[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 40 : Hắc Ấn Huyền Bảo (2) (c391-c400)
❮ sautiếp ❯Chương 391: Hắc Ấn Huyền Bảo (2)
Sở Vân Phi lấy ra một bức họa, đúng là bức họa Diệp Huyền đã họa ra ở cửa thứ ba lúc tham gia khảo hạch của Sở Vân Phi ở Huyền Linh học viện.
Diệp Huyền mỉm cười gật đầu:
– Đúng vậy.
Sở Vân Phi nháy mắt liền trở nên kích động, hai tay ôm quyền, còn thiếu nước không quỳ xuống dập đầu mà thôi:
– Kính xin đại sư vui lòng chỉ giáo.
– Chỉ giáo, chỉ giáo cái gì?
– Chính là lưu thủy kiếm ý này.
Sở Vân Phi kích động nói:
– Lưu thủy kiếm ý mà đại sư ngươi họa ra, ngụ ý hùng hậu, như sông lớn chảy về đông, không thể vãn hồi, càng có một loại hào tình của nhân vật phong lưu thiên cổ, chí khí ngút trời, so với lưu thủy kiếm ý mà tại hạ lĩnh ngộ được quả thực cách biệt một trời một vực, như trăng sáng với ánh đom đóm, kính xin đại sư chỉ điểm.
Lúc trước khi Sở Vân Phi nhìn thấy lưu thủy kiếm ý mà Diệp Huyền vẽ ra đã chấn kinh khó mà nhịn nổi, sau khi biết được người khảo hạch chính là Diệp Huyền thì lại càng khiến cho trong lòng gã khó mà nhịn nổi.
Nhưng bởi vì Diệp Huyền xuất quỷ nhập thần, gã một mực không thể thỉnh giáo được, hôm nay vất vả lắm mới tìm được một cơ hội, đương nhiên không thể bỏ qua.
– Ta cũng không biết lưu thủy kiếm ý gì hết.
Diệp Huyền mỉm cười lắc đầu:
– Ta chỉ là dựa theo yêu cầu khảo hạch của Sở Vương đại nhân mà vẽ lại thôi, nếu không có chuyện gì thì ta xin cáo từ trước.
– Cái gì?
Sở Vân Phi mở to mắt:
– Không thể nào như vậy được!
Gã bước nhanh tới trước mặt của Diệp Huyền:
– Lưu thủy kiếm ý trong bức tranh này rõ ràng vô cùng thâm ảo, sao đại sư ngươi lại không biết được chứ.
Diệp Huyền ngừng bước, thản nhiên nói:
– Sở Vương đại nhân, ta nghe nói ngươi là đệ nhất cao thủ của Lưu Vân Quốc, là cường giả võ tông tam trọng, lưu thủy kiếm ý này lại không phải thứ quá mức cao thâm, cần gì phải chấp nhất như vậy?
– Chấp nhất, sao có thể không chấp nhất!
Sở Vân Phi đã bình tĩnh lại, nghiêm giọng nói:
– Võ giả chúng ta, nghịch thiên tu hành, một đường vượt qua bao chông gai, không thứ gì cản được, muốn đi tới đỉnh cao hơn, chỉ có không ngừng cầu tiến, chẳng lẽ không đúng sao? Ta xem nước chảy, đi hết thiên sơn vạn thủy của vương quốc, nhưng lại không thể nhìn ra thâm ảo trong đó, một lòng truy cầu, có thiên đị chứng giám.
Diệp Huyền hơi động một chút, cười nói:
– Ngươi là thống lĩnh cấm vệ quân, là đệ nhất cường giả của Lưu Vân Quốc, nghe đồn có tên võ tông ngạo thiên, vốn đã ngạo tiếu vương quốc.
Nhưng ngươi biết đó, người sống trên đời, như thương hải tang điền, từ xưa tới nay, bao nhiêu nhân vật phong lưu, cuối cùng đều phải chôn vùi trong đất sâu, tựa như lưu thủy, hóa thành hư vô, đã chảy đi mất, lại truy cầu như vậy, chẳng phải thật đáng buồn hay sao?
– Lưu thủy kiếm y, lưu thủy kiếm ý, ha ha, rốt cuộc là kiếm ý như lưu thủy, hay là lưu thủy như kiếm ý….
Diệp Huyền cười lớn, xoay người rời đi, chỉ để lại một mình Sở Vân Phi đang đứng ngây ngốc ở nơi đó, giống như một khúc gỗ.
Còn chưa đi ra khỏi vương cung, Diệp Huyền lại bị người khác gọi lại.
– Diệp Huyền đại sư….
Một đạo thanh âm tao nhã, mang theo vẻ trắng trong thuần khiết vang lên, một thanh niên mặc hoa phục, khí chất cao quý phiên phiên như ngọc bước ra từ một góc gần đó.
– Hóa ra là tứ vương tử điện hạ.
Diệp Huyền gật đầu.
Tứ vương tử Triệu Thiên mỉm cười:
– Diệp Huyền đại sư, ngày xưa gặp được ở Thanh Huyền Sơn, tại hạ sơ sót bỏ qua cơ hội kết giao cùng đại sư, hôm nay cố ý chờ đại sư, hy vọng đại sư có thể tới quý phủ của tại hạ gặp mặt một chuyến.
Ngữ khí của Triệu Thiên vô cùng thành khẩn, vẻ cao cao tại thượng ngày đó cũng triệt để biến mất không còn bóng dáng, giống như vô cùng có thành ý.
– Ta còn có việc phải làm, không quấy rầy tứ vương tử.
Diệp Huyền lắc đầu, Triệu Thiên này nhìn như hòa nhã, thái độ chân thành, chỉ là trên người ẩn ẩn có khí tức âm lãnh, bản thân Diệp Huyền không thích chút nào.
Huống hồ gì đối phương mời mình, bất quá là vì Triệu Kính xem trọng mình, nên mới cố gắng kết giao mà thôi.
– Diệp Huyền huynh đệ.
Ngay tại lúc này, bát vương tử Triệu Duy cũng đi ra từ trong cung, nhìn thấy Diệp Huyền thì trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng.
– Triệu Duy huynh.
Diệp Huyền cười nhạt đáp lời.
Trong số các vị vương tử, chỉ có bát vương tử Triệu Duy là xem như hợp khẩu vị của hắn.
– Nghe nói ngươi đã xuất quan rồi, hai ngày nay ta đều không tìm được ngươi, không ngờ ngươi đã ở trong vương cung rồi, không biết ngươi đang chuẩn bị đi đâu? Ta tiễn ngươi một đoạn đường.
– Đi thôi.
Hai người cùng nhau rời khỏi vương cung.
Tứ vương tử Triệu Thiên nhìn bóng lưng hai người rời đi, nụ cười trên môi dần phai nhạt, trong mắt lóe lên một tia âm lãnh.
Gã xoay người trở lại tẩm cung của mình, vỗ tay một cái, một tên thị tùng mặc hắc y nhanh chóng đi tới trước mặt gã.
– Hắc Nhất, chuyện kia ngươi chuẩn bị thế nào rồi?
Triệu Thiên âm trầm mở miệng.
– Điện hạ, tất cả đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ điện hạ ngươi phân phó mà thôi.
– Ừ, ngươi không để lộ thân phận của ta đấy chứ?
– Điện hạ ngươi cứ yên tâm, chuyện này chỉ có một mình thuộc hạ biết được, những người khác không thể nào biết.
– Tốt lắm, lập tức thông báo cho người bên kia, động thủ đi.
– Dạ, điện hạ!
Tên thị tùng mặc áo đen kia nhanh chóng rời khỏi tẩm cung.
– Diệp Huyền, bản vương đã cho ngươi cơ hội, chính ngươi không biết nắm lấy, vậy thì cũng đừng trách bản vương, còn có lão bát nữa, không ngờ hôm nay ngươi lại chủ động ra chịu chết, xem ra đây cũng là do ông trời sắp đặt, đừng trách tứ ca tâm ngoan thủ lạt, muốn trách thì trách ngươi gần đây thanh danh lên cao, phụ vương lại càng ngày càng có hảo cảm với ngươi.
Trong mắt Triệu Thiên lộ ra một tia quang mang âm lãnh, khóe miệng mang theo vẻ trào phúng:
– Lão đại cũng thật là ngu ngốc, ta vốn còn cho rằng hắn là đối thủ cạnh tranh của ta, không ngờ hắn lại vô dụng như vậy, qua ngày hôm nay, để xem còn ai có thể tranh ngôi vị thái tử với ta được nữa.
Quang mang âm tà lóe lên trong đáy mắt của Triệu Thiên một cái liền biến mất.
Trên đường cái, Diệp Huyền ngồi trong xe ngựa của Triệu Duy, hai người đang nói chuyện với nhau.
– Diệp huynh, ta nghe nói mấy ngày nay ngươi một mực ở lại trong vương cung, thật sự có việc này sao?
Triệu Duy nhìn như vô ý hỏi một câu.
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng, đưa mắt nhìn Triệu Duy:
– Triệu huynh, chẳng lẽ ngươi cũng thích hóng hớt như vậy sao, ta biết rõ Triệu huynh muốn hỏi điều gì, bất quá ta muốn nói chính là, Triệu huynh ngươi chớ nên nóng vội, ngươi có nghe nói, đương kim bệ hạ năm đó đăng cơ làm vương thế nào hay không?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 392: Gặp Phải Mai Phục (1)
Trong lòng Triệu Duy run lên, gã không ngờ Diệp Huyền lại nói như vậy, lập tức như có điều suy nghĩ.
Diệp Huyền mỉm cười nhàn nhạt.
Cái gọi là vương tử không muốn làm quốc vương thì không phải vương tử tốt.
Nếu như nói Triệu Duy trước kia cũng không có dã tâm lớn như vậy, thì sau khi trải qua chuyện kia, Triệu Duy cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Chỉ là, trước mắt quốc quân Triệu Kính thân thể còn khỏe mạnh, Triệu Duy thì mới chỉ có mười bảy tuổi, nếu như quá mức nóng vội thì chưa hẳn đã là chuyện tốt,
Ít nhất là trong vòng mười năm, Triệu Duy còn không có khả năng đăng cơ.
Chính lúc đang suy nghĩ, thần sắc của Diệp Huyền đột nhiên biến đổi, đá một cước thật mạnh lên người Triệu Duy.
Cùng lúc đó, xa phu bên ngoài gầm lên một tiếng:
– Kẻ nào!
Ầm!
Ngay sau đó liền có một cỗ uy áp khủng bố giáng xuống từ trên trời, hung hăng đập xuống phía trước xe ngựa, trong tiếng nổ mạnh, nóc xe ngựa bị nổ vỡ tan tành, rất nhiều mảnh gỗ vụn bay tán loạn, cỗ lực lượng kia dư uy không giảm, sau khi làm nổ xe ngựa xong thì ập tới chỗ Diệp Huyền và Triệu Duy ngồi.
Ầm ầm rắc!
Toàn bộ xa ngựa dưới một kích này đều nổ tan tành.
Bên trong kình khí, Diệp Huyền bay ra từ trong đống đổ nát, còn Triệu Duy thì đã sớm bị Diệp Huyền đá ra khỏi xe, cũng bình yên vô sự.
– Điện hạ cẩn thận!
Một đám cấm vệ quân âm thầm bảo vệ xung quanh liền vọt ra, cả đám rút đao cầm trong tay, vẻ mặt ngưng trọng, vây quanh Diệp Huyền và Triệu Duy.
Vèo vèo vèo!
Gần như cùng lúc đó, từ hai bên đường cái đột nhiên cũng có rất nhiều hắc y nhân bịt mặt lao ra.
Thủ lĩnh cấm vệ quân dẫn đầu tức giận quát lớn:
– Các ngươi là ai, dám ở ban ngày ban mặt vây giết vương tử, mau buông vũ khí đầu hàng thì sẽ còn một đường sống, nếu không thì mặc cho các ngươi có bối cảnh lớn tới đâu cũng chỉ có một con đường chết mà thôi.
– Ha ha ha, vậy sao? Hôm nay còn không biết là ai sống ai chết đâu.
Tên hắc y nhân đẫu lĩnh cười ha ha.
– Tốc chiến tốc thắng, không chừa lại một tên nào.
Thanh âm tràn ngập sát khí truyền ra từ trong miệng của gã, tên hắc y nhân kia liền vọt lên.
– Giết!
Hai bên nháy mắt liền lao vào giao phong với nhau, đủ loại huyền khí không ngừng múa may trong hư không, phát ra tiếng vang đing tai nhức óc.
Vèo!
Tên hắc y nhân đầu lĩnh kia một chưởng đẩy cấm vệ quân văng ra, cả người như đại bàn giương cánh, lao về phía Diệp Huyền và Triệu Duy.
– Đối thủ của ngươi chính là ta.
Thủ lĩnh cấm vệ quân quát khẽ một tiếng, đột nhiên đánh ra, một đạo kiếm quang, sáng chói hiện lên trên trường kiếm của gã, sáng rọi đất trời, xưa nay chưa từng có.
Xung quanh kiếm quang, không khí bị kéo ra thành từng đạo khe rãnh thật dài, kéo thẳng tới chỗ của hắc y nhân.
Một kiếm này có uy lực lớn kinh người, thủ lĩnh cấm vệ quân này đúng là một vị cường giả thiên võ sư tam trọng.
– Ha ha, chút tài mọn thôi, chết đi cho ta.
Hắc y nhân đầu lĩnh kia cười lạnh một tiếng, cũng không nhìn tới kiếm quang đang lao tới một cái, trở tay đánh ra một chưởng, ầm vang một tiếng, kiếm quang vỡ tan, thủ lĩnh cấm vệ quân phun một búng máu bay ngược ra ngoài, hai mắt trợn tròn, trong miệng hoảng sợ lên tiếng:
– Võ tông ngũ giai.
– Xem như ngươi có mắt.
Hắc y nhân nhe răng cười một tiếng, giống như không hài lòng với uy lực của một chưởng mà mình đã đánh ra, nhưng cũng không truy tích, tiếp tục lao tới chỗ Diệp Huyền và Triệu Duy.
Xoẹt!
Đúng vào lúc này, một đạo trường tiên cuốn tới, nhanh chóng cuốn lên cổ tay của hắc y nhân kia.
– Điện hạ mau đi đi, người này là võ tông ngũ giai, nơi này không có ai là đối thủ của hắn hết, ta sẽ ngăn cản hắn một chút.
Người ra tay là mã phu của Triệu Duy, quần áo toàn thân đều là rách nát, lộ ra cơ bắp mạnh mẽ, cư nhiên cũng là một vị cao thủ, hơn nữa thực lực cũng đạt tới thiên võ sư tam trọng đỉnh phong.
– Diệp huynh, đám người này đều là tới để ám sát ta, ngươi mau tới vương cung tìm viện binh, ta sẽ dụ bọn họ rời đi, mấy người các ngươi cố gắng một chút.
Dù rằng đột nhiên gặp phải ám sát, trên mặt Triệu Duy có chút kinh hoàng, chỉ là một chốc lát sau gã liền nhanh chóng bình tĩnh lại, biết rõ người mới là võ sư tam trọng như gã ở lại đây cũng không thể làm được gì, lúc này quay sang Diệp Huyền quát lên một tiếng, nhanh chóng rời đi.
Hướng gã chạy đi ngược lại với Diệp Huyền, rõ ràng biết rõ mục tiêu của đối phương chính là gã cho nên muốn dẫn kẻ địch đuổi theo.
– Muốn chết, không vào võ tông cảnh mà cũng muốn cản ta, cút đi cho ta.
Hắc y nhân tức giận gầm lên một tiếng, cổ tay phải dùng sức giãy mạnh, muốn vung gãy trường tiên, tay trái thì đánh ra một quyền, quyền uy khủng bố ở giữa không trung tạo thành một đạo lưu quang, ầm ầm đánh lên người đối phương.
– Cự hùng võ hồn, hùng trang hộ thể!
Trên đỉnh đầu của mã phu kia xuất hiện một hư ảnh cự hùng, ngẩng mặt lên trời gầm một tiếng, quanh thân cự hùng có ba đạo tinh hoàn luật động, toàn lực phát động võ hồn tam tinh, một đạo quang lượng mờ ảo bảo vệ gã, chặn được một kích của hắc y nhân.
Mặc dù là như vậy, nhưng trong miệng của gã vẫn phun ra một ngụm máu.
Thiên võ sư tứ giai và võ tông ngũ giai cách biệt rất xa, vừa trúng một kích thì lập tức bị trọng thương.
– Kim ti xà tiên, quấn lấy!
Gã cố nén đau đớn kịch liệt, tay phải vung lên, trường tiên màu vàng giống như một con yêu xà, quấn lấy tay của hắc y nhân chặt hơn, gã tức giận nói:
– Muốn giết điện hạ thì phải bước qua cửa của Tư Mã Hiên Vũ ta trước đã!
– Chỉ là một thiên võ sư mà thôi, tự tìm chết!
Hắc y nhân lúc này thật sự nổi giận, toàn thân bị hắc khí che phủ, trên đỉnh đầu xuất hiện một cái quỷ kiểm võ hồn, đồng thời, ông ông ông, ba đạo tinh hoàn bay xung quanh võ hồn, một xúc tua màu đen vươn ra từ trong thân thể của gã.
Bùm bùm!
Kình khí mạnh mẽ khiến cho không gian xung quanh nổ mạnh từng hồi, hắc y nhân dùng sức giãy một cái, kim ti xà tiên trên tay liền bị gã hất ra, đồng thời đánh một quyền lên người của Tư Mã Hiên Vũ.
Một quyền này là một quyền bạo phát toàn bộ thực lực của hắc y nhân, Tư Mã Hiên Vũ lập tức bay ngược ra ngoài, đập thành một cái hố sâu trên mặt đất, toàn thân đẫm máu.
– Sát Cửu, ngươi đi giết chết Diệp Huyền, ta giết Triệu Duy, những người còn lại, giết hết tất cả cấm vệ quân ở đây cho ta.
Hắc y nhân lao vun vút ra ngoài, trong số những hắc y nhân đang chiến đấu với cấm vệ quân, có một tên hắc y nhân lập tức rời khỏi chiến trường, đuổi theo Diệp Huyền.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 393: Gặp Phải Mai Phục (2)
Chỉ một lát sau, đội cấm vệ quân bảo vệ Triệu Duy cư nhiên tử thương thảm trọng, chỉ còn lại có sáu bảy người đau khổ chèo chống, trong số đám sát thủ này, ngoại trừ hắc y nhân đầu lĩnh là võ tông ngũ giai ra, mấy tên còn lại tất cả đều là thiên võ sư tứ giai, thực lực mạnh tới mức đáng sợ.
Mà Sát Cửu kia lại là tên có thực lực mạnh nhất trong số đó, cao thủ thiên võ sư tam trọng.
– Không xong, bát vương tử điện hạ, cẩn thận!
Thủ lĩnh cấm vệ quân và Tư Mã Hiên Vũ đang trọng thương đều hoảng sợ mở miệng.
– Ha ha, chết đi cho ta!
Chỉ thấy hắc y nhân kia phi thân lao tới, nhe răng cười một tiếng, đánh một chưởng về phía bát vương tử Triệu Duy.
Tu vi của Triệu Duy chỉ là võ sư tam trọng, làm sao có thể là đối thủ của hắc y nhân kia, thủ chưởng của đối phương còn chưa đánh trúng, chỉ nội chưởng phong thôi đã khiến gã không mở nổi mắt, xương cốt toàn thân run lên lách cách, có một loại xúc động muốn quỳ xuống.
Sắc mặt Triệu Duy đại biến, trong mắt để lộ ra một tia hoảng loạn, nhưng trên mặt lại không chút kinh hoàng, chỉ thấy gã vội vàng lấy ra một cái trận bàn có tạo hình cổ xưa từ trên người, quán thâu huyền khí vào trong đó.
Trên trận bàn đột nhiên phát ra một đạo hồng quang, bộc phát ra khí tức mãnh liệt.
Triệu Duy tiện tay quăng ra, trận bàn rơi xuống đất, hồng quang mờ ảo một đạo trận văn phức tạp xuất hiện dưới chân của Triệu Duy, lập tức hóa thành một đạo quang tráo sáng trong suốt, bao vây gã vào bên trong.
Phanh!
Một kích toàn lực của thủ lĩnh hắc y nhân, đánh xuống như lôi đình, ầm ầm giáng xuống, đánh vào trên màn quang tráo này, phát ra tiếng nổ vang khổng lồ, quang tráo lay động một chút, cư nhiên không bị đánh vỡ, ngược lại khiến cho hắc y nhân bị văng ngược ra, rơi xuống đất phải lùi lại vài bước.
Đồng tử của hắc y nhân co rụt lại, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi, đối phương ném ra là loại trận bàn gì thế này, cư nhiên có thể ngăn được một kích toàn lực của võ tông nhất trọng như gã.
Ánh mắt của Diệp Huyền ở phía xa sáng lên, lẩm bẩm nói:
– Trận pháp phòng ngự ngũ cấp —— ngũ hành cổ địa trận!
Trong lòng mấy người Tư Mã Vũ Hiên cũng yên tâm lại, thật không ngờ trên người của bát vương tử cư nhiên vẫn còn trận pháp đáng sợ cỡ này, nếu vậy thì bát vương tử điện hạ sẽ an toàn rồi.
Hắc y nhân tức giận:
– Chỉ là một trận pháp thôi mà cũng muốn ngăn được ta, phá cho ta!
Trong tiếng quát vang vọng, tinh hoàn trên quỷ kiểm võ hồn kia luật động cực nhanh, một đạo khí tức khủng bố mà đến lập tức quấn lên tay phải của gã, đột nhiên đánh lên phía trên quang tráo bên ngoài trận pháp.
Ầm ầm!
Quang tráo chấn động một cái, lăn tăn như sóng nước, chỉ lõm vào một cái liền khôi phục như cũ.
Triệu Duy lạnh lùng quát:
– Các hạ, ngũ hành cố địa trận của ta chính là trận pháp ngũ cấp, với thực lực của ngươi căn bản không thể nào phá vỡ được, còn không mau mau rời đi!
Nói thật thì trong lòng Triệu Duy lúc này cũng thấp thỏm lo sợ rất nhiều, ngũ hành cố địa trận này của gã chính là phụ vương ban cho gã để bảo vệ tính mạng sau chuyện của Diệp Huyền.
Chỉ là không ngờ lại phát huy công dụng nhanh tới như vậy, nếu như không có trận pháp này, thì dưới một kích vừa rồi gã đã sớm đầu mình hai nơi, bỏ xác tại chỗ.
Ánh mắt của hắc y nhân bén nhọn, cười lạnh:
– Buồn cười, trận pháp ngũ cấp thật sự, một võ sư như ngươi há có thể khống chế được, bất quá chỉ là một cái trận bàn đơn giản hóa mà thôi, thứ thôi động trận pháp chính là huyền thạch ở bên trong, ta không tin trận pháp này có thể ngăn được ta một hai lần, nhưng còn có thể ngăn được mấy chục mấy trăm lần.
Hắc y nhân nói xong thì hai nắm đấm liều mạng đánh lên trên quang tráo trước người Triệu Duy, tiếng nổ vang ầm ầm, quang tráo ba động mãnh liệt, thừa nhận công kích khổng lồ.
Đám người Tư Mã Hiên Vũ nghe mà tim vọt lên tới cổ họng, tuy rằng bọn họ không biết nguyên lý của trận bàn, nhưng biết rõ lời của hắc y nhân kia nói quả thật không sai, bọn họ lúc này cũng đã bình tĩnh lại một chút, lại quay nhìn về phía Diệp Huyền đang bị tên Sát Cửu kia truy sát, hô to:
– Diệp Huyền đại sư, mau trở lại hoàng cung tìm viện binh đi!
Chỉ là không đợi bọn họ kịp lao lên giúp Diệp Huyền ngăn cản Sát Cửu, đằng sau đột nhiên liền vang lên tiếng xé gió, vài tên sát thủ hắc y nhân ở phía sau nháy mắt liền bao vây xung quanh hai người bọn họ.
Tư Mã Hiên Vũ và thủ lĩnh cấm vệ quân quay lại nhìn, chỉ thấy trên mặt đất tất cả đều là thi thể của cấm vệ quân, trong khoảng thời gian ngắn, không một ai sống sót, trên mặt lập tức lộ ra vẻ kinh hãi.
Thân hình của Sát Cửu vừa động, đã xuất hiện trước mặt Diệp Huyền, một chưởng chộp về phía hắn, cười lạnh nói:
– Một tên địa võ sư mà cũng muốn chạy thoát khỏi tay ta? Có thể sao?
Theo một chưởng của Sát Cửu đánh xuống, trong lòng đám người Triệu Duy liền hoảng hốt, biết rõ Diệp Huyền tiêu đời rồi.
Chỉ thấy Diệp Huyền vẻ mặt không đổi, lúc này cư nhiên còn cười lạnh:
– Tên ngu xuẩn nhà ngươi, con mắt nào của ngươi thấy ta muốn chạy?
Vừa dứt lời thì thân hình của hắn chợt động, giống như một con lươn, vặn vẹo vài cái, liền thoát ra khỏi chưởng phong của Sát Cửu, Long Văn Kiếm bên hông keng một tiếng rút ra, tiếng rồng ngâm vang lên từng hồi, biến ảo thành vài đạo kiếm quang đâm về phía đối phương.
Sát Cửu giật mình kinh ngạc nhìn Diệp Huyền thoát ra khỏi chưởng phong của mình, không chút nghĩ ngợi, cũng không thèm để ý tới kiếm quang do Diệp Huyền đánh ra, trong tiếng nổ vang đầy trời, huyền lực của gã hóa thành một cơn sóng lớn đánh về phía Diệp Huyền.
Chỉ là chờ chưởng lực của gã đánh xuống thì chỉ nghe tiếng xoẹt xoẹt vang lên, một màn khiến gã hoảng sợ đã xảy ra, kiếm quang do Diệp Huyền đánh ra lại dễ dàng phá vỡ phòng ngự của thiên võ sư tam trọng như gã, tựa như tinh quang lập lòe, đâm vào những chỗ hiểm khắp toàn thân của gã, khiến gã sợ tới mức vội vàng triệt hồi chưởng kình, tập trung phòng thủ.
Kiếm chưởng va nhau, phát ra thanh âm kim loại chát chúa, kiếm khí sắc bén thiếu chút nữa cắt vỡ lòng bàn tay của gã.
Sát Cửu đầu tiên là lộ ra vẻ hoảng sợ, sau đó là cuồng hỉ, cười lên ha hả:
– Hảo tiểu tử, chẳng trách công kích của ngươi lại đáng sợ như vậy, thanh bảo kiếm này cư nhiên là huyền binh tứ cấp, hơn nữa lại còn là cực phẩm trong huyền binh tứ cấp, đúng là trời cũng giúp ta, một địa võ sư như ngươi cũng xứng dùng huyền binh tứ cấp hay sao, chỉ sợ ngay cả năng lực giải phóng thanh huyền binh tứ cấp này cũng không có nữa, mau giao ra đây cho ta.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 394: Tức Muốn Nổ Phổi
Thời khắc sinh tử, Sát Cửu cư nhiên nổi lên lòng tham muốn cướp đoạt.
– Ngươi muốn thì nói sớm là được, cứ cầm lấy đi!
Diệp Huyền mỉm cười, quăng trường kiếm ra, trong nháy mắt khi tay đối phương chạm vào trường kiếm, thì đột nhiên trong mắt lóe lên một tia bén nhọn:
– Giải phong!
Trên thân Long Văn Kiếm đột nhiên phóng xuất ra một đạo khí tức khủng bố, huyền văn bên ngoài thân kiếm giống như sống lại, lưu quang đủ màu phóng lên ngập trời, hào quang sáng chói, từng đạo kiếm khí sắc bén bắn ra từ bên trong Long Văn Kiếm, giống như sóng lớn cuồn cuộn, bao phủ Sát Cửu vào bên trong.
Kêu thảm một tiếng, Sát Cửu ở dưới kiếm khí tung hoành, toàn thân áo bào đều bị đánh nát, trên người xuất hiện từng miệng vết tương nhỏ chằn chịt, máu tươi đổ ào ạt, giống như một huyết nhân.
– Sao hả, còn muốn nữa hay không?
Diệp Huyền run trường kiếm lên, kiếm pháp huyền diệu, khiến cho Sát Cửu hoa mắt, thân hình nhịn không được liền lùi lại, thất thanh la lên:
– Một địa võ sư như ngươi cư nhiên có thể giải phong huyền binh tứ cấp.
Gã nào biết đâu rằng, huyền khí của địa võ sư tam giai đúng là không thể nào giải phong của cực phẩm huyền binh tứ cấp như Long Văn Kiếm được, chỉ là Diệp Huyền thân là luyện khí đại sư, căn bản không cần dùng tới huyền khí cưỡng chế giải phong gì hết, chỉ cần thông qua thủ pháp đặc biệt là có thể kích hoạt huyền văn trên thân của Long Văn Kiếm.
Diệp Huyền và Sát Cửu giằng co, nháy mắt liền hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người ở đây.
Thủ lĩnh hắc y nhân thấy vậy thì giận tím mặt:
– Sát Cửu, có chuyện gì vậy, còn không mau giết hắn đi, một thiên võ sư tam trọng như ngươi ngay cả một địa võ sư cũng không thể giải quyết được hay sao? Đầu óc bị lừa đá rồi à? Nhìn huyền binh của đối phương làm gì chứ, người này cũng là đối phương mà Ảnh Sát Môn chúng ta phải giết, mau giết hắn đi.
Nhìn thấy Sát Cửu bị một địa võ sư đùa giỡn như vậy, tên thủ lĩnh hắc y nhân kia tức giận tới mức thiếu chút nữa là phun máu, tức muốn nổ phổi.
Sát Cửu cũng thẹn quá hóa giận, trình độ của đối phương không cao, nhưng kiếm pháp và thân pháp cũng là gã chưa từng thấy qua, mỗi một kiếm hắn đánh ra, chẳng những phương vị vô cùng xảo trá, chỉ đâm vào chỗ hiểm, mà phán đoán trong chiến đấu cũng hơn hẳn gã. mỗi lần gã còn chưa kịp ra tay thì đối phương giống như có thể nhìn ra gã sẽ tấn công như thế nào vậy.
Nếu như là địa võ sư bình thường thì gã hoàn toàn có thể không quan tâm, dốc hết sức trấn áp, nhưng huyền binh trong tay đối phương lại vô cùng cường đại, không ngờ có thể đả thương được mình, khiến cho gã nhất thời có chút luống cuống tay chân, vô cùng chật vật.
Đám người Triệu Duy thấy vậy thì trong lòng mừng rỡ:
– Diệp Huyền huynh đệ, mau tranh thủ đi tìm viện binh đi.
Sắc mặt Sát Cửu trở nên âm trầm, mặc dù gã không thể làm gì Diệp Huyền, nhưng tuyệt đối không thể để cho đối phương có cơ hội chạy thoát, lạnh lùng nói:
– Ngươi trốn được sao!
Đỉnh đầu của gã xuất hiện quỷ kiểm võ hồn, xúc tua màu đen vần vũ, bao vây lấy Diệp Huyền.
– Thân là sát thủ của Ảnh Sát Môn mà chỉ có chút thủ đoạn ấy hay sao?
Trong nháy mắt khi đối phương để lộ quỷ kiểm võ hồn ra thì Diệp Huyền liền biết thân phận của đối phương.
– Xú tiểu tử, đừng vội kiêu ngạo, xem ta giết ngươi thế nào đây.
Võ hồn xuất hiện trên đỉnh đầu của Sát Cửu, sát khí nồng đậm hội tụ bên ngoài cơ thể của gã, gã khẽ quát một tiếng, đại lượng huyền lực tụ tập lại bành trướng mênh mông, ép xuống chỗ Diệp Huyền.
Lúc này gã cũng đã tỉnh ngộ, nếu như kỹ xão liều mạng và thân pháp không cách nào bắt đối phương được thì liền trực tiếp dốc hết sức, phát động công kích có phạm vi lớn đánh về phía địch nhân, đối phương chỉ là một địa võ sư tam giai, chỉ cần nằm trong phạm vi công kích của gã thì có thể không chết được hay sao.
Ầm ầm!
Công kích của một thiên võ sư tam trọng đáng sợ tới mức nào? Một kích này đánh xuống, trong vòng mười mét xung quanh cuồng phong gào thét, thủ chưởng chưa tới, chỉ riêng chưởng phong cũng đã giam cầm không gian xung quanh rồi.
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng, trực tiếp ném ra một khối trận bàn, một đạo quang lượng mờ ảo bao quanh hắn, cứng rắn đỡ lấy một chưởng của đối phương, răng rắc một tiếng, quang mang vỡ nát, trận bàn không đỡ nổi cổ lực lượng này nên trực tiếp vỡ nát, một cỗ huyền lực vô hình đánh tới, xuyên qua thân thể Diệp Huyền như nước lũ.
– Một địa võ sư như ngươi, cho dù để trận bàn ngăn chặn được một công kích của ta thì ở dưới lực trùng kích, chắc chắn cũng phải chết.
Sát Cửu nhếch môi cười lạnh, chỉ là gã còn chưa cười xong thì vẻ mặt đột nhiên ngây ra, chỉ thấy dưới huyền lực trùng kích như vậy, Diệp Huyền cư nhiên lại lông tóc vô thương, đứng thẳng tắp ngạo nghễ như tùng bách.
– Không thể nào!
Sát Cửu thất thanh kêu lên.
Một địa võ sư, sao có thể ngăn được một kích của thiên võ sư tam trọng như gã được, cho là là thiên võ sư nhất trọng đi nữa, dưới dư ba này thì sợ rằng bản thân cũng phải bị trọng thương, không ngừng thổ huyết mới đúng.
Chẳng lẽ trận bàn của đối phương đã gánh hết phần lớn công kích của ta? Bất quá cho dù là vậy đi nữa, đối phương cũng không thể nào bình yên vô sự như vậy được mới đúng chứ?
Sát Cửu chỉ có thể quy kết nguyên nhân lại trên phòng ngự của trận bàn, trong lúc khiếp sợ, thân hình lại không ngừng lại, toàn lực thôi động võ hồn, lại hung mãnh ra tay lần nữa.
– Lần này để xem ngươi cản lại kiểu gì!
Sát Cửu tức giận gầm lên, chỉ thấy Diệp Huyền lại thản nhiên ném ra một khối trận bàn nữa, trận bàn vỡ nát, hắn vẫn lông tóc vô thương như cũ.
Nhân lúc rảnh rỗi, hắn thậm chí còn ngáp một cái rõ dài, bộ dáng nhàn nhã khiến cho Sát Cửu tức giận tới mức phun ra một búng máu, thất khiếu bốc khói.
– Hừ, ta không tin, ngươi có bao nhiêu trận bàn có thể ngăn cản được ta.
Sát Cửu tức giận la lên, liều lĩnh thôi động huyền khí trong cơ thể, điên cuồng ra tay.
Ầm ầm ầm!
Chưởng uy như lôi đình bộc phát bất ngờ như lũ lớn tràn về, khí thế dữ dội như biển gầm sóng dậy, không ngừng đánh xuống.
Chỉ thấy Diệp Huyền cứ ném một khối lại một khối trận bàn ra, giống như có thể ném mãi không hết vậy.
Sát Cửu gần như sắp phát điên lên được, gã chưa từng gặp qua người nào lại mang theo nhiều trận bàn phòng ngự ở trên người như vậy.
Nếu cứ tiếp tục như thế này, Diệp Huyền còn chưa dùng hết trận bàn thì gã sẽ vì huyền lực trong cơ thể khô kiệt mà tinh tẫn thân vong mất.
Chit chit!
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 395: Cứu Viện Chạy Tới (1)
Tiểu tử điêu đột nhiên xuất hiện trên vai Diệp Huyền, nhìn về phía Sát Cửu để lộ ra vẻ trào phúng khinh bỉ, giống như đang cười nhạo gã không biết tự lượng sức mình vậy.
– Tức chết ta, ngay cả một con súc sinh cũng dám cười nhạo ta.
Trên trán Sát Cửu nổi gân xanh, đã không còn là tức giận nữa rồi, chỉ cảm thấy não cũng đang phát đau.
– Bảo vệt bát vương tử điện hạ!
Đúng lúc này, phía xa đột nhiên truyền tới một hồi tiếng rống giận, hóa ra là thành vệ quân đang tuần tra ở gần đó nhận được tin tức cho nên nhanh chóng chạy tới.
– Phế vật, phế vật vô dụng!
Càng phẫn nộ hơn nữa chính là tên thủ lĩnh hắc y nhân kia, thấy Sát Cửu tốn hết cả nửa ngày cũng không giải quyết được Diệp Huyền, biết rõ thời gian không còn nhiều, gã đột nhiên lao nhanh tới, tấn công về phía Diệp Huyền.
– Sát Cửu, ngươi đi giải quyết đội thành vệ quân kia đi, sau đó giúp đám người Thập Tam, tiểu tử này để ta giải quyết.
Người còn chưa tới thì thanh âm đã tới, huyền lực cấp bậc võ tông dâng lên, uy áp bức người, lao thẳng tới.
– Dạ, thủ lĩnh Trương Khuê!
Sát Cửu chỉ cảm thấy tâm thần buông lỏng, Diệp Huyền đối diện quả thật vô cùng quỷ dị, gã không muốn tiếp tục đối diện với Diệp Huyền dù chỉ là một giây nữa, liền xoay người rời đi.
Muốn chạy sao!
Sát Cửu này đánh đấm hắn lâu như vậy, bây giờ liền muốn phủi mông bỏ chạy lấy người như vậy sao? Làm gì có chuyện tốt như vậy.
Trong mắt Diệp Huyền đột nhiên hiện lên một tia lãnh quang, tay phải vung lên, vèo vèo vèo, ba thanh diệt huyền phi đao hóa thành ba đạo lưu quang, như sao băng quét qua, bay thẳng tới hậu tâm của Sát Cửu.
– Muốn chết!
Thủ lĩnh hắc y nhân tên Trương Khuê thấy mình đã đánh tới rồi mà Diệp Huyền còn dám ra tay với Sát Cửu, loại thái độ coi rẻ gã như thế này không khỏi khiến gã giận tím mặt, chưởng uy trực tiếp ép xuống Diệp Huyền.
Diệp Huyền không quan tâm, chi chuyên tâm điều khiển diệt huyền phi đao.
Chút tài mọn mà thôi.
Cảm giác nhạy cảm của Sát Cửu đã sớm phát giác ra động tác của Diệp Huyền, trong lòng cười lạnh một tiếng, huyền lực bao phủ bàn tay, cũng không thèm quay đầu lại, phản thủ đánh một cái, đinh đinh đinh, ba thanh phi đao liền bị đánh bay.
Xuy!
Đúng lúc này, một đạo lôi quang màu tím đột nhiên đánh xuống từ trên trời cao, như trường hồng quán nhật, ưng kích trường điện, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, xuất hiện ở phía sau Sát Cửu.
Trong lòng Sát Cửu hô to một câu không tốt, chỉ kịp dồn hết toàn bộ huyền lực trên người thập trung ở sau lưng, sau đó liền bị lôi quang đánh trúng.
Xoẹt xoẹt!
Điện quang bắt đầu khởi động, dưới cự lực trùng kích, trên huyền lực hộ tráo bảo vệ phía sau lưng của Sát Cửu xuất hiện từng vết rạn, một cỗ lôi điện chi lực ào ào ùa vào trong cơ thể của gã, gã chỉ cảm thấy toàn thân tê dại, há miệng liền phun ra một búng máu.
Chit chit!
Lôi quang dần thu nhỏ lại, hóa thành tiểu tử điêu, quay sang Sát Cửu nhe răng trợn mắt, giống như đang cười nhạo gã bất lực.
Sát Cửu nổi trận lôi đình, còn chưa kịp ra tay, đột nhiên trong đầu truyền tới cảm giác nguy cơ mãnh liệt, bên tai đồng thời truyền tới tiếng nhắc nhở của thủ lĩnh Trương Khuê:
– Cẩn thận ám khí.
Chỉ là gã nhắc nhở có phần trễ rồi, phập phập phập ba tiếng vang lên, ba đạo lưu quang không biết từ đâu bắn tới, dùng góc độ vô cùng xảo trá quỷ dị, cắm vào trong thân thể của Sát Cửu, trong đó có một đạo lưu quang còn xuyên thủng qua đầu của Sát Cửu.
– A, chết đi cho ta!
Thủ lĩnh hắc y nhân Trương khuê kia thật không ngờ, ở dưới tình huống tự mình ra tay cư nhiên vẫn để cho Sát Cửu chết trên tay của Diệp Huyền, gã tức giận liền đánh một quyền về phía đầu của Diệp Huyền.
Đối mặt với một kích khủng bố của Trương Khuê, nhưng Diệp Huyền cũng không tránh né, mà đột nhiên giơ tay phải lên, câu lặc ra một tia khí tức huyền diệu, ở trên tay của hắn, huyền khí tuôn ra ào ạt hóa thành từng đạo phù văn huyền khí quỷ dị, dập dìu phát sáng, ầm ầm nghênh đón một chưởng của Trương Khuê.
Ầm ầm!
Như kinh lôi đánh xuống, một cỗ lực trùng kích cực mạnh bạo phát ở giữa hai chưởng của cả hai người, mặt đất dưới chân Diệp Huyền ầm ầm vỡ nát, phù văn huyền khí trong lòng bàn tay cũng tan biến như bọt biển, huyền lực trùng kích mạnh như vậy, quần áo toàn thân đều vỡ nát, cả người bay ra ngoài như diều đứt dây, phun ra một ngụm máu.
Dưới ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người, hai chân của Diệp Huyền kéo lê thành hai đường thật dài trên mặt đất, kéo dài tới mấy chục mét, sau đó mới miễn cưỡng đứng vững, toàn thân vô cùng chật vật, quần áo trên người gần như không có chỗ nào lành lặn, có vài chỗ còn lộ ra nội giáp lóng lánh ngân quang ở bên trong.
Nội giáp này đúng là ngân ti nội giáp tứ cấp mà quốc vương bệ hạ vừa cho hắn không lâu, lúc này cũng đã trải dài những vết nứt, xem như đã báo hỏng.
– Ngay cả võ tông ngũ giai cũng có thể đánh cho ta thổ huyết, xem ra thân thể này đúng thật là không được mà.
Giơ tay lau vết máu bên miệng đi, Diệp Huyền lắc đầu, vẻ mặt vô cùng khó chịu, giống như bị võ tông ngũ giai đả thương, đối với hắn mà nói chính là một chuyện khiến hắn không thể chịu nổi vậy.
Tất cả mọi người có mặt ở đây đều ngây ra.
Cả đám trừng to hai mắt, miệng há thật lớn giống như có thể nhét vừa một quả táo vậy.
– Ngươi, cư nhiên không chết, điều này không thể nào…
Người kinh hãi nhất chính là tên thủ lĩnh hắc y nhân Trương Khuê kia, gã nhìn bàn tay của mình, giống như không dám tin những gì đang diễn ra trước mắt mình vậy.
Một địa võ sư tam giai như Diệp Huyền, bị một quyền toàn lực của võ tông ngũ giai như mình đánh trúng, ấy thế mà lại không chết, nếu như không phải chuyện này diễn ra trước mặt gã thì gã nhất định sẽ nghĩ rằng đây là người si nói mộng.
Ánh mắt của Diệp Huyền trở nên lạnh lẽo:
– Giống như ngươi còn chưa thỏa mãn nhỉ, hừ, nếu thật sự bị ngươi đánh chết thì đó mới là chuyện không thể nào xảy ra được, nói thật cho ngươi biết, loại kiến hôi như ngươi, nếu đổi lại là trước kia, một đầu ngón tay của ta cũng có thể nghiền chết ngươi cả trăm ngàn lần.
– Xú tiểu tử, đừng tưởng rằng ngăn được một chiêu của ta thì giỏi lắm, chẳng qua là nhờ vào huyền binh phòng ngự trên người ngươi mà thôi, có ngon thì đỡ thêm một quyền của ta đi.
Lời Diệp Huyền nói ra khiến cho tên thủ lĩnh hắc y nhân nọ giận tím mặt, gã bất chấp khiếp sợ, lại nhào tới lần nữa, đánh về phía Diệp Huyền.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 396: Cứu Viện Chạy Tới (2)
– Dừng tay, kẻ nào dám giương oai ở vương thành của ta, muốn chết sao!
Một đạo thanh âm tức giận vang vọng khắp đất trời, tiếp theo đó chính là một thân ảnh như mộng như ảo, lấy tốc độ cực nhanh lướt tới từ hướng hoàng cung, bóng người còn chưa tới nơi thì khí tức khủng bố cũng đã tràn ngập mà tới, trấn áp hết thảy.
– Là Sở Vương đại nhân.
– Sở Vân Phi đại nhân tới rồi.
– Chúng ta được cứu rồi.
Đám người Tư Mã Hiên Vũ lộ ra vẻ kinh hỉ.
– Không tốt, là võ tông ngạo thiên!
Sắc mặt của tên thủ lĩnh hắc y nhân Trương Khuê kia đại biến, trong mắt lộ ra một tia dữ tợn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền ở cách đó không xa.
– Đáng chết, Sở Vân Phi tới rồi, thì nhiệm vụ lần này xem như thất bại, cho dù không thể giết chết được bát vương tử Triệu Duy thì Diệp Huyền này nhất định cũng phải chết.
Trong lòng thầm nghĩ như vậy, trong mắt Trương Khuê liền hiện lên một tia ngoan lệ, từng đạo hồng quang màu đen không ngừng ngưng tụ quanh người của gã, trên quỷ kiểm võ hồn mờ ảo ở đỉnh đầu lại lộ ra một nụ cười tà khí, khiến cho lòng người hoảng sợ.
– Ảnh quỷ ma công —— nhất tiếu thập phương diệt!
Võ hồn chi lực đặc biệt ngưng tụ ở tay phải của tên thủ lĩnh hắc y nhân, trên đầu quyền của gã có quang mang chớp lên, cư nhiên ngưng tụ thành một mặt quỷ mỉm cười, dự tợn quỷ dị, đánh úp về phía Diệp Huyền.
Một kích của đối phương còn chưa tới thì trong đầu Diệp Huyền liền vang lên tiếng quỷ khóc thần sầu, mặt quỷ màu đen xuất hiện trước mặt lộ ra nụ cười khiến cho lòng người sợ hãi, bụng dạ nôn nao.
– Hồn lực công kích lên cơ sở, cộng thêm công kích võ hồn, là hồn đạo bí pháp!
Trong lòng Diệp Huyền khiếp sợ, biết rõ một quyền này, chính mình không thể nào đỡ được, tâm thần vừa động, một khối thiết thạch chỉ cỡ nắm tay đột nhiên xuất hiện trước người của hắn.
Đây đúng là Trấn Nguyên Thạch.
Trấn Nguyên Thạch này, hắn chỉ mới luyện hóa được có một phần cấm chế nhỏ ở bên trong, còn chưa thể thao túng nó tấn công được, bất quá nếu như mượn nó để dùng đơn giản thì cũng không thành vấn đề.
– Đây là thứ quỷ gì.
Tên thủ lĩnh hắc y nhân Trương Khuê kia cười lạnh, cũng không điều chỉnh, một quyền kia trực tiếp đánh lên trên Trấn Nguyên Thạch.
Răng rắc!
Trong nháy mắt này, gã chỉ cảm thấy, giống như bản thân mình vừa đánh trúng một hòn núi lớn, xương tay truyền tới từng đợt đau đớn kịch liệt, tiếng xương cốt vỡ vụn răng rắc vang lên, xương ngón tay bị gãy hết mấy đốt, nhưng khối thiết thạch màu đen to cỡ nắm tay kia cư nhiên lại không hề sứt mẻ, trong lòng gã lập tức sinh ra cảm giác kinh sợ, sợ thì sợ, gã cũng bất chấp, lập tức xoay người chạy đi.
– Rút lui!
Trong tiếng hét lên sắc bén, gã hóa thành một đạo lưu quang màu đen, nháy mắt liền lùi lại.
Diệp Huyền thu hồi Trấn Nguyên Thạch ánh mắt bén nhọn, phất tay một cái, ba đạo lưu quang nhanh chóng đuổi theo, muốn chạy dễ như vậy, ít nhất cũng phải để lại chút gì đã chứ.
Trong lòng tên thủ lĩnh hắc y nhân kia kinh sợ, một chưởng đánh lui diệt huyền phi đao mà Diệp Huyền đánh ra, nhưng chỉ kéo dài một chốc như vậy, Sở Vân Phi cũng đã đuổi tới.
– Lưu thủy kiếm ý —— thiên cổ phong lưu nhân vật!
Lưu thủy kiếm bên hông của Sở Vân Phi bay thẳng lên trời, một kiếm chém ra như nước chảy về đông, kiếm quang sáng chói rạch nát trường không, lại có một loại khí tức nước chảy đi mất, anh hùng bi mộ, đánh thẳng ra.
– A!
Kiếm quang đánh ra, tên thủ lĩnh hắc y nhân kia hét thảm một tiếng, bắn ra một mảnh máu tươi, thân thể chớp lóe hai cái trên ở giữa các mái nhà, sau đó biến mất không thấy đâu nữa.
Sở Vân Phi cũng không vội vã đuổi giết, luân phiên ra tay, chém tới vài tên hắc y nhân ở phía sau.
Mấy kẻ kia chỉ là thiên võ sư tứ giai, sao có thể ngăn nổi đòn tấn công của Sở Vân Phi, kiếm quang lóe lên, hai tay hai chân đều bị chặt đứt tận gốc, ngã nhào trên đất, đau đớn kêu rên.
Bá!
Sở Vân Phi lướt đi, đuổi theo về hướng tên thủ lĩnh hắc y nhân Trương Khuê kia biến mất.
Tiếng vó ngựa vang lên từng hồi, không bao lâu sau, một đám lớn thành vệ quân đều đuổi tới, từng vị cường giả cũng lục tục đuổi tới nơi.
– Thuộc hạ Phiền Hách, tham kiếm bát vương tử điện hạ, tham kiến Diệp Huyền đại sư.
Từ sau vụ lần trước, Hứa thống lĩnh của thành vệ quân bị chém đầu, Phiền Hách liền trở thành tân thống lĩnh mới của tiểu tử điêu, sau khi nhận được tin tức thì gã liền vội vàng chạy tới đây, lo lắng nhìn về phía hai người, sau khi phát hiện hai người không có gì đáng ngại thì gã mới thở phào một hơi.
– Diệp huynh, ngươi không sao chứ? Đa tạ, nếu như lúc nãy không nhờ có ngươi thì sợ rằng ta cũng gặp nguy hiểm rồi.
Triệu Duy một bộ như vẫn còn sợ hãi, gã đánh ra vài đạo thủ quyết, bay vào trong trận bàn ở cách đó không xa, lập tức liền có từng đạo quang mang lưu chuyển, sau đó trận pháp ở dưới chân dần dần biến mất, trận bàn cổ xưa kia cũng khôi phục bình tĩnh.
Gã cầm lấy trận bàn, nhìn về phía ánh sáng ảm đạm ở phía trên, trong mắt lập tức lộ ra một tia đau lòng, đồng thời cũng cảm thấy may mắn.
Năng lượng của ngũ hành cố địa trận này, bị đối phương luân phiên tấn công như vậy, chỉ còn chưa tới một phần năm, nếu như không phải lúc sau này Diệp Huyền dẫn tên thủ lĩnh hắc y nhân kia đi thì gã bây giờ sợ là đã bỏ mạng lâu rồi.
– Nếu tính ra thì hình như ta nợ Diệp huynh ngươi hai mạng rồi.
Triệu Duy cảm khái không thôi, đồng thời cũng kinh hãi nhìn Diệp Huyền, thực lực Diệp Huyền bày ra lúc này thực là làm gã xem đủ rồi, trong lòng tới bây giờ vẫn còn chưa bình tĩnh lại được.
Nhớ tới một năm trước, Diệp Huyền chỉ mới là tân sinh vừa gia nhập học viện, hôm nay lại đột phá tới địa võ sư, còn mạnh tới mức có thể sống sót dưới tay của võ tông ngũ giai, lại nhìn lại bản thân mình, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác thất bại nồng đậm.
Vèo!
Đúng lúc này, lưu quang lóe lên, Sở Vân Phi liền trở về trước mặt mọi người.
– Năng lực che giấu khí tức của đám sát thủ Ảnh Sát Môn này đúng là quá mức quỷ dị, lúc nãy chỉ mới kéo dài có mấy giây thôi cư nhiên lại để cho hắn chạy thoát, thật là đáng chết.
Sở Vân Phi cắn răng, vẻ mặt lãnh lệ, sau đó ân cần hỏi:
– Diệp Huyền đại sư, điện hạ, các ngươi có sao không?
– Chúng ta không sao hết, bất quá những cấm vệ quân bảo vệ ta thì…
Triệu Duy lắc đầu:
– Lần này cũng phải đa tạ Diệp huynh, nếu như không có Diệp huynh thì mấy người chúng ta sợ là không ai có thể sống sót rồi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 397: Cấm Chế Nhiều Tầng (1)
– Bát vương tử điện hạ nói đúng lắm.
Tư Mã Hiên Vũ và thủ lĩnh cấm vệ quân cả người be bét máu đi tới, kể sơ lại chuyện vừa xảy ra khi nãy.
Sau khi nghe thấy những gì đã xảy ra, tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn Diệp Huyền, trên mặt là vẻ không dám tin.
Chỉ có Sở Vân Phi là mỉm cười, giống như hiểu được gì đó.
– Đúng rồi, đám sát thủ còn lại đâu.
Sở Vân Phi hỏi.
– Hồi Sở vương đại nhân, tất cả đều đã chết.
Mọi người quay đầu lại nhìn, đám hắc y nhân bị Sở Vân Phi chặt đứt tứ chi, cố ý lưu lại lúc này cũng đã hoàn toàn tắt thở, trong miệng trào máu đen, mùi vô cùng tanh hôi.
Sở Vân Phi lắc đầu, đối với kết quả này gã cũng không thấy lạ:
– Sát thủ của Ảnh Sát Môn này, có rất nhiều cách tự sát, cho dù bắt sống cũng có thể thần không biết quỷ không hay mà tự tử, căn bản không cách nào moi được nửa điểm tin tức.
– Bất quá bọn chúng dám ban ngày ban mặt ám sát vương tử và đại sư của Lưu Vân Quốc ta, thật sự là coi trời bằng vung, Phiền Hách, ngươi lập tức xuất động tất cả thành vệ quân, giới nghiêm vương thành, tuyệt đối không thể để cho bọn họ dễ dàng chạy thoát.
– Những người khác, thu dọn hiện trưởng cho ta, đừng bỏ sót bất kỳ manh mối nào.
Có Sở Vân Phi an bài, hiện trường lập tức bị phong tỏa, tất cả đều vô cùng gọn gàng.
Sau khi làm xong mọi chuyện, trên mặt lộ ra một tia ảm đạm:
– Ảnh Sát Môn này dám hoành hành ở vương quốc của chúng ta, ta thân là thống lĩnh cấm vệ quân, nhưng không cách nào bắt được bọn chúng, đúng là vô dụng mà.
Đám người Tư Mã Hiên Vũ vội vàng nói:
– Sở đại nhân đừng nói như vậy, nếu như lúc nãy không phải ngươi nhanh chóng chạy tới kịp thời thì sợ là tất cả chúng ta đều gặp nguy hiểm rồi, chúng ta còn phải cảm tạ ơn cứu mạng của Sở đại nhân nữa, Ảnh Sát Môn giảo hoạt lắm mưu nhiều kế, cũng không phải trách nhiệm của một mình ngươi.
– Bọn họ nói rất đúng, Sở đại nhân ngươi đừng để trong lòng.
Triệu Duy cũng nói.
– Ha ha.
Sở Vân Phi không khỏi bật cười:
– Ta có thể chạy tới đây nhanh như vậy cũng là vì Diệp Huyền đại sư hết, các người đừng cảm ơn sai người.
Dứt lời, gã liền đi tới bên cạnh Diệp Huyền, xoay người hành lễ, cung kính nói:
– Diệp Huyền đại sư, vừa rồi đa tạ ngươi đã chỉ điểm, khiến cho ta lĩnh ngộ được ý cảnh thật sự của lưu thủy kiếm ý.
Động tác của Sở Vân Phi khiến cho tất cả mọi người sợ ngây người.
Diệp Huyền chỉ điểm cho Sở Vân Phi đại nhân, tình huống gì thế này?
Mọi người đều cảm thấy nghi hoặc không thôi.
Chỉ có Sở Vân Phi là vẫn mỉm cười, lúc trước sau khi Diệp Huyền rời đi, những lời hắn đã nói vẫn luôn quanh quẩn trong đầu của Sở Vân Phi, rốt cuộc cũng khiến gã hiểu rõ chân lý của lưu thủy kiếm ý, cho nên lúc này mới chạy tới định nói lời cảm tạ, nào ngờ đúng lúc gặp phải sát thủ của Ảnh Sát Môn tới ám sát.
Diệp Huyền thản nhiên cười:
– Ta không chỉ điểm gì cho ngươi hết, tất cả đều là do chính ngươi tự lĩnh ngộ ra.
Sở Vân Phi lắc đầu:
– Thiên phú của Diệp Huyền đại sư thật sự cao thâm, khiến cho người ta không thể ngờ tới, tuy rằng Vân Phi là võ tông, nhưng tự cảm thấy ở võ đạo nhất đồ này lại kém xa Diệp Huyền đại sư, mong rằng sau này đại sư chỉ điểm nhiều hơn.
Diệp Huyền cười nói:
– Võ đạo mênh mông, mỗi người chúng ta đều là những con kiến nhỏ bé trên con đường võ đạo mênh mông mà thôi, bất quá con đường nào rồi cũng có điểm kết thúc, chỉ cần dũng cảm đi tới là dược, ta tin rằng có một ngày nào đó, mỗi người chúng ta đều có thể nhìn thấy phong cảnh ở cuối đường.
Lúc này, Diệp Huyền mỉm cười, trên người bất giác toát ra một loại khí tức khiến cho người khác ngưỡng vọng, giống như đây là một người nam nhân đã từng đứng ở đỉnh phong võ đạo, đứng ở cuối võ đạo dõi mắt nhìn xuống bọn họ.
Mọi người lập tức bị cảm giác của mình khiến cho hoảng sợ, không rõ tại sao mình lại xuất hiện ảo giác như vậy.
– Sở Vân Phi đại nhân, nếu như không thể nào tra được chỗ của Ảnh Sát Môn thì cũng không cần gấp, ta lại cảm thấy là người nào đó ra nhiệm vụ ám sát với Ảnh Sát Môn, chuyện này cũng phải tra một phen, nếu như trong vương thành có người cấu kết cùng Ảnh Sát Môn thì cũng không phải chuyện nhỏ.
Diệp Huyền thản nhiên nhắc nhở.
Sở Vân Phi tâm thần chấn động, gã nhíu mày, nhìn bát vương tử như có điều suy nghĩ.
Tẩm cung của tứ vương tử.
– Cái gì, ngươi nói thất bại rồi sao? Sao có thể thất bại được cơ chứ, không phải nói lần này Ảnh Sát Môn sẽ toàn lực ra tay, tuyệt đối không thất bại hay sao?
Tứ vương tử đột nhiên đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu, lộ ra vẻ dữ tợn.
Hắc Nhất quỳ gối trước mặt tứ vương tử, âm trầm nói:
– Diện hạ, thuộc hạ cũng không biết, thuộc hạ chỉ nghe nói, lần này Ảnh Sát Môn phái ra một vị sát thủ võ tông cấp đà chủ, còn có mấy tên sát thủ cấp bậc thiên võ sư, nào ngờ, bát vương tử và Diệp Huyền không có kẻ nào chết, ngược lại Ảnh Sát Môn bọn họ tổn hao đại lượng nhân thủ, chỉ có mỗi mình sát thủ võ tông kia là chạy thoát được.
– Không thể nào, có sát thủ cấp bậc võ tông thì sao có thể thất bại được chứ, có phải là Ảnh Sát Môn không ra sức hay không?
Tứ vương tử không dám tin.
– Theo như ta được biết thì hình như bát vương tử điện hạ là vì có được một trận pháp phòng ngự ngũ cấp cho nên mới tránh được một kiếp, còn Diệp Huyền thì có thực lực vô cùng đáng sợ, cư nhiên có thể đối kháng với thiên võ sư của Ảnh Sát Môn.
– Thôi đi, Diệp Huyền mới tới vương thành được bao lâu chứ? Một năm trước hắn vừa mới gia nhập Huyền Linh học viện, nói hắn có thể đối kháng với cường giả thiên võ sư đúng là nực cười mà, đây nhất định là thủ thuật che mắt của đám người lão bát, tra, nhất định phải tra rõ cho ta.
– Dạ!
Hắc y nhân kia cung kính nói.
– Còn có phải nhớ kỹ cho ta, gần đây nhất định phải an phận, tốt nhất là đừng nên liên lạc với Ảnh Sát Môn nữa, che dấu bản thân cho tốt, đừng để lộ.
Sau khi tức giận, tứ vương tử liền nhanh chóng bình tĩnh lại, âm trầm phân phó.
– Thuộc hạ hiểu rõ.
– Đáng chết, cơ hội tốt như vậy, cư nhiên bị Ảnh Sát Môn làm phí mất, lần sau muốn động thủ sợ là cũng khó, trong khoảng thời gian ngắn gần đây ta nhất định phải an phận, tuyệt đối không thể để cho bất kỳ kẻ nào chú ý tới ta.
Tứ vương tử âm trầm nói.
Trong vương thành.
Chuyện bát vương tử gặp ám sát, nhanh chóng lan ra khắp vương thành như một cơn gió.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 398: Cấm Chế Nhiều Tầng (2)
Triệu Kính biết được tin tức thì nổi trận lôi đình, ra lệnh cho cấm vệ quân nhất định phải tìm ra hung thủ.
Trong lúc nhất thời, trong vương cung lòng người bàng hoàng, không ít vương công đại thần đều kinh hồn táng đảm vì cơn giận của bệ hạ.
Đồng thời cũng có cái nhìn mới về lòng yêu mến của Triệu Kính dành cho Triệu Duy.
Không hay biết rằng, cơn giận của Triệu Kính một phần là vì bát vương tử, một phần khác càng là bởi vì Diệp Huyền.
Mười mấy năm trước gã từng bị Ảnh Sát Môn ám sát qua, để lại bệnh tật, một mực đau đớn khó chịu, nay may mắn nhờ Diệp Huyền trị liệu hết, vừa mới xong xuôi thì Diệp Huyền lại bị ám sát, điều này khiến cho Triệu Kính vô cùng mẫn cảm.
Theo như gã thấy, Ảnh Sát Môn này là vì chiếm được tin tức nào đó cho nên mới muốn diệt trừ Diệp Huyền.
Mà theo như tình báo điều tra được cũng xác nhận điểm này, trong quá trinh Ảnh Sát Môn ám sát, rõ ràng có để lộ rằng Diệp Huyền cũng là một trong những mục tiêu ám sát của bọn chúng.
Điều này khiến cho Triệu Kính vô cùng tức giận.
Gã cho rằng Ảnh Sát Môn ngoài mặt là ám sát Diệp Huyền, nhưng thực tế chính là nhằm vào quốc quân của Lưu Vân Quốc là gã đây, giết Diệp Huyền chỉ là vì để cho Diệp Huyền không thể nào trị khỏi bệnh trên người gã, muốn gã bỏ mạng.
Điều này khiến cho một nhất quốc chi quân như gã không thể nhịn nổi, chỉ một thoáng, một trận hành động diệt sát Ảnh Sát Môn liền lan ra khắp vương quốc.
Tu luyện tháp trong Huyền Linh học viện.
Lúc này, người ở giữa phong bạo, khởi xướng một trận càn quét khắp vương quốc trong miệng người khác là Diệp Huyền giống như không có việc gì xảy ra hết, khoanh chân ngồi đó.
Trước người hắn, Trấn Nguyên Thạch to bằng nắm tay có quang mang yếu ớt lưu chuyển, không ngừng chớp hiện.
Trải qua lần bị Ảnh Sát Môn ám sát lần này, trong lòng của Diệp Huyền cũng cảm thấy vô cùng khẩn trương.
Hắn không ngờ tới, thế lực của Ảnh Sát Môn lại lớn tới như vậy, cư nhiên có thể điều động luôn cả cường giả cấp bậc võ tông ngũ giai tới đây.
Lần này nếu như không phải có Sở Vân Phi kịp thời chạy tới, đối mặc với một võ tông ngũ giai, nói không chừng hắn đã lành ít dữ nhiều rồi.
Điều này khiến cho hắn vô cùng bất an.
Hắn biết rõ ràng, chỉ có nắm chắc mạng sống ở trong tay mới là an toàn nhất.
Mà bây giờ, tốc độ tu luyện của hắn. đã xem như không chậm rồi, nếu chỉ một mặt thiên vị chỉ đề thăng tu vi của bản thân thì giống như đốt cháy giai đoạn, sẽ tạo thành tổn thương cho căn cơ tu luyện sau này.
Vậy nên hắn chỉ có thể đặt cách bảo vệ tính mạng ở ngoại vật mà thôi.
Mà Trấn Nguyên Thạch chính là một lá bài tẩy trong tay của hắn.
Sau khi giao thủ với võ tông của Ảnh Sát Môn, Diệp Huyền lập tức liền hiểu rõ trình độ của Trấn Nguyên Thạch này vô cùng cao, tuyệt đối là thuộc về một huyền bảo vô cùng nghịch thiên.
Bằng không thì không thể nào chỉ lấy ra mượn dùng một chút liền có thể ngăn cản được một kích toàn lực của võ tông ngũ giai, thậm chí còn khiến cho hắn bị thương được.
Trong lúc mừng rỡ, Diệp Huyền trở về học viện, bất chấp tất cả bắt đầu luyện hóa Trấn Nguyên Thạch.
Diệp Huyền vốn tưởng rằng với kiến thức của hắn, muốn luyện hóa Trấn Nguyên Thạch này chắc hẳn là không phải quá mức khó khăn.
Nhưng tới lúc hắn chính thức luyện hóa thì mới biết được muốn luyện hóa Trấn Nguyên Thạch này khó tới mức nào.
Lúc trước mình ở trong bảo khố tốn một canh giờ để luyện hóa một phần rất nhỏ của cấm chế, phần đó thậm chí còn chưa tới một phần trăm của cấm chế.
Diệp Huyền chỉ có thể tĩnh tâm lại, từng chút từng chút công phá cấm chế bên trong, tốn trọn vẹn một tháng hắn mới hoàn toàn luyện hóa được cấm chế bên trong Trấn Nguyên Thạch.
Đợi đến khi cảm nhận được kết cấu bên trong huyền bảo Trấn Nguyên Thạch này, Diệp Huyền liền chấn động, hóa ra cấm chế mà hắn tốn một tháng trời mới luyện hóa được cũng chỉ là cấm chế tầng thứ nhất của huyền bảo Trấn Nguyên Thạch này, xuất hiện trước mặt của hắn chính là một tầng cấm chế phức tạp và tối nghĩa khác.
Thời gian một tháng ròng chỉ có thể luyện hóa được một tầng cấm chế vòng ngoài của một món huyền bảo, Diệp Huyền thật hết lời nào để nói.
Đồng thời, cũng khiến cho Diệp Huyền có chút tò mò đối với phẩm giai của Trấn Nguyên Thạch.
Huyền bảo có cấm chế phức tạp như vậy, theo như hắn đoán thì ít nhất cấp bậc cũng phải là huyền bảo thất phẩm trở lên, về phần đẳng giai thật sự thì vì vẫn chưa thể phá vỡ toàn bộ cấm chế, cho nên Diệp Huyền cũng không dám kết luận.
Huyền bảo có cấp bậc cỡ này, cư nhiên lại xuất hiện ở một tiểu quốc như Lưu Vân Quốc, Diệp Huyền nghĩ kiểu gì cũng không hiểu nổi.
Mà đối mặt với tầng cấm chế thứ hai này, Diệp Huyền cũng trợn mắt há hốc mồm.
Tầng cấm chế thứ hai này, so với tầng thứ nhất lại càng phức tạp và quỷ dị hơn nhiều, tuy rằng với tạo nghệ của Diệp Huyền, cũng có thể phân biệt ra được nên bắt đầu luyện chế từ chỗ nào, nhưng bởi vì phẩm giai của hồn lực của hắn không đủ, nên dù cho tạo nghệ ở phương diện luyện hồn sư có cao tới đâu đi nữa cũng không thể nào tiếp tục luyện chế được.
Theo như hắn đoán thì ít nhất cũng phải đợi hồn lực của hắn từ tam phẩm đỉnh phong đề thăng lên tới tứ phẩm trung kỳ thì mới có thể bắt đầu thử luyện chế cấm chế tầng thứ hai này được.
May mắn chính là sau khi tầng cấm chế thứ nhất bị Diệp Huyền luyện hóa xong thì khối thiết thạch Trấn Nguyên Thạch này nằm trong tay hắn lại nhẹ như lông vũ vậy, chỉ huy nó cũng vô cùng nhanh chóng vừa lòng.
Tuy rằng mỗi lần thôi động nó đều cần tiêu hao đại lượng huyền khí, số lượng tương đương với toàn bộ huyền khí trong đan điền của địa võ sư bình thường, nhưng bởi vì hắn tu luyện Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết nghịch thiên, huyền khí mạnh hơn gấp mấy chục lần so với võ giả bình thường, cho nên cũng không tới mức chỉ thúc giục một hai lần thì huyền khí liền khô kiệt.
Điều duy nhất khiến cho hắn không hài lòng chính là Trấn Nguyên Thạch có vẻ ngoài hơi khó nhìn, giống như một cục đá màu đen vậy.
Hơn nữa hắn chỉ mới luyện hóa được cấm chế tầng thứ nhất, chỉ có thể phát huy được một phần rất nhỏ công năng của Trấn Nguyên Thạch này, cũng như khi cầm nó đi đập người khác, trong mắt người ngoài thì giống như hắn cầm một quả cân đập người ta vậy, chẳng đẹp mắt chút nào.
Nhớ tới thiên vân toái tinh toa của mình khi xưa, một khi thôi động thì như lưu tinh phá không, ngân hà nổ tung, lưu quang đủ màu tràn ngập không gian, hào quang chói sáng, tuyệt đối là xinh đẹp rực rỡ, kinh tâm động phách.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 399: Rời Khỏi Vương Thành (1)
Lại nhìn bây giờ xem, một quả cân đen sì, trong lòng Diệp Huyền cảm thấy vô cùng buồn bực.
Đáng giá để mừng rỡ chính là uy lực của quả cân màu đen này vô cùng đáng sợ, Diệp Huyền thôi động nó đập nhẹ một cái thôi mà thiếu chút nữa đã đập bể một lỗ trong tu luyện tháp rồi.
Trong lúc Diệp Huyền bế quan, tiểu tử điêu sau khi nuốt hạt châu màu tím kia thì giống như cũng lâm vào trong hôn mê, trên người có tử quang lưu chuyển, tạo thành một cái kén điện quang, bao kín lấy nó.
Bế quan một tháng, sóng gió bên ngoài cũng đã dần yên bình lại.
Lần càn quét này, toàn bộ vương thành đều rung chuyển, từ các bộ môn đều bắt được rất nhiều người, ở đài trảm thủ gần như mỗi ngày đều có rất nhiều người đầu lìa khỏi cổ, trong lúc nhất thời, bầu không khí khắp vương thành đều trở nên căng thẳng.
Nửa tháng sau, một đội ngũ tập kết ở bên ngoài vương thành.
Bên cạnh xe ngựa, Diệp Huyền đang phải ứng phó với những người tới đưa tiễn.
– Diệp Huyền đại sư, ta sẽ ở vương thành, chờ ngươi trở lại, ngươi đừng có quên thời gian đó.
Khô Trần đại sư mỉm cười nói.
Lúc trước khi Diệp Huyền xuất quan không lâu thì đã đồng ý với yêu cầu của lão, đồng ý đại diện cho Lưu Vân Quốc tới tham gia Phù Quang Đại Hội của liên minh thập tam quốc.
Phù Quang Đại Hội còn hơn bốn tháng nữa sẽ diễn ra, Diệp Huyền hơn một năm nay chưa trở về nhà, cho nên quyết định nhân dịp cơ hội này về nhà trước một chuyến.
Dù sao thì tới chừng đó đi tham gia Phù Quang Đại Hội còn không biết phải đi mất bao lâu.
Còn mấy người Khô Trần thì tới đây đưa tiễn.
Ngoại trừ Khô Trần ra thì Hoa La Huyên, La Chiến, Vân Ngạo Tuyết, bát vương tử cũng tới đủ không thiếu một ai.
Đột nhiên, tiếng vó ngựa vang lên liên hồi, từ bên trong cửa thành đột nhiên có một nhóm hộ vệ thân mặc khôi giáp chạy ra, ở giữa nhóm hộ vệ này chính là đương kim quốc quân Triệu Kính bệ hạ, ngoài ra còn có mấy người Sở Vân Phi.
– Diệp Huyền đại sư, để ngươi đợi lâu rồi.
Triệu Kính mỉm cười:
– Đoạn đường từ vương thành tới Lam Nguyệt thành khá xa, trên đường đi khó tránh khỏi sẽ có một ít nguy hiểm, những hộ vệ này sẽ đi theo ngươi, có thể bảo vệ ngươi an toàn trong suốt chuyến đi.
– Chúng ta, ra mắt Diệp Huyền đại sư.
Sau lưng gã, một nhóm cấm vệ quân cúi người hành lễ, mỗi người đều khí thế hiên ngang, trên mặt lóe ra tinh quang sáng láng.
Những cấm vệ quân này, người yếu nhất cũng là cường giả địa võ sư tam giai, do một thiên võ sư tứ giai dẫn đầu, đội hình có thể xem là vô cùng hùng hậu.
– Diệp Huyền đại sư, vị này chính là Âu Dương Tiêu Sơn thống lĩnh, Âu Dương Tiêu Sơn thống lĩnh có thực lực siêu quần, chắc chắn trên đường đi có thể giúp Diệp Huyền đại sư dẹp bớt không ít phiền toái.
– Phó thống lĩnh cấm vệ quân Âu Dương Tiêu Sơn xin ra mắt Diệp Huyền đại sư.
Thanh âm vang rền, một vị nam tử trung niên anh khí bừng bừng hăng hái đi ra từ trong đội ngũ, người này mặc một thân khôi giáp màu bạc, dưới hàng chân mày rậm rạp, là một đôi mắt hữu thần sáng ngời, toàn thân tản ra khí tức bưu hãn.
– Diệp Huyền đại sư, có Âu Dương Tiêu Sơn thống lĩnh đi theo ngươi, trẫm cũng có thể yên tâm, bọn họ ngoại trừ bảo vệ sự an toàn của ngươi ra còn mang theo ý chỉ của trẫm, phong gia gia Diệp Phách Thiên của ngươi thành Diệp Vương, vương quốc nhất đẳng công, có được lãnh địa Thiên Húc Hành tỉnh, có bọn họ tới đó, cũng thuận tiện cho Diệp gia các ngươi quản lý hành tỉnh.
Triệu Kính nhìn về phía mấy người Âu Dương Tiêu Sơn:
– Từ hôm nay trở đi, các ngươi chính là tùy tùng của Diệp Huyền đại sư, tất cả mọi hành động đều phải nghe theo mệnh lệnh của Diệp Huyền đại sư, chỉ riêng mệnh lệnh của một mình Diệp Huyền đại sư mà thôi, bao gồm cả trẫm cũng không được, đã nghe rõ chưa.
– Dạ, bệ hạ!
Mấy người Âu Dương Tiêu Sơn hô to, tâm tình trong lòng mỗi người lại khác nhau.
Bệ hạ dặn dò thế này giống như trực tiếp điều nhóm cấm vệ quân bọn họ tới dưới trướng của Diệp Huyền đại sư, trở thành tư quân của hắn, đủ loại tư vị nổi lên trong lòng mọi người.
Một số cấm vệ quân vốn còn cho rằng lần này chỉ là làm một nhiệm vụ, nghe xong bệ hạ nói như vậy thì trong lòng lập tức ngũ vị tạp trẫn, từ cấm vệ quân cao cao tại thượng trở thành tư quân của một gia tộc, thậm chí là một thiếu niên, tuy rằng có không ít người trên mặt không để lộ ra vẻ gì, nhưng trong lòng cũng có chút không cam lòng.
– Diệp Huyền đại sư, Âu Dương Tiêu Sơn thống lĩnh chính là võ tông nhất trọng, trước kia giúp ta huấn luyện cấm vệ quân, chính là nhân vật cường thế trong cấm vệ quân, bây giờ bị ngươi mang đi, ta thật sự cảm thấy đau lòng lắm.
Sở Vân Phi đứng một bên cười khổ nói.
Trong lòng của gã hiểu rõ, sở dĩ bệ hạ phái Âu Dương Tiêu Sơn tới cho Diệp Huyền chính là bởi vì chuyện Ảnh Sát Môn ám sát lần trước, sợ Diệp Huyền gặp phải nguy hiểm gì.
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng:
– Nếu như ngươi cảm thấy đau lòng thì có thể thế mình vào.
Sở Vân Phi bất đắc dĩ lắc đầu:
– Diệp Huyền đại sư, nói thật, ta cũng muốn đi theo ngươi trở về Thiên Húc Hành tỉnh, thuận tiện theo ngươi học tập lắm, chỉ tiếc bệ hạ không cho ta đi.
Vẻ mặt của gã vô cùng thành khẩn, hoàn toàn không giống như giả bộ, khiến cho mấy người Âu Dương Tiêu Sơn khẽ giật mình.
– Ha ha.
Triệu Kính cũng mỉm cười:
– Diệp Huyền đại sư, Sở Vân Phi đúng là từng đề cập tới chuyện này, chỉ tiếc là bị trẫm bác bỏ, hôm nay vương thành không yên, bên cạnh trẫm không thể thiếu hắn được, Diệp Huyền đại sư, xin hiểu cho trẫm.
Đám người Âu Dương Tiêu Sơn nhìn Diệp Huyền với vẻ vô cùng cổ quái, người này thật sự chỉ là một luyện dược sư thiên tài thôi sao? Tại sao bệ hạ và Sở đại nhân ở trước mặt người này, giống như có vẻ ăn nói khép nép như vậy?
Hơn nữa, Sở Vân Phi đại sư còn nói là muốn đi theo học tập thiếu niên này, lời nói này đúng là vô căn cứ mà.
Ôm theo hoài nghi, đội ngũ liền xuất phát.
Một đội ngũ khổng lồ nhanh chóng biến mất trong tầm mắt của mọi người.
Trong đám người, nhìn thân ảnh Diệp Huyền khuất dần, trong lòng Vân Ngạo Tuyết giống như ngũ vị tạp trần, không rõ là tư vị gì.
Thời gian hai năm trôi qua, nàng nhìn thấy Diệp Huyền phát triển, từ võ giả nhất mạch phát triển thành địa võ sư nhị trọng không thua kém gì nàng, khiến cho Vân Ngạo Tuyết vừa kích động nhưng trong lòng cũng vừa cảm thấy ẩn ẩn chút là muốn ganh đua cao thấp.
Đối với Diệp Huyền, chính bản thân nàng cũng khó có thể nói rõ là cảm giác gì.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 400: Rời Khỏi Vương Thành (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Thiếu Niên Ca Hành [Dịch] Thiếu Niên Ca Hành](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Thieu-Nien-Ca-Hanh-dich.jpg)




