy ra.
Nhưng kết quả lại hoàn toàn khác hẳn với dự đoán của mọi người.
Đánh xong một trận, hơn ba trăm tên mã tặc tất cả đều bị bêu đều, còn cấm vệ quân bọn họ thì lại không hề có thương vong nào hết.
Tất cả những chuyện này đều là nhờ vào Bách Liên Đại Trận mà Diệp Huyền đã truyền dạy cho bọn họ lúc trước.
Tuy rằng bọn họ cũng sớm biết về sự cường đại của Bách Liên Đại Trận, chỉ là biết trên mặt lý thuyết mà thôi, nhưng chưa từng thực chiến để kiểm tra qua, không ngờ bây giờ vừa có cơ hội kiểm tra một phen thì hiệu quả hoàn toàn vượt khỏi dự đoán của bọn họ.
Gần trăm người cấm vệ quân bọn họ, đánh chết hơn ba trăm tên mã tặc, đừng nói là bỏ mạng, thậm chí còn không có người nào bị thương, kết quả như vậy, bọn họ lúc đầu nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Đánh xong một trận, tất cả cấm vệ quân ở đây đều chân chính khuất phục Diệp Huyền, vô luận là từ thân hay tâm, đều triệt để thuần phục Diệp Huyền.
Đồng dạng kinh ngạc tới ngây người còn có tên nam tử ngân giáp đầu lĩnh mã tặc.
Gã biết thực lực của thủ hạ mình ra sao, đây tuyệt đối là một cổ lực lượng có thể đi ngang ở Thiên Húc hành tỉnh, trong vòng một nén nhang, cư nhiên bị đối phương tiêu diệt toàn bộ, đây rốt cuộc là đám biến thái từ đâu tới thế này?
– Nếu như ta đoán không sai, các hạ hẳn là người trong phủ của Ngụy Hoành Ngụy tỉnh đốc đúng không, nói đi, tại sao lại đi làm cướp, hoành hành ngang ngược ở xung quanh.
Diệp Huyền nheo mắt, thản nhiên hỏi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 408: Lòng Động Sát Khí (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 409: Lòng Động Sát Khí (2)
Ngụy Hoành này làm tỉnh đốc ở Thiên Húc hành tỉnh cũng một khoảng thời gian tương đối dài, cho nên khả năng khống chế của gã đối với Thiên Húc hành tỉnh đã tới mức độ vô cùng cao thâm, những thứ khác không nói, chỉ riêng thành vệ quân của tỉnh thành cơ hồ đều giống như tư quân của gã vậy.
Ngoại trừ khả năng khống chế thành vệ quân ra, Ngụy Hoành cũng có nhân mạch ở quân đội, một vị cao quan của quân đội trú đóng ở Thiên Húc hành tỉnh này cũng là bạn thân thiết của Ngụy Hoành.
– Phương Thiên Hồng, võ tông nhất trọng!
Diệp Huyền trầm tư, đưa mắt nhìn Âu Dương Tiêu Sơn.
– Huyền thiếu ngươi cứ yên tâm đi, tên Phương Thiên Hồng này nếu như dám cãi lệnh của đại nhân ngươi thì cứ giao cho thuộc hạ, chỉ là một tên cao thủ của tỉnh thành, thuộc hạ còn không để trong lòng.
Âu Dương Tiêu Sơn nói với vẻ tự tin mười phần.
Đây cũng không phải gã cuồng vọng, mà là gã tới từ vương thành, đối với cao thủ ở hành tỉnh phía dưới tự nhiên trên tâm lý sẽ sinh ra cảm giác ưu việt.
Diệp Huyền gật đầu:
– Lưu Hiểu Long.
– Có thuộc hạ.
– Ngươi đi giúp ta một chuyến….
Diệp Huyền lấy một khối lệnh bài ra, giao cho Lưu Hiểu Long, sau đó nhỏ giọng phân phó vài câu cho gã, Lưu Hiểu Long nhận lệnh xong thì nhanh chóng thoát ly khỏi đội ngũ, biến mất trong tầm mắt của mọi người.
– Ngoại trừ giả làm cướp, lén vơ vét tỉnh khố ra, ngươi còn biết Ngụy Hoành còn thủ đoạn vơ vét của cải nào nữa hay không?
– Đại nhân, ngoại trừ những thứ này, thuộc hạ nghe nói Ngụy Hoành tỉnh đốc còn chuẩn bị tập trung mục tiêu vào một vài gia tộc ở tỉnh thành, muốn vơ vét hết của cải của mấy gia tộc hào môn này một phen trước khi rời đi.
Âu Dương Tiêu Sơn cười lạnh một tiếng:
– Khẩu vị của tên Ngụy Hoành lớn thật đấy, chẳng lẽ hắn không sợ ăn quá nhiều thì vỡ bụng sao.
Trên mặt Diệp Huyền không lộ vẻ gì, nhưng trong lòng lại động sát khí.
Sau khi Triệu Kính tứ phong Thiên Húc hành tỉnh cho Diệp gia bọn họ xong, Thiên Húc hành tỉnh này gần như đã thành tài sản của Diệp gia bọn họ rồi, tên Ngụy Hoành này dám to gan lớn mật cướp đoạt tài sản của Thiên Húc hành tỉnh, cho dù Diệp Huyền có nhân từ tới đâu đi chăng nữa thì trong lòng cũng nhịn không được mà động sát cơ.
Huống hồ gì, Ngụy Hoành còn để cho thủ hạ của gã giả trang làm cướp hoành hành ở Thiên Húc hành tỉnh, không việc ác gì không làm, hành vi như vậy, nếu như không giết gã, thì Diệp Huyền sẽ cảm thấy có lỗi với lương tâm của mình.
Mang theo sát khí đằng đằng, đám người nhanh chóng đi về phía tỉnh thành của Thiên Húc hành tỉnh.
Hai ngày sau, đội ngũ của Diệp Huyền rốt cuộc cũng đi tới bên ngoài tỉnh thành, một tòa thành trì nguy nga cao lớn đứng sừng sững trước mặt mọi người, vô cùng to lớn và bắt mắt.
Thiên Húc hành tỉnh là một trong rất nhiều hành tỉnh của Lưu Vân Quốc, tuy rằng vị trí địa lý vô cùng hẻo lánh, nhưng ở bên trong có rất nhiều sơn lâm phong phú như hắc phong lĩnh, bởi vậy cho nên trong số rất nhiều hành tỉnh của Lưu Vân Quốc, cũng được cho là một trong những nơi phồn hoa đông đúc.
Lúc này, ở bên ngoài cửa thành, người tới người đi vô cùng tấp nập.
Điều khiến cho Diệp Huyền ngạc nhiên chính là ở ngoài cửa thành cư nhiên có thành vệ quân đang đứng thu phí của người vào cửa.
Thu phí ra vào thành trì cũng không phải chuyện đặc biệt gì, bất quá phần lớn chỉ thiết trí ở những thành trì nơi biên cảnh, có yêu thú hoành hành, hoặc là bị kẻ thù uy hiếp, cần đại lượng tướng sĩ bảo vệ sự an toàn của thành trì, vì để cho tài chính sung túc một chút cho nên mới thu phí ra vào.
Nhưng tỉnh thành của Thiên Húc hành tỉnh này cư nhiên còn thu phí vào thành, loại chuyện thế này Diệp Huyền mới nghe nói lần đầu tiên.
Rất nhanh, đoàn người của Diệp Huyền liền bị thị vệ canh cửa ngăn lại:
– Phí vào thành mỗi người một huyền tệ, các ngươi nhiều người như vậy, coi như tính chẵn cho các ngươi một trăm huyền tệ.
Một huyền tệ không phải là nhiều, nhưng Trần Tinh lại lạnh lùng nói:
– Ra vào thành cũng phải trả tiền à, vương quốc từ khi nào lại có quy định này vậy?
Thành vệ quân sững sờ, lập tức cả giận nói:
– Đưa tiền ra cho ta, không đưa tiền thì cũng được thôi, mau cút đi, có giao hay không.
– Ngươi….
Trần Tinh tức giận tới mức thiếu chút nữa nện một quyền lên mặt tên thành vệ quân kia.
Tên thành vệ quân kia cười lạnh, căn bản không sợ đoàn người Diệp Huyền, nhe răng cười nói:
– Sao hả, không phục à? Còn muốn động thủ sao? Có ngon thì ngươi động thủ thử cho ta xem, đừng tưởng rằng nhiều người là giỏi lắm.
Tên này nhìn lướt qua cấm vệ quân đứng sau lưng Diệp Huyền, trong mắt lộ ra vẻ khinh thường:
– Ăn mặc chẳng ra gì hết, đống khôi giáp kia chắc là đồng trắng chứ gì, năm mươi huyền tệ một bộ mà cũng dám mặc đi ra đường.
Diệp Huyền thản nhiên cười, ngăn cản Trần Tinh đang nổi giận đùng đùng lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía tên thành vệ quân kia.
– Nhìn cái gì mà nhìn hả?
Tên thành vệ quân kia bị Diệp Huyền nhìn mà trong lòng run lên sợ hãi, cho nên cố mạnh miệng nói.
– Còn không mau tránh ra cho ta.
Lúc này Lưu Vân Long vội vàng đi lên phía trước, lạnh giọng quát.
– Ngươi lại tính là cái thá….
Lưu… Lưu thống lĩnh!
Tên thành vệ quân này hãy còn chuẩn bị mắng nhiếc một trận, đưa mắt nhìn qua thấy Lưu Vân Long thì sợ tới mức run lên lẩy bẩy, thiếu chút nữa quỳ rạp xuống đất.
Lưu Vân Long chính là tổng thống lĩnh thành vệ quân, là cấp trên của cấp trên của bọn họ, đám thành vệ quân như bọn họ sao có thể không biết gã được.
Đám thành vệ quân còn lại đứng bên cạnh đang chuẩn bị xem trò hay thì lúc này hai chân cũng mềm nhũn ra.
– Đại nhân, ngươi muốn để ta xử trí đám bọn họ như thế nào!
Lưu Vân Long lạnh giọng nói.
– Này còn phải hỏi sao, loại cặn bã này….
Trần Tinh nổi giận đùng đùng, đang muốn trút giận thì lại bị Diệp Huyền ngăn lại, hắn chỉ thản nhiên mỉm cười một cái liền đi vào trong thành.
– Hừ!
Lưu Vân Long hừ lạnh một tiếng, vội vàng theo Diệp Huyền đi vào trong thành.
Trần Tinh thấy thế thì lạnh giọng nói với Lưu Vân Long:
– Chắc ngươi là thống lĩnh của thành vệ quân trong tỉnh thành này đúng không, đây là thành vệ quân dưới trướng của ngươi đây sao? Có khác gì thổ phỉ hay không?
Lưu Vân Long mướt mồ hôi, vội vàng giải thích:
– Đại nhân, lúc trước Thiên Húc hành tỉnh của chúng ta cũng không thu phí vào cửa đâu, đây cũng là luật mới là Ngụy Hoành thành chủ vừa mới ra vào mấy tháng trước, thuộc hạ cũng chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh mà thôi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 410: Diệp Gia Gặp Nguy (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










