- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 26 : Nhượng Bộ Lui Binh (2) (c251-c260)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 26 : Nhượng Bộ Lui Binh (2) (c251-c260)
❮ sautiếp ❯Chương 251: Nhượng Bộ Lui Binh (2)
Trong đầu Tào Hạc nháy mắt liền nhớ tới một màn xảy ra lúc khảo hạch tân sinh, tim run lên một cái, nháy mắt liền lộ ra vẻ sợ hãi, liên tục lùi lại phía sau.
Dưới ánh mắt của Diệp Huyền nhìn chằm chằm, căn bản không cần ra tay thì trong lòng Tào Hạc đã không còn can đảm đi ngăn cản, nhìn qua phía Ngô Diệt kia xin giúp đỡ.
Ngô Diệt nhíu mày.
– Phế vật, đúng là mất mặt.
Đường đường là một học viên cũ, cư nhiên lại sợ hãi một tân sinh thành như vậy, Ngô Diệt hầu như không dám nhận quen biết Tào Hạc, thân hình vừa động thì gã đột nhiên đánh một chưởng về phía Diệp Huyền, lạnh lùng nói:
– Ngươi chính là tên tân sinh lúc trước đã đả thương Tào Hạc sao? Để ta xem thử thực lực của ngươi ra sao.
– Chỉ bằng ngươi sao?
Diệp Huyền thản nhiên mở miệng, không đoái hoài gì tới thế công của Ngô Diệt, chỉ chậm rãi đánh ra một chưởng.
– Muốn chết!
Trong lòng Ngô Diệt cười lạnh.
– Oanh!
Một tiếng va chạm vang lên, sau đó là tiếng xương cốt vỡ vụn và tiếng kêu la thảm thiết, Ngô Diệt lúc trước còn kiêu ngạo hống hách nay lại bay ngược ra với tốc độ cực nhanh, trong miệng còn phun ra máu tươi.
– Đây là vốn liếng cho ngươi càn rỡ sao? Chỉ vậy mà thôi.
Diệp Huyền cười lạnh mở miệng, ngay cả nhìn Ngô Diệt thêm một cái cũng lười, quay sang Trần Tinh:
– Trần Tinh, phòng tu luyện này ngươi vào tu luyện trước đi, chúng ta lên tầng cao hơn xem thử.
– Được rồi.
Trần Tinh cũng không chối từ nữa, trực tiếp đi vào trong phòng tu luyện.
Két!
Phòng tu luyện khởi động, cửa chính liền đóng chặt lại.
Căn cứ theo quy định của học viện thì vì tranh giành phòng tu luyện trong tu luyện tháp thì có thể động thủ luận bàn, nhưng một khi đã tiến vào phòng tu luyện rồi thì nhất định không ai được vào quấy rầy.
Trần Tinh vào phòng tu luyện rồi, Diệp Huyền cũng yên tâm, mang theo hai người Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y cùng nhau đi lên tầng cao hơn, về phần tên Ngô Diệt ngã vật ra đó và Tào Hạc đã đần mặt ra thì Diệp Huyền căn bản chưa từng nhìn qua một cái.
– Ngươi…
Ngô Diệt nằm trên mặt đất, ôm ngực, oán độc nhìn chằm chằm Diệp Huyền.
Gã tình nguyện Diệp Huyền mắng gã thêm vài câu, ít nhất cũng tốt hơn là khinh thường không thèm đếm xỉa thế này.
Tất cả những học viên còn lại ở đây đều giật mình ngây ra, cả đám đều kinh hãi nhìn về phía Diệp Huyền.
Tên này thật sự là tân sinh sao? Ngay cả Ngô Diệt cũng không đỡ nổi một chiêu của hắn, thật sự là quá mức kinh khủng rồi.
Ngô Diệt là ai chứ, đám học viên cũ ở đây ai cũng biết, chính là cường giả võ sĩ tam trọng đó, sở dĩ Viên Sơn để gã ở lại chính là vì Viên Sơn cho rằng gã dư sức đánh bại mấy người Diệp Huyền, nhưng không ngờ Ngô Diệt thậm chí không đỡ nổi một chiêu của Diệp Huyền.
– Diệp Huyền, nếu không thì ta cũng ở lại tầng ba này chờ phòng tu luyện là được rồi.
Lên cầu thang, Phượng Nhu Y nhịn không được mở miệng.
Căn cứ theo bố trí của tu luyện tháp thì tổng cộng có mười hai tầng có phòng tu luyện, mà võ sĩ nhất trọng vừa nhập học tới võ sư tam trọng sắp tốt nghiệp thì tổng cộng có sáu đẳng cấp, cho nên bình quân là một đẳng cấp hai tầng.
Bây giờ nàng mới chỉ là võ sĩ nhất trọng, trong lòng cảm thấy ở lại tầng ba thì tốt hơn.
– Không sao, cường giả vào tu luyện tháp này cũng không nhất định là sắp xếp theo trình độ vào tầng nào, hôm nay vừa mới khai giảng, tân sinh khá nhiều, mấy tầng bên dưới lại càng đông hơn, ngươi ở đó thì phải chờ tới khi nào chứ.
Diệp Huyền thản nhiên mở miệng nói.
Nghe ngữ khí cường ngạnh của Diệp Huyền, trong lòng Phượng Nhu Y sinh ra chút vui vẻ.
Thật ra tu luyện ở tầng nào với nàng đều như nhau, nàng quan tâm chính là thái độ của Diệp Huyền đối với mình, thấy Diệp Huyền có chút để bụng tới mình thì trong lòng Phượng Nhu Y lập tức cảm thấy ngọt ngào như ăn mật vậy.
Diệp Huyền nào biết trong lòng Phượng Nhu Y đang nghĩ gì, ba người một đường đi lên, rất nhanh liền đi tới tầng thứ tư, cả tầng thứ tư cũng kín mít không có gian phòng trống nào.
Tiếp tục đi lên, mấy người nhanh chóng đi tới tầng thứ năm.
Tầng thứ năm này vừa lúc có hai phòng tu luyện đang chậm rãi đóng cửa lại.
Mà ở bên trong đó chính là hai tên thiếu niên đi theo Viên Sơn khi nãy.
Trên mặt đất còn có hai học viên cũ mặt mũi đầy máu, vẻ mặt phẫn nộ và không cam lòng nhìn vào cánh cửa phòng tu luyện đang chậm rãi đóng lại kia.
Mấy học viên cũ đứng ở những phòng tu luyện xung quanh thì nhìn hai người nọ đầy vẻ thương hại. rõ ràng phòng tu luyện của hai người này vừa bị thủ hạ của tên Viên Sơn kia dùng thủ đoạn cướp đi.
Diệp Huyền thấy thế, bước nhanh về phía đó, cũng không thấy hắn có động tác gì, song chưởng đặt lên trên hai cánh cửa chưa hoàn toàn đóng kín kia, vỗ nhẹ hai cái, cửa phòng tu luyện cư nhiên lại mở ra lần nữa.
– Hai người các ngươi lăn ra đây.
Diệp Huyền nói với ngữ khí thản nhiên, sau đó nhìn về phía Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y:
– Hai phòng tu luyện này vừa lúc cho hai người các ngươi.
Ngữ khí của hắn nghiễm nhiên đã xem phòng tu luyện của hai tên kia thành đồ của mình.
– Tiểu tử, ngươi muốn chết sao.
Hai gã thủ hạ của Viên Sơn nghe thấy vậy thì vô cùng tức giận, một trái một phải nhanh chóng đánh về phía Diệp Huyền.
Ầm ầm!
Hai đạo huyền khí mạnh mẽ đánh ra từ hai bên, gắt gao vây kín Diệp Huyền.
Bọn họ là bạn của Ngô Diệt, bây giờ thấy Diệp Huyền đi lên mà không thấy bóng dáng Ngô Diệt và Tào Hạc, lập tức biết là Ngô Diệt chắc là không làm gì được Diệp Huyền, cho nên vừa ra tay liền vô cùng hung ác, không hề lưu tình chút nào.
Nhưng mà mặc cho bọn họ ra tay hung ác cỡ nào, nhưng trong mắt Diệp Huyền thì đều không khác gì nhau, thân hình khẽ lui lại một chút, thủ chưởng của Diệp Huyền đã dùng một góc độ vô cùng quỷ dị, hung hăng đáng lên trước ngực của bọn hắn.
Tốc độ cực nhanh, khiến cho tất cả mọi người ở đây không kịp phản ứng.
Phốc phốc hai tiếng, trước mắt bao người, hai tên kia chật vật ngã nhào ra đất, phun máu tươi, huyền khí trong cơ thể hỗn loạn, cư nhiên không thể dùng tới nửa điểm khí lực.
Một chiêu của Diệp Huyền đánh ra liền khiến cho hai tên học viên cũ trực tiếp mất đi khả năng chiến đấu.
– Hai người các ngươi vào đi, có thêm thời gian tu luyện, tu luyện được bao lâu thì cứ tu luyện, dù sao bên trong vẫn còn thẻ tu luyện của hai tên kia.
Diệp Huyền lúc này chuẩn bị bế quan tu luyện cửu chuyển thánh thể, cần rất nhiều thời gian, cũng không phải hai ba ngày là có thể giải quyết xong, cho nên cũng muốn để cho mấy người Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y tu luyện lâu thêm một chút.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 252: Tầng Thứ Chín (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 253: Tầng Thứ Chín (2)
– Cút trở về đi!
Một đạo thanh âm lạnh lùng vang lên trong đại sảnh tầng thứ chín, lập tức có một cỗ hàn ý xẹt qua, nhiệt độ trong đại sảnh nháy mắt liền giảm mạnh xuống.
Ầm!
Diệp Huyền ngồi ở chỗ đó, bất động như núi, trở tay đánh ra một quyền, tiếng va chạm nặng nề vang lên, mấy người Thạch Tam liền nhìn thấy, Viên Sơn vừa nãy ra tay nhanh như chớp nay cũng bay ngược ra ngoài nhanh như thiểm điện.
Bịch bịch bịch.
Chân của gã liên tục đạp lên mặt đất, khí huyết trong cơ thể bốc lên cuồn cuộn, một mực lùi lại phía sau hơn mười mét, lúc này rốt cuộc mới dừng lại, sắc mặt đỏ bừng, tay phải run run.
– Người này thật cường hãn.
Đồng tử của mấy người Thạch Tam co rút lại, trong lòng vô cùng khiếp sợ, không ngờ sức lực một quyền của Diệp Huyền cư nhiên lại đẩy lùi Viên Sơn, còn bản thân hắn vẫn ngồi yên ở chỗ kia, chẳng trách từ đầu chí cuối Diệp Huyền đều không để ý tới những gì bọn họ nói, hóa ra là bởi vì hắn có thực lực cường hãn nhường này.
Người này thật sự là một tân sinh sao?
Đôi mắt của Viên Sơn cũng ngưng trọng lại, tay phải của gã vẫn run lên liên hồi, xương ngón tay truyền tới cảm giác vô cùng đau đớn và nhức nhối.
Quyền lực thật khủng khiếp.
Vận chuyển huyền khí để giảm bớt cảm giác đau đớn trên đầu quyền, ánh mắt của Viên Sơn đều gắn chặt trên người Diệp Huyền.
Mặc dù lúc trước Diệp Huyền đánh bại Tào Hạc, dù cho mấy người Ngô Diệt mà mình lưu lại không thể ngăn cản được tên tiểu tử này.
Nhưng trong lòng Viên Sơn luôn cho rằng Diệp Huyền chỉ là một tân sinh, có mạnh hơn nữa thì thực lực cũng chỉ chừng võ sĩ tam trọng mà thôi, đối mặt với cường giả võ sư nhất trọng như mình thì chỉ có phần bị đánh mà thôi.
Nhưng lần giao thủ vừa rồi lại khiến gã biết được, người này cũng không dễ đối phó như mình nghĩ, hắn cư nhiên cũng có thực lực võ sư nhất trọng.
– Ngươi năm lần bảy lượt khiêu khích ta, ta luôn không để ý tới, không phải vì ta sợ ngươi, mà là ta khinh thường không thèm chấp.
Diệp Huyền chậm rãi đứng lên, ánh mắt thản nhiên nhìn Viên Sơn:
– Nhưng bây giờ ngươi xem như đã thành công chọc giận ta, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, cút khỏi nơi này, ta sẽ bỏ qua hết những chuyện cũ, bằng không, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã chọc giận ta.
Ngữ khí của Diệp Huyền lạnh như băng, thản nhiên lên tiếng, thanh âm vô cùng bá đạo.
Nói thật, hắn tới Huyền Linh học viện này chẳng qua là vì nơi này có nhiều tài nguyên mà thôi, chứ không hề muốn ỷ mạnh hiếp yếu.
Dù sao thì theo Diệp Huyền thấy, những học viên trong Huyền Linh học viện này chỉ có thể xem như mấy đứa nhóc mà thôi.
Nhưng đám người Viên Sơn này cả đám đều để mắt ở trên đầu, cứ thích tới kiếm chuyện với mình, giống như một đám ruồi nhặng, không ngừng vo ve bên tai của hắn, tuy rằng Diệp Huyền không quan tâm, nhưng vẫn vô cùng chán ghét.
Hôm nay hắn rốt cuộc cũng muốn đánh chết con ruồi nhặng này.
– Ngươi có biết ngươi đang nói gì hay không?
Thần sắc của Viên Sơn trở nên lạnh lùng, chậm rãi đi về phía trước, tuy rằng biết được thực lực của Diệp Huyền không kém, nhưng nếu muốn cút ra thì hình như vẫn còn chưa đủ đâu.
Lại còn nói là cho gã cơ hội, buồn cười, gã thế này chính là cho cơ hội sao? Cư nhiên khiến cho gã mất mặt trước mặt bao người.
Nếu như gã thật sự làm như vậy thì sau này Viên Sơn gã còn mặt mũi nào đi lại trong Huyền Linh học viện này nữa.
– Có chút thực lực thì liền coi trời bằng vung, tiện dân đúng là tiện dân, học viên của Huyền Linh học viện cũng không phải đơn giản như ngươi nghĩ đâu.
Tâm thần vừa động, trên người Viên Sơn đột nhiên dâng lên một đạo quang hồng màu vàng kim, ở giữa kim quang kia có một khí tức bén nhọn bắn ra, khiến người ta khiếp sợ.
– Võ hồn của ta chính là thiết kim võ hồn, vô cùng bén nhọn, không gì không đâm thủng được!
Viên Sơn ngạo mạn lạnh lùng nói ra, trong ánh mắt của gã, quang mang màu vàng lập lòe, giống như hai thanh đao nhỏ, rơi trên người của Diệp Huyền.
– Thiết kim võ hồn!
Ánh mắt của Diệp Huyền lạnh như băng, cười nhạo nói:
– Rất lợi hại à?
Thiên Huyền đại lục này, võ hồn thuộc tính có rất nhiều, có thú võ hồn, khí võ hồn, võ hồn thuộc tính đủ loại, trong đó võ hồn thuộc tính chia ra làm các loại ngũ hành võ hồn, âm dương võ hồn.
Thiết kim võ hồn này chắc là thuộc hàng kim hệ võ hồn trong ngũ hành võ hồn, chủ công bén nhọn và cứng rắn, ở trong số kim hệ võ hồn cũng xem như không tệ, nhưng đây cũng chỉ là đối với Lưu Vân Quốc mà thôi, đi ra Thiên Huyền đại lục này chỉ có thể xem như bình thường.
– Đúng là nực cười, ngay cả thiết kim võ hồn cũng không biết, tiện dân đúng là tiện dân, không bằng ngươi cũng để ta xem xem võ hồn của tiện dân ngươi rốt cuộc là cái gì đi?
Viên Sơn chế giễu cười nói, theo như gã thấy, Diệp Huyền căn bản không nhìn ra sự cường đại của võ hồn của mình.
– Đối phó với ngươi căn bản không cần dùng tới võ hồn.
Diệp Huyền cười lạnh nói.
Lời vừa dứt thì thân hình của đột nhiên động đậy, giơ tay thành kiếm, hóa thành một đạo quang mang sắc bén, bắn về phía trước ngực của Viên Sơn.
– Cuồng vọng, vô kiên bất tồi.
Viên Sơn quát lạnh một tiếng, thiết kim võ hồn trên đỉnh đầu đột nhiên bao phủ toàn thân của gã, trên tay phải liền lóe lên kim quang sáng chói, khí tức bén nhọn tùy ý, lướt qua không khí liền phát ra tiếng xé gió vù vù, đánh thẳng tới tay của Diệp Huyền.
Huyền khí cuồng bạo mà sắc bén quét ngang bốn phía, thủ chưởng của Diệp Huyền trong nháy mắt khi tiếp xúc với tay phải của Viên Sơn thì đột nhiên vừa động.
Như đàn tỳ bà, lặng lẽ điểm một cái trên tay của Viên Sơn.
Một cỗ kình khí sắc bén không thể địch nổi, giống như lợi kiếm, nháy mắt liền đâm vào trong cánh tay phải của Viên Sơn, một cỗ đau đớn khiến cho người ta sợ hãi nháy mắt liền xâm nhập vào trong đại não của Viên Sơn, khiến cho cả linh hồn của gã cũng run rẩy.
– Sao có thể chứ, huyền khí của ngươi sao có thể phá vỡ được phòng ngự của ta, a….
Tâm thần của Viên Sơn run lên dữ dội, cơn đau đớn trên cánh tay phải triệt để đánh tan niềm tin trong lòng của gã, phụt một tiếng, trên cánh tay phải của gã liền bắn ra vô số máu tươi, đau đớn kêu rên, vội vàng lùi về phía sau.
– Cút!
Diệp Huyền lạnh lùng mở miệng, chỉ thốt ra một chữ, sau đó đánh một chưởng vào lồng ngực của gã.
Máu tươi bắn ra khắp nơi, Viên Sơn giống như một con diều đứt dây, bay ngược về phía sau, ầm một tiếng đập trúng cánh cửa của một phòng tu luyện, sau đó lại chậm rãi mềm oặt ngã xuống.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 254: Ta Muốn (1)
– Với thực lực của ngươi cũng xứng để ta dùng tới võ hồn sao?
Diệp Huyền thản nhiên mở miệng, cũng là những lời đó, những là trường hợp này, rơi vào trong tai của những người có mặt ở đây, nhưng lại sinh ra hiệu quả khác hoàn toàn.
Nhất thời, ánh mắt của tất cả mọi người ở đây đều lộ ra vẻ kinh sợ.
Bắt đầu từ khi hai người giao thủ, bọn họ đã tưởng tượng qua rất nhiều kết cục khác nhau, nhưng chưa từng nghĩ tới sẽ có kết cục như bây giờ.
Đường đường là Viên Sơn, võ sư nhất trọng, lại là học viên của ban cao cấp, dưới tình huống đã thúc giục thiết kim võ hồn cường đại, cư nhiên lại bị đánh bại chỉ với một chiêu, khiến cho tất cả mọi người bất giác đều khiếp sợ.
Trên mặt Viên Sơn đầy vẻ thống khổ, miệng rỉ máu tươi, gã không dám tin nhìn vào tay phải của mình, trên cánh tay phải có vô số vết rách, máu tươi đầm đìa vừa nhìn liền hoảng sợ.
Chẳng những bên ngoài, Viên Sơn có thể cảm giác được, tất cả huyền mạch trên cánh tay phải của gã, dưới một kích kia của Diệp Huyền đều đã đứt đoạn, tàn phế tại chỗ.
– Ngươi phế tay phải của ta.
Viên Sơn cắn răng, dữ tợn mở miệng, trong lòng tràn ngập hận ý ngập trời.
Cái gì? Tay phải của Viên Sơn bị phế rồi?
– Thật là ác độc mà.
Mấy người Thạch Tam đều run lên, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi, hoảng hốt nhìn Diệp Huyền, may mà vừa rồi bọn họ không ra tay, người này đúng là đáng sợ.
Nhìn thấy vẻ thù hận trong đôi mắt sung huyết của Viên Sơn, Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Đừng nhìn ta như vậy, một kích của ngươi ban nãy, nếu như ta không đỡ thì tay phải của ta cũng đã triệt để bị phế rồi, ta chẳng qua chỉ là đáp trả những gì ngươi muốn mang tới cho ta mà thôi, có muốn trách thì phải trách ngươi không thức thời, trách ngươi ngoan độc, nếu như trong lòng ngươi có thể nhân từ một chút thì ta cũng không phế bỏ tay phải của ngươi làm gì, toàn bộ những điều này đều là vì bản thân ngươi mà thôi.
Mấy người Thạch Tam nghe thấy Diệp Huyền nói vậy thì trong lòng đều run lên, đúng vậy, lúc đó bọn họ đều suy nghĩ vấn đề ở góc độ của Viên Sơn mà thôi, nếu như đổi qua một góc độ khác, Diệp Huyền bại dưới tay Viên Sơn thì kết cục của Diệp Huyền e là cũng sẽ bị thiết kim võ hồn của Viên Sơn chém đứt tay phải.
Diệp Huyền căn bản không thể xem như tàn nhẫn, chỉ là đáp trả lại những gì Viên Sơn muốn làm mà thôi.
– Tiểu tử, ngươi dám phế ta, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.
Ánh mắt của gã nhìn chòng chọc vào Diệp Huyền, Viên Sơn chậm rãi đứng lên, đôi mắt vô cùng âm độc.
– Ngươi còn chưa cút sao?
Diệp Huyền giẫm chân bước lên một chút, Viên Sơn lập tức kinh hãi vội vàng lảo đảo lùi lại phía sau, chạy tới bên cạnh cầu thang, vội vàng đâm đầu chạy xuống dưới, biến mất khỏi tầng thứ chín của tu luyện tháp.
– Ngươi cứ chờ đó cho ta, chuyện hôm nay ta sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy đâu.
Thanh âm ngoan độc của Viên Sơn vọng lên từ dưới lầu.
Diệp Huyền cười lạnh, Viên Sơn này không đến thì thôi, nếu như còn dám tới thì chuyện này hắn cũng sẽ không bỏ qua dễ dàng như lúc nãy đâu.
– Bây giờ ta có tư cách ở lại đây rồi chứ?
Diệp Huyền nhìn về phía bốn người còn lại.
Thạch Tam cười nhạt một tiếng:
– Ta đã sớm nói ngươi có gan đi lên đây thì sẽ có tư cách ở lại rồi.
Còn ba người khác thì ánh mắt lóe lên, không nói tiếng nào.
Ngay tại lúc Diệp Huyền đang muốn khoanh chân ngồi xuống thì cửa đá phòng tu luyện trước mặt hắn đột nhiên mở ra, một đạo thanh âm lạnh lùng truyền ra từ bên trong.
– Vừa rồi là ai đập cửa phòng tu luyện của ta, quấy rầy ta tĩnh tu, mau lăn tới đây chịu chết cho ta.
Lời vừa dứt thì có một đạo thân ảnh đi ra, ánh mắt lạnh lùng sắc bén, quét qua tất cả mọi người có mặt ở đây.
– Là tên Thành Vũ kia.
– Xem ra tên tiểu tử này lại phải đánh thêm một trận rồi.
– Thực lực của Thành Vũ còn mạnh hơn Viên Sơn nhiều, không biết nếu hắn ra tay thì kết quả sẽ như thế nào đây.
Mấy người còn lại không khỏi sáng mắt lên, trong lòng vô cùng mong chờ.
– Ngươi đang nói ta đấy sao?
Thấy Thành Vũ đi ra khỏi phòng tu luyện, Diệp Huyền đột nhiên nhếch môi cười lạnh, chậm rãi bước lên phía trước.
– Là ngươi…
Sắc mặt của Thành Vũ nháy mắt liền thay đổi, trở nên vô cùng khó coi.
– Ngươi đi ra là đã tu luyện xong rồi đúng không, vậy thì vừa vặn, ta muốn phòng tu luyện này của ngươi, cút đi!
Diệp Huyền thần sắc thản nhiên, lạnh giọng mở miệng, trước mắt bao người, không xem Thành Vũ ra gì.
Mấy người Thạch Tam trong lòng run lên, địa vị và thân phận của Thành Vũ ở trong gia tộc không hề tầm thường, hơn nữa tính cách kiêu ngạo, trong ban cao cấp cũng vô cùng cuồng vọng, đối mặt với sự khiêu khích như vậy, nhất định không thể nào nhẫn nhịn được.
Nhưng một màn khiến cho tất cả mọi người khiếp sợ đã xảy ra, đối mặt với lời quát của Diệp Huyền, trên mặt của Thành Vũ đã hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo ban nãy, ánh mắt lóe lóe, sắc mặt vô cùng khó coi.
– Chết tiệt, cư nhiên là tên này, sớm biết là hắn thì có đánh chết ta cũng không đi ra làm gì.
Trong lòng Thành Vũ thầm mắng mình, ánh mắt âm trầm, siết chặt hai tay, trong lúc nhất thời, đi cũng không được, mà ở cũng không thành.
– Sao hả, còn không mau tránh ra!
Diệp Huyền lạnh lùng nói.
– Đúng lúc ta vừa tu luyện xong, nếu như ngươi muốn phòng tu luyện này thì nhường cho ngươi.
Thành Vũ cắn răng, dưới ánh mắt không dám tin của mấy người Thạch Tam, nói ra như vậy để giữ chút mặt mũi của mình, đồng thời chuẩn bị lấy thẻ tu luyện của mình ra.
Diệp Huyền tiến tới một bước:
– Nếu như ngươi đã tu luyện xong thì thẻ tu luyện này cũng thành vô dụng với ngươi rồi, không bằng cứ để ở đó đi, ngươi thấy sao?
Ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lùng, nhìn thẳng vào Thành Vũ.
Động tác của Thành Vũ cứng đờ, dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của Diệp Huyền, ngượng ngùng lùi lại, nhưng trong lòng thì khóc thét.
Phòng tu luyện trên tầng chín này một ngày cần tới năm trăm huyền tệ, ngày hôm qua gã vừa mới dưỡng lành vết thương mà Diệp Huyền gây ra cho gã, sau đó tìm được một gian phòng để tu luyện, còn đang chuẩn bị để bế quan hai tháng, cho nên đã nạp vào ba vạn huyền tệ trong thẻ tu luyện.
Không ngờ bây giờ đều bị Diệp Huyền cướp đi hết sạch.
Phải biết rằng gã chỉ mới dùng có một ngày thôi.
– Ta đúng là ngu xuẩn, đang yên đang lành chạy ra làm gì.
Trong lòng Thành Vũ không ngừng mắng chính bản thân mình, hung hăng liếc nhìn Diệp Huyền một cái, thân hình lóe lên, trực tiếp rời đi, chạy xuống bên dưới, phòng tu luyện này chỉ có thể tặng cho Diệp Huyền mà thôi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 255: Ta Muốn (2)
Gã biết rõ nếu còn ở lại thì cũng chỉ có thể tự rước lấy nhục, không bằng rời đi sớm một chút thì còn có thể giữ lại được một chút tôn nghiêm.
– Mạnh được yếu thua, kẻ mạnh làm vua, ngay cả trong một học viện nho nhỏ này cũng là như thế, quả nhiên là thế giới võ giả, trời sinh đã là như vậy, đi tới nơi nào cũng không thể trốn thoát quy luật này.
Diệp Huyền lắc đầu, đi vào trong phòng tu luyện.
Cửa đá đóng lại, ngăn cách ánh mắt kinh ngạc ngây dại của mấy người Thạch Tam.
Vừa tiến vào phòng tu luyện liền có một cỗ huyền khí thiên địa vô cùng nồng đậm ập vào trước mặt, khiến cho từng lỗ chân lông trên người Diệp Huyền đều không tự chủ được mà giãn ra, thoải mái hấp thu huyền khí thiên địa ở nơi này.
– Độ nồng đậm của huyền khí thiên địa ở nơi này cũng không tệ, không cần phải tiến hành cải tạo.
Diệp Huyền thỏa mãn gật gật đầu, tìm được một nơi có huyền khí thiên địa hội tụ nồng đậm nhất ở trong phòng tu luyện này, khoanh chân ngồi xuống, nháy mắt liền tiến nhập trạng thái tu luyện.
Cửu chuyển thánh thể chính là công pháp luyện thế, nếu như muốn tu luyện thì nhất định phải điều chỉnh thân thể tới trạng thái tốt nhất, bằng không chỉ cần sơ sẩy một cái thì sẽ tạo thành ảnh hưởng rất lớn.
Huyền khí nồng đậm bao vậy, Diệp Huyền thoải mái hấp thu huyền khí thiên địa, đồng thời lợi dụng những huyền khí này để điều chỉnh mỗi một bộ phận trên người mình tới trạng thái tốt nhất.
Cũng không biết trải qua bao lâu, Diệp Huyền rốt cuộc cũng mở mắt.
– Không sai biệt lắm rồi, bây giờ mỗi bộ phận trên thân thể của ta đã hấp thụ đầy đủ huyền khí, đã tới lúc dùng ngũ hành chi lực để rèn luyện thân thể rồi.
Trong lòng Diệp Huyền vừa động, trong tay lấy ra hộp ngọc đựng ngũ hành chi tinh, cầm ngũ hành chi tinh vào trong tay.
Từng tia ngũ hành chi lực ở bên trong, dưới sự dẫn dắt của Diệp Huyền, lập tức chậm rãi tiến vào bên trong thân thể của hắn.
– A!
Ánh mắt của Diệp Huyền đột nhiên biến thành đỏ ngầu, hàm răng nghiến chặt.
Ngũ hành chi tinh là bảo vật ngũ giai, ngũ hành chi lực bên trong nó cũng là năng lượng thuộc về ngũ giai, tuy rằng ngay từ đầu Diệp Huyền chỉ dẫn đạo một tia mỏng manh như sợi tóc, nhưng sau khi tiến vào bên trong cơ thể Diệp Huyền xong thì cỗ lực lượng này liền bành trướng lên khổng lồ như một con voi lớn.
Phụt!
Bên ngoài thân thể của Diệp Huyền đột nhiên vỡ toác ra thành từng vết thương nhỏ, máu tươi bắn ra.
Ngũ hành chi lực ẩn chứa bên trong ngũ hành chi tinh lập tức có thể khiến cho thân thể của Diệp Huyền tiến vào trong tình cảnh vô cùng nguy hiểm.
Diệp Huyền bây giờ mới chỉ là võ sư nhất trọng, nói cách khác, hắn đang tùy tiện dùng bảo vật hơn hẳn bản thân mình tam giai, đây cơ hồ là lấy tính mạng ra đùa giỡn.
Kinh mạch bên trong thân thể của hắn nháy mắt liền đứt đoạn thành từng khúc, vô cùng đau đớn, giống như có từng thanh đao nhỏ đang không ngừng điên cuồng cắt phá bên trong cơ thể của hắn.
Phụt!
Trong miệng Diệp Huyền liền phun ra một búng máu tươi.
Ngưng trong đôi mắt đỏ ngầu của hắn lại tràn đầy vẻ kiên nghị.
– Ngũ hành định thiên, tương sinh tương khắc, vạn vật hóa quyết, đạo nhất tồn tâm, nuôi ngũ tạng sinh tinh khí, diệt nhục thân chuyển thánh lực, là tĩnh, là không, là vạn tượng quy nhất…
Trong lòng Diệp Huyền đang vận chuyển tâm pháp của cửu chuyển thánh thể, huyền khí võ sư nhất trọng yếu ớt trong cơ thể kết hợp với hồn lực của hắn, lặng lẽ bao trùm lên một tia ngũ hành chi lực này, chậm rãi hóa giải, biến thành một loại ngũ hành tinh hoa tinh thuần nhất, dung nhập vào bên nhục thân đang vỡ nát, chậm rãi kết hợp với thân thể.
Lúc này nếu như có võ giả khác nhìn thấy một màn như vậy thì nhất định sẽ vô cùng thất kinh.
Ngũ hành chi lực bên trong ngũ hành chi tinh chính là năng lượng ngũ giai, căn bản chỉ có võ tông ngũ giai trở lên mới có thể dựa vào thực lực bản thân mà luyện hóa nó.
Diệp Huyền chỉ là một võ sư nhị giai cư nhiên cũng có thể luyện hóa, hoàn toàn vượt xa khả năng của võ giả bình thường.
Một tia ngũ hành chi lực cứ như vậy, nhanh chóng bị Diệp Huyền dần dần luyện hóa, sáp nhập vào bên trong thân thể của hắn.
Ngay từ đầu, ngũ hành chi lực này dung nhập còn chưa rõ ràng, nhưng theo tu luyện kéo dài, ngũ hành chi lực dung nhập vào càng ngày càng nhiều.
Cùng lúc đó, đau đớn trong cơ thể Diệp Huyền chẳng những không giảm bớt mà ngày càng thêm khủng bố hơn.
Ngũ hành chi lực trùng kích, tuy rằng đau đớn, nhưng chỉ là ở ngoài thân thể, nhưng luyện hóa ngũ hành chi tinh thì phải mang năng lượng trong cơ thể triệt để kết hợp cùng với ngũ hành chi tinh tới từ bên ngoài lại cùng một chỗ.
Cái này giống như nhục thân của Diệp Huyền là một khối gỗ, còn ngũ hành chi lực thì lại là một khối sắt.
Trùng kích chính là khối sắt nện thật mạnh lên khối gỗ kia, dung hợp cũng chính là muốn triệt để khiến khối sắt và khối gỗ kia kết hợp cùng một chỗ.
Loại đau đớn này giống như phát ra từ linh hồn, phát ra từ mỗi tế bào trên người.
Người bình thường căn bản không thể chịu được bao lâu, ý chí sẽ bị phá hủy.
Nhưng Diệp Huyền biết rõ, đây chính là một đốt quan trọng nhất khi tu luyện cửu chuyển thánh thể.
Quá trình đau đớn này không chỉ là quá trình lột xác của nhục thân, mà còn là quá trình khiến ý chí lột xác.
Nếu như có thể chịu được thì liền có thể thành công đột phá cửa thứ nhất, luyện thành đệ nhất chuyển của cửu chuyển thánh thể, nếu như không chịu nổi thì sẽ thất bại trong gang tấc, triệt để thất bại.
Trên thực tế, phàm là một ít công pháp luyện thể cường đại của Thiên Huyền đại lục thì không có cái nào dễ tu luyện hết, phải trải qua biết bao nhiêu tra trấn và khảo nghiệm phi nhân.
Ở giới võ giả, thậm chí có một nhận thức chung thế này, bất luận là thần công luyện thế nào, tra trấn võ giả càng hung ác thì thành tựu lại càng lớn, bởi vì luyện thể, chính là một loại thủ đoạn tu luyện thứ vượt xa bản thân.
Luyện thể thần thông cường đại bình thường, khi tu luyện tầng đầu tiên phần lớn chỉ rèn luyện da thịt mà thôi, cho nên cũng chỉ mang tới đau đớn trên phương diện này.
Cường đại hơn một chút thì cũng chỉ khiến cho ngũ tạng đau đớn một chút, vừa bắt đầu đã khiến cho thân thể đau đớn tới mức này thì cũng chỉ có một mình cửu chuyển thánh thể này mà thôi.
Dù sao thì kiếp trước Diệp Huyền trải qua nhiều chuyện như vậy, ý chí vốn đã thập phần kiên định.
Hơn nữa hắn cũng biết rất rõ, mình đã lựa chọn cửu chuyển thánh thể thì có nghĩa là phải chuẩn bị tốt sẽ chịu khổ đau dày vò như bị thiên đao vạn quả như mười tám tầng địa ngục.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 256: Thái Tử Minh (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 257: Thái Tử Minh (2)
– Viên Sơn ta bây giờ đang đứng ở đây, là nam nhân, có gan thì mau ra đây.
– Xem ra ngươi cũng không tính là nam nhân, tiện dân đúng là tiện dân mà.
Viên Sơn không ngừng gào lên, nhưng mặc kệ gã nói kiểu gì, mắng chửi ra sao, cửa phòng tu luyện trước mặt luôn không hề có động tĩnh gì.
– Viên Sơn, ai cho ngươi lá gan đứng trong này ồn ào la lối hả.
Tiếng hét lớn của gã không làm kinh động Diệp Huyền, nhưng lại khiến cho cửa lớn của mấy phòng tu luyện khác đều mở ra.
Trong đó có người bị quấy rầy cho nên tâm tình khó chịu, lạnh giọng quát lên.
Bất quá sau khi bọn họ nhìn thấy Đồng Hồng đứng sau lưng Viên Sơn thì lại vội vã đóng cửa phòng tu luyện của mình lại, sợ tới mức không dám thở mạnh một cái.
– Đồng Hồng sư huynh, xem ra hắn biết rõ là ta tới trả thù cho nên không dám ra.
Nhìn thấy trên mặt của thanh niên tuấn lãng kia bắt đầu có vẻ không kiên nhẫn, Viên Sơn rốt cuộc ngừng mắng nhiếc, bất đắc dĩ mở miệng.
Gã không ngờ Diệp Huyền có thể chịu được những lời mắng chửi của mình, lại không có phản ứng gì, đối phương thật sự là quyết lòng không đi ra thì gã căn bản không thể làm gì được.
Đồng Hồng nhíu mày một cái:
– Nếu như hắn đã không chịu đi ra thì ta cũng không có nhiều thời gian để lãng phí ở đây như vậy được, cứ như vầy đi, nếu như ngươi nguyện ý thì cứ ngồi trông coi ở chỗ này đi, ở đây canh chừng tới khi nào hắn đi ra thì thôi, nếu như không muốn thì chỉ có thể đợi sau này nghe được tin hắn đã đi ra thì lại tới báo cho ta biết.
Dứt lời thì Đồng Hồng không nhìn Viên Sơn một cái, xoay người rời đi.
Mấy học viên cũ kia cũng rời đi cùng với gã.
– Tiểu tử, không ngờ ngươi lại nhu nhược tới mức này, bất quá đợi sau này ngươi đi ra thì Viên Sơn ta nhất định sẽ cho ngươi biết rõ kết quả khi đắc tội với ta.
Viên Sơn ôm lấy cánh tay bị thương, đôi mắt lạnh như băng, gương mặt vặn vẹo hung ác nhếch môi cười.
Vừa nghĩ tới chuyện Diệp Huyền đả thương mình thì trong lòng gã liền sinh ra oán hận.
Những ngày tiếp theo, gần như ngày nào Viên Sơn cũng tới phòng tu luyện tầng chín xem xem Diệp Huyền đã ra hay chưa.
Nhưng khiến cho gã khó chịu nhất chính là nháy mắt đã qua một tháng rồi, nhưng đều không nghe thấy tin tức Diệp Huyền đã rời khỏi phòng tu luyện.
– Chẳng lẽ tiểu tử này thật sự muốn làm rùa đen rụt đầu mãi hay sao?
Trong lòng Viên Sơn vô cùng sốt ruột.
– Nếu như ngươi đã không được thì ta sẽ thay ngươi chiếu cố mấy người bạn của ngươi trước vậy.
Ánh mắt của Viên Sơn oán độc, trong lòng thầm nghĩ.
Bất quá khiến cho gã buồn bực chính là mấy người bạn của Diệp Huyền cư nhiên cũng một mực ở trong phòng tu luyện không hề đi ra.
Những người này đều muốn làm rùa đen rụt cổ hết hay sao? Ta không tin huyền tệ trong thẻ tu luyện của các ngươi dùng không hết.
Hơn một tháng trôi qua, Viên Sơn rốt cuộc mất hết kiên nhẫn, khiến cho mấy tên thủ hạ của mình chú ý động tĩnh của mấy người Diệp Huyền, sau đó mình cũng tiến vào trong phòng tu luyện để tu luyện.
Bất quá, thời gian tu luyện của gã cũng không lâu lắm, căn bản là qua hai ba ngày thì sẽ đi ra một lần, tìm hiểu tin tức một phen.
Nhưng mỗi lần đều chỉ nghe được những tin tức khiến cho gã vô cùng khó chịu, nhiều lần ra ra vào vào phòng tu luyện khiến cho trong lòng Viên Sơn luôn không thể an tĩnh được, hơn nữa cánh tay phải bị thương khiến cho tu vi không tinh tiến mà còn giảm xuống.
– Không được, kẻ này chính là tâm ma của ta, nếu như không giải tỏa cơn tức này ra thì ta căn bản không có tâm tư tu luyện.
Sau khi ra vào mấy lần, Viên Sơn rốt cuộc hiểu rõ tình hình của bản thân mình.
Lúc này, gã bắt đầu ép chính mình phải bình tĩnh lại, rốt cuộc khiến cho tu vi đang giảm bớt dần dần ổn định lại.
Nửa sáng sau, lúc gã ra khỏi phòng tu luyện lần nữa thì rốt cuộc nghe được một tin tốt đầu tiên, đó chính là hai ngày trước bạn của Diệp Huyền đã ra khỏi phòng tu luyện.
– Tốt lắm.
Ánh mắt của Viên Sơn rốt cuộc sáng lên, lộ ra một tia hưng phấn:
– Lập tức đi gọi người, nếu tạm thời chưa làm gì được tên tiểu tử đó thì trước tiên lấy bạn bè của hắn trút giận một tí trước đã.
Trong ánh mắt của Viên Sơn lộ ra vẻ dữ tợn…
Trong phòng tu luyện, Diệp Huyền đương nhiên là không biết tất cả những chuyện này, mỗi ngày hắn đều đắm chìm trong việc hấp thu ngũ hành chi tinh, không ngừng cải tạo nhục thể của mình.
Theo cải tạo tiến hành, thân thể của Diệp Huyền cũng ngày càng mạnh hơn, còn ngũ hành chi tinh trong tay của hắn thì cũng càng ngày càng nhỏ.
Khi ngũ hành chi tinh trong tay hắn triệt để tiêu hao gần như không còn thì thời gian đã qua hơn ba tháng.
Ầm!
Khi một tia ngũ hành chi lực cuối cùng dung nhập vào trong thân thể của Diệp Huyền xong thì thân thể của hắn đột nhiên chấn động, một cỗ cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái nháy mắt liền truyền khắp toàn thân của hắn, đồng thời có một đạo quang hồng ngũ sắc lặng lẽ hiện lên trên người hắn, sau đó biến mất.
Diệp Huyền đột nhiên mở bừng mắt, một đạo điện quang bắn ra từ trong đó, tinh quang sáng chói.
Trải qua quá trình khổ tu dài dòng buồn chán như vậy, đệ nhất chuyển của cửu chuyển thánh thể rốt cuộc cũng đã tu luyện thành công.
Bá!
Trong tay của Diệp Huyền đột nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm, dùng sức hung hăng chém một nhát xuống tay trái của mình.
Chỉ nghe keng một tiếng, trường kiếm này giống như chém phải một khối cương thiết cứng rắn vậy, phát ra tiếng vang thanh thúy, còn trên da của Diệp Huyền thậm chí không xuất hiện chút dấu vết nào.
– Cửu chuyển thánh thể quả nhiên cường hãn, mới chỉ là đệ nhất chuyển mà đã có thể đạt được tình trạng như vậy, cơ hồ là phòng ngự mạnh nhất của cấp bậc cường giả địa võ sư nhất trọng.
Cửu chuyển thánh thể mà Diệp Huyền tu luyện vốn thập phần cường đại, lúc trước khi đột phá võ sư huyền võ cảnh, cường độ thân thể của hắn đã đạt tới cường độ thân thể của địa võ sư nhất trọng.
Nhưng đây cũng chỉ là cường độ thân thể mà thôi.
Thứ cường đại nhất của võ giả không phải thân thể mà là huyền khí, chỉ sau khi kết hợp với huyền khí thì phòng ngự và lực lượng mới có thể đạt tới đỉnh phong.
Mà hôm nay Diệp Huyền đã luyện thành công đệ nhất chuyển của cửu chuyển thánh thể, phòng ngự thân thể lập tức biến thành trình độ phòng ngự cao nhất của cường giả địa võ sư, cái gọi là phòng ngự cao nhất này tự nhiên là phòng ngự khi kết hợp với thân thể và huyền khí.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 258: Đều Cút Hết Cho Ta (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 259: Đều Cút Hết Cho Ta
– Mọi người biệt lai vô dạng nha.
Diệp Huyền quay sang ba người cười khẽ một tiếng, sau đó lại quay sang nhìn đám người Ngô Diệt.
– Đều cút hết cho ta.
– Vâng, vâng!
Mấy tên học viên khác cũng chật vật bò dây, đỡ Ngô Diệt lên, cả đám lảo đảo chạy ra khỏi đình viện.
– Huyền thiếu, ngươi rốt cuộc cũng xuất quan rồi, đỡ một chiêu của ta.
Đợi tới khi đám người kia đều đi hết, Trần Tinh hưng phấn quát to một tiếng, tung người nhảy lên, đột nhiên đánh một quyền về phía Diệp Huyền.
Ầm!
Một quyền này đánh ra, phong vân chấn động, long hổ rít gào, trong hư không, có mảng lớn không khí đột nhiên bị nén lại, sau đó lại nổ tung như đạn nổ, đánh cực nhanh về phía Diệp Huyền.
Ngay tại lúc nắm đấm của Trần Tinh sắp đánh trúng lồng ngực của Diệp Huyền thì sắc mặt của gã đột nhiên liền thay đổi.
Bởi vì gã phát hiện, Diệp Huyền đối mặt với thế tiến công của mình, không tránh cũng không né, càng không hề ngăn cản hay phòng ngự gì.
– Không xong.
Thời khắc mấu chốt, gã đã không kịp thu lực lại rồi, chỉ nghe một tiếng nổ vang lên, không khí chấn động, nắm đấm của gã cư nhiên đã đánh trúng lồng ngực của Diệp Huyền.
Một lực phản chấn kịch liệt truyền tới khiến cho Trần Tinh bay ngược ra ngoài, bịch bịch bịch liên tục lùi lại hơn mười bước mới ngừng lại, vẻ mặt vô cùng kinh hãi.
Đối diện gã, Diệp Huyền không chút sứt mẻ, khóe miệng còn thản nhiên mỉm cười.
Còn bản thân Trần Tinh thì huyền khí trong cơ thể cuồn cuộn dâng trào, có cảm giác như không thể áp chế nổi.
Gã cố gắng ổn định huyền khí đang sôi trào trong cơ thể, hoảng sợ đi tới trước mặt Diệp Huyền, sợ hãi nói:
– Huyền thiếu, vừa rồi sao ngươi lại không tránh, không sao đấy chứ?
Nói xong còn sờ sờ lên ngực Diệp Huyền, lại bị Diệp Huyền phủi tay hất ra.
– Không tệ, hơn ba tháng ngắn ngủi không gặp, không ngờ ngươi cư nhiên đã đột phá tới võ sĩ nhị trọng, hơn nữa huyền khí còn hùng hậu như vậy, chắc là cách võ sĩ tam trọng cũng không xa rồi.
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng, một quyền của Trần Tinh khi nãy uy mãnh hữu lực, huyền khí sung túc, rõ ràng đã đạt tới võ sĩ nhị trọng đỉnh phong, cách võ sĩ tam trọng cũng không xa lắm.
– Được rồi, Huyền thiếu ngươi đừng khen ta nữa.
Trần Tinh cười khổ một tiếng.
– Ta vốn còn muốn cho ngươi kinh hỉ một phen, bất quá kinh hỉ còn chưa đưa đi được đã phải nuốt kinh hãi rồi.
Lúc trước gã còn lo lắng cho thân thể của Diệp Huyền cho nên dùng huyền thức cẩn thận quan sát lồng ngực của Diệp Huyền một phen, cư nhiên không phát hiện chút xây xát vào, lập tức khiến cho gã vô cùng kinh hãi.
– Biến thái, đúng là quá biến thái mà, một kích toàn lực của ta lẽ nào thật sự yếu như vậy sao?
Trong lòng Trần Tinh bị đả kích vô cùng lớn.
– Diệp Huyền, phòng ngự của ngươi biến thái tới như vậy?
Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y cũng kinh ngạc đi tới.
Với nhãn lực của các nàng, đương nhiên nhìn ra lúc trước Trần Tinh hoàn toàn không nương tay chút nào, trong nháy mắt khi nắm đấm rơi xuống, mấy nàng cũng cảm thấy lo lắng cho Diệp Huyền, kết quả lại khiến cho hai người mở rộng tầm mắt.
Nếu như không phải ngại mặt mũi thì hai nàng cũng rất muốn nhào lên sờ ngực Diệp Huyền một cái, để xem da thịt thân thể của hắn rốt cuộc là làm bằng thứ gì.
Diệp Huyền cười nhạt nói:
– Trần Tinh, ngươi đừng tự coi nhẹ bản thân mình, chẳng qua là ta đang tu luyện một loại thần thông luyện thể, cho nên phòng ngự mới mạnh hơn một chút.
– Ngươi như vầy còn nói là chỉ mạnh hơn một chút, thực xem chúng ta là con nít ba tuổi hay sao, đừng có an ủi ta nữa, ta đi khóc một trận là được rồi.
Gương mặt béo tròn của Trần Tinh làm ra vẻ như khóc không ra nước mắt.
– Đúng rồi, nơi này rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Diệp Huyền đưa mắt nhìn đình viện lộn xộn kia, mở miệng hỏi.
– Không có gì, còn không phải tại tên Viên Sơn kia.
Trần Tinh bĩu môi.
– Ta nghe nói lúc ở tu luyện tháp ngươi dạy cho tên Viên Sơn kia một bài học, có thể là hắn không biết trút giận vào đâu cho nên chuẩn bị tìm chúng ta kiếm chuyện, kết quả hôm đó vừa đúng lúc lão sư Vân Ngạo Tuyết tới tìm ngươi gặp được, mắng cho hắn một trận, cho nên hắn mới nghĩ ra cách này, tìm một đống người vào trong đình viện này, mỗi ngày cố gắng gây ồn ào kiếm chuyện với chúng ta.
– Vậy các ngươi không sao chứ?
– Lúc đầu bọn họ mới làm ồn thì cảm giác khá bực bội, bất quá sau này chúng ta coi mấy thứ tạp âm ồn ào đó thành một loại tôi luyện, dựa theo phương pháp tu luyện mà ngươi đã từng chỉ cho chúng ta, chẳng những không bị ảnh hưởng gì, ngược lại hiệu suất tu luyện còn cao hơn nhiều, nếu như để cho tên Viên Sơn kia biết được chắc là sẽ bị tức chết mất.
Gương mặt tròn quay của Trần Tinh liền nở nụ cười gian.
Phượng Nhu Y cũng cười khẽ:
– Chúng ta không sao hết, chính là ngươi…
Trên mặt của nàng lộ ra vẻ lo lắng:
– Nghe nói tên Viên Sơn kia là người của Thái Tử Minh, ngươi đả thương người của hắn, chắc chắn hắn sẽ không bỏ qua đâu.
– Đúng đó.
Lãnh Dĩnh Oánh cũng mở miệng.
– Ta nghe nói tên Thái Tử Minh này là một thế lực vô cùng đáng sợ ở học viện, muốn gia nhập vào đó thì ít nhất cũng phải là học viên của ban cao cấp, trong đó yếu nhất cũng là võ sư nhất trọng như Viên Sơn, trong đó có rất nhiều người đều là nhân vật trong phong vân bảng của học viện chúng ta, vô cùng đáng sợ.
– Phong vân bảng của học viện?
– Đúng đó, Diệp Huyền, phong vân bảng này là một bảng xếp hạng thực lực của học viên trong học viện, tổng cộng có một trăm người, mười người mạnh nhất trong số đó được gọi là thập đại cường giả của học viện, theo như ta được biết thì Thái Tử Minh này chính là do những cao thủ thập đại cường giả kia thành lập, còn những kẻ như Viên Sơn thì căn bản không thể lọt vào được bảng xếp hạng một trăm đó.
Lãnh Dĩnh Oánh giải thích cho Diệp Huyền nghe.
– Diệp Huyền, nghe nói là sau khi ngươi tiến vào phòng tu luyện, Viên Sơn từng dẫn theo một cường giả trong phong vân bảng tới tầng chín tìm ngươi, bất quá bởi vì ngươi đã tiến vào trong phòng tu luyện rồi cho nên Viên Sơn mới tức giận rời đi, nếu như để hắn biết ngươi đã xuất quan thì nhất định sẽ tìm tới cửa lần nữa.
Phượng Nhu Y lo lắng nói.
Diệp Huyền sờ sờ mũi:
– Chỉ là một cái học viện thôi mà cư nhiên còn lập ra phong vân bảng với thập đại cường giả, lại còn thành lập Thái Tử Minh gì đó nữa, thật là buồn cười.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 260: Học Viên Phong Vân Bảng
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Nạp Thiếp Ký dịch full trộn bộ [Dịch] Nạp Thiếp Ký dịch full trộn bộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nap-Thien-Ky-dich-full-tron-bo.jpg)







